Miệt vườn thu nhỏ trên nóc nhà

Sinh ra ở Vĩnh Long nay chuyển về Đà Nẵng, chị Thi Loan luôn ao ước có khu vườn đậm chất miền Tây, nên quyết định lên sân thượng “khai hoang”.

Hai năm trước, chị Loan, 40 tuổi, ở TP Đà Nẵng bắt đầu làm vườn trên sân thượng tầng năm, rộng 100 m2 vì muốn có bữa ăn và trái cây sạch cho gia đình và hiện thực hóa ước mơ có không gian sống đậm chất miền Tây quê nhà.

Ban đầu, nữ chủ nhà hàng vác đất, phân bón lên sân thượng bằng thang bộ nhưng sau thấy sức không đảm đương nổi, chị nhờ chồng dùng máy tời kéo lên.

Khi mới có vườn, chị Loan chỉ trồng các loại rau và bầu, bí, mướp. Lên mạng xã hội, thấy có nhiều hội làm vườn trồng được các loại cải kale, dưa, ngô, cà chua… nên chị bắt tay vừa trồng vừa học hỏi.

Vụ Đông xuân thời tiết mát mẻ thì chị trồng xà lách và các loại rau xanh. Đặc biệt, bà chủ vườn ưu tiên trồng các giống cà chua khác nhau, khổ qua (mướp đắng), dưa leo, bầu bí…

Mùa hè nắng nóng chị ưu tiên trồng dưa lê Hàn Quốc, dưa bở, dưa chuột… và các loại rau lá.

Vì đam mê làm vườn, bà chủ nhà tranh thủ thời gian làm mọi khâu, từ trộn đất, bón phân, cắt cành… Từ một người không kinh nghiệm, chị Thi Loan dần chinh phục được những loại cây trồng khó tính. “Có những ngày tôi bỏ cả ăn, bỏ ngủ vì muốn trồng bằng được loại cây mình thích sau nhiều lần thất bại”, chị nói.

Ví dụ vụ đầu trồng dưa, cây chết hàng loạt. “Dưa rất nhạy cảm với mầm bệnh. Sáng còn thấy xanh tốt, trưa nắng lên đã héo, chết từ từ. Hôm nay chết 1-2 cây, ngày mai chết 5-6 cây do bệnh tuyến trùng, nấm, phấn rắng, rầy, rệp… Nhưng hồi đó đã biết nguyên nhân gì đâu”, chị Loan kể.

Sau những ngày mò mẫm trên các hội nhóm tìm hiểu, chủ vườn nhổ hết dưa, làm đất thật kỹ để xử lý sạch mầm bệnh. Chị phun phòng bệnh bằng dầu Neem 10 ngày một lần. Theo chị Loan, khi đã phòng, nấm và sâu bệnh dù có cũng không đủ sức gây hại cho cây.

“Ngoài xử lý đất bằng vôi bột rồi phơi khô, phun thuốc phòng bệnh, bón phân định kỳ đúng liều lượng và trồng đúng mùa vụ thì khi trồng dưa phải biết cắt bỏ chèo phụ, bấm ngọn đúng lúc, chọn giống ngắn ngày và kháng bệnh”, chủ vườn bật mí.

Chị Loan cắt đôi thùng phi 500 lít để trồng dưa lê Hàn Quốc. Một chậu trồng được 10 cây, mỗi cây khoảng 5-7 trái, mỗi trái khoảng 300-700 g. “Dưa ngọt lịm, thanh mát, đặc biệt cảm giác ăn dưa mình trồng rất khoan khoái”, chị cho hay.

Sau nhiều lần trồng thử nghiệm, chị Loan nhận thấy dâu tây Hana, Nhật Bản là loại dễ trồng, dễ chăm và ra trái nhiều nhất. Hết mùa mưa, giữa tháng 9 âm lịch là thời điểm thích hợp để mua ngó dâu tây về trồng. Khoảng một tháng, cây bắt đầu ra trái. Khi dâu tây ra hoa, chị thường bổ sung thêm Kali, tỉa bớt lá già để dành dinh dưỡng nuôi trái.

Cải kale là một trong những loại rau được trồng nhiều trên vườn nhà chị Loan. Đất trồng rau là 50% đất thịt, 50% hỗn hợp gồm tro, trấu, xơ dừa, vôi bột, phân bò. Chủ vườn ủ phân cá, rác nhà bếp, pha loãng tưới 3-10 ngày một lần, tùy vào số cây trong một chậu.

Xà lách Mỹ màu tím, chị Loan đã trồng qua hai vụ, thấy cây dễ chăm, ăn ngọt giòn. Xà lách trồng vụ đông xuân, hết mưa bắt đầu gieo hạt, trồng cây con. Chậu trồng phải rộng, dễ thoát nước. Khoảng 10 ngày đến nửa tháng chị bón phân gà viên cho rau.

Đây là vụ thứ tư chị Loan trồng dưa leo, giống V1-103 trên vườn. Theo chị, đây là giống dưa dễ trồng, ít sâu bệnh và rất sai quả. Khi dưa leo cao nửa mét bắt đầu nhặt bỏ chèo thứ nhất đến chèo thứ sáu. Chèo thứ bảy trở đi cái nào khỏe giữ lại để cho ra trái. Giai đoạn ra trái phải tiếp nước, dinh dưỡng thường xuyên cho cây.

Từ ngày làm vườn, chị Loan hầu như không phải mua trái cây và rau củ, vừa tiết kiệm chi phí, vừa được ăn rau quả sạch mỗi ngày. “Làm vườn cực đó, nhưng vì mình thích nên rất vui, vui nhất là được ngắm thành quả sau mỗi vụ trồng thành công một giống mới”, chị cho hay.

Nhật Minh / Ảnh nhân vật cung cấp /Vietnam E xpress

Napoleon Bonaparte: ‘Tôi là nước Pháp, nước Pháp là tôi’

Bạn có thể giết chết một người đàn ông. Nhưng bạn không thể giết chết một lý tưởng. Và Napoleon chính là lý tưởng đó. Hơn 200 năm đã đi qua từ những ngày người đàn ông ấy khuynh đảo cả Châu Âu. Người Pháp vẫn yêu ông, lăng mộ ông nằm trong điện Invalides cho người dân đến để tỏ lòng kính ngưỡng. Thế giới vẫn nể trọng ông, và Hitler trong ngày xâm chiếm nước Pháp đã đến lăng mộ ông đặt những bao cát để tránh sự phá huỷ của bom đạn.

Napoleon Bonaparte: ‘Tôi là nước Pháp, nước Pháp là tôi’

Tiêu đề của bài viết hôm nay gửi cho các bạn, cũng chính là câu nói năm xưa Napoleon đã nói về chính mình. Sau hơn hai thế kỷ, Napoleon vẫn ở trong tim người Pháp nói riêng và nhiều người dân ở nhiều nước khác: bất tử, huyền thoại, và ngưỡng mộ đến say mê.

Nói về Napoleon, mỹ từ thì không thiếu. Và vô số câu nói của ông cũng bất hủ ngàn đời, kể cả trong tình yêu, Hoàng đế bảo rằng: “Sóng mắt người đàn bà đẹp bao giờ cũng có tác dụng như một ly rượu mạnh mà người đàn ông chỉ là một tên bợm rượu.” Hay “Đàn bà đẹp làm vui mắt, đàn bà tốt làm vui lòng. Người trước là một thứ nữ trang, còn người sau là một kho tàng.” Như thể để điểm tô thêm cái đẹp và cái tài của người đàn ông này. Hơn tất cả, trong sự nghiệp của mình, đây là con người làm được những cái tưởng như không thể làm được, và sở hữu tầm nhìn nước Pháp đi trước thời đại.

Có một nhận xét thế này: Thường thì kẻ giỏi chính trị, ít khi giỏi quân sự. Kẻ giỏi quân sự, lại ít khi giỏi chính trị. Người vừa giỏi chính trị lại vừa thiên tài quân sự, sẽ làm Hoàng đế. Napoleon là người hiếm hoi hội đủ hai yếu tố đó. Ông là nhà cai trị xuất chúng mà cũng là nhà quân sự thiên tài.

Khi nhắc đến Napoleon là nói đến các trận đánh. Nhưng tôi sẽ đi từ cái mà ít người biết hơn: chính trị. Điều khiến ông được tôn thờ đến như vậy, còn ở bộ óc của một nhà cải cách mà trăm năm sau nhìn lại, hậu thế mới biết nói lời cảm ơn muộn màng.

Chính trị

Di sản mà Napoleon để lại vẫn còn nguyên những gì ta đang thấy ở Paris: Khải Hoàn Môn và diện mạo Paris ngày nay đều có bàn tay của Napoleon, đa số các công trình kiến trúc do Napoleon đề xuất xây dựng, Sở giao dịch chứng khoán tại Paris do ông phát triển. Và huân chương cao quý Bắc Đẩu bội tinh của nước Pháp chính là do Napoleon sáng lập.

Trong quân đội bãi bỏ tiêu chuẩn con ông cháu cha. Không đánh giá tướng lĩnh, sỹ quan theo dòng dõi, mà theo tài năng. Chẳng hạn thống chế Michel Ney xuất thân từ một gia đình thợ đóng thùng. Bạn hãy nhớ chi tiết này, chúng ta sẽ quay lại nó ở phần 2 của bài viết.

Mặc dù là một người duy vật và chỉ tin vào chính mình. Napoleon lại là người đầu tiên nói chuyện Hòa hợp tôn giáo. Tôn giáo là bình đẳng. Giữa một Châu Âu bài Do Thái, Napoleon lại dang vòng tay cho người Do Thái ở lại Paris. Ông nói “Đẩy người Do Thái khỏi đất nước sẽ làm suy yếu, nhưng đồng hóa họ sẽ làm tăng thêm sức mạnh cho đất nước”. Đối với Napoleon, sức mạnh của nước Pháp quan trọng hơn tín ngưỡng. Chính điều này mà nước Nga ghét ông, bù lại ông được người Do Thái mến mộ.

Vì là một người giỏi Toán thời phổ thông. Khi lên làm Hoàng đế, Napoleon thống nhất về đơn vị đo lường trên khắp nước Pháp và những vùng đất bị ảnh hưởng. Ông là người đã phổ biến ra đơn vị “mét” cho đến bây giờ. Đọc đến đây chắc nhiều người nể rồi nhỉ?

Nhưng giá trị lớn nhất của hoàng đế để lại chính là đặt ra bộ luật Napoleon. Đó là bộ luật dân sự quan trọng nhất, những luật lệ về giáo dục bậc cao, sắc luật về quy định đổ rác nơi công cộng, trách nhiệm gia đình, v..v

Hãy nghe Napoleon nói gì “Waterloo sẽ xóa sạch kí ức về rất nhiều chiến thắng của tôi. Nhưng thứ sẽ tồn tại mãi mãi, đó là Bộ luật Dân sự. Đấy là vinh quang của tôi”. Hôm nay, ¼ bộ luật trên thế giới lấy từ luật Napoleon.

Bộ luật này đã đánh tan hệ tư tưởng phong kiến ở Châu Âu.

Có một câu nói nổi tiếng của Napoleon thế này “Trí tưởng tượng cai trị cả thế giới”: sự sáng tạo, đầu óc dám nghĩ, dám lám. Đấy là con người vượt tầm thế kỷ. Ông muốn có một EU từ thế kỷ 18. Giấc mộng của một Đại Châu Âu. Chỉ khác ở chỗ, ông muốn Paris là trung tâm. Còn mình là lãnh tụ tối cao. Và điều này đã gián tiếp cáo chung số phận của người đàn ông vĩ đại này. Dù chúng ta luôn nhắc nhở nhau, nhưng không ai vượt qua được sức cám dỗ của quyền lực và sự ảo vọng bản thân khi trên đỉnh cao chói lọi. Kể cả Napoleon ngày đó hay Julius Ceasar thời cổ đại.

Và ta sẽ đến với điều thứ hai. Ngoài bộ óc của chính trị. Còn là bộ óc của thiên tài quân sự. Một thiên tài như bao thiên tài khác, đã lên cao rực rỡ và mất dần đi sự tỉnh táo cuối cùng.

Quân sự

“Ta chỉ có một mình chống lại cả châu Âu, ông có bỏ rơi ta không?” – Napoleon đặt câu hỏi như thế với Davout. “Chim đại bàng hói” Davout – người thống chế bất bại, cánh tay phải của Hoàng đế đã phủ phục dưới chân ngài.

Câu hỏi ấy là số phận của Napoleon. Con người cô đơn giữa vòng vây Châu Âu, và trí tuệ cũng cô đơn giữa Châu Âu thế kỷ 19. Xung quanh ngài là những con người trung thành và kính trọng Hoàng đế. Khi ngài chống lại những trật tự cũ của Châu Âu để giương cao ngọn cờ nước Pháp. Và nhằm đối phó với sức mạnh vũ bão ấy, Châu Âu trật tự cũ Anh – Nga – Phổ đã đoàn kết lại để đánh nước Pháp Napoleon. Tại nơi này, thiên tài quân sự của người đàn ông ấy nở rực rỡ.

Nhưng…

Napoleon đã phải đương đầu theo thế “Mãnh hổ nan địch quần hồ”.

Chúng ta có phải thường yêu quý những cái không tưởng. Hình ảnh Thường Sơn Triệu Tử Long giữa vạn quân Tào cứu ấu chúa, rồi Kiều Phong độc chiến Tụ Hiền Trang hay cái cách Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật nhà Trần mỉm cười uống rượu giữa hai hàng đao phủ thủ có phải luôn khiến người ta mê đắm đúng không? Napoleon cũng thế. Ông đã đánh và đã thắng theo thế “lấy ít địch nhiều”, đã chiến thắng rực rỡ trước đối phương có ưu thế về quân số.

Cuộc đời binh nghiệp của Napoleon tóm tắt thế này.

Tôi không dùng năm, mà tôi dùng tuổi. Để ta phải biết Napoleon giỏi đến thế nào:

– 16 tuổi được phong hàm thiếu úy ở trung đoàn pháo binh La Fère
– 23 tuổi, do thời thế từ Cách mạng Pháp cùng với tài năng liều lĩnh: Napoleon được thăng hàm đại úy trong quân đội chính quy Pháp.
– 24 tuổi, trở thành thiếu tướng. Phụ trách pháo binh quân Ý tại Pháp.
– 27 tuổi nắm quyền chỉ huy Tập đoàn quân Ý và dẫn dắt một cuộc chinh phạt nước Ý thắng lợi. 2 tháng sau, tiếp tục đánh bại quân đội Áo trên đất Ý.
– 28 tuổi, ông chinh phục nước Ý và ép nước Ý ký một hòa ước cắt đất với Pháp.
– 29 tuổi, đem quân viễn chinh Pháp qua Ai Cập. Đánh bại Ai Cập và cả sự can thiệp của đế quốc Ottoman.
– 31 tuổi, thực hiện cuộc đảo chính tại Paris. Nắm hết quyền lực trong ngoài ở quân đội Pháp và chính trường Pháp.
– 35 tuổi, ông lên ngôi Hoàng đế Pháp. Có một hành động sau này còn được nhắc đến mãi: trên nhà thờ Đức Bà Paris, thay vì đợi giáo hoàng đặt vương miện lên đầu. Ông giật lấy từ tay giáo hoàng và tự đội lên. Như muốn nói: tất cả đều do bàn tay này giành được. 3 tháng sau, lên ngôi vua Ý. Tiếp đó, làm bảo hộ “Liên bang Sông Rhein”. Châu Âu nằm trong tay Napoleon.
– 36 tuổi, chỉ huy 68 nghìn quân Pháp đã đánh tan 90 nghìn liên quân Nga – Áo tại trận Austerlitz ở vùng đồi Moravia, nay là CH Czech. Đó gọi là cuộc chiến đánh Liên minh thứ 3. Đỉnh cao rực rỡ trong quân sự của Napoleon.
– 37 tuổi, một lần nữa đánh bại Liên minh thứ 4. Lần này, Pháp tuyên chiến với Anh – đế quốc mạnh nhất Châu Âu đương thời. Bằng cách phong tỏa kinh tế (y như cái cách mà Mỹ và Phương Tây đang phong tỏa Nga bây giờ vậy). Nhưng không thành công vì Anh chơi bài … buôn lậu.
– 38 tuổi, dùng kế “Mượn đường diệt Quắc” đánh vào bán đảo Iberia. Lấy cớ Bồ Đào Nha nó láo, anh Napoleon hẹn anh Tây Ban Nha tới “úp sọt”. Đến khi anh Tây Ban Nha và anh Pháp cùng chiếm được Bồ Đào Nha thì anh Pháp thay vì chia đất lại đánh luôn anh Tây Ban Nha. Phế truất vua Carlos IV rồi đưa anh trai của mình là Joseph Bonaparte lên ngôi.Và đó là thời điểm rực rỡ nhất của Napoleon, khi ông đã xâm chiếm được 700.000 dặm vuông lục địa Châu Âu, từ bán đảo Iberia đến sông Vistula, từ Địa Trung Hải đến biển Balitc. Sức ảnh hưởng được miêu tả: “Nếu ông hắt hơi một cái, cả Châu Âu bị cảm lạnh”
– 39 tuổi. Napoleon nhận ra, mình đã sa lầy tại Iberia. Cuộc phản công trên quy mô rộng khắp tại Tây Ban Nha buộc Napoleon phải đích thân xuất chinh. Ông chiếm lại được Madrid. Nhưng lại phải rút về khi nghe tin Áo đã gây chiến tranh với Paris. Khi Napoleon vừa đi, liên quân Bồ Đào Nha – Anh lập tức phản công. 6 năm sau, không còn người Pháp nào ở Iberia nữa. Có thể nói cuộc chiến này là bước ngoặt cho sự đi xuống của nước Pháp.
– 40 tuổi, Napoleon cực kỳ vất vả mới đánh bại được quân Áo trong cuộc chiến với Liên Minh thứ năm. Cho thấy rõ các dấu hiệu xuống dốc của quân đội Pháp.
– 43 tuổi, Napoleon xâm lược nước Nga. Và Hoàng đế chính thức bại trận quan trọng đầu tiên. Trong cái lạnh -37 độ của mùa đông nước Nga. Cuộc chiến này cũng là lúc cái tên Nguyên soái Mikhail Kutuzov trở thành bất tử trong lịch sử quân sự thế giới.
– 44 tuổi, Napoleon và quân Pháp đối diện với cuộc chiến chống Liên Minh thứ 6. Lần này, Liên minh đông gấp 3 lần quân Pháp. Vậy mà thiên tài quân sự của Hoàng đế vẫn đánh bại được Liên Minh tới 3, 4 lần. Nhưng những trận thắng của ngài vẫn không cứu vãn cho nước Pháp. Liên minh tiến vào Paris và Hoàng đế bị quân đội đảo chính.
– 44 tuổi, Napoleon bị ép thoái vị. Và bị lưu đày tới Elba.

Và ở đây, điều kỳ diệu xảy ra:

– Vị hoàng đế từng hô mưa gọi gió và được ngưỡng mộ ở nước Pháp không dễ dàng chết như vậy. (Kẻ thống trị luôn có lý do để sống. Tôi là tín đồ của việc tin rằng Hitler không chết vào năm 1945). Napoleon và 3 viên tướng trung thành đã đổ bộ lại nước Pháp, quanh hoàng đế lúc đó chỉ có 724 cận vệ.

Nhưng ông có sự yêu quý của nước Pháp. Và thế là quá đủ.

Napoleon xuất hiện ở đâu, quân đội của triều đình theo ông đến đấy. Các đạo quân Paris phái xuống phía Nam để chặn đường Napoleon thì đều lần lượt quy thuận ông. Giống như thể bạn cung cấp quân cho Napoleon vậy. Đâu đâu cũng vang lên tiếng tung hô: “Hoàng đế muôn năm! Đả đảo giai cấp quý tộc!”. Trong vòng 10 ngày, Hoàng đế duyệt binh tại Lyon, thành phố lớn thứ hai nước Pháp. Ông tuyên bố phế truất vua Louis 18, rồi dẫn đầu 15.000 quân tiến về Paris, hoàn toàn không gặp bất kỳ sự kháng cự nào. Thống chế Ney – người chỉ trung thành với nước Pháp. Người thống chế lỗi lạc cuối cùng được triều đình cử mang quân đi ngăn chặn Napoleon, cũng quay về với Hoàng đế. Ông tưng bừng trở lại thủ đô Paris. Ông được ủng hộ, bởi ông đổi mới, bởi ông nhuốm màu huyền thoại. Và vì nhân dân Pháp chán ngấy sự cai trị của vương triều Bourbon suy đồi.

Nhưng vương triều ấy chỉ tồn tại 100 ngày.

– 18 tháng Sáu 1815, trên Waterloo huyền thoại. Napoleon đánh trận cuối cùng của cuộc đời gặp Wellington chỉ huy Liên Minh. Số phận và nhiều yếu tố đã khiến quân Pháp đại bại. Hoàng đế chính thức gục ngã và không gượng dậy được nữa. Năm đó, ngài 46 tuổi.
– Ngày 4/5/1821 , Napoleon qua đời khi chưa tròn 52 tuổi. Thi thể của ông được mặc bộ quân phục mà ông ưa thích và được phủ lên bằng tấm áo choàng màu xám, tấm áo trận mà ông đã khoác trong trận Marengo.”Tôi ước muốn nắm xương tàn của tôi nằm bên bờ sông Seine, ở giữa những người dân Pháp mà tôi rất yêu mến. Tôi chết trước thời hạn, bị giết bởi thể chế hoạt đầu Anh và do các kẻ sát nhân được thuê mướn”.

Bạn sẽ dễ dàng nhận xét: đời binh nghiệp của Napoleon như một đồ thị hình sin. Đỉnh cao của đồ thị nằm ở trận đánh Austerlitz, nơi ông khiến cho cả Châu Âu rúng động và đáy của đồ thị là trận Waterloo.

Chúng ta sẽ dừng lại ở mốc thời gian khi điểm bắt đầu cho con đường đi xuống của Hoàng đế. Trước đó, điều gì đã đem đến cho Napoleon những năm tháng rực rỡ, và đưa nước Pháp trở thành bá chủ của Châu Âu. Điều mà người Pháp hôm nay vẫn hoài niệm.

Hãy đi từ cái gốc đến cái ngọn. Từ cái tổ chức quân đội đến cái vạch định chiến lược.

1. Napoleon là người đã nghiêm túc nhìn nhận đúng vai trò của pháo đạn trong chiến tranh cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 19, khi mà công nghiệp đã bắt đầu hiện đại. Qua đó, biến pháo binh thành một bộ phận cơ động gắn liền với các binh đoàn tác chiến độc lập, thay cho cách dùng pháo chỉ phụ trợ cho bộ binh và bảo vệ lâu đài. “Súng đại bác đã giết chết nền phong kiến, bút mực sẽ giết chết xã hội tân tiến” là câu nói bao hàm nhiều ý nghĩa của Napoleon. Hỏa lực pháo là con át chủ bài của Napoleon, ông tập trung bắn phá vào 1 điểm, đánh vỡ hệ thống phòng ngự. Trong cùng thời đại với Napoleon, ở Việt Nam xa xôi có Quang Trung Nguyễn Huệ cũng cấp tiến như vậy: pháo binh (hạng nhẹ) của Tây Sơn bắn chính xác hơn bộ binh dùng súng trường.

2. Napoleon cải tổ toàn bộ quân sự Pháp theo hướng hiện đại. Các đơn vị tác chiến từ cấp trung đoàn trở lên, mỗi cấp đều có ban tham mưu, trinh sát, phối hợp hoả lực. Ông vứt bỏ đặc trưng cổ lỗ sĩ của quân đội trung cổ đánh thuê cho lãnh chúa.

3. Napoleon kết hợp pháo binh, kỵ binh và bộ binh hành quân nhanh, tập kích dụ địch tản quân, bao vây để rồi tập trung. Khi ấy, hỏa lực pháo, kỵ binh xung kích, bộ binh xung phong. Tất cả dồn vào phút quyết định đánh vào trung tâm phá tan đội hình địch.

Đi tiếp vào cái chiến lược cụ thể của Napoleon trong các trận đánh:

Napoleon là thiên tài trong nghệ thuật tiến hành chiến tranh. Công tước xứ Wellington, khi được hỏi ai là vị tướng vĩ đại nhất thời đó, đã trả lời: “Trong thời đại này, trong những thời đại đã qua, trong bất kỳ thời đại nào, Napoleon”. Giá trị của cái tên Napoleon đối với Châu Âu là một khái niệm về quân sự. Châu Âu thế kỷ 20 đã dùng từ “Napoleon Đỏ” để gọi một người Châu Á nhỏ bé xa xôi vì nể trọng tài năng người này: Võ Nguyên Giáp.

Tài năng chiến lược của Napoleon có thể ví dụ như trong cuộc chiến với Phổ. Nơi sẽ cho ta thấy sự khác biệt giữa Napoleon với phần còn lại lớn thế nào và vì sao có thể coi Napoleon là cha đẻ của quân sự hiện đại Châu Âu.

Như tôi đã nói ở phần đầu bài viết. Napoleon xây dựng quân đội dựa trên thực tài chứ không phải “con ông châu cha”. Còn Phổ thì khác. Quân đội Phổ cổ lỗ sĩ xây dựng trên chế độ nông nô. Binh lính là những người nông nô dù phải chiến đấu hết sức khổ sở nhưng không thể trở thành sĩ quan vì không phải thuộc dòng dõi quý tộc. Đây là điểm yếu chết người. Ngược lại Napoleon rất cải cách và biết cách động viên, khen thưởng binh sĩ, tặng tước hàm cho người dũng cảm.

Về sự hiện đại. Trong khi quân Phổ bố trận thì lạc hậu, khi đánh nhau thì bộ binh xếp thành ba tuyến, cứ thế bước lên, giữ nguyên đội hình hàng ngũ như thể đi đều 1, 2, 3 của các học sinh mẫu giáo, cứng ngắc và không cơ động, dàn hàng ngang thẳng tắp tiến lên như thể làm mồi cho đại bác của Napoleon vậy. Bên kia Napoleon lại xét địa hình, địa thế, đặt quân mai phục, đánh vào nơi hiểm yếu nhất và chia cắt lực lượng mỏng nhất của lực lượng địch.

Và đương nhiên, Pháp đã đánh bại Phổ rất gọn gàng.

Cái đáng nể của Napoleon là biết cách bố trí đội hình. Thống chế nào đứng ở vị trí nào? Quân nào ra trước tiên, quân nào tập hậu, khi nào xuất trận, khi nào nã pháo. Răm rắp theo khẩu lệnh. Có một chiêu mà Napoleon hay dùng đó là nghi binh ở mặt trận chính, đồng thời điều các thống chế của mình phân bổ ở các vị trí xa mặt trận nhằm đột kích vào đúng thời điểm để đánh đòn sấm sét. Kiểu đánh này cho ông những thành công rực rỡ. Nhưng nó có một điểm liều lĩnh: đó là quân dự bị mà đến kịp thì ông thắng, đến muộn thì ông sẽ khổ. Trận Austerlitz, thống chế Quân Davout di chuyển 110 km trong 48 giờ và giúp Napoleon thắng lợi. Nhưng ở trận Waterloo, sự cẩn thận đến mức lú lẫn và chậm chạp của thống chế Grouchy là nguyên nhân cho sự thất bại của Napoleon.

Là một vị chỉ huy giỏi, phải biết nắm thiên thời địa lợi nhân hòa. Napoleon cũng không ngoại lệ, trận Austerlitz là minh chứng cho điều đó, trong khi mật lệnh cho “Chim đại bàng hói” Davout di chuyển từ Viên qua để bảo vệ cánh phải, thì phía ngược lại, nhận thấy chiến trường có sương mù, ông cho 16 nghìn quân của Quân đoàn IV dưới quyền chỉ huy của Thống chế Soult nằm im lìm trong sương mù để đợi đột kích. Và đến khi mặt trời lên, đoàn quân này ùa ra, giống như thể đột nhiên sinh ra vậy. Liên minh hoảng hốt vì thấy quân Pháp còn nhiều quá, xuống tinh thần, bại trận. Sau này cụm từ “Mặt trời Austerlitz” (mặt trời lên xua sương mù) mà chúng ta được nghe chính là nói về chiến dịch cực kỳ thông minh này. Hôm đó 68 nghìn quân Pháp đã đánh tan 90 nghìn liên quân Nga – Áo.

Tiện đây, tôi “đá” qua Sử Việt chút: trong cuộc chiến đánh bại họ Trịnh, Nguyễn Huệ tập kích trong đêm, lợi dụng đêm tối cho người rơm ra nhận hỏa lực sau đó tràn ngược lên đánh bại họ Trịnh. Hai người Napoleon – Nguyễn Huệ sinh cùng thời, số phận làm Hoàng đế cũng ngắn ngủi lắm, họ chênh nhau có 3 năm thôi.

Trận đánh Austerlitz khiến Nga hoàng Aleksandr I của Nga phải thốt lên “Chúng ta là những em bé trong bàn tay của một gã khổng lồ.” Đồng thời tin thua trận báo về khiến quý tộc Anh hoảng hốt đến mức Thủ tướng William Pitt Trẻ đổ bệnh và qua đời sau đó.

Tôi nhận ra một điều, đa số những tướng giỏi nhất, là những tướng biết tiết kiệm máu xương binh sĩ nhất. Napoleon cũng vậy, ông nói với bộ tham mưu rằng: “Binh sĩ sẽ là những sinh mạng có lý tưởng chứ không phải là những cỗ máy mà người ta muốn tùy ý đặt đâu thì đặt. Vì vậy chúng ta phải từ bỏ lối bố trí đội hình tác chiến cũ, tạo ra một đội hình thích ứng với yêu cầu tấn công. Đội ngũ của chúng ta vừa phải dàn thành một tuyến hàng ngang, vừa phải đánh nhau bằng các cánh quân và những đội hình phân tán dàn đều ra. Đội quân phải nắm chắc nhiệm vụ và dựa vào địa hình, linh hoạt cơ động, tạo điều kiện cho chúng ta tập trung binh lực hơn để từng đơn vị đánh thắng địch. Chúng ta sẽ làm cho toàn thế giới thấy rằng, đội hình tác chiến mới tất sẽ thắng đội hình tác chiến cũ. Tôi tràn đầy lòng tin vào việc đó”.

Lời kết:

A.Puskin đại văn hào Nga đã viết về Napoleon Bonaparte như sau: “Là một trong những hiện tượng kỳ lạ nhất trong lịch sử nhân loại. Con người bé nhỏ đảo Corsica đã thẳng tiến tới tột đỉnh vinh quang: Hoàng đế nước Pháp, vua nước Ý, Chúa tể sông Ranh. Napoleon đã giáng cho chế độ phong kiến những đòn chí tử, đã bóp chết cách mạng Pháp, đã làm cho cả châu Âu khiếp đảm, đã nhào nặn lại lịch sử của nhiều quốc gia. Napoleon, người đã được thiên định để chấp hành những định mệnh bí ẩn của lịch sử”.

Và khi trận Waterloo kết thúc. Cũng là ngày cáo chung sự chói lọi của nước Pháp trên bình diện quân sự kéo dài cho đến 200 năm sau. Con người ấy trở thành sự hoài niệm, ngưỡng mộ và sự tiếc nuối của kinh đô Châu Âu.

Câu nói hay nhất của Napoleon chính là “Tôi có thể thất bại một trận đánh, nhưng tôi sẽ thắng cả cuộc chiến!” Ông nói đúng, Waterloo chôn vùi người thiên tài. Nhưng hậu thế 200 năm sau vẫn gọi tên ông bằng niềm trân trọng. Napoleon đã mang lại cho nước Pháp nhiều hơn những gì họ mong chờ ở ông. Và ông đã để lại cho thế giới nhiều hơn tất cả những gì ông nghĩ.

Theo DŨNG PHAN / THE X-FILE OF HISTORY / Theo Red VN

Một góc nhìn về ‘bệnh sĩ’ trong xã hội Việt Nam

Theo nhà nghiên cứu văn hóa Nguyễn Hùng Vỹ, bất cứ dân tộc nào cũng có sĩ diện. Tuy nhiên, sự sĩ diện này cao hay thấp, có ở mức cực đoan hay không lại tùy thuộc từng nền văn hóa và tùy thuộc từng giai đoạn phát triển của lịch sử.

Một góc nhìn về ‘bệnh sĩ’  trong xã hội Việt Nam

Biểu hiện của sĩ diện nhan nhản

Vậy, thế nào là sĩ diện? Ông Vỹ cho rằng, đó là việc người ta dùng những vẻ bề ngoài, những thao tác khoa trương trước người khác và dĩ nhiên, cái thao tác đó không phản ánh đúng tính chất con người đó mà chỉ để thỏa mãn sự khoe mẽ mà thôi. Tuy nhiên, ít nhiều điều đó cũng khiến anh khoan khoái. Còn về phía người đối diện thì đầu tiên họ bị nhầm, sau đó phát hiện ra bản chất của anh thì họ bực. Do đó, sự sĩ diện mang tính tiêu cực nhiều hơn.

Theo ThS Thạch Mai Hoàng, Bộ môn Nhân học, Đại học KH-XH&NV thì biểu hiện của thói sĩ này rất đa dạng. Chẳng hạn, đến nhà bạn ăn cơm, đáng ra anh sẽ ăn ba bát như ở nhà nhưng lại chỉ ăn một bát dù trong bụng vẫn đói; cứ tỏ ra ta đây đạo mạo, cái gì cũng biết nhưng thực chất đầu óc lại rỗng tuếch; đi ăn hàng luôn chừa lại một ít đồ ăn thay vì ăn hết… “Những biểu hiện của sĩ diện khiến ta gặp thường xuyên, nhan nhản ở bất cứ nơi đâu và bất cứ tầng lớp nào”, ông Vỹ khẳng định.

Sĩ diện bắt nguồn từ đâu?

Theo ông Vỹ, bản chất từ “sĩ diện” là mang vẻ mẫu của người lý tưởng. Thời phong kiến, theo truyền thống Nho giáo, sĩ quân tử được cho là mẫu người lý tưởng. Họ có học thức, có văn hóa, có đạo đức, lý tưởng, được xã hội mến mộ. Vì thế, họ là mục tiêu để bao người phấn đấu hướng tới. Tuy nhiên, không phải ai cũng trở thành sĩ quân tử. Do đó, nhiều người đã cố tạo cho mình một vỏ bọc theo quy chuẩn của bậc sĩ quân tử để có được “tiếng thơm”.

“Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa của sự sĩ diện là bản chất xã hội thiếu sự minh bạch thông tin. Những quy chuẩn của phát triển mập mờ, tạo cho con người dễ đội lốt dưới mọi hình thức trong ứng xử với cộng đồng”, ông Vỹ nêu quan điểm.

Nhà nghiên cứu văn hóa Hữu Ngọc lại lý giải ở một góc độ khác. Theo ông, cách đây gần hai thế kỷ, các nhà nghiên cứu Hofstede (Hà Lan) và E.Hall (Mỹ) đã chia các nền văn hóa thành hai loại: Các nền văn hóa dân tộc đặc trưng bởi chủ nghĩa cá nhân (các dân tộc châu Âu và Bắc Mỹ) và các nền văn hóa dân tộc đặc trưng bởi chủ nghĩa tập thể (các dân tộc châu Á, đặc biệt là ở các nước Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam).

Cuối cuộc chiến tranh thế giới thứ hai, một nhà nghiên cứu Mỹ đã nhận định: Văn hóa Nhật là văn hóa của sự xấu hổ. Đây cũng là nét chung của các nước chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa tập thể, trong đó có Việt Nam. Chính văn hóa xấu hổ đã tạo nên tính sĩ diện.

Lý giải rõ hơn điều này, ông Ngọc nói: Trong một xã hội như phương Tây đặc trưng bởi chủ nghĩa cá nhân, họ được tự do, tùy thích trong việc lựa chọn lối sống mà không nặng nề chuyện xem thái độ của những người xung quanh như thế nào. Bên cạnh đó, đạo Kito có tính chất cá thể. Bất cứ người theo đạo nào có tội mà đi xưng tội, được Đức Cha thay Đức Chúa xá tội cho thì lương tâm họ đã cảm thấy nhẹ nhàng.

Ngược lại, ở những dân tộc đặc trưng bởi chủ nghĩa tập thể thì họ sống trong mối quan hệ đan xen, chằng chịt với gia đình, họ hàng, làng xóm. Trong xã hội đó có những quy chuẩn đạo đức chung và mọi người cần tuân theo, chỉ cần anh đi chệch quỹ đạo đó sẽ bị người ta dò xét, thậm chí lên án. Văn hóa tập thể một mặt làm tăng tính cộng đồng, cộng cảm. Mặt khác, nó làm cho con người ta không dám thể hiện cái tôi rõ nét, từ đó mà sự đột phá, sáng tạo không cao, đúng hơn là nhiều khi người ta không dám sống thật với bản chất con người mình mà phải lựa theo tập thể.

Khi một người có lỗi lầm và bị phát hiện, dù họ có ân hận song cũng không thể xóa đi được mặc cảm, nỗi xấu hổ với gia đình, họ hàng, bạn bè, làng xóm. Thậm chí, người ta vẫn đề phòng, nghi kỵ anh, dù lỗi đó đã qua rồi. Vì thế, nhiều người có xu hướng cố gắng giấu kín lỗi lầm mình mắc phải vì sĩ diện, vì xấu hổ.

Sĩ diện bao nhiêu là… đủ?

“Con người cần có tính sĩ diện. Thế nhưng, khi sĩ diện ở mức cực đoan sẽ gây ra những phiền toái, bị mất đi cơ hội, mang tiếng xấu…”, ông Ngọc nói.

Để minh chứng cho điều này, ông đưa ra một ví dụ: “Tôi có một bà bạn người Đức. Bà từng phàn nàn với tôi rằng bà có tặng cho chị giúp việc người Việt Nam một món quà Tết nhưng chị này không nói lời cảm ơn mà lẳng lặng cất đi. Theo bà thì đó là sự thiếu lễ độ. Tôi phải giải thích rằng đó là tính sĩ diện của người Việt. Chị ấy không cảm ơn không phải vì vô ơn mà sợ rằng khi nói ra lời cảm ơn ấy sẽ bị khinh bỉ là người vồ vập của cải. Chắc chắn, chị ấy sẽ tìm dịp khác để báo đáp lại”.

Ông Ngọc cũng cho rằng, sự sĩ diện của người Việt Nam không chỉ thể hiện qua lời nói, hành động mà còn qua cả nụ cười. “Người Việt Nam có thể cười bất cứ lúc nào. Nụ cười ấy nhiều khi không phải là vui thích mà để che giấu cảm xúc, là nụ cười vô duyên. Chẳng hạn, một người bị đau, thấy người khác hỏi han thì nở nụ cười tỏ ra mình không sao vì không muốn có cảm giác thương hại. Hay có trường hợp, mẹ ốm nặng ở quê, người này muốn nghỉ về thăm mẹ nên đến gặp ông chủ nhưng lúng túng và chỉ biết cười…?.

Rõ ràng, có những sự sĩ diện gây ra phiền toái. Thế nhưng, “nếu không có sĩ diện thì cũng đáng lo, vì có thể người ta sẽ hành xử không theo một quy chuẩn nào, khiến những người xung quanh coi thường, lên án”, theo nhà nghiên cứu văn hóa Nguyễn Hùng Vỹ. Vậy, sĩ diện bao nhiêu được cho là đủ?

Trả lời cho câu hỏi này, ông Vỹ cho rằng, rất khó để định lượng được rằng mỗi người cần bao nhiêu sĩ diện và cần trong những trường hợp nào vì “mỗi cây mỗi hoa”. Cũng cần thấy rằng, sĩ diện còn tùy thuộc vào tính cách mỗi người. Có thể cùng một việc là để được nhận vào làm trong công ty nọ, nhân viên A sẽ lo quà cáp đến biếu sếp còn nhân viên B thì không vì anh ta chỉ muốn dựa hoàn toàn vào thực lực, không muốn mang tiếng quỵ lụy nhờ cậy ai. Điều này là do tính cách quyết định. Mà đã là tính cách thì khó sửa lắm.

Do đó, để biết sĩ diện bao nhiêu là đủ, theo ông Vỹ chỉ có thể “tùy thuộc vào góc nhìn của mỗi người. Góc nhìn đó thường gắn với lợi ích”.

“Trong nhiều trường hợp, khi người ta biết gạt đi tính sĩ diện để vì tập thể, vì lợi ích chung thì khi đó, sự sĩ diện được cho là đủ”, ông Vỹ nói.

 “Tính cách của mỗi người được tạo ra từ: Phản xạ cảm xúc mang tính tự nhiên; hình thành cái tôi khi ý thức được vị trí trong các mối quan hệ, chịu ảnh hưởng của môi trường văn hóa để hình thành nên những giá trị; do văn hóa, giáo dục chi phối. Do đó, thay đổi tính cách không dễ. Để người ta bớt đi tính sĩ diện thì có nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất vẫn là giáo dục”.

ThS Thạch Mai Hoàng

Theo AN NHIÊN / KIẾN THỨC

Cái nhìn quốc tế về nguồn lợi dầu khí hàng nghìn tỉ USD ở Biển Đông

Các tổ chức trên thế giới đưa ra nhiều con số ước lượng khác nhau về các trữ lượng dầu khí ở Biển Đông nhưng dù với con số nào thì giá trị cũng lên đến hàng ngàn tỉ USD.

Trải dài từ Singapore và eo biển Malacca về phía Tây Nam đến eo biển Đài Loan về phía Đông Bắc, Biển Đông là một trong những tuyến giao thương đường biển quan trọng bậc nhất của thế giới, nắm giữ tầm quan trọng lớn về chiến lược, chính trị. Mỗi năm, ước tính có khoảng 5.300 tỉ USD hàng hóa đi qua Biển Đông.

Song khu vực biển với hàng trăm đảo nhỏ, bãi đá, bãi cát ngầm này cũng là nơi chứa các trữ lượng khổng lồ về các tài nguyên hydrocarbon, đặc biệt là khí tự nhiên.

Trong một báo cáo năm 2013, Cơ quan Quản lý Thông tin Năng lượng Mỹ (EIA) ước tính Biển Đông nắm giữ trữ lượng xác minh (proved reserve) và trữ lượng khả năng (probable reserve) khoảng 11 tỉ thùng dầu và 190.000 tỉ foot khối (5.340 tỉ m3) khí tự nhiên. Trữ lượng xác minh tương ứng xác xuất 90% khai thác được, còn trữ lượng khả năng tương ứng xác xuất 50% khai thác được.

11 tỉ thùng dầu trị giá tương đương khoảng hơn 600 tỉ USD nếu tính theo giá dầu Tây Texas hiện nay khoảng 56 USD/thùng. Trong khi đó, giá khí tự nhiên hiện nay khoảng 10 USD/1.000 foot khối. Như vậy, 190.000 foot khối khí tự nhiên có giá trị khoảng 1.900 tỉ USD.

Trong khi đó, hãng tư vấn năng lượng Wood Mackenzie (Anh) ước tính Biển Đông chỉ có trữ lượng xác minh của dầu khí ở mức tương đương 2,5 tỉ thùng dầu. Tuy nhiên, các con số này chưa tính toán đến các nguồn tài nguyên hydrocarbon tiềm năng ở các khu vực khác trên Biển Đông chưa thể khai thác hoặc chỉ mới khai thác hạn chế hoặc do chưa đủ điều kiện và trình độ công nghệ.

Trong dự án thẩm định các tài nguyên dầu mỏ thế giới công bố vào năm 2010, Cục Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS) ước tính Biển Đông có các trữ lượng dầu và khí tự nhiên chưa khai thác vào khoảng 5-22 tỉ thùng dầu và 2.000-8.200 tỉ m3 khí tự nhiên. Tuy nhiên, các con số này không phản ánh trữ lượng thương mại vì vẫn chưa rõ liệu có khả thi về kinh tế để khai thác chúng không.

USGS cũng chỉ ước định các trữ lượng này ở một số khu vực ở Biển Đông, chứ không phải toàn bộ Biển Đông nên nguồn tài nguyên dầu khí chưa khai thác có thể còn lớn hơn.

Năm 2012, trong một báo cáo, USGS đưa ra các con số thẩm định cụ thể hơn, với khoảng 12 tỉ thùng dầu và 4.500 tỉ m3 khí tự nhiên chưa khai khác.

Hồi tháng 11/2012, Tổng Công ty dầu khí hải dương quốc gia Trung Quốc (CNOOC) ước tính Biển Đông nắm giữ các trữ lượng dầu khí chưa khai thác lên đến 125 tỉ thùng dầu và hơn 14.000 tỉ m3 khí tự nhiên). Tuy nhiên, giới chuyên gia cho rằng các con số thẩm định này là quá cao và các nghiên cứu độc lập khác không xác nhận chúng.

Theo VIETTIMES / CSIS; OIL PRICE

Trung Quốc bình luận chiến sự mặt trận Bắc Donetsk tại Ukraine

Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành

Thời báo Hoàn cầu của Trung Quốc ngày 15/6 đăng bài viết của các tác giả Trương Nhất Phàm, Liễu Ngọc Bằng, Tạ Nhung Bân và Lưu Dương dưới tiêu đề “Ukraine muốn dùng ‘Nhà máy luyện thép Azovstal thứ hai’ để giữ chân quân Nga chăng?” Dưới đây là bản dịch bài báo đó.

Cuộc tấn công của quân đội Nga tại Bắc Donetsk đình trệ không tiến triển được?

Hai tuần lễ rưỡi đã trôi qua kể từ ngày 27/5 khi quân đội Nga bắt đầu trận tấn công mặt đất vào thành phố Bắc Donetsk. Quân Nga đã thành công chiếm được phần lớn thành phố này, quân đội Ukraine bảo vệ Bắc Donetsk chỉ có thể lấy nhà máy hóa chất Azot làm căn cứ địa để chống cự, dường như muốn tái diễn cảnh tác chiến ở nhà máy luyện thép Azovstal tại thành phố Mariupol.

Quan sát chiến thuật tấn công của quân đội Nga, có thể thấy họ đã rút ra bài học đột kích mạo hiểm của “Hành động quân sự đặc biệt giai đoạn một”, chuyển sang áp dụng sách lược chiến thuật đánh chắc tiến chắc, tốc độ tấn công tuy không cao nhưng đánh chắc, có hiệu quả.

Một chuyên gia quân sự nói với nhà báo của “Thời báo Hoàn cầu” là truyền thông phương Tây đưa ra những luận điệu không phù hợp thực tế về thế trận của quân đội Nga tại Bắc Donetsk, họ cho rằng cuộc tấn công của quân Nga đình trệ không tiến triển được, một lần nữa rơi vào cảnh khốn đốn. Trên thực tế, đối với bất cứ quân đội nào, đánh công kiên bên trong đô thị bao giờ cũng là khổ chiến. Đánh công kiên trận địa chiến ở ngoại vi thành phố tuy cũng rất gian khổ nhưng rốt cuộc trận tuyến rõ ràng, hai bên địch ta luôn giữ một khoảng cách nhất định, chủ yếu dựa vào pháo tầm xa và đạn dược tiếp tế từ bên ngoài khu vực tác chiến hoặc dựa vào sự chi viện của không quân để phá hủy công sự phòng ngự của đối phương, sau đó bộ binh và xe tăng hiệp đồng tác chiến tiến hành đột kích chiến thuật. Chiến đấu trên đường phố trong đô thị gặp bất lợi ở chỗ hai bên địch ta đan xen kiểu cài răng lược, để tránh vô tình gây thương tích do nhầm lẫn, khó có thể dùng hỏa lực mạnh để thực hiện phủ kín hỏa lực lên địa điểm tranh giành. Đặc biệt là trường hợp tại địa điểm đó vẫn còn không ít dân thường thì lại càng không thể thường xuyên dùng pháo tầm xa chi viện. Đánh công kiên trên đường phố chỉ có thể dựa vào kiểu tác chiến “nhổ đinh” của lực lượng mặt đất để từng bước tiêu diệt sinh lực đối phương, rất khó sử dụng với quy mô lớn các loại vũ khí công nghệ cao thậm chí vũ khí điều khiển chính xác, bởi lẽ quân địch luôn di chuyển. Để đánh thắng trong chiến đấu trên đường phố, chủ yếu phải dựa vào ưu thế về số người tác chiến và trình độ chiến thuật của từng cá nhân binh sĩ.

Quan sát cách đánh của quân đội Nga đối với quân đội Ukraine cố thủ tại nhà máy hóa chất Azot ở thành phố Bắc Donetsk, có thể thấy họ đã học được kinh nghiệm trong trận đánh nhà máy thép Azovstal [ở thành phố Mariupol] trước đây, tức là áp dụng chiến thuật cắt đứt đường tiếp tế của đối phương và bao vây tiêu diệt. Theo tin của Thông tấn xã Nga, khi trả lời cuộc phỏng vấn của giới truyền thông do Bộ Quốc phòng Nga tổ chức, ông Basulin Phó Tổng chỉ huy lực lượng dân quân của “Nước Cộng hòa nhân dân Donetsk” [tự xưng] cho biết: Ngày 13/6, cây cầu cuối cùng nối Bắc Donetsk với thành phố Lysychansk đã bị phá hủy, trên thực tế Bắc Donetsk đã bị phong tỏa.

Đây không phải là lần đầu tiên người phụ trách chính quyền tỉnh Luhansk của Ukraine thừa nhận với giới nhà báo phương Tây là hai cây cầu trên sông Bắc Donetsk nối Bắc Donetsk với thành phố Lysychansk gần đó đã bị quân đội Nga phá hủy, cây cầu thứ ba đang bị pháo kích dữ dội nên cũng không thể sử dụng, tuyến đường dùng để sơ tán dân thường và để quân Ukraine rút ra khỏi thành phố Bắc Donetsk đã bị cắt đứt, quân đội Ukraine đã mất khả năng tăng viện cho Bắc Donetsk. Basulin dự đoán quân đội Nga “trong vòng một hai ngày tới sẽ tung toàn bộ lực lượng dự bị vào đây để chiếm thành phố này”. Tin tức từ hai phía Nga và Ukraine cho thấy quân đội Ukraine trong nhà máy hóa chất Azot đã bị bao vây cô lập, không có tiếp viện.

Không tồn tại điều kiện có một Azovstal thứ hai

Các trang thiết bị ở bên trong nhà máy hóa chất Azot đúng là những công sự phòng ngự thiên nhiên của quân Ukraine cố thủ tại đây. Hơn nữa, quân Nga do e ngại hóa chất rò rỉ ra ngoài nên cũng chưa sử dụng pháo tầm xa để tấn công. Tuy vậy nhà máy Azot dù sao cũng không được như nhà máy Azovstal, có lẽ quân đội Ukraine ở đây sẽ không giữ trận được quá lâu.

Truyền thông Nga cho biết các lực lượng vũ trang Ukraine muốn biến nhà máy hóa chất này thành một chiến lũy tương tự Azovstal. Đây là một trong những cơ sở sản xuất hóa chất lớn nhất Ukraine, chiếm một nửa diện tích thành phố Bắc Donetsk. Nhà máy Azot chẳng những có mấy chục nhà xưởng và kiến trúc công nghiệp mà còn có hầm tránh bom riêng. Azot là thành phố bên trong thành phố, có nhiều loại nhà xưởng, thậm chí có cả một nhà máy chế biến thực phẩm riêng, một trung tâm chăm sóc sức khỏe và khám bệnh.

Nhưng vị chuyên gia quân sự nói trên cho rằng nhà máy Azot rất khó trở thành một chiến lũy tương tự nhà máy Azovstal có thể cố thủ trong chiến đấu. Một mặt, quân Ukraine thiếu các thiết bị phòng ngự nhiều lớp. Tại Azovstal, quân Nga đánh lâu mà không thắng, chủ yếu do nơi này có hệ thống thiết bị phòng ngự bên trong, nhất là thiết bị ngầm quá lớn và phức tạp, quân Ukraine có thể dựa vào đó để ẩn náu và cố thủ. Nhà máy hóa chất Azot không có hệ thống “mê cung” ngầm dưới đất được thiết kế như tại Azovstal, hầm ngầm tránh bom thì đã đầy thường dân trú ẩn, đồng thời chỗ lánh nạn của Azot lại không vững chắc như ở Azovstal.

Mặt khác, qua hỏi cung các hàng binh là binh sĩ Ukraine và phần tử vũ trang thuộc “Tiểu đoàn Azov” ở Azovstal, phía Nga biết rằng phía Ukraine đã dự trữ sẵn nhiều đạn dược và vật tư dưới hệ thống hầm ngầm ở Azovstal, đều là hàng viện trợ từ trước của phương Tây. Sau khi quân đội Nga tăng cường rõ ràng các cuộc tấn công những vùng chứa vật tư đạn dược phương Tây chuyên chở vào Ukraine, quân Ukraine tại Bắc Donetsk dường như thiếu vật tư tiếp tế, hơn nữa tuyến giao thông nối với Lysychansk dùng để tiếp tế hậu cần và tăng viện đã bị cắt đứt, quân đội Ukraine cố thủ tại đây hoặc là bó tay chờ chết hoặc là gấp rút đầu hàng, hầu như không còn lối thoát nào khác.

Dĩ nhiên phía Ukraine có thể tuyên truyền rằng nhà máy Azot đang kìm chân thế tấn công của quân Nga, nhưng trong tình hình phía Nga đã chiếm được 97% vùng Luhansk thì rốt cuộc quân Ukraine ở nhà máy Azot còn giữ được bao nhiêu niềm tin chống cự — điều đó sẽ rất nhanh có câu trả lời.

“Cuộc chiến giành giật các cơ sở công nghiệp” sẽ còn tiếp diễn

Quan sát tình hình chiến trận của quân đội Nga tại Mariupol và Bắc Donetsk, có thể thấy mỗi lần đánh chiếm các thành phố công nghiệp nặng, họ đều tiến hành đánh công kiên thành phố, là một hình thức tác chiến gian khổ. Họ phải làm như vậy là do tính chất đặc biệt của các thiết bị công nghiệp.

Có phân tích cho rằng sau đây hành động tác chiến của quân đội Nga sẽ có thể không thoát khỏi định mệnh đánh chiếm các cơ sở công nghiệp nặng của Ukraine. Cho dù là Kharkiv ở miền Đông, Zaporoze ở miền Nam hay Odesa ở Tây Nam, tất cả đều là những cơ sở công nghiệp nặng của Ukraine, khắp nơi đều có các nhà máy luyện thép, nhà máy hóa chất, nhà máy nhiệt điện, các cơ sở công nghiệp chế tạo ô tô và máy bay. Các cơ sở đó đều sẽ được quân đội Ukraine biến thành căn cứ địa quan trọng để chống lại sự tấn công của quân đội Nga, sau đây quân Nga sẽ phải tác chiến nhổ hết từng căn cứ đó.

Quan sát tình hình chiến sự tại tỉnh Luhansk có thể thấy quân Nga có thể chiếm được Bắc Donetsk trong vòng một ngày. Hiện nay Lysychansk, nơi Ukraine bố trí lực lượng phòng thủ mạnh, sẽ “theo thứ tự” trở thành thành phố quan trọng tiếp sau bị quân đội Nga tấn công. Cũng như Bắc Donetsk, Lysychansk là trung tâm công nghiệp vùng Donbas và là thành phố mỏ quan trọng. Đây còn là trung tâm trung chuyển hậu cần của quân đội Ukraine ở vùng này. Một khi Bắc Donetsk thất thủ thì Lysychansk sẽ trở thành “chiến lũy” cuối cùng của quân Ukraine tại Luhansk, chắc hẳn các trang bị công nghiệp ở đây sẽ được họ sử dụng để liều mình chống cự. Trận đánh giành giật Lysychansk có thể sẽ thê thảm hơn trận đánh tại Bắc Donetsk.

Thông tấn xã Nga ngày 14/6 đưa tin: Trợ lý Bộ trưởng Bộ Nội vụ “Nước Cộng hòa nhân dân Luhansk” nói trên kênh 1 Truyền hình Nga là khoảng 2500 phần tử vũ trang Ukraine, kể cả 500-600 lính đánh thuê nước ngoài, hiện còn ở trong nhà máy hóa chất Azot tại thành phố Bắc Donetsk. Quân đội Nga ngày 14/6 thông báo:  từ 8 giờ đến 20 giờ ngày 15/6 (giờ Moskva), phía Nga sẽ mở một hành lang nhân đạo đi Svatovy, một thành phố ở Bắc Luhansk, thường dân sẽ được đưa đến các địa điểm bố trí tạm thời

Nguyễn Hải Hoành biên dịch từ nguồn tiếng Trung俄攻势停滞不前?乌克兰想用“第二个亚速钢铁厂”拖住俄军 ?, 环球时报 2022-06-15.

Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành / Nghiên cứu Quốc tế