Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn

Nhóm kiến trúc sư mong muốn mang đến không gian sống gần gũi nhất với thiên nhiên qua từng đường nét thiết kế, không gian bên trong công trình. Phần trần gỗ chạy dài theo chiều dọc đến khu vực nhà ăn và phòng bếp, không gian thoáng sáng nhờ vào thiết kế cửa kính trong suốt mở ra hai bên.
Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 1.

Toạ lạc tại ngoại ô ven vịnh Melbourne nước Úc, căn nhà là nơi nghỉ dưỡng riêng tư của gia đình nhiều thế hệ. Cây xanh phủ kín các lối đi vào căn nhà.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 2.

Nhóm kiến trúc sư mong muốn mang đến không gian sống gần gũi nhất với thiên nhiên qua từng đường nét thiết kế, không gian bên trong công trình. Ngôi nhà còn có hệ thống xử lý chất thải và tái sử dụng nguồn năng lượng từ thiên nhiên hợp lý.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 3.

Phòng khách được thiết kế với tông màu đen chủ đạo, phần trần và tường nhà liên kết tạo nên sự đồng nhất. Một cửa sổ giếng trời phía trên cung cấp ánh sáng cho cả khu vực phòng khách và hành lang chung.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 4.

Phần trần gỗ chạy dài theo chiều dọc đến khu vực nhà ăn và phòng bếp, không gian thoáng sáng nhờ vào thiết kế cửa kính trong suốt mở ra hai bên.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 5.

Cận cảnh khu vực bàn ăn với bàn gỗ hình chữ nhật và lối hành lang thoáng sáng. Gian bếp thiết kế tối giản có đảo bếp cho các bữa ăn nhanh của các thành viên trong gia đình. Kệ gỗ đồng màu với màu gỗ của trần nhà mang đến sự kết nối cho căn phòng.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 6.

Để đường nét căn nhà được mềm mại, các góc bo của phần mái tại khu vực sân trời được uốn cong tạo nên một khoảng sân mát mẻ nhưng vẫn giữ được yếu tố gần gũi với thiên nhiên xung quanh.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 7.

Khu vực nghỉ ngơi thư giãn bên cạnh phòng ăn, nơi đây được gia chủ sử dụng là nơi thư giãn sau bữa tối.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 8.

Một căn phòng trưng bày tranh yêu thích của gia chủ, khu vực tối giản nội thất hướng tầm nhìn ra khu vườn trung tâm căn nhà.

Mở rộng không gian sống nhờ kết cấu cửa kính bản lớn - Ảnh 9.

Gia chủ tận dụng phần lớn nguồn năng lượng từ thiên nhiên như ánh sáng mặt trời, gió, nước mưa cho việc sưởi ấm, điện sinh hoạt và tưới tiêu cây cối xung quanh nhà.

Theo Nhật Quang / NDH

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với “nghiệp trồng người”: “Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất”

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với "nghiệp trồng người": "Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất"
“Bước chân đến Nhật vào năm 18 tuổi, không sõi tiếng, không bạn bè, không người thân quen, thú thật tôi cũng nghĩ đến chuyện từ bỏ. Nhưng vì đó là ước mơ, cũng là lựa chọn duy nhất ở thời điểm bấy giờ nên có khó khăn cũng phải cắn răng bước tiếp” – anh Nguyễn Duy Anh nhớ lại hành trình vất vả đã qua.

Năm 2006, một chàng trai Hà Nội chân ướt chân ráo đặt chân tới xứ sở hoa anh đào. Ở thời điểm đó, chính bản thân anh cũng không ngờ rằng, mình sẽ gắn bó với Nhật Bản suốt 16 năm.

Vượt qua rào cản ngôn ngữ, cách biệt văn hóa, Nguyễn Duy Anh ôm ước mơ của riêng mình để từng bước vượt qua khó khăn. Có những thời điểm phải làm đủ thứ việc, từ rửa bát thuê, nhân viên siêu thị, cho đến phục vụ nhà hàng, anh vẫn luôn kiên trì học tập và thích nghi.

Chính nhờ tinh thần đó, nhiều năm sau, người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật Bản đã xuất hiện và khiến bao người kinh ngạc.

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với nghiệp trồng người: Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất - Ảnh 1.

– Vì sao anh lựa chọn đi du học ở Nhật?

Phải nói rằng, đi du học vào thời điểm đó là một quyết định táo bạo đối với tôi. Bắt đầu mọi thứ từ con số 0, đã có lúc tôi nghĩ đến chuyện từ bỏ. Nhưng thú thật du học Nhật vừa là ước mơ, vừa là lựa chọn duy nhất của mình lúc đó vì nguyện vọng 1 thi vào Học viện an ninh không trúng tuyển.

Nhật Bản không chỉ được biết đến với những phong cảnh hữu tình, những công trình kiến trúc độc đáo, mà còn có bao nét văn hóa truyền thống đặc sắc, lối sống và cách ứng xử văn minh, lịch sự. Đó là điều mà tôi luôn muốn học hỏi từ đất nước này.

Vì thế, dù gia đình không mấy khá giả, tôi vẫn kiên trì với nguyện vọng của mình. Thời gian đầu sẽ phát sinh một số khoản tốn kém, nhưng nếu bạn quyết tâm nỗ lực, có ý chí phấn đấu thì chi phí sẽ không là vấn đề gì.

– Những ngày đầu mới sang Nhật, anh có gặp nhiều bỡ ngỡ khi bước chân vào một môi trường mới, với những nét văn hóa khác biệt?

Có lẽ không chỉ riêng tôi mà lúc mới sang, ai cũng sẽ gặp những “cú sốc” tại đất nước này. Khó khăn đầu tiên phải kể đến đó là vấn đề bất đồng ngôn ngữ. Hồi đầu, tôi vẫn chưa thạo tiếng, mà người Nhật thường nói rất nhanh. Thế nên dù đi đâu, gặp ai nói gì, tôi cũng chỉ biết ấp a ấp úng cho qua.

Lúc đó, các trang mạng xã hội và phương tiện để liên lạc, kết nối vẫn còn chưa được phổ biến như hiện nay, đa phần mình phải tự tìm tòi tất cả mọi thứ. Nhiều khi, tôi cũng mong muốn tìm được ai đó đi trước để tham khảo, tư vấn, giúp mình định hướng dễ dàng hơn.

Tuy nhiên, vào đúng giây phút mà tôi bắt đầu cảm thấy chông chênh trên con đường mình chọn thì bất ngờ nhận được giấy báo đỗ vào trường đại học công lập tỉnh Hyogo (thành phố Kobe) – trường top 3 về khối ngành Kinh tế của Nhật Bản. Cảm xúc lúc đó như vỡ òa. 3 năm nỗ lực cuối cùng cũng đem về trái ngọt, giúp tôi có thêm động lực để cố gắng.

Đến khi lên đại học, tôi gặp thêm những khó khăn trong học tập, vì hồi đấy theo học trường công lập nên yêu cầu đối với mỗi sinh viên cũng rất cao. Người Nhật lại có lối sống và cách làm việc kỹ tính nên ngày nào tôi cũng phải tự “thúc” mình cố gắng cải thiện năng lực bản thân.

Tôi bắt đầu học cách xác định kế hoạch cho từng giai đoạn. Ví dụ như lúc học tiếng, tôi đề ra mục tiêu đạt đến trình độ nào trong khoảng thời gian bao lâu, sau đó sẽ lập kế hoạch chi tiết. Đồng thời, để kế hoạch đi theo đúng tiến độ đề ra, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải tự giác kỷ luật và cố gắng hết sức mình.

Những nỗ lực đó đã giúp tôi đạt được học bổng toàn phần 4 năm liên tục, rồi tốt nghiệp loại Giỏi tại khoa Kinh tế. Từ quá trình này, tôi lại hiểu thêm một điều rằng, chỉ khi vượt qua những khó khăn và thất bại, con người ta mới trưởng thành hơn.

– Những giai đoạn phải đi rửa bát thuê, làm nhân viên siêu thị, phục vụ nhà hàng… để trang trải cuộc sống, anh rút ra kinh nghiệm nào đặc biệt?

Tại Nhật Bản, cho dù làm ở các công ty lớn hay các cơ sở kinh doanh nhỏ lẻ, môi trường đều rất kỹ tính và thách thức. Tôi buộc phải học theo tính kỷ luật của người Nhật, từ việc tuân thủ giờ giấc đến cách làm việc tỉ mỉ và cẩn thận từng li từng tí.

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với nghiệp trồng người: Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất - Ảnh 2.

Họ luôn tính giờ chuẩn xác theo từng phút một. Chậm một giây cũng là chậm. Tuy rằng công việc của tôi chỉ là rửa bát thuê, nhưng vẫn phải lên lịch làm việc trước 1 tháng liền. Một khi đã đăng ký và chốt lịch xong xuôi, tôi bắt buộc phải tuân theo, không được nghỉ, không được thay đổi đột xuất.

Lúc đầu tôi cũng không quen nên còn gặp không ít rắc rối. Nhưng dần dần, nhờ cách làm đó mà tôi tập được thói quen quản lý thời gian và lên kế hoạch cho bản thân. Đây là một điều quan trọng không chỉ trong công việc mà còn áp dụng được vào học tập, cuộc sống thường ngày.

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với nghiệp trồng người: Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất - Ảnh 3.

– Là Cử nhân Kinh tế, điều gì đã đưa anh đến với quyết định chuyển hướng sang ngành giáo dục?

Ý định này nảy ra trong chính quá trình học tập tại Nhật Bản. Tháng ngày ngồi trên giảng đường, tôi cảm nhận được sự tận tâm và bài bản được hiển hiện rõ nét trong cách giảng dạy của người Nhật. Điều đó lý giải vì sao chất lượng giáo dục ở đây lại cao như vậy.

Chứng kiến những điều đó, tôi mong muốn được giúp đỡ các bạn du học sinh Việt Nam tiếp cận nhiều hơn với nền giáo dục tiên tiến này. Hơn nữa, trong tình hình Việt Nam và Nhật Bản đang xây dựng mối quan hệ hữu nghị giữa hai bên, tôi cũng muốn góp chút công sức vào việc đưa nhân tài từ Việt Nam sang Nhật Bản học tập, rồi sau đó trở về phát triển kinh tế nước nhà.

Từ đây, ý định xây dựng một cơ sở đào tạo giáo dục riêng đã ra đời. Và chặng hành trình đó cũng không dễ dàng gì.

– Tại sao không phải làm thuê mà lựa chọn làm chủ?

Vừa tốt nghiệp, tôi đã đi làm phiên dịch và xử lý hồ sơ cho du học sinh của trường Nhật ngữ Osaka Minami (thành phố Osaka). Sau 2 năm làm thuê để tích lũy kiến thức về quản lý giáo dục, suy nghĩ tự mình làm chủ và hiện thực hóa tâm huyết bấy lâu nay mới sôi sục trong lòng.

Ngay từ đầu, kế hoạch của tôi đã sử dụng hai chữ “Tự chủ” làm kim chỉ nam. Tôi muốn tự chủ để đặt quyền lợi của học viên lên hàng đầu, tự chủ trong việc chọn lựa hàng ngũ giáo viên ưu tú, có kinh nghiệm giảng dạy lâu năm. Bên cạnh đó, tôi cũng muốn tự chủ để đặt ra những chế độ học bổng hấp dẫn, tạo động lực phấn đấu cho sinh viên.

Phải giữ được hai chữ “Tự chủ” thì tôi mới có thể tự đưa ra quyết định riêng của mình. Như vậy, một cơ sở đào tạo giáo dục chuẩn Nhật, thân thiện với các du học sinh quốc tế và đặc biệt là các bạn du học sinh Việt Nam dần thành hình.

– Chặng đường kinh doanh riêng tại Nhật của anh gặp phải những khó khăn gì?

Ước muốn thì có rồi, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Đó chính là khó khăn lớn nhất của những người mới làm kinh doanh. Để có được Học viện Nhật ngữ GAG ngày hôm nay, tôi đã trằn trọc rất nhiều đêm cho việc lên ý tưởng, dành thời gian nghiên cứu và tìm hiểu cách thức, phương hướng xây dựng một môi trường giáo dục chất lượng cao ở Nhật.

Giai đoạn đầu luôn là giai đoạn gian nan nhất, đặc biệt là khi mình “tự chủ” từ đầu tới cuối. May mắn là tôi nhận được sự giúp đỡ, tham vấn của các thầy cô tại Nhật, cộng thêm ý kiến của các đồng nghiệp, bạn bè.

Nhờ vậy, dù vấn đề cứ lần lượt phát sinh, tôi vẫn có thể giải quyết ổn thỏa. Qua mỗi lần như vậy, tôi lại học được thêm những cách tiếp cận rất hay từ người Nhật.

Năm 2015, ở cương vị Giám đốc điều hành, tôi chứng kiến Học viện chính thức đi vào hoạt động và đào tạo thế hệ học sinh đầu tiên. Đó chính là khởi đầu để tất cả chúng tôi nỗ lực, cống hiến không ngừng nghỉ. Đến năm 2021, tôi mới chính thức trở thành Hiệu trưởng Học viện.

Đây là niềm tự hào nhưng cũng là thách thức rất lớn. Tôi mất tới hai tháng để suy nghĩ, nâng lên đặt xuống, không biết mình có thể đảm nhiệm vị trí là bộ mặt của trường hay không. Cuối cùng, khao khát được thử sức bản thân, làm công việc chưa người Việt nào ở Nhật từng làm đã thôi thúc tôi đứng ở vị trí này.

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với nghiệp trồng người: Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất - Ảnh 4.

– Anh đã đối mặt với khó khăn của cương vị mới như thế nào?

“Nếu như muốn trở thành người có tiếng nói trong công việc thì mình phải là người cố gắng nhất trong công việc” – Đây là câu nói mà tôi vô cùng yêu thích. Cách vượt qua khó khăn chỉ đơn giản là mình cứ cố gắng.

Để đảm đương khối lượng công việc lớn, tôi thường xuyên là người tới nơi làm việc sớm nhất và về nhà sau cùng. Ngày mới của tôi thường bắt đầu lúc 7:00 sáng, vừa ăn sáng, vừa đọc báo và kiểm tra lịch trình làm việc. Tới 8:00 tôi sẽ có mặt tại trường. Còn các giáo viên khác thường tới trước 8:30 để chuẩn bị cho tiết học bắt đầu lúc 9:10.

Ở Nhật Bản không có văn hóa nghỉ trưa nên tôi chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi để dùng bữa cùng mọi người, sau đó nhanh chóng quay trở lại công việc. Hầu như chưa có ngày nào tôi về nhà trước 22:00.

Để đưa Học viện không ngừng phát triển, hiện tại tôi cũng đang chuẩn bị một số dự án giáo dục tại Việt Nam. Dự án này sẽ liên quan tới đào tạo tiếng Nhật cho các bạn sinh viên đại học để thúc đẩy nguồn nhân lực chất lượng tiếng Nhật. Điều này cũng mở ra nhiều cơ hội làm việc tại các doanh nghiệp Nhật Bản hơn.

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với nghiệp trồng người: Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất - Ảnh 5.

– Văn hóa làm việc của người Nhật nổi tiếng với sự cống hiến. Sau 16 năm sống tại đây, anh nghĩ sao về điều này?

Khi làm việc với người Nhật, tôi rất ngạc nhiên khi thấy ai cũng có tinh thần học tập đáng nể. Bạn sẽ thấy sổ ghi chú và bút để “take note” mọi điều quan trọng là những thứ không thể thiếu. Có thể thấy, người dân xứ sở hoa anh đào luôn có tinh thần làm việc hết mình, theo đuổi đến cùng và không ngừng nỗ lực.

Cảm thấy mình phải học hỏi thêm nhiều điều, tôi cũng thường tận dụng những khoảng thời gian trống trong ngày để đọc sách. Ví dụ như lúc đi tàu đến chỗ làm, hay lúc nghỉ giữa giờ, tôi sẽ tranh thủ học một ít. Có thể khoảng thời gian đó không nhiều, nhưng tích lũy ngày qua ngày sẽ mang lại một kho kiến thức quý giá.

Một khía cạnh khác góp phần thay đổi cách làm việc của tôi chính là quan niệm “Làm ra làm, chơi ra chơi”. Khi đi làm, chúng ta phải dành toàn bộ công sức và sự tập trung cho công việc, đẩy năng suất và hiệu quả lên mức tối đa. Đây cũng là điều mà tôi thường nhắc nhở học sinh trong trường.

– Anh làm thế nào để cân bằng cuộc sống và công việc bận rộn?

Quan trọng nhất là kỹ năng quản lý thời gian. Khi bạn quản lý tốt, nâng cao năng suất của bản thân thì sẽ giải quyết được lượng công việc khổng lồ. Thông thường, tôi ưu tiên làm những việc có tính khẩn cấp cao trước. Và để công việc không bị tồn đọng, tôi sẽ cố gắng làm hết những nhiệm vụ của ngày hôm nay, không để dồn sang hôm sau.

Đặc biệt, tôi hạn chế thời gian lên mạng xã hội, giảm bớt các hoạt động giải trí, vì những việc này thường gây mất thời gian cũng như ảnh hưởng đến năng suất làm việc. Thay vào đó, tôi sẽ sắp xếp một ngày nghỉ trong tuần để cân bằng cuộc sống tốt hơn.

Đương nhiên, đôi khi chúng ta cũng phải hi sinh phần nào quỹ thời gian cá nhân cho công việc và học sinh. Tuy nhiên, đối với cá nhân tôi, công việc là sở thích, là đam mê, vì vậy tôi luôn muốn “cháy hết mình” cho sự nghiệp “trồng người”. Càng được tiếp xúc nhiều với các bạn trẻ, tôi lại càng được tiếp thêm sức lực và nhiệt huyết để cảm thấy tươi mới. Đó là niềm vui không gì có thể thay thế được.

Người Việt đầu tiên thành Hiệu trưởng ở Nhật và mối nhân duyên với nghiệp trồng người: Mình có thể không phải người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất - Ảnh 6.

– Anh có kinh nghiệm nào muốn chia sẻ thêm với các du học sinh Việt sang Nhật?

Nhìn từ chính khó khăn của bản thân, tôi muốn nhắn nhủ với các em nếu định đi du học Nhật Bản thì đầu tiên phải cố gắng chuẩn bị tiếng Nhật thật tốt. Đây là yêu cầu cơ bản, cũng là tiền đề mang lại rất nhiều lợi thế để có thể nhanh chóng hòa nhập và làm quen với cuộc sống mới.

Thứ hai là, chuẩn bị kế hoạch du học thật chi tiết, mục tiêu mình muốn học ngành gì, tương lai muốn làm việc trong lĩnh vực gì. Khi có mục tiêu rõ ràng thì mình sẽ tập trung toàn bộ thời gian và sức lực cho nó.

Cuối cùng, tôi có một câu nói tâm đắc muốn gửi tặng đến các bạn trẻ: “Mình không phải là người giỏi nhất, nhưng hãy luôn là người cố gắng nhất.”

– Cảm ơn anh đã dành thời gian chia sẻ ạ!

Thuý Phương – TK: Hải An / Theo Trí thức trẻ

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt, đáng tiếc rất nhiều người đang mắc

Đây là một trong những nguyên nhân khiến nhiều người tăng nguy cơ mắc tiểu đường đáng tiếc.

Chúng ta nghe nói rất nhiều về vai trò quan trọng của bữa ăn sáng . Mặc dù có nhiều ý kiến khác nhau về quan niệm bữa sáng nhưng chắc chắn thói quen ăn sẽ ảnh hưởng đến cơ thể bạn.

Khi nói đến lượng đường trong máu, có rất nhiều yếu tố liên quan đến việc quản lý chỉ số này. Trong đó, những gì bạn ăn hoặc không ăn trong bữa sáng là một trong những yếu tố quan trọng nhất.

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt rất nhiều người đang mắc

1. Không ăn đủ chất xơ

Theo CDC , chất xơ là một chất dinh dưỡng có rất nhiều chức năng, từ việc cải thiện sự đều đặn của hệ tiêu hóa và cholesterol trong máu đến tăng cảm giác no, làm chậm quá trình giải phóng carbohydrate vào máu.

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt, đáng tiếc rất nhiều người đang mắc - Ảnh 1.

Khi bạn ăn một bữa sáng ít chất xơ, nhiều carb, như bánh mì nướng trắng với mứt, carbohydrate trong bữa ăn sẽ nhanh chóng đi vào máu hơn so với việc bạn ăn lượng carb tương đương nhưng có hàm lượng chất xơ cao hơn.

Phụ nữ có 6 kiểu ăn sáng sau thường bị già nhanh

Lượng carbohydrate tăng nhanh có thể dẫn đến lượng đường trong máu tăng vọt sau bữa ăn. Điều này có thể ảnh hưởng đến mức năng lượng và cảm giác thèm ăn.

Đối với một người không mắc bệnh tiểu đường, cơ thể được trang bị tốt insulin để hỗ trợ quá trình này. Tuy nhiên, theo thời gian, bạn sẽ bị suy giảm khả năng phản ứng hiệu quả với lượng đường tăng cao.

Để giảm bớt phản ứng cần thiết từ tuyến tụy, hãy thử thêm chất xơ vào trong bữa ăn sáng như ăn ngũ cốc nguyên hạt, bột yến mạch, thêm trái cây vào bữa ăn…

2. Bỏ bữa sáng

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt, đáng tiếc rất nhiều người đang mắc - Ảnh 2.

Một nghiên cứu đăng tải trên NCBI đối với những người mắc bệnh tiểu đường type 1 cho thấy, bỏ bữa sáng có liên quan đến nồng độ đường huyết trung bình cao hơn và tỷ lệ kiểm soát đường huyết kém đi. Điều này làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim, thần kinh và tổn thương thận, bên cạnh việc suy giảm các cơ quan và mô khác.

Trong thời gian nhịn ăn kéo dài như nhịn ăn sáng, lượng đường trong máu có khả năng giảm xuống. Đối với một số người, thay đổi này có thể không đáng chú ý. Nhưng với những người khác, lượng đường trong máu thấp hơn có thể dẫn đến các triệu chứng hạ đường huyết như tim đập nhanh, run rẩy, đổ mồ hôi, khó chịu và chóng mặt.

Nếu bạn quá bận rộn đến nỗi thường xuyên bỏ ăn sáng, hãy thử chuẩn bị vào đêm hôm trước với những món đơn giản, lành mạnh như sữa chua Hy Lạp phủ quả mọng, các loại hạt…

3. Không ăn đủ protein

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt, đáng tiếc rất nhiều người đang mắc - Ảnh 3.

Một bữa ăn cân bằng là bữa ăn có chứa carbohydrate, protein, chất xơ, chất béo. Nếu không có tất cả các thành phần này trong bữa ăn, bạn sẽ hạn chế lượng vitamin và khoáng chất nạp vào cơ thể, khiến đường huyết tăng vọt.

Cơ thể bạn phải mất rất nhiều công sức để phân hủy và tiêu hóa protein. Khi bạn tiêu thụ chất dinh dưỡng này cùng với carbohydrate, nó cũng có thể làm chậm quá trình giải phóng carbohydrate vào máu.

Do đó, không ăn đủ protein vào bữa sáng có thể là mối đe dọa sức khỏe, khiến bạn có đường huyết tăng vọt bất thường.

4. Không ăn đủ chất béo lành mạnh

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt, đáng tiếc rất nhiều người đang mắc - Ảnh 4.

Tương tự như protein, chất béo cũng làm chậm quá trình tiêu hóa carbohydrate, giúp giảm khả năng tăng đột biến đường huyết. Ngoài ra, nó là một chất dinh dưỡng giúp bạn cảm thấy no lâu hơn sau bữa ăn. Do lợi ích no của chất béo, các bữa ăn cân bằng bao gồm cả chất dinh dưỡng này có thể hạn chế việc ăn vặt và kích thước bữa ăn, hỗ trợ quản lý đường huyết.

Chất béo lành mạnh, như chất béo không bão hòa có trong quả bơ, quả hạch và bơ hạt có thể làm giảm viêm trong cơ thể và thường không cần chuẩn bị nhiều trước khi kết hợp chúng vào bữa ăn.

Ví dụ, bạn có thể thêm một nửa quả bơ vào bánh mì nướng nguyên hạt thay vì mứt, thêm bơ hạt vào táo để tăng cường protein và chất béo, yến mạch ăn kèm hạt chia, hạt gai dầu…

Ai có 5 thói quen này khi ăn sáng thì cả đời không lo mỡ nội tạng, giảm tối đa nguy cơ mắc bệnh tiểu đường

1. Bắt đầu ăn sáng bằng việc uống nước

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt, đáng tiếc rất nhiều người đang mắc - Ảnh 5.

TS Blanca Garcia (chuyên gia dinh dưỡng RDN của HealthCanal) cho biết, thói quen ăn sáng này là một cách tốt nhất để bắt đầu những thói quen lành mạnh trong ngày. Việc chọn uống nước trước hết cho phép cơ thể bạn bù nước sau nhiều giờ nhịn ăn. Nó cũng giúp bạn có nước trong dạ dày để chuẩn bị nhào thức ăn.

2. Bữa ăn sáng có nhiều chất xơ

Chọn bữa ăn sáng có nhiều chất xơ giúp giảm lượng đường và chất béo được hấp thụ. Khi ăn sáng, hãy thêm rau vào bữa ăn của bạn để cơ thể khỏe mạnh hơn.

3. Ăn bột yến mạch vào bữa sáng

Bột yến mạch là một bữa ăn sáng tuyệt vời để thay thế bánh ngọt vốn chứa nhiều carbohydrate tinh chế. Đây là nguồn ngũ cốc nguyên hạt tuyệt vời và chứa nhiều chất xơ cũng như chất dinh dưỡng giúp chúng trở thành một bữa ăn chính hoặc bữa ăn nhẹ lành mạnh.

4 thói quen ăn sáng khiến đường huyết tăng vọt, đáng tiếc rất nhiều người đang mắc - Ảnh 6.

4. Không dùng các món ăn sáng có lớp phủ kém lành mạnh

Xi-rô phong, đường nâu, trái cây sấy khô và sô cô la là những chất phủ có thể tạo nên một bữa ăn không lành mạnh, khiến đường huyết tăng cao. Tốt nhất là trao đổi các thành phần này bằng những thành phần khác giàu dinh dưỡng hơn.

5. Không dùng món ăn sáng ở dạng chế biến sẵn

TS Julia Glanz (làm việc tại living.fit) cho rằng, rất nhiều người có xu hướng ăn thức ăn nhanh hoặc đồ ăn tiện lợi vào bữa sáng. Hãy phá bỏ thói quen đó và cố gắng chuẩn bị cho mình một bữa sáng lành mạnh để sống khỏe hơn.

Theo Tuấn Minh / Trí thức trẻ

5 nhà sáng chế nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam: Tổ nghề súng thần công Hồ Nguyên Trừng

Trí tuệ người Việt đã nhiều lần tỏa sáng dưới hình hài các sáng chế qua nhiều thời kỳ lịch sử khác nhau.

Cao Lỗ – cha đẻ của nỏ liên châu

Cao Lỗ (? – 179 TCN) là một tướng tài của Thục Phán An Dương Vương, quê quán tại xã Cao Đức, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh ngày nay.

Lẫy nỏ bằng đồng thời kỳ Đông Sơn.

Tương truyền, ông là người chế ra nỏ liên châu, bắn một lần được nhiều phát. Sử sách cũ đã thần thánh hóa gọi loại nỏ này là: “Linh Quang Thần Cơ”. Do là người phát minh ra nỏ thần, lại có tài bắn nỏ nên dân gian thường gọi Cao Lỗ là Ông Nỏ.

Cao Lỗ huấn luyện cho hàng vạn binh sỹ ngày đêm tập bắn nỏ. Vua An Dương Vương thường xem tập bắn trên “Ngự xa đài”, dấu vết này nay vẫn còn ở Cổ Loa.

Khi Triệu Đà cho quân xâm lược Âu Lạc, chúng đã bị các tay nỏ liên châu bắn tên ra như mưa, chết như rạ và phải lui binh. Sách Lĩnh Nam chích quái chép rằng: Cứ đem nỏ ra chĩa vào quân giặc là chúng không dám đến gần. Đương thời, nỏ liên châu trở thành thứ vũ khí thần dũng vô địch của nước Âu Lạc.

Với sáng tạo của mình, Cao Lỗ đã trở thành một là biểu tượng của trí tuệ, sức mạnh Việt Nam ngay từ buổi đầu dựng nước.

Hồ Nguyên Trừng – ông tổ của nghề đúc súng thần công

Hồ Nguyên Trừng (1374 – 1446) là người huyện Vĩnh Phúc, lộ Thanh Hoa (nay thuộc tỉnh Thanh Hóa), con trai cả của vua Hồ Quý Ly. Ông nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam với tư cách một nhà kỹ thuật quân sự, công trình sư lỗi lạc, ông tổ của nghề đúc súng thần công của người Việt.

Thời ấy, do yêu cầu chống giặc ngoại xâm, muốn có nhiều súng trang bị cho các thành trì và các hạm đội, Hồ Nguyên Trừng đã phải gấp rút tổ chức những xưởng đúc súng lớn. Ông đã đúc kết những kinh nghiệm cổ truyền, trên cơ sở đo, phát minh, chế tạo ra nhiều loại súng có sức công phá sấm sét.

Từ việc cải tiến súng, chế thuốc súng, hiểu rõ sức nổ của thuốc đạn Hồ Nguyên Trừng phát minh ra phương pháp đúc súng mới gọi là súng “thần cơ”. Đây là loại súng có đầy đủ các bộ phận cơ bản của loại súng thần công ở những thế kỷ sau này.

Nòng súng là một ống đúc bằng sắt hoặc bằng đồng. Phía đuôi súng được đúc kín có bộ phận ngòi cháy ở chỗ nhồi thuốc nổ. Đạn pháo là mũi tên bằng sắt lớn. Khi bắn, người ta nhồi thuốc súng vào phía đáy rồi đặt mũi tên vào giữa và nhồi loại đạn ghém bằng sắt và chì.

Súng thần cơ có nhiều loại, to nhỏ khác nhau. Hồ Nguyên Trừng chú trọng chế tạo loại thần cơ lớn gọi là “thần cơ pháo”, chất là súng thần công cỡ lớn được đặt cố định trên thành hoặc trên xe kéo cơ động.

Khi đối mặt với nhà Hồ, quân Minh bao phen kinh hoàng về loại súng này. Nhưng cuộc kháng chiến của nhà Hồ thất bại vì không được dân ủng hộ. Giặc Minh đã bắt được nhiều súng thần cơ và cả Hồ Nguyên Trừng – nhà sáng chế ra nó.

Hồ Nguyên Trừng đã bị đưa về Trung Hoa để phục vụ việc phát triển hỏa lực của nhà Minh. Trong Vân đài loại ngữ, Lê Quý Đôn cho biết: “Quân Minh khi làm lễ tế súng đều phải tế Trừng”.

Ngoài súng thần cơ, Hồ Nguyên Trừng còn là nhà sáng chế của thuyền cổ lâu (thuyền chiến lớn có hai tầng) và là tổng công trình sư của nhiều công trình kiến trúc, thủy lợi hoành tráng thời Hồ.

Lương Thế Vinh(1441-1497) là một nhà toán học, Phật học, và chính trị gia thời Lê sơ.

Lương Thế Vinh và chiếc bàn tính “Made in Vietnam”

Lương Thế Vinh (1441 – 1496), dân gian gọi là Trạng Lường, sinh ra trong một gia đình nông dân có học ở làng Cao Hương, huyện Thiên Bản, tỉnh Nam Định.

Từ thời niên thiếu ông đã nổi tiếng là thần đồng, thông minh, nhanh trí. Lớn lên, Lương Thế Vinh càng học giỏi, chưa đầy 20 tuổi đã nổi tiếng khắp vùng Sơn Nam. Năm 23 tuổi, ông đỗ trạng nguyên khoa Quý Mùi (1463).

Lương Thế Vinh được lịch sử Việt Nam ghi nhận như một nhà toán học lỗi lạc, với tác phẩm để lại cho hậu thế là cuốn Đại thành toán pháp để tiện dùng – cuốn sách giáo khoa toán đầu tiên ở nước ta. Trong cuốn sách, ông đã tổng kết những kiến thức toán thời đó và cả những sáng chế của mình.

Ở Việt Nam lúc đó công cụ tính toán chủ yếu vẫn là hai bàn tay bằng cách “bấm đốt ngón tay”. Khi phải tính toán phức tạp hơn thì người dùng một sợi dây với những nút thắt làm công cụ đếm…

Lương Thế Vinh đã sáng chế ra một công cụ tính toán lợi hơn, đó là chiếc bàn tính gẩy – loại bàn tính đầu tiên của Việt Nam. Lúc đầu ông nặn những hòn bi bằng đất có khoan lỗ ở giữa, xâu vào một cái đũi, các xâu buộc cạnh nhau thành một bàn tính.

Sau này ông cải tiến những “viên tính” bằng đất thành những đốt trúc ngắn, rồi những viên tính bằng gỗ sơn màu khác nhau để dễ tính, dễ nhớ…

Cao Thắng “copy” hoàn hảo súng trường tối tân của Pháp

Cao Thắng (1864-1893) quê ở thôn Yên Đức, xã Tuần Lễ, tổng Yên Ấp, huyện Hương Sơn (nay là xã Sơn Lễ huyện Hương Sơn tỉnh Hà Tĩnh), là một lãnh tụ trong cuộc khởi nghĩa Hương Khê do Phan Đình Phùng khởi xướng cuối thế kỷ 19.

Không chỉ là một nhà chỉ huy quân sự đầy mưu lược, ông còn là một kỹ sư quân giới tài năng, một nhà sáng tạo xuất chúng.

Nhận thức được vai trò của vũ khí trong đấu tranh, Cao Thắng chủ trương bằng mọi cách phải chế tạo được súng như của Tây. Cơ hội đã đến với ông sau khi nghĩa quân thu được 17 khẩu súng theo kiểu 1874 của Pháp và 600 viên đạn sau một trận phục kích quân địch.

Ông đã cho tháo rời các bộ phận của một khẩu súng chiến lợi phẩm ra nghiên cứu và mau chóng chế tạo một loại súng tương tự. So với súng kíp, đây thực sự là “siêu phẩm” của nền quân sự châu Âu.

Cao Thắng đã cho tập trung các thợ rèn giỏi về lò rèn đúc sung. Chẳng bao lâu những kho vũ khí lớn của nghĩa quân đã được trang bị hàng trăm khẩu súng cùng rất nhiều đạn dược. Súng bắn rất hiệu quả, dù tầm bắn có kém hơn súng Pháp do ruột gà ngắn và không có rãnh bên trong.

Đại uý Pháp Goselin từng tham dự vào cuộc chinh phạt ở Nghệ Tĩnh đã viết về các khẩu súng của Cao Thắng trong cuốn Nước Nam như sau: “Tôi có đem nhiều khẩu súng đó về Pháp, nó giống đủ mọi vẻ như súng của các xưởng binh khí nước ta chế tạo, đến nỗi tôi đưa cho các quan pháo thủ xem các ông cũng phải sửng sốt lạ lùng”.

Thiếu tướng, Giáo sư, Viện sĩ Trần Đại Nghĩa (1913–1997)

Trần Đại Nghĩa – người đặt nền móng nền công nghiệp quốc phòng Việt Nam

Thiếu tướng, Giáo sư, Viện sĩ Trần Đại Nghĩa (1913–1997) tên thật là Phạm Quang Lễ, sinh ra trong một gia đình nhà giáo nghèo tại xã Chánh Hiệp, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long. Bằng nỗ lực vượt khó, ông đã đỗ đạt trên con đường học vấn và đi du học Pháp năm 1935.

Suốt 11 năm du học ở nước ngoài, ông đã âm thầm nghiên cứu kỹ thuật, công nghệ và hệ thống tổ chức chế tạo vũ khí. Được giác ngộ cách mạng, năm 1946 ông trở về nước phục vụ cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc.

Bắt đầu từ số không, chỉ sau gần 3 tháng, các chiến sĩ quân giới dưới sự chỉ đạo của Trần Đại Nghĩa đã sản xuất thành công súng bazôka với sức mạnh xuyên thủng 75cm tường thành gạch xây, tương đương bazôka do Mỹ chế tạo.

Ngày 5.3.1947, đạn bazôka vừa xuất xưởng đã bắn cháy 2 xe tăng của quân Pháp tại Quốc Oai, Hà Đông. Trong chiến dịch Thu Đông năm 1947, súng bazôka còn bắn chìm cả tàu chiến Pháp trên sông Lô.

Sau súng bazooka, Trần Đại Nghĩa tiến hành chế tạo một loại súng nhẹ, nhưng lại có sức công phá ngang như một cỗ đại bác hạng nặng – đó là súng không giật SKZ, loại vũ khí hiện đại, mới xuất hiện cuối chiến tranh thế giới thứ hai. Ông cùng với các cộng sự đã phải lặp lại quá trình sáng chế SKZ, và nỗ lực này đã thành công.

SKZ Việt Nam xuất trận lần đầu trong trận Phố Lu, đánh phá tan tành các lô cốt địch có tường bê tông cốt thép dày hơn 1m. Năm 1950, tại chiến trường Nam Trung Bộ, trong một đêm, với loại súng không giật này ta đã nhổ 5 đồn giặc. Địch hoảng sợ tháo chạy khỏi hàng loạt đồn bốt khác.

Có SKZ rồi, Trần Đại Nghĩa tiếp tục nghiên cứu và chế tạo đạn bay. Ông cũng sáng chế thành công loại tên lửa nặng 30 kilôgam có thể đánh phá các mục tiêu ở cách xa 4km.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Trần Đại Nghĩa đã góp phần to lớn trong cuộc chiến chống máy bay B-52 , phá hệ thống thủy lôi của địch và chế tạo những trang thiết bị đặc biệt cho Bộ đội Đặc công.

Tiếp nối truyền thống sáng tạo của cha ông, những thành quả mà GS Trần Đại Nghĩa để lại thực sự là những tài sản vô cùng to lớn cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

 TÂM ANH / Theo Dân Việt

Murakami và một lời giải thích cho tâm thức cái ác của Nhật Bản hiện đại

 Cái ác của nước Nhật đến từ đâu? Tại sao sự phát triển và giàu có cũng không khiến cho con người bớt cuồng loạn và cực đoan? Thứ gì đang ngầm ẩn bên dưới những đô thị hiện đại ấy, khiến một số kẻ không thôi bị ám ảnh bởi máu?

Nhà văn Haruki Murakami

“Hôm đó là Thứ hai, ngày 20. 3.1995, một sáng xuân tươi đẹp quang đãng… Hôm trước là Chủ nhật, hôm sau là Xuân phân, một ngày quốc lễ. Kẹp giữa cái mà lẽ ra phải là một kỳ nghỉ cuối tuần dài, bạn có thể đang nghĩ, “Mình ước gì không phải đi làm hôm nay”. Không may mắn như thế đâu… Bạn lên tàu, đông như vốn dĩ. Không có gì khác thường… Cho tới khi một người cải trang thọc đầu nhọn của chiếc dù lên sàn toa, chọc thủng vài túi chất dẻo chứa thứ chất lỏng lạ…” – đó là những dòng Murakami đã viết trong cuốn sách điều tra – phi hư cấu mang tên “Ngầm”, về một trong những sự kiện ám ảnh nhất của nước Nhật hiện đại, khi các thành viên giáo phái ngày tận thế Aum Shinrikyo đã đầu độc những người dân thường bằng khí độc sarin khiến hàng ngàn người bị thương.

Một nước Nhật thịnh vượng và giàu có, một trong những đất nước an toàn nhất thế giới nếu bỏ qua những thảm họa tự nhiên mà chỉ tính đến nạn tội phạm, thế rồi giữa đất nước ấy, một vài kẻ điên rồ nào đó không biết từ đâu xuất hiện, phá tan sự an ổn chỉ bằng một vài chiếc túi độc, hay mới đây, một phát súng vào ngực vị chính trị gia lỗi lạc bậc nhất – dù ông đã từ bỏ chính trường.

Cái ác của nước Nhật đến từ đâu? Tại sao sự phát triển và giàu có cũng không khiến cho con người bớt cuồng loạn và cực đoan? Thứ gì đang ngầm ẩn bên dưới những đô thị hiện đại ấy, khiến một số kẻ không thôi bị ám ảnh bởi máu?

Năm 1981, Haruki Murakami lúc này mới bắt đầu viết văn toàn thời gian và cuốn sách đầu tiên ra đời trong thời kỳ này là “Cuộc săn cừu hoang”, câu chuyện về một người đàn ông thành thị với cuộc sống tẻ nhạt, không có gì đặc biệt, bất chợt vì một tấm bưu thiếp hình một đàn cừu mà vướng vào cuộc phiêu lưu đi tìm con cừu có hình sao trên lưng, theo yêu cầu của tay áo đen độc ác, trợ lý của Ông Chủ bí hiểm.

Con cừu hóa ra là một kiểu ý niệm được hữu hình hóa, với “một kế hoạch vĩ đại nhằm thay đổi nhân tính và thế giới loài người”. Nó nhập vào con người, lợi dụng họ, khi đã xong việc, nó sẽ rời bỏ cái xác rỗng ấy và lại kiếm tìm một kẻ khác. Nó lấy đi mọi thứ, ý thức, giá trị, tình cảm, nỗi đau, nó đẹp đẽ khiến ta phát cuồng nhưng xấu xa đến mức làm ta sởn tóc gáy. Khi ấy, Murakami không đưa ra một định nghĩa cụ thể nào mà chỉ mô tả thật mơ hồ con cừu độc nhất vô nhị này nhưng ta cảm nhận được nó liên quan đến một cái ác cao cấp, một tâm thức có tổ chức chiếm lĩnh và điều khiển con người trong sự tàn nhẫn vô biên của nó. Trong một đoạn lướt qua, nhà văn đã mô tả ngôi làng nơi con cừu đang trú ngụ đã từng là nơi nhận trợ cấp chính phủ để nuôi cừu làm áo len cho những người lính đi gây chiến tại Trung Quốc. Nói cách khác, con cừu hiền lành, con cừu ngây thơ là hình bóng của hệ thống cái ác ngầm.

Thế nhưng, phải nhiều năm sau, khi đã rời khỏi Nhật Bản và tạm sống ở Mỹ, khi đã có một khoảng cách nhất định với quê hương, Murakami mới thực sự “ngắm nghía” tâm thức về cái ác của nước Nhật. Bất cứ ai nói rằng ông là một nhà văn đã ly cách khỏi những gì làm nên một người Nhật thực thụ, coi thường ông như một nhà văn Nhật ăn mì spaghetti và gà rán KFC sẽ phải nghĩ lại khi họ đọc “Biên niên ký chim vặn dây cót”, có lẽ là cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất của ông. Có thể trong văn chương ông không có hoa anh đào, không có geisha, không có mono aware, nhưng Murakami vẫn đi tới cùng để hiểu tại sao cái ác không buông tha người Nhật. Cái ác mà ông khảo cứu không phải kiểu cái ác sinh ra từ cái đẹp như trong “Bức bình phong địa ngục” của Akutagawa, “Đẹp và buồn” của Kawabata hay “Kim các tự” của Yukio Mishima. Đó là một cái ác không chút nên thơ, không liên quan gì tới nghệ thuật mà là cái ác thuần túy nhất.

Trong hơn 100 trang của “Biên niên ký chim vặn dây cót”, Murakami đã tưởng tượng về cuộc chiến tại Nội Mông với những trường đoạn thảm sát khiếp đảm. Chính những dư âm từ cuộc giết chóc người Trung Quốc của binh lính Nhật là thứ mà nhân vật chính, anh chàng Toru Okada đang sống một đời tưởng rất bình thường trong một đô thị Nhật Bản, phải vượt qua trước khi kết nối lại được với chính mình. Hành trình đi tìm con mèo, rồi đi tìm người vợ mất tích của một người đàn ông trung niên thất nghiệp chấp chới vô phương trong cuộc sống, cuối cùng trở thành hành trình lần lại những ảnh tượng nguyên thủy, những di sản tâm linh từ lịch sử dự phần trong trí óc anh ta, trở thành bóng ma cái ác bám dính lấy anh ta, dù anh ta là một kẻ chẳng liên quan và đã sống sau những sự kiện hàng chục năm. Nói như Jay Rubin, dịch giả quan trọng của Murakami: “Thứ lao vào nhân vật kể chuyện từ sâu thẳm ký ức cá nhân của anh ta chính là quá khứ cận đại đen tối và bạo lực của Nhật Bản. “Nó đều ở tất cả trong tôi: Trân Châu Cảng, Nội Mông, bất cứ cái gì”, Murakami nói về mình như thế”.

Có gì đó bị trống rỗng và khuyết thiếu bên trong một vài người Nhật, khiến họ tìm đến giá trị của cái ác để được lấp đầy, khiến họ mở cửa tâm trí cho phép “con cừu” nương trú để nhận được cảm giác đầy đủ về quyền lực, về ý chí, về sức ảnh hưởng, dù chỉ là sự đầy đủ giả tạo. Những thành viên của tà giáo đã tấn công thường dân Nhật Bản vào năm 1995, trong cuộc phỏng vấn riêng với Murakami, đã thừa nhận với ông rằng: “Những người lớn khôn trong các gia đình hạnh phúc thì chắc sẽ không gia nhập giáo phái Aum đâu”. Họ đã ký thác cái tôi của mình cho một thứ lớn hơn và đó là con đường ngắn nhất dẫn ta đến một cái ác vô song ta không thể nào kiểm soát.

Một trong những chương sách hay nhất mà Haruki Murakami từng viết ra nằm trong tiểu thuyết “Kafka bên bờ biển”, kể về cuộc gặp gỡ siêu thực giữa một ông già chậm phát triển trí tuệ nhưng biết nói chuyện với mèo và một người đàn ông bí ẩn tự nhận là Johnny Walker, kẻ bắt cóc những con mèo rồi lấy đầu của chúng. Johnny Walker đưa ra một yêu cầu thật điên rồ, rằng ông già phải giết mình, bằng không, y sẽ giết từng con mèo ông quen trước mặt ông. Ông già khăng khăng mình chưa từng giết ai và cũng không có ý định ấy, nhưng Johnny Walker thuyết phục:

“Chẳng ai bận tâm ta có muốn giết người hay không. Mà chỉ là một việc ta phải làm. Còn không chính ta sẽ là người bị giết. Đoàng! Lịch sử con người bản chất chỉ có thế thôi”.

Nói rồi, hắn lôi từng con mèo trong bao tải ra, xé chúng làm đôi và ăn trái tim chúng. Chẳng còn cách nào khác để ngăn lại, ông già hiền lành và ngu ngơ buộc phải đâm chết kẻ kỳ quái kia. Một chương sách hài hước mà cũng thật khủng khiếp về sự mời gọi không thể tránh khỏi của cái ác.

Khi nghi phạm ám sát cựu Thủ tướng Shinzo Abe khai rằng y đã giết ông vì ôm mối hận với một giáo phái mà y cho rằng có liên hệ với ông, vì giáo phái ấy đã tẩy não mẹ y và khiến gia đình y tan nát, tôi chợt nghĩ đến chương truyện này của nhà văn nổi tiếng nhất Nhật Bản hiện tại. Tất nhiên, nghi phạm kia không phải ông già ngốc Nakata, vị cựu Thủ tướng Nhật Bản cũng chẳng phải người giết những chú mèo hay bất cứ sinh vật vô tội đáng thương nào, thực tế cũng không phải tiểu thuyết, không gì biện giải được cho tội ác vô nghĩa của hung thủ, nhưng như Murakami vẫn nói, chia phe “địch” và phe “ta” thì dễ quá, cái ông muốn biết là “chúng ta có từng trao phó phần nào con người mình cho một hệ thống hay trật tự to lớn hơn? Và nếu như thế, có một lúc nào hệ thống kia đòi hỏi chúng ta một vài kiểu “loạn trí” hay không? Có phải câu chuyện mà giờ đây ta sở hữu thật sự và đích thị của ta nữa hay không? Các giấc mơ của ta có thật sự là giấc mơ của chính ta không?”.

Cái ác không phải một tế bào đơn lẻ sống riêng trong mỗi cá nhân, cái ác của người này luôn có sự “thần giao cách cảm” với cái ác của kẻ khác, cái ác này khơi lên cái ác kia như những quân domino, cái ác của một giáo phái không chỉ giật dây cái ác của những kẻ thuộc về giáo phái mà còn giật dây cái ác của một kẻ căm thù giáo phái, cái ác có khả năng đồng hóa tất cả chúng ta, đun sôi chúng ta trong một nồi nước dùng, dù mềm như nấm hay cứng như cua cũng bị luộc chín trong cái ác, cho nên trừng phạt kẻ thủ ác thì dễ rồi, nhưng ta phải làm gì với đường dây cái ác lắt léo như thế?

HIỀN TRANG /An Ninh Thế Giới