Lễ diễu hành đưa 22 xác ướp pharaoh về ‘nhà mới’ ở Ai Cập

Xác ướp của 22 vị pharaoh Ai Cập, bao gồm nữ hoàng quyền lực nhất của nước này thời cổ đại, được di chuyển đến nơi an nghỉ mới ở thủ đô Cairo hôm 3/4.

xac uop Ai Cap anh 1
Để tôn vinh các vị pharaoh, Ai Cập tổ chức lễ diễu hành quy mô lớn, với những màn trình diễn nghệ thuật đẹp mắt để đưa các vị vua thời cổ đại về nơi an nghỉ mới. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 2
Dưới sự giám sát của mạng lưới an ninh nghiêm ngặt, 22 xác ướp được chở trên những chiếc xe đặc biệt, bắt đầu hành trình dài 7 km từ Bảo tàng Ai Cập – địa điểm lưu trữ cũ – đến Bảo tàng Văn minh Quốc gia Ai Cập mới, theo AFP. Ảnh: Reuters.
xac uop Ai Cap anh 3
Tháp tùng các xe chở xác ướp là những nghệ sĩ hóa trang, vũ công và kỵ binh. Toàn bộ lễ khai mạc và hành trình di chuyển các xác ướp này được truyền hình trực tiếp trên đài truyền hình nhà nước Ai Cập. Ảnh: Chụp màn hình.
xac uop Ai Cap anh 4
Cả người đi bộ và xe cộ đều bị cấm đến quảng trường Tahrir, hai bảo tàng cũ và mới cũng như tuyến đường diễu hành. Ảnh: Reuters.
xac uop Ai Cap anh 5
Được mệnh danh là Cuộc diễu hành vàng của các pharaoh, xe chở xác ướp của 18 vị vua và bốn nữ hoàng đi theo thứ tự: lâu đời nhất đi trước và các thế hệ sau đi sau. Mỗi xác ướp được chở trên một xe riêng được trang trí theo phong cách Ai Cập cổ đại. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 6
Phát biểu về lễ diễu hành, Tổng thống Ai Cập Abdel Fattah al-Sisi nói: “Cảnh tượng hùng vĩ này là minh chứng cho thấy sự vĩ đại của một nền văn minh độc đáo trải dài trong bề dày lịch sử”. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 7
Hình ảnh quan tài chứa xác ướp của một pharaoh bên trong cỗ xe ở lễ diễu hành. Hình ảnh được phát trên sóng truyền hình quốc gia Ai Cập hôm 3/4. Các xác ướp này được đặt trong thùng chứa đặc biệt đầy khí ni-tơ, tương tự như ở trong tủ trưng bày ở bảo tàng. Ảnh: Reuters.
xac uop Ai Cap anh 8
Mỗi cỗ xe chở xác ướp có khi tên của vị pharaoh nằm bên trong. Bên ngoài, xe được trang trí bằng hai màu vàng và đen, có trang bị thêm bộ giảm xóc để đảm bảo xác ướp và các đồ vật quý giá bên trong không bị xáo trộn trong suốt chuyến đi. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 9
Bảo tàng Quốc gia về Văn minh Ai Cập, địa điểm an nghỉ mới của 22 pharaoh, là công trình bao gồm các tòa nhà thấp tầng kiểu dáng đẹp, trên đỉnh là một kim tự tháp, được xây giữa khuôn viên rộng. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 10
Khi đến “nhà mới”, các xác ướp sẽ được trùng tu 15 ngày trong phòng thí nghiệm, sau đó mới được đem ra trưng bày. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 11
Salima Ikram, giáo sư Ai Cập học tại Đại học Mỹ ở Cairo, cho biết tại “nhà mới”, các xác ướp sẽ được bảo quản trong điều kiện kỹ lưỡng hơn, bao gồm việc tăng cường kiểm soát nhiệt độ và độ ẩm. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 12
Waleed el-Batoutti, cố vấn của Bộ Du lịch và Cổ vật Ai Cập, nói với đài truyền hình nhà nước: “Bảo tàng mới có những trang thiết bị cần thiết để bảo quản (xác ướp) và các phòng thí nghiệm hiện đại nhất. Đó là một trong những bảo tàng tốt nhất mà chúng tôi có”. Trong ảnh, các nghệ sĩ hóa trang nghỉ giải lao sau lễ diễu hành hôm 3/4. Ảnh: AFP.
xac uop Ai Cap anh 13
Đến tham dự lễ diễu hành hôm 3/4 ở Cairo, Tổng giám đốc UNESCO Audrey Azoulay nói: “Lễ diễu hành mang lại nhiều cảm xúc hơn đáng kể so với việc chỉ đơn thuần di dời các xác ướp. Chúng ta như được thấy lịch sử của nền văn minh Ai Cập hiện ra trước mắt”. Ảnh: AFP.
Hương Ly / Zing

Vài suy nghĩ về lời thú tội của cụ ông 92 tuổi từng đồng lõa với ĐCSTQ

Năm 2012, có một bài viết lan truyền trên mạng về một cụ ông 92 tuổi yêu cầu gia đình ghi sáu lời thú tội trên bia mộ của mình. Gia đình ông đắn đo vì người ta thường ghi thành tựu chứ không ai ghi những việc làm sai trái trên bia mộ cả.

Nhưng cụ ông vẫn cương quyết. Suy ngẫm về hành trình cuộc đời của mình, ông luôn hối hận về những tội lỗi khiến tâm hồn ông bị giày vò này. Ông đã hết lần này đến lần khác cầu xin Đức Phật tha thứ. Nhưng Đức Phật chỉ mỉm cười với ông, mà không trả lời. Đó là lý do tại sao ông quyết định viết ra tội lỗi của mình và cầu xin sự tha thứ, để linh hồn ông được yên nghỉ nơi chín suối.

Ông cụ họ Từ, sinh năm 1920. Không rõ liệu ông có còn sống đến ngày nay không. Hành trình cuộc đời của ông là bằng chứng về sự tàn ác của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Bài viết nói trên có tiêu đề, “Đây là sự ăn năn của một công dân 92 tuổi. Nhưng còn bao nhiêu người nữa cần phải ăn năn về tội lỗi của họ?” Dưới đây là lời thú nhận của ông cụ.

Lời nhận tội thứ nhất: Lấy đồng hồ của các phi công Mỹ đã chết
Tháng 3 năm 1942, một chiếc máy bay của nhóm Hổ Bay (Nhóm tình nguyện viên đầu tiên của Mỹ-AVG) đã đâm vào khu rừng phía sau làng tôi. Hai phi công nhảy dù ra ngoài và hạ xuống ngọn đồi của núi Nhị Lang.

Lúc đó tôi đang đốn củi trong khu vực đó. Sau khi chạy tới, tôi thấy những chiếc dù treo trên cây và hai phi công nằm trên đống đá người bê bết máu. Tôi đến gần và phát hiện cả hai người đều đã chết. Tôi đứng đó một lúc và không hiểu sao lại có ý nghĩ kỳ quặc là kiểm tra xem liệu họ có vật gì có giá trị không. Cuối cùng, tôi đã lấy đồng hồ của hai người họ.

Ngày hôm sau, chính quyền thị trấn (dưới thời Trung Hoa Dân Quốc) đã cử người chuyển hai thi thể đến Trùng Khánh. Khi mọi người khiêng họ qua làng, tôi ở trong nhà và không dám ra ngoài xem. Tôi xấu hổ về bản thân mình: Trời ạ! Những người Mỹ này đến đây để giúp chúng tôi chống lại quân xâm lược Nhật Bản. Chúng tôi nên vô cùng biết ơn, vậy mà tôi lại lấy đồng hồ của họ. Tôi có phải là một con người nữa không?

Từ đó trở đi, tôi cảm thấy rất tệ. Đến năm 1948, tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi bèn vay một số tiền làm lộ phí để đi đến Trùng Khánh. Rồi tôi ném cả hai chiếc đồng hồ xuống sông Gia Lăng như một cách để trả lại chúng cho các phi công. Sau đó, tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Tôi là một người dân thường. Khi chính phủ Trung Hoa Dân Quốc kêu gọi mọi người nhập ngũ để đánh quân Nhật, tôi đã nhập ngũ. Tuy nhiên, khi đoàn quân đến Phù Lăng, tôi đã chạy trốn như một kẻ đào ngũ. Sau khi ĐCSTQ lên nắm quyền vào năm 1949, đã có nhiều chiến dịch chính trị lên án Quốc Dân Đảng (đảng cầm quyền của Trung Hoa Dân Quốc), tôi thậm chí còn công khai chỉ trích họ vì tội bắt đi lính.

Tôi cảm thấy thật tồi tệ, bởi vì tôi đã làm ông bà tổ tiên thất vọng. Hàng triệu người Trung Quốc đã nhập ngũ và hy sinh cho đất nước. Sau khi ĐCSTQ lên nắm quyền vào năm 1949, liệu ai còn nhớ đến họ? Chúng tôi đã dựng lên những tượng đài công đức cho họ và cho nhóm Hổ Bay, bởi vì họ là những anh hùng thực sự. Còn đối với tôi, tôi chỉ xứng đáng có một tấm bia tội lỗi.

Lời nhận tội thứ hai: Giết một địa chủ trong cải cách ruộng đất
Năm 1951, đại diện của ban chuyên trách cải cách ruộng đất đã đến làng tôi để đẩy mạnh chiến dịch này và diệt địa chủ. Thực ra, một số địa chủ trong làng rất tốt bụng và hào phóng, và họ rất hòa thuận với dân làng. Mặc dù các quan chức của ban chuyên trách tổ chức họp hàng ngày, xúi giục dân làng tấn công địa chủ, nhưng sau hai tuần cũng không có tiến triển gì.

Đội trưởng Hồ rất sốt ruột. Ông ta đến gặp tôi và hai thanh niên khác trong làng, nói rằng trên quận có chỉ tiêu là một trong ba địa chủ trong làng của chúng tôi cần phải bị giết chết. Vì cuộc họp đấu tranh giai cấp đã không diễn ra tốt đẹp như ông ấy dự kiến, ông ấy hy vọng chúng tôi có thể giúp hô các khẩu hiệu. Bằng cách đó, ít nhất cuộc họp sẽ tiếp tục.

Không hiểu sao tôi đã dại dột đồng ý. Trong buổi họp tối hôm đó, tôi là người đầu tiên hô, “Đả đảo những kẻ bạo ngược và ác ôn!” “Chúng tôi ủng hộ cải cách ruộng đất!” “Loại bỏ giai cấp địa chủ!” Mấy thanh niên khác cũng tham gia cùng tôi.

Thấy cuộc họp nóng lên, ông Hồ liền lớn tiếng khiển trách một địa chủ tên là Triệu Nhân Hậu và liệt “tội ác” của ông vào tội bóc lột nông dân.

“Các vị có đồng ý rằng ông Triệu đã bóc lột chúng ta không?” ông ta cao giọng và hỏi đám đông.

“Có!”, một số người từng tham gia cuộc họp trù bị ngày hôm trước trả lời.

“Chúng ta có nên hành quyết ông ta không?” ông ấy tiếp tục.

“Có!” chúng tôi lớn tiếng đáp.

“Bây giờ một số vị hãy đưa ông ta ra ngoài”, ông ấy ra lệnh.

Sau đó chúng tôi đưa ông Triệu từ cuộc họp ra ngoài sân.

Ngay khi chúng tôi đến đó, ông Hồ yêu cầu chúng tôi đứng bên cạnh. Sau đó là một phát súng, tiếp theo là một phát súng khác. Ông Triệu gục xuống đất. Tất cả dân làng đều choáng váng. Chúng tôi không biết “hành quyết” ông ấy có nghĩa là sẽ giết ông ấy. Chúng tôi tưởng là đuổi ông ấy ra khỏi phòng họp. Bằng cách đó, chúng tôi đã đánh mất lương tri và gây ra cái chết của ông Triệu. Thật là một tội lỗi to lớn!

Lời nhận tội thứ ba: Không kịp thời cứu người cánh hữu
Vài năm sau, chiến dịch chống cánh hữu bắt đầu. Vào năm 1957, một trí thức đến làng và ông ấy cũng mang họ Hồ. Chúng tôi nghe nói tội của ông ấy là tấn công chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản. Ông Hồ gầy và yếu, như thể gió có thể quật ngã ông. Ban ngày, ông ấy tham gia lao động ở hợp tác xã và cứ ho liên tục. Đến tối, ông ấy ngủ ở một ngôi miếu đổ nát ở rìa làng. Trưởng thôn đối xử rất tệ bạc với ông. Chúng tôi cũng tránh xa ông ấy để tránh rắc rối.

Vào buổi sáng ngày thứ 10 sau khi ông Hồ đến, tôi ra ao gần làng để lấy nước tưới ruộng. Bất chợt tôi thấy ông ấy đang giãy giụa trong nước, và tôi biết ông ấy cố ý tự tử vì tuyệt vọng. Sau đó tôi tự đấu tranh: Nếu tôi cứu ông ta, điều đó có thể mang lại cho tôi rắc rối; Nếu tôi không cứu ông ta, dù sao cũng là một mạng người. Sau một lúc, cuối cùng tôi cũng nhảy xuống ao cứu ông ta. Nhưng đã quá muộn, ông ấy chết đuối rồi. Sau đó, một số dân quân đã đến và chôn cất ông ấy bằng cách phủ lên ông một ít cỏ khô.

Trong mấy chục năm qua, bất cứ khi nào đi qua đó, tôi đều cảm thấy hối hận. Mặc dù ông ấy tuyệt vọng và đang tự sát, và cứu ông ấy có thể đồng nghĩa với việc đau khổ hơn, nhưng dù sao đi nữa ông ấy vẫn là một con người.

Lời thú tội thứ tư: Đành ăn thịt xác chết trong Nạn đói lớn
Sau đó là Đại Nhảy Vọt khét tiếng vào năm 1958. Mọi người đều khoác lác, tuyên bố sản lượng đến hàng chục kg thóc trên một mẫu (cao gấp hàng trăm lần sản lượng thực tế). Họ cũng báo cáo rằng tất cả các kho trong các ngôi làng đã được chất đầy đến nóc.

Tất cả điều đó đều là dối trá. Mùa vụ đến lúc thu hoạch, nhưng không có ai thu hoạch lương thực cả, vì tất cả những dân làng khỏe mạnh còn đang bận rộn “sản xuất” thép trong các lò sau nhà. Cán bộ hợp tác xã hướng dẫn chúng tôi chất đầy cỏ khô vào kho. Chúng tôi cũng phủ một ít thóc lên trên để các quan chức cấp cao hơn kiểm tra.

Tất cả những điều này đã dẫn đến Nạn đói lớn ở Trung Quốc từ năm 1959 đến năm 1961. Rất nhiều người trong làng đã chết, trong đó có cha mẹ, vợ và một số người thân của tôi. Hai con tôi và tôi sống sót một cách thần kỳ. Khi không có thức ăn và trong tình trạng tuyệt vọng như vậy, tôi đã nấu thịt xác chết của anh họ mình… Thật khủng khiếp, tôi không thể mô tả thêm nữa, nhưng điều đó đã làm tăng thêm tội lỗi cho tôi.

Lời thú tội thứ năm: Phản lại truyền thống, đốt tượng Phật
Trong cuộc Cách mạng Văn hóa, các quan chức buộc dân làng phải thề nguyền trung thành với Mao Trạch Đông, khi đó là lãnh đạo ĐCSTQ. Sau khi bỏ đi di ảnh của ông bà tổ tiên, chúng tôi thay thế chúng bằng ảnh của Mao và cánh tay phải của ông ta là Lâm Bưu. Trước mỗi bữa ăn, chúng tôi phải thề sẽ trung thành với Mao, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất và hát những bài hát.

Trong 10 năm Cách mạng Văn hóa đó, chúng tôi không dám tưởng nhớ đến ông bà tổ tiên của mình. Điều đó là sai. Hơn nữa, dân quân thôn và tôi còn đốt tượng Phật. Đây là một tội lỗi khác.

Lời thú tội thứ sáu: Cháu trai trở thành một quan chức tham nhũng
Cháu trai tôi tốt nghiệp đại học năm 1990 và có hai lựa chọn công việc. Một là trở thành giáo viên trung học và lựa chọn khác là trở thành thư ký cho các quan chức quận. Tôi cố chấp, nghĩ rằng làm giáo viên sẽ không có tương lai. Vì vậy, tôi đã bảo cháu trai của mình đi làm việc cho các quan chức.

Hiện giờ, cháu tôi đã trở thành một quan chức cấp quận và giỏi tham nhũng, hối lộ, cờ bạc, và qua lại với gái mại dâm. Vậy là, thằng bé trở thành một mối họa trong vùng. Tất cả đó là lỗi của tôi!

Phong trào thoái Đảng
Ở phần kết thúc của bài viết trên, tác giả cho biết những việc làm sai trái này không chỉ là lỗi của ông cụ. Mà đó là bi kịch của toàn người dân Trung Quốc.

Thông qua hàng loạt chiến dịch chính trị, ĐCSTQ đã gây ra cái chết của khoảng 80 triệu người, con số này vượt quá số người chết trong hai cuộc Thế chiến. Mao từng nói, “Trung Quốc có 800 triệu người, làm sao có thể không có đấu đá nội bộ cơ chứ?”. Ông ta cũng dự định tổ chức các phong trào chính trị như cách mạng văn hóa cứ bảy hoặc tám năm một lần. Nhưng tội ác của ĐCSTQ đâu chỉ là như vậy.

Tháng 11 và tháng 12/2004, thời báo Epoch Times, một cơ quan truyền thông do người Hoa ở hải ngoại xây dựng, công bố loạt bài xã luận: Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản Trung Quốc, sau được gọi tắt là Cửu Bình. Loạt 9 bài bình luận này đã vạch rõ nguồn gốc, bản chất và lịch sử tội ác từ xưa đến nay của ĐCSTQ, giúp cho nhiều người dân Trung Quốc hiểu được bộ mặt thật của Đảng. Cũng trong Cửu Bình, Epoch Times lần đầu tiên kêu gọi tất cả người dân Trung Quốc thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó (Đoàn thanh niên và Đội thiếu niên tiền phong).

Cửu Bình sau này trở thành một cuốn sách được truyền tay rộng rãi và bí mật tìm đọc nhiều nhất tại Trung Quốc Đại Lục.

Các trung tâm Thoái Đảng sau này đã được người Hoa lập nên tại các quốc gia bên ngoài Đại Lục, duy trì liên tục trong nhiều năm, đồng thời ảnh hưởng ngược lại Trung Quốc Đại Lục. Người Đại Lục cũng vượt tường lửa, lên website tuidang.org để tuyên bố thoái xuất. Đến ngày 21/4/2005, số người tuyên bố thoái Đảng và các tổ chức liên đới đạt mốc 1 triệu. Đến ngày 22/4/2006, số người tuyên bố thoái tiến gần tới mốc 10 triệu. Đến khoảng tháng 2/2009, con số vượt mức 50 triệu. Ngày 7/8/2011, số người thoái đạt 100 triệu. Con số là 200 triệu vào tháng 4/2015, 300 triệu vào 2018, và tới 18/7/2020, đã có hơn 360 triệu người Trung Quốc tuyên bố thoái xuất khỏi chế độ.

Số lượng người thoái Đảng đăng tải công khai trên trang web tuidang.org.
Vì sao cần phải thoái xuất?
Rất nhiều người dân Trung Quốc lúc đầu không thể hiểu được lý do phải thoái Đảng. Đúng như nhà thơ Tô Đông Pha từng viết: “Bộ mặt Lư Sơn sao chẳng tỏ? Bởi thân đang ngụ tại non Lư” (Bất thức Lư Sơn chân diện mục, Chỉ duy thân tại thử sơn trung). Đứng trên núi thì không thấy được diện mạo của núi, bị vùi lấp trong xã hội Trung Quốc mà Đảng tạo ra sau những cuộc tắm máu thì không thể thấy được nguyên nhân phải từ bỏ liên hệ với cái Đảng tà ác này.

Đối với người lớn lên tại Trung Quốc Đại Lục, tham gia vào Đoàn Thanh niên và Đội thiếu niên tiền phong là yêu cầu khi họ đến tuổi cần thiết, tham gia vào Đảng lại càng là điều kiện tiên quyết để có thể có được vị trí, thăng tiến và chỗ đứng vững chắc trong xã hội. Điều này mang tính bắt buộc xét về mọi khía cạnh ý nghĩa và mục đích, những ai không tham gia sẽ bị áp lực về mặt xã hội và các mối quan hệ trong việc được nhập học, trong đời sống, trong công việc. Vì thế, mặc dù Trung Quốc có hơn 90 triệu Đảng viên, nhưng có thể nói rằng gần 1,4 tỷ người dân Trung Quốc đều có chân trong một tổ chức liên hệ với Đảng.

Nghi lễ gia nhập Đảng hay các tổ chức kia bao gồm những gì? Những thành viên tương lai giơ tay phải lên và thề cống hiến cuộc đời của mình để “chiến đấu cho lý tưởng cộng sản”, “sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho Đảng” và “không bao giờ phản bội Đảng”. Người ta thường không nghĩ quá nhiều về những lời này, vì họ đã thấy hay nghe những lời này lặp đi lặp lại quá nhiều, là một phần của sự tuyên truyền tẩy não mà họ bị chôn vùi vào trong suốt những năm tháng cuộc đời.

Nhưng mà có một nghịch lý cần chỉ ra: ĐCSTQ vốn là vô thần, lại càng vô pháp vô thiên, cớ gì mà nó lại dùng lời thề để trói buộc con người như vậy chứ? Theo duy vật luận, thì lời thề là duy tâm, chẳng có ý nghĩa gì cả.

Văn hóa truyền thống của nhân loại nói chung đều thấm đẫm tín ngưỡng vào Thần. ĐCSTQ bởi vì xây dựng trên tư tưởng duy vật vô thần, mong muốn xây dựng “thiên đường nhân gian”, nên tất nhiên là muốn đứng ở vị trí cao nhất trong tâm linh người Trung Quốc, muốn thông qua các cuộc vận động đẫm máu mà thay thế vị trí của Thần. Bởi thế không khó để nhận ra, trong các cuộc vận động của ĐCSTQ, những giá trị phổ quát của nhân loại như đồng cảm, tình yêu thương, thiện lương, v.v.. bị thay thế bằng tình cảm đấu tranh giai cấp, quần ngư tranh thực, kẻ mạnh sinh tồn… Theo nguyên tắc này, đúng và sai, thiện và ác đều không quan trọng, điều quan trọng là không từ thủ đoạn giành chiến thắng trong cạnh tranh, dù là quan trường, thương trường hay tình trường.

Bên cạnh việc xóa bỏ Thần linh chân chính trong tâm trí người dân, ĐCSTQ lại tạo ra một bộ những thứ đối ứng của riêng Đảng và bắt người dân phụng thờ. Tôn giáo có nhà thờ, ĐCSTQ có các cấp ủy đảng. Tôn giáo có giáo lý, ĐCSTQ có ý thức của Mao Trạch Đông, lý luận của Đặng Tiểu Bình, học thuyết của Giang Trạch Dân, chỉ đạo của Tập Cận Bình. Tôn giáo có lễ quy y, ĐCSTQ có lễ tuyên thệ trung thành phụng hiến cho Đảng. Tôn giáo có linh mục, ĐCSTQ có bí thư Đảng. Tôn giáo có Thần, Phật, ĐCSTQ có Mao Trạch Đông. Tôn giáo có kinh sách, ĐCSTQ có Mao quyển (sách Đỏ), có học tập thấm nhuần chỉ đạo. Tôn giáo có nghi lễ, ĐCSTQ có nhảy “điệu trung thành” và “xin ý kiến chỉ đạo của đảng vào buổi sáng và báo cáo với đảng vào buổi tối”…

Như vậy thì ĐCSTQ kỳ thực không phải là một tổ chức bình thường, mà nó chính xác là một “tà giáo” – Và thông qua nghi thức tuyên thệ, nó bắt các giáo đồ phụng thờ nó bằng cả sinh mạng: “sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho Đảng”.

Ngày nay, rất nhiều người Trung Quốc và người hiện đại nói chung, chịu ảnh hưởng của thuyết vô thần và duy vật, đều không rõ ràng về sự nghiêm túc của lời thề. Đối với việc thoái Đảng, thoái Đoàn, thoái Đội, nhiều người lúc đầu chỉ đơn giản nói: họ đã quá tuổi Đoàn, tuổi Đội, họ cũng từ lâu đã không nộp lệ phí Đảng rồi. Theo nguyên tắc mà nói thì sẽ tự động không còn là Đảng viên, Đoàn viên. Như vậy đã đủ chưa?

Kỳ thực không chỉ ở Trung Hoa, vào thời cổ đại trên toàn thế giới nói chung, con người đều rất kính sợ lời thề. Nhân loại nói chung đều tin rằng việc làm trái một lời thề sẽ mang đến những hậu quả đáng sợ. Dù là người hiện đại đi chăng nữa, tư duy này vẫn ẩn trong tiềm thức, không phải ai cũng dám dễ dàng đưa ra lời thề.

Với một tổ chức tà ác như ĐCSTQ mà nói, khi đã hiểu ra bản chất của nó thì bất cứ ai còn chút lương tri đều không muốn ở lại với nó. Nhưng muốn chặt đứt liên hệ với ĐCSTQ, xoay chuyển lời thề kia, thì không có cách nào khác ngoài việc công khai bày tỏ mong muốn, nói rõ ra việc đoạn tuyệt lời thề ấy.

Hơn thế nữa, khi ĐCSTQ tắm máu người dân, hủy hoại tín ngưỡng, tiêu diệt nhân tính và thay thế bằng Đảng tính, bao nhiêu người có thể dũng cảm đứng ra phản đối nó? Bao nhiêu người có thể không hùa theo? Bao nhiêu người ở trong những cuộc vận động mà bị cuốn đi, bị tà ác che khuất lương tri?

Sau bao nhiêu năm vận động, nhiều người vẫn nuôi hy vọng, vẫn tưởng rằng xã hội Trung Quốc hiện đại đã thoát khỏi bóng ma tà ác kia, nhưng họ kỳ thực đã bị lừa. Bằng chứng không đâu xa, sự đàn áp và giết người bí mật trong cuộc biểu tình Hồng Kông, hay tội ác thu hoạch nội tạng sống từ tù nhân lương tâm như người tập Pháp Luân Công và người Duy Ngô Nhĩ, tất cả đều là những tội ác kinh khủng và tà ác nhất. Trong suốt những năm qua, có bao nhiêu tiếng nói lương tri xuất hiện tại Trung Quốc Đại Lục đây? Dứt tuyệt sự liên hệ với Trung Cộng đã trở thành con đường duy nhất để người Trung Quốc tìm lại lương tri.

Trong lịch sử Trung Hoa có một câu nói: “Võng khai nhất diện”, nghĩa bóng của nó tức là chỉ có những ai cố chấp đến độ tự mình đâm đầu vào lưới thì mới chịu thiệt mà thôi. “Võng” đã “khai” rồi, thoái Đảng trở thành con đường duy nhất giúp các Đảng viên ĐCSTQ nằm trong chế độ tà ác nhưng chưa thực sự tán tận lương tâm có thể chặt đứt nguy cơ bị ác nghiệp bủa vây, quả báo ập tới.

Dựa theo “Lời chứng của cụ ông 92 tuổi về sự tàn ác của Đảng Cộng sản Trung Quốc”
Tác giả: Tôn Cường
Đăng trên Minghui.org

Minh Nhật / Trithuc VN

Điểm qua ý kiến quốc tế về các chức lãnh đạo mới lên của VN?

Ba tân lãnh đạo VN
Chụp lại hình ảnh,(Từ trái qua phải) Tân Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, tân Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, tân Thủ tướng chính phủ Phạm Minh Chính

Các ý kiến nói nhân sự cấp cao nhất của Việt Nam vừa ‘trình làng’ là dấu hiệu phe Đảng Cộng sản lấn át phe chính phủ.

Hôm thứ Hai, Quốc hội Việt Nam đã chính thức bỏ phiếu bầu ông Phạm Minh Chính, một cựu lãnh đạo an ninh tình báo và Trưởng ban tổ chức Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam làm thủ tướng mới.

Giới quan sát từ bên ngoài nói ông Chính chưa có kinh nghiệm điều hành chính phủ.

Trong bài viết “The odd couple: Vietnam, Laos get new leaders” đăng trên Asia Times ngày 6/4, tác giả David Hutt nhận định rằng ở Việt Nam và Lào, một số các chính trị gia được bố trí vào những vị trí không phù hợp với những kinh nghiệm của họ.

‘Cột tròn đóng vào chỗ vuông’ (round pegs have been placed in square holes), ông David Hutt ví von bằng tiếng Anh về trường hợp ông Phạm Minh Chính ở Việt Nam và ông Thongloun Sisoulith, thủ tướng Lào lên nắm vị trí lãnh đạo Đảng.

Tại Lào, ông Phankham Viphavanh, giống như ông Chính của Việt Nam, “không có kinh nghiệm điều hành chính phủ nhưng lên làm thủ tướng”, theo David Hutt.

Theo quan sát của David Hutt, ông Phạm Minh Chính đã dành phần lớn sự nghiệp của mình ở Bộ Công an, lên đến chức thứ trưởng. Sau đó, ông được đứng đầu Ban Tổ chức Trung ương, chức vụ đầy quyền lực.

Mặc dù thời gian ông Chính ở Bộ Công an về mặt kỹ thuật có nghĩa ông là một thành viên của bộ máy chính phủ, nhưng bộ này tuân thủ chặt chẽ các chỉ đạo của bộ máy đảng.

Ông Chính cũng là một trong những thủ tướng Việt Nam duy nhất không từng giữ chức phó thủ tướng trước đó, thường là điều kiện tiên quyết cho vai trò này.

Tuy thế, bài của ông Hutt không nhắc đến giai đoạn ông Chính làm Bí thư Quảng Ninh.

Tác giả David Hutt cũng nhắc đến trường hợp ông Nguyễn Xuân Phúc mà tưởng như phải được thăng chức làm người đứng đầu Đảng Cộng sản (ĐCSVN). Nhưng vừa rồi ông đã được bầu vào ghế chủ tịch nước.

Trong khi đó, tay phải của TBT Nguyễn Phú Trọng là ông Trần Quốc Vượng đã bị Đảng loại và trượt ghế Bộ Chính trị.

Điều đó có nghĩa là ông Trọng cần phải ngồi thêm nhiệm kỳ thứ ba để duy trì quyền lực cho phe phái của mình, David Hutt phân tích.

“Bằng cách giao bộ máy chính quyền cho ông Chính, những người cộng sản rõ ràng đã quyết định áp đặt ý chí của Đảng lên bộ máy chính quyền,” bài báo của David Hutt viết.

‘Phe đảng’ và ‘phe chính phủ’?

Chính trị VN
Chụp lại hình ảnh,Ông Trần Quốc Vượng (bìa trái) đã bị Đảng ‘loại’ và trượt ghế Bộ Chính trị, theo David Hutt

Đề cập đến ‘phe đảng’ và ‘phe chính phủ’, GS Carl Thayer, Đại học New South Wales ở Úc nhìn nhận rằng trong khi ‘phe đảng’ luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của hệ tư tưởng trong việc hợp pháp hóa chế độ độc đảng và liên tục cảnh báo về âm mưu diễn biến hòa bình của các lực lượng đối lập và nước ngoài nhằm tìm cách thay đổi chế độ xã hội chủ nghĩa của Việt Nam, thì ‘phe chính phủ’ ủng hộ việc hội nhập Việt Nam với nền kinh tế toàn cầu.

Còn theo David Hutt, ít nhất cho đến những năm 2000, Đảng Cộng sản VN tương đối dễ dàng hoạch định các chính sách mà bộ máy chính quyền dự kiến sẽ ban hành. Như khẩu hiệu cũ của Hà Nội đã nêu: “Đảng lãnh đạo, nhà nước thực hiện, nhân dân kiểm tra”.

Thế nhưng khi nền kinh tế và xã hội của Việt Nam ngày càng trở nên phức tạp, phần lớn nhờ vào tiến bộ kinh tế lớn vào đầu những năm 2010, ĐCSVN đã phải chuyển giao quyền tự chủ lớn hơn cho bộ máy chính phủ, có nghĩa là các bộ trưởng thường đưa ra quyết định mà không có chỉ thị của Đảng.

Điều này, một cách tự nhiên, đã tạo ra hai luồng ý kiến từ ‘phe đảng’ và ‘phe chính phủ’.

Cả hai đều phe đều có các ban riêng tranh luận về mọi chính sách, và không phải lúc nào cũng đi đến kết luận giống nhau.

Đối với những người theo chủ nghĩa truyền thống như ông Trọng, người mà mối quan tâm hàng đầu là tiếp tục quyền lực của ĐCSVN, sự trỗi dậy của các nhà kỹ trị đặt ra một vấn đề lớn; các chính sách có thể cần thiết cho tiến bộ kinh tế hoặc xã hội nhưng lại không cần thiết cho lợi ích của Đảng.

Ví dụ, một số nhà phân tích cho rằng để duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, Hà Nội phải chấp nhận pháp quyền thực sự và quyền sở hữu tư nhân. Tuy nhiên, những cải cách như vậy có nghĩa là ĐCSVN phải từ bỏ sự thống trị của mình đối với tòa án và quy trình pháp lý, làm suy yếu đáng kể khả năng kiểm soát của nó đối với xã hội, theo David Hutt.

Ít nhất là trong trường hợp của Việt Nam, có vẻ như ‘phe đảng’ quyết định rằng quá trình này sẽ an toàn hơn nếu có sự giám sát của các nhân sự từ chính đảng này. Nếu để trong tay chính phủ, những chuyển đổi này có thể được thực hiện quá nhanh hoặc quá mạnh.

Điều đó có thể giải thích tại sao ông Phúc, ‘thủ lĩnh’ của phe chính phủ, được điều động giữ chức vụ Chủ tịch nước – một chính vụ mang tính nghi lễ. Và ông Vương Đình Huệ, người được ông Phúc ‘bảo trợ’, một trong những kiến trúc sư về kinh tế gần đây của Việt Nam, được bổ nhiệm làm Chủ tịch Quốc hội, cơ quan yếu nhất trong bốn cơ quan chính trị hàng đầu của Việt Nam, David Hutt viết.

Trên trang The Diplomat, tác giả Sebastian Strangio thì nhận định việc đưa một quan chức công an chuyên nghiệp lên làm thủ tướng chứng tỏ Đảng CSVN sẽ tiếp tục đường lối cứng rắn chống tham nhũng và chống các ý kiến bất đồng.

‘Ngạc nhiên’, nhưng dự đoán không nhiều thay đổi chính sách

Ông Phạm Minh Chính (trái)
Chụp lại hình ảnh,Ông Phạm Minh Chính (trái) có thể tránh xa lánh Trung Quốc quá mức, trong bối cảnh Hà Nội đang xung đột với Bắc Kinh ở Biển Đông, một nhà bình luận từ Hà Nội nói với SCMP

Sự bổ nhiệm ông Phạm Minh Chính vào vị trí Thủ tướng cũng được đánh giá là gây ra ngạc nhiên lớn trong giới quan sát trong và ngoài nước.

Ông Phạm Quang Minh, nguyên hiệu trưởng trường ĐH KHXN&NV Hà Nội được trích lời trên SCMP (báo Bưu điện Hoa Nam Buổi Sáng) nói rằng “Chỉ một bộ phận nhỏ người dân biết đến ông Chính. Đó là lý do tại sao hầu hết người dân Việt Nam đều bất ngờ khi biết tin ông sẽ làm thủ tướng mới”.

Nhưng với ‘sự lãnh đạo tập thể’ vẫn là chuẩn mực trong cách vận hành nhà nước cộng sản độc đảng của Việt Nam, ông Minh nói thêm rằng ông không trông đợi ông Chính, 62 tuổi, sẽ cải tổ các chính sách quốc gia.

Cố vấn kinh tế đã nghỉ hưu của 5 đời thủ tướng, ông Lê Đăng Doanh thì nhận định với SCMP rằng với vai trò thủ tướng, ông Chính sẽ điều hành đất nước dựa trên quyết định của tập thể dưới sự dẫn dắt của Tổng bí thư Trọng.

Ông Doanh nói “nếu muốn theo đuổi chính sách của riêng mình, trước tiên ông Chính phải thuyết phục đồng nghiệp đồng ý. Thủ tướng có nhiệm vụ chủ động đề xuất và thuyết phục Bộ Chính trị chấp nhận và thông qua [chủ trương].”

Các đời thủ tướng trước như ông Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải, ‘đã rất nỗ lực’, và có lúc thành công, lúc thất bại. Riêng ông Chính thì trước đó đã ‘nếm mùi thất bại’ vào năm 2018, khi ông thúc đẩy dự luật Đặc khu hành chính cho phép nước ngoài thuê đất tới 99 năm.

Dự luật này đã làm bùng lên sự giận dữ trên cả nước. Một số cuộc biểu tình đã nổ ra. Đó là điều mà ông Chính không lường trước được, TS Lê Đăng Doanh nhận định.

Về quan hệ với Mỹ và Trung Quốc, ông Phạm Quang Minh nhận định rằng ông Chính không có khả năng đưa ra những đổi mới trong quan hệ đối ngoại, thay vào đó sẽ chọn cách tiếp cận “thực tế và thực dụng” nhằm thúc đẩy quan hệ ngày càng nồng ấm với Washington trong khi tránh xa lánh Trung Quốc quá mức, trong bối cảnh Hà Nội đang xung đột với Bắc Kinh ở Biển Đông.

Tuy nhiên, ông Phạm Quang Minh nói rằng ở góc độ cá nhân, ông Chính có thể nghi ngờ Mỹ hơn những người tiền nhiệm do những năm ông làm tình báo ở Bộ Công an.

“Ông ấy có thể nhìn mọi thứ theo tâm lý của Chiến tranh Lạnh,” ông Minh bình luận trên SCMP.

Dù vậy, Zachary Abuza, một giáo sư tại National War College ở Washington, chuyên về các vấn đề an ninh Đông Nam Á, cho rằng sự hợp tác của Hoa Kỳ đã trở nên quá gắn bó với các mục tiêu chính sách của Việt Nam để ông Phạm Minh Chính có thể làm gì gây tổn hại cho mối quan hệ song phương này, theo tờ SCMP.

Theo BBC

Vua Bảo Đại và Nam Phương Hoàng hậu đều kết thúc cuộc đời ngoài quê hương

Huế
Chụp lại hình ảnh,Huế ngày nay

Học tại Paris từ nhỏ, vua Bảo Đại (1913-1997) trưởng thành trong một nền văn hóa nhân bản, được truyền thụ những kiến thức văn hóa chưa có, hoặc bị coi là nghịch nhĩ ở xã hội Việt Nam.

Ông đã giao lưu với thế giới khác. Với sự thông minh thiên phú, ông được sở hữu những kiến thức để biến cõi tạm thành chốn cư trú sáng sủa.

Song, nghịch lý ở đời vẫn tồn tại ngay trong số phận của mỗi cá nhân, kể cả với đứa con, trời cao gửi xuống hạ giới.

Trời không cho ai tất cả, cũng không nỡ lấy của ai tất cả. Nếu không, các cô gái thiệt thòi về sắc đẹp sẽ biến mất, như định luật đào thải tự nhiên. Ông trở nên cô đơn chính trên vương quốc của mình.

Ai đã từng sống lâu ở nước ngoài sẽ có trải nghiệm chông chênh đó khi về Việt Nam.

Ông đã may mắn và hạnh phúc gặp được cô gái đoan trang Nguyễn Hữu Thị Lan Mariette, sau này là Hoàng hậu Nam Phương (1914-1963).

Người đời gán ghép chuyện ông chọn Hoàng hậu Nam Phương như mưu đồ của Pháp.

Khốn khổ cho những nhà nông hay võ biền lên nắm quyền, trưởng giả học làm sang, họ không thể hiểu được những điều vĩ đại ẩn sau sự hoàn hảo và nét đẹp duyên dáng trong mối tình giữa hai người.

Với Mariette, tên thời con gái của hoàng hậu, Vua Bảo Đại tìm lại được một chút Paris ấm áp.

Không có người con gái cao quý đến từ Gò Công đó, ông sẽ ra sao?

Cung nữ thời Nguyễn

Ta cần nhắc lại trước Vua Bảo Đại, triều Nguyễn có chế độ đa thê, hậu cung giam cầm bao đời con gái.

Vua Gia Long có 21 vợ, mở đầu cho triều đại như 21 phát đại bác danh dự. Vua Minh Mạng chọn 300, VuaTự Đức sở hữu 103 cung phi, Vua Đồng Khánh 120… Trong số họ chỉ có một số được gần vua hai, ba lần trong suốt cả đời.

Bước vào đây, họ mất quyền tiếp xúc với người ngoài, nhất là đàn ông, cha mẹ đến thăm cũng phải đứng xa. Vua chết, họ sống bên lăng mộ, không được tái giá, không được rời khỏi lăng. Một án tù chung thân theo mô hình Hán từ thời Trung Cổ mà người Việt rước về, coi là ‘sang trọng’.

Triều Nguyễn
Chụp lại hình ảnh,Các thái giám, cung nữ triều Nguyễn

Vua Minh Mạng để lại cho đời bài thuốc “Minh Mạng thang nhất dạ ngũ giao”, và mỗi đêm chọn năm cung nữ. Nếu đúng thế, thì thật tội nghiệp cho ông, ông là ‘nô lệ’ cho cung nữ hay họ là nô lệ của ông ?

Phần lớn các cung phi không biết mặt vua. Thái giám ghi tên tuổi cung nữ đều tăm tắp mỗi đêm trên những tấm thẻ tre, đặt lên bàn cho vua chọn.

Trong mắt vua Bảo Đại, không chỉ hậu cung là chuyện không thể chấp nhận, mà cả kinh thành Huế cũng chỉ là mô phỏng nhỏ bé của kiến trúc Trung Hoa.

Ông quyết định chỉ cưới một vợ như người Pháp, và cho khép lại vĩnh viễn cánh cửa của hậu cung, của quá khứ kiểu Trung Hoa.

Đây là một hành động cải cách lớn, nếu không nói là cách mạng.

Vị vua trẻ không thấy vui ở khu thành nặng nề của một công trình phòng thủ bao bọc Huế, thật trầm uất so với cảnh quan Versailles.

Lâu đài vua Pháp được trang điểm bằng tranh, tượng, thác phun nước hùng vĩ, có âm nhạc, có pháo hoa rực rỡ, nhạc kịch tinh tế, những cuộc tranh luận triết học, những vũ hội đậm đà.

Giới quý tộc, quan lại cao cấp Huế sống dựa vào thặng dư còm cõi của một xã hội buôn đầu chợ, bán cuối chợ, khép kín, nơm nớp sợ sệt.

Không có cảnh những chiếc xe song mã mầu đỏ chở các công nương mặc áo lông cáo tuyết lóng lánh mầu bạch kim đến Opera xem trình diễn nghệ thuật như Paris.

Người An Nam đầu tiên mặc quần áo kiểu châu Âu năm 1900 là một người bồi trên tàu thủy từ Pháp về. Khi xuống tàu, những người đồng hương của anh ta tụ tập lại xem. Họ trầm trồ và chờ cảnh sát tới bắt anh ta,” Georges Bois viết trên Tuần Indochine.

Chú bé Bảo Đại đi học ở Paris mặc quần sooc, áo trắng thắt nơ, đi tất trắng, giầy da. Lớn lên chú sẽ chọn các con gái của những người đồng hương kia?

Không, ông đã chọn khác.

Tình yêu màu sắc Pháp ở xứ An Nam cổ xưa

Studio chụp hình danh tiếng Harcourt ở Paris còn lưu giữ một tấm ảnh chân dung nghệ thuật của Vua Bảo Đại và Hoàng hậu Nam Phương. Gần như tất cả các minh tinh điện ảnh nghệ thuật Pháp và thế giới đều qua tay các nhiếp ảnh gia ở đây.

Tên ‘Nam Phương’ của Hoàng hậu mới có liên quan đến tên tờ báo ‘Nam Phong’ của thượng thư Phạm Quỳnh, con người uyên bác mà Vua Bảo Đại ưu ái. Đó là ‘Sắc nước hương trời phương Nam’ được gửi đến bằng ‘Ngọn gió phương nam’.

Phương ngữ của báo ‘Nam Phong’, cái tâm của người viết, hợp với tư duy đổi mới, tự cởi trói của nhà vua.

Đám cưới của vua và hoàng hậu mang lại sắc màu mới tươi tắn cho một Huế vốn u buồn, ủ dột.

Phóng viên tờ ‘Le Monde colonial’ thốt lên:

Hình bóng đôi uyên ương vàng rực uy nghi tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ làm say đắm người hoạ sĩ. Hoàng hậu Nam Phương xuất hiện rực rỡ trong nét duyên dáng tinh tế của tuổi trẻ như một huyền thoại.

Nam Phương sinh trong một gia đình sống với văn hóa Pháp. Cô gái có nhiều lựa chọn hơn là lấy vua. Thậm chí gia đình cô đã nghĩ về một hợp đồng phân chia tài sản trong trường hợp ly dị.

Thật tày đình như tội khi quân ở một vương quốc ‘ý vua là ý trời’?

Gia đình cô là gia đình chữ nghĩa. Ông của cô, Philippe Lê Phát Đạt (1841-1900), biết cả tiếng La tinh, tiếng Bồ Đào Nha. Cha của cô cũng sở hữu bằng tú tài Pháp. Chị của cô lấy một bá tước người Pháp.

Estienne d’Orves một sĩ quan hải quân quý tộc Pháp, sau này trở thành anh hùng trong Đại chiến Thế giới thứ hai, đã mượn chiếc xe nức tiếng Alfa Romeo của gia đình cô thời đó đi thăm xứ Chùa Tháp.

Bảo Đại
Chụp lại hình ảnh,Vua Bảo Đại

Rất có thể, nếu không lấy Bảo Đại, Mariette sẽ rơi vào lưới tình của chàng quý tộc. Năm lần bảy lượt tới Cochinchine, Estienne d’Orves đều ghé nhà cô. Hiện nay có tàu hộ vệ tên lửa và một bến metro tại Paris mang tên Estienne d’Orves.

Sự thành công của gia đình cô nói lên đường lối phát triển kinh tế của Pháp đã đơm hoa tại một vùng đất bán khai, nằm lấp lửng giữa An Nam và Campuchia.

Mariette mang về nhà chồng 1 triệu francs. Một số tiền không ít hơn 100 triệu đô la hiện tại.

Cả đời bà không sử dụng một xu nào tiền thuế của dân cung phụng cho triều đình trong suốt cả cuộc đời.

Những chi tiết trên được nhà sử học Pháp François Joyaux cung cấp trong cuốn sách mới ra của ông năm 2019 ‘Nam Phuong La dernière Impératrice du Vietnam‘.

Sử gia Pháp cho rằng, Hoàng hậu Nam Phương bất hạnh nhiều hơn là hạnh phúc trong cuộc đời ngắn ngủi bà được hưởng.

Câu tục ngữ ‘Ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng’ vận đúng vào hình ảnh Nam Phương Hoàng hậu.

Một vợ vua với những việc làm thiết thực cho vương quốc An Nam thời đó vượt xa với những gì Công nương Diana Frances Spencer của nước Anh đã làm, người mà Thủ tướng Tonny Blair đã ca ngợi như ”Công nương của lòng dân”.

Hoàng hậu Nam Phương không bỏ tiền ra mua chức, mà bà mang tiền nhà đi làm những chuyện chưa từng ai làm ở Việt Nam. Bà tìm hạnh phúc trong việc mang lại hạnh phúc cho những người thua thiệt, bất hạnh.

Bà cho xây cô nhi viện, để mắt tới các em bé mồ côi bị bỏ rơi. Ngày sinh nhật của bà là ngày các người tù được xét tha trước thời hạn, các trẻ em trong trường được phát kẹo và giải thi đấu bóng bàn được tổ chức ở Huế. Bà cùng với Vua Bảo Đại khánh thành hai ngôi trường mô phỏng theo mô hình trường tư thục hoàng hậu từng theo học tại Paris.

Trong album gia đình còn giữ tấm ảnh Nam Phương mặc váy đầm chụp ảnh bằng chiếc máy Rolleiflex 6×6 Vua Bảo Đại ngự trên chiếc ngai do vua Pháp Louis XVI tặng Vua Gia Long tại lễ tế đàn Nam Giao. Loại máy 6×6 huyền thoại này ngay đến những năm 90 của thế kỷ 20 vẫn còn là ước mơ không với tới của nhiều nhiếp ảnh gia Pháp.

Bà đứng ra chăm sóc giáo dục Bảo Long cùng với Agnès Staub, nhũ mẫu người Thụy Sĩ của hoàng thái tử. Sinh ra, chú bé cũng không đeo những bùa chú, vòng bạc tránh gió.

Bảo Long biết chăm sóc tiền bạc của mẹ để gia tài sinh sôi, nẩy nở. Sau thời gian phục vục tại quân đội, vị hoàng tử kế vị chọn sống khiêm nhường trong một ngôi nhà nhỏ với cô gái Pháp Isabelle Hebey, sau đó sang sống tại Anh với một cô gái khác.

Bảo Long không bao giờ trở lại Việt Nam và hành động bán chiếc kiếm danh dự của Hoàng triều được coi là rửa tay gác kiếm, đoạn tuyệt dứt khoát quá khứ của Hoàng thái tử.

Hoàng Hậu Nam Phương với thái tử Bảo Long trong album gia đình
Chụp lại hình ảnh,Hoàng hậu Nam Phương bế thái tử Bảo Long, hình trong album gia đình

Những năm tháng ở Huế của gia đình Vua Bảo Đại được miêu tả như giai đoạn đẹp nhất giữa vua và hoàng hậu. Cả hai đều có những sở thích chung. Những dự định chính trị của mình, Vua Bảo Đại đều chia sẻ với vợ.

Khi rảnh rỗi, hoàng hậu cưỡi ngựa, chơi golf, tennis, buổi tối chơi piano, đàn mandoline.

Nam Phương còn mua cho Vua Bảo Đại một tòa lâu đài ở Maroc, 200 hecta đất ở Châu Phi để thỏa ý thích săn bắn.

Nam Phương xứng đáng trong vai một hoàng hậu tân tiến?

Những biến động chính trị 1945 đã phá tan hạnh phúc gia đình.

Ra Hà Nội nhận chức cố vấn cho chính phủ Việt Minh, ông nhận ra mình đã bị lừa.

Trong hồi ký riêng ‘Le Dragon d’Annam’ của nhà xuất bản Plon ra mắt năm 1979, cựu hoàng đã nhận xét chua chát về cái ghế đại biểu Quốc hội của tỉnh Thanh Hóa, nhận được mà không cần ứng cử.

Bức điện tín gửi cho nước Pháp nhân danh nhà vua, cựu hoàng chỉ được biết qua một lời nhắn sau khi đã gửi đi… Uy tín cá nhân của ông được dùng trong việc kêu gọi nhân dân quyên góp cho Tuần lễ vàng.

Như một câu tục ngữ ”Thất vọng và nản chí là căn bệnh nặng nhất của cuộc đời”, sống xa Hoàng hậu Nam Phương và các con, ông trầm cảm và tìm đến với những người đàn bà khác.

Cuộc sống ở Pháp mới là ‘sự trở về’?

Sau khi rời Việt Nam đầu năm 1947, Nam Phương Hoàng hậu sang Pháp vĩnh viễn.

Những năm cuối đời, bà sống tại làng Chabrignac thuộc vùng Corrèze. Vùng này vốn là hẻo lánh ở miền Nam nước Pháp, dân số chỉ có 41 người trên km2, song là đất phát của hai tổng thống Jacques Chirac và François Hollande.

Không xa Chabrignac là ngôi làng Beynat, nơi sinh của nhà truyền đạo Piere Demoulin Borie, người đã sang Việt Nam dưới triều Minh Mạng và bị xử tử ở Bắc Kỳ khi mới 30 tuổi.

Trong đại sảnh Hội thừa sai Paris còn lưu giữ chiếc còng cổ năm 1838 triều đình Huế dùng để xiềng xích, tra tấn trước khi chém đầu ông. Năm 1900, Giáo hoàng Léon XIII đã ban phước cho kỷ vật đó.

Corrèze là địa danh nhớ lại tất cả quá khứ đau buồn về vương quốc An Nam.

Cách khoảng 2 giờ đi xe, tại làng St. Livrade có một cháu gái vua Minh Mạng sinh sống. Công chúa Xuân Tu cư ngụ ở đây từ năm 1958, trước cả Nam Phương sau khi chạy khỏi Việt Nam. Bà thọ đến 102 tuổi.

Hoàn toàn tình cờ, lâu đài Chabrignac cũng gần lâu đài gia đình con gái Vua Hàm Nghi, công chúa Như Lý. Người bạn của bà, một đảng viên Đảng Cộng sản Pháp André Mourand đọc trên báo một tin rao vặt bán bất động sản.

Nam Phương đến xem, chưa đi hết một vòng tòa lâu đài bà đã quyết định mua ngay mảnh đất trị giá 48 triệu francs. Một phần mua lâu đài được trả bằng tiền mặt mà Hoàng hậu sang rút tại Thụy Sĩ.

Nhắc lại là khi ông Ngô Đình Diệm hạ bệ cựu hoàng Bảo Đại, tất cả tài sản của vua đều bị tịch thu, đóng băng. Tiền của của Nam Phương là gia tài của gia đình.

Nam Phương mất ở tuổi 50. Điều làm bà vui cuối đời, không lâu trước khi đi, có lẽ là được nhìn thấy cháu gái Valerie, con của công chúa Phương Liên ra đời ngày 20/07/1963.

Năm 1963 là năm định mệnh của ba cá nhân mà tên tuổi gắn liền với Đông Dương. Nam Phương mất ngày 15/09, thì chỉ vài tuần sau, ngày 2.11.1963 tổng thống Ngô Đình Diệm cũng bị sát hại. Thủy sư đô đốc Decoux toàn quyền Đông Dương, mà sự nghiệp gắn liền với những biến động 1940-1945 cũng mất chỉ một tháng sau cái chết của hoàng hậu.

Tôi không tìm ra câu trả lời cho nỗi băn khoăn, vì sao một hình mẫu quân vương và hoàng hậu đầy thiện ý và trắc ẩn như Hoàng đế Bảo Đại và hoàng hậu Nam Phương lại không có đất sống tại Việt Nam.

Câu hỏi như xoáy vào nỗi buồn với suy nghĩ, phải chăng Việt Nam là miền đất dữ, không có đất cho những giấc mơ cất cánh?

Những điều cao đẹp vì sao thường xuyên bị đập, bị đuổi để rồi hùng hục bắt chước tứ phương, đẻ ra những bản sao quê kệch?

Âu cũng là những số phận.

Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả Phạm Cao Phong từ Paris, Pháp./ BBC