Biệt thự gỗ trên đồi giá 18,5 triệu USD

Từ ý tưởng “bỏ trốn” thành phố New York chật chội, đôi vợ chồng người Mỹ cải tạo thửa đất trống trên đỉnh đồi Napa thành căn biệt thự nhã nhặn, ấm cúng.

biet thu go tren doi napa anh 1
Căn biệt thự nằm trên đồi Napa, bang California là tài sản của một đôi vợ chồng người Mỹ yêu thích sự tĩnh lặng và các dịp nghỉ ngơi cuối tuần. Toàn bộ khu đất rộng 647.497 m2, trong đó diện tích biệt thự chính chiếm 687 m2. Ngoài ra, căn biệt thự còn có thêm 2 nhà riêng dành cho khách.
biet thu go tren doi napa anh 2
Theo Bloomberg, biệt thự đặc biệt này được thiết kế bởi kiến trúc sư Howard Backen. Hiện, căn nhà đang được rao bán trên trang đấu giá Sotheby’s với giá 18,5 triệu USD. Đặc biệt hơn, chủ nhân cũ của biệt thự đã trồng một vườn nho rộng 60.700 m2 và xây dựng một nhà máy rượu vang gần đó.
biet thu go tren doi napa anh 3
Nhà chính của biệt thự có một phòng khách lớn có cấu trúc riêng biệt. Tất cả phòng trong biệt thự được thiết kế rộng rãi, chừa lại khoảng không gian thoáng đãng, mát mẻ.
biet thu go tren doi napa anh 4
Đa số phòng trong nhà đều quy hoạch mở và hướng ra thiên nhiên. Thiết kế này giúp căn nhà đón ánh sáng tự nhiên, đem lại cảm giác ấm áp, sáng sủa cho chủ nhân ngôi nhà.
biet thu go tren doi napa anh 5
Căn biệt thự nằm trên đỉnh đồi nên có không khí thoáng đãng, trong lành.
biet thu go tren doi napa anh 6
Đá núi lửa xếp thành bậc thang tạo lối đi xung quanh ngôi nhà.
biet thu go tren doi napa anh 7
Đặc biệt, biệt thự có nhiều phòng ngủ, sức chứa lên tới 14 người. Giường ngủ hướng ra cửa lớn, chủ nhân ngôi nhà có thể đón bình minh mỗi sáng và thưởng thức không khí trong lành từ thiên nhiên.
biet thu go tren doi napa anh 8
Đa số tường và trần nhà làm từ gỗ tạo sự thanh lịch, sang trọng nhưng không kém phần ấm áp, nhẹ nhàng. Nhà riêng cho khách có phòng bếp kết hợp phòng khách và dãy phòng riêng.
biet thu go tren doi napa anh 9
Cả hai nhà khách đều mang thiết kế phòng rộng, thoáng mát, được trang bị cửa trượt lớn, không gian sân ngoài trời hướng tầm nhìn ra thung lũng. Mỗi phòng ngủ trong biệt thự đều có khung cảnh thiên nhiên tráng lệ.
biet thu go tren doi napa anh 10
Biệt thự cũng trang bị lò sưởi cho những ngày lạnh giá. Giữa hai nhà khách là một hồ bơi lớn. Căn biệt thự phù hợp với những người tìm kiếm sự bình yên nơi đồng quê nhưng vẫn đáp ứng đầy đủ tiện nghi của người dùng hiện đại.
Ngọc Minh / Zing

“Thánh” trộm

Nhiều tay móc túi (trộm cướp hoặc gian lận) vẫn núp sau mặt nạ người tử tế để che giấu hành vi phạm pháp của mình. Trong thế kỷ XX, châu Âu có một tay như thế ở thành phố Venice, Italy – đó là “tay trộm cắp lịch lãm” Vincenzo Pipino, được ví như anh hùng truyền thuyết tại quần đảo Anh Robin Hood lấy của người giàu phát cho người nghèo

Nhiều tay móc túi (trộm cướp hoặc gian lận) vẫn núp sau mặt nạ người tử tế để che giấu hành vi phạm pháp của mình. Trong thế kỷ XX, châu Âu có một tay như thế ở thành phố Venice, Italy – đó là “tay trộm cắp lịch lãm” Vincenzo Pipino, được ví như anh hùng truyền thuyết tại quần đảo Anh Robin Hood lấy của người giàu phát cho người nghèo.

Một con người từ bé đã quen thói trộm cắp, trước hết là để nuôi sống gia đình, sau đó để làm từ thiện cho những người nghèo khó, với những luật không suy suyển đặt ra và những hành vi hình sự khôn khéo, hắn đã khiến cả cảnh sát, cả mafia trầm trồ: Hắn còn trộm gọn cả báu vật quốc gia ở Dinh Tổng trấn cơ mà! Nhưng rồi cuối đời, hắn cũng rơi vào nhà ngục…

Người anh lớn

Vincenzo Pipino sinh ngày 22-7-1943 tại Venice, là con cả trong một gia đình rất nghèo khó. Sau  chiến tranh thế giới thứ hai, bố mẹ hầu như chỉ để ý đến bốn đứa con sinh sau, bỏ mặc cậu con trai lớn lên theo tự nhiên. Pipino lên 6, mới học cấp tiểu học đã chứng tỏ lòng yêu công lý, rất bất bình khi thấy con cái nhà nghèo phải ngồi những chỗ xấu nhất trong lớp. Cực điểm là khi tay con trai một chủ hiệu thuốc mang đến lớp một giỏ quà mà mình đang đói, bèn hỏi xin, cậu kia nhìn khinh khỉnh, thả quả táo xuống sàn bảo cậu nhặt. Pipino bèn xông tới đấm cho con nhà giàu một trận. Nhà trường không những đuổi học mà còn bắt cậu phải vào bệnh viện tâm thần điều trị. May mà mẹ kịp tìm việc làm cho cậu…

Vincenzo Pipino.

8 tuổi, Vincenzo Pipino là người giúp việc cho ban tang lễ của nhà thờ Santa Maria Formosa, nhiệm vụ là thay quần áo cho người quá cố, về sau làm ở tiệm bánh. Vào khoảng thời gian đó, do đói bụng, thỉnh thoảng cậu ăn vụng bánh quy, ít lâu sau thì ăn trộm bánh pastry của nhà hàng mang ra quảng trường San Marco. Có lần cậu bị cảnh sát bắt mang về đồn đánh đập khi bị phát hiện đang định bán thùng dầu ăn 50 lít.

Khi đã lớn tuổi, trong cuộc trò chuyện với tờ báo hằng ngày của Italy Il Giornale, Vincenzo Pipino so sánh những tội lỗi thời còn trẻ của mình với bản năng của loài động vật hoang dã. Chúng không bao giờ để bị tóm sống, bởi vì chúng hành động theo chỉ đạo của tự nhiên. “Vậy thì tôi có lỗi gì khi tay chân luôn ngứa ngáy?”.

Để nuôi sống bản thân và gia đình, Vincenzo Pipino ăn cắp rất tài, chủ yếu của những người giàu có hay đến nhà hàng ngồi ở ngoài trời. Trong vòng vài năm cậu đã “thành thạo nghề móc túi” kể cả ban đêm. Thằng em trai Alfredo cũng nổi tiếng nhanh mắt nhanh tay nhưng sử dụng tài năng vào lĩnh vực khác, trở thành nhà ảo thuật, thỉnh thoảng lại mách anh một số mẹo của “nghề”. Alfredo nói: “Tôi sinh ra để làm nhà ảo thuật, còn Vincenzo Pipino sinh ra để làm tay ăn cắp”. Sau mấy chục năm hành nghề trong Hội Giao thông vận tải, anh ta dồn tiền vào mở Câu lạc bộ Các nhà ảo thuật. Hai anh em rất thân nhau nên đầu thập niên 1980  Alfredo đã phải vào tù sau một vụ trộm của người anh và bị cảnh sát nghi là có trợ giúp cho Vincenzo Pipino.

Bố mẹ, nhất là bà mẹ, cực kỳ không hài lòng với con đường Vincenzo Pipino đã chọn và lợi dụng sự tin cậy của con muốn ngăn con khỏi cuộc sống phi pháp. Bà bịa ra câu chuyện có người phụ nữ chết trong cầu thang nhà mình, hương hồn vẫn sống và theo dõi những đứa trẻ không về nhà đúng hẹn, điều đó dẫn tới việc Vincenzo Pipino rất sợ bóng tối và ma. Khi ấy cậu đang hoàn thiện tài nghệ của mình để có thể trộm cắp nhiều hơn lúc trời còn sáng, sau đó học cách đột nhập vào nhà bố mẹ bằng cách trèo tường, vượt qua chiếc cầu thang và “con ma”. 15 tuổi cậu đã có thể trèo lên cao bám vào tường gạch để kiểm tra độ bền vững…

Luật riêng

Còn trẻ, mỗi khi rạp Malibran ở Venice có chiếu phim hay, Vincenzo Pipino đã biết trèo vượt tường, chui qua cửa sổ tầng hai, mở lối cho trẻ con vào rạp với “giá vé” nho nhỏ, vì thiếu cậu thì bọn trẻ trong phố chẳng bao giờ được xem phim. Vincenzo Pipino có nguyên tắc đạo đức nghiêm ngặt của mình: không gây phá hoại cho kinh tế của thành phố Venice ruột thịt, không gây bất tiện đặc biệt cho các nạn nhân, trước khi ăn cắp phải xem xét rất kỹ con mồi có phải người nghèo hay không. Trộm được những tác phẩm nghệ thuật, Vincenzo Pipino có thể vô tư trả lại hoặc đề nghị khổ chủ chuộc lại.

Dinh Tổng trấn ở Venice.

Trong luật của mình không có chỗ cho trả thù và bạo lực, nên đồng bọn thường không hiểu. Tay Claudio có một thời gian dài làm việc với Vincenzo Pipino kể lại: “Ông ta đã ngăn mình trộm những thứ vô bổ, ví dụ không lấy bộ bút mực bằng vàng, nhưng bộ đồ ăn bằng bạc thì ông ta rất thích. Trộm xong, ông ta giữ ngăn nắp, không để lại xáo trộn nào – ví dụ lấy một lọ đựng đường trên bàn ăn thì để đường lại. Ông ta không bao giờ lấy những đồ quý giá nhưng sứt mẻ để khỏi gây phiền hà cho thợ thủ công mất công sửa chữa. Ông ta chỉ có yếu điểm duy nhất là những quần áo hàng hiệu, không thể từ chối chiếc áo len đắt tiền trong tủ áo một nhà giàu ở Venice”.

Thường là tay trộm này làm theo hợp đồng của những nhà giàu, cũng như các nạn nhân của hắn, để khoe nhà mình giàu có. Trong đời, Vincenzo Pipino đã tiến hành hơn 3.000 vụ trộm, phần lớn là ở chính trái tim của thành phố cổ kính, tại trung tâm thương mại – giải trí San Marco và vùng Kênh Lớn ở Venice. Không hiếm khi cảnh sát Venice đánh giá những vụ trộm của Vincenzo Pipino như một cách khoe mẽ của những nhà giàu trong thành phố: hắn đã nhằm vào một tác phẩm nghệ thuật hoặc đồ cổ của nhà nào, có nghĩa nhà nấy có thị hiếu khá. Dẫu vẫn cứ phải tìm bắt, nhưng nhiều cảnh sát viên cũng có cảm tình với tay trộm thiên về những việc thiện này.

Tiêu biểu là nhà điều tra Antonio Palmosi: ông ta thích uống cà phê cùng với Vincenzo Pipino để trêu đùa thân mật mà vẫn không bắt được quả tang anh bạn lần nào. Hắn cũng giữ luật: cứ sau một vài vụ trộm ầm ĩ lại đi gặp Palmosi một lần để tình nguyện trả lại một số đồ vật mà hắn gọi là “làm nghĩa vụ công dân” và nhận về một vài ưu đãi – ví dụ một bến đậu thuyền thuận tiện để đổi lấy đồ vật thừa kế của một gia đình danh giá. Vicenzo Pipino biết chính xác rằng nếu như mình bị tóm thì không mong được những người bạn hôm qua nhẹ tay.

Mặc dầu vậy, hàng trăm đơn kiện ở đồn vẫn dẫn đến án tù bằng thật: Vincenzo Pipino bị kết án khoảng 15 lần tại những thành phố châu Âu khác nhau với hơn 25 năm tù. Từ nhà tù Thụy Sĩ, hắn trốn được – đấy là nhà tù được tù nhân xây từ cuối thế kỷ XIX để nhốt những đối tượng nguy hiểm. Giám đốc nhà tù bảo Vincenzo Pipino: “Ngài muốn trốn ư, tôi khuyên ngài hãy chắp đôi cánh như chim ấy”, và trỏ tay vào con chim yến trong lồng. Hắn kiếm được chìa khóa tay đấm khách sạn Ermitage ở Monte-Carlo,  giấu dao găm dưới đế giày ủng và thoát được ra ngoài, để lại mảnh giấy cho giám đốc: “Ngài thấy đấy, tôi về Venice đây, xuyên qua tường mà không cần cánh của loài chim yến”…

Mafia

Tay trộm chỉ gặp mối quan hệ tồi tệ với mafia địa phương là gia đình Mala del Brenta. Nhận thấy đó là người thông minh, Felice Maniero nổi tiếng với biệt danh “Gương mặt Thiên thần” quyết buộc hắn cộng tác. Từ chối hợp tác với con người uy lực như thế thực là ngang với án tử. Còn Vincenzo Pipino thì tin rằng sẽ tạo được thế cân bằng tinh tế giữa bọn mafia, cảnh sát với cánh nhà giàu ở Venice. Chứ thường thường, sau khi thỏa thuận giá cả, cảnh sát sẽ anh dũng cứu nạn nhân vụ cướp, người giàu thì được tiếng là bị tay trộm lừng danh ăn cắp, còn hắn thì kiếm sống được và còn giúp đỡ người nghèo.

Maniero lâm vào tình thế khó xử: một người em giữ vị trí quan trọng trong cơ cấu mafia đã bị cảnh sát tóm mà bỏ tiền chuộc không được, nên y quyết định dùng cách khác: ăn cắp một báu vật quốc gia cực quý để đánh đổi lấy người em. Những người mang vũ trang của Maniero có thể giết chết du khách giữa thanh thiên bạch nhật khi họ làm hỏng hiện vật bảo tàng mà thành phố chẳng làm được gì cơ mà. Y đòi Vincenzo Pipino phải tổ chức cuộc tấn công nhà bảo tàng. Sau hai ngày suy nghĩ, Pipino thông báo đã có kế hoạch bí mật nhưng không chia sẻ được và thỏa thuận để hắn tiến hành “phi vụ” một mình như kẻ phạm tội độc lập, chỉ khuyên người của Maniero ngồi nhà đọc báo thôi. Đấy là tội phạm lạ lùng nhất xảy ra ở Bắc Italy.

Bức tranh Madonna col Bambino.

Tội phạm thế kỷ

Ngày 9-10-1991, Vincenzo Pipino đứng xếp hàng cùng đoàn du khách trước cổng vào Palazzo Ducale (Dinh Tổng trấn), nơi cho đến ngày hôm nay vẫn là danh lam thắng cảnh quan trọng nhất của thành phố và luôn luôn thu hút du khách. Vào dinh, hắn chỉ tách khỏi đoàn từ chỗ cầu Than thở nằm giữa Dinh Tổng trấn và nhà giam cũ trong thành phố Venice, tương truyền là nơi tử tù đứng lần cuối nhìn trời qua cửa sổ. Hắn cố gạt đi nỗi sợ ma và bóng tối thuở nhỏ vì trong phòng tịnh không ánh sáng.

Nghe bước chân đi, Vincenzo Pipino đếm thấy cứ đều đều 45 phút thì bảo vệ mới một lần vòng lại. Vào khoảng 2 giờ đêm, hắn mở phòng giam ra khỏi nhà tù, qua cầu trở về dinh, vào căn phòng gọi là Sala di Censori có treo bức chân dung người đàn ông mặc áo đỏ của quan lại. Trung tâm của phòng trưng bày bức tranh Madonna col bambino do đại biểu trường phái của họa sĩ Antonio Vivarini vẽ hồi đầu thế kỷ XV, giá rất cao, là biểu tượng uy lực của nhà nước Venice, là công cụ lý tưởng để Maniero tiến hành thỏa thuận. Theo lời một chuyên gia hội họa Italy thì việc ăn cắp một hiện vật như thế ở Venice chẳng khác nào sự kiện công bố Hiến pháp Mỹ tại Điện Capitol.

Bức tranh treo trên cửa ra vào, ở tầm cao cách mặt sàn hơn 4 mét. Vincenzo Pipino kẹp con dao mổ giữa các kẽ tay, miệng ngậm đèn pin, bước lên ghế, với tay đến đường phào, nhưng phào bị gãy, hắn ngã xuống giữa lúc có tiếng chân người bảo vệ trở về. Hắn đành phải trở lại cầu nép mình, cũng may, người bảo vệ nhà bảo tàng đi qua phía đối diện với cầu không nhận ra hắn. Vincenzo Pipino vẫn còn 45 phút nữa, hắn lấy ở tủ chiếc thang, cẩn thận cắt bức tranh, mang đi qua cầu thang, ra ngoài bằng lối cửa ngách.

Ngày hôm sau, thành phố Venice tỉnh giấc với tin khủng khiếp: đã mất tranh Madonna, nghĩa là chính quyền Venice bị lung lay. Nhưng tay trộm lần này để lại dấu giày trên ghế bên cửa ra vào bảo tàng. Sĩ quan Palmosi đòi đem ngay Pipino đến gặp. Hắn đã biết từ báo ra buổi sáng nên kịp quẳng giày xuống kênh.

Tin nhanh cho biết trước đó người của Maniero gây ra một vụ cướp ở thành phố lâu đời Padova: chúng xông vào nhà tù sở tại, đập phá bộ quách chứa di hài của thánh Antony và mang bộ xương hàm đi đâu không biết.

Hai sự việc có thể trở thành cái tát cho nhà thờ và nhà nước, và Vincenzo Pipino thấy mình bị phản bội. Cũng như nhiều đồng bào Italy, hắn rất mộ đạo, không thích những vụ trộm cắp ly kỳ của mình liên quan đến việc tấn công nhà thờ. Nghĩ ra kế hoạch hành động đơn độc, hắn tưởng kiềm chế được bạo lực, nhưng việc không thành. Nhà điều tra Palmosi là người thô bạo và nghiêm khắc nên quát mắng và hăm dọa Vincenzo Pipino. Hắn thề là Madonna sẽ trở về chỗ cũ sau 20 ngày.

Những sự việc tiếp theo không được biết đến. Năm 2010 Vincenzo Pipino in một cuốn sách kể rằng mình có lên kế hoạch trả lại bức tranh từ trước khi ăn trộm, nhưng thông tin này không thể kiểm chứng, nó có vẻ muốn thanh toán với quá khứ vậy. Cũng không biết được tại sao trong một thời gian dài tay trộm khăng khăng rằng sau khi bức tranh biến mất thì hắn đi nghỉ ở Seychelles, nhưng con dấu trên hộ chiếu của hắn lại chứng minh hắn chỉ ở quần đảo đó sau chừng 4,5 tháng.

Còn một giả thuyết nữa nói rằng Vincenzo Pipino có đến thăm Maniero và hỏi cặn kẽ xem y giấu bức tranh ở đâu. Maniero bảo để trong kho nuôi thú cưng. Vincenzo Pipino đã thuê chép đúng bức tranh Madonna, lọt vào kho của tay mafia để thay thế. Thú cưng là bầy hổ lớn. Giả thuyết này có vẻ hoang đường, nếu như hàng xóm của Maniero về sau không nhớ, thì tay mafia nuôi chơi và đặt tên chúng là Romeo và Juliet.

Vincenzo Pipino hồi trẻ.

Bất luận thế nào thì mỗi giả thuyết đều bênh hoặc Vincenzo Pipino, hoặc cảnh sát, chỉ biết đích xác là ngày 7-11-1991 cảnh sát thông báo rằng Madonna đã được trả lại bằng một cách nào đó. Maniero thì khẳng định đã đổi được bộ xương hàm của thánh Antony lấy tự do cho người em. Còn Vincenzo Pipino thì vĩnh viễn cắt đứt liên hệ với mafia, không chống lại luật riêng của mình nữa.

Năm sau, theo cuốn hồi ký đó, một người tên là Valerio đề nghị Vincenzo Pipino 200 triệu lir để đổi lấy bức tranh của họa sĩ Italy thời kỳ Phục hưng Giovanni Bellini từ Bảo tàng Civico Correr. Ban đầu hắn nghĩ đây là phi vụ cuối cùng làm theo đơn đặt hàng, nhưng cũng muốn hỏi lại là làm với ai. Người kia trả lời người đặt hàng có biệt danh là Arkan và là Chủ tịch một câu lạc bộ bóng đá ở Beograd. “Arkan là biệt danh của Željko Ražnatovi đang bị Liên Hợp Quốc truy nã về tội chống nhân loại trong thời chiến tranh ở nước Nam Tư cũ”. “Tay đồ tể như thế mà lấy lại Bennili ở Venice à!”.- Tôi bảo người môi giới: “tôi cần điện ngay và đi gọi 113”, – Vincenzo Pipino kể.

Tay trộm cắp thành Venice biết rằng sẽ trải phần lớn cuộc đời ở trong tù và chính ở đó thấy những biểu hiện xấu xa nhất của con người, đặc biệt là từ phía những người cai ngục. Một số bạn tù đã chết vì nhục hình, cho nên hắn coi số phận mình chưa phải xấu nhất.

Sự nghiệp xuống dốc

Sau lần trộm tranh Madonna, Vincenzo Pipino xuống dốc hẳn. Cảnh sát bắt hắn ở lĩnh vực tội phạm khác –  năm 1992, tại ga Termini ở Roma với 3,5 gramm ma túy trong người và nghi hắn tiêu thụ heroin giữa Venice và Roma. Vincenzo Pipino phủ định không tham gia đường dây đó, thậm chí giai đoạn cuối 8 tháng hạn tù còn khẳng định: “Tôi là tay trộm cắp tử tế, chứ không phải buôn bán ma túy”.

Đầu thập niên 2000, ở Venice bùng nổ nạn ma túy, số người dùng quá liều phạm tội tăng mạnh và Vincenzo Pipino lại nằm trong sự chú ý của cảnh sát sở tại, lại bị bắt. Kết quả chiến dịch đặc biệt “Đội cận vệ già 2010”, các nhà bảo vệ pháp luật đã giữ được một số bưu kiện chứa chất cấm chuyển từ Roma đến Venice. Để làm việc đó cảnh sát mất thời gian dài chiếm đoạt cuộc gọi từ những trạm bưu điện công cộng.

Mùa xuân 2013, tòa Venice kết án Vincenzo Pipino 11 năm tù vì tội tham gia đường dây ma túy. Hắn muốn kêu oan nhưng bị bác bỏ. Hiện giờ, tay trộm lịch lãm này gần tuổi 80 vẫn tiếp tục kêu oan.

Song song với phiên tòa xử vụ buôn bán ma túy còn có vụ ầm ĩ liên quan đến trộm thẻ tín dụng. Vụ này thì Vincenzo Pipino cấm cãi: Từ năm 2008 hắn đã nhiều lần bị bắt quả tang, nhóm 20 tên dưới sự lãnh đạo của hắn (thấy báo là có cả em trai hắn cũng tham gia) trộm dữ liệu thẻ tín dụng của nhiều du khách Venice, lấy được tiền rồi chúng tiêu xài xa xỉ và chơi sòng bạc. Nhiều vụ khác, với những tình tiết khác nhau, đã xảy ra trong những năm 2008, 2011 và 2013. Lần đầu tiên hắn bị 1 năm 3 tháng tù giam, lần cuối cùng – cấm không được ra khỏi lãnh thổ thành Venice. Có lẽ tòa đã chấp nhận quyết định không dùng tổng hình phạt về các tội gian lận và buôn bán ma túy.

Năm 2010, Vincenzo Pipino tuyên bố: “Số phận của tôi là chết ở trong tù”. Từ bấy, hắn viết sách, cuốn 1 có tên “Ăn cắp của người giàu không phải là tội”, cuốn 2 – “Hồi ức của một tay trộm cướp là triết gia: khi ăn trộm trở thành nghệ thuật”. Cho đến bây giờ, hắn vẫn không hề thấy tội lỗi và mâu thuẫn gì trong những hành động của mình, hơn thế nữa, hắn tin mình không bao giờ vi phạm điều cấm thứ 8. Theo lời hắn, thì hắn lấy của người giàu để từ thiện cho người nghèo, mình chỉ kiếm công chút xíu. “Trong sự nghiệp của mình, nếu tôi chỉ lấy 1% từ những gì tôi hiến cho người nghèo thì tôi cũng đủ giàu rồi”, – hắn kết luận như thế.

Đăng Bẩy (theo lenta.ru) / Văn Nghệ CA

LẠI PHẢI VIẾT CHO ÔNG GIÀ

Image may contain: 1 person, stripes and closeup

Bài viết của Larry De king / Face Booker

Câu chuyện Capitol Hill ngày 6/1 là một sự chụp mũ trơ trẻn, được giàn đồng ca MSM tận dụng để vu khống ông. Ngày hôm đó, hàng trăm ngàn người đổ về tòa nhà quốc hội để yêu cầu minh bạch về những cáo buộc gian lận của cuộc bầu cử. Cuộc biểu tình này phần lớn là ôn hòa, nhưng không may đã có sự cố vài người xông vào hội trường. Cuộc xô xát làm 4 người chết, trong đó chỉ duy nhất 1 người trúng đạn chết, và vẫn còn trong vòng điều tra. 3 người còn lại chết vì bệnh lý.Đây là 1 cơ hội bằng vàng để phe DC và bọn MSM chụp lấy để tố cáo ông Trump kêu gọi bạo động, vu khống ông có ý định đảo chánh. Đang khi đó, khoảng 4:30 chiều cùng ngày tổng thống đã tweet kêu gọi mọi người “Go home in peace”, và chúng ta là đảng của luật pháp và trật tự (We are the party of Law and Order). Sự cố này là không ai muốn, và đang trong vòng điều tra, cớ sao lại khẳng định là ông Trump kêu bạo loạn?Thật ra, so với những cuộc biểu tình của BLM và bọn Antifa thì bạo loạn này chỉ là muỗi. Chỉ vài tháng trước đây thôi, không ai có thể quên hàng loạt tượng đài bị kéo sập, hàng trăm cửa hàng, tòa nhà chính phủ bị đốt phá. Nhiều thành phố, trong đó có Portland, Minneapolis từng chìm trong khói lửa, cảnh sát bị rượt chạy như những con chó hoang. Các nhà lập pháp khi đó bảo rằng đây là các cuộc biểu tình “ôn hòa”. Bà Kamala Harris còn vận động gây quỹ để bail out những người bị cảnh sát bắt vì đốt phá.Nếu cho rằng có người xông vào điện Capitol Hill là bạo loạn, là đảo chính thì xin quý ngài hãy nhớ về tháng 7 năm 2018, khi tổng thống Trump đề cử thẩm phán Brett Kavanaugh vào tòa án tối cao. Các lãnh đạo đảng DC kêu gọi biểu tình phản đối, và hậu quả là trong hàng ngàn người biểu tình, đã có một số xông vào cả điện Capitol khi đang điều trần. Và cũng vậy, đây được gọi là biểu tình “ôn hòa”.4 năm trước, 1 triệu fans của bà Hillary biểu tình đốt phá cướp bóc ở 52 thành phố trên nước Mỹ cũng vẫn là những cuộc phản kháng “ôn hòa”.Nếu bảo rằng tổng thống Trump đã kêu gọi biểu tình mới xảy ra tình trạng này thì xin quý ngài cũng nhớ cho rằng mấy tháng trước, khi bọn BLM đang cao trào đập, phá, đốt khắp nơi, giáo chủ Obama xuất hiện kêu gọi hãy biểu tình mạnh hơn nữa để gây áp lực lên chính phủ. Và vẫn vậy, theo tiêu chí của họ, đây cũng là lời kêu gọi “ôn hòa”. Trong 4 năm qua, tổng thống Trump đã có 600 cuộc vận động, mỗi lần nhiều chục ngàn người tham gia, và chưa hề có 1 vụ đụng độ cảnh sát hay bạo động nào. Đang khi đó, đảng DC luôn ủng hộ những cuộc biểu tình đập, phá, đốt, gây thiệt hại vài tỷ đô trên toàn nước Mỹ, và tổng cộng 47 người đã chết trong các cuộc bạo động này.Khái niệm ôn hòa và bạo động giờ đây hình như đã đổi chỗ nhau. Từ đây ta rút ra được điều gì?- Người dân có quyền biểu tình bày tỏ thái độ của mình, trừ khi ủng hộ ông Trump.- Tổng thống và các quan chức có quyền kêu gọi người dân biểu tình, trừ ông Trump ra.- Tất cả các cuộc biểu tình của BLM và Antifa dù đốt phá bạo loạn đến đâu cũng là ôn hòa.- Cuộc biểu tình ủng hộ tổng thống Trump hầu hết là ôn hòa, nhưng khi có sự cố thì đó là bạo loạn, đảo chánh. Đây là thời kỳ đảo điên nhất mà chúng ta đang là chứng nhân của lịch sử

.***Còn nhớ 4 năm trước, khi ông Trump đắc cử giàn đồng ca MSM cảnh báo về một tên bạo chúa sắp xuất hiện. Các ngài đại trí thức, trong đó có cả gốc Việt, bằng tài hùng biện của mình, cố gắng chứng minh rằng nguy cơ về bạo chúa là có thật.Và hôm nay, tiên đoán đó đã thành sự thật. Những tên bạo chúa hôm nay không phải tổng thống Trump, mà lại chính là bọn big tech đang bằng mọi cách bóp nghẹt tiếng nói của ông Trump và những người ủng hộ, dưới sự tiếp tay của phe DC. Họ tự cho mình quyền năng không thua gì thượng đế. Ai muốn nói phải được phép, bằng không thì phải câm lặng, dù có đi bất cứ nơi đâu cũng bị xua đuổi, ruồng rẫy.Đoàn quân phát xít này đang ngang nhiên hoành hành trên nước Mỹ – thành trì của tự do, biểu tượng của nền dân chủ, là ngọn hải đăng cho phần còn lại của thế giới.Tự do ngôn luận – linh hồn của tự do – đang hấp hối. Tượng nữ thần chắc phải nghẹn ngào nhỏ lệ nhìn xuống những đứa con ngỗ nghịch đang từng bước phá nát cơ đồ của bậc tiền nhân.Giờ đây giàn giao hưởng năm xưa nghĩ gì? Những nhà đại trí thức hàn lâm đã thỏa mãn thú tính chưa khi dự báo của mình đã thành sự thật ngược?

***Mỉa mai thay, người từng bị rủa xả là độc tài, là hóa thân của Hitler, hôm nay lại là nạn nhân của những tên bạo chúa mới. Họ đang truy cùng đuổi tận ông, cả gia đình con cái, những nhân viên làm việc, và cả những người dân ủng hộ ông. Họ cố gắng đàn hặc ông vì nỗi sợ vu vơ rằng 4 năm nữa ông sẽ trở lại chính trường. Ông có gì mà đáng sợ đến thế?Nhưng khi đó ông có muốn cũng không được, trừ khi đó là lựa chọn của người dân. Tuy vậy, họ đã tìm cách tước đoạt luôn lựa chọn đó cho thật an toàn, lại còn nhân danh tổ quốc, nhân dân. Cái này nghe quen quen phải không các bạn. Hôm nay, chúng ta đang chứng kiến một cuộc trả thù tàn khốc nhất, vô nhân nhất trong dòng lịch sử Mỹ đối với 1 vị tổng thống được nhiều dân yêu mến nhất. Nó không khác gì băng đảng mafia đang tìm mọi cách triệt hạ đối thủ một cách tàn bạo nhất, tận diệt để bảo đảm đối thủ không còn đường trở lại. Rất có thể một ngày đẹp trời nào đó ông sẽ gục ngã vì 1 viên đạn xuyên tim, hay ra đi vì một vụ tai nạn xe nào đó. Hôm nay nỗi lo này không còn là vu vơ nữa.Tháng 4 1975 miền nam Việt Nam sụp đổ. Đang khi miệng luôn hô hào sẽ hàn gắn vết thương chiến tranh, nhưng bên thắng cuộc đã chọn cách trả thù hèn hạ. Họ bỏ tù tất cả quân nhân viên chức chế độ cũ nơi chốn rừng thiêng nước độc, nhà cửa bị tước đoạt, trù dập cả con cái và người thân. Các con em của nhóm người này không được đi làm, và cũng không được vào đại học. Sự trả thù đó đã còn để lại di chứng tận hôm nay, khi nhiều người anh em cùng dòng máu Việt vẫn còn xem nhau như kẻ thù, cho dù gần một nửa thế kỷ trôi qua.Những tưởng điều này chỉ xảy ra ở một xã hội cộng sản còn mông muội của nửa thế kỷ trước. Nhưng hôm nay, điều kinh tởm đó đang xảy ra trên nước Mỹ. Tổng thống Trump và gia đình đang bị vùi dập, những người từng làm việc cho ông cũng bị đe dọa tước đi cơ hội việc làm ở nhiều nơi. Những chính trị gia từng lên tiếng ủng hộ ông cũng bị cảnh cáo. Người dân yêu mến ông đang bị bịt miệng khắp nơi.Và cũng vậy, những đòn thù hèn hạ hôm nay chắc chắn sẽ để lại vết hằn rất sâu trong lòng dân Mỹ.

***Bọn chúng sợ ông điều gì? Ngoài lòng thù ghét, quả thật đó là nỗi sợ hãi mơ hồ về sự trở lại của ông. Thật ra, sức mạnh lớn nhất của ông nằm ở lòng yêu mến của dân. Không chỉ dân Mỹ mà còn là dân chúng của nhiều quốc gia khác, trong đó có 80% dân Việt. Và điều này thuộc về con tim, bọn chúng không thể nào tước đoạt được. Chúng càng trù dập ông thì dân chúng lại càng yêu mến ông hơn, như là 1 thứ phản xạ của nhân tính khi thấy chuyện bất bình.Càng nghĩ càng thương ông, một con người hết lòng vì nước Mỹ đã trở thành nạn nhân của bọn phát xít mới. 4 năm chấp chính của ông không 1 ngày yên thân. Trong 22 tháng điều tra về câu chuyện giả tưởng Russia Collusion, ông phải làm việc trong điều kiện hết sức ngặt nghèo, với chiếc thòng lọng treo cổ lơ lửng trên đầu. Xuất hiện liên tục trên báo đài của bọn MSM là những tiên đoán ông sẽ bị bắt vì tội phản quốc, rằng đã có rất nhiều bằng chứng được tìm thấy. Nổi bật nhất là tên Michael Avetti, ngôi sao của đài CNN, ngày ngày lên mạng chửi rủa đòi hạ bệ ông. Tên luật sư này sau đó đã phải đi tù vì tội lừa đảo 20 triệu đô. Tên thứ 2 cần chỉ điểm chính là thiên hạ đệ nhất nói láo Adam SChiff, chủ tịch ủy ban tình báo Hạ viện. Tên này cũng là 1 ngôi sao sáng, luôn miệng trả lời phỏng vấn với truyền thông rằng có quá nhiều bằng chứng ông Trump là kẻ phản quốc. Ông sẽ bị bắt nay mai thôi.Trong cuộc luận tội ông vụ quid pro pro, tên này lấy bản transcript của cuộc nói chuyện giữa tổng thống Trump và tổng thống Ukraine, tự ý thêm vào 1 đoạn giả danh tổng thống để kết tội ông tại phiên họp quốc hội. Không may, ngay sau đó, nội các ông Trump đã đồng ý công khai bản transcript gốc, và lòi ra cái đoạn thêm vào. Tên này lúc đó chỉ còn biết lấy tay che mặt. Hắn làm thế vì nghĩ là ông Trump sẽ không dám tung ra bản gốc. Đúng là kẻ gian nghĩ cũng gian.Ấy vậy mà sau 22 tháng dằng dặc, với kết thúc thất bại ê chề, họ không có lấy 1 lời xin lỗi, không hề biết xấu hổ là gì, và vẫn miệt mài với mưu chước khác để hãm hại ông.Ông là vị tổng thống chịu nhiều oan nghiệt nhất, làm được nhiều việc nhất nhưng bị đánh phá nhiều nhất. Tuy vậy, người dân Mỹ yêu mến ông sẽ luôn sát cánh bên ông, sẵn sàng cùng ông hy sinh cho quyền lợi của đất nước.

***Mình không hề thích chính trị. Chỉ yêu mến âm nhạc và bóng đá, thích đọc những câu chuyện về tình người. Ngoài những lo toan cơm áo, thời giờ rãnh rỗi mình sẽ dành đọc sách và tập đàn. Nhưng thế sự hôm nay quá nhiểu nhương, lương tâm thôi thúc, và có lẽ một chút máu hảo hán còn sót lại trong huyết quản nên lại phải cặm cụi viết về ông già. Thấy thương ông nhiều hơn.Dù ông có ra sao, dù những đòn thù ông đang nhận lãnh có tàn khốc cỡ nào, chúng tôi vẫn yêu mến và chia sẻ cùng ông. Rồi một ngày trời sẽ lại sáng, những áng mây đen che phủ bầu trời sẽ tan đi, lịch sử sẽ trả lại công bằng cho ông. Riêng những tên bạo chúa hôm nay xin dành cho thượng đế phán xét.PS: Bài viết này xin dành cho các bạn tôi, những người yêu mến tổng thống Trump chân thành, nhất là lúc ông đang bị hàng loạt đòn thù, bị đuổi cùng diệt tận, cùng thói đời dậu chưa đổ bìm đã leo.

Covid-19: Tăng trưởng kinh tế Trung Quốc đi ngược xu hướng toàn cầu

Employees work on the assembly line of printed circuit board for smartphone in Jiangsu Province of China.

Số liệu chính thức mới nhất của Trung Quốc xác nhận rằng đây là nền kinh tế lớn duy nhất tăng trưởng trong năm 2020.

Nền kinh tế lớn thứ hai thế giới cho biết đã tăng 2,3% trong năm ngoái, so với năm trước đó, với mức tăng trưởng quý cuối cùng là 6,5%.

Những đợt phong tỏa vì Covid-19 đã khiến nền kinh tế nước này sụt giảm 6,8% trong ba tháng đầu năm 2020.

Nhưng biện pháp ngăn chặn virus nghiêm ngặt và cứu trợ khẩn cấp cho các doanh nghiệp đã giúp nền kinh tế phục hồi.

Số liệu mới nhất cho thấy kinh tế Trung Quốc có thể đang tăng tốc, theo một số nhà kinh tế.

“Dữ liệu GDP cho thấy nền kinh tế gần như đã bình thường hóa. Đà này sẽ tiếp tục, mặc dù đợt bùng phát covid-19 hiện tại ở một vài tỉnh phía bắc Trung Quốc có thể tạm thời gây ra biến động”, Yue Su, Nhà kinh tế chính của Economist Intelligence Unit ( EIU), nhận xét trong một ghi chú.

Các thị trường đại lục của Trung Quốc cũng như Hang Seng của Hong Kong đều có mức tăng khiêm tốn, vượt quá kỳ vọng của các nhà kinh tế, theo một cuộc thăm dò của Reuters.

Tuy nhiên, Covid-19 vẫn là một yếu tố lớn đối với tăng trưởng kinh tế năm 2020, với việc các nhà máy và nhà máy sản xuất đóng cửa trên toàn quốc khiến tăng trưởng kinh tế giảm xuống mức chậm nhất trong bốn thập niên.

Lĩnh vực sản xuất của Trung Quốc dường như đã phục hồi, với dữ liệu hôm thứ Hai cho thấy sản lượng công nghiệp tăng 7,3%.

Xuất khẩu cũng dẫn đầu. Dữ liệu tuần trước cho thấy xuất khẩu của Trung Quốc đã tăng hơn dự kiến ​​trong tháng 12, do virus corona gây gián đoạn trên khắp thế giới, thúc đẩy nhu cầu cho hàng hóa của Trung Quốc.

Điều này xảy ra mặc cho đồng nhân dân tệ mạnh hơn, khiến hàng hóa xuất khẩu của Trung Quốc đắt hơn đối với người mua ở nước ngoài.

Presentational grey line
Karishma Vaswani

Knh tế Trung Quốc phục hồi mạnh mẽ trong khi phần còn lại của thế giới phải vật lộn với nhu cầu giảm sút, hàng triệu người mất việc làm và các doanh nghiệp đóng cửa.

Guồng máy kinh tế của nước này hoạt động trở lại sau một đợt phong tỏa khắc nghiệt khiến kinh tế giảm 6,8%, mức giảm lịch sử trong quý đầu tiên của năm 2020.

Chúng ta nên luôn thận trọng về dữ liệu do Trung Quốc đưa ra – với sự cảnh báo thông thường rằng quỹ đạo của dữ liệu thay vì bản thân các số liệu là một hướng dẫn hữu ích cho cách nền kinh tế Trung Quốc đang phát triển.

Những con số này cho thấy chiến lược phong tỏa các thành phố quyết liệt và nhanh chóng của Trung Quốc đã phát huy tác dụng.

Sự kết hợp giữa đầu tư do chính phủ lãnh đạo và nhu cầu toàn cầu với hàng hóa Trung Quốc cũng giúp thúc đẩy sự phục hồi nhanh chóng và thúc đẩy xuất khẩu.

Tuy nhiên – đây là tốc độ tăng trưởng hàng năm thấp nhất trong hơn 40 năm của gã khổng lồ kinh tế. Những lo lắng về sự bùng phát trở lại của virus cũng đang che phủ triển vọng tăng trưởng của Trung Quốc, với nhu cầu của người tiêu dùng hiện vẫn còn yếu.

Và Bắc Kinh đang cố gắng điều hướng mối quan hệ thương mại khó khăn với Mỹ, với việc chính quyền sắp tới dường như không mềm mỏng hơn với Trung Quốc so với Tổng thống Donald Trump.

Tất cả những thách thức này chắc chắn sẽ đè nặng lên tăng trưởng của Trung Quốc trong năm 2021 – nhưng dường như Bắc Kinh ang ở vị trí tốt hơn so với phần còn lại của các nền kinh tế lớn trên thế giới.

Presentational grey line

Nhưng không phải mọi tin đều tốt.

Li Wei, Chuyên gia kinh tế cao cấp tại Ngân hàng Standard Chartered nói xuất khẩu liên quan đến đại dịch và doanh số bán nhà ở và xe hơi chạy bằng nhiên liệu tín dụng chiếm phần lớn mức tăng trưởng, trong khi nhu cầu trong nước bị tụt lại phía sau.

Ông nói với Reuters: “Mức tiêu thụ thực phẩm, quần áo, đồ đạc và tiện ích của các hộ gia đình trong nước vẫn ở dưới mức trước đại dịch, trong khi lĩnh vực khách sạn và giao thông tiếp tục đối mặt với hạn chế về công suất và đi lại”.

Mặc dù doanh số bán lẻ tăng 4,6% trong quý 4 năm 2020, nhưng đã giảm 3,9% trong năm.

Nhiều nhà phân tích cho rằng tăng trưởng sẽ tăng tốc vào năm 2021, nhưng Cục Thống kê Trung Quốc đã cảnh báo về một “môi trường nghiêm trọng và phức tạp cả trong và ngoài nước”, với đại dịch có “tác động rất lớn”.

Trung Quốc vẫn phải đối mặt với nhiều thách thức, gồm tiếp tục căng thẳng thương mại với Mỹ và cách điều này có thể diễn ra dưới chính quyền của Tổng thống đắc cử Joe Biden, người sẽ nhậm chức hôm thứ Tư, 20/1.

BBC

Nhận định về ‘Tứ Trụ’ sắp đến

Nhận định về ‘Tứ Trụ’ sắp đến
Ảnh minh hoạ. Lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam tại Thượng đỉnh ASEAN ở Hà Nội hôm 12/11/2020: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (trái), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (giữa), Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân (phải)AFP

9 ngày nữa Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ tiến hành đại hội đảng lần thứ 13. Một trong những nhiệm vụ chính yếu của một đại hội đảng toàn quốc là bầu ra lớp lãnh đạo cho năm năm kế tiếp.

Năm ngoái, 4 hội nghị trung ương từ 11 đến 14 đã được tiến hành. Một mục quan trọng lớn trong chương trình nghị sự của mỗi hội nghị trung ương liên quan đến ‘công tác nhân sự’, hoặc chọn những ứng viên để bầu vào Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư và Ủy Ban Kiểm Tra Trung ương.

Theo điều lệ đảng cộng sản Việt Nam hiện hành, các quan chức đảng phải về hưu khi đến tuổi 65. Và không ai có thể đảm đương chức vụ hơn hai nhiệm kỳ 5 năm. Tuy nhiên điều lệ đảng có mục miễn trừ trong ‘những trường hợp đặc biệt’. Đương kim Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nắm vị trí này hai nhiệm kỳ và vào đại hội đảng năm 2016 được cho là trường hợp miễn trừ.

Vào tháng 10 năm 2018, ông Trọng nắm luôn chức chủ tịch nước sau khi ông Trần Đại Quang chết ngay khi còn đương chức. Vào tháng 4 năm 2019, ông Trọng bị đột quỵ nhưng một tháng sau đó lại tái tục công tác. Khi hoạt động chuẩn bị cho đại hội 13 được tiến hành, nhiều đồn đoán cho rằng ông Trọng, 76 tuổi, sẽ về hưu kỳ này. Suy đoán này được củng cố khi ông Trọng yên ắng vận động cho người sẽ thay thế cho ông là Trần Quốc Vượng.

Tại hội nghị trung ương thứ 13 vào tháng 10 năm ngoái, rõ ràng ông Vượng không thu hút được ủng hộ mạnh từ những quan chức ngang ngửa trong Ban Chấp Hành Trung ương. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nổi lên như một đối thủ cho vai trò lãnh tụ đảng. Tuy vậy cả hai đều quá tuổi 65 và cần được miễn trừ để có thể đáp ứng tư cách ứng viên.

 Tại hội nghị trung ương 14 vào tháng 12, các ủy viên Trung ương nhận được một danh sách gồm 22 tên tuổi do Bộ Chính Trị đưa ra như là những ứng viên tiềm năng cho Ban chấp hành Trung ương để các đại biểu bầu chọn tại đại hội toàn quốc thứ 13. Mỗi người trong danh sách đều được kèm vai trò hay chức vụ dự kiến đề cử.

Tên đầu tiên trong danh sách là Trần Quốc Vượng, ứng viên cho chức tổng bí thư. Nguyễn Xuân Phúc thứ hai, ứng viên cho chức chủ tịch nước. Trương Hòa Bình thứ ba cho chức thủ tướng; và Phạm Bình Minh thứ bảy cho chức chủ tịch Quốc hội. Tình hình cho thấy rõ ràng Ban Chấp Hành Trung ương lại chia rẽ và Trần Quốc Vượng không được đa số áp đảo ủng hộ.

Kể từ tháng 12, nhiều danh sách được lan truyền suy đoán về ai sẽ chiếm 4 vị trí ‘tứ trụ’ hay là những chức lãnh đạo hàng đầu. Có suy đóan mạnh mẽ, theo diễn biến thời sự, là ông Nguyễn Phú Trọng sẽ tiếp tục nhiệm kỳ thứ ba chưa từng có tiền lệ. Điều này sẽ hàm nghĩa hai điều. Thứ nhất, ông Trọng sẽ đảm nhận nhiệm kỳ năm năm tới. Thứ hai, ông Trọng sẽ thôi chức khi Ban Chấp hành Trung ương đạt được đồng thuận về người sẽ thay thế ông Trọng.

Ông Nguyễn Xuân Phúc dường như được ưu ái cho chức chủ tịch nước.  

Những nguồn tin riêng từ Hà Nội cho biết Hội nghị Trung ương 15 nhóm họp hôm 16 tháng và bỏ phiếu chuẩn thuận đề cử cho ông Nguyễn Phú Trọng chức Tổng bí thư, ông Nguyễn Xuân Phúc chức chủ tịch nước, ông Phạm Minh Chính chức thủ tướng và ông Vương Đình Huệ chức chủ tịch Quốc hội. Nếu chính thức được xác nhận, điều này có nghĩa ông Trần Quốc Vượng, Trương Hòa Bình và Phạm Bình Minh không còn trong cuộc tranh một chức ‘tứ trụ’ nữa. Hội nghị 15 theo kế hoạch kết thúc vào ngày 18 tháng 1 và đại hội toàn quốc đảng cộng sản Việt Nam sẽ khai diễn vào ngày 25 tháng 1.

RFA