Khách sạn ở Hà Nội có tầng thượng đẹp nhất thế giới

4 khách sạn ở phố cổ Hà Nội được người dùng TripAdvisor bình chọn trong top 25 khách sạn có tầng thượng đẹp nhất thế giới năm 2021.

Website du lịch lớn nhất thế giới TripAdvisor mới công bố các giải thưởng do người dùng bình chọn – Travelers’ Choice Awards 2021. Đây là chuỗi giải thưởng do hàng triệu du khách khắp nơi trên thế giới bình chọn ở các hạng mục từ nhà hàng, khách sạn, khu nghỉ dưỡng, điểm đến, hãng hàng không, bãi biển, đảo…

Trong phần khách sạn năm nay TripAdvisor còn chia ra nhiều hạng mục nhỏ với các tiêu chí bình chọn riêng như quy mô, tiết kiệm, độ lãng mạn, dịch vụ, mới nổi, tầng thượng, chụp ảnh đẹp, nghỉ dưỡng safari.

Trong top 25 khách sạn tầng thượng đẹp nhất thế giới có 4 khách sạn tại Việt Nam. Hanoi La Siesta Diamond nằm ở vị trí đầu tiên. Ảnh: TripAdvisor

Khách sạn này nằm trên phố Lò Sũ, ngay giữa lòng phố cổ Hà Nội, cách Hồ Gươm chỉ 2 phút đi bộ, có phong cách trang nhã, hiện đại và quy mô của một khách sạn boutique.

Một người dùng TripAdvisor nhận xét: “Đây là nơi hoàn hảo để nghỉ ngơi giữa thành phố. Một trong những chỗ đẹp nhất chắc chắn là tầng thượng và Diamond Sky Bar. View ngắm tuyệt vời khi nhìn ra cả Hồ Gươm và phố cổ, nhạc sống hay và đồ uống ngon”. Ảnh: Hanoi La Siesta Diamond

Đứng ở vị trí thứ 3 của danh sách khách sạn có tầng thượng đẹp là La Sinfonia del Rey, khách sạn boutique sang trọng đầu tiên thuộc tập đoàn La Sinfonia tại Việt Nam. Nhiều du khách rất ấn tượng với tầng thượng và quầy bar ở khách sạn trên phố Hàng Dầu này. Ảnh: Agoda

Peridot Grand Hotel nằm trên phố Đường Thành, Hà Nội cũng là khách sạn có tầng thượng đẹp bậc nhất thế giới (vị trí thứ 6), bên cạnh các tên tuổi ở Italy, Thổ Nhĩ Kỳ, Morocco… Khách sạn này có quầy bar và bể bơi vô cực trên tầng thượng, cho du khách trải nghiệm vừa bơi lội tự do vừa được ngắm Hà Nội từ trên cao. Ảnh: Peridot Grand Hotel

Không chỉ sở hữu tầng thượng ấn tượng, khách sạn này còn được bình chọn ở vị trí thứ 4 trong mục 25 khách sạn mới nổi nhất thế giới.

Một du khách nhận xét trên TripAdvidor: “Khách sạn mới dễ thương với vị trí hoàn hảo, nằm ngay giữa phố cổ. Nội thất, quán bar và bể bơi tầng thượng đẹp tinh tế”. Ảnh: Peridot Grand Hotel

Tọa lạc trên phố Hàng Da, cũng nằm trong phố cổ Hà Nội, khách sạn JM Marvel đứng vị trí thứ 8 trong top 25 khách sạn có tầng thượng đẹp nhất thế giới.

Đây là một điểm lưu trú mới đi vào hoạt động đầu năm 2018 với 45 phòng nghỉ thiết kế tinh tế, lãng mạn. Tầng thượng có quán bar và cà phê nơi du khách không chỉ thưởng thức các món ăn và rượu ngon mà còn được tận hưởng view ngắm toàn cảnh Hà Nội. Ảnh: hotels

Tam Coc Garden boutique resort ở Ninh Bình đứng thứ 11 trong top 25 khách sạn chụp ảnh đẹp nhất thế giới.

Khu nghỉ nằm trong thôn Hải Nham, xã Ninh Hải, huyện Hoa Lư chỉ cách chùa Bích Động và khu du lịch Tam Cốc khoảng 5 km, khu du lịch Thung Nham 3 km. Ngoài kiến trúc hòa hợp thiên nhiên, thì khung cảnh bao quanh khu nghỉ cũng rất thơ mộng với đồng lúa, làng mạc, vườn cây ăn trái… Ảnh: Agoda

Khánh Trần (Theo TripAdvisor)

Những bí ẩn chưa được tiết lộ đằng sau cánh cổng Đại học Harvard

Những bí ẩn chưa được tiết lộ đằng sau cánh cổng Đại học Harvard
Không phải bất cứ thứ gì lấp lánh cũng là vàng. Những gì người ta biết về Harvard, cùng với nghiên cứu của riêng tôi, đã tiết lộ một vài sự thật ít được biết đến về Ivy Leagues.

Harvard không như những gì bạn tưởng đâu. Thực chất nó còn tuyệt vời hơn những gì bạn tưởng tượng nhiều.

Lần đầu tiên tôi tham quan đại học Harvard, tôi đã hoàn toàn chết lặng và không nói nên lời. Bước vào sân trường, tôi thấy hàng trăm sinh viên đã chạy bộ xung quanh khuôn viên trường với nụ cười rạng rỡ trên môi. Không khí xung quanh đây khiến tôi có cảm giác như tôi vừa được hít chung bầu không khí với các “Steve Jobs” tương lai vậy.

Bạn tôi, Thomas Sowel là một cựu sinh viên của trường, nói rằng điều tuyệt vời nhất khi tốt nghiệp ở Harvard là bạn sẽ không còn cảm thấy ghen tị với những sinh viên ở đây nữa.

Nhưng, tôi, một người có khuynh hướng đi ngược lại với số đông, đã có một suy nghĩ khá lạ lùng. Đó là tôi muốn biết về mặt trái của ngôi trường này – ngôi trường được mệnh danh là “lò đào tạo” tỷ phú của thế giới.

Không phải bất cứ thứ gì lấp lánh cũng là vàng. Tôi tin điều này là đúng. Chính vì thế tôi đã quyết định tìm hiểu vấn đề này. Rất may, người anh em họ của tôi, Jordan Alston Harmon đã từng tốt nghiệp Harvard vào năm 2017. Những gì anh ta biết về Harvard, cùng với nghiên cứu của riêng tôi, đã tiết lộ một vài sự thật ít được biết đến về Ivy Leagues.

Nếu bạn đang muốn vào 1 trong 8 trường của Ivy League hoặc đơn giản là tò mò giống tôi thì tôi hy vọng rằng bài viết này sẽ cung cấp cho bạn một cái nhìn toàn diện về những bí ẩn nằm sau cánh cổng Harvard.

Tại sao đạt 4.0 GPA ở Harvard là điều dễ dàng?

Điểm A là điểm phổ biến nhất ở Harvard. Cựu hiệu trưởng trường đại học Harvard đã từng xác nhận rằng tình trạng lạm phát điểm có tồn tại ở Harvard.

Ở ngôi trường này, tỷ lệ sinh viên đạt điểm A đang ở mức cao ngất ngưởng. Tôi ước gì trường đại học của tôi cũng được như vậy.

Dù phần đông các sinh viên Harvard được đánh giá là có năng lực bởi thành tích đầu vào ấn tượng nhưng với chương trình học không hề “dễ ăn”, những bảng điểm toàn (A), GPA đẹp như mơ vẫn khiến dư luận không ngừng đặt nghi vấn về việc liệu sinh viên có được nâng đỡ quá nhiều để tốt nghiệp cùng tầm bằng đẹp hay không.

Khi tôi hỏi Jordan về vấn đề này, anh ta đã nói rằng: “Cũng không hẳn là do trường nâng đỡ. Bởi vì các sinh viên ở đây sẽ không bao giờ cảm thấy hài lòng với điểm B . Chính vì thế họ sẽ học rất chăm chỉ và cải thiện điểm cho đến khi đạt A thì thôi.”

Điều này tôi công nhận vì tôi cũng từng là sinh viên nên tôi biết B với A nó khác nhau một trời một vực mặc dù xét theo khía cạnh toán học nó chẳng hơn nhau là mấy.

Dù nói thế nào đi chăng nữa thì GPA cũng rất quan trọng và Harvard cũng biết điều này. Bằng chứng là vào năm 2013, theo số liệu của hiệp hội các trường đại học và nhà tuyển dụng quốc gia thì 66% nhà tuyển dụng sàng lọc ứng viên theo điểm GPA. Nên có một bảng điểm đẹp cũng có lợi cho sinh viên. Và Harvard đã làm được điều đó cho sinh viên.

Mặt khác, trong một cuộc phỏng vấn với Harvard Crimson (tờ báo của trường), hiệu trưởng đã nói với các phóng viên rằng thế hệ sinh viên ngày nay không được như các thế hệ trước. Sinh viên bây giờ vẫn còn hơi khờ dại, nghịch ngợm và được bố mẹ nuông chiều. Ông nói:

“Đây là thế hệ chưa bao giờ gặp thất bại. Họ đều giành được giải thưởng ở tất cả những lĩnh vực mà họ tham gia. Họ lớn lên với một cảm giác chiến thắng và chưa từng nếm mùi đau đớn của thất bại. Chính vì thế họ vẫn còn bồng bột và chưa trưởng thành.”

Những bí ẩn chưa được tiết lộ đằng sau cánh cổng Đại học Harvard - Ảnh 1.

Harvard và người Mỹ gốc Á

Một nghiên cứu của Princeton cho thấy điểm SAT (thi đánh giá năng lực) của sinh viên người Mỹ gốc Á cao hơn sinh viên Mỹ 140 điểm, cao hơn sinh viên Tây Ban Nha 270 điểm và sinh viên người Mỹ gốc Phi 450 điểm.

Tất cả những điều này đã dẫn đến việc một tổ chức có tên là Students for Fair Admissions (SFFA) (tạm dịch: Công bằng cho Sinh viên) đệ đơn kiện Harvard vào năm 2014, với lý do trường này giảm số lượng sinh viên Mỹ gốc Á thông qua các đánh giá mang tính chủ quan và thành kiến ​​về chủng tộc.

Nhưng việc này cũng không giúp được gì nhiều.

Kể từ những năm 90, số lượng người Mỹ gốc Á đã tăng hơn gấp đôi ở Mỹ, nhưng số lượng những người Mỹ gốc Á trong các trường đại học top đầu vẫn không thay đổi.

Những bí ẩn chưa được tiết lộ đằng sau cánh cổng Đại học Harvard - Ảnh 2.

Trong một cuộc phỏng vấn của tờ Business Insider, Michael Wang, một học sinh người Mỹ gốc Á chia sẻ rằng anh ta cảm thấy mình gần như không có cơ hội được học ở các trường danh tiếng. Mặc dù anh đã nỗ lực hết sức mình và tìm mọi cách để có thể được tuyển vào một trong 8 trường Ivy League. Wang thậm chí còn hát ở lễ nhậm chức của Barack Obama.

Tuy nhiên, anh đã từng bị bảy trong tám trường Ivy League từ chối.

Wang nói: “Nếu chủng tộc được sử dụng như một yếu tố tích cực, thì nó sẽ giúp cho việc tuyển sinh trở nên tốt hơn. Nhưng nếu ngược lại, tôi cảm thấy như thế là không công bằng.”

Hành động phân biệt chủng tộc có làm tổn thương người Mỹ gốc Á không? Tất nhiên là có. Nó giống với những gì mà Wang đã chỉ ra.

Thật không may, vẫn còn một số điểm hạn chế tại Harvard. Vì vậy, sẽ có một bộ phận sinh viên sẽ bị đối xử không công bằng.

Bí mật chưa được tiết lộ đằng sau cánh cổng Harvard

Anh họ tôi đã từng tạm nghỉ học một năm ở Harvard. Nhưng cũng không phải tự nhiên mà anh tôi lại nghỉ, đó là vì việc học ở trường làm anh họ tôi rất mệt mỏi. Vậy nên một năm gác lại việc học giúp anh họ tôi có một khoảng thời gian thư giãn và giảm bớt căng thẳng.

Tuy nhiên, không phải ai cũng giống anh họ của tôi. những học sinh khác tự tạo áp lực cho bản thân đến mức xảy ra tình trạng tinh thần căng thẳng mệt mỏi tột độ.

“Nếu bạn học ở một nơi như Harvard hoặc bất kỳ trường đại học hàng đầu nào khác trên thế giới, thì sự kỳ vọng của gia đình hay bạn bè sẽ trở thành gánh nặng của bạn.”- Alex Chang, cựu sinh viên Harvard, nói trong một bài nói chuyện trên Ted.

Anh còn kể rằng mọi thứ không suôn sẻ với anh khi anh học ở Harvard. Điểm của anh tụt dốc – vâng, anh đã đạt điểm C. Tất nhiên, anh cũng không có được một công việc ở Google hay Microsoft như mơ ước.

Bố mẹ anh đã gọi điện hàng tuần thậm chí hàng ngày để hỏi thăm tình hình của anh. Và đa phần anh đều trả lời là là mọi thứ đều ổn trong khi thực tế thì không. Những điều này nhanh chóng trở thành gánh nặng tinh thần của anh.

Anh kể tiếp. Vào một buổi sáng, các cán bộ quản lý ở trường đã tìm đến nơi anh ở. Tất cả mọi người đều ở đó. Từ hiệu trưởng, trưởng khoa, quản lý đều có mặt. Họ đến để thông báo với anh và những người bạn cùng phòng của anh một điều gì đó rất quan trọng.

Lúc đó, anh phát hiện John, bạn của mình, không có trong phòng. Và họ nói với anh rằng:

“Đúng vậy, đây là lý do tại sao chúng tôi đến đây, John đã tự sát trong phòng thí nghiệm của mình vào đêm qua.”

Tất cả mọi người đều chết lặng.

Chang nói rằng vài ngày trước đó John trông hoàn toàn bình thường, vậy mà…

Chúng ta rất giỏi trong việc che giấu cảm xúc của mình. John cũng vậy. Không ai biết cậu ta đã chia tay bạn gái vài tuần trước khi tự sát. Và cũng không ai biết cậu ta đang buồn. Giờ đây, cậu ta đã được giải thoát. Nhưng không ai mong muốn điều tồi tệ như thế xảy ra.

Ở Harvard và các trường top đầu khác, mọi người đều là bậc thầy trong việc che giấu cảm xúc của mình. Tất cả chỉ để bảo vệ lớp vỏ bọc hoàn mỹ của một sinh viên đại học danh giá.

Hiện anh đã là sinh viên năm cuối và điều Chang cảm thấy sợ nhất lúc này, đó là anh không tìm được việc làm sau khi tốt nghiệp.

Chang than thở: “Tôi đã nghĩ về điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không tìm được việc làm. Tôi có làm bố mẹ xấu hổ không? Tôi có phải là nỗi hổ thẹn của Harvard không?”

*Bài viết của Isaiah McCall, cựu phóng viên báo USA Today.

Theo Mộc Dương / Doanh nghiệp và tiếp thị

Ai là người đầu tiên khám phá ra tinh trùng?

Chỉ bằng vật dụng tự chế từ kính lúp, Anton van Leeuwenhoek đã phát hiện ra vi khuẩn và trở thành người đầu tiên quan sát thấy hạt nhân giúp duy trì giống nòi của loài người.

Vi khuẩn là một sinh vật sống đặc biệt và hiện diện trong hầu hết môi trường, bề mặt. Sự hấp dẫn của thế giới sống siêu vi ẩn sâu trong các lớp vải, giọt nước, ao, hồ là cơ sở để nhà vi trùng học Anton van Leeuwenhoek khám phá ra tinh trùng.

Vi khuẩn – Sinh vật sống đầu tiên trên Trái đất

Vi khuẩn (đôi khi còn được gọi là vi trùng) đã xuất hiện từ rất lâu trên Trái đất. Theo Britanica, có nhiều quan điểm xác đáng cho rằng vi khuẩn có từ khoảng 3,5 tỷ năm trước, vào Thời kỳ Tiền Cambri. Năm 2017, Livescience dẫn thông tin về tập hợp các hóa thạch dạng sợi ở Australia. Nhóm nghiên cứu cho rằng đây là phần còn lại của tấm thảm vi khuẩn có thể hấp thụ năng lượng Mặt trời cách, chúng có niên đại tồn tại khoảng 3,5 tỷ năm.

Bằng chứng cho sự sống lâu đời nhất của thế giới là các loại đá ở Greenland – tổ hợp được cho là chứa các hóa thạch của vi khuẩn 3,7 tỷ năm tuổi, tạo thành cấu trúc đa tầng, hay còn gọi là đá stromatolite.

Kích thước của hầu hết vi khuẩn đều rất nhỏ, chỉ khoảng 0.5-5.0 μm. Tổ tiên của vi khuẩn là những sinh vật đơn bào và nhanh chóng tồn tại ở gần hết các bề mặt. Đây là nhóm hiện diện đông nhất trong sinh giới. Môi trường tồn tại của chúng có thể là đất, nước, chất thải phóng xạ, suối nước nóng hay ngay trong các bộ phận của con người.


Vi khuẩn là sinh vật sống đầu tiên trên Trái đất. (Ảnh: NIAID).

Nhà vi trùng học mở ra trang sử mới

Nhà khoa học đầu tiên nghiên cứu và mô tả về vi khuẩn là Anton van Leeuwenhoek (1632-1723). Cũng nhờ đó, ông trở thành người đầu tiên trên thế giới quan sát thấy tinh trùng.

Khi còn trẻ, Anton van Leeuwenhoek sớm mồ côi cha. Sau đó, mẹ ông kết hôn với họa sĩ Jacob Jansz Molijn. Khi cha dượng qua đời năm 1648, Anton được gửi đến Amsterdam (Anh) để giúp việc cho một người bán vải.


Anton van Leeuwenhoek (1632-1723). (Ảnh: Wikimedia).

Năm 20 tuổi, ông trở về quê nhà tại thành phố Deft và tự mở một cửa hiệu may riêng. Đến năm 1660, khi công việc ổn định và có chỗ đứng trong ngành dệt may, Anton bắt đầu dành thời gian quan sát những chi tiết nhỏ nhất của các tấm vải để đánh giá chất lượng.

Cũng nhờ điều này, Anton van Leeuwenhoek phát hiện ra sinh vật sống đặc biệt nhất trên Trái đất. Ở các nghiên cứu của mình, ông miêu tả vi khuẩn là những sinh vật tròn kỳ lạ.

Năm 1668, trong chuyến công tác tới Anh, ông mua những chiếc kính lúp và tự chế tạo ra chiếc kính hiển vi thô sơ đầu tiên. Sự tò mò của thế giới sinh động ẩn chứa bên trong những bề mặt vật chất đã khiến Anton tình cờ phát hiện ra vi khuẩn.

Leeuwenhoek chế tạo kính hiển vi bao gồm duy nhất một thấu kính với tiêu cự ngắn. Đây là loại cấu trúc được ưa chuộng hơn cả so với các loại kính hiển vi ghép ở thời đó. Các nghiên cứu của Leeuwenhoek không tuân theo một quy trình khoa học chính thức nào nhưng khả năng quan sát cẩn thận, tỉ mỉ của ông đã khiến cha đẻ của ngành vi sinh vật học tìm ra những điều lý thú.

Phát hiện ra tinh trùng là thành tựu quan trọng nhất

Năm 1674, lần đầu tiên ông quan sát thấy động vật nguyên sinh, vài năm sau đó là vi khuẩn. Anton lấy các mẫu quan sát từ mọi thứ có thể ở cuộc sống xung quanh như nước mưa, nước giếng, nước dãi trong miệng của con người. Ở mỗi môi trường, Anton đều tính kính thước của từng loại vi sinh vật mà ông quan sát thấy.

Thế giới sống sau lớp kính hiển vi đơn giản có hấp lực mạnh mẽ với người đàn ông đến từ Hà Lan. Năm 1677, lần đầu tiên ông mô tả về tinh trùng từ các mẫu quan sát của côn trùng, chó và một người đàn ông.


Leeuwenhoek ghi lại những hình ảnh đầu tiên khi quan sát về tinh trùng của thỏ (số 1-4) và chó (số 5-8). (Ảnh: Wikimedia).

Gizmodo miêu tả hoàn cảnh Anton phát hiện ra hạt nhân giúp duy trì giống nòi của loài người. Đó là một buổi sáng sau khi ân ái với vợ, người đàn ông lập tức tìm chiếc kính hiển vi quen thuộc và lần tìm những sự sống trong giọt tinh dịch.

Trong bức thư gửi Viện Hoàng gia Anh, Anton miêu tả tinh trùng là “những con thú nhỏ xíu”. “Chúng sở hữu một cái đầu bẹt và cái đuôi dài gần như trong suốt. Chúng di chuyển như một con rắn, con lươn bơi trong nước”. Với thương gia người Hà Lan, phát hiện ra tinh trùng là thành tựu quan trọng nhất trong sự nghiệp khám phá thế giới vi mô của mình.

Nhờ có chiếc kính hiển vi tự chế, Anton van Leeuwenhoek còn là người đầu tiên quan sát quá trình sinh sản của loài kiến, giai đoạn ấu trùng tách lớp màng kén, sinh trưởng thành kiến con. Chính vì vậy, Anton van Leeuwenhoek được coi là người đặt nền móng cho giải phẫu thực vật, chuyên gia về sinh sản ở động vật. Ông còn phát hiện ra các tế bào máu và loài giun tròn siêu nhỏ, đồng thời nghiên cứu về cấu trúc của gỗ và các tinh thể.

Tuy nhiên, phương pháp chế tạo kính hiển vi của Anton van Leeuwenhoek là một bí ẩn mà ông không hề tiết lộ cho ai biết. Trong suốt cuộc đời của mình, ông đã tạo hơn 500 ống kính, hầu hết đều rất nhỏ.

Theo Zing

Kiềm chế Trung Quốc có dễ?

Nguồn: Calls to harden the West’s defences against China suggest despair”, The Economist, 09/05/2019.

Biên dịch: Phan Nguyên

Lịch sử của những nỗ lực nhằm kiềm chế Trung Quốc thời hiện đại đều không có kết cục vui vẻ. Liên Xô đã thử kiềm chế Trung Quốc vào năm 1960 khi Mao Trạch Đông tuyên bố không lo ngại về chiến tranh hạt nhân, cho rằng một cuộc xung đột như vậy sẽ giết chết nhiều kẻ đế quốc hơn là những người theo chủ nghĩa xã hội, khiến thế giới bị hủy hoại trừ những người cộng sản. Quan điểm này khiến Nikita Khrushchev lo ngại. Các cố vấn kỹ thuật của Liên Xô, bao gồm các chuyên gia vũ khí hạt nhân, những người đã tiêu hủy tất cả các tài liệu mà họ không thể mang theo, đã bị rút khỏi Trung Quốc. Các kỹ thuật viên Trung Quốc đã tập hợp lại các mảnh vụn, thu hồi manh mối giúp Trung Quốc thử thành công một quả bom nguyên tử bốn năm sau đó.

Bài học là rõ ràng. Hủy bỏ trợ giúp cho một Trung Quốc đang gây đe dọa có thể là hợp lý, nhưng một Trung Quốc cuối cùng cũng thành công, rồi sau đó cảm thấy không còn phụ thuộc vào bên ngoài, không nhất thiết sẽ trở nên an toàn hơn.

Nhưng đó không phải là một bài học có nhiều âm hưởng ở Mỹ ngày nay. Bất cứ điều gì xảy ra đi nữa trong cuộc chiến tranh thương mại của Tổng thống Donald Trump, Mỹ cũng sẽ ngày càng cứng rắn chống lại Trung Quốc. Các động thái đang được thực hiện nhằm ngăn việc xuất khẩu các công nghệ nhạy cảm, áp đặt hàng rào thuế quan và các quy tắc sàng lọc đầu tư nước ngoài khắt khe hơn. Các quan chức Mỹ cũng đang dựa vào các đồng minh ở châu Âu và các nơi khác, với các mức độ thành công khác nhau, để xa lánh các công ty Trung Quốc như Huawei, một gã khổng lồ viễn thông. Giữa những cáo buộc tràn lan về việc Trung Quốc tiến hành hoạt động gián điệp tại các khu học xá, Mỹ cũng đang thắt chặt các quy định về thị thực dành cho sinh viên khoa học và công nghệ đến từ Trung Quốc.

Tại Quốc hội và Nhà Trắng, các nhà lãnh đạo có vẻ không bị lay chuyển bởi những mặt trái của việc từ chối hỗ trợ Trung Quốc khi nước này trỗi dậy. Nếu kết quả nếu là một Trung Quốc độc lập hơn so với phương Tây thì họ sẽ chỉ nhún vai. “Tôi nghĩ rằng, đó là cách mọi việc sẽ kết thúc. Về bản chất, đó là cách mà Trung Quốc dự định cuối cùng sẽ đạt được”, Thượng nghị sĩ Marco Rubio đại diện bang Florida gần đây nói với chúng tôi. Đảng Cộng hòa đã đồng tài trợ cho các dự luật lưỡng đảng nhằm hạn chế quyền tiếp cận của Trung Quốc đối với công nghệ Mỹ và các thị trường như thị trường viễn thông vốn liên quan đến an ninh quốc gia.

Chủ tịch Tập Cận Bình coi đó như là một bài kiểm tra ý chí của Trung Quốc. Chủ nghĩa bảo hộ đang khiến cho Trung Quốc khó khăn hơn trong việc có được các công nghệ quan trọng của nước ngoài, ông tuyên bố vào tháng 9 năm ngoái. Trung Quốc phải đi trên con đường tự lực của mình.

Ý tưởng về sự tự lực đã quen thuộc với Đảng Cộng sản Trung Quốc trong 70 năm qua, một bài viết gần đây của Neil Thomas thuộc Viện Paulson, một viện nghiên cứu chính sách tại Washington, ghi nhận. Nhưng khái niệm đó thường đề cập đến một mong muốn độc lập, chứ không phải tự cung tự cấp. Cụm từ này phổ biến dưới thời Mao, ngay cả trong giai đoạn mà các nhà lãnh đạo Moskva vẫn còn viện trợ tiền, máy móc hiện đại và hơn 10.000 cố vấn. Thomas lưu ý rằng Đặng Tiểu Bình cũng sử dụng cụm từ tương tự khi ông mở cửa Trung Quốc cho các lực lượng tư bản và đầu tư nước ngoài 40 năm trước. Nói về sự tự lực trong khi nhận rất nhiều sự giúp đỡ từ nước ngoài như vậy nghe có vẻ mâu thuẫn. Nhưng cụm từ đó trong tiếng Trung hơi mơ hồ, có nghĩa là “sự tái sinh thông qua nỗ lực của chính mình”. Rào cản mà Mỹ hiện đang dựng lên có thể thúc đẩy Trung Quốc tìm kiếm một kiểu tự lực có thể dẫn đến một điều nguy hiểm: một Trung Quốc cảm thấy không mắc nợ gì các cường quốc nước ngoài với các giá trị và quy tắc rất khác biệt.

Mong muốn mới của phương Tây trong việc tránh xa Trung Quốc phần nào phản ánh sự xói mòn của niềm tin và sự tự mãn trước đây rằng các xã hội tự do có lợi thế về đổi mới và sáng tạo, giúp họ sẽ luôn đi trước các chế độ chuyên chế. Khi Trung Quốc bắt kịp, phương Tây lại chuyển sang xù lông phản kháng.

Mặt khác, những người ủng hộ cách tiếp cận hiếu chiến với Trung Quốc đang chấp nhận một logic chính trị không hề vui vẻ. Kể từ khi người nước ngoài bắt đầu tìm cách tiếp cận Trung Quốc thời nhà Thanh, việc can dự, hợp tác với Trung Quốc được coi là một cách để khuyến khích các nhà tự do và cải cách trong hệ thống Trung Quốc. Ở Anh hồi thế kỷ 19, nhiều nhà bình luận đã chỉ trích chính phủ của họ khi dùng vũ lực để buộc Trung Quốc mở cửa thị trường, đôi khi không phải vì quan điểm đạo đức mà vì họ sợ rằng việc cứng rắn với Trung Quốc sẽ khiến Trung Quốc ngày càng bế quan tỏa cảng hơn. Năm 2001, khi Tổ chức Thương mại Thế giới chấp nhận Trung Quốc làm thành viên, nhiều người ở phương Tây hy vọng cử chỉ này sẽ tiếp sức cho các nhà cải cách Trung Quốc trong cuộc chiến đấu chống lại sự can thiệp của nhà nước vào nền kinh tế.

Than ôi, nhiều người Mỹ và những người phương Tây khác đang làm chính sách về Trung Quốc không tin là các nhà cải cách Trung Quốc có đủ sức mạnh hay ảnh hưởng để có thể đóng một vai trò có ý nghĩa. Các ông chủ doanh nghiệp nước ngoài và các chính trị gia tin rằng Liu He (Lưu Hạc), phụ tá kinh tế của Tập Cận Bình, là một nhà cải cách, người muốn Trung Quốc mở cửa thị trường hơn. Nhưng họ thấy một vài dấu hiệu cho thấy ông Liu, đang giữ chức phó thủ tướng, thực ra không hề có quyền lực của riêng mình để xử lý các nhóm lợi ích phản đối cải cách. Quyền lực của ông đến từ việc đại diện cho ông Tập.

Điều đó giúp giải thích lý do tại sao rất nhiều chính phủ và doanh nghiệp nước ngoài lặng lẽ hoan nghênh một cách tiếp cận hung hăng hơn của Mỹ mà một thời gian ngắn trước đây họ vẫn còn e ngại. Trong trường hợp không có áp lực nội bộ từ các nhà cải cách, họ hy vọng rằng ông Trump và nhóm của ông sẽ bảo đảm đem lại những thay đổi thực sự trong cách Trung Quốc sử dụng trợ cấp, độc quyền địa phương và ép buộc chuyển giao bí mật thương mại để quản lý nền kinh tế. Nhiều chiến thuật của ông Trump đã làm họ thất vọng, và đôi khi đã làm bẽ mặt ông Liu, người là phái viên thương mại của Trung Quốc. Nhưng tìm kiếm và tăng cường sức mạnh cho các đồng minh bên trong Trung Quốc đã không còn hiệu quả.

Ai cũng thua

Kết luận này làm một số người Trung Quốc có thiện cảm nhất với phương Tây cũng phải lo lắng. Tại các trường đại học và viện nghiên cứu nổi tiếng nhất ở Bắc Kinh, một số học giả kêu gọi thế giới đừng quay lưng với Trung Quốc. “Ngay bây giờ nếu bạn muốn nói về cải cách, ở trong nước hay trong nội bộ, là điều rất khó”, giám đốc một viện nghiên cứu chính sách nói. Ông thêm rằng áp lực bên ngoài sẽ giúp “giữ Trung Quốc mở cửa”. Một cố vấn chính phủ theo tư tưởng diều hâu hơn cáo buộc rằng nếu các chính phủ phương Tây quá hung hăng và không chân thành, họ “sẽ tạo ra một thứ chủ nghĩa dân tộc rất khủng khiếp ở Trung Quốc”.

Các lực lượng đen tối hơn ở Trung Quốc sẽ hưởng lợi từ sự chia rẽ rõ ràng giữa Trung Quốc với phương Tây. Các gián điệp Trung Quốc có lý do để nhắm mục tiêu vào các bí mật thương mại nước ngoài mà giờ đây sẽ không bao giờ còn được chia sẻ một cách tự nguyện nữa. Những nhân vật cứng rắn có thể gầm gừ rằng nước Mỹ luôn có dã tâm kiềm chế Trung Quốc, và hiện tại Mỹ đang chứng minh điều đó. Cả Mỹ và Trung Quốc đều sẽ cảm thấy rằng hành động của họ là hợp lý và giúp họ trở nên an toàn hơn. Nhưng cả hai có thể đều sai.

Theo Nghiên cứu Quốc Tế

Tào lao hơn cả… ‘tào lao’!

Ông Nguyễn Xuân Phúc nói: "...nếu dân chủ tào lao, không có kỷ cương phép nước thì đất nước sẽ loạn."
Ông Nguyễn Xuân Phúc nói: “…nếu dân chủ tào lao, không có kỷ cương phép nước thì đất nước sẽ loạn.”

Trước nay, diện mạo và sắc thái của dân chủ ở Việt Nam vốn luôn rất khác với thiên hạ. Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở Việt Nam vẫn lý giải, nguyên do nằm ở chỗ dân chủ ở Việt Nam là… dân chủ xã hội chủ nghĩa (XHCN).

Chưa rõ tại sao ông Nguyễn Xuân Phúc, tân Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam miệt thị diện mạo, sắc thái dân chủ không phải… dân chủ XHXN là… dân chủ tào lao nhưng ông và đảng của ông vẫn đeo đuổi, tận tình tán tỉnh… lũ… “tào lao” ấy?

***

Ở Hội nghị tiếp xúc cử tri Đơn vị bầu cử số 10 của TP.HCM (bao gồm hai huyện Hóc Môn và Củ Chi), trong vai Ứng cử viên Đại biểu Quốc hội tại đơn vị bầu cử này, ông Phúc tuyên bố: Chúng ta mà mất dân chủ, đất nước sẽ không còn mạnh. Dân chủ cần được đề cao. Đảng, nhà nước luôn xem trọng những ý kiến đóng góp của nhân dân. Tuy nhiên, nếu “dân chủ tào lao”, không có kỷ cương phép nước thì đất nước sẽ loạn (1).

Dẫu ông Phúc – Thủ tướng và ông Phúc – Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, vẫn là… một người nhưng nhận thức và hành vi lại rất khác, thậm chí mâu thuẫn nhau hết sức gay gắt.

Singapore không có dân chủ XHCN và theo quan điểm của ông Phúc – Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, có thể suy ra Singapore cũng thuộc nhóm… dân chủ tào lao! Vậy thì tại sao thuở còn làm Thủ tướng, ông Phúc lại hâm mộ quốc gia… dân chủ tào lao ấy một cách đặc biệt? Năm 2016, ông Phúc – Thủ tướng từng yêu cầu chính quyền tỉnh Quảng Ninh phải thử nghiệm những mô hình tăng trưởng mới, phải xây dựng Đặc khu Vân Đồn không thua kém… Singapore (2). Năm sau (2017), ông Phúc – Thủ tướng đòi Đà Nẵng phải trở thành thành phố nổi trội hơn những thành phố khác ở Việt Nam để có thể cạnh tranh với… Singapore (3). Đến 2019, ông Phúc – Thủ tướng tiếp tục yêu cầu chính quyền Hải Phòng phải cố gắng để Hải Phòng phát triển như… Singapore (4). Vì sao miệt thị… dân chủ tào lao nhưng lại lấy… “tào lao” làm mẫu mực để phấn đấu?

Không phải chỉ có ông Phúc tỏ ra mâu thuẫn như thế. Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam cũng mâu thuẫn y hệt như vậy. Rất khó lý giải tại sao các cá nhân lãnh đạo những hệ thống này vừa vỗ ngực tự hào vì dân chủ ở Việt Nam cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản (5)lại vừa tha thiết bày tỏ khát vọng… làm bạn với tất cả các nước dân chủ và không gây thù oán với ai (6)?

Năm 2018, tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc, ông Phúc – Thủ tướng khoe với cộng đồng quốc tế rằng Việt Nam đang nỗ lực phấn đấu hơn nữa cho công bằng, bảo vệ tốt môi trường cũng như đảm bảo quyền cho mọi người dân. Giờ, ông Phúc công khai bày tỏ với dân chúng Việt Nam sự khinh bỉ dân chủ tư sản, dân chủ phi XHCN là… dân chủ tào lao. Ông Phúc đã thay đổi, từ khi nào?

Nếu đối chiếu với sự tự hào vốn hết sức nhất quán về chuyện dân chủ của “ta” gấp vạn lần dân chủ tư sản thì sự miệt thị đó chính là… nhận thức chung của lãnh đạo đảng “ta”, quốc hội “ta”, nhà nước “ta”, chính phủ “ta” chứ không chỉ riêng ông Phúc.

Lấn cấn duy nhất là “ta” vừa khinh bỉ nhận thức, nỗ lực bảo vệ, thực thi dân chủ của thiên hạ, xem đó là… “tào lao”, vừa cam kết với thiên hạ sẽ tự chuyển hóa để dân chủ ở “ta” thăng tiến theo… tiêu chuẩn… “tào lao” ấy!

Tháng trước nhiều cơ quan truyền thông chính thức của “ta”, chỉ trích kịch liệt những nơi, những người cho rằng Việt Nam không xứng đáng tham dự Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2023 – 2025 (8).

Nếu đặt những chỉ trích này bên cạnh sự miệt thị… dân chủ tào lao của ông Phúc, chẳng riêng thiên hạ mà đa số nhân dân ta đều hoang mang. Đã xem là… “tào lao” thì vận động ứng cử, kiếm cho bằng được một ghế trong những định chế… “tào lao” ấy làm gì? Đó chẳng phải là làm chuyện… tào lao hơn cả… “tào lao” sao? Khi nhận thức và hành động về… tào lao lộn xộn như vậy thì ai, thứ nào mới đích thực là… tào lao?

TRần Văn / VOA