30 loài cây ‘quốc thụ’ nổi tiếng nhất thế giới

Quốc thụ là những loài cây được coi là biểu trưng của các quốc gia trên thế giới. Cùng điểm mặt 30 loài quốc thụ tiêu biểu đến từ khắp các châu lục, được công nhận chính thức hoặc không chính thức.

Quốc thụ của Lào: Cây hoa đại (chi Plumeria).

Quốc thụ của Campuchia: Cây thốt nốt (Borassus flabellifer).

Quốc thụ của Philippines: Cây giáng hương mắt chim (Pterocarpus indicus).

Quốc thụ của Thái Lan: Cây muồng hoàng yến (Cassia fistula).

Quốc thụ của Indonesia: Cây gỗ tếch (chi Tectona).

Quốc thụ của Ấn Độ: Cây đa (Ficus benghalensis).

Quốc thụ của Trung Quốc: Cây Bạch quả / ngân hạnh (Ginkgo biloba).

Quốc thụ của Nhật Bản: Cây hoa anh đào (Prunus serrulata).

Quốc thụ của Bangladesh: Cây xoài (Mangifera indica).

Quốc thụ của Bhutan: Cây bách Bhutan (Cupressus cashmeriana).

Quốc thụ của Sri Lanka: Cây gỗ lim Ceylon (Mesua ferrea).

Quốc thụ của Maldives: Cây dừa (Cocos nucifera).

Quốc thụ của Iran: Cây tuyết tùng (Cupressus sempervirens).

Quốc thụ của Ả Rập Saudi: Cây chà là (Phoenix dactylifera).

Quốc thụ của Cuba: Cây cau vua Cuba (Roystonea regia).

Quốc thụ của Mexico: Cây bách Montezuma (Taxodium mucronatum).

Quốc thụ của Brazil: Cây hồng mộc Brazil (Caesalpinia echinata).

Quốc thụ của Colombia: Cây cọ sáp Quindío (Ceroxylon quindiuense).

Quốc thụ của Guatemala: Cây bông gạo (Ceiba pentandra).

Quốc thụ của Canada: Cây phong (chi Acer).

Quốc thụ của Madagascar và Senegal: Cây bao báp (chi Adansonia).

Quốc thụ của Nam Phi: Cây gỗ vàng lá rộng (Podocarpus latifolius).

Quốc thụ của Tanzania: Cây keo cao châu Phi (Dalbergia melanoxylon).

Quốc thụ của Nga và Phần Lan: Cây bạch dương (chi Betula).

Quốc thụ của Anh: Cây sồi Anh (Quercus robur).

Quốc thụ của Đức, Italia, Serbia, Ba Lan, Romania, Moldova, Mỹ: Cây sồi (chi Quercus).

Quốc thụ của Hi Lạp, Italia, Palestine và Israel: Cây Ô liu (Olea europaea).

Quốc thụ của Bồ Đào Nha: Cây sồi bần (Quercus suber).

Quốc thụ của Australia: Cây keo vàng (Acacia pycnantha).

Quốc thụ của New Zealand: Cây dương xỉ bạc (Cyathea dealbata).

Theo TRI THỨC & CUỘC SỐNG

Nhận diện bốn thói xấu của người Việt đương đại

Nói “của rất nhiều người Việt ” là để dễ lọt tai, thật sự cầu thị thì phải nói là Một số thói xấu của người Việt thời nay bởi vì những thói xấu này đang rất thịnh hành và phổ biến. Nói “người Việt hiện nay” là để giới hạn thời gian trong một số những thập kỷ gần đây, có thể người Việt xa xưa và người Việt trong tương lai không mắc những thói xấu này.

Nhận diện bốn thói xấu của người Việt đương đại

Thói gian lận

Từ điển Tiếng Việt 1994 định nghĩa gian lận là “có hành vi dối trá, mánh khóe, lừa lọc”. Dẫn từ điển cho chắc ăn thôi chứ nhắm mắt vào cũng thấy rõ người ta gian lận, dối trá thế nào, có khi còn thấy rõ hơn.

Trong buôn bán, từ nửa lạng cà chua, dăm ba quả táo đến hàng tấn cá ba sa, hàng tấn xi măng sắt thép đều có thể bị cân điêu, chỉ cần gian lận lấy nửa lạng là người ta đem nhét thật nhiều bánh đúc vào cái diều con gà, nếu gian lận được nửa yến thì sẵn sàng bơm thuốc phọt cho gà lợn rau quả mau tăng trọng, bất chấp những tai hại khôn lường, đồ xấu đánh tráo vào với đồ tốt rồi tính thành tiền đồ tốt, hàng ôi thiu thối rữa kém chất lượng đem tẩy rửa mông má lại để bán ra thành hàng tươi ngon…

Trong sản xuất thì bớt xén nguyên vật liệu, rút ruột công trình, làm hàng giả hàng nhái, gian lận giấy tờ sổ sách kế toán để moi tiền dự án bất chấp là dự án ODA hay dự án quốc gia, rút được tiền chia chác thì làm, không thì bỏ, bất kể chất lượng tốt xấu…Lại còn cái kiểu hùa nhau bỏ thầu thật thấp, chộp giật, cứ thắng thầu cái đã, làm nửa chừng thì bỏ đấy, một bên hết vốn, bên kia muốn hoàn thành kế hoạch lấy thành tích thi đua thì xin mời bỏ tiền vào…

Trong giáo dục thì trường trường lớp lớp đua nhau cho điểm vống lên, học sinh lên lớp hết để lấy thành tích, cán bộ cỡ muốn có bằng thì có người đi học thay, dân tứ chiếng muốn có bằng thì mua, điểm thi thì tẩy xóa xin xỏ, giấy báo kết quả thì mạo điểm mạo danh, vào thi thì mang theo phao, cấm đoán thế nào cũng không xuể, cha mẹ thì chạy trường chạy lớp phờ cả người, nghĩ mà kinh…

Về mặt xã hội thì kể không biết bao nhiêu thí dụ cho xuể, này nhé: lên phường lên xã vào bệnh viện thì bị xoay đủ kiểu nhưng cứ có ít “ngan nằm” là được việc, ra đường gặp đủ cách gian lận giao thông, kể từ bằng lái rởm đến xe rởm, kể từ người đi bộ, đi xe máy đến công-tơ-nơ siêu trường siêu trọng, hễ gian lận được đường là gian lận, có mắc mớ thì kẹp “nó” vào giấy tờ rồi nhờ nộp hộ vào kho, em vội phải đi không cần lấy hóa đơn, thế là xong.

Tiền của chính phủ cho người nghèo ăn tết, tiền từ thiện cũng bị ăn chặn ăn bớt. Trộm đạo tứ tung, trộm to như tham nhũng, man trá thuế khóa, nhập lậu xuất lậu …đến nhỏ như trộm cái đinh bù loong, cái thanh tà vẹt, con gà con cá… (trộm cá bằng kích điện là phổ biến từ Nam chí Bắc !). Người dân xây nhà hễ gian lận được dù chỉ một vài mét đất công là lấn tới, người dân buôn bán hễ làm luật được là chiếm luôn vỉa hè…

Trong văn hóa tư tưởng thì đạo văn đạo nhạc, đạo thơ đạo họa đủ cả, cũng chạy giải thưởng cho có danh, đánh bóng mạ kền cho sáng tên tuổi…Một phần không ít thanh niên học hành làm việc thì lười mà chỉ muốn có tiền nhanh, chỉ muốn tiêu xài xì tin, váy cộc chân dài tóc bờm dựng ngược, nay vũ trường mai nhà nghỉ…

Có những cuộc vận động hoặc thi tìm hiểu mà ai cũng biết có phần không phải, ai cũng có phần không phải nhưng vẫn bất chấp, vẫn bỏ tiền bỏ của bỏ thời gian lao vào làm. Khủng khiếp nữa là gian lận giữa ý nghĩ với lời nói, người ta sẵn sàng nói cái điều mà người ta không nghĩ thế, từ đấy dẫn đến gian lận giữa lời nói và việc làm, tôi có thể rao giảng anh đừng vào nhà nghỉ khi tôi vừa từ nhà nghỉ bước ra…

Gian lận dối trá giằng chéo đan xen ngang dọc trên dưới lớn bé to nhỏ trong suốt một thời gian rõ dài đã vượt quá một cái nếp xấu, một thói quen xấu để trở thành một thói xấu của tôi của anh của chúng ta nếu bạn không muốn nói là của người Việt bây giờ.

Thói vô trách nhiệm

Lại dẫn Từ điển tiếng việt 1994: Trách nhiệm: 1-phần việc được giao cho hoặc coi như được giao cho, phải bảo đảm làm tròn, nếu kết quả không tốt thì phải gánh chịu phần hậu quả. 2- Sự ràng buộc đối với lời nói, hành vi của mình, bảo đảm đúng đắn, nếu sai thì phải gánh chịu phần hậu quả.

Cứ theo như định nghĩa trên, cho tới bây giờ, hầu hết những kết quả không tốt đều chưa có đâu phải gánh chịu. Như thế là thói vô trách nhiệm.

Nếu như trách nhiệm của mình chưa ba năm rõ mười thì ai ai cũng nghĩ rằng đó là trách nhiệm của người khác, của ngành khác, của cơ quan khác. Phủi tay.

Ngày trước, người ta bảo vệ cây ven đường bằng cách quét vôi quanh gốc. Lúc đầu người công nhân quét rất cẩn thận, nước vôi trắng vừa đủ, vôi không rớt xuống chung quanh. Càng về sau, nước vôi càng loãng, vôi tung tóe ra đường, cho tới một lúc thấy họ chỉ gạch chéo vào gốc cây mấy cái, coi thế là xong.

Quần áo loại dành cho người ít tiền mua về thì đường chỉ xiêu vẹo, chưa mặc đã tụt khuy, xe máy đem đi bảo dưỡng thì người ta mở ra lau qua rồi lại lắp vào như thế gọi là bảo dưỡng, nhiều công trình bị rút ruột dẫn đến chất lượng công trình không đảm bảo, nhà bị đổ, cầu bị sập…

Người dân lên xã phường quận huyện hoặc những cơ quan công quyền khác thường bao giờ cũng phải dăm lần bảy lượt, nhẹ nhàng cũng là người có trách nhiệm đi tập huấn, cô chú cứ chờ. Đầy đủ cả rồi mà không thích thì hỏi tại sao cái đơn lại viết thế này, chữ như chữ bác sĩ ai mà đọc được, về viết lại rồi đem lên đây…

Cả con đường mới làm to đẹp như thế tự nhiên chình ình ra một phần cái nhà, rõ là phải giải phóng ngay từ đầu mà vẫn không đi không dỡ không phá. Lại còn cái việc đổ trộm vật liệu phế thải ra đường nữa chứ, cứ đêm đến đổ ra ngồn ngộn, nói xin lỗi chẳng khác gì cái việc ị ra đường hàng đống tướng. Những gì là của công, của cộng đồng thì việc giữ gìn bảo quản thật khó, chặt phá xâm lấn vẽ bậy bỏ bẩn một cách hết sức hồn nhiên. Ra đường thấy kẻ cắp móc túi mà không hô hoán, gặp người bị nạn thì rất đông người xúm lại để…xem nhưng vẫn dửng dưng.

Công chức ở cơ quan, xin nói thật nhé, chẳng lấy đâu ra chuyện tám giờ vàng ngọc, trừ một vài người làm cật lực còn đâu thì tranh thủ đi chợ, đưa đón con, giặt quần áo khi nhà mất nước, sắc thuốc cho đỡ tốn điện nhà, trà nước, đọc báo buôn chuyện chơi gêm…Đủ cả. Người dân ở đường phố thì vứt rác vứt chuột chết ra đường, thải rác xuống sông xuống cống thoải mái, có khi ngang nhiên đào ống nước ngang qua đường, rửa xe máy thì phun cả nước vào người qua lại, mở cửa hàng bún chả thì cả phố hít khói với mùi thịt nướng, mở cửa hàng sắt thì ngày đêm bốn chung quanh nghe uỳnh uỵch xuống hàng, mở cửa hàng bán vô tuyến thì loa eo éo suốt ngày, bước ra đường thì bụi cát mù trời…

Nhiều người có tiền, bỗng dưng có rất nhiều tiền thì phè phỡn và bất chấp.

Nhiều nhà báo nhúng bút vào sự thật thì bị đe dọa, có trường hợp bọn xấu bắn đạn chì nhà báo lại trượt vào đùi nhà thơ mới bi hài làm sao !

Rất đông thanh niên công khai nói rằng sống trung thực thì chỉ thiệt thòi. Cũng rất đông thanh niên chỉ ham chơi, đua đòi, sống ngày qua ngày không lý tưởng (lý tưởng hiểu theo nghĩa có mục đích tốt để phấn đấu), không có mẫu hình nào để noi theo (như một thời những Nguyễn Văn Trỗi, Lê Mã Lương…)…

Không kể hết được. Chỉ tóm lại một câu hỏi : đâu chịu trách nhiệm về những kết quả không tốt ấy ?

Đã nhiều năm rồi người ta quen vô trách nhiệm, vô trách nhiệm nghề nghiệp, vô trách nhiệm lương tâm, tới mức trở thành dửng dưng, vô cảm, trở thành tín đồ của chủ nghĩa ma-ke-no, một thói xấu của tôi, của anh, của chúng ta nếu như bạn không muốn nói đó là của người Việt bây giờ.

Thói cơ hội chủ nghĩa

Định nghĩa một cách đơn giản nhất theo Từ điển tiếng Việt 1994 là: 1- Quan điểm, chủ trương lợi dụng cơ hội, mưu cầu những lợi ích trước mắt và cục bộ, bất kể việc làm đúng hay sai. 2- Khuynh hướng tư tưởng-chính trị trong phong trào công nhân, chủ trương chính sách tùy thời, thỏa hiệp.

Chủ nghĩa cơ hội đã len lỏi, xâm nhập vào từng cá nhân, trở thành một thói xấu là thói cơ hội chủ nghĩa theo đó người ta bất chấp đúng sai, tùy thời thỏa hiệp, đón gió trở cờ để mưu cầu lợi ích cho riêng mình.

Xu thời nịnh bợ tràn lan, còn quyền thì còn đeo bám bợ đỡ, hết quyền thì lập tức quay lưng nói xấu, xoay ngay sang kẻ khác đang quyền. Những người được nịnh bợ thì đều biết chúng nó nịnh mình, nghe mãi thành quen, nghe điều trái tai thì chịu không được, lại cũng có yêu cầu phải dùng chúng nó, biến chúng nó thành lũ đệ tử em út để mà sai bảo mưu cầu lợi ích riêng, kể từ chuyện nhỏ như con thỏ là đi nhà nghỉ mát-xa đến chuyện lớn là xí phần đất cát, chung cư, dự án…Thế là kẻ xu nịnh và đứa được bợ đỡ hai bên đều cần nhau, xoắn vào nhau, đều tùy thời thỏa hiệp, tạo thành một thể thống nhất, có anh này thì có anh kia, cứ thế luân hồi tưởng như không bao giờ chấm dứt.

Đấy là chưa nói đến những mưu đồ phản trắc, lừa lọc cài bẫy, vu oan giá họa, bơm vá xì tút bóp méo sự thật, xúi bẩy khích bác, a dua….chỉ vì những lợi ích cá nhân. Suy cho cùng, đấy cũng chính là thói cơ hội chủ nghĩa

Lại còn hiện tượng này nữa : những kẻ xấu thì kéo bè kéo cánh, có nịnh bợ trên có đe nẹt dưới, có tham mưu có tư vấn, có liên kết móc nối, còn người tốt thì đơn độc, trơ trọi, không biết dựa vào đâu. Đành ngu ngơ ngậm miệng, nhắm mắt cho qua, bực dọc bức xúc thì về nhà chửi bâng quơ cho bõ tức thế thôi, suy cho cùng cũng là cơ hội chủ nghĩa.

Thói cơ hội chủ nghĩa đang làm biến dạng trái tim và tâm hồn tôi, anh, đang phá hoại niềm tin của chúng ta đối với những giá trị tinh thần cao đẹp.

Thói chí phèo

Không cần phải dẫn định nghĩa, ai cũng hiểu thói chí phèo là gì. Chỉ nói thêm dân gian còn một từ khác để chỉ thói xấu này, đó là từ “bầy hầy”.

Nhìn chung quanh mình thấy không ít những kẻ “cào lưng ăn vạ”. Xin kể ra đây một thí dụ điển hình. Trong một cuộc họp, một cán bộ bị phê bình, tức quá không kìm được bèn rút điện thoại di động ra nói để tôi gọi cho Chủ tịch nước hỏi xem phê bình thế có đúng hay không! Anh ta thường khoe là quen với Chủ tịch mà. Chí phèo đến thế thật đã hết chỗ bình luận.

Trong mỗi cơ quan thế nào cũng có một vài anh cứ xoay ngang ra, mọi người làm một đường anh ta phát biểu ý kiến một nẻo. Một số người sai toét mà cứ ôm đơn đi kiện, không ăn được thì đạp đổ, bầy hầy hết chỗ nói mà phải chịu đấy. Một số anh về hưu rồi nhưng hàng ngày cứ đến cơ quan, cứ giữ phòng làm việc, cứ góp ý tùm lum hết cả. Trong sinh hoạt dân phố, đốt bếp than tổ ong khói xộc vào nhà người ta hàng ngày, người ta có ý kiến thì quắc mắt thách đứa nào dám động vào bếp của ông. Vứt rác ra đường, có ý kiến thì la lối tao vứt ra đường chứ tao có vứt vào nhà vào mả chúng mày đâu, vác cưa máy mang ô tô đi cưa trộm cây gỗ quý giữa lòng Hà Nội…Khiếp quá !

Tham gia giao thông thì thấy ngay thế nào là chí phèo. Những chuyện bầy hầy như vượt đèn đỏ, đi ngược chiều, phóng xe trên vỉa hè…chả là cái đinh gì so với chuyện khi phạm luật thì hất cảnh sát giao thông lên nắp ca-pô rồi bỏ chạy mấy chục cây số, bật diêm đốt xe máy giữa đường, ngồi lỳ trên xe máy để cảnh sát phải khiêng cả người cả xe về trạm, gây tai nạn rồi bỏ chạy, mặc xác người bị nạn…

Rủ nhau đi cướp gà toi, khi phóng viên chụp ảnh lại còn giơ mấy con gà dịch lên khoe, đi hội hoa thì chen chúc, dẫm đạp, bẻ cành ngắt hoa, hành khách đi xe thì bị nhốt vào tiệm cơm tù, xe buýt bị chặn lại để cướp khách, ra đường động va chạm một tí là đe chém đe giết, rải đinh ra đường cho xe xịt lốp rồi hành nghề vá xe…..Đúng là có đến một ngàn lẻ một kiểu chí phèo.

Thói chí phèo làm cho người ta nhờn với pháp luật và coi nhẹ một số những giá trị tinh thần, là thói xấu mà tôi, anh và chúng ta bây giờ có thể nhận rõ trong rất nhiều những hành xử hàng ngày. Dân gian gọi những người mắc thói chí phèo là những người bị đứt dây thần kinh xấu hổ, những dân ngụ cư ở phố hàng thớt !

***

Trên đây là một số thói xấu của nhiều người Việt chúng ta trong nhiều thập kỷ vừa qua. Những thói xấu này gắn bó với nhau, liên quan qua lại, có khi cái này là cái kia, trong cái này có cái kia, không khó để nhận biết bởi vì người ta cũng chẳng cần che dấu là mấy.

Chủ đề không mới nhưng vẫn đáng nhắc lại để một lần nữa chúng ta nhìn lại và nhận biết hơn chính chúng ta, với tư cách là một cá nhân, một tập thể, một tổ chức. Nhắc lại với nhau mà cùng biết xấu hổ, đó là điều may, còn nhắm mắt bịt tai, coi như mình đã tốt cả rồi thì đó là bất hạnh.

Thế nào cũng có bạn hỏi những thói xấu trên có là thuộc tính, là bản chất bản ngã gì gì đấy của người Việt hay không. Chắc chắn là không. Những nghĩa cử tốt đẹp, những trái tim trung hậu giàu lòng nhân ái, vị tha, đồng cảm còn nhiều lắm và đó mới là bản tính người Việt. Thế thì những thói xấu trên ở đâu quàng vào chúng ta? Nếu thực sự có một câu hỏi như thế thì nó đã vượt quá sức của người viết bài này, bởi vậy phải xin ý kiến của các nhà quản lý xã hội, các nhà nghiên cứu về xã hội, về văn hóa, lịch sử…Và để mọi người cũng có cơ hội bày tỏ ý kiến, nói cho rõ ra đâu là đen đâu là trắng thì phải chăng nên mở mục thăm dò ý kiến rộng rãi về mấy thói xấu trên và nguồn gốc của nó.

Theo TUẦN VIỆT NAM (2009)

Văn hóa làm việc 120 giờ/tuần của Elon Musk: Một ví dụ về sự bóc lột tàn bạo của tư bản thế kỷ 21

Elon Musk làm việc 120 giờ/tuần và mong muốn nhân viên của mình chăm chỉ như vậy. Tuy nhiên, kỳ vọng này không còn thực tế vì người lao động ưu tiên cân bằng công việc, cuộc sống.

Văn hóa làm việc 120 giờ/tuần của Elon Musk: Một ví dụ về sự bóc lột tàn bạo của tư bản thế kỷ 21

Ngày 16/11/2022, Elon Musk đã gửi email đến các nhân viên Twitter với những kỳ vọng mới dành cho người ở lại.

Chúng ta sẽ cần phải cực kỳ chăm chỉ“, Musk, người đã trở thành chủ sở hữu của Twitter vào tháng 10, viết. Ông cho nhân viên thời hạn một ngày để đồng ý với các điều kiện làm việc mới hoặc nghỉ việc cùng trợ cấp 3 tháng.

Các yêu cầu mới được tóm gọn là “làm việc nhiều giờ ở cường độ cao” để “xây dựng một Twitter 2.0 đột phá và thành công trong một thế giới ngày càng cạnh tranh“. Trước đó, Musk đã sa thải một nửa nhân viên Twitter, yêu cầu những lao động còn lại đến văn phòng và làm việc 84 giờ/tuần.

Theo Bussiness Insider, email của Musk là một ví dụ điển hình về giá trị mà các công ty Mỹ đặt vào “người lao động lý tưởng” hoặc những người luôn ưu tiên công việc hơn phần còn lại của cuộc sống. Nghiên cứu cho thấy nhiều nhân viên cảm thấy bị áp lực phải thực hiện khuôn mẫu này vì sợ sự nghiệp bị hủy hoại.

Các nhà tuyển dụng khác đang đưa ra những yêu cầu tương tự Musk. Trong một số ngành, cuộc chiến giằng co giữa ông chủ và công nhân đang diễn ra khi nhiều người đặt câu hỏi liệu có cần quay lại văn phòng sau nhiều năm làm việc ở nhà vì đại dịch hay không.

Ngoài ra, cuộc tranh luận về “quiet quitting” (nghỉ việc trong tư tưởng) trong bối cảnh các công ty công nghệ sa thải hàng loạt đã khiến một số nhân công phải nỗ lực hơn bao giờ hết.

Văn hóa “hardcore”

Trong email của mình, Elon Musk tiếp tục đề cập đến văn hóa “hardcore” và định nghĩa thuật ngữ này là “làm việc nhiều giờ ở cường độ cao” và “chỉ có hiệu suất vượt trội mới đủ điều kiện vượt qua“.

Trước đó, trong các email hay bài đăng trên Twitter, vị tỷ phú cũng nhiều lần dùng từ “hardcore” để yêu cầu các nhân viên của mình chăm chỉ và tận tụy hơn nữa với công việc.

Ngay trong các câu chuyện cá nhân, Musk, CEO của SpaceX và Tesla, cũng thường phô trương sự cống hiến với công việc của chính mình.

Đầu tháng 11, ông đã tweet rằng mình định ngủ tại trụ sở của Twitter “cho đến khi công ty được hồi phục” (bài đăng sau đó đã bị xóa). Trong một cuộc phỏng vấn ảo tại hội nghị thượng đỉnh G20 hôm 14/11, Musk nói: “Tôi đang làm việc hết sức mình từ sáng đến tối, 7 ngày/tuần“.

Năm 2018, Musk nói với The New York Times rằng trong một năm đầy biến động tại Tesla, “có những lúc tôi không rời khỏi nhà máy trong 3-4 ngày“.

Musk nhấn mạnh sự miệt mài với công việc khiến ông phải bỏ lỡ sinh nhật của mình, phớt lờ bạn bè, gia đình. Khi về đến nhà, Musk nói ông phải lựa chọn giữa việc không ngủ hay uống Ambien, một loại thuốc trị mất ngủ chỉ dùng trong thời gian ngắn, và cuối cùng bị một số thành viên hội đồng quản trị của Tesla trách móc vì đăng bài vào những khung giờ trái khoáy.

Cùng năm, tỷ phú công nghệ đã viết trên Twitter rằng “có nhiều nơi làm việc nhẹ nhàng hơn” so với Tesla, “nhưng chưa từng có ai thay đổi thế giới nếu chỉ làm việc 40 giờ/tuần“.

Quy định làm việc 84 giờ/tuần là “lố bịch”

Hình ảnh người sếp cống hiến từng giây từng phút của cuộc đời mình cho thành công của công ty đã là biểu tượng ở Thung lũng Silicon. Các ông chủ công nghệ thường kết hợp áp lực của việc trở thành một CEO quản lý hàng triệu USD với tâm lý tối ưu hóa mọi thứ của một kỹ sư điển hình.

Erin Reid, giáo sư tại Trường Kinh doanh DeGroote của Đại học McMaster và Lakshmi Ramarajan, phó giáo sư tại Trường Kinh doanh Harvard, cho rằng các tổ chức thường gây áp lực buộc nhân viên phải trở thành “người lao động lý tưởng” để đáp ứng nhu cầu của ông chủ hoặc khách hàng. “Phần lớn mọi người tin rằng để đạt được thành công đòi hỏi họ và những người xung quanh phải tuân theo lý tưởng này“, các giáo sư nhận định.

Nhưng câu chuyện đã bắt đầu khác đi khi nhiều nhân viên cảm thấy những kỳ vọng này không thể đáp ứng được trên thực tế.

Một bài báo năm 2015 của Reid, giáo sư Đại học McMaster, đã phát hiện ra rằng một số nhân viên tại một công ty tư vấn chiến lược toàn cầu đang giả vờ làm việc 80 giờ/tuần, trong khi thực tế là họ dành thời gian đó cho gia đình hoặc cho những việc không liên quan khác.

Theo Ric Edelman, nhà sáng lập kiêm CEO của Financial Services, công ty tư vấn tài chính hàng đầu thế giới, chăm chỉ “chỉ là một phần của câu chuyện thành công“. “Nếu cả đời chỉ biết chăm chỉ làm việc, bạn cũng sẽ không bao giờ trở nên giàu có được“.

Ayesha Whyte, Giám đốc điều hành nhân sự và luật sư việc làm tại công ty luật Virginia Dixon Whyte, nói rằng quy định làm việc 84 giờ/tuần của Musk là “lố bịch” vì nhiều người bắt đầu nghĩ khác về công việc của họ trong thời kỳ đại dịch. “Một công việc tốt là có thể giúp nhân viên cân bằng giữa công việc và cuộc sống tốt hơn“.

Đồng tình với quan niệm này, tác giả, triệu phú người Mỹ Arianna Huffington lập luận: “Hãy cho bản thân thời gian để kết nối, không chỉ với những người bạn yêu thương mà còn với chính bạn và trí tuệ của bạn. Làm việc 120 giờ/tuần không tận dụng mà chỉ lãng phí phẩm chất của bạn.

Hơn ai hết, bạn cần hiểu rằng chúng ta không thể đến sao Hỏa bằng cách bỏ qua các định luật vật lý. Chúng ta cũng không thể đến được nơi mình muốn nếu phớt lờ các quy luật khoa học trong cuộc sống hàng ngày“.

Theo TRI THỨC TRỰC TUYẾN 

Dân số thế giới đạt 8 tỷ: Bài toán hòa hợp giữa con người với thiên nhiên

Dân số thế giới đạt 8 tỷ người khiến việc tìm lời giải cho bài toán làm sao để loài người chung sống thân thiện với thiên nhiên, trong sự bình đẳng và đảm bảo quyền sống cơ bản trở nên cấp bách.

Dân số thế giới đạt 8 tỷ: Bài toán hòa hợp giữa con người với thiên nhiên

Thế giới đã có 8 tỷ người và được dự báo vẫn tiếp tục tăng trong ít nhất nửa thế kỷ tới, dẫn tới những áp lực đối với thiên nhiên và với chính xã hội loài người.

Theo thống kê của giới khoa học, trong khoảng 50 năm trở lại đây, dân số thế giới tăng gấp đôi, kinh tế thế giới đã tăng gần gấp 4 lần và thương mại toàn cầu đã tăng tới 10 lần.

Nhưng đi kèm với đó, thiên nhiên đang bị tàn phá với “tốc độ hủy diệt.”

Cột mốc dân số thế giới đạt 8 tỷ người khiến việc tìm lời giải cho bài toán làm sao để loài người chung sống thân thiện với thiên nhiên, trong sự bình đẳng và đảm bảo những quyền sống cơ bản vì sự tồn vong của chính mình, càng trở nên cấp bách.

Liên hợp quốc dự báo dân số thế giới sẽ vẫn tiếp tục tăng lên khoảng 8,5 tỷ người vào năm 2030, trước khi lên 9,7 tỷ người vào năm 2050 và thực sự đạt đỉnh khoảng 10,4 tỷ người vào năm 2080.

Thế giới đông đúc hơn phản ánh sự đa dạng và những tiến bộ đã đạt được trong phát triển loài người, nhưng cũng là lúc cần nhận thức rõ hơn trách nhiệm chung với Trái Đất.

Thêm nhiều người là thêm nhiều áp lực cho thiên nhiên, chủ yếu do nhu cầu tiêu thụ tài nguyên của con người.

Con người vẫn phải lấn chiếm thiên nhiên hoang dã để có nguồn nước, nguồn thức ăn và không gian sinh sống, gây ra những thách thức lớn về môi trường, trong đó phải kể đến biến đổi khí hậu, phá rừng và mất đa dạng sinh học.

Các nguồn tài nguyên thiên nhiên cung cấp thức ăn, nước uống hay năng lượng sẽ ngày càng khan hiếm khi con người tiếp tục tiêu thụ các nguồn tài nguyên một cách thiếu bền vững.

Các chuyên gia cảnh báo dân số tăng nhanh kết hợp với biến đổi khí hậu cũng dẫn tới tình trạng di cư trên diện rộng và thêm nhiều loại hình xung đột trong những thập niên tới. Đó là chưa nói tới lượng chất thải do con người tạo ra.

Dân số tăng nhanh, tình trạng xâm lấn môi trường thiên nhiên xảy ra trên quy mô rộng hơn cũng tạo ra một trong những nguy cơ hàng đầu đe dọa quy mô dân số là các dịch bệnh nguy hiểm.

Trong lịch sử, thời kỳ “Cái chết đen” ở thế kỷ 14 là do dịch hạch hoành hành ở châu Âu và châu Á, khiến 60% dân số ở châu Âu, Trung Đông và Bắc Phi tử vong, kéo theo dân số thế giới giảm mạnh trong giai đoạn từ năm 1300-1400 từ 429 triệu xuống 374 triệu người.

Hay mới đây nhất, đại dịch COVID-19 đã ảnh hưởng tới cả ba yếu tố định hình sự thay đổi trong cấu trúc dân số. Theo đó, năm 2021, tuổi thọ trung bình của người dân thế giới lần đầu giảm sau nhiều năm tăng, xuống còn 71 tuổi.

Ở một số quốc gia, các làn sóng dịch bệnh liên tiếp thậm chí đã dẫn tới những giai đoạn ngắn giảm số lượng phụ nữ mang thai và sinh con.

Đáng lo ngại là những hậu quả về y tế trong dài hạn do ảnh hưởng của COVID-19 còn làm gia tăng nguy cơ bùng phát các dịch bệnh nguy hiểm khác khi nền tảng sức khỏe, đề kháng của con người phần nào bị ảnh hưởng.

Ẩn bên trong sự tăng trưởng về số lượng dân là những dịch chuyển xu hướng “có vấn đề”, trong đó phải kể đến là tốc độ tăng trưởng dân số đang chậm dần và đến lúc nào đó sẽ giảm, kéo theo xã hội loài người thu hẹp dần.

Tốc độ tăng dân số thường niên vào năm 2020 là 1%, giảm mạnh so với mức 2,1% trong giai đoạn 1962-1965 và dự báo sẽ giảm xuống còn 0,5% vào năm 2050 do tỷ lệ sinh giảm liên tục.

Năm 2021, tỷ lệ sinh trung bình trên thế giới là 2,3 trẻ em/phụ nữ, tức là đã giảm hơn một nửa so với mức 5 trẻ em/phụ nữ vào năm 1950 và sẽ giảm xuống 2,1 trẻ em/phụ nữ vào năm 2050.

Theo Quỹ Dân số thế giới của Liên hợp quốc (UNFPA), thế giới đang đến giai đoạn mà đa số các quốc gia và đa số người dân đang sống ở một nước có tỷ lệ sinh thấp hơn mức sinh thay thế (2,1 trẻ em/phụ nữ) để đảm bảo sẽ có vừa đủ số bé gái để thay thế những phụ nữ trong quá trình tái sinh sản dân số thế giới.

Tuy nhiên, tại các nước nghèo hơn, tỷ lệ sinh vẫn liên tục duy trì ở mức cao trong khi các điều kiện chăm sóc sức khỏe giới tính và sinh sản rất thiếu thốn.

Liên hợp quốc ước tính hầu hết trong số 2,4 tỷ người tăng thêm để dân số thế giới đạt đỉnh vào năm 2080 sẽ được sinh ra ở vùng châu Phi phía Nam sa mạc Sahara.

Để đáp ứng đầy đủ các nhu cầu từ giáo dục, y tế cộng đồng, việc làm, nguồn nước và vệ sinh môi trường đều sẽ đòi hỏi chính phủ các nước này phải tăng đáng kể chi tiêu công.

Trong khi đó, yếu tố chính đang thúc đẩy dân số tiếp tục tăng là do tuổi thọ trung bình của người dân tăng, dự báo sẽ đạt 77,2 tuổi vào năm 2050.

Điều này kết hợp với tỷ lệ sinh giảm dẫn tới kết quả là tỷ lệ dân trên 65 tuổi sẽ tăng từ 10% vào năm 2002 lên 16% vào năm 2050.

Xu hướng “xám hóa toàn cầu” hay già hóa dân số này sẽ tác động tới các thị trường lao động, các hệ thống lương hưu quốc gia và cần nhiều hơn các dịch vụ chăm sóc người cao tuổi.

Theo UNFPA, hiện Việt Nam được xem là một trong các quốc gia có tốc độ già hóa dân số nhanh nhất thế giới.

Những người từ 60 tuổi trở lên chiếm 11,9% tổng dân số vào năm 2019 và đến năm 2050, tỷ lệ này sẽ tăng lên hơn 25%.

Đến năm 2036, Việt Nam sẽ bước vào thời kỳ dân số già, chuyển từ xã hội “già hóa” sang xã hội “già.”

UNFPA đánh giá sự thay đổi này ở Việt Nam không chỉ là do giảm tỷ lệ tử vong và tăng tuổi thọ mà phần lớn là do giảm mạnh tỷ lệ sinh.

Ngoài việc đặt ra các vấn đề mặt y tế, xã hội, có nguy cơ tình trạng già hóa dân số tác động tới nền kinh tế Việt Nam, giảm các lợi thế của Việt Nam về lao động.

Đó là chưa kể những khoảng cách lớn về phát triển con người nếu nhìn vào từng khu vực.

Khi thế giới có thêm nhiều người, thêm nhiều của cải và dịch vụ để giúp loài người sống khỏe mạnh hơn thì khoảng cách giàu-nghèo cũng tăng.

Hiện của cải của nhóm một số tỷ phú giàu nhất tương đương với toàn bộ tài sản của một nửa dân số thuộc nhóm nghèo và nghèo nhất trên thế giới.

Người dân các nước giàu có nhất cũng sống thọ hơn 30 năm so với nhóm ở các nước nghèo nhất.

Độ tuổi trung bình ở những khu vực khác nhau cũng có sự chênh lệch, hiện ở châu Âu là 41,7 tuổi trong khi ở vùng châu Phi phía Nam sa mạc Sahara là 17,6 tuổi.

Theo các chuyên gia, khoảng cách kỷ lục này thậm chí còn có thể tiếp tục nới rộng trong tương lai.

Cuộc khủng hoảng khí hậu ngày càng trầm trọng và quá trình phục hồi hậu COVID-19 diễn ra không đồng đều, bóng đen xung đột vẫn đe dọa nhiều khu vực, gây nguy cơ mất an ninh lương thực, năng lượng và tài chính, đặc biệt tại các nước đang phát triển, càng làm gia tăng tình trạng bất bình đẳng.

Tổng Thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres nhấn mạnh điều đáng tiếc là khi xã hội loài người đông đúc hơn cũng trở nên chia rẽ hơn.

Ông cảnh báo nếu như không thể thu hẹp khoảng cách, thế giới 8 tỷ người có nguy cơ chất chứa đầy nghi kỵ, khủng hoảng và xung đột, cản trở những nỗ lực tìm tiếng nói chung để giải quyết những thách thức đe dọa sự tồn vong của nhân loại.

Liên hợp quốc tin rằng mối quan hệ giữa tăng trưởng dân số và phát triển bền vững rất phức tạp và đa chiều, để đạt được mục tiêu phát triển bền vững thì song song với đó các chính phủ cần phải có những chính sách phát triển dân số phù hợp, linh hoạt điều chỉnh dựa trên những đòi hỏi thực tiễn, với nguyên tắc lấy con người làm trung tâm, tập trung vào chất lượng thay vì số lượng.

Bên cạnh đó, như nhà lãnh đạo chính trị nổi tiếng người Ấn Độ Mahatma Gandhi từng nhấn mạnh: “Trái Đất có thể đáp ứng mọi nhu cầu của con người nhưng không thể đáp ứng được lòng tham của mỗi người”, duy trì mối quan hệ hòa hợp giữa con người với thiên nhiên để phát triển bền vững phải là xu thế chủ đạo định hình tương lai loài người.

Theo VIETNAM PLUS

Đọc lại: Hà Nội bắn rơi bao nhiêu B-52?

Mảnh của pháo đài bay B-52 ở bảo tàng tại Hà Nội
Chụp lại hình ảnh,Mảnh của pháo đài bay B-52 ở bảo tàng tại Hà Nội

Chiến dịch ném bom Hà Nội và Bắc Việt Nam dịp Giáng Sinh 1972 vẫn được giới sử gia quân sự Hoa Kỳ quan tâm nhiều năm sau cuộc chiến.

Quan điểm ai đã ‘thắng’ sau trận oanh tạc làm chết nhiều thường dân miền Bắc Việt Nam cũng như con số ‘pháo đài bay B-52’ bị Bắc Việt hoặc đồng minh của họ bắn hạ hai phía Mỹ – Việt nêu ra vẫn còn nhiều khác biệt như trong phần tổng hợp sau:

Nhìn từ Hà Nội
B-52G
Chụp lại hình ảnh,Hình một chiếc B-52G chụp nhiều năm sau Chiến tranh Việt Nam. Loại phi cơ ném bom này được cho là có ‘tuổi thọ’ cao

Tại Việt Nam từ trước tới nay đã có các chi tiết khác nhau về số pháo đài bay B-52 của Hoa Kỳ bị Bắc Việt Nam bắn rơi ngay trên báo chí nhà nước.

Một bài trên trang web của Đảng Cộng sản Việt Nam về ‘Trận Điện Biên Phủ trên không’ hôm 14/02/2004 viết:

“Qua 12 ngày đêm chiến đấu kiên cường (từ 18 đến 30-12-1972) quân và dân ta đã đánh bại cuộc tập kích chiến lược bằng không quân của Mỹ, bắn rơi 81 máy bay các loại, trong đó có 34 máy bay B-52,”

Lực lượng phòng không Việt Nam bắn trả trước đợt tấn công của không quân Mỹ năm 1972. Trong 12 ngày đêm này, phi cơ B-52 đã được sử dụng và đã thả 17 ngàn tấn bom xuống Hà Nội và Hải Phòng
Chụp lại hình ảnh,Lực lượng phòng không Việt Nam bắn trả trước đợt tấn công của không quân Mỹ năm 1972. Trong 12 ngày đêm này, phi cơ B-52 đã được sử dụng và đã thả 17 ngàn tấn bom xuống Hà Nội và Hải Phòng

“Thất bại này của Mỹ không chỉ đơn thuần là thất bại quân sự, mà là thất bại chiến lược toàn diện cả về quân sự lẫn chính trị.”

“Cùng với những thắng lợi giành được trước đó, đặc biệt là trong cuộc tiến công chiến lược 1972 ở miền nam, thắng lợi của trận ‘Điện Biên Phủ trên không’ trên bầu trời Hà Nội và Hải Phòng đã góp phần buộc đế quốc Mỹ phải ký Hiệp định Paris, rút quân khỏi miền nam Việt Nam.

Sau bài báo đó 3 năm, con số 34 pháo đài bay B-52 của Mỹ bị bắn hạ tiếp tục được trang web của Đài Tiếng nói Việt Nam nhìn lại trận oanh kích vào Giáng Sinh trong bài có tựa đề tiếng Anh ‘The Christmas bombings of Hanoi in retrospect’.

Nhưng trong một bài đăng năm 2012, báo Quân đội Nhân dân đã giảm con số B-52 xuống so với trước:

“Trong 12 ngày đêm từ 18-12-1972 đến 29-12-1972, quân dân Hà Nội đã lập một kỳ tích lịch sử: bắn rơi 23 máy bay B-52, bắt sống nhiều phi công Mỹ.”

Nhận định về kết quả quân sự – chính trị của chiến dịch nhìn từ phía Hà Nội, tờ báo viết:

“Sau sự kiện này, Tổng thống Mỹ phải tuyên bố ngừng ném bom trên toàn miền Bắc Việt Nam từ 30-12-1972, đi đến việc ký kết Hội nghị bốn bên về ‘chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam’ tại Pa-ri ngày 27-1-1973”.

Đây là quan điểm cho rằng vì ‘thất bại’ do số thiệt hại quá lớn, Hoa Kỳ phải ngưng không kích và chấp nhận đàm phán.

Con số tử vong được tướng Phillip B Davidson viết trong cuốn The History 1946-75 Vietnam At War trích dẫn chính phủ Việt Nam công bố 1318 người chết và 1261 người bị thương trong đợt không tập kéo dài 12 ngày đêm
Chụp lại hình ảnh,Con số tử vong được tướng Phillip B Davidson viết trong cuốn The History 1946-75 Vietnam At War trích dẫn chính phủ Việt Nam công bố 1318 người chết và 1261 người bị thương trong đợt không tập kéo dài 12 ngày đêm
Nhìn ̀từ Hoa Kỳ

Đã có rất nhiều tài liệu của các nhân vật trong chính giới Hoa Kỳ, các nhà bình luận và phân tích quân sự về chiến dịch Hoa Kỳ gọi là Linebacker II (trận Linebacker I hồi tháng 5/1972 chỉ nhằm để kiểm tra sức mạnh phòng không Bắc Việt).

Một trong số bài viết gần đây nhất, của Rebecca Grant trên trang Bấm Airforce Magazine tháng 12/2012 mô tả:

“Các đội bay của B-52 xuất kích cả thảy 729 lần trong đêm… Cho đến khi chiến dịch kết thúc, Bắc Việt Nam đã quỳ gối, nói như lời của Cố vấn an ninh quốc gia Henry A. Kissinger. Họ đã sẵn sàng ký vào văn bản hòa đàm gồm cả phần trao trả tù binh Mỹ,”

Bà Rebecca Grant cũng trích lời sử gia không quân Walter J. Boyne nói có tám phi công Mỹ “bị giết khi tham chiến hoặc chết vì vết thương, 25 mất tích, 33 bị bắt làm tù binh chiến tranh, và chỉ có 26 được cứu thoát trước khi rơi bị bắt sống”.

Con số B-52 bị bắn hạ, theo nguồn tin này là 15.

Súng phòng không của miền Bắc Việt Nam thời kỳ Mỹ ném bom Hà Nội và Hải Phòng. Lực lượng miền bắc Việt Nam tuyên bố đã bắn hạ khoảng 34 máy bay B-52 trong khi con số của Hoa Kỳ nói chỉ có 15 chiếc
Chụp lại hình ảnh,Súng phòng không của miền Bắc Việt Nam thời kỳ Mỹ ném bom Hà Nội và Hải Phòng. Lực lượng miền bắc Việt Nam tuyên bố đã bắn hạ khoảng 34 máy bay B-52 trong khi con số của Hoa Kỳ nói chỉ có 15 chiếc

Bản thân sử gia Walter J. Boyne trong một tài liệu đăng năm 1997 nói rằng trên thực tế, hai đội bay B-52 ở Guam và U Tapao lên kế hoạch cho 741 lần xuất kích nhưng 12 chuyến phải bỏ.

Nhìn chung, các giới ở Hoa Kỳ đến nay vẫn cho rằng Linebacker II mà Mỹ cho là chỉ có 11 ngày (the 11- Day War) đã đem lại ‘thắng lợi quân sự’ và đã buộc Bắc Việt quay lại bàn đàm phán vốn bị bế tắc ở Paris.

Theo BBC News

Bài trên trang tiếng Anh của BBC Magazine ‘North Vietnam, 1972: The Christmas bombing of Hanoi’ (24/12/2012) nhấn mạnh đến sự tàn khốc của trận mưa bom.

“Vào thời điểm đó 1600 người Việt Nam bị giết, theo số liệu của nhà chức trách cộng sản, mà con số thực có thể còn cao hơn,”

Nhưng bài viết cũng cho rằng trận tấn công “có thể đã giúp cho việc ký kết hòa ước một tháng sau đó”.

Viết về Đêm Giáng Sinh khủng khiếp năm 1972, bài báo cho rằng vì sự chống trả quyết liệt của phía Bắc Việt Nam, “không lực Hoa Kỳ mất hai chiếc B-52 đêm đó, trong tổng số 15 chiếc”.

Hình ảnh một chiếc B-52 bị trúng đạn nổ tung trên bầu trời Hà Nội trong đợt Mỹ ném bom 12 ngày đêm, từ ngày 18 - 29/12 năm 1972. Chiến dịch không tập của Mỹ mang tên Linebacker II trong khi Việt Nam vẫn biết đến với cái tên "Điện Biên Phủ trên không"
Chụp lại hình ảnh,Hình ảnh một chiếc B-52 bị trúng đạn nổ tung trên bầu trời Hà Nội trong đợt Mỹ ném bom 12 ngày đêm, từ ngày 18 – 29/12 năm 1972. Chiến dịch không tập của Mỹ mang tên Linebacker II trong khi Việt Nam vẫn biết đến với cái tên “Điện Biên Phủ trên không”

“Một số phản lực cơ và máy bay hỗ trợ cũng bị phá trong vòng 11 ngày diễn ra Linebacker II.”

“Linebacker II chấm dứt ngày 29 tháng 12 và đến ngày 8 tháng 1/1973, mọi bên đều đã có mặt trở lại phòng hòa đàm ở Paris.”

Bài của BBC cũng nói có yếu tố tâm lý tác động đến quyết định của Tổng thống Richard Nixon khi quyết định nghe theo quan điểm của phe quân sự Mỹ cho ném bom Hà Nội bằng B-52.

Đó là vì “hình ảnh các phi công bị cầm tù và tra tấn ở miền Bắc và thường xuyên bị bêu riếu trên truyền hình là một sự xấu hổ cho Washington. Ông Nixon đã chịu một sức ép phải làm sao đưa quân về nước.”

“Hòa đàm Paris được ký vào cuối tháng đó, cho phép trao trả một số tù binh Mỹ và mở đường cho sự chấm dứt cuộc can dự quân sự của Hoa Kỳ ở Việt Nam.”

Chỉ là một trận đánh đưa tới chiến thắng
Pháo đài bay B-52 ném bom Việt Nam
Chụp lại hình ảnh,Pháo đài bay B-52 ném bom Việt Nam

Nhưng theo Marshall Michel, tác giả cuốn ‘The Eleven Days of Christmas: America’s Last Vietnam Battle’ thì cuối cùng, người Bắc Việt Nam đã thấy họ chiến thắng.

“Họ nhấn mạnh rằng cuộc ném bom của Hoa Kỳ có mục tiêu buộc họ đầu hàng, rút quân khỏi miền Nam Việt Nam. Nhưng Hòa đàm Paris cuối cùng thì đã đồng ý cho Bắc Việt để quân đội ở lại phía Nam, và vì thế họ có thể nói là chiến dịch Linebacker II đã thất bại.

Niềm tin này còn được củng cố sau khi quân Bắc Việt ở lại phía Nam đã đem lại chiến dịch thống nhất cuối cùng năm 1975. Để hoàn toàn hiểu sự khác biệt trong các cách giải thích khác nhau, tôi đã phải hiểu ra rằng từ góc độ của người cộng sản Việt Nam, Linebacker II đơn giản chỉ là một chiến thắng nữa trong cả một chuỗi thắng lợi của họ trong cuộc chiến vì độc lập 30 năm. Bằng chứng cho chiến thắng chính là sự thống nhất đất nước của họ.”

Nội dung chính của bài đã đăng trên giao diện cũ của BBC ngày 28/12/2012.

BBC