Căn nhà có ‘công viên xanh’ trên sân thượng ở TP.HCM

Các thành viên gia đình trong ngôi nhà ở quận 12 (TP.HCM) có thể tập thể dục buổi sáng, hay thư giãn dưới bóng cây ngay trên nóc nhà của mình.

Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 1
Căn nhà được các kiến trúc sư của MDA Architecture xây dựng trên diện tích đất 450 m2 tại phường Tân Thới Nhất, quận 12, TP.HCM.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 2
Ngôi nhà được thiết kế theo nguyện vọng của chủ nhân, vừa là nơi thanh bình để thư giãn cuối tuần, vừa là khuôn viên ngập tràn cây xanh, ánh sáng và hoàn toàn riêng tư
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 3
Nhóm thiết kế đã quyết định tách ngôi nhà thành 2 phần với cách sắp xếp lệch tầng uốn lượn.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 4
Cách thiết kế này tạo ra sự riêng tư và tối ưu hóa không gian bên trong.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 5
Vì không gian trong nhà được sử dụng cho nhiều hoạt động di chuyển nên mỗi ban công và cầu thang được tùy chỉnh và thay đổi theo từng tầng để tránh lặp lại trong di chuyển và tối đa hóa công năng sử dụng.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 6
Cách thiết kế này cũng giúp không gian giữa các tầng được kết nối với nhau một cách thông suốt.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 7
Cây xanh và các vật liệu được lấy cảm hứng từ thiên nhiên, tạo ra một không gian sống thư giãn.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 8
Bên cạnh đó, nhằm khắc phục những hạn chế về không gian xanh, các KTS đã tạo nên một công viên trên sân thượng cho ngôi nhà.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 9
Ở đây, các thành viên trong gia đình có thể tập thể dục buổi sáng hay thư giãn dưới bóng cây ngay trên nóc nhà của mình.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 10
Căn nhà được thiết kế nhằm tạo ra nhiều không gian mở, giúp kết nối con người với thiên nhiên.
Can nha tai TP.HCM co cong vien xanh tren san thuong anh 11
Cầu thang được thiết kế xen kẽ, tạo ra những không gian độc đáo và có tính ứng dụng cao.

Hà Bùi Ảnh: Quang Tran / Zing

Hãy cho bản thân một phút ngừng lại!

Các chuyên gia tâm lý không giúp tôi điều trị được chứng lo âu, nhưng chỉ với 5 kỹ thuật tự khám phá ra, tôi đã vượt qua được mọi căng thẳng và giúp đỡ cho nhiều người gặp vấn đề tương tự

Tưởng tượng bản thân đang ở 25 năm sau

Chuyên gia gợi ý 5 kỹ thuật đơn giản giúp tôi tự giải phóng bản thân khỏi chứng lo lắng đã kéo dài cả thập kỷ: Hãy cho bản thân một phút ngừng lại! - Ảnh 1.

Những người mắc chứng lo âu thường coi những sự kiện hay một việc gì đó làm không tốt nghiêm trọng hơn bản chất của sự việc. Chúng ta có xu hướng phóng đại sự việc và tưởng tượng ra rất nhiều viễn cảnh tiêu cực. Nhưng trên thực tế, tất cả những lo lắng và hồi hộp đều lãng phí thời gian và năng lượng. Phương pháp được đưa ra là bạn hãy nhìn sự việc thông qua lăng kính của bản thân trong tương lai.

Nhắm mắt lại và tưởng tượng bạn 25 năm nữa trong tương lai.

Đánh giá thất bại của ngày hôm nay như thể đó là một ký ức xa xôi đã xảy ra cách đây 25 năm.

Từ viễn cảnh tương lai đó, bạn có nhớ những căng thẳng, lo lắng của ngày hôm nay không? Nó có quan trọng đến mức sẽ gắn bó với bạn suốt những năm qua không? Hãy suy nghĩ về vòng cung của cuộc đời bạn kể từ đó. Khả năng bạn sẽ nhớ ngày này như thế nào?

Nếu bạn nhớ nó, hãy đánh giá nó với lợi ích của khoảng cách 25 năm. Nó có ý nghĩa như thế nào? Nó đã ảnh hưởng đến nơi bạn đến trong cuộc đời như thế nào?

Kiềm chế sự tức tức giận bằng việc viết

Chuyên gia gợi ý 5 kỹ thuật đơn giản giúp tôi tự giải phóng bản thân khỏi chứng lo lắng đã kéo dài cả thập kỷ: Hãy cho bản thân một phút ngừng lại! - Ảnh 2.

Nhiều thế kỷ trước, Benjamin Franklin đã viết một bức thư tức giận cho một người bạn của ông tại Quốc hội Anh. Thay vì gửi nó, ông ta nhét bức thư vào ngăn kéo. Hành động này đã làm ông ta bớt giận. Abraham Lincoln gọi chúng là “những bức thư nóng giận”. Mark Twain cũng đã sử dụng biện pháp này để giải tỏa sự tức giận của mình.

Khi ai đó nói hoặc làm điều gì đó kích động bạn, đừng giữ trong lòng sự tức giận hoặc lên kế hoạch để ăn miếng trả miếng. Hít sâu, rút ​​bút và mảnh giấy ra, trút bỏ mọi cảm xúc lên nó. Sau khi viết xong, hãy xé tờ giấy đó. Bạn sẽ cảm thấy tâm trạng được cải thiện.

Đánh lừa bộ não

Nỗi sợ khi không thể giải thích sẽ biến thành lo lắng vì nó ngăn cản chúng ta theo đuổi mục đích và ước mơ của mình. Điều khiến chúng ta cảm thấy tức giận và lo lắng là chúng ta biết nỗi sợ đó là phi lý nhưng không thể ngừng nghĩ đến kết quả thất bại nếu làm việc gì đó. Để vượt qua nỗi sợ hãi phi lý, bạn chỉ cần đánh lừa bộ não của mình. 

Ví dụ, hãy hình dung bạn trong chiếc áo trắng của phòng thí nghiệm, tay cầm kẹp hồ sơ. Bạn đang thực hiện một cuộc thí nghiệm nào đó mà cuộc thí nghiệm này khiến bạn sợ hãi. Cuộc thí nghiệm này có thể cho ra bất kỳ kết quả nào và bạn không bị ảnh hưởng bởi kết quả đó, bạn chỉ quan tâm đến việc mang kết quả đi phân tích sau đó. Sau đó, bạn cầm bộ hồ sơ trong tâm thể sẵn sàng để ghi kết quả rồi thực hiện hành động mà bạn cảm thấy sợ hãi. Khi làm xong, hãy hình dung bạn đang ghi kết quả vào hồ sơ. 

Nghe có vẻ khó hiểu và kỳ quặc nhưng nó thực sự có tác dụng trong việc đánh lừa bộ não bạn.

Trở nên vô tư

Chìa khóa để thoát khỏi lo lắng là hãy tập cách không quan tâm. Khi bạn cảm thấy căng thẳng, hãy hít thở sâu. Lấy giấy bút. Viết ra tất cả những gì làm bạn choáng ngợp. Với mỗi điều bạn viết ra, hãy tự hỏi bản thân: “Nếu tôi bỏ qua điều này, điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra là gì? Tôi có thể sống với điều đó không? ”

Nếu câu trả lời là có, hãy nói: “Tôi không quan tâm” thật to và rõng rạc. Còn nếu câu trả lời là không, hãy viết ra một kế hoạch từ 1-2 câu để giải quyết vấn đề đó. Theo thời gian, bài tập này sẽ giúp ích cho tâm trí của bạn để loại bỏ những thứ nhỏ nhặt không quan trọng đang làm phiền cuộc sống của bạn.

Hãy dành thời gian riêng cho bản thân

Chuyên gia gợi ý 5 kỹ thuật đơn giản giúp tôi tự giải phóng bản thân khỏi chứng lo lắng đã kéo dài cả thập kỷ: Hãy cho bản thân một phút ngừng lại! - Ảnh 3.

Thomas Edison đã viết rằng: “Suy nghĩ tốt nhất được thực hiện trong sự cô độc. Điều tồi tệ nhất được thực hiện trong tình trạng hỗn loạn ”. 

Trong ba mươi phút mỗi ngày, hãy cách ly bản thân với những người khác, ngắt kết nối với công nghệ và tập thể dục nhẹ nhàng (đi bộ, đạp xe), dành thời gian trân trọng mọi thứ bạn có trong cuộc sống. Trong ba mươi phút của mình, bạn sẽ nhận ra rằng bất cứ điều gì có thể làm phiền bạn, đều không quan trọng. Sau đó, bạn sẽ cảm thấy sảng khoái và bình tĩnh hơn. 

Theo chia sẻ của Barry Davret – cây bút về trải nghiệm cuộc sống, năng suất và sáng tạo tại Medium

Lưu Ly / Theo Nhịp sống kinh tế

Toàn Quyền Paul Doumer nghĩ gì về dân Annam

Trích dẫn Chương 2 cuốn “Xứ Đông Dương” của Toàn Quyền Pháp Paul Doumer, xuất bản lần đầu vào năm 1905.

Xứ Đông Dương thuộc Pháp mà tôi được cử sang để cai trị bao gồm toàn bộ phần phía đông của bán đảo lớn Đông Dương. Người Anh sở hữu phía Tây và phía Nam của bán đảo này, cụ thể là Miến Điện và các Bang Mã Lai. Xiêm La ở giữa người Anh và chúng ta như một nước đệm. Về mặt địa lí xứ Xiêm La gắn kết chặt chẽ với phần Đông Dương thuộc Pháp hơn so với phần Đông Dương thuộc Anh; có thể nói xứ Xiêm La gắn liền với phần sở hữu của chúng ta. Biên giới giữa các xứ trong Đông Dương chỉ thuần túy là quy ước; ngược lại, biên giới giữa Xiêm La và Miến Điện là một bức tường núi non rất cao gần như không thể vượt qua được.

Sông lớn nhất Đông Dương là sông Mê Kông, dài gần 4.000 cây số. Chiều rộng khi nước xuống thấp đôi khi là một, thậm chí là hai cây số. Khi nước cao, sông như “không đáy, không bờ”. Trước khi ra tới Biển Đông, sông chia thành nhiều nhánh tươi mát cho Cao Miên và Nam Kì.

Sông Mê Kông là một con sông của Pháp xét về mặt địa lý và lịch sử. Chính người Pháp đã thám hiểm sông Mê Kông và giới thiệu nó với thế giới trong những tác phẩm nổi tiếng; chính nó đã chảy trên đất của Pháp ngay từ khi hình thành.

Tại Miến Điện, người Anh có được hai con sông lớn là sông Irrawaddy và sông Saluen. Xiêm La được tưới mát bằng sông Mê Nam, sông này có lưu vực gần như hòa vào lưu vực sông Mê Kông ở bên cạnh. Rất khó xác định đường phân thủy giữa hai con sông này. Cuối cùng, tại Bắc Kỳ có sông Hồng với hai nhánh chính là sông Đà và sông Lô. Các sông khác không đáng kể ra ở đây

2

(thân tri sưu tầm)

Từ khối núi Vân Nam hùng vĩ còn tách ra một nhánh núi chạy dài khắp Đông Dương gọi là dãy núi Trường Sơn. Ở phía bắc, khối núi này phát triển khắp Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Ai Lao, tạo thành các thung lũng cao, các cao nguyên, các đỉnh cao ở hai bên sông Lô, sông Hồng và sông Đà; ở phía nam, nó trải ra thành một cao nguyên rộng lớn là cao nguyên Trấn Ninh, trên có một số con sông lớn chảy ra vịnh Bắc Kỳ và về phía sông Mê Kông; cuối cùng là dãy núi Trường Sơn giảm nhanh ở phía Nam và lặn vào biển ở Ô Cáp.

Bờ biển phía đông Đông Dương ăn sát dãy núi Trường Sơn nên các sông suối ở đây nhìn chung rất ngắn và các đồng bằng ven biển thì nhỏ hẹp. Tuy nhiên phải nói rằng có hai con sông ở bắc Trung Kỳ rất rộng; đó là sông Mã chảy qua các tỉnh Thanh Hóa giàu có và sông Lam chảy qua Vinh; về phía nam, các sông Gianh, sông Nhật Lệ, sông Quảng Trị, sông Hương, sông Đà Nẵng, sông Cái, sông Đà Rằng, và xa nữa về phía Nam là sông Đồng Nai phát nguyên từ cao nguyên Lâm Viên ở Trung Kỳ, chảy qua Nam Kỳ và đổ ra biển qua 20 nhánh, một trong số đó thường được gọi là sông Sài Gòn.

Cạnh sông Đồng Nai ở Nam Kỳ là sông Vàm Cỏ mà nhánh Đông và nhánh Tây gặp nhau đổ ra biển tại chỗ không xa cửa chính của sông Mê Kông.

Như vậy cấu trúc địa hình của Đông Dương kéo dài từ bắc xuống nam theo ba đường song song nhau: bờ biển, sông Mê Kông và giữa hai đường đó là dãy núi Trường Sơn. Đông Dương mở rộng ra ở hai đầu: đầu bắc phát triển thành những khối núi đồ sộ, đầu nam là các đồng bằng mênh mông và bị chia cắt bởi hàng trăm con sông. Diện tích của Đông Dương, mà cứ sau vài năm một lần các nhà trắc đạc và các nhà đo vẽ địa hình cho biết sau khi hoàn thành công việc của họ, là một con số gấp đôi diện tích nước Pháp. Thời Đế quốc An Nam, người ta ví hình dáng nước này như một cái đòn gánh có hai thúng gạo treo ở hai đầu, một đầu là Nam Kỳ màu mỡ, đầu kia là Bắc Kỳ; còn Trung Kỳ là chiếc đòn gánh, tượng trưng cho sự khô cằn. Gần đây người ta thấy sự so sánh thế là không chính xác, bởi đất đai Trung Kỳ cũng màu mỡ nhưng việc lưu thông tài nguyên ở đây khó khăn hơn nhiều. Nếu có các phương tiện giao thông, Trung Kỳ sẽ cung cấp nhiều sản phẩm có giá trj cao. Tất cả các xứ cho thấy Đông Dương của chúng ta đã may mắn được thiên nhiên ban tặng nhiều thứ.

Dân số Đông Dương ước tính khoảng 20 triệu. Mặc dù con số này còn chưa thể kiểm chứng nhưng có thể nói là đã khá sát thực tế. Chính xác là Nam Kỳ có ba triệu người; Bắc Kỳ có khoảng tám triệu, Trung Kỳ bảy triệu, cả Cao Miên và Ai Lao cộng lại khoảng hơn hai triệu một chút.

Chí ít bốn phần năm dân số Đông Dương thuộc chủng tộc An Nam. Vả lại lãnh thổ của Đông Dương chúng ta hiện nay không khác mấy với lãnh thổ của đế quốc An Nam thời còn hùng mạnh. Đế quốc An Nam lúc đó có Trung Kỳ, Bắc Kỳ và Nam Kỳ. Cao Miên là nước phiên chịu cống nạp. Chỉ có Ai Lao hình như chưa bao giờ bị chinh phục hoàn toàn. Về nguồn gốc người An Nam, chúng ta chỉ có những khái niệm mơ hồ. Có vẻ như họ đến từ các vùng của các xứ Mã Lai từ nhiều thế kỷ trước đây rồi tiêu diệt hoặc thống trị các dân tộc sinh sống ở Đông Dương trước họ. Tới lượt mình, họ lại bị người Trung Hoa xâm lược ở nhiều giai đoạn khác nhau và bị đô hộ trong một thời gian nhưng họ liên tục chống cự một cách dũng cảm và giành lại được độc lập. Cuộc xâm lăng hung hãn của Trung Hoa trên khắp Đông Á đã phải lùi lại trước sự kháng cự của người An Nam.

Người An Nam chắc chắn là tộc người ưu trội so với các dân tộc xung quanh. Người Cao Miên, Ai Lao và Xiêm La đều không thể chống lại được họ. Không một quốc gia nào trong Đế quốc các xứ Ấn Độ có những phẩm chất như họ. Phải tới tận Nhật Bản mới có tộc người có phẩm chất của người An Nam và giống như người An Nam. Người Annam và người Nhật Bản chắc chắn có mối quan hệ thân tộc từ xưa. Cả hai đều thông minh, cần cù và dũng cảm. Người lính An Nam là một người lính giỏi, có kỷ luật và dũng cảm. Họ cũng là những người lao động mẫu mực, những nông phu giỏi việc đồng áng, những người thợ lành nghề, những nghệ nhân khéo léo và thông minh. So với các dân tộc khác ở châu Á, trên tư cách người thợ và người lính, người An Nam vẫn xếp cao hơn một bậc. Vả chăng, đó là một quy luật chung mà tôi đã kiểm chứng trên khoảng 20 chủng tộc của nhân loại, và điều này cũng có thể chính xác với châu Âu: những người dũng cảm trong lao động cũng là những người dũng cảm trong chiến tranh; nói khác đi, can đảm là một tính cách. Nếu người nào can đảm trước sự mệt mỏi người đó sẽ can đảm trước hiểm nguy và cái chết.

Nước Pháp đã mang đến gắn vào người An Nam (ngày càng ràng buộc chặt hơn với nước Pháp) một công cụ hoàn hảo cho vai trò lớn lao về kinh tế và chính trị, một vai trò mà nước Pháp có thể đạt được ở châu Á. Một thế kỷ trước đây, Đế quốc An Nam đã đạt được sự hùng mạnh nhất khi được người Pháp dẫn dắt và tư vấn. Trở thành một bộ phận của nước Pháp, một đế quốc được hiện đại hóa, Đông Dương mới có thể đạt được sự thịnh vượng và vinh quang mà tổ tiên của những người hiện nay đang sinh sống trên đó chắc cũng không dám mơ tới. Người An Nam tin như thế; chúng ta cũng không nghi ngờ điều đó và chúng ta phải hành động với niềm tin đó.

(Nguồn : tramdoc.vn)

Tuyên bố gây sốc của WHO: 10% dân số toàn cầu có thể đã mắc Covid-19

Tuyên bố gây sốc của WHO: 10% dân số toàn cầu có thể đã mắc Covid-19
NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU BỘ PHẬN CÁC TÌNH HUỐNG KHẨN CẤP CỦA WHO CHO BIẾT TỔ CHỨC NÀY ƯỚC TÍNH 1/10 SỐ NGƯỜI TRÊN TOÀN CẦU ĐÃ NHIỄM COVID-19, GẤP 20 LẦN SỐ LIỆU ĐƯỢC BÁO CÁO.

Tuyên bố này được Bác sĩ Michael Ryan, người đứng đầu bộ phận các tình huống khẩn cấp của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), chia sẻ trong phiên họp đặc biệt của ban điều hành gồm 34 thành viên WHO. Theo ông Ryan, sự khác biệt giữa các số liệu thực tế và ước tính của WHO nằm ở quá trình tổng hợp tại các khu vực địa lý khác nhau và giữa các nhóm cộng đồng khác nhau.

Tuy nhiên, điều ông Ryan nhấn mạnh là phần còn lại của thế giới sẽ tiếp tục đối mặt với nguy cơ. Hiện nay, đại dịch sẽ tiếp tục nhưng nhân loại đã có công cụ để ngăn chặn sự truyền nhiễm cũng như cứu sống nhiều mạng người.

Theo ông Ryan, Đông Nam Á đang phải đối mặt với sự gia tăng số nạn nhân. Châu Âu và Địa Trung Hải thì có số người chết tăng mạnh. Tình hình ở châu Phi và tây Thái Bình Dương thì có vẻ “tích cực hơn”.

“Ước tính tốt nhất của chung tôi ở thời điểm hiện tại cho thấy 10% dân số toàn cầu có thể đã nhiễm virus này”, Ryan nói trong cuộc họp gồm các thành viên ban điều hành, chủ yếu là những quốc gia có sự đóng góp lớn nhất cho hoạt động của WHO.

Nếu đúng, số người mắc Covid-19 trên toàn cầu hiện nay là 760 triệu người bởi dân số thế giới hiện nay là 7,6 tỷ. Nó sẽ vượt xa các số liệu thống kê mà WHO và Đại học Johns Hopkins công bố là hơn 35 triệu người. Điều này góp phần ủng hộ lý thuyết của các chuyên gia, những người tin rằng số nạn nhân của Covid-19 trên thực tế nhiều hơn rất nhiều so với con số thống kê.

Tham khảo: AP / Linh Anh / Theo Trí thức trẻ

Mỹ cấm đảng viên ĐCS nhập cư: Chấn động mạnh trong quan trường TQ

Thứ Sáu tuần trước (2/10), Sở Nhập tịch và Di trú Mỹ (USCIS) đã công khai chính sách về ngăn chặn giới đảng viên hoặc người liên quan Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) hoặc bất kỳ đảng chính trị độc tài nào khác được nhập quốc tịch Mỹ. Có phân tích cho rằng quy định mới này được ủng hộ của đông đảo người dân thường Trung Quốc, nhưng chắc chắn gây thất vọng với đại đa số đảng viên ĐCSTQ, trong đó tác động mạnh nhất là giới đảng viên cấp trung và cấp cao. Ngay từ năm 2012 đã có dữ liệu chỉ ra, 90% ủy viên Ủy ban Trung ương ĐCSTQ có người thân di cư ra nước ngoài.

Về vấn đề này, hôm ngày 5/10 trả lời phỏng vấn Đài Á châu Tự do (RFA), ông Ngụy (Wei) – một học giả về văn học và lịch sử sống tại Bắc Kinh Trung Quốc cho biết rằng đại đa số đảng viên ĐCSTQ lo lắng trong tương lai họ không thể đến được Mỹ: “Hầu như tất cả đảng viên ĐCSTQ đều lo ngại khi biết thông tin này: ĐCSTQ có 90 triệu đảng viên, hầu hết trong số họ không có ý thức mấy về chủ nghĩa cộng sản, bởi vì ở Trung Quốc việc gia nhập Đảng là một cách để nâng cao vị thế xã hội và khả năng nắm được quyền lực, gia nhập Đảng là công cụ, sau khi vào Đảng sẽ dễ dàng thăng chức hoặc tìm được việc tốt hơn… Với những người như vậy thì thông tin này là một vấn đề rất nghiêm trọng.”

Một học giả khác tại Bắc Kinh là Tống Huệ (Song Hui) thì cho rằng biểu tượng chính sách với tác dụng răn đe của Mỹ phát huy vai trò lớn hơn, đó cũng là lời cảnh báo đối với nhiều bạn trẻ: “Những người muốn đến Mỹ phát triển sự nghiệp hoặc học thuật thì không nên vào Đảng. Vì tương lai của bản thân hãy chọn không liên quan đến Đảng nếu muốn đến Mỹ để phát triển thêm. Chính sách này của Mỹ sẽ tác động đến tiềm thức những người trong tương lai muốn học tập chuyên sâu hơn tại Mỹ.”

Thực tế cho thấy từ thế kỷ trước, Chính phủ Mỹ đã có những quy định chặt chẽ trong vấn đề nhập cảnh đối với người cộng sản, nhưng trong bối cảnh khi quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc hòa dịu khiến những chính sách hạn chế của Mỹ đối với ĐCSTQ được nới lỏng.

Hiện nay, Ngoại trưởng Mỹ Pompeo thường nhấn mạnh phân biệt rõ người dân Trung Quốc và đảng viên ĐCSTQ, trong bài phát biểu tại Viện Hudson vào ngày 30/10 năm ngoái ông Pompeo đã nêu rõ vấn đề phân biệt giữa người dân Trung Quốc và ĐCSTQ. Ông cho biết người dân Trung Quốc không muốn mô hình độc tài theo chủ nghĩa Lenin của ĐCSTQ, từ nay trong ngoại giao giữa hai chính quyền Mỹ và Trung Quốc thì Chính phủ Mỹ xác định chính quyền Trung Quốc là ĐCSTQ.

Về phạm vi ảnh hưởng, Đài RFA dẫn lời ông Ngụy cho biết: “Lần này tôi thấy quy định của USCIS không chỉ đối với đảng viên ĐCSTQ mà còn cả đoàn viên Đoàn Thanh niên Cộng sản. Đối với đa số thành viên ĐCSTQ thì xu hướng nhập cư Mỹ của họ mạnh mẽ hơn nhiều những người dân thường, vì vậy chính sách của Mỹ chắc chắn có tính răn đe hiệu quả.”

Ông Mao, một cựu chiến binh gia nhập ĐCSTQ năm 1993 và vào tháng Ba năm nay đã tuyên bố thoái xuất khỏi Đảng, ông cho biết rằng chính sách của Chính phủ Mỹ có tác động lớn hơn đến các đảng viên cấp trung và cấp cao. Ông nói: “Các đảng viên cấp trung và cấp cao sẽ chịu ảnh hưởng hơn, vì chỉ có người nhà, tài sản và con cái của họ mới ở Mỹ. Các đảng viên bình thường có thể giống như tôi, họ không có cơ hội đến Mỹ. Những người bị ảnh hưởng nhất trong chính sách này của Mỹ chỉ là một bộ phận người trong ĐCSTQ.”

Thông tin công khai cho thấy ĐCSTQ tuyên bố có hơn 90 triệu Đảng viên và hơn 80 triệu Đoàn viên Đoàn Thanh niên Cộng sản. Thứ Bảy tuần trước (ngày 3/10), La Quán Thông (Nathan Law) – nhà đấu tranh dân chủ trẻ tuổi của Hồng Kông hiện đang sống lưu vong tại Vương quốc Anh – đã đăng trên Facebook rằng động thái của Mỹ là nhằm vào ĐCSTQ, lần này chính sách hạn chế nhập cảnh Mỹ đối với ĐCSTQ của Bộ An ninh Nội địa Mỹ và USCIS bao trùm một phạm vi rộng lớn, không chỉ đối với giới đảng viên ĐCSTQ mà cả thành viên của các tổ chức trực thuộc như Đoàn Thanh niên Cộng sản, điều đó có nghĩa là chính sách cũng sẽ ảnh hưởng đến thế hệ cán bộ trẻ kế cận sau này, cũng liên quan đến các hiệp hội người Hoa ở nước ngoài giúp việc cho hệ thống Mặt trận Thống nhất của ĐCSTQ.

Nhà hoạt động nhân quyền Trương Kiến Bình (Zhang Jianping) tại Giang Tô cũng chia sẻ với RFA rằng ĐCSTQ nên hiểu tại sao họ không được hoan nghênh: “Từ vấn đề này cho thấy, vấn đề đảng viên ĐCSTQ không được ưa chuộng trong thế giới tự do. Phẩm chất của họ khó mà tương thích được với thế giới tự do.”

Hồi năm 2012, tạp chí Động Hướng (Dong Xiang) của Hồng Kông dẫn số liệu thống kê của một bộ phận có uy tín trong nội bộ ĐCSTQ thực hiện cho biết, 90% ủy viên Trung ương ĐCSTQ có người thân đã nhập cư sống ở nước ngoài. Ngoài ra khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội của ĐCSTQ xem xét “Dự thảo Luật quản lý xuất nhập cảnh” đã có được thông tin khoảng 8 triệu công dân Trung Quốc nhập cư ra nước ngoài không khai báo sau khi có quốc tịch nước ngoài, họ vẫn bảo lưu thẻ căn cước công dân Trung Quốc, vẫn hưởng những chế độ phúc lợi hoặc lương hưu ở trong nước.

Tư Đồ Ân / trithucVn