BLM Bạo lực của cánh tả cực đoan và sự bất thường.

Cuộc cách mạng đường phố ở Mỹ do chiến dịch “Người da đen đáng sống” (Black Lives Matter, BLM) nhằm chiếm giữ quyền lực đã tạm lắng xuống. Ngày 3/7, New York Times đã công bố tin ‘chiến thắng’: Cuộc cách mạng BLM xảy ra ở Mỹ với tổng số 4.700 lần vào tháng Sáu, trung bình 140 lần mỗi ngày, số người tham gia ước tính là từ 15 – 26 triệu (sai số khoảng 11 triệu), kèm theo là các hình ảnh của căn cứ ‘cách mạng’, không đề cập đến kết quả của cuộc cách mạng như: nổ súng, tấn công bạo lực, có bao nhiêu cửa hàng và doanh nghiệp vừa và nhỏ bị cướp bóc.

Đảng Dân chủ và các phương tiện truyền thông cánh tả đã bước vào vòng tiếp theo của cuộc chiến tranh dư luận quan trọng đó là: tập trung vào tình hình dịch bệnh nghiêm trọng, Trump đã thất bại trong cuộc chiến với dịch bệnh và từ chối mở lại nền kinh tế cho đến tháng 11 – tức là không được nói hướng đi của ông Trump không chính xác, bởi kinh tế là điểm sáng trong thời kỳ ông nắm quyền, vì thế không được để điểm sáng này tiếp tục lan tỏa.

(Bài viết của tác giả Hà Thanh Liên được UP Media ủy quyền độc quyền cho Vision Times đăng lại

—-ooOoo—-

Bạo lực của BLM không được định hướng
nhà riêng của những người ủng hộ
thường xuyên bị tấn công

Từ ngày 26/5 khi Minneapolis Floyd bị một sĩ quan cảnh sát làm thiệt mạng cho đến ngày 1/7 khi Khu tự trị ở Đồi Capitol (CHAZ) tại Seattle được cảnh sát dọn dẹp, những điều xảy ra trong hơn một tháng đã phơi bày cảnh hoang đường của nước Mỹ do các cuộc đấu tranh của phe Dân chủ chống lại phe Cộng hòa.

Đảng Dân chủ đã cổ vũ cho chính trị đường phố, hơn mười phương tiện truyền thông chính thống mà tiêu biểu như CNN, New York Times và The Washington Post cổ vũ cho chính trị đường phố, ngay bên ngoài Nhà Trắng xuất hiện “Khu tự trị Nhà Đen” (Black House Autonomous Zone). Vào thời điểm cảnh sát tại các bang theo Đảng Dân chủ đều được Defund (cắt giảm ngân sách), những người cánh tả cực đoan nghĩ rằng họ sẽ tiếp quản Chính phủ Mỹ trước thời hạn (nhóm chiến dịch của Biden đã tuyên bố thành lập Chính phủ tượng trưng), bởi vì bà Patrisse Cullors, người đồng sáng lập BLM, ngày 23/6 xuất hiện trên các phương tiện truyền thông và tuyên bố rằng hiện nay không còn thực sự quan tâm đến Floyd, mà là một mục tiêu đơn giản hơn là làm cho Trump từ chức trước cuộc bầu cử tháng 11.

Điều này khiến nhiều người Mỹ đã ngạc nhiên rằng mục tiêu của BLM không phải là chống phân biệt chủng tộc mà là đảo chính.

Cùng với việc trong hơn một tháng BLM đã đập phá, cướp bóc và phóng hỏa trên khắp đất nước, đặc biệt là ở các bang theo hướng Dân chủ, thái độ của người dân Mỹ đối với BLM đã trải qua những thay đổi mạnh mẽ.

Vì Đảng Dân chủ rất ủng hộ BLM nên những nơi chính mà phong trào này đập phá và cướp bóc là ở các bang theo phe Dân chủ. Khu tự trị Đồi Capitol (CHAZ) ở Seattle là biểu tượng của cuộc cách mạng BLM này. Thị trưởng tại đó đã nhấn mạnh ủng hộ, còn cảnh sát được lệnh rút khỏi khu vực. Người biểu tình của BLM đã chiếm giữ khu vực này trong gần ba tuần, ngoài tình trạng vô chính phủ và quấy rối các doanh nghiệp xung quanh khiến trị an khu vực trở thành tệ hại, đã có nhiều vụ nổ súng ở khu vực “tự trị” nơi cảnh sát bị cấm vào, ít nhất là hai thanh thiếu niên thiệt mạng và ba trường hợp khác bị thương nặng. Theo cảnh sát Seattle, hàng loạt tội ác bạo lực đã diễn ra trong khu vực kể từ khi người biểu tình chiếm giữ một số khu gần Đồi Capitol vào tháng trước. Dưới áp lực của tất cả các bên, thị trưởng ban đầu ủng hộ quan điểm Defund Police đã phải đưa cảnh sát trở lại khu vực để dọn dẹp mớ hỗn độn.

Trung tâm cách mạng của BLM là New York bước vào “Tháng Sáu máu”. Trong ba tuần đầu tiên của Tháng Sáu đã có 125 vụ nổ súng ở thành phố New York, lên đến mức cao nhất trong 25 năm. Nhiều vụ án hình sự về cướp và giết người đã tăng mạnh. Giám đốc chiến lược kiểm soát tội phạm của cảnh sát thành phố là Michael LiPetri cho biết lần cuối cùng thành phố New York có một “Tháng Sáu đẫm máu” như vậy là vào năm 1996. Thời gian này các sĩ quan cảnh sát thành phố New York đã bị tấn công nhiều nhất, nhưng vẫn có nhiều người không từ bỏ cương vị do tần suất cao các vụ án xảy ra. Theo truyền thông cho biết, đối với Thị trưởng Bill de Blasio kể từ khi ông nhậm chức thì đây là ba tuần tồi tệ nhất trong trật tự công cộng, ông không còn có thể khoe khoang về sự an toàn của thành phố New York.

Phàm nơi nào nổ ra cách mạng BLM thì tình hình cũng giống như New York, trong bài viết “Phá vỡ thế giới cũ, tạo ra một thế giới mới: Khi cuộc cách mạng văn hóa Mỹ đang diễn ra”, tôi có liệt kê một số vụ án hình sự năm nay đã nổi lên trong khu vực cách mạng khốc liệt. Vì an ninh công cộng đã bị tổn hại nghiêm trọng nên người Mỹ không thể không xem xét biện pháp tự vệ. Vào ngày 1/7, Hiệp hội Súng trường Quốc gia Mỹ (NRA) đã viết trên Twitter:

Vào Tháng Sáu người Mỹ đã mua 2,3 triệu khẩu súng, tăng 145% so với tháng 6/2019. Nhiều nhà bán lẻ báo cáo rằng hàng tồn kho của họ đã không còn. Kể từ Tháng Ba đến nay đã có 8,3 triệu khẩu súng được bán, có thể khiến năm 2020 trở thành năm cao nhất trong lịch sử.

—-ooOoo—-

Người giàu quyên tiền lại rước cuộc cách mạng,
cũng khó thoát nạn
Xã hội phương Tây thực hiện phúc lợi cao, nhưng thực ra đây là cách để tránh nổ ra cuộc cách mạng của lớp người dưới đáy xã hội. Mỹ đã áp dụng một khuynh hướng phúc lợi như vậy, nhiều nhóm tư bản lớn đã liên minh với Đảng Dân chủ để loại bỏ tâm lý thù hận của lớp người nghèo trong xã hội. Mặc dù BLM này đã được lên kế hoạch cẩn thận: Theo cựu thị trưởng Giuliani của New York thì sự kiện đã được chuẩn bị trong ba năm, nhưng dù sao không phải là một đảng chính trị có tính tổ chức cao theo kiểu của Lenin, chủ yếu là phong trào quần chúng tự phát nên đã xảy ra nhiều chuyện bi hài mà thú vị nhất nhà nhắm vào chính những ông chủ đã hưởng ứng phong trào, dưới đây là một vài sự kiện được lưu hành rộng rãi trên Internet:
Ngày 27/6 một nhóm lớn BLM đã hét lên “Ăn của người giàu!” (Eat The Rich!) và “Xóa bỏ chủ nghĩa tư bản ngay bây giờ!” (Abolish Capitalism Now!), đã tấn công vào khu vực giàu có Beverly Hills ở Los Angeles. Khu nhà giàu này toàn những nhân vật cốt cán của Đảng Dân chủ và các ông chủ lớn nhỏ, như các ngôi sao Hollywood, đại gia công nghệ và giám đốc điều hành, nhiều người trong số họ là bạn cũ và nhà tài trợ của Hillary và Obama trong nhiều năm. Lần này các gia đình này cũng tích cực ủng hộ Defund The Police, không ngờ những người cách mạng mà họ ủng hộ đã tấn công đến cửa nhà họ để ăn của người giàu, khi tai ương đập vào họ phải kêu gọi cảnh sát (những người mà họ mới rũ bỏ) đến để giải cứu họ.
Ngày 28/6 tại St. Louis, ông Mark McCloskey và người vợ Patricia đã phải nổ súng ở sân trước nhà để ngăn chặn nhóm nổi loạn xâm nhập trái phép vào khu nhà riêng của họ. Những người này được cho là đã “diễu hành” qua nhà của McCloskey và hướng đến nơi ở của Thị trưởng Lyda Krewson. Hành động nổ súng này đã bị BLM và những người ủng hộ lên án mạnh mẽ, còn Công tố viên Kim Gardner của St. Louis (người da đen) thì tuyên bố rằng những người biểu tình không nên bị tấn công bạo lực, văn phòng của bà đang điều tra nguyên nhân của sự kiện những người biểu tình bị đe dọa cá nhân này. Sau đó cặp vợ chồng kia đã đưa ra một tuyên bố rằng họ ủng hộ phong trào BLM và các cuộc biểu tình ôn hòa. Những lời này là biểu hiện chân thực, bởi vì việc kinh doanh của hai vợ chồng họ là bồi thường thương tích, chủ yếu là “bảo vệ các quyền dân sự bị tổn thương bởi các cơ quan thực thi pháp luật”, họ thực sự là người của Đảng Dân chủ và luôn tài trợ cho Đảng Dân chủ.
Giám đốc điều hành của Amazon là Jeff Bezos còn gặp phải trường hợp điển hình hơn. Ông là một người ủng hộ trung thành của phong trào BLM, tỷ lệ nhân viên da đen trong công ty ông đầu năm 2019 là 26,5%. Ngay sau khi bắt đầu chiến dịch của BLM đã cho biết cần tăng thêm trong năm nay ít nhất 30% nhân viên của công ty là người da đen (người châu Phi chiếm chưa đầy 13% dân số Mỹ), và trong tương lai sẽ tiếp tục tăng thêm; đồng thời ông cũng lên án mạnh mẽ bạo lực của cảnh sát, tuyên bố sẽ quyên góp 10 triệu đô la Mỹ cho các tổ chức công bằng xã hội; nhấn mạnh hủy bỏ các khách hàng cảnh sát, bởi vì thiết bị nhận dạng khuôn mặt rất dễ làm tổn thương những người tham gia phong trào, khiến họ cảm thấy bị đe dọa. Nhưng bất chấp việc ông ủng hộ cuộc cách mạng này, đội quân cách mạng BLM đã thiết lập một “bục xử trảm” trước khu vực ông sống tại Washington, khẩu hiệu trước “bục xử trảm” có nội dung: Hỗ trợ người nghèo chống lại người giàu!

—-ooOoo—-

Những người ủng hộ đã thay đổi
sau cuộc cách mạng BLM
Mặc dù có rất nhiều video trực tuyến quay lại cảnh BLM đập phá và phóng hỏa khắp nơi trên nước Mỹ, nhưng nhiều người ủng hộ và giới truyền thông vẫn khăng khăng cho rằng hành vi phá hoại chỉ là một thiểu số, đa số là chính thống rất tốt, nhưng đến khi BLM xông vào đập phá biệt thự của họ thì họ mới thay đổi thái độ. Cheryl Selby, Thị trưởng của Olympia thuộc Washington và là người phe Dân chủ kiên quyết ủng hộ BLM, một ngày giữa Tháng Sáu nhà của bà ấy đã bị BLM xông vào đập phá và cướp bóc, ngay lập tức bà thay đổi thái độ, những “nhà cách mạng” từng được bà ca ngợi trở thành kẻ chủ nghĩa khủng bố (domestic terrorism).
Bà Leida Clausen – Thị trưởng của St. Louis đã phát video trực tiếp trên Facebook nêu tên và địa chỉ của những người yêu cầu cải cách cảnh sát, nhưng sau đó khoảng 300 người biểu tình đã đến trước nhà bà để phản đối và đòi Clausen từ chức. Khi Clausen xin lỗi xong đã gỡ bỏ video trực tiếp, công khai bày tỏ không tán thành Defund Police.

Phóng viên thể thao Chris Palmer của ESPN là người ủng hộ việc đập phá và phóng hỏa. Khi nhìn thấy hình ảnh về người thu nhập thấp không hoàn thành hủy hoại công trình tòa nhà bị cháy dang dở, đã gửi một lời kêu gọi trên Twitter: “Đốt cháy nó, đốt cháy tất cả” (Burn that’s—down.Burn it all down). Vài ngày sau ông đã xóa tweet. Lý do rất đơn giản: khu cộng đồng mà ông tự hào đã bị BLM xông vào đập phá. Lúc này, phóng viên cho biết: “Nếu bạn muốn đốt, hãy đốt khu vực của cá nhân bạn, đừng đến đây để đốt.”

Sự giả dối và tính hai mặt của văn hóa cánh tả cực đoan được phản ánh đầy đủ trong các sự kiện này.

—-ooOoo—-

Sự bất thường của phong trào BLM

Người Mỹ tất nhiên biết rằng cái chết của Floyd là do bạo lực thực thi pháp luật của cảnh sát, ban đầu phong trào bạo lực đường phố BLM là theo khẩu hiệu này. Nhưng Chính phủ đã không phạm sai lầm nào trong việc xử lý vấn đề này sau đó. Cho đến khi BLM mở rộng tình hình quá đáng, đưa ra nhiều yêu cầu khác nhau và xảy ra vài sự kiện mang tính biểu tượng thì nhiều người bắt đầu thay đổi quan điểm.

Những sự kiện mang tính bước ngoặt này bao gồm:

Khu tự trị ở Đồi Capitol ở Seattle đã trần trụi, cho thấy kết quả của chiến dịch bạo lực BLM, đó là bạo lực hỗn loạn coi cuộc sống của con người như trò đùa – Thomson Reuters. (Về cơ bản nạn nhân là người da đen, họ dám đến đó là vì họ ỷ vào có màu da bảo vệ mình);

Người phụ trách BLM đã xuất hiện và tuyên bố rằng họ muốn lật đổ hệ thống dân chủ Mỹ và xây dựng quốc gia xã hội chủ nghĩa. Các tuyên bố phân biệt chủng tộc của các thành viên BLM hoàn toàn không liên quan đến thực tế, bởi vì trong thực tế luật pháp Mỹ thì tuyển sinh đại học và thị trường việc làm đều luôn bảo vệ quyền và lợi ích của người da đen. Chúng được coi là các khoản nợ nô lệ đã vướng trong lịch sử, mỗi người cần khoản bồi thường khổng lồ 400.000 đô la Mỹ và miễn phí tham gia kỳ thi, chi phí sinh hoạt cơ bản và nhiều đặc quyền khác dành cho người da đen.

Tính nợ lịch sử, phá hủy các di tích lịch sử Mỹ, phá tượng đài kỷ niệm các nhân vật lịch sử của Liên minh miền Nam trong thời Nội chiến Nam – Bắc, gần đây một số người biểu tình còn đe dọa phá hủy bốn tượng đài Tổng thống trên núi Rushmore ở Nam Dakota; ngoài ra còn có yêu cầu bãi bỏ các trường nổi tiếng của Mỹ như Đại học Yale, thậm chí Đại học Harvard, Georgetown.. vì do “những người buôn bán nô lệ” lập ra; tuyên bố rằng nên tính sổ xử lý tất cả những người tốt nghiệp Đại học Yale. Một số người biểu tình cũng tuyên bố rằng tên của Hợp chủng quốc Mỹ (United States of America) và thậm chí toàn bộ lục địa Mỹ, châu Mỹ (Americas) cũng có vấn đề, vì tên này xuất phát từ thực dân Ý và thương nhân buôn nô lệ Amerigo Vespucci (1454 – 1512).

Trong phong trào BLM lần này, hành vi ngu ngốc nhất ở cánh tả cực đoan là sử dụng khẩu hiệu của BLM “Người da đen đáng sống” (Black Lives Matter) nhấn mạnh đề cao vấn đề chủng tộc trên hết, phản đối khẩu hiệu “Tất cả cuộc sống quan trọng” (All Lives Matter, ALM) nhấn mạnh mọi chủng tộc đều bình đẳng. Cô Janovy tốt nghiệp Đại học Havard thậm chí còn đe dọa những người ủng hộ ALM bằng ám thị bạo lực “cắt cổ họng”, cuối cùng đã bị công ty Deloitte hủy bỏ hợp đồng làm việc. Thị trưởng và các nghị sĩ của Đảng Dân chủ tại Seattle là những người ủng hộ BLM cũng hành động cho thấy họ không thực sự quan tâm đến quyền và cuộc sống của người da đen. Người con của công dân Horace Lorenzo Anderson Jr tại Seattle bị bắn thiệt mạng ở một Khu tự trị Seattle, trong một cuộc phỏng vấn với FOX, ông đã cho biết vô cùng bất ngờ khi nhận được cuộc gọi từ Tổng thống Trump ngay sau khi chôn cất con trai, cuộc điện thoại khiến ông cảm thấy sốc và quá xúc động. Ông nói với phóng viên rằng rất nhiều ngày đã trôi qua kể từ cái chết của con trai ông nhưng Thị trưởng thành phố Seattle vẫn dung túng thành lập khu tự trị và phớt lờ tình trạng hỗn loạn gây ra nhiều vụ án mạng, không để ý đến ông.

Phong trào BLM được Đảng Dân chủ và các phương tiện truyền thông chính thống như New York Times và CNN ủng hộ, đã đưa nước Mỹ vào “văn hóa khủng bố”, loại “kiểm duyệt chính trị” kiểu Mỹ này vẫn tiếp tục; dưới loại “kiểm duyệt chính trị” này, nhiều cá nhân và tổ chức phải cúi đầu, cố gắng tự giải phóng và tránh bị chụp mũ “phân biệt chủng tộc”. Kết quả của “văn hóa khủng bố” này là Calvin Klein (CK) đã tạo ra một bảng quảng cáo mới trên đường phố New York có thể được xem như là biểu tượng của phong trào BLM, người mẫu là Calvin Klein – một người chuyển giới nam thành nữ, đồng tính, da đen, đạt đến giới hạn cùng cực về đúng đắn chính trị của Đảng Dân chủ, đã lật đổ tính thẩm mỹ thông thường của thế giới loài người.

Tuy nhiên, điều đáng mừng là một số nhà lãnh đạo người Mỹ gốc Phi nhận thấy được, như nhà kinh tế học nổi tiếng Thomas Sowell của Viện Hoover (Hoover Institute), hay cô Candace Owens rất năng động trong những năm gần đây, họ đã vượt qua giới hạn của chính trị màu da và mạnh dạn bày tỏ ý kiến ​​của mình, ngày càng nhiều người như vậy, từ những người nổi tiếng đến cựu chiến binh, cả những thanh niên bình thường người da đen đã chỉ trích phong trào BLM.

Sự thật đã chứng minh rằng cho dù đó là Defund Police hay tính nợ lịch sử, đó đều là sản phẩm của một thiểu số người cánh tả cực đoan ở Mỹ, vốn không được đông đảo mọi người trong xã hội hoan nghênh. Kết quả khảo sát của “Báo cáo Rasmussen” mới nhất cho thấy, trong các cuộc thăm dò về Defund Police chỉ có 17% ​​tin rằng cảnh sát nên bị giải tán, 59% phản đối mạnh mẽ và 27% cho rằng nên cắt giảm ngân sách nhưng không được giải tán cảnh sát. Trong một cuộc thăm dò yêu cầu đóng cửa Núi Rushmore (Đồi Tổng thống) ở Nam Kodata, 75% cử tri Mỹ phản đối đóng cửa hoặc thay đổi, chỉ 17% cho rằng nên đóng cửa hoặc thay đổi. Đáng chú ý là chỉ 17% số người ủng hộ việc bãi bỏ cảnh sát và tính nợ lịch sử hầu hết là những người dưới 40 tuổi, điều này cho thấy nền giáo dục cánh tả ở Mỹ trong hơn 20 năm qua có vấn đề nghiêm trọng.

Bạo lực đường phố do người đồng sáng lập BLM là Patrisse Cullors khởi xướng, cho dù được sự ủng hộ toàn lực của Đảng Dân chủ, nhưng hiệu quả khác xa với mong muốn của Đảng Dân chủ. Cùng với thái độ của người dân Mỹ đối với phong trào này thay đổi, cuối cùng Đảng Dân chủ đã buộc phải lặng lẽ thu hồi và trở lại chiến trường của bầu cử chính trị. Trong xã hội phương Tây, mặc dù bầu cử chính trị còn nhiều vấn đề không như mong đợi, nhưng sau tất cả vẫn là cỗ máy giữ ổn định cho xã hội.

Hà Thanh Liên
(Bài viết được UP Media ủy quyền độc quyền cho Vision Times, vui lòng không tùy ý in lại hoặc sao chép).

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s