Ngôi nhà nhiệt đới nhiều ban công ngẫu hứng nhờ sắp xếp không gian thành những khối hộp

Các ban công ngẫu hứng được tạo nên bằng cách gắn hai khoảng trống bên trong nhà nhô ra ngoài. Ngôi nhà cũng có hai lớp mặt tiền, gồm cây cối và cửa kính, vừa đảm bảo thông gió vừa làm nhiệm vụ bảo vệ khỏi thời tiết nắng nóng.

Dự án do Trinhvieta-Architects thiết kế trong một khu đô thị đông dân tại TP.HCM với mong muốn tạo ra nhiều không gian nhất có thể, mang lại bầu không khí sống thú vị.

Ý tưởng của kiến trúc sư là sắp xếp lại không gian có thể được phép xây dựng bằng cách dùng hai khoảng trống bên trong từ khối chính, chia chúng thành nhiều khối nhỏ hơn và gắn chúng trở lại để làm ban công. 

Bằng cách này, họ đã tạo ra không gian rỗng cho phép gió và ánh sáng tự nhiên lưu thông đến mọi ngóc ngách của ngôi nhà trong khi vẫn giữ được diện tích cần thiết.

Ngôi nhà cao 5 tầng và bao gồm 7 phòng, trong đó có 2 phòng thông tầng với sân riêng. 7 phòng này ôm trọn 2 khoảng trống bên trong với một số ban công hướng ra bên ngoài.

Khoảng trống bên trong cung cấp sân riêng, ban công giặt và trục thông gió trong khi ban công bên ngoài cùng với lớp gạch hai lớp tạo nên một mặt tiền “da kép” bảo vệ căn nhà khỏi thời tiết nhiệt đới.

Mặt tiền “da kép” được kết hợp với hai lớp, có các lỗ mở bằng kính, gạch rỗng ở ban công và cây xanh. Mặt tiền này tạo ra tấm chắn nắng, giảm bức xạ nhiệt và mang lại bầu không khí thư giãn.

Đội ngũ thiết kế cố gắng nắm bắt cảm giác của một ngôi nhà nhiệt đới bằng cách tạo ra một số hình thức che nắng từ mái ngói, tường gạch rỗng hoặc cây xanh… để giảm bớt bức xạ mặt trời và cung cấp không gian thư giãn thoải mái, nơi có gió tự nhiên thổi vào.

Vị trí của ban công và cây xanh được nghiên cứu là ngẫu nhiên và ngẫu hứng, điều này làm cho ngôi nhà có chút gì đó hòa hợp với bối cảnh xung quanh.

Thông qua dự án này, kiến trúc sư mong muốn đề xuất giải pháp cho một cuộc sống trong khu đô thị nhiệt đới mật độ cao, đáp ứng nhu cầu về không gian mà vẫn mang đến môi trường sống thú vị “gần gũi với thiên nhiên”.

Lê Xuân (Theo ArchDaily)

Bậc thầy điều khiển cuộc sống bình thản với 3 điều: Tức giận, tranh cãi, ganh tỵ

Bậc thầy điều khiển cuộc sống bình thản với 3 điều: Tức giận, tranh cãi, ganh tỵ
Tức giận khiến con người mất đi lý trí, phơi bày khuyết điểm, đã vậy còn không giải quyết được vấn đề. Khi tức giận, bạn muốn khiến người khác đau khổ, nhưng thực ra chính mình mới là người đau khổ nhất.

Cách đây không lâu, tôi nhìn thấy một bản tin thế này trên mạng:

“Một người đàn ông tức giận vì chỗ để xe trong khu dân cư bị người khác chiếm, nên đã xì bánh xe của người nọ.

Lần một, lần hai, lần ba…

Sau đó, chủ xe đi báo cảnh sát, sau khi xem camera, họ đã bắt giữ người đàn ông kia.”

Chỉ vì vấn đề nhỏ, nhưng người đàn ông phải trả giá lớn chỉ vì không học được cách quản lý cảm xúc của mình.

Tức giận chính là đang làm chuyện không có lợi cho chính mình.

Franklin từng nói: “Một khi tức giận và ngu ngốc song hành với nhau, hối hận sẽ theo sau.”

Nếu bạn là người khôn ngoan, đừng bao giờ làm nô lệ cho cảm xúc, nếu không sẽ rơi vào cạm bẫy của sự tức giận và bị vây khốn bởi không biết bao nhiêu rắc rối phía sau.

Bậc thầy điều khiển cuộc sống bình thản với 3 điều: Tức giận, tranh cãi, ganh tỵ - Ảnh 1.

1. Giận dữ là nhường chỗ trống tâm hồn cho ma quỷ điều khiển

Tháng 8 năm 2019, một nữ hướng dẫn viên đã vô tình giẫm lên chân một bé trai khi đang hướng dẫn đoàn.

Thấy vậy, người mẹ liền tát nữ hướng dẫn viên một cái, một nữ hướng dẫn viên khác đến khuyên can cũng bị người mẹ đang giận dữ tát vào mặt.

Cuộc ẩu đả ngày càng căng thẳng, nên người xung quanh đã gọi cảnh sát đến, bọn họ bị mời vào đồn nói chuyện.

Trước sự hòa giải của cảnh sát, nữ hướng dẫn viên từ chối chấp nhận, thế nên cảnh sát phải tiến hành mở cuộc điều tra.

Vốn dĩ phải là một chuyến đi chơi vui vẻ, vì sự mất kiểm soát của người mẹ khiến mọi chuyện thêm rắc rối.

Tức giận là lúc chúng ta dễ đưa ra những quyết định sai lầm nhất. Nếu bạn tranh cãi với người đang nổi nóng, hậu quả sẽ chỉ càng tai hại.

Vài năm trước, một diễn viên trẻ đẹp, đóng vai chính trong video “Trần Tường 6.30” đã bất ngờ bị giết vào một đêm trước hôn lễ chỉ vì cãi vã với người lạ.

Thế nên, tốt nhất bạn hãy tránh xa những người đang giận dữ, vì họ sẽ chẳng thể nào nói lí lẽ với bạn. Đồng thời bản thân cũng phải học cách quay lưng với những tranh cãi không chính đáng.

Bậc thầy điều khiển cuộc sống bình thản với 3 điều: Tức giận, tranh cãi, ganh tỵ - Ảnh 2.

2. Người bình tĩnh trước mọi biến cố mới là người làm nên việc lớn

Khi còn trẻ, Lâm Tắc Từ rất nóng tính, vì để dạy anh ta, cha anh ta đã kể một câu chuyện:

Ngày xưa, có một quan quận công tính tình vô cùng nóng nảy, rất dễ tức giận. Một ngày nọ, có hai người đàn ông trói một chàng trai trẻ đi vào công đường.

Hai người thưa rằng tên trai trẻ này không chỉ chửi mẹ mà còn dám đánh mẹ mình, nên đã chặn miệng cậu ta trói đưa đến đây.

Quan quận công nghe xong liền tức giận quát: “Nghịch tử.” Sau đó ra lệnh tát vào mặt chàng trai trẻ 50 đại bản.

Chàng trai trẻ bị đánh đến chết, còn hai người kia mãn nguyện ra về.

Sau đó, một người phụ nữ lớn tuổi đột nhiên chạy vào công đường hỏi quan có thấy con trai mình không? Bà nói có hai tên trộm đến nhà, bị con trai bà ngăn cản, nhưng sau đó đã bị hai tên trộm trói lại và bắt đi.

Nói xong, bà nhìn quanh thì phát hiện con ruột của mình đang nằm dưới đất. Quá đau buồn, bà lão cũng chết theo.

Bấy giờ, quan quận công mới biết mình bị lừa bởi hai tên trộm, làm hai người vô tội phải chết.

Nghe cha kể xong, Lâm Tắc Từ hiểu ý, từ đó cố gắng kiểm soát cơn giận của mình, trở thành trụ cột của nước nhà.

Có một ngạn ngữ Ả Rập rất hay:

“Chúng ta không nên tùy tiện nổi giận. Bởi vì khi bạn tức giận, những lời nói và việc làm của bạn sẽ ở mức “ác” nhất, gây ra những tổn thương khó lành cho người khác.”

Tức giận khiến con người mất đi lý trí, phơi bày khuyết điểm, đã vậy còn không giải quyết được vấn đề.

Khi tức giận, bạn muốn khiến người khác đau khổ, nhưng thực ra chính mình mới là người đau khổ nhất. Thế nên, đừng bận tâm đến những người làm ta phiền muộn.

Bậc thầy điều khiển cuộc sống bình thản với 3 điều: Tức giận, tranh cãi, ganh tỵ - Ảnh 4.

3. Thay vì cạnh tranh với người khác, tốt hơn là hãy cải thiện bản thân

Trong thời gian Lincoln làm tổng thống Hoa Kỳ, ông đã thể hiện một tư duy mà người bình thường khó sánh bằng.

Có lần, bộ trưởng quân đội bị một thiếu tướng nhục mạ bằng lời, đã tức giận gửi đơn khiếu nại đến Lincoln.

Lincoln đã đề nghị bộ trưởng viết thư mắng nhiếc thiếu tướng, đây đúng là ý muốn của bộ trưởng.

Về nhà, bộ trưởng vội viết thư, mong khiến thiếu tướng tức chết.

Nhưng khi bộ trưởng chuẩn bị gửi thư, Lincoln đã ngăn ông lại, thuyết phục rằng không thể gửi lá thư đó đi.

Sau đó, Lincoln giải thích, những khi bản thân tức giận, cũng thường dùng cách này, viết một bức thư trút giận, rồi đốt nó đi. Khi nào tâm trạng bình tĩnh trở lại, hãy viết bức thư thứ hai, diễn đạt bình thường và hợp lý suy nghĩ của mình.

Khi bạn đối mặt với những điều khiến bạn khó chịu, đừng nên cạnh tranh tiếp với họ, bởi đó chẳng khác nào đang cạnh tranh với chính mình.

Chính nhờ sự rộng lượng đó, mà Lincoln được nhiều người kính trọng và yêu mến.

Một người bạn thân từng nói với tôi: Cô ấy không rảnh để cãi nhau với người khác, vì cô ấy còn phải kiếm tiền.

Cãi nhau với người khác chỉ là đang lãng phí thời gian của chính mình. Không đáng!

Tuy nghe có vẻ thực dụng, nhưng nó là cách để bạn phân thắng bại với những người phiền phức.

Có câu nói rất hay: “Đừng quan tâm đến người nhàn rỗi. Vì họ có dư thời gian để chọc tức bạn, nhưng thời gian của bạn lại rất quý giá.”

Khi tôi đứng ở lầu một, tôi nghe có người mắng mình, và tôi tức giận.

Khi tôi đứng trên tầng mười, có người mắng nhưng tôi không nghe rõ, nghĩ rằng họ đang chào hỏi mình.

Khi tôi đứng ở tầng 100, dù có người mắng, tôi cũng chẳng bận tâm, đơn giản vì chỉ cần liếc mắt, tôi đã có thể thấy toàn cảnh thành phố, còn họ thì không.

Độ cao cuộc sống quyết định rất nhiều vấn đề, cả về chất lượng cuộc sống và tâm trạng của chúng ta. Do đó, đừng tức giận với người không đáng, mà hãy dành thời gian khiến bản thân bạn trở nên có giá trị hơn, như vậy mới có thể cách càng xa những người như thế.

Theo Doanh Nghiệp & Tiếp thị

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ

Trung Quốc là đất nước có nhiều tỷ phú thứ hai thế giới (chỉ sau Mỹ). Danh sách 10 người giàu nhất Trung Quốc đến từ nhiều lĩnh vực kinh doanh khác nhau, đa số họ đều tốt nghiệp từ các trường đại học trong nước.

1. Chung Thiểm Thiểm (Zhong Shanshan) – Đại học Chiết Giang

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 1.

Chân dung người đàn ông vượt mặt Jack Ma để trở thành tỷ phú giàu nhất Trung Quốc, Chung Thiểm Thiểm.

Chung Thiểm Thiểm tốt nghiệp Đại học Chiết Giang và có thời gian làm việc tại tờ Nhật báo Chiết Giang trước khi bắt đầu dấn thân vào con đường kinh doanh.

Năm 1996, Chung Thiểm Thiểm thành lập công ty nước uống đóng chai Nongfu Spring. Và con đường đến ngôi vị tỷ phú của ông cũng bắt đầu từ đây. Trong khoảng 2012-2019, Nongfu Spring chiếm khoảng 21% thị phần nước khoáng đóng chai toàn Trung Quốc. Ngoài nước khoáng, Nongfu Spring còn là nhà sản xuất nước giải khát chính ở Trung Quốc với khoảng 40% doanh thu đến từ các sản phẩm như trà, nước vitamin hay nước trái cây.

Còn về ngôi trường đại học mà ông theo học – trường đại học Chiết Giang được thành lập vào năm 1897, đây là một trong những tổ chức giáo dục đại học lâu đời nhất, chọn lọc nhất và uy tín nhất của Trung Quốc.

2. Mã Hoá Đằng (Ma Huateng) – Đại học Thâm Quyến

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 2.

Ông chủ Tencent Holdings Mã Hoá Đằng

Chủ tịch kiêm giám đốc điều hành tập đoàn Internet khổng lồ Tencent Holdings, Mã Hoá Đằng với tài sản ròng trị giá 46,9 tỉ USD.

Vị tỷ phú 49 tuổi đã tốt nghiệp chuyên ngành máy tính của Đại học Thâm Quyến vào năm 1993. Và cũng nhờ nền tảng kiến thức công nghệ vững chắc mà ông đã tạo dựng nên gã khổng lồ công nghệ Tencet, một trong những tập đoàn lớn thứ năm trên thế giới.

3. Mã Vân (Jack Ma) – Đại học sư phạm Hàng Châu

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 3.

Ông chủ của “đế chế” Alibaba ở đất nước tỷ dân.

Người đồng sáng lập Tập đoàn Alibaba, Jack Ma đã gặp rất nhiều khó khăn trong con đường học hành thi cử.

Năm 1982, chàng trai trẻ Jack Ma đã bỏ lỡ cơ hội trở thành sinh viên của Đại học Bắc Kinh vì chỉ được 1 điểm môn toán. Không nản lòng, năm 1983, ông tiếp tục thi lần hai. Lần thi này, môn toán đã được nâng lên 19 điểm, nhưng ông vẫn thiếu 140 điểm để có thể đặt chân vào giảng đường đại học. Năm 1984, Jack Ma đã đạt được 89 điểm môn toàn trong lần thi đại học thứ ba, nhưng tổng vẫn thiếu 5 điểm so với điểm sàn đại học năm đó.

Thế nhưng may mắn đã mỉm cười với những người không bỏ cuộc, ông đã được nhận vào khoa Tiếng Anh của Đại học sư phạm Hàng Châu nhờ điểm tiếng Anh tốt.

4. Hoàng Tranh (Huang Zheng) – Đại học Chiết Giang

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 4.

Hoàng Tranh (giữa) – ông chủ của Pinduoduo, sàn thương mại điện tử vượt qua Alibaba về lượng người truy cập.

Năm 2020 là khoảng thời gian mà đại dịch Covid 19 gây ra những ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế thế giới, nhưng đây cũng là cơ hội để phát triển những nền tảng mua sắm trực tuyến, Pinduoduo của cựu nhân viên Google, Hoàng Tranh là một ví dụ. Cố phiếu của công ty này đã tăng 300% đồng thời đưa người sáng lập trở thành tỷ phú với khối tài sản lên đến 45.1 tỷ USD khi mới 41 tuổi.

Sau khi tốt nghiệp Đại học Chiết Giang tại quê nhà, Hoàng Tranh tiếp tục học lên thạc sĩ tại Đại học Wisconsin, Hoa Kỳ.

5. Trương Nhất Minh (Zhang Yiming) – Đại học Nankai, Thiên Tân

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 5.

Trương Nhất Minh – ông chủ của nền tảng chia sẻ video hot nhất năm 2020-2021.

Trương Nhất Minh tốt nghiệp Đại học Nankai năm 2005. Ban đầu anh theo học ngành vi điện tử nhưng sau đó lại chuyển ngành học sang công nghệ phần mềm.

Anh thành lập ByteDance vào năm 2012 và phát triển công cụ tổng hợp tin tức Toutiao và nền tảng chia sẻ video TikTok. Forbes ước tính tài sản của vị tỷ phú sinh năm 1983 này lên đến 36,1 tỷ USD (2021).

Nói về ngôi trường mình từng theo học, Trương Nhất Minh rất hài hước chia sẻ “Tôi chọn theo học tại Nankai bởi đó là một ngôi trường có nhiều chuyên ngành học đa dạng, hơn nữa tỉ lệ nam nữ ở đây khá cân bằng, tôi có thể tìm được bạn gái. Tôi đến từ Phúc Kiến và chưa bao giờ nhìn thấy tuyết vào mùa đông, nên tôi hy vọng đại học sẽ cho tôi cơ hội để nhìn thấy tuyết”

6. Đinh Lôi (Ding Lei) – Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 6.

Người sáng lập NetEase Đinh Lôi

Khoảng thời gian đại học chính là nền tảng vững chắc để vị tỷ phú 49 tuổi xây dựng nên một công ty chuyên kinh doanh game online lớn nhất thế giới.

7. Hà Hưởng Kiện (He Xiangjian) – tốt nghiệp… tiểu học

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 7.

Người sáng lập Tập đoàn Midea

Dù mới chỉ tốt nghiệp tiểu học nhưng tỷ phú sinh năm 1942 đã tự khởi nghiệp khi mới 26 tuổi với một công ty sản xuất nhựa. Đến năm 1980, Hà Hưởng Kiện mới bắt đầu bước chân và ngành thiết bị gia dụng.

Tính đến thời điểm hiện tại, Tập đoàn Midea do Hà Hưởng Kiện thành lập là công ty niêm yết trong danh mục thiết bị gia dụng có giá trị cao nhất trên thị trường chứng khoán với tổng giá trị lên đến 555,6 tỷ nhân dân tệ. 

Số liệu mới nhất của cổ phiếu Midea vào phiên giao dịch ngày 8/6/2021 là 76,02 nhân dân tệ/ cổ phiếu. Bản thân vị tỷ phú 79 tuổi này cũng nắm trong tay khối tài sản khổng lồ lên đến 33,9 tỷ USD (tương đương 216,7 tỷ nhân dân tệ)

8. Dương Huệ Nghiên – Đại học Ohio, Mỹ

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 8.

Nữ tỷ phú giàu nhất Châu Á

Trương Huệ Nguyên là con gái của nhà sáng lập tập đoàn bất động sản Country Garden Holding nổi tiếng của Trung Quốc. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành Quản trị kinh doanh của Đại học Ohio, cô trở về Trung Quốc là tiếp quản công ty từ cha mình.

Country Garden Holdings chuyên kinh doanh trong lĩnh vực bất động sản và khách sạn. Năm 2016, doanh thu của tập đoàn đạt 153 tỉ nhân dân tệ (23 tỉ USD).

Trong bối cảnh ngành bất động sản đang ảm đạm, Country Garden Holdings đã bắt tay với chính phủ Malaysia để phát triển dự án khổng lồ Forest City trị giá 36 tỉ USD nằm tại biên giới Malaysia – Singapore.

Trương Huệ Nguyên đang sở hữu 55% cổ phần Country Garden Holdings thông qua 3 công ty đặt tại British Virgin Island.

Với khối tài sản khổng lồ này, Trương Huệ Nguyên trở thành nữ tỉ phú giàu nhất của châu Á và giới bất động sản thế giới với tổng giá trị tài sản 33,8 tỷ USD.

9. Vương Vệ – Tốt nghiệp trung học phổ thông

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 9.

Từ một nhân viên giao hàng trở thành ông chủ của hãng vẩn chuyển hàng hoá có thị phần lớn nhất Trung Quốc

Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, sau khi tốt nghiệp cấp ba, Vương Vệ đã đi làm nhân viên giao hàng ở một xưởng in. Tại đây, khi cảm nhận cơ hội về một thị trường tiềm năng, ông đã mượn bố 13.000 USD để mở công ty giao hàng của riêng mình và đặt tên nó là SF Express.

Hơn hai thập kỷ kể từ ngày thành lập, chàng trai trẻ Vương Vệ ngày nào đã biến công ty nhỏ bé ở Quảng Đông trở thành đế chế giao hàng hùng mạnh tại đất nước tỷ dân. SF Express có hơn 120.000 nhân viên, 13.000 văn phòng, 140.000 phương tiện và 38 máy bay. Họ có mạng lưới bao phủ ở 200 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn cầu.

Tạp chí Forbes đã công bố tổng giá trị tài sản của ông vua ngành giao hàng ở Trung Quốc là 30,1 tỷ USD.

10.  Bành Khang (Pang Kang) – tốt nghiệp đại học 

10 tỷ phú giàu nhất Trung Quốc có tốt nghiệp ở những trường đại học danh giá nhất? Thống kê cho thấy đáp án rất bất ngờ  - Ảnh 10.

Ông chủ của hãng nước tương có thị phần lớn nhất ở Trung Quốc rất kín tiếng khi chia sẻ về đời tư cá nhân

Sản phẩm nước tương đến từ Foshan Haitian Flavoring & Food tạo ra giá trị thị trường hàng tỷ nhân dân tệ nhưng những thông tin về người điều hành công ty lại khá ít ỏi. Tới nay báo chí vẫn chưa rõ doanh nhân này tốt nghiệp ĐH cụ thể nào.

Theo một vài thông tin được công bố, Bành Khang sinh năm 1956 tại Quảng Đông. Năm 1982, sau khi tốt nghiệp đại học, ông đảm nhiệm vị trí phó giám đốc của nhà máy nước tương Zhujiang, tiền thân của Foshan Haitian Flavoring & Food. 

Tính đến phiên giao dịch gần nhất trong tháng 6/2021, tổng giá trị trên sàn chứng khoán của công ty đã đạt 568,7 tỷ nhân dân tệ và đưa vị tỷ phú sinh 65 tuổi trở thành 1 trong 10 người giàu nhất Trung Quốc với khối tài sản trị giá 28,4 tỷ USD.

Theo: Sohu / Ngọc Nhi / Theo Trí thức trẻ

Hơn 600,000 người


Ngày Thứ Hai, 14 tháng Sáu, 600,000 người Mỹ đã qua đời vì bệnh dịch Covid-19. Hình minh họa.
Ngày Thứ Hai, 14 tháng Sáu, 600,000 người Mỹ đã qua đời vì bệnh dịch Covid-19. Hình minh họa.

Ngày Thứ Hai, 14 tháng Sáu, 600,000 người Mỹ đã qua đời vì bệnh dịch Covid-19. Một nhà thờ ở thủ đô thỉnh một hồi chuông báo tử 600 tiếng, mỗi tiếng để tưởng niệm 1,000 nạn nhân. Con số 600,000 người chết lớn hơn số binh sĩ Mỹ thiệt mạng trong tất cả các cuộc chiến tranh thế kỷ 20.

Những người lính ra trận đều là thanh niên, họ chấp nhận rằng mình có thể sẽ hy sinh vì nhiệm vụ. Còn 600,000 người thường dân tử nạn, từ tháng Hai năm 2020, trước đó chắc không ai nghĩ rằng sắp đến lượt mình chết. Chắc cũng không ai đoán được một nước Mỹ với nền y học tiến bộ bậc nhất thế giới, dân số bằng 4 phần trăm cả nhân loại, mà số người chết vì Covid-19 lớn bằng 15% tổng số tử vong toàn cầu.

Không nên coi đây chỉ là những con số thống kê. Những người đã chết là những bà mẹ, những ông bố, là con, là anh chị, em, bạn bè của người còn sống. Trong tháng Hai năm ngoái, một đồng nghiệp của tôi mất đứa con trai, đó là nạn nhân đầu tiên của Covid mà tôi biết. Sau đó, một người bạn khác mất cô em gái ngoài 70 tuổi. Cô Chi đã về hưu nhưng tình nguyện đến làm giúp một nhà dưỡng lão ở Seattle. Cô tiếp một người khách mang bệnh mà không biết. Cô mắc bệnh ngay, sau bốn ngày vào bệnh viện thì ngưng thở. Tháng sau, một người bạn báo tin hai vợ chồng người em ở Ohio đã qua đời, họ nghĩ bệnh Covid là một tin bịa đặt nên không đề phòng. Rồi tới chú Điểm, một đồng nghiệp, từ trần sau khi nằm bệnh viện hai tháng.

Những người đã chết đều có thật. Đáng lẽ họ vẫn sống với chúng ta nếu không bị loài vi khuẩn SARS-CoV-2 xâm nhập. Chúng ta biết những vi khuẩn vô hình đó tác hại kinh khủng, nếu tin lời các chuyên viên. Nhiều người không tin. Đó là lý do chính khiến nước Mỹ chết nhiều nhất thế giới.

Trong những tháng đầu tiên vẫn còn người nói rằng Covid-19 cũng giống như bệnh cảm cúm hàng năm, nó sẽ biến mất “như một phép lạ.” Phải gần bốn tháng số người chết mới lên tới 100,000. Bốn tháng nữa mới lên tới 200,000. Với tốc độ chậm chạp đó, người ta dễ coi thường bệnh dịch. Lại có người bảo rằng con số người chết lớn như thế chỉ vì đếm sai, đếm quá sự thực để đánh lừa dân Mỹ. Lúc đó bệnh dịch đã trở thành trừu tượng, như một đề tài cho các nhà chính trị khai thác. Người ta bỏ quên người chết! Ở các tiểu bang có lệnh cấm tụ họp đông, bắt cách ly 6 feet, bắt đeo mạng che miệng, dân chúng biểu tình. Họ đòi “giải phóng” khỏi ách độc tài đeo mạng. Có người tổ chức ám sát một bà thống đốc ra lệnh cấm gắt gao.

Sau con số 200 ngàn, những trăm ngàn người chết tiếp theo chỉ cần 84 ngày, 37 ngày rồi 35 ngày! Trong năm tháng mất 300,000 người. May mắn, trăm ngàn sau cùng, từ 500 lên 600, tốc độ đã giảm, cần đến bốn tháng. Theo Reuters.

Cũng trong ngày nước Mỹ đạt con số 600 ngàn, một tiểu bang (đầu tiên) đã chính thức bãi bỏ tất cả các lệnh cấm: Vermont, ở miền Đông Bắc. Nhật báo Wall Street Journal ngày Thứ Hai, 14 tháng Sáu cho biết dân Vermont lại ôm nhau “hắc” (hug); các trường đã cho học sinh đến dự lễ mãn khóa không cần đeo mạng; các bệnh viện đóng cửa Khu Covid; khách đến tiệm ăn, siêu thị ngừng không che mặt nữa. Một bà 69 tuổi, đi chợ, đã thổ lộ: Bỏ cái mặt nạ thấy như mình không mặc quần áo!

Tại sao Vermont lại dẫn đầu cả nước khi trở lại bình thường “như ngày xưa,” trước Covid?

Theo báo Wall Street Journal thì tiểu bang này ra lệnh cấm toàn diện và nghiêm khắc nhất. Tất cả mọi người đều phải đeo mạng. Lý do chính là dân ở đó, gần bảy trăm ngàn, tin rằng những gì cơ quan y tế nói thì phải tin. Họ nghe theo lời khuyên của giới chức y tế. Ông thống đốc Phil Scott, Cộng Hòa, được tín nhiệm với đa số cao nhất, hơn 49 vị thống đốc khác. Tiểu bang cũng chiếm tỷ lệ số người được chích ngừa cao nhất. Nhờ thế, nhiều người thuộc giới có học, kỹ năng nghề nghiệp cao, sẽ kéo đến ở, kinh tế sẽ phục hồi sớm hơn!

Có lần tôi lái xe đưa nhà báo Đỗ Ngọc Yến, người sáng lập nhật báo Người Việt, đi Vermont thăm một người bạn, nhân ghé qua ngôi làng núi xanh đầy lá phong và cây bạch dương mà nhà văn Aleksandr Solzhenitsyn chọn sống khi qua Mỹ tị nạn. Dân trong làng không bao giờ mách cho ai biết nhà văn Nga ở chỗ nào, lo mật vụ Xô Viết đến ám hại ông; như Stalin đã sai sát thủ tìm giết Trotsky ở Mexico nửa thế kỷ trước.

Dân Vermont đã bầu một phó thống đốc Cộng Hòa ba nhiệm kỳ liền, ba năm trước mới đưa lên làm thống đốc. Họ bầu một nghị sĩ Dân chủ từ năm 1974, tới giờ vẫn tín nhiệm, và ba lần liền bầu một nghị sĩ “xã hội chủ nghĩa” độc lập. Có lẽ dân tiểu bang này may mắn hết bệnh dịch sớm vì họ không chính trị hóa chuyện chữa bệnh, phòng bệnh. Đó cũng là thái độ của những người sống bình thường, đầu óc lành mạnh. Khi chúng ta đến bệnh viện, có ai hỏi bác sĩ theo đảng nào thì mình mới cho chữa hay không?

Những người bình thường, đầu óc lành mạnh thì ai cũng thấy chống vi khuẩn giống như đánh nhau với ma. Không biết nó ở đâu, không biết hành tung nó thế nào. Giới y khoa lúc đầu cũng không biết, họ phải dò dẫm tìm tòi. Họ khuyên không cần đeo mặt nạ sợ dân kéo nhau đi mua mặt nạ thì nhà thương sẽ thiếu. Và họ không nghĩ vi khuẩn có thể sống trong không khí (họ lầm). Sau đó, họ lại khuyên mọi người phải đeo mạng. Sở dĩ mình tin vào giới y khoa bởi vì họ theo phương pháp khoa học, với các thủ tục đã dùng thử trên trái đất mấy trăm năm nay. “Biết thì thưa thốt.” Không biết thì không thưa.

Những người suy nghĩ bình thường sẽ thấy rằng trước hai lựa chọn, hoặc đeo mạng, hoặc không đeo, thì đeo mạng tốt hơn. Đây là một cuộc đánh cá đơn giản. Nếu theo lời khuyên của bác sĩ mà bác sĩ lầm thì mình chịu một thiệt hại nhỏ, phải đeo mạng vướng vít. Nếu bác sĩ nói đúng thì mình thoát chết và cứu người khác thoát chết. Giữa hai đường đó thì nên chọn đường nào? Người đầu óc lành mạnh sẽ thấy thà mình chịu một thứ khó chịu nhỏ còn hơn chết và có thể làm người khác chết.

Những người suy nghĩ bình thường cũng thấy rằng nếu một người bị bệnh mà không che miệng thì có thể truyền vi khuẩn cho tất cả mọi người chung quanh. Ai may thì thoát, không may thì dính. Những vụ lây nhiễm Covid-19 lớn đầu tiên đều cho một vài người không đeo mạng truyền cho cả một đám đông. Theo Economist, tháng Giêng 2020, có 21 người ngồi trong một tiệm ăn ở Quảng Châu, một người mang vi khuẩn sars-cov-2 mà không biết. Hai tuần lễ sau, thêm 10 người vào bệnh viện vì Covid. Cùng thời gian đó, 68 người đi cùng chuyến xe buýt trong một giờ rưỡi, ở Ninh Phố, tỉnh Triết Giang. Xe đóng kín cửa, máy lạnh hút không khí trong xe rồi lại chuyển ngược vào. Có người mang vi khuẩn làm 23 người lây. Câu chuyện tương tự xảy ra ở một nhà thờ ở Skagit Valley, tiểu bang Washington nước Mỹ. Sau hai giờ rưỡi tập hát trong ban đồng ca, 53 trong số 61 ca bị lây Covid-19.

Nếu suy nghĩ bình thường thì chúng ta có thể đoán được trong những trường hợp như trên nếu có một người đã mắc bệnh thì thế nào loài vi khuẩn cũng nhân cơ hội tủa ra tìm các nạn nhân mới. Các biện pháp như đứng cách xa nhau, ai cũng đeo mạng che, là những cách đề phòng tối thiểu. Tại sao nhiều người lại không tin? Tại sao không hy sinh một chút, vì lòng thương đồng loại? Tại sao lại chống đối như thể đang chống phát xít, chống cộng sản?

Tất cả chỉ vì bệnh dịch đã bị đem dùng làm vũ khí chính trị. Thủ đoạn chính trị hóa đi tới cùng cực, đã biến thành “chiến tranh ý thức hệ.” Cho nên, cũng trong ngày Thứ Hai vừa qua, ABC News đưa tin, khi dân chúng Vermont bắt đầu bỏ mạng che miệng, thì có người đã chết oan ở Georgia. Một người thâu tiền ở Siêu thị Big Bear trong quận DeKalb yêu cầu một khách hàng đeo mạng lên. Anh ta nổi giận thấy “quyền tự do” của mình bị “xúc phạm,” đã rút ngay súng bắn chết nạn nhân. Tại sao một con người có thể rút súng bắn chết đồng loại vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy? Vì họ đã bị “tuyên truyền,” đã được “tẩy não,” thấy mình vinh quang được đóng vai một chiến sĩ trong cuộc thánh chiến?

Sau khi số người chết vì Covid ở Mỹ đã vượt qua con số 600 ngàn, nhiều người vẫn còn chống việc chích ngừa. Một lần nữa, người ta lại nhân danh quyền tự do thân thể mình, không cho ai đem thí nghiệm. Đó cũng một cuộc thánh chiến khác. May mắn, một tòa án mới bác bỏ đơn kiện của 117 nhân viên Bệnh viện Methodist tại Houston, Texas. Họ đi kiện vì bị cho nghỉ việc khi từ chối chích ngừa. Họ dọa sẽ kiện lên tới Tối cao pháp viện! Theo NBC News.

Thực ra đi chích ngừa cũng không phải chỉ vì tự vệ bản thân. Một cuộc nghiên cứu ở Israel, nước chích ngừa nhiều nhất và sớm nhất, cho thấy ai chích ngừa cũng đang giúp trẻ em chung quanh mình. Israel chỉ mới chích ngừa cho những người trên 16 tuổi. Nhưng cuộc nghiên cứu cho thấy trong mỗi cộng đồng nếu số người trên 16 được chích tăng thêm một phần năm thì số trẻ em dưới 16 bị nhiễm Covid giảm đi một nửa. Theo New York Times.

Tôi viết những dòng này trong tiếng chuông tưởng niệm hơn 600 ngàn người đã khuất, xin hương hồn quý vị, chú Điểm, cô Chi, các bạn, các cháu, chứng giám cho.

Ngô Nhân Dụng / VOA

Chuyên gia: Sự cai trị của ĐCSTQ có thể bị chấm dứt bằng một cuộc đảo chính

Ông Roger Garside (cựu quan chức ngoại giao Anh, chuyên gia về Trung Quốc) cho biết rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) không hùng mạnh như những gì mà chế độ này vẫn “tô vẽ”. Trên thực tế, nhiều vấn đề nội bộ đang tồn tại sẽ dẫn đến sự sụp đổ của ĐCSTQ.

ĐCSTQ

Cựu quan chức ngoại giao Anh Roger Garside. (Ảnh: Chụp màn hình video)
Những vấn đề này đã được một số quan chức cấp cao của ĐCSTQ nhận ra, và họ có thể dẫn đầu một cuộc đảo chính nhằm loại bỏ nhà lãnh đạo ĐCSTQ hiện tại là ông Tập Cận Bình nhằm bảo vệ lợi ích của chính mình, theo ông Roger Garside, tác giả của cuốn “China Coup: The Great Leap to Freedom (Tạm dịch: Đảo chính tại Trung Quốc: Bước nhảy vọt tới Tự do)”, cho biết trong một cuộc phỏng vấn gần đây trên chương trình “American Thought Leaders” của Epoch TV.

“Họ có thể quan sát một cách rõ ràng hơn những gì mà hầu hết mọi người có thể thấy, rằng chế độ này chỉ hùng mạnh ở bề ngoài nhưng bên trong lại suy yếu. Và rằng nó đang ở trong tình trạng suy thoái về chính trị”, ông Garside nói.

“Và hy vọng tốt nhất của họ để duy trì sự giàu có và quyền lực của chính mình, cũng như hy vọng tốt nhất cho Trung Quốc, là dẫn đầu một cuộc đảo chính nhằm loại bỏ ông Tập Cận Bình và đưa Trung Quốc vào một quá trình chuyển đổi dân chủ”.

Những vấn đề này không phải gây ra bởi “các thế lực bên ngoài” hay “các thế lực chống Trung Quốc”, thứ mà ĐCSTQ thường đổ lỗi là nguyên nhân của những tai họa xảy ra ở Trung Quốc. Thay vào đó, các vấn đề đã được tạo ra bởi hệ thống chính trị của chính ĐCSTQ, một chế độ độc tài toàn trị, ông Garside cho hay.

“Họ [ĐCSTQ] trở nên suy yếu bên trong nội bộ bởi sự tồn tại của một cuộc khủng hoảng đạo đức ở Trung Quốc. Tại đó có một hệ thống tham nhũng từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Nhưng điểm yếu lớn nhất lại nằm ở vấn đề về kinh tế”, ông Garside cho biết thêm.

Theo ông Garside, sự suy đồi đạo đức ở Trung Quốc bắt đầu sau khi ĐCSTQ gây ra vụ Thảm sát tại Quảng trường Thiên An Môn. ĐCSTQ đã bắt đầu thực hiện “chiến dịch tư nhân hóa trên quy mô lớn nhất mà thế giới từng chứng kiến” nhằm sử dụng “động cơ về vật chất” để mọi người trung thành dưới sự lãnh đạo của ĐCSTQ.

Vào tháng 6/1989, ĐCSTQ đã ra lệnh cho quân đội nổ súng vào những sinh viên biểu tình và dân thường không có vũ khí tại Quảng trường Thiên An Môn. ĐCSTQ sau đó đã phủ nhận việc khởi xướng một cuộc đàn áp bạo lực, và bất kỳ cuộc thảo luận nào liên quan phong trào biểu tình này đều bị coi là điều cấm kỵ không được nhắc đến ở Trung Quốc.

Các nguồn tin từ bên trong ĐCSTQ cho biết rằng có ít nhất 10.000 người đã thiệt mạng vào ngày hôm đó. “Chắc chắn có sự suy đồi và khoảng trống đạo đức; không có sự tin tưởng, không có sự thật”, ông Garside nói.

Nỗ lực tư nhân hóa của Bắc Kinh không dẫn đến nền kinh tế thị trường, mà là nền kinh tế chỉ huy (command economy) đã mở đường cho nạn tham nhũng diễn ra tràn lan ở Trung Quốc.

“Ngày nay, ở Trung Quốc không có sự minh bạch về quyền sở hữu đối với các công ty quốc doanh khổng lồ: ai kiểm soát chúng, ai thực sự sở hữu chúng, thậm chí cả công ty tư nhân, ai thực sự sở hữu và kiểm soát chúng. Tất cả điều này đều rất không minh bạch, và nếu có sự mờ ám trong các vấn đề về kinh tế và tài chính, thì có nghĩa là bạn đang tham nhũng”, ông Garside nói. “Và điều đó cho phép những người nắm quyền ở mọi cấp độ [ở Trung Quốc] trở nên giàu có và quyền lực”.

Trong những năm gần đây, nhiều quan chức cấp cao và cấp thấp của ĐCSTQ, cũng như các giám đốc điều hành cấp cao của các công ty nhà nước của Trung Quốc đã bị buộc tội thông đồng và tham ô. Một trong những cái tên nổi bật nhất liên quan đến việc tham nhũng là Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang), cựu giám đốc an ninh, người đã bị kết án tù chung thân vào năm 2015.

Ông Garside cho hay rằng tất cả các vấn đề của Trung Quốc nằm ở chỗ nền kinh tế của nước này không hùng mạnh như ĐCSTQ vẫn quảng cáo.

“Kể từ năm 2008, họ [chính quyền Trung Quốc] đã dựa vào việc bơm hàng tỷ USD tín dụng vào hệ thống để duy trì tốc độ tăng trưởng cao một cách giả tạo. Và dòng tiền này đã dẫn đến rất nhiều hoạt động kinh tế/phi kinh tế sai lệch, và sự mong manh trong hệ thống tài chính”, ông nói.

Garside cho biết, thay vì trông đợi vào những thay đổi chính trị ở Trung Quốc, Mỹ và các đồng minh của họ nên có thái độ chủ động, chẳng hạn như giúp hạ gục “Vạn lý Tường lửa (Great Firewall)” của ĐCSTQ, vốn được biết đến là công cụ giúp chế độ này chặn quyền truy cập vào nhiều trang web và mạng xã hội nước ngoài.

“ĐCSTQ dễ bị suy yếu. Nhưng tôi không tin rằng chế độ toàn trị này sẽ bị sụp đổ chỉ bởi những động lực đến từ bên trong Trung Quốc. Tôi nghĩ rằng việc Mỹ và các đồng minh của họ tiến hành cuộc tấn công là điều hoàn toàn cần thiết,” ông nói.

Trung Quốc và Mỹ có mối quan hệ sâu sắc, đặc biệt là trên các mặt trận về kinh tế và xã hội, vậy nên, Mỹ không thể chỉ ngồi yên và đối mặt với các mối đe dọa ngày càng gia tăng của Trung Quốc. “Nếu chúng ta không phản công lại chế độ đầy tham vọng và nguy hiểm này, chúng ta sẽ mất đi sự tự do”, ông Garside nói.

“Chúng tôi không thể chỉ ngồi đó và nói rằng, lẽ phải thuộc về chúng tôi, chúng tôi sẽ thực hiện tốt hơn công việc vận hành đất nước của mình. Đúng thế, chúng tôi phải làm điều đó. Nhưng chúng tôi cũng phải tìm ra các lỗ hổng. Chúng tôi phải giáo dục mọi người về mối nguy hiểm mà mình phải đối mặt”.

Phan Anh / Theo The Epoch Times,