4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày

Hãy xem bạn có đang lãng phí thời gian, công sức và cuộc đời vào những việc dưới đây hay không.

1. Phiền muộn

Trong cuộc sống, nhiều người trong chúng ta vẫn đang tự làm khó bản thân, khiến mỗi ngày trở nên căng thẳng, phiền muộn và lo lắng. Và điều này chỉ khiến cho bản thân ta cảm thấy mệt mỏi, thiếu năng lượng tích cực.

Trong cuộc sống này, luôn luôn có biến số, có khó khăn thử thách, chẳng ai có thể đoán biết trước tất cả.

Vì thế, thay vì khiến bản thân tiều tụy lo âu, chẳng thà chúng ta giải phóng bản thân để mỗi ngày trôi qua đều nhẹ nhàng, thong thả.

Hãy cứ thuận theo tự nhiên, thản nhiên đối mặt với mọi việc trong cuộc sống, đừng để ưu sầu bủa vây, trói buộc thể xác và nội tâm chúng ta.

4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày - Ảnh 1.

2. Bất mãn

Một cuộc đời chỉ chất đầy những oán trách sẽ ngày càng dời xa và cuối cùng là mất đi niềm vui thực sự.

Bất mãn với môi trường xung quanh, với người khác, với hiện thực và cuối cùng là bất mãn với lựa chọn và quyết định của mình… thái độ sống này sẽ làm suy yếu sức chiến đấu và nhiệt huyết của bạn, cản trở bước chân tiến về phía trước của bạn và đẩy bạn rơi vào trạng thái cảm xúc tiêu cực khó có thể tự thoát ra.

Hãy thử để dũng khí của bản thân thản nhiên đối mặt với những sóng gió của cuộc đời, chấp nhận mỗi quyết định mà bản thân mình đưa ra, cho dù quá trình này có nhiều gian khổ.

Chúng ta cũng không nên dễ dàng từ bỏ, càng không nên dậm chân tại chỗ để cuối cùng lại bất mãn với chính mình.

3. Oán trách

Gặp chuyện không hay, việc đầu tiên là trách cứ người khác; gặp chuyện không thuận lợi, việc đầu tiên là oán trách điều kiện khách quan… đây là thái độ sống vô cùng tiêu cực và bị động, là một biểu hiện của sự thiếu trách nhiệm.

Oán trách thực ra không mang lại bất cứ lợi ích gì, nó chỉ khiến chúng ta không thể nhận ra vấn đề của bản thân, không ý thức được sai lầm của chính mình.

Người thông mình sẽ hiểu rằng, họ cần phải tự phản tỉnh, tìm ra đáp án từ chính mình chứ không đổ lỗi hay thoái thác, đùn đẩy trách nhiệm cho người khác.

4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày - Ảnh 2.

Chỉ khi đối mặt với các vấn đề gặp phải trong cuộc sống bằng thái độ tích cực như vậy, chúng ta mới có thể chững chạc hơn, rút ra được bài học và tích lũy thêm kinh nghiệm sống, để cuộc sống hiện tại và sau này của chúng ta ngày càng thuận lợi.

4. So sánh

Trong cuộc sống, bản thân mình cảm thấy vui hay không vui, thỏa mãn hay không thỏa mãn, hạnh phúc hay không hạnh phúc mới là điều qua trọng, đừng để bản thân phải sống trong trạng thái luôn luôn so bì hơn thua với người khác.

Cũng đừng vì người khác mà khiến cho bước chân của mình bị cản trở.

Mỗi người đều có cơ hội và phúc phận của riêng mình, đồng thời cũng sẽ gặp phải sóng gió trong cuộc sống, đừng đem vinh hoa và thành công của người khác ra so sánh để rồi giày vò bản thân.

Cũng đừng mù quá tùy tiện mô phỏng, bắt chước phong cách sống của người khác mà quên mất đam mê, theo đuổi ban đầu của mình.

4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày - Ảnh 3.

Hãy lắng nghe nội tâm nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn đến việc bản thân mình cần, đi trên con đường mình chọn và sống cuộc đời của riêng mình.

Theo Trí Thức Trẻ

“Bí ẩn của Hanoi Hannah” – giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh

"Bí ẩn của Hanoi Hannah" - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh

Một người cựu binh Mỹ và một phóng viên chiến trường già chờ đợi Hanoi Hannah thực sự xuất hiện. Bà Rồng ư? Chiến tranh tâm lý ư? Tiên tri ư? Hay là gì?

LTS: Don North tác nghiệp đưa tin về Việt Nam từ 1965 đến 1973 trong vai trò của một phóng viên truyền hình. Dưới đây là phần lược dịch bài báo của ông nhan đề “Bí ẩn của Hanoi Hannah”, viết về bà Trịnh Thị Ngọ, phát thanh viên của Đài Tiếng nói Việt Nam, đăng trên New York Times tháng 2/2018.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 2.

Tên của bà là Trịnh Thị Ngọ, nhưng bà tự nhận mình là Thu Hương. Chúng tôi gọi bà là Hanoi Hanna. Bà là một tiếng nói tuyên truyền, người tiếp cận tới các quân nhân Mỹ khắp miền Nam Việt Nam thông qua sóng phát thanh, tìm cách thuyết phục họ rằng cuộc chiến là vô đạo đức, rằng họ nên giã từ vũ khí rồi trở về nhà.

Việc của Hanoi Hannah là làm nhụt nhuệ khí của đối phương chứ không phải quyến rũ hay mê hoặc. Tiếng Anh của bà gần như hoàn hảo. Nhiều người vô tình nghe thấy giọng của bà khi bật đài và rồi họ không thể chuyển sóng.

“Các anh sao rồi, các chàng trai G.I.Joe (G.I.Joe là một cách gọi lính Mỹ – ND)?” bà nói trong một lần phát sóng năm 1967.

“Tôi thấy có vẻ các anh đều không được biết nhiều về diễn biến của cuộc chiến, lại không được giải đáp thích đáng về sự hiện diện của mình ở đây. Chẳng có gì bối rối hơn việc bị điều ra chiến trận để bỏ mạng hoặc thương tật cả đời mà không biết gì dù là manh mối mờ nhạt nhất về những chuyện đang diễn ra”. 

Bà Trịnh Thị Ngọ sinh ra ở Hà Nội vào năm 1931. Cha của bà sở hữu xưởng chế tác thủy tinh lớn nhất Việt Nam thời ấy. Bà thích xem phim Mỹ. Bộ phim ưa thích là “Cuốn theo chiều gió”, bà xem đến 5 lần. Vì muốn xem phim mà không phải đọc phụ đề tiếng Anh hoặc tiếng Pháp nên bà đã học tiếng Anh.

Bà Ngọ vào làm ở Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) năm 1955, trong vai trò của một tình nguyện viên. Nhờ lối nói tiếng Anh với âm điệu chính xác và vốn từ vựng phong phú, bà nhanh chóng được giao việc đọc tin tức cho các nước nói tiếng Anh ở châu Á.

Khi những lực lượng bộ binh Mỹ đầu tiên – Thủy quân lục chiến – đổ bộ vào Đà Nẵng năm 1965, VOV, vốn đặt trụ sở ở miền Bắc đã bắt đầu phát sóng các nội dung tuyên truyền.

Kịch bản của Hannah được các chuyên gia tuyên truyền viết, với sự góp ý của người Cuba. Chương trình của bà nhanh chóng được tăng thời lượng lên 30 phút và phát sóng ba lần mỗi ngày.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 3.

Bản thân Hannah cũng là một nguồn tin. Bà chính là người đã công bố một trong những tin tức gây choáng váng nhất trong chiến tranh Việt Nam – cuộc thảm sát hàng trăm dân thường ở Mỹ Lai năm 1968.

Chỉ vài tuần sau cuộc thảm sát, Hannah đã đọc chính xác tên địa điểm và ước tính số thương vong tuy khi đó bà không xác định được sư đoàn nào của Mỹ đã tham gia vào vụ việc.

Lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng nói mượt mà của Hanoi Hannah là tháng 9, 1965, tại một căn cứ đặc nhiệm ở An Lạc, cách Nha Trang khoảng 100km về phía Tây.

Trời mưa to suốt một tuần, khiến máy bay vận tải, phương tiện để tôi rời khỏi Việt Nam, không thể hạ cánh. Ban đêm, sau khi đóng doanh trại thì cũng chẳng có nhiều việc để làm ngoài chơi bài, đọc sách, uống bia và nghe đài.

Đêm đó, Hannah vừa đọc tin vừa phát xen kẽ các bản nhạc rock nước ngoài. Giai điệu của nhóm Animals, hát bài “We Gotta Get Outta This Place” (tạm dịch “Chúng ta phải thoát khỏi nơi này”) cất lên và rồi Hannah nói:

“Giờ là tin tức chiến tranh. Thương vong của người Mỹ ở Việt Nam. Hạ sĩ Lục quân Larry J. Samples, Canada, Alabama… Thượng sĩ Charles R. Miller, Tucson, Arizona… Hạ sĩ Frank Hererra, Coolige, Arizona.”

Với những gã lính Mỹ chán chường, chương trình phát thanh của Hannah là nguồn giải trí hiếm hoi. Xếp sau cây súng, chiếc radio là vật sở hữu quý giá nhất của họ. Tương tự như báng súng, radio thường được bảo vệ bằng cách dùng băng dính đen quấn kín. Những người lính thường cười khi Hannah tìm cách dụ họ bỏ chốt hoặc thủ tiêu sĩ quan.

Họ băn khoăn, liệu bà có đáng yêu như giọng điệu thường nói. Nhiều người còn coi bà là một trong những đối thủ lớn nhất ở Việt Nam.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 4.

Hannah thường chủ động nhắc tới những lính Mỹ da màu. Trong một chương trình, bà nói:

“Billy Smith là một người lính da màu, không muốn trở thành nạn nhân của nạn phân biệt chủng tộc. 

Có vẻ như vào sáng 15/3, một quả lựu đạn phân mảnh đã phát nổ trong doanh trại của sĩ quan ở Biên Hòa, khiến hai trung úy phải bỏ mạng. Smith bị truy nã, bắt giữ và nhốt trái phép trong nhà lao Long Bình và sẽ bị đưa về xét xử tại quê nhà. 

Bằng chứng cho tội lỗi của anh ta là: Dân da màu, nghèo khổ, phản đối chiến tranh và từ chối làm nạn nhân của nạn phân biệt chủng tộc”. 

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 5.

Với lính Mỹ, radio là thứ quý giá, chỉ xếp sau cây súng. Ảnh: Oliver Noonan/AP

Khi bạo lực bùng phát ở Detroit vào 23/7/1967, Hannah đã đưa tin. Các đài Mỹ thì đều im lặng, nhưng bà phát đi tất cả những thông tin chi tiết mà mình có.

Mike Roberts, một binh lính từ Detroit đóng quân ở Đà Nẵng nhớ rất rõ thời điểm đó.

“Hannah lên tiếng và bà ấy biết đơn vị bảo an nào được điều động, loại vũ khí nào được sử dụng”, Roberts nói.

“Đó là thời điểm bạo động khởi phát. Chúng tôi biết loại hỏa lực đó là gì, mức độ tàn phá mà nó có thể gây ra cho người dân và giờ, cũng chính những vũ khí đó đang chĩa về phía chúng tôi, anh biết đấy, quân đội của chính chúng tôi đang giết hại nhân dân của mình”.

“Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy Hannah kêu gọi người da màu, anh biết đấy, suy xét lại tình huống tại đây. Tại sao các anh lại chiến đấu? Bản thân các anh cũng có một cuộc đấu tranh ở Mỹ. Chúng tôi đang hút thuốc và anh biết đấy, chúng tôi quyết định lắng nghe Hanoi Hannah”.

Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, người từng là tù binh suốt 5 năm tại Hanoi Hilton, còn nhớ: “Ngày nào tôi cũng nghe [chương trình của] Hannah. Bà ấy là một nhân vật giải trí tuyệt vời. Tôi bất ngờ khi bà ấy không tới Hollywood”.

Thiếu tá Ray Voden, bị bắt khi máy bay bị bắn hạ ở Hà Nội ngày 3/4/1965, đã nghe bà nói suốt 8 năm: “Hannah thường gây tranh cãi giữa các tù binh. Có lần còn suýt xảy ra đấm đá vì chương trình của bà. Một số người muốn nghe trong khi số khác lại cố tảng lờ. Cá nhân tôi thì vẫn nghe”.

Trong gần 5 năm sau khi trở thành phóng viên cho ABC News, hầu như ngày nào tôi cũng thâu băng những chương trình của bà, đề phòng Hannah nói gì đáng giá hoặc giới thiệu một phi công Mỹ bị bắt giữ trong chương trình của mình.

Đối với tôi, bà là một nguồn tin để tham khảo trong thời điểm tràn ngập thông tin về chiến tranh Việt Nam.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 6.

Tháng 5/1978, tôi quay trở lại Việt Nam và đề nghị Bộ Ngoại giao sắp xếp cho một cuộc phỏng vấn với bà Trịnh Thị Ngọ.

Lúc đó Hanoi Hannah đã rời Hà Nội dấu yêu của mình để tới thành phố Hồ Chí Minh với chồng, một người miền Nam và cũng là một sĩ quan trong quân đội Việt Nam. Cuộc gặp diễn ra trên tầng thượng của khách sạn Rex. Ở đó, tôi chờ Hannah cùng với Ken Watkins, một người lính thủy quân lục chiến, đồng thời là một thính giả thường xuyên của chương trình.

Watkins đã nhắc lại những kỉ niệm về Hannah: “Sóng đài quanh Đà Nẵng khá tốt và chúng tôi sẽ bật 1-2 lần để nghe bà ấy nói về cuộc chiến. Điều tuyệt vời nhất là vì bà là phụ nữ và có giọng nói êm tai mềm mại”.

Tôi hỏi liệu Watkins còn tức giận bà ấy không. “Chắc chắn rồi”, ông nói, “Có chút phản đối. Nhưng lần trở lại này, có rất nhiều thứ xoay vòng, và bà ấy là một tiếng nói khác từ quá khứ mà tôi muốn chính bản thân mình đối mặt”.

Vì thế, buổi sáng đầy nắng ấy, một người cựu binh thủy quân lục chiến và một phóng viên chiến trường già chờ đợi Hanoi Hannah thực sự xuất hiện, chờ đợi cho sự thật cuốn phăng đi hàng năm trời với những hình ảnh cay đắng trong luồng suy nghĩ của mình. Bà Rồng ư? Chiến tranh tâm lý ư? Tiên tri ư? Hay là gì?

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 7.

Bà Trịnh Thị Ngọ năm 1983

Giống như nhiều ảo tưởng của cuộc chiến, Hanoi Hannah không giống những gì chúng tôi tưởng tượng. Bà không hề giống “Bà Rồng” trong bộ truyện “Terry và những tên Hải tặc”. Duyên dáng và hấp dẫn trong một chiếc áo dài vàng, trang phục truyền thống của phụ nữ Việt, bà vui vẻ trả lời những câu hỏi của chúng tôi.

Sau khi Hanoi Hannah yên vị, tôi hỏi bà đã lấy thông tin ở đâu.

“Star and Stripes của quân đội Mỹ”, bà đáp lời, nhắc tới tờ báo phổ biến của quân đội, “Chúng tôi đọc tin trên đó. Ngày nào chúng tôi cũng nhận báo từ không vận. Chúng tôi cũng đọc cả Newsweek, Time và một số tờ khác. Chúng tôi đọc tin của các nhà báo Mỹ và đưa lên phát sóng, đặc biệt là về thương vong”.

Bà có từng cảm thấy tức giận với lính Mỹ không?

“Khi bom rơi ở Hà Nội, tôi đã rất giận dữ”, bà nói, “Đối với người Việt Nam, Hà Nội là một vùng đất thiêng. Nhưng kể cả khi đó, khi tôi nói với những người lính Mỹ, tôi vẫn luôn cố gắng bình tĩnh. Tôi chưa bao giờ cảm thấy gay gắt với người Mỹ trên góc độ một dân tộc. Tôi chưa bao giờ gọi họ là kẻ thù, chỉ gọi là đối phương”. 

Chúng tôi đã tán gẫu một lúc, về mục tiêu, thành công và nuối tiếc của bà. Và rồi tôi hỏi thêm một câu – Bà sẽ nói gì bây giờ, nếu bà có cơ hội làm một chương trình phát sóng cuối cùng cho những người lính Mỹ?

“Chuyện đã qua, ta hãy để nó qua”, bà đáp, “Hãy bước đi và trở thành bè bạn. Sẽ có rất nhiều lợi ích nếu chúng ta có thể là bạn bè với nhau. Chẳng có lý do gì để là kẻ thù hết”. 

Gặp gỡ và phỏng vấn Hanoi Hannah, đối với tôi, giống như Dorothy xé được tấm màn che giấu Phù thủy xứ Oz. Một Hannah tồi tệ ở phía sau mà chúng tôi đã dựng nên hóa ra lại là một phát thanh viên điềm tĩnh, hay đọc Stars and Stripes.

Bà Trịnh Thị Ngọ mất ngày 30/9/2016, hưởng thọ 85 tuổi. Bà được an táng tại Long Trì, Châu Thần, Long An, bên cạnh chồng.

“Rõ ràng Hanoi Hannah là một trong những phát thanh viên ưu tú mà chúng tôi có trong lịch sử của VOV và của cả nước nói chung”, Nguyen Ngoc Thuy, cựu phóng viên của VOV nhận định, “Bà sẽ được nhớ tới vì giọng đọc huyền thoại trong những lần phát sóng nhằm vào những binh lính Mỹ”.

Trong hồi ký của mình, bà Trịnh Thị Ngọ có nhắc tới khát vọng muốn đem lại sự khác biệt của mình. “Tôi nghĩ đã tới lúc mình nên làm gì đó để đóng góp cho cuộc cách mạng”.

– Trong bài viết về Hanoi Hannah đăng trên Guardian (Anh).

Theo Thời đại

Đầu năm nói về Đinh La Thăng

Theo tờ tạp chí cộng sản Việt Nam đánh giá tổng kết sai phạm của Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh trong dự án nhiệt điện Thái Bình 2, nguyên nhân chủ yếu là do chủ quan đánh giá không đúng năng lực nhà thầu, cố ý giao thầu cho đơn vị không đủ năng lực, dẫn đến chậm tiến độ và thiệt hại do chậm tiến độ.
Đinh La Thăng là nhân vật chính trong dự án bị đem ra xét xử
Trả lời phóng viên của Tạp Chí Cộng Sản, thẩm phán Trương Việt Toàn nói.
– Dự án này vốn Nhà nước chỉ chiếm tỷ lệ 30% tổng số tiền đầu tư, 70% còn lại là vốn vay của nước ngoài. Kể từ khi các tổ chức nước ngoài giải ngân là hàng ngày Nhà nước phải trả lãi, mà tiền lãi đấy chính là tiền thuế của nhân dân. Hệ lụy này đã kéo dài đến 5 năm mà cho đến nay, Dự án vẫn chưa đi vào khai thác, chưa đem lại hiệu quả gì.
Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng là hai nhân vật chính trong dự án bị đem ra xét xử này. Nhưng tâm điểm trong dự nhiệt điện Thái Bình lại là Đinh La Thăng, người đã chọn giao dự án cho Trịnh Xuân Thanh.
Như tất cả đều biết vụ việc Trịnh Xuân Thanh nổi sóng dư luận từ tháng 6 năm 2016, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo báo chí, công an và toàn bộ các ban ngành vào cuộc để điều tra bắt lỗi bằng được Trịnh Xuân Thanh để đem ra xét xử. Điểm lại tất cả những tội danh mà báo chí, công an, uỷ ban kiểm tra nêu ra không hề thấy động đến vụ án Nhiệt điện Thái Bình 2.
Đến khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt có về do đơn vị đặc nhiệm chống khủng bố dưới sự chỉ đạo của trung tướng Đường Minh Hưng, uỷ viên uỷ ban chống khủng bố quốc gia thực hiện vụ bắt cóc này. Bỗng nhiên dự án nhiệt điện Thái Bình 2 được khẩn trương đưa ra làm cáo buộc để đưa cả Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng vào cùng một vụ.
Cũng như Trịnh Xuân Thanh, trước đó Đinh La Thăng bị báo chí nhắc nhở nhiều đến những sai phạm khác như vụ thất thoát 5 tỷ USD đầu tư ở Venezuela và vụ 800 tỷ đầu tư ở ngần hàng Ocean Bank của đại gia Hà Văn Thắm. Nhưng rồi những cáo buộc tày đình ấy với Đinh La Thăng cũng như cáo buộc thất thoát 3200 tỷ ở PVC của Trịnh Xuân Thanh không phải là phiên toà kết tội họ, mọi việc lại từ một vụ khác chẳng mấy được nhắc tới là vụ nhiệt điện Thái Bình 2. Chính vì vội vã như thế, nên khi đem ra xét xử mọi thứ đều không được chuẩn bị , chứng cứ và lý luận đều yếu, nhưng phiên toà vẫn diễn ra và mức án vẫn được tuyên.
Lý do gì mà ầm ĩ một đằng, đưa ra xét xử một nẻo thiếu thuyết phục như vậy?
Lý do đơn giản là mục tiêu chính trị, nhằm hạ bệ Đinh La Thăng mà thôi.
Vì lý do như thế, nên lôi vụ Nhiệt Điện Thái Bình 2 đạt được yêu cầu đó. Nếu như lôi vụ 5 tỷ đầu tư ở Venezuela bị mất, chắc hẳn phải lôi nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị khác vào cuộc. Tương tự như thế, vụ án Ocenbank được Nguyễn Phú Trọng gác lại sau Tết với lý do ăn Tết đỡ bị nặng nề. Thực chất là trì hoãn để tìm cách bóc tách những kẻ mà Trọng không thể xét xử ra khỏi vụ án, người ta còn nhớ đoạn ghi âm của Hà Văn Thắm có nhắc đến tứ trụ. Tứ trụ mà Hà Văn Thắm nhắc đó, chắc chắc có Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Trò gác lại để ăn Tết là trò hề của Nguyễn Phú Trọng để có thời gian ém nhẹm một số chứng cứ liên quan đến các uỷ viên BCT khác và chính bản thân Nguyễn Phú Trọng mà thôi.
Trở lại với lý do mà ông thẩm phán Trương Việt Toàn trả lời tạp chí cộng sản về sai phạm của Đinh La Thăng đã làm chậm tiến độ , dẫn đến vốn vay bị trả lãi ở dự án nhiệt điện Thái Bình 2.
Tuy nhiên Đinh La Thăng còn liên quan đến một dự án chậm tiến độ khác nữa, đó là dự án đường sắt trên cao ở Hà Nội. Trong dự án này Đinh La Thăng lại ở vị thế ngược lại, tức là người đốc thúc và xử lý những ai làm chậm tiến độ. Đinh La Thăng đã làm một hành động hết sức bất ngờ đó là chỉ thẳng mặt nhà thầu Trung Quốc doạ đuổi để thay thế nhà thầu khác. Dự án đường sắt trên cao ở Hà Nội này chậm tiến độ nhiều năm, nguồn vốn vay của Trung Quốc và chính Trung Quốc thi công. Lãi suất trung bình 3,5 % một năm. Từ 500 triệu USD đội lên thành 800 triệu ( con số làm tròn ).
Những quan chức bị Đinh La Thăng sa thải trong dự án đường sắt trên cao Hà Nội nay đã được phục hồi chức vụ, những kẻ bênh vực cho nhà thầu Trung Quốc như Trương Quang Nghĩa được bổ nhiệm lên chức béo bở hơn là bí thư Đà Nẵng.
Giá như Đinh La Thăng giao nhiệt điện Thái Bình cho nhà thầu Trung Cộng, ông ta không làm lớn chuyện nhà thầu Trung Cộng làm chậm tiến độ dự án đường sắt trên cao Hà Nội. Ông ta không tỏ vẻ vui mừng chào dón thượng nghị sĩ Mỹ với trường đại học Fulbright và ngỏ ý hoà hợp với Hoà Kỳ.
Có lẽ ông ta không có kết cục bi thảm như bây giờ.
Lập luận rằng Đinh La Thăng bị xử vì sai phạm, không phải bị xử vì có quan điểm chống Tàu và thân Mỹ là đang nguỵ biện cho hành vi mượn gió bẻ măng của bè lũ thân Tầu. Thử hỏi nếu bị xử vì sự công bằng của pháp luật, tất phải đưa Đinh La Thăng ra xét xử vì tội làm thất thoát 5 tỷ USD tức khoảng 112 ngàn tỷ đầu tư ở Venezuela trước tiên, chứ không phải 112 tỷ VND bị thiệt hại ở nhiệt điện Thái Bình 2 tính theo kiểu cua trong lỗ. Nếu vì pháp luật mà Đinh La Thăng bị xử như lời thâm phán Trương Việt Toàn do chậm tiến độ ở Nhiệt điện Thái Bình 2, khiến nhân dân đất nước phải trả lãi vay, thì cũng cần xử những kẻ liên quan đến dự án đường sắt Hà Nội trên cao còn làm chậm tiến độ và trả lãi vay lớn hơn thế rất nhiều.
Một số người cáo buộc Đinh La Thăng đàn áp biểu tình và phá chùa Liên Trì, đây là những cáo buộc để tăng thêm cho dư luận ác cảm với Đinh La Thăng, dẫn dắt đến sự tán đồng bản án dành cho Đinh La Thăng thêm phần thuyết phục. Sự thực chỉ mấy tháng làm bí thư thành uỷ TPHCM, Đinh La Thăng chưa dễ gì chỉ đạo những việc như thế. Trong khi tính đến nay Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc đã làm sang năm thứ ba, số người đấu tranh bị đàn áp , bị bắt tù đến con số kỷ lục. Nhưng rất lạ những người cáo buộc Đinh La Thăng phá chùa, đàn áp biêủ tình khi nhậm chức bí thư TPHCM được vài tháng, họ lại không cáo buộc đích danh Phúc, Trọng trong những đàn áp dã man nhất với những người bất đồng chính kiến hiện nay. Đã thế phần lớn số những người này còn khen ngợi Trọng , Phúc trong việc xử lý Đinh La Thăng. Điêù này cho thấy đảng CSVN cũng rất khéo sử dụng mạng xã hội, một số thành phần đấu tranh để phục vụ việc định hướng và dẫn dắt dư luận cho những âm mưu chính trị của đảng.
Đinh La Thăng là một tên quan chức cấp cao của CSVN, một tên tội phạm với đất nước như lời của đảng CSVN. Nhưng Đinh La Thăng là tên tội phạm cấp cao kỳ lạ, mặc dù đảng CSVN tìm mọi cách để dư luận thù ghét y, qua đó tán dương việc xử lý y. Nhưng Thăng lại là tên cán bộ lãnh đạo không có biệt thự, không có tài sản, y ở nhà công vụ và làm việc triền miên. Ngoài những điểm trên y cũng ăn nhậu triền miên, gái mú bồ bịch, bao che cho đàn em. Lúc đương chức quyền, y cũng tận dụng quyền lực để ban phát vật chất cho báo chí để họ ca ngợi y như bao quan chức khác. Đinh La Thăng từng đổ hàng tỷ cho Lê Bình phụ trách VTV24 qua cái gọi là hợp tác giữa Bộ GTVT với truyền thông.
Đinh La Thăng có tội, có lỗi như những tên quan chức CSVN đang trong bộ chính trị hiện nay. Nhưng nếu nói đảng xử y vì lấy niềm tin trong nhân dân, vì chống tham nhũng tiêu cực, vì sự công bằng này nọ đều là những lời tuyên truyền láo toét của Đảng CSVN và bọn tay sai giả dạng của đảng cài trong dư luận. Những gì Đinh La Thăng phạm phải còn thua xa rất nhiều kẻ khác, mục đích của Đảng xử lý Thăng hoàn toàn chỉ vì thanh toán phe phái không cùng quan điểm, đường lối với nhau mà thôi.
Điều rút ra trong việc xét xử Đinh La Thăng, sẽ không phải là quan chức tham nhũng bớt đi. Điều rút ra chắc chắn nhất từ bài học Đinh La Thăng là đừng có thái độ không tốt với những gì liên quan đến Trung Cộng.
Thực tế đang diễn ra đúng như vậy, những kẻ tham nhũng, quan chức tội phạm cấp cao không hề giảm, những nhóm lợi ích mới đang hình thành …nhưng những kẻ phát ngôn động chạm đến Trung Cộng dần dần mất đi.
Người Buôn Gió / (Blog Người Buôn Gió)

Nữ sinh buôn đồng nát và cú “ngược dòng số phận”

Nữ sinh buôn đồng nát và cú “ngược dòng số phận”

Ngày Cúc nhập trường, mẹ em đã khăn gói theo con gái ra Hà Nội để thu mua đồng nát nuôi con ăn học. Vượt qua những lời dè bỉu, suốt 4 năm giảng đường, cứ rảnh rỗi là em theo mẹ đi rao: “Ai đồng nát, sắt vụn bán đi…”. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô gái đầy nghị lực ấy đã tìm được công việc yêu thích.

Biết ơn… nghề đồng nát

Chiều cuối năm, những cơn gió mùa thổi thốc khiến người đi đường oằn mình vì rét. Trên con đường nhỏ gần làng Nguyên Xá (Bắc Từ Liêm – Hà Nội), chúng tôi gặp lại Nguyễn Thị Cúc – Cô nữ sinh buôn đồng nát từng khiến cộng đồng rơi nước mắt khi xuất hiện trong một chương trình của Đài truyền hình Việt Nam. Chỉ mới năm ngoái thôi, Cúc vẫn là sinh viên năm cuối của Khoa Ngoại ngữ – Trường Đại học Công nghiệp Hà Nội và ngày ngày cùng chiếc xe đạp cũ kỹ đi thu mua đồng nát trang trải cuộc sống. Vài tháng trước, cô gái 22 tuổi đã tốt nghiệp và tìm được công việc phiên dịch từ tiếng Việt sang tiếng Trung.

Cúc tâm sự, em sinh ra trong một nhà nghèo có 6 chị em tại miền quê xứ Thanh. Ngày đó, Cúc đã phải đấu tranh, thậm chí giả câm, giả điếc trước mọi lời trách móc, mỉa mai để được tiếp tục đến trường. Không chỉ áp lực từ chính người thân, Cúc còn phải đối diện với sự chỉ trích từ những người hàng xóm xung quanh. “Mọi người ở quê cho rằng, bây giờ học đại học cũng không kiếm được việc. Thêm nữa, bạn bè bằng tuổi em đều đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình. Thế nên nhiều hàng xóm sang nói với bố em rằng, nhà nghèo tốt nhất là nên đi làm chứ học chẳng được gì cả. Đến giờ, mỗi lần về quê mẹ vẫn “được” người ta hỏi han là con Cúc học hành đến đâu rồi, có việc chưa? Mẹ chỉ sợ ra trường không có việc thì người ta lại chê cười nữa…”, Cúc bỏ lửng câu chuyện.

Nhớ lại cái duyên với đồng nát, Cúc kể: “Ngày mới ra đây học, nhà em khó khăn lắm nên mẹ cũng rời quê ra đây để kiếm tiền lo cho em. Ban đầu, mẹ đi làm giúp việc. Nhưng thấy mẹ vất vả quá mà em lại không thể giúp gì được nên hai mẹ con quyết định đi thu mua đồng nát”.

Nhưng nghề đồng nát không hề dễ như Cúc nghĩ. Phải mất khá nhiều thời gian để hai mẹ con mới bám trụ bằng nghề này được. Những ngày đầu, hai mẹ con đạp xe cả ngày nhưng không mua được cái gì. Thế nên, Cúc lại dẫn mẹ đi nhặt phế liệu ở các chợ như Đồng Xa, chợ Nhổn… Dần dần, hai mẹ con mới có khách bán đồ cũ, hàng thừa.

Nữ sinh buôn đồng nát và cú “ngược dòng số phận” - Ảnh 1.

Cứ thế, ngoài giờ học Cúc lại phụ mẹ đi khắp các con phố, ngôi làng khu vực Nam – Bắc Từ Liêm để tìm mua đồng nát. Mùa đông thì gió lạnh, hai mẹ con vất vả lắm mới đưa được một xe hàng về đến phòng trọ để phân loại. Còn mùa hè, những hôm nắng như đổ lửa, hai mẹ con lại đồng hành khắp các ngõ xóm.

Dù vất vả, thiếu thốn là thế, nhưng Cúc lại học giỏi và tích cực tham gia các hoạt động của trường, lớp. Đến năm thứ 3, “cô bé đồng nát” được chọn là một trong 24 sinh viên ưu tú của Trường Đại học Công nghiệp Hà Nội tham gia “Trao đổi sinh viên văn hoá giữa hai nước Việt Nam – Trung Quốc” trong vòng 1 năm.

“Khi được chọn, em vui lắm nhưng lại lo cho mẹ ở nhà. Không có em phụ giúp, những chuyến hàng nặng mẹ em mang về bằng cách nào? Nhưng được sang nước ngoài học là niềm ao ước của em, em không muốn mất cơ hội ấy”, Cúc nhớ lại.

Đúng như cô bé lo lắng, đó là quãng thời gian khó khăn nhất của gia đình. Bố em phải bán trâu rồi vay ngân hàng để có tiền cho Cúc sang Trung Quốc học tập. “Ở quê, nhiều người dè bỉu bảo em ích kỷ vì nhà nghèo mà sang nước ngoài học, nhưng em đã chấp nhận. Dù vậy, em hay mẹ đều không hối hận về quyết định đó”, Cúc nói.

Lo lắng mẹ ở nhà sẽ không tìm được mối mua hàng, khi sang Trung Quốc rồi, Cúc lên các diễn đàn sinh viên, nhất là diễn đàn sinh viên Đại học Công nghiệp để Makerting giúp mẹ. “Mẹ tớ là đồng nát, các bạn có đồ gì không dùng thì bán cho mẹ tớ nhé”, lời rao của Cúc nhanh chóng nhận được sự chia sẻ của các bạn sinh viên. Từ đó, ai chuyển phòng, có đồ thừa đều gọi cho mẹ Cúc đến mua.

Với nhiều người, nghề buôn đồng nát là cái gì đó vất vả, nhọc nhằn, đôi khi là bẩn thỉu vì tay chân suốt ngày lấm lem. Thế nhưng với Cúc thì cô gái này biết ơn nghề này hơn cả. Bởi từ lúc ra Hà Nội đến nay, nghề đồng nát đã giúp mẹ con Cúc có cái ăn, trả tiền nhà và bám trụ lại với con đường học hành.

Mong mẹ sớm được về quê ở với bố

Nữ sinh buôn đồng nát và cú “ngược dòng số phận” - Ảnh 2.

Cúc kể, em mới đi làm được hai tháng nhưng cũng đã tích góp được một khoản tiền và mua được một chiếc xe đạp điện cũ trị giá 4 triệu. “Trước đây chưa có xe đạp điện, ngày nào em cũng phải đi xe buýt từ Nguyên Xá (quận Bắc Từ Liêm) đến chỗ làm tại đường Nguyễn Phong Sắc (quận Cầu Giấy) mất gần một tiếng đồng hồ. Từ ngày mua được chiếc xe đạp điện cũ, thời gian đi làm của em rút ngắn chỉ còn 20 phút”, Cúc chia sẻ.

Công việc hàng ngày của Cúc bắt đầu vào lúc 8h sáng cho đến hơn 22h tối. Vào ngày nghỉ Chủ nhật duy nhất, em thường tranh thủ đi làm thêm bằng việc nhận hướng dẫn viên du lịch khách Trung Quốc. Hôm nào không có việc làm thêm, Cúc lại theo mẹ đi khắp các con phố, ngôi làng khu vực quận Nam Từ Liêm – Bắc Từ Liêm để tìm thu mua phế liệu. Không ít lần, do chở hàng cồng kềnh khiến Cúc ngã lăn ra đường, xây xước hết chân tay…

Cúc tâm sự, giờ đây mẹ em tuổi đã cao nên đi lại chậm chạm, với cả giờ có nhiều người đi mua đồng nát nên công việc ngày càng bấp bênh hơn. Nhiều hôm tối muộn, mẹ Cúc mới về khu nhà trọ. “Em không muốn mẹ tiếp tục làm nghề thu mua đồng nát nữa nhưng vì còn đứa em trai đang học Trường Đại học Xây dựng, em thì mới đi làm lương còn thấp. Thế nên mấy mẹ con đều phải cố gắng, chắt chiu để có đủ tiền chi tiêu…”, Cúc rươm rướm nước mắt tâm sự.

Hiện tại, ngoài giờ học trên lớp, em trai Cúc vẫn tranh thủ chạy xe ôm Grabike để kiếm thêm tiền phụ mẹ và chị. Ở quê, bố Cúc bị bệnh nên chỉ lủi thủi một mình làm các công việc nhẹ. Bốn năm Cúc học Đại học là bốn năm bố mẹ xa nhau. Cô nữ sinh buôn đồng nát năm nào chỉ ước mong em trai sớm ra trường và có việc làm để mẹ về quê chăm bố, nghỉ ngơi tuổi già.

Cứ nhắc về mẹ, Cúc lại khóc nghẹn ngào. Cô gái nhỏ chia sẻ rằng, mẹ là thần tượng, là động lực để em vượt lên gian khó. Trên con đường mà mẹ con Cúc đang đi, đã có những giọt nước mắt, mồ hôi thấm đẫm. Hành trình gian nan ấy, có xa xăm ánh mắt âu lo của người cha nơi quê nhà và những bữa cơm đạm bạc, thỉnh thoảng có ít thức ăn mẹ nhường con, con lại nhường mẹ..

“Mẹ tớ là đồng nát, các bạn có đồ gì không dùng thì bán cho mẹ tớ nhé”

“Con sẽ mua lại cho bố mẹ một con trâu”

Để có tiền cho Cúc theo khóa học 1 năm ở Trung Quốc, bố mẹ em đã phải bán trâu. Việc này khiến Cúc luôn cảm thấy có lỗi, vì mình mà cha mẹ phải bán đi tài sản lớn nhất của nhà nông. Cô viết: “Con xin lỗi mẹ thật nhiều, con biết mẹ không nói ra nhưng mẹ đã chịu rất nhiều cực khổ. Nếu sau này con có thể kiếm được nhiều tiền, con chắc chắn sẽ mua lại cho bố mẹ một con trâu như ngày trước. Vì con mà bố mẹ đã phải bán con trâu gia tài của mình”.

Chương trình “Lời xin lỗi” của kênh VTV9 – Đài truyền hình Việt Nam đã giúp “cô nữ sinh đồng nát” gửi lời xin lỗi tới người mẹ đáng kính của mình một cách bất ngờ và ý nghĩa. Trong một lần đi lượm đồng nát, người mẹ già đã mở một hộp giấy được gói kín trong túi nilon rác và bật khóc khi đọc bức thư của con gái.

Theo Tuân Bình / Trí thức trẻ

“Đau đầu” vì nhiều tiền: Chân dung những doanh nghiệp đang nắm giữ lượng tiền mặt lên tới cả chục nghìn tỷ

"Đau đầu" vì nhiều tiền: Chân dung những doanh nghiệp đang nắm giữ lượng tiền mặt lên tới cả chục nghìn tỷ

Với những doanh nghiệp lớn đang niêm yết, việc có trong tay lượng tiền mặt trị giá hàng trăm tỷ, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng là điều hết sức bình thường. Những doanh nghiệp có quy mô tầm quốc gia như PV GAS, ACV, Vinamilk, Hòa Phát … thì lượng tiền mặt còn lên tới cả chục nghìn tỷ đồng.

Nhằm phục vụ hoạt động sản xuất kinh doanh, các doanh nghiệp đều ít nhiều nắm giữ một lượng tiền mặt nhất định. Việc nắm giữ bao nhiêu tiền mặt còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố như đặc thù ngành nghề kinh doanh, nhu cầu đầu tư…. Tất nhiên cũng có không ít trường hợp có quá nhiều tiền mặt mà không biết sử dụng sao cho hiệu quả nhất.

Dữ liệu của chúng tôi cho thấy, tính đến 31/12/2017, có gần 40 doanh nghiệp trên sàn nắm giữ lượng tiền mặt trị giá trên 1.000 tỷ đồng. Số liệu tiền mặt ở đây bao gồm cả tiền mặt tại quỹ, tiền gửi không kỳ hạn và tiền gửi có kỳ hạn dưới 1 năm (được phân loại là đầu tư tài chính ngắn hạn). Thống kê này không tính đến các định chế tài chính như ngân hàng, bảo hiểm và công ty chứng khoán.

6 doanh nghiệp nắm giữ nhiều tiền mặt nhất đang có trong tay lượng tiền mặt trên dưới 10.000 tỷ, gồm có PV GAS, Petrolimex, Tổng Công ty Cảng hàng không (ACV), Hòa Phát, Vinamilk và Sabeco. Đây đều là những doanh nghiệp đầu ngành trong lĩnh vực trọng yếu của nền kinh tế.

Đau đầu vì nhiều tiền: Chân dung những doanh nghiệp đang nắm giữ lượng tiền mặt lên tới cả chục nghìn tỷ - Ảnh 1.

Vị trí quán quân tiền mặt từ lâu vẫn thuộc về Tổng Công ty khí Việt Nam – PV GAS, đạt hơn 26.000 tỷ đồng. Vài năm trở lại đây, lượng tiền mặt của PV GAS luôn được duy trì trên mức 20.000 tỷ đồng.

Dù không nắm giữ lượng tiền lớn như PV GAS nhưng nhiều công ty con khác của PVN cũng có lượng tiền rất lớn như PTSC (PVS): 7.300 tỷ, PV Drilling: 4.000 tỷ, Đạm Cà Mau: 4.000 tỷ, Đạm Phú Mỹ: 3.300 tỷ hay PV Trans: 2.900 tỷ.

Cùng với PV GAS thì Tổng Công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) và Vinamilk (VNM) là những doanh nghiệp có lượng tiền mặt tăng trưởng khá ổn định theo thời gian – trong khi những doanh nghiệp khác trong top thường có những biến động tăng/giảm khá đột ngột.

Lượng tiền mặt của Hòa Phát (HPG) tăng đột ngột từ mức 5.200 tỷ cuối năm 2016 lên 9.600 tỷ vào cuối quý 2/2017 và tiếp tục tăng lên 14.200 tỷ đồng vào cuối năm. Bên cạnh việc đạt được lợi nhuận ròng kỷ lục 8.000 tỷ trong năm 2017, Hòa Phát còn huy động từ cổ đông thêm hơn 5.000 tỷ cùng việc đi vay thêm một khoản tiền lớn để phục vụ cho việc đầu tư khu liên hợp Gang thép Hòa Phát Dung Quất.

So với cuối năm 2016, vay nợ ngân hàng của Hòa Phát đã tăng gấp đôi từ 6.500 tỷ lên 13.000 tỷ đồng.

Do đặc thù hoạt động kinh doanh, nhìn chung đa phần những doanh nghiệp có nhiều tiền mặt cũng đang đi vay khá nhiều. Trong Top10, chỉ có 2 ông lớn ngành hàng tiêu dùng Vinamilk và Sabeco là có nợ vay dưới 1.000 tỷ đồng.

Đau đầu vì nhiều tiền: Chân dung những doanh nghiệp đang nắm giữ lượng tiền mặt lên tới cả chục nghìn tỷ - Ảnh 2.

Một cái tên hiếm hoi nói không với vay nợ là CTCP Xây dựng Coteccons (CTD), hiện có gần 6.000 tỷ đồng tiền mặt và không hề đi vay trong nhiều năm qua.

Đau đầu vì nhiều tiền: Chân dung những doanh nghiệp đang nắm giữ lượng tiền mặt lên tới cả chục nghìn tỷ - Ảnh 3.

Kinh Kha / Theo Trí thức trẻ

Tài sản gia tộc ông Giang Trạch Dân bị tiết lộ trước đêm giao thừa

Ông Giang Trạch Dân (giữa), ông Giang Miên Hằng (phải) và ông Giang Miên Khang (trái)

Ông Quách Văn Quý cho biết tài sản của gia tộc ông Giang Trạch Dân, cựu Chủ tịch Trung Quốc, đều do cháu của ông ta, là con trai của ông Giang Miên Hằng, Giang Chí Thành hay còn gọi là Alvin Jiang đại diện nắm giữ. Hiện Giang Chí Thành đã nhập quốc tịch Mỹ nhưng vẫn giữ hộ chiếu Trung Quốc, sở hữu cả 2 quốc tịch, trong video ông Quách Văn Quý còn tiết lộ số hộ chiếu của Giang Chí Thành. Bạn gái của Thành là cô Hạ Dục, dù họ chưa kết hôn, nhưng cô này đã thay Thành nắm giữ tài sản lên đến hơn 100 tỷ đô la Mỹ. Tài sản của gia tộc họ Giang bao gồm: quỹ, cổ phiếu, ngân hàng, ký gửi, cổ phần năng lượng, cổ phần công nghệ, gửi vàng kỳ hạn, bất động sản, công ty cổ phần đầu tư ngoài Trung Quốc, công ty offshore, v.v. Ông Quách Văn Quý cho biết đã tự thuê nhóm chuyên nghiệp điều tra xác nhận, hiện số tiền mặt và tài sản nhà ông Giang nắm giữ lên đến hơn 500 tỷ đô la Mỹ. Trong đó, rất nhiều tài sản còn được phân bố ở Úc, ông Quách cho biết ông có được rất nhiều thông tin từ các ngân hàng nơi gia tộc ông Giang ký gửi tài sản và sẽ tiếp tục công bố vào những lần vạch trần tiếp theo.

Vấn đề tham ô nghiêm trọng của gia tộc ông Giang Trạch Dân từ lâu đã được đề cập đến nhiều lần, nhà ông Giang còn được gọi là “thiên hạ đệ nhất tham ô”. Vài năm trước trang tin Sự Vụ Trung Quốc (chinaaffairs.org) đã tiết lộ: “Ông Giang Trạch Dân có tài khoản bí mật lên đến 350 triệu đô la Mỹ tại ngân hàng Thụy Sĩ; có một căn biệt thự sang trọng trên đảo Bali ở Indonesia, năm 1990, căn biệt thự này trị giá khoảng 10 triệu đô la Mỹ, và do cựu Bộ trưởng Ngoại giao Đường Gia Tuyển làm giúp các thủ tục liên quan.”

Tạp chí Khai Phóng tại Hồng Kông (Open Magazine) từng tiết lộ, tháng 12/2002, Ngân hàng Thanh toán Quốc tế phát hiện một khoản tiền lớn lên đến hơn 200 triệu đô la Mỹ từ Trung Quốc không có người nhận. Sau đó cựu Tổng giám đốc Ngân hàng Trung Quốc (tại Hồng Kông) là Lưu Kim Bảo ở trong tù đã tiết lộ, khoản tiền này là ông Giang Trạch Dân đã chuyển ra nước ngoài để chuẩn bị đường lui cho mình trước Đại hội 16. Tuy nhiên đây chỉ là một phần nhỏ tham ô của ông Giang và gia tộc của ông; năm 2005, Lưu Kim Bảo bị xử tử hình vì tội tham ô nhưng được hoãn thi hành án.

Ông Quách Văn Quý tại Mỹ

Rốt cuộc ông Giang Trạch Dân đã tham ô bao nhiêu tiền, đến nay con số chính xác vẫn chưa rõ. Thông tin ông Quách Văn Quý đưa ra lần này không hẳn là không có căn cứ.

Tổng hợp các thông tin từ truyền thông tiếng Trung ngoài Trung Quốc, quan trường tại Thượng Hải trong hơn 20 năm qua luôn bị thế lực nhà ông Giang thao túng, hai con trai của ông là Giang Miên Hằng và Giang Miên Khang cấu kết với giới chính trị và thương nhân trong thời gian dài, âm thầm phát tài. Trong đó, Giang Miên Hằng dựa vào quyền thế của ông Giang Trạch Dân, tham ô nhận hối lộ, ăn chặn của công, trong thời gian ngắn đã xây dựng được “vương quốc” điện tử viễn thông to lớn.

Dư luận cũng chú ý, hiện nay gia tộc ông Giang vẫn chưa bị chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình chạm đến. Mấy năm gần đây, có không ít nhân sĩ trí thức trong đó có cả “thái tử Đảng” La Vũ, liên tiếp kêu gọi ông Tập Cận Bình bắt giữ “tổng quản tham nhũng” Giang Trạch Dân và đưa Trung Quốc bước sang con đường dân chủ hóa.

Trí Đạt / TrithucVN

Một giai thoại nhỏ, một bài học lớn

Văn phòng giám đốc đại học Harvard, một ngày cuối thế kỷ 19. Một cặp vợ chồng rụt rè xin gặp ông giám đốc.
Cô thư ký nhìn vẻ quê mùa của hai người khách, chiếc quần sờn gấu của ông và bộ quần áo bình dân của bà, trả lời: ông giám đốc rất bận, chỉ tiếp khách có hẹn. Đúng ra, ông chỉ quen tiếp những trí thức danh tiếng, những người gia thế, có vai vế trong xã hội.
Hai người khách nhất định xin được ở lại chờ, vì có chuyện muốn nói. Xế chiều, ông giám đốc Harvard mới hết khách, xách cặp ra về. Cặp vợ chồng xin được thưa chuyện vài phút.
Ông bà cho hay người con trai duy nhất của họ, sinh viên năm đầu của trường, vừa chết vì bệnh thương hàn, và muốn dựng một cái gì để tưởng nhớ đứa con.
Ông giám đốc thông cảm cái đau buồn của khách, nhưng trả lời: ông bà thử tưởng tượng, nếu mỗi gia đình có tang xây một mộ bia, bồn cỏ nhà trường sẽ thành một nghĩa trang.
Ông khách nói: chúng tôi không muốn xây mộ bia. Chúng tôi muốn nhân danh con, xây tặng một giảng đường, hay một nhà nội trú.
Ông giám đốc nhìn bộ quần áo bình dân, vẻ quê mùa của khách, mỉm cười: ông có biết xây một giảng đường tốn hàng trăm ngàn Mỹ kim?
Bà khách nhìn chồng, nhỏ nhẹ: Nếu chỉ có vậy, tại sao mình không dựng luôn một trường đại học?
Hai ông bà ra về. Ít lâu sau, trường đại học Stanford ra đời và trở thành một 3 đại học uy tín nhất thế giới. Ông giám đốc Harvard không biết mình vừa tiếp hai vợ chồng tỉ phú Stanford, vua xe lửa, sau này trở này trở thành Thống đốc California.

 

Image may contain: 3 people, people standing

Ảnh :Thống đốc Leland Stanford và vợ, bà Jane Lathrop Stanford, cùng cậu con trai Leland Stanford Jr. Ảnh chụp năm 1878. Nguồn: Stanford University
Trả lại cho xã hội
Giai thoại trên đây về Leland và Jane Stanford được kể đi kể lại, nói lên nhân sinh quan đặc biệt của người Tây Phương, nhất là ở những xứ ảnh hưởng văn hóa Tin Lành (1), với phương châm được dạy dỗ và thấm nhuần từ nhỏ: trả lại cho xã hội những gì đã nhận được của xã hội.
Khía cạnh văn hóa đó giải thích tại sao ở Hoa Kỳ và Bắc Âu có những nhà tỷ phú như Bill Gates, Warren Buffett, Zuckerberg dành những ngân khoản khổng lồ làm việc từ thiện, tài trợ những dự án có công ích, trong khi ở những xã hội khác, những người giầu có, nhất là mới giầu, chỉ biết khoe của, phung phí một cách lố bịch, nham nhở.
Những ông bà hoàng dầu lửa, keo kiệt, tàn nhẫn với gia nhân, nhất là di dân lao động, không biết dùng tiền bạc làm gì hơn là phòng tắm, cầu tiêu bằng vàng, xây cất những trường đua ngựa vĩ đại với bồn cỏ xanh giữa sa mạc, ở một xứ Hồi giáo cấm cờ bạc, cấm đánh độ.
Những tỷ phú Tàu xây lại lâu đài Versailles hàng trăm phòng cho hai vợ chồng với một cậu cả.
Những ông trời con, những cô bồ nhí của quan lớn ở Việt Nam làm thang máy bằng vàng, xây dinh thự xanh đỏ, Tây không ra Tây, Tàu không ra Tàu, lấy tiền gấp tàu giấy cho con thả chơi.
Những nhà độc tài Phi châu dựng lại nhà thờ Vatican giữa một biển nghèo đói, dùng máy bay riêng chở thợ may, thợ đóng giầy nổi tiếng từ Paris, từ Rome (Roma) tới may bộ quần áo giá cắt cổ thứ 200, hay áo lông (fourrure) cho các mệnh phụ sống ở những xứ nóng như lửa.
Hai tư duy khác nhau, đưa tới hai xã hội khác nhau: một bên thịnh vượng, tiến bộ, một bên nghèo đói, lạc hậu.
Từ kinh doanh tới việc nghĩa
Những nhà triệu phú Mỹ, khi kinh doanh, không ngần ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để thành công, kể cả đánh gục đối thủ cạnh tranh, để chiếm độc quyền. Đó cũng là một khía cạnh của văn hóa Tin lành: không có mặc cảm với tiền bạc, với thương mại.
Đó là một yếu tố văn hoá, nhưng nó giải thích phần nào cho sự thành công kinh tế của những nước như Hoa Kỳ, Bắc Âu. Văn hoá Tin Lành đã tạo ra những xứ tư bản Tây Phương.
Người Tin lành không che dấu chuyện đã làm ra tiền, coi đó là dấu hiệu của thành công. Gặp người Mỹ, vài giờ sau biết họ lãnh bao nhiêu dollars mỗi năm, có bao nhiêu cái nhà, cái xe
Văn hoá Thiên Chúa giáo có mặc cảm với tiền bạc. Không bao giờ người Pháp nói về lương bổng của mình, ít khi phô trương, gần như muốn che dấu nếu thành công trong đời.
Người Mỹ áp dụng những phương pháp hữu hiệu để kinh doanh, để làm giầu, nhưng khi đã thành công rồi, nghĩ tới việc trả lại cho xã hội những gì đã nhận của xã hội.
Khi Bill Gates trình bày với vợ, con về dự án dùng trên 40 tỷ dollars cho Foudation Bill & Melinda Gates, và quyết định chỉ để lại cho mỗi người con 10 triệu (ít quá, khó thành công; nhiều quá, chỉ làm hư con cái), cả bà vợ và các con đều vui vẻ chấp nhận. Bởi vì họ được dạy dỗ, thấm nhuần văn hoá đó từ nhỏ.
Khi Bill Gates nói về dự án của mình, Warren Buffet đã hưởng ứng ngay, đóng góp phần lớn gia sản kếch sù cho Foudation Gates. Trên 50 tỷ phú, đa số là người Mỹ, đứng đầu là Zuckerberg, đã noi gương Bill Gates
Các trường đại học Mỹ hay Anh đều giầu có, với những ngân sách khổng lồ, ngang với ngân sách một quốc gia nhỏ, mà nhà nước không tốn một xu, bởi vì những cựu sinh viên khi đã thành công ngoài đời đều quay lại, tự nguyện đóng góp. Đối với họ, đó là một chuyện tự nhiên, khỏi cần ai kêu gọi. Không làm, mới là chuyện bất bình thường.
Đơn giản như vậy, nhưng đem áp dụng ở những nước khác, rất khó. Phải bắt đầu bằng sự thay đổi văn hóa, thay đổi tư duy. Và văn hoá, không phải chuyện một sớm một chiều. Đó là chuyện của hàng thế hệ.
Tinh thần “trả lại cho xã hội” giải thích tại sao vai trò của xã hội dân sự cực kỳ quan trọng trong các xã hội Tây Phương. Nó nhân bản hóa các xã hội tư bản.
Ở Hoa Kỳ chẳng hạn, tiêu biểu cho chế độ tư bản, nó xoa dịu những bất công của một xã hội cạnh tranh, mạnh được yếu thua. Đó là hai khuôn mặt mâu thuẫn của tư bản Tây Phương. Mâu thuẫn hay bổ túc lẫn nhau.
Những foundations tư nhân, nhan nhản khắp nơi, với những số tiền nhận được ở khắp nơi gởi giúp, trợ cấp học bổng, chữa bệnh, nghiên cứu khoa học, phát triển nghệ thuật văn hoá, giúp đỡ người nghèo, người sa cơ lỡ vận.
Truyền thống bác ái
Tại Pháp, nơi người Tin Lành chỉ chiếm trên dưới 3 %, cái tinh thần “trả lại cho xã hội” không mạnh như ở Hoa Kỳ hay các nước có văn hoá Tin Lành ở Bắc Âu. Những trường đại học lớn, uy tín nhất của Pháp, những năm gần đây kêu gọi các cựu sinh viên đã thành đạt đóng góp cho trường, nhưng kết quả rất khiêm nhượng.
Không phải một sớm một chiều người ta có thể tạo một truyền thống.
Mặc dầu vậy, tinh thần bác ái ăn sâu tại các nước Thiên Chúa giáo như Pháp, Ý, Tây Ban Nha (Espagne, Spain) đã thúc đẩy các xã hội dân sự hoạt động tích cực.
Tại Pháp chẳng hạn, tổ chức Resto du Cœur mỗi năm tặng thực phẩm, bữa ăn cho hàng triệu người. Emmaüs, một tổ chức thiện nguyện do linh mục Pierre lập ra không những giúp đỡ người nghèo, còn tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người. Một trong những hoạt động của Emmaüs: nhận bàn ghế, TV, tủ lạnh, computers, quần áo cũ của thiên hạ gởi tặng, sửa lại, bán rẻ lấy tiền làm việc nghĩa. Nhân viên của Emmaüs đều là những người gọi là SDF (Sans Domicile Fixe, Không nhà không cửa, homeless), theo nguyên tắc dạy người ta câu cá hơn là cho tiền mua cá. Những người điều hành là những người có dư khả năng làm lương lớn trong các hãng tư, nhưng muốn làm việc công ích để đóng góp cho xã hội.
Từ gia đình tới xã hội
Người Tây Phương, có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, nhưng không ích kỷ như chúng ta nghĩ.
Rất nhiều người tích cực và nghĩ đến người khác, coi việc giúp đỡ người khác, cải thiện xã hội là một bổn phận.
Người Việt hy sinh, nghĩ tới người khác nhiều hơn chính mình, nhưng “người khác” chỉ luẩn quẩn trong nhà, cha mẹ, vợ chồng, con cái, không ra khỏi ngưỡng cửa gia đình. Gia đình VN chặt chẽ, nhưng xã hội VN lỏng lẻo. Gia đình Tây Phương lỏng lẻo, nhưng xã hội của người ta chặt chẽ. Chữ liên đới, bác ái, huynh đệ không phải là những danh từ trống rỗng trên cửa miệng
Người Việt dành trọng tâm đời mình cho gia đình. Tai họa xẩy ra cho người thân làm tiêu tan luôn đời mình. Mất một người thân, cuộc đời kể như chấm dứt. Ngồi rầu rĩ thương thân, oán phận
Thái độ của người Tây Phương tích cực hơn. Họ nghĩ tới xã hội. Họ không bi quan yếm thế. Tại họa cá nhân không đánh gục họ, trái lại, trở thành một động lực khiến họ lao đầu vào việc cải tiến xã hội.
“Our children”
Hai ông bà Stanford, khi cậu con cưng chết, quyết định: từ nay, tất cả những đứa con California sẽ là con mình. “The children of California shall be our children”.
Ở Pháp, những bà mẹ có con thơ ấu chết vì tai nạn xe hơi, thay vì ngồi than trời oán đất, hay oán thù người gây tai nạn, đã thành lập một hội rất thế lực, Ligue Contre La Violence Routière (Hội chống lại bạo lực lưu thông) hoạt động tích cực đòi quốc hội, chính phủ ban hành những luật lệ hạn chế vận tốc, kiểm soát, trừng phạt những người lái xe sau khi uống rượu, hút cần sa ma túy, mở những lớp về an ninh lưu thông, hỗ trợ các gia đình nạn nhân.
Các nạn nhân khủng bố lập những hội tương trợ các nạn nhân như mình. Một phụ nữ Pháp, thoát chết trong cuộc khủng bố Hồi giáo ở Paris, nói: chưa bao giờ tôi hạnh phúc hơn, vì có một gia đình trên 200 người.
Có người trong gia đình chết vì ung thư, họ lập những hội giúp bệnh nhân ung thư.
Những người cựu SDF, khi có công ăn việc làm, mở hội giúp những người vô gia cư.
Người có con chết vì ma túy, gia đình tan nát vì rượu chè, bỏ tiền bạc, giúp những người nghiện ngập. Họ làm việc đó tận tụy, âm thầm, coi như chuyện đương nhiên, ngạc nhiên khi có người ngạc nhiên trước các nghĩa cử đáng khâm phục đó
Những thí dụ đó nhan nhản, ở mỗi góc phố, đếm không xuể.
Thí dụ điển hình nhất là tổ chức Téléthon. Một số gia đình có con bị các thứ bịnh hiếm, không có thuốc điều trị vì không có hãng bào chế thuốc nào bỏ ra những ngân khoản khổng lồ để tìm kiếm, sản xuất thuốc cho một số rất ít bệnh nhân, đã thành lập Téléthon, mỗi năm vận động quyên góp được hàng trăm triệu euros. Với số tiền đang kể đó, họ lập tuyển dụng các y sĩ, các chuyên viên y khoa nổi danh, mở những laboratoires tối tân để nghiên cứu phương pháp chữa trị, tìm tòi thuốc men. Tiền đóng góp từ khắp nơi gởi về, thường thường là của những người lợi tức thấp, nhưng sẵn sàng giúp người thiếu may mắn hơn mình. Và những người hoạt động tích cực nhất là những người có con cái đã chết vì bạo bệnh, hoạt động để tránh cho người khác thảm kịch của chính mình.
Không quay đầu về quá khứ, tiến về phía trước, nghĩ đến việc cải thiện xã hội, đó là những yếu tố khiến xã hội Tây phương thành công. Cả về kinh tế lẫn chính trị. Bởi vì dân chủ không phải chỉ xây dựng trên giấy tờ, qua hiến pháp, bầu cử, luật lệ. Nó phải được thực thi, bảo vệ, nuôi dưỡng bởi xã hội dân sự.
Cha chung không ai khóc
Người VN hy sinh cho gia đình, đó là một đức tính đáng cảm phục. Đó là một điều may, khiến xã hội VN không hoàn toàn băng hoại. Hay xã hội đã băng hoại, nhưng vẫn còn những ốc đảo là hàng triệu gia đình, đang âm thầm cố thủ.
Người Việt hết lòng với gia đình, nhưng hoàn toàn thờ ơ với xã hội.
Phương châm của người Việt: vườn ai nấy rào. Người ta đốn cây, tôi mặc kệ, vì là cây ngoài đường. Người ta xẻ núi, phá rừng, xây chung cư, khách sạn, tôi ngoảnh mặt đi để tránh vạ lây. Hậu quả là VN được trời cho một giang sơn gấm vóc, ngày nay bị tàn phá một cách thô bạo. Nha Trang, Đà Lạt, Sapa…, những thắng cảnh tuyệt vời đang trở thành những đống xi măng, cốt sắt thô kệch, trước sự thờ ơ của mọi người. Cha chung không ai khóc.
Tại các nước Tây phương, các di tích lịch sử được bảo trì một phần lớn nhờ các foundations, các tư nhân. Ở VN, ngược lại, người ta biến của công thành của riêng, không nương tay tàn phá di sản của đất nước để làm giầu, để trục lợi.
Khi nào tình thương, sự liên đới, lòng bác ái, tinh thần trách nhiệm của người Việt ra khỏi ngưỡng cửa gia đình, lúc đó VN sẽ có một xã hội lành mạnh, lạc quan, tích cực. Đủ lành mạnh, lạc quan, tích cực, để xây dựng một chế độ dân chủ đích thực. Để xây dựng lại đất nước đang băng hoại.
Từ Thức
Paris, tháng 1/2018
(1) Bài này không có dụng ý ca ngợi đạo Tin Lành. Tôn giáo nào cũng có ưu và khuyết điểm, sẽ đề cập trong một bài tới
(Dân Làm Báo)