Những khu nghỉ dưỡng cao cấp ở miền Tây

Những khu nghỉ nằm cạnh sông hay nhìn ra đồng lúa giúp du khách cảm nhận những nét đẹp bình dị của đồng bằng sông Cửu Long.

Azerai Cần Thơ nằm trên Cồn Ấu, một hòn đảo biệt lập trên sông Hậu tại đồng bằng sông Cửu Long. Cồn Ấu được xem là lá phổi xanh của Cần Thơ, giữ nguyên nhiều cây sim cả trăm năm tuổi. Khu nghỉ dưỡng xây theo phong cách tối giản, hài hòa với vẻ đẹp tự nhiên của cồn. Nơi đây cách TP HCM khoảng 3 tiếng đi bằng ôtô. Ảnh: Khu nghỉ dưỡng

Khu nghỉ có 60 phòng và 5 villa có bể bơi riêng, chỉ có thể tiếp cận bằng thuyền. Những đặc trưng của miền Tây sông nước được thể hiện ở khu nghỉ qua những bàn ăn đặt cạnh đầm sen, hay spa nằm ẩn mình dưới tán đa cổ kính.

Du khách lưu trú ở đây có thể tham gia vào các tour miệt vườn hạng sang, như ngồi thuyền, uống cocktail và ngắm hoàng hôn trên sông Hậu, thăm bến Ninh Kiều, chợ nổi… Ảnh: Khu nghỉ dưỡng

Các phòng nghỉ được xây dựng từ vật liệu địa phương, tông màu nhẹ nhàng, trung tính, có tầm nhìn ra cảnh thiên nhiên, hướng hồ, sông hoặc vườn. Một đêm nghỉ tại đây có giá từ 6 triệu đồng vào mùa cao điểm. Ảnh: Khu nghỉ dưỡng

Cũng ở miền Tây, nhưng Victoria Nui Sam Lodge ở Châu Đốc, An Giang không sát sông nước mà ở trên núi, cung cấp cho du khách cảnh quan hùng vĩ. Ảnh: Khu nghỉ dưỡng

Khu nghỉ dưỡng nằm trên sườn núi Sam ở trung tâm đồng bằng sông Cửu Long, nhìn ra những cánh lúa đặc trưng của miền Tây, trải dài đến tận biên giới Campuchia.

Nơi đây có 40 phòng nghỉ, ốp tường đá và lát gạch ngói, gần gũi với thiên nhiên nhưng vẫn đảm bảo tiện nghi. Mỗi phòng đều có ban công rộng rãi để ngắm cảnh thung lũng. Ảnh: Khu nghỉ dưỡng

Điểm nhấn hút khách đến khu nghỉ dưỡng là bể bơi nằm ở lưng chừng núi. Đây là một trong những bể bơi nhìn ra đồng lúa đẹp nhất ở Việt Nam, lý tưởng cho du khách tập yoga, thái cực quyền hay chỉ đơn giản ngâm mình trong nước mát, hít thở bầu không khí trong lành giữa thiên nhiên.

Một đêm nghỉ tại đây có giá từ 1,6 triệu đồng nếu đi vào ngày trong tuần. Ảnh: Khu nghỉ dưỡng

The Island Lodge ở Thới Sơn, Châu Thành, Tiền Giang, cách TP HCM khoảng 1,5 tiếng đi ôtô. Khu nghỉ dưỡng nằm ngay cạnh sông Tiền, giúp du khách hòa vào không gian đặc trưng sông nước miền Tây. Ảnh: Tripadvisor

Đây là một trong những khu nghỉ dưỡng cao cấp đầu tiên của Tiền Giang, mang đậm hơi thở của miền Tây. Ngay từ sảnh lễ tân của khu nghỉ dưỡng, du khách đã có thể cảm nhận dấu ấn văn hóa địa phương, từ vật liệu đến các vật dụng trang trí, gạch lát sàn… Ảnh: Tripadvisor

Những căn phòng nằm gọn trong khuôn viên nhiều cây cối. Bên trong các phòng trang trí đơn giản, mang đậm dấu ấn địa phương nhưng vẫn đầy đủ tiện nghi. Một đêm nghỉ tại đây có giá từ 5 triệu đồng vào mùa cao điểm. Ảnh: Tripadvisor

Mekong Riverside Boutique Resort & Spa ở huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Điểm nhấn của khu nghỉ dưỡng là các bungalow thiết kế theo phong cách nhà gỗ, nằm ngay trên sông Tiền. Ngồi trên hiên ban công, du khách có thể ngắm nhìn cuộc sống sông nước địa phương, trong khi đang thưởng thức các dịch vụ sang trọng. Ảnh: Tripadvisor

Đến đây, bạn như tách biệt với thế giới bên ngoài để hòa mình với thiên nhiên yên bình, cảm nhận vẻ yên ả. Bạn có thể tham gia các hoạt động như chèo thuyền ngắm cảnh, đạp xe, bơi xuồng, lắng nghe tiếng chim kêu. Ảnh: Tripadvisor

Bên trong khu nghỉ dưỡng là một bể bơi lớn, một spa chăm sóc theo các liệu trình đậm tính địa phương. Ngoài ra, khu nghỉ dưỡng có một nhà hàng phục vụ cả đồ ăn của đồng bằng sông Cửu Long lẫn đồ Tây. Một đêm nghỉ tại đây có giá từ 1,8 triệu đồng. Ảnh: Tripadvisor

Trung Nghĩa tổng hợp / Vietnam Express

Nhạc sĩ Đặng Thế Phong: Một tài năng đoản mệnh

Chỉ với ba bài hát “Đêm thu”, “Con thuyền không bến” và “Giọt mưa thu”, Đặng Thế Phong đã là nhạc sĩ có một không hai gắn liền tên tuổi bất hủ của mình với mùa thu. Xem thế đủ biết không phải cứ đẻ sòn sòn đã là hay. Vấn đề là ở chỗ ít mà tinh, mà để đời.

Văn đàn Việt Nam những năm 1930-1945 đã phải chứng kiến nhà văn Vũ Trọng Phụng ra đi ở tuổi 27 (1939) vì bệnh lao để lại sự tiếc thương vô hạn cho những người yêu thích văn học nước nhà. Năm 1940, chúng ta mất nhà thơ nổi tiếng Hàn Mặc Tử khi ông mới 28 tuổi vì bệnh phong.

Trong lĩnh vực âm nhạc, một tài năng khác cũng ra đi ở độ tuổi rất trẻ (24) cũng bởi căn bệnh thuộc hàng tứ chứng nan y như Vũ Trọng Phụng. Đó là Đặng Thế Phong.

Nhạc sĩ Đặng Thế Phong

Cũng như Vũ Trọng Phụng, phải mãi sau này khi làn gió đổi mới đến với đất nước ta thì các nhạc phẩm nổi đình đám một thời của Đặng Thế Phong và các nhạc sĩ tiền chiến khác mới được đánh giá một cách đúng mức trong kho tàng lịch sử âm nhạc Việt Nam mặc dầu từ rất lâu rồi nó đã có chỗ đứng vững chắc trong lòng người hâm mộ.

Cũng giống như Nguyễn Đình Thi, chỉ với hai bài hát cách mạng “Diệt phát xít” và “Người Hà Nội”, ông đã là một nhạc sĩ nổi tiếng bậc cao thủ trong giới nhạc sĩ Việt Nam đương đại.

Đặng Thế Phong cũng vậy. Chỉ với ba bài hát “Đêm thu”, “Con thuyền không bến” và “Giọt mưa thu”, ông đã là nhạc sĩ có một không hai gắn liền tên tuổi bất hủ của mình với mùa thu. Xem thế đủ biết không phải cứ đẻ sòn sòn đã là hay. Vấn đề là ở chỗ ít mà tinh, mà để đời.

Đặng Thế Phong là vậy đó.

Sinh ra trong một gia đình công chức ở thành Nam nhưng không may mắn. Cha mất sớm buộc Đặng Thế Phong phải sớm tìm con đường mưu sinh: vừa đi học, vừa vẽ thuê kiếm sống.

Mới hơn hai mươi tuổi đầu đã lang thang nơi đất khách quê người tận xứ Nam Vang làm đủ thứ nghề vẽ thuê, dạy nhạc để sống, để học và để sáng tác. Năng khiếu bẩm sinh về âm nhạc cho phép Đặng Thế Phong có thể vừa ôm đàn, vừa sáng tác, vừa biểu diễn tác phẩm của mình với chất giọng tenor rất đặc biệt.

Theo các bạn bè và bà Đặng Thanh Kim, em út của Đặng Thế Phong thì ông là một thanh niên rất điển trai, hoạt bát, thích ăn diện, ăn nói rất có duyên lại giỏi đàn hát nên được rất nhiều cô gái thành Nam yêu mến. Đặc biệt Đặng Thế Phong có biệt tài sắm các vai nữ, y như thật. Nhiều cô gái mê ông vì thế.

Trong số đó có ba cô lọt vào mắt xanh chàng trai trẻ đa tình. Đó là cô Hà Tiên, học sinh Trường Sarcree coeur Nam Định; cô Nguyễn Thị Na, tức Lê ở khu Ga Hải Phòng; và cô Bạch Yến ở Hàng Bông, Hà Nội.

Trong ba cô thì Bạch Yến xem ra nặng tình hơn cả bởi cô là người chăm sóc và tiễn đưa Đặng Thế Phong đến nơi an nghỉ cuối cùng và buồn thay cuộc đời của cả ba người đều lỡ dở.

Đặng Thế Phong viết “Đêm thu” năm 1940. Ca khúc này ông viết và biểu diễn ở những đêm lửa trại, lời ca được nhiều bạn bè đóng góp chỉnh sửa nên rất trong trẻo hồn nhiên, thể hiện nỗi đam mê của con người trước thiên nhiên và cuộc sống. Ngay lập tức bài hát được giới trẻ hưởng ứng nhiệt liệt. Song phải đến “Con thuyền không bến” viết vào tháng 9/1941 sau khi nhạc sĩ đi Phnom Penh trở về thì tên tuổi Đặng Thế Phong mới nổi như cồn.

Hôm đó tại Nhà hát Lớn Hà Nội, ca sĩ Vũ Thị Hiển lần đầu tiên hát ca khúc này đã làm xôn xao dư luận. Sau đó chính tác giả đã trình bày bài hát này tại rạp Olimpia ở phố Hàng Da thì công chúng Hà Nội càng thêm mến mộ một tài năng. Không chỉ bởi chất giọng của người nhạc sĩ kiêm ca sĩ mà bởi chất thơ nhuần nhuyễn trong từng giai điệu và lời ca thẫm đẫm chất thu:

Đêm nay thu sang cùng heo may

Đêm nay sương lam mờ chân mây

Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng

Như nhớ thương ai chùng tơ lòng.

Có một điều rất khó lý giải là tại sao ở cái tuổi mới hơn hai mươi mà Đặng Thế Phong lại nhuần nhuyễn từ ca từ đến làn điệu thấm đẫm chất dân ca đồng bằng Bắc Bộ như vậy.

Lướt theo chiều gió. Một con thuyền theo trăng trong.

Giai điệu này lặp đi lặp lại nhiều lần như một điểm nhấn, nó nghe như một làn điệu dân ca mơ hồ, chầu văn hay chèo nào đó.

Cũng lạ, trong lúc âm nhạc Pháp đang tràn ngập Việt Nam, tâm lý hướng ngoại đang là “mốt” trong giới trí thức, những đĩa hát tango chinoise 78 vòng/phút đầy chất lính kèn lê dương, phong trào tân nhạc chủ yếu là đặt lời cho các bài hát tây thì nhạc phẩm của Đặng Thế Phong lại thấm đẫm tâm hồn Việt…

Năm 1942, Đặng Thế Phong viết “Vạn cổ sầu”, sau Bùi Công Kỳ sửa lời và đặt tên mới là “Giọt mưa thu”. Đây là giai phẩm thứ ba của Đặng Thế Phong và lại có chủ đề là mùa thu:

Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi

Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi.

Giọt mưa thu rơi thánh thót. Thật không có hình ảnh nào sống động chính xác hơn. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, người ta vẫn ví những khúc ca lộng lẫy đó như là “hoa hậu” của ca từ âm nhạc hiện đại Việt Nam.

“Giọt mưa thu” là một nhạc phẩm song cũng là một mảng tâm hồn của con người. Nó như một lời ru kỳ diệu đưa hồn người hòa đồng vào các cung bậc cảm xúc đầy sắc màu của thiên nhiên, nó như giãi bày hộ nỗi buồn nhân thế đang mong được giải tỏa.

Một tiếng tơ lòng cất lên mỏng manh như tâm hồn người nghệ sĩ.

Đã bao năm rồi, đã có biết bao thế hệ người Việt Nam cất tiếng hát:

Ai nức nở thương đời

Châu buông mau, dương thế bao la sầu.

Sự tích Ngưu Lang – Chức Nữ chia xa, mỗi năm được gặp nhau một lần ngắn ngủi, nước mắt của tình yêu và nỗi nhớ giội từ trên trời cao xuống hiu hắt lắng đọng từ cõi vô biên, phải chăng đó là chất xúc tác để chàng nghệ sĩ họ Đặng cảm xúc cất lên những âm thanh siêu ảo vượt lên nỗi buồn thế tục, phải chăng giọt mưa thu chính là thiên sứ của tình yêu đã được nhân cách hóa một cách tài tình.

Hãy thử tưởng tượng trong một ngày mưa thu rơi thánh thót ngoài hiên, tiếng vĩ cầm cất lên réo rắt những giai điệu như nức nở của giọt mưa thu của Đặng Thế Phong, người ta có cảm nhận như đâu đây tiếng lòng thổn thúc của thơ Verlain, hay tiếng nhạc buồn của Chopin, hay những cánh lá vàng trong bức tranh “Mùa thu vàng” của Levitan. Thiên nhiên và lòng người hòa quyện một cách tài tình trong bàn tay sáng tạo của người nghệ sĩ.

Chỉ với ba nhạc phẩm thôi, Đặng Thế Phong đã là một hiện tượng trong lịch sử nền âm nhạc Việt Nam. Từ “Đêm thu” với những kỷ niệm tươi trẻ hồi thơ bé cùng Tết Trung thu:

Qua lá cành ánh trăng lan dịu dàng

Ru hồn bao nhớ nhung.

đến “Con thuyền không bến” mộng mơ:

Ánh trăng mờ chiếu.

Một con thuyền trong đêm thâu

Trên sông bao la thuyền mơ bến nơi đâu?

đã là một bước chuyển rất lớn trong tâm hồn người nghệ sĩ.

Đến “Giọt mưa thu”: Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu ai khóc ai than hờ.

Có thể thấy Đặng Thế Phong đã hóa thân vào tiếng thu lòng thổn thức một cách tài tình như thế nào.

Trong số những người bạn học thân của Đặng Thế Phong hồi thiếu thời ở Nam Định có Vũ Đức Oong. Ông này sau tham gia cách mạng bị Pháp bắt giam ở nhà ngục Sơn La. Từ trong tù, nghe tin bạn bị lao mà chết, năm 1943, ông cảm thán viết bài thơ “Nhớ Thế Phong”, trong đó có đoạn:

Đã mấy thu rồi xa cách lắm

Mấy lần thu tới mấy thu đi

Bạn ơi! Có biết thu này khác

Trăng úa bên rừng khóc biệt ly!

Cũng lại ý tứ mùa thu. Phải chăng hai người bạn nối khố này rất đồng cảm với nhau. Năm 1945 ra tù tham gia cướp chính quyền ở Nam Định, ông Oong đã đến ngay gia đình Đặng Thế Phong và còn giữ nhiều tấm ảnh quý về gia đình họ Đặng này. Ông nói: “Nếu tôi không bị đi tù thì tôi không để cho Phong đi Campuchia và ốm đau bệnh tật như thế!”.

Thoắt đấy mà đã chín chục năm ngày sinh của một nhạc sĩ tài hoa nhưng đoản mệnh. Hôm qua chúng ta đã hát những ca khúc buồn của ông, hôm nay chúng ta tiếp tục hát những ca khúc của ông nhưng với một tâm thế khác. Ngày mai cũng vậy. Bởi lẽ đó là những ca khúc bất hủ của một tài năng đích thực

AN THANH LƯƠNG / Vanhocj Saigon

Nghệ thuật tinh tế của việc “đếch” quan tâm

Nghệ thuật tinh tế của việc “đếch” quan tâm

Cuốn sách truyền tải thông điệp: “Chìa khóa của một cuộc sống tốt đẹp không phải là quan tâm nhiều hơn, mà là quan tâm ít đi, chỉ quan tâm tới điều gì là thật, gần gũi và thực sự quan trọng”.

Xác định giá trị tốt hay xấu

Những giá trị tốt đẹp, lành mạnh đều có thể đạt được từ bên trong chúng ta. Những giá trị xấu thường phụ thuộc vào các yếu tố bên ngoài.

Các giá trị tốt là 1) mang tính thực tế, 2) có tính xây dựng xã hội, 3) thức thời và có thể kiểm soát.

Các giá trị xấu là 1) mê tín, 2) phá hoại xã hội, 3) thiếu thức thời hoặc khó kiểm soát.

Trung thực là một giá trị tốt bởi vì nó là thứ mà bạn có thể hoàn toàn kiểm soát, nó phản ánh thực tế và mang lại lợi ích cho những người khác (dù đôi khi không mấy dễ chịu). Sự nổi tiếng, ngược lại là một giá trị xấu. Nếu đó là giá trị của bạn và nếu như thước đo của bạn là trở thành anh chàng/cô nàng đình đám nhất trong buổi khiêu vũ, thì nhiều điều xảy ra sẽ nằm ngoài khả năng kiểm soát của bạn: Bạn không biết có ai khác sẽ tới dự sự kiện ấy, và có thể bạn còn không biết một nửa số người tham gia là ai. Thứ hai là, giá trị/thước đo này không được xây dựng dựa trên thực tế: Bạn có thể cảm thấy mình nổi bật hay không nổi bật, trong khi thực ra bạn đếch có manh mối nào về việc người ta thực sự nghĩ gì về bạn. (Ghi chú ngoài lề: Như một quy luật, những người thường hay lo lắng người khác nghĩ gì về mình đều sợ hãi tất cả thứ nhảm nhí mà họ nghĩ về chính mình như một phản xạ).

Một vài ví dụ về giá trị tốt đẹp, lành mạnh là: trung thực, đổi mới, nhạy cảm, dám đứng lên vì bản thân và vì ai đó, tự trọng, ham hiểu biết, khoan dung, khiêm tốn, sáng tạo.

Một số ví dụ về giá trị xấu, thiếu lành mạnh: chiếm ưu thế nhờ thao túng hay bạo lực, quan hệ lang chạ bừa bãi, lúc nào cũng cảm thấy mình tốt đẹp, luôn trở thành tâm điểm chú ý, không phải ở một mình, được mọi người yêu thích, trở nên giàu có vì giàu có, hiến tế những con vật bé nhỏ cho những kẻ ngoại giáo.

Xac dinh gia tri tot xau anh 1
Ảnh: jorgenmac.

Bạn sẽ thấy rằng những giá trị tốt đẹp, lành mạnh đều có thể đạt được từ bên trong chúng ta. Những thứ như sáng tạo hay khiêm tốn có thể được thực hiện ngay lúc này. Bạn chỉ việc định hướng tâm trí theo cách nhất định để thử nghiệm nó. Đây là những giá trị thức thời, có thể kiểm soát được và gắn kết bạn với thế giới hơn cả mong đợi.

Những giá trị xấu thường phụ thuộc vào các yếu tố bên ngoài – bay trên phi cơ riêng, được nghe rằng bạn luôn đúng, làm chủ một ngôi nhà ở quần đảo Bahamas thuộc Tây Ấn, ăn bánh ngọt cannoli trong khi được ba em vũ nữ thoát y phục vụ. Các giá trị xấu đôi khi cũng mang tới niềm vui và khoái lạc nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn và thường đòi hỏi những cách thức thiếu tính xây dựng xã hội hay mê tín mới có thể đạt được.

Các giá trị đều liên quan tới sự ưu tiên. Mọi người đều khoái một chiếc cannoli ngon lành hay một ngôi nhà ở quần đảo Bahamas. Câu hỏi đặt ra là về những ưu tiên của bạn. Bạn ưu tiên cho những giá trị nào hơn, và chúng ảnh hưởng gì tới quyết định mà bạn đưa ra?

Giá trị lớn nhất của Hiroo Onoda là tuyệt đối trung thành và phục vụ Nhật hoàng. Giá trị này, trong trường hợp bạn không tự mình kết luận được khi đọc về ông, bốc mùi còn hơn cả mấy cuộn sushi thiu. Nó dẫn đến những vấn đề cực nghiêm trọng đối với Hiroo – có thể kể như, ông bị mắc kẹt trên một hòn đảo hoang và sống nhờ vào lũ sâu bọ, côn trùng trong ba mươi năm. Ôi, ông ấy còn sát hại cả những người dân địa phương vô tội nữa chứ! Vì thế, mặc dù Hiroo tự nhìn nhận mình là một kẻ thành công, và bất chấp ông đã sống đúng với những thước đo của mình, tôi cho rằng chúng ta đều đồng ý rằng cuộc đời ông cũng tệ – không ai trong chúng ta sẵn lòng đổi vai cho ông nếu có cơ hội, chứ đừng nói đến việc sẽ thực hiện những việc ông làm.

Dave Mustaine đạt được thành công và danh vọng lớn mà vẫn cảm thấy thất bại. Đó là bởi ông đã lựa chọn một giá trị tệ hại dựa trên việc so sánh tùy tiện với thành công của những người khác. Giá trị này đã gây ra cho ông những vấn đề tồi tệ như, “Tôi cần phải bán được 150 triệu bản thu âm, rồi sau đó mọi thứ sẽ thật tuyệt”, và “Chuyến lưu diễn tới của tôi chẳng cần gì ngoài một cái sân vận động” – những vấn đề mà ông cho rằng mình cần phải giải quyết thì mới hạnh phúc được. Chẳng có gì ngạc nhiên khi ông không hạnh phúc.

Ngược lại, Pete Best đã thay đổi bất ngờ. Dù có tuyệt vọng và quẫn trí vì bị đuổi khỏi ban nhạc the Beatles, khi nhiều tuổi hơn, ông học cách ưu tiên cho những điều ông quan tâm và đã có thể đánh giá cuộc đời mình ở một phương diện mới. Bởi thế, Best trở thành một người đàn ông hạnh phúc và khỏe mạnh, có một cuộc sống dễ chịu và gia đình hạnh phúc – những điều mà, mỉa mai thay, cả bốn thành viên của the Beatles phải mất hàng thập kỷ vật lộn để đạt tới hay giữ được.

Khi ta có những giá trị tồi tệ – đó là những tiêu chuẩn tồi tệ mà chúng ta tự đặt ra cho chính mình và cả những người khác – chúng ta cơ bản đã quan tâm tới những điều vô nghĩa, những điều khiến cuộc đời ta trở nên tệ hại hơn. Nhưng khi lựa chọn những giá trị tốt đẹp hơn, chúng ta có thể chuyển hướng những việc ta quan tâm sang những thứ tốt hơn, có ý nghĩa hơn, những việc có thể cải thiện tình trạng sức khỏe hay kinh tế khiến ta được hạnh phúc, vui vẻ và thành công như là tác dụng phụ.

Điều này, nói ngắn gọn chính là “cải thiện bản thân”: Ưu tiên cho những giá trị tốt hơn, lựa chọn bận tâm tới những thứ tốt hơn. Bởi vì, khi bận tâm tới những thứ tốt hơn, bạn sẽ có những vấn đề tốt hơn để giải quyết. Và khi đối diện với những vấn đề tốt hơn, bạn sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Theo Zing

Muốn đi làm thuận lợi “như cá gặp nước”, đây là “độc chiêu” mà bạn nhất định phải nắm được: Ai làm đủ thường được sếp tin, đồng nghiệp mến

Trong môi trường công sở, để bản thân không chỉ sống sót, mà còn sống khỏe, sống tốt thì hội tụ 5 “độc chiêu” sau đây chính là chìa khóa quan trọng.

1. Luôn chuyên nghiệp: Có sức mạnh tuyệt đối, đập tan mọi âm mưu, thủ đoạn

Dù chúng ta có thừa nhận hay không thì đấu đá nội bộ ở nơi làm việc là điều không thể tránh khỏi. Khi xảy ra xung đột lợi ích thì ắt sẽ có cạnh tranh.

Nhưng chúng ta phải tỉnh táo nhận ra rằng, khi năng lực không đủ, tiếng nói cũng không đủ trọng lượng. Dù lời phân trần có nói ra cũng ít được lắng nghe và thấu hiểu.

Cách an toàn nhất để có thể tự bảo vệ quyền lợi của bản thân chính là sở hữu năng lực, đảm bảo chuyên môn của mình. Hãy là một người chuyên nghiệp trong chính lĩnh vực mà bạn giỏi nhất, đạt được vị trí không thể thay thế. Thay vì mất thời gian tranh cãi với người khác, trước hết, bạn hãy dùng sự chăm chỉ và năng lực bản thân để tăng cường sức mạnh của mình.

Một khi đã có đủ trọng lượng, bạn mới là người góp phần tạo ra quy tắc thích hợp với điều kiện của bản thân, chứ không phải chạy theo quy tắc của người khác. Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, rất nhiều âm mưu và thủ đoạn đều bị vô hiệu hóa một cách đơn giản.

2. Giữ giá trị: Có thể thay thế bất kỳ ai, nhưng không bị ai thay thế

Bất cứ ai cũng muốn vai trò của mình là độc nhất vô nhị, không thể thay thế. Nhưng điều này đòi hỏi rất nhiều tài năng, thời gian và kinh nghiệm.

Không chỉ trong lĩnh vực cá nhân, bạn cũng cần trang bị những kỹ năng cần thiết của các bộ phận và vị trí khác nhau trong công ty. Bạn không nhất thiết phải thành thạo mọi thứ như “dân chuyên”, nhưng tối thiểu cần làm quen với những điều đó. Như vậy, bạn mới có thể đảm nhận linh hoạt nhiều nhiệm vụ, đồng thời phối hợp với công việc của mọi người.

Đây cũng là yếu tố cần thiết nếu bạn muốn thăng tiến lên cấp bậc quản lý. Chỉ khi hiểu rõ công việc của từng bộ phận, người lãnh đạo mới điều phối nhiệm vụ một cách rõ ràng, hợp lý. Bạn sẽ không bị đồng nghiệp hay cấp dưới qua mặt trong công việc.

Có như vậy, bạn mới trở thành người “có thể thay thế bất kỳ ai, nhưng không ai có thể thay thế mình”.

Muốn đi làm thuận lợi “như cá gặp nước”, đây là “độc chiêu” mà bạn nhất định phải nắm được: Ai làm đủ thường được sếp tin, đồng nghiệp mến - Ảnh 1.

3. Phối hợp tốt: Tích hợp các nguồn lực của người khác để đem tới hiệu quả tối ưu nhất

Khi bạn hiểu biết đầy đủ về công việc của các bộ phận khác, năng lực phối hợp nhóm của bạn cũng sẽ tăng lên. Phương thức làm việc, nhịp điệu công việc và thói quen khi xử lý vấn đề đã trở nên quen thuộc nên hiệu suất đương nhiên sẽ tăng nhanh.

Công việc tích hợp các nguồn lực và điều phối sự hợp tác giữa các phòng ban sẽ giúp bạn mở rộng các mối quan hệ. Đặc biệt nhất, đây là cơ hội để thử thách bản thân trong khía cạnh tổ chức và quản lý – những kỹ năng mà cấp độ quản lý bắt buộc phải thành thạo.

Một người giỏi điều phối trước hết có thể cải thiện chất lượng hợp tác, giúp cả nhóm làm việc hiệu quả; thứ hai, người đó có thể tích hợp các nguồn lực một cách hợp lý, từ đó chỉ cần bỏ ra ít công sức vẫn đạt được nhiều thành tựu đáng kể; thứ ba, người đó có thể khẳng định vị thế của bản thân, chứng minh năng lực của mình.

Cho dù trong một nhóm có những người khiến bạn không ưa, nhưng đôi khi chúng ta cần gạt bỏ tình cảm cá nhân để nâng cao khả năng phối hợp của tập thể.

4. Luyện nói: Một lời nói ra giá trị hơn người khác nói chục lời

Người có trí tuệ cảm xúc cao thường sẽ khôn khéo hơn trong lời nói và cách ứng xử. Tuy nhiên, nếu bạn không có được điều đó, vậy hãy học!

Một người không giỏi giao tiếp, không biết cách diễn đạt suy nghĩ của mình thường chịu nhiều thiệt thòi. Họ do dự khi đứng trước những sân khấu lớn, nói năng vô ý trước mặt lãnh đạo, hoặc đơn giản là quá thành thật gây mất lòng mọi người xung quanh. Tất cả những điều tưởng chừng nhỏ nhặt này đều có thể gây ảnh hưởng tới cơ hội phát triển lâu dài của bạn trong công việc.

Nếu không giỏi, bạn hãy cố gắng học ngay từ bây giờ. Đôi khi, chỉ một câu nói khôn khéo sẽ đạt được trọng lượng vượt xa hàng chục lời nói vô nghĩa khác.

Muốn đi làm thuận lợi “như cá gặp nước”, đây là “độc chiêu” mà bạn nhất định phải nắm được: Ai làm đủ thường được sếp tin, đồng nghiệp mến - Ảnh 2.

5. Giữ lòng thiện: Duy trì mối quan hệ tốt với mọi người

Ở nơi làm việc sẽ luôn có một vài người không có năng lực vượt trội, không có khả năng giao tiếp “thần sầu”, nhưng vẫn rất được lòng của mọi người xung quanh. Nguyên nhân nằm ở lòng tốt và sự trung thực.

Đối xử tốt với người khác không phải hành động vô nghĩa, “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Hãy nhớ rằng, “lòng tốt” này nếu được sử dụng đúng cách, nó cũng có thể giúp ích cho chính bạn vào thời điểm quan trọng.

Trong công việc hàng ngày, ngoài sự thân thiện, trung thực, hãy luôn dành sự quan tâm cho mọi người, đặc biệt là đối với những đồng nghiệp tiềm năng và những người mới đến.

Khi người khác hoạn nạn, lúc khó khăn, một bàn tay giúp đỡ cũng đủ khiến người ta ghi nhớ trong lòng. Đến thời điểm thích hợp, rất có thể, một trong số những người từng nhận sự giúp đỡ sẽ trở thành quý nhân của bạn.

Theo Trí thức Trẻ

Viên Cung Di: 400 triệu người thoái ĐCSTQ có ý nghĩa to lớn

Làn sóng thoái Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) do Pháp Luân Công khởi xướng rất mạnh mẽ, đến nay đã có hơn 400 triệu người thoái ĐCSTQ. Ông Viên Cung Di, một nhà tư bản công nghiệp Hồng Kông, nói rằng sự kiện này có ý nghĩa trọng đại, ước tính trong tương lai sẽ có nhiều người hơn thức tỉnh.

Ông giải thích rằng ĐCSTQ đã nắm quyền hơn 70 năm, trong thời kỳ này, nhiều người mới liên tục gia nhập các tổ chức của ĐCSTQ (gồm đảng, đoàn và đội), nên số lượng tích lũy là một con số rất lớn. Đối với hơn 400 triệu người đã thoái ĐCSTQ, ông coi đây là một kỳ tích.

Ông Viên Cung Di (Ảnh: Guan Yongzhen / Epoch Times)

Một số người đặt câu hỏi rằng ĐCSTQ xấu xa như vậy, tại sao Pháp Luân Công vẫn giúp mọi người thoái ĐCSTQ? Ông Viên Cung Di cho rằng không thể có chuyện hơn 90 triệu đảng viên bị kết án tử hình, vì vậy cần phải có cơ chế để họ nhận lỗi, sau đó sẽ giảm dần số lượng trong đội ngũ của ĐCSTQ.

Ông cũng chỉ ra, nhiều người Trung Quốc không tin rằng họ có thể được cứu chuộc sau khi phản tỉnh và nhận lỗi, “nhưng Cơ đốc giáo phương Tây cũng có một lý luận tương tự”, vì vậy việc thoái ĐCSTQ có ý nghĩa rất lớn.

Theo một báo cáo trên trang web thoái ĐCSTQ, tính đến 7:00 tối ngày 3/8 theo giờ Bắc Kinh, số người thoái đảng, đoàn, đội của ĐCSTQ (tam thoái) trên toàn thế giới đã vượt quá con số 400 triệu người.

Số người thoái các tổ chức của ĐCSTQ đã vượt quá 400 triệu
Ông Viên Cung Di nhấn mạnh rằng ĐCSTQ là một “tổ chức tội phạm”, và hơn 90 triệu đảng viên ĐCSTQ là thành viên và đồng phạm của “tổ chức tội phạm” này. “Nếu không thoái đảng thì có nghĩa là bạn đang giúp Trụ hành ác, thì bạn là tội phạm.” Do đó, thoái ĐCSTQ là lối thoát duy nhất.

Trong chương trình trước đó, ông mô tả ĐCSTQ là một “tổ chức tội phạm có tổ chức” đã phạm tội ở Trung Quốc và ở nước ngoài hơn 70 năm qua, ảnh hưởng đến mọi người trên toàn thế giới. Vì vậy, việc giúp người dân Trung Quốc và người dân trên toàn thế giới nhận thức được “tập đoàn tội phạm” này và cắt đứt với họ là điều vô cùng quan trọng.

Ông Viên Cung Di cũng chỉ ra rằng ĐCSTQ đã thiết lập một hệ thống khổng lồ ở Trung Quốc, nhằm “tiếp máu” mới cho đảng. Hơn 1 tỷ người Trung Quốc phải đeo khăn quàng đỏ và gia nhập Đội Thiếu niên Tiền phong từ khi còn nhỏ. Sau đó, họ phải tham gia Đoàn Thanh niên Cộng sản, và phải vào ĐCSTQ khi trưởng thành. Sau khi gia nhập ĐCSTQ, hơn 90 triệu đảng viên lại vô tình trở thành người bảo vệ sự cai trị của ĐCSTQ, và phạm tội ác không thể tha thứ đối với người dân Trung Quốc. Vì vậy, ĐCSTQ phải bị giải thể.

Ông tin rằng “ĐCSTQ đối xử với người dân như nô lệ”, nhiều người Trung Quốc đã thức tỉnh.

Lấy ông Lang Hàm Bình (Lang Xianping), một nhà kinh tế nổi tiếng ở Trung Quốc Đại Lục làm ví dụ, trong thời gian Thượng Hải bị phong tỏa, người mẹ 98 tuổi của ông Lang bị suy thận. Bình thường chỉ cần tiêm một mũi là khỏi, nhưng do đóng cửa thành phố, nên mẹ ông phải xét nghiệm axit nucleic sau đó mới được đi chữa bệnh. Mẹ ông đã đợi 4 tiếng đồng hồ trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện, và bà đã qua đời ngay khi chưa đợi được kết quả xét nghiệm axit nucleic.

Ông Viên Cung Di chỉ ra rằng chính sách “zero COVID” ở Trung Quốc Đại Lục đã dẫn đến cái chết của nhiều bệnh nhân mắc các bệnh khác, vì không được điều trị kịp thời. Ước tính con số này lên tới hàng triệu người. Nhiều nạn nhân là đảng viên hoặc người nhà của họ.

Ông tiếp tục cho biết, một số người thân của ông vừa từ Thượng Hải ra, tiết lộ rằng nhiều đảng viên “chỉ dám nổi giận mà không dám nói”. Ông mong rằng ngày càng có nhiều người Trung Quốc tỉnh ngộ, mọi khổ nạn mà ĐCSTQ tạo ra, như đóng cửa thành phố và khó rút tiền ở Hà Nam, đều khiến người dân Trung Quốc nhìn rõ hơn “tập đoàn tội phạm” này.

Tại khu vực Trịnh Châu thuộc tỉnh Hà Nam, miền trung Trung Quốc, chính quyền đã sử dụng mã y tế phòng chống dịch viêm phổi Vũ Hán (COVID-19) để ngăn chặn các cuộc biểu tình. Hàng trăm người gửi tiền tiết kiệm tại ngân hàng đã lên kế hoạch biểu tình ở Trịnh Châu vào thứ Hai (13/6), nhưng nhận thấy mã sức khỏe của họ chuyển từ màu xanh sang đỏ, khiến họ không thể đi lại.

Các nhóm nhân quyền đã cảnh báo rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có thể sẽ sử dụng cơ sở hạ tầng giám sát COVID rộng lớn của mình để ngăn chặn những người bất đồng chính kiến. Nếu không có mã sức khỏe xanh trên ứng dụng điện thoại thông minh, công dân sẽ mất quyền tự do đi lại.

Ngày 10/7, khoảng 2.000 – 3.000 người gửi tiền là nạn nhân từ của các ngân hàng thôn trấn ở Hà Nam trên khắp Trung Quốc, tập trung kháng nghị và đòi quyền tại chi nhánh Trịnh Châu của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc. Nhiều người đã bị cảnh sát mặc thường phục bắt giữ và đánh đập.

Ngoài ra, cộng thêm nhiều yếu tố, như nền kinh tế của Trung Quốc đang lao dốc, v.v…, các đảng viên ĐCSTQ cũng bắt đầu nghi ngờ về “thể chế của chính họ

Bình Minh (t/h) / Trí thức VN