Biệt thự đẹp như cổ tích của tỷ phú Mỹ

Tỷ phú Neil Kadisha vừa chi khoảng 25 triệu USD để sở hữu một căn biệt thự sang trọng ở tiểu bang California, Mỹ vào đầu tháng 10/2020.

ty phu anh 1
Bất động sản mà vị tỷ phú Mỹ vừa mua tọa lạc tại khu Beverly Hills giàu có của thành phố Los Angeles.
ty phu anh 2
Căn biệt thự có diện tích khoảng 985 m2 với 5 phòng ngủ và 9 phòng tắm, được thiết kế và xây dựng vào những năm 1980.
ty phu anh 3
Nhiều không gian sinh hoạt bên trong ngôi nhà mang vẻ đẹp cổ điển, tựa như trong truyện tranh cổ tích với những nội thất cầu kỳ.
ty phu anh 4
Phòng khách rộng rãi, thoáng đãng, hướng ra không gian sân vườn. Căn phòng nổi bật với đèn chùm, lò sưởi và nhiều chi tiết tinh xảo.
ty phu anh 5
Phòng gia đình có điểm nhấn là bộ sofa sặc sỡ, bắt mắt. Tại đây còn có một khu vực ăn uống nhỏ nhắn.
ty phu anh 6
Nhà bếp rộng lớn, thông thoáng, được trang hoàng với sàn gỗ cứng, gạch ốp tường cầu kỳ, và nhiều trang thiết bị nấu nướng hiện đại, cao cấp.
ty phu anh 7
Phòng ăn rộng lớn, trang trọng, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, nằm trong một không gian được thiết kế cởi mở.
ty phu anh 8
Phòng đọc sách với tường lát gỗ cứng được bài trí tinh tế, hài hòa. Điểm nhấn ở đây là bộ ghế màu xanh navy.
ty phu anh 9
Những tiện ích thư giãn nổi bật trong khuôn viên biệt thự có thể kể đến sân tennis và hồ bơi.
Minh Đức / Zing.

Ngủ yên Hà Nội

Thơ với Nguyễn Hoàng Nam như sợi khói vương trong góc quán quen, như giọt đắng thấm đẫm thời gian của người, như những riêng tư, kín đáo của Hà Nội khép nép giữ mình giữa phố đông.

Hà Nội giấu trong mình những gì

Hà Nội chẳng biết đâu

Ta từng giấu mùa thu trong đôi mắt của một người con gái

Sáng hôm nay trời bỗng xanh mê mải

Chắc là nàng vừa ngước mắt lên cao

Hà Nội giấu nắng vàng trong tán lá xôn xao

Giấu mùi phố dịu dàng một ngày mênh mông gió

Giấu những mối tình trong lành như ngọn cỏ

Của chuỗi ngày xa vắng nối nhau đi

Hà Nội giấu buồn vui trong quán vắng thầm thì

Người ra đi chẳng bao giờ trở lại

Ly cà phê đợi chờ khắc khoải

Chỉ gió lùa qua cửa cũ thân quen

Hà Nội một thời của anh và em

Giấu nhiều lắm những hồn nhiên thơ dại

Con đường cũ tình cờ anh quay lại

Cứ một bước chân lại vấp một ngày xưa.

Hà Nội hôm nay giấu một trận mưa

Trong quán cũ những bài ca cũ

Khe cửa cũ ly cà phê cũ

Anh lặng nhìn điều đã mất từ lâu.

Hà Nội giấu trong mình những gì

Hà Nội chẳng biết đâu.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:

Đọc thơ Lu (Nguyễn Hoàng Nam), cảm nhận đầu tiên là một sự thanh thản, dễ chịu. Điều đó thường không dễ thấy ở những bài thơ vì sứ mệnh nào đó đã đánh mất chính mình.

Thơ Lu như hạt nắng, hạt mưa, như hơi thở hay mầm cây hé sáng, cứ hồn nhiên mọc vào ngày tháng. Chẳng tuyên ngôn gì, cũng chẳng xem thơ ca là nghiệp dĩ trọng đại.

Với Lu, thơ có lẽ cũng như sợi khói vương trong góc quán quen xưa cũ, như giọt đắng thấm đẫm thời gian của người, như những riêng tư, kín đáo của Hà Nội khép nép giữ mình giữa phố đông

Nguyễn hoàng Nam / Sách hay / Zing

Lạ mắt hồ nước cầu vồng giữa sa mạc nước Mỹ

Lạ mắt hồ nước cầu vồng giữa sa mạc nước Mỹ
Chiêm ngưỡng cảnh quan kỳ lạ của một hồ nước đủ màu giữa khu vực núi đá đỏ vùng Utah, nước Mỹ

Hình ảnh bảy sắc cầu vồng nổi bật trên vùng núi đá đỏ hồ nước nhân tạo của công ty sản xuất kali lớn nhất Mỹ, Intrepid Potash, nằm dọc theo con sông Colorado, cách Moab, Utah 30 km về phía tây.

Lưu vực Paradox, bang Utah là mỏ kali lớn trên thế giới với trữ lượng 2 tỷ tấn, được hình thành cách đây khoảng 300 triệu năm và ngày nay nằm dưới bề mặt khoảng 1.200 mét.

Để lấy được kali nhà máy tạo ra những hồ nước được lót cao su ở dưới đáy để giữ kali dựa vào quá trình bốc hơi nhờ ánh mặt trời. Hồ nước này rộng khoảng 1,5 km2, sau khi nước bốc hơi hết, kali sẽ ở được giữ lại ở lớp dưới cùng.

Lạ mắt hồ nước cầu vồng giữa sa mạc nước Mỹ - Ảnh 1.
Lạ mắt hồ nước cầu vồng giữa sa mạc nước Mỹ - Ảnh 2.

Hồ nước cầu vồng là sản phẩm nhân tạo do con người tạo ra

Phải mất khoảng 300 ngày để nước bốc hơi hết và người ta mới thu được lượng kali kết tinh.

Không giống như các hồ nước nhiều màu sắc ở các khu vực khác do sự có mặt của một số loại tảo tự nhiên, màu sắc tươi sáng ở hồ nước Utah hoàn toàn là nhân tạo

Những công nhân ở nhà máy đã bơm vào hồ thuốc nhuộm giúp hấp thụ ánh sáng mặt trời nhanh hơn, tốt hơn, và đẩy nhanh quá trình bay hơi. Một khi kali và muối còn lại ở lớp dưới dùng, chúng sẽ được tập hợp và đưa đi xử lý.

Được biết, phần lớn trữ lượng kali trên thế giới đến từ các đại dương cổ đại từng bao phủ khắp bề mặt Trái Đất nhưng nay đã biến thành đất liền.

Lạ mắt hồ nước cầu vồng giữa sa mạc nước Mỹ - Ảnh 4.
Lạ mắt hồ nước cầu vồng giữa sa mạc nước Mỹ - Ảnh 5.

Hồ nước nhiều màu sắc nổi bật giữa vùng núi đá ở bang Utah, Mỹ

Sau khi nước bốc hơi, muối kali kết tinh thành những lớp kali lớn. Theo thời gian, sự biến động của lớp vỏ Trái Đất đã chôn vùi những lớp trầm tính này dưới hàng nghìn mét đất rồi trở thành quặng kali.

Riêng Intrepid Potash sản xuất từ 700 đến 1.000 tấn kali mỗi ngày từ khu mỏ này. Mỏ mở cửa từ năm 1965 và Intrepid Potash dự kiến sẽ khai thác thêm ít nhất 125 năm nữa trước khi lượng quặng kali cạn kiệt.

Theo Infonet / Shoha

Bộ tứ kim cương và thế cờ vây “ép” Trung Quốc

Bộ tứ kim cương và thế cờ vây “ép” Trung Quốc

Các nhà lãnh đạo trong nhóm Bộ tứ kim cương gồm Mỹ, Ấn Độ, Nhật Bản và Australia. Ảnh: Reuters

“Bộ tứ kim cương” bao gồm Nhật Bản, Mỹ, Australia và Ấn Độ đang hy vọng sẽ tạo ra “quyền lực mới” trong trật tự thế giới nhằm cân bằng những lợi ích cho các bên và đối phó với Trung Quốc.

Đầu tháng 10 vừa qua, tại Tokyo, Ngoại trưởng 4 nước Mỹ, Nhật Bản, Australia và Ấn Độ đã gặp nhau, thảo luận về biện pháp hợp tác song phương và đa phương nhằm kiềm chế ảnh hưởng của Trung Quốc đang nổi lên cả ở kinh tế và quân sự trong khu vực.

Sự liên kết 4 nước này, hay còn gọi là “Bộ tứ kim cương” dựa trên sáng kiến của Cựu Thủ tướng Nhật Bản Abe Shinzo, sau đó được đẩy lên thành một mối quan hệ đặc biệt giữa bối cảnh Ần Độ đang căng thẳng với Trung Quốc trong vấn đề biên giới còn Australia hối thúc một cuộc điều tra quốc tế về nguồn gốc phát sinh virus SARS-CoV-2 làm chao đảo cả thế giới. Nhật Bản và Mỹ thì gay gắt về hành động đơn phương của Trung Quốc mang tính quân sự tại Biển Đông và Biển Hoa Đông.

Chính vì vậy, Ngoại trưởng Nhật Bản Motegi Toshimitsu cho rằng đây là cuộc gặp có ý nghĩa về một giá trị bất biến mà Nhật Bản làm chủ đạo. Hơn thế nữa, Ngoại trưởng Mỹ mong muốn tạo ra một Liên minh các nước dân chủ mới nhằm đối kháng với Trung Quốc, đồng thời cũng mong muốn phát triển một đồng minh đa quốc gia giống như NATO, trong đó bao gồm thêm các nước như Hàn Quốc và Việt Nam.

Như vậy, tân Thủ tướng Suga Yoshihide mong muốn tiếp tục thực hiện chính sách ngoại giao của người tiền nhiệm, đó là xây dựng khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do.

Đây là lần thứ 2 Ngoại trưởng 4 nước trên gặp nhau. Lần thứ nhất, cuộc gặp này được tổ chức vào tháng 9 năm ngoái tại Mỹ.

Mỹ

Chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đang gây sức ép với Trung Quốc ở hai mặt quân sự và ngoại giao với 2 cáo buộc: thứ nhất là Trung Quốc đã gây hỗn loạn thế giới do giấu thông tin về đại dịch Covid-19 bắt đầu từ Vũ Hán, khiến các nước phải hứng chịu hậu quả; thứ hai là Trung Quốc gia tăng hành động quân sự tại khu vực Biển Đông và Hoa Đông.

Quốc hội Mỹ cũng bày tỏ lo ngại trước việc vào tháng 4 năm nay, trong lúc cả thế giới đang chống chọi với đại dịch Covid-19 thì Trung Quốc đã phái tàu Liêu Ninh tới khu vực Biển Đài Loan, gây áp lực quân sự đối với Đài Loan (Trung Quốc). Sau đó vào tháng 7, Hải quân Trung Quốc đồng loạt diễn tập quân sự cùng lúc tại 3 khu vực là Biển Đông, Biển Hoa Đông và Hoàng Hải. Ngay sau đó, Hải quân Mỹ cũng đã phái 2 hàng không mẫu hạm tới khu vực Biển Đông thực hiện diễn tập quân sự. Việc cả hai bên thực hiện diễn tập quân sự với quy mô lớn tại cùng khu vực là việc chưa từng có.

Tiếp tới, tháng 4, quân đội Trung Quốc bắn 4 phát tên lửa tầm trung hướng vào Biển Đông. Căng thẳng giữa Mỹ – Trung được đẩy lên một nấc mới. Ngay sau đó, Mỹ đã phái tàu sân bay đến khu vực Biển Đông nhằm ngăn chặn hành vi của Trung Quốc.

Về mặt ngoại giao, Mỹ cũng đã đưa ra chính sách ngoại giao đối kháng với Trung Quốc, cụ thể là việc chuyển đổi lâp trường sẽ cùng giải quyết vấn đề cùng các nước đương sự có tranh chấp về lãnh thổ. Tháng 7, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đã ra tuyên bố các yêu sách của Trung Quốc ở Biển Đông là “hoàn toàn phi pháp”, đồng thời sẽ hỗ trợ các nước liên quan bao gồm Philippines đối kháng với Trung Quốc.

Trong một cuộc trả lời phỏng vấn riêng với báo chí Nhật Bản, Ngoại trưởng Mike Pompeo cho rằng thế giới đã chịu “uy hiếp” của Trung Quốc trong thời gian dài, đồng thời phê phán nước này đang có những hành động quân sự vượt quá giới hạn tại Biển Đông và Hoa Đông. Đây là một chủ đề khẩn cấp của cộng đồng quốc tế. Do đó, các nước trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương mà đầu tiên là Nhật Bản cần phải hợp tác chặt chẽ, đối phó với những hành vi đó của Trung Quốc.

Hội nghị Ngoại trưởng 4 nước Nhật-Mỹ-Australia và Ấn Độ tại Nhật Bản vừa qua là để thống nhất việc phản đối hành vi của Trung Quốc, đảm bảo thực hiện khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và cởi mở. Không chỉ có 4 nước trên mà cả Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) cũng cần phải có giá trị quan chung trong việc đối phó với Trung Quốc vì những hành động uy hiếp kẻ yếu bằng quân sự.

Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Stephen Biegun trong một sự kiện ngoại giao giữa Mỹ và Ấn Độ được tổ chức vào tháng 8 năm nay cũng đã thừa nhận rằng, hiện nay ở khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương chưa có một tổ chức đa quốc gia nào được hoạt động giống như tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO). Do đó, trong tương lai cần phải phát triển khối đồng minh đa quốc gia giống như NATO đã từng làm.

Tuy vậy, trong 4 nước này, tuy có những thống nhất chung, nhưng Mỹ-Nhật thì mạnh mẽ phản đối việc Trung Quốc mở rộng hoạt động tại khu vực Biển Đông và Hoa Đông, nhưng Australia và Ấn Độ vẫn coi trọng quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Đây được coi là điểm khác biệt trong lập trường của 4 nước hiện nay.

Dù vậy, kể từ tháng 4 năm nay, khi Thủ tướng Australia Scott Morrison kêu gọi việc điều tra độc lập về nguồn gốc phát sinh đại dịch Covid-19, thì quan hệ Australia-Trung Quốc rơi vào trạng thái nguội lạnh. Trong khi đó, vào tháng 6, tại khu vực biên giới Ấn Độ-Trung Quốc, quân đội hai nước đã xảy ra đụng độ khiến 20 binh sĩ Ấn Độ tử vong. Theo các chuyên gia Mỹ, đây là cơ hội để Ấn Độ với Mỹ-Nhật Bản và Australia tiến lại gần nhau, hợp tác chặt chẽ về mặt an ninh trong tương lai.

Tháng sau, cuộc bầu cử Mỹ sẽ diễn ra, dù Tổng thống Mỹ là ai, theo Ngoại trưởng Mike Pompeo thì việc tiếp tục tăng cường hợp tác 4 nước hướng tới cấu trúc mạng lưới “bao vây” Trung Quốc vẫn là mục đích chính trong chính sách ngoại giao của Mỹ.

Australia

Đồng minh với Mỹ là trụ cột trong chính sách ngoại giao của Australia. Trong bối cảnh quan hệ Australia – Trung Quốc đang nguội lạnh, Australia mong muốn tăng cường hợp tác với Mỹ, Nhật Bản và Ấn Độ cả ở lĩnh vực an ninh và kinh tế.

4 năm trước, vào năm 2016, sau sự kiện một Thượng nghị sĩ Australia được cho là đã nhận tiền từ 1 công ty của Trung Quốc để ủng hộ lập trường của Trung Quốc ở Biển Đông, dư luận trong nước dậy sóng, khiến quan hệ Trung Quốc – Australia trở nên căng thẳng. Tháng 4/2020, Trung Quốc đáp trả Australia việc nước này yêu cầu điều tra độc lập về nguồn gốc phát sinh dịch Covid-19 bằng hành động đình chỉ nhập khẩu một phần các sản phẩm thịt từ Australia.

Đáp trả lại, Australia đã hợp tác với Mỹ, thống nhất trong Hội nghị Bộ trưởng 2+2 (Ngoại giao và Quốc phòng), không thừa nhận chủ trương về quyền lãnh thổ của Trung Quốc tại Biển Đông. Ở mặt kinh tế, Australia và Nhật Bản, Ấn Độ đã họp trực tuyến trong tháng 9 vừa qua, thống nhất tăng cường “chuỗi cung ứng toàn cầu” tại khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương ở mặt hàng là thiết bị ô tô và vật tư y tế ngay cả trong khi đại dịch Covid-19 lây lan. Thủ tướng Australia cũng đã điện đàm với Thủ tướng Nhật Bản, cam kết sẽ thăm Nhật Bản trong thời gian sớm nhất có thể.

Nhà nghiên cứu chính sách ngoại giao khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương Ashley Townshend thuộc Trung tâm nghiên cứu Mỹ Đại học Sydney cho rằng, Trung Quốc cũng đã “nắm trong tay” ý tưởng của Mỹ-Nhật-Australia-Ấn Độ. Nếu không để phải nhận áp lực từ Trung Quốc, 4 nước này phải đảm bảo được “chuỗi cung ứng” mà cụ thể là các sản phẩm, hàng hóa chủ yếu trong khu vực một cách ổn định. Trong đó, Australia bên cạnh tăng cường hợp tác kinh tế với Mỹ, Nhật Bản và Ấn Độ, cũng phải kết nối được việc hợp tác đó để phát triển nền kinh tế trong nước.

Ông cũng chỉ ra rằng, trong bối cảnh Trung Quốc tiếp tục gia tăng sức ảnh hưởng ra thế giới một cách bất chấp, chính quyền Mỹ cũng chưa có khả năng thay đổi chính sách ngoại giao, thì quan hệ hợp tác giữa Australia và Nhật Bản là vô cùng quan trọng trong chính sách ngoại giao của mỗi nước, vốn không thể thiếu để đảm bảo khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương ổn định và tự do.

Ấn Độ

Ấn Độ được coi là nước có chính sách ngoại giao không mấy thay đổi đối với các nước trên. Tuy nhiên, tình hình thế giới biển động gần đây đã khiến nước này đã tăng cường hơn mối quan hệ với Mỹ, Nhật và Australia, nhất là ở lĩnh vực an ninh.

Sau sự kiện đụng độ giữa binh lính Trung Quốc và Ấn Độ tại khu vực biên giới khiến 20 binh sĩ Ấn Độ thiệt mạng vào hồi tháng 6 vừa qua, Ấn Độ đã ký Hiệp định Thu nhận và dịch vụ tương hỗ (ACSA) với Nhật Bản vào tháng 9 với mục đích có thể cung cấp cho nhau lương thực, nhiên liệu và một số mặt hàng khác trong quân đội 2 nước.

Đồng thời, Ấn Độ thường xuyên tham gia Hội nghị 2+2 với Mỹ, tăng cường hợp tác quốc phòng với Australia trong khuôn khổ chiến lược khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở. Theo đó, Ấn Độ tiến hành tập trận định kỳ với Nhật, Mỹ và khả năng Australia cũng sẽ tham gia tập trận định kỳ vào nhóm này.

Ở lĩnh vực kinh tế, Ấn Độ cũng tích cực thúc đẩy chính sách “Decoupling” nghĩa là “tách rời tương quan”, dần thoát ảnh hưởng quá lớn về kinh tế từ Trung Quốc vốn đã tồn tại từ lâu. Nhất là sau dịch Covid-19 và xung đột biên giới Trung-Ấn, chủ nghĩa “phản đối Trung Quốc” đang dần nóng tại Ấn Độ, khiến chính quyền Ấn Độ phải chuẩn bị “tâm thế” mới

Chính quyền Thủ tướng Modi trong vòng nửa năm trở lại đây trừ lĩnh vực an ninh, đã siết chặt lại quy chế đầu tư trực tiếp từ Trung Quốc vốn tự do thực hiện từ trước đó, đồng thời cấm sử dụng phần mềm TikTok và máy điện thoại do Trung Quốc sản xuất. Bên cạnh đó, để tham gia vào “chuỗi cung ứng toàn cầu” như đã cam kết cùng các nước khác, Ấn Độ “mạnh tay” chuyển hoạt động của nhiều công ty từ Trung Quốc về nước.

Giáo sư Srikanth Kondapalli thuộc trường Đại học Neru, chuyên nghiên cứu về Ấn Độ nhận định rằng, trước kia, phi đồng minh là phương châm chính của Ấn Độ trong chính sách ngoại giao nhưng những biến động gần đây, nhất là trong quan hệ với Trung Quốc đã làm thay đổi chính sách ngoại giao của Ấn Độ.

Vì vậy, trong bối cảnh hiện tại, Ấn Độ mong muốn tăng cường hợp tác gây áp lực đối với Trung Quốc.

Như vậy “Bộ tứ kim cương” bao gồm Nhật-Mỹ-Australia-Ấn Độ đang hy vọng sẽ tạo là một “quyền lực mới” trong trật tự thế giới nhằm cân bằng những lợi ích cho các bên một cách công bằng, song thực tế ra sao vẫn cần thời gian trả lời./.

Bùi Hùng / VOV

Đế chế Nga rộng lớn đã ra đời như thế nào?

Đế chế Nga rộng lớn đã ra đời như thế nào?

Đế chế Nga. Ảnh: Russia Beyond.

Đế chế Nga từng là đế chế lớn thứ 3 trên thế giới. Vậy nó đã được tạo ra như thế nào? Câu chuyện xoay quanh sự ra đời của Đế chế này rất thú vị.

Trong tiến trình lịch sử, Đế chế Nga chiếm các vùng thuộc Đông và Bắc Âu, châu Á, và thậm chí cả Bắc Mỹ. Đây từng là quốc gia lớn thứ 3 trong lịch sử loài người, chỉ đứng sau Đế chế Anh (xếp thứ 2) và Đế chế Mông Cổ của Thành Cát Tư Hãn (xếp thứ nhất).

Pi-e Đại đế đã làm gì để tạo ra Đế chế Nga?

Vào đầu thế kỷ 18 trong số các quốc gia châu Âu, Nga là một nước mới. Thậm chí danh hiệu quân vương của Nga, tức Sa hoàng, cũng là một điều gì đó khá khó hiểu đối với nhiều người châu Âu. Vô số lần trước đó, Pi-e đã được người châu Âu nhắc đến như là “Hoàng đế Nga”, chẳng hạn trong lần ông thăm Anh Quốc, hồi tận năm 1698. Mức độ rộng lớn của lãnh thổ Nga (đặc biệt là so với các quốc gia châu Âu) ám chỉ rằng vị quân vương này phải hơn một vị quốc vương, nhưng không chỉ có thế.

Từ năm 1706, Pi-e lần đầu tiên trong lịch sử Nga đã tặng cho một số bề tôi của mình (tư lệnh Boris Sheremetev, chính khách Nikita Zotov, Đô đốc Fyodor Apraksin, và những người khác) danh hiệu “Bá tước”. Năm 1707, Alexander Menshikov là nam giới đầu tiên ở Nga trở thành Thân vương không phải do xuất thân mà là theo mệnh lệnh của Sa hoàng. Mà ở châu Âu, quyền trao tước hiệu như bá tước và thân vương thuộc về các hoàng đế. Năm 1710, một năm sau chiến thắng ngỡ ngàng của Nga trước Thụy Điển trong trận chiến Poltava, đặc phái viên của Anh tại Nga, Charles Whitworth, trong bài phát biểu của mình đã gọi Pi-e Đại đế là “Kaiser” (tương tự cái tên Kaiser hay Hoàng đế của Đế chế La Mã Thần thánh tồn tại cho đến đầu thế kỷ 19).

Cuối cùng Pi-e Đại đế đã điều chỉnh các thể chế nhà nước của mình. Năm 1711, ông tạo ra Thượng viện Điều hành – đây rõ ràng là một động thái tôn vinh Viện nguyên lão của Đế chế La Mã. Thượng viện Nga là một hội đồng các công chức dân sự và chỉ huy quân sự cấp cao có quyền đưa ra các quyết định nhà nước trong trường hợp Sa hoàng vắng mặt. Sau này, vào các năm 1718-1719 bắt đầu quá trình tạo ra các bộ nhà nước tập trung, phân chia chức năng nhà nước giữa các thể chế tương ứng.

Đến năm 1721, toàn bộ việc chuẩn bị đã xong xuôi để công bố vị thế mới của nhà nước Nga và vị quân vương của nó.

Đế chế Nga rộng lớn đã ra đời như thế nào? - Ảnh 1.

Chân dung Pi-e Đại đế. Ảnh: Bảo tàng Nga.

Công bố Đế chế Nga

Việc tạo ra Đế chế Nga được công bố vào ngày 22/10/1721, đồng thời với việc tổ chức kỷ niệm Hiệp ước Nystad (ký kết giữa Sa quốc Nga và Đế chế Thụy Điển vào ngày 10/9/1721) chấm dứt Cuộc Đại chiến Bắc Âu với chiến thắng quyết định thuộc về Nga. Theo Hiệp ước này, Thụy Điển công nhận việc chuyển giao Estonia, Livonia, Ingria, và Đông Bắc Phần Lan sang Nga. Đối với người Nga, đây là một chiến thắng có ý nghĩa to lớn, bởi lẽ trước cuộc chiến này, Thụy Điển là cường quốc quân sự mạnh nhất châu Âu. Giờ đây niềm tự hào này, trên mọi phương diện, là thuộc về Nga.

Vào ngày 18/10/1721 (tức là 4 ngày trước buổi lễ long trọng nói trên), các thành viên của cơ quan quản lý của Giáo hội Chính thống giáo Nga đã lần đầu tiên chính thức nêu ra vấn đề phong Pi-e làm Hoàng đế Nga. Họ quyết định “cầu xin” Pi-e chấp nhận tước hiệu “Pi-e Đại đế, Cha của Tổ quốc, và Hoàng đế của Toàn Nga”.

Vào ngày 19/10 năm đó, quyết định trên được thông báo cho Thượng viện. Vào ngày 20/10, Thân vương Alexander Menshikov công bố quyết định này cho chính Pi-e, người được cho là đã liên tục từ chối nhận tước hiệu đó nhưng cuối cùng thì cũng ưng thuận

Vào ngày 22/10, một buổi lễ được tổ chức ở Nhà thờ Trinity Cổ kính (nhà thờ đầu tiên và cổ nhất của Saint Petersburg). Hơn 1.000 quan chức dân sự và quân sự tụ tập tại đó, và 125 tàu thuộc hạm đội Baltic xếp thành hàng trên sông Neva gần quảng trường Trinity. Bên trong nhà thờ này, Pi-e chấp nhận tước hiệu Hoàng đế. Sau nghi lễ nhà thờ, Đại pháp quan Gavriil Golovkin phát biểu, trong đó thay mặt cho Thượng viện, Giáo hội Chính thống giáo, và tất cả nhân dân Sa quốc Nga, đã yêu cầu Pi-e chấp nhận tước hiệu Hoàng đế.

Khi đón nhận danh hiệu trên, Pi-e Đại đế đã có bài phát biểu rất ngắn chỉ gồm 3 câu, cảm ơn Chúa về chiến thắng trước Thụy Điển, khuyến khích binh lính Nga tập luyện quân sự thêm, và kết luận rằng “điều phù hợp là làm việc vì lợi ích chung mà Chúa đã đặt ra trước mắt chúng ta… để nhân dân được yên vui”.

Cùng với Pi-e, người đã thay đổi tước hiệu từ Sa hoàng sang Hoàng đế, vợ ông cũng đổi tước hiệu từ vợ Sa hoàng thành Hoàng hậu.

Sau buổi lễ, một cuộc ăn mừng hoành tráng diễn ra, với pháo hoa được bắn trong gần 3 tiếng đồng hồ, việc ăn mừng do chính Pi-e Đại đế tổ chức và kiểm soát. Hoàng đế Pi-e uống rượu với các vị khách cho đến 3 giờ sáng và toàn bộ việc ăn mừng này kéo dài thêm một tuần nữa./.

Trung Hiếu / Theo VOV