Ngôi chùa xây trên pháp trường giữa trung tâm Hà Nội

Đứng giữa vườn chùa tĩnh lặng, khó có thể hình dung nơi đây xưa kia là pháp trường, và ngày nay thuộc về khu vực trung tâm đầy náo nhiệt của thủ đô Hà Nội.

Nằm ở góc phố Kim Mã – Giang Văn Minh, quận Ba Đình, chùa Kim Sơn vừa là một công trình kiến trúc Phật giáo tuyệt đẹp, vừa là di tích lịch sử quan trọng của mảnh đất Thăng Long – Hà Nội.

Theo sử sách, chùa được xây trên vùng đất xưa thuộc trại Kim Mã trong vùng Thập Tam Trại, nằm ở phía Tây thành Thăng Long. Nhiều thế kỷ trước, khu vực này là pháp trường, nơi xử trảm các tội nhân.

Để siêu độ cho vong hồn các tội nhân bị hành quyết, người dân thôn Mã Trại đã dựng am Vạn Linh bằng gỗ lợp cỏ tranh. Đây chính là tiền thân của chùa Kim Sơn.

Vào năm 1789, khi Vua Quang Trung đưa quân về thành Thăng Long và đại chiến với quân Mãn Thanh ở Đống Đa, hàng nghìn liệt sỹ Tây Sơn tử trận đã được quy tập về thôn Mã Trại, tạo thành một thành nghĩa trang.

Am thờ cũ từ đó trở thành nơi thờ tự nghĩa quân Tây Sơn. Vào năm 1881, am bị đổ do bão và được nhân dân dựng lại bằng gạch ngói, tô tượng Phật để thờ, thường gọi là chùa Tàu Ngựa hay chùa Tàu Mã. Năm 1898, chùa trùng tu, đổi tên là Kim Sơn.

Năm 1932, chùa Kim Sơn được xây lại và trở thành một ngôi chùa có quy mô bề thế, không gian rất đẹp với hồ nước, bình phong, cổng gỗ, sân gạch, các tòa nhà được xây theo lối truyền thống với khung gỗ chạm trổ tinh xảo, mái lợp ngói ta.

Về tổng quan, kiến trúc chùa gồm tòa chính điện ở điện ở trung tâm, hai bên có đền thờ Mẫu và đàn Vạn Linh. Dù đã được trùng tu trong những năm gần đây, chùa vẫn giữ được những nét kiến trúc có từ gần 100 năm trước.

Chùa hiện lưu giữ nhiều pho tượng có giá trị nghệ thuật cao, trong đó có các tượng đưa về từ chùa Linh Sơn ở phố Nguyễn Trường Tộ bị bom Mỹ đánh sập năm 1967. Chính điện có pho tượng Phật bằng đồng nguyên khối đúc liền, được coi là một tuyệt tác nghệ thuật Phật giáo.

Bất chấp làn sóng đô thị hóa của thủ đô Hà Nội, chùa Kim Sơn vẫn giữ được khoảng không gian xanh hấp dẫn với khu vườn rộng tràn ngập cây cối phía trước chính điện.

Đứng giữa vườn chùa tĩnh lặng, khó có thể hình dung nơi đây xưa kia là pháp trường, và ngày nay thuộc về khu vực trung tâm đầy náo nhiệt của đô thị lớn thứ hai Việt Nam.

Với những giá trị to lớn về lịch sử và kiến trúc nghệ thuật, chùa đã được công nhận là Di tích lịch sử – văn hóa cấp quốc gia vào năm 1985.

Ngày nay, chùa Kim Sơn là một ngôi chùa nổi tiếng, thu hút đông đảo du khách gần xa đến tham quan chiêm bái vào các dịp lễ Tết ở Hà Nội.

Theo KIẾN THỨC

Djokovic xô đổ kỷ lục của Federer

Từ cậu bé ốm yếu, Novak Djokovic đang dần xây dựng “đế chế” trong làng quần vợt khi liên tục xô đổ những kỷ lục.

Bình luận
Djokovic vuot Federer anh 1

Ngày 8/3, Novak Djokovic vượt qua Roger Federer để trở thành tay vợt nam có nhiều tuần nhất đứng ở vị trí số một thế giới. Tay vợt Serbia đã có tổng cộng 311 tuần trên đỉnh ATP Ranking, và con số này vẫn chưa dừng lại.

Hành trình lên ngôi số một gian nan

Tháng 6/1992, ở một xóm nhỏ vùng núi Serbia, cậu bé 5 tuổi gầy gò đứng sau hàng rào xem các bạn đồng trang lứa chơi quần vợt. Huấn luyện viên Jelena Gencic đã mời cậu bé tham gia buổi tập. Ngay lập tức, cô nhận ra tài năng của cậu bé đó, bởi từng huấn luyện Monica Seles thuở mới vào nghề. Vào cuối buổi chiều đầu tiên của buổi tập, Gencic biết rằng cô có trong tay một tài năng đẳng cấp thế giới.

Tên của cậu bé là Novak Djokovic. Cha mẹ cậu sở hữu một nhà hàng pizza và bánh kếp đối diện sân quần vợt. Gencic đã dẫn cậu bé đến nhà hàng của cha mẹ và nói với họ: “Bạn có một thần đồng. Khi 17 tuổi, cậu ấy sẽ nằm trong top 5 thế giới”.

Tài năng của Novak nở muộn hơn cô dự đoán, khi thứ hạng của anh dao động từ vị trí thứ 515 đến vị trí thứ 128 lúc 17 tuổi. Tuy nhiên, hãy xem xét dự đoán của Gencic táo bạo như thế nào.

30 năm sau, làng quần vợt đón chào một kỳ tích đáng kinh ngạc mà ngay cả Gencic cũng không thể tưởng tượng được. Chàng trai xuất thân khiêm tốn, từ đất nước Serbia bị chiến tranh tàn phá, giờ đã giữ ngôi số 1 trên bảng xếp hạng ATP tới 311 tuần, nhiều hơn bất kỳ tay vợt nam nào khác trong môn thể thao này.

Djokovic vuot Federer anh 2
Djokovic sẽ còn duy trì ngôi số một trong thời gian dài. Ảnh: ATP.

Những tố chất của Djokovic gồm chân, sự tập trung và trên hết là khao khát thành công đã thúc đẩy sự nghiệp đáng kinh ngạc của anh. Chỉ có 26 tay vợt nam đạt được vị trí số 1 kể từ khi bảng xếp hạng ATP ra đời năm 1973. Với tất cả sự tôn trọng dành cho những nhà vô địch đó, không ai khao khát ở lại ngôi đầu như Novak Djokovic.

Anh đã chiến đấu bằng sức mạnh và đôi khi ngạo mạn trên hành trình của mình. Anh góp vui khi đóng giả những tay vợt khác. Anh ăn cỏ trên sân trung tâm ở Wimbledon, xé áo sau chiến thắng như một đô vật chuyên nghiệp, cầu xin đám đông công nhận sự xuất sắc của mình hay trao cho họ những nụ hôn gió. Song có lúc, anh tỏ thái độ khó chịu, không xin lỗi.

Djokovic giống như chinh phục đỉnh Everest trong lần đầu tiên chiếm được vị trí số 1 ATP, vào tháng 7/2011. Anh đánh bại Andy Murray và Roger Federer trên đường giành chức vô địch Australian Open. Sau đó, anh lại vượt qua Federer để vô địch Dubai. Tiếp đến, anh hạ cả Federer và Rafael Nadal để lên ngôi Indian Wells.

Anh đánh bại Nadal để vô địch Miami Masters, sau đó hạ tay vợt người Tây Ban Nha trên sân đất nện trong trận chung kết Madrid Masters và Rome Masters. Anh một lần nữa đánh bại Nadal tại chung kết Wimbleon, với thành tích 48-1 trong năm. Anh ăn mừng chiến thắng và lần đầu lên ngôi vị số 1 bằng cách ngấu nghiến một vài ngọn cỏ.

“Tôi sinh ra để trở thành một nhà vô địch quần vợt. Chúng tôi đều biết tình hình đất nước mình, cuộc chiến như thế nào… Chúng tôi đã phải trải qua một chặng đường khó khăn, điều đó khiến chúng tôi có tinh thần mạnh mẽ”, Djokovic chia sẻ.

Sau chiến thắng, anh nhận được sự chào đón như người hùng ở quê nhà Belgrade, nơi ước tính có khoảng 100.000 người đã đến ăn mừng, nhưng anh không ngủ trên vinh quang. Sau khi trở thành số 1 thế giới, Nole đã giành được các danh hiệu liên tiếp ở Montreal, Cincinnati và sau đó kết thúc một trong những năm đáng chú ý nhất trong lịch sử quần vợt bằng cách đánh bại Federer và Nadal trên đường vô địch US Open lần đầu tiên.

Cuộc đua gian truân

Ngọn lửa trong Djokovic bùng cháy, nhưng đó chỉ là vài tuần đầu tiên trong hành trình 311 tuần đứng ngôi số một. Tay vợt Serbia đã chiến đấu chống lại những đối thủ giỏi nhất để đạt được thành tựu đáng mơ ước.

Để thấy được thành tích mà Djokovic đạt được to lớn tới cỡ nào, không chỉ phải so sánh với những nhà vô địch trước đó, mà còn cả những chướng ngại vật mà anh đã vượt qua trong sự nghiệp.

Chỉ có 9 người ở vị trí số 1 trong ít nhất 100 tuần và tất cả họ đều ở vạch xuất phát. Nole vượt qua Andre Agassi (101 tuần), Rafael Nadal (102 tuần) và Bjorn Borg (109 tuần) vào năm 2014, ở tuổi 27. Năm 2015, anh vượt qua John McEnroe (170 tuần). Lúc này trong cuộc đua, phía trước anh vẫn còn có Jimmy Connors (268), Ivan Lendl (270), Pete Sampras (286) và Roger Federer (310).

Sau thời gian thống trị ở vị trí số 1 từ ngày 7/7/2014 đến ngày 6/11/2016, Nole dường như lái xe chệch hướng. Anh không giành được danh hiệu nào trong một mùa giải bị chấn thương vào năm 2017 và bước vào mùa hè năm 2018 với thứ hạng ngoài top 20. Với Nadal, Federer, Murray và những tay vợt khác cạnh tranh quyết liệt, một số người cho rằng thời Djokovic qua thời đỉnh cao sau tuổi 31. Tuy nhiên, những nghi ngờ như vậy luôn khơi dậy ngọn lửa trong anh. Nole đã trở lại bằng 2 chức vô địch ở Wimbledon và US Open năm đó.

Ngôi sao của Serbia trở lại và tới năm 2019, anh vượt qua Connors và Lendl về số tuần đứng ngôi số một. Năm 2020, anh bảo vệ ngôi vị của mình với thành tích 41 trận thắng, 5 trận thua trong mùa giải kỳ lạ và khó khăn nhất của lịch sử quần vợt. Nole tiến thêm một bước khi vượt qua Pete Sampras.

Djokovic vuot Federer anh 3
Djokovic vươn lên dẫn đầu cuộc đua và khó ai có thể bắt kịp. Ảnh: ATP.

Cuộc đua chỉ còn Djokovic và Federer. Tay vợt người Serbia đã đeo bám Federer trong cả sự nghiệp. “Tàu tốc hành” lần đầu tiên vươn lên vị trí số 1 ở tuổi 22, còn Novak ở tuổi 24. Novak đạt 100 tuần ở ngôi số một khi 26 tuổi, trong khi Federer 24 tuổi. Federer đạt mốc 300 tuần trên đỉnh bảng ở tuổi 31, còn Novak ở tuổi 33.

Djokovic có thể vượt qua số danh hiệu Grand Slam mà Federer và Nadal cùng nằm giữ, nhưng anh luôn là người phải đuổi theo trong nhiều năm. Nole từng bị đánh giá thấp hơn nhiều so với 2 đối thủ còn lại trong “Big 3” ở thời gian đầu sự nghiệp. Điều này khiến cho thành tích của anh càng trở nên ngọt ngào hơn. Khi anh vượt qua Roger Federer về số tuần đứng ngôi đầu, đó thực sự là đỉnh cao của cả sự nghiệp, hy sinh và cống hiến cho nghề nghiệp.

“Trong môn thể thao của chúng tôi, việc giành nhiều Grand Slam nhất và giữ vị trí số 1 càng lâu càng tốt là hai mục tiêu lớn nhất”, Djokovic nói sau khi vượt qua Sampras năm ngoái.

Nỗ lực không mệt mỏi

Djokovic phải làm việc chăm chỉ, nỗ lực hơn bất kỳ tay vợt nào để đứng trên ngôi số một. Đầu sự nghiệp, anh không kiếm được nhiều điểm từ các pha giao bóng và hiếm khi tung ra những cú thuận tay với vận tốc 145 km/h. Sức mạnh lớn nhất của Novak luôn là tinh thần. Khả năng kỳ lạ của tay vợt Serbia là tập trung và giữ bình tĩnh ở những điểm quan trọng, chuyển sang “chế độ khóa” trong các loạt tie-break, giúp anh có được thành công hôm nay.

Đáng chú ý, Djokovic đã ở trên đỉnh cao quá lâu trong kỷ nguyên vàng của quần vợt. Anh chiến đấu và thường xuyên vượt qua hai trong số những huyền thoại vĩ đại nhất trong môn thể thao này, cùng một loạt các tay vợt tên tuổi như Andy Murray, Juan Martin del Potro, Stan Wawrinka, Dominic Thiem. Djokovic đều vượt trội về thành tích đối đầu với những đối thủ này, kể cả Federer và Nadal.

Bước sang mùa giải 2021, một số dự đoán cho rằng những kẻ thách thức như Thiem và Daniil Medvedev có thể sẽ giành vị trí số 1 từ tay Djokovic. Tay vợt người Serbia đáp lại bằng cách giành chức vô địch Australian Open thứ 9 trong sự nghiệp, khi thắng Medvedev sau 3 set chóng vánh.

Ở tuổi 33, Djokovic vẫn còn rất phong độ. Chế độ thể dục, dinh dưỡng và yoga có thể sẽ giúp anh thi đấu ở cấp độ cao nhất trong nhiều năm tới. Anh trẻ hơn Federer 6 tuổi và viễn cảnh noi gương tay vợt người Thụy Sĩ để thi đấu thêm vài năm nữa sẽ khiến bất kỳ tay vợt nào khác cảm thấy e dè trong việc chinh phục ngôi số một.

Djokovic vuot Federer anh 4
Khó cản Djokovic. Ảnh: ATP.

Sau khi lập kỷ lục 311 tuần trên ngôi số một, Djokovic vẫn còn động lực thi đấu để phá vỡ những kỷ lục khác. Anh đang đua tranh với Federer và Nadal về số danh hiệu Grand Slam, khi kém hai đồng nghiệp 2 danh hiệu. Và Novak cần thêm 28 danh hiệu ATP Tour nữa để vượt qua mốc 109 chức vô địch của Jimmy Connors.

Trong mọi trường hợp, ngay cả khi Novak không thể thắng thêm một trận nào nữa, câu chuyện về anh vẫn luôn là niềm cảm hứng cho môn thể thao này. Trong những năm đầu đi sự nghiệp, thể lực của anh còn hạn chế, thậm chí phải nghỉ thi đấu một số trận. Có lúc, Novak cho rằng anh sinh ra không đúng thời điểm và ngụ ý rằng bản thân chẳng thể nào thay thế được Federer và Nadal. Tuy nhiên, anh đã chiến đấu để lên đến đỉnh cao, hoàn thiện bản thân hơn mỗi ngày.Djokovic: ‘Đợi thêm vài năm nữa nhé, Medvedev’ Hai ngôi sao tennis cho thấy tình bạn tuyệt vời sau trận chung kết Australian Open chiều 21/2 (giờ Hà Nội).

Duy Minh (Theo: ATP)

Người có 3 đặc điểm này hầu như càng sống phúc càng mỏng: Nếu có, hãy sửa ngay!

Hãy xem 3 đặc điểm đó là gì.

Theo cuốn “Thái căn đàm” (Trung Quốc), có phúc chính là giảm bớt được những chuyện vụn vặt, việc tai hại nhất đời người là con người có những suy nghĩ không cần thiết.

Chỉ có những người làm việc chăm chỉ mới hiểu được rằng hạnh phúc là giảm bớt được những vấn đề nhỏ nhặt; Và chỉ có người ôn hòa nhã nhặn mới hiểu được rằng suy nghĩ lung tung sẽ gây ra tai họa.

Hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời con người là sống vô lo vô nghĩ, và tai họa lớn nhất chính là quá nhạy cảm đa nghi.

Chỉ có những người thường xuyên vất vả bận rộn mới hiểu được niềm hạnh phúc khi được thanh nhàn; Chỉ có người bình tĩnh nhã nhặn mới hiểu được rằng đa nghi sẽ mang đến tai họa.

Từ đó có thể thấy, ít chuyện chính là phúc, đa nghi chính là họa!

Cách trân trọng hạnh phúc của Tăng Quốc Phiên chính là:

“Không nên quá cầu toàn và phải biết trân trọng hạnh phúc, hoa chưa nở hết, trăng chưa tròn mới là phong cảnh đẹp nhất của nhân gian. Khi có phúc thì nên biết tiết kiệm cũng như trân trọng, biết chia sẻ với người khác, khi có quyền có thế thì không nên cậy quyền cậy thế ép người quá đáng, nếu không sẽ phải nhận lấy quả đắng.”

Vậy thì những người bình thường như chúng ta nên làm để tích phúc cho bản thân, để bản thân được sống vui vẻ, hạnh phúc? Những hành vi nào có thể sẽ khiến thần may mắn ít ghé thăm chúng ta?

Về cơ bản, những người càng sống càng bạc phúc thường có 3 đặc điểm chung dưới đây.

Thích than phiền và hay tức giận

Nếu một người luôn thích than phiền về cuộc sống, dù cho cơ hội có đến trước mắt thì cuối cùng nó cũng sẽ lặng lẽ bỏ bạn mà đi, vì khi nó đến bên cạnh bạn, bạn lại chỉ biết than phiền và không kịp chuẩn bị gì để chào đón nó.

Người có 3 đặc điểm này hầu như càng sống phúc càng mỏng: Nếu có, hãy sửa ngay! - Ảnh 2.

May mắn sẽ vì thế mà càng ngày càng ít, cuối cùng “phúc” trở thành thứ xa xỉ với bạn.

Chẳng ai thích những người hay than phiền và hay tức giận, ông trời cũng vậy. Bạn bỏ ra thứ gì sẽ nhận về thứ đó, công sức bạn bỏ ra bao nhiêu sẽ được hoàn trả lại bấy nhiêu.

Trong tâm lý học có một khái niệm, gọi là “sở tư tức sở kiến”, ý nghĩa chính là: Trong lòng bạn nghĩ đến thứ gì thì sẽ nhìn thấy thứ đó!

Cũng giống như vậy, nếu một người thích than phiền và hay tức giận, tất cả những gì anh ta nhìn thấy sẽ đều là những đám mây đen, là mặt xấu của bản chất con người và là các vấn nạn của xã hội.

Cho dù “Nữ thần may mắn” giáng trần thì anh ta cũng không thấy, không biết, cứ tiếp tục than phiền, may mắn đến tay cũng sẽ chạy đi mất.

Vì vậy mới nói chúng ta nên bớt than phiền và bớt tức giận, phải học cách thấu hiểu bao dung, kiên trì giữ vững ý chí, chăm chỉ làm việc, chịu được nghèo khổ, chịu được uất ức, làm được việc, có chính kiến và biết khoan dung độ lượng!

Và về cơ bản, người càng sống càng vô phúc đều có đặc trưng này – thích than phiền và hay tức giận!

Không giữ chữ tín, nói một đằng làm một nẻo

Ở một mức độ nào đó, xã hội hiện đại được xem là một “xã hội tín dụng”.

Cho dù hiện tại bạn không có tài năng gì và cũng không có nhiều tiền, nhưng chỉ cần mức tín dụng của bạn tốt thì có rất nhiều ngân hàng lớn sẽ làm thẻ tín dụng cho bạn, bạn bè cũng sẽ vui vẻ khi cho bạn mượn tiền.

Người có 3 đặc điểm này hầu như càng sống phúc càng mỏng: Nếu có, hãy sửa ngay! - Ảnh 4.

Nhưng nếu một người không trọng chữ tín, thích lật lọng thì dần dần mọi người sẽ tránh xa anh ta ra.

Không có ai thích làm bạn với người thích lật lọng, không trọng chữ tín cả, cái này gọi là “người làm trái với đạo nghĩa sẽ rơi vào thế bị cô lập”.

Vì vậy ở trong xã hội, những người như thế này thường bị rơi vào cảnh khốn cùng, càng đừng nhắc đến việc sẽ gặp được nhiều may mắn!

Tỏ ra quá thông minh

Tại sao nói “người quá thông minh” cũng là người không có phúc?

Bởi vì “Thông minh quá thì bị thông minh hại”, cơ quan tính toán quá thông minh ngược lại sẽ làm hại đến tính mạng của người đó.

Mọi vật trên đời đều có hai mặt chính phản, âm dương, nếu như bị nghiêng lệch về một bên thì sẽ vật cực tất phản (sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại), quá mức thông minh chính là ngu ngốc.

“Nước trong quá thì không có cá, người tốt quá thì không ai chơi”, người thông minh quá sẽ không có bạn bè và mất đi nhiều cơ hội, từ đó càng ngày họ càng gặp ít may mắn!

Tăng Quốc Phiên từng nói: “Cậy mình có tài mà tự mãn, tự tâng bốc mình thì sẽ bị tiểu nhân ghen ghét, đồng thời cũng bị quân tử xem thường.”

Từ đó có thể thấy, người thông minh sẽ dễ dàng trở nên kiêu ngạo, vì vậy mới có câu “Từ xưa đến nay, người tài khắp thiên hạ đều bại bởi một chữ kiêu ngạo”!

Người có 3 đặc điểm này hầu như càng sống phúc càng mỏng: Nếu có, hãy sửa ngay! - Ảnh 6.

Ảnh minh họa.

Hơn nữa, những người bị người khác ghét cũng không thể tránh khỏi một chữ kiêu, nếu như cuộc đời đổ vỡ thì may mắn tất nhiên cũng sẽ rời đi!

Người thông minh quá thì đức mỏng, người tài hoa quá thì bạc phận!

Dương Tu bị Tào Tháo giết hại, chính là vì ông thích thể hiện sự thông minh của bản thân mình trước mặt Tào Tháo.

Một người biểu hiện quá mức thông minh và khéo léo sẽ tự hủy hoại nhân duyên của chính mình, cũng chính là tự cắt đứt may mắn mà ông trời ban cho họ.

Vì vậy khi chúng ta đối nhân xử thế chúng ta cũng phải biết giả vờ ngờ nghệch, khiêm tốn lễ phép, học cách giấu tài năng, không muốn bị ghen ghét thì phải biết ẩn mình, như thế mới có thể gặp nhiều may mắn!

Và về cơ bản thì người bạc phúc, phúc mỏng đều có đặc trưng này, đó chính là quá mức thông minh!

Theo TrithucTre

Câu chuyện về người phụ nữ có chỉ số IQ cao nhất thế giới – 228

Nếu được hỏi ai là người thông minh nhất thời hiện đại, có lẽ bạn sẽ nghĩ đến Elon Musk hoặc Steve Jobs. Thực ra có người siêu việt hơn thế, bà Marilyn vos Savant với chỉ số IQ 228. 

Theo các chuyên gia, Steve Jobs có thể có chỉ số IQ khoảng 160 trở lên. Điều này có nghĩa là ông thông minh hơn khoảng 6.839.822.949 người trên thế giới. Chỉ số IQ của Elon Musk được ước tính là 155, chỉ số IQ của Mark Zuckerberg là 152. Họ đều nằm trong 0,1% dân số có chỉ số IQ hàng đầu thế giới. Có thể nói, 228 là một trong những mức IQ cao nhất trên thế giới.

Người phụ nữ có chỉ số IQ cao nhất thế giới – 228
Marilyn vos Savant sinh năm 1946 tại Missouri (Mỹ), cha mẹ bà là người nhập cư từ Đức và Ý. Thời thơ ấu trôi qua yên bình cho đến khi một sự kiện bất ngờ đã thay đổi cuộc đời bà.

Vào tháng 9/1956, bà tham gia làm một bài kiểm tra IQ. Lúc đó Marilyn mới 10 tuổi, nhưng tuổi trí tuệ lại là 22 tuổi 10 tháng và điểm IQ là 228. Trong khi một người bình thường có chỉ số IQ trung bình từ 85-115. Mặc dù biết Marilyn có một bộ não phi thường, nhưng cha mẹ cô quyết định giấu kín thông tin này với công chúng để đảm bảo con gái có một tuổi thơ bình thường.

Lớn lên, Marilyn đi học như bao người khác nhưng nhanh chóng cảm thấy buồn chán. Vì thế sau 2 năm theo học, bà rời Đại học Washington. Marilyn bắt đầu xây dựng sự nghiệp của mình trong lĩnh vực chứng khoán và bất động sản. Thế nhưng sâu thẳm trong lòng, viết lách mới là niềm đam mê thực sự của bà. Bà đã sử dụng các khoản đầu tư cá nhân của mình để chuyển sang công việc nhà văn toàn thời gian. Bà viết tiểu thuyết và truyện ngắn dưới bút danh khác để tên tuổi không bị chú ý.

(Ảnh: Wikipedia)

Cuộc đời bà thay đổi vào năm 1988. Chỉ số IQ cao đến khó tin của Marilyn được ghi vào Sách Kỷ lục Thế giới Guinness. Vậy là đột nhiên bà trở thành người nổi tiếng. Các cuộc phỏng vấn và chương trình truyền hình đã xen vào cuộc đời bà nhưng Marilyn không để tâm lắm.

“Chúng ta chỉ sử dụng khoảng 10% não bộ, đâu đó giữa 5% – 15%” – bà nói. Theo Marilyn, con người hoàn toàn có khả năng làm những điều phi thường. Nhưng chỉ có một số người có thể sử dụng 17.7% não bộ của họ, một số khác là 17.8%. Tính cách của Marilyn trở nên hấp dẫn đối với công chúng, thậm chí bà còn được xuất hiện trong một tập phim của The Simpsons vào năm 1999.

Người phụ nữ thiên tài với một cuộc sống bình thường
Là một người vợ, người mẹ và người phụ nữ thành đạt, cuộc sống của bà dường như quá bình thường. Năm 1987, bà kết hôn với Robert K. Jarvik – bác sĩ phẫu thuật đã phát triển trái tim nhân tạo cơ học. Nhưng xung quanh bà liên tục có những lời gièm pha về lối sống bình thường của một “thiên tài”. Họ cho rằng bà là thiên tài nhưng không làm những điều lớn lao cho thế giới. Có người còn nhắn tin cho bà một cách giận dữ, cáo buộc rằng có thể Marilyn không phải là một thiên tài.

Trong một cuộc phỏng vấn, bà nói rằng IQ chỉ thể hiện khả năng bạn có thể sử dụng trí thông minh của mình. Bà không phải là một chiếc máy tính, mà là một con người bình thường. Bất chấp những lời bàn tán xung quanh, Marilyn cho rằng bà đang đi đúng hướng.

“Xã hội cống hiến cho chúng ta rất nhiều thứ, tôi không nghĩ rằng chúng ta làm đủ để đền đáp lại. Nhưng tôi nghĩ tất cả mọi người đều phải chịu trách nhiệm với xã hội và tôi cũng có trách nhiệm đó. Tôi nghĩ viết lách là cách tuyệt vời để đáp lại những thứ mọi người trao cho tôi” – bà nói. 

Marilyn Savant là một ví dụ điển hình cho thấy những “thiên tài” không nhất thiết phải là người dẫn đầu thế giới. Họ có quyền được làm những gì bản thân yêu thích và thấy phù hợp.

Minh Minh (theo Bright Side)

6 lời tiên tri của các vị quốc phụ Hoa Kỳ đang ứng nghiệm

Khi “Hiến pháp” Hoa Kỳ được xây dựng, những vị quốc phụ Hoa Kỳ về cơ bản đã ủy thác quyền quản lý của chính chúng ta cho người dân của đất nước này. Khi làm như vậy, họ cũng chấp nhận sự mong manh bởi khiếm khuyết trong nhân tính của con người, đồng thời nhận thức được rằng cuộc thử nghiệm này của Hoa Kỳ đầy rẫy nguy hiểm: Lòng tham và sự tha hóa là những đặc trưng không thể tránh khỏi của con người.

Những vị quốc phụ Hoa Kỳ (Ảnh: flickr / DonkeyHotey / CC BY 2.0)
Nhà văn Rikki Schlott có trụ sở tại New York đã viết trên Daily Wire ngày 19/2 rằng từ Tổng thống Washington đến Tổng thống Jefferson, những vị cha lập quốc đã sử dụng “Hiến pháp” để cung cấp cho người dân Mỹ một khuôn khổ thành công, đồng thời cũng để lại lời cảnh báo tiên tri rằng thí nghiệm tuyệt vời này của Hoa Kỳ có thể gặp sai sót. Họ đã để lại 6 dự ngôn ‘ớn lạnh’, hiện đang dần ứng nghiệm.

Quốc phụ Benjamin Franklin: Một bộ máy quan liêu được trả lương có thể tạo ra các chính trị gia chuyên nghiệp
Năm 1787, quốc phụ Franklin đứng tại Hội nghị Lập hiến ở Philadelphia và cảnh báo rằng không được trả lương cao cho Quốc hội (các nghị sĩ).

“Thưa ngài, có 2 niềm đam mê có ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự việc của nhân loại: Đó là tham vọng và lòng tham: Tình yêu quyền lực và tình yêu tiền bạc … Khi đặt một địa vị danh giá, đồng thời cũng là một vị trí vụ lợi, trước mặt những người này, họ sẽ dùng sức mạnh áp đảo để có được nó.”

Mối lo ngại của ông Franklin rõ ràng đã không được coi trọng. Nhóm dân biểu đầu tiên nhận mức lương hàng ngày là 6 đô la, và hiện nay mức lương cơ bản của các dân biểu là 174.000 đô la, cao hơn 90% những người có thu nhập ở Mỹ. Số tiền này còn chưa bao gồm các khoản phụ cấp bổ sung có thể lên đến hàng triệu đô la mỗi năm.

Ông Franklin cũng cảnh báo rằng phẩm chất của các nhà lãnh đạo bị mức lương cao thu hút là: “Nó sẽ không thu hút những người khôn ngoan và hiền lành, yêu chuộng hòa bình và có trật tự, cũng như những người đáng tin cậy nhất; mà chỉ thu hút những kẻ to gan và bạo lực. Những người này có niềm đam mê mãnh liệt và không ngừng theo đuổi sự ích kỷ. Những người này sẽ vào chính phủ của bạn và trở thành người cai trị của bạn.”

Trên thực tế, văn phòng chính trị đã thay đổi từ vị trí một công chức thành con đường dẫn tới sự nghiệp đầy lợi nhuận, tạo ra những “chính trị gia chuyên nghiệp” đáng sợ. Có lẽ không có tấm gương nào tốt hơn ông Biden, người từng trở thành thượng nghị sĩ trẻ tuổi thứ 6 ở tuổi 30 và hiện là tổng thống cao tuổi nhất của Hoa Kỳ ở tuổi 78. Theo Forbes, gia tộc Biden đã kiếm được 16,7 triệu USD sau khi rời Nhà Trắng của TT. Obama.

Tổng thống Jefferson lo sợ rằng Tòa án Tối cao sẽ bị chính trị hóa
Trong một bức thư gửi ông Nathaniel Macon năm 1821, TT. Jefferson bày tỏ lo ngại về việc chính trị hóa quyền tư pháp.

“Chính phủ của chúng ta hiện đang bước trên một con đường ổn định, để chỉ ra con đường dẫn đến sự hủy diệt. Đó là hợp nhất trước tiên, sau đó là hủ bại… Động lực để hợp nhất sẽ là cơ quan tư pháp liên bang; hai chi nhánh (quyền lực) còn lại sẽ  là công cụ để hủ bại và bị hủ bại.”

Hồ sơ bỏ phiếu biểu quyết xác nhận của Quốc hội trong lịch sử của tòa án cho thấy kể từ cảnh báo của TT. Jefferson, Tòa án Tối cao đã đột ngột bị chính trị hóa. Đây là một hiện tượng tương đối mới: Chỉ trong những năm 1980, những người được bổ nhiệm thường được nhất trí xác nhận, gồm cả 3 đề cử của Tổng thống Reagan.

Kể từ đó, việc xác nhận bổ nhiệm đã trở thành trò tung hứng đảng phái, phản ánh rằng mọi người đã từ bỏ các cuộc bổ nhiệm dựa trên thành tích về pháp lý, mà có khuynh hướng trung thành với đảng phái. Lần lặp lại gần đây nhất là việc bổ nhiệm bà Amy Coney Barrett vào tháng 10/2020. Không một đảng viên Đảng Dân chủ nào bỏ phiếu cho bà ấy, và những lời chỉ trích bà ấy trở nên gay gắt đến mức bà ấy thậm chí còn bị gọi là “mối nguy hiểm cho nền văn minh tương lai”.

Những vị quốc phụ của chúng ta đã hình dung ra một Tòa án Tối cao có thể bảo vệ Hiến pháp phi đảng phái chính trị. Năm 2020, chỉ có 17% ​​người Mỹ bày tỏ sự tin tưởng của họ vào Tòa án Tối cao. Rõ ràng là thể chế này đang quay lưng lại với những người dân mà nó cần bảo vệ.

Tổng thống Madison: Những người tay không tấc sắt và các kênh truyền thông thiên vị sẽ sinh ra chế độ chuyên chế
Trong cuốn tự truyện của mình vào năm 1830, TT. Madison đã vạch ra những điều kiện tiên quyết cho chế độ chuyên chế: “Kẻ áp bức chỉ có thể thực hiện chế độ chuyên chế sau khi họ có quân đội thường trực, báo chí bị nô dịch và người dân bị tước đoạt vũ khí.”

Những lời cảnh báo của TT. Madison đã thực sự ứng nghiệm vào năm 2020, từ sự đe dọa trắng trợn của chính quyền Biden đến Tu chính án thứ hai và chủ nghĩa đảng phái cực đoan của các kênh truyền thông truyền thống. Tỷ lệ báo cáo tích cực giữa một số tổng thống gần đây đã dao động rất nhiều: Từ báo cáo tích cực 5% về TT. Trump đến báo cáo tích cực 42% về TT. Obama.

Trên thực tế, các kênh truyền thông chia các chính trị gia thành những người “luôn luôn đúng” và những người “luôn luôn sai”. Với kiểu tiêu đề như “Đệ nhất phu nhân Jill Biden đội khăn trùm đầu khi đi mua sắm, mọi người nghĩ rằng nó trông đẹp”, mô hình này dường như sẽ được tiếp tục. Không có gì lạ về kỷ lục 1/3 người Mỹ nói rằng họ hoàn toàn không tin tưởng vào giới truyền thông.

Tổng thống Washington: Các phe phái chính trị sẽ chia cắt đất nước
Trong bài phát biểu chia tay vào ngày 17/9/1796, khi ông Washington rời nhiệm kỳ tổng thống, ông đã đưa ra một cảnh báo nghiêm khắc đối với hệ thống chính trị dựa trên đảng phái: “Các mục tiêu của người dân trong hiện tại và tương lai bất kể được [các phe phái chính trị] đáp ứng như thế nào, chúng có thể sẽ trở thành động lực mạnh mẽ trong quá trình phát triển của thời gian và vạn vật. Thông qua những động lực này, những kẻ gian xảo, tham vọng và vô nguyên tắc sẽ có thể lật đổ sức mạnh của nhân dân, chiếm đoạt quyền lực của chính quyền và sau đó phá hủy động lực đã mang lại cho họ sự cai trị bất công này.”

Trên thực tế, giới lãnh đạo chính trị Mỹ đã tan rã theo đường lối đảng phái, khoảng cách giữa hai phe Dân chủ và Cộng hòa ngày càng lớn. Theo dự đoán của TT. Washington, các chính trị gia đang hoạt động vì sự phát triển tốt hơn của đảng mình, do đó đã đánh mất mục tiêu chung của họ: Phục vụ người dân Mỹ.

Điều này chưa bao giờ đúng như trong thời đại Covid-19. Theo thông lệ, các nhà lãnh đạo đảng phái nhất quyết nhồi nhét các biện pháp cứu trợ khẩn cấp gây tranh cãi vào hàng trăm trang của các dự luật cứu trợ. Trong quá trình này, họ cố tình cản trở việc hỗ trợ cần thiết cho công dân, nhằm thực hiện chương trình nghị sự của đảng mình.

Vì vậy, ngôn luận đã phát triển thành một cuộc đối đầu giữa chúng ta và họ, thậm chí là giữa thiện và ác. Hầu hết chúng ta đều nghĩ xấu về nhau. Theo một cuộc thăm dò năm 2020, 78% đảng viên Dân chủ tin rằng Đảng Cộng hòa đã bị những kẻ phân biệt chủng tộc tiếp quản, trong khi 81% đảng viên Cộng hòa tin rằng Đảng Dân chủ đã bị những người theo chủ nghĩa xã hội tiếp quản.

Các đảng phái chính trị không chỉ khiến chúng ta ghét các chính trị gia, chúng còn khiến chúng ta nghĩ xấu về nhau. Một cuộc khảo sát năm 2017 thậm chí còn cho thấy đảng Dân chủ tin rằng 50% đảng viên Cộng hòa ủng hộ chủ nghĩa dân tộc da trắng. Hậu quả của kiểu chiến tranh đảng phái này có thể rất thảm khốc. Một cuộc thăm dò vào tháng 10 năm ngoái cho thấy gần 2/3 người Mỹ tin rằng đất nước đang trên bờ vực của một cuộc nội chiến khác.

Quốc phụ Benjamin Franklin: Đừng đặt an toàn lên trên tự do
Tại một hội nghị ở Pennsylvania năm 1755, ông Franklin đã chỉ trích việc sẵn sàng từ bỏ tự do trong một bức thư trả lời thống đốc rằng: “Những ai sẵn sàng từ bỏ tự do cơ bản và mua một chút sự an toàn tạm thời thì không xứng đáng được tự do và cũng không đáng được an toàn.”

Có lẽ ví dụ tốt nhất về việc từ bỏ tự do vì an toàn là trong một trận đại dịch. Bất chấp các dữ liệu ngày càng phát triển và tỷ lệ tử vong cực kỳ thấp ở các nhóm không có nguy cơ cao, quốc gia này đã tiến đến giai đoạn trì trệ kéo dài gần 1 năm và không có hồi kết.

Vì sự an toàn, các quyền tự do vô tận và quyền tự do dân sự đã bị gạt sang một bên. Từ tiền phạt do vận hành các tổ chức nhỏ như Atilis Gym ở New Jersey cho đến việc  hạn chế sử dụng dàn nhạc cụ hơi trong bữa tối Lễ Tạ ơn ở California. Tình hình trở nên nghiêm trọng đến mức Tòa án Tối cao thậm chí đã phải bảo vệ quyền hiến định được tự do tham gia vào các hoạt động tôn giáo.

Chủ nghĩa khủng bố và văn hóa an toàn không ngừng leo thang khiến những người sợ hãi tuân thủ. Nhưng việc sẵn sàng từ bỏ tự do này có thể dựa trên những thông tin sai lệch. Một cuộc khảo sát vào tháng 6 năm ngoái cho thấy ước tính số người chết trung bình do Covid-19 ở Hoa Kỳ gấp 225 lần số người chết thực tế được báo cáo.

Dưới chiêu bài an toàn, nhà cầm quyền đã tận dụng tối đa sự cuồng loạn để chiếm đoạt quyền lực chưa từng có. Còn chúng ta lại có nguy cơ mất tự do khi tuân theo các lệnh phong tỏa ngày càng vô căn cứ và nghiêm trọng. Đây không chỉ là sự tự do, mà trong quá trình này, chúng ta đang phá hủy nền kinh tế của mình, thậm chí gây ra những tổn hại không thể cứu vãn được cho con cái của chúng ta.

Tổng thống Adams lo lắng rằng các thế hệ tương lai sẽ coi tự do là điều đương nhiên
Trong một bức thư gửi người vợ Abigail của mình năm 1777, TT. Adams than thở rằng những hy sinh của thế hệ lập quốc Hoa Kỳ có thể sẽ bị con cháu mình lãng quên: “Hỡi hậu thế! Các bạn sẽ không bao giờ biết đến thế hệ của chúng tôi, vì cái giá phải trả để duy hộ tự do cho các bạn thật lớn biết bao! Tôi hy vọng các bạn sẽ tận dụng nó. Nếu không, trên thiên đàng tôi sẽ hối hận vì đã cố gắng hết sức để bảo vệ điều này.”

Ngày nay, những lời cảm thán này khiến lòng người không khỏi chua xót. Mặc dù chúng ta đang sống ở quốc gia tự do nhất trong lịch sử, nhưng một cuộc thăm dò vào tháng 6/2020 cho thấy tỷ lệ công dân tự hào là người Mỹ đã đạt một mức thấp mới. Có lẽ là bởi hầu hết người Mỹ không bao giờ biết đến cuộc sống tự do là như thế nào, nếu không có TT. Adams và thế hệ cách mạng, và chúng ta đã không biết ơn đầy đủ về nền tự do khó giành được này.

Trong số học sinh lớp 8, chỉ có 18% hiểu biết về lịch sử Hoa Kỳ, và chỉ 7% người Mỹ có thể kể tên bốn vị tổng thống trước đó – tất nhiên gồm cả TT. Adams. Vậy tại sao 244 năm sau, lời kêu gọi của TT. Adams lại khiến hậu thế đắng lòng? Chúng ta không quên những hy sinh mà ông ấy đã thực hiện để bảo vệ tự do cho chúng ta, bởi thậm chí ngay từ đầu chúng ta còn không biết đến những hy sinh này.

Thành Dung, Vision Times