Hương sắc miền Tây ngày Tết

Theo chân nhiếp ảnh gia Trần Thủ An ghi lại nhịp sống yên bình và đầy sắc màu Tết tại Sóc Trăng, Hậu Giang và Cần Thơ.

Bộ ảnh “Hương sắc miền Tây” do nhiếp ảnh gia trẻ Trần Thủ An (sinh năm 1993, quê ở Kiên Giang) thực hiện trong những chuyến rong ruổi khám phá nhịp sống đời thường và ngày Tết tại Sóc Trăng, Hậu Giang và Cần Thơ. Thủ An từng đạt huy chương vàng Liên hoan ảnh Nghệ thuật đồng bằng sông Cửu Long lần thứ 34, năm 2019 do Hậu Giang tổ chức.

Trên ảnh là quang cảnh nhộn nhịp và những chiếc dù che nhiều sắc màu ở chợ trung tâm thành phố Sóc Trăng. Chợ hoạt động từ sáng sớm tới chiều muộn với đầy đủ các mặt hàng từ đồ tươi sống tới vải vóc, trái cây, đồ gia dụng.

Nắng yên bình trên con đường quê chạy qua những vườn cau và chuối tại thị trấn An Lạc Thôn, huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng.

Chợ quê Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang. Chợ nơi đâu cũng có, nhưng chợ quê ở Vị Thanh có nét đặc biệt riêng vì nằm giữa lòng thành phố và gần Tết thì không khí mua bán càng nhộn nhịp hơn.

Ở đây người dân ngồi bán theo một địa điểm cố định có diện tích từ 2-4m2. Họ ngồi xổm hoặc ngồi trên ghế thấp, xung quanh bố trí các mặt hàng cần bán, vị trí các người bán cứ nối tiếp thành một hàng dài, hàng này nối tiếp hàng kia, chỉ chừa lối đi nhỏ cho người mua

Thu hoạch khóm Cầu Đúc. Tên gọi khóm (thơm) này xuất phát từ tên của cây cầu đúc bắc ngang sông Cái Lớn nối hai tỉnh Hậu Giang – Kiên Giang được Pháp xây dựng từ những năm 1930. Nay cầu được xây dựng lại có tên là cầu Cái Tư thuộc xã HỏaTiến, thành phố Vị Thanh.

Khóm Cầu Đúc là một trong những cây trồng chủ lực của Hậu Giang, được Cục Sở hữu trí tuệ cấp Giấy chứng nhận đăng ký chỉ dẫn địa lý cho sản phẩm khóm này vào tháng 11/2020. Khóm Cầu Đúc thu hoạch chính vụ vào tháng 2 – 3 và trái vụ vào tháng 7 – 8 trái vụ hàng năm.

Bà Út bên cơi trầu ngày xuân, với nụ cười móm mém và chiếc răng nhuộm đỏ vì trầu ở xã Hỏa Lựu, Vị Thanh.

Ngày Tết ở quê, trầu cau luôn được đặt ở vị trí trang trọng trên bàn thờ, là lễ vật dùng để thắp hương tưởng nhớ ông bà, tổ tiên. Vậy nên, ngày Tết nhà nào lựa được quả cau, lá trầu đẹp là thể hiện một năm đầy may mắn và tràn đầy nghĩa tình.

Thủ An chia sẻ, có thời gian rảnh là anh vác ba lô lên vai, khi thì đi một mình hoặc đi cùng bạn có cùng sở thích. Vị Thanh, Hậu Giang là một trong những nơi anh thích chụp ảnh nhất vì gắn bó suốt thời học cấp 3.

Xuân đến trên nẻo đường quê hương luôn rộn ràng, với hình ảnh đám trẻ xem đá gà tại Vị Thanh, Hậu Giang. “Đá gà” là thú vui dân gian vào mỗi dịp Tết đến. Trận “đá gà” miền quê luôn thu hút đông đảo sự chú ý của bà con quanh xóm, thi đấu xong người giành phần thắng sẽ không trao bằng tiền mà sẽ được bên thua đãi một bữa ăn.

Âm vang mùa xuân trong một buổi sinh hoạt đờn ca tài tử tại vùng quê Hậu Giang. Ngày Tết hay lễ hội, đám tiệc, nhóm đờn ca tài tử lại tập họp tại để ca hát thỏa thích, quan trọng là giao lưu, chia sẻ nhằm giữ gìn và phát huy văn hóa truyền thống của dân tộc.

Nhộp nhịp chợ nổi Phong Điền, Cần Thơ. Họp chợ là thói quen đã có từ lâu và trở thành một nét văn hóa độc đáo, thú vị của người dân Nam Bộ, trong đó chợ nổi mang nét riêng chỉ miền sông nước mới có. Cận Tết, nhịp sống trên chợ nổi diễn ra tấp nập hơn và không thể thiếu các ghe bán thịt lợn, dưa hấu, các loại hoa, trái cây.

Các ghe thuyền bán dưa hấu Tết trên chợ nổi Phong Điền. Chợ cách trung tâm TP Cần Thơ khoảng 17 km về phía đông nam, thường họp vào 4-5 giờ và đến 7-8 giờ thì tan dần.

Gia đình chị Hai quây quần gói bánh tét ngày Tết tại Phong Điền, Cần Thơ. Bánh tét không đơn thuần chỉ là một món ăn năm mới mà còn là nét văn hóa đặc trưng trong ngày Tết của người Nam Bộ.

Cứ 28, 29 tháng chạp là người dân tất bật chuẩn bị các nguyên liệu để gói bánh như lá chuối, dây lạt, dừa hay nếp, rồi xúm lại gói bánh, nấu bánh chung.https

Một bà cụ đang tỉ mỉ dùng dây lạt cột bánh. Ngày nay do điều kiện cuộc sống hiện đại, tất bật nên còn ít nhà gói bánh tét và thường đặt mua ở chợ.

Một cô gái Tây Đô trong trang phục áo bà ba đổ bánh xèo. Món ăn miền Tây có nhân tép, giá, ăn kèm rau cải xanh, xà lách, diếp cá, rau thơm, lát khế chua hay đọt đinh lăng.

Huỳnh Phương/ VNExpress

Khôn quá hóa tự giết mình

Nhiều người muốn con mình trở thành người lương thiện, sống hạnh phúc nhưng lại né tránh các vấn đề xã hội và cho rằng như thế mình là người khôn.

Dạ thưa, khôn ngoan không lại được với giời. Một cá nhân cho dù là vĩ nhân cũng sẽ phải trưởng thành trong ba môi trường với tác động hữu hình và vô hình là gia đình, nhà trường và xã hội.

Khi xã hội xấu đi thì làm gì có chuyện gia đình và nhà trường tốt lên được.

Đơn giản vì xã hội xấu đi thì con người sống trong đó dễ mất đi nhân tính. Khi đã mất đi nhân tính thì cho dù có làm mẹ, bố, làm giáo viên họ cũng không thể làm tốt. Họ cũng sẽ phải thoái hóa biến chất đi để tồn tại. Nếu họ có trí tuệ hơn bạn đương nhiên họ còn khôn hơn bạn rất nhiều. Họ sẽ làm thịt bạn và con bạn khi có dịp.

Bạn có lắm tiền, có công việc ổn định, có vị trí xã hội và bạn cảm thấy thỏa mãn với cuộc sống pha chút tự hào khi so với người khác ư?

Nhưng có thể một ngày bạn sẽ mất tất cả khi bạn hoặc thành viên gia đình bạn gặp phải tệ nạn xã hội hay thoái hóa nhân tính. Xã hội càng xấu đi, chồng, con, vợ bạn càng dễ sa ngã và biến chất.

Cho dù bạn sống trong biệt thự có rào chắn, tường cao, có bảo vệ, thì con bạn vẫn phải ăn, vẫn phải hít khí trời, vẫn phải đi ra ngoài chơi, học.

Khi ấy, bạn có thể cho người bảo vệ con bạn, lọc không khí cho con bạn thở?

Đấy là cái đích của khôn?

Ông Fukuzawa ở bên Nhật thế kỉ XIX đã nói rằng một người sinh ra chỉ nghĩ đến sinh nhai và làm lụng để nuôi gia đình thì đó là bình thường không có gì xấu hổ, nhưng vạn người, triệu người đều thế thì hỏng.

Sự việc xảy ra ở nơi khác cũng có thể xảy ra với chính gia đình mình. Nếu hiểu như thế thì không sao – bạn hãy sống với lý tưởng đáng chán, đáng khinh của bạn – nhưng đừng thờ ơ kiểu ngây thơ để rồi sau lại kêu “tại sao lại như thế?”.

Một cái ao nếu trở nên đen ngòm thì mọi thứ thả vào sẽ biến dạng hết.

Đừng nghĩ rằng ao đen thì kệ ao đen, ta sống đời của ta với cơm ăn, áo mặc, nhà ở là ổn.

Những thứ các bạn khôn đang than vãn thầm trong đầu hoặc ở bàn trà, quán nước hay trong nhà mình, chính là thành quả khôn ngoan của bao nhiêu người khôn của các thế hệ trước sau cộng lại.

Mong chờ trốn chạy ra nước ngoài hay miền đất hứa nào sống ư? Xin thưa 8 năm trải nghiệm ở Nhật và làm nghề phiên dịch đủ cho tôi thấy ngay cả có tiền cũng không có thiên đường nào dành cho người nhập cư với cái đầu khôn như trên cả. Không có thiên đường nào người ta xây sẵn rồi cho anh đến đó mà hưởng. Hơn nữa không có quá 2% dân số có khả năng tìm kiếm đất hứa.

Trong 2% đó gần như 100% không có khả năng nói tiếng nước ngoài như tiếng mẹ đẻ, xóa sạch kí ức về Việt Nam và mang theo mồ mả tổ tiên đi theo. Khi như vậy, người ta cho dù làm gì sẽ vẫn là người Việt và vẫn nghĩ về đất Việt cho dù né tránh hay trì hoãn. Có ai già, chết mà không nghĩ về quê hương và kí ức ngày xưa nhỉ?

Vậy phải làm gì, chẳng có cách nào khác là thực sự cầu thị, chân thành đối mặt với hiện thực ngày một khắc nghiệt của nơi mình sống mà cải tạo nó bằng mọi cách mình có thể để làm cho nó tốt lên để cùng nhau kiến tạo hạnh phúc.

Đơn giản thế thôi.

Theo Facebook Tác giả, dịch giả Nguyễn Quốc Vương

Bất động sản KCN Hải Phòng: Cuộc chạy đua khai thác “mỏ vàng” của VinHomes với bộ tứ KBC, Deep C, VSIP và Sao Đỏ

Bất động sản KCN Hải Phòng: Cuộc chạy đua khai thác "mỏ vàng" của VinHomes với bộ tứ KBC, Deep C, VSIP và Sao Đỏ
Với vị trí và hạ tầng thuận lợi, Hải Phòng là tỉnh thu hút FDI thuộc top đầu cả nước, nhất là vốn FDI đổ vào các khu công nghiệp, thị trường bất động sản khu KCN do đó được kỳ vọng phát triển mạnh.

Theo Quyết định của Thủ tướng Chính phủ, quy hoạch TP Hải Phòng giai đoạn 2021 – 2030, tầm nhìn đến năm 2050 trở thành thành phố công nghiệp theo hướng hiện đại, trọng điểm kinh tế biển của cả nước, trung tâm dịch vụ logistics quốc gia…

Để chuẩn bị cho lộ trình này, Hải Phòng đang xúc tiến đầu tư xây dựng thêm 15 khu công nghiệp (KCN), tổng diện tích hơn 6.400 ha trong vòng 5 năm tới. Hiện tại, 12 KCN tổng diện tích 4.400 ha đang chưa dùng hết.

Theo đánh giá của Hiệp hội Bất động sản Việt Nam (VNRea), thành phố cảng có tiềm năng lớn để phát triển bất động sản KCN. Đây là “mỏ vàng” hấp dẫn các nhà đầu tư khai thác với đẩy đủ 5 loại hình giao thông, vị trí địa lý thuận lợi, cửa ngõ xuất nhập khẩu của khu vực phía Bắc. Hải Phòng cũng là tỉnh thu hút FDI thuộc top đầu cả nước, nhất là vốn FDI đổ vào các khu công nghiệp, thị trường bất động sản khu KCN do đó được kỳ vọng phát triển mạnh. 

Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 1.

Trên thực tế, tỷ lệ lấp đầy KCN của Hải Phòng cũng đang ở mức thấp so với các tỉnh công nghiệp hàng đầu cả nước. Một báo cáo của CTCP Vinhomes (thuộc Vingroup) khi nghiên cứu về lĩnh vực này cho rằng, tỷ lệ lấp đầy KCN tại Hải Phòng mới đang ở mức 50 – 60%, điều này có nghĩa dư địa cho thuê vẫn còn lớn. 

Vinhomes đang xem bất động sản KCN là một trong những mảng kinh doanh chủ lực, đem lại dòng tiền trong tương lai. Thị trường đầu tiên mà nhà phát triển bất động sản dân cư số một Việt Nam nhắm đến không đâu khác chính là Hải Phòng. 

Kế hoạch phát triển bất động sản KCN gồm việc mở rộng khu cho các nhà cung ứng 48 ha (VinFast), hai KCN khác diện tích lần lượt 200 ha và 320 ha sẽ cho thuê từ năm 2022. 

Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 2.
Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 3.

Nguồn: Vinhomes

Trong một báo cáo nghiên cứu về tiềm năng của thị trường bất động sản KCN Hải Phòng phát hành tháng 4/2019 của JLL, bốn nhà phát triển lớn nhất Thành phố bao gồm CTCP KCN Đình Vũ (Deep C), CTCP Tập đoàn Đầu tư Sao Đỏ (Sao Do Group), Tổng công ty Phát triển Đô thị Kinh Bắc (KBC), và Công ty TNHH VSIP Hải Phòng. Bốn công ty này đang nắm tới 3/4 diện tích cho thuê KCN. 

Deep C – “ông trùm” quỹ đất

Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 4.

5 KCN lớn của Deep C tại Hải Phòng

Deep C được thành lập rất sớm tại Hải Phòng, từ năm 1997, công ty hiện sở hữu 5 KCN tổng diện tịch cho thuê gần 3.400 ha. Chúng là: Deep C Haiphong I, II, III; Deep C Quangninh I, II vị trí đắc địa.

Deep C được khởi xướng với sự hợp tác giữa Chính phủ Việt Nam và liên doanh các nhà đầu tư quốc tế, đứng đầu là Tập đoàn Rent-A-Port, Bỉ. 

Dữ liệu của chúng tôi cho thấy kết quả kinh doanh của các khu công nghiệp thuộc hệ thống Deep C đem về khá ấn tượng trong những năm qua. 

Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 5.
Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 6.

Năm 2019, Deep C Haiphong I doanh thu hơn 500 tỷ đồng, lãi sau thuế 194 tỷ đồng. Khu công nghiệp diện tích 541 ha, chính là cơ sở đầu tiên của Deep C. Các năm trước đó, Deep C Haiphong I cũng ghi nhận kết quả rất tốt, lợi nhuận một vài trăm tỷ đồng. Trong đó, năm 2016 doanh thu đạt 882 tỷ đồng, lợi nhuận ròng 330 tỷ đồng. 

Deep C Haiphong II doanh thu 32 tỷ đồng, lỗ 14 tỷ đồng. Điều này có thể đến từ cách ghi nhận doanh thu; theo đó năm 2018, KCN doanh thu 294 tỷ đồng, lãi 96 tỷ đồng. 

KCN Deep C Haiphong II B doanh thu 230 tỷ đồng, lãi 45 tỷ đồng, tăng trưởng tốt so với năm liền trước.

Một điều có thể thấy rằng, Deep C chính là doanh nghiệp đang có quỹ đất dành cho bất động sản KCN lớn nhất TP Hải Phòng, một phần không nhỏ diện tích chưa được lấp đầy. 

Sao Đỏ Group – KCN Nam Đình Vũ

Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 7.

Vị trí thuận lợi của KCN Nam Đình Vũ

CTCP Tập đoàn Đầu tư Sao đỏ (Sao Đỏ Group) nắm trong tay dự án KCN Nam Đình Vũ diện tích 1.329 ha, nằm ngay cửa ngõ thông ra biển. 

Doanh thu của KCN Nam Đình Vũ là chưa thật cao trong những năm vừa rồi, khoảng từ 30 – 40 tỷ đồng, có lợi nhuận 5 – 10 tỷ đồng. 

Cập nhật đến quý 4/2020, giai đoạn 2 của KCN Nam Đình Vũ đang triển khai hạ tầng chuẩn bị bàn giao cho các nhà đầu tư thứ cấp đầu tiên. Giai đoạn 1 tổng diện tích 370 ha, đã đạt tỷ lệ lấp đầy trên 75% từ năm 2019.

Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 8.

Kinh Bắc – KCN Tràng Duệ 

Hải Phòng cũng là một địa phương ưa thích của nhà phát triển bất động sản Kinh Bắc (KBC). 

Kinh Bắc sở hữu KCN Tràng Duệ với tỷ lệ lấp đầy trên 97%, Tràng Duệ 1 và Tràng Duệ 2 có quy mô 402 ha, do công ty con là KCN Sài Gòn – Hải Phòng nắm giữ. 

Kinh Bắc đang hoàn thiện thủ tục pháp lý và triển khai giải phóng mặt bằng cho giai đoạn 3 KCN Tràng Duệ (687 ha). 

VSIP Hải Phòng 

Nhà phát triển KCN – KĐT hàng đầu Việt Nam, VSIP cũng đang sở hữu dự án quy mô 1.100 ha tại Hải Phòng, trong đó phần đất dành cho KCN 500 ha. 

Năm 2019, doanh thu của VSIP Hải Phòng đạt mức 1.309 tỷ đồng, lợi nhuận ròng 291 tỷ đồng; năm trước đó hai chỉ tiêu này lần lượt đạt 830 tỷ đồng và 142 tỷ đồng. 

Bên cạnh phát triển KCN, VSIP cũng rất mạnh trong việc triển khai dự án khu đô thị. Mảng bất động sản dân cư đóng góp không nhỏ vào kết quả kinh doanh cuối cùng. 

Thế cát cứ bất động sản KCN Hải Phòng: Vinhomes sắp lao vào cuộc chơi khốc liệt với Deep C, Sao Đỏ Group, VSIP và Kinh Bắc - Ảnh 9.

Mô hình này cũng được Kinh Bắc áp dụng khi triển khai KĐT Tràng Duệ xây dựng nhà ở cho công nhân, các chuyên gia và người dân Hải Phòng. Năm 2019, KĐT Tràng Duệ chính đã được cấp sổ đỏ, chính thức ghi nhận doanh thu, đóng góp 16,4% tổng doanh thu của Kinh Bắc, tương ứng 526 tỷ đồng. 

Các nhà phát triển KCN cung cấp không chỉ cơ sở hạ tầng, mặt bằng cho thuê, họ cũng đầu tư nhà xưởng xây sẵn, kho lưu trữ, hay thậm chí là cơ sở tạo nên lợi thế cạnh tranh riêng biệt. 

Như Deep C Haiphong I sở hữu hệ thống cầu cảng hàng lỏng và giá đỡ đường ống phục vụ việc kinh doanh hóa chất, hóa dầu. Vận hành dịch vụ này là Công ty TNHH Cầu cảng Euro Việt Nam. Doanh thu của công ty này đem về khoảng 120 tỷ đồng mỗi năm, lợi nhuận ròng từ 60 – 80 tỷ đồng. 

Bên cạnh đó, các nhà phát triển bất động sản KCN chuyên nghiệp họ cũng đầu tư cung cấp điện nước, dịch vụ cho các khách hàng thuê của mình. Như Kinh Bắc cho biết doanh thu mảng dịch vụ trong KCN Tràng Duệ hiện thu về khoảng 100 tỷ đồng mỗi năm. 

Bạch Mộc

Theo Nhịp sống kinh tế

TẠI SAO NGƯỜI VIỆT NGÀY CÀNG MÊ TÍN?

Ảnh: Cảnh cúng sao giải hạn ở Chùa Phúc Khánh, Ngã Tư Sở Hà Nội. Ảnh: internet.

Có lẽ trong lịch sử xã hội VN chưa bao giờ tình trạng mê tín lại ngập ngụa như bây giờ, từ bói toán, phong thủy, tu hành; từ nhà ra phố tới chùa… không đâu không thấy sự mê muội đến ngớ ngẩn, bệnh hoạn như như thời này.

Người nhà chết nhiều ngày mà vẫn không chịu chôn vì…chưa được giờ; làm cái nhà lại quay lưng ra đường vì gia chủ không hợp với hướng đường, xây nhà phải kiếm người đặt móng vì khổ chủ không được tuổi, nào là nhẫn phong thủy, vòng phong thủy; đôi lứa phải chia lìa vì cha mẹ quyết ngăn cản bởi…không hợp tuổi; nhiều người sinh con bằng cách…mổ cho đúng giờ đại cát; sự mê tín hoành hành cả vào trường học với những thủ tục quái gở liên quan tới cúng bái trước các kì thi; chùa chiền chật ních những ngày tết vì người đi…cầu lộc, cầu an, thậm chí chen lấn dẫm đạp lên nhau mà tranh cướp ấn lộc… Sự mê tín bủa vây đầu óc từ người nông dân, đến thương gia, trí thức, giới chính trị…

Mê tín là một niềm tin mê muội. Tin mà không có cơ sở, tin một cách mù quáng, rằng vì mọi người cũng tin như vậy. Tại sao ngày tết lên chùa đốt nhang khấn vái trước tượng phật lại có thể cầu được lộc được an? Ông Phật có lộc để ban ư? An hay nguy do cách mỗi người sống trong sự đối người tiếp vật chứ sao lại giao phó cho một pho tượng bằng đất đang ngồi bất động ?

Khi nào con người ném cuộc đời mình cho sự may rủi? Làm sao thánh thần lại phải gánh lấy cuộc đời chúng ta? Tại sao trời đất với bốn phương tám hướng với xuân hạ thu đông vô tư này lại phải quyết định số mệnh của mỗi người? Và con người là gì giữa vạn sự vạn vật ? Đạo đức nô lệ mới có những sự sợ hãi hoang dã, nền luân lý của chủ ông (Nietszche) là hành xử của kẻ trượng phu tự gánh vác lấy cuộc đời mình và biết chịu trách nhiệm về những gì mình làm. Một xã hội nô lệ tất sinh ra mê tín.

Ai là giáo chủ của thời này? Danh và lợi – hư danh và ô lợi. Khi một xã hội tuyên bố rằng kinh tế quyết định ý thức, vật chất quyết đinh tinh thần thì tất yếu nó phải dẫn tới sự sùng bái vật chất bằng cách khinh miệt và chà đạp lên những giá trị văn hóa, rẻ rúng những giá trị nhân văn và bức hại các giá trị nhân bản. Mọi sáng tạo trên hành tinh này đều đi ra từ những suy tưởng và lao động trí óc chân chính của con người. Quá trình đô hộ ngược đã được chứng mình bằng cuộc xâm lược văn hóa của người Hi Lạp đối với kẻ thắng cuộc La Mã; người Mông cổ, Mãn Thanh đã thất bại và bị Hán hóa dù chiến thắng trên mặt trận quân sự. Một đất nước lấy sự hiểu biết và trí tuệ làm ngọn đuốc soi đường, đất nước ấy tất đi vào quỹ đạo văn minh.

Chúng ta đang đi ngược lại con đường của thế giới khi nhất loạt quay về thời cổ đại của bái vật giáo, đa thần giáo cho đến nhất thần giáo. Trong khi nhân loại đang ngày càng tự chủ và tự tin vào sức mạnh của chính mình thì chúng ta lại đi ném cuộc đời mình cho ngày giờ, phương hướng, ma quỷ, thần thánh. Nỗi sợ hãi sinh ra vái tứ phương, phủ phục trước những thẻ tre, lạy lục trước tờ giấy ấn…

Nhưng cái gì sinh ra nỗi sợ hãi này? Lòng tham. Tham thì muốn có, sợ hãi nếu không có được, đau đớn nếu mất đi. Lòng tham trước tiền bạc của cải như một thượng đế toàn năng đã dẫn con người tới chỗ luôn sống trong sợ hãi và đánh mất bản thân mình trong những mớ bong bong tinh thần của Tootem / vật tổ giáo, của quỷ thần.

Nhưng cái gì sinh ra nỗi sợ hãi ấy? Sự thiếu hiểu biết đồng nghĩa với đánh mất chủ thể tính nơi mỗi người. Khi con người không hiểu mình và mờ mịt về thế giới thì tất sinh ra sự dựa dẫm. Nó ném cuộc đời mình cho những thứ vô tri được tôn lên hàng thần thánh.

VN có một hệ thống giáo dục thất bại và một nền khoa học què quặt không đảm đương được sứ mệnh khai minh cho dân tộc, khiến nó phải kéo dài thời kì bán khai đến tận thế kỉ XXI này. Nền giáo dục và khoa học ấy là con ruột của một thiết chế xã hội sai lầm đầy bi kịch.

Ở phương diện tín ngưỡng, xã hội VN đang bị phân hóa thành 2 bộ phận: vô thần và đa thần. Bộ phận vô thần này không phải kiểu vô thần như Nietszche, Sartre, Camus mà là vô thần theo nghĩa hoang dã chỉ tôn thờ một thứ duy nhất là Tiền và sẵn sàng nện dày lên mọi giá trị làm người miễn là kiếm và giữ được tiền. Bộ phận đa thần thì sống trong sự dựa dẫm và sợ hãi nguyên thủy. Mọi việc trong cuộc đời họ từ lấy vợ, làm nhà, sinh con, chọn nghề đều do thầy bói quyết định. Họ không dám tự định đoạt một việc gì cả, họ giao phó cuộc đời mình cho 12 con vật trong thế giới động vật.

Cả 2 bộ phận này cùng một thủy tổ là chủ nghĩa Tư lợi

Những người Phật giáo thuộc loại nào? Phần đa là thuộc về đa thần giáo vì họ đã biến ông Phật thành một thần linh có khả năng ban phước giáng họa. Họ đến chùa không phải là đến trường học Phật giáo để nghiên cứu, quán xét, tư duy, để trao đổi thảo luận với ông thầy (sư) mà đến với nải chuối và cầu xin. Họ cúng dường cho thầy chùa để mong được chiếu cố, họ lạy Phật để mong được ban ơn. Những sư sãi ở chùa đã phần nhiều không còn đảm trách công việc trí tuệ mà vị thầy tổ của mình đã di huấn; họ tổ chức cúng sao, giải hạn, cầu siêu để thu tiền. Họ tổ chức lễ lạt với mâm cao cỗ đầy, với ngàn ngạt những tràng hoa, với ngựa xe như nước áo quần như nêm. Cái công việc dạy và học ở chùa gần như biến mất, có chăng là vài thời khắc tụng kinh hình thức đọc như những con vẹt ngủ gật mà quên mất rằng việc đọc kinh là để hiểu chân lý được cất giữ trong ấy, từ đó mà mang vào đời sống để kiến lập một cuộc đời và xã hội hạnh phúc, an định. Sự thức hành mê tín trong chốn “Duy tuệ thị nghiệp” là một điển hình cho tình trạng mê tín đến tàn mạt ở thời đổ nát của mọi giá trị này.

Chùa là trường học, sư là thầy giáo, kinh là sách giáo khoa. Mỗi người đến chùa đúng nghĩa là để học hỏi trở thành con người tự chủ, tự do và đầy dũng khí; là để tiếp xúc với ánh sáng chân lý mà dẫn dắt lấy cuộc đời mình chứ không phải đến đó để biến mình thành một tên nô lệ hay một kẻ ăn mày cuối đầu cầu xin đủ thứ trên đời. Những người Phật giáo chân chính càng phải có trách nhiệm với cuộc đời chứ không phải mũ ni che tai, dùng vài từ tự lừa mị mình như “buông bỏ”, “tánh không” để che đi sự lười biếng và hèn nhát của mình trước các vấn nạn xã hội.

Để giải quyết những khủng hoảng của xã hội VN đương thời không có cách nào khác là chấn hưng nền khoa học và giáo dục của nước nhà. Ở đó, những người trí thức phải trở thành lương tâm của dân tộc, trở thành não bộ của của xã hội, hòng dẫn dắt đất nước ra khỏi tình trạng mông muội. Những người trí thức nếu cứ ngồi đó mà đổ lỗi và chờ đợi lịch sử sang trang thì mới có thể thi triển tài năng và cống hiến thì cũng hệt như người bệnh nói “đợi khỏe mạnh đã tôi mới đi bệnh viện được”. Lúc xã tắc lâm nguy là lúc cần người trí thức hơn bao giờ hết.

Sẽ không một nhà khoa học hay nhà giáo nào có thể thành tựu được lý tưởng nghề nghiệp chân chính của mình trong một cơ thể xã hội bệnh hoạn, nên việc cần làm trước tiên là chung tay chữa trị cho cơ thể xã hội ấy được lành lặn đã. 

“Bi kịch tột cùng không phải là sự đàn áp của kẻ xấu mà là sự im lặng của những người tốt” – M. Luther King

Sự im lặng của người có học là không thể biện minh và tha thứ.

31/1/2020 / Thái Hạo