Việt Nam vào top điểm đến năm 2021

Trang Traveller của Australia lựa chọn Việt Nam là điểm đến an toàn, thân thiện cùng với Thái Lan, Đài Loan, New Zealand…

Việt Nam là một trong những nước đi đầu trong cuộc chiến chống Covid-19 khi chỉ ghi nhận 328 ca nhiễm và không có ca tử vong. Đây là điểm ưu thế để Việt Nam thành cái tên ưu tiên vì sẽ sớm mở cửa, đồng thời là điểm đến nổi tiếng với du khách Australia.

Ưu điểm của du lịch Việt Nam là ẩm thực hấp dẫn, con người thân thiện và cuộc sống sôi động ở các thành phố lớn. Du khách có vô số lựa chọn di chuyển như máy bay, tàu hỏa, xe máy. Ảnh: Khánh Trần. 

Australia đã cho phép người dân di chuyển, du lịch trong nước và dự tính trong vài tháng tới có thể mở cửa đón khách. Theo Traveller, Australia có quá nhiều điểm đến để người dân của họ khám phá, đồng thời du lịch nội địa góp phần thúc đẩy nền kinh tế phát triển trở lại. Ảnh: pixabay.

Trong vài tháng tới New Zealand có thể sẽ mở biên giới với Australia để khởi động lại nền kinh tế hai nước. Ưu thế của New Zealand là vô số địa điểm để du lịch mạo hiểm ngoài trời, cùng các hoạt động như đạp xe đường trường, leo núi, đi bộ, trượt tuyết… con người thân thiện và hàng loạt lựa chọn lưu trú, cùng dịch vụ chăm sóc y tế chất lượng. Ảnh: Pixabay.

Fiji, Vanuatu và quần đảo Cook cũng vắng bóng khách du lịch kể từ khi Covid-19 ảnh hưởng trong khi du lịch là ngành kinh tế mũi nhọn của họ. Các quốc đảo ở Thái Bình Dương này cũng chuẩn bị tham gia “bong bóng xuyên biển Tasman” cùng Australia và Zealand để mở cửa đón khách vào cuối năm nay.

Các quốc đảo này có rất nhiều bãi biển đẹp, trong xanh, văn hóa đa dạng, các loại cocktail hấp dẫn… Ngoài ra, người nhiễm Covid-19 ở khu vực này cũng không nhiều. Ảnh: istock.

Dù có khoảng 17.000 ca nhiễm Covid-19 nhưng Nhật Bản đã gỡ bỏ tình trạng khẩn cấp toàn quốc, và vẫn có kế hoạch tổ chức Olympics vào năm 2021. Quốc gia này sẽ sớm mở cửa để phục hồi kinh tế. Du lịch Nhật sẽ an tâm hơn vì chất lượng và cơ sở hạ tầng y tế tốt, có thể khống chế các ca nhiễm mới ngay. Tuy nhiên, chi phí du lịch đất nước mặt trời mọc không hề rẻ. Ảnh: istock.

Đến nay Đài Loan có 443 ca nhiễm Covid-19, đây cũng là lý do hòn đảo này dễ mở cửa trở lại cho khách Australia khi đã có các đường bay thẳng. Đây là nơi có lịch sử, văn hóa lâu đời, cùng nhiều hoạt động ngoài trời thu hút dân ưa mạo hiểm và cả ẩm thực phong phú. Ảnh: CNN.

Hy Lạp ghi nhận 3.000 ca nhiễm Covid-19 và cuối tháng 5. Nước này ra quyết định mở cửa đón khách du lịch của 29 quốc gia trong đó có Australia từ 15/6. Đất nước sở hữu vô số biển, đảo đẹp và văn hóa Địa Trung Hải đặc trưng hấp dẫn du khách khắp nơi. Ảnh: pixabay.

Dù có 9.000 ca nhiễm Covid-19 khi chỉ có hơn 5 triệu dân, Na Uy vẫn đang cố gắng giảm thiểu tổn thất đồng thời lên kế hoạch mở cửa, mời gọi du khách quốc tế sớm. Ảnh hưởng dịch bệnh với Na Uy có khả năng đang giảm và đất nước này vốn có nhiều cảnh quan thiên nhiên đẹp đến mê hoặc. Tuy nhiên, chi phí du lịch ở đây lại khá tốn kém. Ảnh: pixabay.

Thái Lan vốn là điểm đến hấp dẫn, với các thành phố, bãi biển, đảo, núi cho tới khách sạn, resort, ẩm thực đều cuốn hút du khách quốc tế. Hiện có khoảng 3.000 ca nhiễm và 57 ca tử vong vì Covid-19, hy vọng đất nước du lịch này sẽ sớm phục hồi và mở cửa đón khách trong vài tháng tới. Tuy nhiên, Traveller cũng cảnh báo du khách Australia có thể sẽ không quen với hệ thống y tế của nước này. Ảnh: pixabay.

Israel là quốc gia xinh đẹp, có sức hút và nhiều điểm đến gọi mời. Ngay tại Jerusalem, du khách được khám phá thành phố cổ giàu lịch sử và văn hóa bậc nhất thế giới. Sau đỉnh dịch vào đầu tháng 4, Israel đã khống chế được phần nào ảnh hưởng của Covid-19. Trên hình là bãi biển Herzliya ở Tel Aviv khi chưa có dịch bệnh. Ảnh: istock.

Khánh Trần / VNExpress

Steve Jobs và Elon Musk: Hai thái cực tinh thần của Thung lũng Silicon

Steve Jobs và Elon Musk: Hai thái cực tinh thần của Thung lũng Silicon
Tuần trước, SpaceX hoàn thành sứ mệnh lịch sử khi trở thành nhiệm vụ thương mại đầu tiên đưa con người vào không gian cũng như đánh dấu lần đưa con người lên vũ trụ đầu tiên kể từ khi chấm dứt kỷ nguyên tàu con thoi vào năm 2011 – năm mà Steve Jobs qua đời.

Nó đã khiến nhiều người không thể không nhắc lại về cố CEO của Apple, về thời điểm trọng đại khi chiếc iPhone đầu tiên được phát hành vào năm 2007, thiết bị sau đó được giới truyền thông gọi là “điện thoại của Chúa”. SpaceX không sáng tạo ra “tên lửa của Chúa trời”, nhưng dường như nó cũng mở ra viễn cảnh tương tự cho ngành công nghiệp vũ trụ.

Steve Jobs và Elon Musk: Hai thái cực tinh thần của Thung lũng Silicon - Ảnh 1.

SpaceX đã viết nên dấu mốc mới cho ngành hàng không vũ trụ.

Thung lũng Silicon là một nơi luôn cần một nhân vật đại diện về tinh thần. Steve Jobs đã đốt cháy lên ngọn lửa đó ở thung lũng công nghệ này hơn 40 năm trước. Tiếp đó là những con người như Bill Gates, Jeff Bezos, Mark Zuckerberg… thay nhau tiếp quản ngọn đuốc này. Và giờ đây, băng những thành công với Tesla hay tên lửa SpaceX, Elon Musk đang được ví như Steve Jobs của thế kỷ 21. Chỉ khác là không giống như Jobs sử dụng iPhone để “chiếu sáng thế giới”, Musk phóng tên lửa lên bầu trời.

Nhưng trên thực tế, có thể chia những cá nhân kể trên thành hai nhóm người. Một nhóm bao gồm Steve Jobs cùng Elon Musk, nhóm còn lại là ông chủ của Microsoft, Google hay Facebook.

Bởi Microsoft đã xây dựng cơ sở hạ tầng Internet bằng phần mềm, còn Amazon, Google và Facebook đã thiết lập các ứng dụng Internet cơ bản. Họ là những người mang trên mình dấu ấn của Internet. Họ thuộc về xu hướng kiến tạo và mở ra một thế giới mới.

Còn Steve Jobs và Elon Musk lại là đại diện của xu hướng đổi mới ngược. Apple của Jobs đã tạo ra Mac, iPod và iPhone, trong khi các công ty con của Elon Musk chế tạo ra xe điện, tên lửa và pin năng lượng mặt trời. Thay vì phát triển dựa trên nền tảng Internet, hai người đàn ông này đã viết lại lịch sử các ngành công nghiệp mà họ tham gia vào.

Steve Jobs và Elon Musk: Hai thái cực tinh thần của Thung lũng Silicon - Ảnh 2.

Steve Jobs và Elon Musk.

Lâu nay, các công ty Internet ở Thung lũng Silicon gần như luôn tồn tại trong một vòng lặp. Trong bạn có tôi và trong tôi có bạn. Mặc dù luôn cạnh tranh với nhau, logic tiến hóa chung của cả thung lũng công nghệ này là một đường tuyến tính. Ai đó hoàn thành giai đoạn từ 0 đến 1, sau đó người kế tiếp viết tiếp từ 1 đến 10, rồi sẽ có một ai đó hoàn thành quãng đường từ 10 đến 100. Hết vòng lặp này đến vòng lặp khác.

Nhưng việc chuyển đổi và lật đổ các ngành công nghiệp truyền thống của Jobs và Musk là những thay đổi phi tuyến tính. Họ tìm kiếm một ngành công nghiệp và sau đó thiết lập lại các quy tắc của trò chơi, thay đổi hướng phát triển tự nhiên của cả ngành. Nó giống như một sự đột biến di truyền.

Nếu những người như Bill Gates, Mark Zuckerberg… là những nhà cải cách thì Steve Jobs và Elon Musk là những nhà cách mạng. Cải cách là từ một chiếc bánh thị phần cũ tạo ra một chiếc bánh mới có giá trị lớn hơn. Bạn có thể dễ dàng để trở thành người tiên phong. Nhưng cách mạng là phân chia lại một chiếc bánh cũ, một điều rất khó để thực hiện và thay đổi. Với cải cách, bạn luôn có thể tìm ra ước số chung lớn nhất của lợi ích. Nhưng làm cách mạng trước hết là phải thách thức các nhóm lợi ích hiện có. Rõ ràng con đường phía sau nhiều chông gai hơn.

Steve Jobs và Elon Musk có nhiều điểm tương đồng. Cả hai đều là người nhập cư, có trải nghiệm cảm xúc rất phong phú. Cả hai đều lựa chọn xâm nhập và tìm cách thay đổi các ngành công nghiệp truyền thống, từ đó thay đổi nhận thức và trải nghiệm của mọi người về thế giới vật chất. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là cả hai đã đạt được những thành tựu chưa từng có.

Từ góc độ đổi mới, hai con người này thực sự giống như là cùng một kiểu người. Tuy nhiên, từ góc độ hoạt động thương mại, Jobs và Musk lại hoàn toàn khác nhau. Các từ khóa ở đây là chi phí và giá cả.

Steve Jobs và Elon Musk: Hai thái cực tinh thần của Thung lũng Silicon - Ảnh 3.

Steve Jobs chỉ muốn tạo ra thứ tốt nhất và đắt nhất.

Đầu tiên, hãy nhìn vào Steve Jobs. Apple II, ra mắt năm 1977, là sản phẩm đầu tiên của Apple, theo đúng nghĩa. Bởi vì Apple I được sinh ra trong nhà để xe và chỉ bán được vài trăm chiếc, thuộc về giai đoạn thử nghiệm thị trường của hai nhà sáng lập Apple là Steve Jobs và Steve Wozniak.

Và rõ ràng Apple II trông ấn tượng hơn nhiều so với Apple I, khi hỗ trợ màn hình màu, hệ ngôn ngữ BASIC tích hợp, 8 khe cắm mở rộng… Kể từ Apple II, các thiết bị với cấu hình hàng đầu đã trở thành triết lý sản phẩm của Steve Jobs.

Kết quả của việc kết hợp các yếu tố hàng đầu là người dùng phải trả giá cao để sở hữu. Vào thời điểm ra mắt, phiên bản thấp nhất của Apple II có giá 1.300 USD. Theo tỷ lệ lạm phát, nó tương đương với 5.300 USD ngày nay. Để so sánh thì cùng thời với Apple, có một công ty sản xuất máy tính cá nhân tên là Commodore. Mẫu sản phẩm VIC-20 mà họ phát hành năm 1980 có giá chỉ 299 USD.

Nhưng khác biệt về công nghệ đã mang tới thành công. Đến năm 1993, doanh số tích lũy của Apple II đã vượt quá 1 triệu đơn vị. Mặc dù Steve Jobs bị buộc phải rời Apple vào thời điểm đó, nhưng thành công của Apple II chắc chắn đã mang lại cho ông nguồn cảm hứng tuyệt vời: chỉ tạo ra thứ tốt nhất và đắt nhất.

Sau khi Steve Jobs trở lại Apple, ông ghi dấu ấn đầu tiên là iPod, có giá 399 USD. Vào thời điểm đó, giá của Sony CD Walkman chưa đến 100 USD. Năm 2004, lợi nhuận ròng của Apple là 276 triệu USD, vượt trội so với lợi nhuận ròng của năm trước đó chỉ có 69 triệu USD. Tất cả điều này đều là nhờ iPod (bao gồm cả hệ thống iTunes đi kèm). Với thành công này, quan điểm và ý chí của Steve Jobs càng thêm kiên định.

Năm 2007, iPhone thế hệ đầu tiên đã được phát hành. Với thiết kế màn hình cảm ứng đa điểm đột phá, nó có giá 500 USD, trở thành “điện thoại di động đắt nhất thế giới” khi ra mắt. Và gần như ngay lập tức, nó chiếm một nửa tổng lợi nhuận của thị trường điện thoại di động toàn cầu.

Với cấu hình cấp cao nhất, iPhone mang đến cho người dùng trải nghiệm tuyệt vời nhất. Cho nên nó được bán với giá đắt nhất, giúp Apple kiếm được lợi nhuận cao nhất. Đây chính là kinh nghiệm kinh doanh của Steve Jobs.

Steve Jobs và Elon Musk: Hai thái cực tinh thần của Thung lũng Silicon - Ảnh 4.

Elon Musk chỉ muốn tạo ra thứ rẻ hơn cho khách hàng.

Nhưng Elon Musk thì ngược lại.

Vào năm 2010, tên lửa Falcon 9 của SpaceX đã phóng thành công, với tổng chi phí là 60 triệu USD, thấp hơn nhiều so với giá thị trường. Với việc hiện thực hóa nhiều công nghệ kỹ thuật cao, chi phí cho một lần phóng tên lửa đã giảm đi liên tục. Từ năm 2010 đến 2019, chi phí của thị trường sản xuất tên lửa thương mại quốc tế đã giảm khoảng 25%, chủ yếu do SpaceX dẫn đầu điều chỉnh.

Một số tổ chức đã thử tính toán chi phí gửi 1 kg tải trọng lên quỹ đạo thấp quanh Trái đất, giữa các công ty trong ngành thì kết quả cho thấy dịch vụ của SpaceX thấp đến mức đáng kinh ngạc:

SpaceX: 1.950 USD/kg

Trường Chinh 3B (Trung Quốc): 5.833 USD/kg

Tên lửa Soyuz (Nga): 7.246 USD/kg

Tàu con thoi (NASA – Mỹ): 19.824 USD/kg

Lấy ví dụ về chi phí đưa người lên vũ trụ của SpaceX thì giá vé mỗi chiếc ghế trên tàu vũ trụ Crew Dragon là khoảng 55 triệu USD, trong khi của tàu vũ trụ Starliner (Boeing) là 90 triệu USD, với tàu vũ trụ Nga Soyuz là gần 86 triệu USD.

Và tới đây có lẽ bạn đã nhận ra. Rẻ hơn đối thủ là triết lý kinh doanh của Elon Musk.

Nhìn sang lĩnh vực sản xuất ôtô, bạn cũng có thể thấy điều tương tự. Tesla Model S thế hệ đầu tiên đi theo con đường cao cấp, có giá khoảng 100.000 USD. Tiếp theo là Model X, có giá dưới 100.000 USD và tiếp đến là Model 3, giá đã giảm xuống dưới 50.000 USD.

Năm 2019, mẫu xe năng lượng mới có doanh số cao nhất trên toàn thế giới là Tesla Model 3, với doanh số gần gấp ba lần mẫu xe ở vị trí số 2. Đồng thời, doanh số của Model S và Model X, hai mẫu xe cao cấp đã liên tục giảm. Ở một mức độ nhất định, Model 3 giống như một chiếc Ford Model T trong lĩnh vực xe năng lượng mới, kiên quyết đi theo con đường chi phí thấp và giá thấp. (Nếu bạn chưa biết thì Ford Model T được mệnh danh là chiếc xe hơi có tầm ảnh hưởng lớn nhất thế kỷ 20).

Tập trung sự chú ý với những chiếc xe cao cấp trước, sau đó chiếm lĩnh thị trường với những mẫu xe giá rẻ dần theo từng bước. Con đường của Tesla đang đi ngược lại với iPhone của Apple với mức giá ngày càng cao hơn.

Steve Jobs và Elon Musk: Hai thái cực tinh thần của Thung lũng Silicon - Ảnh 5.

SolarCity cũng là một sản phẩm thành công dưới tay “Iron Man ở Thung lũng Silicon”.

Một ví dụ khác là SolarCity, một công ty con khác cũng do Elon Musk sáng lập. Nó cũng đi theo con đường tiết kiệm chi phí tối đa cho khách hàng. SolarCity không bán tấm pin năng lượng mặt trời khi ra mắt. Thay vào đó, nó cung cấp cho khách hàng các giải pháp mua và sử dụng tốt hơn thông qua hệ thống tài chính hỗ trợ, với mục đích tiết kiệm tiền cho người tiêu dùng.

Chủ sở hữu, những người mua xe Tesla sẽ nghĩ rằng họ đã bước vào một lối sống mới và gia đình họ sẽ có xu hướng sử dụng các tấm pin năng lượng mặt trời để tạo ra điện. Và đó là lý do các tấm pin mặt trời tiếp sau này của SolarCity cũng góp mặt trong các gói mua xe của Tesla.

Cả Apple và Tesla đều bán cho người dùng một lối sống mới. Nhưng rõ ràng Steve Jobs và Elon Musk đã chọn hai con đường kinh doanh trái ngược nhau. Cả hai đều đạt được thành công vang dội. Rõ ràng, Thung lũng Silicon luôn có đủ chỗ cho những kẻ liều mạng những đầy bản lĩnh.

Tham khảo Sina

Gia đình Nguyễn Tường, vinh quang và bi kịch

Mặc Lâm – RFA

clip_image001

Xuân Diệu – Thế Lữ – Nhất Linh – Khái Hưng. Willipedia photo

Duy Lam tên thật Nguyễn Kim Tuấn ông sinh năm 1932 tại Hà Nội, là con ông Nguyễn Kim Hòa (mất năm 1963, Sài Gòn) và bà Nguyễn Thị Thế. Mẹ ông là em gái của Nhất Linh, Hoàng Ðạo và là chị Thạch Lam; mất năm 1997 tại Hoa Kỳ. Duy Lam là thành viên trẻ tuổi nhất, gia nhập Tự Lực Văn Ðoàn năm 1958. Lúc đó ông mới 19 tuổi.

Tác phẩm của ông gồm truyện ngắn Chồng Con Tôi, Ngày Nào Còn Ðàn Bà, Nỗi Chết Không Rời, Em Phải Sống.  Hồi ký Gia Ðình Tôi. Truyện dài Cái Lưới, Lột Xác.

Ngoài viết văn Duy Lam còn là một họa sĩ tài năng, ông vẽ rất sớm và mới đây có cuộc triển lãm tranh tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ.

Chúng tôi may mắn gặp nhà văn, họa sĩ Duy Lam trong lần triển lãm này và ông cho phép được hỏi đôi điều có liên quan đến Nhất Linh, cha đẻ của Tự Lực Văn Đoàn cũng là người cậu ruột thân thiết của ông.

clip_image002

Nhà văn – Hoạ sĩ Duy Lam – connectionnewspaper.com photo

Binh bộ Thượng Thơ

Nói về cuốn hồi ký mà mẹ ông, bà Nguyễn Thị Thế, viết về gia đình Nguyễn Tường ông cho biết:

“Ông Nhất Linh là bác tôi vì mẹ tôi là em ruột của ông có viết cuốn Hồi ký của gia đình Nguyễn Tường – Nhất Linh – Hoàng Đạo – Thạch Lam. Tôi đã tái bản đến ba lần. Mẹ tôi viết sau khi ông mất và đó là điều đáng tiếc. Chắc ông rất thú vị vì em gái của mình mà ông rất quý cũng đã viết hồi ký. Cuốn hồi ký được nhắc nhiều nhất trong văn học. Nhắc đi nhắc lại, trích trong văn chương Việt Nam.

Khi quyển hồi ký ra đời vào năm 1968 ở Sài Gòn thì nó đã làm cho tất cả các sách giáo khoa phải thay đổi vì cái gọi là gốc gác của họ Nguyễn Tường là ở Cẩm Phô, Quảng Nam. Trước đó không ai hề hay biết. Trong sách học thì ghi là Nhất Linh, Hoàng Đạo, Thạch Lam sinh ở Hải Dương, không nói gì đến gốc gác của họ Nguyễn Tường, là một dòng dõi quan từ đời ông Nguyễn Tường Vân là Binh bộ Thượng thư của vua Gia Long. Chữ Tường là bởi vua Gia Long đi đến chân núi Phước Tường, Hội An thì hỏi mọi người núi này là núi gì, ông trả lời “Thưa Chúa đây là núi Phước Tường”. Vua Gia Long nói với ông Nguyễn Tường Vân đi bên cạnh là hầu cận rất thân “Phước là họ ta nhưng Tường thì ta ban cho nhà ngươi”. Từ đó trở đi thì mới là họ Nguyễn Tường, trước thì chỉ Nguyễn không thôi.

Cụ Nguyễn Tường Vân có làm Đại sứ cho vua Gia Long sang nước Trung Hoa thời nhà Thanh. Ở nhà tôi có một bức hình chụp cụ Nguyễn Tường Vân do nhà Thanh vẽ tôi có triển lãm trong các ngày lễ văn hóa ở các trường trung học ở Đà Nẵng năm 1971. Bức hình đã lâu đời hết sức nhưng màu vẫn còn đẹp nguyên.”

– Thưa nhà văn Duy Lam, chúng tôi rất muốn biết điều gì đã xảy ra sau khi nhà văn Nguyễn Tường Tam vào Sài Gòn và thu nhận thêm một vài thành viên nữa cho Tự Lực Văn Đoàn, mặc dù lúc ấy sức thu hút của Văn đoàn này không còn mạnh mẽ như trước nữa?

– Về chuyện ông bác tôi thì tôi có giải thích một lần trong báo Người Việt tại sao ông Nhất Linh lại làm cái gọi là Tự Lực Văn Đoàn mà thêm giễu đùa là “nối dài”. Vào năm 1953 ông có làm “chúc thư văn nghệ” và đưa tôi và Nguyễn Thị Vinh và anh Tường Hùng ở Tự Lực Văn Đoàn lớp sau. Những người trong lớp văn học cũng có thể trả lời tại sao ông lại làm Tự Lực Văn Đoàn lớp hai. Lớp hai chứ không phải là thế hệ hai vì Vinh là người cùng thời với ông ấy và là đồng chí của ông nữa. Phía ở Hà Nội vào lúc hoạt động chính trị, ông Trương Bảo Sơn chồng bà là một đồng chí của ông Nhất Linh.

Điên? – Mưu kế chính trị!

– Còn câu hỏi về sự tự vẫn của Nhất Linh tuy đã được bàn rất nhiều trên báo chí nhưng đâu đó vẫn còn những câu hỏi cho rằng Nhất Linh có vấn đề tâm thần dẫn tới cái chết của ông ấy…

– Đến bây giờ mọi người vẫn không chịu tìm hiểu gốc gác các câu chuyện tại sao, động cơ nào đã khiến ông Nhất Linh tự vẫn. Tôi làm việc với ông Nhất Linh nhiều nhất, khi tôi bắt đầu viết truyện theo sự huấn luyện và kèm của ông thì tập “Chồng con tôi” ra đời và do ông chọn. Ông sửa một truyện của tôi đến 4, 5 lần nhưng tôi chịu được sự kỷ luật đó. Vì thế tôi mới được coi là người có lối văn Dostoyesky đầu tiên ở trong văn chương Việt Nam, như ông Nguyễn Văn Trung có nói đến chuyện đó.

Lúc viết truyện ngắn tôi còn đương đi học ở Chu Văn An, lớp đệ tứ mới 19 tuổi. Ông Nhất Linh vô Sài Gòn trước năm 1952. Ông ấy gởi cho tôi, bà Vinh và anh Hùng mỗi người một tờ giấy viết tay cho chúng tôi vào Tự Lực Văn Đoàn làm tôi hết sức ngạc nhiên vì tôi chỉ mới là cậu bé 19 tuổi.

clip_image003

Văn hào Nhất Linh – ảnh tặng ông Lê Văn Kiểm Photo by Le Van Kiem

Tiện đây tôi cho anh biết rằng lý do tại sao ông ấy lại làm ra vẻ điên như vậy vì ông ấy nói với tôi vào thời tôi đến chơi ở Đà Lạt với ông: “Đời bác lắm khi phải giả vờ để tránh sự chú ý của Pháp. Có một lần bác phải giả điên điên, dại dại một thời gian. Rồi sau này thì nói khỏi rồi”.

Trong cuốn sách của ông Tú Mỡ có nói đến đoạn đó. Đó chẳng qua là một mưu kế chính trị mà một người như ông phải làm thôi. Đó là lần thứ nhất. Lần thứ hai, lần này thì mẹ tôi có ghi trong cuốn hồi ký là năm 60, ông ở  nhà bà ngoại tôi là mẹ ông ở 58 Lý Thái Tổ (mà sau này tôi vô ở cùng) thì cảnh sát đứng rình chung quanh nhà. Như mẹ tôi nói “Anh Tam lấy giấy tờ vất ra cửa sổ”, rồi nói năng lảm nhảm để giả vờ mình bị điên. Thế nhưng cái đó không phải là lần đầu tiên. Ngày trước bác đã giả vờ điên rồi. Cái đó có ghi trong sách nhưng không ai đọc sách cả. Trong cuốn hồi ký của mẹ tôi đã in đến lần thứ ba. Mẹ tôi còn khôi hài “Giá bác vất tiền ra thì mẹ đến mẹ nhặt”. Hai lần giả vờ điên thế nhưng người ta cứ bảo ông Nhất Linh tự tử chống Ngô Đình Diệm là vì ông điên. Tôi sợ họ không đọc sách cho kỹ nên họ mới là người điên.

Đứt đôi – Gây dựng lại

– Quay trở lại Tự Lực Văn Đoàn, ông có thề cho biết thêm tâm sự của Nhất Linh về đứa con tinh thần này như thế nào… ông ấy có tha thiết với nó hay chỉ là một phuơng tiện để hoạt động cách mạng? Nhất là sau khi những cây bút chính rớt lại miền Bắc?

– Cuộc chiến tranh ý thức hệ đã làm đứt đôi Tự Lực Văn Đoàn. Ông Nhất Linh than thở với tôi: “Bây giờ bác vào đây có mỗi mình bác. Xuân Diệu, Tú Mỡ, Thế Lữ… ở ngoài đó đi theo cộng sản”. Mới đây anh Nguyễn Hưng Quốc mới đây diễn thuyết ở Người Việt cũng còn nhắc những người đều đi theo cộng sản hết. Ông Tú Mỡ được giải thưởng của Hồ Chí Minh về thơ trào phúng chống Pháp. Ông Thế Lữ là chủ tịch hội kịch nói. Ông Xuân Diệu là công thần của chế độ. Ba người đó là cộng sản bị đảng áp lực đã nhiều lần tố ông Nhất Linh là phản động và phủ nhận Tự Lực Văn Đoàn. Họ phải làm vậy thôi nếu không thì họ không thể nào sống nổi với cộng sản.

Như thế theo nguyên tắc họ không còn trong Tự Lực Văn Đoàn vì họ tự ý đả kích ông giám đốc của đoàn và tự ý rút ra. Những người Quốc gia ở Việt Nam thời đó và những người Việt Nam ở hải ngoại bây giờ  tự hỏi mình có thể chấp nhận Tự Lực Văn Đoàn có ba người cộng sản không? Chỉ còn có mỗi ông Nhất Linh, ông Hoàng Đạo mất ở hải ngoại, ông Thạch Lam mất sớm. Ông Khái Hưng thì bị cộng sản giết ở Cửa Gà cùng với anh của ông Nhất Linh là ông Nguyễn Tường Cẩm, chuyện đó là lịch sử rồi. Thế thì mình có chấp nhận Tự Lực Văn Đoàn có ba người cộng sản không?

Ông Nhất Linh nhiều lần nói chuyện với tôi ở nhà Hàng Bè. Vào Sài Gòn thì ông gởi cho chúng tôi “chúc thư văn nghệ” năm 1952. Ông hay than thở với tôi là “Cái công lớn nhất của đời bác là làm Tự Lực Văn Đoàn nhưng bây giờ vì chính trị, anh em tan nát ra cả. Không biết họ có vào được miền Nam không”.

Dĩ nhiên ông ấy có nhiều lần khóc, khó lòng mà không khóc được. Những ngày tết nhất nhớ lại Tự Lực Văn Đoàn ngày xưa của ông, nhớ lại những người đã chết, ông Tường Cẩm bị cộng sản bắt đi trước mặt tôi và bị giết chết. Vì những nỗi buồn đó mà ông ấy có nói với tôi “Vì thế mà bác mới làm Tự Lực Văn Đoàn để đưa những tay bút mới” như một bài thơ có nói “Tự Lực Văn Đoàn rồi phải trồi lên”. Phải phục hưng tinh thần của Tự Lực Văn Đoàn nếu không chúng ta sẽ bị những người cộng sản chiếm đa số.

clip_image004

Nhà văn – Nhà thơ Thế Lữ – vanlangseatle.com photo

Vinh quang và bi kịch

– Số phận của gia đình Nguyễn Tường hầu như gắn liền với một giai đoạn lịch sử… Là thành viên trong gia đình này nhà văn có cảm tưởng ra sao khi có nguời so sánh với gia đình Kennedy của Mỹ, cũng vinh quang nhưng đầy bi kịch…

– Gia đình tôi cũng giống như gia đình Kennedy ở bên Mỹ này, những thành viên trong gia đình đều làm chuyện công ích và chính trị. Họ Nguyễn Tường ở trong nước Việt Nam nhỏ bé cũng liên hệ đến chính trị cùng với các đồng chí. Ông Tường Cẩm thì bị cộng sản giết, ông Nhất Linh sau chết cũng vì chính trị. Ông Hoàng Đạo bị lưu vong mà phải chết sớm, cũng là vì chính trị. Cho nên có thể nói cái ảnh hưởng sâu rộng  đến gia đình Nguyễn Tường và ảnh hưởng luôn đến Tự Lực Văn Đoàn. Làm đứt đôi Tự Lục Văn Đoàn luôn. Ông Nhất Linh ở vị trí của ông – người sáng lập ra đoàn, phải cố gắng phục hồi tinh thần của Tự Lực Văn Đoàn bằng đủ mọi cách. Đó là tinh thần của ông Nhất Linh, lúc nào cũng tiến tới, lúc nào cũng làm một cái gì mới. Đời không khuất phục được. Chính trị độc tài không khuất phục được. Cộng sản không khuất phục được. Thế mới là ông Nhất Linh chứ mà lùi và xóa bỏ đi Tự Lực Văn Đoàn thì chuyện đó là chuyện tư nhiên, không ai nói gì được. Tinh thần ông ấy là như vậy, tôi biết bác tôi. Ông ấy bảo tôi “Cháu phải cố gắng”.

– Xin cám ơn nhà văn, họa sĩ Duy Lam.

Nguồn: https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/interview-with-the-youngest-member-of-tu-luc-van-doan-08242013103530.html

Chuyện đổi tiền – Trích hồi ký Nguyễn Hiến Lê

Vụ đổi tiền lần thứ nhất xảy ra tháng chín hay tháng mười 1975, và xảy ra rất đột ngột.

Sáng sớm hôm đó dân chúng mới hay rằng phải đổi tiền nội trong 24 giờ và mỗi người dân già trẻ lớn bé được đổi một số tiền là bao nhiêu đó tôi quên rồi, chỉ còn nhớ số tiền này như gia đình tôi chỉ đủ tiêu trong một tháng hay tháng rưỡi là cùng. Những người làm chủ một hãng, như hãng buôn, nhà in, xưởng chế tạo… có giấy chứng nhận của phường, quận… mới được đổi thêm 1.000 đồng mới (1 đồng mới ăn 500 đồng cũ), tính ra cũng chỉ đủ chi tiêu trong một tháng. Chính quyền không cho biết số tiền còn lại, sẽ giữ tại ngân hàng và sẽ cho rút ra lần lần tùy nhu cầu; thành thử ai cũng hiểu lầm rằng số đó sẽ bị hủy bỏ. Do đó rất nhiều người phẫn uất, tuyệt vọng; có người tự tử, có người đốt hằng thúng giấy bạc, hoặc từ trên lầu vãi giấy bạc xuống đường, không ai thèm lượm; ở Mỹ tho, nhiều tiệm Trung hoa thồn giấy bạc vào cà roòng, thả trôi sông.

đổi tiền

Chỉ thị phải đổi nội trong 24 giờ làm cho mọi người hoảng hốt, tranh nhau đổi, sợ trễ. Nhưng chỉ thị đó, chính cán bộ không tuân theo; ở phường tôi họ cứ nhởn nha làm việc; chín giờ sáng mới tới phòng đổi tiền để xếp đặt công việc, mười một giờ mới quyết định xong, thì nghỉ ăn cơm; một giờ mới phát cho dân đơn khai số tiền có trong nhà. Dân chen chúc nhau ở cửa phòng, đưa sổ gia đình để họ xét họ xét rất lâu như sợ có sổ giả mạo, rồi mới chịu phát đơn. Các tổ trưởng đề nghị tiếp tay họ trong việc đó, họ không cho vì ngờ có thể gian lận.

Đem đơn về nhà khai xong, lại mang tới để nộp, lại chen lấn nhau lần nữa. Hai vợ chồng tôi thay nhau làm những việc xin đơn, nộp đơn, chiều đó mới xong, mệt đừ.

Trên đơn họ tính trong nhà có bao nhiêu người, cho phép đổi bao nhiêu, tính xong thì khuya rồi, đề sáng hôm sau mới đổi. Họ làm việc rất chậm, mãi nửa đêm hôm sau mới đổi xong. Như vậy là lệnh của chính phủ không được tuân. Có phường năm ngày mà đổi vẫn chưa xong, vì họ phải xét đi xét lại một điều gì đó, tôi không hiểu. Dân chầu chực suốt 5 ngày 5 đêm ở ngoài nắng, dưới mưa, lại không có tiền tiêu (vì trong lúc chở đổi tiền, giấy bạc cũ vô dụng, giấy bạc mới chưa có), nổi lên phản kháng, biểu tình, họ bắt giam một số. Nhưng cũng có chỗ đổi rất mau, chỉ 24 giờ là xong.

Vậy là cấp trên không biết tổ chức hoặc biết tổ chức mà cấp dưới không thèm nghe, tự ý làm sao thì làm, và hạng người ngu dốt, được cơ hội, tha hồ hách dịch, làm khó dân.

Một cái tệ nữa là không có sự kiểm soát, khiến nhiều cán bộ gian lận, làm giàu. Các cơ quan đổi bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần làm tờ khai. Cơ quan có trong quĩ 100 triệu đồng cũ chẳng hạn thì khai 150 triệu, 50 triệu dư đó đem mua tiền của dân. Dân có tiền không đổi được, bán rẻ cho cơ quan, lấy 50%, 30% thôi, cơ quan lời 50%, 70% chia cho nhau. Thí dụ: tôi có dư 1 triệu đồng cũ không đổi được, đưa cho cơ quan đổi, cơ quan chỉ giao cho tôi nửa triệu (50%) tức 1.000 đồng mới; cơ quan giữ lại nửa triệu, để chia nhau. Đó là chỗ thân tình lắm chứ giá thường là 30%, và gần tới giờ chót chỉ còn 10%. Nửa ngày cuối cùng, người ta tấp nập mua bán như vậy, công an phường chắc biết dư mà chẳng thấy phát giác vụ nào cả.

[…]

Đêm đó 11 giờ khuya tôi mới đổi tiền xong, trả phần của một đứa cháu trong nhà, và trả cho nhà tôi số tiền tiêu riêng của nhà tôi rồi, chỉ còn đâu có 6-7 chục đồng, mà mỗi tháng chúng tôi tiêu ít nhất 50 đồng mới đủ. Tôi chìa cho nhà tôi xem, bảo: “Bao nhiêu tiền tiết kiệm của mình chỉ còn có mấy tấm giấy này thôi!” Nhà tôi làm thinh. Tôi cất tiền rồi, mệt quá, đi ngủ liền.

Sáng hôm sau dậy sớm mới thấy buồn thấm thía. Còn trà tàu Đài loan của một độc giả cho, tôi pha một bình nhỏ, rót một chén đem xuống cho nhà tôi đương quét sân. Rồi tôi đi dạo trong xóm xem dân tình: ai cũng lặng lẽ, đăm chiêu. Nửa giờ sau về nhà. Nhà tôi cho hay đã bán được một lon sữa đặc đủ đi chợ một ngày. Tôi bảo: “Cần gì phải như vậy. Mình còn nhiều đồ khác để bán mà.” Nói vậy, nhưng nước mắt tôi cũng rưng rưng vì cảm động.

Mấy hôm sau, có lẽ chính phủ thấy chính sách đó khắc nghiệt quá, cho nên ra lệnh cho đổi thêm một số nữa bằng số lần trước. Lại khai báo, lại chầu chực, nhưng lần này mau hơn. Ngân hàng trả lại tôi một số tiền nữa, còn bao nhiêu ghi vào sổ tiết kiệm của tôi. Vậy là chưa mất hết. Từ đó mỗi tháng vợ chồng tôi được rút ra 60 đồng cho hai người, lại bán thêm được một ít sách nữa, cho nên đủ tiêu. Được đâu một năm như vậy rồi chẳng hề có thông cáo, thông báo gì cả, ngân hàng cứ lẳng lặng không phát thêm nữa. Hiện nay trong sổ tiết kiệm của tôi còn mấy ngàn đồng, tôi không nhớ. Sổ đó đã vô dụng rồi, tôi giữ làm kỉ niệm của một thời.

Tóm lại chính sách của nhà nước là muốn quản lí tiền bạc của dân: chỉ cho mỗi gia đình giữ một số đủ mua gạo, rau… trong một hai tháng, còn bao nhiêu gởi ngân hàng hết, phải có lí do chính đáng như đau ốm, cưới hỏi, ma chay… mới được rút ra. Tiến bộ hơn Nga nhiều. Nhưng hậu quả là không ai muốn gởi tiền ngân hàng nữa, và chính sách đó phải bỏ.

[…]

Ba năm sau, năm 1978 lại đổi tiền một lần nữa, mà lần này ở khắp nước. Cũng đột ngột, cũng hạn chế số tiền được đổi, nhưng có tổ chức hơn, đỡ khổ cho dân.

Dù dùng mọi cách đề bình sản (tức quân bình tài sản, san phẳng tài sản), dù dùng mọi cách để trừng trị sự làm giàu thì bất kì thời nào, trong xã hội nào, cũng chỉ được ít tháng lại có sự bất bình đẳng, có kẻ giàu người nghèo. Một người đã nói: phát cho hai người, mỗi người một ổ bánh mì, chỉ một ngày sau đã có sự bất bình đẳng rồi: kẻ ăn hết ổ bánh đã hóa nghèo hơn kẻ chỉ ăn ba phần tư ổ thôi, để dành một phần tư. Như vậy là có sự tích lũy tài sản rồi. Cho nên tại các nước cộng sản lâu lâu phải đổi tiền một lần, hạn chế số tiền được đổi, tịch thu một số tiền quá lớn nữa. Nghe nói ở Nga từ 1917 đến nay đã đồi tiền non 20 lần, không biết lời đó đúng không.

Vụ đổi tiền năm 1978 làm Bắc Việt xôn xao cũng bằng ở trong Nam và cũng có đủ các tệ như ở Nam.

Lần này người ta biết tin trước vài ngày: ai có nhiều tiền (ở Bắc cũng như ở Nam) cũng tung tiền ra mua vàng, xe đạp, vải, tủ lạnh, chén đĩa, bất kì thứ gì với bất cứ giá nào. Có thứ tăng giá lên gấp 10 như vàng, thứ nào tăng ít nhất cũng gấp năm. Có người không biết mua gì, năn nỉ hàng xóm để lại cho con gà, con vịt. Người nghèo có từ nải chuối trở đi cũng đem bán. Ở Bắc có kẻ nhiều tiền quá thồn cả vào một cái bao, chở trên xe đạp, đến một chỗ vắng, làm bộ đánh rớt xuống đường rồi phóng đi như bay. Hạn chế, kiểm soát rất gắt, vậy mà ở Hà nội ngay tối đêm mới đổi tiền, công an lại xét một nhà thấy một số tiền gấp trăm số gia đình đó được phép đổi. Và chính phủ cũng phải làm ngơ.

[…]

Mỗi lần đổi tiền là một lần lạm phát. Cứ xét giá sinh hoạt từ 1975 đến nay ở miền Nam thì ít nhất cũng đã có sự lạm phát gấp 10 lần rồi: giá vàng 1975 là 400$ mới, bây giờ (tháng 5-1980) trên 6000$; gạo bán ở chợ thời đó vào khoảng 20 xu mỗi một lít, bây giờ từ 2$ tới 6$, 8$ tùy nơi. Vật giá cũng tăng lên ít nhất là 10 lần.

Giá chính thức thì trái lại, tăng lên rất ít, nhiều lắm là gấp hai; nhưng chỉ công nhân viên được mua gạo với giá đó thôi, còn những nhu yếu phẩm khác thì không có để phân phối; rốt cuộc họ phải mua rất nhiều món ở chợ với giá gấp 10 lần, mà lương không tăng. Tình cảnh của họ thật bi đát. Nạn tà tà, vô kỉ luật, tham nhũng, ăn cắp, buôn lậu phát ra từ đó.

Còn thêm một hậu quả nữa. Dân sợ sự đổi tiền quá, không còn làm ăn gì được; mà dân càng sợ thì càng có nhiều kẻ tung tin vịt ra; mới đổi năm 1978, qua năm 1979 lại có tin đổi tiền nữa, kinh tế hóa khó khăn trong vài tháng, một số kẻ làm giàu thêm, một số nghèo thêm, rồi đầu năm 1980 lại có tin đổi tiền nữa, lần này cũng vịt nữa. Đời sống không được ổn định, dân lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, chẳng trách bệnh bao tử phát dữ dội, gấp mấy thời trước. Không ai muốn tiết kiệm nữa, kiếm được đồng nào tiêu hết đồng đó; những quán ăn, tiệm cà phê nhiều hơn và đông khách hơn trước ngày 30-4-1975.

Trích “Hồi ký Nguyễn Hiến Lê”

Tổng thống Trump: Âm mưu nào đằng sau chiếc mũ “phân biệt chủng tộc”?

Vụ bạo loạn mang tên sắc tộc gây náo động nước Mỹ trong khi ngày bầu cử đang đến gần và tỷ lệ ủng hộ ngày càng tăng cho Tổng thống Trump trong cộng đồng người da đen, giữa lúc ấy Joe Biden cũng có phát biểu hớ hênh phơi bày nhãn quan phân biệt chủng tộc, và sự kiện Obamagate hứa hẹn gây chấn động.

Sự cuồng loạn của đám đông nhân danh sắc tộc để đánh đập dã man những người vô tội, đập phá cướp bóc các cửa hàng, doanh nghiệp, bắn chết nhiều cảnh sát liên bang. Đập phá ngay cả mộ bia các tử sĩ Mỹ tại nghĩa trang quốc gia Arlington, Đài tưởng niệm Lincoln và Đài tưởng niệm Đệ Nhị Thế chiến. “Điều đau buồn nhất cho quốc gia là một trong những nhà thờ lâu đời, mang dấu ấn lịch sử nhất của chúng ta đã bị đốt cháy” – Tổng thống Trump nói từ tòa Bạch Ốc.

Đập phá ngay cả mộ bia các tử sĩ Mỹ tại nghĩa trang quốc gia Arlington, Đài tưởng niệm Lincoln và Đài tưởng niệm Đệ Nhị Thế chiến.
Đập phá ngay cả mộ bia các tử sĩ Mỹ tại nghĩa trang quốc gia Arlington, Đài tưởng niệm Lincoln và Đài tưởng niệm Đệ Nhị Thế chiến.

Sự việc đó nếu đổi ngược lại: người bị hại là da trắng và kẻ đè chết người là da đen thì chuyện gì sẽ xảy ra? Chẳng có gì xảy ra cả. Mọi chuyện đơn giản là ai phạm tội sẽ bị xử lý theo luật pháp. Bất kể họ mang màu da gì.

Năm 2009, tại Seattle đã xảy ra hai vụ người da đen giết cảnh sát cách nhau trong 2 tháng. Lần thứ nhất 4 người cảnh sát đang ngồi uống coffee trong tiệm, sau một đêm làm việc bị bắn gục với cự ly gần bởi 4 thanh niên da màu, 4 người cảnh sát đó chết để lại 9 đứa con thơ. Hai tháng sau, 2 cảnh sát đi tuần trong đêm lễ Halloween, đang ngồi trong xe, 1 người da đen đến từ phía sau bắn chết 1 cảnh sát.

Không có một cuộc biểu tình nào diễn ra!

Năm 2009, 1 năm ông Obama lên làm Tổng Thống. Tại Seattle đã xảy ra hai vụ người da đen giết cảnh sát cách nhau trong 2 tháng.
Năm 2009, 1 năm ông Obama lên làm Tổng Thống. Tại Seattle đã xảy ra hai vụ người da đen giết cảnh sát cách nhau trong 2 tháng.

Vậy điều bất thường ở đây là gì, khi công lý được thực thi dựa trên các giá trị phổ quát về quyền con người, dựa trên hành vi đúng sai của một con người bị phe cánh tả bóp méo thành công lý cho một nhóm người đặc biệt. Điều đó rõ ràng là không bình thường và bất kỳ ai có lý trí thuộc bất kể màu da nào đều hiểu rõ. Phe cánh tả chuyển từ đánh giá con người bằng chủng tộc thay vì bởi giá trị bên trong. Các cuộc chiến văn hóa giả tạo nhằm che đậy mưu đồ thực sự của họ.

Bạo loạn được lên kế hoạch từ trước?

NBC News New York đưa tin: “Phó ủy viên tình báo và chống khủng bố John Miller cho biết, NYPD (cảnh sát New York) tin chắc rằng các nhóm giấu tên này đã tổ chức các vụ trinh sát, cứu trợ y tế và các tuyến đường nhằm cung cấp đá, chai lọ và máy gia tốc để các nhóm ly khai thực hiện các hành động phá hoại và bạo lực”.

Các vụ bạo loạn diễn ra khắp nước Mỹ bị nghi ngờ có tổ chức và được lên kế hoạch từ trước.
Các vụ bạo loạn diễn ra khắp nước Mỹ bị nghi ngờ có tổ chức và được lên kế hoạch từ trước. (Getty)

Ông Miller nói: “Trước khi các cuộc biểu tình bắt đầu, các nhà tổ chức của một số nhóm vô chính phủ đã có kế hoạch tăng tiền bảo lãnh, và họ đã lên kế hoạch tuyển dụng các đội cứu trợ và tiếp tế y tế cùng đồ bảo hộ, để chuẩn bị cho các cuộc xung đột bạo lực với cảnh sát. Họ đã chuẩn bị sẵn để gây ra các thiệt hại tài sản và hướng dẫn những người đi theo họ rằng, việc này chỉ nên được thực hiện một cách có chọn lọc nhắm vào các khu vực giàu có hơn hoặc tại các cửa hàng cao cấp được điều hành bởi các công ty, tập đoàn”.

Kịch cũ diễn lại? Thuê bọn vô chính phủ ‘được trả công gây rối loạn

‘Tội danh’ mà cánh tả tự nghĩ ra và thổi phồng lên để kích động cử tri chống lại Trump vốn không phải chuyện mới mẻ. Phong trào chống Trump với chiêu bài chụp cho ông cái mũ phân biệt chủng tộc được đảng Dân chủ kích động với rất nhiều cuộc tấn công chiến dịch vận động của Trump từ năm 2016. George Soros – tỷ phú từng chi hơn chục triệu đô la chống Donald Trump, và rót tiền ủng hộ bà Hillary Clinton trong cuộc đua vào Nhà Trắng, do cảm thấy lo sợ vì sự nổi lên của Donald Trump. Soros gọi chiến dịch tranh cử Tổng thống của Trump là “cực kỳ khó chịu”, chủ yếu do “giọng điệu chống người nhập cư và người Hồi giáo” (Bloomberg trích lời Soros)

Trong ‘Đường đến Nhà Trắng’, cựu cố vấn nhiều đời tổng thống, chính trị gia Roger Stones lật tẩy chiêu bài của đảng Dân chủ với sự hậu thuẫn của Soros đã thuê bọn “vô chính phủ gây náo loạn”, được trả công gây rối nhằm phá các cuộc tiếp xúc cử tri của Trump, tấn công những người ủng hộ Trump.

George Soros - tỷ phú từng chi hơn chục triệu đô la chống Donald Trump, và rót tiền ủng hộ bà Hillary Clinton trong cuộc đua vào Nhà Trắng, do cảm thấy lo sợ vì sự nổi lên của Donald Trump.
George Soros – tỷ phú từng chi hơn chục triệu đô la chống Donald Trump, và rót tiền ủng hộ bà Hillary Clinton trong cuộc đua vào Nhà Trắng, do cảm thấy lo sợ vì sự nổi lên của Donald Trump. (Getty)

Ngày 17/19/2016, nhà báo điều tra và giám đốc chương trình Veritas James O’Keefe công bố đoạn băng hình sau cuộc điều tra kéo dài một năm cho thấy chiến dịch tranh cử của Hillary Clinton đã để các phần tử hoạt động ngầm của đảng Dân chủ tuyển dụng và thuê giang hồ thâm nhập gây rối tại các cuộc tiếp xúc cử tri của Donald Trump. “Trong đoạn băng, các nhà hoạt động của đảng Dân chủ như Robert Creamer và Scott Foval tiết lộ chiến lược tạo ra cảm giác vô chính phủ trong và quanh các sự kiện xuyên suốt chiến dịch của Donald Trump.”

Creamer tiết lộ tổ chức Đối tác Dân chủ của ông ta hằng ngày thực hiện đăng ký với chiến dịch của Clinton để phối hợp hành động. Foval giải thích chiến dịch của Clinton sử dụng các Đối tác dân chủ: “Chiến dịch trả tiền cho Uỷ ban Đảng Dân chủ, Đảng Dân chủ  trả tiền cho Đối tác Dân chủ và Đối tác Dân chủ trả tiền cho Nhóm Foval.” Thông qua đường dây trả tiền gián tiếp, Chiến dịch của Clinton có trách nhiệm trả tiền cho Nhóm Foval để thuê những kẻ thần kinh có vấn đề thâm nhập vào chiến dịch của Trump, dùng các kỹ thuật để gây rối các buổi nói chuyện của Trump và kích động bạo lực

Trên máy quay giấu kín của O’Keefe, những “phần tử hắc ám” của đảng Dân chủ thừa nhận mục đích của họ là để báo chí đưa tin tiêu cực đổ lỗi cho Trump về những hành động bạo lực mà chính chiến dịch của Clinton trả tiền gây ra. “Tôi nói chúng tôi có những người đầu óc không tỉnh táo, trả tiền cho họ làm bậy, nhưng không được phạm sai lầm”. Foval thừa nhận trên băng hình của O’keefe.

Ai thực sự là kẻ phân biệt chủng tộc?

Điều kỳ lạ là những kẻ luôn chụp mũ Trump phân biệt chủng tộc lại bị phơi bày bản chất phân biệt chủng tộc nhiều nhất.

Roger Stones cho biết chiến dịch tranh cử đã lộ ra nhiều việc dã man của vợ chồng Clinton và quỹ Clinton đối với người da màu trên toàn thế giới. Ví dụ vợ chồng Clinton đã làm giàu từ việc bán máu bất hợp pháp và không an toàn của các tù nhân Mỹ gốc Phi ở Arkansas cho các nước châu Phi cả tin – chắc chắn gây ốm đau và bệnh tật cho những người vốn đã nghèo khổ. Nhiều tờ báo có tiếng đã đăng những chuyện về việc vợ chồng Clinton bán thuốc chữa HIV – AIDS giá rẻ pha loãng cho chín triệu người châu Phi, kiếm được món lời rất lớn và đẩy nhanh đau khổ và cái chết cho những người mà họ lừa bịp. Lạm dụng các mối quan hệ của bộ ngoại giao nhằm có được những vụ áp phe chơi trả phí và các chiến thuật điều chỉnh làm giàu cho quỹ Clinton thực chất chỉ là quỹ trá hình của riêng gia đình Clinton.

Vợ chồng Clinton bán thuốc chữa HIV - AIDS giá rẻ pha loãng cho chín triệu người châu Phi, kiếm được món lời rất lớn và đẩy nhanh đau khổ và cái chết cho những người mà họ lừa bịp.
Vợ chồng Clinton bán thuốc chữa HIV – AIDS giá rẻ pha loãng cho chín triệu người châu Phi, kiếm được món lời rất lớn và đẩy nhanh đau khổ và cái chết cho những người mà họ lừa bịp. (Getty)

Câu chuyện về đứa con riêng da màu của chồng bị Hillary ruồng bỏ

Roger Stone đã kể chi tiết câu chuyện về sự lừa dối của Hillary trong chiêu bài sắc tộc.

Xua đuổi: Câu chuyện về Danney Williams –  bộ phim về Hillary – người đàn bà đã xua đuổi Danney Williams – cậu con trai da màu ngoài giá thú của Bill Clinton mà Hillary ruồng bỏ khi buộc Bill Clinton phải cắt đứt mọi quan hệ với Danney Williams và mẹ của anh ta cho thấy thực sự cái gọi là biểu tượng của người da màu mà Obama đại diện và Hillary sát cánh chỉ là một trò lừa gạt được hậu thuẫn bởi truyền thông.

Theo lời dì của Danney, Hillary đã đe dọa sẽ làm gia đình Williams biến mất. Những năm sau, trong khi Bill, Hillary và Chelsea Clinton sống xa hoa trong dinh thống đốc Arkansas, mẹ Danney – Bobbie Williams bị đi tù, nhiều kẻ tìm giết dì anh ta và tổ chức dịch vụ xã hội phải nuôi anh ta và các em.

Trong chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2016, Danney có hai cuộc họp báo và một lời kêu gọi Tổng thống Obama giúp đỡ. Tiếc rằng, Obama, người cùng màu da với Danney lại ủng hộ Hillary hết mình cho vị trí tổng thống được dán nhãn là nhiệm kỳ thứ 3 của Obama và điều này khiến cử tri Mỹ gốc Phi nghĩ gì về vị tổng thống da màu của họ?

Hillary đã đe dọa sẽ làm gia đình Williams biến mất. Những năm sau, trong khi Bill, Hillary và Chelsea Clinton sống xa hoa trong dinh thống đốc Arkansas, thì mẹ Danney - Bobbie Williams lại bị đi tù.
Hillary đã đe dọa sẽ làm gia đình Williams biến mất. Những năm sau, trong khi Bill, Hillary và Chelsea Clinton sống xa hoa trong dinh thống đốc Arkansas, thì mẹ Danney – Bobbie Williams lại bị đi tù. Ảnh: Danney Williams. (Getty)

Bộ phim ngắn: Xua đuổi: Cậu chuyện về Danney Williams là câu chuyện về cậu bé da màu bị người mẹ kế xua đuổi khiến hàng triệu người Mỹ gốc Phi xúc động và chia sẻ với nỗi đau của Danney, nữ chính trị gia luôn công kích Trump phân biệt chủng tộc đã gọi người thanh niên Mỹ gốc Phi – đứa con cùng cha khác mẹ với Chelsea Clinton là thú săn mồi đã làm ngay cả những người ủng hộ Clinton cũng tức giận. Lòng căm ghét và khinh bỉ đối với đứa con riêng da màu của chồng, là minh chứng cho những lời dối trá mà Hillary dùng để buộc tội đối thủ – Donald Trump – người mà trong nhiệm kỳ tổng thống của mình đã đưa tỷ lệ người Mỹ gốc Phi có việc làm tăng cao hơn rất nhiều so với vị tổng thống da màu tiền nhiệm của họ.

Nếu Trump phân biệt chủng tộc, tại sao cử tri Mỹ gốc Phi vẫn bỏ phiếu cho ông?

Đảng Dân Chủ luôn dựng lên một bức tranh bi thảm về nạn phân biệt chủng tộc. Giả sử điều đó có thật thì liệu Obama có thắng cử tổng thống và giữ nhiệm kỳ 8 năm?

Tổng thống Donald Trump nói về việc Joe Biden kêu gọi chấm dứt nạn phân biệt chủng tộc một cách có hệ thống: “Anh ta đã ở Washington được 43 năm, tại sao anh ta không làm gì về điều đó?”

Trong vở kịch biên đạo ‘tội ác’ để gán cho Trump, đừng quên rằng truyền thông cánh tả không bao giờ nhắc đến thành công của Trump đối với cử tri Mỹ gốc Phi. Những người đã chuyển lá phiếu cho đảng Dân chủ sang bầu cho Trump. Đó là những người Mỹ gốc Phi bảo thủ về các vấn đề xã hội, những người da màu mất việc làm và chẳng hề thấy Obama thực hiện những gì ông ta đã hứa trong nhiệm kỳ 8 năm mà họ bầu cho ông ta. Trong khi Hillary tích cực công kích Trump phân biệt chủng tộc cứ như thể bà ta là người đại diện cho cử tri da màu, thì truyền thông không hề nhắc đến khối cử tri da màu ghét Hillary Clinton và không muốn bà ta thắng cử.

Đừng quên rằng truyền thông cánh tả không bao giờ nhắc đến thành công của Trump đối với cử tri Mỹ gốc Phi. những người đã chuyển lá phiếu cho đảng Dân chủ sang bầu cho Trump.
Đừng quên rằng truyền thông cánh tả không bao giờ nhắc đến thành công của Trump đối với cử tri Mỹ gốc Phi. những người đã chuyển lá phiếu cho đảng Dân chủ sang bầu cho Trump. (Getty)

Tại sao trong khi phe cánh tả, Hillary và đảng Dân chủ kịch liệt vu khống Trump phân biệt chủng tộc, thì cử tri người Mỹ gốc Phi vẫn âm thầm bầu cho Trump và trong nhiệm kỳ của ông, ông ngày càng thu hút được sự ủng hộ của họ.

Trong suốt chiến dịch vận động tranh cử, Donald Trump đã thẳng thắn hỏi cử tri người Mỹ gốc Phi rằng đảng Dân chủ dưới thời tổng thống Obama đã có thay đổi kinh tế nào có ý nghĩa để cải thiện đời sống của họ trong tám năm làm tổng thống hay không. Ông tin rằng họ có câu trả lời từ chính cuộc sống của mình trước khi chọn bầu cho vị tổng thống tiếp theo.

Trump không tiếp cận cử tri dựa trên chủng tộc. Ông chuyển thông điệp thẳng thắn và thực tế tới người Mỹ gốc Phi thuộc tầng lớp lao động nghèo và tầng lớp dưới trung lưu, những người biết đảng Dân chủ đã không làm gì để cải thiện địa vị kinh tế của họ.

Chính sách hạn chế người nhập cư bất hợp pháp của Trump được truyền thông cánh tả bóp méo để truyền tải hình ảnh ông phân biệt chủng tộc, thay vì nói đến sự ủng hộ ngày càng cao đối với ông trong cộng đồng người da màu. Trên thực tế, người Mỹ gốc Phi ngày càng bị thiệt hại vì tình trạng nhập cư bất hợp pháp và họ căm ghét đảng Dân chủ đang bảo vệ vấn đề này trong khi bỏ mặc người da màu.

Truyền thông cánh tả bóp méo chính sách ngăn chặn nhập cư bất hợp pháp của Trump để truyền tải hình ảnh ông phân biệt chủng tộc, thay vì nói đến sự ủng hộ ngày càng cao đối với ông trong cộng đồng người da màu
Truyền thông cánh tả bóp méo chính sách ngăn chặn nhập cư bất hợp pháp của Trump để truyền tải hình ảnh ông phân biệt chủng tộc, thay vì nói đến sự ủng hộ ngày càng cao đối với ông trong cộng đồng người da màu. (Getty)

Sức cuốn hút của Trump đối với cử tri da màu là ông đã tích cực tăng giá trị nhân phẩm và giá trị của người da màu thay vì ủng hộ quan niệm của những người trong đảng Dân Chủ cho rằng người da màu là phụ thuộc và trợ cấp chính phủ phúc lợi xã hội, luôn cho mình được quyền đó và thụ hưởng phúc lợi từ tiền của người nộp thuế.

Trong nhiệm kỳ của ông, người Mỹ gốc Phi, gốc Tây Ban Nha và người Mỹ gốc Á có tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất từ ​​trước đến nay.

Lá phiếu ‘sắc tộc’ cho thế lực chia rẽ nước Mỹ

Người Mỹ gốc Phi là khối cử tri cực kỳ quan trọng đối với đảng Dân chủ. Thật không thể nuốt nổi khi nhóm cử tri tiềm năng này lại chuyển sang bầu cho Trump. Làm thế nào để người da màu ghét Trump khi họ ngày càng ủng hộ ông hơn và cuộc bầu cử đang cận kề?

Chiếc mũ phân biệt chủng tộc dùng để chụp lên một tổng thống trở thành vũ khí kinh điển đã được khai thác hết mức kể từ khi ông ra tranh cử và có những quan điểm thẳng thắn về việc cấm người nhập cư bất hợp pháp và chấm dứt những kẻ Hồi giáo cực đoan. Đảng Dân chủ muốn thu hút lá phiếu cử tri từ nhóm người nhập cư trái phép này – những người chờ đợi chính phủ thực hiện các chương trình hành động phát chẩn phúc lợi, chiến tranh giai cấp, và sống bằng tiền thuế của người dân Mỹ. Mỗi năm Mỹ mất 113 tỷ đô-la trả cho các chi phí nhập cư trái phép. Cục Giải trình Trách nhiệm Chính phủ (GAO) cho biết cái giá hằng năm để bỏ tù những kẻ côn đồ này là 1,1 tỷ đô-la. Điều này với Trump là không thể chấp nhận và đó là lý do ông bị vu cáo cho cái tội phân biệt chủng tộc.

Chiếc mũ phân biệt chủng tộc dùng để chụp lên một tổng thống trở thành vũ khí kinh điển nhằm khiến người da màu ghét Trump hơn, ngăn họ bỏ phiếu cho ông trong cuộc bầu cử sắp tới.
Chiếc mũ phân biệt chủng tộc dùng để chụp lên một tổng thống trở thành vũ khí kinh điển nhằm khiến người da màu ghét Trump hơn, ngăn họ bỏ phiếu cho ông trong cuộc bầu cử sắp tới. (Getty)

“Tôi chẳng có cái xương phân biệt chủng tộc nào trong người” – Tổng thống Trump

Trump đã phải nhận rất nhiều sức ép vì những lời nhận xét gây kích động về những người Mexico nhập cư trái phép. Khi được đề nghị làm rõ quan điểm của mình trong một cuộc phỏng vấn với Fox News Media Buzz, ông nói: “Tôi không ngại phải xin lỗi nhưng tôi không thể xin lỗi vì đã nói ra sự thật. tôi đã nói rằng những tội ác lớn đang tràn đến. Mọi người biết đó là sự thật. Và chuyện đó lúc nào cũng xảy ra. Vậy thì tại sao khi tôi nói ra lại bỗng nhiên trở thành kẻ phân biệt chủng tộc? Tôi không phân biệt chủng tộc. Tôi không có cái xương Phân biệt chủng tộc nào trong cơ thể cả.” 

Tại sao khi tôi nói ra lại bỗng nhiên trở thành kẻ phân biệt chủng tộc? Tôi không phân biệt chủng tộc. Tôi không có cái xương Phân biệt chủng tộc nào trong cơ thể cả.” 
“Tại sao khi tôi nói ra lại bỗng nhiên trở thành kẻ phân biệt chủng tộc? Tôi không phân biệt chủng tộc. Tôi không có cái xương Phân biệt chủng tộc nào trong cơ thể cả.” (Getty)

Sau khi cuộc bạo loạn diễn ra, Obama lập tức có bài diễn thuyết kêu gọi người Mỹ gốc Phi chống lại chính phủ của Trump để đòi công lý cho một thứ chủ nghĩa sắc tộc và kêu gọi bỏ phiếu cho đảng Dân chủ. Bình luận của một người da màu về bài diễn thuyết này thể hiện rằng người da màu không bị lừa bởi cái chiêu bài chia rẽ nước Mỹ dưới vỏ bọc đấu tranh phân biệt chủng tộc.

“‘Hãy im mồm lại. Không phải cái gì cũng phân biệt chủng tộc. Những người như ông mới là nguyên nhân làm cho phân biệt chủng tộc tồn tại và phát triển. Chúng tôi không muốn trò thuyết giảng (chỉ đáng 2 xu) của ông. Obama đã tạo ra chia rẽ giữa các cộng đồng của chúng tôi. Obama đã làm cho người da đen chúng tôi cảm thấy như họ bị áp bức và cần phải chiến đấu chống lại điều đó. Người da đen chúng tôi đã sống ổn hơn trước khi Obama lên cầm quyền.”

Người da màu hợp pháp được cải thiện đời sống, việc làm dưới thời tổng thống Trump hiểu rõ hơn ai hết kẻ nào đang kích động chủ nghĩa sắc tộc nhằm chia rẽ nước Mỹ từ bên trong.

Người da màu hợp pháp được cải thiện đời sống, việc làm dưới thời tổng thống Trump hiểu rõ hơn ai hết kẻ nào đang kích động chủ nghĩa sắc tộc nhằm chia rẽ nước Mỹ từ bên trong.
Người da màu hợp pháp được cải thiện đời sống, việc làm dưới thời tổng thống Trump hiểu rõ hơn ai hết kẻ nào đang kích động chủ nghĩa sắc tộc nhằm chia rẽ nước Mỹ từ bên trong. (Tổng hợp)

Mục sư Martin Luther King  người đã nhận Giải Nobel Hòa bình vì những nỗ lực chấm dứt nạn kỳ thị chủng tộc đã từng nói về cuộc đấu tranh nhân quyền đó bằng những lời này:

“Có một điều mà tôi phải nói với những con người đang đứng trước ngưỡng cửa của lâu đài công lý, rằng trong quá trình lấy lại địa vị đáng có của chúng ta, chúng ta không được phép để bản thân phạm phải tội lỗi. Đừng thỏa mãn cơn khát tự do của chúng ta bằng cách uống chén hận thù và cay đắng. Chúng ta vĩnh viễn phải cư xử dựa trên nền tảng phẩm cách và nguyên tắc cao. Chúng ta không được cho phép cuộc kháng nghị sáng tạo của chúng ta trở nên bạo lực.”

Cuộc chiến văn hóa được dẫn dắt bởi một nhóm khủng bố ủng hộ tư tưởng cánh tả cực đoan, có thực sự là những gì người da màu muốn và nó có đúng như những gì mà vị anh hùng của họ đã theo đuổi – một thứ tự do dựa trên phẩm cách và các giá trị bên trong, chứ không phải biến mình trở thành một đám côn đồ đập phá nước Mỹ. Đó không bao giờ là cuộc chiến văn hóa thực sự. Nó chỉ là cái vỏ bọc che đậy cho những mưu đồ chính trị nhằm hủy hoại nước Mỹ

Tổng thống của tất cả mọi người dân Mỹ

Nếu như vấn đề phân biệt chủng tộc có tồn tại thì muốn thay đổi nó chỉ có thể bằng việc kêu gọi đoàn kết và hòa bình, chứ hoàn toàn không phải bằng việc kích động và thổi phồng nó lên thành một cuộc chiến để chia rẽ người dân Mỹ như cánh tả đang làm.

Đó chính là điều mà Tổng thống Trump đã cam kết từ khi nhậm chức

“Cho dù chúng ta là da đen hay nâu hay trắng, tất cả chúng ta đều chung dòng máu đỏ của những người ái quốc, tất cả chúng ta đều hưởng các quyền tự do vinh quang và tất cả chúng ta đều cùng nghiêng mình dưới lá cờ Mỹ vĩ đại.

Cho dù một em bé được sinh ra ở vùng đô thị rộng lớn ở Detroit hay ở vùng đồng bằng lộng gió của Nebraska, các em đều nhìn lên cùng một bầu trời đêm với trái tim đầy những ước mơ như nhau và đều được Đấng Tạo Hóa truyền hơi thở cuộc sống.”

“Tôi cam kết với mọi công dân rằng tôi sẽ là tổng thống của mọi người dân Mỹ và điều này vô cùng quan trọng với tôi”.

Ông nhấn mạnh: “Cùng nhau chúng ta sẽ làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại.”

(Diễn văn nhậm chức của Tống thống Donald J.Trump ngày 20/1/2017)

Cho dù một em bé được sinh ra ở vùng đô thị rộng lớn ở Detroit hay ở vùng đồng bằng lộng gió của Nebraska, các em đều nhìn lên cùng một bầu trời đêm với trái tim đầy những ước mơ như nhau...
“Cho dù một em bé được sinh ra ở vùng đô thị rộng lớn ở Detroit hay ở vùng đồng bằng lộng gió của Nebraska, các em đều nhìn lên cùng một bầu trời đêm với trái tim đầy những ước mơ như nhau…” (Getty)

Ngay trong thảm họa, ông hiểu rằng người dân đang hoảng sợ, ông nhắc nhở mọi người rằng ông sẽ thực thi trách nhiệm của một tổng thống, người đã cam kết bảo vệ dân đến cùng.

“Đồng bào Mỹ của tôi – Nhiệm vụ đầu tiên và cao nhất của tôi với tư cách là bảo vệ đất nước vĩ đại của chúng ta và nhân dân Mỹ. Tôi đã thề sẽ giữ vững luật pháp của Quốc gia chúng ta – và đó chính xác là những gì tôi sẽ làm”

Đúng như những gì ông đã nói khi trở thành Tổng thống

“Chúng ta sẽ làm cho nước Mỹ an toàn trở lại.

Cùng nhau, chúng ta sẽ khôi phục sự vĩ đại của nước Mỹ” (Donald Trump)

Sự thật về nhóm Antifa và cuộc chiến văn hóa mang tên sắc tộc chống Trump của phe cánh tả, sẽ sớm được phơi bày, cũng như Obamagate. Chắc chắn rằng, nó có mối liên hệ mật thiết với nhau.

Đường Thư /NTD

Cuộc sống trong nhà thổ lâu đời nhất Bangladesh

Bên trong khu nhà thổ lâu đời nhất Bangladesh là các tiệm tạp hóa san sát, tiếng rao lanh lảnh của người bán hàng rong và nước mắt cũng như nụ cười của nhiều người đàn bà chưa từng bước chân ra thế giới bên ngoài.

Kajol chụp ảnh với một khách hàng.

Bangladesh là một trong số ít quốc gia Hồi giáo trên thế giới coi mại dâm là một nghề hợp pháp. Nhà thổ Kandapara ở huyện miền trung Tangail là khu mại dâm lâu đời nhất và lớn thứ hai ở đất nước này. Nó có từ 200 năm trước và bị giải tỏa năm 2014 nhưng từ nỗ lực của các tổ chức phi chính phủ địa phương, nơi này đã mở lại.

Gái điếm đứng chờ khách trong một con hẻm ở khu nhà thổ Kandapara  tại huyện Tangail.

Nhiều phụ nữ sinh ra và lớn lên ở đó, chưa từng đi nơi nào khác cho tới khi nó bị giải tỏa. Họ quan niệm mại dâm là một công việc, do đó, không muốn thay đổi công việc. Họ cũng đấu tranh vì quyền lợi cho người lao động.

Mim đang tắm.

Cuối năm 2014, Hiệp hội Nữ Luật sư Quốc gia Bangladesh đã thuyết phục thành công Tòa án tối cao công nhận trục xuất người hành nghề mại dâm là bất hợp pháp. Vì thế, những người hành nghề mại dâm bị bắt nhanh chóng được tha về nhà.

Bao cao su đã qua sử dụng vứt đầy ngoài đường.

Khu nhà thổ ngày nay có tường bao, bên trong là nhiều dãy nhà mái tôn ngăn cách bởi các con hẻm nhỏ. Trong hẻm là các tiệm tạp hóa, cửa hàng trà và người bán hàng rong. Nhà thổ có quy tắc riêng, khác với xã hội bên ngoài. Ví dụ, tuy thân phận người phụ nữ không được coi trọng trong xã hội Hồi giáo nhưng bên trong nhà thổ, phụ nữ lại nắm quyền lực trong tay.

Những giọt nước mắt đắng cay của Dipa.

Giai đoạn dễ bị tổn thương nhất là khi một gái bán dâm mới vào nghề, thường từ 12-14 tuổi. Họ bị gọi là “hàng ký gửi”.

Những cô gái này xuất thân từ gia đình nghèo khó, thường là nạn nhân của bọn buôn người. Họ không có tự do hay quyền lợi, phụ thuộc vào bà chủ chứa, nợ nần đầy người và không được phép đi khách riêng hay giữ tiền riêng.

Papia cùng với hai khách hàng.

Khi trả hết nợ, thường mất từ 1-5 năm, họ sẽ trở thành gái bán dâm độc lập. Lúc này, họ có quyền từ chối khách hàng và giữ tiền riêng, cũng như rời khỏi chủ chứa.

Priya đánh một anh bạn.

Tuy nhiên, nếu đi khỏi khu nhà thổ, gái bán dâm sẽ bị xã hội kỳ thị nên đa số chọn ở lại và tiếp tục nuôi sống gia đình.

Hai bé sinh đôi, con của một trong số các gái điếm trong nhà thổ Kandapara.

Một người đàn ông trung niên định hôn Priya.

Asma đang trò chuyện với một khách hàng. Cô sinh ra trong chính nhà thổ Kandapara.

Kajol ôm Medehi – đứa con 6 tháng tuổi trong lòng, một khách hàng đang nằm trên giường.

Toàn cảnh Kandapara, khu nhà thổ lâu đời nhất và lớn thứ hai ở Bangladesh.

Hồng Hạnh (theo Washington Post)

SpaceX của Elon Musk ra đời thế nào?

Trích sách “Elon MuskTừ ước mơ đến hành trình quá giang vào Dải Ngân hà”

Lần đầu tiên Elon Musk nghĩ tới ý tưởng bước vào ngành kinh doanh không gian trên chuyến bay trở về từ Moscow (Nga) vào tháng 2/2002. Bốn tháng sau SpaceX ra đời.

Ngày 30/5 đánh dấu mốc quan trọng trong lịch sử hàng không vũ trụ Mỹ khi SpaceX phối hợp NASA đưa hai phi hành gia vào không gian sau 9 năm. Gần một ngày sau, phi hành đoàn Dragon Crew đã đến được Trạm không gian quốc tế ISS, hoàn thành sứ mệnh lịch sử, mở ra kỷ nguyên mới cho ngành hàng không vũ trụ.

Nhân dịp này, được sự đồng ý của alphabooks, Zing trích đăng cuốn sách “Elon Musk – Từ ước mơ đến hành trình quá giang vào Dải Ngân hà” của tác giả Ashlee Vance.

Lần đầu tiên nghĩ tới ý tưởng bước vào ngành kinh doanh không gian trên chuyến bay trở về từ Moscow (Nga) vào tháng 2/2002, Elon Musk liệt kê hàng loạt doanh nhân đã vung vít hàng triệu đôla vào việc chế tạo tên lửa thương mại và nhận kết cục thảm hại. Tuy nhiên, ít nhất Musk có một lý do để nghĩ rằng anh sẽ là người đầu tiên đạt tới thành công tại chính nơi mà những người khác ngã xuống. Lý do đó chính là Tom Mueller.

Mueller say mê sửa chữa đồ đạc và chế tạo tên lửa từ tấm bé. Anh đặt các bộ lắp ghép rồi ráp lại thành tên lửa. Chẳng mấy chốc, anh đã tự thiết kế và chế tạo thành công. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh làm việc trong lĩnh vực vệ tinh, chất nổ đẩy và động cơ tại các công ty hàng không vũ trụ lừng danh như TRW và tiếp tục dành thời gian rảnh rỗi để chế tạo tên lửa.

Elon Musk anh 1
Elon Musk – người sáng lập SpaceX và đồng sáng lập Tesla, PayPal. Ảnh: Getty.Tháng 1/2002, khi Mueller đang loay hoay với một động cơ 36 kg ở xưởng của một người bạn thì Elon xuất hiện. Cantrell đã đề nghị Musk ghé qua tìm hiểu về xưởng và xem xét các thiết kế của Mueller.

Lúc ấy, Mueller đang vác động cơ 36 kg trên vai và cố gắn nó vào một cấu trúc hỗ trợ thì bị Musk tấn công dồn dập. “Anh ấy hỏi tôi, nó tạo ra bao nhiêu lực đẩy”, Mueller kể lại. “Anh ấy muốn biết liệu tôi đã từng làm việc với thứ gì lớn hơn chưa. Tôi đáp lại là có, tôi từng làm việc với một động cơ đẩy nặng 29,5 tấn tại TRW và hiểu tường tận mọi thứ”.

Mueller đặt động cơ xuống đất và cố gắng bắt kịp màn chất vấn của Musk. “Chi phí cho một động cơ như vậy hết bao nhiêu?”, Musk hỏi. Mueller trả lời rằng TRW đã chế tạo nó với khoảng 12 triệu đôla. Musk tiếp lời: “Ừm! Nhưng anh có thể tạo ra nó với chi phí thực là bao nhiêu?”.

Mueller chuyện trò với Musk hàng giờ liền. Cuối tuần sau đó, Mueller mời Musk đến nhà để tiếp tục thảo luận. Musk biết rằng anh đã thực sự tìm ra một người am hiểu việc chế tạo tên lửa. Sau đó, Musk giới thiệu Mueller với các chuyên gia hàng không khác. Mueller thực sự ấn tượng với đội ngũ đó.

Mueller giúp Musk điền bảng tính chi phí chế tạo một quả tên lửa thế hệ mới. Nó sẽ không mang theo các vệ tinh nặng cỡ xe tải như vài quả tên lửa quái vật mà Boeing, Lockheed, Nga và một số quốc gia khác phóng lên. Thay vào đó, nó ra đời dựa trên quan điểm rằng: một số nhóm người và công ty muốn gửi hàng hóa phục vụ cho mục đích nghiên cứu lẫn thử nghiệm lên không gian nếu ai đó có thể hạ giá thành triệt để cho mỗi lần phóng. Musk thích thú ý tưởng phát triển “con ngựa thồ” cho kỷ nguyên mới trong không gian.

Dĩ nhiên, tất cả những điều này chỉ là lý thuyết rồi đột nhiên mọi chuyện thay đổi khi PayPal chính thức lên sàn vào tháng 2/2002 với giá cổ phiếu tăng vọt lên 55%. Bên cạnh đó, Musk biết eBay đang nuôi ý định mua lại công ty này. Trong lúc đang suy ngẫm về ý tưởng tên lửa thì tổng tài sản của Musk đã tăng vọt từ hàng chục lên hàng trăm triệu đôla.

Đến tháng 4/2002, Musk chính thức từ bỏ ý tưởng khiến công chúng sửng sốt và cam kết thành lập một công ty hàng không đúng nghĩa. Anh lôi kéo Cantrell, Griffin, Mueller, và Chris Thompson, một kỹ sư hàng không vũ trụ tại Boeing về phía mình và tuyên bố với cả nhóm: “Tôi muốn thành lập công ty này. Nếu các anh muốn, chúng ta hãy cùng nhau làm điều đó”.

Elon Musk anh 2
Bên trong nhà máy chế tạo tên lửa của SpaceX.
Vào tháng 6/2002, công ty Space Exploration Technologies (SpaceX) ra đời với quy mô khiêm tốn. Musk mua lại một nhà kho cũ tại El Segundo, khu ngoại ô Los Angeles, nơi đặt trụ sở của rất nhiều công ty hàng không vũ trụ. Trong tuần hoạt động đầu tiên của SpaceX, xe tải ra vào tấp nập. Trên xe chất đầy máy tính Dell, máy in cùng những chiếc bàn gấp để làm việc. Musk bước tới một chiếc xe, kéo cửa lên và tự tay dỡ thiết bị xuống.

Musk đã nhanh chóng thay đổi văn phòng SpaceX với lớp sơn tường trắng tươi rói. Bàn làm việc đặt rải rác khắp nhà máy để các nhà khoa học máy tính và kỹ sư thiết kế máy móc từ Ivy League có thể ngồi cùng thợ hàn, thợ máy khi chế tạo phần cứng. Cách tiếp cận này là bước đột phá đầu tiên của SpaceX so với các công ty hàng không vũ trụ truyền thống luôn muốn tách biệt kỹ sư với thợ máy và các nhóm khác.

Khi tá nhân viên đầu tiên tới văn phòng, họ được thông báo rằng SpaceX sẽ tự chế tạo động cơ rồi làm việc với nhà cung cấp các bộ phận khác. Công ty sẽ tạo ra lợi thế cạnh tranh bằng cách sản xuất ra loại động cơ rẻ, tốt hơn và cải tiến quy trình lắp ráp để tạo ra những quả tên lửa bay nhanh nhất với chi phí thấp. Viễn cảnh này bao gồm việc lắp đặt bệ phóng lưu động có thể chuyển tới nhiều vị trí khác nhau – dễ dàng, gọn gàng. SpaceX dự tính sẽ hoàn thiện quy trình này để có thể phóng nhiều đợt mỗi tháng và thu lại lợi nhuận tối đa.

SpaceX là nỗ lực của Mỹ trong việc tái thiết ngành kinh doanh tên lửa. Musk cảm thấy ngành công nghiệp không gian hầu như đã giậm chân tại chỗ trong khoảng 50 năm trở lại đây. Các công ty hàng không ít cạnh tranh với nhau và có xu hướng chế tạo những sản phẩm đắt đỏ để đạt thành quả tối đa, trong khi sản phẩm rẻ hơn, ít mạnh mẽ hơn vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Musk tuyên bố quả tên lửa đầu tiên của SpaceX sẽ mang tên gọi Falcon 1 để thể hiện niềm yêu thích với chiếc tàu Millennium Falcon trong loạt phim Star Wars. Vào thời điểm đó, chi phí phóng một tàu vận tải 250 kg là 30 triệu đôla trở lên và Musk cam kết Falcon 1 sẽ mang được một tàu trọng tải 635 kg với giá chỉ 6,9 triệu đôla.

Khi giới đam mê không gian tìm hiểu về công ty mới này, họ vui mừng vì đã có người quyết định thực hiện phương pháp nhanh chóng và ít tốn kém. Vài nhân vật trong giới quân sự đã thúc đẩy ý tưởng cho phép lực lượng vũ trang tăng cường thêm khả năng tấn công ngoài không gian hay như cách họ gọi: “lời đáp trả từ không gian”.

Elon Musk anh 3
Tên lửa Falcon 9 của SpaceX đã cất cánh lúc ngày 30/5/2020 từ bệ phóng của Trung tâm không gian Kennedy ở Florida (Mỹ).
Nếu xung đột nổ ra, quân đội muốn có khả năng đáp trả bằng các vệ tinh được xây dựng riêng cho nhiệm vụ đó. Điều đó đồng nghĩa với việc thoát khỏi mô hình vốn phải mất mười năm để xây dựng và triển khai vệ tinh cho nhiệm vụ cụ thể này. Thay vào đó, giới quân sự muốn có những vệ tinh rẻ, nhỏ hơn, có thể biến đổi thông qua phần mềm và phóng lên trong thời gian ngắn như những vệ tinh dùng một lần.

Giống như quân đội, các nhà khoa học cũng muốn nhanh chóng thâm nhập vào không gian và phóng các thiết bị thử nghiệm lên rồi nhận dữ liệu trả về đều đặn. Một số công ty trong nhiều ngành công nghiệp khác cũng quan tâm tới những chuyến du hành không gian để nghiên cứu điều kiện thiếu trọng lực sẽ ảnh hưởng thế nào tới đặc tính sản phẩm.

Phương tiện phóng giá rẻ nghe có vẻ hấp dẫn nhưng tỷ lệ một công ty tư nhân có thể tự chế tên lửa hoạt động hiệu quả thật xa vời. Các tên lửa dùng để vận chuyển thiết bị lên không gian phần lớn được điều chỉnh, chế tạo qua hàng thập kỷ thử nghiệm, sửa đổi và do chính phủ trợ vốn hàng tỷ đôla. SpaceX không có đủ ngân sách để tài trợ cho một chuỗi các cuộc thử nghiệm như vậy. Khá nhất, SpaceX chỉ có từ ba đến bốn lần phóng để làm Falcon 1 hoạt động.

“Mọi người nghĩ chúng tôi điên rồi!”, Mueller nói. “Tại TRW, tôi có cả một đội quân và ngân sách do chính phủ cấp. Giờ chúng tôi phải chế tạo tên lửa giá rẻ ngay từ những bước đầu tiên với một nhúm người. Chẳng ai nghĩ nó sẽ thành công.”

Cực phấn khích vì kế hoạch đầy thách thức này, tháng 7 năm 2002, Musk bỏ 100 triệu đô-la từ khoản tiền thu được nhờ PayPal vào SpaceX. Với khoản đầu tư khổng lồ đó, không ai có thể tước quyền kiểm soát SpaceX khỏi tay Musk như cách họ đã từng làm với Zip2 và PayPal.

Elon Musk anh 4
Cuốn sách về Elon Musk của Ashlee Vance do alphabooks phát hành.
Rồi đột nhiên tất cả những điều này dường như chẳng còn nghĩa lý gì. Justine sinh bé trai Nevada Alexander Musk. Nhưng cậu bé đột ngột qua đời khi mới được 10 tuần tuổi, đúng lúc thương vụ eBay được công bố. Nhà Musk đã ủ Nevada để cậu bé chợp mắt một chút và đặt cậu bé nằm ngửa như cách được hướng dẫn. Khi quay lại kiểm tra, bé đã ngừng thở.

Sau cái chết của Nevada, Musk vô cùng đau đớn nhưng vẫn trụ vững và từ chối thể hiện cảm xúc. “Nhắc lại chuyện cũ khiến tôi đau lòng”, Musk chia sẻ. “Tôi không chắc mình muốn nói về những sự kiện buồn đau. Nghe chẳng có gì tốt lành cho tương lai. Nếu bạn có những đứa con khác và có nghĩa vụ với chúng thì việc chìm đắm trong buồn bã chẳng mang lại điều tốt đẹp gì cho những người xung quanh. Tôi không chắc mình nên làm gì trong hoàn cảnh đó”.

Anh quyết định nghĩ về chuyện khác bằng cách vùi đầu làm việc tại SpaceX và nhanh chóng mở rộng mục tiêu của công ty. Cuộc chuyện trò với các nhà thầu hàng không vũ trụ làm Musk thất vọng. Có vẻ như họ đều tính phí cao và làm việc ì ạch. Kế hoạch hợp nhất các bộ phận tên lửa do những công ty này sản xuất chuyển sang quyết định tự chế tạo càng nhiều bộ phận tại SpaceX càng tốt.

Musk tuyển dụng một đội ngũ giám đốc toàn sao bao gồm cả Mueller. Mueller bắt tay chế tạo ngay hai động cơ là Merlin và Kestrel, theo tên hai loài chim ưng. Musk cũng chiêu mộ Gwynne Shotwell, cựu binh trong ngành hàng không vũ trụ vào SpaceX với vai trò là nhân viên kinh doanh đầu tiên. Sau này, cô vươn lên thành nữ chủ tịch và là cánh tay phải đắc lực của Musk.

Còn tiếp… / Zing