Những sắc màu Ấn Độ cuốn hút du khách thế giới

Ấn tượng với Ấn Độ từ khi 13 tuổi, nhà báo kiêm nhiếp ảnh gia Anh Tim Bird đã tìm được công việc trong một tổ chức phi chính phủ để có cơ hội khám phá những sắc màu cuộc sống đầy mê hoặc của đất nước này.2

Những chi tiết chạm trổ tinh xảo cùng với màu sắc trang trí sặc sỡ, tươi sáng tại một ngôi đền ở thành phố Bhuj, bang Gujarat.

Kathakali là một loại hình kịch truyền thống của người Ấn Độ. Trong hình là một màn biểu diễn Kathakali ở bang Kerala. 

Những đứa trẻ từ trường về nhà ở thị trấn Dharamshala, miền bắc bang Himachal Pradesh. 

Hoa cúc vạn thọ được bọc bán trong chợ ở Ấn Độ. 

Những sạp bán hoa và các loại hàng lưu niệm rẻ tiền ở điện thờ Nizamuddin, Delhi. 

Những vũ nữ tí hon ở bang Bihar, tây bắc Ấn Độ.

Người dân thực hiện nghi lễ Ganga Aarti. Sự kiện tôn giáo quan trọng này chỉ được tổ chức ở ba thành phố linh thiêng của Ấn Độ là Haridwar, Rishikesh (ảnh) và Varanasi.

Taj Mahal ẩn hiện trong sương sớm ở thành phố Arga, bang Uttar Pradesh. 

Những người phụ nữ Ấn Độ trong trang phục tươi sáng xếp hàng vào tham quan Taj Mahal

Ngư dân đánh cá ở Mamallapuram, một thị xã của quận Kancheepuram thuộc bang Tamil Nadu.

Hương Chi (theo Roughguides)

Vị khách hào phóng tặng 1.400 USD tiền tip cho 7 nhân viên nhà hàng

Một vị khách hào phóng ở bang Colorado của Mỹ đã tặng 200 đô la tiền tip cho mỗi nhân viên trong nhà hàng sau khi dùng bữa chỉ vì “Dịch bệnh Covid-19 quá tồi tệ.”

Ngành dịch vụ ăn uống là một trong những ngành nghề chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán. Tại các nơi trên thế giới có rất nhiều nhà hàng hoặc các quán ăn nhỏ phải đóng cửa vì dịch bệnh và dù không bị đóng cửa thì hiệu suất làm việc cùng thu nhập của những người làm trong ngành này đều bị giảm mạnh.

Vì tình trạng này nên các khoản tiền tip nhận được từ thực khách sẽ hỗ trợ phần nào cho cuộc sống của các nhân viên phục vụ cũng như giúp họ cảm thấy vui vẻ hơn.

Tại thành phố Estes Park ở phía bắc bang Colorado có một nhà hàng mà ở đó các nhân viên đã nhận được một khoản tiền tip hậu hĩnh từ một thực khách hào phóng với lý do hoàn toàn là vì dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán.

Mới đây, nhà hàng Notchtop Bakery & Café đã chia sẻ trên Facebook về việc có một thực khách tốt bụng đã trả tổng cộng 1.400 tiền đô la tiền tip cho 7 nhân viên – tương đương với mỗi nhân viên 200 đô la sau khi dùng bữa chỉ có giá 20 đô la.

Vị khách hào phóng

Vị khách hào phóng tặng 1.400 USD tiền tip cho 7 nhân viên nhà hàng. (Ảnh: Facebook)
Vị khách có tên David này viết trên hóa đơn rằng: “Covid quá tồi tệ rồi! Hôm nay mỗi nhân viên đều được nhận 200 đô la” kèm theo biểu tượng mặt cười do ông vẽ.

Nhà hàng này đã gửi lời cảm ơn đến ông David tốt bụng trên Facebook rằng: “Món quà của ông đã khiến rất nhiều người cảm động.”

Có một cư dân mạng đã rất xúc động bình luận rằng: “Thật quá tuyệt! Có thể thấy là trên thế giới này vẫn còn những người tốt, thật tuyệt vời. Tôi luôn nói với các con rằng: ‘Hãy trở thành người tốt trên thế giới này.’”

Trước đây, hành động tặng tiền tip hào phóng trong tình trạng dịch bệnh hiện nay giống như ông David cũng đã xảy ra ở những nơi khác của nước Mỹ.

Nhà hàng có tên Nighttown ở Cleverland thuộc bang Ohio đã phải tạm đóng cửa vì dịch bệnh và ngày 22/11/2020 vừa rồi là ngày kinh doanh cuối cùng của nhà hàng này.

Vào ngày hôm đó có một vị khách tốt bụng đã để lại 3.000 đô la tiền tip để khích lệ các nhân viên ở đây dù ông ấy chỉ gọi một ly bia có giá 7 đô la. Vị khách này còn chúc ông chủ nhà hàng mọi điều thuận lợi, điều này khiến họ vô cùng cảm kích.

Theo Epoch Times / Minh Ngọc

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình…đến Khánh Hòa

Không chỉ là ông trùm bất động sản Tam Đảo, Công ty của ông Lê Xuân Trường còn liên tục gom quỹ đất lớn từ Sapa, Hà Nội, Vĩnh Phúc, Hòa Bình, Quảng Ninh cho đến Khánh Hòa…

Tam Đảo Vĩnh Phúc được mệnh danh là “Đà Lạt của miền Bắc” khi chỉ cách Hà Nội 1 giờ di chuyển. Sở hữu cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ và thơ mộng cùng kiểu khí hậu mát mẻ, trong lành, nơi đây thực sự là một điểm du lịch lý tưởng cho các kỳ nghỉ ngắn ngày. 

Tuy nhiên, Tam Đảo không chỉ có thế, nó còn ẩn chứa nhiều điều kỳ thú khác mà ai cũng muốn đến và trải nghiệm. Trong đó, tòa lâu đài khủng tại Tam Đảo (Tamdao Castle) từng gây sốt trên mạng xã hội.

Theo tìm hiểu, tòa lâu đài này gắn với tên tuổi ông Lê Xuân Trường – Chủ tịch HĐQT Lạc Hồng. Chi phí xây dựng Dự án lâu đài Tam Đảo được ông Trường tiết lộ vào khoảng 400 tỷ đồng. Ông Trường cũng chia sẻ thêm, thời gian gần đây Tam Đảo đang thu hút mạnh mẽ khách du lịch lên nghỉ dưỡng vào thời điểm cuối tuần. Vị chủ tịch Lạc Hồng cũng cho biết, dự án sau khi hình thành được mong chờ sẽ trở thành biểu tượng của Tam Đảo.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 1.

Dự án lâu đài Tam Đảo được xây dựng trên nền cũ của Dinh Toàn quyền Pháp.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 2.

Có thể nhìn thấy từ cung đường phía dưới đi lên thị trấn Tam Đảo.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 3.

Tòa lâu đài nằm trên đỉnh núi, giữa không gian mây xanh bồng bềnh, cùng với những ngọn núi xanh xanh phía xa.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 4.

Tamdao Castle có kiến trúc pha trộn giữa phong cách Neo Gothic và Phục Hưng.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 5.

Bể bơi huyền ảo bên trong tòa lâu đài.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 6.

Nội thất 1 căn phòng bên trong tòa lâu đài.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 7.

Được mệnh danh là ông trùm bất động sản Tam Đảo, ngoài tòa lâu đài này tên tuổi ông Lê Xuân Trường còn gắn với hàng loạt dự án như Khách sạn Venus Tam Đảo với tổng giá trị đầu tư 400 tỷ đồng, khu ẩm thực 80 tỷ đồng và khu nhà dịch vụ tổng vốn đầu tư 33 tỷ đồng, cáp treo Tây Thiên, Dự án Khu du lịch Tam Đảo hơn 900 tỉ đồng, Dự án Belvedere Resort Tam Đảo 270 tỉ đồng, Rock Café, Quán Gió…

Cuối năm 2020, CTCP Nam Tảm Đảo được Thủ tướng quyết định phê duyệt chủ trương đầu tư dự án Sân gôn Lanh Thanh – Khu du lịch sinh thái Nam Tam Đảo, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc. Dự án này có quy mô 73,2 ha, tổng vốn đầu tư hơn 655,5 tỉ đồng, mục tiêu đầu tư xây dựng và kinh doanh sân gôn 18 lỗ. Được biết, CTCP Nam Tảm Đảo là công ty con của Lạc Hồng.

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 8.

Một số dự án Doanh nghiệp của ông Lê Xuân Trường đang đầu tư tại Tam Đảo.

Không chỉ tập trung đầu tư vào Tam Đảo, Lạc Hồng của ông Lê Xuân Trường đã tiếp tục mở rộng sang nhiều khu vực khác từ Sapa, Hòa Bình, Quảng Ninh, Khánh Hòa. Có thể kể đến như Khu nghỉ dưỡng khoáng nóng Serena Resort Kim Bôi Hòa Bình (quy mô 30 ha, tổng mức đầu tư gần 300 tỉ đồng); Khu nghỉ dưỡng – Du lịch sinh thái hồ Hòa Bình (quy mô 161,5 ha); Khu đô thị Chùa Hà Tiên (Vĩnh Phúc); Hạ Long Bay View (Quảng Ninh).

Tại Khánh Hòa, Lạc Hồng là chủ đầu tư Dự án Khu đô thị – Công viên – Trung tâm hành chính mới tỉnh Khánh Hòa khu vực 1 rộng hơn 9,4ha nằm trên một cù lao biệt lập phía cuối hạ nguồn sông Quán Trường và cạnh cầu Bình Tân, xã Phước Đông – TP Nha Trang có tên thương mại Dự án biệt thự đảo Hoa Sen. Dự án hướng tới xây dựng khu đô thị, công viên sinh thái nước với 81 căn biệt thự cao cấp liền kề và biệt thự song lập, trong số đó có 26 căn view sông.

Một công ty liên quan đến Lạc Hồng là CTCP Du lịch Oải Hương – là công ty được tách ra từ Lạc Hồng cũng đang triển khai thực hiện dự án Khu Thương mại và Dịch vụ du lịch nghỉ dưỡng Oải Hương toạ lạc tại Lô TT2a, TT2b, TT2c, TT2d và X3a thuộc Khu du lịch Bắc bán đảm Cam Ranh, xã Cam Hải Đông, huyện Cam Lâm. Dự án còn có tên thương mại là Lavender Resort Cam Ranh.

Ngoài ra, Lạc Hồng còn là cổ đông sáng lập nắm giữ 30% vốn của CTCP Đầu tư Lạc Hồng – Sapa (vốn điều lệ 30 tỉ đồng). Được biết, Lạc Hồng Sapa đang xây dựng khách sạn 4 sao tại thị trấn Sapa (Lào Cai) tại vị trí thửa đất số 201, đường Hoàng Liên, tổ 10, thị trấn Sapa; diện tích sử dụng đất 3.231,29m2; mật độ xây dựng 50%; xây dựng 10 tầng…

Bất ngờ với ông chủ lâu đài khủng Tam Đảo, nhiều năm ẩn mình thâu tóm quỹ đất trải dài từ Hà Nội, Sapa, Hòa Bình...đến Khánh Hòa - Ảnh 9.

Tại Hà Nội, Lạc Hồng là chủ đầu tư một số dự án như chung cư như: Lạc Hồng Lotus – N01.T1 (3,4 ha; khu Ngoại Giao Đoàn, quận Bắc Từ Liêm); Lạc Hồng Lotus – N01.T5 (5 ha; khu Ngoại Giao Đoàn); Lạc Hồng West Lake (5.000 m2; Khu đô thị Nam Thăng Long, quận Tây Hồ)…

Lạc Hồng cho biết từng tham gia xây dựng nhiều công trình dự án lớn như: Phòng họp chính – Tòa nhà Quốc hội; Trụ sở Bộ Công an, Bộ Ngoại giao; Trung tâm Thông tấn xã Việt Nam; Chung cư Viglacera Tower; Trụ sở Công ty Thiết bị Điện Việt Nam (Gelex); Tòa nhà Viettel Vĩnh Phúc; Tòa nhà Geleximco; Trạm bơm Yên Sở…

Thanh Ngà / Theo Nhịp sống kinh tế

7 đặc điểm chung của những người càng sống càng có phúc: Bạn sở hữu bao nhiêu trong số này?

Những người hội tụ được 7 đặc điểm sau đây, cuộc sống chắc chắn sẽ ngày một viên mãn. Hãy xem đó là những đặc điểm gì và bạn đã tích lũy cho mình được bao nhiêu trong số này nhé.

1. Sự tự tin căng tràn trong lồng ngực

“Trời sinh ta ắt hữu dụng”. Bạn muốn sống tốt, trước hết từ trong thâm tâm, bạn phải thực sự tin vào chính mình. Gặp người không bằng mình, không kiêu căng, cũng không tùy tiện so sánh bản thân; gặp người hơn mình cũng không nhụt nhí, suy sụp hay đố kỵ.

Hãy luôn giữ trong lòng một tâm thế bình tĩnh, phát huy hết ưu điểm và sở trưởng của mình, bình thản tiếp thu khuyết điểm và thiếu sót, không ngừng rèn luyện tu dưỡng bản thân.

2. Sự lương thiện toát ra từ trái tim

May mắn luôn đến từ sự lương thiện. Vì thế, muốn có được vận khí tốt, đầu tiên bạn phải là một người lương thiện.

Một người lương thiện luôn đối xử với người nhà ân cần chu đáo; với bạn bè chân thành tốt bụng; với người không quen cũng dịu dàng dễ chịu, biết đặt bản thân mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ, nhiệt tình giúp đỡ người khi gặp hoạn nạn.

Đối nhân xử thế có chừng mực, không cay nghiệt hà khắc, không ngạo mạn khác người, không so đo tính toán, càng không lôi khuyết điểm và những điều họ quan tâm ra làm trò đùa.

Luôn giữ thái độ tôn trọng người khác cho dù họ có học vấn ra sao, nghề nghiệp thế nào và chân thành chúc phúc cho niềm vui dù là nhỏ bé của họ.

7 đặc điểm chung của những người càng sống càng có phúc: Bạn sở hữu bao nhiêu trong số này? - Ảnh 2.

Rồi sẽ có ngày bạn nhận ra lương thiện khó hơn là thông minh, bởi thông minh là một loại thiên phú, còn lương thiện lại là một lựa chọn, để rồi dù trải qua nhiều trắc trở, nhìn thấu nhiều thế sự, bạn vẫn lựa chọn lương thiện, lựa chọn làm người tốt.

3. Có dũng khí chảy trong huyết quản

Mạnh Tử từng nói: “Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”. Dũng khí chính là một loại sức mạnh tinh thần, một loại khí tiết. Người có dũng khí không bị cuốn theo tiền bạc, giàu có, không vì nghèo khó mà thay đổi chí hướng của mình, cũng không khuất phục bởi uy quyền sức mạnh.

Thế gian này, một vạn người sẽ có một vạn kiểu hình không giống nhau, nhưng dù có ra sao, thì một người có dũng khí sẽ luôn được người khác tôn trọng.

Bước vào xã hội, chúng ta không thể tránh được những lúc cảm thấy mông lung, mơ hồ, trong khi những cám dỗ thì bủa vây xung quanh chúng ta trực chờ.

Nhưng cho dù thế nào cũng không bao giờ được tham lam những thứ lợi trước mắt, trong tình yêu không đòi hỏi cho riêng mình, càng không được ỷ lại, dựa dẫm quá mức vào người khác.

Một người có khí phách cũng thẳng thắn vô tư, tự trọng, tự kỷ luật, không bị tác động bởi tiền tài danh vọng.

Họ hiểu rằng cần phải vượt qua được lớp sương mù dày đặc mới có thể thấy ánh mặt trời, cho dù thực tế có hỗn loạn cũng vẫn phải bình tĩnh xử lý, không bận tâm tới thị phi trước mắt, cũng không quên giữ trái tim trong sáng thuở ban đầu.

7 đặc điểm chung của những người càng sống càng có phúc: Bạn sở hữu bao nhiêu trong số này? - Ảnh 4.

4. Có tri thức uyên bác

Cổ nhân có câu: “Phúc hữu thi thư khí tự hoa” (Trong đầu có kiến thức, mặt mũi tất sáng sủa). Khí chất ở một người nói lên những con đường mà họ từng đi, những quyển sách họ từng đọc và những người họ từng yêu.

Một người chăm chỉ đọc sách có thể bồi đắp bản thân, làm phong phú thêm cuộc sống của chính mình, thẩm thấu lĩnh hội tri thức để trở nên thông tuệ.

Những quyển sách sẽ hun đúc nên sức mạnh để bạn ung dung tiếp nhận những vui buồn li hợp, khó khăn gập ghềnh trong đời.

Vì thế có thể nói, sách là ngọn đèn, chiếu sáng con đường phía trước. Sách là nhịp cầu kết nối những bờ vui. Sách là cánh buồm, dẫn dắt chuyến tàu cuộc đời.

5. Sống kiên cường, mạnh mẽ

Kiên cường là tâm thái mà con người ta cần hướng tới trong cuộc đời. Người kiên cường luôn có lòng tin vào bản thân.

Khi đối diện với thất bại, không đau khổ, u uất, không bi quan, chán nản, vấp ngã lại lấy dũng khí đứng lên, chào đón cuộc sống. Đối diện với bất kỳ sự đả kích nào cũng không bị đánh gục, dũng cảm vượt qua giai đoạn chữa lành vết thương của mình để phấn chấn trở lại.

Trên hết, cần kiên trì với mục tiêu mình đề ra, dũng cảm nói lời tạm biệt những chuyện cũ, vật cũ, đón nhận cuộc sống mới với một tâm thái tốt đẹp hơn.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, có khó khăn trở ngại, có họa có phúc. Quan trọng là khi va vấp khó khăn, cho dù có hàng nghìn lý do để bạn từ bỏ thì cái bạn lựa chọn vẫn là kiên cường.

7 đặc điểm chung của những người càng sống càng có phúc: Bạn sở hữu bao nhiêu trong số này? - Ảnh 6.

6. Nụ cười luôn tươi tắn trên môi

Nụ cười là vốn liếng cuộc đời dành tặng mỗi người từ khi mới lọt lòng.

Nụ cười mang lại sự thân thiện, kéo gần khoảng cách giữa người với người.

Nụ cười mang lại sự tự tin, khiến tâm trạng của bạn tốt hơn.

Vì thế bạn hãy là một người hay cười, trải qua mọi thế tục nhưng không trở nên tầm thường, cười tươi đón nhận sóng gió cuộc đời mà không oán trách, lạc quan tin tưởng cầu vồng sẽ xuất hiện sau mỗi cơn mưa.

Ai đó từng nói rằng: Hãy dùng nụ cười của bạn để thay đổi thế giời, nhưng đừng để thế giới thay đổi nụ cười của bạn.

7. Có ước mơ trong tim

Hãy giữ niềm hy vọng trong tim, hạnh phúc sẽ đến với bạn. Hãy tiếp tục ước mơ, cơ hội sẽ tìm tới bạn.

Nếu như ví cuộc đời mỗi người giống như một con thuyền nhỏ, thì ước mơ chính là cánh buồm căng gió trên con thuyền đó.

Người chăm chỉ theo đuổi ước mơ, rồi cuối cùng cũng sẽ được tắm mình trong sự rực rỡ của nó.

Ai cũng biết rằng đạt được ước mơ luôn là một thứ hạnh phúc khó tả, nhưng ít ai hiểu rằng có những lúc, giấc mơ tan vỡ cũng là một trải nghiệm quý báu.

Cho dù ra sao thì ước mơ vẫn là mục tiêu, là kim chỉ nam dẫn đường cho bạn.

7 đặc điểm chung của những người càng sống càng có phúc: Bạn sở hữu bao nhiêu trong số này? - Ảnh 8.

Vì thế đừng vội từ bỏ giấy mơ, đánh mất chính mình, dù bạn ở lứa tuổi nào và bận rộn ra sao. Trên con đường theo đuổi ước mơ ấy, hãy luôn giữ cho mình tâm thái trẻ trung, tràn đầy nhiệt huyết, để năm tháng không mài mòn đi năng lượng của bạn.

Hãy nhìn vào tỉ phú Bill Gates để thấy được tầm quan trọng và ý nghĩa của việc sống có ước mơ.

Bill Gates đã có mọi thứ, từ danh vọng cho đến tiền bạc, sự thành công… Nhưng không phải vì thế mà ông dừng lại những mơ ước của mình.

Ông ước mơ được làm việc nhiều hơn cho trẻ em nghèo trên toàn thế giới, ông mong ước quỹ từ thiện của ông được đóng góp nhiều hơn để tiếp tục thực hiện những ước mơ của mình. Đó là ước mơ làm thế giới tốt đẹp hơn, con người được chia sẻ nhiều hơn…

Một cuộc sống an phận là cuộc sống làm nghèo đi những giá trị tinh thần, lâu dần trở thành những tư duy ủ dột. Vậy tại sao chúng ta không chăm bón những ước mơ khi mà ước mơ chẳng ai đánh phí, không tốn tiền bạc để mua?

THeo Trithuc Trẻ

Nhất Linh: Cho đến lúc hai tay buông xuôi

E.E - Emprunt Empreinte - Mượn Dấu Thời Gian: Nhất Linh (1906 - 1963)
Tác phẩm của Nhất Linh

U già lội qua vườn, lên đập cửa đánh thức cả nhà dậy. Một giờ đêm u thức giấc; thấy có tiếng nước chẩy và xa xa vẳng lên tiếng người gọi nhau, u lấy làm lạ mở cửa nhìn ra thì thấy nước sông đã vào đầy khắp vườn. Nước sông mấy hôm nay tuy lên to, nhưng u không ngờ chỉ từ tối đến giờ mà nước đã vào tới vườn, lụt to hơn cả năm bà Lang mất và nguy nhất là sao nước lên chóng thế.
Ông Lang nghe tiếng đập cửa, giật mình hỏi:
“Cái gì thế?”
“Bẩm, nước vào tới vườn rồi. Dậy mau không chết cả bây giờ”.

Mạch lúc đó đương thức, ngồi thẳng dậy, véo vào sườn Triết một cái:
“Đâu mau lên, anh. Nước lụt vào nhà. Chị Mùi ơi, nước lụt”.
Mùi choàng dậy, cho chân xuống tìm guốc nhưng không dám hạ chân thấp quá. Nàng đánh diêm và mỉm cười; không, nước chưa vào đến nhà. Bỗng nàng ngừng mỉm cười và chau mày, lẩm bẩm:
“Chết chửa, cái vườn rau của tôi”.
Nghe tiếng u già, nàng vội chạy ra mở cửa.
“Cô ơi, thế này thì chết cả bây giờ. Thật là chết cả. Bà Cai đâu?”
“Gì mà cuống quít lên thế”.
Nàng giơ đèn soi ra vườn. Nước đã ngập hết vườn, mấp mé nền nhà bếp nhưng nhà ở thì nền cao, khó lòng ngập tới.
“Nước lên chóng quá. Bà Cai đâu để tôi cõng sang chùa”.
“Chùa thì cao gì hơn đây. Việc gì mà rối lên thế”.
“Chùa có gác chuông. Để tôi cõng bà Cai sang trước, có sao thì lên gác chuông. Chậm một tí là không kịp”.
Tuy miệng nói thế, nhưng Mùi cũng sợ hãi vì thấy nước lên khá chóng. Nàng cất tiếng gọi to:
“Anh Siêu ơi”.
“Gì thế cô?”
“Nước lụt”.
“Tôi biết rồi”.
Tiếng Siêu trả lời lại bình tĩnh khiến nàng yên tâm. Ông Lang và Triết, Mạch cũng đã ra cửa. Mọi người đều nhìn Siêu đương vác cây đèn, lội bì bõm ngoài vườn và chú ý đến chân Siêu xem nước cao thấp thế nào.
U già đến chỗ bà Cai nằm và kéo dậy, rồi u nói như ra lệnh:
“Đứng lên”.
Bà Cai đứng lên. U lại nói:
“Cho hai tay lên vai tôi”.
Bà Cai lại đặt hai tay ôm lấy cổ u già, bà nhe răng cười một cách khoan khoái.
Siêu nhìn vào:
“U già làm trò gì thế kia?”
“Để tôi cõng bà Cai sang gác chuông”.
Siêu chạy vào đẩy u già ra:
“Đừng làm cho bà sợ”.
Chàng kéo tay mẹ ra, mỉm cười rồi đặt bà ngồi xuống giường. Bà Cai có vẻ thất vọng nhưng cũng ngồi xuống.
“Đẻ đi nghỉ”.
Chàng đặt được mẹ nằm xuống giường rồi quay lại kéo tay u già ra cửa.
“Có làm sao đã có tôi cõng, không khiến u. U có biết bơi không?”

Câu hỏi của Siêu lại khiến u hoảng sợ cuống cuồng. U lại chạy đến đứng gần bà Cai; nếu nước lên mấp mé hiên thì nhất định u sẽ cõng bà Cai sang chùa. U lại thấy lặng người đi khi nghĩ ra rằng nước lên đến nền nhà thì không sang chùa được nữa. U ngửng nhìn lên mái nhà tìm tòi; khi thấy mấy tấm ván gác ở trên sài nhà, chỗ ấy có thể ngồi được mấy người, u yên tâm.
Siêu cúi xuống nhìn mặt nước một lúc lâu, rồi ngửng lên nói:
“Không sao. Lúc nãy nước lên mau lắm, nhưng bây giờ đã đứng. Hôm kia vỡ đê Vối, nước bây giờ tràn về tới nơi. Nếu nước cứ lên cao mãi thì không biết được, nhưng nếu nước đã đứng lại thì không sợ gì nữa. Chỉ có xuống hay đứng chứ không có lên. Cả nhà cứ tin tôi và đi ngủ đi.
Mạch giơ tay giựt giựt mấy cái rồi bảo Triết:
“Thích nhỉ, ngủ ở nhà cũng câu được cá”.
Ở bên chùa cũng có tiếng người gọi nhau. Triết lắng tai nghe và hình như chàng nghe thấy cả tiếng sư cô. Triết lại nhìn mặt nước, chàng thấy mình đương mong lời Siêu nói không đúng, nước lụt to hơn, cao mãi để cả nhà phải chạy sang bên chùa; nhưng chàng thất vọng vì quả như lời Siêu nói, lâu lắm mà mực nước vẫn đứng yên.
Một lúc sau, Siêu vác cây đèn đứng lên:
“Thôi, bây giờ thì chắc chắn. Mời chú và cô đi ngủ thôi. Để mình tôi thức xem chừng cũng đủ”.
Chàng đưa mắt nhìn Mùi nhanh một cái. Mùi hiểu ý, nói:

“Anh để em cùng thức với, thay phiên. Cứ hai giờ thì thay phiên một lần. Từ tối đến giờ chắc anh chưa ngủ chắc mệt, em thì ngủ đã đủ lắm rồi”.
Ông Lang nói:
“Phải đấy cô thức để thay phiên cho anh đỡ mệt”.
Nửa giờ sau cả nhà xem chừng đã ngủ yên rồi; u già ngủ ngay cạnh giường bà Cai, thỉnh thoảng u già lại chạy ra nhìn một lúc rồi sau cũng không thấy ra nữa. Mùi thấy được thức một đêm với Siêu là một cái thích thật, nhưng cứ ngồi ở đây gần mọi người thì cũng không có gì thú nữa. Nàng muốn sang hiên nhưng tự nhiên đứng lên lội qua cả một vườn ngập nước là một sự vô lý. Siêu cũng nghĩ thế và loay hoay tìm cách. Chàng nghĩ ra và bảo Mùi:
“Bây giờ ta xuống bếp”.
“Anh đói à?”
“Kể thì cũng đói nhưng không phải xuống bếp để tìm cái ăn đâu. Nước có thể lên to ngập được bếp. Cô cần phải xuống xem có cái gì có thể trôi thì buộc nó lại. Lạt đâu?”
“Lạt ở dưới bếp”.
Mùi vác đèn rồi vén quần bước xuống nước. Siêu giơ tay:
“Để tôi cầm đèn cho”.
“Không anh để em cầm. Anh còn phải buộc cơ mà”.
Nhưng Siêu cũng cứ đòi cầm đèn và Mùi cứ cố từ chối. Đi qua mấy cái chum, Siêu bảo Mùi giơ đèn rồi nhìn vào trong. Mùi hỏi:
“Anh muốn uống nước chè”.
“Kể thì cũng khát, nhưng… cô đưa đèn tôi”.
Chàng lại có cớ nắm lấy tay Mùi:
“Cô ra bể nước đổ vào chum cho đầy. Chum cạn nước thế này thì trôi mất”.
Mùi thấy Siêu nói phải và nghĩ chi li từng tí, đưa đèn cho Siêu cầm, ra bể múc nước đổ vào chum. Đổ được mấy gầu, mồ hôi ra ướt cả người, bỗng nàng ngừng lại, nhìn Siêu:

“Anh đứng yên như ông tướng. Anh ra mà múc nước để em cầm đèn cho”.
“Cô hay phân bì lắm”.
“Em mỏi tay lắm rồi”.
Nói thế nhưng nàng cũng cứ tiếp tục múc nước và đổ đầy được cái chum. Siêu nói:
“Thế này thì cái chum không bao giờ trôi được nữa”.
“Thế ngộ nước lên cao ngập chum”.
“Nếu nước lên cao ngập chum thì cái chum lại càng không trôi được nữa”.
Siêu vào bếp nhìn quanh một lúc. Mùi rút ở mái nhà xuống một bó lạt.
“Lạt đây anh ạ”.
“Ừ thế thì cô buộc cái chạn này lại. Buộc xong, bao nhiêu nồi niêu ở dưới đất cô đặt nó lên cao”.
Một lúc sau, không thấy còn cái gì có thể trôi được, Mùi nói:
“Thế là xong”.
Siêu thở hắt ra một cái, tiếp theo:
“Thế là xong. Gớm cầm đèn mỏi rừ cả tay”.
Mùi cũng thở nhẹ một cái để cho trong lòng hết hồi hộp. Bây giờ có sang hiên cũng là một sự tự nhiên lắm. Nàng thấy trước cả cái thú một đêm thức với Siêu mà chung quanh thì có nước lụt bao phủ; nàng lại mong khi đã đến hiên rồi, nước lại lên to hơn, to mãi, và nàng lặng người một lúc lâu ngẫm nghĩ.
Cây đèn con để ở bực cửa nhà trên đã tắt. Siêu giơ cao đèn soi cho Mùi đi. Hai người không bảo nhau nhưng đều tiến về phía vườn. Hai người lội lóp ngóp. Mùi vừa đi vừa nghịch giơ chân khoắng nước. Ra đến chỗ gốc cây nhãn, Mùi thấy nước chẩy mạnh và đứng lại:
“Em sợ quá”.
Rồi nàng vịn vào vai Siêu. Siêu dịu giọng nói:
“Cô cứ đi”.
Chàng nắm lấy cánh tay Mùi dắt nàng:
“Sao chỗ này nước lại chẩy xiết thế anh nhỉ”.
“Vì chỗ này không vướng nhà”.
Tuy chỗ ấy nước có chẩy mạnh nhưng cũng không đủ để Mùi đi lẩy bẩy và run sợ đến như thế. Nàng ngả cả người nàng vào người Siêu để chàng vực đi.
“Chỗ này có cái rãnh sâu, cô ạ”.
Mùi đứng dừng lại:
“Thôi em sợ lắm, em chịu thôi. Quay về đi anh”.
“Có gì mà cô sợ thế. Cô em gái tôi nhát quá”.
Siêu nói vậy rồi ôm chặt ngang lưng Mùi, nhấc hẳn người nàng lên và đưa nàng sang được qua cái rãnh. Sự thực chàng cũng không nhớ rõ là cái rãnh có ở chỗ ấy không, nhưng chàng cũng không vì thế mà ngượng khi ôm lấy người Mùi và vì chàng đã định tâm từ trước nên lúc ôm lấy người Mùi chàng đủ tĩnh tâm để nhận thấy cái thú được ôm chặt lấy Mùi trong tay mình một lúc, cũng thú như là ôm để hôn nàng nhưng chỉ thiếu cái hôn.
Đến nơi, Mùi đứng lại rửa chân:
“Ở đây lại cao hơn bên nhà. Bên nhà ngập thì sang đây cũng tiện”.
Nàng đi rón rén rồi đến ngồi ở giường, hai chân bỏ thõng không chạm đất, ống quần vẫn vén cao ngang đầu gối:
“Ồ, em quên không đem guốc”.
“Cô lấy guốc tôi mà đi”.
Chàng ngồi xuống với đôi guốc đặt cạnh chân Mùi; bỗng chàng yên lặng nhìn hai chân ướt nước của Mùi một lát, hai bàn chân nhỏ xinh và cái bắp chân tròn tròn và chàng nghĩ nếu được ôm lấy hai bàn chân lúc đó mà hôn chắc cũng thích như là hôn môi nàng. Chàng với cái khăn lau giắt ở chân giường và lúc cúi, mặt chàng gần sát vào hai chân của Mùi, chàng biết là có thể cầm lấy chân Mùi và lau chân cho Mùi nếu chàng tìm ra được một câu khôi hài hợp lúc, nhưng vì tìm không ra được câu khôi hài nào nên chàng đành đưa khăn cho Mùi:
“Khăn đây, cô lau chân cho khô. Cô lại định đợi tôi hầu như ngày còn bé à?”

Chàng đã tìm được câu khôi hài hợp lúc. Mùi không cầm lấy khăn và cũng không cúi nhìn xuống. Nàng thẫn thờ nói:
“Ờ nhỉ, thuở bé sao em ghét đi guốc thế, mà anh thì lại cứ bắt em phải đi guốc. Hễ chạy chơi chân không được một lúc là anh đem em đi rửa chân và lau chân một ngày không biết đến mấy bận. Em đến tức. Nhưng bây giờ nhớn rồi, em phải lau lấy chứ?”
Nàng nói thế nhưng lại khẽ đưa hai bàn chân ra như đợi. Siêu thấy rờn rợn khắp người nửa vì thú nửa vì sợ.
“Có nên không?”
Tuy chàng đã cầm lấy bàn chân mà chàng không biết chàng đã bắt đầu lau từ lúc nào. Mùi vờ như không nhận thấy Siêu lau chân mình; để yên một lúc rồi chàng giật mình cúi xuống giằng lấy cái khăn:
“Còn bé bỏng lắm đấy!”
Siêu đưa khăn cho nàng rồi đứng lên. Chàng bàng hoàng quá nên không thể nào nói đùa được nữa, yên lặng đi ra ngồi ở ghế mây. Chàng không ngờ được lau chân Mùi lại là một cái thú rạo rực đến như thế. Mùi lau xong cho hai chân lên giường, với cái quạt phe phẩy. Một lúc sau nàng đưa mắt nhìn Siêu. Siêu cũng nhìn lại Mùi. Hai người yên lặng nhìn nhau một lúc lâu rồi Mùi mỉm cười nhẹ một cái. Siêu cũng mỉm cười lại. Hai người đều mỉm cười vì những cái mưu mô từ nãy đến giờ, thức để thay phiên, xuống bếp để cốt sang hiên, sợ nước chẩy để được tựa vai, bịa ra cái rãnh để được ôm người, giả vờ đùa nghịch để được lau chân mà cả hai, người nọ đều biết rõ người kia chỉ vờ vĩnh; nhưng lại vì vờ vĩnh khéo lắm nên người nọ có thể tưởng tượng người kia không vờ vĩnh.
Siêu nói:
“Này cô, tôi thấy nước lụt tôi lại lo”.
“Anh lo cho cái vườn rau của em phải không?”
“Không phải tôi lo cho vườn rau của cô đâu, vườn rau đằng nào cũng hỏng rồi”.
Mùi hỏi:
“Lo gì cơ anh? Mà anh cũng biết lo cơ à?”
“Cái cầu gẫy”.
Mùi mỉm cười vì thấy độ này Siêu hay nhắc đến chiếc cầu luôn.
“Nhưng nước có chẩy mạnh gì đâu mà anh lo cầu gẫy”.
Nàng mỉm cười rồi nói tiếp theo:
“Chẩy cũng có hơi mạnh đủ để làm trôi em đi nhưng không đủ mạnh để trôi được cái cầu”.
“Cô không hiểu. Không phải sợ nước mạnh. Nếu chỉ có nước không, không sợ. Nhưng một bên thì móng nhà, một bên thì đường cao ngăn nước lại, bao nhiêu bèo, rác, gỗ đều đến tụ lại ở bên trên cầu, cái nguy ở chỗ đó”.
Mùi lại hỏi:
“Thế cầu gẫy thì làm sao. Cầu gẫy thì sở Lục Lộ mới chữa lại thành cầu mới chứ”.
“Cô ngớ ngẩn lắm. Họ đã nhầm một lần, họ không ngu đến nỗi lại nhầm lần nữa. Nếu cầu mà gẫy thì là xong”.
“Xong cái gì cơ anh”.
“Xong cả cái Xóm Cầu Mới này. Cầu gẫy thì không ai sang đây cân gạo nữa”.
Thấy Mùi cau mũi như muốn cãi lại, chàng nói luôn:
“Cô đừng cãi, không ai dại gì sang tận đây cân rồi phải chở hàng chục bao gạo qua đò; mà cô, rồi cô cũng hết cả mong ở cân gạo để làm giầu và để nuôi chim công. Nước lụt và cô phải nhớ là vùng này sở dĩ được mùa luôn mấy năm là nhờ các vùng cao bị hạn hán. Nước lụt, vùng này cũng hết cả gạo mà cân. Ông Đường Kế Nghiêu…”
Nghe tiếng Đường Kế Nghiêu, Mùi thoáng nhớ lại hôm thức với Siêu và uống rượu say năm ngoái. Nàng hỏi Siêu:
“Vợ ông ta tên gì nhỉ?”
“Ai biết được tên vợ một ông Tổng đốc bên Tàu. Mà sao óc cô loăng quăng thế. Hỏi tên vợ ông ta làm gì?”
“Thế sao độ nào anh lại bảo là em giống vợ ông ta”.
Siêu ngơ ngác:
“Tôi bảo cô giống vợ ông ta? Tôi biết thế nào được mặt vợ ông Tổng đốc tỉnh Vân Nam. Cô mơ ngủ à?”
“Anh không nhớ à? Hôm em mặc cái áo ba-đờ-suy của anh năm ngoái…”

“À, đấy là ông Đường Minh Hoàng, vua bên Tàu đã chết hai nghìn năm nay rồi”.
Mùi cười:
“Anh không biết mặt ông Tổng đốc Vân Nam, sao anh lại biết được mặt vợ một ông vua đã chết hai nghìn năm?”
Siêu nói:
“Vì vợ ông Đường Minh Hoàng là một người đẹp tuyệt thế…”
Mùi ngắt lời:
“Thế mà em giống vợ ông ta”.
Siêu nhìn Mùi có vẻ ngắm nghía một lúc lâu rồi gật gật đầu:
“Nhưng mà thôi, bây giờ nói chuyện ông Đường Kế Nghiêu. Ông Đường Kế Nghiêu khác; ông này là Tổng đốc tỉnh Vân Nam; tỉnh ông ta mất mùa luôn nên ông ta cần mua gạo bên ta chở sang mà vì thế độ này việc cân gạo mới thịnh vượng thế. Ông Đường Kế Nghiêu vẫn mua gạo thật nhưng vùng này thì không có gạo mà bán nữa. Hết cân gạo thế là hết một nửa Xóm Cầu Mới. Hàng bánh cuốn và nước chè của cô cũng mất một nửa số khách hàng. Chị Bé sẽ thất nghiệp. Hiệu thuốc đau mắt cũng mất hết cả khách hàng ở bên kia cầu. Tiện cầu thì họ đến đây mua thuốc, nếu phải qua đò thì họ sẽ đến mua cả thuốc ở hiệu Thụ Đức ở phố Phủ. Bà Ký Ân nếu không xoay nghề khác thì cứ nuôi sáu cô gái ấy cũng sẽ hết dần cả vốn. Bác Huệ, lão Nhai, Hai Liên, mẹ Liễn cũng hết cả cách sinh sống. Lại còn các thuyền buôn gỗ, củ nâu, nồi đất…”
Mùi mỉm cười nhìn Siêu ngạc nhiên. Đến ở đây gần một năm trời, thỉnh thoảng mới ra phố chơi, cả ngày cứ chúi mũi vùi đầu vào sách, vào các thuốc hoá học, óc vớ vẩn như ở trên cung trăng thế mà lại để ý đến cả bên Tàu mất mùa có liên can đến việc cân gạo của nàng, lại để ý đến đời sống của cả dân xóm, nhớ rõ tên của những người mà có lẽ chàng chưa biết mặt và nói ra một cách mạch lạc như là đầu óc lúc nào cũng nghiền ngẫm về những việc đó. Như các thuyền củ nâu, nồi đất Mùi nghe thấy Siêu nói đến nhưng không hiểu có liên can gì đến chiếc cầu gẫy. Nàng muốn biết xem Siêu nói ra sao, nên giục Siêu:
“Các thuyền buôn làm sao cơ anh?”
“Có chiếc cầu, họ không đi được nữa nên họ phải đỗ ở bến xóm. Nếu cầu gẫy thì cái gì ngăn họ đi, họ sẽ xuống đỗ thẳng ở bến Phủ, như thế tiện hơn. Canh cá riêu của cụ Yểng có ngon mấy đi nữa nhưng không giữ họ lại được và vì ế khách quá cụ cũng đâm buồn về ở với cháu nhất là cháu cụ lại mới đẻ được đứa con giai”.
Mùi ngắt lời:”Ồ, sao anh biết cháu cụ Yểng mới đẻ con giai”.
Nàng thấy Siêu nghĩ rất đúng về các thuyền buôn nhưng nàng không ngạc nhiên bằng thấy Siêu biết được cả cháu cụ Yểng mới đẻ con trai. Siêu đáp:
“Ấy thế, nhà bác Phiến buôn củ nâu rồi cũng đến dọn nhà lên Phủ, cả nhà bán áo quan nữa. Rồi khối nhà cho thuê…”
Nói đến đây Siêu hơi giật mình rồi cười lên một tiếng tiếp theo luôn:
“Như thế còn ai! Cô thử tính xem. Ông Năm Bụng hai năm nữa con thi đỗ, ông ấy cũng đi. Còn lại hoạ chăng có hai cụ Huế, bác Bút, bác Lê. Độ mười năm sau rồi chỉ còn mình nhà bác Lê như mười hai năm trước”.
Mùi có cái cảm tưởng là sự thực sau này sẽ đúng như lời Siêu nói và nàng thấy hơi buồn.
Còn Siêu thì chính chàng, chàng không lo cầu gẫy. Chàng lại mong cho nó gẫy. Gần một năm trời về ở xóm, chàng đã sống một quãng đời thật êm thú ở cạnh Mùi. Bây giờ đã đến lúc chàng yêu Mùi cũng đắm đuối như yêu Chi và tình yêu đổi ra như thế từ ngày chàng biết chắc là Mùi yêu lại mình; nhưng mà cái tình yêu Mùi khác hẳn tình yêu Chi, nó hình như đằm thắm và chắc chắn hơn vì chàng vừa yêu Mùi như một người tình nhân lại vừa yêu nàng như một người bạn hoàn toàn hợp với chàng.
Từ độ định ngỏ tình yêu hôm câu cá đến giờ đã hơn nửa năm, nhưng chàng không định tâm ngỏ tình yêu một lần nào nữa. Tuy chưa ngỏ nhưng người nào cũng biết chắc chắn là người kia yêu mình và người nào cũng biết rõ là người kia biết thế, nhưng cả hai vẫn làm như không ai biết cả. Siêu chỉ mong ước được sống thế này suốt đời, không bao giờ lấy Mùi và cũng không bao giờ xa Mùi ra.
Trước kia chàng thích giầu nhưng mới đây chàng mới tìm ra là cần phải nghèo thì mới có thể ở với Mùi mãi được. Chàng thấy nếu giầu thì Mùi dễ bị bắt buộc đi lấy chồng, chàng cũng dễ bị bắt buộc đi lấy vợ. Nhà nghèo thì Mùi phải ở nhà nuôi cha và nuôi em đi học và Triết chàng thấy học dốt lắm, chắc chẳng bao giờ đỗ để Mùi có thể đi lấy chồng được, mà còn nghèo thì còn cứ phải ở nhờ cái nhà này mãi và ở đây chàng lại thấy thích hơn cả ở quê làng. Vả lại chàng thấy trước cả cái thú của cuộc đời nghèo vật lộn với sự sống ở cạnh Mùi. Nếu cần chàng sẽ bỏ cả việc tìm tòi và giúp đỡ Mùi trong bất cứ công việc gì mà xưa nay chàng vẫn ghét. Ra đụng chạm với đời ở cạnh Mùi chàng không ngượng ngập, dút dát như trước nữa. Chàng thấy trước cuộc sống như thế có ý vị lắm.
Vì thế Siêu mong cho cầu gẫy. Nhất là nếu cầu gẫy thì chàng có cái cảm tưởng rõ ràng hơn là được sống cách hẳn với thế giới bên ngoài, ở một nơi biệt lập riêng sống một đời thần tiên cạnh Mùi.
Mùi đưa mắt nhìn Siêu vì thấy chàng cúi mặt dáng tư lự. Một lúc Siêu ngửng lên nhìn Mùi, nhìn tận sâu vào hai con mắt đẹp và đương mở to của nàng, thẫn thờ nói:
“À còn lại cô với tôi ở đây”.
Mùi chớp mắt một cái và nước mắt nàng như muốn trào ra. Nhưng miệng nàng thì lại mỉm cười và đầu khẽ gật gật như hiểu hết cả ý nghĩa trong câu nói của Siêu. Nàng nói rất khẽ như là nói riêng với mình:
“Thích nhỉ”.
Mùi cho chân xuống, xỏ vào guốc:
“Bây giờ em đi nấu cháo cho anh ăn nhớ. Lúc này ăn cháo phải biết là ngon. Ăn cháo dễ thức hơn anh ạ.Nàng làm như hai tiếng “thích nhỉ” là chỉ về việc ăn cháo. Ngừng một lát rồi Mùi tiếp theo:
“… Và để em uống một tí rượu nữa”.
“Cô thì cũng đến nghiện rượu mất”.
“Lúc vui uống một tí, thích chứ. Anh bằng lòng đi”.
Thấy nàng nói thế như là người nàng đã thuộc hẳn về chàng rồi, Siêu gật gật:
“Cô thì cái gì tôi cũng phải chiều. Nhưng mà cô láu lắm. Nước lụt thế này ai là người đi nấu cháo nếu không phải là tôi”.
Mùi mỉm cười:
“Ờ nhỉ? Thế mà bây giờ em mới nghĩ ra. Thế thì lại càng nên ăn cháo lắm”.
Siêu vội cầm cái cốc, vén quần bước xuống nước. Không biết lần này là lần thứ mấy chàng phải đi rót rượu trộm. Cứ độ một tháng thì lại xẩy ra một việc – hoặc Mùi dỗi, hoặc Mùi có cái gì vui hay buồn để bắt chàng đi rót rượu. Còn Mùi đêm nào cũng nằm bên hũ rượu, chỉ việc giơ tay với mà nàng không uống bao giờ. Mùi nói với chàng như thế và chàng cũng tin chắc đó là sự thực. Chàng không thích uống lắm nhưng lần nào chàng cũng chiều Mùi và chàng cũng thấy thích mỗi lần Mùi đòi uống rượu; chàng thấy muốn hoàn toàn hợp tính nhau thì phải chiều cả những tính xấu của nhau. Mà Mùi lại ít tính xấu quá nên chàng cũng muốn Mùi có một hai tính xấu và như thế thân nhau hơn. Không phải là yêu nhau hơn đâu, thân nhau hơn thì đúng hơn.
Siêu rót rượu trộm đã thạo và tài lắm; bao nhiêu lần mà không ai bắt gặp được. Mà nếu ai biết, chàng cũng đã sẵn câu trả lời. Chàng không thường thường chế rượu thí nghiệm là gì. Kể ra hai ba giờ sáng, nước ngập đầy vườn mà cần đến rượu thì cũng hơi kỳ quặc, nhưng các nhà nghiên cứu đã nẩy ra được một “ý tưởng lớn” thì cần gì ngày đêm, phải thực hành ngay.
Đêm ấy Mùi uống ít hơn mọi lần. Uống rượu và ăn cháo xong, Mùi thấy say bàng hoàng vừa thích, Siêu bảo nàng nằm ngủ ở giường để chàng thức một mình. Chàng ngồi xuống ghế mây và lấy một mảnh bìa che một bên đèn cho Mùi nằm khỏi chói mắt. Mùi nằm xuống nhưng cũng không cố ngủ. Nét mặt nàng khuất trong bóng tối của tờ bìa trông êm dịu và hai con mắt đen hẳn lên. Siêu đọc sách, chốc chốc lại ngửng nhìn Mùi một lúc. Mùi cũng nhìn lâu lại chàng; cả hai người đều say nên không ngượng ai cả. Có một lần Mùi lim dim mắt lại, Siêu tưởng nàng đã ngủ yên nên đưa mắt từ mặt nàng xuống đến ngực, ngừng lại ở hai bên vú phồng lên, rồi nhìn cả người nàng cho đến chân như muốn vuốt ve nàng bằng mắt nhìn. Mùi biết nên nàng thấy rờn rợn khắp người. Nàng lại nhớ lại lúc Siêu lau chân nàng, sao mà thích thế; nàng hơi tiếc, lúc đó nàng đã có ý tưởng lấy hai chân quặp lấy bàn tay Siêu và nếu làm như thế chắc Siêu đã ôm lấy chân nàng ngay. Nhưng nàng đã quá ư rút rát, bây giờ say bàng hoàng lại thấy Siêu nhìn khắp người, Mùi thấy trong lòng rạo rực, đầy thèm muốn. Nghĩ thế nàng bỗng mở to mắt thật nhanh nhìn Siêu để tỏ cho Siêu biết là nàng bắt gặp được Siêu nhìn trộm người nàng và đã hiểu ý Siêu cho chàng chết ngượng. Siêu vội nói:
“Cái quạt đâu ấy nhỉ. Cô không nóng à”.
Siêu thấy mình cũng nhanh trí, tìm ngay được câu giảng giải cái lối nhìn đưa khắp giường của mình.
“Quạt đây anh ạ”.
Nàng ngồi nhỏm dậy đưa quạt cho Siêu và có ý đặt tay mình cho chạm vào lòng bàn tay Siêu. Nàng muốn Siêu lúc đó nắm hẳn lấy tay mình rồi kéo nàng vào lòng, nhưng Siêu cầm lấy quạt rồi lại ngồi ngay xuống ghế. Nàng lại về giường nằm, ngực còn phập phồng thở mạnh, nhưng biết là không xẩy ra chuyện gì nữa.
Mùi đi ngủ lúc nào không biết. Lúc nàng tỉnh dậy thì Siêu không có ở hiên. Ánh nắng qua lá cây chiếu vào làm nàng thấy chói cả mắt. Có tiếng chim hót vang lên trong ánh sáng. Trời yên gió. Nàng nhìn ra vườn và thấy mực nước không lên cao hơn bao nhiêu. Bỗng nàng giật mình:
“Chết chửa, sao anh ấy không đánh thức mình, bây giờ cả nhà đều biết là mình ngủ ở bên hiên”.
Xưa nay nàng vẫn sợ nhất là để cho người nhà, bất kỳ ai, hơi nghi ngờ về việc riêng giữa nàng với Siêu; nàng thấy trước là nếu có ai nghi ngờ thế, tình yêu sẽ mất hết cả vẻ thầm trộm của nó và như thế mất cả thú vị; nàng lại sẽ phải xa Siêu để cho mọi người hết nghi ngờ. Việc ngủ ở bên hiên của Siêu cũng không để cho ai nghĩ ngợi gì lắm nhưng tự nàng thấy việc đó táo bạo quá, nên tránh không để ai biết thì hơn. Siêu xưa nay hay giữ gìn thế, sao không đánh thức nàng mà lại bỏ đi sang bên nhà và tất phải nói là nàng còn ngủ ở bên hiên.
Nàng ngồi dậy thì vừa thấy Siêu vén quần lội nước qua vườn. Tay chàng bưng một cái chén to. Chắc là chén đầy vì Siêu đi cẩn thận sợ sóng sánh.
“À cô vừa dậy. Sao cô không ngủ thêm tí nữa. Có nước chè nóng đây”.
Mùi bước xuống giường đỡ lấy chén rồi ngồi xuống ghế mây:
“Chết chửa sao anh lại để em ngủ đến nửa ngày thế này? Bên nhà mọi người đã dậy chưa?”
Nghe hai câu ấy hỏi cùng một lúc, Siêu hiểu ý và mỉm cười:
“Muốn cho cô khỏi mang tiếng là lười, tôi bảo chú là cô thức cả đêm qua cho đến sáng và vì mệt lả người nên cô nằm ngủ gục ở trên ghế mây. Ai cũng có vẻ tội nghiệp cho cô và nói thế xong tôi cũng thấy tội nghiệp cho cô cho nên tôi phải pha chè Liên Tâm để cô xơi cho tỉnh. Mời cô xơi. Nước lụt ngang giời mà phải hầu cô bốn bận: hầu cháo, hầu rượu, hầu chè…”
Siêu định đùa tiếp theo: “và hầu lau chân” nhưng ban ngày ban mặt, chàng thấy trơ trẽn quá nên không dám nói ra. Mùi cũng tinh ý thấy chàng nói hầu mình bốn bận mà chỉ kể có ba, nàng cũng biết là chàng định nói đến việc lau chân nhưng ngượng không dám nói.
Mùi ngừng uống đưa mắt nhìn Siêu mỉm cười:
“Anh khéo lắm. Sao anh cứ tìm cách che chở cho cô em gái hư thân mất nết, uống rượu, ngủ trưa như em”.
Siêu nói:
“Ấy thế, số giời định thế. Mà không biết số giời định tôi còn phải chiều cô em gái hư này đến bao giờ mới thôi… có lẽ cả đời”.
Chàng cười để cố che cái cảm động khi nói những câu nói đùa nhưng đầy ý ngầm mà chàng biết Mùi cũng hiểu cả. Mùi chớp chớp mắt:
“Thế thì em chỉ mong hư thân cả đời, anh ạ”.
Giọng nàng dịu hẳn lại khi nàng tiếp thêm:
“Vâng… cả đời… cho đến lúc hai tay em buông xuôi”.
Lúc nói câu sau, thong thả, Mùi tưởng như là nàng đương ngỏ lời nói yêu Siêu trọn một đời nàng. Mùi giơ tay với cái khăn tay, mắt lại chớp chớp.
“Thôi bây giờ em đi rửa mặt”.
Siêu quay mặt nhìn ra vườn rồi lại ngửng nhìn trời ngắm nghía, bắt chước Mùi chớp chớp mắt và mỉm cười một mình. Siêu quay mặt đi vì không muốn cho Mùi ngượng và chàng cũng ngượng; chàng biết là Mùi sắp ứa nước mắt nên với khăn chứ không phải đi rửa mặt và chàng đợi cho Mùi đủ thì giờ lau thật khô nước mắt như không từng có khóc bao giờ. Chàng thổi sáo miệng, cố bắt chước tiếng một con chim hót gần đấy. Một sự vui mừng nở ra trong lòng chàng, tràn ngập cả người chàng lúc đó và đọng lại yên tĩnh mênh mang cũng như nước lụt ngoài kia tràn vào và đọng lại ngập đầy vườn. Chàng thầm nhủ:
“Cho đến lúc hai tay buông xuôi, anh cũng thế”.
Quả đúng như chàng đoán, sau lưng chàng lâu lắm cũng không có tiếng chân bước. Đoán mắt Mùi đã khô chàng quay lại và ngạc nhiên thấy mình đoán sai cả, rõ ràng Mùi không khóc. Nàng ngồi dựa lưng vào ghế mây, hai bàn chân bắt tréo và tay bỏ thõng cầm lỏng cái khăn tay; dáng nàng thờ thẫn và nàng nhìn vào quãng không, hai con mắt như nghĩ ngợi. Siêu ngừng lại yên lặng ngắm Mùi. Sao nét mặt nàng lúc đó Siêu lại thấy dịu dàng thế. Mùi vẫn không nhìn lại Siêu nhưng biết là Siêu đương nhìn mình; nàng mím miệng cắn một bên môi và vì thế cái lúm đồng tiền hiện ra ở một bên má nàng. Hai hàng lông mi dài và cong cong của nàng thong thả hạ thấp xuống một tí, hàng mi dưới lại hơi vòng lên như cười và con ngươi nàng hơi rung rung sáng. Cả hai con mắt nàng Siêu thấy như đương trông ngắm một thứ gì đẹp lắm, chàng cảm thấy như là nàng đương nhìn thấy cả cái hạnh phúc của đời nàng. Siêu muốn cúi ngay xuống và hôn vào hai con mắt thân yêu ấy, hai con mắt mà chàng cũng thấy như là biểu hiệu cho sự sung sướng của cả một đời chàng.
Chàng cất tiếng hỏi Mùi, giọng rất khẽ và dịu dàng:
“Em… em tôi nghĩ gì đấy”.
Mùi lúc đó mới ngước mắt nhìn lại Siêu. Nàng chớp mắt, đầu hơi nghiêng và để yên một lúc như đương nghe ngóng. Rồi nàng nói với Siêu:
“Em ấy à? Em đương nghĩ đến cái vườn rau của em”.

Nhất Linh
(trích chương XXII tác phẩm Xóm Cầu Mới)