Vẻ đẹp xuân trên quê hương Việt Nam

Nhiều nét đẹp văn hóa, lối sống được khắc họa sinh động qua các tác phẩm đạt giải cuộc thi ảnh Mùa xuân Tân Sửu 2021.

Cuộc thi ảnh Mùa xuân Tân Sửu 2021 do Hội Nhiếp ảnh TP HCM (HOPA) tổ chức, thu hút 374 tác giả tham dự với 3.480 tác phẩm. Ở chủ đề “Xuân quê hương”, ban giám khảo chọn ra 80 ảnh đạt giải và triển lãm. Trong đó có 1 giải nhất, 1 giải nhì, 4 giải 3 và 5 giải khuyến khích.

Lễ trao giải diễn ra đầu tháng 2/2021 tại đường sách Nguyễn Văn Bình, Bến Nghé, Quận 1, TP HCM.

Tác phẩm trên có tên Xuân yêu thương của Trần Anh Tuấn (Hà Nội) giành giải nhất. Anh cho biết chụp bức ảnh trên lúc gặp hai ông bà trò chuyện vui vẻ và mang cành đào về trưng Tết tại làng cổ Đường Lâm, Sơn Tây, Hà Nội.

Tác phẩm đạt giải nhì là Nắng xuân của Hồ Văn Thái Hoàng chụp ở Quận 5, TP HCM.

“Một ngày cuối năm, cũng như mọi lần tôi lại mang máy ảnh khi ra khỏi nhà. Tiếng trống, lân rộn ràng tại một ngôi chùa từ xa vọng lại, tôi nhanh chân tìm đến, quan sát hoạt động của từng đội lân và quyết định bấm máy từ góc cao. Cảm xúc thật đặc biệt”, Thái Hoàng chia sẻ.

Tác phẩm Tết đoàn viên của tác giả Nguyễn Sơn Tùng giành giải ba, chụp tại xã Ái Quốc, huyện Lộc Bình, Lạng Sơn.

Tác giả chia sẻ, Tết đoàn viên, ngay trong tên gọi đã thể hiện một ý nghĩa quan trọng mà ai cũng trân quý. Đây là ngày để mọi người có thể trở về sum họp bên gia đình, cảm nhận tình yêu thương của cha mẹ, con cái cũng như những người thân yêu nhất của mình.

Bức Hội làng Triều Khúc của Bùi Đăng Thanh đồng đạt giải ba.

Lễ hội làng Triều Khúc, Thanh Trì, Hà Nội được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia năm 2019. Lễ hội tổ chức vào mùng 9 – 12 tháng Giêng hàng năm, để tưởng nhớ đến vị anh hùng dân tộc Bố Cái Đại Vương Phùng Hưng. Vào thế kỷ thứ 8, làng Triều Khúc là nơi vua Phùng Hưng tập kết nghĩa sĩ bao vây đạo quân nhà Đường.

Trong lễ hội có điểm nhấn là điệu múa cổ “Con đĩ đánh bồng”. Các chàng trai được trang điểm giống nữ giới trong bộ quần áo mớ ba mớ bảy, má phấn, môi son và khăn đỏ mỏ quạ.

Tác phẩm Hạnh phúc giản đơn của tác giả Lê Hồng Đức (Tuyên Quang) đạt giả ba, chụp một gia đình người Mông ở cuối thôn Lao Xa, xã Sủng Là, huyện Đồng Văn, Hà Giang.

Bức Chiều xuân của tác giả Trần Ngọc Dũng (TP HCM) đạt giải ba, chụp quang cảnh trung tâm Quận 1, TP HCM vừa lên đèn, với những công trình biểu tượng, nhà cao tầng huyền ảo và dòng người hối hả gần Tết.

Tác phẩm Bến xuân của tác giả Nguyễn Thanh Tùng (TP HCM) đạt giải khuyến khích, chụp cảnh chợ hoa xuân từ trên cao tại bến Bình Đông, dọc kênh Tàu Hủ, khu vực Quận 8, TP HCM. Các thuyền hoa Tết đậu san sát, kéo dài gần 2 km tạo nên bức tranh nhiều màu sắc.

Hà Nội đón giáng sinh và năm mới của Phạm Văn Học (Hà Nội) là tác phẩm đạt giải khuyến khích.

Tác phẩm Mùa xuân nho nhỏ của tác giả Nguyễn Đức Phước đạt giải khuyến khích, chụp tại thung lũng hoa hồ Tây, quận Tây Hồ, Hà Nội.

Vườn hoa Gò Công là ảnh chụp trên cao của Dương Công Sơn (TP HCM) đạt giải khuyến khích.

Tác phẩm Xuân về bên hiên của tác giả Bùi Đăng Thanh (Hà Nội) đạt giải khuyến khích, chụp tại xã Sủng Là, huyện Đồng Văn, Hà Giang.

Huỳnh Phương / Vietnam Express

THẤY GÌ TỪ NHỮNG PHIM VIỆT DOANH THU TRĂM TỶ ĐỒNG?

Đến nay, điện ảnh Việt đã có 12 phim vượt qua mốc doanh thu 100 tỷ đồng. Đa số thuộc thể loại phim hài hoặc hài là chất liệu nội dung quan trọng.

Trung tuần tháng 1, Chị Mười ba: 3 ngày sinh tử cán mốc doanh thu 100 tỷ đồng sau khoảng một tháng trụ ở rạp. Đây là bộ phim thứ 12 của điện ảnh Việt đạt đến mốc này, 11 phim còn lại bao gồm: Để Mai tính 2, Em chưa 18, Em là bà nội của anh, Siêu sao siêu ngố, Lật mặt 4, Trạng Quỳnh, Cua lại vợ bầu, Hai Phượng, Mắt biếc, Gái già lắm chiêu 3 và Tiệc trăng máu.

Nhìn vào danh sách này có thể thấy một phần diện mạo của nền điện ảnh và lý do làm nên một bộ phim ăn khách. Danh sách cũng mang đến cả những nghịch lý điện ảnh ở thị trường trong nước.

HÀI ÁP ĐẢO

Phim Việt đầu tiên vượt qua mốc 100 tỷ đồng doanh thu là Để Mai tính 2 (2014) của Charlie NguyễnĐây là một bộ phim hài, tâm lý lãng mạn xoay quanh nhân vật “chị Hội” với diễn xuất của Thái Hòa. Phim thu được 101 tỷ đồng tiền bán vé.

Một năm sau, Em là bà nội của anh – tác phẩm được Phan Gia Nhật Linh “remake” từ kịch bản Hàn Quốc vượt Để Mai tính 2 khi vươn tới 102 tỷ đồng. Trường hợp này cũng khá đặc biệt khi đã phát hành vào tháng 12/2015 nhưng lại bất ngờ trở lại rạp vào Tết Nguyên đán 2016 với phiên bản dài hơn 10 phút, nhờ vậy thu thêm được 5 tỷ đồng và đi qua con số 100 tỷ. Em là bà nội của anh là một bộ phim thuần hài.

Đến năm 2018, thị trường điện ảnh tiếp tục có một phim hài thắng lớn là Siêu sao siêu ngố của Đức Thịnh. Tác phẩm hài xen với tâm lý lãng mạn này đạt 109 tỷ đồng doanh thu chung cuộc, là phim đầu tiên của Đức Thịnh chạm tới thành tích này.

2019 số lượng phim hài tăng với 3 tác phẩm ăn khách là Trạng Quỳnh, Cua lại vợ bầu và Lật mặt 4: Nhà có khách. Trong đó, Lật mặt 4: Nhà có khách của Lý Hải đậm tính hài hước, giải trí nhưng cũng đan xen với chất kinh dị. Phim thu được 117,5 tỷ đồng, cao nhất trong series Lật mặt.

Trạng Quỳnh là phim thành công về doanh thu của Đức Thịnh sau Siêu sao siêu ngố. Đây là phim hài, lãng mạn, cổ trang phát hành dịp Tết Nguyên đán và cũng chạm mốc 100 tỷ đồng.

Còn Cua lại vợ bầu là một tác phẩm hài xen với tâm lý, tình cảm. Phim thắng lớn dịp Tết Nguyên đán và có doanh thu cuối cùng là 191,8 tỷ đồng, cao nhất lịch sử phim Việt ở thời điểm đó trước khi bị Hai phượng vượt mặt.

phim Viet tram ty anh 2

Sang năm 2020, hai phim thắng là Gái già lắm chiêu 3 và Tiệc trăng máu cũng đều có chất hài. Trong đó, Gái già lắm chiêu 3 là hài pha với tâm lý, phim có doanh thu phòng vé 165 tỷ đồng chung cuộc. Tiệc trăng máu đậm chất thể loại tâm lý nhưng hài cũng là chất liệu quan trọng, phim đạt 175 tỷ đồng doanh thu.

Phim gần nhất vượt qua mốc 100 tỷ đồng là Chị Mười ba: 3 ngày sinh tử. Đây cũng là phim hài kết hợp thể loại hành động.

Như vậy, trong danh sách 12 phim với doanh thu trăm tỷ đồng có tới 9 phim thuần hài, hài xen với thể loại khác hoặc hài là chất liệu quan trọng, chiếm tới 75%. Chỉ có 3 phim không thuộc thể loại hài là Hai Phượng (Hành động, Lý Liên Kiệt), Em chưa 18 (Chính kịch, tâm lý lãng mạn, Lê Thanh Sơn) và Mắt biếc (Lãng mạn, Victor Vũ).

DIỄN VIÊN NÀO ĂN KHÁCH?

Cùng với sự áp đảo của hài về mặt thể loại, dàn diễn viên hài cũng được ưa chuộng và góp phần làm nên thành công của những phim trăm tỷ.

Thu Trang hiện là nữ diễn viên có nhiều phim trăm tỷ nhất của điện ảnh Việt. Trong đó, hai phim cô đóng nữ chính là Tiệc trăng máu và Chị Mười Ba: 3 ngày sinh tử. Còn hai phim Thu Trang đóng vai phụ là Em là bà nội của anh và Để Mai tính 2.

phim Viet tram ty anh 3

Thái Hòa có hai phim trăm tỷ là Để Mai tính 2 và Tiệc trăng máu. Cả hai phim Thái Hòa đều gây ấn tượng mạnh về diễn xuất khi đóng vai chính. Thành công của Để Mai tính từng giúp Thái Hòa được mệnh danh “ông hoàng phòng vé Việt”.

Trấn Thành cũng tham gia hai phim trăm tỷ là Cua lại vợ bầu và Trạng Quỳnh. Trường Giang có một phim trăm tỷ đóng nam chính là Siêu sao siêu ngố. Mạc Văn Khoa góp mặt trong Lật mặt 4: Nhà có khách và Cua lại vợ bầu. Hai cũng là số lượng phim trăm tỷ mà Huy Khánh tham gia: Để Mai tính 2 và Lật mặt 4: Nhà có khách.

Hài từng được xem như một đế chế và những “ông hoàng, bà chúa phòng vé” cũng chủ yếu là các diễn viên hài. Danh hài Hoài Linh, Thái Hòa, Trấn Thành, Trường Giang từng được coi là cái tên bảo chứng phòng vé. Đến nay, Thu Trang, Mạc Văn Khoa đang được coi là gương mặt ăn khách.

THẤY GÌ TỪ KỊCH BẢN?

Trong 12 phim điện ảnh đi qua mốc 100 tỷ đồng doanh thu phòng vé có hai phim là “remake” từ kịch bản nước ngoài: Em là bà nội của anh và Tiệc trăng máuEm là bà nội của anh – tác phẩm đầu tay của Phan Gia Nhật Linh làm lại từ phim Hàn Quốc Miss Granny.

Trong khi Tiệc trăng máu là phiên bản Việt hóa của tác phẩm điện ảnh Italy Perfect Strangers. Nhưng thực tế, phim của Nguyễn Quang Dũng được remake trực tiếp từ bộ phim Hàn Quốc Intimate Strangers với việc nâng cao tính hài.

“Remake” là một phần của điện ảnh Việt trong nhiều năm qua. Nhưng nhìn từ danh sách 12 phim thắng lớn có thể thấy remake chỉ chiếm chưa đến 17%, trong khi 10/12 phim là kịch bản Việt, chiếm tới 83%.

Em chưa 18 thậm chí được nước ngoài mua kịch bản. Trong khi, Hai phượng có kịch bản tốt. Cua lại vợ bầu cũng có ý tưởng nội dung không tệ dù chất lượng có thể cần cải thiện hơn nữa.

Giới bình luận vẫn cho rằng thị trường điện ảnh Việt chưa có thế hệ biên kịch chuyên nghiệp, xuất sắc và ăn khách. Tuy vậy, việc số lượng kịch bản Việt nổi bật hơn hẳn kịch bản remake trong danh sách phim doanh thu trăm tỷ cho thấy kịch bản “made in Vietnam” vẫn có chỗ đứng trên thị trường và khán giả không hoàn toàn quay lưng với phim Việt, kịch bản Việt.

phim Viet tram ty anh 4

Trong 10 phim trăm tỷ kịch bản Việt có một phim chuyển thể từ tác phẩm văn học nổi tiếng trong nước là Mắt biếc của Victor Vũ. Đây là bộ phim thứ hai mà Victor Vũ thực hiện dựa trên truyện của Nguyễn Nhật Ánh. Mắt biếc đạt 180 tỷ doanh thu chung cuộc, hiện đứng thứ 3 trong danh sách phim Việt có doanh thu cao nhất mọi thời đại. Chuyển thể từ tác phẩm văn học lâu nay vẫn được coi là hướng đi cho kịch bản điện ảnh Việt nhưng cũng vẫn đang khoảng trống lớn của thị trường.

Quang Đức / Zing

Góc nhìn phương Đông, phương Tây về tính dục

Qua mỗi câu chuyện rời, “Câu chuyện tính dục Đông Tây” đưa đến cho độc giả những hiểu biết khác nhau về vấn đề tính dục của các nền văn hóa, của các thời đại trong lịch sử.

Tác phẩm Câu chuyện tính dục Đông Tây của Trần Thế Hương vừa được NXB Tổng hợp TP.HCM ấn hành. Tác phẩm là tập hợp 28 bài viết liên quan đến chủ đề tính dục.

Khi thực hiện tác phẩm này, tác giả bày tỏ cuốn sách “không phải là một chuyên khảo về tính dục học; đây chỉ là một số mảnh vụn có chút hơi hướm, có ít nhiều liên quan tới tính dục, được trình bày nhẹ nhàng và cẩn trọng, cốt mong sao bạn đọc vừa có thể vui vui, vừa có thể suy nghiệm thêm một vài góc cạnh của đời sống hàng ngày vốn trực tiếp hay gián tiếp chịu ảnh hưởng của tính dục từ vật chất tới tinh thần”.

Chính từ tiêu chí ấy, Câu chuyện tính dục Đông Tây tạo nên sức hấp dẫn riêng của nó, trình bày một vấn đề tưởng như khó nói, nhạy cảm, nhưng lại hết sức văn hóa và ý vị. Nhiều câu chuyện, góc nhìn, cảm nhận về một vấn đề mang tính sinh lý nhưng cũng rất người được đề cập với những diễn giải thú vị.

Cau chuyen tinh duc dong tay anh 1

Qua ngòi bút Trần Thế Hương, độc giả được trải nghiệm đủ những khía cạnh khác nhau liên quan đến tính dục theo chiều kích thời gian từ thuở hồng hoang cho đến thời công nghệ, chiều kích không gian qua góc nhìn, cảm thụ khác nhau của văn hóa phương Đông, phương Tây.

Ở phương Tây, thời văn hóa La Mã, Hy Lạp thống trị cựu lục địa, vấn đề tính dục đồng giới đã được đề cập. Chẳng hạn Plato đề cập đến vấn đề yêu đương đồng giới trong tác phẩm Phaedrus qua cuộc tranh luận với thầy mình là Socrates và Phaedrus cho thấy vấn đề tính dục đồng giới nam đã có trong xã hội Hy Lạp cổ đại.

Trong khi ấy tính dục đồng giới nữ cũng đã hiện diện tại Hy Lạp cổ đại qua trường hợp nữ nhà thơ Sappho người đảo Lesbos. Thuật ngữ yêu đương đồng giới nữ “lesbian”, “lesbos” trong tiếng Anh được cho là từ trường hợp này mà ra.

Cau chuyen tinh duc dong tay anh 2

Yêu đồng giới không chỉ có ở phương Tây từ thời cổ đại, ở phương Đông cũng đã có đề cập, hiện diện. Truyện Trung Quốc chép nhiều chuyện các ông vua vì sủng ái thái giám mà mất nước. Xem Dạ đàm tùy lục có nhiều nhân vật yêu đồng giới như tú tài Tôn Khắc Phục, Thượng Quan Sinh thích nam; Đông Chu liệt quốc đề cập Vệ Linh Công sủng ái Di Tử Hà…

Không chỉ đề cập đến vấn đề tính dục thời xưa, mà tác giả cũng đề cập thẳng thắn những quan điểm, góc nhìn về tính dục ngày nay trong thời đại công nghệ ảnh hưởng lớn tới sinh hoạt, đời sống, suy nghĩ của con người.

Trong “Tình ma sex quỷ”, lớp trẻ thời @ được cho là dễ tiếp cận các trang web nhạy cảm, do đó, làm cho họ dễ bị khơi gợi cảm xúc tính dục, ham muốn thân xác mà nếu không có những hoạt động lành mạnh như thể dục, thể thao, văn hóa xã hội… thì sẽ gây nhiều ảnh hưởng tiêu cực về tính dục.

Câu chuyện tính dục Đông Tây với 28 tản mạn về tính dục thực sự đã đem đến những cảm nhận vui tươi, nhẹ nhàng “để bạn đọc vừa có thể vui vui với chút hương vị trần thế, vừa có thể suy ngẫm thêm một vài góc cạnh đời sống hàng ngày vốn trực tiếp hay gián tiếp chịu ảnh hưởng của tính dục, từ vật chất đến tinh thần, trong nhiều phạm vi khác nhau, mà lắm khi chúng ta không ngờ, không nghĩ tới các ảnh hưởng đó” như lời chia sẻ của tác giả.

Trần Đình Ba / Sách hay / Zing

Ông chủ Amazon rời “ghế nóng” ở tuổi 57, những gã khổng lồ Internet khác thì sao?

Ông chủ Amazon rời “ghế nóng” ở tuổi 57, những gã khổng lồ Internet khác thì sao?
TRONG SỐ BỐN GÃ KHỔNG LỒ INTERNET HÀNG ĐẦU, BEZOS LÀ NGƯỜI SÁNG LẬP DUY NHẤT VẪN NẮM QUYỀN ĐIỀU HÀNH CÔNG TY.

Sau khi công bố kết quả kinh doanh, Amazon đồng thời xác nhận người sáng lập kiêm Giám đốc điều hành dự định rời chức CEO vào quý 3 năm nay. Bezos sẽ vẫn tiếp tục giữ chức Chủ tịch điều hành, trong khi Andy Jassy, T​trưởng bộ phận điện toán đám mây AWS của Amazon, sẽ trở thành CEO thứ hai của tập đoàn.

Kể từ khi thành lập Amazon vào năm 1994, Bezos đã phát triển công ty từ một cửa hàng sách trực tuyến thành một gã khổng lồ thương mại điện tử (TMĐT) toàn diện và từ đó dẫn đầu sự phát triển của ngành điện toán đám mây trong tương lai. Với việc không ngừng mở rộng quy mô kinh doanh và lợi thế dẫn đầu, giá cổ phiếu của Amazon tiếp tục tăng vọt, năm ngoái lần đầu tiên vượt mốc 1.000 tỷ USD. Giá trị thị trường hiện tại là 1,6 nghìn tỷ USD và có 1,3 triệu nhân viên.

Trong giai đoạn đầu, Bezos từng nắm giữ tới 8% vốn chủ sở hữu của tập đoàn. Khi giá trị thị trường tăng vọt, người đứng đầu Amazon đã vượt qua Gates để trở thành người giàu nhất thế giới. Dù mất đi 1/4 giá trị tài sản ròng sau vụ ly hôn đình đám vào năm ngoái, nhưng nhờ giá cổ phiếu Amazon tăng (giá cổ phiếu Amazon tăng hơn 60% trong năm 2020), khối tài sản cá nhân hiện tại của Bezos vẫn trên 180 tỷ USD.

Dịch bệnh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế toàn cầu và đẩy hoạt động bán lẻ vào một mùa đông lạnh giá, nhưng mang lại sự thúc đẩy rất lớn cho hoạt động TMĐT của Amazon. Trong báo cáo thu nhập quý 4 vừa được công bố, doanh thu hàng quý của Amazon là 125,56 tỷ USD, tăng 42% so với cùng kỳ năm ngoái và lợi nhuận ròng là 7,2 tỷ USD, tăng 121% so với cùng kỳ năm ngoái. Doanh thu mảng kinh doanh điện toán đám mây tăng 28% trong quý, đạt 12,7 tỷ USD.

Trên thực tế, khi hoạt động kinh doanh của Amazon bước vào giai đoạn tăng trưởng trưởng thành, trong 2 năm qua, Bezos không còn đầu tư nhiều tâm sức vào hoạt động thường nhật của Amazon như trước.

Trong số bốn gã khổng lồ Internet hàng đầu (Apple, Microsoft, Amazon và Google), Bezos là người sáng lập duy nhất vẫn nắm quyền điều hành công ty, người sáng lập mới nhất nghỉ hưu và là người sáng lập có vị trí CEO lâu nhất. Bezos năm nay 57 tuổi, ông thành lập Amazon năm 30 tuổi và điều hành công ty được 27 năm.javascript:if(typeof(admSspPageRg)!=’undefined’){admSspPageRg.draw(201015);}else{parent.admSspPageRg.draw(201015);}

Trong khi đó, Jobs thành lập Apple vào năm 21 tuổi cùng với người bạn Steve Wozniak. Mặc dù luôn là người thống trị các sản phẩm của Apple nhưng Jobs chưa bao giờ giữ vị trí CEO, năm 1983, ông thuê John Sculley, người giỏi bán hàng của Pepsi, làm CEO với câu nói nổi tiếng: “Muốn bán nước ngọt mãi hay muốn có cơ hội thay đổi thế giới”.

Ngay cả sau khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư tuyến tụy vào năm 2003, Jobs vẫn không từ bỏ công việc và thậm chí còn che giấu bệnh trạng trong gần một năm. Trong 8 năm sau đó, Steve Jobs buộc phải nghỉ ốm hai lần do phẫu thuật và bệnh tái phát, ông chỉ có thể để COO Tim Cook tạm quyền làm CEO. Tuy nhiên, ông vẫn kiên quyết giữ chức CEO của Apple và không chính thức từ chức cho đến hai tháng trước khi qua đời, Steve Jobs qua đời vì bệnh tật ở tuổi 56.

Nếu Jobs tiếc nuối khi rời Apple vì bạo bệnh, thì việc Bill Gates từ chức CEO Microsoft hoàn toàn là áp lực từ bên ngoài. Bill Gates thành lập Microsoft vào năm 20 tuổi cùng với người bạn Paul Allen, khi từ chức CEO Microsoft vào năm 2000, ông mới 45 tuổi và điều hành công ty được 25 năm. Microsoft từng đối mặt với một vụ kiện chống độc quyền từ Bộ Tư pháp Mỹ.

Trong kỷ nguyên Ballmer sau đó, Microsoft đã từ bỏ chiến lược mở rộng mạnh mẽ. Mặc dù báo cáo tài chính liên tục đạt mức cao mới nhưng hoạt động kinh doanh không có đột phá, đồng thời đánh mất cơ hội chiến lược tại hai thị trường lớn là tìm kiếm Internet và nền tảng di động. Google và Apple đã trở thành những gã khổng lồ trong ngành. Vào thời Ballmer, giá cổ phiếu của Microsoft rơi vào thời kỳ trì trệ trong hơn một thập kỷ, và không thể lấy lại được sức sống cho đến khi Satya Nadella nhậm chức.

So với những người sáng lập Apple và Microsoft buộc phải từ bỏ, hai nhà đồng sáng lập Google có vẻ đặc biệt theo đạo Phật và việc chuyển giao quyền lực cũng diễn ra trước thời hạn. Hai nhà sáng lập Google đều là bạn học tại Đại học Stanford. Họ thành lập Google năm 24 tuổi, nhưng Page chỉ làm CEO trong 4 năm. Năm 2001, ông nghe theo lời khuyên và tuyển dụng giám đốc điều hành ngành phần mềm cấp cao Eric Schmidt đảm nhận vị trí Giám đốc điều hành.

Năm 2011, Page một lần nữa trở lại vị trí Giám đốc điều hành Google và Schmidt đảm nhận vị trí Chủ tịch. Nhưng lần này Page cũng chỉ giữ chức vụ CEO trong 4 năm. Năm 2015, ông tổ chức lại Google và đưa Sundar Pichai phụ trách mảng tìm kiếm trên Internet và chuyển sang vị trí CEO của công ty mẹ Alphabet. Bốn năm sau, Page miễn cưỡng giữ vị trí CEO của công ty mẹ và Pichai vẫn là người kế nhiệm.

Điều thú vị là Microsoft và Google hoàn thành công việc kế nhiệm vào năm 2014 và 2015, những người kế nhiệm đều là người nhập cư Ấn Độ. Pichai đã gắn bó với Google trong 15 năm khi ông đảm nhận vị trí CEO của Alphabet, công ty mẹ Google. Trong cuộc chiến trình duyệt giữa Microsoft và Mozilla năm 2006, Pichai thúc giục Google phát triển trình duyệt Chrome, và cuối cùng đã vượt qua Microsoft để trở thành trình duyệt web lớn nhất vào năm 2012.

Facebook có giá trị thị trường chỉ đứng sau bốn gã khổng lồ Internet này (760 tỷ USD), nhà sáng lập Zuckerberg mới 36 tuổi và cũng có khát khao kiểm soát rất lớn. Trừ khi Facebook gặp phải một cuộc khủng hoảng pháp lý lớn và buộc phải từ bỏ như Gates đã làm, nếu không, Zuckerberg sẽ không bao giờ từ chức CEO. Ngay cả khi Zuckerberg từ chức CEO, COO Sandberg của công ty vẫn là người kế nhiệm hoàn hảo. Bà đã làm việc tại Facebook 13 năm và từng được coi là người lãnh đạo thực sự đằng sau Zuckerberg.

Theo Phong Vũ / ICTNews

Phố Wall và London trở thành tay sai của Bắc Kinh như thế nào?

Phố Wall và London trở thành tay sai của Bắc Kinh như thế nào?
Một bức tượng rồng truyền thống đánh dấu ranh giới của Thành phố London, trong khu tài chính, còn được gọi là Square Mile, vào ngày 24/1/2017 tại London, Anh. (Ảnh: Leon Neal/Getty Images)

Lenin có câu nói: “Các nhà tư bản sẽ bán cho chúng tôi sợi dây thừng mà chúng tôi sẽ dùng để treo cổ họ”, và các nhà tài phiệt Phố Wall đã bán cho Bắc Kinh sợi dây này suốt hơn 2 thập kỷ qua…

Vào tháng 11 năm 2018 Peter Navarro, cố vấn thương mại của Nhà Trắng lúc đó có liên quan mật thiết đến cuộc chiến thương mại của Tổng thống Trump với Bắc Kinh, đã phát động một cuộc tấn công gay gắt vào cái mà ông gọi là “các nhà tỷ phú toàn cầu” của Phố Wall.

Ông cáo buộc “nhóm ngân hàng Phố Wall và các nhà quản lý quỹ phòng hộ” đã tham gia vào “ngoại giao con thoi” của riêng họ với phía Trung Quốc và cố gắng phá hoại các cuộc đàm phán thương mại của Mỹ bằng cách gây áp lực lớn lên Nhà Trắng để nhường chỗ cho Bắc Kinh. Ông Navarro tiếp tục cáo buộc giới tinh hoa tài chính là “các tay sai ngoại bang chưa đăng ký” hoạt động như một phần của các hoạt động ảnh hưởng của Bắc Kinh tại Washington.

Đó là quan điểm mạnh mẽ, nhưng cơ sở thực tiễn là gì?

Bắc Kinh đã làm việc với Phố Wall trong một thời gian dài. Khi Thủ tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ đến thăm Hoa Kỳ vào năm 1999, ông đã ẩn náu tại khách sạn Astoria của New York và dành nhiều ngày trong các cuộc gặp mặt với các nhà lãnh đạo doanh nghiệp. “Ông Chu dường như không bao giờ mệt mỏi với việc tán tỉnh doanh nghiệp Mỹ,” The New York Times đưa tin.

Những người khổng lồ của tài chính Hoa Kỳ trong nhiều thập kỷ đã  định hướng chính sách quốc gia của Mỹ về Trung Quốc. Bất cứ khi nào các tổng thống Clinton, Bush hay Obama đe dọa sẽ có lập trường cứng rắn hơn về chủ nghĩa bảo hộ thương mại, thao túng tiền tệ hoặc trộm cắp công nghệ của Trung Quốc, các lãnh đạo Phố Wall đã sử dụng ảnh hưởng của mình để thuyết phục họ lùi bước. Và chính áp lực từ Phố Wall đã ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định của Nhà Trắng, Clinton ủng hộ việc Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, bất chấp việc Trung Quốc vi phạm hầu hết các nguyên tắc của tổ chức này. 

Hai mươi năm sau, The New York Times đã viết: “Ở Washington, trên Phố Wall và trong các phòng họp của công ty, Bắc Kinh đã sử dụng quy mô của đất nước và lời hứa hẹn trong nhiều thập kỷ để dập tắt sự phản đối và thưởng hậu hĩnh cho những người giúp đỡ họ phát triển”. Các tổ chức tài chính là những người ủng hộ quyền lực nhất của Bắc Kinh tại Washington.

Lĩnh vực tài chính – các ngân hàng lớn, các quỹ phòng hộ và công cụ đầu tư – vì thế nằm ở trung tâm bản đồ quyền lực ở Mỹ, và đỉnh cao là Goldman Sachs. Đối với ĐCSTQ, những gã khổng lồ về tài chính là những mục tiêu dễ dàng, vì có sự hòa hợp về lợi ích. Giám đốc điều hành Phố Wall, dự đoán Bắc Kinh là một mỏ vàng khi nó mở cửa thị trường tài chính rộng lớn cho người nước ngoài, họ đã tư vấn cho các công ty Trung Quốc nên mua công ty nào và cho họ vay tiền để làm điều đó, đổi lại họ chia phần theo giá trị giao dịch. Theo một quan chức cấp cao của Nhà Trắng, “những nhà buôn chứng khoán chuyên nghiệp thực sự thích Đảng Cộng sản Trung Quốc”.

ĐCSTQ đang mở toang cánh cửa. Nhưng sự liên kết lợi ích có thể không lâu dài, vì ý định của Bắc Kinh là cuối cùng biến Thượng Hải trở thành thủ đô tài chính của thế giới, thay thế New York và Thành phố London. Như Lenin đã nói: “Các nhà tư bản sẽ bán cho chúng tôi sợi dây thừng mà chúng tôi sẽ dùng để treo cổ họ”.

Đến năm 2003, Goldman Sachs “đã trở thành người bảo lãnh phát hành chứng khoán chính cho các công ty nhà nước lớn của Trung Quốc”. Năm 2006 Henry Paulson chuyển từ Giám đốc điều hành của Goldman Sachs sang Bộ Trưởng Tài chính dưới thời George W. Bush, mang theo một mạng lưới quan hệ giá trị nhất với giới thượng lưu Trung Quốc. Paulson đã đến thăm đất nước này khoảng bảy mươi lần. Ông xin tổng thống xem liệu ông có thể nhận trách nhiệm về chính sách kinh tế Trung Quốc của Mỹ hay không, và Bush đã đồng ý.

Nhưng Paulson, theo đánh giá của tác giả và nhà báo Paul Blustein viết trong Chính sách đối ngoại, đã sai lầm. Blustein lập luận rằng nếu Paulson phản ứng mạnh mẽ hơn với thao túng tiền tệ của Bắc Kinh, kiểm soát chặt chẽ các doanh nghiệp nhà nước, chính sách ngược đãi các doanh nghiệp Mỹ ở Trung Quốc và chương trình trộm cắp công nghệ, thì điều kiện dẫn đến chiến tranh thương mại có thể không xảy ra. Thay vì đề xuất các hành động trả đũa để bảo vệ các công ty Mỹ, Paulson đã làm việc để chống lại họ tại Quốc hội, đề xuất tổ chức “Đối thoại kinh tế chiến lược” bắt đầu vào tháng 12 năm 2006. Không cần phải nói, điều này mang lại lợi thế cho Bắc Kinh.

Paulson, một người bạn tốt của thị trưởng Bắc Kinh thời bấy giờ là Vương Kỳ Sơn, khi đó đã có khuynh hướng ôn hòa với những nỗ lực của Đảng trong việc mở cửa nền kinh tế; Paulson đã bị thao túng. ĐCSTQ đã kéo ông ta đi sâu hơn vào vòng tay của họ, khơi dậy nhận thức về quyền lực ảnh hưởng của chính ông ta. Ông ta thậm chí đã có cuộc họp ngắn riêng tư, một đối một với Chủ tịch Hồ Cẩm Đào.

Sau khi Paulson rời nhiệm sở năm 2009 – thời điểm cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu nổ ra – trong thời gian đó, ông đã gọi điện cho Vương và cầu xin ông ta ra lệnh cho một ngân hàng nhà nước Trung Quốc bảo lãnh cho Bear Stearns – một hãng tay chân của Goldman Sachs đã thành lập Viện Paulson, đồng thời tận tâm “củng cố mối quan hệ Mỹ-Trung phục vụ duy trì trật tự toàn cầu”.

John Thornton là một cựu binh có ảnh hưởng khác của Goldman Sachs. Ông đã lãnh đạo Goldman vào Trung Quốc và khi ông nghỉ hưu với tư cách là chủ tịch ngân hàng năm 2003, ông trở thành giám đốc Chương trình Lãnh đạo Toàn cầu tại Đại học Thanh Hoa Bắc Kinh. Thornton là một người ủng hộ mạnh mẽ chương trình học bổng tại Thanh Hoa được tài trợ bởi nhà đầu tư tỷ phú và là bạn của Tổng thống Trump, Stephen Schwarzman, và ông là thành viên của một số tập đoàn hàng đầu của Trung Quốc và Mỹ. Năm 2006, ông đã đưa tiền của mình vào một Trung tâm Trung Quốc mới tại Viện Brookings, nơi ông là chủ tịch của hội đồng quản trị. Năm 2008, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã trao cho ông giải thưởng cao nhất dành cho người nước ngoài, Giải thưởng Hữu nghị của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Phần này của câu chuyện Phố Wall sẽ không hoàn chỉnh nếu không đề cập đến quỹ đầu tư BlackRock của Mỹ, lớn nhất thế giới, tổng giá trị tài sản do quỹ này quản lý lên tới 6,5 nghìn tỷ đô-la. Năm 2019, Giám đốc điều hành của quỹ, Larry Fink, nói với các cổ đông của công ty rằng ông dự định biến BlackRock thành một trong những nhà quản lý tài sản hàng đầu của Trung Quốc, nói rằng ông sẽ sẵn sàng tận dụng khi Bắc Kinh mở cửa thị trường vốn cho người nước ngoài, và ông nhắm mục tiêu trở thành một trong những nhà quản lý tài sản nước ngoài đầu tiên gây quỹ bằng đồng nhân dân tệ ở Trung Quốc.

Trong khi sức mạnh của Phố Wall trong việc ảnh hưởng tới chính sách với Trung Quốc là có thực, năm 2017 đã có một điều gì đó thay đổi. Các nhà sản xuất Mỹ quyết định rằng họ đã chịu đựng đủ việc tài sản trí tuệ của họ bị đánh cắp và họ không thể tiếp tục chờ đợi Bắc Kinh thực hiện lời hứa tự do hóa nền kinh tế Trung Quốc và cung cấp một sân chơi bình đẳng cho các công ty Mỹ.

Phòng Thương mại Hoa Kỳ đã công bố một báo cáo cho biết như vậy, thúc đẩy một khoảng cách nữa giữa tài chính và sản xuất, một lỗ hổng cho phép chính quyền Trump, được ủng hộ bởi đảng Dân chủ, tăng cường sức mạnh cho Bắc Kinh. Điều này đã buộc giới tài chính phải vận động hành lang và phối hợp chặt chẽ hơn với các đồng minh ở Bắc Kinh.

CÁC THÁI TỬ ĐẢNG CỦA PHỐ WALL

ĐCSTQ đã không bằng lòng chỉ dựa vào sự phối hợp lợi ích giữa Bắc Kinh và các công ty tài chính lớn ở phương Tây. Một tuyến kết nối quan trọng khác của sự ảnh hưởng là các “thái tử Đảng” – con trai và con gái của các nhà lãnh đạo Đảng hàng đầu trong quá khứ và hiện tại. Trong nhiều năm, công ty đầu tư khổng lồ thuộc sở hữu nhà nước CITIC đã bị chi phối bởi các thái tử Đảng, cũng như China Poly Group, tập đoàn được xây dựng xung quanh việc sản xuất vũ khí. Thị trường cổ phiếu đang phát triển của Trung Quốc được kiểm soát bởi “tầng lớp quý tộc đỏ” và con cái của họ .

Đối với các quỹ phòng hộ phương Tây, các công ty bảo hiểm, quỹ hưu trí và ngân hàng, điều kiện tiên quyết để kinh doanh tại các thị trường vốn Trung Quốc mới nổi, sinh lợi cao là một mạng lưới quan hệ với các gia đình kiểm soát các công ty lớn nhất và thống trị hệ thống quyền lực của Đảng. Trao việc cho con trai, con gái, cháu trai và cháu gái của những gia đình này mang lại mạng lưới quan hệ cá nhân vì lợi ích đôi bên cùng có lợi. Con cái không cần phải có trình độ cao hoặc thậm chí đặc biệt có tài; quan trọng họ là con cháu ai. Con đường sự nghiệp lý tưởng cho một thái tử Đảng là bằng tốt nghiệp tại một trường đại học danh tiếng, tốt nhất là trường đại học Ivy League hoặc Oxbridge, sau đó đi thẳng lên sàn giao dịch của một ngân hàng lớn hoặc quỹ phòng hộ ở New York hoặc London và sau vài năm ở đó, một MBA và sau đó là một công ty Phố Wall.

Một cái nhìn sâu sắc về cách thức hoạt động này được thể hiện qua một cuộc điều tra của Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch Hoa Kỳ năm 2016, dẫn đến việc JP Morgan phải trả 264 triệu đô-la vì vi phạm Đạo luật Thực hành Tham nhũng Nước ngoài. JP Morgan đã bị bắt khi thuê các thái tử Đảng Trung Quốc để giành chiến thắng trong kinh doanh, điều mà ủy ban này mô tả là “hối lộ có hệ thống”. Công ty vận hành cái mà họ gọi là Chương trình Con trai và Con gái , nơi cung cấp hàng tá việc làm ở Hong Kong, Thượng Hải và New York cho con cái thuộc giới thượng lưu của Đảng.

Một người là Gao Jue, con trai của bộ trưởng thương mại Trung Quốc, Gao Hucheng. Là một sinh viên tốt nghiệp gần đây của Đại học Purdue, Gao Jue đã tìm được một công việc sau cuộc gặp giữa cha mình và giám đốc điều hành cấp cao của JP Morgan, William Daley. (Daley là một Bộ trưởng thương mại Hoa Kỳ dưới thời Clinton và đã thúc đẩy Trung Quốc gia nhập WTO. Sau đó, ông giữ chức vụ Chánh văn phòng của Tổng thống Obama).

Kết quả phỏng vấn của Gao Jue kém nhưng được ngân hàng đề nghị một vị trí phân tích đáng thèm muốn. Dễ ngủ gục tại nơi làm việc, anh ta sớm bị đánh giá là một nhân viên “non nớt, vô trách nhiệm và không đáng tin cậy”. Khi việc thu hẹp quy mô diễn ra, ngân hàng sau đó muốn sa thải anh ta, cha anh ta đã đưa người đứng đầu văn phòng ngân hàng Hong Kong, Fang Fang, đến ăn tối và cầu xin cho con trai mình được giữ lại, hứa sẽ “thêm hợp đồng” cho JP Morgan trong giao dịch Trung Quốc. Fang đã bị thuyết phục và một giám đốc điều hành cấp cao ở New York đã đồng ý giữ Gao Jue, mặc dù con trai riêng của giám đốc điều hành đã bị cho nghỉ việc. Công việc là công việc. Khi Gao Jue cuối cùng đã bị cho đi, cậu ta đã nhận các công việc tài chính khác trước khi kết thúc tại Goldman Sachs.

Tất nhiên, có nhiều người Trung Quốc đại lục làm việc trong ngành tài chính Hoa Kỳ có năng lực cao và xứng đáng với vị trí của họ, thường là những người rất cao cấp. Fang là một ví dụ. Ông tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa danh tiếng vào những năm 1980 và sau đó học MBA tại Đại học Vanderbilt ở Nashville. Năm 1993, ông nhận một công việc tại Merrill Lynch, làm việc ở New York và Hong Kong, và năm 2001, ông bắt đầu sự nghiệp 13 năm với JP Morgan, vươn lên vị trí giám đốc điều hành ngân hàng đầu tư Trung Quốc, có trụ sở tại Hong Kong. Trong thời gian đó, ông đã môi giới việc bổ nhiệm nhiều thái tử Đảng vào các vị trí trong ngân hàng. Ông cũng có được kiến ​​thức sâu sắc về tài sản cá nhân của một số giới cầm quyền của Trung Quốc. The New York Times mô tả Fang có một “mạng lưới liên lạc sâu rộng trong giới chính phủ và doanh nghiệp Trung Quốc”.

Mặc dù không phải là hoàng tộc của ĐCSTQ, Fang có quan điểm rất gần với tầng lớp quý tộc đỏ. Fortune mô tả ông là “một nhà điều hành thân thiện với truyền thông có mối quan hệ chặt chẽ với Đảng Cộng sản”. Năm 2011, ông thành lập Hội Hua Jing tại Hong Kong, một câu lạc bộ xã hội dành cho con em của giới thượng lưu đã đi du học và trở về Hong Kong. Nhóm này đã được mô tả là Câu lạc bộ của các thái tử Đảng và là chi nhánh Hong Kong cho các hoàng thân của ĐCSTQ.

Đối với giới thượng lưu ĐCSTQ, sự gắn kết với các bậc thầy của Phố Wall thông qua việc sắp xếp bố trí các thái tử Đảng vào phố Wall quan trọng hơn là vấn đề tìm việc cho con em của họ. Nó là một phương tiện để thu thập thông tin tình báo và gây ảnh hưởng bởi vì nó đặt người cung cấp thông tin và chân tay của mình vào trung tâm quyền lực của Mỹ.

Toàn bộ hoạt động của một công ty Mỹ có thể được báo cáo cho một người cha hoặc một người chú ở Trung Quốc, cùng với thông tin bí mật về các vấn đề cá nhân và tài chính của những người giàu có nhất ở Bắc Mỹ.

ĐCSTQ Ở THÀNH PHỐ LONDON

Các tổ chức tài chính châu Âu cũng không chậm chạp trong việc tuyển dụng  các thái tử Đảng. Vào những năm 2000, Deutsche Bank, ngân hàng lớn nhất của Đức, đã sử dụng tiền hối lộ và các hành vi tham nhũng để tiếp cận Trung Quốc, bao gồm cả việc tặng những món quà đắt tiền cho các nhà lãnh đạo, đặc biệt là gia đình của thủ tướng Ôn Gia Bảo và sau đó là thị trưởng Bắc Kinh Vương Kỳ Sơn, hiện nay là thành viên của nội các Bộ Chính trị, Ban thường vụ.

Năm 2009 Deutsche Bank đã đánh bại JP Morgan để giành hợp đồng vì họ đã thuê con gái của chủ tịch của khách hàng. Ngân hàng cũng đã có một chương trình tích cực tuyển dụng con cái của các quan chức quyền lực. Trong số đó có con trai của bộ trưởng tuyên truyền thời đó là Lưu Vân Sơn, và một trong những người con gái của Li Zhanshu – hiện là một trong bảy người trong Ủy ban Thường vụ – mặc dù cả hai đều bị đánh giá là không phù hợp với công việc.

Ở Zurich, Credit Suisse thuê con gái của ông Ôn Gia Bảo. Credit Suisse giữ một bảng tính theo dõi các khoản tiền phải bỏ ra để thuê các thái tử Đảng cùng với số tiền mà họ mang lại. Họ đã thuê hơn 100 con trai, con gái và bạn bè của các quan chức chính phủ cao cấp. Một “công chúa” đã được tuyển dụng sau khi nhân viên ngân hàng của Credit Suisse giúp làm đẹp hồ sơ của cô. Khi đã vào biên chế, cô ấy thường không đi làm. Khi cô đi làm, cô bị đánh giá là “thô lỗ và không chuyên nghiệp” và đôi khi đưa mẹ cô đi cùng. Tuy nhiên, cô đã được trả 1 triệu đô-la Mỹ mỗi năm và được thăng chức vài lần vì gia đình cô đã trao các giao dịch cho ngân hàng. (Năm 2018, Credit Suisse đã đồng ý trả 77 triệu đô-la cho chính quyền Hoa Kỳ để tránh bị truy tố về tội hối lộ).

Trong khi vị trí của các thái tử Đảng và những lời hứa tiếp cận thị trường tài chính khổng lồ của Trung Quốc là con đường ảnh hưởng quan trọng hàng đầu ở Phố Wall, thì ở Thành phố London, tình hình lại khác.

Khu tài chính của London – khu vực rộng 1 dặm vuông được gọi là Thành phố London, hay đơn giản là Thành phố – cũng là trung tâm tài chính của Châu Âu, mang lại cho các công ty tài chính lớn một sức ảnh hưởng không nhỏ trong chính trường Anh.

Brexit có nhiều người tự hỏi liệu Thành phố có thể giữ được vị thế thống trị của mình hay sẽ bị thay thế bởi các đối thủ ở Frankfurt hay thậm chí là Paris. Các quan lại của Thành phố đã làm việc chăm chỉ để đảm bảo sự nổi trội của nó, điều này mang đến một cơ hội vàng cho Bắc Kinh.

Sẽ là hơi quá khi nói rằng nếu Bắc Kinh có thể kiểm soát Thành phố thì họ có thể kiểm soát Anh, nhưng nói vậy cũng không phải là không có cơ sở. Một dấu hiệu đáng ngại, tuy nhỏ, về tầm ảnh hưởng mà Bắc Kinh đã mang lại vào tháng 5 năm 2019 khi Tập đoàn Thành phố London, chính quyền của quận, đã cấm văn phòng Đài Loan ở London đóng góp quảng cáo cho cuộc diễu hành của thị trưởng hàng năm.

Ngày nay, Tập đoàn Thành phố London  luôn sẵn lòng phục vụ Trung Quốc. Vào tháng 3 năm 2019, hai tháng trước khi ra lệnh cấm Đài Loan tham gia trong cuộc diễu hành của mình, Thị trưởng Peter Estlin đã tham gia một phái đoàn đến Trung Quốc để thúc đẩy các liên kết “tài chính xanh và công nghệ tài chính”, cùng với vai trò của Thành phố trong Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường (BRI). Trong khi ở đó, Estlin đã nói về phần quan trọng mà Thành phố đóng góp trong thành công của Trung Quốc. Phỏng vấn trên Phoenix TV, ông tiết lộ rằng Thành phố sẽ tổ chức một bữa tiệc vào tháng 9 năm sau để kỷ niệm 70 năm Cộng hòa Nhân dân. Thị trưởng đã ca ngợi “văn hóa đôi bên cùng có lợi” của BRI và nói rằng ông thấy Thành phố đóng vai trò quan trọng trong việc giúp tài trợ cho “một sáng kiến ​​tuyệt vời” và một tầm nhìn “rất thú vị”.

Phái đoàn được dẫn dắt bởi John McLean, thành viên hội đồng quản trị của Hội đồng doanh nghiệp Trung Quốc-Anh, người đã tuyên bố rằng “London mở cửa kinh doanh cho các công ty tài chính và công nghệ Trung Quốc”. Trước đó vào năm 2019, chủ tịch ủy ban chính sách của Thành phố London, Catherine McGuinness, đã hoan nghênh sự ra mắt phiên bản toàn cầu của tờ China Daily của ĐCSTQ, lưu ý rằng tờ báo “có trụ sở tại Square Mile và là một người bạn tốt của Tập đoàn Thành phố London”.

Đức Thiện / Theo The Sydney Morning Herald