Khác với Việt Nam, cà phê ‘vỉa hè’ ở Paris có gì độc đáo, thú vị?

Chắc hẳn đối với nhiều người, chỉ cần nhìn thấy Paris qua các bức ảnh chụp cũng đã đủ nhen nhóm ước mơ một lần được đặt chân tới nơi đây, được ngắm thành phố từ trên tháp Eiffel, đi trên Đại lộ Champs Elysee và thưởng thức phong cách uống cà phê vỉa hè đặc sản của Kinh đô ánh sáng.

Nằm ở phía dưới của Châu Âu, Paris được ưu ái bởi có mùa xuân dài hơn, và khi những tia nắng ấm đầu tiên của mùa xuân bừng sáng, người dân Paris tay cầm cuốn sách hay tờ báo có thể ngồi hàng giờ tắm nắng và tận hưởng không khí trong lành, mát mẻ ở các quán cà phê vỉa hè.

Thậm chí kể cả vào những ngày giá lạnh, ngồi co ro trong lớp chăn len, hít hà từng làn khói cà phê thơm phức và sưởi ấm cho đôi tay bằng chiếc cốc nóng hổi cũng có cái thú vị riêng của nó.

Paris có tới hơn 1.500 quán cà phê và nhà hàng vỉa hè từ bình dân đến sang trọng, từ những khu du lịch nổi tiếng như Champs-Elysées, Opéra, Grands Boulevards, Saint-Germain des Prés, Saint-Michel… đến mỗi con phố nhỏ khắp thành phố.

Quán cà phê lâu đời nhất vẫn còn hoạt động ở Paris là “Cafe Procope” ở số 13 Rue de l’Ancienne Comédie, được thành lập từ năm 1686.

Quán Café Procope (Ảnh: Pinterest)

Và sau đó, rất nhanh chóng, các quán cafe trở thành một phần của văn hóa Paris từ thế kỷ 18 với phong cách “terrasses de café” – cafe thềm hay cà phê vỉa hè đầu tiên của Paris.

Vào thời kỳ đó, quán cà phê ở góc phố là nơi bạn đến nếu muốn trao đổi ý tưởng, làm quen với chính trị gia địa phương hoặc, hay đơn giản là “sáng tạo lại thế giới”. Đây cũng là nơi thảo luận các tác phẩm bị cấm của Rousseau và Voltaire, là phòng họp của các tổ chức cách mạng, nơi mà cuộc tấn công vào Tuileries đã được lên kế hoạch. Vào đầu thế kỷ 20, tương lai của thế giới được đặt giữa 2 ly absinthe trong quán cà phê vỉa hè Paris. Sau đó, các tổng thống Pháp đã sử dụng chúng như một nơi để kỷ niệm chiến thắng của họ.

Còn ngày nay, quán cà phê vỉa hè ở Paris cũng như những nơi khác trên thế giới, là điểm hẹn hò hay nơi làm việc, là nơi để bạn nói chuyện trên trời dưới biển hay chỉ là những phút nhàn rỗi ngắm người qua lại và cảm nhận nhịp sống hiện đại nhưng sâu lắng của Paris. Nhưng những quán cà phê này vẫn có những nét đặc trưng riêng chỉ có ở Thủ đô hoa lệ.

Cà phê vỉa hè Paris nổi tiếng với những chiếc ghế mây cong độc đáo của hai nhà sản xuất Drucker (ra đời năm 1885) và Gatti (năm 1920). Mỗi quán có kiểu ghế đặc trưng với tên của nhà sản xuất được khắc trên một tấm kim loại gắn đằng sau hoặc bên cạnh ghế. Những chiếc ghế này đều được làm thủ công, theo yêu cầu của khách hàng, với giá ít nhất là 100 Euro (khoảng 2,5 triệu đồng/chiếc).

Ông Bruno Dubois, giám đốc Nhà Drucker chia sẻ với l’Express rằng: “Không một thành phố nào khác có những chiếc ghế đầy mầu sắc như vậy ở ngoài phố. New York không có cà phê vỉa hè. Ở Madrid hay Barcelona cũng có một ít, nhưng ở các thành phố khác của Tây Ban Nha hay Ý, thường thì trời quá nóng để ngồi ngoài đường. Trong khi đó, ở Bắc Âu thì lại thường xuyên mưa”.

Những chiếc ghế mây đã trở thành biểu tượng của Paris, vừa lịch sự, thuận tiện, lại nhẹ bền và đẹp mắt, chúng trở thành vật không thể thiếu trong các quán cà phê, nhà hàng. Kích thước mỗi chiếc ghế đều được tính toán chi tiết để không cồng kềnh, vừa đủ ngồi, như vậy chủ quán mới có thể khai thác triệt để diện tích được sử dụng ngoài vỉa hè và không tốn chỗ xếp trong nhà.

Nói đến những quán cà phê sang trọng ở Paris, đầu tiên phải kể đến khu Latin (quartier Latin). Đây là khu phố sang trọng, lịch lãm, hội tụ nhiều văn nghệ sĩ trứ danh thế giới. Trong vô số những quán cafe ở khu phố này, quán Les Deux Magots và quán Café de Flore (nằm trên đường Saint-Germain-des-Prés) là hai quán mang tầm vóc lịch sử bởi được khai trương từ thế kỉ 19.

Quán Les Deux Magots và Café de Flore (Ảnh: Pinterest)

Nếu bạn là một người hoài cổ và yêu thích văn chương, hãy tới Le Procope, nơi từng hân hạnh đón các văn sĩ nổi tiếng như Voltaire, Balzac, Alembert…

Còn một quán cà phê văn học huyền thoại khác không thể không kể đến đó là quán cafe Le Select, nằm ở số 99 đại lộ Boulevard du Montparnasse, từng là nơi lui tới thường xuyên của nhà văn Hemingway, danh họa Picasso và nhà văn Henry Miller nằm ở khu Montparnasse.

Ngoài ra, trên hè phố Paris, bạn còn có thể thưởng thức cafe ngon tuyệt ở những địa chỉ khác cũng không kém lịch lãm, sang trọng hay nhẹ nhàng, nên thơ.

Hãy tưởng tượng, bạn đang ngồi ở một góc phố đầy nắng và gió, trong không gian ngập tràn âm hưởng lãng mạn, nồng nàn của La vie en Rose. Hương cà phê thơm thoang thoảng và quyến rũ, một chút vị đắng cà phê hòa tan vào vị béo ngậy của kem sữa. Trong lúc nhâm nhi những hương vị tuyệt vời đó, bạn phóng tầm mắt ra sông Seine nên thơ của xứ sở tình yêu và hít hà không khí mát lành của mùa xuân Paris. Ở nơi đâu mà bạn có thể vừa được thỏa mãn mắt nhìn, tai nghe và lưỡi cảm nhận được như vậy? Chính là quán cà phê vỉa hè của Paris – nơi những bản tình ca được viết nên.

Thu Hiền (TH)

10 nghề lương cao nhất nước Mỹ năm 2017

Dựa trên những số liệu từ Cục Thống kê Lao động Mỹ, Business Insider đã chỉ ra top 10 nghề được trả lương cao năm 2017, đáng nói là tất cả đều thuộc lĩnh vực y tế.

1. Bác sĩ gây mê

Mức lương trung bình mỗi năm: 258.100 USD.

Bác sĩ gây mê có vai trò đặc biệt quan trọng trong những ca phẫu thuật, thủ thuật. Họ giúp bệnh nhân không phải chịu đau đớn trong thời gian bác sĩ phẫu thuật can thiệp.

2. Bác sĩ phẫu thuật

Mức lương trung bình mỗi năm: 247.520 USD.

Phải xử lý, can thiệt những chấn thương, căn bệnh nặng nên các bác sĩ phẫu thuật phải trải qua quá trình đào tạo chặt chẽ. Sau khi học xong chương trình cử nhân, họ phải trải qua 4 năm ở trường y khoa và hoàn thành tối thiểu 5 năm chương trình đào tạo nội trú mới được cấp giấy phép hành nghề.

3. Bác sĩ ngoại răng hàm mặt

Mức lương trung bình mỗi năm: 233.900 USD.

Không giống những nha sĩ bình thường, bác sĩ ngoại răng hàm mặt phải học thêm 4 năm đào tạo phẫu thuật để có thể thực hiện những thủ tục phẫu thuật liên quan đến răng hàm mặt. Họ cũng có khả năng gây mê và chẩn đoán ung thư.

4. Bác sĩ phụ khoa và sản khoa

Mức lương trung bình mỗi năm: 222.400 USD.

Họ giúp duy trì sức khỏe sinh sản của phụ nữ. Bác sĩ phụ khoa kiểm soát những bệnh phụ khoa và tư vấn một số vấn đề như biện pháp tránh thai. Bác sĩ sản khoa phụ trách những ca sinh nở và theo dõi phụ nữ trong suốt quá trình mang thai.

 

5. Bác sĩ chỉnh hình răng mặt

Mức lương trung bình mỗi năm: 221.390 USD.

Bác sĩ chỉnh hình răng mặt có nhiệm vụ nắn chỉnh, xếp thẳng răng, hàm nhằm giúp bệnh nhân có nụ cười đẹp hơn và răng miệng khỏe hơn.

 

6. Bác sĩ nói chung (Physician)

Mức lương trung bình mỗi năm: 196.520 USD.

Thuật ngữ “Bác sĩ” (Physican) này dùng để chỉ tất cả các bác sĩ từ bác sĩ ở các trạm y tế đến bác sĩ tim mạch hay bác sĩ da liễu. Thu nhập khác nhau dựa trên kinh nghiệm và chuyên môn của mỗi bác sĩ.

7. Bác sĩ tâm thần học

Mức lương trung bình mỗi năm: 193.680 USD.

Bác sĩ tâm thần học chẩn đoán và điều trị các bệnh phức tạp liên quan đến sức khỏe tâm thần như tâm thần phân liệt hay trầm cảm bằng cách cho bệnh nhân sử dụng thuốc kết hợp với những phương pháp khác.

8. Bác sĩ nhi khoa

Mức lương trung bình mỗi năm: 183.180 USD.

Bác sĩ nhi khoa tập trung điều trị những bệnh về thể chất và tinh thần của trẻ em từ sơ sinh đến khi dậy thì.

9. Nha sĩ

Mức lương trung bình mỗi  năm: 172.350 USD.

Nha sĩ có nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe răng, niếu cho bệnh nhân bằng cách chẩn đoán các bệnh về răng miệng và nhổ răng khi cần thiết.

10. Chuyên gia làm răng giả

Mức lương trung bình mỗi năm: 161.020 USD.

Những chuyên gia này chịu trách nhiệm tạo ra những chiếc răng giả để thay thế vào phần răng bị hỏng, giúp bệnh nhân ăn, nói dễ dàng hơn và có một nụ cười đẹp hơn.

Thanh Tâm

VNExpress

Kịch về Việt Kiều tại Pháp tạo tiếng vang

'Saigon'
‘Saigon’ – vở kịch về cộng đồng người Việt tại Pháp gây tiếng vang lớn tại lễ hội Avignon. ảnhAFP

Vở kịch ‘Saigon’ lấy bối cảnh ở một nhà hàng Việt Nam bất ngờ trở thành tâm điểm tại lễ hội kịch nghệ lớn nhất thế giới, theo AFP.

Tuy chỉ diễn ở một sân khấu nhỏ, nhưng vở kịch dài bốn tiếng này đã thu hút cả giới phê bình lẫn khán giả yêu thích kịch nghệ Pháp, với những tràng vỗ tay giòn giã sau mỗi đêm diễn.

Vở kịch “Saigon” của Caroline Guiela Nguyen được tôn vinh là đã phản ánh được nỗi đau và sự hi sinh của cộng đồng người Việt di cư, những số phận được gói gém trong thầm lặng tại Mỹ hay Pháp.

“Vở kịch này không giống như những vở kịch khác, ” tờ French daily Le Monde nhận định.

“Vở kịch kết thúc với câu ‘Đây là cách chúng tôi kể những câu chuyện về Việt Nam; với vô vàn nước mắt,’ Quả thực chúng tôi thích mua nước mắt vốn dĩ đang cạn kiệt trong nền kịch nghệ Pháp,” tờ báo này viết.

“Saigon” là một câu chuyện về nỗi niềm của những người Việt bị chia cắt giữa Pháp và quê hương của họ khi chế độ thực dân của Pháp sụp đổ trong sự tủi nhục trước quốc dân đảng và cộng sản Việt Minh trong trận chiến Điện Biên Phủ, tờ AFP viết.

‘Việt Kiều’

“Năm 1956 là năm mà những binh lính và thực dân Pháp cuối cùng rời Việt Nam. Nhưng nhiều người Việt Nam có quốc tịch Pháp cũng đi theo. Họ được gọi là ‘Việt Kiều’, đạo diễn 35 tuổi nói.

Gia đình của cô Caroline cũng rời khỏi Việt Nam năm 1956 và không được phép trở lại Việt Nam cho tới 40 năm sau, năm 1996, khi Mỹ gỡ lệnh cấm vận với Hà Nội.

Vở kịch 'Saigon'
Vở kịch ‘Saigon’ lấy bối cảnh ở một nhà hàng Việt tại Paris năm 1996. ảnhAFP

Khi mặc cả với những người bán trái cây ở một khu chợ ở Hồ Chí Minh, những người phụ nữ bán hàng đã cười nhạo cách nói năng có phần cung cách cổ điển của mẹ Caroline. Việt Nam ngày xưa của bà ấy đã không còn, tất cả chỉ là tàn dư của một quá khứ đã bị lãng quên, AFP thuật lại lời kể của cô.

Như 16 người họ hàng khác lớn lên ở Pháp, Caroline cũng không thể nói được tiếng Việt. “Bố mẹ tôi muốn rất muốn hòa nhập cho nên họ nghĩ việc dạy chúng tôi tiếng Việt là lỗi thời. Họ sợ điều đó sẽ ảnh hưởng đến tiếng Pháp của chúng tôi.”

Ám ảnh về một thế giới đã mất

Caroline nói cô mất hai năm di chuyển giữa Việt Nam và Pháp để thu thập các câu chuyện, và khẳng định câu chuyện của gia đình cô chỉ là “một điểm khởi đầu” cho vở kịch.

Vở kịch có bối cảnh ở một nhà hàng Việt Nam tại Paris năm 1996. Một số trong 11 diễn viên nói tiếng Việt và một số khác nói tiếng Pháp.

Các nhân vật của
Các nhân vật của “Saigon” bị ám ảnh về một thế giới đã mất. ảnhAFP

Caroline nói rằng, trong suốt tuổi thơ đến khi trưởng thành cô luôn nhận thức được khoảng cách giữa thế hệ cha mẹ và con cái.

Cũng như Nguyễn Thanh Việt, tác giả của tiểu thuyết thắng giải Pulitzer “The Sympathizer”, các nhân vật cũng bị giằng xé giữa hai nền văn hóa, giữa sự nuối tiếc và ngờ vực.

Nhưng không như nhà văn Nguyễn Thanh Việt, kịch bản của Caroline ẩn ý và gián tiếp tránh né chính trị, mặc dù gia đình của cô gần như là một câu chuyện tiêu biểu cho quá trình thuộc địa hóa châu Á của Pháp.

“Tất nhiên câu hỏi về sự thuộc dân hóa luôn ở đó, nhưng chỉ dừng lại ở đó thì không thỏa đáng,” Caroline nói.

“Điều khiến tôi thích thú là nhìn vào những con người mà cuộc đời của họ đã bị định đoạt bởi sự thực dân hóa, và nhìn xem điều gì còn lại trong con người và trái tim họ.”

Nhà thơ Nguyễn Duy: Chuyện Võ Thị Sáu toàn bịa đặt

ÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Trang Facebook của Đoàn Dũng mới phổ biến một video clip dài năm phút, cảnh nhà thơ Nguyễn Duy và một số văn nghệ sĩ trò chuyện, trong đó Nguyễn Duy thuật lại những gì ông biết về nhân vật Võ Thị Sáu, một thần tượng do đảng Cộng Sản dựng lên.

Nhà thơ Nguyễn Duy kể chuyện. (Hình: Cắt từ clip)

Nhà thơ cười lớn tiếng đến nỗi phải đứng dậy khi nhắc đến những điều bịa đặt trong sách của Nguyễn Quang Sáng về “anh hùng Võ Thị Sáu.” Một chi tiết được hai người công khai nói ra là Võ Thị Sáu bị bệnh tâm thần từ thời rất trẻ.

Cuộc gặp mặt này có những nhà văn tên tuổi khác như nhà văn Nguyên Ngọc, nhà văn Phạm Xuân Nguyên, Tiến Sĩ Nguyễn Quang A (quay phim), nhà văn Lê Hoài Nguyên (tên thật là Thái Kế Toại) – cựu đại tá công an với chùm tóc bạc ngồi đối diện nhà thơ Nguyễn Duy. Đặc biệt, nữ diễn viên Mỹ Khanh, người đã đóng trong cuốn phim về Võ Thị Sáu cũng có mặt.

Điều đáng kể nhất là hai nhà văn trong cuộc gặp gỡ đã khẳng định bệnh tâm thần của Võ Thị Sáu, một người gọi là “bị chập” và người kia nói thẳng là “điên.” Đây là một sự thật đã được tiết lộ từ nửa thế kỷ nay, khi những “đoàn quân” phóng viên, nhiếp ảnh, và quay phim đi tới vùng Đất Đỏ nghiên cứu về “thần tượng” Võ Thị Sáu. Khi phỏng vấn dân địa phương, họ thường nghe các người già cả cùng thời bà Sáu hỏi: “Con Sáu Khùng phải không?”

Riêng nhà thơ Nguyễn Duy, ông thuật lại lời gia đình, thân nhân của Võ Thị Sáu cho biết cô bé này được giao nhiệm vụ ném lựu đạn giết một tên Tây lai đi mua thực phẩm cho đồn Tây, nhưng giết hụt vì hắn bữa đó không đi chợ. Cô Sáu vẫn ném lựa đạn vào chợ, rồi bị bắt, đưa ra Côn Đảo và xử tử hình.

Nhà văn Nguyên Ngọc (trái) trong buổi nói chuyện. (Hình: Cắt từ clip)

Người thân của cô cho Nguyễn Duy biết, sau năm 1975, người Tây lai này trở lại Đất Đỏ đón bà mẹ người Việt gốc Hoa, và anh ta giúp đỡ cho vùng này rất nhiều (có thể hiểu là một cách hối lộ để đưa mẹ qua Pháp dễ dàng hơn). Sau năm 1975, tên đường Hiền Vương ở Sài Gòn đã bị đổi thành Võ Thị Sáu.

Sau khi video trên được phổ biến, rất nhiều lời bình phẩm đã xuất hiện. Một độc giả Em Ba Sàm viết: “Một thần tượng bị sụp đổ!” Cô Maria Lê Thị Châu viết: “Mình đã bị lừa mấy chục năm rồi huhu!”

Ông Bùi Văn Thái viết: “May quá dù sao chị Sáu còn có thật, không như Lê Văn Tám!” Lê Văn Tám là một nhân vật “anh hùng” hoàn toàn tưởng tượng được bộ trưởng tuyên truyền Trần Huy Liệu bịa đặt ra, cuối đời ông Liệu đã thú nhận điều đó với Nhà nghiên cứu lịch sử Phan Huy Lê.

Cũng có một hai người phản đối hành động phơi bày sự thật về Võ Thị Sáu, như Việt Hùng kết án rằng “Không thể bôi nhọ lịch sử như thế được.” Đối với nhiều người khác thì che giấu sự thật và bịa đặt thành tích mới là hành động bôi nhọ lịch sử.

Sau đoạn phim video, nhiều người bình luận chỉ vắn tắt: Chuyện này ai mà không biết (Nguyễn Ngọc Trai). Chuyện này cũng nhiều người biết (Van Thanh Trác). Vụ bà Sáu khùng này em cũng nghe đồn lâu lâu rồi mà nửa thực nửa tin. Bây giờ mới nghe chính thức (Man Minh).

Nhưng cũng có người, ký tên Đông Tà, đã cho in lại cả một bản văn minh xác viết trước đây nửa thế kỷ của một cán binh hồi chánh như sau:

Kiến Phong ngày 15 tháng 4 1967.

Kính thưa đồng bào cả nước. Tôi là Nguyễn Văn Bé, con ông Nguyễn Văn Hụi và Bà Lê Thị Ba, ở xã Kim Sơn, huyện Long Định, tỉnh Định Tường, trước đây thuộc đơn vị 860…, đơn vị vận tải miền Trung Nam Bộ, bị bắt ngày 30 Tháng Năm, 1966 tại kinh Cả Bèo, xã Mỹ Quý, thuộc tỉnh Kiến Phong.

Trước đây, mặt trận nói tôi ôm mìn nhảy vào xe thiết giáp M113 để hy sinh và phong tôi làm liệt sĩ Nguyễn Văn Bé, nhưng sự thật không đúng. Hiện nay tôi còn sống, ở miền Nam. Xin đồng bào cả nước khỏi lầm lẫn.

Người giàu Trung Quốc tìm cách mua nhà khắp thế giới

 

Dù chịu nhiều quy định kiểm soát ngoại tệ, người Trung Quốc hàng năm vẫn đưa được hàng chục tỷ USD ra nước ngoài để gom bất động sản.

Những năm gần đây, Trung Quốc đã trở thành lực đẩy chính trên thị trường bất động sản toàn cầu. Năm 2015, họ vượt qua Canada để trở thành nước mua nhà ở Mỹ nhiều nhất, với tổng cộng 28,5 tỷ USD. Năm ngoái, họ tiếp tục giữ vị trí này, với khoảng 31,7 tỷ USD, tăng 16,1%. Người Trung Quốc còn tích cực hoạt động tại nhiều thị trường khác, như Canada, Hong Kong, Nhật Bản và Australia.

Bloomberg đã gọi họ là “đội quân mua nhà của Trung Quốc”. Dòng tiền của họ đổ đi khắp thế giới, khiến giá địa ốc nhiều nơi tăng vọt. Giá bất động sản tại Vancouver (Canada) đã tăng gấp đôi trong hơn 10 năm qua. Còn tại Hong Kong, giá đã tăng 60% giai đoạn 2010 – 2015 và hiện là thị trường có giá bất động sản xa xỉ cao nhất thế giới.

Khu phố Trung Quốc tại Vancouver. Ảnh: Bloomberg

Có rất nhiều nguyên nhân khiến người Trung Quốc đổ tiền ra nước ngoài. Một là họ đang ngày một giàu lên. Hai là kinh tế trong nước đang có nhiều dấu hiệu yếu đi. Họ tin rằng tiền chuyển ra nước ngoài sẽ an toàn hơn và mang lại lợi nhuận cao hơn. Tâm lý này càng trở nên phổ biến sau khi chứng khoán Trung Quốc lao dốc hồi quý III/2015.

Hậu quả là dòng tiền chảy ra khiến dự trữ ngoại hối của Trung Quốc giảm mạnh và giá NDT lao dốc. Năm ngoái, NDT đã mất giá 7% so với USD, Reuters cho biết. Vì thế, vài năm gần đây, giới chức nước này đã phải tăng cường kiểm soát giao dịch ngoại tệ.

Tháng 12 năm ngoái, Cơ quan Quản lý Ngoại hối Trung Quốc (SAFE) cho biết vẫn giữ nguyên hạn mức 50.000 USD mà mỗi cá nhân được phép mang ra nước ngoài mỗi năm. Tuy nhiên, họ sẽ tăng kiểm soát việc mua ngoại tệ của cá nhân và xử phạt nặng những giao dịch chuyển tiền phi pháp.

Từ ngày 1/1, người Trung Quốc muốn mua ngoại tệ tại các ngân hàng sẽ phải điền vào đơn nêu rõ mục đích. SAFE sẽ kiểm tra các thông tin này thường xuyên. Mẫu đơn này nhằm hạn chế việc đổi tiền để mua bất động sản, chứng khoán, bảo hiểm và nhiều dạng đầu tư khác ở nước ngoài.

Các thương vụ mua bán – sáp nhập (M&A) ở nước ngoài cũng sẽ bị rà soát lại, kể cả đã được chấp thuận trước đó. Các tổ chức tài chính tại Trung Quốc sẽ phải báo cáo tất cả giao dịch trong nước và nước ngoài có giá trị hơn 50.000 NDT (7.200 USD). Mức trước đây là 200.000 NDT. Cơ quan này cho rằng hệ thống cũ kiểm soát việc mua ngoại tệ của các cá nhân quá đơn giản và lỗi thời, tạo ra nhiều lỗ hổng cho việc chuyển tiền phi pháp và rửa tiền.

Dù vậy, “đội quân mua nhà của Trung Quốc” vẫn tìm được nhiều cách để lách luật. Tại trang bất động sản Eastwestproperty.com, giá trị các căn nhà được hỏi mua trong năm 2016 có giá trung bình tới 870.000 USD. East-West Property cho biết một số ngân hàng Mỹ đã khá nhanh nhạy khi hỗ trợ cho vay khách hàng Trung Quốc. Điều này có nghĩa người mua sẽ cần chuyển ít ngoại tệ hơn.

Một người bị bắt vì chuyển tiền lậu từ Trung Quốc sang Hong Kong. Ảnh: Reuters

Các cách phổ biến khác là nhờ bạn bè hoặc người thân mang tiền giúp, tận dụng các ngân hàng ngầm để chuyển tiền ra nước ngoài hoặc thậm chí mở công ty tại Mỹ. Chưa có số liệu chính thức theo dõi dòng tiền ngầm, nhưng quan chức ngân hàng trung ương (PBOC) cho rằng các ngân hàng ngầm mỗi năm xử lý tới 800 tỷ NDT (125 tỷ USD).

Từ nhiều năm nay, hệ thống ngân hàng ngầm đã rất phát triển tại Shantou và Chaozhou – các thành phố ven biển khét tiếng với nạn buôn lậu, hàng giả, súng và ma túy. Phần lớn các hoạt động này đang chuyển dần về gần biên giới với Hong Kong và Macau (Trung Quốc) – những nơi có hệ thống tài chính cởi mở hơn. Một khi tiền từ Trung Quốc chuyển được sang Hong Kong, nó có thể đi bất kỳ nơi nào trên thế giới, Wall Street Journal cho biết.

Thi thoảng, các khoản lớn được chia nhỏ để hợp pháp hóa, sau đó rời khỏi Trung Quốc qua hàng trăm tài khoản ngân hàng kiểm soát bởi những người trong hệ thống tài chính ngầm. Những tổ chức này có thể khớp một lượng tiền gửi bằng NDT trong nước với khoản tương đương bằng ngoại tệ, trả vào tài khoản của khách hàng ở nước ngoài. Mạng lưới không chính thức này cũng giúp công nhân Trung Quốc làm việc tại nước ngoài chuyển tiền về quê. Do không phải ai cũng có thể mở tài khoản ngân hàng.

Bên cạnh đó, theo New York Times, sự phát triển của công nghệ, như các ứng dụng trên smartphone hay nền tảng cho vay trực tuyến tại Trung Quốc và thế giới cũng đang giúp nhiều người lách luật chuyển tiền. Các mạng lưới cho vay không chính thức này có thể giúp nhà đầu tư Trung Quốc đổ tiền cho các dự án hoặc cho vay cá nhân ở nước ngoài mà không cần ngân hàng hay các nguồn vốn truyền thống khác.

Họ có thể chuyển qua các ứng dụng tin nhắn như WhatsApp hay WeChat. Các ứng dụng di động như Niuniu, Jimubox and Tiger Stocks cho phép mua bán cổ phiếu nước ngoài qua smartphone. Số khác lại giúp họ góp tiền mua bất động sản quốc tế hay cho vay bên ngoài.

Giới chức Trung Quốc rất sốt sắng trong việc kiềm chế dòng vốn chảy ra bên ngoài. Còn cá nhà phân tích thì cho rằng khi mà nhà đầu tư bất động sản Trung Quốc ngày càng biết cách thích nghi với các quy định mới, và các thị trường địa ốc toàn cầu vẫn còn cởi mở với đầu tư, triển vọng nhu cầu từ Trung Quốc sẽ vẫn rất tích cực.

Hà Thu (tổng hợp)

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn!

Nếu ngõ, ngách là “đặc sản” của Hà Nội thì những con hẻm lại là thứ tạo nên một Sài Gòn độc đáo và riêng biệt. Hẻm Sài Gòn dài hun hút, nhiều ngõ ra ngõ vào, lại nhỏ hẹp. Hẻm Sài Gòn không rộng, chỉ đủ người đi, từng con đường uốn lượn, quanh co, khúc khuỷu như những nhánh sông hòa vào đại lộ thênh thang. Ai đi lần đầu cũng sẽ dễ dàng lạc lối trong “ma trận” hẻm lớn, hẻm nhỏ cho mà xem!

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 1.

Hẻm là một đặc trưng của Sài Gòn

Đa phần người Sài Gòn lớn lên và sinh sống trong những ngôi nhà nhỏ, trong một con hẻm nhỏ. Hàng xóm láng giềng gần nhau, trẻ con cùng chơi trong hẻm, ngồi ăn sáng đầu hẻm, chiều thì ngỏng cổ chờ tiếng rao quà vặt từ gánh hàng rong len lỏi trong hẻm. Nhiều người bảo, có những đồ ăn thức uống dù có ăn ở nhà hàng 5 sao đắt đỏ cũng không ngon bằng ăn ở trong hẻm. Ngồi trên một cái ghế con con trong một con hẻm nhỏ, xì xụp ăn một tô mì nóng hổi rồi ngắm nhìn dòng người xe qua qua lại lại là một thú vui của rất nhiều người Sài Gòn.

Và Hẻm quán – một quán ăn rất đặc biệt đã ra đời nhờ tình yêu và niềm thương nỗi nhờ dành cho những con hẻm của Sài Gòn. Chúng tôi tìm đến Hẻm quán trong một chiều hè. Rời xa khu vực trung tâm nhiều ồn ã và náo nhiệt, Hẻm quán lui về phía khu vực ngoại ô. Quãng đường đến quán khá xa, nhưng đảm bảo đến rồi, bạn sẽ thấy thật “bõ công”.

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 2.

Ấn tượng đầu tiên về Hẻm quán là những mảnh xanh yên ả và không khí thoáng đãng, thanh bình. Quán có cổng chính, nhưng có rất nhiều ngách nhỏ ở khắp nơi để bạn có thể bước vào và khám phá nơi đây theo cách của riêng mình. Hẻm quán có 5 khu nhà lớn được nối với nhau bằng những con đường quanh co, ngoằn ngoèo. Đi rồi bạn sẽ thấy mình rất dễ “lạc lối” vì không biết con đường này rồi sẽ dẫn đến đâu. Đôi khi làm vào một góc cụt, đôi khi là thông sang một khu vực rộng rãi, thoáng đãng, lúc lại dẫn bạn đến một góc nhỏ là quầy nước vô cùng xinh xắn.

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 3.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 4.

Quầy nước xinh xắn.

Không gian quán ngập tràn những mảng màu được phối một cách rất tự do, phóng khoáng. Vừa mới ở tại khu nhà mang tông màu nâu trầm buồn và hoài niệm, đi một chút bạn sẽ gặp ngay một bức tường vàng rực rỡ hay một bộ bàn ghế xanh màu rêu cực kì “ăn ảnh”. Những chiếc bàn gỗ, sập gỗ, ghế con… cũng tái hiện thật gần gũi và thân thương không khí của những con hẻm nhỏ tại Sài Gòn. Không gian được chia cắt và sắp đặt khéo léo nên dù ngồi ở góc nào, bạn vẫn có cảm giác riêng tư, nhưng lại vẫn có cảm giác được hòa mình vào không gian chung.

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 5.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 5.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 5.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 5.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 5.

Những mảng màu ngẫu hứng

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 6.

Lối đi quanh co

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 7.

Không gian ấm áp, thân thuộc

Ẩm thực tại Hẻm quán khá đa dạng với các món ăn Việt Nam thân thuộc như cơm trưa, lẩu, các món cơm, bún, mì, hủ tiếu… bánh ngọt và cả các loại nước. Nước chanh xả của quán đặc biệt rất thơm và đậm đà cực kì đã khát. Những món mặn như sườn nướng, chả hẻm, gà lên mâm đều được nêm nếm vừa miệng và đặc biệt, được bài trí rất xinh xắn, hài hòa. Khi ăn, bạn dễ dàng cảm nhận nguyên liệu tại đây rất tươi ngon và chất lượng vì thịt gà rất săn, chắc và thơm chứ không bở hay nhão.

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 8.

Món ăn được bày trí vô cùng ngon mắt

Một món ăn nhất định phải thử tại Hẻm quán là lẩu cua. Lẩu cho hai người nhưng cực nhiều, đầy ăm ắp thịt cua, cá viên và tôm. Nước lẩu ngọt vị cua tự nhiên và rau, mướp ăn kèm đều rất tươi. Chúng tôi đã thực sự “hết hồn” khi biết một nồi lẩu to oạch như vậy chỉ có giá 149k. Quản lý của Hẻm quán cho biết: “Ở hẻm ấy, mọi thức ăn đều rất dân giã, thân thuộc, giá cả cùng bình dân.Vì vậy, quán luôn giữ một mức giá mà ai ăn cũng thực sự thấy thoải mái không phải lăn tăn nhiều”. Một buổi chiều gió mát ngồi trong Hẻm quán xì xụp ăn lẩu cua thực sự là một trải nghiệm thú vị với chúng tôi.

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 9.

Lẩu cua đầy ăm ắp chỉ có giá 149k

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 10.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 10.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 10.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 10.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 10.
Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 10.

Không gian của quán khi lên đèn

Nhìn chung, có thể thấy Hẻm quán rất thích hợp với những người yêu không khí gần gũi, thân thương của đường phố Sài Gòn. Các món ăn đều có giá cả phải chăng và hợp với khẩu vị của người Việt. Không gian quán rộng rãi, phù hợp với những bữa ăn gia đình vào cuối tuần.

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 11.

Không gian cực kì “ăn ảnh”

Vào một quán ăn mà đi hết được những con hẻm thân thương của Sài Gòn! - Ảnh 12.

Rời Hẻm quán khi đường đã lên đèn với một cái bụng no căng thỏa mãn, chúng tôi bỗng nhớ đến những câu thơ rất hay về hẻm Sài Gòn:

Bỗng thèm quá như trưa nào lạc vào hẻm nhỏ

Dẫu biết giữa thị thành muôn vạn điều không – có

Vẫn ước ao có một hẻm nhỏ để đi về

(Hẻm nhỏ-Thanh Vân)

Cuối tuần, đừng quên đến Hẻm quán thưởng thức đồ ăn ngon và tìm chút bình yên, thoáng đãng trong một ngày hẻm Sài Gòn bình yên đến lạ nhé!

Hẻm quán

Địa chỉ: 227-229-231-233 Trần Văn Kiểu, Phường 10, Quận 6

Giá cả: từ 30-150k

DIỆU THANH; ẢNH: ĐẦU TRÒN, THEO TRÍ THỨC TRẺ