Vẻ đẹp quyến rũ khó tin của các loài thuộc họ nhà vịt

“Xấu như vịt” là một câu cửa miệng của người Việt khi chê bai nhan sắc của ai đó. Nhưng vẻ đẹp lộng lẫy của các loài thuộc họ Vịt (Anatidae) trong tự nhiên sẽ khiến nhiều người phải thay đổi quan niệm này.

Chùm ảnh: Vẻ đẹp quyến rũ khó tin của các loài thuộc họ nhà vịt

Sợ hữu bộ lông ngũ sắc quyến rũ (ở con trống), chim uyên ương (Aix galericulata) thường được coi là là loài đẹp nhất trong họ nhà vịt. Phân bố ở Đông Bắc châu Á, loài chim này được coi là biểu tượng của tình yêu do tập tính chung thủy đến hết đời với một bạn tình.

Là loài bản địa ở châu Âu và Trung Á, thiên nga mỏ cam (Cygnus olor) đã trở thành hình tượng nghệ thuật bất hủ nhờ dáng vẻ duyên dáng và kiều diễm của mình. Chúng có tập tính ăn thực vật thủy sinh bằng cách ngụp đầu xuống nước.

Vịt mòng (Anser melanotos) mang vẻ đẹp huyền bí với đôi cánh đen có ánh xanh lấp lánh khi được ánh mặt trời chiếu vào. Loài này phân bồ ở châu Phi, Nam Á và Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam.

Vịt nhung sườn đen (Somateria spectabilis) có các mảng lông bắt mắt ở vùng đầu, thường sinh sản ở các đường bờ biển vùng lãnh nguyên Bắc Cực. Nó có khả nặng lặn sâu để bắt mồi là các động vật không xương sống.

Le khoang cổ châu Phi (Nettapus auritus) thường làm tổ trong các hốc cây. Loài chim thuộc họ vịt này thường sinh sống ở các vùng đất ngập nước có nhiều cây hoa súng, là nguồn thức ăn chính của chúng.

Thoạt nhìn hơi giống chim bồ câu nhưng ngỗng cỏ đầu tro (Chloephaga poliocephala) là một loài chim thuộc họ vịt phân bố ở Chile và Argentina. Chúng có thể đậu trên cây, điều mà nhiều họ hàng khác không làm được do đôi chân màng của mình.

Vịt mũ mỏ nhọn (Lophodytes cucullatus) có ngoại hình khá ngộ nghĩnh với những chỏm lông dựng đứng khiến đầu chúng trông to hơn nhiều so với thực tế. Sông ở Bắc Mỹ, chúng lặn sâu để bắt cá nhờ lực đạp rất mạnh của đôi chân.

Vịt nhung đầu trắng (Polysticta stelleri) là loài vịt biển sống ở Bắc Cực và khu vực cận Bắc Cực. Khi mùa đông đến, chúng di cư về phương Nam trong những đàn có hàng vạn cá thể.

Vịt mào trắng (Mergellus albellus) là một thành viên của nhóm vịt mỏ nhọn làm hốc tổ và là loài vịt trắng nhỏ duy nhất phân bố ở bắc Á-Âu.

Vịt mỏ thìa (Anas clypeata) có những chiếc lông cánh rực rỡ chỉ được phô ra khi chúng giương cánh. Loài này phân bố rộng ở các vùng đất ngập nước Bắc bán cầu.

Vịt chuông đầu vá (Bucephala albeola) là loạt vịt biển nhỏ nhất Bắc Mỹ. Chúng làm tổ trong hốc cây, đôi khi tận dụng những chiếc tổ mà chim gõ kiến bỏ trống.

Ngỗng ức đỏ (Branta ruficollis) là thành viên có màu rực rỡ nhất trong nhóm ngỗng Branta. Chúng sinh sản ở Tây Bắc Siberia, có tập tính làm tổ thấp gần các loài chim săn mồi, có lẽ là để phòng tránh cáo.

Theo KIẾN THỨC 

Những cây cau lạ

Những hàng cau cao vút xanh mướt được điểm tô những bụi lan hoàng thảo tím rịm nở rực rỡ của gia đình Hoàng Văn Đồng ở thôn 14, xã Đại Lịch, huyện Văn Chấn, Yên Bái khiến nhiều người yêu hoa thích thú và ngỡ ngàng.

la ma hay: cho lan "song chung" voi cay cau, ngam hoa dep ngo ngang - 1

Anh Hoàng Văn Đồng cho biết, anh ghép lan trên cây cau từ hơn chục năm nay. Khi cây cau cao quá đầu người, tầm khoảng 1,8m – 2m, anh Đồng tiến hành ghép lan trên cây cau.

Đến nay, anh Đồng có 13 cây cau được ghép hoa lan. Trên mỗi cây có 2 bụi phong lan đang độ nở, trông xa như những quả cầu hoa tím.

la ma hay: cho lan "song chung" voi cay cau, ngam hoa dep ngo ngang - 2

Giống lan anh Đồng chọn cho sống chung với cây cau là giống lan hoàng thảo. Đây là loài lan bản địa được anh lấy trong rừng về trồng. Hoa sinh trưởng tốt, chịu nắng, gió và nở hoa tím rịm rất đẹp.

la ma hay: cho lan "song chung" voi cay cau, ngam hoa dep ngo ngang - 3

Theo anh Đồng, hoa lan khi được ghép sống chung với cây cau phát triển rất tốt, chăm sóc dễ dàng. Khi hết mùa hoa, anh Đồng thường lấy lông gà, lông vịt hoặc mùn cưa bọc xung quanh gốc phong lan để cây hút chất dinh dưỡng. Sang mùa sau hoa sẽ nở to đẹp, sai hơn nhiều và đặc biệt sẽ cho màu đậm hơn bình thường.

la ma hay: cho lan "song chung" voi cay cau, ngam hoa dep ngo ngang - 4

Anh Đồng cho hay, có rất nhiều người thích thú khi thấy những hàng cau cao vút xanh mướt được điểm tô những bụi lan hoàng thảo tím rịm nở rực rỡ của gia đình anh.

“Gần đây có nhiều người muốn hỏi mua các bụi lan hoàng thảo trên cây cau với giá 6 – 7 triệu đồng/bụi. Nhà tôi có hơn 20 bụi lan ghép trên 13 cây cau, nếu bán hết cũng thu được số tiền kha khá. Tuy nhiên, tôi chỉ bán 2 bụi lan với giá gần 15 triệu đồng, còn lại tôi giữ để chơi”, anh Đồng cho hay.

la ma hay: cho lan "song chung" voi cay cau, ngam hoa dep ngo ngang - 5

“Cứ vào độ tháng âm lịch hàng năm hoa nở rực rỡ, sự kết hợp này tạo nên cảnh sắc vô cùng nên thơ, con cháu trong nhà ai đi xa cũng nhớ về hàng cau với bụi hoa lan của gia đình”, anh Đồng bộc bạch.

Dành không gian riêng tư cho bản thân

BROOKLYN, New York (SGN) – Mọi người đều cần thời gian cho bản thân mình kể cả khi đang đắm chìm trong tình yêu và gắn bó khắng khít với người mình yêu, thậm chí là khi cả hai cùng chung sống với nhau.
Đừng sợ nếu bạn đang khao khát một không gian riêng tư; điều đó không có nghĩa là có bất cứ điều gì sai trái trong mối quan hệ của bạn mà trong thực tế, đó có thể là những gì cả bạn và chàng đều cần. Vì sao dành một chút thời gian cho bản thân quan trọng đối với các cặp vợ chồng và những người yêu nhau là điều cực kỳ quan trọng để duy trì mối quan hệ lâu dài và bền vững?
Dành thời gian cho bản thân, tại sao không?
Theo trang mạng MindBodyGreen, một mối quan hệ ngày càng gắn kết hơn, phát triển hơn và vững chắc hơn là khi cả hai cá thể cũng có những sự phát triển và chuyển biến tích cực trong chính bản thân con người họ.
“Điều quan trọng là các cặp vợ chồng phải dành thời gian nuôi dưỡng sở thích của họ, tự làm những việc họ thích, vì điều này sẽ giúp thúc đẩy cảm giác lành mạnh về bản thân ngoài mối quan hệ gắn bó với chồng hay người yêu,” nhà tâm lý học Michael Moran ở New York giải thích.
Trong khi đó, nhà tâm lý học Ken Page cho rằng việc từ bỏ hành trình khám phá bản thân cũng giống như việc từ bỏ một trong những khía cạnh phong phú nhất trong cuộc sống. Và như thế mối quan hệ yêu đương sẽ chịu ảnh hưởng từ việc này.
Đừng sợ nếu bạn đang khao khát một không gian riêng tư. (Hình: Toa Heftiba/Unsplash)
Không phải cũng hiểu thời gian dành cho bản thân là cực kỳ quan trọng
Trên thực tế, việc đề cập với người yêu về vấn đề muốn dành thời gian cho bản thân rất dễ đối mặt với việc khó xử và tạo cảm giác cho đối phương cảm thấy bị tổn thương, đặc biết là người bạn không muốn làm tổn thương, rằng chúng ta cần chút không gian riêng khá khó xử. Nhà tâm lý Michael Moran cho biết trước khi đưa ra bất cứ điều gì, hãy suy nghĩ về lý do tại sao bạn cần nhiều thời gian ở một mình hơn.
“Chia sẻ điều này với đối phương một cách khéo léo rằng đó không phải là dành ít thời gian hơn cho chàng mà là sẽ dành nhiều thời gian hơn cho bản thân, để bạn có thể tận hưởng và theo đuổi các sở thích cá nhân của mình, chẳng hạn như đọc sách, tập yoga, hay đơn giản chỉ là thời gian tám chuyện với các chị em thân thiết khác,” nhà tâm lý Moran chia sẻ.
Bên cạnh đó, không chỉ bạn mà cả chàng cũng cần có thời gian cho bản thân anh ấy. Vì vậy, hãy xác định rõ kỳ vọng, nhu cầu và ranh giới của cả hai người cũng như hãy nói về những sự khác biệt về suy nghĩ và những cách có thể chấp nhận được để điều chỉnh nhu cầu của cả hai.
Theo nhà tâm lý Ken Page, việc nói về những khác biệt, tạo không gian cho chúng và khuyến khích nhau trên con đường riêng của mỗi người sẽ dẫn đến một mối quan hệ sôi động hơn. Và như điều quan trọng nhất chính là càng yêu nhau thật lòng, thì cả bạn và chàng sẽ càng khuyến khích người bạn đời của mình phát triển theo cách riêng của họ.
Sắp xếp thời gian một mình nhiều hơn
Chỉ vì hai bạn sống cùng nhau không có nghĩa là không thể ưu tiên thời gian ở một mình. Cho dù đó là một nơi nghỉ ngơi cuối tuần một mình hay dành thời gian riêng tư thư giãn tắm bồn, hãy làm những điều bạn thích.
Không cần phải đi xa hoặc đi lâu thì mới có cảm giác dành cho bản thân mà đôi khi chỉ cần bạn dành một khoảng thời gian ngắn trong ngày để thiền, hít thở để đưa bạn trở lại với chính mình.
Bạn hãy luôn nhắc nhở bản thân rằng yêu thương bản thân là một suy nghĩ lành mạnh và tốt đẹp. Và dành thời gian cho bản thân là một các tạo ra ranh giới lành mạnh với người khác.
Bên cạnh đó, bạn cũng có thể chia sẻ khoảng thời gian cho bản thân với cả chàng khi cả hai cùng thiền với nhau hoặc đi dạo trong im lặng, hoặc đơn giản là ngồi cùng nhau trong phòng những đọc sách riêng hoặc xem phim riêng.
Nói tóm lại, mỗi người đều cần thời gian cho chính mình để kết nối lại với con người của họ và nuôi dưỡng mối quan hệ với chính bản thân mình. Khi làm vậy chúng ta thể hiện cho thấy bản thân mình sẽ tốt hơn từng ngày và các mối quan hệ của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều. (NA) 

“Chống đảng cộng sản và nhà nước, chỉ có thể là tâm thần”

Hầu như ai yêu văn chương, cũng đều biết đến nhà thơ người Nga, gốc Do Thái Joseph Brodsky. Đến Mỹ từ đầu thập niên 70, Brodsky trở thành một trong những biểu tượng hàng đầu về ngôn ngữ thi ca.  Nhiều giải thưởng quốc tế trao cho ông để vinh danh, trong suốt một thời gian dài, cao quý nhất là Nobel Văn chương năm 1987.

Joseph Brodsky (ảnh: Sputnik)

Cho tới khi Brodsky qua đời (1996), đa số giới phê bình vẫn đồng quan điểm rằng ba nhân vật quan trọng hàng đầu, là Joseph Brodsky, Octavia Paz và Gabriel Garcia Marquez đã kiến tạo nên sự đẹp đẽ của ngôn ngữ thi ca văn chương thế kỷ 20.

Ấy vậy mà, ít ai tưởng tượng được, trong thời kỳ sống và sáng tác ở Liên Xô, Brodsky bị mật vụ đưa vào các trại tâm thần, chỉ vì ông có đường lối sáng tác riêng, cũng như không khuất phục các yêu cầu tư tưởng từ lãnh đạo chính trị. Bị kết án là phi lao động và là thành phần có tư tưởng phản Xô-viết, Brodsky ra tòa vào tháng 3-1964, và bị đưa vào trại tâm thần, bên cạnh việc lao động cưỡng bức.

Một nhân vật kiệt xuất của loài người như Joseph Brodsky, mà cũng bị đưa vào trại cưỡng bức điều trị tâm thần, thì có lẽ không còn ai sống trong chế độ cộng sản có đủ nhân tính, đủ tỉnh táo lại được tự do bên ngoài.

Trong một lần trả lời phỏng vấn ở Mỹ, sau khi định cư, nhà thơ Brodsky kể rằng mình bị giam trong phòng riêng ở trại tâm thần, và được y tá đến tiêm những loại thuốc ‘an thần‘ không tên. Nếu kháng cự, ông sẽ bị trói và giường và được chụp hình lại để làm bằng chứng trong hồ sơ về mức độ nguy hiểm của giai đoạn tâm thần. Brodsky thường bị đánh thức vào nửa đêm, các bác sĩ và y tá “điều trị tâm thần” dẫn ông đi, xịt nước và bắt ngâm mình trong bồn nước lạnh.

Từ thời Josef V. Stalin, việc đẩy các tù nhân chính trị vào trại tâm thần để cách ly với xã hội khá phổ biến, nhưng đến thập niên 60, thời của tổng bí thư Leonid Brezhnev, tâm thần được biến hóa thành một công cụ hoàn chỉnh để loại bỏ các đối thủ chính trị  hay những người bất đồng chính kiến, hoặc thậm chí với những người dám công khai bày tỏ sự mâu thuẫn với giáo điều cộng sản.

Trong tiếng Nga, có chữ Psikhushka (психу́шка), mà hầu hết những người có hiểu biết về chế độ cộng sản đều nhớ đến nó như một nỗi ám ảnh. Trong thời đại cưỡng ép mọi người phải cúi đầu trước chủ nghĩa Marx-Lenin và bạo quyền, toàn cõi Liên Xô khi nhắc về Psikhushka, là nhắc những trại tù tâm thần, với đủ các trò tra tấn để hủy diệt con người không chịu khuất phục.

Thậm chí, các cuộc tranh luận về tính thực tế của lý thuyết Marx, Lenin… trên báo chí hay các diễn đàn, người thắng cuộc phản biện cũng có thể bị đưa vào nhà thương điên, với chẩn đoán chuẩn mực Xô viết, là những kẻ philosophical intoxication – bị ngộ độc triết học, và cần phải được chạy chữa.

Mikhail I. Buyanov, bác sĩ tâm thần và thần kinh học, viết trong cuộc khảo sát lịch sử về tâm thần học của Liên Xô sau khi hệ thống này tan rã, do Uchitelskaya Gazeta xuất bản, viết rằng “các nhà lãnh đạo thỏa thuận với nhau về nội dung: ở đất nước chúng tôi không có những người bất đồng chính kiến ​​- chỉ có những người tâm thần mất trí hay vi phạm pháp luật”. Đến thời của Nikita S. Khrushchev, lời giải thích chính thức kèm theo, trở thành câu nói cửa miệng của giới công an, là “không một người lành mạnh nào chống lại chủ nghĩa xã hội”.

Lịch sử vẫn ghi lại rõ tội ác của những kẻ thủ ác, từ những trại tập trung của Phát xít Đức trong đệ nhị thế chiến, cho đến vụ thảm sát dân thường ở Hungary vào năm 1956 của Hồng quân Liên Xô. Thế nhưng ghi chép về các âm mưu biến người bất đồng chính kiến thành các bệnh nhân tâm thần trong thời chiến tranh lạnh, chưa bao giờ tỏ rõ được hết sự man rợ của các nhà lãnh đạo cộng sản. Đặc biệt trong đó có sự hợp tác của các bác sĩ được gọi là chuyên gia tâm thần. Sau này, trong cuốn State of Madness: Psychiatry, Literature, and Dissent After Stalin (tạm dịch: Tình trạng cuồng điên: Tâm thần học, Văn chương và Bất đồng chính kiến thời sau Stalin), tác giả Rebecca Reich gọi các loại bác sĩ đó là những nhà viết kịch bản đại tài để bỏ tù những người bất đồng chính kiến.

Chẳng hạn như với trường hợp của nhà thơ Joseph Brodsky, không có hồ sơ bệnh án nào. Nhưng từ phán quyết của Snezhnevsky, một bác sĩ “chính trị tâm thần” lừng danh trong thời Xô-viết, đã trở thành mệnh lệnh trước tòa để quyết định đưa Brodsky đi “điều trị tâm thần”. Ông này đã nói rằng “nhìn Brodsky là biết có bệnh tâm thần phân liệt”,  và Snezhnevsky kết luận rằng “anh ta không phải là một người có giá trị gì cả và nên cho đi vào trại tâm thần”. Lúc đó, Joseph Brodsky chưa đến 24 tuổi.

Liên Xô được coi là văn minh nhất, vì có cả những tòa án xét tội tâm thần. Tại tòa, Brodsky bị đại diện Viện kiểm sát kết án là “đã không thực hiện được nghĩa vụ hiến định của mình là làm việc lương thiện vì lợi ích của Tổ quốc”. Khi ấy, ông bị chất vấn “ai cho phép anh xưng là nhà thơ, ai cho phép anh tự mình đứng vào hàng ngũ các nhà thơ?”’ – “Không ai cả”, Brodsky trả lời, “Vậy ai đã ghi danh tôi vào hàng ngũ loài người?”. Sau cuộc đối chất đó, Joseph Brodsky bị kết án 5 năm, vừa chữa tâm thần, vừa cải tạo lao động cưỡng bức 5 năm tại tỉnh Arkhalgelsk, miền bắc nước Nga.

Tài liệu điều tra của nhà nghiên cứu Benjamin Zajicek (The Psychopharmacological Revolution in the USSR: Schizophrenia Treatment and the Thaw in Soviet Psychiatry, 1954–64), phát hiện rằng vào những năm 1950 và 1960, sự ra đời của các loại dược phẩm tâm thần mạnh mẽ, đặc biệt là Chlorpromazine (Thorazine), các bác sĩ “chính trị tâm thần” Liên Xô đã lạm dụng với tên Aminazine, và sử dụng tùy tiện nơi các tù nhân chính trị, các nhân vật bất đồng chính kiến. Thậm chí, Liên Xô còn hợp thức hóa việc điều trị chuyên biệt ở bệnh viện, sang điều trị ‘hỗ trợ’ trong cộng đồng, tức một người nào bị tạm giam 1 hay 4 tháng để điều tra ở bất kỳ đồn công an nào, họ cũng có thể bị ép hoặc lừa dùng thuốc này, để thao túng lời khai hay trạng thái của người bị giam giữ.

Tài liệu này cũng ghi nhận, ít nhất sau 12 tháng điều trị, nếu thấy thể chất của người bị áp dụng thuốc vẫn tốt, thường liều lượng được tăng lên gấp 2 hoặc gấp 4 lần, để phục vụ việc ra tòa hoặc kết thúc nhanh sự vụ.

Việc cưỡng bức điều trị tâm thần ở Liên Xô bị tố cáo trong các kỳ Đại hội của Hiệp hội Tâm thần Thế giới ở Mexico City (1971), Hawaii (1977), Vienna (1983) và Athens (1989), gây ra thiệt hại không thể cứu vãn đối với uy tín của nền y học Liên Xô. Thậm chí năm 1974, nhà tranh đấu Vladimir Bukovsky và bác sĩ tâm thần bị giam giữ Semyon Gluzman đã cùng viết cuốn Cẩm nang hướng dẫn đối phó về việc bị cưỡng bức điều trị tâm thần cho những người bất đồng chính kiến, cung cấp cho các nạn nhân tiềm năng của bệnh “tâm thần vì chính trị”, hướng dẫn cách cư xử trong quá trình điều tra để tránh bị chẩn đoán là bệnh tâm thần.

Sự việc bùng nổ hơn vào năm 1968, khi nhà ngôn ngữ học Viktor Isaakovich Fainberg, nhân vật nổi bật của phong trào bất đồng chính kiến ​​ở Liên Xô, cùng 6 người bạn của mình biểu tình ở Quảng trường Đỏ phản đối Liên Xô xâm lược Tiệp Khắc, qua đó khởi phát Chiến dịch chống lạm dụng tâm thần.

Tượng thi hào Joseph Brodsky trước khoa ngôn ngữ của trường đại học St Petersburg hiện nay

Về vấn nạn cưỡng ép người khác biệt quan điểm chính trị hay hoạt động xã hội vào trại tâm thần, có thể được xem Liên Xô là anh cả, kế đến là Trung Quốc và nhiều nước cộng sản đàn em khác. Thập niên 2000, việc đưa vào trại tâm thần được áp dụng nhiều ở Trung Quốc và các nước cộng sản và độc tài, vì rất tiện lợi: không cần ra tòa, chỉ cần có công an và bác sĩ thỏa hiệp với nhau. Nhưng khác với thời chiến tranh lạnh, giờ đây, hành động đó hiển nhiên được coi là tội ác chống loài người, dù được ngụy trang với bất kỳ vỏ bọc nào.

Năm 1996, nhà thơ Joseph Brodsky qua đời tại căn hộ của mình ở Brooklyn Heights, New York. Sau đó ít lâu, Vladimir Radunsky, một họa sĩ Nga hâm mộ ông, đến làm một bia mộ, trên đó có dòng chữ tiếng Latin “Letum non omnia finit” (Chết chưa là hết). Diễn ngôn này mô tả danh tiếng của Brodsky, nhưng có lẽ cũng nhắc cho mọi người nhớ, nhà thơ vĩ đại này ra đi, nhưng ký ức về loại tội ác với con người của chế độ cộng sản, mà ông là một trường hợp, sẽ luôn được ghi nhớ.

Tuấn Khanh

WHO: Đại dịch Covid vẫn đang phát triển theo cấp số nhân

Covid-19 đã giết chết ít nhất 2,937,355 người kể từ khi dịch bùng phát ở Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019. (Hình minh họa: Macau Photo Agency/Unsplash)

WASHINGTON, D.C. (SGN) – Tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO) cho biết hôm Thứ Hai, 12 Tháng Tư, đại dịch coronavirus toàn cầu vẫn đang gia tăng theo cấp số nhân. Trong tuần trước, đã có 4,4 triệu trường hợp lây nhiễm, và đây là tuần thứ bảy liên tiếp có số lượng gia tăng.

Các số liệu toàn cầu mới nhất cho thấy số ca nhiễm trùng tăng 9% vào tuần trước và số ca tử vong tăng 5%, mặc dù đã có hơn 700 triệu liều vaccine đã được tiêm trên thế giới.

Khi Anh Quốc nới lỏng các hạn chế để ngăn chặn COVID-19, Tổng giám đốc WHO, Tedros Adhanom Ghebreyesus, cho biết “sự nhầm lẫn, tự mãn và không nhất quán trong các biện pháp y tế công cộng” khiến đại dịch kéo dài.

Ông cho biết có thể mất vài tháng trước khi tình hình toàn cầu được kiểm soát và chỉ được kiểm soát nếu thế giới có các biện pháp phối hợp.

“Nhưng hiện tại, các đơn vị chăm sóc đặc biệt ở nhiều quốc gia đang tràn ngập người và mọi người đang chết dần trong khi điều đó hoàn toàn có thể tránh được,” ông nói. “Đại dịch Covid-19 còn lâu mới kết thúc. Nhưng chúng ta có nhiều lý do để lạc quan. Sự sụt giảm số ca mắc và tử vong trong hai tháng đầu năm cho thấy loại virus này và các biến thể của nó có thể bị ngăn chặn.”

Các nhà hàng và câu lạc bộ đêm đã được mở cùng với các khu chợ đông đúc ở một số quốc gia đã giúp virus tiếp tục lây lan.

Ông nói: “Một số người có vẻ đang nghĩ rằng họ còn tương đối trẻ, thì việc họ có bị Covid-19 hay không cũng không thành vấn đề.”

Bình luận của ông được đưa ra khi các quan chức khác cho biết họ đang tìm cách mở rộng sản xuất vaccine Covid.

Ấn Độ đã vượt qua Brazil trở thành quốc gia có số ca lây nhiễm cao thứ hai trên toàn thế giới sau Mỹ, vì nước này phải vật lộn để kiềm chế làn sóng đại dịch thứ hai. Đất nước có dân số 1.4 tỷ người, mời chỉ tiêm chủng được 105 triệu liều vaccine.

Trưởng nhóm của WHO về Covid-19, Maria van Kerkhove, nói với bản tin vắn tắt rằng đại dịch vẫn đang gia tăng theo cấp số nhân. Bà nói:

“Đây không phải là tình huống chúng tôi muốn trong 16 tháng nữa sẽ trở thành đại dịch, khi chúng tôi đã chứng minh được các biện pháp kiểm soát. Hiện tại chúng ta đang ở trong thời điểm quan trọng của đại dịch.”

Covid-19 đã giết chết ít nhất 2,937,355 người kể từ khi dịch bùng phát ở Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019, theo một cuộc kiểm đếm từ các nguồn chính thức do AFP tổng hợp vào lúc 10:00 GMT hôm Thứ Hai. Ít nhất 135,952,650 trường hợp bị lây nhiễm. [SGN]