Căn hộ đẹp hút mắt với phong cách Japandi, tối giản nhưng tiện nghi

Kiến trúc sư đã thổi vào căn hộ 70m2 một hơi thở tinh tế thông qua các đường nét bo cong, kết hợp điểm nhấn khác biệt. Tất cả tạo nên không gian sống ấn tượng cho gia chủ.

Căn hộ 70m2 ở TP.HCM được thiết kế đơn giản theo phong cách Japandi, nhẹ nhàng với 2 tone màu gỗ và trắng nhưng mang vẻ đẹp hút mắt.

Kiến trúc sư Nguyễn Trần Hiếu và Lý Nhựt Khanh đã thổi vào đó một hơi thở tinh tế thông qua các đường nét bo cong, kết hợp điểm nhấn khác biệt. Tất cả tạo nên không gian sống ấn tượng cho gia chủ. 

Hãy cùng VietNamNet tham quan căn hộ này:

Căn hộ dùng không gian mở để tạo cảm giác rộng rãi. Phòng khách và phòng bếp thông suốt, ngăn bằng bàn đảo nhỏ vừa có đủ sự riêng tư cần thiết nhưng không bị bí bách. 

Phòng làm việc ngăn với bên ngoài bằng vách kính hiệu ứng sóng mờ tận dụng tối đa ánh sáng tự nhiên. Hệ thống đèn ray trượt hắt sáng, tạo sự ấm cúng vào buổi tối. Phòng làm việc có thể tận dụng thành phòng ngủ phụ khi có khách ở xa đến chơi và nghỉ lại.  

Tủ bếp nhìn có vẻ đơn giản nhưng từng đường nét gây ấn tượng khó phai. Chất liệu gỗ thịt sơn hiệu ứng đặc biệt để nổi bật vân gỗ. Tủ bếp trên với các cánh dùng lưới đan mây mắt cáo kiểu truyền thống. 

Các không gian liên kết thông thoáng, tiện dụng. 

Căn hộ có ưu điểm là ban công chạy dài. Phần ban công ở phòng khách dùng làm góc chill, ngắm thành phố vào mỗi chiều mát mẻ. Phần ở khu bếp thiết kế thành khu giặt sấy, đặt cục nóng điều hòa và thoát mùi cho khu bếp. 

Phòng vệ sinh nhỏ nhưng vẫn bố trí một bồn tắm cho gia chủ thư giãn sau ngày làm việc căng thẳng. 

Phòng ngủ master dùng mảng tường thạch cao lượn sóng làm điểm nhấn. Hệ tủ kính mờ gắn đèn led sang trọng. 

Tủ giầy ở sảnh ra vào đựng được nhiều đồ nhờ làm cao kịch trần, hộc tủ ở ghế ngồi. Mỗi ngày trôi qua trong căn hộ này sẽ thật hạnh phúc, vui vẻ và ngọt ngào. 

Quỳnh Nga / VietnamNet

Bản tình ca cuộc sống

Tập truyện ngắn “Bản tình ca cuộc sống” của nhà văn đầy nghị lực Trần Trà My viết về những câu chuyện có thể bắt gặp đâu đó trong cuộc sống với đủ cung bậc trầm bổng của cảm xúc, đem lại những góc nhìn nhân văn, ý nghĩa về cuộc đời.

Ăn phở

12h, quán phở vắng hoe, không một bóng người. Buổi trưa là thời điểm cái nắng gay gắt nhất trong ngày của TP.HCM.

Cô chủ quán liên hồi ngáp dài buồn ngủ. Cô vừa ngả người trên cái ghế nhựa, đang thiu thiu chợp mắt thì giật mình khi nghe tiếng gọi: “Cho tô phở tái đi”.

Cô chủ quán chợt tỉnh cơn buồn ngủ, nét mặt niềm nở và mừng rỡ đến mức quên sửa lại mái tóc bù xù của mình.

– Dạ vâng, anh trai ngồi vào bàn đi ạ!

Một người đàn ông khoảng gần 40 tuổi, mặc chiếc áo sơ mi màu trắng ngà bỏ trong quần, tay xách theo một cái cặp đen, mặt hơi đỏ và có nét mệt mỏi, vừa bước vào quán tìm chỗ ngồi thoáng mát vừa đưa tay áo lau đi những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên mặt.

Ngồi phịch xuống ghế, người đàn ông mở vội chiếc cúc áo trên cổ ra như để trút bỏ phần nào cái nóng nực và cơn mệt mỏi trong người.

Tiếng dao băm thịt, đập đập cọng hành lá khiến người khách chăm chú nhìn cô chủ quán. Bất chợt ông giật mình khi văng vẳng bên tai giọng đanh thép của bà vợ: “Ông làm gì thì làm, chiều nay không mang lương về thì đừng hòng vác xác về cái nhà này”.

Lương! Nỗi khổ nhất của người đàn ông là đến tháng mà không đem lương về đưa cho vợ, đồng nghĩa với việc những ngày sau đó nhà sẽ không có một bữa cơm ngon lành và cái tai của người đàn ông sẽ mệt mỏi với đủ lời càu nhàu của vợ.

“Phở của anh trai đây”. Cô chủ quán nhẹ nhàng đặt tô phở xuống bàn kèm theo một nụ cười niềm nở. “Anh ăn từ từ kẻo nóng nhé!”. Giọng nói dịu nhẹ khiến ông khách thầm nghĩ trong đầu: “Ừ, thì vẫn là phụ nữ nhưng sao bà vợ mình ở nhà lại có giọng nói thét ra lửa, còn cô chủ quán thì nói theo kiểu nhả ra hoa ra ngọc”.

Tô phở tái vẫn nghi ngút khói. Mùi của hành lá, ngò gai, hành tây hòa quyện thêm chút vị tiêu cay cay, ngắt thêm nhúm húng quế, cho thêm một ít giá trụng và vắt thêm miếng chanh là đã có ngay một tô phở cực ngon khỏa lấp cơn đói đang cồn cào trong bụng, vì một nhẽ sáng giờ trong bụng người đàn ông chỉ có vài chai bia lúc nãy đi tiếp khách.

Ăn chừng lưng nửa tô thì mồ hôi tuôn ra như tắm. Ông khách bèn gọi thêm cốc chanh đá. Uống thêm vị chua vào cho nhả bớt hơi men để chiều còn đến cơ quan họp. Chưa đầy ba phút sau, ly nước đá chanh pha đã được mang ra. Lần này cô chủ quán lại nở nụ cười tươi hơn: “Dạ nước chanh của anh đây ạ!”.

Ông khách đáp bằng cái gật đầu, cười nhẹ như một lời cảm ơn thái độ phục vụ nhiệt tình của cô chủ quán, rồi lại tiếp tục tập trung vào tô phở nóng hổi.

– Khăn lạnh, anh lau mồ hôi cho mát nhé.

– Ông khách giật mình khi cô chủ quán đem ra cái khăn lạnh.

– Ồ, cảm ơn cô. Giá mà vợ tôi ở nhà cũng dịu dàng bằng nửa như cô thì phúc cho tôi quá nhỉ?

Cô chủ quán vừa lau cái bàn bên cạnh, vừa tươi cười đáp:

– Anh à, thật ra phở là phở vì phở không vướng bận gánh nặng gia đình, còn cơm là sự thường nhật mỗi ngày, là một phần của gia đình nên cơm chẳng thể nào hồn nhiên để tỏ ra dịu dàng, vì một nhẽ cơm luôn lo lắng xem hôm nay bữa cơm sẽ có những món gì trên bàn, ngày mai lấy tiền đâu đóng học phí cho con…

Ngừng một lúc cô chủ quán lại thở dài nói tiếp:

– Nhất là trong thời kỳ bão giá này anh ạ!

Ông khách liền gật gật tiếp vào:

– Ừ, nhà nước tăng lương cho công nhân viên chức, nhưng nửa tháng rồi cơ quan tôi vẫn chưa phát lương nên hai tuần nay tôi không được yên thân với vợ, giữa trưa nắng phải ra đây ăn phở.

Nói một hồi ông chợt trầm tư nghĩ về một điều gì đó.

– Nghĩ mà nực cười khi nhà nước bảo tăng lương để bù trượt giá. Thế nhưng lương tăng một thì giá cả đã tăng mười. Bù với chả trượt. Chẳng thấm vào đâu cả!

Ông khách nhìn xa xăm và nói tiếp:

– Nhiều lúc cầm đồng lương đưa cho vợ mà không khỏi ngậm ngùi. Chỉ chừng đó lương mà nào chợ búa cơm nước, gas, điện, xăng rồi học hành con cái, ốm đau bệnh tật. Thử hỏi lấy đâu ra khoản dự phòng dành dụm khi nhà có phương này việc nọ.

Cô chủ quán bật cười bảo:

– Anh thông cảm, những người đưa ra quyết định họ đâu có sống bằng lương nên cứ nghĩ tăng lương như vậy là thỏa đáng cho đời sống công nhân viên chức, chứ ai ngờ chỉ như là muối bỏ biển mà thôi.

Nghe xong cả ông khách và cô chủ quán đều nhìn nhau cười, nụ cười méo mó để cho nó giải phóng đi hết những bức bối trong lòng. Liếc nhìn đồng hồ đã gần một giờ rưỡi, ông khách liền gọi tính tiền để chuẩn bị đến cơ quan làm việc.

– Dạ, của anh vị chi hết bốn mươi hai nghìn. Tô phở ba mươi, ly nước chanh mười và khăn lạnh hai nghìn.

Ông khách mở ví ra, trong ví chỉ còn mỗi một tờ mười nghìn và một tờ năm chục. Đưa tờ năm chục nghìn cho cô chủ quán thối tiền, ông khách thầm nghĩ trong bụng:

“Chiều nay nếu vẫn chưa có lương thì tối giả vờ về muộn rồi ăn tạm ổ bánh mì hay cái bánh bao. Sáng mai nếu vợ không chừa cơm nguội thì lại vác cái bụng rỗng đi làm thôi. Hừ, ăn xong tô phở suýt không đủ tiền trả, trong khi mang danh là một viên chức gần hai mươi năm”.

Ông khách lủi thủi đi ra khỏi quán phở bình dân, bắt đầu buổi chiều làm việc với niềm hy vọng chiều nay được nhận lương mới.

Theo Zing

Việt Nam lọt top những quốc gia lý tưởng cho ‘du lịch nghỉ hưu’

Theo tạp chí du lịch danh tiếng của Mỹ, Travel and Leisure, Việt Nam là một trong những quốc gia lý tưởng cho người về hưu do có chi phí sinh hoạt rẻ và các trải nghiệm du lịch phong phú.

Việt Nam

Travel and Leisure đánh giá Việt Nam là một nơi rất hợp lý để nghỉ hưu, đặc biệt là đối với những người ưa thích mạo hiểm, yêu những bãi biển đẹp, phong cảnh, ẩm thực, lịch sử và văn hóa bản địa đặc sắc.

Tổng chi phí sinh hoạt ở Việt Nam thấp hơn khoảng 49% và giá thuê thấp hơn khoảng 75% so với Mỹ, tùy thuộc vào các địa phương cụ thể. Tại Thành phố Hồ Chí Minh, nơi có cộng đồng người nước ngoài lớn nhất sinh sống ở Việt Nam, theo International Living, chi phí sinh hoạt thấp hơn 62% và nhà ở thấp hơn khoảng 83% so với New York.

Dịch vụ chăm sóc sức khỏe chất lượng cao có giá cả rất phải chăng ở cả hệ thống y tế công và tư nhân. Hầu hết người nước ngoài đều có bảo hiểm y tế quốc tế nên họ lựa chọn các bệnh viện tư nhân để tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho bản thân.

“Hầu hết nhân viên y tế ở các cơ sở khám chữa bệnh tư nhân đều có thể giao tiếp với bệnh nhân người nước ngoài bằng tiếng Anh”, tổ chức International Living cho biết.

Mexico

Nằm ngay phía nam biên giới Mỹ với thời tiết ấm áp, bờ biển dài, nhiều địa điểm để sinh sống cùng những thành phố xinh đẹp, Mexico là điểm đến phổ biến cho những người về hưu cũng như đi nghỉ dưỡng.

Chi phí sinh hoạt ở Mexico nhìn chung là thấp và các thành phố trên khắp cả nước đều có sẵn những điều kiện thuận lợi để nghỉ ngơi an dưỡng.

Ở Cancun, một khu du lịch nằm trên bờ biển Caribe, chi phí sinh hoạt thấp hơn 61% và giá thuê thấp nhà hơn 85% so với New York của Mỹ. Tại San Miguel de Allende, một thành phố quyến rũ ở sâu bên trong Mexico, chi phí sinh hoạt thấp hơn 57% và giá thuê nhà thấp hơn 76% so với các thành phố lớn khác ở “xứ cờ hoa”.

Dịch vụ chăm sóc sức khỏe luôn sẵn sàng để phục vụ người dân thông qua các chương trình bảo hiểm của chính phủ dành cho người dân có thu nhập thấp. Bên cạnh đó, hệ thống các bệnh viện và bác sĩ chuyên khoa thuộc khu vực tư nhân cung cấp dịch vụ chăm sóc chất lượng cao với chi phí chấp nhận được. Vì vậy, người về hưu có nhiều lựa chọn cho dịch vụ chăm sóc sức khỏe tùy theo nhu cầu và điều kiện của mình.

Ecuador

Với hàng km bờ biển Thái Bình Dương, một ngọn núi lửa đang hoạt động, vẻ đẹp tự nhiên và một số cộng đồng người nước ngoài, Ecuador, cửa ngõ vào Galápagos, thu hút những người nghỉ hưu từ Mỹ và các quốc gia khác. Ecuador sử dụng đồng đô la Mỹ làm đơn vị tiền tệ của mình, và nhiều người dân ở các thành phố lớn nói tiếng Anh, được coi là một lợi thế lớn.

Tổng chi phí sinh hoạt ở Ecuador thấp hơn 49% so với Mỹ. Tại thành phố Cuenca, Di sản Thế giới được UNESCO công nhận và là điểm đến nổi tiếng dành cho người nước ngoài, chi phí sinh hoạt rẻ hơn 62% so với New York với giá thuê nhà thấp hơn khoảng 88%. Nằm ở vùng cao nguyên của Ecuador, Cuenca được hưởng khí hậu ôn hòa, giúp người dân tiết kiệm chi phí cho cả hệ thống sưởi và điều hòa không khí.

Dịch vụ chăm sóc sức khỏe chất lượng cao được cung cấp với chi phí thấp hơn ở Mỹ và tất cả người dân cũng như du khách đều được đảm bảo các dịch vụ. Những người nước ngoài về hưu có thể tham gia hệ thống chính phủ với mức phí khoảng 100 đô la Mỹ hàng tháng để được hưởng bảo hiểm đầy đủ hoặc họ có thể cung cấp bằng chứng về bảo hiểm tư nhân. 

Costa Rica

Quốc gia Trung Mỹ này trải dài từ Thái Bình Dương đến Caribe, với rừng rậm, rừng nhiệt đới, các thành phố hiện đại và nhiều bãi biển đẹp. Khí hậu, môi trường và chi phí sinh hoạt nhìn chung có sự khác nhau giữa các vùng, nhưng chi phí sinh hoạt nói chung vẫn thấp hơn khoảng 38% so với Mỹ và giá nhà ở thấp hơn trung bình 72%, dựa trên dữ liệu tháng 6 năm 2022.

Tại thành phố San Jose, thủ đô của đất nước nằm trong vùng thung lũng trung tâm, chi phí sinh hoạt thấp hơn 55% so với New York và giá thuê thấp hơn 82%. Người về hưu có thể chọn sống trong thành phố hoặc ở các vùng ngoại ô miền núi. Nhưng dù ở đâu, họ cũng có thể tiếp cận các tiện nghi do San Jose cung cấp như một điểm đến du lịch nổi tiếng. 

Người dân có thể lựa chọn dịch vụ chăm sóc y tế công do chính phủ chi trả hoặc tự trả tiền để sử dụng dịch vụ y tế tư nhân.

Bồ Đào Nha

Bồ Đào Nha là một trong những điểm đến phổ biến nhất cho cả người về hưu và cả du khách ở mọi lứa tuổi từ khắp nơi trên thế giới, những người yêu thích cảnh đẹp, các thành phố ven biển, rượu vang, đồ ăn và thời tiết ôn hòa. Chi phí sinh hoạt thấp hơn khoảng 37% so với ở Mỹ và giá nhà ở phải chăng hơn khoảng 54%. Ngay tại thủ đô Lisbon cũng có chi phí sinh hoạt thấp hơn khoảng 53% và tiền thuê nhà thấp hơn khoảng 70% so với Mỹ.

Du khách cư trú hợp pháp có thể đăng ký với Dịch vụ Y tế Quốc gia để được vào khám bệnh tại các bệnh viện và trung tâm y tế công. Đối với những người có điều kiện kinh tế thì họ thường đăng ký để sử dụng dịch vụ y tế tư nhân.

Ngoài những quốc gia kể trên, danh sách của Travel and Leisure còn đề xuất thêm Panama, Montenegro và Comlombia là những quốc gia phù hợp có chi phí sinh hoạt thấp, cuộc sống thoải mái, bao gồm các yếu tố như thời tiết, vị trí địa lý, dịch vụ chăm sóc sức khỏe…

Đỗ An (Theo Travel and Leisure)

Tại sao Apple khó rời bỏ Trung Quốc?

Tại sao Apple khó rời bỏ Trung Quốc?
TRUNG QUỐC CÓ MỘT HỆ SINH THÁI CUNG ỨNG MÀ APPLE KHÓ KIẾM ĐƯỢC Ở NƠI KHÁC.

Theo hãng tin CNN, Trung Quốc và Apple có một mối quan hệ cực kỳ khăng khít. Quốc gia đông dân nhất thế giới không chỉ có nhiều nhà máy sản xuất cho Apple mà còn là thị trường lớn đóng góp cho doanh số nhà táo khuyết.

Tuy nhiên, đại dịch Covid-19 đã khiến một số nhà máy sản xuất cho Apple tại Trung Quốc bị gián đoạn và CEO Tim Cook đã phải cảnh báo vào tháng 4 rằng tình hình này sẽ ảnh hưởng đến kết quả kinh doanh quý III/2022. Thậm chí, với việc tình hình dịch bệnh tại Trung Quốc còn phức tạp, nhiều chuyên gia đánh giá nỗi đau của Apple sẽ còn kéo dài lâu hơn nữa.

 Tại sao Apple khó rời bỏ Trung Quốc?  - Ảnh 1.

Đúng như dự đoán, doanh thu của Apple trong quý II/2022 đạt 83 tỷ USD, chỉ tăng 2% so với cùng kỳ năm trước, thấp hơn nhiều so với mức tăng 36% cùng kỳ năm 2021 và 8% của quý I/2022.

Trên thực tế, đây không phải lần đầu tiên Apple lo lắng về Trung Quốc. Trước khi đại dịch bùng phát 1 năm, nhà táo khuyết đã cảnh báo giảm tốc doanh số iPhone do căng thẳng thương mại Mỹ-Trung. Thậm chí Apple cũng đã phải đối mặt với các lời cáo buộc về môi trường lao động tại các nhà máy hợp đồng của họ tại Trung Quốc.

Với những lý do trên, nhiều chuyên gia nhận định Apple có khả năng sẽ tìm đường sống sót bằng cách dịch chuyển khỏi Trung Quốc nhằm đảm bảo chuỗi cung ứng của họ.

“Không nghi ngờ gì nữa, nhiều hãng công nghệ đang muốn dịch chuyển khỏi Trung Quốc. Họ không thể mạo hiểm với những rủi ro đức gãy chuỗi cung ứng liên tục như trên được, đồng thời các thương hiệu cũng muốn được kiểm soát tốt hơn với khả năng phục vụ khách hàng của mình. Dẫu vậy, việc dịch chuyển khỏi một thị trường lớn như Trung Quốc là điều không dễ dàng bởi chúng tốn thời gian và cần nhiều vốn đầu tư”, CEO Lisa Anderson của LMA Consulting Group nhận định.

Sức mạnh… điện năng

Hãng tin CNN nhận định mối “lương duyên” giữa Apple và Trung Quốc có sự tham dự vô tình của CEO Tim Cook. Vị giám đốc này gia nhập Apple vào năm 1998, chỉ vài năm trước khi Apple bắt đầu sản xuất tại Trung Quốc.

Tim Cook tại thời điểm đó là người giúp đỡ xây dựng, quản lý chuỗi cung ứng dưới vai trò COO cho Apple trước khi trở thành CEO vào năm 2011. Đích thân CEO Cook đã có chuyến thăm Trung Quốc vài lần và khẳng định tầm quan trọng của thị trường này với Apple.

 Tại sao Apple khó rời bỏ Trung Quốc?  - Ảnh 2.

Nguồn: BP Statistical Review of World Energy 2020.

Tuy nhiên, tờ Wall Street Apple (WSJ) nhận định Apple vẫn sẽ có phương án dự phòng khi nguồn tin riêng của họ cho biết vào đầu năm nay, nhà táo khuyết đang dự định tăng cường sản xuất tại Việt Nam và Ấn Độ.

“Chuỗi cung ứng của chúng tôi mang tính toàn cầu hóa nên có thể sản xuất ở bất cứ đâu. Chúng tôi vẫn đang xem xét việc tối ưu hóa, học hỏi và thay đổi liên tục mỗi ngày”, CEO Tim Cook nhấn mạnh.

Mặc dù vậy, hãng tin CNN nhận định không dễ gì mà Apple có thể từ bỏ Trung Quốc. Nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đã mất nhiều năm phát triển công nghiệp, công nghệ, xây dựng cơ sở hạ tầng, đào tạo nhân lực trình độ cao và cả một hệ sinh thái chuỗi cung ứng cho các thương hiệu như Apple. Điều này khó có thể lặp lại dễ dàng ở những quốc gia khác.

Ví dụ như nguồn cung điện, báo cáo năng lương toàn cầu năm 2020 của BP Statistic Review cho thấy Trung Quốc chiếm đến 27,8% tổng sản lượng điện của thế giới, cao hơn cả Mỹ (6,3%), Ấn Độ (5,8%).

Trong một bài phỏng vấn năm 2015, chính CEO Tim Cook đã phải thừa nhận hệ sinh thái cung ứng tại Trung Quốc là vô cùng dồi dào, giúp giảm chi phí sản xuất so với Mỹ.

Theo chuyên gia Bryan Ma của hãng IDC, dù áp lực dịch chuyển sản xuất khỏi Trung Quốc đang gia tăng nhưng để thực hiện không hề dễ bởi hệ thống sinh thái cung ứng dồi dào tại đây khó lòng có thể xuất hiện ở nơi khác.

“Tôi chắc chắn các công ty có lựa chọn để dịch chuyển khỏi Trung Quốc nhưng nếu cả chuỗi cung ứng không thể đi theo họ thì bài toán xây dựng nhà máy ở nơi khác là một thách thức quá lớn”, chuyên gia Ma nhấn mạnh.

Thị trường lớn

Theo CNN, Trung Quốc là thị trường lớn nhất của Apple ngoài Mỹ đang là rào cản lớn nhất hiện nay khiến nhà táo khuyết khó rời bỏ nền kinh tế này.

Hiện Apple chiếm đến 18% thị phần smartphone của Trung Quốc trong khi quốc gia 1,4 tỷ người đóng góp ¼ doanh số toàn cầu cho nhà táo. Nói cách khác, Trung Quốc là động lực tăng trưởng chủ chốt cho Apple.

“Apple có quá nhiều lý do để không thể rời bỏ Trung Quốc”, chuyên gia Gad Allon của trường đại học Pennsylvania cho biết.

Thậm chí trong một động thái cực kỳ hiếm hoi, Apple gần đây đã giảm giá 600 Nhân dân tệ, tương đương 89 USD cho mẫu iPhone mới nhất trong thời gian có hạn vì lo ngại suy giảm nhu cầu ở Trung Quốc.

Chuyên gia Allon nhận định dù chi phí sản xuất tại Trung Quốc ngày một đắt đỏ đi kèm những rủi ro gián đoạn nhưng Apple giờ đây không có nhiều lựa chọn.

“Ở cấp độ của Apple thì khó có thể tìm kiếm một thị trường đầy đủ nguồn cung ứng, nhân lực… thay thế được như Trung Quốc’, chuyên gia Allon đánh giá.

*Nguồn: CNN, SCMP, Reuters /Theo Tổ Quốc

XUNG ĐỘT NGA-UKRAINE

Kể từ khi chiến sự bùng phát ngày 24/2, các lực lượng Moscow đã kiểm soát nhiều vùng lãnh thổ ở miền nam và đông Ukraine, kể cả khu vực Luhansk sau khi binh lính Ukraine rút khỏi thành phố Sievierodonetsk. Kiểm soát được thành phố Sievierodonetsk đồng nghĩa với việc loại bỏ một trong những rào cản cuối cùng cho sự kiểm soát của Nga đối với khu vực.
Nga cũng kiểm soát thành phố cảng Mariupol khi Kiev ra lệnh sơ tán toàn bộ binh sĩ còn bám trụ lại sau nhiều tuần giao tranh ác liệt giữa các lực lượng Nga và quân đội Ukraine bảo vệ nhà máy thép Azovstal. Điện Kremlin gọi cuộc sơ tán này là một cuộc đầu hàng hàng loạt.
Theo đánh giá của Bộ Quốc phòng Anh, khi Nga giành được quyền kiểm soát nhiều lãnh thổ Ukraine hơn, Điện Kremlin phải đối mặt với quyết định củng cố nắm giữ Donbass hoặc phòng thủ trước các cuộc phản kích ở Kherson, miền nam Ukraine. Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov ngày 20/7 thông báo, Moscow mở rộng mục tiêu quân sự ở Ukraine ra ngoài khu vực miền đông Donbass.


Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã cách chức hai quan chức hàng đầu, Trưởng công tố Iryna Venediktova và Giám đốc Cơ quan An ninh quốc gia Ivan Bakanov, cũng như hơn 60 nhân viên từ mỗi cơ quan vì các cáo buộc “phản quốc và cộng tác với Nga”.
Lãnh đạo Kiev đình chỉ thêm 28 quan chức, với lí do “kết quả công việc không đạt yêu cầu”. Trong một thông điệp video ngày 18/7, ông cũng thông báo đang tiến hành một cuộc “kiểm tra nhân sự” đối với cơ quan an ninh Ukraine.

Các nước cam kết viện trợ quân sự nhiều nhất cho Ukraine, tính từ ngày 27/1 – 7/6, trong đó số liệu không bao gồm khoản bổ sung 1,2 tỷ USD của chính phủ Anh công bố dành cho Kiev ngày 30/6. Nguồn: Viện Kiel về kinh tế thế giới
Ngoài các viện trợ của Liên minh châu Âu (EU) và các đồng minh NATO khác dành cho Kiev, Mỹ đã phê duyệt hơn 7 tỷ USD viện trợ quân sự, nhân đạo và an ninh cho Ukraine kể từ khi Nga mở chiến dịch quân sự ở nước láng giềng.
Gần đây nhất, Washington cam kết hỗ trợ an ninh thêm 2,2 tỷ USD. Bộ Quốc phòng Mỹ đã cho phép rút thiết bị lần thứ 15 từ các kho dự trữ của họ để gửi cho quốc gia Đông Âu kể từ tháng 8/2021, bao gồm hơn 6.500 hệ thống chống tăng Javelin, 1.400 vũ khí phòng không Stinger và 16 khẩu lựu pháo, theo Lầu Năm Góc.
Cùng với gói viện trợ mới nhất, Lầu Năm Góc sẽ gửi thêm 4 hệ thống pháo phản lực cơ động cao (HIMARS), nâng tổng số bệ phóng tên lửa tầm xa được trao cho Ukraine lên 16 hệ thống.


Các nước phương Tây, bao gồm cả Mỹ, đã áp đặt nhiều biện pháp trừng phạt cứng rắn chống Nga. Trong động thái mới nhất, G7 đã cam kết cấm vận vàng Nga. Tiếp sau Mỹ, các đồng minh cũng tuyên bố sẽ cấm nhập khẩu dầu mỏ từ xứ sở bạch dương.
Các lãnh đạo EU đã thực hiện cam kết cấm vàng và đồ trang sức của Nga, mặt hàng xuất khẩu quan trọng thứ 2 của nước này sau năng lượng, trong đợt trừng phạt thứ 7 chống Moscow. EU đã giáng đòn trừng phạt năng lượng Nga, cấm nhập khẩu than và nhắm mục tiêu vào nguồn doanh thu năng lượng. Xuất khẩu than cho EU mang lại nguồn thu lên tới khoảng 4,4 tỷ USD mỗi năm cho Nga.
Washington áp trừng phạt với Tổng thống Vladimir Putin, các quan chức trong chính phủ Nga, các chỉ huy quân đội và cả vợ cũ cũng như hai con gái đã trưởng thành của ông Putin, ngăn chặn họ tiếp cận với các hệ thống tài chính của Mỹ và đóng băng bất kỳ tài sản nào họ có thể nắm giữ ở xứ sở cờ hoa.

Chủ tịch Ủy ban châu Âu Ursula von der Leyen (trái) nói với Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky hồi tháng 4/2022 rằng “Ukraine thuộc về gia đình châu Âu”. Ảnh: Reuters
Tại hội nghị thượng đỉnh EU ở Brussels (Bỉ) cuối tháng 6, lãnh đạo 27 nước thành viên nhất trí trao quy chế ứng cử viên gia nhập khối cho Ukraine, chỉ 4 tháng sau khi Kiev nộp đơn xin được kết nạp.
Quyết định được Chủ tịch Hội đồng châu Âu Charles Michel mô tả là “lịch sử” này sẽ cho phép Ukraine tiến thêm một bước trong tiến trình trở thành thành viên EU. Động thái cũng được coi là “tín hiệu rất mạnh mẽ gửi tới Nga”. Tuy nhiên, Bộ trưởng phụ trách các vấn đề châu Âu của Pháp Clement Beaune lưu ý, quá trình để Ukraine gia nhập EU sẽ rất dài, có thể tới 15 – 20 năm.

Kiev và Moscow ngày 22/7 đã ký các thỏa thuận riêng rẽ với Thổ Nhĩ Kỳ và Liên Hợp Quốc cho phép xuất khẩu ngũ cốc của Ukraine, cũng như ngũ cốc và phân bón của Nga đang bị mắc kẹt tại các cảng Biển Đen.
Việc vận chuyển các chuyến hàng ngũ cốc và các sản phẩm nông nghiệp khác đã bị tạm dừng kể từ khi chiến sự bùng phát. Moscow đổ lỗi sự bế tắc do các lệnh trừng phạt của phương Tây và việc quân đội Ukraine rải mìn quanh các cảng. Ngược lại, Kiev tố cáo quân đội Nga đã điều các chiến hạm phong tỏa các cảng Ukraine.
Sự cố đã ngăn Ukraine xuất khẩu 22 triệu tấn ngũ cốc, đe dọa an ninh lương thực toàn cầu. Quốc gia Đông Âu này là một trong những nước xuất khẩu lúa mì, ngô và dầu hướng dương lớn nhất thế giới.


Liên Hợp Quốc thống kê, ít nhất 12 triệu người Ukraine đã phải rời bỏ nhà cửa đi lánh nạn kể từ đầu xung đột. Trong đó, hơn 5 triệu người đã sơ tán ra nước ngoài, 7 triệu người di tản đến các vùng khác của đất nước. Đến nay, hàng trăm nghìn người đã trở về quê hương, nhất là ở các thành phố như Kiev.
Trong một thông điệp đăng tải trên Facebook ngày 24/7, Bộ Y tế Ukraine thống kê, ít nhất 18 nhân viên y tế đã thiệt mạng, hơn 50 nhân viên y tế bị thương và gần 900 cơ sở y tế của nước này bị tàn phá. Theo trang Kyiv Independent, 183 cơ sở tôn giáo, các hệ thống cầu đường, vô số nhà cửa, công trình xây dựng của Ukraine đã bị hủy hoại hoàn toàn hoặc một phần trong 5 tháng chiến sự vừa qua.
Bộ Kinh tế Ukraine ước tính tổng thiệt hại về vật chất của nước này do xung đột vào khoảng 564 – 600 tỷ USD, tức là gấp 2,8 – 3 lần GDP của đất nước năm 2021. Phát biểu tại Hội nghị tái thiết Ukraine ở Thụy Sĩ ngày 4/7, Thủ tướng Ukraine Denys Shmyhal tuyên bố nước này cần 750 tỷ USD tái thiết.
Cả Ukraine và Nga đều không công khai quân số thương vong trong xung đột. Tình báo Anh và Mỹ nhận định, khoảng 15.000 lính Nga đã thiệt mạng và có thể gấp 3 số lính đó bị thương. Trong khi đó, Kiev ước tính gần 36.200 lính Nga đã thiệt mạng.
Tuấn Anh / Viêtnam Net

10 khách sạn trong phố tốt nhất Việt Nam 2022

TP HCM là nơi có nhiều khách sạn trong phố tốt nhất Việt Nam, với năm đại diện, tiếp đến là Hà Nội, Đà Nẵng.

Tạp chí Travel+Leisure vừa công bố danh sách 10 khách sạn trong thành phố tốt nhất Việt Nam. Hạng mục này nằm trong khuôn khổ giải thưởng Asia’s Best Awards 2022, dựa trên bình chọn của độc giả khắp thế giới và ban tổ chức, từ tháng 1 đến tháng 4 năm nay.

Đứng đầu danh sách là Sheraton Saigon Hotel & Towers, khách sạn được du khách yêu thích nhờ vị trí đắc địa. “Điều chúng tôi thích nhất là từ khách sạn, chúng tôi có thể đi khắp nơi trong thành phố với khoảng cách gần: quán bar, nhà hàng, điểm du lịch nổi tiếng”, một du khách chia sẻ. Giá phòng một đêm ở đây từ 148 USD (3,45 triệu đồng). Ảnh: Sheraton Saigon

Cái tên thứ hai là Capella Hanoi. Khách sạn chỉ cách nhà hát lớn và phố cổ một đoạn đi bộ, với 47 phòng. Mỗi căn phòng đều được thiết kế theo phong cách riêng, bài trí các kỷ vật tri ân các nghệ sĩ, nhà soạn nhạc, các buổi biểu diễn huyền thoại liên quan đến chủ đề Opera. Khách sạn nằm trên phố Lê Phụng Hiểu, quận Hoàn Kiếm này còn đứng vị trí thứ hai trong danh sách tốt nhất châu Á và thứ 18 trên toàn thế giới. Giá phòng một đêm ở đây từ 467 USD (hơn 10 triệu đồng). Ảnh: Capella Hanoi.

Park Hyatt Saigon có tầm nhìn ra Nhà hát lớn, cách đường Đồng Khởi 100 m. Từ khách sạn, du khách có thể đi bộ đến Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện Trung tâm, Dinh Độc Lập và cách sân bay Tân Sơn Nhất khoảng 30 phút đi xe. Nơi đây có hồ bơi dài 20 m và các nhà hàng phục vụ ẩm thực địa phương cũng như đồ Italy, Pháp cùng quán bar, nơi phục vụ trà chiều… Ngoài được đánh giá cao trên Travel + Leisure, khách sạn còn nhận được bình chọn yêu thích từ các du khách dựa trên các đánh giá độc lập. Các cặp đôi cũng yêu thích địa điểm này, khi chấm 9,6 điểm. Giá phòng một đêm từ 361 USD (trên 8,4 triệu đồng). Ảnh: Booking

Sofitel Legend Metropole Hanoi là cái tên đã quá quen thuộc, chỉ cách nhà hát lớn Hà Nội 160 m, hồ Gươm chưa đầy 500 m. Nơi đây không chỉ đơn giản là cơ sở lưu trú, mà còn là một biểu tượng của Hà Nội. Giá thuê phòng mỗi đêm từ 223 USD (5,2 triệu đồng).

“Nhân viên thân thiện, khu vườn yên tĩnh tuyệt đẹp và đổ ăn ngon. Tôi thích việc đến đây nghỉ ngơi, và chỉ cần đi bộ vài bước chân là có thể ra đến phố cổ”, một du khách để lại bình luận. Ảnh: Booking

Sẽ không có gì quá ngạc nhiên khi InterContinental Saigon xuất hiện trong danh sách được du khách yêu thích nhất này.Một trong những nét độc đáo của khách sạn chính là các phòng đều có cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, phòng tắm lát đá cẩm thạch sang trọng. Giá phòng từ 173 USD (hơn 4 triệu đồng). Nhân viên thân thiện, có trách nhiệm là một trong những ý kiến được nhiều độc giả bình chọn để lại nhất khi nói về nơi này. Ảnh: Booking

Đứng thứ sáu trong danh sách là Hôtel des Arts Saigon – MGallery, khách sạn 5 sao nằm ở quận 3, TP HCM. “Vị trí tuyệt vời, sân thượng và hồ bơi đặc biệt, phòng được thiết kế đẹp với tầm nhìn thật huyền ảo. Chúng tôi đã có một kỷ niệm trăng mật ngọt ngào và khó quên”, một vị khách để lại bình luận. Giá phòng ở đây từ 125 USD (khoảng 2,9 triệu đồng). Ảnh: Booking

Nằm ngay trung tâm thành phố, tọa lạc tại vị trí thuận tiện của quận 1 là Reverie Saigon Hotel. Khách sạn cách Thương xá Tax, một trong những biểu tượng nổi tiếng của thành phố, 300 m và cách nhà hát lớn 400 m. Đây cũng là nơi được các cặp đôi đánh giá cao khi chấm 9,7 điểm/10. Giá phòng từ 272 USD (hơn 6,35 triệu đồng). “Dịch vụ ở đây luôn đặc biệt. Tôi vẫn luôn muốn ở nơi này mỗi khi đến TP HCM”, một vị khách để lại bình luận. Ảnh: Booking

InterContinental Hanoi Landmark72, khách sạn 5 sao nằm trong tòa nhà cao nhất thủ đô với 359 phòng, là cái tên thứ tám trong danh sách. Nơi đây chỉ cách sân bay khoảng 40 phút di chuyển, thuận tiện cho việc đi lại. Giá phòng từ 133 USD (3,1 triệu đồng) một đêm. “Mỗi lần lưu trú, tôi lại thấy nhân viên thân thiện và nhiệt tình hơn lần trước. Phòng ở sáng và đẹp” là bình luận của nhiều du khách để lại. Ảnh: Booking

InterContinental Hanoi Westlake nằm yên bình bên hồ Tây, một địa điểm được nhiều người yêu thích tại thủ đô Hà Nội. Nơi đây cách sân bay Nội Bài khoảng 25 km, cách các điểm tham quan như Nhà hát múa rối nước Thăng Long, bảo tàng Mỹ Thuật khoảng 4 km. Các phòng tại khách sạn đều ốp gỗ, có quầy minibar và ban công riêng nhìn ra hồ bơi, mặt hồ tây hoặc thành phố Hà Nội. Giá phòng một đêm từ 144 USD (gần 3,4 triệu đồng). “Tôi cảm thấy như ở nhà khi lưu trú tại đây. Nhân viên rất nhiệt tình, thân thiện và ấm áp”, một vị khách đến từ Singapore chia sẻ. Ảnh: Booking

Fusion Suites Da Nang là cái tên khép lại danh sách bình chọn 10 khách sạn nằm trong phố tốt nhất Việt Nam do du khách khắp thế giới bình chọn. Đây là khách sạn có tầm nhìn ra biển, nằm trong thành phố Đà Nẵng, nơi được mệnh danh là thành phố đáng sống nhất Việt Nam. Giá phòng một đêm ở đây từ 89 USD (gần 2,1 triệu đồng).

“Đây là nơi đáng để bạn bỏ tiền ra lưu trú trong kỳ nghỉ. Thức dậy đón bình minh với tầm nhìn ra biển hoàn hảo từ chiếc giường thoải mái, căn phòng sạch đẹp là cách tuyệt vời để bạn đón ngày mới trong một chuyến đi”, du khách để lại bình luận khi nói về khách sạn. Ảnh: Booking

Anh Minh (Theo Travel+Leisure) / Vietnam Express

Molière – tượng đài suốt 400 năm của văn hóa Pháp

Nước Pháp đã bắt đầu một năm đầy các sự kiện nhằm kỷ niệm 400 năm của Molière, kịch tác giả nổi tiếng nhất của quốc gia này – và của cả thế giới – về nghệ thuật châm biếm và sân khấu.

Molière hiện vẫn là tượng đài của văn hóa Pháp giống như Shakespeare đối với văn hóa Anh. Và, khi người Pháp nói tiếng mẹ đẻ, nó được ví như “ngôn ngữ của Molière”.

Từ bỏ cảnh giàu sang để đến với sân khấu kịch

Molière sinh ở Paris, là con trai cả trong một gia đình làm thợ của triều đình rất lâu đời. Được rửa tội vào ngày 15/1/1622 và có thể được sinh ra trước đó 1-2 ngày, ông tên thật là Jean-Baptiste Poquelin. Cho đến nay người ta vẫn không biết nguồn gốc nghệ danh của ông (Molière dùng để chỉ một mỏ đá) cũng như ngày sinh của ông khi hiện chỉ còn giấy chứng nhận rửa tội được phát hiện vào năm 1820.

Lên 10 tuổi, ông mồ côi mẹ. Molière học ở Jesuit Clermont College (nay là Lycée Louis-le-Grand), chủ yếu bằng tiếng Latin, trong một môi trường học thuật nghiêm ngặt và lần đầu tiên được nếm trải cuộc sống trên sân khấu. Molière được thừa hưởng cuộc sống sung túc từ cha mình – vốn được nhà vua sủng ái – nhưng lại theo đuổi nghiệp diễn. Việc này đã gây ra cho cha ông nhiều rắc rối, trong đó có việc buộc phải tìm cách đưa con trai mình ra khỏi tù sau khi Nhà hát đầu tiên của Molière – Illustre Théâtre – lâm vào cảnh nợ nần.

Chân dung nhà soạn kịch Molière.

Molière bỏ trốn khỏi Paris năm 23 tuổi, cùng với một số người đi về biểu diễn ở tỉnh lẻ ở nước Pháp suốt 13 năm. Để cạnh tranh với những đoàn kịch của Italy, Molière bắt đầu sáng tác những vở kịch cho đoàn của mình, dựa vào những lúc thâm nhập vào từng ngóc ngách của nước Pháp trong đời thường. Năm 1655, ông viết vở kịch thơ đầu tiên L’étourdi (Gàn dở) và năm sau viết vở Le dépit amoureux (Bất hòa của tình yêu). Đến năm 1658 đoàn kịch của Molière trở thành đoàn kịch nổi tiếng nhất ở các tỉnh. Được sự ủng hộ của nhiều bá tước, trong số này có cả Quận công Philippe – em trai của vua Louis XIV – đoàn kịch của ông được mời biểu diễn ở Louvre và đã gây được tiếng vang. Sau đó đoàn kịch của Molière thường xuyên được biểu diễn ở nhà hát Bourbon.

Từ đây, Molière đoạn tuyệt với bi kịch và chỉ cho ra đời những vở hài kịch. Ông trực tiếp phanh phui thói xấu của xã hội thượng lưu Pháp, được đông đảo công chúng ủng hộ. Thành công đã giúp đưa Molière trở lại Paris và gây được thiện cảm với vị vua trẻ, Louis XIV, người sau đó trở thành nhà bảo trợ đắc lực khi nhà soạn kịch luôn phải đối mặt với những trận chiến liên tục từ giới quý tộc.

Con tem mang chân dung Molière được phát hành nhân kỷ niệm 400 năm ngày sinh nhà soạn kịch.

Bậc thầy của tiếng cười sâu cay

Molière đã viết rất nhiều vở kịch hay trước Cách mạng Pháp, vào thời điểm mà quyền lực của nhà vua và nhà thờ vẫn còn nguyên vẹn. Tuy nhiên, trong các vở kịch của ông, vẫn thường xuyên được trình diễn cho đến ngày nay, nhà soạn kịch đã thách thức những nhân vật quyền lực như nhà thờ, quý tộc và thậm chí cả thần chết – nhưng luôn thông qua sức mạnh của tiếng cười.

Những câu nói trong các vở kịch của ông khiến khán giả cười suốt hàng thế kỷ, cho đến tận ngày nay, mà trong đó vở Tartuffe, ou l’Imposteur đã trở thành vụ scandal làm rung chuyển Versailles. Vở kịch kể về Tartuffe, một kẻ lừa đảo tự thể hiện mình là một người rất ngoan đạo, thâm nhập vào gia đình Orgon thông qua những lời tâng bốc và dối trá.

Tartuffe, ou l’Imposteur đã khiến Molière gặp nhiều rắc rối. Vở kịch này được công diễn 12/5/1664, tại Versailles. Vào thời điểm đó, nhà viết kịch đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, làm việc tại triều đình của vua Louis XIV. Tuy nhiên, việc xây dựng một kẻ lừa đảo gắn mác tôn giáo và sự phê phán quyền lực của Giáo hội đã khiến tác phẩm bị cấm trình diễn. Trong 5 năm sau đó, Molière đã đấu tranh để vở kịch của mình được trình diễn trở lại và cuối cùng ông đã thành công vào năm 1669 – sau khi có những thay đổi đáng kể đối với kịch bản. (Năm nay, Comedie Francaise lần đầu tiên trình diễn phiên bản không bị kiểm duyệt từ năm 1664).

Một lý do giải thích cho sự nổi tiếng lâu dài của Molière có thể là các tác phẩm của ông luôn đậm tính hài hước nhưng thâm thúy. Một ví dụ như vậy là Dom Juan ou le Festin de Pierre (Don Juan – 1665), được Moliere viết ngay sau khi Tartuffe bị cấm. Câu chuyện tập trung vào Don Juan, lấy nguyên mẫu từ một kẻ lăng nhăng ở châu Âu đã truyền cảm hứng cho rất nhiều nhà văn. Trong vở kịch, Don Juan đang chạy trốn sau khi thuyết phục Donna Elvira phá bỏ lời thề tôn giáo của mình nhưng sau đó từ chối kết hôn với cô. Khi được yêu cầu đưa ra lời tuyên xưng đức tin, anh ta chỉ trả lời đơn giản “2 với 2 là 4”.

Don Juan của Molière không chỉ là một kẻ luôn mồi chài phụ nữ mà còn là một kẻ tự do trong suy nghĩ. Thay vì từ chối thú vui xác thịt anh ta lại từ chối giáo điều và các bí tích của giáo hội nhưng thích logic và khoa học. Với Molière, hài kịch là công việc kinh doanh nghiêm túc và là cách để phản ánh xã hội. Có lẽ không ngạc nhiên khi Don Juan cũng bị cấm diễn chỉ sau một vài buổi biểu diễn.

Chỉ 2 năm sau khi Tartuffe bị cấm, Molière đã viết vở hài kịch Le Misanthrope ou l’Atrabilaire amoureux (Người tình cuồng nhiệt – 1666) được Louis XIV trả tiền. Giống như Don Juan, nhân vật chính trong vở kịch này là một kẻ ngoại đạo – Alceste – thuộc dòng dõi quý tộc, nhưng từ chối tham gia các nghi lễ của triều đình. Anh hướng tới sự trung thực, luôn nói sự thật và từ chối xu nịnh hay lừa dối người khác. Một mặt, Alceste là một kẻ lầm lạc, coi thường loài người, nhưng mặt khác, anh lại vô cùng tin tưởng vào tình yêu. Kiểu tương phản này là điều khiến các nhân vật của Molière trở nên mạnh mẽ, vì họ là hiện thân của hài kịch, bi kịch và có chiều sâu.

Cảnh trong vở “Le malade Imaginaire” (Người bệnh tưởng) đang được trình diễn tại Pháp.

Gục chết trên sân khấu

Molière thường xuyên phải đối mặt với những lời đe dọa, nhưng nhà soạn kịch không bao giờ để điều đó làm hỏng óc hài hước của mình. Giống như Shakespeare, Molière thể hiện sự hài hước bằng cách quan sát và nhấn mạnh sự điên rồ của con người. Ông cho thấy rằng việc cười nhạo những khiếm khuyết của chính mình cũng có thể giúp chúng ta chịu đựng những hành vi xấu của đồng loại.

Vở kịch cuối cùng của Molière – Le malade Imaginaire (Người bệnh tưởng) kể về một ông già tên Argan, người tưởng tượng ra tất cả bệnh tật của mình và đã bị một bác sĩ lừa đảo lợi dụng. Vở kịch này lần đầu tiên được trình diễn vào ngày 10/2/1673, với tác giả đóng vai chính – như thường thấy ở các vở kịch trước của ông. 7 ngày sau, ở buổi biểu diễn thứ 4, Molière đã bị một cơn ho và xuất huyết khi đóng vai người bệnh tưởng Argan (ông vốn đã mắc bệnh lao) và mất vài giờ sau đó.

“Không thể không nhìn thấy bóng của nhà viết kịch đang hấp hối thấp thoáng trong nhân vật Argan, người trong nỗi bất hạnh của chính mình đã chọn cách làm cho chúng ta nở nụ cười” – theo văn bản giới thiệu của Comedie Francaise, nơi đang dàn dựng vở kịch để trình diễn trong năm nay.

Molière qua đời không để lại dấu vết gì về cuộc sống cá nhân của mình: không có nhật ký, thư từ hay thậm chí ghi chú về công việc. 4 người con của ông đã đánh mất các bản thảo của ông. Dù vậy, di sản của Molière vẫn được vinh danh trong 400 năm sau, nhất là giữa sự u ám của bệnh dịch như hiện tại.


Nhiều hoạt động kỷ niệm 400 năm ngày sinh Molière

Nhiều lễ kỷ niệm sẽ được tổ chức ở những nơi đánh dấu cuộc đời của Molière với tư cách là một diễn viên, giám đốc nhà hát và nhà viết kịch. Quan trọng nhất, một số vở kịch nổi tiếng nhất của ông sẽ được trình diễn tại Comedie-Francaise – nhà hát nhà nước duy nhất của Pháp có đoàn kịch riêng do Vua Louis XIV sáng lập vào năm 1680.

Thêm nữa, các vở kịch của ông sẽ được trình diễn tại Đài tưởng niệm Molière ở Paris cho đến tháng 7, bắt đầu từ hôm 15/1 với phiên bản gốc của Tartuffe, ou l’Imposteur – vở kịch được coi là đã tạo ra “hài kịch của cách cư xử” khi châm biếm những thói đạo đức giả của xã hội thượng lưu. Tiếp sau đó, các vở kịch L’Avare (Lão hà tiện) và Le Bourgeois Gentilhomme (Trưởng giả học làm sang) sẽ tiếp tục được trình diễn tại Comedie-Francaise.

Tại Pezenas, phía Tây Nam nước Pháp, sẽ có một bức tượng khác được khánh thành. Đây là nơi Molière đã ở lại nhiều lần trong những năm đầu sự nghiệp. Trong khi đó, trung tâm quốc gia về trang phục sân khấu của CNCS tại Moulin, miền Trung nước Pháp, sẽ mở một cuộc triển lãm “Molière in costume” vào cuối tháng Năm. Còn Nhà hát Opera Paris sẽ tổ chức lễ kỷ niệm với “Moliere in Music” từ tháng 9. Bên cạnh đó, con tem chính thức in hình Moliere được phát hành trên toàn nước Pháp.

VIỆT LÂM/ANTG (tổng hợp) / VanVN

ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC RỐT CUỘC MUỐN LÀM GÌ ?

TÓM TẮT CÁC KỲ TRƯỚC
Ở bên trong Trung Quốc, vì để duy trì quyền lực, ĐCSTQ đã hủy diệt văn hóa, nhồi nhét tư tưởng méo mó, đưa con người qua các cuộc vận động chém giết, rồi lại biến họ thành động vật kinh tế cho Đảng chăn dắt. Ở bên ngoài Trung Quốc, ĐCSTQ dùng quyền và tiền để khiến thế giới tự do trở thành kẻ đồng lõa với tội ác của nó. Tương lai nào cho Trung Quốc và cho thế giới đã là một câu hỏi mà mỗi người đều phải thật sự nghiêm túc đối diện.

Kỳ 1: Hủy diệt văn hóa truyền thống
Kỳ 2: Nhồi nhét văn hóa ĐCSTQ
Kỳ 3: Giành chính quyền để giết
Kỳ 4: Cái ác đỉnh điểm & Mục tiêu bất biến
Kỳ 5: Biến con người thành động vật kinh tế
Kỳ 6: Dùng tiền và quyền bịt miệng thế giới

LỜI KẾT: TƯƠNG LAI NÀO CHO TRUNG QUỐC VÀ CHO THẾ GIỚI

  1. Bức tranh đen tối của ĐCSTQ
    Nhìn về Trung Quốc ngày nay, sự phồn vinh bề ngoài không cách nào che đậy được sự mục ruỗng hủ bại bên trong. Nó hoàn toàn là một xã hội mà phần lớn con người coi tiền bạc là tối thượng, mọi người đều chạy theo lợi, chỉ vì tiền mà bất chấp cả nhân cách và nhân tính: bất chân, bất tín, bất thiện, vô đức, vô mỹ, vô lại…

Mang danh là quốc gia có nền kinh tế đứng thứ 2 trên thế giới, nhưng tâm lý chung của người dân Trung Quốc lúc nào cũng đầy dục vọng đói khát, sẵn sàng đấu tranh, giành giật. Gốc rễ của tính cách đói khát ấy là do các cuộc vận động như “Cải cách Ruộng đất”, “Đại nhảy vọt”, “Cách mạng Văn hóa”… đã khiến cho tâm lý bạo động của con người phát triển. Tính cách đó biểu hiện ra ở chỗ “chiếm hữu”, nếu không thể chiếm hữu nhiều hơn một chút thì sẽ cố sức phá hoại. Đối với cá thể mà nói, đặc trưng tâm lý thể hiện ra rõ như sự nóng giận, tham lam, keo kiệt, hèn nhát, tàn bạo, đố kỵ, v.v..

Trong quá trình đấu tranh qua lại, cái ác trong mỗi con người đã bị phóng đại lên đến mức cực đại. Trường kỳ sống trong môi trường phải “vật lộn” với đạo đức, với lương tâm để chọn giữa “tố” hoặc “bị tố”, “giết” hoặc “bị giết”, con người ta quả thật đã bị ĐCSTQ bức đến chỗ tuyệt diệt cái “thiện” trong tâm. Thực chất, những người sống sót qua các cuộc tranh đấu cũng chỉ là những kẻ thất bại, là những nạn nhân, bởi vì thứ chiến thắng chính là Đảng tính, còn nhân tính và bản ngã thật sự của họ thì sớm đã bị chết rồi.

Ông Hồng Minh, một tác giả của nhiều bài viết trên mạng tiếng Trung nhận định:

“Khi lễ giáo thuần chính của Trung Quốc bị gọi là ‘lễ giáo phong kiến’ để đả kích, những thứ bị hủy hoại là tinh hoa của văn hóa dân tộc Trung Hoa và gốc rễ của xã hội… ĐCSTQ đã thay đổi tiêu chuẩn thiện ác của người Trung Quốc; khi sở thích trong sạch của người ta bị giai cấp vô sản cho là ‘tư tưởng giai cấp tư sản’ và khi ‘chân lấm tay bùn’ được coi là ‘sạch sẽ’, người Trung Quốc đã mất đi tiêu chuẩn phân biệt xấu và đẹp.”

“Mấy ngàn năm qua, Trung Quốc được coi là ‘đất nước của lễ nghi’, là hình mẫu của các nước xung quanh. Từ xưa đến nay, bao nhiêu dân tộc đã đến Trung Quốc để học tập. Ngày nay lễ tiết của người Nhật Bản, Hàn Quốc đều được người ta biết đến rộng rãi, nhưng rất ít người nghĩ rằng điều đó là truyền thừa từ văn hóa Trung Quốc.”

Thiện lương của con người đến từ thiên tính của họ, đến từ sự lắng đọng của văn hóa và huyết mạch của tổ tiên, đến từ gia đình và những lời nói việc làm mẫu mực chính thống của người khác. Mất đi văn hóa truyền thống đối với người Trung Quốc mà nói, chính là mất đi tiêu chuẩn đạo đức để làm người, mất đi tín niệm vào Thần, mất đi tiêu chuẩn để ước thúc các hành vi bại hoại, rời xa tiêu chuẩn làm người mà Thần đặt ra cho nhân loại. Do đó, phá hoại văn hóa truyền thống sẽ dẫn đến sự sa đọa đạo đức xã hội. Ngược lại, đạo đức sa đọa sẽ trực tiếp phản ánh vào văn hóa, làm cho văn hóa biến dị thêm một bước nữa. Hai yếu tố này một khi hình thành tuần hoàn ác tính rồi sẽ dẫn đến sự trượt dốc tổng thể về tiêu chuẩn đạo đức và phẩm hạnh. Những việc trước đây bị coi là vô đạo đức, thì hiện giờ cho là những chuyện hết sức bình thường. Con người sống trong văn hóa biến dị như vậy đã rất khó để cảm nhận được sự trượt dốc của tiêu chuẩn đạo đức.

Thêm vào đó, ĐCSTQ còn dùng mọi thủ đoạn để cưỡng chế tẩy não, nhồi nhét hình thái ý thức hệ cộng sản, đồng thời lấy vô Thần luận và triết học đấu tranh làm hạch tâm. Quá trình này họ gọi là “cải tạo tư tưởng”, khiến cho người ta không cách nào chủ động thoát ra được; đồng thời còn sử dụng các loại tra tấn tinh thần, cưỡng chế người ta làm theo. Đây thực chất là đang tiến hành phá hủy tâm linh của mỗi từng cá thể, làm bại hoại một cách có hệ thống lý niệm giá trị truyền thống vốn có của người Trung Quốc. Nó khiến người Trung Quốc ngày nay mang theo đầy bạo lực, oán hận, bất cứ lúc nào, bất cứ là trong trường hợp nào đều có thể bộc phát ra ngoài. Cường độ của nó rất lớn, phương thức biểu hiện rất ác độc, thậm chí còn khiến người trong cuộc cảm thấy kinh hoàng không lý giải nổi.

Rất nhiều người Trung Quốc hiện nay không biết gì về văn hóa truyền thống, cũng không hiểu gì về bản chất của ĐCSTQ. Họ không có văn hóa, không hiểu lịch sử, không màng đạo đức, không có quan niệm đúng sai, không tin có Thần, trong đầu họ chỉ có tiền bạc, quyền lực, dục vọng, khi nói với họ về Thần, họ sẽ cho rằng bạn quá cổ hủ. Dẫu rằng ở đâu đó, trong một hoàn cảnh nào đó, bạn vẫn có thể gặp những người Trung Quốc tốt, nhưng so với xu thế chung của xã hội thì đó là những trường hợp vô cùng hiếm hoi, dù chưa mất đi lương tâm nhưng cũng không dám vượt quá vòng tròn giới hạn mà ĐCSTQ vạch sẵn, không dám đụng chạm tới những tội ác mà ĐCSTQ gây ra, không dám giúp đỡ những gì mà ĐCSTQ muốn tiêu diệt.

Không khó để có thể nhìn thấy một cách toàn diện bức tranh xã hội Trung Quốc ngày nay: nhân tâm mục ruỗng, xã hội suy bại, đất nước đã không ra đất nước. Cái gọi là “xã hội hài hoà”, thực chất là xã hội cùng một giuộc với tà ác, khó mà phân tách ra được. Nỗ lực của dân gian trở về với truyền thống bị dẫn hướng sai một cách giảo hoạt, nhân tâm hướng thiện tự phát bị bóp chết một cách vô tình.

Dục vọng “giàu qua một đêm”, bầu không khí “giải trí đến chết”, tâm thái “nghiện quá rồi sẽ chết” mà ĐCSTQ tận sức tạo ra, khiến cho sự nóng nảy, ác độc, ích kỷ, lạnh nhạt trở thành bầu không khí chung của xã hội. Người có năng lực và suy xét lần lượt bỏ nước mà đi; những người không có lối thoát chỉ đành qua ngày đoạn tháng, trong sợ sệt bất an mà đợi đến ngày mai.

Không chỉ tà biến nhân tâm người Trung Quốc, cho đến nay, ĐCSTQ vẫn tiếp tục đẩy cái ác lên đến đỉnh điểm bởi tội ác diệt chủng, xây dựng hai ngành công nghiệp giết người là mổ cướp nội tạng sống và nhựa hóa thi thể, lấy nguồn từ các tù nhân lương tâm như nhóm Pháp Luân Công, người Duy Ngô Nhĩ, người Tây Tạng, v.v..

Đồng thời đối với quốc ngoại, ĐCSTQ lại dùng tiền và quyền mua chuộc, bắt nạt, cưỡng ép các quốc gia khác phải im lặng trước tội ác chống lại loài người, gây ảnh hưởng tiêu cực tới các tổ chức nhân quyền quốc tế, thậm chí biến họ thành đồng lõa, tiếp tay, làm giàu cho Đảng để bức hại nhiều hơn nữa.

BỨC TRANH TRUNG QUỐC CỦA ĐCSTQ

  1. ĐCSTQ – Giáo phái hại dân hại nước chưa từng có
    Mặc dù ĐCSTQ chưa bao giờ tự gọi mình là một tôn giáo nhưng nó có tất cả các đặc điểm của một tôn giáo. Khi mới bắt đầu thành lập, nó hô hào nhân dân tham gia vào cuộc đấu tranh suốt đời với mục đích để xây dựng một “thiên đường nhân gian”.

Các tôn giáo có nhà thờ, đền chùa, ĐCSTQ có các cấp Đảng uỷ; Các tôn giáo có lễ rửa tội hay nhập môn, ĐCSTQ có buổi lễ tuyên thệ trung thành vĩnh viễn với Đảng; Các tôn giáo có linh mục, sư sãi, ĐCSTQ có các cấp bí thư; Các tôn giáo có giáo nghĩa, ĐCSTQ có chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng Giang Trạch Dân và Hiến chương của Đảng; Các tôn giáo có kinh sách, ĐCSTQ có bài viết của các lãnh tụ Đảng; Các tôn giáo có các buổi giảng đạo, ĐCSTQ có các buổi học chính trị, các buổi họp và phát biểu của lãnh đạo; Các tôn giáo có Thánh ca, ĐCSTQ có các bài hát ca ngợi Đảng. Hơn thế nữa, ĐCSTQ phủ định, mạt sát tất cả tôn giáo, tất cả Thần linh, tự tôn các lãnh tụ của nó là những vị “Thần”, là “vĩ đại, quang vinh, chính xác”.

Điểm quan trọng nhất là, nếu như các chính giáo từ xưa đến nay đều giảng ra đạo lý hướng con người tới sự thiện lương, lấy sự giáo hóa đạo đức con người và cứu rỗi linh hồn người ta làm mục đích; thì ĐCSTQ làm điều hoàn toàn ngược lại. Những việc làm của ĐCSTQ từ khi cướp đoạt chính quyền xoay quanh đấu tranh giai cấp, cách mạng bạo lực chuyên tàn sát và khủng bố, kết hợp cùng tuyên truyền thù hận, đã cướp đi hàng chục triệu sinh mạng con người. Hơn thế nữa, nó lấy việc huỷ hoại đạo đức con người làm mục đích. Điều đó đã khiến nhân tâm bại hoại, ma tính đại phát, khiến người dân chỉ còn hình hài chứ bản chất đã không còn giống người. Có thể nói rằng cái gọi là “thiên đường nhân gian” của ĐCSTQ chính là địa ngục trần gian ngay giữa đời thường.

Những việc ĐCSTQ làm đã chứng minh rằng nó đích thị là một tà giáo. Nếu như các chính giáo đều do Thần, Phật, Chúa hạ thế truyền Pháp độ nhân, thì trái lại ĐCSTQ huỷ diệt nhân loại. Điều đó nói lên rằng đằng sau ĐCSTQ chính là ma quỷ. Loại ma quỷ này đã đứng đằng sau mọi thủ đoạn của ĐCSTQ để xúi giục con người lừa dối lẫn nhau, tranh đấu với nhau, độc ác đến cùng cực. Giả – Ác – Đấu đã bị ĐCSTQ phóng đại vô số lần.

Nhìn vào những gì ĐCSTQ làm ra, nhìn vào các cuộc vận động của ĐCSTQ, người ta sẽ không khỏi giật mình nhận ra một chữ: Hận. Chữ hận này không phải là thù hận. Thù hận là vì thù mới sinh ra hận, nhưng cái hận mà ĐCSTQ tiêm nhiễm và nuôi dưỡng là cái hận vô duyên vô cớ, hận ngút trời xanh, giống như là cái hận của Satan với Thiên Chúa, cái hận của ma quỷ đối với Phật Thích Ca. Vì hận ấy, ĐCSTQ không chỉ giết chóc người dân một cách tàn bạo qua các phong trào vận động, mà còn khiến đạo đức của con người bại hoại đến mức bị huỷ diệt triệt để, rơi vào vực sâu muôn kiếp không thể quay trở lại làm người.

Tục ngữ nói, theo thiện như leo lên, theo ác như tụt xuống. Những người đạo đức trượt dốc thuận nước đẩy thuyền, mỗi một lần đi theo dục vọng và thoả hiệp nhu nhược, đều sẽ khiến người ta trượt vào sự khống chế của ma quỷ, mãi cho đến một ngày khó tự vực lên được, thậm chí hãm vào hiểm cảnh mà vẫn không tự biết. Đây lẽ nào không phải là hoàn cảnh của rất nhiều người Trung Quốc nói riêng và người dân thế giới nói chung trong thời đại ngày nay sao?

  1. Tương lai nào cho người Trung Quốc và toàn nhân loại?
    Căn nhà dỡ bỏ rồi, có thể dựng lại. Gia đình bị phá hoại, có thể hàn gắn lại. Công ty bị phá sản rồi, có thể khởi nghiệp lại. Thời thanh xuân của một thế hệ người bị lãng phí rồi, có thể ký thác hy vọng vào thế hệ sau. Thậm chí quốc gia bị nước khác chinh phục rồi, thì chỉ cần văn hóa, ngôn ngữ và lịch sử không tiêu vong, vẫn còn có một ngày quật khởi lại lần nữa. Nhưng khi lịch sử một dân tộc bị soán đổi, văn tự bị phá huỷ, ngôn ngữ bị nhiễm độc, văn hoá truyền thống bị phá hoại hết lần này lần khác, nhân tâm bị lăng nhục, uốn cong, biến dị hết lần này lần khác, mặt đất hoang vu, nguồn nước khô kiệt, người tốt bị giết hại, lương tri bị làm câm nín, thì cái dân tộc đó liệu còn có một ngày đứng dậy lần nữa hay không?

Các loại tín ngưỡng xưa nay đều nói về thời kỳ mạt kiếp của nhân loại, Phật giáo nói về thời kỳ mạt Pháp, Thiên Chúa giáo nói về ngày tận thế. Khi mà đạo đức con người trở nên tuột dốc, rời xa tín ngưỡng Thần, trong khi ma quỷ mặc sức hoành hành, thì kiếp nạn sẽ xảy ra.

Ngày nay, khi ĐCSTQ dùng quyền và tiền để áp chế và cướp đoạt từ những nước yếu hơn, khống chế và gây rối loạn Liên Hiệp Quốc, gây ảnh hưởng ngầm đối với các quốc gia phương Tây, thì có thể thấy rằng thứ ma quỷ đứng đằng sau ĐCSTQ đã vượt ra khỏi phạm vi của quốc gia và bao trùm toàn nhân loại. Sự xuống dốc của đạo đức do đó không chỉ ở trong phạm vi Trung Quốc Đại lục nữa, mà đã là kiếp nạn của tất cả mọi người trên trái đất.

Mỗi người dân thế giới thực sự cần giữ gìn bản tính thiện lương, giữ gìn quy phạm đạo đức và phẩm hạnh tư tưởng, đồng thời nhận thức được bản chất của ĐCSTQ và mục đích huỷ diệt mà nó hướng tới, có như vậy mới có thể có hành động thích đáng đối với những tội ác mà ĐCSTQ gây ra. Vạch trần mục đích cuối cùng của ĐCSTQ để cho nhiều người hơn nữa hiểu được bản chất của nó, chính là ước nguyện của loạt bài này.

Còn với người Trung Quốc mà nói, chỉ có khôi phục lại đạo đức toàn xã hội, tịnh hóa tâm linh, khôi phục truyền thống, xây dựng lại tín ngưỡng đối với Thần, người Trung Quốc mới có thể tránh được khống chế của ĐCSTQ và mở ra được cho mình một con đường dẫn tới tương lai tốt đẹp.

Hiện nay, tại Trung Quốc và khắp thế giới đã xuất hiện một làn sóng thoái xuất khỏi ĐCSTQ đối với những người đã gia nhập nó. Các nước phương Tây mà đi đầu là Mỹ cũng đang ngày càng nhìn rõ hơn bản chất của ĐCSTQ và thanh lý những ảnh hưởng của nó trên toàn thế giới. Kiếp nạn này của nhân loại thật sự vẫn còn nhìn thấy hy vọng!

Ban biên tập Trí Thức VN

Hồi ký của Jared Kushner kể gì?

ared Kushner tại Cánh Tây Tòa Bạch Ốc (ảnh: Mark Wilson/Getty Images)

Trong cuốn hồi ký sắp phát hành, Jared Kushner, con rể của cựu Tổng thống Donald Trump và là cựu cố vấn cấp cao của tổng thống đã kể lại vài chuyện liên quan cựu chánh văn phòng, tướng bốn sao John F. Kelly. Những gì được kể cho thấy bên trong Tòa Bạch Ốc thời Trump cũng diễn ra những cuộc giằng co nội bộ căng thẳng, đặc biệt sự tranh giành quyền lực cũng như ảnh hưởng giữa Kelly và vợ chồng Ivanka.

Cú xô dằn mạt Ivanka

Kushner tố cáo Kelly là “kẻ bắt nạt trong Toà Bạch Ốc” và từng xô Ivanka Trump, vợ anh ra khỏi lối đi sau khi ông ta tham dự một cuộc họp căng thẳng tại Phòng Bầu dục với tổng thống. Trong cuốn hồi ký có tựa Breaking History: A White House Memoir, Kushner nói anh và vợ biết Kelly là “kẻ thường xuyên chơi trò hai mặt” nhưng có một lần “để chiếc mặt xấu xí lộ ra hoàn toàn”.

Kushner viết: “Đó là ngày Kelly vừa bước ra khỏi một cuộc họp căng thẳng ở Phòng Bầu dục (Oval Room). Ivanka đang đi dọc hành lang chính ở Cánh Tây (West Wing) thì đi ngang ông ta. Không để ý đến tâm trạng nóng nảy của Kelly, cô ấy nói ‘Hello, chief!’. Ngay lập tức ông ta đẩy Ivanka ra khỏi lối đi và bước tiếp. Ivanka không bị thương và không làm to chuyện, nhưng trong cơn thịnh nộ, Kelly đã thể hiện đúng bản chất của ông ta”. Kushner kể thêm: “Khoảng một giờ sau, Kelly đến văn phòng Ivanka ở tầng hai Cánh Tây để có một lời xin lỗi nhẹ nhàng, và cô ấy chấp nhận”.

Đổng lý Văn phòng Tòa Bạch Ốc John Kelly và Jared Kushner (ảnh: Win McNamee/Getty Images)

Trong một email phản hồi về những gì Kushner kể lại, Kelly nói: “Tôi không nhớ bất cứ điều gì giống như ông viết! Thật không thể tưởng tượng tôi từng xô ngã một phụ nữ! Không thể tưởng tượng! Chuyện đó không bao giờ xảy ra. Không có chuyện cố ý làm điều gì như thế. Ngoài ra, tôi không nhớ đã xin lỗi cô ấy vì điều mình không làm. Sự thật là thế”. Tuy nhiên, Kushner khẳng định Julie Radford, chánh văn phòng của Ivanka, đang làm việc với con gái Trump thì nghe Kelly gửi lời xin lỗi. “Đây là lần đầu tiên và duy nhất nhân viên của Ivanka thấy Kelly đến thăm nơi làm việc của họ” – Kushner nhấn mạnh.

Thông qua người phát ngôn, Ivanka xác nhận mô tả của chồng cô về vụ việc là chính xác. Radford cũng thừa nhận nhìn thấy ​​Kelly đến văn phòng của Ivanka và nghe ông nói lời xin lỗi. Tờ The Washington Post có được các đoạn trích trong cuốn hồi ký của Kushner sẽ được xuất bản vào ngày 23 Tháng Tám.

Kelly ban đầu tham gia chính quyền Trump với tư cách là Bộ trưởng Nội an, nhưng sau đó trở thành chánh văn phòng của Trump giữa năm đầu ông ngồi ghế tổng thống, thay thế Reince Priebus, chánh văn phòng đầu tiên. Là tướng Thủy quân lục chiến bốn sao về hưu, Kelly xem nhiệm vụ của mình là “mang lại trật tự và kỷ luật kiểu quân đội” cho “Cánh Tây đầy hỗn loạn và tự do” của Toà Bạch Ốc. Một số người trong quỹ đạo của Trump, gồm cả Kushner và Ivanka bắt đầu cảm thấy khó chịu trước các quy định nghiêm ngặt của Kelly, gồm cả việc yêu cầu gia đình tổng thống phải báo cho ông trước khi có hẹn công vụ với Trump.

Kelly thất vọng và bực bội trước sự thiếu hợp tác của cặp vợ chồng mà dường như quyết tâm phá vỡ quyền lực của ông ta và “đi cửa sau” với tổng thống. Trong cuốn hồi ký, Kushner phác hoạ Kelly là “một người thường chê bai Ivanka ở chốn riêng tư nhưng lại đánh lạc hướng cô ấy bằng những lời khen ngợi mà chỉ nhìn biểu cảm gương mặt thôi là đã biết không chân thành”.

Kushner giải thích: “Sau mỗi lời khen, vị tướng bốn sao sẽ gọi nhân viên của Ivanka đến văn phòng mắng mỏ và đe dọa họ về những vấn đề thủ tục khắt khe của hệ thống điều hành cứng nhắc do ông ta tạo ra. Kelly thường dẻ bỉu các sáng kiến ​​của Ivanka như gia đình nghỉ phép sinh con có lương và tín dụng thuế trẻ em (child tax credit) là ‘Ivanka’s pet projects’ (các dự án thú cưng của Ivanka)!”.

Jared Kushner, Ivanka Trump và John Kelly (ảnh: Michael Reynolds-Pool/Getty Images)

Sự cố “chiếc cặp hạt nhân” ở Bắc Kinh

Kushner kể lại một câu chuyện “nóng bỏng” khác ở Bắc Kinh vào năm 2017 (Axios đưa tin đầu tiên về vụ này) trong đó Kelly đã gây gỗ với các quan chức Trung Quốc sau khi một quan chức an ninh Trung Quốc không cho trợ lý quân sự của Trump vào cùng tổng thống trong cuộc họp, nêu lý do tay anh ta mang “nuclear football” (chiếc cặp da chứa các mã hạt nhân luôn đi cùng tổng thống Mỹ mọi lúc mọi nơi) chưa được kiểm tra.

Kushner viết: “Cố gắng của Trung Quốc nhằm can thiệp vào ‘nuclear football’ là một vi phạm miễn trừ ngoại giao nghiêm trọng”. Nhưng con rể tổng thông cũng mô tả Kelly là “người quá hung hăng đã sử dụng sự cố này để khẳng định quyền lực của mình đối với người Trung Quốc”. Kushner viết: “Kelly thoáng nhìn thấy vụ ẩu đả và lao về phía cửa ra vào, túm cổ một nhân viên an ninh Trung Quốc và ghìm chặt anh ta vào tường, hét lên ‘Người của ông thật thô lỗ! Người Trung Quốc thật thô lỗ! Thật khủng khiếp! Đây không phải là cách bạn đối xử với khách của mình!’, trước khi một quan chức thủ tục phía Trung Quốc bước vào, nhận ra sai lầm của nhân viên an ninh và có lời xin lỗi. Nhưng Kelly vẫn lao ra ngoài, tẩy chay cuộc họp và để lại chiếc ghế bên cạnh tổng thống”.

Kushner cho biết sau đó Kelly gặp các nhân viên tháp tùng còn lại của Toà Bạch Ốc trong phòng và kể về những gì vừa diễn ra, trước khi người đứng đầu bộ phận thủ tục Trung Quốc đích thân đến xin lỗi.

Trong một email gửi cho The Washington Post, Kelly xác nhận sự cố trên xảy ra khi các quan chức Trung Quốc cố gắng can thiệp vào chiếc cặp miễn trừ ngoại giao khi biết rằng họ không có quyền kiểm tra hoặc để chiếc cặp đi qua từ kế (magnetometer). Trong khi đó, Kushner viết: “Trong khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ John Kelly. Đối với ông ta, tất cả chỉ là trò chơi để thiết lập sự thống trị và kiểm soát. Từ vị trí quyền lực của mình ông ấy khiến mọi người thấy mình nhỏ bé và không quan trọng. Sau đó, khi quyền lực đã thể hiện xong, ông ta sẽ quay sang quyến rũ bạn và “buông vũ khí”, khiến mọi người yên tâm là không có gì cả dù trong lòng vẫn không dám qua mặt sếp!”

Lương Thái Sỹ /Saigon Nhỏ

Niall Ferguson: “Châu Âu nghĩ Trump là người tệ nhất, nhưng Biden thậm chí còn tệ hơn”

Nhà sử học nổi tiếng thế giới Niall Ferguson cho biết lý do tại sao ông tin rằng Mỹ đã mắc sai lầm chiến thuật rất lớn ở Ukraine. Và tại sao, theo quan điểm của ông, Nga sẽ chỉ trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhà sử học người Scotland Niall Ferguson là tác giả của nhiều cuốn sách bán chạy nhất. Người đàn ông 58 tuổi này đã giảng dạy tại nhiều trường đại học ưu tú và hiện là giáo sư tại Đại học Harvard, Hoa Kỳ. Ferguson là tác giả của nhiều cuốn sách bán chạy nhất về chủ đề lịch sử và chính trị, gần đây nhất là cuốn “Doom” bàn về câu hỏi tại sao các nền văn hóa vĩ đại sống sót hay biến mất.

Hỏi: Thưa ông Ferguson, chúng ta đang đứng ở đâu sau 5 tháng diễn ra cuộc chiến của Nga chống lại Ukraine?

Đáp: Chiến tranh càng kéo dài thì nó lại càng kéo dài hơn. Điều đó nghe có vẻ như một suy luận lỗi, nhưng nó có nghĩa là một cuộc chiến càng kéo dài thì nó càng khó kết thúc. Và nó càng trở nên khó hơn sau mỗi tuần. Thật không may, thời gian đang đứng về phía Putin. Tuyên bố này thoạt nghe cũng có vẻ lạ. Xét cho cùng, cuộc tấn công của Nga ban đầu đã diễn ra thảm hại, Nga bị tổn thất nặng nề còn Ukraine thì chiến đấu xuất sắc. Nhưng bất chấp thương vong của người Nga, chủ nghĩa anh hùng của người Ukraine và sự đồng cảm lớn dành cho Ukraine ở phương Tây, thì Ukraine càng bị tàn phá nặng nề, người Ukraine càng khó chiến thắng. Putin đã câu giờ để thay đổi chiến lược của mình, và thay vì chiếm Kyiv và toàn bộ Ukraine, ông lại tập trung vào Donbass. Và việc Nga chiếm được toàn bộ Donbass và đông nam Ukraine ngày càng có nhiều khả năng trở thành hiện thực. Nước Nga hiện đang tiến hành một cuộc chiến tranh tiêu hao, mà không có ngừng bắn tạm thời. Điều đó có lợi cho Putin.

Hỏi: Nhưng phương Tây vẫn tiếp tục cung cấp vũ khí, điều đó sẽ không giúp được gì cho Ukraine sao?

Đáp: Vấn đề quan trọng là tính nhất quán. Mỹ đã viện trợ cho Ukraine 50 tỷ USD. Liệu họ có viện trợ thêm 50 tỉ nữa trong nửa cuối năm nay không? Rồi năm sau? Putin biết rằng sự thống nhất của phương Tây về vấn đề quốc phòng của Ukraine sẽ có ngày hết hạn.

Hỏi: Và các lệnh trừng phạt của phương Tây có làm suy yếu nước Nga – một người khổng lồ về quân sự, nhưng lại là một kẻ lùn về kinh tế và xã hội – tuy không làm cho nước này bị hủy hoại?

Đáp: Tôi chưa bao giờ tin vào hiệu quả của các lệnh trừng phạt. Miễn là Nga có thể bán khí đốt và dầu, đồng rúp sẽ còn mạnh và Nga sẽ tiếp tục tồn tại.

Hỏi: Putin sẽ chinh phục Kyiv nhanh chóng hay không bao giờ?

Đáp: Có lẽ là không bao giờ.

Hỏi: Liệu các biện pháp trừng phạt của phương Tây có buộc Putin nhận ra rằng ông ta không thể chiến thắng và phải rút lui?

Đáp: Sẽ không xảy ra chuyện đó.

Hỏi: Liệu áp lực kinh tế và chính trị từ phương Tây có dẫn đến một cuộc đảo chính cung đình và lật đổ Putin?

Đáp: Không, điều đó cũng không xảy ra.

Hỏi: Liệu những thất bại có khiến Putin tuyệt vọng và sử dụng vũ khí hạt nhân?

Đáp: Có lẽ là không.

Hỏi: Liệu Trung Quốc có ngừng hỗ trợ Nga nếu nước này không chấp nhận hòa bình?

Đáp: Không, Trung Quốc sẽ không ngừng hỗ trợ Nga và Nga cũng sẽ không thúc đẩy hòa bình.

Hỏi: Liệu sự mệt mỏi chiến tranh ở phương Tây chúng ta có tăng lên và sự hỗ trợ cho Ukraine sẽ yếu đi?

Đáp: Vâng, điều đó đã bắt đầu diễn ra.

Hỏi: Nga không thể thua? Không gì có thể làm họ suy suyển?

Đáp: Chính quyền Joe Biden đã không làm gì để kết thúc cuộc chiến này sớm. Bởi vì ông ấy tin rằng điều này càng kéo dài thì càng có hại cho Nga và càng tốt cho phương Tây và Ukraine. Ngoài ra, Biden nghĩ rằng điều này sẽ ngăn cản Trung Quốc xâm lược Đài Loan. Theo tôi đó là một sai lầm ngu ngốc. Cuộc chiến lẽ ra phải kết thúc khi Nga đang làm rất tệ còn Ukraine đang làm tốt.

Hỏi: Lập trường của ông rõ ràng đã thay đổi rất nhiều. Trong một cuộc phỏng vấn trước đây, ông đã tuyên bố rằng nước Nga sẽ sụp đổ…

Đáp: Vâng, nhưng đó là sau ba tuần chiến tranh. Đó là thời điểm suy yếu lớn nhất của Nga sau cuộc tấn công thất bại vào Kyiv, thời điểm tốt nhất đối với Ukraine và cũng là thời điểm tốt nhất để phương Tây thúc đẩy chấm dứt chiến tranh. Nhưng Mỹ đã không làm như vậy. Trong khi đó, Joe Biden bay đến Warsaw, gọi Putin là tội phạm chiến tranh và kêu gọi lật đổ ông ta. Vào thời điểm đó, tôi kêu gọi bất cứ ai chịu lắng nghe hãy kêu gọi người Nga và người Ukraine đàm phán. Bây giờ thì quá trễ rồi. Nga ngày càng mạnh và Ukraine ngày càng yếu đi. Tôi bị sốc trước sự ngây thơ của chính quyền Biden và nhiều nhà bình luận Hoa Kỳ tin rằng Ukraine có thể giành chiến thắng. Làm thế nào họ có thể trục xuất người Nga ra khỏi Donbass và Crimea bằng con đường quân sự?

Hỏi: Putin đang chặn xuất khẩu ngũ cốc từ Ukraine. Giá cả leo thang và nạn đói đe dọa. Điều đó không giúp củng cố quyết tâm của phương Tây sao?

Đáp: Joe Biden đã loại trừ việc Hoa Kỳ và NATO can thiệp quân sự vào cuộc chiến này, và điều đó sẽ không thay đổi. Việc phong tỏa lương thực của Nga sẽ dẫn đến lạm phát ở phương Tây và có thể xảy ra nạn đói ở châu Phi. Lạm phát và nguy cơ xảy ra nạn đói sẽ chỉ làm tăng áp lực. Vào mùa thu, quyết tâm ủng hộ Ukraine của phương Tây sẽ suy yếu. Yêu cầu Ukraine nhượng bộ lãnh thổ và việc phân chia trên thực tế nước này sẽ bắt đầu.

Hỏi: Cuộc chiến này sẽ đã diễn ra như thế nào nếu Donald Trump đang nắm quyền ở Washington?

Đáp: Chúng ta biết rằng Joe Biden đã ngừng hỗ trợ quân sự cho Ukraine trong những năm gần đây. Ông đã dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với đường ống dẫn khí Nord Stream 2 của Nga và rút khỏi Afghanistan. Và ông tuyên bố rằng Mỹ sẽ bảo vệ Đài Loan. Mức độ kém năng lực của chính phủ của ông ấy thật đáng kinh ngạc. Trump sẽ không làm những điều này. Thay vào đó, một thỏa thuận thương mại với Trung Quốc có thể sẽ đạt được dưới triều đại của ông. Joe Biden đã gây thiệt hại cho liên minh Mỹ-Âu và NATO nhiều hơn Trump.

Hỏi: Tại sao vậy?

Đáp: Chỉ ở châu Âu, bạn mới không hiểu điều đó bởi vì người ta nghĩ Trump là người tồi tệ nhất. Tuy nhiên, Biden còn tệ hơn nhiều.

Hỏi: Ở Châu Âu, một tuyên bố như vậy sẽ khiến nhiều người bị sốc.

Đáp: Tôi không phủ nhận rằng Trump đã và đang là một kẻ nói dối hay ông ấy đã từng và vẫn đang là một mối đe dọa đối với nền dân chủ Mỹ. Nhưng câu hỏi đặt ra là: Tổng thống nào trong số những vị tổng thống này tốt hơn cho NATO? Về điểm này, người châu Âu đang mắc một sai lầm lớn.

Hỏi: Ông vui lòng giải thích điều đó chi tiết hơn một chút được không?

Đáp: Một trong hai tổng thống đó đã ra lệnh cho người Mỹ rút khỏi Afghanistan mà hầu như không hỏi ý kiến ​​các đồng minh. Đó không phải là Trump. Một trong số đó đã giảm bán vũ khí cho Ukraine trong năm 2021. Không phải Trump. Các lệnh trừng phạt đối với Nord Stream 2 đã bị đình chỉ vào năm ngoái. Và một lần nữa, đó không phải là Trump. Putin được thông báo rằng nếu xâm lược Ukraine, ông ta sẽ chỉ phải đối mặt với các lệnh trừng phạt. Đó không phải là Trump. Khi Trump đắc cử, mọi người đều lo sợ ông ta sẽ hủy bỏ NATO. Ông ta có làm điều đó không? Không. Vị tổng thống nói NATO “chết não” là Emmanuel Macron, chứ không phải Trump. Trump đã chỉ trích Đức vì không chi tiêu đủ cho quốc phòng và phụ thuộc quá nhiều vào nguồn cung cấp khí đốt của Nga. Ông ấy có nhầm không?

Hỏi: Nhưng ông có nghĩ rằng hành động của Trump có thể đoán trước được trong cuộc chiến Ukraine không?

Đáp: Vào ngày 4 tháng 3, Trump đã nói chuyện với tay golf John Daly qua điện thoại. Lúc đó, ông nói trên đoạn băng được ghi âm: “Mọi người đều nói: ‘Ôi trời, gã Putin này có vũ khí hạt nhân’. Ý tôi là họ sợ anh ta. Bạn biết đấy, John, anh chàng này là bạn của tôi. Tôi đã có một mối quan hệ tuyệt vời với ông ấy. Tôi đã từng nói với ông ấy: ‘Vladimir, nếu anh làm vậy, chúng tôi sẽ tấn công ở Moscow. Chúng tôi sẽ ném bom Moscow. Ông ấy tin tôi có thể chỉ năm, mười phần trăm. Và như vậy là đủ. Ở thời của tôi, Putin không làm bất cứ điều gì như vậy. Nhưng mọi người đã cảnh báo chống lại nó. Và tại sao ông ấy không làm điều đó trong bốn năm của tôi? Bởi vì ông ấy biết mình không thể.” Theo tôi, nếu Trump tái đắc cử thì Putin có thể sẽ đã không xâm lược Ukraine.

Nguồn: „In Europa glaubt man, dass Trump der Schlimmste ist. Aber Biden ist noch viel schlimmer“WELT, Nghiên cứu Quốc Tế / Biên dịch: Phan Nguyên