Ân tình bạc bẽo của đàn ông là thứ dạy đàn bà trưởng thành

Image result for sad woman images

Cuộc đời một người đàn bà, may mắn thì gặp được người tâm đầu ý hợp sống đến trọn đời. Có người không may thì cả cuộc đời toàn chất chứa những mối tình dang dở. Nhưng tuyệt nhiên người đàn bà nào mạnh mẽ, gai góc, cuộc đời ít nhất cũng gặp qua những gã đàn ông tồi.

Theo Helino

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn

“Mọi vấn đề của nhân loại đều bắt nguồn từ việc con người không học cách chấp nhận sự cô đơn”.

Trước khi qua đời ở tuổi 39, nhà khoa học lỗi lạc Blaise Pascal đã để lại một khối lượng lớn những đóng góp đồ sộ trong nhiều lĩnh vực như vật lý, toán học, cơ học chất lưu, đo lường và xác suất.

Tuy nhiên, có một di sản khác mà ông để lại, không thuộc khoa học tự nhiên, còn truyền cảm hứng nhiều hơn cho hậu thế. Pascal có một kho báu khác thuộc về khoa học xã hội, thậm chí, di sản này của ông còn to lớn và vĩ đại hơn tất cả những thành tựu mà ông để lại.

Một điều thú vị là những triết lí sâu sắc chủ yếu được ông đúc kết khi tuổi đời còn rất trẻ. Mãi đến khi trưởng thành và tiếp xúc nhiều với tôn giáo, Pascal mới dần chuyển mình sang các lĩnh vực đậm tính triết học và thần học.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 1.

Ngay trước khi qua đời, Pascal đang tập hợp những triết lí của mình thành một tuyển tập thần học mà sau này được gọi với cái tên “Cuốn sách Pensées”. Tác phẩm chủ yếu nói về các giả thiết toán học khi được áp dụng vào cuộc sống để lựa chọn cho mình một đức tin. Ngoài ra, cuốn sách còn thực sự kì bí ở những suy ngẫm về ý nghĩa của sự sống, của việc sinh ra là-một-con-người. Nó là hình thái của triết học được ra đời trước cả khi triết học thực sự trở thành một lĩnh vực để nghiên cứu.

Có quá nhiều những suy nghĩ tâm đắc trong cuốn sách đáng được “quote” lại, chúng khiến người ta phải thực sự giật mình ở nhiều góc độ. Tuy vậy, một trong những trích dẫn nổi tiếng nhất của Pascal đã tóm lược được những trăn trở cả đời của ông, cũng như mọi vấn đề của nhân loại.

Theo Pascal, chúng ta sợ sống và tồn tại trong im lặng, sợ việc không là-một-cái-gì-đó-trên-đời. Chúng ta ghét sự nhàm chán, lặp lại và tình nguyện để cho sự xao lãng xâm chiếm. Chúng ta không nghĩ ra cách nào khác ngoài chạy trốn khỏi các vấn đề cảm xúc bằng cách tự an ủi thậm chí là huyễn hoặc bản thân.

Vấn đề duy nhất ở đây là: loài người chưa bao giờ học cách ở một mình.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 2.

Xã hội càng hiện đại, lời cảnh báo của Pascal càng chính xác. Nếu có một từ nào đó diễn đạt chính xác những vấn đề của thế giới trong suốt 100 năm qua thì đó ắt hẳn là “sự kết nối”.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 3.

Công nghệ thông tin đã và đang xâm lấn thái quá vào việc định hướng văn hoá. Từ điện thoại, đến radio rồi TV, mạng internet, chúng ta đã tìm ra cả ngàn cách để khiến loài người gần nhau hơn. Tôi có thể ngồi tại văn phòng của mình ở Canada để tham dự một cuộc họp ở bất kì nơi nào trên thế giới chỉ qua Skype. Tôi có thể bay đến bất kì nơi nào trên thế giới mà vẫn biết tình hình ở nhà chỉ bằng cách lướt web. Thôi chẳng cần bàn đến lợi ích của sự kết nối, tuy nhiên, thứ nào nhiều lợi thì cũng đầy hại. Người ta nói nhiều lắm rồi, về quyền riêng tư, về việc internet lén lút thu thập dữ liệu, tuy nhiên, còn có một “thiệt hại” to lớn khác mà không phải ai cũng biết.

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mọi thứ đều được kết nối, trừ bản thân mình.

Nếu quan điểm của Pascal về việc “con người không chịu nổi sự cô đơn” là chính xác, vậy thì vấn đề sẽ ngày càng nghiêm trọng bởi con người thời nay có quá nhiều sự lựa chọn, họ sẽ nghĩ: “Việc gì mình phải chịu đựng sự cô đơn?”- khi đời người có quá nhiều cám dỗ?

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 4.

Câu trả lời là: ở một mình khác với cô độc. Nếu bạn không chịu nổi việc ở một mình, bạn sẽ không bao giờ nhận thức được bản thân. Càng như vậy, bạn càng đắm chìm vào sự xao lãng và cứ thế, bạn lâm vào cảnh nghiện ngập, phụ thuộc vào công nghệ, những thứ vốn được chế tạo để giải phóng con người.

Đừng nghĩ rằng mình có thể dùng những náo nhiệt của thế giới để che đậy đi những rắc rối của bản thân, đồng nghĩa với việc những rắc rối ấy tự biến mất.

Hầu hết con người đều nghĩ mình đã quá hiểu rõ bản thân mình, họ tưởng rằng mình hiểu rõ bản thân, biết rõ cảm xúc của mình, hiểu rõ vấn đề của mình. Nhưng thật ra, rất ít người có khả năng làm được điều đó. Những người thật sự làm được sẽ ngay lập tức nói với bạn rằng ta không phải lúc nào cũng hiểu được chính mình, thậm chí, mất rất nhiều thời gian mới có thể làm được.

Ngày nay, con người có thể sống cả đời mà không nhận thức được gì về bản thân, ngoài cái vỏ bọc mà chúng ta tự dựng nên cho mình, chúng ta mất kết nối với chính bản thân ta, đó mới thực sự là vấn đề.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 5.

Nếu quay lại những nguyên lý của Pascal, ta sẽ thấy: căm ghét sự cô độc, rất gần với căm ghét sự nhàm chán.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 6.

Vấn đề cốt lõi là ở đây. Chúng ta nghiện xem TV bởi có cái gì đó rất hấp dẫn trên TV. Ta nghiện chất kích thích vì lợi ích của nó (cho cá nhân ta) vượt trội hẳn những tác hại. Có lẽ vậy, chúng ta ghét sự cô đơn bởi chúng ta đã nghiện một trạng thái mang tên “không chán là được”.

Tất cả những thứ điều khiển cuộc sống của ta một cách tiêu cực đều bắt nguồn từ việc: ta ghét phải đối mặt với “hư không”. Vì thế, ta lao đầu đi tìm trò tiêu khiển, tìm việc và sau mỗi lần thất bại, tiêu chuẩn của ta lại càng ngày càng cao. Ta lảng tránh một sự thật rằng nếu không đối mặt với sự chán nản, ta sẽ không bao giờ nhận thức được bản thân mình. Và không nhận thức được bản thân mình chính là lí do ta thấy cô đơn, lo lắng, thay vì cảm thấy được kết nối với vạn vật xung quanh.

May thay, có một giải pháp cho vấn đề này. Các duy nhất để chiến thắng nỗi sợ cô đơn đó chính là đối mặt với nó. Hãy để sự chán nản đưa bạn đến nơi nào mà bạn vẫn kiểm soát được nó. Lúc đó, bạn sẽ nghe thấy tiếng lòng của chính mình và từ đó học được cách kết nối những phần của bản thân hiện vẫn đang còn xao lãng.

Thật tuyệt vời làm sao, khi bạn vượt qua được ranh giới đó, bạn sẽ thấy rằng, cô đơn chẳng phải là vấn đề gì đó quá to tát. Sự chán nản và nỗi cô đơn cũng có những tác động tích cực của chúng. Khi bạn sẵn sàng đầm mình trong thanh tịnh, thế giới trở nên trù phú hơn, rõ rệt hơn.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 7.

Bạn sẽ học được rằng còn nhiều việc khác, thứ khác, đáng để bạn bận tâm hơn là những xô bồ của bề nổi cuộc sống. Một căn phòng im lặng không có nghĩa là nó không có gì cho bạn khám phá.

Thi thoảng, việc ở-một-mình sẽ giúp bạn trải nghiệm những cảm giác không mấy dễ chịu, nhất là lúc bạn phải “soi” kĩ vào nội tâm của mình, những suy nghĩ, những cảm xúc, nghi ngại, hy vọng, nhưng về dài hạn, điều đó còn dễ chịu hơn nhiều so với việc lảng tránh tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống.

Chịu đựng sự chán nản sẽ giúp bạn tìm thấy sự mới mẻ trong những thứ tưởng chừng chẳng có gì mới lạ; giống như một đứa trẻ vô tình nhìn thấy thế giới. Điều này cũng giúp bạn giải quyết phần lớn những xung đột nội tâm của mình.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 8.

Thế giới càng tiến bộ, nó càng thúc đẩy chúng ta vượt qua những giới hạn của suy nghĩ. Việc cho rằng: “Không chịu được sự cô đơn là cốt rễ của mọi vấn đề” có thể hơi “nâng cao quan điểm”, nhưng chúng ta vẫn cần phải xem xét kĩ về nó.

Cái gì gắn kết chúng ta được thì cũng cô lập chúng ta được. Tại sao ta cứ mải mê xao lãng với những việc không đâu để rồi càng ngày càng cảm thấy cô đơn hơn?

Thú vị thay, thủ phạm chính của việc “ghét cô đơn” không phải là cám dỗ cụ thể nào về vật chất. Đó chỉ là nỗi sợ “hư không”, dẫn đến việc nghiện trạng thái “miễn không chán là được”. Có thể, bản năng của chúng ta là ghét tồn tại.

Chừng nào còn không nhận ra “giá trị của sự thanh tịnh”, chúng ta sẽ còn bỏ qua một sự thật rằng, chỉ khi nào ta dám đối mặt với sự chán nản, nó mới thực sự sản sinh ra những tác động tích cực. Và để đối mặt với nó, ta cần thời gian, có thể mất vài ngày, vài tuần, chỉ đề ngồi, ngẫm, cảm nhận trong tĩnh lặng.

Một triết lí cổ xưa nhất trên thế giới khuyên ta duy nhất một điều: hãy tự nhận thức bản thân mình. Lí do vì:

Không nhận thức được mình thì ta sẽ không bao giờ tìm ra cách để tương tác với thế giới. Phải biết mình là ai đã, rồi ta mới có nền tảng để dựng nên từ đó một cuộc sống.

Trớ trêu thay, một mình và kết nối nội tâm là kĩ năng chẳng ai dạy ta. Nhưng đó là kĩ năng quan trọng hơn hầu hết những thứ ta được dạy.

“Ở một mình” có thể không giải quyết được mọi vấn đề, nhưng nó là bước khởi đầu, để từ đó ta tìm ra cách giải quyết mọi vấn đề.

Một kĩ năng quá quan trọng nhưng không ai dạy bạn: Ở một mình, làm quen với sự cô đơn - Ảnh 9.

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món “trứng khuấy với nước” ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món "trứng khuấy với nước" ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin

Cũng chỉ cần vài phút và vài thao tác là bạn sẽ có ngay món trứng khuấy vừa lạ mắt vừa lạ miệng cho cả nhà cùng thưởng thức.

Nếu là một người sành ăn và chịu khó tìm hiểu các món ăn cũng như cách thức chế biến của các nước phương Tây, hẳn bạn đã từng nghe đến tên món trứng khuấy (hay còn gọi là scramble egg).

Đúng là cái tên nói lên tất cả, món trứng này không giống như trứng chiên, ốp, chần mà chúng ta từng ăn.

Thậm chí, đối với các đầu bếp phương Tây, việc làm món trứng khuấy là cả 1 nghệ thuật: trứng phải có màu vàng đẹp mắt, tơi đều và béo mịn, không bị khô.

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món trứng khuấy với nước ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin - Ảnh 1.

Món scramble egg được người phương Tây ưa chuộng.

Vị bếp trưởng Daniel Patterson tài ba, người từng đạt sao vàng Michelin danh giá, đã tiết lộ bí quyết giúp khuấy trứng ngon nhờ một thứ nguyên liệu không thể ngờ: nước!

Thông thường, người ta sẽ sử dầu ăn hoặc bơ để làm món trứng thêm béo ngậy, thơm ngon hơn nhưng với món trứng khuấy này thì nước lại trở thành trợ thủ đắc lực giúp bạn biến một món ăn tưởng chừng bình dân mà thành món ăn thượng hạng, không thua kém các đầu bếp làm.

Điều quan trọng nữa là, chỉ cần 2 quả trứng, cộng thêm ít nguyên liệu và vài phút thực hiện, bạn đã có ngay trong tay món ăn sang chảnh này, vậy nên nó rất thích hợp cho bữa ăn nhẹ buổi sáng.

Nguyên liệu gồm có:

– 2 quả trứng

– Dầu ô liu

– Hành lá thái nhỏ

– Nước

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món trứng khuấy với nước ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin - Ảnh 2.

Bạn đập trứng ra bát tô, cho gia vị vào và đánh đều. Nếu muốn trứng thơm ngon, xốp hơn bạn có thể cho thêm một chút ít bột ngô.

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món trứng khuấy với nước ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin - Ảnh 4.

Đồ nước vào nồi và đun sôi nhẹ, liên tục khuấy đều tay theo chiều kim đồng hồ để tạo xoáy nước.

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món trứng khuấy với nước ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin - Ảnh 5.

Đổ trứng vào và tiếp tục khuấy theo chiều xoáy nước.

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món trứng khuấy với nước ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin - Ảnh 6.

Khi trứng đã chín, bạn đổ hết nước và vớt trứng ra, dùng muôi thủng để ráo nước.

Trứng chiên hay ốp là xưa rồi, giờ đây bạn có thể làm món trứng khuấy với nước ngon thượng hạng theo cách của đầu bếp đạt sao Michelin - Ảnh 7.

Cho thêm dầu ô liu, hành lá và tiêu vào và bạn có thể thưởng thức món trứng sang chảnh này.

Theo L.T / Helino

Việt Nam qua góc nhìn của The Airport Economist

The Airport Economist (TAE) là một youtube channel chia sẻ kinh nghiệm để kinh doanh được dẫn dắt bởi Tim Harcourt. Trong mỗi tập, TAE sẽ giới thiệu kiến ​​thức và thông tin chi tiết bạn cần để đưa một doanh nghiệp ra quốc tế. Tập số 4 của TAE là về Việt Nam.

Tim Harcourt: Chào mừng đến sự hối hả và nhộn nhịp của Việt Nam hiện đại. Tôi là Tim Harcourt của The Airport Economist và tôi đang ở Thành phố Hồ Chí Minh – Sài Gòn. Việt Nam là một trong những “con hổ kinh tế” thế hệ thứ hai. Họ có dân số trẻ, các ngành sản xuất đang bùng nổ, và một ngành du lịch phát triển mạnh. Đất nước này đang thu hút đầu tư nước ngoài và được đầu tư cơ sở hạ tầng cần thiết để thúc đẩy tăng trưởng.

Cùng tìm hiểu xem, cơ hội kinh doanh của bạn ở đâu, tìm hiểu về thị trường tiêu dùng đang phát triển của Việt Nam và khám phá văn hóa sôi động của đất nước.

Có một sự náo nhiệt thực sự ở đây, trên các đường phố của Thành phố Hồ Chí Minh – những chiếc xe máy. Chúng ta hãy xem xét kỹ hơn những gì đang thúc đẩy tăng trưởng.

Việt Nam nằm ở Đông Nam Á, chạy từ biên giới Trung Quốc ở phía bắc đến Vịnh Thái Lan ở phía nam. Biên giới chạy ven Biển Đông ở phía Đông và Campuchia và Lào ở phía tây. Việt Nam có dân số trên 93 triệu người, 40% trong đó là dưới 24 tuổi. Nền kinh tế của Việt Nam có quy mô bằng một nửa của Thái Lan và đứng thứ 48 trên thế giới.

Tuy nhiên, Việt Nam vẫn là nước tương đối nghèo vì nằm ngoài 100 nền kinh tế hàng đầu trong GDP bình quân người. Nền kinh tế đang tăng trưởng ở mức 6,5%. Tỷ lệ thất nghiệp thấp nhưng có tình trạng thiếu việc làm đáng kể ở khu vực nông thôn. Lạm phát gần đây đã tăng. Đồng tiền là Việt Nam Đồng.

Việt Nam qua góc nhìn của The Airport Economist - Ảnh 2.

Việt Nam đang chuyển từ một nền kinh tế kế hoạch hướng tới hệ thống thị trường. Ngành nông nghiệp là ngành chủ yếu của Việt Nam – ngành sản xuất truyền thống và sử dụng hơn một nửa dân số lao động. Nhưng sản xuất và dịch vụ đang ngày càng phát triển khi các công ty nước ngoài tận dụng lợi thế của lực lượng lao động có chi phí thấp. Việt Nam là một quốc gia thương mại chính thức kể từ khi gia nhập WTO 10 năm trước đây.

Các điểm đến chính của hàng Việt Nam xuất khẩu là Mỹ, Trung Quốc và Nhật Bản. Và họ nhập khẩu nhiều nhất từ ​​Trung Quốc và Hàn Quốc. Các công ty nước ngoài đang có xu hướng chuyển sang Việt Nam để tận dụng môi trường hoạt động hiệu quả về chi phí của quốc gia này. Việt Nam đang trở thành một trung tâm sản xuất sản xuất quần áo, giày dép, đồ nội thất và điện thoại di động cho thế giới. Lĩnh vực dịch vụ cũng đang mở rộng. Hãy cùng tìm hiểu cơ hội kinh doanh ở Việt Nam.

Tim Harcourt phỏng vấn bà Thảo Nguyễn – Đồng sáng lập và Chủ tịch HĐQT Diễn đàn lãnh đạo trẻ Việt – Úc:

Bà Thảo Nguyễn: Việt Nam đã trở thành lựa chọn thay thế Trung Quốc bởi quốc gia này đang trở nên đắt đỏ hơn rất nhiều. Và Việt Nam là một nền kinh tế thực sự rất thú vị. Họ không chỉ là sự lựa chọn mới của Nike hoặc Foxconn mà còn là của nhiều doanh nghiệp khác.

Việt Nam là một quốc gia với hơn 90% dân số biết chữ và rất nhiều kỹ sư. Bạn sẽ thấy rằng nhiều công ty toàn cầu như Commonwealth Bank of Australia có trung tâm nghiên cứu phát triển ở đây. Bạn thấy đấy, không phải ở Ấn Độ – mà là ở Việt Nam.

Tim Harcourt: Việc kinh doanh ở Việt Nam có dễ dàng đối với các doanh nghiệp nước ngoài không?

Bà Thảo Nguyễn: Việt Nam có rất nhiều cơ hội nhưng các nhà đầu tư hoặc những người muốn kinh doanh tại Việt Nam cần thực sự suy nghĩ về việc kinh doanh trung và dài hạn. Đó không phải là nơi bạn có thể kiếm lãi một cách nhanh chóng.

Tim Harcourt: Điểm khác biệt chính giữa việc kinh doanh ở thành phố Hồ Chí Minh và ở Hà Nội là gì?

Bà Thảo Nguyễn: Ở hai thị trường, người tiêu dùng ở mỗi thị trường đưa ra quyết định rất khác nhau nên cách mà bạn làm kinh doanh cũnng có một chút khác biệt. Hà Nội là thủ đô của Việt Nam, do đó rất nhiều chính sách của chính phủ được thực hiện ở đó nên các công ty cần sự ủng hộ của chính phủ. Còn Thành phố Hồ Chí Minh, họ đóng góp phần lớn vào GDP quốc gia, họ rất năng động, và được rót rất nhiều nguồn đầu tư trực tiếp nước ngoài vào Việt Nam.

Tim Harcourt: Việt Nam có dân số rất trẻ. Điều đó có mang lại cho họ những cơ hội riêng?

Bà Thảo Nguyễn: Tất nhiên rồi, nhưng cũng không chỉ là tuổi trẻ, tôi nghĩ bạn sẽ thấy các nước khác trên khắp thế giới ở châu Phi, ở một số nơi ở Châu Á, nơi dân số của họ cũng còn rất trẻ. Nhưng tôi nghĩ điều độc đáo nhất ở Việt Nam là tinh thần khởi nghiệp và xu hướng công nghệ ở châu Á. Việt Nam có nhiều startup bình quân đầu người hơn Trung Quốc, Ấn Độ và Indonesia.

Tim Harcourt phỏng vấn ông Martin Hamilton-Smith – Bộ trưởng bộ Đầu tư và Thương mại Nam Úc:

Ông Martin Hamilton-Smith: Một nhiệm vụ thương mại đơn giản Austrade cần thực hiện được là tạo ra cơ hội để doanh nghiệp tận dụng và phát triển nó. Chúng tôi mang các công ty đến đây, chúng tôi đưa người mua đến với người bán. Chúng tôi đưa nhà đầu tư đến với những người tìm kiếm đầu tư.

Tim Harcourt: Ông có cho rằng Việt Nam là một con hổ châu Á tiếp theo?

Ông Martin Hamilton-Smith: Đó là một nơi thú vị. Hà Nội khá khác với Sài Gòn và luôn có thị trường khác nhau. Đây là một quốc gia rất năng động. Họ là một thị trường mới nổi sôi động và là cơ hội cho các doanh nghiệp Úc.

Tim Harcourt: Barrosa Fine Food Xuất khẩu thực phẩm cao cấp sang Trung Quốc và hiện đang xem xét gia nhập thị trường Việt Nam. Họ tham gia Sứ mệnh thương mại của Nam Úc, đến Việt Nam để nghiên cứu thị trường và các nhà phân phối địa phương.

Việt Nam qua góc nhìn của The Airport Economist - Ảnh 3.

Tim Harcourt phỏng vấn ông Franz Knoll – Giám đốc Barrosa Fine Food:

Ông Franz Knoll: Barrosa Fine Food là một doanh nghiệp gia đình. Chúng tôi là bốn thế hệ trong ngành công nghiệp thịt với một cơ chế sản xuất Đức cũ. Chúng tôi bán trên khắp nước Úc và bắt đầu xuất khẩu vào đầu năm. Chúng tôi đã bán cho Singapore, một chút cho P&G và chúng tôi đang tìm kiếm cơ hội ở thị trường Việt Nam và Thái Lan.

Tim Harcourt: Vậy ông có dự định gia nhập thị trường Việt Nam không?

Ông Franz Knoll: Thị trường này đang tìm kiếm sản phẩm thịt bò cao cấp, bởi vì rõ ràng là họ chưa có khả năng tự sản xuất mặt hàng này. Vì vậy, phát triển các sản phẩm thịt bò là mục tiêu chúng tôi đang cạnh tranh mạnh mẽ.

Tim Harcourt: Ông có thể bán trực tiếp cho thị trường Việt Nam hay phải tìm một nhà phân phối địa phương?

Ông Franz Knoll: Điều đó phụ thuộc vào mức đầu tư mà bạn sẽ tham gia. Vì vậy, trong trường hợp của chúng tôi, việc tìm kiếm các đối tác địa phương có quy mô vừa sẽ dễ dàng hơn và cũng có thể loại bỏ mọi rủi ro tiềm tàng. Nhưng sau cùng, nếu điều đó phù hợp với kế hoạch, thì việc bán trực tiếp sẽ giúp bạn kết nối với các khách hàng lớn hơn.

Tim Harcourt: Ông sẽ đưa ra lời khuyên nào cho các nhà xuất khẩu khác khi nghĩ đến việc tiếp cận thị trường Việt Nam?

Ông Franz Knoll: Việt Nam có một nền văn hóa sôi động với truyền thống đầy màu sắc, và đồ ăn thật sự tuyệt vời. Người dân địa phương rất chào đón người nước ngoài cũng như chào đón nhà đầu tư nước ngoài. Giống như các quốc gia khác mà chúng tôi đã gia nhập, bạn cần đầu tư thời gian để xây dựng mối quan hệ tích cực với khách hàng và đối tác địa phương trước khi có thể thực hiện công việc.

Việt Nam qua góc nhìn của The Airport Economist

Tim Harcourt là một nhà kinh tế học người Úc và cố vấn cho Chính phủ Nam Úc về quan hệ quốc tế. Harcourt được trao bằng Cử nhân Kinh tế của Đại học Adelaide, và bằng Thạc sĩ Kinh tế tại Đại học Minnesota. Ông cũng đã hoàn thành Chương trình Công đoàn tại Trường Luật Harvard. Ông là Chuyên gia Kinh tế trưởng của Austrade (Ủy ban Thương mại Úc) cho đến năm 2011. Trước đó, ông làm việc cho Hội đồng Công đoàn Úc, Ủy ban Quan hệ Công nghiệp Úc và Ngân hàng Dự trữ Úc.

Nguyễn Thái Quỳnh Trang / Theo Trí thức trẻ/The Airport Economist

 

‘Sói già’ Trump có đang áp đảo ông Tập Cận Bình?

Thương chiến Mỹ -Trung đã sang hồi 2, và đúng với phương án hai mà các học giả Trung Quốc dự đoán, theo một nhà báo từ Bắc Kinh nói với tôi.
Trung Quốc đang cố giải mã ‘nụ cười Trump’
Tôi quen anh bạn người Giang Tô trong một lần đến giảng tại trường cũ là Goldsmiths College, University of London.
Chen Zhiqun (Trần Chí Quân) học một năm lấy bằng thạc sỹ ngành global communications ở Anh rồi về nước làm việc.
Nay anh quay lại cùng làn sóng bành trướng sang châu Âu của truyền thông Trung Quốc, và làm sub-editor cho một trang tin song ngữ Anh-Hoa.
Gặp lại nhau, chúng tôi chia sẻ chuyện trường cũ rồi tất nhiên là không thể tránh khỏi nói về cuộc thương chiến Mỹ – Trung.
Chen cũng hỏi tôi về Brexit, về chuyện EU và Trung Quốc.
Tôi bảo Chen,”nói về Anh Quốc thì bạn cứ tạm quên đi, chừng nào cái đống mess về Brexit này xong đã”, và tôi nói thêm, “mà cũng chưa biết bao giờ nó xong”.
Khả năng cao là sẽ khó có thỏa thuận gì cụ thể trong năm nay mà sẽ là đi từ ‘chuyển tiếp’ này sang ‘chuyển tiếp’ khác.
Bà Theresa May sẽ cố tại vị đến tháng 3/2019 và khi Anh không còn trong EU nhưng vẫn có 21 tháng ‘transition’ thì ai lên thay bà sẽ phải lo có một ‘deal’.
Chen hỏi tôi:
“Anh đã sống ở nhiều nước châu Âu vậy cho tôi biết tại sao họ không thích Trung Quốc? Đầu tư vào Hy Lạp để cứu kinh tế của họ cũng có người phản đối, bỏ tiền vào Ba Lan, Hungary cũng có kẻ ghét, vì sao thế, hay là họ phân biệt chủng tộc (racist)?”
Tôi nghĩ một lúc rồi đáp và bảo Chen là đây chỉ theo trải nghiệm riêng thôi:
“Người châu Âu, không kể các nhóm bài ngoại, cực hữu đang nổi lên, thì đa số là thân ái, tôn trọng công bằng, có tinh thần dân chủ, và không phân biệt chủng tộc như chúng ta hiểu ở châu Á.”
“Nhưng họ có vấn đề cố hữu là phân biệt và tự tôn văn hóa.”
Chen ngạc nhiên:
“Nghĩa là sao?”
“Nghĩa là dù người châu Á, kể cả Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, có nỗ lực đến đâu, thì đa số người Âu vẫn rất tự hào và tự tôn văn hóa, và chuyện Trung Quốc các bạn mở viện Khổng tử, quảng bá văn hóa Hán, sẽ vô ích thôi. Dân bản xứ có thể coi đó là thứ là lạ, có chút thiện cảm, nhưng bảo họ bị ảnh hưởng và đi theo thì sẽ không xảy ra.”
Tôi phải nói thêm cho người bạn Trung Quốc rằng sự phân biệt văn hóa đầu tiên là sự phân biệt giữa nước này với nước kia ở châu Âu.
Người Áo và Thuỵ Sĩ tìm mọi cách để tỏ ra họ không phải người Đức dù vẫn dùng tiếng Đức.
Người Ba Lan hiểu rõ người Nga, người Czech nhưng lại quý…người Hungary hơn.
Người Irish vừa chào xong đã nhấn mạnh trong câu thứ nhì họ không phải là người Anh.
Đại loại như vậy.
Tôi cho Chen một ví dụ là yoga và võ thuật Nhật, Hàn, Trung và Việt vào châu Âu vài chục năm qua kể cũng là một thành công của người Đông Á.
Nhưng tư tưởng và nếp sống hàng ngày của người Âu vẫn theo truyền thống Hy Lạp, La Mã và các tôn giáo lớn của họ: Công giáo La Mã, Tin Lành, Chính thống giáo…cộng với hai kỷ nguyên Phục hưng, Khai sáng và thời công nghiệp hóa đã sang thế hệ ba.
Không kể EU mà các xứ còn nghèo như Albania, Ukraine cũng sẽ chỉ tự hào với di sản châu Âu của họ.
Đầu tư Trung Quốc có thể thành công về kinh tế nhưng sẽ chỉ dừng ở đó.
Sẽ khó có chuyện người châu Âu đi theo đạo giáo, cách dạy con, cách chơi nhạc, chơi thể thao của Trung Quốc.
Chen đồng ý và cho hay chính giới nhà giàu ở Trung Quốc đang ‘phát rồ’ với đàn piano, với tennis, với đua xe F1.
Sự nhìn nhận từ Phương Tây vẫn là niềm khao khát, và lời phê phán to hay nhỏ từ Âu Mỹ đều là điều nhạy cảm ở Trung Quốc.

Chúng ta đang ở phương án 2

Sang chuyện thương chiến, Chen bảo tôi, ngay từ khi Trump bắt đầu đe dọa đánh thuế, các học giả Trung Quốc đã dự báo ba phương án (scenario):
-Một là Trung Quốc thủ thúc, không đáp trả, cố bảo vệ đồng nhân dân tệ và mạng lưới xuất khẩu;
-Hai là Trung Quốc sẽ đáp trả vừa phải, chờ xem có cách nào tốt hơn, tốt nhất là ‘vừa đàm vừa đánh’;
-Ba là hai bên đánh nhau bằng kinh tế tới cùng (all-out war);
Vào lúc tôi và Chen nói chuyện thì phương án một coi như không còn vì Trung Quốc đã đáp trả bằng vài chục tỷ USD thuế quan lên hàng Trung Quốc.
Như thế chúng ta đang sống trong phương án 2 và cuộc giao đấu cũng vào giai đoạn 2.
Các đợt tariffs, ban đầu chỉ đánh vào hàng thép, công nghiệp nặng nhưng nay nhắm tới sản phẩm tiêu dùng, hàng nông sản.
Nghe nói đậu nành của Mỹ cũng đang “trúng chưởng” từ Trung Quốc.
Cuộc chiến này sẽ đi về đâu, có tàn phá nhiều nền kinh tế hay không thì không ai dám đoán trước.
Nhưng câu chuyện Chen kể thì lại là vấn đề tâm lý, là cuộc chiến cân não Trum – Tập.
Khi ông Trump mới lên, người Trung Quốc vui mừng vì nghĩ ông ta không biết gì, và mạng xã hội còn nhạo ông.
Tên chính thức của Trump là Te-Lang-Pu (特朗普) bị gọi là ‘Chuan Pu'(川普) với Chuan như Xuyên trong Tứ Xuyên, ám chỉ kẻ quê mùa, từ vùng sâu vùng xa chui ra.
Nhưng nay thì Trump hiện rõ là tay chơi quỷ quyệt, một ‘sói già’ không e ngại tung đủ mọi đòn mà không ai lường trước được.
Các cuộc thăm viếng lẫn nhau, thưởng trà, tiệc tối, bữa trưa, với bà Bành và bà Melania khoe váy dài áo đẹp tưởng như đã chinh phục được nhà Trump.
Nay thì rõ là không phải như vậy.
Ông Tập Cận Bình hiện mắc kẹt ở hai điểm.
Một là trong quá trình thu quyền bính về một mối, ông đã hạ gục hết các đối thủ nội bộ vùng miền, phe Thượng Hải, Quảng Đông, Trùng Khánh nên chính trị Trung Quốc mất đi tính đa dạng.
Ông Tập cũng trở nên cô đơn vì ‘duy nhất đúng’.
Chen bảo nhiều báo cáo “dâng lên” chỉ để vừa lòng ông trong khi nợ công ngoài khu vực tài chính của các tỉnh, đô thị nay lên tới 250% GDP, rất đáng lo ngại.
Hai là, ông Tập đi lên từ một cán bộ trường Đảng trung ương, đã xây dựng hình ảnh của mình như một ‘nhà đức trị’ (man of virtue).
Điều này hóa ra là một cản trở, vì ông không thế nói ngược nói xuôi tùy lúc như ông Trump và không dùng mạng xã hội.
Chính phủ Trung Quốc liên tiếp bị choáng bởi những phát biểu bất ngờ trên mạng xã hội của ông Trump, về Bắc Hàn, về Biển Đông, về Trung Quốc.
Mà hệ thống của họ vận hành theo kiểu truyền thống, vẫn phải đợi duyệt qua nhiều cấp: Đảng, tuyên giáo, an ninh, rồi mới cho Bộ Ngoại giao phát biểu định kỳ.
Còn ông Trump, cứ 4 giờ sáng giờ bờ Đông nước Mỹ vì khó ngủ hay sao mà liên tục bắn ra các cú Twitter.
Điều này khiến cá nhân ông Tập Cận Bình đang lúng túng.
Ông Tập không có tài khoản mạng xã hội Weibo, WeChat tuy Chen bảo một số nhân vật và cơ quan không chính thức đôi khi bắn tin ra thay cho ông.
Cái được và mất của ông Trump thật khó định nghĩa, còn cái mất đầu tiên của ông Tập mà ông lo nhất là ‘mất mặt’, tỏ ra yếu.
CEO hay Chủ tịch của China Inc?
Vụ tan rã của các mạng tín dụng tư (P2P lending platform) cho thấy nếu Trung Quốc là một đại tập đoàn thì cần có một chủ tịch hội đồng quản trị vững về tầm nhìn xa, và một CEO rất quyền biến, linh hoạt.
Nay cả hai chức này gộp vào một vị trí của ông Tập, và Lý thủ tướng chỉ còn là phụ tá.
Và bài toán thương chiến đang diễn ra khá phức tạp.
Các đợt thuế ông Trump tung ra đầu tiên để làm vừa lòng cử tri ủng hộ ông trong tinh thần “Hoa Kỳ là trên hết”.
Nhưng nay người ta cảm thấy ông Trump muốn đánh quỵ và phá vỡ (disrupt) cả mạng lưới sản xuất – chế biến – xuất khẩu, là xương sống của kinh tế Trung Quốc.
Trung Quốc hoàn toàn có thể ‘ém quân’ bằng cách chuyển sản xuất sang Đông Nam Á, sang châu Phi như đang làm, nhưng khó làm nhanh.
Để xuất khẩu, Trung Quốc cần công nghệ cao từ Hoa Kỳ, nhưng Trump đã ra lệnh “chặn lương” nguồn này, bất kể nó có tác động xấu đến chính một số công ty Mỹ.
Với ông Trump, kinh tế, quân sự và công nghệ có nhiều liên quan.
Ông ký Luật Chính sách Quốc phòng (NDAA) trị giá 716 tỷ USD, văn bản bị coi là thù địch nhất với Trung Quốc từ Chiến tranh Lạnh.
Luật này có mục đánh cả vào ZTE và Huawei.
Ông vứt cam kết từ xưa và ve vãn Đài Bắc, khiến các công ty Hoa Kỳ cũng ‘định hướng lại’ cùng chính trị: Google, Facebook, IBM nay đầu tư ồ ạt vào Đài Loan.
Tôi hỏi Chen vậy giới trẻ Trung Quốc nghĩ gì?
Anh cho biết họ sợ Trung Quốc không đủ tiền để bước vào phương án 3, ‘chơi tới bến’ với ông Trump trong cuộc thương chiến.
Về cảm quan cá nhân, anh nói sau hai ba thế hệ Khai phóng, hàng chục triệu người Trung Quốc đã biết quá rõ hết những điều hay dở trong và ngoài nước.
Tất nhiên, họ phải tự khôn ngoan chọn cho mình và con cái.
Giới còn trẻ thì đang tìm “cơ hội ở Trung Quốc, cuộc sống ở bên ngoài”.
Ai đã đi cũng muốn về Trung Quốc kiếm tiền nhất là khi chính quyền và doanh nghiệp đang kêu gọi nhân tài, đầu tư tiền tỷ vào AI, vào công nghệ sinh học.
Nhưng tốt nhất thì vẫn có một lối quay lại Âu, Mỹ, Úc, và người giàu cũng tìm một vị trí công việc, bất động sản, cơ sở bên ngoài để khi cần khi đi.
Không chỉ dân trung lưu mà không ít doanh nghiệp đang tìm cách lặng lẽ chuyển đi nơi khác.
Điều họ lo là Trung Quốc sẽ còn lâu mới có nhà nước pháp quyền.
Một doanh nhân thành đạt, một diễn viên xinh đẹp nổi danh có thể bị gọi đi đâu đó, bị ‘biến mất’ vài tuần, vài tháng, hoặc mất hút luôn, mà không ai biết.
Nhà nước có thể ra lệnh cho mạng xã hội xóa mọi dấu vết về sự tồn tại trên thế giới ảo của họ.
Nói chuyện với Chen tôi hiểu thêm về một nước Trung Quốc năng động, phức tạp, con người tài năng, nhiều tham vọng nhưng cũng không ít lo âu.
Đúng năm nay là năm kỷ niệm vụ ngân hàng Lehman Brothers tan rã, khởi đầu cho một cuộc khủng hoảng kinh tế, bắt đầu từ tài chính.
Gặp Chen sau vài hôm thì tôi đọc được Niall Ferguson viết rằng nhìn lại Khủng hoảng 2008, người ta nghĩ ngay đến Argentina, Thổ Nhĩ Kỳ hôm nay.
Và biết đâu sẽ đến lượt Trung Quốc, ông Ferguson từ Harvard nêu vậy.
Tôi thì nghĩ Trung Quốc đã liên kết sâu rộng vào chuỗi giá trị toàn cầu, nên một Trump ‘phá lệ’ chưa chắc đã lật lại được cả cuộc chơi to của chủ nghĩa tư bản.
Nhưng mô hình Nhất nhân trị của Trung Quốc đang bộc lộ nhiều bất cập trước một Trump đầy bất trắc.
Nguyễn Giang / (BBC)

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải “điên đảo”

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải "điên đảo"

Thiết kế mở theo phong cách tự do, phóng khoáng, ngôi nhà này đang phá tan lối mòn thiết kế của nhiều người và mở ra một trang mới cho ngành xây dựng

Tọa lạc tại Puhoi, New Zealand, với diện tích rơi vào khoảng 164m2,  ngôi nhà này được xây dựng và hoàn thiện toàn bộ vào cuối năm 2016.

Mới đầu, đây là một trang trại bình thường, chăn bò và nuôi dê.

Nhưng từ khi mua lại mảnh đất từ chủ trang trại, người chủ nhân hiện tại bây giờ đã khá sáng tạo và táo bạo khi nghĩ ra một không gian sống hoàn toàn mới mẻ, độc đáo.

Anh đã mạnh dạn nhờ tới sự trợ giúp và tư vấn của Công ty thiết kế LTD Architectural Design Studio với mong muốn ý tưởng của mình sẽ hoàn chỉnh và chỉn chu nhất.

Chẳng bõ công mong chờ và sức lực bỏ ra, khi ngôi nhà được hoàn thành, không chỉ các kiến trúc sư mà chính chủ nhân ngôi nhà cũng phải ngạc nhiên vì độ đẹp và tuyệt vời của nó.

Tính logic và bổ trợ không gian cho nhau của tổng thể ngôi nhà khiến người ta phải sững sờ.

Không ngoa khi nói rằng đây chính là thiết kế nhà đẹp nhất mà công ty chúng tôi đã từng thực hiện, LTD Architectural Design Studio cho biết.

Vậy ngôi nhà đó đẹp đến mức nào, sáng tạo ra sao, và phá tan lối mòn thiết kế thế nào, mời bạn theo dõi ngay dưới đây.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 1.

Người chủ nhân mới của ngôi nhà này cho biết, kinh nghiệm và cũng là sở thích của anh đó là phải có không gian mở kết nối cao với môi trường xung quanh. Đây là điều thiết yếu đầu tiên.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 2.

Anh đã hiện thực hóa điều này bằng việc lược bỏ hai bức tường bao quanh không gian nhà chính, đó là phòng khách, bằng việc kết nối mở lớn nhất có thể ra bên ngoài. Điều này sẽ làm không gian như rộng hơn, tạo cảm giác phóng khoáng, thoải mái.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 3.

Điểm nổi bật nhất trong thiết kế nội thất đến từ việc sử dụng những ván gỗ xẻ có kết cấu chắc và nặng, bề mặt phải phẳng, trắng, sạch sẽ, những góc cạnh phải sắc. Điều này đòi hỏi những người chế tác phải có cánh tay và tuổi nghề cao, nhưng không phủ nhận chính điều đó đã mang lại cái tầm cho cả ngôi nhà.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 4.

Hai tông màu chính được sử dụng cho toàn bộ không gian sống là màu vàng nhạt từ gỗ và màu trắng đục mờ của tường. Chêm xen kẽ vào đó thì từng không gian sẽ có một gam màu nổi, hoặc nóng bổ trợ giúp làm bật và đặc sắc hơn.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 5.

Vì gia đình có cả trẻ con, nên chủ nhân quyết định sử dụng lối trang trí tối giản, với những đồ vật cần thiết. Tuy nhiên, để không làm đơn giản quá ngôi nhà chủ nhân đã khéo léo lựa chọn những đồ vật mang tính cách điệu một chút. Đơn cử như hệ thống chiếu sáng chẳng hạn.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 6.

Điểm nhấn đặc biệt để nhận biết cho việc sử dụng bố cục và phá vỡ nếp thiết kế cũ chính là đây. Việc gắn đèn chiếu sáng một cách sáng tạo theo hình zích zắc này đã tạo sự ngạc nhiên rất lớn cho giới mộ điệu.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 7.

Đi kèm với đó là những thiết kế nội thất được làm từ những tấm gỗ bản thô, qua bàn tay khéo léo của người nghệ nhân để trở thành hoàn hảo như thế này. Đây là một thiết kế cầu thang gắn liền với kệ để sách.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 8.

Phòng tắm cũng sử dụng toàn bộ bằng gỗ bao quanh. Thậm chí những vân gỗ tự nhiên màu đen sậm vẫn được giữ lại tạo điểm nhấn như thế này.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 9.

Không bị gò bó bởi suy nghĩ về những tấm gỗ, phía trên tầng hai, chủ nhân ngôi nhà đã rất thông minh khi sử dụng những tấm kính trong suốt và kệ để biến không gian thành nơi ngắm cảnh và làm việc cực hiệu quả và đẹp mắt.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 10.

Hệ thống chiếu sáng vẫn là điểm đặc biệt và không làm người xem phải thất vọng. Nó đẹp và rất nghệ thuật.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 11.

Những ô thoáng cửa sổ nằm trên trần gỗ to lại là một sự sáng tạo tiếp theo cần khen ngợi của chủ nhân ngôi nhà.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 12.

Vừa làm việc, hay thưởng thức tách café vừa ngắm khung cảnh thiên nhiên xanh mướt thế này thì còn gì tuyệt vời bằng đúng không.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 13.

Phần giường ngủ không hề có thành gỗ nối liền với mái như ta vẫn tưởng mà thay vào đó là bệ giống như lan can tầm trung chắn ngang bằng gỗ như thế này thôi, chủ nhân có thể thoải mái từ tầng hai hoặc trên giường ngủ quan sát được tầng một.

Gây ngạc nhiên vì bố cục thiết kế quá độc đáo, ngôi nhà này đang làm giới mộ điệu phải điên đảo - Ảnh 14.

Cả ngôi nhà chạy lò sưởi để ấm áp hơn nên củi và gỗ là không thể thiếu được. Chính điều này giúp ngôi nhà trở nên yên bình và gần gũi hơn.

Theo Caandesign / theo Helino

10 dấu hiệu cho thấy bạn đang bế tắc trong cuộc sống

Nhiều người đã rơi vào tâm trạng chán nản trong cuộc sống khi tuổi đời còn rất trẻ. 10 dấu hiệu sau đây giúp bạn kiểm nghiệm xem mình có rơi vào tình trạng tương tự.

1. Không còn điều gì gây ngạc nhiên, hứng thú

Bạn đón nhận mọi tin tức chỉ bằng một cái cau mày hoài nghi. Chẳng còn điều gì khiến bạn reo lên sung sướng trong những năm gần đây. Tất cả là dấu hiệu của một cuộc sống đang tụt dốc. Tuổi của một người được xác định không chỉ là những con số trên giấy tờ, mà còn bởi khả năng tìm thấy điều mới cho bản thân, để tìm hiểu và phát triển. Nếu không còn hứng thú với điều gì, bạn cũng không còn bận tâm đến việc nâng cao, cải thiện chất lượng cuộc sống của mình.

2. Không quan tâm bản thân hoặc nhà cửa

Nếu không còn bận tâm đến ngoại hình của chính mình và lần cuối cùng dọn nhà là tháng trước, bạn có thể đối mặt nguy cơ khủng hoảng. Sự thờ ơ với cơ thể và môi trường xung quanh cho thấy mọi thứ không diễn ra suôn sẻ trong cuộc sống, và bản thân đã chấp nhận điều này, từ bỏ các giải pháp khắc phục. Một số người thường nói rằng nếu muốn thay đổi trong cuộc sống, hãy bắt đầu với việc chăm sóc nhà cửa, bởi nó giúp quên đi những suy nghĩ tiêu cực. Đối với phụ nữ, làm tóc cũng được xem là một loại “trị liệu” tương tự như thế.

3. Chán ghét công việc

Ngày làm việc vừa mới bắt đầu, bạn đã đếm ngược thời gian và chờ đợi nó kết thúc. Chỉ mới là thứ tư, bạn đã tuyệt vọng sao chưa đến cuối tuần… Chán ghét công việc là yếu tố khiến cuộc sống người trẻ dễ rơi vào bế tắc. Không thích vị trí nhàm chán hiện tại, đồng nghiệp không thân thiện, hoặc mệt mỏi với chuyện kẹt xe mỗi ngày đi làm trong giờ cao điểm… Khi chán ghét một điều gì đó, con người có xu hướng nghĩ về lý do thay vì giải pháp. Tuy nhiên, nếu muốn thoát khỏi tình trạng ngột ngạt, bế tắc, bạn hãy tìm kiếm cách giải quyết vấn đề thay vì chỉ biết kêu ca.

4. Từ chối giao tiếp

Mọi người đều cần không gian riêng tư. Nếu bạn hoàn toàn không muốn gặp hoặc giao tiếp với bất cứ ai, thậm chí né tránh bạn bè, người thân và đặt chế độ “ẩn danh” trên các mạng xã hội, mọi chuyện có thể đã đi quá xa. Hãy nhớ đến Holly, nữ chính của bộ phim P.S I love you. Chính những người thân và bạn bè đã giúp cô thoát khỏi vực thẳm bế tắc và tuyệt vọng. Rất có thể, những người gần gũi chỉ muốn bạn tốt hơn. Họ sẽ đưa ra những lời khuyên bổ ích giúp thay đổi cuộc sống theo hướng tích cực.

5. Dễ dàng tức giận và nổi cáu

Bạn bắt đầu cảm thấy khó chịu bởi mọi thứ theo nghĩa đen: Chồng quên đổ rác khi đi làm, điểm số của các con ở trường, thời tiết bên ngoài hay kể cả màu sơn móng tay của mình. Luôn tìm kiếm thứ để trút giận, nhìn đời bằng đôi mắt tiêu cực thể hiện bạn chỉ đang muốn quên đi những vấn đề thực sự khiến bản thân phiền não. Tất cả điều này sẽ dừng lại nếu mỗi người thành thật thừa nhận với chính mình những vấn đề khó khăn và đối mặt để loại bỏ nó.

6. Có những thói quen xấu

Nhiều người tìm đến những thói quen xấu như rượu, thuốc lá, đồ ăn, hay thức đêm như một giải pháp hữu ích để quên đi mọi vấn đề khiến bản thân lo sợ. Tuy nhiên, tất cả chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn khi chúng còn gây ra thêm hàng loạt vấn đề về sức khỏe.

7. Sống trong quá khứ hoặc luôn mơ về tương lai

Bạn cho rằng “mọi thứ đã qua luôn tốt đẹp hơn hiện tại” và cuộn mình vào những kỷ niệm. Hoặc, ngược lại, bạn nghĩ “ngày mai có thể sẽ tốt hơn chăng” và luôn đợi chờ hôm nay qua đi. Điều này kéo dài hàng tuần, hàng tháng, thậm chí nhiều năm, khiến chúng ta quên đi cuộc sống hiện tại. Những hoài niệm hay mơ ước quá nhiều là biểu hiện rõ ràng nhưng không bao giờ là giải pháp để thoát khỏi một cuộc sống bế tắc.

8. Không thể nạp năng lượng

Mỗi người đều có cách thức riêng để đối phó với tâm trạng xấu: Thể thao, du lịch, thiền… Nhưng nếu không có điều gì gây hứng thú tương tự như vậy, cuộc sống dễ bị khủng hoảng và stress. Do đó, các phương pháp giải quyết vấn đề triệt để là cần thiết, bạn có thể cần tìm đến sự giúp đỡ của chuyên gia.

9. Trở thành tù nhân của điện thoại

Các nhà khoa học tại Đại học Y khoa Pittsburgh, Mỹ, phát hiện ra rằng những người dành hơn một giờ mỗi ngày trên các mạng xã hội dễ bị trầm cảm hơn. Các quan điểm về cuộc sống của một người hiện đại dễ dàng được hình thành thông qua các nguồn tin tức trên mạng xã hội, đã khơi gợi cảm giác ghen tỵ và một niềm tin méo mó rằng người khác sống tươi sáng và thành công hơn bạn. Liên tục “dán mắt” trên điện thoại dẫn đến sự mặc cảm, suy nhược thần kinh và cảm giác cô đơn. Cố gắng vận động, tham gia các hoạt động ngoài trời thường xuyên sẽ giúp giải quyết vấn đề này.

10. Xem cuộc sống là “bản nháp” và luôn muốn viết lại nó

Không thể có “cuộc sống mới” bắt đầu từ thứ hai, ngày đầu năm, hay Tết Nguyên đán. Hãy nhớ bài học từ truyện Cuộc phiêu lưu của Alice ở xứ sở thần tiên: “Ngày mai không bao giờ là ngày hôm nay! Bạn có thể thức dậy vào buổi sáng và nói: ‘Vâng, bây giờ nó cuối cùng là ngày mai?’. Trì hoãn vô tận chắc chắn sẽ không làm chúng ta hạnh phúc. Nếu bạn muốn thay đổi một điều gì đó, đừng tìm kiếm một dịp đặc biệt hoặc một ngày tốt đẹp, chỉ cần bắt đầu làm điều đó ngay bây giờ”.

Theo TRI THỨC TRỰC TUYẾN / BRIGHT SIDE