Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam

Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam

Đây là cái tên khá quen thuộc với giới sành ăn ở Hà Nội.

Mới đây, trang The Worlds 50 Best, bên cạnh đưa ra top 50 nhà hàng tốt nhất châu Á thì còn quyết định công bố con số từ 51 – 100, chính thức tăng lên thành top 100 nhà hàng. Và cũng chính vì vậy mà chúng ta vinh dự đón nhận một cái tên duy nhất của Việt Nam lọt vào top danh sách 100 nhà hàng tốt nhất châu Á. Đó là nhà hàng nổi tiếng nằm ở Hà Nội: Tung Dining.

Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 1.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 2.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 3.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 4.

Bếp trưởng Hoàng Tùng – người có công lớn nhất trong việc tạo nên Tung dining

Tung dining là một nhà hàng nằm ở trung tâm Hà Nội, ngay gần Nhà Thờ. Nhà hàng này được xem như một cú hích sáng tạo giữa lòng Thủ đô Hà Nội với mô hình tasting menu.

Dù mới chỉ mở từ cuối năm 2018, đến nay là hơn 2 năm nhưng Tung dining đã trở thành một cái tên quen thuộc và rất nổi tiếng trong giới sành ăn. Các sản phẩm ở đây được đánh giá cao không chỉ về hương vị, hình thức mà còn cả về ý nghĩa, tính ẩm thực cao.

Một số sản phẩm của Tung dining:

Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 5.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 6.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 7.

javascript:if(typeof(admSspPageRg)!=’undefined’){admSspPageRg.draw(201020);}else{parent.admSspPageRg.draw(201020);}

Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 8.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 9.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 10.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 11.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 12.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 13.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 14.
Một địa chỉ ở Hà Nội lọt top 100 nhà hàng xuất sắc nhất châu Á, là đại diện duy nhất của Việt Nam - Ảnh 15.

Cùng nằm trong danh sách này còn có những cái tên khác như Sugalabo (Tokyo, Nhật Bản), Onjium (Seoul, Hàn Quốc), Quince (Bangkok, Thái Lan)…

Theo Hạ Linh / Doanh nghiệp và tiếp thị

NGUYỄN HUY THIỆP- BI KỊCH CỦA MỘT NHÀ VĂN NHƯỢC TIỂU

May be an image of 1 person and text

Bài viết cả Nguyễn Hưng Quốc Trên Blog “TIẾNG DÂN

“Thứ Bảy, 16 tháng 2 năm 2008, Nguyễn Huy Thiệp gửi tôi email như sau:

“Anh Tuấn quý mến,“Tôi là Nguyễn Huy Thiệp. Vẫn còn nhớ lần nào anh về, ta cùng đi chơi chùa Bút Tháp, đi Bát Tràng, thế mà thoắt đã gần chục năm trời. Tôi ở Hà Nội, thỉnh thoảng có đọc anh vì Nguyên Hưng đôi khi ghé qua chơi cho sách, thâm tâm cũng có nhiều điều tâm đắc quý trọng. Tết năm nay tôi đi châu Âu, qua Ý để nhận giải thưởng văn học Nonino, gặp gỡ được nhiều người trong giới xuất bản và viết lách mới mở mắt học được nhiều điều. Hoá ra trong 20 năm cầm bút viết văn, mình như gà mù chẳng biết gì đường đi lối lại, một phần vì dốt, vì nghèo, vì nhiều thứ nữa…. Tôi mất liên lạc với Greg Lockhart ở Đại học Canberra, 20 năm trời nay không biết gì về ông ấy, anh Tuấn có thể giúp tôi liên lạc lại với Greg Lockhart được không. Được như thế tôi cám ơn nhiều, tôi cần địa chỉ email và muốn trao đổi với ông ấy về việc dịch và xuất bản sách của tôi ở châu Âu và Hoa Kỳ, điều mà chẳng ai có thể làm được có lẽ chỉ ngoài ông ấy. Năm mới xin chúc anh mạnh khoẻ và mong có ngày gặp gỡ.”“Thân mến”.

Nhận được email của Thiệp, tôi liên lạc ngay với Greg Lockhart, người đã dịch tuyển tập truyện ngắn của Thiệp, dưới nhan đề “The General Retires and Other Stories” xuất bản năm 1992. Greg có vẻ lạnh nhạt khi biết Thiệp muốn anh tiếp tục dịch các truyện khác. Anh kể tôi nghe, tuyển tập truyện ngắn anh dịch, tuy được Oxford University Press, một tên tuổi lớn, xuất bản, số sách bán được cũng rất ít. Hậu quả là tiền nhuận bút dành cho cả tác giả lẫn dịch giả đều rất thấp. Tôi không hỏi chi tiết là thấp bao nhiêu. Chỉ nghe Greg nhấn mạnh là “thấp”. Thấp đến độ, sau đó, đi Hà Nội, gặp Thiệp, anh cho Thiệp luôn cả số tiền trả cho dịch giả.

Có vẻ như Thiệp không biết điều đó.Thời ấy, người Việt còn biết rất ít thế giới bên ngoài. Nhà văn nào cũng tưởng sách dịch của mình sẽ bán được cả triệu bản và số tiền nhuận bút sẽ lên đến hàng triệu đô. Thiệp cũng thế. Khi nhận số tiền ít ỏi, anh ngỡ ngàng. Tệ hơn, theo Greg, dường như anh có ý nghĩ là bị Greg ăn chận. Quan hệ giữa hai người xấu hẳn. Lần sau, Greg đi Việt Nam, Thiệp không muốn gặp. Điều đó để lại trong Greg một nỗi cay đắng khó phai nhạt. Nói chuyện với tôi, Greg không nén được chua chát.Nghe Greg kể, tôi biết không hy vọng gì là anh sẽ tiếp tục dịch Thiệp.

Tôi bèn đề nghị với Thiệp liên lạc với Tôn-Thất Quỳnh Du, người dịch hai cuốn sách của Phạm Thị Hoài (Thiên sứ và Thực đơn chủ nhật), cả hai đều đoạt giải về dịch thuật tại Úc. Mấy ngày sau, tôi nhận được email trả lời của Thiệp:“Anh Tuấn thân mến,“Cám ơn anh về việc Quỳnh Du. Tôi đã gặp Quỳnh Du, tôi rất quý mến Du và cả hai đều có ấn tượng tốt về nhau. Tuy nhiên, giống như đối với anh, đã rất lâu tôi không có liên lạc gì bởi những điều rất lẩm cẩm và… khốn nạn nữa của… “lịch sử”!

Tình hình dịch tôi ra tiếng Anh hiện nay quả là bi đát. Người Việt chúng ta luôn luôn bị đau khổ bởi rất nhiều điều tệ hại, bởi sự ngu dốt và những kỳ thị chính trị. Ngay đến cả những người giỏi nhất cũng luôn luôn sai lầm, ngộ nhận lung tung và thiếu một tinh thần bác ái thực sự với nhau. Ai ai cũng là người khác! Điều ấy làm phân liệt, làm mất đi sự cộng hưởng trong nhiều công việc của từng cá nhân chứ chưa nói gì đến công việc của cả cộng đồng (tôi thì tôi chả tin vào công việc của bất cứ sự nhân danh cộng đồng nào).

Tôi luôn luôn vấp phải sự đố kỵ đê hèn của nhiều đồng nghiệp trong và ngoài nước. Điều này ngay bản thân anh, tôi chắc anh cũng đã nhiều lần gặp phải và chẳng còn lạ gì. Tôi mới có thư cho Greg Lockhart nói về tình hình dịch sách của tôi. Thực ra trong thư tôi chỉ đề cập đến một vài khía cạnh nhỏ của việc dịch tôi. Tôi cần một người dịch giỏi. Tôi cần một người đại diện xuất bản. Nếu hai người đó là một thì hay. Đấy cũng là một người da trắng nữa (tôi đi ra ngoài và hiểu rằng vẫn có những luật bất thành văn trong nhiều trò chơi công việc).

Tôi cần có những trợ lý trong việc xuất bản, quảng bá tác phẩm và chinh phục các danh hiệu giải thưởng. Ở Ý, tôi gặp V.S. Naipaul, ông ấy bảo tôi rằng: “Thế giới đã an bài, sẽ không có chỗ cho những người không tham dự hoặc tự cho phép mình không muốn tham dự vào cái thế giới ấy…” Trên thực tế, ở tuổi tôi (giống như nhiều người Việt Nam khác) thường cũng chẳng thiết làm việc gì nữa. Chắc tôi cũng sẽ liên lạc với Du. Tôi đang có đề nghị Greg Lockhart cộng tác với tôi và tôi cũng đang chờ sự trả lời của ông ấy. Rất cám ơn anh Tuấn đã cho những gợi ý tốt với tôi.”“Thân mến”.

Về chính trị, Việt Nam không còn là một quốc gia nhược tiểu. Tuy nhiên, về văn hoá, trong đó, có văn học, Việt Nam vẫn thuộc loại nhỏ và yếu; trên thế giới, ít ai biết và càng ít người quan tâm. Con đường đi ra với thế giới của những người cầm bút Việt Nam vẫn rất lận đận. Cho đến nay, hầu như chỉ có Bảo Ninh, với cuốn tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh”, chinh phục được nhiều độc giả. Còn lại, tất cả đều đứng bên lề của cuộc chơi quốc tế.

Tái bút: Cả hai email trên, Nguyễn Huy Thiệp đều viết không có dấu. Tôi phải đánh máy lại.

Lá thư của người đàn ông sau 24 giờ ly hôn: “Tôi cảm thấy mình là “đồ bỏ đi”, chẳng biết làm gì ngoài việc đi làm!”

Lá thư của người đàn ông sau 24 giờ ly hôn: "Tôi cảm thấy mình là "đồ bỏ đi", chẳng biết làm gì ngoài việc đi làm!"
Trên đời này thứ không mua được chính là thuốc hối hận. Có những người chỉ biết quý giá thứ gì đó khi đã mất đi. Thật nực cười, tôi phát hiện ra mình thuộc loại người này.

Sau khi ly hôn vợ được 24 giờ, người đàn ông tên Cố Điền Điền (Trung Quốc) đã chia sẻ trên trang cá nhân một bức thư giãi bày tâm sự về cuộc sống mới. Sau 24 giờ trở thành người độc thân, anh ta mới nhận ra cuộc sống không có vợ mới khủng khiếp biết chừng nào.

Dưới đây là lá thư gây sốt đó.

“Hôm qua, tôi đã ly hôn vợ. Khoảnh khắc bước chân vào Cục dân chính, tôi tràn đầy niềm vui bởi từ giờ sẽ không bao giờ phải nghe người phụ nữ này cằn nhằn nữa. Tôi có thể thản nhiên hút thuốc hoặc đi nhậu với bạn bè, về nhà không còn nhìn thấy khuôn mặt cau có và già nua của cô ấy.

Mặc dù bố mẹ tôi không đồng ý việc ly hôn và nói rằng thật đáng thương cho hai đứa trẻ, nhưng tôi đã chịu đựng nhiều năm rồi và không thể tiếp tục được nữa. Đối với các con quả thật tôi có lỗi, nhưng đều đặn đóng tiền sinh hoạt hàng tháng, chúng sẽ vẫn yêu tôi và mang họ của tôi.

Sau khi ly hôn, tôi hẹn vài người bạn đi uống bia. Họ đều ghen tị khi biết tôi bây giờ rất rảnh rỗi. Một trong những người bạn nhận được cuộc gọi từ vợ khi anh ta vừa ăn được nửa bữa cơm, hỏi khi nào về nhà. Một người khác nhận được điện thoại từ đứa con, nói rằng đợi bố về để cùng giải bài tập.

 Lá thư của người đàn ông sau 24 giờ ly hôn: Tôi cảm thấy mình là đồ bỏ đi, chẳng biết làm gì ngoài việc đi làm!  - Ảnh 1.

Lúc chưa ly hôn, vợ cũ chắc chắn sẽ gọi điện cho tôi, hỏi vài câu ngớ ngẩn với giọng điệu tức giận. Mỗi lần như vậy tôi chỉ đáp vài câu chiếu lệ rồi dập máy. Nhưng bây giờ thì khác, tôi đã tự do, sẽ chẳng ai gọi điện làm phiền và cũng chẳng ai nhắn tin giục về.

Thật sự, có vài giây trong buổi tối đó, tôi có cảm giác người từng ở bên cạnh mình không còn nữa. Nhưng ngay sau đó, cảm xúc này bị tôi lãng quên, và dự định sẽ uống rượu với bạn bè cả đêm. Nhậu đến 1h sáng tôi bắt taxi về , trời đã tối và trong nhà không có ánh đèn, tôi vô thức gọi tên “vợ” và chợt nhận ra mình đã ly hôn. Tôi nằm trên giường, khát khô cổ và muốn uống một cốc nước nhưng chẳng ai rót nước cho. Tôi định đi tắm, nhưng không tìm thấy bộ đồ ngủ của mình.

Hôm sau tôi ngủ một giấc đến 10h sáng, mở mắt ra thấy căn phòng im ắng khủng khiếp, không ai gọi tôi dậy ăn sáng. Tôi đứng dậy và đi vào bếp, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Trong tủ lạnh có thịt bò và vịt, tất cả các món yêu thích , nhưng không ai chế biến giúp tôi bây giờ. Cuối cùng tôi chọn một gói mì ăn liền. Không còn ai ngăn cản chuyện ăn đồ nhanh không tốt cho sức khỏe nữa. Trong nhà im ắng, không một tiếng động nào.

Sau khi ăn no, tôi nằm trên ghế sofa, vô tình nhặt được bài kiểm tra của con gái thứ hai rơi ở gầm ghế. Tôi mở ra xem mới biết con mình đã học tới lớp 5, phía dưới bài kiểm tra có chữ ký của vợ cũ.

Lần đầu tiên tôi phát hiện ra vợ mình làm tất cả những việc trong gia đình này.

Mới 24 giờ kể từ khi ly hôn, tôi cảm tưởng đã trải qua một tuần. Đây rõ ràng là nhà của mình, tuy sống ở đây nhưng luôn cảm thấy mọi thứ đều xa lạ.

Tôi không thể tìm thấy bộ quần áo muốn mặc, không nhớ cái bấm móng tay ở đâu. Khăn giấy vệ sinh không còn nữa, cũng chẳng biết tìm ở đâu để thay thế. Căn bếp cũng trở nên xa lạ, đã không còn mùi thơm nữa. Sàn phòng ngủ bẩn nhưng tôi chẳng muốn động tay chân.

Đột nhiên tôi cảm thấy mình đã trở thành “đồ bỏ đi”, chẳng biết làm gì ngoại trừ việc đi làm. Tôi thực sự hối hận, chỉ 24 giờ sau ly hôn, tôi bắt đầu nhớ những ngày tháng bên vợ.

Trước đây, tôi luôn nghĩ làm phụ nữ thật dễ dàng, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình mới khó nhưng giờ tôi mới phát hiện vợ mình không sống dễ dàng chút nào. Cô ấy phải làm việc không kém gì đàn ông với những công việc không tên.

Tôi thấy vợ mình già nhanh chóng, đôi khi chế nhạo cô ấy là “vợ béo” nhưng không biết lý do vì sao lại vậy. Đó là vì cô ấy ăn uống đạm bạc và không bao giờ mua các sản phẩm chăm sóc da đắt tiền, chăm chút cho bản thân.

Tôi từng không thích vợ mình cằn nhằn, nhưng giờ mới hiểu đó là cách làm của nhiều phụ nữ quan tâm tới chồng. Cô ấy dặn tôi không được hút thuốc, không nghe điện thoại khi lái xe và không uống quá nhiều rượu vào ban đêm. Cái nào trong số này không phải vì lợi ích của tôi?

Trên đời này thứ không mua được chính là thuốc hối hận. Có những người chỉ biết quý giá thứ gì đó khi đã mất đi. Thật nực cười, tôi phát hiện ra mình thuộc loại người này.

Tôi nhớ khi mới kết hôn, vợ cũ chỉ là một cô gái mỏng manh và dịu dàng. Sau này, khi sinh con, nghe cô ấy hét lên đau đớn trong phòng sinh, lúc đó tôi tự nhủ mình phải dành cả cuộc đời để bảo vệ và nâng niu vợ. Nhưng bao năm rồi tôi không cho cô ấy được sống một ngày thoải mái, có khi công việc không suôn sẻ, về đến nhà là tôi phải xả hơi vào vợ, dẫn đến cãi vã triền miên.

 Lá thư của người đàn ông sau 24 giờ ly hôn: Tôi cảm thấy mình là đồ bỏ đi, chẳng biết làm gì ngoài việc đi làm!  - Ảnh 2.

Tôi thấy trên mạng có câu: Đàn ông bất tài thích quát mắng vợ.

Tôi từng ghét và phản đối câu nói này, bây giờ nghĩ lại, có lẽ tôi quá bất tài, không thể cho cô ấy và hai đứa con điều kiện sống tốt . Đôi khi cô ấy vu vơ nói kiếp sau sẽ không muốn trở thành phụ nữ, giờ thì tôi mới hiểu.

Chỉ một ngày sau ly hôn, tôi phát hiện ra trong gia đình có quá nhiều việc đều do cô ấy làm. Không phải ngày một ngày hai mà là hơn mười năm rồi, tôi cũng tự hỏi bản thân ngoài việc kiếm tiền cho gia đình, mình còn làm được gì nữa không?

Tôi không nấu ăn, không giặt quần áo, thậm chí không buồn vò đôi tất bẩn cũng như chưa bao giờ đi đổ rác. Tôi cũng không kèm bài tập về nhà cùng con và chưa khi nào đưa con đến trường. Ngay cả khi bố mẹ tôi bị ốm, vợ cũng là người phải chăm sóc.

Cô ấy ăn uống đạm bạc và không bao giờ chịu mua những thứ đắt tiền, nhưng lại rất hào phóng với tôi, vì sợ chồng mất mặt bên ngoài. Cô bận rộn nhất khi gần đến Tết, không chỉ dọn dẹp nhà cửa mà còn chuẩn bị những bữa cơm thịnh soạn.

Và bây giờ, tôi đã ly hôn với cô ấy.

Tôi từng nghĩ ly hôn nhất định sẽ tìm được người khác tốt hơn, trẻ trung hơn. Nhưng soi gương thấy cái bụng bia nhô cao và mái tóc thưa dần, có lẽ chẳng còn ai yêu tôi như cô ấy từng yêu.

Cuộc đời của một người phụ nữ, kể từ khi kết hôn, giống như dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho một người đàn ông. Điều một người đàn ông cần là bảo vệ, cưng chiều và coi vợ như một công chúa nhỏ.

Giờ tôi đã hiểu chân lý này, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Nếu ông trời cho tôi một cơ hội, tôi sẽ không bao giờ cãi nhau với cô ấy nữa, và cũng không nói câu “ly hôn” một cách bốc đồng.Những người ưu tú thường không thích kết hôn, vì: Đàn bà nhìn túi tiền, đàn ông nhìn diện mạo…

Theo Minh Khang / Doanh nghiệp và tiếp thi

Chẳng cần “dài dòng văn tự”, chiếc email này đã xuất sắc vượt qua hơn 1000 đối thủ khác để rút túi 500.000 USD từ Mark Cuban

Chẳng cần “dài dòng văn tự”, chiếc email này đã xuất sắc vượt qua hơn 1000 đối thủ khác để rút túi 500.000 USD từ Mark Cuban

Một email chinh phục Mark Cuban mới được tiết lộ gần đây đã chứng minh vấn đề cốt lõi nhất để có một cuộc đàm phán thành công mà không phải ai cũng biết.

Một người sáng lập ban đầu không có sản phẩm nhưng đã nhận được khoản tài trợ 500.000 đô la từ Mark Cuban bằng cách gửi cho vị tỷ phú này một e-mail “lạnh lùng”.

Dhruv Ghulati, cựu học viên TechStars và Doanh nhân đầu tiên, là cha đẻ sáng lập của Factmata, chuyên sử dụng AI để phân tích nội dung để phát hiện ngôn từ kích động và thù địch. Nhiệm vụ của nó là loại bỏ những thông tin sai lệch trên mạng. 4 năm trước, Ghulati bắt đầu công ty có trụ sở tại London của mình bằng cách vay thế chấp với số tiền khoảng 33.000 đô la.

Họ đã nhận được khoảng 75.000 đô la tiền tài trợ từ Google. Không dừng lại ở đó Ghulati còn gửi email cho các đối tác tiềm năng, một trong số các “ông lớn” mà anh hướng đến là Mark Cuban.

Chẳng cần “dài dòng văn tự”, chiếc email này đã xuất sắc vượt qua hơn 1000 đối thủ khác để rút túi 500.000 USD từ Mark Cuban - Ảnh 1.

 Kết quả là Cuban đã đầu tư 250.000 đô la ngay lập tức và tiếp tục trao thêm 250.000 đô la 9 tháng sau đó. Gần đây, Ghulati đã chia sẻ email đầu tiên thu hút được sự cân nhắc của vị tỷ phú nổi tiếng là khó tính này. Đây là nội dung văn bản hoàn chỉnh:

“Kính gửi ông Cuban,

Xin lỗi vì bức thư thẳng thắn của tôi. Tôi là cha đẻ của một công ty khởi nghiệp được Google hậu thuẫn có tên là Factmata, sử dụng trí thông minh tổng hợp để thực hiện kiểm tra và tham chiếu thực tế tự động. Chúng tôi là một đội ngũ gồm ba nhà nghiên cứu và nhà khoa học NLP với hơn 30 bài báo được tiết lộ và trích dẫn bên trong xử lý ngôn ngữ thuần túy, trả lời câu hỏi và trích xuất dữ liệu. Hiện tôi đang gây quỹ từ những cá nhân quan tâm đến vấn đề thông tin sai lệch trực tuyến, muốn hạn chế sự tiêu cực trong giới truyền thông và thay đổi các nội dung trực tuyến theo hướng tích cực hơn. Tôi có thể cung cấp thêm thông tin nếu ông tò mò về lĩnh vực của chúng tôi. Đặc biệt, tôi mong có thể gặp mặt và trao đổi trực tiếp với ông về chủ đề này.

Hy vọng nhận được phản hồi từ ông,

Trân trọng!

Dhruv”

Email ngắn gọn này đã xuất sắc thu hút sự chú ý ngay từ 2 giây đầu tiên để vượt qua hơn 1000 email khác mà Mark Cuban nhận mỗi ngày. Dưới đây là lý do vì sao đây được coi là một email “thành công”:

1. Sử dụng e-mail

Trong trường hợp bạn đang liên hệ với ai đó để giới thiệu hoặc yêu cầu một thứ gì đó, hãy bắt đầu bằng cách xác định xem đối phương thích làm việc bằng cách nào. Trong trường hợp của Cuban, ông được biết đến là thích email (và các tin nhắn nội dung văn bản) hơn các loại hình giao tiếp khácjavascript:if(typeof(admSspPageRg)!=’undefined’){admSspPageRg.draw(4132);}else{parent.admSspPageRg.draw(4132);}

Gửi email ngắn gọn thường là phương pháp hiệu quả để thu hút mọi người – Delaney chia sẻ anh ta thường sử dụng e-mail ngắn gọn đối với các nhà giao dịch tiềm năng hoặc khách hàng tiềm năng.

2. Đi thẳng đến mục đích

Đó là lưu ý mà Cuban nhấn mạnh sau khi đã đọc qua rất nhiều email khác nhau. Nếu ông ấy không biết chính xác nội dung email trong vòng hai giây, vị tỷ phú sẽ chuyển sang email tiếp theo ngay lập tức. Câu thứ hai nhanh chóng và rõ ràng cho Cuban biết chính xác những gì mình muốn biết và lý do Ghulati liên lạc.

3. Nắm bắt đến từng chi tiết

Chẳng cần “dài dòng văn tự”, chiếc email này đã xuất sắc vượt qua hơn 1000 đối thủ khác để rút túi 500.000 USD từ Mark Cuban - Ảnh 2.

Với tính chất táo bạo của Factmata, câu tiếp theo đã xuất sắc gi điểm. Người bình thường sẽ đưa vào một hoặc hai nhận xét liên quan đến bản chất tai hại của thông tin giả mạo. Điều đó thật vô nghĩa. Ghulati cũng có thể viết ra tiềm năng to lớn của sản phẩm của mình để biến trang web và thế giới trở thành một nơi tuyệt vời hơn. Điều đó không khác gì một tuyên bố “quá đà” và kéo theo cả email sẽ được chui vào thùng rác.

Vì vậy, Ghulati đã tận dụng khéo léo câu nói sau đó của mình để đưa ra bằng chứng cho khái niệm mà anh ta và các đồng đội của mình thực sự có thể tạo ra sản phẩm AI có thể xác định thông tin giả mạo. Cụm từ “được Google hậu thuẫn” trong câu trước đó cũng đã làm được điều đó.

4. Gợi ý cung cấp thêm thông tin

Đó là một trong những cách tốt nhất để kết thúc một email ngắn gọn. Ghulati nói rõ rằng anh ta đang hướng đến đến những đối tác quan tâm đến chủ đề này. Tuy nhiên, câu hỏi của anh ấy rất khiêm tốn – cung cấp thông tin bổ sung theo yêu cầu của bên Mark Cuban. Bằng cách đó, Ghulati thể hiện rằng anh ấy chú trọng những thông tin mà Cuban cần biết và các ý kiến của ông.

Ghulati nhận được phản hồi nhanh chóng về những thông tin cần gửi thêm. Ngay lập tức, anh đã nắm bắt cơ hội và gửi lại một email ngắn gọn nhưng đầy đủ các thông tin được yêu cầu như về cách sản phẩm sẽ hoạt động và tập đoàn công nghệ nào đang ủng hộ nó. Anh ấy cũng đưa ra một bản giới thiệu để phía Cuban có cái nhìn tổng quan nhất.

Delaney chỉ ra rằng Dhruv Ghulati chỉ mất sáu email, cùng với một email sơ bộ để thuyết phục Mark Cuban đầu tư, sớm hơn so với suy đoán của ông. Điều này chứng minh một email thành công không nhất thiết phải quá phức tạp hay chứa quá nhiều thông tin trong đó. Người thông minh sẽ biết cách tập trung vào những vấn đề quan trọng nhất, từ đó thuyết phục đối phương theo cách nhanh chóng nhất.

Nguồn: Inc

Thuỳ Anh

Theo Doanh nghiệp và Tiếp thi

Sách mới của George J. Veith muốn viết ‘công bằng hơn’ về ông Nguyễn Văn Thiệu

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu năm 1972
Chụp lại hình ảnh,Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu năm 1972

Một cuốn sách lịch sử, do George J. Veith bằng tiếng Anh, vừa ra mắt, phân tích 20 năm tồn tại của Việt Nam Cộng Hòa, và đặc biệt đưa Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu vào trung tâm sách.

Sách do Encouter Books ấn hành năm 2021, có tựa Drawn Swords in a Distant Land: South Vietnam’s Shattered Dreams (Đấu Kiếm Vùng Đất Xa: Những Ước Mơ Tan Vỡ của Nam Việt Nam).

Ông George J. Veith từng nổi tiếng nhờ cuốn sách Black April – THE FALL OF SOUTH VIETNAM, 1973-75, in năm 2013.

Nhân vật chính trong sách là Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (1923-2001), mà tác giả cho rằng ông cố gắng mô tả nhân vật này công bằng hơn các tư liệu trước đây.

Trong cuốn thông sử mới nhất, George Veith cho rằng ông Thiệu không phải là nhà độc tài “tham ô, xấu xa như phe Tả phản chiến miêu tả, cũng không phải là con rối của Mỹ”.

Tác giả khẳng định ông Nguyễn Văn Thiệu có hai mục tiêu chính.

Một là chiến thắng các đối thủ bằng mọi giá.

Hai là muốn xây dựng miền Nam thành nhà nước hiện đại, thoát nghèo và rồi sẽ tiến gần tới nền dân chủ.

Tác giả so sánh ông Thiệu có nhiều điểm gần gũi với Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan và Park Chung-hee ở Hàn Quốc.

Ronald Reagan, thăm Sài Gòn trong tư cách đặc sứ của Tổng thống Richard Nixon năm 1971
Chụp lại hình ảnh,Ronald Reagan, thăm Sài Gòn trong tư cách đặc sứ của Tổng thống Richard Nixon năm 1971

Ông nhận định chế độ Việt Nam Cộng Hòa muốn cùng lúc đạt hai mục tiêu: đánh bại Cộng sản và xây dựng nhà nước hiện đại.

Nhưng trong 20 năm tồn tại, Sài Gòn đã thất bại trong cả hai mục tiêu vì hai mục tiêu này gắn chặt với nhau, thua cái này thì cũng mất cái còn lại.

Điều quan trọng nhất là sau khi Mỹ rút năm 1973, Việt Nam Cộng Hòa không còn đủ sức mạnh quân sự và kinh tế.

Mặc dù không còn tồn tại, chế độ Việt Nam Cộng Hòa vẫn tiếp tục thu hút sự quan tâm của các sử gia.

Cuốn sách của George J. Veith là ví dụ mới nhất muốn xem xét lại lịch sử đẫm máu của miền Nam Việt Nam.

BBC