Nghi lễ trưởng thành của các chiến binh tộc người Maasai

Những người đàn ông thuộc tộc Maasai đổ về gần thủ đô của Kenya để tham dự buổi lễ trưởng thành, với nghi thức chính là giết thịt hàng nghìn con gia súc.

Khoảng 15.000 người đàn ông từ khắp Kenya và nước láng giềng Tanzania đã tụ tập tại đồi Maparasha ở hạt Kajiado, cách Nairobi (Kenya) 128 km, để tham dự buổi lễ của người Maasai. Đây là lễ đánh dấu dịp trưởng thành của những người đàn ông, từ Moran (chiến binh) trở thành Mzee (người lớn tuổi).
Nghi thức này được tổ chức 10 năm một lần tại bãi đất trống nằm giữa những ngọn đồi và rừng cây keo. Người tham gia thường sơn đầu màu đỏ và mặc trang phục truyền thống màu đỏ và tím, tay cầm gậy.
Stephen Seriamu Sarbabi, 34 tuổi, người bản địa làm nghề buôn bán vật nuôi, nói với Reuters: “Tôi từng là Moran (chiến binh), nhưng sau buổi lễ này, giờ tôi đã đủ điều kiện để trở thành người Mzee (người lớn tuổi)”.
“Giờ đây tôi sẽ có rất nhiều trách nhiệm trong cộng đồng. Tôi sẽ chủ trì một số cuộc họp khác nhau, tôi sẽ được hỏi ý kiến”, ông nói thêm.
Phụ nữ Maasai hát cho những người đàn ông trong tộc của họ trước khi tham dự nghi lễ Olng’esherr (ăn thịt).
Trong buổi lễ, những người đàn ông được đi cùng vợ của họ. Họ hát những bài hát ca ngợi và khích lệ những người đàn ông tham gia nghi lễ.
Các trưởng lão Maasai giết thịt một con bò đực trước khi tham dự nghi lễ Olng’esherr (ăn thịt).
Nghi lễ Olng’esherr là một trong những phần quan trọng của buổi lễ. Vào dịp này, họ thường làm thịt khoảng 3.000 con bò và 30.000 con dê cùng cừu.
Một người đàn ông Maasai uống nước từ sừng bò khi tham dự lễ Olng’esherr. “Vai trò của tôi ở đây là đến và chúc phúc cho các cậu con trai của tôi bước vào một giai đoạn mới trong đời và cho chúng những đặc quyền riêng”, Moses Lepunyo ole Purkei, nông dân người bản địa, nói với Reuters.
Những người đàn ông Maasai chạy trong lễ diễu hành trước khi tham gia nghi lễ.

Đại dịch COVID-19 bùng phát hồi tháng 3 đã khiến buổi lễ này phải hoãn lại, vì theo thông lệ sự kiện này của người Maasai thường diễn ra vào đầu năm. Hiện có khoảng 1,2 triệu người Maasai sống ở Kenya, theo thống kê chính phủ.

Theo TRI THỨC TRỰC TUYẾN / REUTERS

Giai đoạn trí tuệ nhất đời người: Đầu tư vào bản thân!

Giai đoạn trí tuệ nhất đời người: Đầu tư vào bản thân!
Ý nghĩa cuộc sống nằm ở việc dù bạn chỉ có một mình, vẫn phải trải qua những ngày vui vẻ nhất. Chỉ khi bạn đối xử với cuộc sống bằng trái tim, năm tháng mới dùng chân thành để đối đãi bạn.

– 01 –

Độc lập – là mấu chốt để trưởng thành

Trong cuối chương trình “Tỷ tỷ đạp gió rẽ sóng”, Trương Vũ Kỳ đã xếp hạng 5 và có một bài phát biểu lên ngay hot search. Cô nói thế này:

“Mọi người đều nói tôi là người có tính độc lập, vậy độc lập đem đến trải nghiệm và cảm nhận thế nào cho cuộc sống của tôi, tại đây tôi xin chia sẻ cùng mọi người.

Thứ nhất: tất cả chúng ta đều nên học cách nâng cao năng lực kiểm soát thời gian.

Thứ hai: Phải kiên quyết nói NO với bạo lực, vì không phải cuộc hôn nhân nào cũng viên mãn.

Thứ ba: Chúng ta còn cần một loại năng lực đặc biệt, đó chính là làm sao thể hiện tài hoa của mình ra ngoài, để nói cho cái thế giới hay dùng ngoại hình mà đánh giá những người tài năng biết được rằng, sắc đẹp và trí tuệ là hai thứ có thể cùng tồn tại.

Thứ tư: Phải luôn có óc phán đoán độc lập và nhạy bén, để có thể nói với con sau này, rằng ngoài đời không có những câu chuyện cổ tích, đừng dễ bị lừa rồi sa chân vào những tai nạn ngoài ý muốn.”

Chỉ vài câu nói, dáng vẻ người phụ nữ độc lập đã dần hiện ra rõ nét.

Nghĩ về những thăng trầm mà cô đã trải qua, vài câu nói thế này thật sự có lượng ý nghĩa rất lớn.

Trong xã hội này, muốn làm một người phụ nữ độc lập không hề dễ dàng chút nào.

Đẹp thì dễ bị gán mác bình hoa, mạnh mẽ quá thì dễ bị coi là hổ báo.

Trong bộ phim “I dare to be lonely in your arms”, Lưu Nhược Anh từng nói thế này:

“Những người cô độc lại không chịu nhượng bộ như tôi, rất khó để hòa nhập đám đông, vậy nên càng hiểu rõ sự cô đơn.”

Phụ nữ nên làm gì, để tránh nỗi đau bị phản bội? Để trở nên độc lập hơn?

Câu trả lời chỉ có một: Không nhân nhượng, trước làm hài lòng mình, sau mới làm hài lòng người.

Giai đoạn trí tuệ nhất đời người: Đầu tư vào bản thân! - Ảnh 1.

– 02 –

Đừng bao giờ dùng hy sinh đổi hòa thuận

Cuộc sống tốt nhất là không bao giờ từ bỏ bản thân vì bất cứ điều gì.

Thời nay, nhiều gia đình vẫn còn tồn tại vấn đề phân quyền, những người xếp hạng thấp hơn trong nhà thường phải hy sinh và nhân nhượng nhiều hơn. Nhưng khi vấn đề này phát sinh trong hàng chục năm, gia đình ấy liệu có còn hạnh phúc hay không?

Gia đình cũng như một tập thể thu nhỏ, chỉ khi mỗi cá nhân sống trong hạnh phúc, mới có thể đem đến hạnh phúc thực sự cho người khác.

Trên thực tế, cuộc sống tốt nhất của một người chỉ xảy ra khi người đó biết đặt bản thân vào đúng vị trí và cách sống.

Đừng chạy theo đám đông, hãy giữ con người chân thật nhất của bạn, hy sinh quá nhiều để đổi lấy sự cầu toàn chỉ khiến đối phương không trân trọng bạn và mọi chuyện thêm tệ hại hơn.

Giai đoạn trí tuệ nhất đời người: Đầu tư vào bản thân! - Ảnh 2.

– 03 –

Đầu tư vào chính mình: là lựa chọn trí tuệ nhất đời người

“Chỉ bằng cách làm hài lòng bản thân trước, mới có thể khiến người khác hạnh phúc.” Đạo lý này đúng cho cả nam lẫn nữ.

Matsuura Yataro được cho là người biết cách sống nhất toàn nước Nhật.

Người ta nói rằng ông đã mở một hiệu sách tên là COWBOOKS với chỉ 2000 quyển sách. Nhưng tất cả số sách đó đều là những cuốn sách không còn được in và được ông chọn lựa kĩ càng.

Lúc đầu, công việc của nhà sách không tốt, khiến Yataro mất lòng tin khá nhiều.

Sau đó, một câu nói của độc giả đã truyền cảm hứng cho ông:

“Nếu bạn muốn đề xướng điều gì, trước hết bạn phải trở thành người như thế.”

Vì vậy mỗi tuần, Yataro đều mua hoa một lần, cách hai tuần lại đi cắt tóc.

Một năm bốn mùa, mùa nào cũng phải ra ngoài thưởng thức những món ăn chỉ có trong mùa đó.

Sử dụng đĩa đựng thức ăn tinh xảo tại nhà khiến tâm trạng tốt và cảm thấy ngon miệng hơn.

Ngồi trên một chiếc ghế thoải mái và phong cách khiến cho nơi làm việc trở nên trang trọng.

Trong thế giới của Yataro, tất cả mọi thứ đều có vẻ đẹp riêng, dù là quả trứng luộc hay một chén yến mạch, ông cũng đối đãi nó một cách long trọng. Và trong lòng dần ông cũng nảy sinh niềm vui kì diệu.

Sau đó, những người biết đến cuộc sống của Yataro đã ngưỡng mộ và tìm đến nhà sách, việc kinh doanh bắt đầu phát đạt hơn. COWBOOKS cũng trở thành hiệu sách cá nhân được ưa thích nhất ở Nhật Bản.

Ý nghĩa cuộc sống nằm ở việc dù bạn chỉ có một mình, vẫn phải trải qua những ngày vui vẻ nhất.

Đây chính là cách mà bạn nên dùng để đối đãi với cuộc sống của mình. Chỉ khi bạn đối xử với cuộc sống bằng trái tim, năm tháng mới dùng chân thành để đối đãi bạn.

Giai đoạn trí tuệ nhất đời người: Đầu tư vào bản thân! - Ảnh 3.

– 04 –

Trạng thái cao quý nhất của một người: Làm chính mình

Sống đúng bản chất mới là sống ý nghĩa, trải nghiệm cuộc sống sẽ khiến ý nghĩa đó trở thành lớn nhất.

Thế nên, cuộc sống cao cấp nhất chính dám trải nghiệm, dám thay đổi. Không ngừng nâng cao tầm nhìn và hiểu biết bản thân, nhưng cũng không quên giữ lại bản chất chân thật của chính mình.

Trong Phật giáo có một câu nói rất hay: “Hữu tâm vô tướng, tướng do tâm sinh; hữu tướng vô tâm, tướng tùy tâm diệt.” Tâm tính có thể quyết định diện mạo của một con người, còn khí chất phải trải nghiệm nhiều mới có.

Chỉ khi trong tâm bạn thật sự mang đầy suy nghĩ tốt đẹp, tri thức phong phú, thì tướng mạo mới có thể theo đó mà thể hiện ra ngoài.

Có thể bạn chưa đủ điều kiện khoác lên mình bộ đồ hạng sang, cũng không có nhiều quần áo để lựa chọn. Nhưng đừng bao giờ quên “bộ đồ” quan trọng nhất, đó là cái tôi trong tâm hồn mình!

Dân Sinh

Tình yêu vô bờ của nàng Alcestis

Là một nhân vật trong Thần thoại Hy Lạp, nàng Alcestis nổi tiếng vì tình yêu và sự hy sinh hết mực dành cho chồng. Câu chuyện về cuộc đời nàng đã trở thành nguồn cảm hứng cho một số vở kịch và opera được yêu thích tại châu Âu.

Thần thoại Hy Lạp: Tình yêu vô bờ của nàng Alcestis
Bức “Alcestis Sacrifices Herself for Admetus”, 1804-1805, miêu tả cảnh Alcestis chịu chết thay chồng (Họa sĩ: Heinrich Füger, Akademie der bildenden Künste)

Ngày xưa có một vị vua tên là Admetus trị vì vương quốc Thessaly nhỏ bé. Nhà vua nhớ tên và thông thuộc từng thần dân trong vương quốc của mình. Đêm nọ, một lữ khách xuất hiện trước cung điện của nhà vua và xin được tạm trú. Vua Admetus biết đây không phải là một người dân bản xứ, nhưng vẫn nhiệt tình đón tiếp vị khách lạ.

Điều đặc biệt là, sau khi được nhà vua khoản đãi và tặng quần áo, vị lữ khách không nêu tên, mà chỉ luôn miệng hỏi Admetus rằng, liệu mình có thể trở thành nô lệ cho nhà vua không. Dù không cần nô lệ, nhưng Admetus nhận ra rằng vị khách lạ đang rất buồn khổ, vì thế nhà vua đã nhận lời để ông chăn đàn cừu của mình.

Thần thoại Hy Lạp: Tình yêu vô bờ của nàng Alcestis
Tác phẩm “Apollo”, 1874, miêu tả cảnh vị Thần ánh sáng chăn cừu cho nhà vua Admetus (Họa sĩ: Briton Riviere, Bury Art Museum)

Người khách lạ ở cùng Admetus trong một năm, rồi sau đó hé lộ thân phận của mình: ông là Thần Apollo. Nguồn gốc của sự việc là do con của Thần Apollo, Asclepius, dám làm trái luật Trời mà phục sinh cho người chết sau khi nhận tiền bạc. Chính vì thế, Asclepius đã bị Thần Zeus dùng sét đánh chết. Trong một phút nóng giận, Apollo đã bực tức giết hại những người khổng lồ từng chế tạo vũ khí cho Thần Zeus. Vì thế, vị thần của ánh sáng bị phạt phải làm nô lệ cho người thường trong một năm trời. Thần Apollo bày tỏ lòng cám ơn đối với Admetus, và ngỏ ý tặng cho nhà vua bất cứ điều gì mà ông mong muốn. Tuy nhiên vua Admetus nhã nhặn từ chối vì cảm thấy việc mình làm không có gì quá to tát cả. Thần Apollo từ biệt và nói rằng trong tương lai sẽ quay lại giúp khi nhà vua cần.

Không lâu sau đó, vua Admetus phải lòng nàng công chúa Alcestis xứ Iolcus. Mặc dù có rất nhiều người theo đuổi, nhưng nàng công chúa nổi tiếng với lòng tốt và sắc đẹp cũng chỉ mong làm vợ của vua Admetus mà thôi. Tuy nhiên, cha nàng, vua Pelias từ chối thỉnh cầu của Admetus với một thử thách không tưởng: Admetus phải đến cầu hôn trên một chiếc xe được kéo bởi sư tử và lợn rừng. Thất vọng và buồn bã trước yêu cầu khắc nghiệt, Admetus bất chợt nhớ tới Thần Apollo. Nhà vua cầu khẩn vị Thần ánh sáng, và Apollo hiện lên, thắng cương của một chiếc xe bằng vàng vào một con sư tử và một con lợn rừng. Vua Pelias buộc phải giữ lời hứa gả nàng Alcestis cho Admetus.

Một bức tranh minh họa cảnh nhà vua Admetus cùng nàng Alcestis quay trở về xứ Thessaly trên chiếc xe mà thần Apollo tặng (Tranh: MainLesson.com)

Vua Admetus cùng vợ sống hạnh phúc bên nhau, và vương quốc Thessaly nhỏ bé luôn vang lên tiếng đàn ca với những buổi tiệc tiếp đãi khách nồng hậu. Cho đến một ngày kia, nhà vua lâm bệnh nặng, và khó có thể qua khỏi. Thương tiếc Admetus, Thần Apollo đã cầu xin các nữ Thần Định mệnh không lấy đi tính mạng của nhà vua. Các nữ Thần đồng ý với điều kiện là một người sẽ phải tự nguyện chết thay cho Admetus. Vị Thần ánh sáng thông báo điều này với các thần dân của Thessaly.

Thần thoại Hy Lạp: Tình yêu vô bờ của nàng Alcestis
Bức “Alcestis Sacrifices Herself for Admetus”, 1804-1805, miêu tả cảnh Alcestis chịu chết thay chồng (Họa sĩ: Heinrich Füger, Akademie der bildenden Künste)

Cha mẹ của Admetus vốn đã già và không còn được bao thời gian trên mặt đất, tuy nhiên họ không muốn chết thay cho nhà vua. Các thành viên trong cung và thần dân cũng không ai đủ can đảm để đối diện với cái chết. Duy chỉ có nàng Alcestis… Vậy là khi nhà vua Admetus mở mắt ra sau cơn bạo bệnh, ngài lại phải chứng kiến người vợ yêu quý ra đi. Trước khi Alcestis nhắm mắt, Admetus đã thề với nàng rằng ngài sẽ không bao giờ chấp nhận yêu người phụ nữ khác. Nhà vua ngồi bên xác vợ khóc lóc và từ chối ăn uống trong nhiều ngày.

Cũng vào lúc đó, người anh hùng Heracles (Héc-quyn) ghé thăm xứ Thessaly trong hành trình hoàn thành 12 kỳ công của mình. Mặc dù đang chịu tang vợ, Admetus không muốn làm phiền người bạn nổi tiếng. Vì thế ngài vẫn cho người hầu tiếp đãi Heracles. Tuy nhiên, nhận ra vẻ buồn rầu của những người hầu vốn nổi tiếng với lòng hiếu khách, Heracles đã gạn hỏi và được nghe kể về cái chết của nàng Alcestis. Áy náy vì đã làm phiền Admetus, và cảm động trước tấm lòng của nhà vua, Heracles đã ngồi canh giữ bên xác nàng Alcestis. Người anh hùng biết rằng Thần Chết Thanatos sẽ tới lấy đi linh hồn của nàng.

Bức “Hercules Fighting Death to Save Alcestis”, 1869-1871, miêu tả cảnh người anh hùng Heracles đọ sức với Thần Chết (Họa sĩ: Frederic Leighton)

Sau khi Thanatos tới, Heracles đã đọ sức với Thần Chết, giành lại linh hồn của Alcestis và khiến vị Thần quyền uy phải bỏ chạy. Sáng hôm sau, Heracles ra mắt vua Admetus, dắt theo một người phụ nữ che mặt. Người anh hùng nói với nhà vua rằng mình phải lên đường tiếp tục cuộc hành trình, và mong nhà vua hãy chăm sóc giúp chàng người phụ nữ nọ. Admetus bối rối từ chối, và nhắc lại lời thề của mình với Alcestis, ngài nhấn mạnh rằng mình sẽ không bao giờ phản bội người vợ yêu quý, và ngài cũng không chấp nhận sự hiện diện của người phụ nữ khác trong hoàng cung. Tuy nhiên, Heracles vô cùng cương quyết trao người phụ nữ cho Admetus và yêu cầu nhà vua hãy mở mạng che mặt nàng.

Thần thoại Hy Lạp: Tình yêu vô bờ của nàng Alcestis
Bức “Herkules entreißt Alkestis dem Totengott Thanatos und führt sie dem Admetus zu”, 1780, miêu tả cảnh nhà vua Admetus sửng sốt khi gặp lại người vợ yêu (Họa sĩ: Johann Heinrich Tischbein d. Ä, Wikimedia)

Không từ ngữ nào có thể diễn tả hết được nỗi bất ngờ của Admetus khi thấy khuôn mặt của người vợ yêu. Và lúc này, người anh hùng Heracles mới cất tiếng dặn dò nhà vua rằng, trong ba ngày, Alcestis sẽ sống như một cái bóng, cho đến khi linh hồn của nàng hoàn toàn trở về với cơ thể. Kể từ đó, nhà vua cùng hoàng hậu xứ Thessaly sống hạnh phúc bên nhau, cho đến khi Thần Thanatos quay lại và đón cả hai về với thế giới của người đã khuất.

Quang Minh /TrithucVn

Hãy để bạn đọc có quyền ghét Kiều

Tôn trọng ý kiến đa chiều về nàng Kiều, đọc tác phẩm mà không chịu sự sùng kính, thiêng liêng nào là cách để “Truyện Kiều” có sức sống trong hôm nay.

“Làm thế nào để lớp trẻ hôm nay đọc Truyện Kiều?”, đó là câu hỏi mà nhà báo, MC Phan Đăng đưa ra tại hội thảo Đọc lại Truyện Kiều. Hội thảo do Viện Goethe tổ chức trong hai ngày cuối tuần qua (13 và 14/7 tại Hà Nội), với sự tham gia của các học giả, nhà nghiên cứu, phê bình, những người hoạt động nghệ thuật… Tuy không phải người trình bày tham luận, song câu hỏi của MC chương trình “Ai là triệu phú?” đã nêu ra vấn đề cốt lõi của hội thảo.

Không nghi ngờ gì nữa, tới nay Truyện Kiều là tác phẩm quan trọng nhất của văn học Việt Nam. Vậy, ta còn gì để nói về Kiều, khi đã có quá nhiều công trình nghiên cứu luận bàn về tác phẩm này? Không nhằm vinh danh, nhắc lại những giá trị trong tác phẩm của đại thi hào Nguyễn Du, hội thảo cố gắng khám phá Truyện Kiều bằng những diễn giải đương đại.

Người ngoại quốc nghĩ gì về Kiều?

Đối với ông Wilfried Eckstein – Viện trưởng Viện Goethe Hà Nội – thì Truyện Kiều trở thành phương tiện tiếp cận văn hóa, văn học Việt Nam. Ông cho biết tác phẩm đã được xuất bản tiếng Đức năm 1964 qua bản dịch của vợ chồng Irene và Franz Faber. Những bản chuyển ngữ đã giúp nâng “nàng Kiều” vào hàng ngũ văn học thế giới. Viện trưởng Viện Goethe cho rằng việc chuyển ngữ cũng đưa Nguyễn Du vào “những trụ cột văn học kinh điển thế giới như Cervantes, Chekhov, Shakespeare và Goethe”.

Truyen Kieu gui thong diep gi cho hom nay? anh 1
The Song of Kiều thuộc tủ sách kinh điển của NXB Penguin.

Truyện Kiều thậm chí còn lôi cuốn những độc giả không biết nhiều về Việt Nam. Câu chuyện của một cô gái đã làm rung động nhiều người đọc. Do đó, Truyện Kiều trở thành một phương tiện thấu hiểu văn hóa và thiết lập lại mối quan hệ với Việt Nam”, ông Wilfried Eckstein nói.

Theo một thống kê của GS Nguyễn Văn Hoàn, Truyện Kiều đã được dịch ra 16 thứ tiếng trên thế giới, trong 16 thứ tiếng này, có đến 48 bản dịch khác nhau (tính đến năm 2015). Tác phẩm đã có bản tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Hy Lạp, Mông Cổ, Ả rập… Gần đây nhất, NXB danh tiếng Penguin phát hành kiệt tác của Nguyễn Du với tên The Song of Kiều: A New Lament (Timothy Allen dịch tiếng Anh) trong tủ sách tác phẩm kinh điển.

Với Wilfried Eckstein, Truyện Kiều giúp ông hiểu thêm về văn hóa, phong tục, truyền thống Việt Nam. Dưới con mắt một độc giả ngoại quốc, lần đầu đọc tác phẩm, ông quan tâm tới lý trí của Kiều, làm thế nào mà một cô gái sống trong kìm kẹp phong kiến có thể bảo toàn được tính mạng và sống theo ý riêng của mình.

“Tôi đặc biệt chú ý chi tiết Kiều trốn khỏi lầu xanh, cô đã lấy trộm một món đồ bằng vàng, lúc ấy cô đấu tranh tư tưởng gay gắt, và quyết định nếu không ăn trộm thì cuộc đời mình tiếp tục bị giam cầm. Đó là một sự phá cách so vời thời xưa. Kiều đã đấu tranh để lấy lại phẩm giá cho mình”, Wilfried Eckstein nói.

Truyen Kieu gui thong diep gi cho hom nay? anh 2
Irene và Franz Faber – những người dịch Truyện Kiều sang tiếng Đức. 

Một điểm quan trọng mà Wilfried Eckstein rút ra khi đọc Kiều, đó là một lời hứa. “Tác phẩm nói với chúng ta rằng, chỉ thông qua giáo dục, học hành mới tạo ra được danh tính, phẩm hạnh cho mình. Trong mọi hoàn cảnh, Kiều luôn tự cứu mình bằng tài thi ca, đàn hát”, Viện trưởng Viện Goethe nói.

Nhà báo Phan Đăng kể, một người bạn của anh ở Mỹ sau khi đọc xong Truyện Kiều nhận xét rằng cô ấy ghét nhân vật chính. Loạt câu hỏi đã được cô gái Mỹ đưa ra: Tại sao Kiều lại lựa chọn cách trao duyên? Sao cô ấy “bắt” em gái lấy người yêu của mình? Lỡ Thúy Vân không thích Kim Trọng thì sao?

TS Bùi Trân Phượng cho rằng một cô gái trẻ đến từ nền văn hóa khác, thời đại khác hoàn toàn có thể đặt ra những câu hỏi như vậy. Việc khác biệt đó giúp bạn đọc khám phá những khía cạnh, chiều kích của tác phẩm kinh điển. Bà cho rằng tôn trọng quyền được ghét Kiều cũng là cách để tác phẩm trung đại có sức sống. 

Những thông điệp Truyện Kiều gửi tới ngày nay

200 năm qua, kể từ khi Nguyễn Du sáng tác Truyện Kiều, tác phẩm chưa bao giờ ngừng hiện diện trong đời sống văn học nghệ thuật. Không chỉ là nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm nghệ thuật, đi vào đời sống, sinh hoạt dân gian, kiệt tác này được chuyển thể sang nhiều ngôn ngữ khác.

Theo nhà sử học Vũ Đức Liêm (giảng viên Đại học Sư phạm Quốc gia Hà Nội), Truyện Kiều luôn có những giá trị, quan trọng là ở mỗi thời điểm, người ta lại nhìn và nhấn mạnh thông điệp nào.

Khi mới viết ra, Nguyễn Du cho rằng đó là tác phẩm “mua vui”, nhưng Kiều đã trở thành một bảo vật của nền văn hóa Việt. Hai thế kỷ biến động, thăng trầm của thời đại đã tạo ra các cách tiếp nhận Truyện Kiều khác nhau.

Truyen Kieu gui thong diep gi cho hom nay? anh 3
Truyện Kiều phiên bản minh họa của các họa sĩ đương đại năm 2017. 

Truyện Kiều ra đời trong bối cảnh chữ Hán chiếm ưu thế trong hệ thống hành chính, nhưng tác phẩm được viết bằng ngôn ngữ bản địa (Quốc âm), sử dụng chữ viết bản địa hóa (chữ Nôm). Tác phẩm vươn lên thành biểu tượng tinh hoa, giá trị biểu đạt cho văn hóa, ngôn ngữ Việt.

Đầu thế kỷ 20, Truyện Kiều xuất hiện với bản Quốc ngữ. Người ta nhấn mạnh khả năng biểu đạt ngôn ngữ tiếng Việt trong tác phẩm của Nguyễn Du. Năm 1924, Phạm Quỳnh nói văn chương ta chỉ có độc một quyển, Truyện Kiều, vừa là truyện, vừa là thánh thư, kinh thư, phúc âm của cả một dân tộc.

Vậy trong thời đại ngày nay, Truyện Kiều trao truyền lại những thông điệp gì? Nhà nghiên cứu Vũ Đức Liêm cho rằng tác phẩm thể hiện những giá trị cá nhân, đạo đức, quyền của người Việt. Ta có thể tìm thấy trong tác phẩm tự do cá nhân xung đột với ràng buộc đạo đức, tình yêu xung đột với chữ hiếu, phẩm giá con người (trinh tiết, danh dự) xung đột với thương mại hóa và sự lũng đoạn của đồng tiền. Những câu hỏi như bao nhiêu tiền thì mua được phẩm giá, mua được con người?… không chỉ nhức nhối trong ngày nay, mà đã được Nguyễn Du đặt ra từ hai thế kỷ trước.

Từ góc độ nghệ thuật, GS Trần Đình Sử cho rằng Truyện Kiều đầy kịch tính, được cấu tạo như một vở kịch. Điều đó cho phép chuyển thể tác phẩm sang nhiều hình thức nghệ thuật khác ở thời nay.

“Nguyễn Du rất đặc sắc khi tạo ra kịch tính. Thời gian của Truyện Kiều trở nên gấp khúc, chồng chéo. Họa này chưa xong thì tai ương kia lại đến đè bẹp con người, làm cho con người không còn đủ tỉnh táo, sáng suốt để xử lý. Con người bị thay bậc đổi ngôi quá nghiêm trọng trong thoắt chốc”, GS Trần Đình Sử phân tích.

Truyen Kieu gui thong diep gi cho hom nay? anh 4
Tạo hình Thúy Kiều – Kim Trọng trong một vở kịch của đạo diễn Anh Tú. 

Trước biến cố, Kiều là cô gái luôn chủ động. Cô là người “đánh đường tìm hoa”, trong đêm khuya đã xăm xăm băng vườn để gặp người thương. Khi gia đình bị vu oan, cô sắp xếp mọi việc, rồi tự bán mình để đổi lấy sự bình yên cho gia đình. Cô cũng là người khuyên Thúc Sinh về thu xếp với vợ cả Hoạn Thư, khuyên Từ Hải ra hàng quy thuận triều đình. Và kết cục, khi về với Kim Trọng, cô cũng là người chủ động lựa chọn không chung giường chiếu.

“Đấu tranh với số phận là cuộc đấu tranh muôn đời của con người. Cho dù thất bại, sự đấu tranh ấy vẫn thể hiện mình là người”, GS Trần Đình Sử nói. Chủ động đấu tranh với số mệnh chính là ví dụ tiêu biểu cho thấy, dù viết trong xã hội phong kiến, Truyện Kiều vẫn có những giá trị bất biến, phù hợp với quan điểm, đạo đức, thẩm mỹ ngày nay.

Tần Tần / Zing

Trung Quốc: Nền nhân chính cổ đại và bạo chính hiện nay

Thời cổ đại, các bậc minh quân nhân đức phụng sự nhân dân, người dân an cư lạc nghiệp. ĐCSTQ tà ác phá hoại truyền thống, đảo ngược đúng sai và sử dụng bạo lực để kiểm soát người dân. Nhìn Trung Quốc ngày nay, những người dân thiện lương đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, đau đớn kêu gào, khiếu nại, khao khát công lý và ánh sáng.

Vào thời Xuân Thu, nước Tấn có một nhạc sư tên là Sư Khoáng, tự Tử Dã. Ông có kiến thức uyên bác, một bồ kinh luân, quốc quân cũng thường hỏi ông về đạo an bang tế thế. Một ngày nọ, Tề Cảnh Công đến nước Tấn cùng Tấn Bình Công đối ẩm. Cảnh Công hỏi Sư Khoáng: “Thái sư có điều gì dạy bảo quả nhân không?”

Sư Khoáng trả lời: “Vua phải làm lợi cho dân, chỉ thế thôi”.

Cảnh Công lại hỏi 2 lần nữa, Sư Khoáng trả lời rằng: “Vua phải làm lợi cho dân, chỉ thế thôi”. (Hàn Phi Tử)

Làm lợi cho dân, tức là thi ân tạo phúc cho dân. Nghe theo lời khuyên, Tề Cảnh Công sau khi trở về nước đã mở kho gạo, phân phát thóc gạo cho dân nghèo, đem của cải trong kho tặng cho những người cô quả, để “kho không còn thóc cũ, kho không dư của cải”.

Có lần Tấn Điệu Công nói về việc Vệ Hiến Công bị người dân trong nước xua đuổi vì bạo quyền, Sư Khoáng nói: “Một vị quân vương tốt, tất nhiên nhân dân sẽ ủng hộ ông ta. Quân chủ chuyên chế khiến dân chúng tuyệt vọng, thế thì tại sao không đuổi ông ta đi?

Tề Cảnh Công sau khi trở về nước đã mở kho gạo, phân phát thóc gạo cho dân nghèo, đem của cải trong kho tặng cho những người cô quả. (Miền công cộng)

Nền chính trị nhân đức cổ đại

Nền chính trị nhân đức thì sẽ xuất hiện thời thịnh thế, còn nền chính trị hà khắc thì hung ác như mãnh hổ. Mạnh Tử đã chỉ ra rằng nền chính trị nhân đức có thể cứu dân khỏi khốn khổ: “Ngày nay, một nước lớn (có vạn cỗ chiến xa), có một nền chính trị nhân đức thì người dân vui mừng, giống như đang bị treo ngược mà được cởi trói vậy” (Mạnh Tử)

Khi Lương Huệ Vương hỏi: “Tiên sinh không quản xa xôi hàng ngàn dặm đến đây, sẽ có điều gì có lợi cho nước Lương chăng?” 

Mạnh Tử nói: “Làm vua sao lại cứ phải nói đến có lợi, còn phải có nhân nghĩa nữa mới được”.

Những quân vương nhân đức cổ đại rất xót thương dân chúng, biết khoan sức dân, nuôi dưỡng dân, dùng nhân nghĩa để trị sửa thiên hạ.

1. Thời thịnh thế Văn Cảnh

Hán Văn Đế và Cảnh Đế đều thúc đẩy tư tưởng “vô vi nhi trị” vào đầu thời Hán, bồi bổ ích lợi cho dân, giảm nhẹ lao dịch và thuế khóa và từng bước khôi phục sức mạnh quốc gia của nhà Hán.

Hán Văn Đế và Cảnh Đế đều thúc đẩy tư tưởng “vô vi nhi trị” vào đầu thời Hán, bồi bổ ích lợi cho dân, giảm nhẹ lao dịch và thuế khóa và từng bước khôi phục sức mạnh quốc gia của nhà Hán. (ntdtv.com)

Hán Thư có ghi chép: “Văn Đế lên ngôi, tu thân tiết kiệm để an dân”. Năm Hán Văn Đế thứ 2 và thứ 12, ông đã “giảm một nửa thuế ruộng đất”. Năm Văn Đế thứ 13, ông đã “miễn toàn bộ thuế ruộng đất”.

Hán Văn Đế sống rất thanh đạm, tiết kiệm, ông xuống chiếu cấm các quận huyện cống vật quý hiếm, chi tiêu quốc gia được cắt giảm hết sức tiết kiệm, quý tộc và quan lại không dám xa hoa, giảm bớt gánh nặng cho dân chúng. Văn Đế cũng đích thân xuống ruộng canh tác, làm gương cho dân chúng.

Hai lần nhật thực xảy ra vào tháng 11 và tháng 12 năm Văn Đế thứ 2. Văn Đế cho rằng điều này là do bản thân ông thất đức gây ra. Ông nói: “Trời sinh ra muôn dân, và lập ra một vị quân vương để họ cai quản họ. Nếu quân vương thiếu đạo đức, nhân nghĩa, thực thi chính lệnh không đủ công bằng, thì Trời sẽ hiển thị những tai họa và dị tượng để cảnh báo. Nhật thực xảy ra vào tháng mười một, chính là Trời đang trách tội trẫm. Có điều gì nghiêm trọng hơn thế này không?

Nếu quân vương thiếu đạo đức, nhân nghĩa, thực thi chính lệnh không đủ công bằng, thì Trời sẽ hiển thị những tai họa và dị tượng để cảnh báo. (Needpix)

2. Thời thịnh thế Trinh Quán

Thời thịnh thế Trinh Quán đã đặt nền móng cho sự thịnh vượng của nhà Đường. Đường Thái Tông đã cẩn thận ghi chép rằng: “Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền”. Ông trở nên nổi tiếng khắp thiên hạ vì đức hạnh và trí tuệ tuyệt vời.

Lý Thế Dân lấy nông nghiệp làm nền tảng, yêu quý bách tính lê dân, chấn hưng văn hóa và giáo dục, cải tiến chế độ thi cử của triều đình, làm cho quốc thái dân an, biên cương ổn định, bốn phương đều quy phục.

Đường Thái Tông tôn trọng sinh mệnh và rất thận trọng trong hình phạt. Tân Đường thư có ghi lại một câu chuyện về việc Thái Tông ân xá cho tử tù: “Thái Tông anh minh vũ dũng dẹp yên thiên hạ, nhưng thiên tư nhân đức khoan dung. Khi mới lên ngôi, có người khuyên ông dùng hình pháp nghiêm để cho người thiên hạ kính sợ, nhưng đại thần Ngụy Trưng cho rằng không được làm như vậy. Bởi vì nền chính trị nhân đức (vương đạo) là dựa vào cái gốc là lòng nhân từ và ân đức, nên phải có nguyện ý thương dân và nhân hậu. Thái Tông vui lòng chấp nhận, vì thế ông dùng nhân từ và khoan dung để cai trị thiên hạ, đặc biệt thận trọng trong việc hình pháp. Trong bốn năm, có 219 người bị kết tội tử hình. Năm thứ 6, ông đã đích thân xem xét hồ sơ các tù nhân, xót thương 390 người bị kết án tử hình, bèn cho họ về nhà, hẹn mùa thu năm sau quay lại thụ hình. Đến thời hạn, tất cả các tù nhân đều quay lại đúng hẹn, Thái Tông khen ngợi họ thành tín, bèn đặc xá cho tất cả”.Lý Thế Dân lấy nông nghiệp làm nền tảng, yêu quý bách tính lê dân, chấn hưng văn hóa và giáo dục, cải tiến chế độ thi cử của triều đình, làm cho quốc thái dân an. (Miền công cộng)

Thi nhân Bạch Cư Dị đã ca ngợi và nói đến trong bài thơ “Thất đức vũ” (Vũ khúc 7 đức hạnh) rằng: 

Oán nữ tam thiên phóng xuất cung,
Tử tù tứ bách lai quy ngục.

Tạm dịch:

Ba ngàn cung nữ xuất cung
Bốn trăm tử tội về không nuốt lời.

3. Triều Tống nhân đức thương yêu dân

Nhà Tống đã có một loạt các biện pháp cứu trợ thiên tai hiệu quả và chính quyền trung ương cũng mở nhiều cơ sở phúc lợi từ thiện, chẳng hạn như viện dưỡng lão, phường cứu tế, nghĩa trang cho người nghèo và xác vô chủ, cục nuôi dưỡng trẻ bỏ rơi, mồ côi, bệnh viện cho người nghèo, nhà nhân nghĩa, kho cứu tế… Những cơ sở từ thiện này được xây dựng trên khắp mọi miền đất nước, các thành phố, thị trấn lớn nhỏ, để nuôi dưỡng và cung cấp nơi nương tựa cho những người già cả, nghèo khó, bệnh tật.

Tống Huy Tông đã ngự bút rằng: 

Tống Nhân Tông đều giảm ăn và ăn chay mỗi khi gặp thiên tai và cầu nguyện Trời Đất. Năm Khánh Lịch thứ 7, Tống Nhân Tông xuống chiếu “trách tội bản thân” vì hạn hán. Ông đã kiểm điểm bản thân rằng: “Trẫm nghĩ rằng tai họa đến là có lý do, là do trẫm không nỗ lực tu đức, không sáng suốt về chính lệnh, hiệu lệnh không đủ chữ tín… Thay vì giáng tội cho dân, xin hãy chuyển tai họa sang thân trẫm”.

“Những góa phụ, người neo đơn, trẻ mồ côi có viện để cư trú nuôi dưỡng, kẻ đau yếu thì có phường để cứu chữa, kẻ chết thì có nghĩa trang để mai táng, đó là nền tảng của vương đạo (nền chính trị nhân đức)”. (Miền công cộng)

Tống sử có ghi lại: 

“Phép cai trị của nhà Tống dựa trên cái gốc nhân hậu. Hễ cứu tế người nghèo khổ, người chịu thiên tai thì đều xem xét học theo các tấm gương các đời trước”. 

“Người ăn xin được nuôi dưỡng ở Cư dưỡng viện; người bệnh tật được điều trị ở An tế phường; người chết của nó được chôn cất ở Lậu trạch viên, đó đều là việc bình thường”. 

“Những người nghèo được quan phủ cung cấp cho cơm ăn áo mặc, còn những người ốm đau thì được quan phủ chăm sóc bằng cháo và chữa trị bằng thuốc men“.

4. Thời thịnh thế Khang Càn

Ba vị hoàng đế triều đại nhà Thanh là Khang Hy, Ung Chính và Càn Long đều cố gắng hết sức để cai quản trị sửa, đã tạo ra một khung cảnh thịnh thế có tuổi đời hàng thế kỷ. Hoàng đế Khang Hy ban thưởng khuyến khích việc khai khẩn đất hoang, xây dựng các công trình thủy lợi, cấm thu gom đất, miễn thuế đất và cải cách thuế khóa và lao dịch, dẫn đến diện tích đất canh tác tăng vọt, sản lượng ngũ cốc tăng cao. Năm Khang Hy thứ 51 (1712), hoàng đế đã quyết định “vĩnh viễn không bao giờ tăng thuế” và bãi bỏ thuế đinh đối với những nhân khẩu tăng thêm.

Hoàng đế Càn Long cũng rất quan tâm đến nghề nông, hàng năm ông đều yêu cầu các quan địa phương báo cáo hạn hán và lũ lụt cho ông, nếu nơi nào bị thiên tai, ông lập tức ra sắc lệnh mở kho hàng giúp dân và giảm thuế, điều này đã thực hiện không thay đổi trong 60 năm.

Ba vị hoàng đế triều đại nhà Thanh là Khang Hy, Ung Chính và Càn Long đều cố gắng hết sức để cai quản trị sửa, đã tạo ra một khung cảnh thịnh thế có tuổi đời hàng thế kỷ. (Miền công cộng)

Nền bạo chính của ĐCSTQ

Sau khi ĐCSTQ cướp chính quyền, đã phát động giết người hàng loạt, những cuộc thảm sát đẫm máu không ngừng nghỉ, khiến người ta kinh sợ. ĐCSTQ tuyên bố “giải phóng” và xây dựng “Trung Quốc mới” khiến họ toàn tâm toàn ý đi theo, giờ đây hóa ra lại là nỗi kinh hoàng và ác mộng cực kỳ đen tối không thể tưởng tượng được.

1. Coi mạng người như cỏ rác

Theo thống kê chưa đầy đủ, sự cai trị của ĐCSTQ đã khiến khoảng 80 triệu người chết ở Trung Quốc do bị bức hại, đói khát, bắn giết và các nguyên nhân bất thường khác, con số này vượt quá tổng số người chết trong hai cuộc chiến tranh thế giới.

Con dao đồ tể của ĐCSTQ luôn nhắm vào những người tốt và tầng lớp tinh anh của xã hội. Trong thời kỳ cải cách ruộng đất, địa chủ và phú nông bị giết hại bừa bãi, giai cấp quý tộc bị xóa sổ. Lấy cớ loại bỏ các tầng lớp “phản cách mạng”, nạn giết chóc bừa bãi liên tiếp diễn ra qua các phong trào “trấn phản”, “tam phản”, “ngũ phản”… 

Nicholas Kristof, cựu giám đốc phỏng vấn của Thời báo New York tại Bắc Kinh, đã viết trong chuyên khảo của mình China Wakes (Trung Quốc thức dậy) rằng: “Theo báo cáo do cựu Bộ trưởng Bộ Công an Trung Quốc La Thụy Khanh đệ trình, từ năm 1948 đến 1955, đã có 4 triệu người đã bị hành quyết”.

Con dao đồ tể của ĐCSTQ luôn nhắm vào những người tốt và tầng lớp tinh anh của xã hội. (Tổng hợp)

Nạn đói lớn từ năm 1958 đến năm 1962 đã giết chết hơn 30 triệu người. Trong khi đó, ĐCSTQ xuất khẩu hàng triệu tấn ngũ cốc, hào phóng cho thế giới bên ngoài, còn trong nước mặc kệ người dân chết đói mà không cứu trợ.

“Cách mạng Văn hóa” là một phong trào đẫm máu khác. Những cái chết bất thường dưới hình thức đấu tranh phe phái, hành quyết những kẻ phản cách mạng và tự sát… đã cướp đi sinh mạng của hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu người.

Nguyên soái Diệp Kiếm Anh của ĐCSTQ đã từng nói: “100 triệu người đã được chỉnh đốn trong “Cách mạng Văn hóa” và 20 triệu người đã chết”. Giáo sư RJ Rummel của Đại học Hawaii, Hoa Kỳ đã ước tính trong cuốn sách “Thế kỷ đẫm máu của Trung Quốc” (China’s Bloody Century, 1991) rằng khoảng 7,73 triệu người đã chết trong “Cách mạng Văn hóa”.

ĐCSTQ bản tính khát máu thích giết chóc, nhưng vẫn hùng hồn sử dụng những lời nói dối mới để khỏa lấp những lời nói dối cũ. ĐCSTQ đã phát động hết làn sóng này đến làn sóng chiến dịch chính trị khác, tạo ra vô số vụ án oan và giết hại nhiều người vô tội.

Nhiều năm sau, nhà cầm quyền ra lệnh “minh oan”, thông báo cho gia quyến người bị sát hại rằng: “Năm xưa giết nhầm người, nay sửa lỗi”, và lại thể hiện “vĩ đại, quang minh, chính nghĩa”.Nhiều năm sau, nhà cầm quyền ra lệnh “minh oan”, thông báo cho gia quyến người bị sát hại rằng: “Năm xưa giết nhầm người, nay sửa lỗi”, và lại thể hiện “vĩ đại, quang minh, chính nghĩa”. (Tổng hợp)

Năm 1995, một thanh niên Hà Bắc là Nhiếp Thụ Bân bị kết án tử hình một cách oan uổng. Ngày 2 tháng 12 năm 2016, Tòa án Tối cao Trung Quốc đã lật lại bản án ban đầu và tuyên bố Nhiếp Thụ Bân vô tội.

Ngày 9 tháng 4 năm 1996, Hốt Cách Cát Lặc Đồ, một thanh niên Nội Mông, phát hiện ra một thi thể phụ nữ, sau khi báo công an, anh đã công an của Cục Công an thành phố Hohhot tra tấn ép cung, phải tự nhận giết người. Theo chính sách “nặng và nhanh” trong thời kỳ “đánh mạnh” đương thời, chỉ 62 ngày sau khi vụ việc xảy ra, Hốt Cách Cát Lặc Đồ đã bị tòa án kết án tử hình và xử tử ngay lập tức khi mới 18 tuổi. Ngày 15 tháng 12 năm 2014, Tòa án Cấp cao của Khu tự trị Nội Mông đã ra phán quyết Hốt Cách Cát Lặc Đồ vô tội sau khi tái thẩm.

2. Đàn áp dân chúng đòi quyền lợi

Thời xưa, dân thường có thể đánh trống kêu oan, chặn kiệu quan kêu oan, mọi người đã lập bia miệng truyền đời về những vị quan thanh liêm, đời đời cảm ơn và nghi nhớ. Ngày nay, ĐCSTQ coi nhân dân như kẻ thù và chi những khoản tiền khổng lồ để “duy trì sự ổn định”, từ dùi cui, xe tăng đến theo dõi điện tử đều sẵn sàng mọi lúc mọi nơi. Ai không thần phục ĐCSTQ thì bị quy là “kích động lật đổ chế độ”, “cấu kết với thế lực ngoại bang”, “gây rối trật tự xã hội”, lập tức sẽ bị nghiêm trị. Người nhẹ thì bị quản thúc, giam lỏng, người nặng thì bị tù đày, tra tấn, thậm chí còn bị “mất tích” một cách bí ẩn.

Thời xưa, dân thường có thể đánh trống kêu oan. Ngày nay, để “duy trì sự ổn định”, ĐCSTQ đổ hàng núi tiền vào các loại công cụ để kiểm soát ngôn luận, từ dùi cui, xe tăng đến theo dõi điện tử. (Tổng hợ

Con gái của vợ chồng Lý Tân và Hà Phương Mỹ ở Hà Nam sau khi tiêm vắc xin DPT (3 trong 1) vào tháng 5 năm 2018, hai chân và tay đều bị tàn phế. Hai vợ chồng đã nhiều lần tìm đến chính quyền địa phương để yêu cầu bồi thường những chi phí điều trị hợp lý nhưng họ liên tục bị trì hoãn. Hà Phương Mỹ buộc phải khiếu nại, xuống đường quyên góp và đế Bắc Kinh phản ánh tình hình, nhưng đã bị chặn lại, giam giữ và cấm phát ngôn trên mạng. Lý Tân nói: “Vì đòi công lý cho trẻ em khuyết tật do vaccine, các bậc phụ huynh đã trở thành ‘kẻ thù giai cấp’ của ĐCSTQ”.

Sáng sớm ngày 7 tháng 9 năm 2018, Vương Thiến, một phụ nữ 31 tuổi người Chiết Giang, đã tự tử. Vương Thiến là nạn nhân của một sàn cho vay P2P. Sau khi nền tảng này sụp đổ, cô đã đến Hàng Châu và Thượng Hải để bảo vệ quyền lợi của mình và đòi lại tiền, nhưng đã bị cảnh sát đánh đập. Vương Thiến tiết lộ trong di chúc rằng chính sự bạo hành của cảnh sát đã khiến cô suy sụp. Cô viết: “Tôi không đủ sức để chống lại chúng. Những người dân thường quá nhỏ bé và yếu đuối, thực sự mệt mỏi, không thấy hy vọng nữa rồi”.

Ngày 21 tháng 3 năm 2020, vợ của luật sư Vương Toàn Chương là Lý Văn Túc đã đến Tòa án Tối cao Bắc Kinh để nộp đơn yêu cầu điều tra về việc tòa án Thiên Tân xử lý vụ án Vương Toàn Chương. Nó xảy ra là có lý do. Trong tuần trước, luật sư bào chữa của Lý Văn Túc và Vương Toàn Chương đã đến Tòa án cấp cao Thiên Tân để hỏi thông tin liên quan về vụ án Vương Toàn Chương. Nhân viên tòa án đã trả lời rằng không có thông tin trong cơ sở dữ liệu, và Lý Văn Túc cảm thấy suy sụp.

Lực lượng an ninh ở Trung Quốc không được dùng để bảo vệ người dân mà là để bảo vệ quyền lực và sự ổn định của Đảng. (Getty)

Trường hợp của luật sư Vương Toàn Chương có thể được mô tả là một trường hợp nực cười trên thế giới. Sau khi ĐCSTQ bắt Vương Toàn Chương vào tháng 8 năm 2015, ĐCSTQ đã không cho phép người thân và luật sư gặp mặt ông, đã gần 4 năm kể từ khi bị bắt, Vương Toàn Chương sống hay chết không ai biết rõ, và các thành viên trong gia đình của anh ấy lo lắng lòng như lửa đốt. ĐCSTQ phớt lờ những lời kêu gọi mạnh mẽ trong và ngoài nước, không tiết lộ bất kỳ thông tin nào, và vẫn tuyên bố như xưa rằng “cai trị đất nước bằng luật pháp”.

3. Bức hại tôn giáo, tín ngưỡng

Ngày xưa, Trung Quốc là đất nước tôn trọng tín ngưỡng, kính trọng người tu luyện. Lòng thành kính tín Thần kính Trời đã khiến hoàng đế, các quan đại thần và dân thường đều khiêm tốn, tự giác kỷ luật, trong tâm có thiện niệm. Tuy nhiên, ĐCSTQ nhằm mục đích tiêu diệt tôn giáo, tha hóa tôn giáo, bức hại người tu luyện có tín ngưỡng, và tạo ra những tội ác tày trời.

Ngày 29 tháng 5 năm 2018, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã công bố “Báo cáo Tự do Tôn giáo Quốc tế” năm 2017, trong đó ghi lại cuộc bức hại Pháp Luân Công, Cơ đốc giáo và các nhóm tín ngưỡng khác, đồng thời bao gồm các trường hợp học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết ở Trung Quốc đại lục.ĐCSTQ là chế độ vô Thần, tín ngưỡng tôn giáo là hữu Thần, hoàn toàn trái ngược với ý thức hệ của ĐCSTQ.

Điều này có thể ảnh hưởng đến sự kiểm soát của nó đối với người dân, do đó ĐCSTQ tự nhiên sẽ muốn tiêu diệt tín ngưỡng, tôn giáo. (Getty)

Ngày 26 tháng 7 năm 2019, Hội nghị Bộ trưởng Tự do Tôn giáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã ban hành một tuyên bố đặc biệt về ĐCSTQ, trong đó có nội dung: “Nhiều nhóm thiểu số tôn giáo ở Trung Quốc – bao gồm người Duy Ngô Nhĩ, người dân tộc Hồi, người Hồi giáo Kazakh, tín đồ Phật giáo Tây Tạng, tín đồ Thiên Chúa giáo, Những người theo đạo Tin Lành và Pháp Luân Công, họ đã bị đàn áp và phân biệt đối xử nghiêm trọng vì tín ngưỡng của họ. “Những nhóm này đã báo cáo rằng ĐCSTQ đã tra tấn, lạm dụng thân thể, tùy tiện bắt bớ, giam giữ, kết án, sách nhiễu…”

Mục sư Quảng Châu Hoàng Tiểu Ninh nói: “Chúng tôi yêu đất nước này, nhưng nhiều lúc chúng tôi đã khóc vì đất nước này. Sự cai trị của một nhóm người vô Thần và ngu dốt là một thảm họa cho người dân”.

Công dân Canada Tôn Thiến là một doanh nhân sống tại Bắc Kinh. Tháng 2 năm 2017, cô đã bị bắt cóc, bỏ tù và tra tấn trong chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công. Lý Vân Tú, mẹ của Tôn Thiến, nói: “Tôi cảm thấy buồn khi phải sống trong một đất nước không có tự do không có nhân quyền như vậy. Trái tim tôi đau đớn”.

Kết luận

Thời cổ đại, các bậc minh quân nhân đức phụng sự nhân dân, người dân an cư lạc nghiệp. ĐCSTQ tà ác phá hoại truyền thống, đảo ngược đúng sai và sử dụng bạo lực để kiểm soát người dân. Nhìn Trung Quốc ngày nay, những người dân thiện lương đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, đau đớn kêu gào, khiếu nại, khao khát công lý và ánh sáng. Chỉ bằng cách diệt trừ cái ác, trở về với những giá trị phổ quát, kính Trời tín Thần, thì mới có thể thấy được nền chính trị trong sáng, và người dân mới có thể lại được hưởng thái bình.

Trung Dung
Theo Điền Vân – Epoch Times tiếng Trung