Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức

Chùa Bửu Long nằm tại quận 9 (thuộc TP.Thủ Đức) với lối kiến trúc độc đáo, đã được tạp chí Mỹ National Geographic bình chọn lọt top 10 kiến trúc Phật giáo đặc sắc nhất thế giới.
[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 1.

Chùa Bửu Long (tên gọi khác là Thiền viện Tổ đình Bửu Long) tọa lạc ở quận 9 (thuộc TP.Thủ Đức), cách trung tâm TP.HCM hơn 20 km về phía Đông. Năm 2019, chùa được tạp chí Mỹ National Geographic bình chọn lọt top 10 kiến trúc Phật giáo đặc sắc nhất thế giới.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 2.

Chùa Bửu Long được xây dựng từ năm 1943, đến năm 2007 được trùng tu quy mô hơn. Đây là một trong những công trình kiến trúc văn hoá đặc sắc, tạo điểm nhấn cho TP.Thủ Đức vừa mới được thành lập không lâu.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 3.

Điểm nhấn của ngôi chùa là Bảo tháp Gotama Cetiya được xây dựng từ năm 2007, diện tích khối kiến trúc này rộng trên 2.000 m2, được hoàn thành sau 6 năm.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 4.

Phong cách xây dựng của chùa theo lối Phật giáo nguyên thủy Nam tông, mang nét đặc trưng của các chùa Thái Lan, Ấn Độ và pha thêm chút kiến trúc thời Nguyễn tạo nên vẻ đẹp độc đáo, tráng lệ.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 5.

Đỉnh bảo tháp cao 70 m, là nơi thờ xá lợi Phật và các Chư Thánh Tăng. Xung quanh là các tháp nhỏ được giát bằng đồng, có màu vàng óng. Bảo tháp chỉ mở cửa đón khách ngày hai buổi. Sáng từ 8h đến 10h, chiều từ 14h đến 16h.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 7.

Các phù điêu đáp nổi hình Phật, hoa sen, lá bồ đề, bánh xe pháp luân… được họa tiết xuyên suốt không gian chùa.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 8.

Các hoa vân, hoạ tiết hình cánh sen được sơn màu đồng xuất hiện ở nhiều khối kiến trúc xung quanh tháp.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 9.

Gotama Cetiya là ngôi bảo tháp có quy mô lớn nhất Việt Nam với 5 tháp lớn nhỏ, tháp chính điện ở trung tâm cao và lớn nhất với 7 tầng. Mặt sau bảo tháp Gotama Cetiya thiết kế với kiến trúc đối xứng, hài hòa với mặt trước.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 10.

Nằm cạnh bảo tháp Gotama Cetiya là chánh điện của chùa Bửu Long, nơi để các phật tử lễ bái, và cũng là nơi cho các nhà sư thiền, niệm hàng ngày. Không gian xung quanh chuà được bao bọc bởi nhiều cây xanh.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 12.

Đặc trưng tại chùa Bửu Long là trồng rất nhiều hoa Chăm Pa (hoa sứ) xunh quanh.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 14.

Hai bên bảo tháp Gotama Cetiya có tháp nhỏ, nơi đặt chuông và phòng tiếp khách, xung quanh cây xanh bao phủ. Chính diện tháp là hồ bán nguyệt có diện tích 280 m2, có vòi phun nước hình rồng ngay trung tâm hồ.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 15.

Chính giữa hai mặt trung tâm của bảo tháp Gotama Cetiya đặt bức tượng Phật Thích Ca màu vàng. Chùa theo hệ phái Nam Tông nên người dân tới đây chỉ vái lạy, chứ không được thắp hương như các chùa hệ phái khác.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 16.

Đây cũng là điạ điểm được nhiều người chọn để chụp hình cưới theo phong cách Phật giáo với những bộ trang phục truyền thống của người Chăm.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 17.

Nhiều du khách tìm đến check-in bởi kiến trúc độc đáo của ngôi chùa thuộc top đẹp nhất thế giới. Có thể đây là địa điểm thăm quan nổi bật tại TP.Thủ Đức trong tương lai.

[Ảnh] Ngắm vẻ đẹp huyền bí của ngôi chùa lọt top đẹp nhất thế giới tọa lạc tại TP.Thủ Đức - Ảnh 18.

Toàn cảnh chùa Bửu Long nhìn từ trên cao. Nổi bật với bảo tháp Gotama Cetiya màu vàng, nằm trên một ngọn đồi thấp khá tách biệt với khu dân cư, cửa chính điện hướng thẳng ra bờ sông Đồng Nai.

Theo Doanh nghiệp và Tiếp thịCopy link

Vì sao người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có?

Đa số người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có, họ dùng tiền để trang trải cuộc sống của bản thân, chăm sóc người thân và gia đình.

Bài viết của một người Trung Quốc chuyển đến Mỹ sinh sống, được đăng tải lại trên trang Secret China.

Gia đình Cameron sống ở căn nhà đối diện nhà tôi là một gia đình trung lưu điển hình ở Mỹ. Người chồng Antony là quản lý cấp trung của một công ty tài chính, vợ anh Meryl là giáo viên tiểu học, thu nhập thuộc giai cấp trung lưu. Nhưng mỗi lần nhìn thấy đôi vợ chồng này, tôi luôn nhận thấy cách ăn mặc của họ đều không khác gì người bình thường cả.

Cuối năm 2008, những người ở khu tôi sống muốn tổ chức tiệc mừng năm mới, đây cũng là lần đầu tiên tôi tham gia các hoạt động xã giao, vì thế tôi đặc biệt bỏ 300 USD thuê một bộ lễ phục thương hiệu Prada (một thương hiệu trời trang cao cấp và xa xỉ bậc nhất nước Ý), hy vọng cách này có thể giúp tôi hòa nhập.

Tôi nghĩ hẳn Meryl cũng sẽ thể hiện “thực lực” ẩn giấu của cô ấy ở nơi như vậy. Nhưng tối hôm đó, cô ấy chỉ mặc một bộ lễ phục thương hiệu CK màu xanh nhạt khiến tôi rất bất ngờ. Và Meryl giải thích việc cô ấy chọn hiệu CK là vì nó phù hợp với tầng lớp trung lưu như cô ấy.

Meryl đã dùng một phép ẩn dụ như sau: dù chim trĩ có khoác lên mình một bộ lông sặc sỡ thì nó cũng sẽ không trở thành chim công được.

Thật ra, người Mỹ cũng không phải là không thích các nhãn hiệu đắt tiền, nhưng người tiêu dùng đa số chỉ hạn chế trong một nhóm người nhất định mà thôi, ví dụ như giám đốc công ty, những quý bà trong giới thời trang, minh tinh điện ảnh, vận động viên chuyên nghiệp v.v… Người Mỹ không có cách nói “sĩ diện”, người ta sẽ không vì lòng hư vinh mà tốn nhiều tiền lương mua một đôi giày hiệu LV. Không chỉ người trưởng thành như vậy mà giới trẻ cũng hoàn toàn không quá xem trọng hình thức.

Có một lần tôi gặp con trai Mike của Meryl ở siêu thị, thấy cậu bé đang chăm chú chọn những quần jean giảm giá. Tôi hỏi cậu vì sao không đến cửa hàng chuyên bán để mua những kiểu mới ra, câu trả lời của Mike khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc:

“Mẹ cháu không phải là người giàu có gì, dù cho cháu có mặc quần Levis kiểu mới nhất thì cũng sẽ không trở thành “cậu ấm”. Hơn nữa sau 18 tuổi cháu còn phải kiếm tiền tự nuôi bản thân mình nữa, khi đó sẽ càng không có tiền mua đồ hiệu nữa đâu, cho nên như bây giờ rất tốt rồi ạ”.

Thấy Mike thản nhiên mà thỏa mãn như vậy, tôi cũng bắt đầu tiếc số tiền 300 đô mà tôi đã dùng để thuê bộ đồ hiệu Prada kia, thích thể diện quả thật là lãng phí.

Cá tính và phẩm giá
Dần dần tôi nhận ra sở dĩ người Mỹ không quá ham mê hàng hiệu còn có một nguyên nhân khác, đó chính là ở Mỹ thật sự mua hàng hiệu quá dễ dàng, người ta có rất nhiều sự lựa chọn. Có một năm trước Giáng sinh, tôi đi mua sắm ở trung tâm thương mại Macy cùng cô đồng nghiệp Jenny. Bởi vì từ lâu đã nghe nói Jenny thừa hưởng tài sản lớn từ gia đình, bình thường cách tiêu tiền của cô ấy cũng không giống người bình thường, vì thế tôi rất tò mò cô ấy sẽ mua quà đắt tiền gì cho chồng và con trai. Cô ấy nhanh chóng chọn được hai cái khăn quàng cổ cho nam.

Tôi cầm mác giá xem thử, quả thật là không hề rẻ, không hề thua kém nhãn hiệu Burberry nổi tiếng gần đó. Tôi hỏi Jenny: “Giá đã tương đương nhau, sao cô không mua khăn hiệu Burberry cho chồng?”. Jenny nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, cô ấy lấy chiếc khăn ra, nói một hồi về màu sắc, hoa văn, kiểu dáng cho đến chất liệu. Cuối cùng, cô ấy hỏi tôi: “Giá thì tương đương nhau, nhưng giá trị thì không hề giống, nếu là cô thì cô sẽ chọn cái nào? Đương nhiên là cái có chất lượng tốt rồi. Tại sao tôi lại phải bỏ tiền ra mua những món hàng có giá nhãn hiệu đắt tận trời như thế làm gì?”. Cô ấy nói khiến tôi không biết nói gì hơn, người Mỹ chú trọng hiện thực, không quan tâm đến hư vinh, điều này thật sự tôi phải học hỏi.

Thật ra, người Mỹ không muốn dùng hàng hiệu để phủ lên người còn do một nguyên nhân sâu xa nữa, đó là từ khi sinh ra, họ đã đặt cái tôi cá nhân cao hơn mọi thứ, họ thích thể hiện cá tính, nổi trội, thích làm cho mình càng không giống với người khác càng tốt. Nếu chọn những món hàng hiệu đó thì hiển nhiên sẽ không thể giúp họ thể hiện được mục đích này.

Tháng 6/2012, công ty của chồng tôi tổ chức một buổi tiệc từ thiện, tôi cũng được mời.

Vì nghe nói 2 nhân vật nổi tiếng lừng lẫy Warren Buffetts và Bill Gates đều có tên trong danh sách khách quý, nên tối hôm đó tôi đã nhân cơ hội hai lần đứng gần để quan sát cẩn thận cách ăn mặc của hai “nhân vật chính” này, tôi nhận ra dù là Buffets hay Bill Gates thì đều chọn những bộ vest đứng đắn, phù hợp.

(ảnh minh họa, nguồn: Daniel Acker/Bloomberg)

Warren Buffetts và Bill Gates. (Ảnh minh họa, nguồn: Daniel Acker/Bloomberg)
Tôi kéo tay Sophie là vợ của đồng nghiệp chồng tôi, hỏi cô ấy thương hiệu đồ vest của Buffetts và Bill Gates là gì, kết quả là biên tập thâm niên của tạp chí thời trang này cũng không biết, không tìm được xuất xứ của chúng. Nhưng mà Sophie cũng đã phân tích và giải thích một cách rất có lý: những nhân vật như Buffetts và Bill Gates, hoàn toàn không cần mặc những bộ quần áo thương hiệu nổi tiếng để khẳng định danh tính, họ đều là những người trầm tính trong giới từ thiện, nếu mặc quần áo của thương hiệu Zegna thì lại quá tầm thường rồi.

Cá nhân và gia đình
Càng tìm hiểu về cuộc sống của người Mỹ, tôi càng cảm thấy giá trị quan về tiền bạc của họ không giống người khác. So với những người Trung Quốc thích dùng những thứ xa xỉ thì người Mỹ lại thích dùng tiền để “đầu tư” vào việc thắt chặt tình cảm gia đình và xây dựng nền tảng gia đình.

Tiffany là huấn luyện viên ở phòng tập mà tôi hay tới, trong cuộc sống hằng ngày, cô ấy luôn mặc quần áo rất giản dị, rẻ tiền, vì thế tôi đã tròn mắt há miệng khi cô ấy nói với tôi rằng đã mua cho mỗi người trong nhà một bộ đồ bóng bầu dục có giá 400 đôla để đi xem trận đấu của đội Denver Broncos.

Tôi hỏi: “Tiffany, chẳng lẽ cô không muốn dùng số tiền đó để mua cho mình bộ quần áo và giày mới hay sao?”

Cô ấy chớp chớp đôi mắt xanh cười nói: “So với việc tự làm đẹp cho mình, tôi sẵn sàng dùng tiền để làm điều gì đó cho người thân hơn”. Có rất nhiều người cho rằng quan niệm tình thân của người Mỹ rất mờ nhạt, khái niệm về gia đình cũng không mạnh mẽ. Tuy nhiên, trên thực tế, người Mỹ là những người vô cùng xem trọng tình cảm gia đình.

Sau này, tôi nhận ra rằng dù cho thu nhập có hạn, những người Mỹ trung lưu sống tiết kiệm cũng sẽ không tích góp tiền dùng để mua hàng hiệu cho mình mà sẽ mua mới, thay thế đồ dùng trong gia đình.

Có một lần, cô Lucy giúp việc cho gia đình tôi xin nghỉ, nói là cô ấy đi mua cho gia đình một cái tủ lạnh, tôi hỏi tủ lạnh hiệu gì, Lucy tự hào nói: “Kenmore”. Thương hiệu tủ lạnh này không hề rẻ.

“Đối với tôi, để chồng được sảng khoái uống bia ướp lạnh sau giờ làm, để các con được ăn kem ngon sau giờ tan học là những việc hạnh phúc nhất trên thế gian”. Nhìn nụ cười thật thà chất phác của Lucy, tôi đã quyết định: vài ngày nữa tôi cũng sẽ đổi tủ lạnh tốt cho gia đình mình.

Thế nào mới là hạnh phúc thật sự? Có những người tiêu rất nhiều tiền để mua hàng hiệu mặc lên người, còn người Mỹ lại dùng tiền để trang trải cuộc sống, đầu tư cho người thân và gia đình. Cái nào có giá trị hơn? Câu trả lời của bạn là gì?

Thanh Tâm biên dịch / TrithucVN

Nhận diện căn tính sói của ‘giấc mộng Trung Hoa’

Thủ đoạn của chính trị gia Trung Quốc kinh khủng lắm. Nên nhớ rằng chỉ ở Trung Quốc, những lợi ích mang màu sắc chính trị mới có thể khiến người ta thực hiện những hành vi mà trong các hoàn cảnh khác ít ai có thể làm được.

Nhận diện căn tính sói của ‘giấc mộng Trung Hoa’

GS. Trần Ngọc Vương từng có thời gian giảng dạy tại đại học Bắc Kinh và đang tổ chức nhiều hoạt động nghiên cứu và tìm hiểu văn hoá Trung Quốc. Học giả này đã có cuộc trò chuyện thẳng thắn và cởi mở với báo Người Đô Thị…

Hiểu về Trung Quốc

– Thưa ông, ngoài việc nghiên cứu, bấy lâu nay giới hàn lâm còn biết ông dịch khá nhiều sách Trung Quốc sang tiếng Việt. Vì sao ông làm công việc này?

– Tôi phải nói rất rõ ràng rằng mấy chục năm nay, từ sau khi thống nhất đất nước đến giờ, thế lực duy nhất đe doạ, xâm phạm độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, can thiệp sâu vào nền chính trị Việt Nam chính là Trung Quốc. Cho nên khi đối kháng với Trung Quốc cần khẩn trương hiểu biết về họ, cần khẩn trương nghiên cứu, tìm hiểu và học tập họ nữa. Tôi đang tổ chức dịch những bộ sách hết sức quan trọng của Trung Quốc về phương diện học thuật, từ lịch sử Phật giáo đến văn học, những bộ sách về Đạo giáo, Nho giáo Trung Quốc.

Hiện nay tôi đang tổ chức dịch bộ Quan huấn tập thành (những lời dạy, chỉ dẫn, khuyên bảo cho tầng lớp quan lại, từ anh mới học việc cho đến tể tướng); trong đó tổng kết toàn bộ danh tác của Trung Quốc từ xưa đến nay, văn hoá quan trường Trung Quốc trong 5.000 năm. Bộ sách này rất khổng lồ. Tôi đề nghị một loạt các cơ quan mà tôi cho là có trách nhiệm của nhà nước, nhưng chẳng đâu muốn làm và chẳng ai muốn dịch. Hiện nay có một doanh nhân bỏ tiền cá nhân tài trợ cho người của tôi dịch.

Cuốn thứ hai tôi cũng đang dịch mang tiêu đề Phản kinh, tức là cẩm nang, bí kíp của những thủ đoạn chính trị và người ta quảng cáo cuốn sách là: Lịch đại thống trị giả/ Mật như bất ngôn/ Dụng như bất tuyên bất kỳ thư (tạm dịch: Bộ kỳ thư mà kẻ thống trị ở tất cả các nơi phải giữ bí mật, làm theo nhưng không nói ra, không công bố). Bộ sách này được một nhân vật đỗ tiến sĩ đời Đường viết ra, sau đó tìm cách dâng cho vua rồi trốn biệt, về sau không ai biết ra làm sao. Ngay đến cái tên của tác giả cũng là điều kỳ bí. Tôi mua bộ sách này lần đầu vào năm 1998, lúc tôi dạy ở đại học Bắc Kinh. Đọc tên tác giả, tôi hơi ngỡ ngàng vì chưa biết chữ ấy bao giờ. Nghĩ mình người nước ngoài, học tiếng Hán có hạn chế, ai dè về hỏi các giáo sư Trung Quốc cũng không ai biết. Hai ba hôm sau nữa kỷ niệm 100 năm đại học Bắc Kinh, gần 10 xe chở các chuyên gia đại học Bắc Kinh ra đại lễ đường Nhân dân, giáo sư Phó Thành Cật cầm chữ trên tay đi hỏi cũng không ai biết. Cuối cùng, ông về tra Trung Quốc đại từ điển, ra tên này nằm ở phần đuôi của từ ghép. Phiên âm Hán Việt phải đọc là Nhuy. Cái tên này còn chưa có trong thư tịch Việt Nam, chỉ đọc theo nguyên lý thôi. Thật lạ!

Bộ sách được cất trong kho chứa sách của triều đình, nhưng thi thoảng lại lọt một phần nào đó ra ngoài nên đời Minh, Thanh đều có chỉ dụ cấm tàng trữ, đọc cuốn sách đó. Mãi tới năm 1998, lần đầu tiên nó được in ra, mà lại in ở nhà xuất bản Nội Mông Cổ, theo kiểu in để thăm dò. Nói vậy để biết đó cũng là loại bí kíp kỳ thư. Kiểu bí kíp ấy, Trung Quốc rất có truyền thống nên tôi muốn giới thiệu để chúng ta, nhất là giới chính trị, hiểu họ hơn.

– Hiểu được văn hoá chính trị có lẽ sẽ giúp ta bình tĩnh và khôn khéo hơn khi phải sống cạnh một nước lớn và nhiều chiêu trò như Trung Quốc?

– Đọc một số đoạn, chúng ta sẽ hiểu dần cách Trung Quốc làm chính trị. Vì họ làm đúng theo bài bản ấy thật. Song các nhà chính trị của ta có vẻ không mấy người quan tâm. Thủ đoạn của chính trị gia Trung Quốc kinh khủng lắm. Nên nhớ rằng chỉ ở Trung Quốc, những lợi ích mang màu sắc chính trị mới có thể khiến người ta thực hiện những hành vi mà trong các hoàn cảnh khác ít ai có thể làm được. Đông Chu Liệt Quốc còn chép lại câu chuyện: có một anh đầu bếp nấu cho chủ, một ông vua chư hầu. Có lần ông vua đùa than thở: Cao lương mỹ vị trên đời ăn hết rồi chỉ còn mỗi một thứ chưa ăn là… thịt người. Hôm sau, anh đầu bếp dâng cho chủ một món thật thơm, chế biến rất tinh xảo. Tay đầu bếp cứ nhìn xem chủ ăn, gặng hỏi chúa công ăn ngon không, thấy thế nào. Ông vua bảo: Thấy lạ, cũng ngon đấy. Rồi hỏi món gì thì đầu bếp quỳ xuống lạy: “Tâu chúa công, thần đắc tội! Hôm qua chúa công nói còn món thịt người chưa ăn, nay thần cho chúa công ăn thịt người. Thần không dám giết người ngoài, chỉ giết con của thần để nấu”. Cái đó là gì vậy? Người Việt Nam có dám làm chuyện đó không? Tôi nghĩ chắc không mấy ai làm được vì nó quá trái với tự nhiên. Vậy thì một khi họ đã dám làm đến những việc như vậy thì ta phải đặt ra câu hỏi: có điều gì họ không dám làm không? Hỏi để nhận ra một điều: nếu chỉ so với lương tri của người bình thường, có khi ta không đo lường hết được họ.

Trong cuốn tiểu thuyết viết theo lối khảo cứu, đề xuất luận điểm, có tên Lang Đồ Đằng (dịch sang tiếng Việt là Tô Tem Sói), tác giả Khương Nhung của Trung Quốc xác định thuộc tính có tính chất căn tính của người Trung Quốc là sói tính. Sói là con vật ranh mãnh thủ đoạn, độc ác, thâm hiểm nhất của thảo nguyên, của bình nguyên và cao nguyên. Người Trung Quốc đặt căn cước của mình khởi đi từ đó. Mấy năm liền, người Trung Quốc in đi in lại cuốn tiểu thuyết này, cổ vũ “tính chiến đấu”, tinh thần “quật cường” của đồng bào họ.

“Trung Quốc mộng”

– Ông nghĩ gì về tham vọng “Trung Quốc mộng” (Chinese Dream) mà gần đây đang được đề cập nhiều?

– Người thể hiện tập trung nhất, cao nhất cái gọi là “Trung Quốc mộng” là Mao Trạch Đông. Muốn hiểu “Trung Quốc mộng” thì phải hiểu mô hình hoàng đế Trung Hoa.

Nhà cầm quyền Trung Quốc đang nỗ lực để hiện thực hoá giấc mộng đó. Chúng ta cần tỉnh táo ở tình huống này: từ thế kỷ 15 – 16 trở lại đây, thậm chí cho đến hết thế kỷ 20, kinh nghiệm lịch sử cho thấy các cường quốc tư bản chủ nghĩa trở thành đế quốc chủ nghĩa lớn lên được là nhờ biển. Các đế chế hình thành được trong thời đại tư bản chủ nghĩa, đế quốc chủ nghĩa đều là đế chế biển. Nhưng truyền thống của Trung Quốc mấy nghìn năm qua là đế chế lục địa.

Tại sao gọi Trung Quốc là đế chế lục địa? Từ đời Hán, Trung Quốc bắt đầu đi dần xuống phía Nam, chiếm những vùng đất sát biển, thế nhưng biển với người Trung Quốc chưa thành một thứ thế năng sống. Những sản vật biển nhiều khi bình thường, với họ vẫn là khó khăn, hiếm hoi, và đều xếp vào hàng quý hiếm, đặc sản, trong đó có muối. Người Trung Quốc bị ám ảnh bởi muối, thậm chí ứng xử với nó bằng quốc sách. Đời Hán có một cuốn sách cực kỳ nổi tiếng, đó là cuốn Diêm Thiết Luận (tạm dịch: Bàn về sắt và muối). Cho tới tận thời Quốc Dân đảng, buôn muối là một nghề mang tính đặc quyền và độc quyền ở Trung Quốc. Người Trung Quốc quản lý rất chặt môn bài buôn muối, và người buôn muối thường rất giàu. Đối với cư dân miền núi, vùng sâu của Trung Quốc thì muối trở thành vấn đề lớn. Người ta buôn muối như buôn thuốc phiện. Trung Quốc đến bây giờ có 9,6 triệu cây số vuông về mặt diện tích, nhưng chỉ có hơn 18.000 cây số bờ biển, tỉ lệ bờ biển trên lãnh thổ là thấp nên chưa bao giờ Trung Quốc được xem là một quốc gia biển cả.

– Vậy người Trung Quốc ý thức về biển tự bao giờ, thưa ông?

– Khi người Trung Quốc đẩy hạt nhân của mình lùi dần xuống phương Nam, tiến sâu thêm xuống phía nam vùng sông Dương Tử, (từ vùng Giang Nam cũ, bây giờ là Triều Châu, Phúc Kiến, Thượng Hải, Quảng Châu…). Từ cửa sông Dương Tử mới có lối ra của Trung Quốc với biển. Đấy là xứ mở ra với biển của nền văn hoá Bách Việt, bộ phận thứ hai của văn hoá Trung Hoa. Tôi phải nhấn mạnh họ không phải là người Hán, không có cùng cái vô thức lịch sử với bộ phận cư dân phương Bắc. Thế nên họ thường xuyên bị coi là khu vực ngoại vi, bị gọi là dân Nam Man, và bị kỳ thị bởi người Hán. Trong thập đại đế vương (10 bậc đế vương) được ghi danh của Trung Quốc, chỉ có một người gốc phương Nam là Chu Nguyên Chương, còn lại là người phương Bắc. Nhà Minh có gắn bó với phương Nam, nên không hề ngẫu nhiên mà trong hơn nửa thế kỷ đầu của triều đại nhà Minh, tầm nhìn biển bắt đầu được mở ra. Và chính thời đó mới xuất hiện Trịnh Hoà. Trịnh Hoà là người gốc Hồi giáo Ả Rập, mang toàn bộ tri thức, kinh nghiệm buôn bán Địa Trung Hải của tổ tiên ông để phục vụ Minh triều. Khi nhà Minh lập ra Nam Kinh, ông ta là tổng thái giám (hoạn quan), đề nghị và được chấp nhận đóng những đoàn tàu lớn đi ra biển. Ông có cả thảy bảy chuyến đi biển và đấy có thể coi là một trong những người sớm nhất đi vòng quanh thế giới. Tuy nhiên, ông cũng chỉ có khoảng trên dưới 30 năm thực hiện những công việc đó. Ghi chép về biển của Trung Quốc thời đó chỉ như vậy. Sau năm 1432 là được cho vào kho. Vài chục năm sau, các vua chúa thế hệ sau của nhà Minh cũng bị xâm nhập cái tâm thế lục địa Bắc phương hoá, coi lục địa quan trọng hơn, quay lưng lại với biển, trọng nông.

Không phải ngẫu nhiên mà ngay sau Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc vừa qua, ông Tập Cận Bình đi xuống hạm đội Nam Hải và đứng trên hạm đội này công bố về khát vọng thực hiện giấc mộng Trung Hoa, cái khát vọng trở thành đế chế biển muộn màng từ kinh nghiệm cay đắng không theo được với các đế chế biển trước đây. Trung Quốc bây giờ cảm thấy mình đủ nội lực, cảm thấy mình cần phải trở thành như vậy: một đế chế biển. Thậm chí giờ tham vọng lớn hơn, đòi chia đôi Thái Bình Dương với Mỹ chẳng hạn. Rõ ràng cái cách đặt vấn đề vẫn là một thứ chủ nghĩa nước lớn, coi tất cả các nước khác chỉ là “gia vị” trên bàn đàm phán.

– Trong bối cảnh đó, chúng ta có thoát ra được không, theo ông?

– Tôi cho rằng, bị ràng buộc và lệ thuộc vào Trung Quốc không phải là định mệnh của dân tộc ta. Vì trong cái vành đai văn hoá Hán truyền thống thì Nhật Bản, Hàn Quốc có bị thế đâu? Ngay Triều Tiên bây giờ cũng đang vùng vằng thoát ra khỏi Trung Quốc. Những nước thoát ra được gần như đều trở thành nước công nghiệp lớn.

Việt Nam từ hàng nghìn năm nay rõ ràng vẫn độc lập với Trung Quốc, và khi bắt đầu có chủ nghĩa đế quốc, thực dân thì thế giới bị đa cực hoá, do đó việc gắn, trói vào một cực càng không phải là định mệnh. Tuy nhiên, Trung Quốc thì rõ ràng không muốn nhìn thấy một Việt Nam mạnh, càng không muốn nhìn thấy một Việt Nam độc lập hoàn toàn với Trung Quốc mà chỉ muốn Việt Nam lệ thuộc, là chư hầu. Vấn đề còn lại ở đây là bản lĩnh, thái độ, trách nhiệm của người lãnh đạo với dân tộc. Chúng ta có làm được điều đấy không? Tôi nghĩ làm được.

– Địa chính trị của ta ở cạnh một nước “lớn mà chơi không đẹp” thì cách ứng xử nên như thế nào, thưa ông?

– Một điều phải thuộc nằm lòng là chúng ta cần học tập họ và hữu nghị với họ, đấy là những mệnh đề không thể khác được. Nền văn minh Trung Hoa là một nền văn minh vĩ đại, rực rỡ, rất nhiều thành tựu. Cha ông ta từng làm học trò của nền văn minh ấy. Và ngày nay không thiếu phương diện chúng ta vẫn tiếp tục là học trò. Về quan hệ quốc tế, hai nước có chung một đường biên giới dài như vậy, không muốn hữu nghị cũng không được. Nhưng mà luôn luôn nhớ rằng đấy là một nước lớn vô trách nhiệm và cư xử bẩn tính. Cộng sinh với họ rất mệt mỏi nhưng vẫn phải kiên trì vì đó là điều tất yếu, không thể khác. Chúng ta phải khẩn trương củng cố nội lực, kiện toàn tư chất, phẩm giá dân tộc… mới có đủ sức mạnh đối đầu cạnh tranh với họ. Với Trung Quốc, không bao giờ được ảo tưởng, cũng không bao giờ được mỏi gối chùn chân. Người Trung Quốc buộc ta luôn phải cảnh giác.

Theo NGƯỜI ĐÔ THỊ (2014)

Sự ‘trả thù nước Mỹ’ sẽ bắt đầu, sau khi đảng Dân chủ nỗ lực loại bỏ Tổng thống Trump?

Chúng ta hãy giả định rằng mọi việc đã kết thúc và Joe Biden sẽ tuyên thệ nhậm chức vào ngày 20 tháng 1. Trên hết, hãy cầu nguyện cho sức khỏe của Joseph R. Biden, Jr. – người sẽ hưởng thọ 82 tuổi khi hết nhiệm kỳ. Bởi vì nếu bạn thực sự muốn phát điên, thì hãy chiêm nghiệm điều này: Kamala Harris sẽ là… tổng thống Hoa Kỳ.

Cuộc bầu cử năm 2020 đã diễn ra theo cách không trung thực và không chính xác, chúng ta hãy giả định rằng mọi việc đã kết thúc, Joe Biden sẽ tuyên thệ nhậm chức vào ngày 20 tháng 1 và nhiệm kỳ tổng thống đầy biến động của Tổng thống Donald Trump sẽ sẵn sàng để “đi vào sử sách”. Câu hỏi bây giờ là: điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Thứ Tư (ngày 6/1) vừa qua được xem là “Chỗ đứng cuối cùng” của Tổng thống Trump và, đúng với tinh thần “vì Nước Mỹ vĩ đại”, ông đã chiến đấu đến cùng, cho bản thân và cho cả hiến pháp Hoa Kỳ – trên cơ sở của một hệ thống bầu cử “khó hiểu” và “chín muồi” để có thể được lạm dụng. 

Từ trải nghiệm này, chúng ta cần nhận thức rằng các phương pháp chọn lọc tổng thống của chúng ta phải được quy định và đưa ra các biện pháp chống gian lận càng chặt chẽ càng tốt. Một công dân được xác nhận và đủ điều kiện, một lần bỏ phiếu, vào một ngày – đó sẽ là một cơ sở tốt để bắt đầu.

Tuy nhiên, không bao giờ có cơ hội nhỏ nhất là Phó tổng thống Mike Pence sẽ lật ngược số phiếu được chứng nhận của Cử tri đoàn – trong nghi thức mở các lá phiếu trong phiên họp chung của Quốc hội hôm thứ Tư. Theo quan điểm riêng của ông và theo quan điểm của các học giả hiến pháp, ông chỉ đơn giản là “không có quyền lực”.

Đã có sự xáo trộn xảy ra hôm thứ Tư tại Điện Capitol – trong đó một phụ nữ tên là Ashli ​​Babbitt ở San Diego bị bắn chết ở cự ly gần bên trong tòa nhà bởi một sĩ quan Cảnh sát, nhưng vẫn chưa rõ ràng rằng ai đã tổ chức cuộc tấn công vào tòa nhà Quốc hội? Cuộc biểu tình có bị xâm nhập bởi những kẻ từ Antifa? Tại sao cảnh sát không có sự chuẩn bị tốt hơn?

Dùng chủ nghĩa phát xít đối phó biểu tình ôn hòa?

Đúng vậy, tổng thống trước đó đã nói chuyện với những người ủng hộ của mình về “cuộc chiến” của ông, về những gì ông xem là “một cuộc bầu cử bị đánh cắp”. Nhưng rõ ràng, không có gì có thể gọi là “phản quốc” về những nỗ lực của ông Trump nhằm cáo buộc gian lận đối với các lá phiếu đại cử tri; hoặc việc đông đảo những người ủng hộ ông thực hiện quyền lập hiến của họ để ủng hộ ứng cử viên của mình.

Biểu tình ôn hòa là một truyền thống lâu đời của Mỹ — phong trào dân quyền sẽ ở đâu nếu không có nó?

Trong gần một năm, chúng ta đã nghe từ cánh tả rằng các cuộc bạo động bạo lực và phá hoại Black Lives Matter, Antifa nổ ra trên khắp đất nước vào năm ngoái – “chủ yếu là hòa bình”, vậy thì cuộc biểu tình ôn hòa hôm thứ Tư tại sao lại đáng lên án?Hình ảnh một số kẻ bạo loạn xông vào Điện Capitol hôm thứ Tư  bị nghi là người của Antifa (đeo sừng quỷ Satan). (Ảnh: Getty)

Những kẻ gây ra bạo lực phải bị trừng phạt ở mức tối đa của pháp luật, nhưng tuyên bố rằng bất kỳ ai tham gia cuộc biểu tình bây giờ phải được xác định danh tính và bị trừng trị – như phương tiện truyền thông lớn đang làm – là bản chất trả đũa của chủ nghĩa phát xít.

Tương tự, có gì sai với các cuộc điều động bởi một nhóm thành viên đảng Cộng hòa của Quốc hội – nhằm yêu cầu tính hợp lệ của các phiếu đại cử tri của các bang tranh chấp, và cố gắng tranh luận về việc chúng có hoàn toàn hợp hiến hay không? Trên thực tế, có rất nhiều tiền lệ, gần đây nhất là của đảng Dân chủ vào các năm 2016, 2004 và 2000 – đối với các ứng cử viên chiến thắng của đảng Cộng hòa. 

Những động thái yêu cầu tính minh bạch và hợp pháp của cuộc bầu cử – do Thượng nghị sĩ Ted Cruz của Texas khởi xướng – đã bị dập tắt vì hậu quả của cuộc bạo động vào buổi tối cùng ngày, và do đó Biden hiện là tổng thống được bầu chính thức và hợp hiến.

Truyền thông góp sức ‘che mắt, bịt tai’

Trong nhiều vụ kiện chống lại những phiếu bầu gian lận – liên tục được đưa ra tại các tòa án khác nhau (bao gồm đơn kiện của bang Texas được trình lên Tòa án Tối cao Hoa Kỳ), chúng đã bị bác bỏ trên cơ sở thủ tục và bằng chứng vẫn chưa được xử lý cho đến ngày nay.

Sau vụ “Bush kiện Gore” năm 2000, các phiếu bầu bang Florida được phân tích độc lập nhiều lần sau khi ông Bush tuyên thệ nhậm chức, và mỗi đánh giá đều cho thấy một chiến thắng sít sao của ông Bush. Cuộc bầu cử năm 2020 xứng đáng có một cuộc điều tra toàn diện — nhưng đừng nín thở chờ đợi phương tiện truyền thông lớn sẽ thực hiện nhiệm vụ của mình.

Các phương tiện truyền thông đã nói về chủ đề này, và bây giờ họ sẽ phủ lên “một bức màn im lặng” xung quanh vấn đề này. Họ chỉ đơn giản là hoàn toàn thiên về đảng Dân chủ để truyền thông sẽ không bao giờ trở lại thời báo chí “khách quan”.

Thật vậy, cho đến khi Tổ hợp đảng Dân chủ/Truyền thông – bao gồm các hãng công nghệ lớn đảng phái như Google, Facebook và Twitter – bị phá vỡ và phá hủy, nền dân chủ Mỹ mới có hy vọng giữ nguyên vẹn. Trong một hệ thống hai đảng đang hoạt động, không thể chấp nhận được việc một đảng nắm được gần như 100% các phương tiện truyền thông lớn – cổ vũ cho chủ nghĩa toàn trị của nó. Nếu theo cách đó, thì rõ ràng là chế độ độc tài độc đảng của Trung Quốc sẽ là hình mẫu “lý tưởng” cho đảng Dân chủ đương thời.Tài khoản Twitter của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump bị đình chỉ vĩnh viễn xuất hiện trên màn hình máy tính vào ngày 08/01/2021 tại San Anselmo, California. (Ảnh của Justin Sullivan / Getty Images)

Cánh tả giờ đây đã “ngửi thấy mùi máu trong nước”, mặc dù thành tích kém cỏi trong cuộc bầu cử quốc hội, đảng Dân chủ giờ đây chiếm đa số trong Quốc hội cũng như Nhà Trắng – họ sẽ hành động như thể họ có một nhiệm vụ là “Trả thù nước Mỹ”.

Sự ‘trả thù nước Mỹ’

Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi và Thượng nghị sĩ Charles Schumer tuyên bố rằng Tổng thống Trump phải rời nhiệm sở trong vòng chưa đầy hai tuần. Họ muốn ông đi ngay bây giờ, trước khi hết nhiệm kỳ; họ muốn làm bẽ mặt ông và trục xuất tổng thống của chúng ta khỏi Nhà Trắng – thông qua tu chính án thứ 25 hoặc bằng một cuộc luận tội thứ hai, như bà Pelosi nói rằng bà ta hoàn toàn tán thành chủ trương này.

Ngoài ra, các kênh truyền thông xã hội lại một lần nữa “tiếp sức” cho “trò” này, khi Tổng thống Trump đã bị đóng tài khoản khỏi Twitter cũng như Facebook. Các vụ kiện của tiểu bang cũng đang chờ đợi ông và gia đình ông, khi ông rời khỏi Tòa Bạch Ốc.

Có “nguy cơ” về việc Tổng thống Trump sẽ tổ chức một sự kiện phản đối khi Biden tuyên thệ nhậm chức vào ngày 20/1; hay ông sẽ dành 4 năm tiếp theo để tập hợp những người ủng hộ ông chống lại chính quyền Biden-Harris; hoặc thành lập một phe thứ ba… Điều này khiến cho cánh tả “tận lực” tìm cách tiêu diệt ông – về mặt chính trị cũng như cá nhân.Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi phát biểu trước giới truyền thông tại Điện Capitol ở Washington vào ngày 7/1/2021. (Charlotte Cuthbertson / The Epoch Times)

Tổng thống Trump khiến cánh tả điên cuồng ‘tự lột mặt nạ’

Sóng gió ập đến từ những ngày đầu trong vai trò tổng thống Mỹ của ông Trump. Tờ Washington Post ủng hộ việc luận tội ông vào ngày ông nhậm chức. Các thành viên của cộng đồng tình báo và các quan chức chính trị – có lẽ bao gồm cả Barack Obama và Biden – đã bắt buộc FBI điều tra về ông Trump trong chiến dịch tranh cử của ông; theo dõi thông tin liên lạc của ông; đặt bẫy khai man cho các quan chức sắp tới của ông; mở một cuộc điều tra hoàn toàn không có thật về “sự thông đồng Trump-Nga” – điều mà họ biết rõ là sai; và luận tội ông qua một cuộc điện thoại tới Ukraine – vì ông đã đe dọa sẽ phơi bày mức độ tham nhũng kinh hoàng của gia đình Biden… 

Và các phương tiện truyền thông “ô nhục” đã tìm cách che đậy tất cả. Không bao giờ có thiện chí, thậm chí không có bất kỳ phép lịch sự thông thường nào.

Đối với hơn 70 triệu cử tri ủng hộ Tổng thống Trump, họ phải làm gì bây giờ? 

Cay đắng khi chấp nhận mất mát, đánh giá lại mối quan hệ của họ với đảng Cộng hòa, tìm kiếm và hy vọng ai đó sẽ thể hiện các nguyên tắc cốt lõi về tự do và công bằng theo luật pháp – đề cử họ cho các cuộc bầu cử sau này; hoặc là thành lập một đảng mới – một đảng rõ ràng dành riêng cho việc bảo tồn Hiến pháp?

Và hơn hết, hãy cầu nguyện cho sức khỏe của Joseph R. Biden, Jr., người sẽ hưởng thọ 82 tuổi khi hết nhiệm kỳ. Bởi vì nếu bạn thực sự muốn phát điên, thì hãy chiêm nghiệm điều này: Kamala Harris sẽ là… tổng thống Hoa Kỳ.

Tác giả: Michael Walsh là biên tập viên của The-Pipeline.org và là tác giả của “The Devil’s Pleasure Palace” và “The Fiery Angel”, đều được xuất bản bởi Encounter Books. Cuốn sách mới nhất của ông là “Last Stands” – một nghiên cứu văn hóa về lịch sử quân sự từ thời Hy Lạp đến Chiến tranh Triều Tiên, đã được xuất bản gần đây.

Quan điểm được trình bày trong bài viết này là ý kiến của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của NTD Việt Nam.

Thanh Vân / ĐKN

CÁM ƠN TỔNG THỐNG TRUMP

Bài viết của ” Larry De King FB

Image may contain: 1 person, stripes and closeup

“Cho đến hôm nay với thì kết quả bầu cử xem như đã định đoạt. Ông Biden đã thắng trong một cuộc bầu cử tai tiếng nhất lịch sử Mỹ.Với 81 triệu phiếu bầu thì ông Biden bỏ xa thầy ông là Obama, trở thành vị tổng thống lừng lẫy nhất trong lịch sử, hơn cả bậc tổ phụ George Washington, Abraham Lincoln, hay Franklin Roosevelt, và xứng đáng được tạc tượng ghi công đời đời.Nhưng thực tế có quá nhiều điều tiếng từ mọi giới. Ngoài những cáo buộc gian lận cụ thể, các nhà khoa học cũng đã chỉ ra nhiều nghi ngờ của máy đếm phiếu Dominion. Nhưng tất cả đều rơi vào im lặng.Không phải tự nhiên mà có 22 tiểu bang, 12 thượng nghị sĩ, 120 hạ nghị sĩ phản đối kết quả, cùng hàng chục triệu người Mỹ đã ký tên yêu cầu kiểm phiếu lại.Còn nhớ trong đêm ma quái 3/11 rạng sáng 4/11 đồng loạt 6 tiểu bang chiến địa đều ngưng đếm khi lượng phiếu áp đảo dành cho ông Trump, để rồi sáng hôm sau kết quả được lật ngược.Chuyện 1 tiểu bang ngưng đếm phiếu thôi đã là hy hữu, chưa từng xảy ra trong lịch sử, thì chuyện đồng loạt 6 tiểu bang chiến địa cùng ngưng là chuyện có đáng dành cho 1 cuộc điều tra?

Lần theo lịch sử, gần 100 năm nay, ứng viên nào thắng 3 tiểu bang gay go nhất là Florida, Ohio và Iowa thì luôn luôn thắng. Rồi khi một tổng thống tái ứng cử nhiệm kỳ 2 mà có số phiếu cao hơn lần đầu cũng chưa bao giờ thua.Ông Trump thắng cả 3 tiểu bang đó, và chiếm được 75 triệu phiếu, hơn 12 triệu so với 4 năm trước. Vậy mà ông vẫn thua. Yếu tố này có khơi dậy nghi ngờ cho dân Mỹ?Đang khi đó, ông Biden đã gặp nhiều khó khăn trong những những vòng bầu cử sơ bộ nội bộ đảng DC, số phiếu dành cho ông rất ít. Cuối cùng phải có sự thỏa hiệp nội bộ đảng DC để ông thay cho Bernie Sanders ra ứng cử. Ấy vậy mà ông đã chiếm được 81 triệu phiếu bầu, cao nhất, lừng lẫy nhất lịch sử tổng thống Mỹ. Rồi trong các cuộc rally tranh cử của ông chỉ le hoe vài chục mạng. Lúc đó 81 triệu người này ở đâu?It’s too good to be true. Giá mà yêu cầu kiểm tra lại phiếu (verify) được thực hiện, và ông Biden đúng là thắng cử với số phiếu nói trên thì tôi sẽ rất vui gửi đến ông lời chúc mừng chân thành nhất, dù tôi không thuộc phe DC.

***Thử nhìn lại 4 năm qua để thấy rằng ông Trump không bao giờ có thể thắng lần này. Dĩ nhiên ông Biden không phải là tay chơi chính, mà đằng sau là những thế lực ngầm, bọn Deep State mà trước đây mình chỉ cho là thuyết âm mưu.Ông thắng cử 4 năm trước là may lắm rồi. Là do họ không ngờ, quá chủ quan, vì các thăm dò đều cho là bà Hillary 90% thắng.Nhưng sau đó là gì? Ông chưa kịp nhậm chức là đã có người công khai việc đàn hặc ông.Và chỉ vài tháng sau, kế hoạch bắt đầu với câu chuyện thần thoại mang tên Russia Collusion. Một hội đồng đặc biệt được thành lập toàn các điều tra viên và luật sư thượng thặng của nước Mỹ vào cuộc bới lông tìm vết. Họ biết là không có vụ collusion, nhưng tự tin sẽ tìm được tì vết khác để bứng ông khỏi ghế, ai mà không có “a skeleton in the closet” chứ.Nhưng phải nói ông Trump phòng thủ quá kỹ, hoặc là quá sạch để rồi 22 tháng trôi qua họ không tìm được gì.Thua keo này bày keo khác. Kế tiếp là vụ Ukraine ”call quid pro quo”. Lần này họ lại thất bại vì quá nôn nóng cùng 1 lý do ất ơ.Sau đó là sự cố Black Lives Matter. Vụ George Floyd giờ đã đi vào quên lãng sau khi đã làm xong sứ mệnh. Tháng 5/2020, một video clip được tung ra và lan tràn khắp mạng. Trong đó người ta thấy cảnh viên cảnh sát da trắng chèn cổ George, và sau đó anh này chết trên đường đến bệnh viện. Cả nước Mỹ bùng lên phong trào biểu tình đập phá, đổ lỗi cho ông Trump, cho dù chuyện này xảy ra ở tần số dầy đặc thời ông Obama.Nhưng vài tháng sau đó, một video đầy đủ hơn được tung ra. Ở đó là 1 câu chuyện khác. George đã chống đối cảnh sát, không chịu vào xe, 2 bên giằng co rất lâu, cảnh sát không hề cố ý. George đã chết vì bệnh lý công thêm chơi ma túy. Nhưng cái clip đầu tiên đã cắt đi phần đầu này. Cả thế giới mắc mưu, tôn George lên hàng thánh tử vì đạo. Hàng chục triệu người trên thế giới thương tiếc tiển đưa, và chỉa mũi dùi vào ông Trump.Rồi kế tiếp là dịch covid tràn đến từ China. Đây là cơ hội vàng, phe DC tha hồ đổ lỗi cho ông, dù trước đó ông đã ra lệnh cấm travel từ China và bọn chúng thi nhau chửi bới ông là bài ngoại cực đoan. Bà Pelosi còn xuống tận phố Tàu ở San Francisco kêu gọi mọi người đừng sợ, đừng nghe lời Trump.

Bọn truyền thông dòng chính MSM thì khỏi bàn, chính chúng từng chửi ông là tung tin đồn nhảm, con covid không đáng sợ. Nhưng sau đó nuốt lời, quay lại tấn công ông.Với bọn này thì tin xấu về ông sẽ được mở hết công suất. Còn tin tốt của ông sẽ bị bóp méo thành xấu, còn làm không được thì dìm đi. Mỗi lời ông twit ra đều bị chúng bâu vào mổ xẻ chửi bới, cười cợt bằng thích.2 thằng ku mác (facebook) và ku jác (twitter), cộng thêm thằng ku gốc Ấn sundar pichai (google) lao vào đấm bồi, thi nhau kiểm duyệt, treo tài khoản của ông, nhưng miệng thì luôn chửi rằng ông là kẻ độc tài. Đang khi đó chúng lại cúi đầu trước China, chặn và khóa luôn tiếng nói của những người bất đồng chính kiến ở VN theo yêu cầu của chính quyền độc tài.

***Nói tóm lại, Trump là vị tổng thống bị đối xử bất công nhất lịch sử. 4 năm của ông không bao giờ thôi sóng gió. Ấy vậy mà ông lại có bảng thành tích lừng lẫy nhất, Ngoài những thành tích chói sáng về kinh tế, ông đặc biệt xuất sắc trong lĩnh vực đối ngoại.Thời của ông lính Mỹ hy sinh ít nhất, mà thế giới lại hòa bình nhất. Ku Ủn Bắc Hàn không còn hung hăng ăn vạ, Mỹ không phải tốn 1 xu. Iran không còn hung hăng. Đặc biệt hòa bình Trung đông đang ló dạng sau hàng chục năm máu chưa bao giờ ngưng đổ ở miền đất dữ này. 2 dân tộc Do thái và Ả rập đã ngồi xuống bắt tay nhau hứa hẹn chung sống hòa bình. Đây là 1 kỳ tích chưa đời tổng thống Mỹ nào dám mơ đến, vậy mà bọn bất lương MSM cố tình lờ đi.Ông là 1 bất ngờ thú vị của lịch sử khi một tay ngang lên làm tổng thống mà lại đạt nhiều thành tích trong điều kiện bị chống phá khốc liệt, bị đối xử bất công nặng nề. Bọn MSM với hơn 90% sức mạnh truyền thông ngày ngày bôi nhọ ông, kết hợp với bọn big tech và cả big pharma cũng thông đồng đốn ông cho chết thì thôi.Bù lại, ông là tổng thống được nhiều dân Mỹ yêu mến nhất. Con số 75 triệu phiếu dành cho ông là một thách thức lớn cho chính quyền mới. Ông cũng là vị tổng thống đảng CH có chiếm nhiều phiếu bầu của người da đen và Hispanic nhất, mặc cho bọn MSM bất lương ngày ngày tố cáo ông là kỳ thị, ủng hộ thượng tôn da trắng.Nhiều người bảo ông chơi trò dân túy, tức có tính mị dân. Điều này sai hoàn toàn. Các hình thức mang tính dân túy là sở trường của đảng DC, thông qua chương trình trợ cấp rộng rãi cho người nghèo bằng food stamps và hiện kim. Còn xu hướng CH chủ trương tạo công ăn việc làm, khuyến khích dân đi làm để tự lo thân hơn là chờ vào trợ cấp.4 năm trước, dân Mỹ quá chán ngán các chính khách chuyên nghiệp nên đã chọn 1 kẻ ngoại đạo là ông Trump. Dĩ nhiên có rất nhiều người nghi ngờ về năng lực. Nhưng sau 4 năm làm việc, một số đông người trước đây không thích ông đã quay sang ủng hộ ông, bởi họ nhìn được những thành quả mà ông đem lại cho nước Mỹ. Dân Mỹ không ngu để dễ bị dụ như các bạn tưởng.

May là những người Mỹ này không đọc CNN, NYT, WaPo…, nên không bị ngộ độc. Tuy vậy, cũng có không ít kẻ ghét ông. Ghét đến thậm tệ, thù ông còn hơn cả câu chuyện Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật chờ ngày báo thù. Mà ông có gây thù oán với họ chi mô, nhất là những người trong nước, có khi suốt đời chưa 1 lần đặt chân đến Mỹ . Ông cũng chả hại gì đến nước Việt, nếu không nói là giúp họ tự tin hơn khi đối phó với China.Dù gì thương hay ghét đều là tự do cá nhân bất khả xâm phạm. Người ghét ông cứ chửi bới lăng nhục ông thoải mái. Nhưng làm ơn đừng nhân danh DÂN CHỦ nha.

Như anh Trịnh Hội vừa rồi, sau sự cố Capitol Hill bị người biểu tình tấn công, anh nhanh chóng đổ lỗi cho Trump, bảo ông là thằng lưu manh, rồi giận tím mặt, đến mức hủy kết bạn tất cả những ai ủng hộ Trump, vì không biết đến dân chủ căn bản. Nhưng Hội quên là 4 năm trước, khi Trump thắng cử minh bạch 100 lần hơn cuộc bầu cử này, phe Hillary bị shock nặng, dù không 1 lý do chính đáng, đã có biểu tình bạo động trên 52 thành phố của nước Mỹ. Nhiều cửa hàng bị đập phá cướp bóc. Lúc ấy Hội ở đâu? Hội có cho là bà Hillary lưu manh không?4 năm thì hơi lâu, chắc Hội tánh mau quên. Mới mấy tháng trước thôi, khi bọn BLM biểu tình đập phá khắp nước Mỹ, ông Obama lên tiếng kêu gọi phải biểu tình mạnh hơn nữa để làm áp lực lên chính phủ. Mà biểu tình của BLM Hội biết rồi, lúc nào mà không có kèm theo đập phá cướp bóc. Hội còn nhớ không? Và Obama có là kẻ lưu manh theo định nghĩa của Hội?4 năm trước ông Trump thắng cử thì Hội không công nhận, đòi bỏ nước Mỹ mà đi .

Dân chủ của Hội là loại dân chủ THƯƠNG – GHÉT. Thương thì đích thị là dân chủ rồi, còn ghét thì 100 lần không. Đã vậy Hội lại còn hăm hủy kết bạn với những ai suy nghĩ khác mình. Đây là phản ứng của loại dân chủ trẻ con chưa trưởng thành.Nói cho Hội nghe, những người biểu tình hôm nay có lý do rất chính đáng chứ không phải những lý do vu vơ như bọn BLM hay Antifa biểu tình đập phá vô lối mà Hội chưa bao giờ hé răng nói 1 lời cho công đạo.Nói tóm lại, thù ghét Trump là quyền cá nhân, từ trước tới nay tôi luôn luôn tôn trọng. Có không ít bạn bè tôi ghét Trump, nhưng chúng tôi không vì thế mà từ mặt nhau.Cứ chửi bới nguyền rủa ông thoải mái, nhưng làm ơn, làm ơn đừng nhân danh dân chủ, nghe khắm lắm. Còn nữa, lại còn có khi chửi luôn những người ủng hộ ông. Cái này là dân chủ quá đà, không chịu được người khác chính kiến, như nhóm của anh nhà báo Huy Đức vậy. Loại dân chủ này mình đặt tên là dân chủ thịt chó mắm tôm, chỉ giỏi ác với Trump, còn rất hèn với Trọng.Đặc biệt, tên tổng thống “lưu manh” mà Hội đang thù ghét lại vừa được viện thăm dò Gallup khá uy tín cho kết quả ông là nhân vật được ngưỡng mộ nhất (Most Admired Man) của năm 2020, qua mặt cả thần tượng Obama của Hội luôn đới. Còn Biden chỉ có đứng xa mà nhìn thôi. Thế mới biết ngọn lửa hận thù có sức tàn phá ghê gớm, nó có thể biến một tâm hồn hiền lương thành hung hãn, độc ác.

***Dĩ nhiên 8 năm thì tốt hơn nhưng 4 năm vừa qua của ông Trump với mình cũng là quá đủ. Ông đã đem lại một sắc thái mới, độc đáo, thú vị trong dòng chảy chính trị phải đạo, sáo mòn của Mỹ. Từ đây, 4 năm của ông sẽ được đem ra so sánh, đối chiếu với những đời tổng thống sau này.Với mình, ông có nhiều cái dở, không khéo léo chính trị, đôi khi gây thù chuốc oán một cách không cần thiết. Chính trị của ông như quản trị một công ty, với thước đo là năng lực, lòng nhiệt thành và hiệu quả công việc.Nhưng chính trị không hẳn vậy, chính trị đôi khi phải ma giáo, thỏa hiệp, kể cả xuống tay thâm hiểm, tàn độc để đạt mục đích. Vô độc bất trượng phu là vậy. Và ông không có những kỹ năng đó.Dù vậy, cá nhân mình vẫn thích cung cách chính trị nghiệp dư, lấy kết quả làm thước đo, hơn là những chính trị gia lão luyện, có khi mòn cả gối, toét cả miệng để leo lên các nấc thang trên cao. Nói thì như thánh, hứa thật nhiều, làm như cái lon.Những kẻ này làm mình liên tưởng đến bọn hoạt động đoàn, đảng rồi ngoi lên làm cán bộ dù bất tài, đang đầy rẫy ở trong nước, điển hình là tên Nguyễn Thành Tài và Tất Thành Cang.

***Xin chân thành cảm ơn tổng thống Trump qua 4 năm sóng gió, đã để lại một di sản không hề tệ. Phần đánh giá này xin dành cho các sử gia sau này.Ông không còn là tổng thống, nhưng vẫn là một tỷ phú có đời sống vương giả cùng vợ đẹp con ngoan. Mong là ông an hưởng hạnh phúc gia đình.Ông còn là niềm cảm hứng để cá nhân tôi tìm hiểu về chính trị Mỹ, biết được một bộ mặt khác của nước Mỹ, nơi có hàng chục bạn bè thời tỵ nạn của tôi đang của tôi đang vui sống.Với các bạn yêu mến Trump, mình hiểu nỗi thất vọng của các bạn, nhất là khi cuộc bầu cử này có quá nhiều khuất tất. Đây cũng là lý do chính để mình viết bài này. Chính trị là thế, không phải phe mình lúc nào cũng thắng. Hãy hành xử cao thượng. Dĩ nhiên các bạn có quyền phản biện, nhưng hãy nhắm vào các chính sách của tổng thống, những bất công, vô lý, hơn là đi vạch lá tìm sâu, đặt điều, bóp méo thông tin để tấn công chửi bới cá nhân như bọn báo chí thổ tả MSM đã từng làm với ông Trump.2 wrongs don’t make a right. Đó là sự khác biệt giữa ta và họ.Và trên hết, quyền yêu mến tổng thống Trump vẫn còn nguyên vẹn, và bất khả xâm phạm. Không ai cấm các bạn tiếp tục yêu mến và ủng hộ ông Trump trong những ngày sắp tới cả.Cũng nhờ ông Trump mà chúng ta đã kết nối, đồng cảm, và trở thành những người bạn dễ thương. Có phải vậy không?

*** Thế giới giờ đã chuyển sang cuộc cờ mới. Ai sẽ vui còn ai phải gặm nhấm nỗi buồn lo?Có lẽ giờ này ở Trung Nam Hải, cạnh Cấm Tử Thành, Tập hoàng đế đang mở Mao đài tửu ngàn năm, bu quanh là đàn cung nữ, để ăn mừng cuộc bất chiến tự nhiên thành này. Đối thủ khó gặm nhất đã bị hạ bệ bởi chính họ, có còn trở lực nào cho những tham vọng sắp tới? 2 cha con ông Biden từ lâu đã nằm trong túi ta rồi, không còn gì phải lo.Cuộc thương chiến sẽ chấm dứt, các công ty china tiếp tục bành trướng, Huawei, ZTE sẽ tăng trưởng mạnh, các viện khổng tử rất có thể trở lại các trường đại học Mỹ, sinh viên china sẽ tiếp tục tràn sang, lẫn trong đó là nhiều bọn gián điệp.Thứ nhì là tên biến thái Hunter Biden. Nổi ám ảnh ông Trump thắng cử đồng nghĩa với việc hắn rất có thể phải đi gỡ lịch đã qua. Bây giờ vẫn tiếp tục ăn hút, gái gú thôi, nhưng kín đáo hơn là được. Đừng ngáo đá lần nữa rồi bỏ lại cái laptop nha. Lịch sử không lặp lại 2 lần.Thứ đến là Iran, chắc họ đang mở đại tiệc ăn mừng và cười cợt kẻ thù ngàn năm là Trump, người đã tước mạng của viên tướng lừng lẫy nhất của quốc gia này, và là bậc thầy của chiến tranh khủng bố, môn võ công lợi hại của Iran. Mối thù này sẽ được thương lượng hậu hỉ với chính quyền mới.Bên kia bờ Thái bình dương lại là câu chuyện khác. Hong Kong sẽ sớm sát nhập với china thôi. Những phản ứng của dân HK sẽ bị dập tắt bằng bạo lực, và chính quyền Biden sẽ phản đối chiếu lệ.Dân Xứ Đài lại trở về mối lo thường trực. Mấy năm qua danh phận xứ này đang lên như diều trên trường quốc tế nhờ ủng hộ rất mạnh của chính quyền Trump. Nay thì chấm hết. China sẽ trở lại thói ỷ mạnh hiếp yếu, và vẫn vậy, chính quyền Biden sẽ phản đối chung chung.Cuối cùng là Việt Nam. Các tàu thăm dò của china sẽ trở lại hải phận VN, các ngư dân miền trung sẽ tiếp tục bị bách hại. Việt Nam sẽ tiếp tục quan ngại, và chính quyền Mỹ kêu gọi 2 bên tự chế cho phải đạo chính trị.Trên đây là những phán đoán cá nhân của mình dựa vào trường phái chính trị thân thiện với china của đảng DC. Năm 2011 quyển Death by China của giáo sư Peter Navarro ra đời, cất lời cảnh báo về con rồng đỏ đang lên và ngày càng nguy hiểm. Nhưng chính quyền Obama đã không quan tâm. Ông còn tại vị cho đến 5 năm sau đó với nhiều chính sách thân thiện với China. Mãi cho đến 2016 ông Trump mới bắt đầu cuộc chiến khốc liệt với rồng đỏ như các bạn đã chứng kiến.Dĩ nhiên là phán đoán này có thể sai, và mình mong là mình sai 100% càng tốt.