Cây cầu ‘phát ánh sáng’ kỳ diệu trong khu rừng Indonesia

Cây cầu phát ánh sáng rực rỡ hút khách du lịch bên trong khu rừng sở hữu bộ sưu tập phong lan lớn nhất Indonesia.

Cây cầu phát ánh sáng kỳ diệu trong khu rừng Indonesia - Ảnh 1.

Cây cầu treo ‘phát ánh sáng’ kỳ diệu trong khu rừng Indonesia

Orchid Forest Cikole, nằm ở Lembang ở Tây Java, Indonesia, khu rừng khí quyển là nơi có bộ sưu tập phong lan lớn nhất ở Indonesia.

Nơi đây lưu giữ hơn 20.000 loài lan quý hiếm. Nhưng một trong những điểm nổi bật tuyệt vời của khu rừng này là một cây cầu gỗ rực rỡ chạy qua, đặc biệt là khi nó được thắp sáng vào ban đêm.

Arief Yahya, Bộ trưởng du lịch Indonesia từng chia sẻ rằng bản thân vô cùng tự hào khi có lần bước qua cảnh quan tuyệt đẹp ở khu rừng và đi qua chiếc cầu gỗ.

Cây cầu phát ánh sáng kỳ diệu trong khu rừng Indonesia - Ảnh 2.

Cây cầu uốn lượn xung quanh những gốc cây tạo khung cảnh đẹp mắt vào ban đêm

Cây cầu gỗ uốn lượn với loạt dây thừng hai bên quấn quanh những tán cây rừng tạo nên một con sóng nhẹ nhìn từ xa vô cùng hút mắt.

Nhiếp ảnh gia Warman Wardhani đã ghi lại những khoảnh khắc độc đáo bên trong khu rừng vào một buổi tối. Cây cầu được thắp sáng hoàn toàn bằng đèn vàng ấm áp vào mỗi đêm, toàn bộ lối đi cho du khách tạo nên một khung cảnh huyền diệu như đêm diễn ánh sáng.

Cây cầu phát ánh sáng kỳ diệu trong khu rừng Indonesia - Ảnh 3.
Cây cầu phát ánh sáng kỳ diệu trong khu rừng Indonesia - Ảnh 4.

Cây cầu gỗ nổi bật trong khu rừng trồng nhiều phong lan bậc nhất ở Indonesia

Cây cầu phát ánh sáng kỳ diệu trong khu rừng Indonesia - Ảnh 5.

Cây cầu có góc ngắm cảnh cho du khách vào cả ban ngày lẫn ban đêm. Nhiều đoạn cầu có độ cao vài chục mét do đó tại vị trí này du khách được phóng tầm mắt nhìn khắp khu rừng.

Khu rừng nằm ở độ cao khoảng 1.700 mét so với mực nước biển, do vậy, du khách hoàn toàn có thể trải nghiệm khí hậu mát mẻ với sương mù tràn vào từ các thung lũng và bầu không khí đầy mê hoặc.

Theo Infonet

Bí mật “nấm mồ” khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật

Bí mật "nấm mồ" khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật
108 NĂM ĐÃ QUA ĐI KỂ TỪ THẢM KỊCH ĐẮM TÀU KHỦNG KHIẾP NÀY XẢY RA TRONG ĐÊM GIÁ LẠNH Ở ĐẠI TÂY DƯƠNG.

Chỉ mất 2 giờ 40 phút để con tàu Titanic “không thể chìm” chìm sâu vĩnh viễn xuống đáy đại dương.

Trước khi khoảnh khắc kinh hoàng khiến hàng nghìn người tử nạn xảy ra, con tàu viễn dương sang trọng nhất, hoành tráng nhất thời đó đang thực hiện chuyến hành trình 5 ngày đầu tiên đầy quyến rũ của nó từ Southampton, Anh đến Thành phố New York, Mỹ, đi qua Đại Tây Dương vào ngày 10/4 /1912.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 1.

Những điều xảy ra tiếp theo sau đó, cho đến nay, trở thành đề tài bất tận cho những cuốn sách, bài thơ, tình ca sầu bi hay những thước phim về một tình yêu đẹp gắn liền với hình ảnh con tàu khổng lồ vỡ đôi rồi chìm sâu xuống đáy biển trong đêm lạnh…

108 năm đã qua, thảm kịch tàu Titanic đến nay vẫn khiến người đời không quên. Những con số dưới đây phần nào kể lại ký ức khiến nhiều người xót xa.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 2.

Tàu Titanic của hãng vận tải biển White Star Line được đóng tại xưởng đóng tàu Harland and Wolff ở Belfast, Ireland, bắt đầu từ năm 1909, với thời gian xây dựng kéo dài 3 năm.

Titanic được tạo ra từ sức lao động của khoảng 3.000 công nhân. Tàu nặng 46.000 tấn, dài 269 mét, được đóng bằng 3 triệu chiếc đinh tán khổng lồ.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 3.

Titanic được thiết kế để chở tới 3.300 người. Trong chuyến đi đầu tiên, nó có khoảng tổng 2.200 người trên tàu, bao gồm khoảng 900 thành viên thủy thủ đoàn.

Về hành khách chính thức mua vé lên tàu, theo Cơ quan Lưu trữ Quốc gia của Vương quốc Anh, có 324 người mua vé hạng nhất, 284 người mua vé hạng hai và 709 người mua vé hạng ba.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 4.

Vào ngày 21/4/1912, The New York Times đưa tin con tàu viễn dương siêu sang đang chở hàng hóa trị giá 420.000 USD (11 triệu USD ngày nay). Bản kê khai bao gồm các vật phẩm như 3.000 tách trà, 40.000 quả trứng, 5 cây đàn piano lớn và 36.000 quả cam.

Titanic cũng là một tàu chở thư (RMS Titanic là Royal Mail Ship Titanic) và chứa một bưu điện với 3.364 bưu kiện trên tàu.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 5.

Các món ăn trong thực đơn của bữa tối hạng nhất bao gồm súp, hàu, cá hồi, thịt thăn, thịt cừu với sốt bạc hà, mực nướng, măng tây lạnh, paté de foie gras, bánh pudding và cock-tail. Mỗi bữa ăn được phục vụ thêm một cặp rượu vang. Và sau bữa tối, rượu mạnh và xì gà sẽ được phục vụ mang đến tận nơi.

Hành khách hạng hai, theo NPR, được phục vụ các món ăn kiểu Pháp và Mỹ cổ điển, trong khi bữa tối hạng ba thường là súp hoặc món hầm.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 6.

Trong “Titanic: The Legend, Myths and Folklore” của tác giả Bruce Alpine (New Zealand), Titanic đã nhận được 3 cảnh báo về băng từ các tàu khác trong khu vực vào ngày 14/4/1912, cũng như 3 thông báo từ SS California, một tàu hơi nước nhỏ cách con tàu sang trọng khoảng 30 km.

Cảnh báo cuối cùng của SS California, được gửi vào lúc 23 giờ: “Chúng tôi bị chặn lại và bị bao quanh bởi băng khổng lồ”.

Ngày 14/4/1912, dù đã được cảnh báo liên tục 6 lần về tảng băng trôi khổng lồ, thuyền trưởng của Titanic, Edward Smith, vẫn tiếp tục hành trình hăm hở về phía trước.

Đó là một quyết định chết người: Con tàu hàng chục nghìn tấn được mệnh danh là “không thể chìm” khi va chạm với tảng băng khổng lồ đã bị đâm thủng, ngập và chìm ngoài khơi bờ biển Newfoundland trong vòng chưa đầy 3 giờ, kéo theo sinh mệnh của hơn 1.500 người.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 7.

Titanic khởi hành từ Southampton, Anh, sau đó dừng lại ở Cherbourg, Pháp và Queenstown, Ireland trước khi lên đường đến New York, Mỹ.

Con tàu cách Newfoundland 644 km về phía nam vào ngày 14/4. Và vào lúc 231h40, người gác tàu thấy tảng băng trôi đã đâm vào con tàu.

Các chuyên gia cho rằng nếu chỉ có bốn khoang bị ngập nước, con tàu sẽ vẫn nổi. Khoảng thời gian từ lần đầu tiên nhìn thấy tảng băng đến khi va chạm là vỏn vẹn 37 giây, trong đó con tàu chìm trong 160 phút.javascript:if(typeof(admSspPageRg)!=’undefined’){admSspPageRg.draw(3628);}else{parent.admSspPageRg.draw(3628);}

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 8.

Hầu hết các trường hợp tử vong khi tàu Titanic chìm là do hạ thân nhiệt do nhiệt độ nước biển đêm khi đó quá thấp.

Theo Hội Chữ thập đỏ Mỹ , nhiệt độ nước 26 độ C vẫn có thể dẫn đến tử vong sau khi tiếp xúc lâu dài, trong khi nhiệt độ 10 độ C có thể gây tử vong trong một giờ và 0 độ C có thể gây chết người trong 15 phút.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 9.

Tuy nhiên, thực tế là Titanic chỉ mang theo 20 xuồng cứu sinh. Theo tác giả Bruce Alpine, 20 chiếc xuồng này chỉ có thể chứa 1.178 hành khách và thủy thủ đoàn – Và con số này vẫn nhiều hơn yêu cầu của Đạo luật Vận chuyển Thương gia 1883.

Trên thực tế, chỉ hơn 700 người được lên thuyền cứu hộ. Khi đó, phụ nữ và trẻ em là những đối tượng được ưu tiên lên thuyền trước tiên.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 10.

Chưa đầy 3 giờ đồng hồ sau khi đâm vào tảng băng trôi khổng lồ, Titanic chìm dần xuống lòng đại dương, cuốn theo hàng nghìn sinh mệnh. Chỉ 32% những người đã từng trên tàu Titanic sống sót. Họ được cứu bởi tàu RMS Carpathia, đến nơi cứu hộ vào khoảng 4 giờ sáng ngày 15/4.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 11.

Thành London và thế giới chấn động vì tin tức về thảm họa tàu Titanic. Ảnh:

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 12.

John Jacob Astor IV là hành khách giàu nhất trên tàu Titanic, và được coi là một trong những người giàu nhất thế giới thời bấy giờ. Ông được biết đến với việc xây dựng Khách sạn Astoria ở New York (sau này được gọi là Waldorf-Astoria), Khách sạn St. Regis và Knickerbocker.

Những hành khách nổi bật khác trên tàu bao gồm Isidor Straus, đồng sở hữu cửa hàng bách hóa Macy và vợ ông, Ida.

Ngoài ra còn có Jack Thayer, 17 tuổi, người thừa kế một gia tài đường sắt Pennsylvania, đã sống sót một cách thần kỳ sau khi lao xuống vùng nước băng giá và bám vào một chiếc xuồng cứu hộ lật ngược.

Bí mật nấm mồ khổng lồ dưới đại dương chứa hơn 1.500 thi thể: 73 năm sau nhà thám hiểm mới phát hiện sự thật  - Ảnh 13.

Mãi cho đến ngày 1/9/1985, sau hơn 7 thập kỷ chôn vùi dưới đáy biển, nhà hải dương học người Mỹ Robert Ballard phát hiện các mảnh vỡ của con tàu Titanic, được tìm thấy tại độ sâu 3.657 mét ở vùng Đại Tây Dương. Các mảnh vỡ rải rác một vùng đáy biển lớn, trong khi thân tàu bị chôn vùi dưới 13 mét bùn biển.

Phát hiện này trùng hợp với một cuộc điều tra tuyệt mật thời Chiến tranh Lạnh của Hải quân Mỹ giao cho Robert Ballard nhằm tìm kiếm hai tàu ngầm hạt nhân bị đắm của Mỹ. Ronald Thunman, khi đó là Phó giám đốc hoạt động hải quân về tác chiến tàu ngầm, nói với National Geographic vào năm 2017 rằng Hải quân đã cho phép Robert Ballard tìm kiếm con tàu Titanic sau khi nhiệm vụ của anh hoàn thành.

Cho đến nay, Robert Ballard vẫn không tiết lộ tọa độ của xác tàu Titanic. Ông quan niệm: Hãy để đại dương xoa dịu nỗi đau thế kỷ trước cùng hàng nghìn sinh mệnh đã cùng nó chìm sâu dưới biển lạnh năm đó. Chỉ cần người đời nhớ đến Titanic như một huyền thoại đẹp đẽ là đủ!

Bộ ảnh xác tàu Titanic dưới đáy biển Đại Tây Dương (Độc giả click từng ảnh để xem ảnh full size)/Nguồn: Getty Images

Bài viết sử dụng nguồn: History Channel / Shoha

Người đàn ông bỏ nghề giáo về bản, nuôi thần kê, giá hàng chục triệu đồng/con

Người đàn ông bỏ nghề giáo về bản, nuôi thần kê, giá hàng chục triệu đồng/con
TỪ MỘT GIÁO VIÊN, ANH NGUYỄN VĂN ĐỨC VỀ BẢN MƯỜNG NUÔI GÀ.

Anh Nguyễn Văn Đức, sinh năm 1985 là một người dân tộc Mường sống tại Phú Thọ đã từng làm giáo viên và kinh doanh nhưng anh đã chấp nhận bỏ việc về nuôi loại gà quý để tồn đặc sản địa phương.

Gà chín cựa có kích thước và cân nặng nhỏ, trung bình chỉ từ 1,5 – 2,5 kg/con vì thế người dân tại đây đã cho phối giống với các giống gà khác để tăng hiệu quả kinh tế.

Do không đành lòng nhìn giống gà chín cựa quý hiếm đang đứng trước nguy có bị tạp giống, năm 2015, anh Đức đã bỏ việc trở về quê hương và quyết nuôi giống gà này với mong muốn đưa vật nuôi này thành đặc sản hàng hóa của địa phương.

Người đàn ông bỏ nghề giáo về bản, nuôi thần kê, giá hàng chục triệu đồng/con - Ảnh 1.

Theo chia sẻ từ một số người dân sống tại Phú Thọ, giống gà chín cựa rất quý hiếm khoảng 2000 – 3000 con gà mới tìm ra được một con chín cựa. Tại địa phương này chủ yếu là gà 6 cựa hoặc 8 cựa được những người sành chơi gọi là cặp gà lộc phát.

Vì gà 9 cựa rất quý hiếm nên mỗi con gà chín cựa để làm cảnh sẽ có giá lên tới 20 – 50 triệu đồng. Không chỉ vậy, những con gà chín cựa nuôi lấy thịt cũng có giá từ 200.000 – 400.000 đồng/kg nhưng cũng rất khó để mua.

Lứa gà tết vừa đủ tuổi, cân nặng xuất chuồng, lái buôn các vùng đã kháo nhau đặt hàng loại đặc sản này, cung cấp cho thị trường.

“Trước đây, mô hình nuôi gà chín cựa của tôi không được biết tới nhiều bởi đây là một vật nuôi vẫn còn mơ hồ nhưng thời gian gần đây đã có không ít người tìm tới trang trại của tôi để tham quan, học hỏi mô hình và mua giống gà con”, anh Nguyễn Văn Đức, chủ trang trại gà chín cựa tại Tân Sơn, Phú Thọ nói.

Người đàn ông bỏ nghề giáo về bản, nuôi thần kê, giá hàng chục triệu đồng/con - Ảnh 2.

Khi bắt đầu có ý tưởng nuôi và bảo tồn giống gà chín cựa, anh Đức cho biết anh đã nghĩ công việc này sẽ rất khó khăn nhưng sau một quá trình thực hiện thì nay anh khẳng định việc nuôi loại gà quý này cực kỳ dễ nuôi.

Hướng khởi nghiệp của anh Đức ban đầu đã không được gia đình ủng hộ vì lí do anh còn trẻ, không có chuyên môn, không chỉ vậy trước đó tại địa phương anh đã có một số người nuôi loại gà này từng thất bại.

“Những hộ gia đình đã nuôi gà chín cựa tại thôn Tân Sơn trước đó đã thiệt hại hàng trăm triệu đồng nên khi tôi có ý định khởi nghiệp với giống gà này đã bị gia đình phản đối vì sợ không tìm được đầu ra do giá quá cao”, anh Đức kể lại.

Tuy nhiên, một thời gian sau đó, nhận thấy được tiềm năng của giống gà này nên anh Đức đã nhận được sự đồng ý từ mẹ anh.

Khó khăn chưa dừng ở đó, vì là loại gà được nuôi rải rác tại các hộ dân trong bản, hơn nữa lại được chăn thả tự nhiên nên anh Đức đã phải rất vất vả lên bản tìm và thu mua những con gà chín cựa còn sót lại về gây giống.

Khác với giống gà khác, tỷ lệ gây giống tự nhiên của gà chín cựa chỉ đạt 30%. Để nâng tỷ lệ ấp nở lên 50%, anh Đức đã phải mang gà đi gửi ở những lò ấp nhưng trong 1 lần lò ấp xảy ra sự cố nên anh đã bị thiệt hại 15 triệu đồng/lần gửi.

Từ đó anh đã đầu tư mua máy ấp trứng và áp dụng úng giống bằng máy nên tỷ lệ ấp nở đã tăng lên 70%, thậm chí có lứa đạt 80%.

Sau quá trình chọn lọc, tại trang trại của anh Đức đã có gần 200 con gà nguyên liệu. Không chỉ vậy, anh còn có hơn 100 con gà thuộc thế hệ xuất phát được nhân giống thành công.

Theo Nhịp Sống Việt

Chuyên gia: Sẽ rất sai lầm nếu không thấy sức mạnh chính trị tuyệt vời của Trump

Tác giả: Walter Russell Mead

Khả năng giữ được số người ủng hộ trong những năm đầy xáo trộn, bất chấp đại dịch dẫn đến sa sút kinh tế, cho thấy những người đánh giá thấp Donald Trump đã sai lầm trầm trọng. Điều này không có nghĩa là Trump sẽ thắng trong cuộc bầu cử tháng 11, nhưng sẽ hoàn toàn sai nếu không nhìn thấy ở Donald Trump một sức mạnh chính trị tuyệt vời.Giáo sư quan hệ quốc tế Walter Russell Mead là một trong những trí thức hiếm hoi của Mỹ thời gian qua đã quan sát « hiện tượng Donald Trump » một cách khách quan, trong bối cảnh mở rộng hơn của thế giới thời kỳ hiện tại. RFI lược dịch cuộc phỏng vấn của ông dành cho báo Le Figaro (ngày 08/10/2020).

Le Figaro : Ông Donald Trump có tài gây ra thù ghét hoặc say mê cuồng nhiệt của người hâm mộ. Sau bốn năm quan sát, ông có nhận xét thế nào ?

Walter Russel Mead : Đây không phải là một câu hỏi dễ trả lời. Tôi chỉ biết Donald Trump qua truyền thông, và tính cách của ông có thể tạo ra cách tiếp cận đầy cảm xúc. Trump là một người hành động trên cơ sở trực giác thay vì lý trí. Đó là điều khác biệt so với Ronald Reagan.

Khi Reagan qua đời, người ta tìm thấy trong các tài liệu lưu trữ của ông ấy cả một bộ sưu tập báo đầy những ghi chú đã được nghiền ngẫm. Tôi không nghĩ rằng sau khi ông Trump mất, chúng ta có thể tìm được những cuốn số ghi chép như vậy ! Ông ấy hoàn toàn theo bản năng, với một dạng cơ hội chủ nghĩa.Cứ tha hồ trình bày với Donald Trump những lý lẽ logic, để nói với ông là để đi đến C cần phải qua A và B, nhưng Trump chưa hẳn đã nghe theo. Những người không có cùng quan điểm kết luận rằng đó là một con tàu không có bánh lái. Nhưng nếu nhìn vào các quyết định của Trump, ta sẽ thấy ít nhất là một biểu đồ dựa trên hai yếu tố.

Trước hết là cách nhìn của ông về phương thức hoạt động của thế giới, và như vậy nước Mỹ phải phản ứng ra sao. Yếu tố thứ hai tập trung vào những gì mà những người bầu cho ông mong muốn. Nếu hai yếu tố này xung đột với nhau, thường thì Donald Trump chọn cơ sở thứ hai. Duy trì quyền lực là mục đích chủ yếu, để có thể làm lay chuyển mọi sự.

Nhưng phải chăng chính trị đều như thế cả ?

Vâng tất nhiên. Nhưng đa số chính khách đều có một chương trình hành động cụ thể. Với ông Trump thì không rõ ràng, ông sống trong khoảnh khắc và hành động theo cảm nhận của mình về cơ may và nguy hiểm. Vị tổng thống này không « chơi trên cùng một sân » như các chính khách khác.

Sự tính toán của Trump dựa trên một dạng dân tộc và dân túy kiểu Mỹ. Donald Trump nghĩ rằng ông thấu hiểu lợi ích quốc gia hơn những người khác. Cách nhìn của ông về hệ thống quốc tế vô cùng khác biệt với mọi lý thuyết chính trị. Điều mà Trump hiểu sớm hơn hẳn tất cả những người khác, đó là liên minh Cộng Hòa vốn có ưu thế từ 1981 cho đến cuối nhiệm kỳ của George W.Bush không còn có thể hoạt động theo kiểu cũ.

Sự kiện Liên Xô sụp đổ cùng với việc kinh tế Mỹ hồi phục đã khiến những người Cộng Hòa chủ trương tự do mậu dịch toàn cầu, và phe tân bảo thủ chủ trương can thiệp, liên kết với nhau trong suốt ba mươi năm. Reagan được lớp cử tri dân tộc chủ nghĩa theo kiểu Andrew Jackson ủng hộ. Tuy nhiên những người theo trường phái Jackson chưa bao giờ muốn chi tiền thuế của người dân Mỹ để cải cách những quốc gia xa xôi như Kazakhstan.

Vỡ mộng trước các hiệp định tự do mậu dịch, nhận ra rằng Trung Quốc lợi dụng sự ngây thơ của Mỹ, thu nhập thực tế sút giảm, tất cả đã khiến người ta nhìn nhận lại. Các vụ khủng bố ngày 11 tháng Chín đã giúp duy trì mối quan hệ giữa phe dân tộc chủ nghĩa và tân bảo thủ, nhưng ngay từ năm 2008, người Mỹ đã hoàn toàn mất đi lòng tin về khả năng dân chủ hóa thế giới của họ.

Điều đáng ngạc nhiên là phải cần có một Donald Trump để đánh một đòn quyết định vào niềm tin thiêng liêng này.

Bản năng của Trump cho thấy những gì mà các nhà lãnh đạo Cộng Hòa và Dân Chủ không nhìn ra, do suy nghĩ giáo điều của họ và do từ chối chủ nghĩa thực dụng đã làm nên sức mạnh Mỹ. Đó là vì các nhà lãnh đạo chính trị trải qua 25 năm đầu của cuộc đời trên ghế nhà trường. Thế nhưng ngồi nghe một giáo sư giảng bài chưa hẳn là cách tốt nhất để chuẩn bị bước vào chính trường và đóng vai trò lãnh đạo.

Ở cánh tả, họ không lượng định được sự đồng thuận do Clinton xác định đã mất đi sự thu hút. Nếu thêm vào số phiếu bầu cho Trump và Sanders, chúng ta sẽ thấy đa số người Mỹ đã chia tay với những tư tưởng chính thống của các thế hệ trước.

Sự kiện ông Trump vẫn tiếp tục tập hợp được 42 đến 43% người ủng hộ, bất chấp những gì diễn ra trong bốn năm qua, chứng tỏ trực giác của ông là đúng. Trump đã xác định đúng thực tế. Khả năng giữ được số người ủng hộ trong những năm đầy xáo trộn, bất chấp đại dịch dẫn đến sa sút kinh tế, cho thấy những người đánh giá thấp Donald Trump đã sai lầm trầm trọng. Điều này không có nghĩa là Trump sẽ thắng trong cuộc bầu cử tháng 11, nhưng sẽ hoàn toàn sai nếu không nhìn thấy ở Donald Trump một sức mạnh chính trị tuyệt vời.

Ông nghĩ gì về việc khăng khăng coi Donald Trump là ác quỷ và phe đối thủ của ông là đại diện cho sự thiện lương ?

Thái độ này do ở Mỹ cũng như châu Âu, nhiều người gắn bó với ý tưởng một sự chuyên nghiệp hóa chính phủ và hệ thống hành chính. Giới tinh hoa của chúng ta tin rằng đứng đầu chính phủ phải là các nhà quản lý cấp tiến, khôn khéo, quyết định dựa trên những tính toán hợp lý và các nguyên tắc đã được xác định chu đáo. Nhưng Donald Trump không tin như thế.

Trump chưa bao giờ làm việc trong một guồng máy hành chính quan liêu. Ông là chủ nhân một tập đoàn gia đình, không có những tính cách mà xưa nay người ta cho là khuôn mẫu đạo đức lãnh đạo. Phong cách của Trump gợi nhớ lại bộ máy chính trị ở các thành phố lớn thế kỷ 19.

Vào thời đó, các chính khách của Tammany Hall (tổ chức Dân Chủ kiểm soát tòa thị chính New York) không quan tâm đến những gì mình nói có đúng hay không, chỉ tìm cách khiến người dân bỏ phiếu cho mình. Như vậy Donald Trump là một sự quay lại với dạng chính trị thế kỷ 19, tiền thân của Nhà nước hành chính.

Ông có chắc rằng cần phải quay lại với thế kỷ 19 ? Những tiêu chí của « chính trị đường hoàng » thời Nixon chẳng hạn thì sao ?

Nixon thô bạo trong riêng tư, nhưng khi thực hiện nhiệm vụ của mình thì ông ấy biết rằng phải sơ mi & cà vạt, phải là một gentleman. Cũng có thể vì vậy mà ông đã thất bại. Nếu ở vào vị trí của Nixon, thì Trump rất có thể đã đốt hết các băng cassette Watergate ngay trên bãi cỏ Nhà Trắng ! Nixon đã làm những điều không hợp pháp, nhưng khi tự vệ sau đó, ông lại thuận theo các luật lệ của hệ thống. Trump chẳng thèm quan tâm đến những quy định này.

Theo ông thì Donald Trump có thể đi xa đến đâu trong việc coi thường những lề thói cũ ? Ông ấy có làm ảnh hưởng đến vai trò tổng thống ?

Tôi nghĩ rằng chúng ta đang trong thời điểm nguy hiểm của lịch sử nước Mỹ và thế giới, nhưng Trump không phải là nguyên nhân mà chỉ là triệu chứng. Nếu không có những vấn đề trầm trọng hiện hữu trước đó, thì Donald Trump đã không thể trở thành tổng thống ! Vâng, tôi khá lo ngại về những tiền lệ mà Trump đã đặt ra, việc không tuân thủ những quy chuẩn có thể làm nặng nề thêm tình hình. Nhưng vấn đề là xã hội đang thay đổi sâu sắc.

Cuộc cách mạng thông tin đã làm thay đổi hẳn, như cuộc cách mạng công nghiệp thế kỷ 19. Tất cả đều đổi khác : Nhà nước, gia đình, các tổ chức tôn giáo, doanh nghiệp. Sự chuyển đổi này đã không diễn ra một cách nhẹ nhàng và ôn hòa. Những gì mà chúng ta đã biết từ năm 1945 là một xã hội công nghiệp đã trưởng thành, xử lý được những áp lực và các vấn đề. Nhưng cuộc cách mạng thông tin đã đưa chúng ta quay lại với tình hình những năm 1850-1860.

Hy vọng trải qua sự chuyển đổi khổng lồ này mà không chịu những cú sốc chỉ là hão huyền. Chúng ta đã rời khỏi một kỷ nguyên bình lặng để bước vào thời kỳ bão tố. Trump là dấu hiệu báo trước cơn bão.

Ông có coi Donald Trump là người kỳ thị chủng tộc ?

Từ kỳ thị chủng tộc mang lại xúc động lớn lao, nhưng lại không có một định nghĩa được tất cả mọi người chấp nhận, nên tôi sử dụng rất thận trọng. Trump có thuộc về phong trào chống kỳ thị chủng tộc mới nổi lên không ? Rõ ràng là không. Khi ông Trump nói về một người da đen có chuyên môn, ông có coi người ấy thấp hơn một người da trắng hay không ? Tôi cũng không tin như thế ! Không một ai có thái độ như vậy có thể sống sót ở New York, và Trump cũng như bao người khác.

Nhưng bản sắc luôn mang tầm vóc quan trọng tại Hoa Kỳ. Cách đây 100 năm, khi được hỏi vì sao không có chủ nghĩa xã hội ở Mỹ, câu trả lời là vì bản sắc quan trọng hơn giai cấp xã hội tại Hoa Kỳ. Điều này đến nay vẫn đúng.

Tầng lớp người nghèo da trắng của ông Trump và tầng lớp người Mỹ da đen có nhiều điểm chung về lợi ích hơn những nhóm khác, nhưng lại khác xa về chính trị. Tôi không đồng ý với những ai nói rằng lớp người ủng hộ Donald Trump là người da trắng tự coi mình thượng đẳng, tuy nhiên cội rễ có từ thời sự phân biệt được cho là bình thường. Bây giờ thì không thế, nhưng rõ ràng Trump có khả năng dùng đến lá bài chủng tộc nếu cần. Và cũng đừng quên phe Dân Chủ cũng xài lá bài chủng tộc khi thấy có lợi. Việc huy động cử tri thông qua bản sắc là trò chơi dân chủ ở Mỹ.

Nhưng Donald Trump cũng đã cố gắng cởi mở với cử tri da đen để hủy bỏ nền chính trị bản sắc này ?

Trump không tin vào các quy chụp về chủng tộc. Ông ấy không nghĩ rằng tất cả những người Ả Rập đều cực đoan chống Do Thái. Trump không cho rằng người Mỹ được xác định qua da đen hay da trắng, không nghĩ rằng màu da nói lên tất cả về một con người. Theo Trump, sự đam mê có thể huy động được những nhóm người, nhưng cá nhân vẫn là cá nhân. Tôi thấy một cuộc thăm dò mới đây cho biết 23% người da đen ủng hộ Donald Trump.

Hồi năm 2016, Trump đã đạt kết quả tốt hơn Romney trong số cử tri da đen, và cử tri Mỹ la-tinh lại càng nhiều hơn. Tâm lý chống nhập cư vẫn mạnh mẽ ở giới bình dân phải cạnh tranh với di dân. Vào lúc chúng ta đang trao đổi, Donald Trump rõ ràng không chiếm được ưu thế, nhưng cũng không loại trừ khả năng trực giác đưa ông đến chiến thắng.

Khi nói về Donald Trump, người ta luôn nêu ra sự chối từ toàn cầu hóa. Nhưng những lá phiếu bầu cho Trump còn mang phương diện văn hóa là sự bác bỏ chính trị phải đạo đang tràn ngập các trường đại học và truyền thông…

Yếu tố này liên quan đến đấu tranh giai cấp giữa giới quản lý có học thức và người dân bình thường. Có một sự nổi dậy chống lại quyền lực hành chính. Một mặt, toàn cầu hóa không dễ gì giới tinh hoa quản nổi, mặt khác, người dân đen ngày càng khó chấp nhận bị lớp tinh hoa lãnh đạo.

Cách đây vài thập niên, di dân Ba Lan không nói được tiếng Anh, hay nông dân miền trung tây đến thành phố sinh sống chấp nhận bị cai trị trong một thế giới mà họ cảm thấy mình yếu kém. Ngày nay mỗi người có thể tham khảo Google thay vì bác sĩ, giáo sư, chính quyền. Họ cho rằng không cần đến giới tinh hoa có những chủ đích riêng.

Nhưng các nhà quản lý không ngồi yên. Bản sắc, cách sống, niềm tin sâu sắc khiến họ nghĩ rằng không có mình thì thế giới sẽ rơi vào hỗn loạn. Đặc biệt trong thời kỳ đại dịch và biến đổi khí hậu có thể gây ra thảm họa, họ sẽ chiến đấu đến cùng cho điều mà họ thật sự tin rằng là phương cách duy nhất để lãnh đạo thế giới.

Trong trường hợp cánh tả, không chỉ là lãnh đạo chính phủ, mà còn để thanh lọc quá khứ sai lầm của Mỹ, một cuộc thập tự chinh ý thức hệ để tái xác định cơ sở của nền cộng hòa. Trump có thể đóng vai thành lũy của các giá trị Mỹ ?

Ông ấy có cố gắng và chúng ta chờ xem kết quả ra sao. Rõ ràng là phe Dân Chủ rất lo ngại về hậu quả chính trị của các vụ nổi dậy chủng tộc. Nhưng mọi sự thay đổi nhanh chóng. Đã hẳn vấn đề bản sắc và ý nghĩa của nền văn minh phương tây hiện diện trong cuộc bầu cử này, nhưng đừng quên rằng nếu kinh tế được vực dậy, tranh cãi sẽ không còn trên đường phố. Ước đoán quá cao nguy cơ bạo động sau bầu cử thì rất dễ. Tôi hy vọng có một kết quả rõ ràng dù người chiến thắng là ai, vì sẽ hạn chế những phản đối, cho dù rất nhiều phẫn nộ.

Biden và Harris có phải là câu trả lời thuyết phục cho trận bão mà ông mô tả ?

Tôi không biết, và họ cũng không biết. Làm thế nào đáp trả những tấn công của ông Trump ? Các sự kiện bên ngoài đóng vai trò cỡ nào ? Trung Quốc có tiến đánh Đài Loan hay không ? Con virus corona có biến thể thành chủng mới độc hại chết người hơn hay không ? Tất cả những câu hỏi này cho thấy bầu cử tổng thống Mỹ lần này là bất định nhất so với tất cả các cuộc bầu cử trước đây trong lịch sử.

Nguồn: RFI (02/11/2020)

Điều gì đang thực sự xảy ra ở nước Mỹ?

Điều khá thú vị năm nay là dân tình quan tâm đến cuộc bầu cử của Hoa Kỳ, một quốc gia cách xa nửa quả địa cầu mà trong khi chính trị của chính đất nước mình thì ít ai quan tâm.

Cũng khá thú vị, đây là cơ hội để người dân Việt Nam hiểu được cách một thể chế chính trị được coi là hoàn hảo nhất của loài người hiện tại vận hành như thế nào. Bài viết này mình sẽ giải thích qua những điều mà không có bất kỳ thông tin chính thống nào bạn có thể tìm được.

(Ảnh minh họa: Kovop58/Shutterstock)

Đầu tiên, bạn cần hiểu người dân Mỹ bầu cử, họ bầu tổng thống vì điều gì? Đa phần chúng ta sẽ nghĩ rằng họ bầu ông Trump hoặc ông Biden.

Từ đó mới xảy ra những câu chuyện tranh cãi như ông Trump tính khí thất thường, hay chỉ trích chửi bới lung tung hoặc ông Biden thân tàu, ấu dâm,v.v…

Với dân Mỹ, họ không quan tâm điều này. Điều họ quan tâm là CHÍNH SÁCH, chứ không phải là cá nhân tổng thống. Vì vậy cho dù ông tổng thống có là người như thế nào đi chăng nữa, có phách lối ra sao nhưng họ không quan tâm.

Điều họ quan tâm là CHÍNH QUYỀN đứng sau những người họ bầu, có những chính sách gì? Có phù hợp với mong muốn của họ hay không? Đấy mới là bản chất của cuộc bầu bán. Đa số người dân Việt Nam không hiểu được điều cơ bản này.

Như vậy, để có một đất nước phát triển, người dân họ phải hiểu về chính sách và hậu quả của chúng đến cuộc sống. Điều này đòi hỏi sự hiểu biết về lý thuyết cũng như thực tế cách mọi thứ vận hành. Dân tộc nào cũng sẽ có sự phân tầng hiểu biết này, chia ra thành 2 nhóm đó là cánh tả và cánh hữu.

CÁNH TẢ VÀ CÁNH HỮU

Cánh tả và cánh hữu, tạo ra 2 nhóm người chính trong cuộc bầu bán, với chính sách cụ thể như sau:

Cánh tả: mong muốn người khác giải quyết nhu cầu của mình thông qua đánh thuế cao để chia đều tài sản xã hội, thông qua phúc lợi xã hội. Mô hình xã hội điển hình là một nhà nước vú em lớn, kiểm soát toàn bộ các mặt đời sống của người dân qua thuế và phân phối tài sản.

Vì vậy, ủng hộ cánh tả là những người làm trong hệ thống chính quyền nhà nước, những người nhập cư muốn hưởng phúc lợi mà không muốn đóng góp nhiều. Những doanh nghiệp lớn nhất như Big tech, Big media, Big pharma,… có cấu kết với chính quyền để tạo ra độc quyền.

Thông thường, những người theo cánh tả là những người trẻ tuổi, do bị ảnh hưởng từ hệ thống giáo dục công của cánh tả, những người nghèo sống trong các thành phố lớn, những người làm việc cho các đại doanh nghiệp. Đây chính là những bang nhỏ màu xanh trên bản đồ bầu cử, nhưng chiếm dân số cực lớn của Hoa Kỳ

Cánh hữu: mong muốn tự do kinh tế, tự làm tự ăn, nhà nước nhỏ không can thiệp vào đời sống người dân. Mô hình điển hình là một nhà nước liên bang nhỏ, vận hành chủ yếu qua hệ thống luật pháp đơn giản, các bang (tỉnh) tự trị, tự quyết định cuộc sống của mình.

Vì vậy, ủng hộ cánh hữu là những người làm tự do, những chủ doanh nghiệp nhỏ, hay nói chung là những người trung lưu, thường được gọi là nhóm Silent majority – nhóm đông im lặng. Bạn sẽ không thấy nhóm này đi biểu tình bao giờ, vì họ còn bận phải làm việc. Nhưng lá phiếu của họ có quyền lực mạnh mẽ, bầu lên Trump vào năm 2016 trong khi Hilary được cho là thắng cử đến 98%.

Thông thường, những người theo cánh hữu là những người trung niên hoặc cao tuổi, có hiểu biết về thực tế cuộc sống và làm chủ được cuộc sống của mình. Họ sống rải rác khắp nơi trên nước Mỹ, không sống ở các thành phố lớn.

NƯỚC MỸ ĐANG Ở TRONG MỘT CUỘC NỘI CHIẾN!

Một xã hội ổn định nên cân bằng giữa cánh tả và cánh hữu, đó là đa số có thể tự quyết định cuộc sống của mình, theo cánh hữu và vẫn đầy đủ những chính sách cánh tả cho những người khó khăn hơn.

Vấn đề ở đây là những chính sách cánh tả cần được thực hiện một cách thông minh và số lượng thấp, nếu không sẽ tạo ra một lớp người chỉ ăn bám xin trợ cấp.

Những nhà tài phiệt nhìn thấy điều này, và họ đã cố gắng kéo cán cân về phía cánh tả nhiều hơn. Đó là điều xảy ra trong toàn bộ lịch sử nước Mỹ, với mục tiêu tạo ra một nhà nước độc quyền mọi mặt của cuộc sống.

Ví dụ thực tế nhất, chính là obama care. Đây là chính sách chăm sóc y tế của cựu Tổng thống Obama, được truyền thông tuyên truyền rằng nó giúp cho người nghèo được chăm sóc sức khỏe. Trên thực tế, chính sách này ép buộc đa số phải mua bảo hiểm từ các hãng lớn, sau đó mới được mua bảo hiểm từ các hãng thứ 3 nhỏ hơn.

Đây chính là chính sách cạnh tranh độc quyền, để ép các doanh nghiệp bảo hiểm nhỏ phá sản và tạo ra một nhóm lợi ích độc quyền về ngành này. Như vậy, khi họ tuyên truyền một thứ có vẻ rất tốt, nhưng mục tiêu của nhóm tài phiệt là hoàn toàn khác.

Hay ví dụ như chính sách nhập cư, bề ngoài tuyên truyền là để những người nước ngoài nhập cư vào Mỹ tốt hơn bằng cách không cho xây tường, dễ dàng hơn với điều kiện nhập cư. Thực chất, đây là cách để những người không đủ điều kiện, nhập cư BẤT HỢP PHÁP vào nước Mỹ. Vì mang ơn đảng Dân Chủ, họ sẽ bầu cho những người này, đây là cách để các cuộc bầu bán sau này cánh tả có lợi thế hơn.

Tuy nhiên, khi cho những người không phù hợp vào một quốc gia, nó sẽ đem lại rối loạn xã hội. Điển hình như châu Âu, với các cuộc khủng bố Hồi giáo hàng ngày. Tất nhiên, những người đứng đầu họ không quan tâm, thứ quan tâm duy nhất của họ là quyền lực. Và nó được đảm bảo chính nhờ những người nhập cư Hồi giáo.

Một ví dụ điển hình khác, đó là chính sách cấm súng. Tu chính án số 2 của Mỹ cho người dân sử dụng súng, không phải để tự vệ mà để người dân có phương tiện chống lại sự độc tài của một nhóm nào đó. Điều này là vô cùng nguy hiểm với chính sách cánh tả, họ muốn cấm bằng mọi giá. Vì vậy, có rất nhiều vụ xả súng, và mỗi lần như vậy lại có một phong trào biểu tình cấm súng. Nhưng người Mỹ họ vẫn tỉnh táo lựa chọn đúng theo Hiến pháp của mình

Trong xuyên suốt lịch sử, nước Mỹ bị kiểm soát bởi những nhóm độc quyền – cabal (bè đảng, phe đảng) này. Gần như tất cả những tổng thống cộng hòa hay dân chủ, đều chịu kiểm soát bởi họ. Nếu không làm theo, họ sẽ bị ám sát, lật đổ dù cho là theo đảng nào đi chăng nữa.

Đó là những tổng thống Lincoln (giải phóng người dân da đen khỏi nô lệ) hay tổng thống đảng dân chủ Kennedy (muốn khôi phục bản vị vàng), gần nhất là Reagan bị ám sát hụt, và Donald Trump.

Trump là tổng thống phải nói là bị nhóm cabal đánh mạnh nhất trong lịch sử, bởi vì ông không phải là chính trị gia. Hầu hết các tổng thống trước dù theo cộng hòa, nhưng vẫn âm thầm thực hiện các chính sách cabal.

Trong 4 năm vừa rồi, ông Trump đã chặt vây cánh của cabal, nhà nước ngầm rất mạnh, hiệu quả. Đầu tiên đó là cuộc chiến thương mại Trung – Mỹ, bởi vì China là nơi cabal làm ăn, có nhiều quyền lợi nhất. Tiếp theo là việc giảm thuế, giúp các doanh nghiệp vừa và nhỏ mạnh lên, cạnh tranh với Cabal. Ngoài ra ông ta cũng cải cách luật pháp, giúp giảm những điều kiện kinh doanh, môi trường kinh doanh cạnh tranh hơn.

Vì vậy, họ làm mọi cách để lật đổ ông ta, đây là cuộc đảo chính tổng thống mạnh nhất trong lịch sử. Những chiêu trò đó là âm mưu lật đổ qua vụ nga can thiệp bầu cử, rồi đảo chính qua đòi bãi nhiệm. Ngoài ra là vô số vụ ám sát hụt, như là thuốc độc qua thư, đấu súng ở Nhà trắng… Bạn sẽ không biết mấy tin này, nếu chỉ đọc báo chính thống.

Bạn có thể thấy gần như 100% báo chí tấn công ông ta hàng ngày, từ đời tư cho đến bóp méo các chính sách. Kể cả những Big tech lớn như Facebook, Google cũng đang bịt miệng ông ta qua việc dán nhãn các bài viết của ông trên các kênh này, bạn có thể kiểm chứng ngay bây giờ khi tìm Facebook Trump. Nếu một người chỉ đọc các tin chính thống, sẽ không thể nào biết được sự thật.

Tất nhiên người dân Mỹ sau 4 năm kinh tế tốt hơn, họ ủng hộ Trump. Những người theo cánh tả thì càng ghét Trump. Đây là sự phân hóa xã hội. Cuộc bầu bán này chính danh thì Trump có lợi thế hơn hẳn, vì vậy Cabal họ sẵn sàng mọi cách để chiến thắng, kể cả gian lận. Bầu qua phiếu bầu qua thư (mail in ballot) là một cách điển hình đó.

Đừng ngây thơ tin rằng nước Mỹ là nước dân chủ, thì không có gian lận. Khi bạn động vào quyền lợi của nhóm Cabal, họ sẽ làm mọi cách để tiêu diệt bạn. Trong lịch sử, tổng thống Lincoln đã từng bị gian lận qua phiếu bầu thư, trong cuộc nội chiến Mỹ. Không lật đổ qua cách bầu, cabal đã ám sát ông ta.

TƯƠNG LAI CHO NƯỚC MỸ VÀ TOÀN THẾ GIỚI

Cuộc bầu bán này với dân Việt là một sự kiện khá lạ, vì liên quan đến kiện cáo. Những thực ra đây là điều cả 2 phe đã tính toán từ lâu rồi, không có gì là lạ do tính chất quan trọng của nó.

Phe cánh tả biết nếu bầu chính danh sẽ không thắng được, nên sẽ phải tìm cách gian lận. Trận này họ bắt buộc phải thắng, vì thêm 4 năm nữa hệ thống nhà nước ngầm Cabal sẽ sụp đổ.

Ngược lại, trận này Trump cũng phải thắng, nếu không thì ông ta sẽ bị hãm hại, nước Mỹ sẽ trở thành một nước xã hội chủ nghĩa, với viễn cảnh tất cả ngành nghề điện, nước, báo chí, luật pháp, dầu mỏ, thuốc,… đều nằm trong tay nhà nước. Người Việt hiểu rõ điều này nhất.

Vì vậy, bên Trump họ thừa hiểu về vấn đề sẽ có gian lận, nên trong 2 năm cuối nhiệm kỳ ông ta bổ sung được 3 thẩm phán cho tối cao pháp viện, cán cân hiện là 6/3, có lợi cho đảng cộng hòa của ông. Các cuộc kiện cáo sẽ kéo dài đến tháng 1 năm 2021, lúc đó chúng ta mới biết ai thực sự là tổng thống.

Dù cho ông Trump hay Biden lên làm tổng thống, đây là thời điểm sự phân cực tả hữu mạnh nhất trong lịch sử, nước Mỹ có nguy cơ phân mảnh ra thành những quốc gia nhỏ hơn bên trong qua nội chiến.

Hãy nhớ rằng, đây là thời điểm thay đổi chu kỳ của nhân loại, nên khởi đầu sự thay đổi và kết thúc sẽ nằm ở nước Mỹ. Trong thời điểm nước Mỹ hỗn loạn, khó khăn, sẽ là cơ hội cho những quốc gia độc tài khác dành lấy cuộc chơi, nhiều khả năng Trung Quốc sẽ thay thế Hoa Kỳ trên chính trường trong năm sau.

Tương lai sẽ là rất nhiều xáo trộn và chuyển đổi, kết quả cuối cùng, phụ thuộc vào tâm thức người dân của từng quốc gia trên toàn cầu.

Nếu người dân có hiểu biết, tâm thức lương thiện, quốc gia đó sẽ phát triển. Ngược lại, người dân không hiểu biết về kinh tế chính trị, tâm thức tranh giành vật chất, quốc gia đó sẽ là quốc gia của tham nhũng và lụi bại.

Khi đó, dù cho có áp dụng mô hình xã hội tân tiến nào đi chăng nữa, nó cũng sẽ dần dần suy đổi, như nước Mỹ hiện tại mà thôi.

Vì vậy, người Việt chúng ta muốn cuộc sống tốt đẹp hơn, hãy đầu tư vào sự hiểu biết, tăng nhận thức không chỉ cho bản thân, mà còn cho con cháu sau này. Chính chúng là người kiến tạo ra một thế giới mới.

Phần cuối này, chính là thông điệp cho các bạn!

Ngô Sa Thạch

Đăng theo Facebook Ngô Sa Thạch với sự đồng ý của tác giả. Vui lòng đọc bài gốc tại đây.