5 resort Việt Nam tốt nhất châu Á

Việt Nam có khu nghỉ dưỡng ở Cam Ranh, Huế và Phú Quốc trong top 30 resort hàng đầu châu Á do độc giả Condé Nast Traveler bình chọn.

5 resort ở Việt Nam vừa được vinh danh trong giải thưởng Readers’ Choice Awards 2020 do độc giả tạp chí du lịch Condé Nast Traveler bình chọn. Hạng mục này lựa chọn 30 resort được đánh giá cao nhất ở châu Á, nhưng loại trừ Indonesia và Thái Lan vìtạp chí Mỹ này có mục riêng cho 2 quốc gia này. Năm nay đứng đầu top 30 resort châu Á là COMO Uma Punakha ở Bhutan trên ảnh.

Việt Nam có 5 resort với thứ hạng lần lượt là The Anam (thứ 4), Banyan Tree Lăng Cô (thứ 9), JW Marriott Phú Quốc Emerald Bay Resort & Spa (thứ 24), Salinda Resort (thứ 29) và Angsana Lăng Cô (thứ 30).

Trên ảnh là The Anam – khu nghỉ dưỡng cao cấp nằm bên Bãi Dài, ở vịnh Cam Ranh, Khánh Hòa. Resort gồm 117 villa, 96 phòng khách thiết kế đẳng cấp 5 sao bao quanh bởi những khu vườn xanh mát và bờ biển êm sóng.

Đứng thứ 9 trong danh sách, Banyan Tree Lăng Cô là resort gồm 62 villa nằm ở vịnh Lăng Cô, trên con đường khám phá hai thành phố di sản UNESCO là Huế và Hội An. Mỗi villa ở đây đều có bể bơi riêng, nhìn ra vịnh, bãi biển hoặc núi rừng. Du khách lưu trú tại đây có thể tham gia nhiều hoạt động như đánh golf, spa, yoga hoặc khám phá ẩm thực tại 3 nhà hàng của khu nghỉ dưỡng.

Đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang có 2 đại diện vào top 30 resort tốt nhất châu Á là JW Marriott Phú Quốc Emerald Bay ở vị trí 24 và Salinda ở vị trí 29.

JW Marriott Phú Quốc nằm bên Bãi Kem cát trắng mịn với làn nước xanh trong vắt. Khu nghỉ dưỡng do kiến trúc sư Bill Bensley thiết kế dựa trên ý tưởng về một trường đại học ở thập niên 1920. Resort có 234 phòng, suite, căn hộ và villa sắp đặt theo 18 phân khoa từ tự nhiên, xã hội, kiến trúc, hóa học tới động vật học…

Salinda Phú Quốc là một nơi nghỉ mát chất lượng chuẩn 5 sao quốc tế nằm ở Cửa Lấp, Dương Tơ cách sân bay quốc tế Phú Quốc 5 km. Resort có 121 phòng với bãi biển riêng tư, bãi cát dài trắng mịn, nước biển xanh trong ở Bãi Trường. Các căn phòng đều có ban công rộng để du khách ngắm nhìn toàn cảnh khu nghỉ dưỡng.

Angsana Lăng Cô nằm Lộc Vĩnh, Phú Lộc, Huế, gồm 223 phòng nghỉ hướng về dãy Trường Sơn hùng vỹ và thiên nhiên xanh mát ở Lăng Cô. Ngoài bể bơi riêng ở các căn phòng, du khách còn có thể tận hưởng bể bơi lớn hướng biển, chơi golf, lướt ván, chèo kayak, cưỡi môtô nước hoặc chăm sóc bản thân trong spa.

Khánh Trần (Theo Condé Nast Traveler)

Ảnh: Agoda / VietnamExpress

Bạn thấy gì ở hình ảnh ‘hại não’ này? Hãy chọn và xem đáp án

Bạn thấy gì ở hình ảnh 'hại não' này? Hãy chọn và xem đáp án
Câu trả lời sẽ đo “độ nóng nảy” trong con người bạn.

Phương hướng khuôn mặt người đàn ông mà bạn nhìn thấy cho biết bạn có phải là người nóng nảy hay không. Bạn nhìn thấy khuôn mặt nhìn thẳng phía trước, chỉ thấy một bên mặt hay thấy ông ta đang nhìn cả hai bên?

LUẬN GIẢI

1/ Khuôn mặt người đàn ông nhìn về phía trước

Nếu bạn nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông hướng về phía trước thì bạn là người khá nóng tính. Tuy nhiên trong hầu hết thời gian, bạn có thể kiểm soát được cảm xúc của mình và không tức giận vì những điều nhỏ nhặt.

Bạn sẽ chỉ phản ứng mạnh nếu ai đó có hành động xúc phạm hoặc đùa cợt quá đà, nhưng sau đó, bạn sẽ tìm ra cách giải quyết vấn đề một cách ôn hòa.

Bạn nhận thức rõ hành động trong cơn tức giận chỉ gây hậu quả xấu cho cả hai bên, bình tĩnh giải quyết vấn đề bao giờ cũng tốt hơn. Vả lại, tính bạn rất thẳng thắn, có chuyện gì cũng nói thẳng với đối phương chứ không thích giữ tâm tư trong lòng.

2/ Một bên khuôn mặt, người đàn ông nhìn trực diện

Bạn vẫn hay để cảm xúc của mình lấn át lý trí. Bạn dễ bị kích động và đôi khi bạn nói ra những lời nóng nảy không đúng lúc, điều này thường dẫn đến kết cục tồi tệ cho bạn sau khi tranh cãi với ai đó.

Nguyên nhân của sự nóng nảy là bởi bạn rất bộc trực, luôn bảo vệ lẽ phải và những người thân yêu. Tuy nhiên, bạn vẫn nên tự rèn luyện mình giữ bình tĩnh trong mọi tình huống bởi trong một cuộc tranh luận, người giữ được cái đầu lạnh mới là người chiến thắng.

3/ Khuôn mặt người đàn ông nhìn về cả hai phía

Bạn là người sống cởi mở và dễ gần. Bạn không quan tâm nhiều đến mọi việc diễn ra xung quanh. Bạn cứ sống một cuộc sống vô tư và thản nhiên, cũng chẳng thèm bận tâm đến người khác nghĩ gì và nói gì về mình. Nhờ phong cách sống an nhiên này, bạn chẳng bao giờ thấy ưu phiền.

(*) Thông tin mang tính tham khảo vui vẻ. Mong các bạn luôn có cái nhìn lạc quan và tích cực trong cuộc sống.

Nguồn bài và ảnh: Buzz Quiz

Hoặc là bạn kiểm soát vận mệnh, hoặc là để nó đè đầu cưỡi cổ bạn: tâm thái là thứ quyết định cuộc đời

Hoặc là bạn kiểm soát vận mệnh, hoặc là để nó đè đầu cưỡi cổ bạn: tâm thái là thứ quyết định cuộc đời
HÃY ĐỐI MẶT VỚI CUỘC SỐNG VÀ KHÓ KHĂN MÀ NÓ MANG TỚI VỚI MỘT TÂM THÁI LẠC QUAN, ĐỪNG ĐỂ VẤP NGÃ TRÓI BUỘC BẠN, HÃY DŨNG CẢM ĐỐI MẶT VÀ CHIẾN ĐẤU LẠI VỚI NÓ. CHỈ SAU KHI ĐẤU TRANH LẠI VỚI KHÓ KHĂN VÀ THẤT BẠI, CHÚNG TA MỚI PHÁT HIỆN RA CUỘC SỐNG THÌ RA CÓ THỂ TRỞ NÊN RỰC RỠ VÀ TƯƠI ĐẸP RA SAO!

Một vĩ nhân từng nói: “Hoặc là bạn cưỡi lên vận mệnh, hoặc là để vận mệnh cưỡi cổ bạn. Tâm thái của bạn là thứ quyết định ai là vật cưỡi, ai là người cưỡi.”

Một nhà nghệ thuật cũng từng nói: “Bạn không thể kéo dài chiều dài của sinh mệnh, nhưng bạn có thể mở rộng độ rộng của nó; bạn không thể thay đổi thời tiết, nhưng bạn có thể điều chỉnh cảm xúc của chính mình; bạn không thể kiểm soát môi trường, nhưng bạn có thể thay đổi chính mình.”

Lịch sử hàng ngàn năm của nhân loại nói cho chúng ta biết rằng, có một tâm thái tốt, một tâm lý khỏe mạnh có thể giúp chúng ta có được sức khỏe, hạnh phúc và cả sự giàu có.

Vậy thì, làm sao để sở hữu cho mình một tâm thái tốt?

1. Tâm thái quyết định cuộc đời

Một triết gia từng nói: “Tâm thái của bạn chính là chủ nhân của bạn”.

Trong hiện thực cuộc sống, chúng ta không thể khống chế những điều mình sẽ gặp phải, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát được tâm thái, cảm xúc của mình; chúng ta không thể thay đổi người khác, nhưng có thể tự thay đổi mình. Thực ra, người với người không có quá nhiều khác biệt, khác biệt thực sự nằm ở tâm thái. Vì vậy, một người có thành công hay không, tâm thái là điều rất quan trọng.

Hoặc là bạn kiểm soát vận mệnh, hoặc là để nó đè đầu cưỡi cổ bạn: tâm thái là thứ quyết định cuộc đời - Ảnh 1.

2. Cuộc đời, không ai cứ thuận buồm xuôi gió mãi cả

Đời người, có thuận thì cũng có nghịch, có đỉnh thì cũng có đáy. Vì ở trên đỉnh cao mà dương dương tự đắc, vì rơi xuống vực thẳm mà mất hết ý chí, đó đều là những cách sống rất thiển cận. Đối mặt với khó khăn, nếu cứ mãi oán than, tức giận, vậy thì bạn sẽ mãi chỉ là kẻ yếu thế.

3. Chỉ khi tự tin, bạn mới có được thành công

Tự cổ chí kim, rất nhiều người sở dĩ thất bại, không phải vì họ bất tài, vô dụng mà bởi vì họ thiếu tự tin. Tự tin chính là một loại sức mạnh, một loại động lực. Khi bạn không tự tin, rất khó để làm tốt mọi việc; khi bạn không làm tốt bất cứ việc gì, bạn sẽ càng mất tự tin hơn, cứ luẩn quẩn mãi như vậy. Vì vậy, muốn thoát ra khỏi vòng tuần hoàn đó, phải học cách đối mặt và đấu tranh với thất bại, xây dựng cho mình một lòng tin vững vàng và kiên cố.

Hoặc là bạn kiểm soát vận mệnh, hoặc là để nó đè đầu cưỡi cổ bạn: tâm thái là thứ quyết định cuộc đời - Ảnh 2.

4. Đã nghĩ thì phải dũng cảm đi làm

“Động lòng” không bằng “động tay”, dù hành động chưa chắc đã thành công, nhưng không hành động thì chắc chắn không thành công. Cuộc sống sẽ không vì bạn muốn là sẽ lập tức cho bạn, cũng không vì bạn biết mà thưởng cho bạn, mà là vì bạn làm được cái gì mà thưởng cho bạn. Mục tiêu của mỗi người đều bắt đầu từ ước mơ, hạnh phúc của một người có được nhờ tâm thái, thành công của một người lại bắt đầu từ hành động thực tế.

5. Thản nhiên nhìn nhận cuộc sống

Đời người, có thành công thì cũng có thất bại, có vui cũng phải có buồn. Nếu bạn quá nhạy cảm, quá để ý tới những thăng trầm của cuộc sống, vậy thì cuộc sống cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ đối xử với chúng ta một cách bình lặng, vĩnh viễn không bao giờ mỉm cười với chúng ta. Sống là phải có mục tiêu theo đuổi, nhưng nếu tạm thời chưa thực hiện được thì cũng hãy cứ bình tĩnh, thản nhiên mà tiếp nhận, đừng để nó cảm trở hạnh phúc hàng ngày của bạn, vì vậy, có một trái tim bình thản là chất bôi trơn cần thiết cho cuộc sống.

6. Thứ không thuộc về bạn thì đừng cưỡng cầu, biết buông bỏ đúng lúc cũng là một loại trí tuệ

Cái gì là của mình không cần cố, cái gì không phải của mình thì đừng cưỡng cầu. Đừng theo đuổi những thứ không thuộc về mình, hãy học cách buông bỏ đúng lúc. Biết đâu khi bạn buông bỏ rồi, thứ bạn chưa có được bất ngờ tìm tới với bạn thì sao! Biết buông tay đúng lúc cũng là một loại trí tuệ, nó sẽ giúp điều chỉnh cơ thể và tâm trí đang mệt mỏi của bạn và biến bạn trở thành một người hạnh phúc và khôn ngoan.

Hoặc là bạn kiểm soát vận mệnh, hoặc là để nó đè đầu cưỡi cổ bạn: tâm thái là thứ quyết định cuộc đời - Ảnh 3.

7. Đừng chọc tức những kẻ khích bác mình, học cách khoan dung

Lùi một bước là trời rộng, khoan dung vài phần là hòa khí. Khoan dung là một mỹ đức, nó giúp một người có được sự tôn trọng. Khoan dung là một loại thuốc tốt, nó có thể chữa lành tâm hồn của một người. Khoan dung giống như ngọn đèn, nó chiếu sáng tâm hồn một người giữa bóng đêm thăm thẳm.

8. Học cách cho tâm hồn được nghỉ phép, đừng cho mình quá nhiều áp lực

Tâm hồn của con người là mỏng manh, cần thường xuyên được vỗ về và khích lệ. Thường xuyên tự khích lệ, tán dương bản thân sẽ khiến tâm hồn vui vẻ hơn bao giờ hết. Học cách cho tâm hồn nghỉ phép, là tạo cho mình một bến đỗ ấm áp, rồi thường xuyên đi bộ để massage cho tâm hồn đang bận rộn và mệt mỏi, để các linh kiện khác nhau của tâm hồn thường xuyên được duy trì và bảo dưỡng.

9. Đời người không thể nào không trải qua thất bại, đừng cúi đầu trước nó là được

Cuộc đời ai cũng vậy, rất khó tránh khỏi những khó khăn và vấp ngã. Khác biệt là ở chỗ, kẻ thất bại coi vấp ngã là thất bại, rồi cứ thể để nó ăn mòn đi dũng khí của mình, trong khi người thành công lại coi thất bại là trải nghiệm, họ luôn tự nhủ với mình rằng “mình không thất bại, mình chỉ là chưa thành công”. Một người tạm thời thất thế, nếu tiếp tục nỗ lực, muốn giành lại chiến thắng, vậy thì sự thất thế của bạn ngày hôm nay, nó không gọi là thất bại thực sự. Ngược lại, nếu một người vì thất bại mà mất đi ý chí chiến đấu, vậy là anh ta đã thực sự thua.

Hoặc là bạn kiểm soát vận mệnh, hoặc là để nó đè đầu cưỡi cổ bạn: tâm thái là thứ quyết định cuộc đời - Ảnh 4.

10. Học cách tìm ra phương pháp hóa giải những phiền não của mình, đừng giữ nó quá lâu trong tim

Trong thực tế cuộc sống, người cả ngày cứ gặp phải rắc rối, thực ra không phải là vì cuộc đời của anh ta đẻ ra đã bất hạnh mà là bởi thế giới nội tâm của chính anh ta. Vì vậy, khi rắc rối xảy đến, đừng đổ lỗi cho người khác hay không buông tha cho bản thân, hãy học cách thả lỏng, điều chỉnh tâm lý, đừng để phiền phức, rắc rối trở thành tâm bệnh.

Hãy đối mặt với cuộc sống và khó khăn mà nó mang tới với một tâm thái lạc quan, đừng để vấp ngã trói buộc bạn, hãy dũng cảm đối mặt và chiến đấu lại với nó. Chỉ sau khi đấu tranh lại với khó khăn và thất bại, chúng ta mới phát hiện ra cuộc sống thì ra có thể trở nên rực rỡ và tươi đẹp ra sao!

Như Nguyễn / Trithuctre

“Bước Đường Cùng” Của Nguyễn Công Hoan

Nguyễn Công Hoan
1903 – 1977

Nguyễn Công Hoan trào phúng hình như bẩm sinh. Ông nhìn vật gì cũng với cặp mắt trào phúng. Không vật gì nghiêm túc cả. Đó là nét đặc biệt của nhà văn Nguyễn Công Hoan.

Nét đặc biệt thứ hai là (theo ông nói) ông không hề đọc sách, trừ sách giáo khoa, nhất là truyện. Hỏi tại sao? Ông bảo sợ viết trùng với người khác. Hay hơn hoặc dở hơn cũng đều bị chê là cầm nhầm.

Nét thứ ba: Nguyễn Công Hoan không bao giờ đi thực tế nông thôn hay nhà máy.

Nét thứ tư: Ông chữa trong khi viết. Viết xong là xong, đưa in chớ không có viết lại bản thảo thứ hai thứ ba.

Ông được hỏi trong trường hợp nào ông cho ra đời kiệt tác Bước Đường Cùng. Ông nói ông có nghe tí chuyện ở đâu đó rồi phát hứng lên, bỏ nhà đi đến một nơi im lặng, đóng cửa viết luôn mười lăm ngày xong đem về in. Ông viết trên giấy rời. Tờ nào không ưng ý thì rút ra viết tờ khác. Tôi có thấy bản thảo của ông. Chữ rất đẹp, trang nào cũng sạch nguyên, không dập xóa mù mịt như bản thảo của Tô Hoài.

Dường như trời phú cho ông cây bút, hễ viết là ra văn, không phải chữa. Nên nhớ, địa vị của ông đã tột đỉnh trước 1945 chớ không phải do đảng đào tạo.

Ông có nụ cười rất hóm. Ánh mắt tươi tỉnh sau mục kỉnh. Nhưng ít nói chuyện. Cơ quan cần họp đem xe đến rước ông đến, họp xong ông về, không mấy khi ở lại cơ quan lâu lắc. Dù là chủ tịch Hội Nhà Văn, ông cũng không giải quyết vấn đề gì cả. Nhưng tôi thấy hình như vào thời kỳ sau 54 thì ông cũng không thiết sáng tác.

Nguyễn Công Hoan tụt thang sau 1954. Ông viết rất thưa thớt, không có lửa. Ở Việt Bắc cũng thế. Độc giả tự hỏi: “Sao ông không có tiểu thuyết kháng chiến? Trong lúc đó thì trước 45, tác phẩm của ông chồng cao đến đầu?”.

Lúc ra Hà Nội tôi cố ý tìm những tác phẩm mới của những bậc tài danh cũ để đọc, một bữa đang ngồi trên ghế thợ cạo, tôi vớ nhằm tờ Trăm Hoa của Nguyễn Bính mới ra, thấy truyện ngắn của Nguyễn Công Hoan, viết theo hình thức những lá thư, nhân vật tên là Huyền. Đọc xong tôi thấy buồn. Không phải Nguyễn Công Hoan.

Trong lần đấu tranh đè bẹp Nhân Văn Giai Phẩm ở nhà hát lớn Hà Nội, đáng lẽ ông phải ngồi trên chủ tịch đoàn, nhưng không hiểu tại sao ông lại trốn xuống tận hàng ghế chót của hội trường mà ngồi?

Tôi nhớ chắc chắn không lầm, trong suốt mười năm ở Hà Nội, tôi chỉ đọc có một truyện ngắn của ông. Truyện Cây Mít dài chừng nửa trang đầu báo Văn Nghệ. Độc giả, nhất là đám mới tập tễnh vào nghề như tôi, mừng rơn: Lão Tướng lại ra quân. Nhưng không, sau Cây Mít, không có cây ổi, cây xoài gì nữa cả. Mảnh vườn văn học Hà Nội chỉ loe hoe vài ngọn cỏ…

Cây Mít lấy đề tài trong Cải Cách Ruộng Đất – Nội dung là một anh bần cố bị cướp đất trên đó có cây mít. Nhờ Cải Cách Ruộng Đất anh bần cố kia lấy lại được đất và hái quả chín chia cho gia đình vừa ăn vừa ơn bác ơn đảng. Chỉ có thế thôi. Tôi không thể kể hơn được vì Nguyễn Công Hoan chỉ ơn bác ơn đảng có thế. Tất cả nhà văn đều bị lưỡi dao xã hội chủ nghĩa thiến cụt, không riêng gì cụ Hoan.

Nói cho ngay hồi đó cũng không thấy ai in tác phẩm nào, trừ Tô Hoài. Xã hội chủ nghĩa đến đâu, hư hại đến đó. Xin công bình mà nói. Hồi còn kháng chiến thì xã hội chủ nghĩa còn sương mờ rơi chưa hiện rõ hình con quái vật. Về Hà Nội, nó hiện lên trên tường, trên ngã ba ngã tư, trong loa, trên báo với những chữ: yêu chủ nghĩa xã hội là yêu nước. “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”. Như vậy đó! Nhà văn không viết được. Nhà văn không được phép chế diễu xã hội chủ nghĩa. Đòn bút này chỉ dành cho kẻ thù. Mặc dù đảng có lắm cái đáng đem ra cho nhân dân cười cho vui đời. Xã hội chủ nghĩa có biết bao Xuân Tóc Đỏ, biết bao Phó Doan, biết bao nhiêu cô Tuyết và ông Phán bị cắm sừng nhưng văn học bị cấm thể hiện. Phải ca ngợi những đảng viên Cần Kiệm Liêm Chính, những đồng chí bí thư toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, những anh hùng phân xanh phân chuồng chăn bò chăn vịt. Phải làm sao cho nhân dân thấy xã hội chủ nghĩa không có lãnh tụ ăn cơm gạo tám không hết đổ đi trong lúc nhân dân ăn củ chuối cầm hơi.

Nguyễn Công Hoan chẳng khác nào một cái cây đang mọc trên đồng bị bứng đem đi trồng trên núi đá.

Nguyễn Công Hoan chỉ còn cách tự trào cho qua ngày đoạn tháng!

Vào những năm cuối đời, ông có cố gắng làm ngọn đèn trước khi tắt. Ông đã viết luôn hai quyến: Hỗn Canh Hỗn Cu, Tranh Tối Tranh Sáng để mô tả Cải Cách Ruộng Đất và nông thôn sau Cải Cách Ruộng Đất, nhưng cả hai đều không phải Nguyễn Công Hoan của Bước Đường Cùng trước 1945 là tác phẩm đã đưa ông lên đỉnh cao nhất của văn chương tả chân Việt Nam. Điều đó làm người ta tự hỏi:

– Tại sao Nguyễn Công Hoan chưa vô đảng lại mô tả nông dân thành công hơn Nguyễn Công Hoan đảng viên Cộng Sản? Hóa ra cái lập trường vô sản không phải do nhồi nặn mà nên hay sao?

Nếu dịch Bước Đường Cùng ra tiếng Pháp hay tiếng Nga mà không để ngày tháng thì người ngoại quốc sẽ ngộ nhận rằng đó là tác phẩm do đảng viên Cộng Sản Nguyễn Công Hoan tậu nên chớ không phải Nguyễn Công Hoan nhà văn của thời kỳ đế quốc thống trị Việt Nam.

Lúc bấy giờ Cộng Sản Hà Nội có hai thái độ rất hèn hạ: không hề nhắc tới tác phẩm Bước Đường Cùng, hoặc nếu bắt buộc phải nhắc thì chỉ nhắc lấy lệ, không coi đó là niềm tự hào của văn học Việt Nam. Tôi hết sức lấy làm lạ rằng ngay ở các nước Cộng Sản Đông Âu Liên Xô, người ta vẫn đề cao tác phẩm của các nhà văn tiền bối không có hơi hám vô sản gì cả như thơ và truyện của Pouchkine, Tourguériev, Sadoreana, Gogol. Còn ở Việt Nam thì làm ngược lại nhất là đối với Tự Lực Văn Đoàn thì Tố Hữu không hết lời mạt sát, còn coi đó là văn học phản động. Chính Nguyễn Đình Thi đã cho Vũ Trọng Phụng là Troskít. Để rồi sau đó ca ngợi Vũ Trọng Phụng. Chính Viện Văn Học lại kỷ niệm Vũ Trọng Phụng và Thạch Lam, làm phim Lá Ngọc Cành Vàng, Số Đỏ, Bỉ Vỏ,… nhưng tuyệt đối không nhắc tới Nhất Linh và Khái Hưng là chủ tướng của Tự Lực Văn Đoàn.

Bây giờ xin trở lại Nguyễn Công Hoan.

Nhà phê bình Vũ Ngọc Phan đã không tiếc lời ca ngợi Nguyễn Công Hoan về nghệ thuật lẫn về tư tưởng: Ông xếp Nguyễn Công Hoan bậc nhất trong các cây bút tả chân.

Tất cả tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan đều là những tiểu thuyết tả thực về phong tục Việt Nam về hạng trung lưu và hạng người nghèo. Ông quan sát hết sức kỹ lưỡng và rất đúng, sự nhận xét của tác giả thật tinh vi. Đọc ông người ta không bao giờ phải phàn nàn rằng nhà văn cứ quanh quẩn trong mấy đầu đề như nhiều nhà văn khác… Ông viết truyện nhi đồng rất tài tình…

Nhưng đối với xã hội chủ nghĩa thì Nguyễn Công Hoan hết đất sống. Ngòi bút của ông bị Tố Hữu bẻ gãy và dìm xuống đất đen, để cho hắn ngoi lên làm thần tượng giả của nông dân và công nhân Việt Nam trong mấy chục năm trời với Từ Ấy, Việt Bắc và Gió Lộng.

Nguyễn Công Hoan cố gắng làm Tần Thúc Bảo trong Thuyết Đường cử đảnh trước triều đình. Nhưng đã thổ huyết và chết. Nguyễn Công Hoan đã viết quyển Đống Rác Cũ năm trăm trang tung ra giữa cánh đồng văn học xã nghĩa chỉ còn trơ gốc rạ. Nhưng vì nó vượt hẳn bàn tay lãnh đạo của đảng nên đảng tìm cớ để triệt hạ nó. Đảng bảo là Nguyễn Công Hoan chơi trò biểu tượng hai mặt, lấy đống rác cũ để ám chỉ đống rác mới của chế độ: Chính là đảng đó chớ không gì khác.

Và các cơ quan tuyên huấn tha hồ phát động quần chúng chống đối tác giả. Việc tịch thu sách đã xảy ra. Nguyễn Công Hoan đành bó tay xếp bút đến chết.

Cái Bước Đường Cùng của anh Pha (*) năm 1938 lại trở thành đường cùng của Nguyễn Công Hoan năm 1958. Cũng như Vang Bóng Một Thời trở thành cái bóng không may của Nguyễn Tuân trong chế độ xã hội chủ nghĩa vậy.

Hai ông khổng lồ của văn học Việt Nam đã tìm thấy cái chết dưới ánh sao vàng.

Nguyễn Công Hoan đã qua đời hơn hai mươi năm nay, để khỏi phải nhìn thấy các cuộc nổi loạn văn chương sau này.

Tôi đọc những truyện ngắn của ông trên nửa thế kỷ.

Tôi được ông tiếp chuyện riêng một cách bất ngờ ở bên bờ Hồ Tây (phía bên chợ Bưởi) cũng đã bốn mươi năm. Thật là một thời gian quá dài.

Khi nói chuyện trong đại hội nhà văn lần 1 ở câu lạc bộ Đoàn Kết, ông có nói một câu làm cả hội trường kinh ngạc:

– Tôi không bao giờ đọc truyện của ai. Vì sợ viết trùng với người khác!

Tôi nhớ rõ lắm. Không thể sai được. Từ đó đến nay tôi vẫn không quên, nhưng tôi không tin hoàn toàn, chớ không phải hoàn toàn không tin. Nhưng hôm nay thì tôi tin hoàn toàn.

Chuyện có vẻ ngớ ngẩn, lạ lùng nhưng tôi cho rằng ông nói thật. Số là như sau:

Tôi đọc truyện Oẳn tà roằn của ông lâu lắm. Không nhớ là bao lâu nhưng vẫn còn nhớ cốt chuyện.

Một cặp vợ chồng nọ rất đẹp đôi. Lần đó bà vợ có thai. Ông chồng hi vọng sẽ đẻ ra một thiên thần con, khi nghe tiếng khóc oe oe, ông được phép vào xem mặt con, thì than ôi, đứa bé đen như than hầm. Ông chồng thất vọng ôm mặt chạy ra.

Ông không nghi ngờ vợ ngoại tình với ai, nhất là với một anh Tây đen nào đó. Đúng ra ở trong chung cư có một anh Tây đen. Hai vợ chồng ông ở tầng lầu còn anh Tây đen thì tầng trệt. Vì thế những người láng giềng nhìn thấy mặt nhau luôn. Đặc biệt người đàn bà thì rất sợ bộ mặt kinh hoàng của anh Tây đen.

Một bác sĩ tâm lý nhận định rằng sự sợ hãi đó đã gây một ấn tượng càng ngày càng sâu sắc cho người đàn bà và vì thế mà bà ta sinh ra một Oẳn tà roằn. Anh chồng tin như vậy, để tìm lấy một sự an ủi, nhưng vẫn đau khổ mỗi khi trông thấy Oẳn tà roằn.

Năm nay 1998, tôi được nghe thi sĩ Đỗ Quí Bái kể cho nghe trên phôn một câu chuyện. Một anh chàng lén vợ yêu một cô nàng khá đẹp. Sau một thời gian, cô bé có bầu. Chàng ta định bụng khi cô nàng sanh nở xong sẽ ly dị vợ để xây tổ uyên ương với nàng. Nhưng khi cô nàng sanh ra thì lại là một baby mắt đục như nước cơm và tóc vàng tươi, thơ mộng… như lúa chín. Anh chàng thất vọng tràn trề, đành câm lặng không biết nói sao..

Thi sĩ Đỗ Quí Bái kể cho tôi nghe xong, hai đứa cười vang trên phôn. Tô nói ngay:

– Đúng là một Oẳn tà roằn!

Nhà thơ bảo tôi viết thành truyện ngắn. Tôi thấy truyện có chất trào phúng chua cay nên đề nghị bạn mình hãy làm thơ trước rồi tôi sẽ viết truyện và để bài thơ đó làm một cái sa-pô cho truyện..

Nhưng nhà thơ đã làm bài thơ xong, đọc cho tôi nghe và gởi cho tôi lâu rồi. Bao nhiêu lần tôi cầm bút định viết cái truyện nhưng rồi lại buông bút, không viết được.

Tôi cảm thấy viết ra nó sẽ không hay bằng nghe kể.

Và bây giờ tôi mới tin rằng Nguyễn Công Hoan nói ông không đọc ai, vì sợ viết trùng – là thật!

Đã có cái Oẳn tà roằn của Nguyễn Công Hoan ra đời trước đây năm mươi năm rồi.
Bây giờ mình đẻ ra một cái oẳn tà roằn khác, dù không phải copy thì cũng bị coi là copy.

Vì thế mà Nguyễn Công Hoan không đọc của ai. Và vì tôi đã đọc Oẳn taà roằn của Nguyễn Công Hoan nên tôi không viết cái Oẳn tà roằn của Đỗ Quí Bái kể cho tôi nghe được.

(*) Nhân vật chính của Bước Đường Cùng.

Xuân Vũ
Văn Nghệ Sĩ Miền Bắc Như Tôi Biết, Tập III
Nxb Xuân Thu, 1998

Có một thứ văn hóa đang kìm hãm sức mạnh và hủy hoại người Việt

Với nhiều người ngoại quốc, Việt Nam là những bãi biển cát trắng tuyệt đẹp, là món Phở thơm đầy hương vị, là những ruộng bậc thang vàng óng ả, là cốc cà phê quyến rũ hơn hết thảy các loại cà phê trên thế giới…

Nhưng nước Việt đẹp nhất là con người Việt, là chủ thể tạo nên những giá trị cốt lõi nhất của một Việt Nam đầy khác biệt. Tổ quốc không phải chỉ là một mảnh đất, vài hòn đảo, nếu chỉ dồn mọi căm hận để đòi giữ chủ quyền lãnh thổ, chúng ta đã quên đi mất sức mạnh dân tộc thật sự đến từ đâu.

Trong cả bộ phim siêu anh hùng Thor – Tận thế Ragnarok, có lẽ những lời của thần Odin nói với Thor trước khi rời đi đã cởi nút thắt trong tâm Thor và cũng là những lời có ý nghĩa hơn cả: “Asgard không phải là một mảnh đất. Nó chưa bao giờ là một mảnh đất… Asgard là nơi người Asgard đứng”.

Nhà văn trẻ Lê Nguyễn Nhật Linh khi viết cuốn sách bán chạy hơn 10.000 cuốn về Nhật Bản cũng đã khẳng định ngay từ trang đầu tiên, “nước Nhật đẹp nhất của tôi chính là người Nhật”.

Và một minh chứng hùng hồn khác là những người Do Thái lang bạt, sau cả thế kỷ di chuyển, họ vẫn giữ được những giá trị cốt lõi của dân tộc Do Thái hùng mạnh. Cho tới khi được an cư, dù vẫn phải đối diện với những xung đột sắc tộc, nhưng họ đã làm nên những kỳ tích Israel trên mảnh đất khô cằn nhờ sức mạnh dân tộc tới từ văn hóa truyền thống đầy bản sắc của mình.

Rõ ràng, điều làm nên sức mạnh quốc gia không phải ở độ rộng lớn của mảnh đất mà chúng ta gọi là tổ quốc. Văn hóa chính là điều làm nên sức mạnh của mọi dân tộc hùng cường trên thế giới. Ở vị thế luôn phải gồng mình, khéo léo chống trả sự ức hiếp của ngoại bang, người Việt ngày nay lại đang tự đánh mất đi sức mạnh của mình bằng những thứ văn hóa mới mẻ nhưng đầy tính hủy diệt.

Giá trị duy nhất để chúng ta tôn vinh là Văn Hóa, nhưng hãy suy ngẫm lại từ khoảng chục năm gần đây, liệu chăng văn hóa của chúng ta đã có còn nguyên vẹn.  (Ảnh: TDQ)

Văn hóa “Giả dối”

Có lẽ chưa bao giờ người Việt mất niềm tin vào nhau nhiều như thời nay. Sống trong một quốc gia mà chúng ta phải đề phòng, nghi ngờ từng nhánh rau, hột gạo mua ngoài chợ, cho đến tấm bằng tốt nghiệp của cả một thế hệ trẻ vốn là sức mạnh của tương lai dân tộc, thì liệu chúng ta có thể rộng lòng mà tin yêu những người xung quanh mình, thực lòng tin tưởng vào cộng đồng mà mình gọi là dân tộc?

Sự giả dối có mặt ở mọi nơi, ngay từ mảnh đất đáng nhẽ phải là trong sạch và thuần hậu nhất – Giáo dục. Đáng nhẽ đó phải là nơi ươm trồng nên những con người tốt trước khi trở thành người tài giỏi, nhưng các em lại được dạy phải chạy đua thành tích, phải đạt điểm tốt, danh hiệu, kết quả tốt bất chấp phương cách. Học là để sau này có điều kiện tốt mà kiếm nhiều tiền, để làm rạng danh gia tộc, làm bố mẹ nở mày nở mặt… chứ không phải là để làm người.

Giáo viên cũng không đặt cái nghề của mình ở vị trí thiêng liêng cao cả là dạy làm người, mà là nghề để kiếm miếng cơm manh áo. Doanh nghiệp, tổ chức tuyển người cũng không nhìn gì khác ngoài bằng cấp. Và cả xã hội chạy theo bằng cấp, hình thức trong khi ai cũng nhận ra sự phi lý mà chẳng thể thay đổi, bởi chúng ta đều chỉ cần được việc của mình là ổn rồi.

Một khảo sát xã hội vào năm 2008 của GS.TSKH Trần Ngọc Thêm – Giám đốc Trung tâm Văn hóa học lý luận và ứng dụng (ĐH Quốc gia Tp.HCM) đã chỉ ra, tỷ lệ nói dối ở học sinh cấp 1 là 22%, cấp 2 là 50%, cấp 3 là 64% và đến cấp đại học là 80%. Đó là những con số rất đáng báo động và đau lòng.

GS.TSKH Trần Ngọc Thêm – Giám đốc Trung tâm Văn hóa học lý luận và ứng dụng đã chỉ ra tỉ lệ nói dối ở bậc đại học lên tới 80%, vậy chăng chúng ta đang mất đi điều gì đó…(Ảnh: giaoduc.net)

“Trong một bài viết in trên báo Văn Nghệ số ra 10/01/1974, một nhà báo mỹ là Lady Borton kể rằng lúc đầu đến Việt Nam, bà có phần choáng ngợp trước một xã hội lành mạnh, mọi người rất ham đọc sách, rõ ra một xã hội có giáo dục. Còn giờ đây, bà được chứng kiến muôn điều tồi tệ. Một lần, tại một trong những trường đại học nổi tiếng nhất Hà Nội, bà dự buổi kiểm tra ở một lớp tiếng Pháp. Mọi sinh viên còn rất trẻ, người nào cũng lanh lợi. Thế mà lúc làm bài thi, chỉ thấy họ trổ ra mọi mánh lới man trá. Trong một giờ bà đã nhìn thấy những mánh lới nhiều hơn cả quãng đời trước đó của bà cộng lại, Lady Borton xem đây như một điều khủng khiếp”, tác giả Vương Trí Nhàn đã lấy ví dụ để minh chứng cho văn hóa giả dối từ trên học đường của thế hệ trẻ Việt Nam.

Từ giáo dục, cái nôi làm nên nhân cách con người, chúng ta đã được dạy về sự giả dối, nên đương nhiên sự giả dối sẽ là một phần của văn hóa chủ đạo của người Việt mới.

Quan chức thì chạy chức chạy quyền rồi sau đó phải tận lực vơ vét để “bù lỗ”, phải cho con em vào ngồi đầy công sở nào “ngon ăn”, vì làm quan không phải để lo cho dân mà là để kiếm thật nhiều tiền, để làm rạng danh dòng họ.

Người dân làm cái việc đơn giản hàng ngày như đi trên đường cũng phải vi phạm luật giao thông từ vài giây đèn đỏ cho tới trèo lên vỉa hè. Đơn giản hơn nữa, là xếp hàng mua đồ cũng phải chen ngang, lấn dọc, vào bệnh viện thì cũng đi cửa sau, làm dịch vụ cho nhanh… Sự chân thật không có chỗ khi văn hóa giả dối lên ngôi.

Gần đây nhất là sai phạm giáo dục tại Hà Giang, đăng trên tờ Lao Động có bài viết về nghi án giám đốc sở GD-ĐT Hà Giang “đánh một mẻ lớn” khi còn khoảng 72 ngày nữa là về hưu. (Ảnh: Lao Động)

“Ác” thay cho “Thiện”

“Thời xưa đi học… Học đến sách Minh tâm thì nhớ câu: ‘Cái mà mình không muốn, thì đừng làm cho người khác’” – (Trích Hà Nội thanh lịch), đó là lời cụ Hoàng Đạo Thúy chia sẻ trong cuốn sách cuối cùng của mình. Đó chính là cái đức Thiện của văn hóa truyền thống mãi luôn là kim chỉ nam đúng đắn cho con người mọi thời đại. Cái thời mà cụ nhắc đến đó cũng chỉ cách chúng ta khoảng 2 thế kỷ. Hơn 200 năm sau, những gì cổ nhân dạy đã được con cháu sáng tạo thành ngược lại hoàn toàn. Đó là làm gì cũng phải nghĩ đến bản thân trước tiên.

Cách đây chỉ vài chục năm, liệu có ai nghĩ được, cụm từ “người Việt đầu độc người Việt” lại trở nên phổ biến và không còn là điều gì quá sốc như bây giờ. Đến nông dân trồng rau cũng phân ra hai luống, một bên phun thuốc để đem bán cho đồng bào mình, một bên organic cho sạch sẽ để gia đình mình ăn. Thực phẩm sạch lên ngôi với giá đắt gấp 2, gấp 3 thực phẩm “bình thường”, mà đáng lẽ đồ sạch phải là điều đương nhiên người tiêu dùng được hưởng chứ không phải đặc cách dành cho người giàu.

Báo Tuổi trẻ ngày 22/03/2016 đăng một bản tin với cái tít gây sốc “Trên 6 triệu con heo xơi chất cấm vô bụng dân Việt”. Năm 2014, Tổ chức Y tế thế giới cho biết, mỗi năm ở Việt Nam có thêm 200.000 người mắc ung thư và 70.000 chết vì căn bệnh này. Với tỷ lệ đó, Việt Nam trở thành một trong những quốc gia hàng đầu thế giới về tỷ lệ mắc và chết vì ung thư. Nguyên nhân chính đến từ thực phẩm nhiễm bẩn. Nhưng dường như những thông tin như thế này không còn làm người Việt thấy choáng váng nữa, họ chỉ đơn giản là tự tìm cách bảo vệ mình hoặc tặc lưỡi cho qua và sống chung với lũ.

Năm 2016 trên tờ Tuổi Trẻ đưa tin hơn 6 triệu con heo xơi chất cấm vô bụng dân Việt, Người Việt đang đầu độc chính mình, chắc có lẽ thế mà tỉ lệ ung thư và các bệnh hiểm nghèo tăng chóng mặt. (Ảnh: Blikk)

Cái ác không chỉ thể hiện ở việc bất chấp mọi cách để làm giàu, chà đạp lên lợi ích của người khác với tầm nhìn ngắn ngủn vì chỉ thấy cái lợi của bản thân. Cái ác của người Việt ngày nay còn thể hiện ở mọi ngôn từ, lời nói, dù ở trên mạng xã hội nơi người ta không phân biệt nổi ảo và thật cho đến ngoài đời thường.

Truyền thông đầy rẫy những tít báo với từ ngữ như “bóc phốt”, “tố”, “ném đá”, “chơi khăm”, “không đội trời chung”, “thảm họa”… Ngôn từ của cả một thế hệ mới thì toàn “chém gió”, “chết đi!”, “ngu như…”, “mù à?”, “điên à?”, “thích chết à?”… Trên mạng xã hội thì đủ mọi cấp bậc của ngôn từ mang tính sát thương, người ta cũng sẵn sàng chửi bới nhau, mạt sát, thóa mạ, phán xét bằng lời cay nghiệt từ những chuyện nhỏ bé như anh chàng nào đó khoe khoang về độ sành điệu cho đến người này cướp chồng của người kia… Và tất nhiên với những vấn đề “nóng” trong xã hội, thì họ bàn luận bằng đủ loại góc nhìn, nhưng chẳng mấy khi có tính chất đóng góp, khách quan và rộng lượng.

Từ sự giả dối, ác mồm ác miệng, ác cả trong hành động vụ lợi chăm chút cho bản thân mặc kệ người khác, tất yếu sẽ đi kèm với một thứ văn hóa đầy tính thù địch khác.

Khi chúng ta đang lạc lõng giữ một xã hội đầy góc nhìn đấu tranh, đấu tranh vì điều này điều khác, vậy phải chăng ngôn từ của chúng ta cũng đang bị biến dạng méo mó. (Ảnh: Dinside).

“Tranh đấu” từ những điều nhỏ nhặt nhất

Xã hội Việt Nam sau mấy chục năm kết thúc chiến tranh, vẫn ám ảnh bởi sự tranh đấu đến kỳ lạ. Trên các phương tiện truyền thông và ở mọi ngõ ngách của cuộc sống thời bình, người ta vẫn dùng những từ như “chiến sĩ”, “mặt trận”, “xung phong”, “xung kích”, “đấu tranh”, “chiến đấu”… “Thi” thì phải đi kèm với “đua”, “phòng” thì phải đi đối với “chống”. Thật ra chỉ cần làm thật tốt hết sức những gì mình có thể thì sẽ đạt kết quả tốt, không cần phải đua với ai. Và những cái xấu tự nó cũng không thể tồn tại nếu ai cũng làm việc tốt, vậy sao cần chống cái xấu, mà không phải là làm thật tốt cái ta có thể làm được, cái xấu tự nó sẽ mất đi.

Ừ thì cứ cho là có thể dùng từ chống lại những thứ như tham nhũng, đói nghèo đi (mà thực tế là nó không thể tồn tại nếu con người không tạo ra nó, không biết chống là chống ai?)… nhưng ảo tưởng thành quen khi nghĩ có thể chống lại được cả thiên tai thì hiếm thấy có quốc gia nào. Vậy mà chúng ta vẫn “chống” cả lũ lụt từ bao lâu nay.

Hiện vẫn chưa rõ những thứ chúng ta hô chống lại đó có suy yếu được không, nhưng rõ ràng là tự chúng ta lại hình thành một tâm lý “kháng chiến”, phân định lằn ranh “địch – ta” với ngay chính những người xung quanh mình. Trong công tác thì phải đạt “chiến sĩ thi đua”, nỗ lực trong cuộc sống thì gọi là “phấn đấu”, như thể muốn vươn lên thì ta nhất định phải đấu với ai đó.

Với thứ văn hóa tranh đấu đó, chúng ta cảnh giác, hoài nghi và phán xét mọi sự khác biệt. Không có môi trường cho tinh thần khoan dung và sáng tạo phát triển. Người với người chỉ toàn hằm hè, thiếu tin tưởng và đố kỵ.

Người ta lo sợ khi chân thành tin tưởng vào điều mà lại bị lừa gạt, thì bản thân sẽ tổn thương sâu sắc. Càng chân thành càng bị tổn thương mãnh liệt, họ càng biểu hiện ra tâm lý cảnh giác cao độ, thậm chí đi đến cực đoan, không tin tưởng bất kỳ ai.

Người Việt trở nên hung hăng hơn, tưởng chừng như sự căng thẳng luôn hiện hữu và chỉ cần động đến cái tôi đó thì sẵn sàng động thủ, âu cũng vì cái Giả – Ác – Đấu đã ăn sâu vào trong tiềm thức, thay vì thông cảm, con người lại đấu đá lẫn nhau. (Ảnh: DNVN)

Người Việt thời nay hay phán xét thành công của người khác để giảm bớt cảm giác thua kém. Họ sẵn sàng chửi bới, hoặc nhẹ nhàng hơn thì cáu gắt khi chẳng may có ai đó chặn đường xe của mình. Họ chà đạp lên quyền lợi của người khác, chen lấn, cướp giật để tiến nhanh hơn hay đơn giản chỉ là để có được đồ ăn hạ giá.

Không cần phải dẫn chứng đầy đủ để chứng minh sự tồn tại của thứ văn hóa Giả – Ác – Đấu nói trên, bởi chỉ cần nhìn quanh môi trường chúng ta đang sống, những người chúng ta quen biết, bạn sẽ chắc chắn gặp một vài trường hợp của thứ văn hóa này đang hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày.

Giả – Ác – Đấu là thứ văn hóa mang tính hủy diệt

Văn hóa giàu bản sắc, thuần thiện, tốt đẹp thì sẽ là sức mạnh của cả một dân tộc. Nhưng nếu là thứ văn hóa xấu xí, nó sẽ luôn là vật cản, ngăn trở con người hoàn thiện bản thân, phát triển xã hội bền vững, thịnh vượng. Với văn hóa Giả – Ác – Đấu, xã hội sẽ không khác gì một vườn thú, cạnh tranh, sinh tồn và đầy hỗn loạn. Bạn trách cứ người khác, lên án thực trạng xã hội, bạn lo lắng cho tương lai của con cái mình, thế nhưng mọi người ai cũng có góp chút sóng mà thành bão.

Chúng ta kêu gọi phải đoàn kết dân tộc, phát huy sức mạnh dân tộc, nhưng dân tộc với khái niệm ngay sát sườn là môi trường chúng ta đang sống thì lại là những con người mang trong mình văn hóa Giả – Ác – Đấu đến lạnh người. Nếu muốn đột phá, muốn vươn mình đứng dậy, tự tin bước ra thế giới, tự hào khi được nhắc tới là người Việt Nam, trước hết bạn phải loại bỏ thứ văn hóa mới mẻ nhưng đầy tính hủy diệt này.

Giả – Ác – Đấu chính là chống lại Chân – Thiện – Nhẫn, những giá trị nhân văn, phổ quát nhất của nhân loại mọi thời đại. Thay vì Chân thành, trung thực, người ta lại giả dối, lừa lọc. Thay vì Thiện lương, nhân ái, người ta lại ác độc, thâm hiểm. Thay vì Nhẫn nại, hòa ái, người ta lại đấu tranh, đầy hiềm khích. Thứ văn hóa mới đang ngang nhiên chống lại những điều đương nhiên mà con người phải có để có thể chung sống hòa bình và thịnh vượng, vậy thì tất nhiên nó sẽ là rào cản cho sức mạnh dân tộc.

Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ, một ý thức vì người khác, bởi vì đơn giản: Khi ta tặng bạn hoa hồng tay ta còn vương mãi mùi hương. (Ảnh: ĐKN)

Vậy thì thay vì chỉ ngồi chửi rủa anh hàng xóm lớn mạnh đang ngày đêm gây hấn với chúng ta, thay vì nói xấu lẫn nhau, bêu rếu về người Việt xấu xí giữa làn sóng hội nhập đầy thách thức. Lòng yêu nước, tự hào dân tộc nên được hiện thực hóa từ những việc nhỏ nhặt nhất. Hãy cùng nhau dẹp bỏ thứ văn hóa Giả – Ác – Đấu, quay trở về với Chân – Thiện – Nhẫn để quy tụ sức mạnh.

Bởi một xã hội có Chân – Thiện – Nhẫn thì sẽ có sự ổn định, sự thịnh vượng, có môi trường tốt cho những đột khởi tích cực, và trên hết là có niềm tin. Khi tất cả mọi người dân đều tin tưởng lẫn nhau, tin tưởng vào quốc gia, vào những giá trị mà mình đại biểu và tin tưởng rằng làm điều tốt thì sẽ được đền đáp, thì đó chính là một tập thể hùng mạnh nhất.

Thuần Dương / Đaikynguyen