Nghệ An nhìn từ trên cao

Blogger du lịch Quỷ Cốc Tử khám phá từ những mảng xanh của núi đồi, đồng cỏ, sông Lam cho tới các chốn thiêng như đền Chung Sơn.

Nghệ An là một trong những điểm đến cuối năm 2020 của blogger du lịch Quỷ Cốc Tử (tên thật Ngô Trần Hải An) trong hành trình thực hiện dự án ảnh: Ngắm Việt Nam trên những tầng trời.

Chia sẻ với VnExpress, anh nhớ rằng đã gần chục năm không quay lại Nghệ An, chuyến đi lần này đã giúp anh có nhiều thay đổi, nhận ra xứ Nghệ còn quá nhiều nơi đẹp, hoang sơ và đáng để khám phá thêm.

Tới xứ Nghệ lần này anh đến với Vườn quốc gia Pù Mát, ấn tượng đầu tiên của Quỷ Cốc Tử là con đường dẫn sâu vào VQG đi qua nhiều lối nhỏ len lỏi giữa những cánh rừng xanh mát.

Càng đi sâu vào VGQ sẽ càng được ngắm nhìn nhiều mảng xanh của rừng, xen lẫn đó là những khúc cua uốn lượn cùng dòng sông Lam.

Quỷ Cốc Tử từ Anh Sơn theo Quốc lộ 7 đến ngã ba sông Lam bản Châu Định thì rẽ trái vào sâu tiếp khu vực biên giới với Lào. Cung đường này xuyên qua núi rừng hoang sơ đi qua bản Bung, bản Xát, bản Diêm rồi đến Khe Bù, bản Kia Na và tiếp tục tiến tới vùng lõi của vườn.

Sông Lam chảy bên bản làng Khe Bù ở VGQ Pù Mát thuộc địa phận huyện Con Cuông. Đây là một bản làng của người dân tộc Đan Lai còn giữ được lối sống và phong cảnh nguyên sơ hiếm có.

Một góc nhỏ của bản Khe Bù, nơi bạn được thấy khung cảnh đời sống dân tộc Đan Lai rất thơ mộng, bên sông bên rừng, mái lá đơn sơ. Quỷ Cốc Tử chia sẻ rằng, anh cảm giác mình như ngược về quá khứ bước vào một ngôi làng thời cổ xưa. Anh rất thích hình ảnh những ngôi nhà tranh ẩn mình bên bờ suối, vây quanh là núi non trùng điệp, thấy con người cùng đất trời giao thoa.

Rời những bản làng anh đi qua cầu treo Phà Lài, hướng mắt từ cầu có thể ngắm nhìn đập nước Phà Lài (góc phải trên) chia đôi sông Giăng. Trời về chiều nên anh còn bắt gặp từng nhóm dân địa phương đi làm ruộng, đồng về qua cầu.

Nếu tới đập Phà Lài ban ngày trời nắng thì đây có lẽ là một điểm “sống ảo” độc đáo đáng để bạn bỏ thêm thời gian dừng chân. Tuy nhiên, cảnh hoàng hôn ở đây cũng không nên bỏ qua.

Đồi chè Thanh Chương ở nằm gần biên giới với Lào cách thành phố Vinh chừng 50 km có khung cảnh lạ mắt khi bao quanh là những hồ nước. Thay vì đi bộ ngắm cảnh chụp hình, du khách tới Thanh Chương cần ngồi thuyền mới di chuyển được tới các “đảo” chè. Do đi dịp cuối năm, Quỷ Cốc Tử chia sẻ là Nghệ An vừa qua mùa bão lũ nên nước hồ không còn trong xanh như trước.

Đồng cỏ ở xã Cẩm Sơn, huyện Anh Sơn khi người dân đang chuẩn bị làm đất, đánh luống để trồng loại cây mới. Nhìn góc rộng từ trên cao cả cánh đồng lẫn màu đất và màu cây cỏ thêm một khúc sông Lam rất thơ mộng, lãng mạn.

Cây cô đơn” giữa đồng cỏ ở xã Cẩm Sơn. Khung cảnh gợi nhớ đến cây cô đơn ở Huế trong phim Mắt Biếc ở Quảng Điền, Huế.

Cánh đồng một bên đất đỏ làm luống, một bên cỏ xanh làm thức ăn cho bò sữa. Đến Nghĩa Đàn bạn sẽ thấy cảnh những cánh đồng như vậy rộng hàng trăm ha trồng cỏ mênh mông như thảo nguyên.

Một cung đường xanh mướt ở Nghĩa Đàn uốn mình theo dòng sông Lam.

Hồ Hòn Mát thuộc xã Nghĩa Lộc, huyện Nghĩa Đàn chiều xuống nhìn như một tấm gương soi, phản chiếu hình ảnh cả dãy núi đồi trập trùng.

Thung lũng hoa Phủ Quỳ nằm sát đường Hồ Chí Minh, thuộc xã Nghĩa Long, huyện Nghĩa Đàn rộng hàng chục ha, riêng diện tích trồng hoa, trang trí tiểu cảnh là hơn 2,5 ha. Những ngày cuối tuần, lễ tết nơi đây đón 1.000 – 1.500 lượt khách tới chụp ảnh tham quan.

Đền Chung Sơn nhìn từ trên cao. Đây là nơi thờ gia tiên Bác Hồ mới được khánh thành vào tháng 5/2020. Đền tọa lạc trên núi Chung thuộc xã Liên Sơn, huyện Nam Đàn quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Không chỉ là công trình có giá trị văn hóa, tâm linh, đền Chung Sơn còn là điểm nhấn trong hành trình về thăm quê Bác vì núi Chung là mảnh đất thiêng, năm 1991 đã được xếp hạng di tích lịch sử cấp quốc gia.

Khánh Trần

Ảnh: Ngô Trần Hải An

Lý giải vì sao đàn ông thích ngoại tình, sự kích thích của “trái cấm” khiến “thiêu thân” lao vào lửa

Tìm kiếm những cảm giác mới lạ

Rất nhiều người đàn ông chọn nhân tình không đẹp, không giỏi bằng vợ. Tuy nhiên, sự thật là anh ta bị thu hút bởi những cô gái sở hữu những đặc điểm tính cách mà vợ anh ta không có. Ví dụ, người vợ của anh ta ở nhà hay lớn tiếng ồn ào, tính khí mạnh mẽ, xốc vác. Thế nên, “cô gái ngoài luồng” mà anh ta chọn là một phụ nữ dịu dàng, kín đáo. Đối với anh ta, đó là một loại cảm giác mới mẻ chưa từng cảm nhận thấy. Nhất là khi mọi sự tươi mới đã qua đi, ngoại hôn với những điều mới mẻ tạo thành một sức cám dỗ khó lòng nào cưỡng lại. Việc có bồ nhí chính là việc thực thi bằng hành động những phác thảo mà anh ta vẽ ra về một người bạn đời hoàn hảo trong tâm trí.

Đa phần đàn ông ngoại tình không thực sự yêu người nhân tình, mà đơn giản chỉ muốn tìm kiếm một cảm xúc mới mẻ. Phép thử dễ dàng nhất có thể kiểm chứng điều này là khi các cô nhân tình đòi đưa mối quan hệ ra công khai, hoặc muốn người đàn ông bỏ vợ để đến với mình. Đa phần đàn ông có tâm lý ích kỷ, không muốn bỏ vợ con, cũng không muốn mất đi bạn tình. Điều này rõ ràng thể hiện bản chất tham lam của họ, không bao giờ là tình yêu đích thực.

Lý giải vì sao đàn ông thích ngoại tình, sự kích thích của trái cấm khiến thiêu thân lao vào lửa - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Đạo đức cũng như luật pháp không chấp nhận việc quan hệ ngoài hôn nhân. Trong khi đây là một hành vi bị lên án, cảm giác lén lút lại gây ra sự kích thích đặc biệt. Hôn nhân đôi khi được ví giống như một cái lồng, gông cùm hạn chế sự tự do, vậy nên cảm giác xổ lồng sẽ tạo cho người đàn ông cảm giác thoải mái tức thời mà anh ta mong muốn.

Vợ chồng trục trặc, gặp tình yêu thực sự với “tình mới”!

Đây không phải là một tình huống không thể có trong thực tế. Nhiều người thừa nhận họ kết hôn, sinh con cái, sau đó mới gặp được đối tượng mà họ yêu “như chưa từng yêu”, người mà họ cảm thấy như tri kỷ, có thể thấu hiểu, sẻ chia với họ mọi điều. Trong trường hợp này, đa số sẵn sàng ly hôn với bạn đời hiện tại để xây dựng mối quan hệ gia đình với người mới.

Cuộc sống hôn nhân hiện đại chịu nhiều áp lực và mâu thuẫn nảy sinh trong quá trình chung sống có thể khiến vợ chồng trở nên ít giao tiếp. Mặc dù cả hai đều có những khuyết điểm riêng, nhưng khi một trong hai phía không còn đủ bao dung để tha thứ cho nhau, thì tình cảm vợ chồng càng phai nhạt. Đây là lý do mà nhiều người bắt đầu tìm đến các mối quan hệ mới không bị ràng buộc bởi những áp lực này. Lý do dẫn đến sự không chung thủy của người đàn ông có vợ liên quan mật thiết đến sự thay đổi hoàn cảnh sống như thay đổi công việc, thay đổi vị trí, chức vụ, xa cách vợ.

Trong một số trường hợp, đàn ông phản bội xuất phát từ chính sự phản bội của bạn đời. Trong tình huống này, người đàn ông lựa chọn có bồ như một cách trả đũa. Dee Holmes, chuyên gia về các mối quan hệ đã chia sẻ với tờ The Independent (Anh) rằng: “Sự phẫn uất là một trong những nguyên nhân chính gây ra việc lừa dối. Cảm giác bị bỏ rơi khiến người đàn ông đi đến quyết định ngoại tình, bởi họ cho rằng sự không chung thủy của mình trở thành một cách để thu hút sự chú ý của đối tác”.

Nhà trị liệu hôn nhân và gia đình Daniel Dashnaw đã chỉ ra trong một bài báo trên tờ Couples Therapy, cho rằng “sự tổn thương danh dự” là một trong những lý do chính khiến đàn ông đã kết hôn lừa dối. Điều này đi liền với một số mặc cảm tự ti mà người đàn ông có khi ở bên bạn đời, bao gồm tự ti (về ngoại hình, về kinh tế)… Nhà trị liệu chỉ ra, điều người đàn ông cần trong tình yêu, hôn nhân là cảm giác được tôn thờ, đó là một loại cảm xúc “đặc trưng giới” không thể chối cãi. Nhưng trong thực tế hôn nhân, nếu thứ anh ta nhận lại không phải là cảm xúc đó, điều này có thể gây ra cảm xúc tiêu cực, dẫn đến quyết định tìm kiếm người phụ nữ khác, để có được cảm giác được tôn thờ. Trong trường hợp này, người đàn ông chỉ chiếm hữu bồ theo bản năng, giống như sở hữu một món đồ chơi yêu thích.

Theo Đời sống & Pháp luật

Sứ thần nước Việt, những chuyện lạ!

Sử sách nước ta ghi rằng, ba nghìn năm trước, đã bắt đầu có những chuyến đi sứ đầu tiên sang nước ngoài. Lịch sử bang giao của nước ta khởi nguồn xa như vậy.

Sử Trung Quốc ghi nhận, đời vua Thành Vương nhà Chu (khoảng 1060 -1010 trước Công nguyên), lần đầu tiên có sứ thần nước ta sang thăm nhà Chu, xưng là người Việt Thường thị. Sứ thần dâng lên thiên tử nhà Chu lễ vật là chim trĩ trắng. Tuy nhiên, quan nhiếp chính nhà Chu là Chu Công (tức Cơ Đán), nói rằng: “Nước nào chính lệnh không đến thì người quân tử không bắt họ thần phục”. Sau đó, thiên tử nhà Chu sai làm xe chỉ Nam (có nam châm chỉ về hướng Nam) để đưa sứ giả về nước.

Trong các triều đại phong kiến Việt Nam, dù nhiều vị vua đã xưng là hoàng đế nhưng trong quan hệ bang giao với các triều đại Trung Quốc, vua nước ta vẫn tỏ ra nhún nhường, không tự nhận đế hiệu và nhận phong vương của các vua Trung Quốc. Các triều đại Việt Nam thường tiến cống cho hoàng đế Trung Quốc những sản vật độc đáo của đất nước mà sử sách vẫn còn ghi lại.

Thời Triệu Đà, vị vua cai trị cả vùng Lưỡng Quảng ở Trung Quốc và miền Bắc Việt Nam, đã tự xưng làm Nam Việt Hoàng đế. Khi Hán Văn đế lên ngôi, sai Lục Giả đưa thư sang khuyên, Triệu Đà mới bỏ đế hiệu, viết thư phúc đáp, rồi sai sứ đem sang cống nhà Hán những loại đặc sản quý hiếm gồm một đôi ngọc trắng, một bộ sừng tê giác, 500 con đồi mồi, 1.000 con chim trả, một đôi khổng tước và một hộp quế đố (cà cuống).

Sau một nghìn năm Bắc thuộc, từ các vua Đinh, Lê gây dựng nền tự chủ, đã tiếp tục áp dụng chính sách ngoại giao mềm dẻo, khi cho sứ sang kết nối bang giao với triều vua Trung Quốc. Sứ đoàn đầu tiên của nước Việt Nam tự chủ sang sứ Trung Quốc do chính hoàng tử trưởng Đinh Liễn, con trai Đinh Tiên Hoàng sang thăm nhà Tống. Ban đầu, nhà Tống phong Đinh Tiên Hoàng làm Giao Chỉ quận vương. Đến triều Tiền Lê, năm 997, Lê Đại Hành được gia phong lên tước Nam Bình vương. Qua triều Lý, nhà Tống ban đầu cũng chỉ sắc phong cho các vua đầu triều tước Quận vương, rồi Nam Bình vương. Phải đến năm 1175, vua Lý Anh Tông lần đầu được phong làm An Nam quốc vương.

Ảnh: L.G

Cống phẩm của sứ đoàn nhà Đinh, Tiền Lê sang nhà Tống được ghi nhận có vàng, bạc, châu báu, tê giác, ngà voi, cùng hàng loạt các loại hương liệu quý bạch phấn y hương, giáng chân hương, trầm hương, tốc hương, mộc hương, hắc tuyến hương, chỉ phiến, tử giáng hương, hạt cau, sa nhân, chu sa, tô hợp dầu…

Thời Lý, nhiều lần sứ đoàn Đại Việt mang cống vua Tống voi, như năm Thông Thụy thứ nhất (1034), tháng 8, sứ đoàn sang hiến nhà Tống 2 con voi nhà. Các năm 1042, 1123, 1126, sử đều ghi việc sứ nhà Lý đem voi nhà sang hiến nhà Tống. Năm 1164, nước ta đem hiến đến 15 con voi nhà. Sau vua Tống Cao Tông cho là thú vật đi xa, người cũng vất vả nên mới lệnh đình chỉ việc hiến voi. Nhưng, khi Tống Hiếu Tông lên nối ngôi, có lễ Nam Giao, lại sai kinh lược Quảng Tây gửi thư sang nước ta mua 10 con voi nhà để phục vụ nghi lễ tế Giao.

Đặc biệt tháng 6 năm 1034 nước ta đem sang hiến một con thú một sừng (nhưng không ghi rõ là thú gì), năm 1118, đem hiến một con tê ngưu (tê giác) trắng, một con tê ngưu đen, năm 1126, cũng hiến tê ngưu bên cạnh voi.

Thời Trần, triều đình đều đặn 3 năm một lần cử sứ đoàn sang cống nhà Nguyên, với cống vật gồm vàng, bạc, đồi mồi, sừng tê giác, ngoài ra còn phải nộp cả nho sĩ, thầy thuốc, thầy bói, thầy tướng số và thợ thuyền, mỗi hạng 3 người.

Sang đến thời Hậu Lê, do quân của Lê Thái Tổ từng đánh bại quân Minh, giết chết 2 đại tướng của nhà Minh là Liễu Thăng và Lương Minh nên cống vật cho mỗi kỳ cống sứ có cả người vàng (đại thân kim nhân) để tế mạng, cùng với các phương vật như lư hương bằng bạc, một đôi bình hoa bằng bạc, 300 tấm lụa, 144 đôi ngà voi, 12 bình huân y hương, 2 vạn nén hương vòng, 24 cây hương trầm…

Các sứ thần học nghề về dạy nhân dân

Không chỉ đại diện cho triều đình, đất nước thực hiện nhiệm vụ bang giao, rất nhiều vị sứ thần Việt Nam còn chịu khó tìm tòi, học hỏi những nghề thủ công ở Trung Quốc để về dạy lại nhân dân, rồi trở thành những vị “tổ nghề” được nhân dân thờ phụng.

Lương Như Hộc (1420 -1501), tự Tường Phủ, hiệu Hồng Châu, quê ở làng Hồng Liễu, huyện Trường Tân (xã Tân Hưng, thành phố Hải Dương, tỉnh Hải Dương ngày nay). Ông đỗ thám hoa khoa Nhâm Tuất niên hiệu Đại Bảo thứ 3 (1442). Ông được vua trọng dụng và 2 lần cử sang Trung Quốc. Trong hai chuyến đi này, ông đã tiếp thu được rất nhiều kỹ thuật và đã truyền lại kỹ thuật in khuôn bản gỗ cho người dân quê ông. Phương pháp in khuôn bản gỗ là phương pháp khắc những văn tự trên gỗ và quét mực in lên, sau đó in lên giấy trắng, giấy sẽ được phơi cho khô mực để có bản in hoàn chỉnh.

Tuy Lương Như Hộc không phải là người đầu tiên khởi xướng nghề in ở Việt Nam nhưng ông lại có công rất lớn trong việc cải biến kĩ thuật in ấn mới, tiên tiến hơn tại Việt Nam. Trước đó, nghề in chỉ lưu hành trong hệ thống chính quyền và các cơ sở của đạo Phật. Tuy nhiên, phương pháp in trước đó có rất nhiều hạn chế: không sản xuất số lượng lớn, chất lượng bản in xấu, tốn nhiều công sức và thời gian.

Phải đến khi danh sĩ Lương Như Hộc truyền kĩ thuật in bản mộc vào Việt Nam thì ngành in ở nước ta mới thực sự phát triển. Làng Hồng Liễu đã trở thành trung tâm, cơ sở in ấn quy mô, chuyên nghiệp đầu tiên ở nước ta. Nơi đây sản xuất, in ấn rất nhiều bộ sách nổi tiếng của lịch sử, trong đó phải kể đến là bộ “Đại Việt Sử kí toàn thư”.

Để ghi nhận công lao, dân làng Liễu Chàng đã lập đền thờ, tôn ông làm Thành hoàng làng và coi là tổ nghề của họ. Hiện nay vẫn còn ngôi đình thờ Thám hoa ở làng Liễu Chàng, thường tổ chức lễ hội vào ngày 15 tháng 9 âm lịch hằng năm.

Còn tại xã Quất Động, Thường Tín, Hà Nội, người dân vẫn thờ ông tổ nghề thêu chung của nhiều làng nghề thêu miền Bắc là tiến sĩ Lê Công Hành.

Lê Công Hành, chính tên là Trần Quốc Khái, sinh năm 1606, tại xã Quất Động, tổng Bình Lăng, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Đông cũ (nay là thôn Quất Động, xã Quất Động, huyện Thường Tín, Hà Nội). Ông  mất ngày 12 tháng 6 năm Tân Sửu (1661), thọ 56 tuổi. Ngày giỗ của ông hằng năm vẫn được tổ chức trang trọng với tư cách ngày giỗ tổ nghề của những làng sinh sống bằng nghề thêu.

Lê Công Hành thi đỗ tiến sĩ đời vua Lê Chân Tông, sau đó năm 1646 được cử đi sứ Trung Quốc. Chuyến đi để lại giai thoại về việc ông bị nhốt trên lầu cao, ở đó, ông đã tỉ mẩn dỡ từng đường chỉ thêu trên tấm nghi môn để tìm hiểu cách thêu và cách làm lọng. Sau khi về nước, ông đã đem nghề thêu dạy cho dân làng Quất Động quê nhà. Dần dần nghề thêu phát triển sang các làng khác ở tỉnh Hà Đông cũ như Đông Cứu (Huyện Thường Tín), Thọ Nam (huyện Hoài Đức), Đại Nghĩa (huyện Thường Tín). Nghề thêu còn lan sang các tỉnh bạn như Bắc Ninh, Hưng Yên. Nhiều người ở những làng thêu thuộc huyện Thường Tín ra Hà Nội hành nghề, lập phường ở các phố Hàng Trống, Hàng Chỉ, Hàng Nón, Hàng Mành, Yên Thái.

Tại nhà số 4 phố Yên Thái, quận Hoàn Kiếm có ngôi đình do những người làm nghề thêu dựng để thờ ông, ngoài cửa phía trên có tấm biển “Tú đình thị” (Đình thợ thêu).

Tại làng Nguyên Bì, xã Quất Động, huyện Thường Tín, Hà Nội cũng có ngôi đền do những người dân làm nghề thêu lập nên để thờ ông, dân thường gọi là đền Ngũ Xã (do dân 5 xã lập). Ở đền có tấm bia Vũ Du Tiên sư bi ký ghi lại sự tích của tổ nghề thêu.

Ông Lê Công Hành còn dạy cho dân một số làng nghề làm lọng. Ngày trước, Hà Nội có phố Hàng Lọng (nay thuộc khu vực đường Lê Duẩn, khu vực cạnh ga Hà Nội), ở nơi đây cũng có đền thờ ông Lê Công Hành, tổ sư nghề làm lọng (đền này nay không còn).

Lê Công Hành là tổ nghề thêu và nghề làm lọng không có nghĩa là trước đó, người Việt Nam chưa ai biết thêu và làm lọng. Sử sách xưa ghi lại rằng từ thời Trần đã sử dụng lọng để phân biệt cao thấp và vua Trần đã gửi tặng vua Nguyên một đệm vóc đỏ thêu chỉ vàng, một tấm thảm gấm viền nhiễu. Tuy nhiên, phải sau khi Lê Công Hành truyền nghề, thì các nghề này ở nước ta mới phát triển.

Trước đó, Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan trong khi đi sứ sang nhà Minh cũng đã học các nghề dệt the lượt mỏng và đem hạt giống ngô, vừng về dạy nhân dân trồng trọt, nhờ đó, ông cũng được tôn là tổ của các nghề này.

Trần Lư, tiến sĩ đời Lê Hiến Tông, khi đi sứ sang nhà Minh, qua làng Quảng Mỹ, tỉnh Hồ Nam, đã học nghề sơn son thiếp vàng để về dạy cho dân làng Bằng (Bình Vọng), xã Văn Bình, huyện Thượng Phúc (Thường Tín, Hà Nội ngày này). Ông được tôn làm tổ nghề sơn.

Cuối triều Lê mạt, sứ thần Vũ Đức Uy sau chuyến đi sứ sang nhà Thanh về cũng đã truyền dạy cho dân làng Triều Khúc (Tân Triều, Thanh Trì, Hà Nội) nghề dệt thao và được thờ làm tổ nghề này. Tương truyền, ông còn dạy cho dân làng các nghề khác như làm chổi lông gà, hoa lông vịt, tóc độn, chân chỉ y môn, dân đàn bằng tơ tằm và quai thao cho nón.

Những sứ thần đầu tiên sang phương TâySau khi quân Pháp chiếm 3 tỉnh miền Đông Nam bộ năm 1862, triều đình nhà Nguyễn đã có nhiều nỗ lực để cứu vãn tình hình và theo đó, cả hai phía đều có những sứ đoàn đàm phán tại Huế và Nam bộ. Vua Tự Đức đã cử sứ bộ sang Pháp để điều đình vào năm 1863. Đây là lần đầu tiên, một sứ bộ Việt Nam lên đường sang phương Tây và đoàn cũng đã lưu lại những bức hình lịch sử tại Pháp.Sứ đoàn do Hiệp biện Đại học sĩ Phan Thanh Giản làm Chánh sứ, Lại bộ Tả tham tri Phạm Phú Thứ làm Phó sứ, Án sát Quảng Nam Ngụy Khắc Đản làm Bồi sứ.Trong cuốn “Phan Thanh Giản – nhà ái quốc, người mở đường cho nước Việt Nam hiện đại” của hai tác giả Phan Thị Minh Lễ và Pierre Ph. Chanfreau (Phan Tín Dụng dịch, NXB Hội Nhà văn 2019), các tác giả đã tìm số tạp chí LIllustration, Journal Universel năm 1863 để biết rằng, sứ bộ có tới 70 người.Bài báo, được các tác giả đưa vào cuốn sách, mô tả những chi tiết mà người Pháp cảm thấy tò mò về những vị sứ giả đến từ phương xa này: “Các sứ thần thường mảnh khảnh và nhỏ bé, tóc dài và đen tuyền, mắt rất đen cũng như răng… Ba đại sứ mặc áo lụa thêu chỉ vàng… Họ hầu như luôn cầm trên tay một thẻ ngà, phù hiệu cấp bậc của họ. Các quan thì có tất lụa rất dày và bàn chân bị nhét trong đôi giày Trung Hoa, mặt giày bằng vải rất chắc chắn và đế nỉ, cong kiểu cách Trung Hoa, dày không dưới 5 xen ti mét”.

Lê Tiên Long / Văn Nghệ CA

“Người lương thiện” và “người tốt” khác nhau như thế nào?

Trung Quốc cổ đại coi người biết tích đức hành thiện là “người lương thiện”, người lương thiện không tính toán đến được mất cá nhân, không màng đến lợi ích bản thân để đi giúp đỡ người khác. Do đó, người lương thiện có đạo đức cao thượng hơn rất nhiều so với “người tốt” mà người hiện đại vẫn nói.

Con ngườiTrung Quốc thời cổ đại rất coi trọng đức, đối với kết bè kéo phái thì ghét cay ghét đắng (Tranh minh họa qua zhihu)

Nếu một người biết an phận thủ thường, không đi công kích hành vi của người khác, thì có thể coi là “người tốt bụng” rồi, nhưng rõ ràng so với cảnh giới tinh thần của người lương thiện thì sai kém rất xa.

Bất kể người ta giàu hay nghèo, chỉ cần có thiện tâm, hành thiện tích đức là không hề khó. Người thiện hành thiện, đều là hành vi cá nhân, sẽ không cưỡng ép người khác tham dự. Do đó, người thiện chân chính đều sẽ không kết bè kết đảng, thành lập tổ chức.

Trung Quốc cổ đại có một câu nói chí lý là “Quân tử bất đảng” (bậc quân tử không kéo bè kết phái). các chính nhân quân tử và danh nhân nghĩa sĩ từ xưa đến nay không chỉ chán ghét bạo lực, đối với kết bè kéo phái cũng ghét cay ghét đắng. Người có đức chính trực ngay thẳng, trọng nghĩa khinh lợi, đều coi thường những ai kết bè kết phái. Quân tử bất đảng, thời cổ đại là một mỹ đức. Chỉ có những kẻ tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa, mới dưới sự cám giỗ của lợi ích mà kết đoàn thành tổ chức, tổ chức như thế được gọi là “đảng”. 

Làm việc thiện không liên quan đến giàu hay nghèo
Người nhân đức ghét bạo lực, trọng nghĩa khinh lợi, đối với phường tiểu nhân vì lợi mà kéo bè kết phái rất coi thường. (Ảnh minh họa qua ifeng)

So với số lượng người giàu, số lượng người nghèo trên thế giới xét cho cùng vẫn nhiều hơn. Vậy nên thường sẽ có người nói, với hoàn cảnh nghèo khó của bản thân, có tâm hành thiện cũng lực bất tòng tâm. Tuy nhiên, trên thực tế, những người giàu có thực sự là những người giàu ở cái tâm. chứ không phải là sở hữu bao nhiêu tiền. Câu chuyện dưới đây chính là minh chứng rõ nhất:

Có người đã hỏi một trong những tỷ phú giàu có nhất thế giới rằng: “Có ai trên thế giới này giàu hơn ông không?” Vị tỷ phú nói: “Có, có một người giàu hơn tôi.” Sau đó ông kể một câu chuyện cũ:

“Lúc đó tôi vẫn chưa giàu, cũng chưa có nổi danh. Tôi chạm mặt một người bán báo dạo ở sân bay New York. Tôi muốn mua một tờ báo, nhưng tôi không có đủ tiền lẻ trong túi, vì vậy tôi quyết định không mua nữa và trả lại tờ báo cho anh ta. Tôi nói rằng mình không có đủ tiền lẻ. Anh ta nói: ‘Tờ báo này tặng miễn phí cho ông’. Trước sự kiên trì của anh ta, tôi đã cầm tờ báo đó”.

Thật trùng hợp, sau đó hai đến ba tháng, tôi đến sân bay đó và lại thấy tiền lẻ của mình không đủ để mua một tờ báo. Người bán báo dạo đó lại tặng tôi một tờ nữa. Tôi đã cự tuyệt, nói với anh ta rằng tiền lẻ không đủ. Anh ta nói: “Cứ cầm đi, tôi lấy tiền lãi của tôi bù cho ông, không có lỗ vốn.”

Chín năm sau, tôi trở nên nổi tiếng và mọi người đều biết đến tôi. Đột nhiên tôi nhớ đến anh chàng bán báo dạo đó. Tôi bắt đầu tìm anh ta, sau một tháng rưỡi, tôi đã tìm thấy anh ấy. Tôi hỏi anh ta: “Anh có nhớ tôi không” Anh ta nói: “Nhớ chứ”, không những thế anh ta còn biết tôi đã là một tỷ phú và rất nổi tiếng. Tôi hỏi: “Anh còn nhớ anh đã tặng tôi báo miễn phí chứ?” “Còn, tôi tặng ông hai tờ.” Tôi nói: “Tôi muốn báo đáp sự giúp đỡ của anh hồi đó. Anh muốn cái gì, chỉ cần nói cho tôi, tôi sẽ thực hiện nó.”

Người bán báo nói: “Thưa ông, ông không thấy rằng làm như thế là không thể so được với sự giúp đỡ của tôi đã dành cho ông hay sao?” Tôi hỏi anh ta: “Tại sao?” Anh ta nói: “Tôi đã giúp ông khi tôi chỉ là một người bán rong nghèo. Bây giờ ông đã là một trong những người giàu nhất thế giới và thử giúp đỡ tôi, làm sao có thể so sánh với tôi được?” “Khi đó, tôi mới nhận ra rằng người bán báo này giàu có hơn tôi, vì anh ta không đợi đến khi có tiền mới đi giúp đỡ người khác”.

Từ đó có thể nhìn ra, tiền nhiều hay ít sẽ không ảnh hướng đến cử chỉ thiện tâm của chúng ta, việc đại thiện hay tiểu thiện đều là hành thiện, khi không có tiền mà hành thiện, càng có thể nhìn ra thiện tâm chân chính của một cá nhân.

Chân Chân (Theo Kannewyork) /Tinh hoa.Net

Tư Duy Tiểu Thuyết Và Phê Bình Tiểu Thuyết Ở Việt Nam Hiện Nay

Phần 1

Mối Chúa” – Tiểu Thuyết Đáng Bị Cấm Nhưng Không Đáng Được Cấm

1. Bước ngoặt và lợi thế

Trong mặt bằng chung của đời sống văn học nước nhà hiện nay, Tạ Duy Anh là một tên tuổi lớn. Điều này có lẽ không phải bàn cãi. Tác phẩm của ông vì thế, đáng để tìm đọc.

 Những năm 80 của thế kỷ trước, cùng với bộ ba Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh), Bến không chồng (Dương Hướng), Mảnh đất lắm người nhiều ma (Nguyễn Khắc Trường) thì “Bước qua lời nguyền” của Tạ Duy Anh cũng được xem là tiểu thuyết đánh dấu và mở ra bước ngoặt lớn về tư duy tiểu thuyết – tư duy văn học nước nhà, góp phần làm nên tên tuổi của ông đến tận hôm nay. Thậm chí, có người còn mượn tên tiểu thuyết này để “định danh” cho một chặng đường văn học nghệ thuật nước nhà: giai đoạn “bước qua lời nguyền”.

Liên tiếp trong hai năm gần đây, Tạ Duy Anh đã cho ra đời hai tiểu thuyết với hai bút danh khác nhau. Năm 2018 là tiểu thuyết “Mối chúa” với bút danh Đãng Khấu; và mới đây là “Đất mồ côi” với bút danh Cổ Viên. Nếu “Mối chúa” ngay khi vừa ra mắt đã bị cơ quan chức năng thu hồi thì “Đất mồ côi” hiện đang được bè bạn và đồng nghiệp của tác giả, nhiệt tình giới thiệu, PR trên mạng xã hội.

Giá trị thật sự của hai tiểu thuyết trên như thế nào có lẽ còn phải chờ thời gian và thêm nhiều bạn đọc thẩm định, xác nhận. Nên việc không ít nhà phê bình chuyên và không chuyên cho rằng Tạ Duy Anh là nhà văn “có duyên với sách bị cấm hoặc bị thu hồi” (như trường hợp “Mối chúa”) và dự báo khả năng bị thu hồi của “Đất mồ côi” từ cơ quan quản lý văn hóa văn nghệ như một tiêu chí đánh giá giá trị của một tác phẩm văn chương nghệ thuật và nhất là qua đây tâng bốc Tạ Duy Anh, theo tôi, trước hết là một sai lầm trong tư duy và thao tác của người những muốn giới thiệu món ngon văn chương đến công chúng.

2. Đáng bị cấm nhưng không đáng được cấm

Ngay khi “Mối chúa” bị thu hồi, vất vả lắm tôi mới nhờ được một người bạn đặt mua từ những nhà sách cũ/lậu ngoài Hà Nội. Hơn tháng sau, có sách trong tay tôi lập tức ngấu nghiến để xem tiểu thuyết này có gì mà đến nỗi cơ quan chức năng đã hành xử như thế. Sau hơn hai đêm đọc đi đọc lại, cuối cùng tôi rút ra nhận định trong sự thất vọng và ngán ngẫm: “Mối chúa” là tiểu thuyết rất đáng bị cấm nhưng không đáng được cấm.

Vì sao tôi nói như vậy? Để trả lời câu hỏi này, trước hết hãy đọc công văn số 914/CXBIPH-QLXB do ông Chu Văn Hòa – cục trưởng Cục Xuất bản, in và phát hành (Bộ Thông tin – truyền thông) – ký như sau:

“Nội dung cuốn sách phản ánh những vấn đề nổi cộm trong xã hội hiện nay. Qua đó, tác giả đã vạch trần những tiêu cực và bất công trong xã hội. Tuy nhiên, phần lớn các nhân vật trong tác phẩm từ thấp đến cao đều đen tối, vô vọng, đau đớn. Qua lời kể của các nhân vật, hiện lên những thế lực hắc ám, một xã hội hầu như được chỉ huy bởi những kẻ ngu dốt, tham lam, thủ đoạn. Toàn bộ hệ thống bộ máy chính quyền bộc lộ sự tàn nhẫn, vô đạo, đàn áp nông dân, giết hại lẫn nhau, giết người chống đối chỉ vì tiền. Một số chi tiết được viết với giọng điệu giễu nhại sâu cay, miêu tả tiêu cực có phần tô đậm và có tính khái quát khiến cho hiện thực trở nên đen tối, u ám (trang 38, 43, 74, 129, 140, 141, 158, 161, 173, 198, 251…) Các trang viết về chính quyền cưỡng chế nông dân trong việc thực hiện các dự án được miêu tả một cách cường điệu, coi đó như hai lực lượng thù địch, chính quyền đàn áp như một trận đánh được chuẩn bị kỹ lưỡng từ vũ khí đến lực lượng bí mật (trang 113, 115, 124, 167, 168, 207, 209, 220, 248…)”[1]

Trước hết, phải nói rằng,“Mối chúa” là quyển tiểu thuyết mà ở đó sự đầu tư và dụng công của tác giả chỉ nhằm hướng một một đích duy nhất là phơi bày cái “hiện thực trần trụi” về tệ nạn tham nhũng, suy đồi đạo đức của tầng lớp quan chức lãnh đạo nước nhà. Bên cạnh đó là sự xung đột, đối đầu giữa dân chúng với Nhà nước trong vấn đề thu hồi đất đai mà mọi người đã biết qua các phương tiện truyền thông và mạng xã hội thời gian qua.

Từ đây, khách quan mà nói “Mối chúa” bị cấm, bị thu hồi trước hết là do cách quan niệm, cách tư duy về văn chương, về tiểu thuyết của Tạ Duy Anh. Nói khác đi, thế giới đã bước sang thế kỷ 21 rồi, nhưng cái tư duy “phản ánh” hiện thực và nhất là dùng “văn học để “ám chỉ” thể chế, chính quyền vẫn được Tạ Duy Anh lựa chọn như một cái nền chủ đạo để sáng tạo. Không những vậy, về mặt kỹ thuật, tuy tác giả có vẻ cố tình dụng công và làm mới nhưng ngẫm kỹ lại, tiểu thuyết này thực ra là sự pha trộn giữa bút pháp “tả tân” và trinh tham kèm theo chút “phóng sự đường rừng” (các chương cuối). Và để tăng thêm độ kích thích và hấp dẫn tác giả cài cắm vài cảnh sex cùng với đó là một vài bối cảnh, không gian mang màu sắc huyền ảo, ma mị.

Nhưng dù cố tình kết hợp, cày cắm, đan xen nhiều thủ pháp như thế nhưng không khó để bạn đọc phát hiện ra, toàn bộ câu chuyện – cái “hiện thực” trong “Mối chúa” tuy “trần trụi” nhưng vẫn khá đơn điệu bởi sự cóp nhặt các thông tin liên quan đến các vụ án tham nhũng, các dự án thu hồi đất đai dẫn đến sự đối đầu, quyết ăn thua đủ giữa chính quyền và người dân (như vụ Đoàn Văn Vương ở Hải Phòng…).

 Trong bầu khí quyển của một xã hội độc tôn, chuyên chế, cái ý định dùng văn chương để tố cáo, vạch trần, phê phán xã hội tham nhũng, bất công, thối nát; mượn văn chương để “ám chỉ” sự suy đồi, băng hoại đạo đức nhất với là tầng lớp quan chức lãnh đạo trong bộ máy công quyền thì việc có bị cấm, bị thu hồi âu cũng là lẽ tất yếu, hợp lẽ…

Dĩ nhiên, ở chiều ngược lại cũng phải nói rằng, thế kỷ 21 rồi mà những người làm nhiệm vụ “canh cổng”, “gác cửa” văn hóa văn nghệ vẫn nơm nớp lo sợ do sự tác động và ảnh hưởng của một quyển tiểu thuyết đến sự “tồn vong của chế độ” không những đang “tự kỷ ám thị”, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù mà còn gián tiếp thừa nhận và tự lột mặt nạ của chính mình.

Nhân đây, tôi cũng muốn bàn thêm một vấn đề, tôi không không tin lắm về việc các lãnh đạo quan chức văn hóa văn nghệ nước nhà có thời gian và đủ sức đọc trọn vẹn “Mối chúa” rồi sau đó chủ động ra quyết định thu hồi tiểu thuyết này. Rất có thể, ai đó trong số những “kẻ thù giấu mặt” hoặc bạn bè đồng nghiệp đã trở bút chơi trò “đâm sau lưng” Tạ Duy Anh để lập công với cấp trên? Nếu thế, càng cho thấy cái định kiến và sự lạc hậu trong tư duy và nhận thức của một bộ phận khá đông công chúng, độc giả nước nhà hôm nay. Đặc biệt là cái định kiến xem văn học như một công cụ hay vẫn luôn đồng nhất không phân biệt được hiện thực trong tác phẩm với hiện thực ngoài đời sống để rồi quy chụp, kết án các nhà văn.

Ở một phương diện khác, qua trường hợp “Mối chúa”, có cảm giác các nhà văn ở Việt Nam hôm nay vẫn đang loay hoay ám ảnh và nhất bị các nhà phê bình (theo chủ nghĩa hình thức) đánh lừa bởi hai câu hỏi: “viết cái gì” và “viết như thế nào”? Không dám lý luận nhiều nhưng tôi cho rằng, các nhà phê bình do phải thường xuyên và cùng lúc đọc rất nhiều tác giả khác nhau nên không khó để họ phát hiện ra những sự trùng lắp về ý tưởng, đề tài của các nhà văn. Thế nên, việc họ có yêu cầu, đòi hỏi và cho rằng với nhà văn – người sáng tạo – “viết như thế nào” âu cũng là lẽ đương nhiên.

Thế nhưng, trong tư cách một nhà văn – người sáng tạo ra tác phẩm nghệ thuật, thiển nghĩ trước hết anh phải “có cái gì đó” để nói với bạn đọc (“viết cái gì”) qua hàng trăm hàng ngàn trang viết là vấn đề vô cùng quan trọng. Vì muốn “có cái gì đó” để nói đòi hỏi nhà văn phải có sự trải nghiệm (vốn sống, vốn văn hóa của bản thân, đọc nghiên cứu từ người bạn bè, đồng nghiệp,…) phong phú, sâu rộng; muốn “có cái gì đó” để nói nhà văn phải thai nghén, phải tích lũy, nghiền ngẫm có khi cả đời…Phải chăng đó cũng là lý do mà có nhà văn cả đời chỉ viết được 01 hoặc vài tác phẩm rồi dừng lại (có người vẫn tiếp tục nhưng không viết được gì hay hơn nữa). Đừng nghĩ rằng họ không biết, không giỏi về kỹ thuật mà rất có thể bản thân đã cố hết sức nhưng vì đã cạn vốn hoặc các ý tưởng của họ đã được người khác thể hiện trước, nên họ đành đã dừng lại.

Trở lại với “Mối chúa, theo tôi tiểu thuyết này cho dù không bị các cơ quan chức năng thu hồi thì cũng khó gây được tiếng vang. Bởi tư duy tiểu thuyết của Tạ Duy Anh trong trường hợp này đã vô tình đã phản bội lại mục đích và ý đồ nghệ thuật của chính ông. “Mối chúa” vì thế và thực ra là một cái chết đã được dự báo.

3. Thay lời kết

Tóm lại, “Mối chúa” đáng bị cấm đơn giản vì nó khá lạc hậu, cũ kỹ phần nào đó do sự chủ quan, dễ dãi của tác giả trong cách tư duy về tiểu thuyết. Còn không đáng được cấm là vì nó chỉ là một tiểu thuyết ở dạng trung bình – khá xét ở phương diện kỹ thuật và cách thức trình bày, thể hiện.

Vậy nên, cấm hay không cấm, thu hồi hay không thu hồi nhất định và chắc chắn không phải và không nên mang ra làm tiêu chuẩn, thước đo đánh giá tài năng của một nhà văn và các giá trị văn chương nghệ thuật.

Từ đây, có thể nói, để có thể vượt qua tất cả các rào cản trên, không còn cách nào khác các nhà văn Việt Nam hôm nay, có lẽ buộc phải đưa ra sự chọn lựa, hoặc là hãy cứ luôn làm mới mình, cứ viết và đừng quan tâm đến thị hiếu của đám đông ngoài kia; hoặc là dừng lại để thai nghén nhiều hơn nữa thay vì nôn nóng viết ra những câu chuyện bằng tư duy cũ kỹ. Hay tệ hơn nữa, là viết trong sự tự kiểm duyệt hoặc tự an ủi bản thân với tinh thần A.Q nếu chẳng may đứa con tinh thần của mình bị các cơ quan chức năng vùi dập, khai tử.

CT, 5/03/2021

Nguồn tham khảo:

[1]: “Đình chỉ phát hành tiểu thuyết “Mối chúa” của Tạ Duy Anh”. https://tuoitre.vn/dinh-chi-phat-hanh-tieu-thuyet-moi-chua-cua-ta-duy-anh-20170921124459155.htm

Xem tiếp Phần 2

Tác giả gởi cho viet-studies ngày 5-3-21

Ba nhân vật ‘giấu mặt’ có thể đang thực sự điều hành Tòa Bạch Ốc

Tổng thống Mỹ Joe Biden (ảnh: Từ video của CBS)

Trong một bài bình luận gần đây đăng trên Trending Politics, tác giả nổi tiếng Kyle Becker nhận định có nhiều lý do chính đáng để tin rằng ông Joe Biden thực sự là một tổng thống “vắng mặt”, và có những người khác đằng sau hậu trường đang thực sự điều hành Tòa Bạch Ốc.

Là nhà văn và nhà sản xuất cho chương trình truyền hình cáp No.1 Hannity của Fox News, và cũng từng là Trưởng ban biên tập của Bizpac Review, ông Becker nhận thấy có một số ít nhân vật đã nổi lên như những “tổng thống giấu mặt” hoặc nói một cách khác đó là những “tổng thống trong bóng tối” (shadow presidents), bao gồm cả một cái tên khiến một số người kinh ngạc.

Dưới đây là những nhân vật đã được ông Becker xem xét và phân tích như là những “tổng thống giấu mặt”

Barack Obama

Theo ông Becker, “ông Barack Obama là một trường hợp thú vị để khám phá, bởi vì ông ấy đã đặc biệt miễn cưỡng ủng hộ cựu phó tổng thống của mình trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2020”.

Như tờ New York Post đưa tin vào tháng 08/2020: “Ông Barack Obama đã công khai tán thành ứng cử viên được cho là của Đảng Dân Chủ Joe Biden, nhưng cá nhân đã thể hiện những quan ngại nghiêm trọng về việc điều hành Tòa Bạch Ốc của vị cựu phó tổng thống của mình”.

Đề cập đến một bài viết của một thành viên giấu tên thuộc Đảng Dân Chủ trên tờ Politico, trong đó khi nhận xét về ông Biden, ông Obama nói “đừng đánh giá thấp khả năng của Joe trong việc làm mọi thứ tồi tệ hơn”. Vì thế, ông Becker cho rằng “người ta không nên chỉ nhìn vào những gì Đảng Dân Chủ thể hiện trên bề mặt, hãy nhìn những gì họ làm chứ không phải những điều họ nói”.

Vào tháng 11/2020, sau chiến thắng bầu cử được coi là của ông Biden, tờ Guardian đã lưu ý về sự trỗi dậy của ông Obama trong một bài viết gọi là ‘Hình bóng của Obama’.

“Ông ấy trở lại với một sự báo thù. Sau 4 năm nằm im dưới thời Donald Trump thống lĩnh Tòa Bạch Ốc, ông Barack Obama đột nhiên xuất hiện ở khắp mọi nơi – trên TV, trên radio, trực tuyến và trong các hiệu sách. Cuốn hồi ký của ông Obama, với tên gọi ‘Promised Land’ [Miền đất hứa], được xuất bản trong thời gian gần đây, và với gần 890.000 bản trong 24 giờ đầu tiên, có khả năng trở thành cuốn hồi ký tổng thống bán chạy nhất trong lịch sử hiện đại của Mỹ. Nó vượt qua cuốn sách ‘Becoming’của vợ ông ấy, bà Michelle Obama, bán được 725.000 bản trong ngày đầu tiên”, bài viết nhận định.

“Khi quảng bá cuốn sách dài 768 trang, ông Obama được hỏi về ảnh hưởng mà ông và các đồng minh của mình có thể tận dụng khi ông Biden, cựu cấp phó của ông ấy, đảm nhận chức vụ tổng thống vào tháng 1/2021. Nó là một con dao 2 lưỡi. Ông Biden biết rằng ông ấy sẽ luôn có thể gọi cho xếp cũ của mình để xin lời khuyên – nhưng ông ấy sẽ khó khăn để làm điều đó và có thể buồn bực nếu như bị so sánh”, bài viết nhận xét.

Ông David Garrow, tác giả cuốn sách ‘Rising Star: The Making of Barack Obama’ [Ngôi sao đang lên: Sự thành công của Obama], chắc chắn tin rằng “ông Barack sẽ rất vui khi trả lời bất kỳ câu hỏi hoặc yêu cầu nào mà ông Biden đưa ra cho ông ấy”.

Trong một cuộc phỏng vấn với CBS Sunday Morning, ông Obama nói rằng ông Biden “không cần lời khuyên của tôi, và tôi sẽ giúp ông ấy bằng mọi cách có thể. Bây giờ, tôi không không có kế hoạch định bất ngờ làm nhân viên Tòa Bạch Ốc hay gì đó”.

Khi được hỏi liệu ông có cân nhắc một vị trí trong nội các hay không, ông Obama trả lời không vào đúng trọng tâm: “Có một số việc tôi sẽ không làm vì Michelle sẽ rời bỏ tôi. Cô ấy sẽ như thế này, ‘Cái gì? Anh sẽ làm cái gì?”

Kamala Harris

Theo ông Becker, do khả năng điều hành Nhà Trắng của ông Joe Biden giảm sút nhanh chóng, bà Kamala Harris, một trong những thành viên Đảng Dân Chủ cấp tiến nhất ở Mỹ, hiện đã sẵn sàng trở thành Tổng thống Hoa Kỳ.

“Có một số lý do để tin rằng bà Harris là nhân vật không thể thiếu trong Tòa Bạch Ốc của ông Biden, mặc dù phó tổng thống là một vị trí mờ nhạt đáng kể”, ông Becker khẳng định.

Để minh chứng cho nhận định trên của mình, ông Becker đã đưa ra một số ví dụ về vai trò của bà Harris ở Tòa Bạch Ốc.

Cụ thể như, bà Harris hiện đang thực hiện các cuộc gọi [đáng nhẽ là] của ông Biden với các nhà lãnh đạo thế giới. Tờ National Pulse lưu ý ông Biden đã vắng mặt trong cuộc gọi với Tổng thống Pháp Emanuel Macron vào Ngày Tổng thống.

Tuyên bố báo chí của Tòa Bạch Ốc gần đây có đoạn: “Phó Tổng thống Kamala Harris hôm nay đã nói chuyện với Tổng thống Pháp Emmanuel Macron, đồng thời bày tỏ cam kết tăng cường quan hệ song phương giữa Hoa Kỳ và Pháp và hồi sinh liên minh xuyên Đại Tây Dương. Phó Tổng thống Harris và Tổng thống Macron nhất trí về sự cần thiết của hợp tác song phương và đa phương chặt chẽ để giải quyết vấn đề COVID-19, biến đổi khí hậu và ủng hộ nền dân chủ trong nước và trên thế giới. Họ cũng thảo luận về nhiều thách thức trong khu vực, bao gồm cả những thách thức ở Trung Đông và châu Phi, và sự cần thiết phải cùng nhau đối đầu với chúng. Phó Tổng thống cảm ơn sự lãnh đạo của Tổng thống Macron đối với vấn đề bình đẳng giới và sự đóng góp của Pháp cho cuộc thám hiểm sao Hỏa mang tên Mars 2020 của tàu thăm dò Perseverance Rover của NASA”.

Bà Kamala Harris cũng đã điện đàm với Thủ tướng Canada Justin Trudeau. Hơn nữa, bà ấy tham gia gần như tất cả các cuộc họp giao ban tình báo của ông Biden.

“Bản tóm tắt Hàng ngày của tổng thống, một bản cập nhật mật về tình báo hàng đầu của đất nước, đã trở lại thành sự kiện hàng ngày, trong khi trước đây nó chỉ thỉnh thoảng xảy ra dưới thời ông Trump”, CNN đưa tin.

“Bà Harris thậm chí còn nổi xung khi biết Tổng thống Nga Vladimir Putin đã được thông báo về các cuộc không kích Syria trước bà ấy. Quí vị thấy đấy, bà Kamala Harris phải được cập nhật thông tin bởi vì bà ấy dường như đang được đào tạo để thực sự trở thành Tổng thống tiếp theo của Hoa Kỳ”, ông Becker nhận xét.

Susan Rice

Bà Susan Rice, người từng là Cố vấn An ninh Quốc gia dưới thời ông Obama từ năm 2013-2017, giờ đây đang đảm nhận vị trí ‘cố vấn chính sách trong nước’ trong chính phủ của ông Biden.

“Điều gì khiến bà Rice đủ tiêu chuẩn để trở thành cố vấn chính sách trong nước là một điều bí ẩn; tuy nhiên, nó sẽ bổ sung hoàn hảo vào lý lịch của bà ấy như một người am tường về chính sách đối ngoại nếu bà ấy được chuẩn bị để thăng tiến cấp bậc”, ông Becker chỉ rõ.

Theo ông Becker, những người hiểu biết chính trị rõ ràng biết vai trò quan trọng của bà Rice trong các vụ bê bối “vạch mặt” trong những tháng suy tàn của chính phủ ông Obama, cũng như thông báo nội bộ “CYA” (để bảo vệ ông Obama nhưng được cho là phản tác dụng) khét tiếng của bà.

Theo New York Post, vào tháng 4/2017 khi được nữ phóng viên Judy Woodruff của kênh truyền hình PBS hỏi “liệu bà có biết về việc các thành viên của nhóm ông Trump đang bị theo dõi liên quan đến các cuộc điều tra nước ngoài hay không”, bà Rice đã trả lời: “Tôi không biết gì về điều này. Tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy các báo cáo đó”.

Tuy nhiên tờ báo nhận định, “nhưng bây giờ chúng ta biết rằng bà Rice đã biết được rất nhiều, và là người đi đầu trong các nỗ lực do thám, bao gồm cả việc tố cáo [tướng] Flynn”.

Cựu quyền Giám đốc Tình báo Quốc gia Richard Grenell tin rằng bà Susan Rice là “tổng thống thực sự”, và là bộ não đằng sau hoạt động của ông Biden.

“Tôi nghĩ quí vị cần quan sát bà Susan Rice thật chặt chẽ. Bà ấy sẽ là tổng thống trong bóng tối”, ông Grenell phát biểu trong chương trình truyền hình ‘Sunday Morning Futures’ của Fox News.

“Ông Grenell gọi sự lựa chọn của ông Biden là ‘thú vị’ vì bà Rice không có kinh nghiệm về chính sách đối nội nhưng dù sao cũng sẽ ‘có ảnh hưởng lớn’ trong chính phủ mới”, Fox News bình luận.

Cho rằng bà Rice hiểu rõ “toàn bộ bộ máy”, ông Grenell tuyên bố: “Tôi nghĩ thực tế là, bà ấy sẽ điều hành chính sách đối ngoại, chính sách đối nội. Bà ấy có lẽ rất vui vì bà Kamala Harris sẽ quá bận tâm đến Thượng viện… và sẽ không có nhiều thời gian để giải quyết các vấn đề chính sách”.

Ông Grenell cũng tin rằng tính dễ bị tác động của ông Biden đối với tất cả các sắc lệnh hành pháp cực đoan này, cho thấy ông ấy đang ở trong tình trạng suy yếu và bị lợi dụng bởi những kẻ cấp tiến xung quanh mình.

“Chúng ta đã thấy ông ấy giơ tay trong cuộc bầu cử sơ bộ của Đảng Dân Chủ vì một số ý tưởng thực sự cấp tiến. Giới cấp tiến rõ ràng đã kiểm soát ông ấy … Và bà Susan Rice có mặt ngay tại Tòa Bạch Ốc để trở thành ‘tổng thống trong bóng tối’, đó có lẽ chính xác là nơi bà ấy muốn”.

Kết thúc bài bình luận, ông Becker nhận xét: “ông Barack Obama, bà Susan Rice và bà Kamala Harris chỉ là một số ít những nhân vật nổi bật nhất có liên hệ với Nhà Trắng của ông Biden, những người có thể có ảnh hưởng lớn hơn với một tổng thống đã suy giảm [quyền lực]. Ai đang điều hành Tòa Bạch Ốc của ông Biden, có vẻ như đó không phải là ông Joe Biden”.

Duy Nghĩa / ĐKN

Những tuyệt tác cảnh quan núi đá trên khắp thế giới

Trải qua hàng triệu năm, các cảnh quan này núi đá vô cùng ấn tượng này đã được tạo hóa kỳ công kiến tạo trên khắp các châu lục.

Khu bảo tồn thiên nhiên Tsingy de Bemaraha, Madagascar: Những đỉnh núi đá vôi nhọn hoắt khoảng 200 triệu năm tuổi tạo nên vẻ đẹp có một không hai cho cảnh quan nơi đây. Tsingy de Bemaraha, cái tên có nghĩa “nơi mà người ta không thể bước đi”, là mê cung khổng lồ gồm đá, hồ, rừng ngập mặn và hẻm núi. Nơi đây chỉ có vài con đường mòn và cầu dây là những dấu hiệu về sự can thiệp của con người. Ảnh: Wallpaper Abyss – Alpha Coders.

Zabriskie Point, vườn quốc gia Thung lũng Chết, California, Mỹ: Trải dài qua biên giới bang California và Nevada, Zabriskie Point là điểm hoàn hảo để du khách ngắm nhìn vẻ đẹp của Thung lũng Chết (Death Valley). Hình dạng lượn sóng đặc biệt của những ngọn đồi ở đây là kết quả khi hồ Furnace Creek khô cạn từ 5 triệu năm trước và dần bị xói mòn qua thời gian. Ảnh: PeakVisor.

Pancake Rocks, Punakaiki, New Zealand: Được hình thành khoảng 30 triệu năm, Pancake Rocks là khu vực đá vôi bị xói mòn với các cột núi đá thẳng đứng có hình dạng như những chồng bánh kếp. Khung cảnh kỳ lạ và đẹp đẽ trở nên sống động khi thủy triều lên, nước đập vào đá tạo ra hiệu ứng mạch phun. Ghé thăm địa điểm này, du khách đi qua một con đường mòn xuyên các mặt đá và nếu may mắn, bạn có thể nhìn thấy cá heo Hector gần bờ. Ảnh: Dr. Allison Kress.

Vale da Lua, Brazil: Nằm gần công viên quốc gia Chapada dos Veadeiros, cảnh quan này được gọi là Vale da Lua, hay “Thung lũng Mặt Trăng”, bởi có bề mặt đá nhẵn bóng. Được tạo ra bởi dòng sông cổ đại, cát và dòng dung nham, cảnh quan ở đây không giống bất kỳ nơi nào khác trên Trái Đất. Xen giữa những tảng đá khác thường là các vũng nước nhỏ màu ngọc lục bảo và một con sông chảy qua. Ảnh: Vitormarigo.

Vườn quốc gia Purnululu, Australia: Kimberly ở Tây Australia là vùng hoang dã rộng lớn và đa dạng. Một trong những kỳ quan của khu vực này là các khối đá giống tổ ong Bungle Bungle Range trong vườn quốc gia Purnululu. Mê cung các mái vòm sa thạch karst sọc cam và đen đẹp ngoạn mục khi nhìn từ trên cao. Ảnh: Alex Couto.

Công viên địa chất quốc gia Trương Dịch Đan Hà, Cam Túc, Trung Quốc: Những ngọn núi bảy sắc cầu vồng ở đây trông như bảng màu của các họa sĩ. Là một Di sản Thế giới được UNESCO công nhận, tác phẩm tự nhiên tuyệt đẹp này được tạo ra bởi sự xói mòn khi các lớp cát, phù sa, sắt và khoáng chất hòa trộn với nhau. Ảnh: Meiqianbao.

Công viên Khủng long tỉnh Alberta, Canada: Vùng đất đầy ấn tượng với những núi đá sọc đỏ gỉ trông như bối cảnh trong phim khoa học viễn tưởng. Khu vực hiểm trở này có rất nhiều hóa thạch của các loài khủng long. Hơn 150 bộ xương khủng long đầy đủ được khai quật ở đây. Ảnh: Daemontown.

Valle de la Luna, sa mạc Atacama, Chile: Valle de la Luna có nghĩa là “Thung lũng của Mặt Trăng”. Một thế giới của những tảng đá lởm chởm mang vẻ đẹp tựa như cảnh quan trên Mặt Trăng. Nơi đây cũng là địa điểm ngắm sao đẹp nổi tiếng. Ảnh: Joolyann.

Theo TRI THỨC TRỰC TUYẾN / TỔNG HỢP

Chủ tịch Hội Ung thư: Người Việt có 2 thói quen cực xấu, làm cả 2 cùng lúc nguy cơ ung thư tăng rất cao

Tại Việt Nam khi vui hay buồn người ta thường tìm đến rượu. Văn hóa uống rượu phải chúc cho nhau uống nhiều, uống say đang vô tình “bào mòn” lá gan của người Việt.

GS. Nguyễn Chấn Hùng cảnh báo, uống rượu nhiều tự khắc có thể sinh ra ung thư gan. Uống rượu bia thường xuyên là nguyên nhân gây xơ gan. Tổ chức nghiên cứu ung thư quốc tế (IARC) xếp rượu bia là tác nhân gây ung thư mức độ 1.

Đây là nguyên nhân trực tiếp gây ra 7 loại ung thư phổ biến gồm: Miệng, thực quản, thanh quản, vú, gan, đại trực tràng, dạ dày. Lạm dụng rượu bia làm tổn thương các tế bào gan, gây xơ gan, dẫn đến ung thư gan.

“Đàn ông Việt Nam có một tật xấu cực kỳ nguy hiểm: uống rượu thường phải có thuốc lá. Nếu uống rượu không thì tác hại không quá lớn, nhưng nếu hút thuốc lá cộng thêm uống rượu thì tăng nguy cơ mắc ung thư lên rất nhiều lần. Tay cầm điếu thuốc, tay nâng ly rượu cực kỳ nguy hiểm”.

Tại Việt Nam ung thư gan đứng đầu bảng sau đó là tới ung thư phổi. Ung thư gan cao là do có liên quan tới viêm gan virus, uống rượu, hút thuốc, ăn xả láng nhiều đồ mốc. Tất cả các yếu tố nguy cơ đó đẩy con người gần tới căn bệnh ung thư gan”, GS. Chấn Hùng nói.

 Chủ tịch Hội Ung thư: Người Việt có 2 thói quen cực xấu, làm cả 2 cùng lúc nguy cơ ung thư tăng rất cao - Ảnh 1.

Viêm gan virus và rượu bia đẩy lá gan tiến gần tới căn bệnh ung thư, ảnh minh hoạ.

Nguyên nhân hàng đầu là do virus viêm gan B hoặc C. Đây là 2 loại virus gây nhiễm trùng mạn tính, được ví là “sát thủ thầm lặng” dẫn đến xơ gan và ung thư gan. Trên 80% bệnh nhân ung thư gan là do tiến triển từ viêm gan virus B, khoảng 5% bệnh nhân ung thư gan được xác định là do virus viêm gan C.

Viêm gan B và viêm gan C đều diễn tiến hết sức âm thầm, thường khi bệnh bước vào giai đoạn nặng (xơ gan, ung thư gan) bệnh mới có những biểu hiện rõ ràng hơn.

Theo số liệu mới nhất, Việt Nam có khoảng 20 triệu người nhiễm virus viêm gan B (15 triệu) và C, trong đó khoảng 8 triệu người đang trong tình trạng viêm gan, xơ gan và ung thư gan, nằm trong top cao của khu vực và thế giới.

“Nhưng đối với những người viêm gan virus uống rượu sẽ đốt cháy lá gan nhanh hơn. Khiến cho virus kích hoạt phá hỏng lá gan và tiến nhanh tới căn bệnh ung thư”, GS Hùng nói.

Ung thư gan ở giai đoạn đầu thường rất khó phát hiện. Phần lớn người bệnh đến khám khi bệnh đã tiến triển đến giai đoạn muộn gây khó khăn cho việc điều trị.

Ở giai đoạn sớm của ung thư có thể gặp các triệu chứng của viêm gan mạn tính hoặc xơ gan tiến triển: Chán ăn; Đau, nặng tức vùng hạ sườn phải; Trướng bụng; Vàng da, củng mạc mắt,…

Giai đoạn muộn hơn của ung thư gan, các triệu chứng trên rõ ràng hơn, hoặc xuất hiện thêm các biến chứng của bệnh: Sụt cân; Buồn nôn, nôn; Mệt mỏi; Chán ăn; Trướng bụng; Đau, nặng tức vùng hạ sườn phải; Ngứa; Vàng da, củng mạc mắt; Đi ngoài phân trắng/bạc màu.

GS Chấn Hùng khuyến cáo, cách tốt nhất để phòng ngừa, phát hiện ung thư gan là khám sức khỏe định kỳ siêu âm gan 6 tháng/lần, đặc biệt là những bệnh nhân có yếu tố nguy cơ cao như xơ gan, viêm gan mạn tính do rượu, viêm gan virus B, C,….

Tiêm đầy đủ vắc xin phòng viêm gan B, tránh tiếp xúc với các hóa chất độc hại dễ làm tổn thương gan để giảm nguy cơ mắc bệnh. Không ăn thức ăn mốc, ôi thiu. Hạn chế uống rượu bia, bỏ thói quen hút thuốc lá.

Trong trường hợp có những biểu hiện nghi ngờ mắc ung thư gan cần phải đi khám sớm để được chẩn đoán đúng bệnh và có cách điều trị hiệu quả.

Theo Ngọc Minh / Doanh nghiệp và tiếp thị

Tầm nhìn của người thông minh: Gặp việc gấp, phải ỔN; gặp chuyện khó, phải BIẾN; gặp chuyện không đâu, phải TRÁNH

01

Thích ứng với thay đổi

Sống ở đời, thứ duy nhất không thay đổi chính là “thời gian luôn thay đổi”.

Nếu không thể thích nghi được với sự thay đổi, thời đại khi bỏ rơi bạn, tới một cái vẫy tay cũng chẳng buồn làm.

Chỉ có những người không ngừng học tập, duy trì trạng thái tiến bộ giữa xã hội thay đổi mỗi ngày như hiện tại, mới có thể thuận lợi tiến về phía trước.

Đối mặt với môi trường rộng lớn khó thay đổi xung quanh, đừng nghĩ cách đi chinh phục nó, phương pháp tốt nhất là thay đổi chính mình.

Đối mặt với nguy cơ, càng nhanh chóng thay đổi tâm thái, càng dễ dàng cảm nhận được rằng, cuộc sống thực ra tồn tại vô vàn khả năng, đời người cũng không phải chỉ có một kết cục.

Xã hội hiện đại là xã hội mà chỉ những kẻ mạnh mới có thể sinh tồn, điều chỉnh bản thân về trạng thái tốt nhất, đi thích ứng với môi trường biến đổi không ngừng, ta mới có thể chạm tay tới được mục tiêu mà mình mong mỏi.

Cuộc sống không ngừng xoay chuyển, và bạn, cũng đừng ngừng thay đổi.

02

Giải quyết vấn đề cảm xúc

Cuộc sống luôn tồn tại những điều chúng ta khó có thể nắm bắt, ai cũng vậy, không tránh khỏi việc phải đối mặt với những nguy hiểm và thách thức.

Gặp phải vấn đề, khó tránh khỏi các cảm xúc như phẫn nộ, mệt mỏi, thất vọng hay đau khổ… chúng khiến chúng ta khó có thể tĩnh lại, dùng cái đầu suy nghĩ để đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất.

Lúc này, việc chúng ta cần làm là kiểm soát cũng như xử lý sao cho tốt nhất những cảm xúc của mình, có bình tĩnh, lý trí mới xuất hiện, lý trí có “quay về”, ta mới tìm ra được giải pháp giải quyết vấn đề thỏa đáng nhất.

Có cảm xúc tiêu cực là bản năng, là hiển nhiên, nhưng biết cách kiểm soát nó, mới là bản lĩnh.

Chỉ khi kiểm soát được cảm xúc, bạn mới kiểm soát được cuộc đời mình.

Vì vậy, khi gặp vấn đề, trước tiên hãy giải quyết cảm xúc không tốt của mình trước, rồi hãy đi giải quyết vấn đề đó.

03

Xử thế có cái “độ”

Bất kể là việc gì, trước tiên hãy làm cho rõ mọi chuyện, rồi sau đó hành động cũng chưa muộn.

Hành động, đôi khi cần có mánh khóe, cần kiên quyết và dứt khoát.

Rất nhiều khi, hành động cần từ từ, từng bước một thật ổn định, sau cùng mới có thể có được thành công.

Gặp những chuyện khác nhau, cũng cần tới những phương pháp xử lý khác nhau.

Càng gặp việc “gấp”, thì càng phải “ổn”, phải “tĩnh”

Trong cuộc sống, gặp phải những tình huống đột xuất, không thể dự đoán là điều không thể tránh khỏi.

Gặp việc mà càng vội vàng, càng nhanh nhảu, thì càng ẩu đả, càng loạn, càng dễ làm hỏng việc.

Rất nhiều cái gọi là trí khôn thực ra đều tiềm ẩn trong sự “trầm ổn” và “bình tĩnh”.

Gặp chuyện khó, phải “biến”

Gặp vấn đề mà cứ cứng nhắc một giải pháp, một kiểu tư duy, sẽ rất dễ đi vào ngõ cụt; cứ mù quáng bảo thủ, sẽ chỉ tự chuốc thêm rắc rối cho mình.

Nhiều khi, thứ làm khó chúng ta không phải khó khăn, mà là tâm lý không chịu biến đổi.

 Tầm nhìn của người thông minh: Gặp việc gấp, phải ỔN; gặp chuyện khó, phải BIẾN; gặp chuyện không đâu, phải TRÁNH  - Ảnh 1.

Gặp chuyện không đâu, phải “tránh xa”

Gặp phải những chuyện và người không đâu, không cần thiết phải lãng phí thời gian và sức lực để vướng vào làm gì.

Học cách kịp thời “thoát thân”, mới tránh được những phiền phức và tổn thương lớn hơn sau này.

Đối với những chuyện không hay ho đã xảy ra, nghĩ thoáng một chút, đối với quá khứ không thể thay đổi, hãy nhắm mắt làm ngơ.

Không “tương tư” những chuyện không đâu là một loại thái độ sống, cũng là một trí tuệ của những kẻ khôn ngoan.

Theo Alexx / Doanh nghiệp và tiếp thị

Điều gì sẽ xảy ra khi một người nhiễm tới 2 biến thể COVID-19?

Chúng ta biết virus là bậc thầy của tiến hóa. Chúng không ngừng đột biến để tạo ra những biến thể mới trong mọi chu kỳ nhân đôi. Thêm vào đó, áp lực chọn lọc tự nhiên từ chính hệ miễn dịch của chúng ta cũng sẽ thúc đẩy virus tiến hóa để thích nghi và tồn tại.

Nếu virus đột biến một cách ngẫu nhiên thì không sao. Nhưng nếu chúng tích lũy được cho mình những đột biến có khả năng trốn tránh hệ miễn dịch hoặc chống lại vắc-xin của con người thì đó sẽ là một mối nguy hiểm mà các nhà khoa học cần theo dõi chặt chẽ.

Mới đây, tại Brazil, các nhà khoa học đã phát hiện hai bệnh nhân COVID-19 bị nhiễm hai biến thể virus SARS-CoV-2 cùng một lúc. “Sự đồng nhiễm này đã mở ra mối lo ngại về việc SARS-CoV-2 sẽ có được các đột biến mới thậm chí nhanh hơn“, Maitreyi Shivkumar, giảng viên cao cấp về Sinh học phân tử tại Đại học De ​​Montfort cho biết.

Điều này là do virus corona cũng có thể trải qua những thay đổi lớn trong trình tự di truyền của chúng bằng một quá trình gọi là tái tổ hợp. Khi hai virus lây nhiễm vào cùng một tế bào, chúng có thể hoán đổi phần lớn bộ gen với nhau và tạo ra các chuỗi gen hoàn toàn mới”.

Điều gì sẽ xảy ra khi một người nhiễm tới 2 biến thể COVID-19? - Ảnh 1.

Cơ thể chúng ta giống như những cỗ máy trộn bê tông cho virus

Đột biến tái tổ hợp là một hiện tượng quen thuộc vẫn thường xảy ra trên virus RNA. Nó từng là nguồn gốc tạo ra các chủng biến thể của virus cúm. Các nhà khoa học phân tích bộ gen của virus cúm phát hiện nó có thể được chia ra thành 8 đoạn, hoặc 8 dải RNA khác nhau.

Khi 2 virus cúm lây nhiễm vào cùng một tế bào, các phân đoạn này sẽ trộn lẫn và kết hợp lộn xộn lại với nhau để tạo ra virus có tổ hợp gen mới. Năm 2009, dịch cúm lợn H1N1 cũng đã bùng phát theo cơ chế này.

Lợn khi đó đã đóng vai trò một “cỗ máy trộn bê tông” khi nó có thể lây nhiễm nhiều virus cúm cùng lúc, từ cúm người, cúm gia cầm và 2 chủng cúm lợn sẵn có. Bởi các bộ gen này được trộn lại và tái tổ hợp với nhau, một biến thể virus cúm lợn H1N1 đã ra đời với khả năng lây nhiễm được trên người.

Đó chính là nguồn gốc tạo ra dịch bệnh năm 2009.

Đối với virus corona, may mắn thay bộ gen của nó khá ngắn, với chỉ một sợi RNA duy nhất trong mỗi hạt virus. Do đó, khả năng nó tái tổ hợp với các chủng virus khác sẽ thấp hơn. “Nhưng sự tái tổ hợp vẫn có thể xảy ra giữa các sợi RNA có nguồn gốc từ một hoặc nhiều virus trong cùng một tế bào“, Shivkumar cho biết.

Nó sẽ xảy ra khi enzyme sao chép bộ gen của virus này trượt ra khỏi sợi RNA mà nó đang sao chép và nhảy sang đoạn RNA của virus khác cũng có mặt trong tế bào của chúng ta. Lần này, chính con người sẽ trở thành những cỗ máy trộn bê tông cho gen của virus.

Điều gì sẽ xảy ra khi một người nhiễm tới 2 biến thể COVID-19? - Ảnh 2.

Bằng chứng về sự tái tổ hợp của virus SARS-CoV-2 đã được tìm thấy cả trong phòng thí nghiệm và cả ở trên bệnh nhân COVID-19.

Tháng trước, Bette Korber, một nhà khoa học tại Phòng thí nghiệm Quốc gia Los Alamos, Hoa Kỳ đã phát hiện biến thể virus SARS-CoV-2 ở Anh (hay còn gọi là B.1.1.7) tái tổ hợp với một biến thể khác ở California (B.1.429) để tạo ra một biến thể SARS-CoV-2 mới.

Virus có cơ hội trở nên nguy hiểm hơn

Như đã nói ở phần đầu, đa số các đột biến ngẫu nhiên sẽ không đem lại bất cứ lợi thế nào cho virus SARS-CoV-2. Bản thân virus corona này cũng là một chủng ít đột biến, bởi nó được trang bị ngay bên trong mình một cơ chế sửa lỗi RNA, mỗi khi một đột biến xảy ra, virus này có thể tự sửa chữa các lỗi đó và trở về dạng thuần chủng ban đầu

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ SARS-CoV-2 đã lây nhiễm hàng trăm triệu người trên thế giới, đồng nghĩa với việc nó đã có hàng trăm triệu cỗ máy trộn bê tông sẵn sàng tạo ra các đột biến tái tổ hợp. Đó chính là điều mà các nhà khoa học nghi ngại nhất.

Trên thực tế, khả năng lây nhiễm tế bào người của SARS-CoV-2 cũng được cho là đã phát triển thông qua sự tái tổ hợp protein gai giữa các chủng virus corona lây nhiễm trên động vật có quan hệ họ hàng gần với nhau.

Điều gì sẽ xảy ra khi một người nhiễm tới 2 biến thể COVID-19? - Ảnh 3.

Trong nghiên cứu của các nhà khoa học Brazil được đề cập ở trên, các biến thể virus SARS-CoV-2 được xác định tương ứng với các dòng giống khác nhau đã được phát hiện trước đó trong quần thể, ngụ ý rằng hai biến thể đã đồng nhiễm trên cơ thể bệnh nhân”, Shivkumar cho biết.

Rất may, sự đồng nhiễm này dường như không ảnh hưởng đến mức độ bệnh COVID-19 mà hai bệnh nhân mắc phải. Các bằng chứng cho đến nay chưa phát hiện được việc nhiễm nhiều biến thể SARS-CoV-2 khác nhau sẽ khiến bệnh COVID-19 trở nặng hơn”.

Điều này có thể được giải thích bằng may mắn. Có thể sự tái tổ hợp của hai biến thể SARS-CoV-2 chưa xảy ra trên các bệnh nhân này. Các nhà khoa học cho biết điều kiện để 2 biến thể virus kết hợp lại thành một là chúng phải lây nhiễm số lượng lớn trên cùng tế bào.

Ngay cả khi một người bị nhiễm nhiều biến thể mà chúng chỉ ký sinh giới hạn ở các bộ phận khác nhau của cơ thể người, các biến thể này cũng sẽ không tương tác với nhau.

Hiệu ứng này đã được quan sát ở một số bệnh nhân có các chủng virus corona khác nhau lây nhiễm đường hô hấp trên và đường hô hấp dưới. Virus chỉ đơn giản là phân chia địa bàn của chúng mà không trực tiếp tái tổ hợp.

Dẫu vậy, số lượng chứ không phải chất lượng mới là thứ vũ khí sắc bén nhất của virus. Một khi số lượng các biến thể SARS-CoV-2 ngày càng nhiều, số lượng bệnh nhân COVID-19 nhiễm cùng lúc nhiều biến thể của virus được phát hiện trong thời gian tới cũng sẽ nhiều lên.

Và họ sẽ trở thành những cỗ máy trộn bê tông tiềm năng cho virus SARS-CoV-2 tiếp tục tái tổ hợp để tiến hóa.

Điều gì sẽ xảy ra khi một người nhiễm tới 2 biến thể COVID-19? - Ảnh 4.

Các nhà khoa học lo ngại virus SARS-CoV-2 sau khi tái tổ hợp có thể trở thành những biến thể mới có khả năng lây nhiễm nhanh hơn, mạnh hơn, chống lại hệ miễn dịch và kháng thể của con người, do đó, nó có thể quay lại lây nhiễm trên chính những bệnh nhân COVID-19 đã khỏi bệnh.

Thậm chí, biến thể virus SARS-CoV-2 mới có thể kháng các loại vắc-xin mà con người đang phát triển. Vì vậy, nhiệm vụ trong đại dịch COVID-19 hiện tại được chia làm hai: Một mặt, chúng ta phải triển khai nhanh nhất có thể các loại vắc-xin chống lại các chủng SARS-CoV-2 đang lưu hành. Mặt khác, các nhà khoa học đang muốn nghiên cứu ra một loại vắc-xin “all-in-one”, chỉ cần một liều tiêm duy nhất để chống lại tất cả các biến thể của virus SARS-CoV-2.

Đó sẽ là một cuộc chạy đua với tốc độ của hàng triệu cỗ máy bê tông đang quay, những người đang nhiễm COVID-19 trên thế giới có thể chứa trong người những biến thể SARS-CoV-2 nguy hiểm sẽ xuất hiện.

Tham khảo Theconversation