VỀ TẾT – Tùy bút của Trần An

Tùy bút của Trần An 

Gần cuối năm, ríu rít bạn bè và người thân hỏi: bao giờ về Tết? Sáng 29, hỏi cô hàng hoa ngày mai em còn bán không; cô trả lời: có chị ạ, năm nay em ăn Tết ở đây. Chợt nghĩ, có rất nhiều từ trong tiếng Việt gắn liền với “Tết”: ăn Tết, nghỉ Tết, đón Tết, chợ Tết, hoa Tết, chơi Tết, vui Tết, chúc Tết, câu đối Tết, xin chữ Tết, lì xì Tết, tàu xe Tết, trực Tết, thưởng Tết, sắm Tết, tiêu Tết, hoặc là mất Tết, ngại Tết, sợ Tết, trốn Tết. Quá nhiều biểu cảm, nhưng mình đặc biệt thích từ “về Tết”.

“Về Tết” gợi nên hình ảnh con đường.
Là hối hả những dòng người xe tấp nập trên mọi nẻo đường, có sốt ruột, có bức xúc, có ngại ngần nhưng đã thành quen, mọi người đều kiên nhẫn để hòa vào và vượt thoát ra khỏi dòng sông bất tận người-xe đó để về tới đích. Nhưng “Về Tết” còn là những con đường hiện lên trong giấc mơ của những người xa quê vì nhiều lý do không thể trở về, khắc khoải nỗi trống vắng trong tim.

“Về Tết” gợi nên hình ảnh một nơi chốn trở về. 
Là ngôi nhà của cha mẹ dưới bóng cây xanh mát, bên giếng thơi trong và ngọt, vào dịp Tết nghi ngút khói bếp của nồi bánh chưng; hay là căn nhà ở phố của ba mẹ nồng nàn mùi hương lá mùi già của nồi nước tắm cuối năm, mùi hương trầm quyện những cánh hoa đào rụng vương đâu đó ở góc phòng… Đâu có gì nhiều nhặn, người đi nhớ, người ở mong, thế là thành nơi chốn khiến người dù đi muôn nơi vẫn không nguôi một khát khao cháy bỏng được trở về.

“Về Tết” còn gợi nên một hợp thể không gian-thời gian đặc biệt.
Là khoảng thời gian chùng lại sau một dòng thời gian bất tận những lo toan. Là khoảng thời gian mà dường như mọi lao xao cuộc sống dừng lại ngoài cánh cửa. Nhà nhà dọn dẹp nhà cửa, trang trí tô vẽ cho cái tổ mà trong năm có thể đôi khi chưa thật ấm; người người tíu tít sắp xếp, bày biện mọi thứ theo cái cách cảm nhận truyền thống của từng gia đình. Là khoảng thời gian của đoàn tụ, sum vầy, người trong nhà đối diện nhau rồi tự ngẫm nghĩ: trong một năm qua, mình đã có gì không phải với những người đang là một phần đời của mình; trong giây phút đoàn viên này, có điều gì cần tha thứ và buông bỏ?

“Về Tết” là sự trở về với bản thân mình.
Bị bứt khỏi không gian xã hội, vào dịp Tết, mỗi người tạm bỏ qua những hơn-thua, được-mất ngoài đời để đối diện với những sâu thẳm của bản thân: một năm qua, có niềm vui sống nào đã trải, có ước vọng dang dở nào tiếp tục không thành; có niềm hy vọng nào cần nhen nhóm? “Về Tết” cũng là về với những buộc ràng thắm thiết nhất của một đời người, để trân trọng hơn với người và độ lượng thêm một chút với mình.

Bao nhiêu là ý nghĩa, “Về Tết” là một chuyến đi đặc biệt trong năm, đi chính là trở về. 
Chúc mọi người cùng với gia đình chia sẻ thời khắc giao thừa và an nhiên đến với những giây phút đầu tiên của Nguyên đán – buổi sáng đầu tiên của năm – với những hy vọng tốt lành.

Theo Tễu Blog

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s