Bài thơ đã bị kiểm duyệt

Lâu nay ta nghe bài hát Gởi em ở cuối sông Hồng ở đoạn cuối thấy ngô nghê và lạc lõng bởi những hình ảnh trong đoạn trên và khủc dưới trong ca từ không ăn nhập với nhau. Đi tìm bài thơ ta lại gặp ba dấu chấm như bỏ mất một đoạn. Đọc tờ báo Thể thao văn hoá thuật lại đoạn nhà thơ Dương Soái, tác giả bài thơ nói về hoàn cảnh ra đời bài thơ trong chương trình Giai điệu tự hào, ta cũng bắt gặp ba dấu chấm lửng đó.
Nhà thơ Dương Soái, tác giả bài thơ bị kiểm duyệt. Nguồn: VN Xứ Đoài
Hoá ra bài thơ đã bị lưỡi kéo kiểm duyệt cắt bỏ mất một khúc, mà lại là đoạn thơ quan trọng, là cái hồn của cả bài thơ. Tuyên huấn không dám nhắc đến cuộc chiến tranh chống bọn xâm lược Trung quốc năm 1979 nên không cho phổ biến đoạn thơ này, khiến bài thơ mất đi tính chiến đấu vốn có của nó. Điều đó cho thấy lãnh đạo ta cố tránh né không muốn nhớ đến cuộc chiến đấu chống bọn xâm lược Bắc Kinh khởi đầu từ ngày 17.02.1979.
Nguyên văn bài thơ đã bị cắt xén và phổ biến lâu nay:
“Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai, mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ
Biết em năm ngóng, tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong
 
Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?
 
Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng…
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
Em ra sông chắc em sẽ thấy
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.
Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.”
(Dương Soái)
Nguyên văn bài thơ chưa bị kiểm duyệt cắt bỏ
(Copy từ face Nguyễn Anh Tuấn)
Gửi em ở cuối sông Hồng
(Dương Soái)
“Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai, mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ
 
Biết em năm ngóng, tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong
 
Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?
 
Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng…
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
Em ra sông chắc em sẽ thấy
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.
 
Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình
Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc
Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt
Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông
 
Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng
Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã
Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả
Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong
 
Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm
Phá cầu thù, xé vụn xe tăng giặc
Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục
Máu giặc loang ố cả một vùng
 
Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.
 
Lào Cai, 1979”
Qua đó, ta thấy rằng người ta không những tránh né trong lịch sử, trong sách giáo khoa dạy học sinh mà cả những tác phẩm văn chương viết về cuộc chiến tranh chống xâm lược Trung quốc, người ta cũng đục bỏ. Lịch sử Việt Nam thời hiện đại đã bị cố ý bỏ sót chương chống bè lũ xâm lược Bắc Kinh .
Đã đành vì muốn giữ hoà khí, vì hữu nghị để phát triển đất nước, tránh hoạ chiến tranh. Nhưng không vì thế mà phải đục bỏ lịch sử, quên đi xương máu của anh hùng liệt sĩ, của nhân dân đã đổ xuống để giữ yên bờ cõi. Bỏ quên hay xoá bỏ lịch sử là một tội lỗi khó tha thứ.
(FB Đỗ Duy Ngọc)

Thư từ Thượng Đức: ông Nguyễn Văn Chi ‘ăn’ gì?

Ông Nguyễn Văn Chi đã ăn gì ngoài quyền lực không kiểm soát?!? 

Vùng đất Đại Lộc (Quảng Nam) có hai địa danh đặc biệt, một là trại giam An Điềm – trại giam thuộc Tổng cục 8 Bộ Công an, nơi Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa từng thụ án. Địa danh thứ hai là Thượng Đức, khu vực phía Tây, nằm trong thung lũng Hà Tân – nơi từng được coi là tiểu đồn bảo vệ căn cứ Liên hiệp quân sự Đà Nẵng.
Cựu CT Nước Trương Tấn Sang và ông Nguyễn Văn Chi (Phải)
Xuất phát từ Đông Hà (Quảng Trị), phải mất 4 giờ di chuyển bằng xe ôto, tôi mới đến được Thượng Đức. Khu vực từng là tiểu đồn, từng có hệ thống phòng thủ với những kho kết hợp lô-cốt bê-tông dày 20cm đã dần biến mất. Hiện diện còn lại, chỉ là tàn tích một vùng đệm trải dầu dùng để hạ đáp máy bay trực thăng khi xưa, cũng như một cái ụ bắn đã bị san phẳng gần hết.
Thượng Đức có một bức tượng đài, trên thân tượng đài có danh sách ghi nhận lính thuộc 3 trung đoàn quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tại đây, điểm đặc biệt là người địa phương rất ít, mà hầu hết là lính miền Bắc như Thanh Hóa, Hà Tây, Hà Nội, Yên Bái,… Nhưng quan trọng hơn, nơi đây diễn ra trận đánh giữa lực lượng Việt Nam Cộng Hòa và Quân giải phóng miền Nam Việt Nam, và chỉ huy phía Quân Giải phóng là ông Nguyễn Văn Chi.
Ông Nguyễn Văn Chi từng là một cựu chiến binh, một chỉ huy vũ trang vào sinh ra tử trong thời chiến tranh. Chức vụ cao nhất mà ông nắm giữ sau hòa bình lập lại là Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Nhưng ông được nhắc nhiều trên truyền thông bởi ông là cha của ông Nguyễn Xuân Ánh – người vừa qua bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết tội và tước chức vụ.
Một cựu chiến binh người Quốc Oai (Hà Tây) đi cùng với gia đình về thăm chiến trường xưa. Sau nén nhang thắp tưởng niệm, người viết lân la làm quen và trò chuyện. Người lính đó thổ lộ sự tự hào, nhưng khi đề cập đến câu chuyện của ông Nguyễn Văn Chi, ông có sự buồn hiện rõ trên nét mặt.
‘Đó là lỗi con ông Chi, nhưng ông Chi vẫn là người có lỗi’
– Vì sao thưa bác?
‘Là quyền lực, thu vén quyền lực, lòng tham quyền lực cháu ạ!’ – người cựu chiến binh gằn giọng.
Danh sách trên Bia tưởng niệm các Liệt sĩ
Người viết chợt nghĩ, có lần nào ông Nguyễn Văn Chi trở lại chiến trường xưa, nhìn những người lính/ đồng đội ngã xuống hay thương tật đầy mình, nhìn địa điểm mà ông từng được ghi danh như người chỉ huy của sự chiến thắng, ông tự giật mình và xấu hổ?
Người thanh niên của 43 năm về trước chắc hẳn sẽ không phải là ông lão niên của 43 năm về sau, chức vụ, quyền lực và sự lỏng lẻo trong thể chế bổ nhiệm đã biến chất một người lính trở thành một quan chức vun vén hết mực lợi và quyền cho gia đình, mặc cho các giá trị của đất nước bị bỏ lỡ. Một Nguyễn Xuân Ánh không thể tự leo cao chức vụ, khi mà ông có một Nguyễn Văn Chi đỡ đầu; và vì thế, bản kết luận kỷ luật cũng dễ dàng vạch ra các tội trạng mà vị Bí thư thành ủy trẻ tuổi từng mắc phải – trong đó có cả sự tham nhũng, thiếu minh bạch.
Những vết nứt trên khu vực tượng đài.
Ông Nguyễn Văn Chi, hay người lính Nguyễn Văn Chi cũng như anh lính Nguyễn Tấn Dũng. Những người lính từng hết mình cho công vụ khi xưa, nay biến chất và góp phần phá hoại gia đình lớn của mình (quốc gia – dân tộc Việt Nam).
Đâu là nguyên nhân cốt lõi? Là ‘lòng tham’ như cách vị cựu chiến binh ở Hà Tây bày tỏ? Hay là chính vì câu chuyện ‘quyền lực’ vẫn chưa bị nhốt vào trong lồng quy chế lập pháp?
Chỉ biết, hầu như mẫu số chung của giới quan chức Việt Nam vẫn là: chức vụ càng cao thì trách nhiệm càng ít, thu mình lại để được bình an; dựa vào tập thể để né tránh kỷ luật; và vun vén của cải cũng như chức vụ cho gia đình, họ hàng,…
Do đó, cả đất nước với đội ngũ công nhân viên chức biến thành một bầy sâu, mà mật trét trên bản đồ đất nước lại là quyền lực quá lớn mà thiếu sự quản lý.
Người chiến binh với giọng đanh thép đầy sự tức giận khiến bầu suy nghĩ cắt ngang.
– Tụi nó lại ăn rồi!!!
‘Ăn’, người chiến binh chỉ vết nứt kéo dài nham nhở của vùng bệ và nền tượng đài.
Người viết chợt nghĩ về ông Nguyễn Văn Chi. Ông ‘ăn’ gì? Tượng đài? Không? Hay là quyền lực không hề được kiểm soát?
Ánh Liên  / (VNTB)

Nguyễn Xuân Phúc làm gì ở Đà Nẵng.

Ngày 11 tháng 2 năm 2018 thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc có chuyến chúc Tết tại bộ tư lệnh quân khu 5 đóng trên địa bàn Đà Nẵng, cùng đi với Phúc có chủ tịch thành phố Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ.
5 ngày sau, ngày 16 tháng 2 năm 2018, Nguyễn Xuân Phúc chọn điểm đầu tiên xông đất là thành phố Đà Nẵng. Trước hôm xông đất Đà Nẵng một ngày, vào ngày 15 tháng 2 Nguyễn Xuân Phúc gửi thư khen ngợi thành phố Đà Nẵng đã xử lý kịp thời vụ cháy xe khách trên đèo Hải Vân.
Những hoạt động bất thường liên tiếp của Nguyễn Xuân Phúc tại Đà Nẵng trong những ngày qua nói lên điều gì.?
Đó là việc Phúc muốn hoàn toàn kiểm soát ảnh hưởng của mình tại Đà Nẵng, nhận định này không phải bây giờ mới có. Vào năm 2016 khi chủ tịch nước Trần Đại Quang chúc Tết ở Đà Nẵng , dư luận đã đưa ra nhận định rằng, trước sau Nguyễn Xuân Phúc cũng sẽ hất ảnh hưởng Trần Đại Quang ra khỏi vùng đất màu mỡ và giàu tiềm năng này.
Nhưng tại sao Phúc không để đến ngày xông đất chúc Tết bộ tư lệnh quân khu 5 luôn một thể.?
Chuyện rất lạ kỳ, sáng ngày 11 tháng 2 thượng tướng Lê Chiêm, người từng giữ chức tư lệnh quân khu 5 đã có chuyến đi thăm hỏi bộ tư lệnh quân khu 5 và bà con dân nghèo huyện Quế Sơn. Đến chiều cùng ngày Nguyễn Xuân Phúc lại đến Quế Sơn chúc Tết bà con và cách cán bộ lão thành cách mạng ở đây cùng với tướng Lê Chiêm.

Như vậy thượng tướng Lê Chiêm vừa đi chúc Tết chiến sĩ, lão thành, nhân dân Quế Sơn ban sáng, ban chiều đã lại phải quay lại tháp tùng thủ tướng Phúc. Trong một ngày những lão thành ở Quế Sơn được hai phái đoàn đến trao quà. Hỏi có nơi nào ở đất nước này được trọng vọng như Quế Sơn.
Cả Lê Chiêm và Nguyễn Xuân Phúc đều ở Quế Sơn, người làm thứ trưởng bộ quốc phòng, người làm thủ tướng chính phủ sao không về cùng một lượt lại để cảnh đón sáng đón tiếp người này, chiều lại đón tiếp người kia như vậy.
Nguyên nhân Phúc nắm rõ lịch trình của Lê Chiêm, muốn Chiêm bị bẽ mặt. Phúc ngầm báo cho lãnh đạo Quế Sơn buổi sáng đón tiếp Chiêm thật đơn giản, tuềnh toàng. Buổi chiều mở lễ đón Phúc thật long trọng để Phúc bắt Chiêm phải đi cùng cho ê mặt Chiêm.
Sao Phúc phải hạ nhục tướng Lê Chiêm một cách mất công như vậy.? Chiêm là người đồng hương đi lên không dính dáng gì tới Phúc. Bởi vậy Phúc  ra tay phủ đầu cho Chiêm cho bà con Quê Sơn nói riêng và Đà Nẵng nói chung hiểu rằng, miền Trung giờ chỉ có Nguyễn Xuân Phúc là ông vua uy quyền thực sự. Thời đại của Nguyễn Bá Thanh không những đã vào dĩ vãng mà còn bị Phúc bôi đen trước khi chôn vùi nốt danh tiếng còn lại của Nguyễn Bá Thanh.
Việc một chiếc xe khách cháy trên đường đèo vốn là đường quốc lộ 1 A trước kia, khi ngọn lửa mới bốc lên, tài xế đã mở cửa lùa hết khách ra ngoài. Không có ai bị thương vong, khi cơ quan chức đến nơi chiếc xe bị cháy rụi trơ khung, không còn gì để cháy nữa thì đám cháy lan được đến đâu?. Vậy mà thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc biểu dương chính quyền Đà Nẵng đã xử lý kịp thời, không để cháy lan rộng và không để người bị thiệt hại, liệu có quá kệch cỡm và lố bịch đến thái quá không.?
Nhìn những hành động lố bịch và cấp tập của Nguyễn Xuân Phúc ở Đà Nẵng, cho người ta thấy Phúc không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào  nếu liên quan đến số phận chính trị của mình, như soi mói chỉ đạo công an xử lý ngăn ngừa những ai chỉ trích y hoặc bè đảng của y. Dưới thời của Phúc không có cái gọi là xã hội dân sự hay phản biện khoa học của các trí thức. Tất cả những chính sách của Phúc hầu như không bị chỉ trích hay phản biện từ giới trí thức ” cấp tiến ” trước kia vốn hay chỉ trích mọi phát ngôn, hành động của cựụ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Không biết do tính cách thù vặt độc ác của Nguyễn Xuân Phúc khiến y đường đường là thủ tướng,  y vẫn  chú ý xem trong dư luận có ai nói gì xấu về mình để tìm cách tiêu diệt. Nghe ngóng có gì dù nhỏ đến mấy và hơi chút liên quan như vụ cháy xe trên đèo Hải Vân để khen ngợi tay chân mình.
Hay do y cảm thấy thế đứng của mình còn chưa đủ mạnh, nên y phải ra sức chú ý thường xuyên tới những chi tiết nhỏ nhặt để phòng ngừa hay tận dụng.?
Có lẽ do bản chất nhỏ mọn của một kẻ đi lên theo kiểu luồn cúi, phản bội thì đúng hơn. Những kẻ tính cánh hèn và tiểu nhân thì tất khi đi lên được đỉnh cao, chúng cũng cư  xử một cách tiểu nhân và đểu cáng. Còn thực lực của Phúc bây giờ đang rất mạnh, bởi y đang có lợi thế trước khối tài sản nhà nước trong các doanh nghiệp đang chờ bán. Việc phân phối những đồng tiền có được do bán vốn nhà nước sẽ mang lại sức mạnh cho y. Những bộ, ngành , địa phương đều dài cổ chờ mong y phân phối những đồng tiền do bán vốn nhà nước đó. Bởi thế sức mạnh của Nguyễn Xuân Phúc tương đối lớn trong hết nhiệm kỳ này đến cả nhiệm kỳ sau nữa.
Nếu tinh táo, Phúc phải tận dụng cơ hội lúc này để dứt điểm Trần Đại Quang, đúng lúc Quang đang bị bao vây, cô lập, yếu thế. Sau đó hạ gục Nguyễn `Phú Trọng bằng công bố quyết định thanh tra dự án Ciputra mà Trọng đã ăn hàng ngàn tỷ hồi làm bí thư thành uỷ Hà Nội. Phúc sẽ trở thành người có quyền lực độc tôn nhất nước. Nếu chần chừ, Nguyễn Phú Trọng sẽ lại giở trò ném xương cho chó cắn nhau, tiếp sức cho Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính  có lực để vào vị trí tranh giành quyền lực với Phúc, đó sẽ là điều khó cho Phúc sau này. Việc Nguyễn Phú Trọng chưa ra đòn quyết định để hạ Trần Đại Quang bây giờ, là do Trọng muốn có thời gian gian để đào tạo, nâng đỡ Trần Quốc Vượng vào vị trí vững chắc, có uy tín, có quyền lực củng cố lỗ hổng quyền lực nếu có do thay thế nhân sự cấp cao.
Chắc hẳn Nguyễn Xuân Phúc đã tính như thế, y đang ở thế thuận lợi nhất để triển khai hướng đi hữu ích nhất cho mình, không thể nào y bỏ qua cơ hội tốt như lúc này.

Nguoibuongio Blog

Kinh tế Việt Nam 2018: ‘Hóa rồng’ hay ‘hóa rồ’?

Những điểm sáng “hóa rồng” của nền kinh tế Việt Nam trong năm 2018 có lẽ là chiến dịch “đánh lên chứng khoán”, “giải chấp bất động sản” và “bán vốn nhà nước”.
Một sản phẩm của Sabeco, một công ty nhà nước vừa được bán cho nhà đầu tư nước ngoài.
“Thị trường cờ bạc” bất chợt “hóa rồng”…
Năm trước đó – 2017 – là thời kỳ của nạn tràn ứ tiền đồng trong hệ thống ngân hàng quốc doanh và các ngân hàng thương mại cổ phần – một hệ quả và cũng là hậu quả tất yếu của nạn in tiền ồ ạt có thể lên đến 400.000 – 500.000 tỷ đồng/năm từ hàng chục năm trước, mà đã khiến ngay cả Ngân hàng thế giới – một trong những nhà tài trợ đa phương và cũng là chủ nợ lớn nhất của chính thể còn nguyên độc đảng ở Việt Nam – không dưới một lần phải khuyến cáo công khai rằng Việt Nam đừng nên in tiền nhiều quá.
Kết quả và hệ quả của nạn tràn ngập tiền đồng trong hệ thống ngân hàng là điều được xem là “tăng trưởng tín dụng” đã rất có thể được phát triển ồ ạt vào chứng khoán – một thị trường mà nhiều chuyên gia và nhà đầu tư đã gọi thẳng cái tên trần trụi của nó: thị trường cờ bạc.
Đáng lý ra, “thị trường cờ bạc” đã không thể có được duyên phận lọt vào mắt xanh của giới tài phiệt và đầu cơ để được “đánh lên” như khởi đầu vào nửa cuối năm 2017. Nhưng trong tình thế có đến 1,2 triệu tỷ đồng ứ đọng trong hệ thống ngân hàng mà không biết làm thế nào để khuyến dụ hay chiêu dụ các doanh nghiệp và người dân vay mượn, cũng trong tình thế vẫn đang tồn đọng ít nhất 600.000 tỷ đồng nợ xấu trong các ngân hàng và trong đó có ít nhất 300.000 tỷ đồng là nợ xấu nằm trong tài sản bất động sản mà ngân hàng siết nợ từ các con nợ kinh doanh nhà đất nhưng rao mãi vẫn chẳng bán lại được cho ai, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã phải “hết sức quyết tâm”mà chỉ đạo đẩy mạnh tốc độ đẩy tiền ra lưu thông với tỷ lệ lên đến 19 – 21% trong năm 2017.
Vậy là “thị trường cờ bạc” bất chợt “hóa rồng”, còn tâm trạng nhà đầu tư nhỏ lẻ như “hóa rồ” vì ánh lợi nhuận lấp lánh mà đã quá lâu không được nhìn thấy – một hình ảnh tái hiện thời kỳ tăng gấp gần ba lần của chỉ số VN-Index vào cuối năm 2006 – đầu năm 2007 mà cây bút bình luận Bill Bonné của một tạp chí tài chính quốc tế, khi đến Hà Nội và tận mắt chứng kiến những gì diễn ra, đã phải kêu lên là tình cảnh “người người chơi chứng khoán, nhà nhà chơi chứng khoán” đã khiến xã hội Việt Nam trở nên phát điên.
Vì sao GDP “tăng trưởng chưa từng có”?
Chẳng cần phải đợi đến cuối năm 2018 để chứng minh “một năm thắng lợi của kinh tế Việt Nam”, vào cuối năm 2017 đã vang dội bài ca “Việt Nam đạt toàn bộ 13 chỉ tiêu kinh tế đề ra” từ giới chuyên gia và một phần báo chí sống nhờ vào nguồn ngân sách nhà nước, cũng từ nguồn đóng thuế của một đất nước mà tỷ lệ hộ nghèo đã tăng lên gần 15% – chỉ mới được thông báo theo con số thống kê chính thức.
Cũng chưa cần hết năm 2018, bài ca thành tích đã được phía “chính phủ kiến tạo” của Thủ tướng Phúc hoan ca ngay từ hai kỳ họp quốc hội giữa năm và cuối năm 2017. Trong đó, “GDP tăng trưởng 6,7% – thành tích chưa từng có” đã được ông Phúc nhắc đi nhắc lại và được báo đảng cùng báo “thân chính phủ” lặp đi lặp lại không biết chán, bất chấp vài ý kiến lẻ loi của vài đại biểu đơn độc trong Quốc hội bày tỏ mối nghi ngờ về thực chất tăng trưởng của GDP, cũng bất chấp ý kiến trên vài tờ báo lẻ loi trong tổng số hơn 800 đầu báo – của vài chuyên gia phản biện độc lập – về thực tế nếu tính cho sát thì GDP Việt Nam chỉ tăng trưởng nhỉnh hơn 3% một chút trong năm 2017.
Những ý kiến phản biện độc lập cũng đặt nặng mối nghi ngờ với cách “vẽ GDP” của Tổng cục Thống kê – cơ quan nằm dưới sự điều hành của Chính phủ, cho dù người đứng đầu tổng cục này thề thốt là đã tính GDP một cách trung thực, còn Thủ tướng Phúc cũng trần tình trên mặt báo là ông ta không tìm cách can thiệp vào quá trình tính toán GDP.
Một cách chắc chắn, GDP đã được tính luôn cả phần “tăng trưởng tín dụng vào thị trường chứng khoán” trong nửa cuối năm 2017, mà tỷ lệ “đánh lên” đến 48% của thị trường này trong năm 2017 đã đưa Việt Nam trở thành một trong những thị trường chứng khoán có mức tăng trưởng cao nhất và hấp dẫn nhất thế giới, bất chấp quy luật tự thân của thị trường này “tiền không tự sinh ra cũng không tự mất đi mà chỉ chạy từ túi nhà đầu tư này vào túi nhà đầu tư khác”.
Thực ra đã có quá nhiều trải nghiệm để minh chứng cho “các nhà đầu tư khác” là ai. Trong một nền kinh tế ở Việt Nam mà vẫn còn chưa được các tổ chức tín dụng quốc tế như Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế liệt vào loạt “kinh tế thị trường” và vẫn bị Tổ chức Minh bạch quốc tế xếp vào nhóm kém minh bạch nhất trên thế giới, một “thị trường cờ bạc” đã đương nhiên thuộc về những “tay to” – những nhà kinh tài và tài phiệt đầu cơ cá mập thuộc giới ngân hàng và những tập đoàn tài chính khổng lồ trong nước lẫn nước ngoài. Chính số “tay to” này đã nắm giữ gần hết vốn liếng tín dụng của khu vực tài chính và do đó muốn cho thị trường “xuống” hay “lên” tùy ý.
2018: ‘Hóa rồng’ hay ‘hóa rồ’?
Năm 2018 sẽ chứng kiến ‘thành tích” tăng trưởng GDP 6,7%” một cách dễ dàng theo quyết tâm của thủ tướng Phúc, thậm chí còn có thể vượt hơn cả chỉ tiêu đó.
Năm 2018 cũng sẽ chứng kiến mặt bằng giá cổ phiếu có mức vốn hóa lớn (large cap) tăng gấp đôi hoặc gấp ba kể từ giữa năm 2017, và sẽ khiến nhiều ngân hàng thương mại cổ phần dễ dàng hơn trong ý đồ tống khứ những dự án căn hộ cao cấp và đất nền đã siết nợ từ vài ba năm trước.
Năm 2018 cũng sẽ minh chứng cho một thành tích khác – ghê gớm không kém – của Chính phủ là phát huy thắng lợi từ đà bán vốn Tổng công ty Rượu – Bia – Nước giải khát (Sabeco) vào cuối năm 2017 được 5 tỷ USD, để tiếp tục bán vốn còn lại còn Sabeco, của Vinamilk và của nhiều tập đoàn lớn khác có cổ phần của nhà nước, mà dự kiến sẽ thu được từ 7 – 10 tỷ USD nhằm “bù đắp khó khăn ngân sách”.
Vào cuối năm 2017, bất chấp tình trạng hụt thu ngân sách chưa từng có – giảm đến hơn 3% so với dự toán đầu năm nếu không tính đến phần thu “bán mình” từ 110.000 tỷ đồng của vụ Sabeco, Quốc hội vẫn mạnh tay dự toán chi ngân sách năm 2018 lên đến hơn 1,5 triệu tỷ đồng. Một cách chắc chắn, tinh thần và hành động đầy tự tin đó đã được “bắn tin” trước đó từ công tác bán vốn Sabeco được 5 tỷ USD và do đó tạm thời bớt lo lắng việc tìm đâu ra tiền để chi trả lương cho đội ngũ công chức viên chức gần 3 triệu người mà trong đó có đến 30% bị dư luận xã hội xem là “không làm gì cả nhưng vẫn đều đều lãnh lương”.
Nhưng năm 2018 cũng sẽ là năm phải chứng kiến một loạt “thành tích” khiến toàn bộ dân chúng méo mặt: lạm phát.
Hệ quả và hậu quả của cơ chế đẩy tiền ồ ạt ra lưu thông, bất kể dạng lưu thông gì, đều khiến mặt bằng giá cả dựng ngược. Vào năm 2017 và cả những năm trước đó, Bộ Tài chính và Tổng cục Thống kê vẫn luôn “khuôn” chỉ số tiêu dùng bình quân toàn năm chỉ “dưới 5%”. Nhưng trong thực tế, rất nhiều mặt mặt hàng trong rất nhiều ngành hàng đã tăng bình quân 20 – 30%/năm, cá biệt một số mặt hàng “sốt” mà đã tăng gấp đôi chỉ trong một năm. Bản chất giá trị tiền lương và tiền công của người lao động cũng bởi thế đã bị tha hóa ít nhất 20% hàng năm.
Trong khi đó, nhiều nhân viên ngân hàng vẫn đang cố công cày cục gõ cửa giới doanh nghiệp để chào cho vay. Nhưng cũng rất nhiều doanh nghiệp đã lắc đầu vì “không biết vay để làm gì”. Quá nhiều doanh nghiệp vẫn chưa thể quên được trải nghiệm suýt phải treo cổ của họ vào năm 2011 khi phải cắn răng vay vốn ngân hàng với lãi suất cắt cổ 25 – 30%/năm. Cho tới nay, doanh nghiệp vẫn không quên được kho từ ngữ rất đặc thù như “tự sát”, “treo cổ”, “thuốc độc” mà giới cá mập ngồi mát ăn bát vàng ở ngân hàng đã “kiến tạo” nên.
Trì trệ hoặc bế tắc đầu ra là một cảnh nạn đã trở nên quá phổ biến từ những năm 2011, 2012 trở lại đây, lồng trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam về thực chất đã sa chân vào năm suy thoái thứ mười liên tiếp kể từ 2008.
Mười năm sau sự khởi đầu suy thoái cay đắng nhưng lại được tô hồng bởi màu sắc chủ nghĩa thành tích của đảng cầm quyền ở Việt Nam, liệu nền kinh tế nước này sẽ “hóa rồng” hay “hóa rồ” vào năm 2018?

Phạm Chí Dũng / Blog VOA
(Blog VOA)

“Nhà tù số 1 Trung Quốc” hủy thăm năm mới vì chật kín phạm nhân

Từ khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền đã mạnh tay chống tham nhũng, trong 5 năm qua đã bắt giữ hơn 130 tham quan cấp cao, nguồn tin tiết lộ, nhà tù Tần Thành chuyên giam giữ tham quan đã chật kín, nên nhà tù năm nay bắt buộc phải hủy bỏ hoạt động thăm viếng người thân và phạm nhân trong khoảng 2 tuần.

Nhà tù Tần Thành

Do giam giữ phạm nhân là lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc nên nhà tù Tần Thành được gọi là “Nhà tù số 1 Trung Quốc”, cũng được nhiều người bên ngoài coi là “Nhà tù bí ẩn nhất”. Nơi đây giam giữ cựu Thường ủy Bộ Chính trị Chu Vĩnh Khang, cựu Bí thư thành phố Trùng Khánh Bạc Hy Lai, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Tổ chức Trung ương Lệnh Kế Hoạch, cựu Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương Quách Bá Hùng, và không ít tham quan “ngã ngựa” đều bị giam giữ trong nhà tù Tần Thành này.

Theo South China Morning Post (Hồng Kông), có nguồn tin tiết lộ, trạng thái tinh thần của Bạc Hy Lai trong nhà tù tương đối tốt, tham gia nhiều hoạt động, còn Quách Bá Hùng thì hoàn toàn không tham gia; Quách Bá Hùng dường như đang mắc bệnh và không thể ra ngoài; Lệnh Kế Hoạch có thể có chút ấm ức, mấy năm nay không có bất cứ bạn bè thân thiết nào đến thăm ông; còn về Chu Vĩnh Khang, lại có sân vườn riêng của mình, bị cách ly với các phạm nhân khác.

Bản tin nói, nhà tù Tần Thành với công tác đảm bảo an ninh vô cùng nghiêm ngặt trong đợt Tết năm nay trông có vẻ đặc biệt lạnh lẽo vắng vẻ. So với năm trước, bộ phận phạm nhân hơn 60 tuổi trong nhà tù Tần Thành được ăn một bữa cơm tối với vài người nhà, “có người mang món lẩu, có người mang sủi cảo, họ muốn ăn gì cũng được”.

Tuy nhiên, bản tin dẫn lời của người tiết lộ thông tin nói, năm nay cơ hội đoàn tụ kiểu này đã bị hủy bỏ, bởi vì người trong nhà tù đã quá nhiều, nên thiếu không gian, không chỉ có vậy, phía nhà tù còn cấm tất cả các hoạt động thăm hỏi tù nhân 1 tuần trước và sau Mùng 1 Tết.

Người nhà của một quan chức từng bị giam giữ trong nhà tù Tần Thành tiết lộ, từ năm 2013 đến nay, bên cạnh hành động chống tham nhũng được đẩy lên cao trào, nhà tù Tần Thành cũng ngày càng chật chội. Khu vực giam giữ người nhà của vị này, từ năm 2013, khi ông vào đây chỉ giam có 6 người, hiện nay đã lên đến hơn 20 người.

Năm ngoái từng có tin đồn nhà tù Tần Thành tuyển thêm người, 100 cảnh sát được gọi đến nhậm chức tại nhà tù Tần Thành, tỷ lệ nam nữ là 9:1.

Ngoài ra, ngày 15/2, trang Nhật báo Đông phương (Oriental Daily News) tại Hồng Kông cũng đưa tin, trong ngày lễ Tết, nhà tù Tần Thành sẽ có phúc lợi đặc biệt, đồ ăn thường ngày của các quan chức “ngã ngựa” cũng sẽ có sự khác biệt theo cấp bậc.

Bản tin nói, Khu 204 giam giữ quan chức cấp cao nhất của ĐCSTQ “ngã ngựa”, tiêu chuẩn bữa ăn đều chiểu theo mức đãi ngộ theo cấp bộ trưởng. Bữa sáng có sữa, bữa trưa, tối là hai món rau, một món canh, sau bữa ăn có một quả táo. Người làm bếp là đầu bếp cấp cao (cấp 1) của nhà hàng Bắc Kinh, trong đồ ăn còn có hải sâm và vi cá.

Còn khu vực kém nhất là Khu 201, giam giữ quan chức cấp tương đối thấp bị “ngã ngựa”, mỗi ngày họ được cung cấp 5 chiếc bánh màn thầu. Bữa sáng một chiếc bánh màn thầu, một bát cháo ngô, một đĩa rau; bữa trưa và bữa tối, mỗi bữa hai chiếc màn thầu, 1 đĩa rau cải trắng luộc. Tuy nhiên, trong nhà tù Tần Thành, phạm nhân thông thường không ăn được cá, bởi vì lo sợ xương cá có thể sẽ trở thành hung khí để tù nhân tự sát. Dù vậy, năm mới, bữa ăn của tù nhân sẽ được cải thiện, sẽ có vài miếng thịt gà và cá đã được rút xương.

Bản tin cho biết, phạm nhân trong nhà tù Tần Thành có cơ hội thông qua tham gia các hoạt động văn nghệ để tương tác với người khác, mỗi ngày cũng có thể đến sân vườn lộ thiên để hoạt động gân cốt, và giao lưu với phạm nhân khác.

Trí Đạt / Trithuc

‘Xa lộ Tự do’ đối trọng ‘Một Vành đai’ của TQ?

Có tin Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc và Ấn Độ bàn về dự án đối trọng lại Một Vành đai Một Con đường của Trung Quốc, theo Australian Financial Review hôm 19/02/2018.

Tờ báo này trích lời một quan chức cao cấp của Hoa Kỳ nói các lãnh đạo bốn nước đã bàn thảo về ý tưởng ‘tạo dự án thay thế’ cho kế hoạch của Trung Quốc.

Nhưng vị quan chức không nêu tên này cảnh báo rằng hiện chưa có gì cụ thể để công bố về dự án kể trên.

Dự án đối trọng lại với Một Vành đai, Một Con đường của Trung Quốc, đã từng được Nhật Bản đề xuất.

Nhưng nay lần đầu tiên một loạt báo chí quốc tế nhắc rằng nó được Hoa Kỳ ủng hộ.

Theo tờ báo Úc thì đây là cách bốn nước ủng hộ cho ý tưởng về khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương ngăn ảnh hưởng lan rộng của Bắc Kinh qua dự án “nằm lòng” của Chủ tịch Tập Cận Bình.

Năm 2017, Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson khi đến Dehli vào tháng 10 đã đề ra chiến lược hợp tác chiến lược Mỹ – Ấn để đối trọng lại Trung Quốc, theo tờ Hindustan Times.

Sau đó, Tổng thống Donald Trump cũng nêu ra khái niệm về khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương khi đến Đà Nẵng dự Hội nghị APEC.

Hỏa xa TQhình ảnhGETTY IMAGES
Trung Quốc tung ra dự án Một Vành đai Một Con đường dùng đường hỏa xa nối Á – Âu và dùng đường hàng hải nối Đông Nam Á, Nam Á và châu Phi

Tờ Japan Times thì nói lãnh đạo nước này sẵn sàng dùng quỹ ODA (viện trợ phát triển hải ngoại) vì chương trình “Chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương Tự do và Cởi mở” (Free and Open Indo-Pacific Strategy).

Phía Nhật Bản đã đưa cả kế hoạch này vào phần hoạch định chi tiêu trong Sách trắng về ODA của họ năm 2017.

Xây cơ sở hạ tầng hay vì địa chính trị?

Dự án mới có mục tiêu là “xây dựng cơ sở hạ tầng chất lượng cao” trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương.

Thậm chí có ý kiến từ quan chức Úc nói điều này không có gì mâu thuẫn với Một Vành đai Một Con đường của Trung Quốc.

Ví dụ Trung Quốc chỉ xây cảng mà thiếu các tuyến đường bộ đến cảng thì các nước kia hoàn toàn có thể làm chuyện đó.

Nhưng điều chắc chắn là Trung Quốc chú ý là nhu cầu “xây dựng hệ thống cơ sở hạ tầng” của bốn nước đồng minh lại lồng vào một khái niệm địa chính trị mới.

‘Ấn Độ – Thái Bình Dương’ là một khái niệm rộng và có vẻ như muốn bao trùm luôn cả các vùng Trung Quốc đang muốn tạo ảnh hưởng.

Một Vành đai Một Con đường của Trung Quốc, lần đầu được ông Tập Cận Bình nêu ra ở Kazakhstan năm 2013, có mục tiêu kết nối đường bộ và đường biển với 64 nước.

Trung Quốc có tham vọng xây tuyến hỏa xa hiện đại nối vùng duyên hải của họ với Tây Á, Trung Á và châu Âu.

Một Vành đai Một Con đường hình ảnhXINHUA
Dự án Một Vành đai Một Con đường là tác phẩm ‘để đời’ của Chủ tịch Tập Cận Bình

Bắc Kinh đã cho xây cảng trên bộ khổng lồ ở Khorgos, Tân Cương nơi chừng 8 tỷ USD hàng hóa được chuyển qua hàng năm.

Phía Nam, Trung Quốc đã và đang xây các cảng biển và tuyến hàng hải qua Đông Nam Á sang Nam Á và châu Phi.

Nếu hoàn tất, dự án này sẽ liên kết các nền kinh tế có 60% dân số toàn cầu, theo Oxford Economics.

Tại châu Âu, hiện có các quan điểm khác nhau về dự án này.

Một số quốc gia ủng hộ Trung Quốc nhưng một số khác thì không.

Gần đây, trong chuyến thăm Trung Quốc để thúc đẩy thương mại, Thủ tướng Theresa May của Anh né tránh ủng hộ dự án Một Vành đai Một Con đường trị giá 900 tỷ USD mà Chủ tịch Tập Cận Bình coi là viễn kiến mang tính toàn cầu của ông.

BBC