Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi

Không make-up chỉn chu, không phấn son đắt tiền nhưng những mỹ nhân thời xưa thật sự nổi bật bởi nét đẹp tự nhiên, mộc mạc cùng khí chất thanh tao của họ.

Phụ nữ xưa chắc chắn không có đầy đủ cơ sở vật chất và điều kiện như trong thời hiện đại của chúng ta để “tô vẽ” thêm cho nhan sắc của họ. 

Nhưng cũng chính những điều đó biến vẻ đẹp trong trẻo tự nhiên này trở nên độc đáo và riêng biệt.

Ngày nay, khi phấn son, thủ thuật làm đẹp, botox hay phẫu thuật thẩm mỹ đã lên ngôi, chúng ta đôi lúc cảm thấy nhàm chán vì quanh mình cô gái nào cũng xinh xắn, ưa nhìn và đặc biệt còn hao hao giống nhau. 

Vậy thì hãy để bộ ảnh “những tuyệt sắc giai nhân” ở thế kỷ trước cho bạn cái nhìn mới mẻ hơn về định nghĩa “vẻ đẹp vượt thời gian”.

Chúng ta không bàn đến chuyện các chị em làm đẹp cho chính mình như thế nào là đủ vì điều đó phụ thuộc rất nhiều vào hoàn cảnh, quan điểm riêng của mỗi người, mà sẽ chỉ tôn vinh phụ nữ và nét đẹp tự nhiên mộc mạc của họ. 

Tóc chải kiểu cách, điểm chút má hồng, cử chỉ và phong thái tao nhã – đó là phụ nữ xưa!

1. Mary Pickford – Một nữ diễn viên điện ảnh sinh ra ở Canada nhưng được mệnh danh là “tình đầu quốc dân” tại Mỹ những năm đầu thế kỷ XX.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 1.

2. Valli Knust – Một nữ diễn viên phim câm và nhạc kịch xuất thân từ một gia đình người Anh lâu đời.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 2.

3. Ione Bright – Một nữ diễn viên Broadway nổi tiếng, nhỏ nhắn và có vẻ đẹp của “nàng thơ”.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 3.

4. Lily Elsie – Một nữ diễn viên và ca sĩ người Anh thời vua Edward.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 4.

5. Doris Stocker – Một nữ diễn viên người Anh gốc Ấn Độ nổi tiếng những năm 1900.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 5.

6. Một người phụ nữ đẹp trên đảo Luzon của Philippines.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 6.

7. Rita Martin – Một nhiếp ảnh gia xinh đẹp của Ireland nhưng lại nổi tiếng vì nét đẹp diễm lệ của mình.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 7.

8. Maude Adams – Một nữ diễn viên người Mỹ nổi tiếng nhờ đóng vai Peter Pen trong vở kịch Broadway.javascript:if(typeof(admSspPageRg)!=’undefined’){admSspPageRg.draw(3638);}else{parent.admSspPageRg.draw(3638);}

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 8.

9. Jean Aylwin – Một nữ diễn viên hài thành công thời vua Edward trị vị Anh Quốc.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 9.

10. Anna May Wong – Ngôi sao điện ảnh Hollywood người Mỹ gốc Hoa đầu tiên.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 10.

11. Gabrielle Ray – Bà được xem là một trong những người phụ nữ được chụp ảnh nhiều nhất trên thế giới với vẻ đẹp như công chúa bước ra từ cổ tích của mình.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 11.

12. Maude Fealy – Một nữ diễn viên phim câm và sân khấu người Mỹ.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 12.

13. Nữ hoàng Mary của Romania – Nữ hoàng cuối cùng và rất được lòng dân của Romania.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 13.

14. Cleo de Merode – Một vũ công người Pháp đã giành được giải thưởng “Nữ hoàng sắc đẹp” trong cuộc thi “Người phụ nữ đẹp nhất hành tinh” lần đầu tiên được tổ chức bởi tạp chí Illustration vào năm 1896.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 14.

15. Agnes Ayres – Một ngôi sao thời đại phim câm.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 15.

16. Bức ảnh cô gái cầm trên tay chiếc đàn mandolin được mệnh danh là hình tượng nàng Esmeralda của thế kỷ XX, xinh đẹp và quyến rũ.

Chiêm ngưỡng nhan sắc kiều diễm, thanh tao của loạt mỹ nhân được mệnh danh đẹp nhất ở thế kỷ trước qua bộ ảnh quý hàng trăm năm tuổi - Ảnh 16.

Theo Trithuctre

Truyện ngắn ” Người cha “

Truyện ngắn của Bjørnstjerne Martinius Bjørnson (Na Uy)

Người đàn ông trong câu chuyện dưới đây là một người giàu có và có ảnh hưởng lớn nhất trong giáo xứ của mình; tên anh là Thord Overaas. Một ngày nọ anh xuất hiện trong bài giảng của linh mục, cao ráo và trang nghiêm. “Tôi vừa có một cậu con trai,” anh nói, “và tôi muốn đưa nó đến trong lễ rửa tội”.

“Tên nó là gì?”.

“Finn, – lấy tên lót của cha tôi”.

“Còn người đỡ đầu thì sao?”.

Họ đã được nhắc đến, và được minh chứng là những người đàn ông và phụ nữ tuyệt nhất trong mối quan hệ của Thord ở giáo xứ.

“Còn gì nữa không?” linh mục hỏi, và nhìn lên.

Người nông dân ngập ngừng giây lát.

“Tôi rất muốn nó tự rửa tội,” cuối cùng anh nói.

“Tiến hành điều đó vào ngày thường à?”.

“Thứ bảy tuần tới, vào mười hai giờ trưa ạ”.

“Còn gì nữa không?” linh mục hỏi.

“Dạ không,” người nông dân xoay tròn chiếc mũ của mình, như chuẩn bị đi.

Sau đó linh mục ngồi dậy. “Tuy nhiên, vẫn có điều này,” ông nói, đi về phía Thord, nắm tay anh và nghiêm nghị nhìn vào mắt anh: “Chúa ban cho anh đứa trẻ này có thể mang đến phước lành cho anh đó!”.

Mười sáu năm sau vào một ngày, Thord lại một lần nữa đến trong bài giảng của linh mục.

“Thực sự , anh vẫn trẻ một cách đáng kinh ngạc đấy, Thord à,” linh mục nói; bởi trông anh không có bất cứ thay đổi nào dù thời gian.

“Đó bởi vì tôi không gặp rắc rối nào cả,” Thord trả lời.

Vị linh mục im lặng khi anh ta nói vậy, nhưng sau một lúc ông lại hỏi: “Tối nay anh có niềm vui nào chăng?”.

“Tôi đến buổi tối nay về việc cậu con trai được làm lễ kiên tín vào ngày mai”.

“Cậu ấy là một chàng trai thông minh đấy”.

“Tôi không muốn trả công cho linh mục tới khi tôi nghe thấy con trai tôi đứng vị trí số mấy trong nhà thờ vào ngày mai”.

“Cậu ta sẽ đứng đầu”.

“Thật vậy sao; và đây là mười đô la cho linh mục”.

“Tôi có thể làm gì cho anh nữa không?” linh mục hỏi, dán đôi mắt ông ta vào Thord.

“Không cần đâu”

Thord đi ra

.

Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)

Tám năm nữa trôi qua, và rồi một ngày tiếng ồn vang lên bên ngoài phòng linh mục, bởi nhiều người đàn ông tiến tới, đứng đầu trong số họ là Thord, người bước vào trước.

Linh mục nhìn lên và nhận ra anh ta.

“Anh đã có mặt trong buổi tối này, Thord”.

“Tôi đến đây để nhờ công bố hôn nhân cho con trai tôi; nó chuẩn bị cưới Karen Storliden, con gái của Gudmund, người đứng cạnh tôi đây”.

“Sao, đó là cô gái giàu nhất trong giáo xứ”.

“Người ta nói vậy,” người nông dân nói, một tay vuốt tóc.

Vị linh mục ngồi xuống giây lát trầm ngâm suy nghĩ, rồi nhập tên vào cuốn sổ của mình, không đưa ra bất kì lời bình luận nào, và những người đàn ông viết tên của họ rồi kí xuống dưới. Thord đặt ba đô la lên bàn.

“Tôi chỉ cần một thôi,” linh mục nói.

“Tôi biết rõ điều đó; nhưng nó là con trai duy nhất của tôi, tôi muốn làm thật hậu hĩ”.

Vị linh mục cầm tiền.

“Đây là lần thứ ba rồi, Thord à, anh đã tới đây vì lợi ích cho con trai mình”.

“Nhưng giờ đây tôi sẽ chấm dứt thói quen đó,” Thord nói, và gấp cuốn sổ tay lại, anh nói chia tay và đi ra.

Đoàn người chầm chậm theo sau anh.

Một hai tuần sau, hai cha con chèo thuyền qua hồ, một ngày yên tĩnh đến Storliden để chuẩn bị cho đám cưới.

“Cái ván chắn này không an toàn,” cậu con trai nói, đứng dậy từ chỗ nó đang ngồi.

Cùng lúc đó, tấm ván cậu đang đứng trượt xuống dưới chân cậu, cậu giơ tay ra, thét lên một tiếng và ngã qua mạn thuyền.

“Giữ lấy mái chèo!” người cha la lên, nhảy dựng lên và đưa cái mái chèo ra xa.

Nhưng sau một vài lần nỗ lực chàng trai như chết cứng.

“Đợi cha một chút!” người cha khóc lóc, và bắt đầu chèo thuyền về phía con trai mình.

Rồi cậu con trai lăn mình nằm ngửa, nhìn cha mình một lúc lâu, và chìm xuống.

Thord không thể tin vào mắt mình; anh giữ chiếc thuyền đứng yên, và nhìn chằm chằm vào nơi con trai ông đã chìm xuống, như thể cậu chắc chắn sẽ trở lại mặt nước một lần nữa. Có một số bọt bóng, lại bọt bóng nữa, và cuối cùng một bong bóng lớn vỡ ra; và mặt hồ lại trở lại bình lặng và sáng như gương.

Trong ba ngày ba đêm, người ta nhìn thấy người cha chèo thuyền vòng vòng quanh chỗ đó, không ăn không ngủ; anh ta vét hồ để tìm xác con trai. Và tới sáng ngày thứ ba anh đã tìm thấy, ôm nó trong tay đi lên những ngọn đồi nơi khu vườn của họ.

Khoảng một năm kể từ ngày đó, vào một buổi tối cuối thu, vị linh mục nghe thấy một người nào đó ở hành lang ngoài cửa, cẩn trọng lần then chốt. Vị linh mục mở cửa bước ra, một người đàn ông cao gầy với dáng cúi gập và mái tóc trắng. Vị linh mục nhìn một lúc lâu mới nhận ra anh. Đó là Thord.

“Anh đã tới quá muộn đúng không?” linh mục nói, và lặng yên trước mặt anh.

“À, vâng! Đã muộn rồi,” Thord nói và ngồi xuống.

Vị linh mục cũng ngồi xuống, như thể chờ đợi. Một khoảng im lặng đến ngộp thở. Cuối cùng Thord nói:

“Tôi muốn gửi tặng những người nghèo một thứ gì đó; tôi muốn đầu tư vào đó như một tài sản thừa kế mang tên con trai tôi”.

Anh ta đứng dậy, đặt một số tiền lên bàn, rồi lại ngồi xuống. Vị linh mục đếm tiền.

“Đó là một khoản tiền khổng lồ,” ông nói.

“Đó là một nửa giá tiền khu vườn của tôi. Tôi vừa bán nó hôm nay”.

Vị linh mục ngồi im lặng một lúc lâu. Cuối cùng ông nhẹ nhàng hỏi:

“Anh muốn làm gì bây giờ, Thord?”

“Một điều gì đó tốt đẹp hơn”.

Họ ngồi đó một lát, Thord với đôi mắt u sầu, vị linh mục nhìn chằm chằm vào Thord. Rồi linh mục cất tiếng, chậm rãi và nhẹ nhàng:

“Tôi nghĩ rằng con trai anh cuối cùng đã mang đến cho anh một phước lành thực sự”.

“Vâng, tôi cũng nghĩ thế,” Thord nói, ngẩng đầu nhìn lên, trong khi hai giọt nước mắt lớn chầm chậm chảy xuống đôi má anh.

NGUYỄN THỊ THÙY LINH dịch từ bản tiếng Anh

Để hạnh phúc, bạn không cần cải biến cả thế giới, hãy thay đổi chính mình

Câu chuyện thứ nhất: Khả năng tự thay đổi

Chuyện kể rằng một người đàn ông đã quyết định không sống một cuộc sống bình thường mà thay vào đó dâng hiến cuộc đời mình cho việc giúp đỡ người khác và cầu nguyện cho tất cả mọi người. Đến một ngày, những người bạn cũ của ông quyết định đến thăm hỏi và nghe ông chia sẻ về cuộc sống.

Một người hỏi: “Liệu anh có thể chia sẻ với chúng tôi những điều anh đã học được trong suốt những năm qua?”.

Old man with hat | Free backgrounds

(Ảnh minh họa: Internet)

Người đàn ông đáp: “Tôi trở nên già cả”.

Một người bạn khác tiếp lời: “Anh có tuổi và thông thái. Suốt những năm qua chúng tôi đã chứng kiến anh cầu nguyện. Anh đã nói gì với Chúa vậy? Chúng tôi nên cầu xin cái gì?”.

Người đàn ông mỉm cười đáp: “Ban đầu, khi tôi còn trẻ, tôi thường quỳ trước Chúa cầu xin Ngài ban cho tôi sức mạnh để thay đổi loài người. Dần dần tôi nhận ra rằng điều đó vượt quá khả năng của mình. Sau đó tôi bắt đầu cầu xin Chúa ban cho tôi sức lực để thay đổi thế giới quanh tôi”.

“Tốt quá, việc mong muốn giúp đỡ mọi người quanh anh đã được báo đáp vì chúng tôi biết rằng anh đã giúp rất nhiều người”, một người bạn nói.

Người đàn ông trả lời: “Đúng vậy, tôi đã giúp đỡ rất nhiều người nhưng tôi biết rằng tôi vẫn chưa tìm được lời cầu nguyện hoàn hảo. Chỉ tới độ tuổi này tôi mới nhận ra rằng tôi nên cầu xin cái gì ngay từ đầu!”.

Mọi người nghe vậy đều nhao nhao lên: “Đó là điều gì vậy?”.

Người đàn ông mỉm cười đáp: “Được ban cho khả năng thay đổi chính bản thân mình”.

Đừng cố thay đổi bản thân khi chưa hiểu rõ mình

Lời bàn:

Trong mọi tình huống gặp khó khăn hay đối diện với các mâu thuẫn, thông thường chúng ta nghĩ rằng ai đó cần phải thay đổi quan điểm hay thái độ của họ. Tuy nhiên, thực sự điều chúng ta cần là sự nhìn nhận sâu sắc và thấu hiểu bản thân, cũng như cần có sự thay đổi trước hết từ chính ta.

Câu chuyện thứ hai: Chỉ là vấn đề thời gian

Một người đàn ông đến gặp một bậc giáo sĩ Do Thái và nói: “Các quán rượu đầy người chơi bời hưởng thụ”.

Người giáo sĩ không trả lời.

Thấy vậy, người đàn ông nói tiếp: “Các quán rượu đầy người chè chén bia rượu, đánh bạc thâu đêm mà ông không có ý kiến gì ư?”.

Lần này vị giáo sĩ đáp: “Đó là một điều tốt lành”.

Người đàn ông quá đỗi ngạc nhiên trước câu trả lời đến nỗi không nói được câu nào.

Giáo sĩ nói tiếp: “Con người… từ lúc khai thiên lập địa đều luôn mong muốn được phụng thờ Chúa trời. Vấn đề là không phải tất cả đều biết được cách tốt nhất để thực hiện điều đó. Hãy nghĩ sâu xa hơn một chút, những hành vi mà anh đang lên án cũng có thể được coi là điều tốt.

Bởi những người này khi thức thâu đêm ở quán rượu, họ đang học cách ‘thức tỉnh’ và ‘kiên định’. Khi họ đã hoàn thiện những kỹ năng này, họ sẽ nhận ra rằng điều họ muốn làm sắp tới là sẽ đi trên con đường của Chúa, hãy nghĩ mà xem rồi họ sẽ là những bầy tôi xuất sắc của Chúa”.

Nghe vậy, người đàn ông chỉ nói được đúng một câu: “Ngài đúng là một người lạc quan”.

Vị Giáo sĩ đáp: “Đây không phải vấn đề về lạc quan. Đây là vấn đề về “ngộ”, dù chúng ta có làm điều gì phi lý đến đâu đi nữa thì điều đó dường như đều đưa chúng ta đi tới con đường đến với Chúa trời. Đây chỉ là vấn đề thời gian”, vị giáo sĩ đáp.

Lời bàn:

Thay đổi có thể bất ngờ đến với chúng ta, nhưng đừng bao giờ mất niềm hy vọng.

Tham khảo Moralstories / Theo ĐKN

Đồng Tâm và những trận đánh tồi


Một thanh niên ở Hà Nội mang hình ông Lê Đình Kình tại buổi lễ tưởng niệm hôm 12 tháng Giêng, 2020. (Photo courtesy of Facebook user Pham Doan Trang)
Một thanh niên ở Hà Nội mang hình ông Lê Đình Kình tại buổi lễ tưởng niệm hôm 12 tháng Giêng, 2020. (Photo courtesy of Facebook user Pham Doan Trang)

Ngọn nguồn của bạo lực ở Đồng Tâm không bắt đầu từ cuộc tấn công của “ngàn quân” vào làng Hoành rạng sáng 9/1. Nó bắt đầu từ tháng 4/2017 khi chính quyền lừa ông lão ngoài 80 tuổi Lê Đình Kình ra đồng để bắt. Trong một video mà giờ đã không còn truy cập được trên YouTube, ông Kình kể lại diễn biến:

“Khi đến đấy một cái là một anh cảnh sát cơ động nhưng họ toàn mặc quần bò áo thun đen…, một anh nhảy xuống, đứng vào cái góc tường ở đấy và nổ hai băng đạn chỉ thiên và ngay lúc đó là Trần Thanh Tùng đá tôi một cái, Trần Thanh Tùng đứng đằng sau tôi, mà Trần Thanh Tùng là về công tác tại xã Đồng Tâm này nhiều lần rồi, mà ngay hôm đấy và cách đấy mấy hôm vẫn gặp tôi, vẫn cứ làm việc.

“Đá tôi một cái tung lên và trôi một mét rưỡi. Cái đá của một công an mà họ đang sung sức thì có thể nói nó là một cái đá mà mục đích là tiêu diệt mình cho nên một cái đá họ không thương tiếc. Thì tôi tung lên một cái rồi ngã ngửa, đập đầu xuống đường bê tông nhưng mà hôm ấy tôi đội mũ bảo hiểm. Nếu không đội mũ bảo hiểm thì hôm ấy có thể vỡ đầu ngay tại chỗ ấy, và chết ngay tại chỗ ấy.”

Sau trận đánh nguội này, những người dân ủng hộ ông Kình, người từng là bí thư đảng uỷ xã Đồng Tâm, đã bắt giữ gần 40 cảnh sát trong đó tới hai phần ba là cảnh sát cơ động. Vụ việc khiến Chủ tịch Hà Nội lúc bấy giờ Nguyễn Đức Chung phải về ký cam kết không khởi tố người dân Đồng Tâm cũng như sẽ điều tra chuyện ông Kình bị đánh và bắt giữ trái pháp luật. Cả hai lời hứa này đều chỉ là hứa suông và cuối cùng người ta vẫn khởi tố vụ án với dân Đồng Tâm nhưng lại không hề điều tra vụ đánh gãy chân đảng viên khi đó đã trên 50 năm tuổi đảng. Trừ mấy lời hứa đẹp nhưng vô nghĩa của ông Chung, trận đánh tháng Tư năm 2017 nhắm vào ông Kình và dân Đồng Tâm là một trận đánh tồi.

Trong thời gian từ 4/2017 tới 1/2020, ông Lê Đình Kinh tiếp tục khẳng định rằng đất đồng Sênh có hai phần, một phần đất quốc phòng và một phần đất dân sinh. Tuy nhiên chính quyền lấp liếm muốn đánh đồng hai nửa này để chiếm đất của người dân. Khi chính quyền, mà đối với nhiều người dân Đồng Tâm đã trở thành tà quyền từ nhiều năm nay, đưa ra nhiều quyết định có lợi cho giới chức, người dân Đồng Tâm bị dẫn vào ngõ cụt. Và đó là khi trận đánh tồi thứ hai diễn ra.

Thông báo đầu tiên của chính Bộ Công an về vụ này viết: “Trong quá trình xây dựng [tường rào bảo vệ Sân bay Miếu Môn], sáng 9/1/2020, một số đối tượng có hành vi chống đối, sử dụng lựu đạn, bom xăng, dao phóng… tấn công lực lượng chức năng, chống người thi hành công vụ, gây rối trật tự công cộng, dẫn đến hậu quả 3 cán bộ chiến sĩ Công an hy sinh, 1 đối tượng chống đối chết, 1 đối tượng bị thương.”

Cho tới nay những thông tin này đã được chính những gì đưa ra trong cáo trạng cho thấy là Bộ Công an dối trá. Chẳng hề có ai đi xây dựng tường rào vào lúc tờ mờ sáng và sự việc cũng không xảy ra ở nơi có tranh chấp là đồng Sênh. Trái lại nay người ta đành phải thừa nhận đó là một cuộc tấn công quy mô lớn vào nơi cư trú hợp pháp của người dân đã được cả thành phố Hà Nội và Bộ Công an thông qua.

Dựa vào diễn biến sáng sớm 9/1, điều có thể xảy ra là lực lượng tham gia tấn công đã được lệnh bắt hoặc giết bằng được ông Kình, cái gai trong mắt họ. Ông Bùi Viết Hiểu, cánh tay phải của ông Kình trong vụ bảo vệ đất đồng Sênh, nói tại toà rằng ông Kình bị bắn thẳng vào người khi đứng dựa vào tường và trong tay ông Kình không hề cầm lựu đạn như cáo buộc của lực lượng công an. Ngoài ra các luật sư cũng đã chứng minh rằng cả 10 quả lựu đạn có trong cáo trạng đều đã xuất hiện tại các nơi khác nhau trong hồ sơ và không liên quan tới ông Kình. Qua đó các luật sư nói quả mà ông Kình bị cáo buộc cầm là quả thứ 11 trong khi hồ sơ chỉ nêu có 10. Chẳng ai có trí khôn lại đi tin vào những gì chính quyền nói.

Về chuyện lựu đạn, vợ ông Kình, bà Dư Thị Thành, từng nói trong một video được nhà hoạt động Lã Việt Dũng đưa lên Facebook hồi đầu năm nay: “Người ta bắt khai ở nhà cầm lựu đạn. Tôi bảo là tôi không biết quả lựu đạn thế nào, tôi không biết bom xăng là thế nào, thì tôi không khai được. Thế là nó tát, cứ thế nó tát, nó đá, tát suốt, cứ hết bên nọ sang bên kia. Xong bắt đầu cứ thế nó đá vào hai ống chân.”

Còn anh Lê Đình Công, con trai bà Thành và ông Kình, khai trước toà khi được hỏi có bị bức cung hay nhục hình gì không: “Bị đánh mười ngày như một. Ông Phạm Việt Anh dùng dùi cui cao su đánh.” Ông Bùi Viết Hiểu cũng nói tại phiên xử rằng ông bị bắn thẳng vào người như ông Kình và bụng bị thủng vài chỗ nhưng may không chết.

Một điều đáng chú ý khác trong vụ án này là gia đình của cả ba công an thiệt mạng đều không có gì để nói trước toà khi họ được hỏi về chuyện họ muốn bồi thường ra sao. Đại diện cả ba gia đình đều chỉ nói đề nghị toà xét xử theo đúng pháp luật. Họ không hề thắc mắc tại sao con em họ lại bị đẩy vào chỗ chết lúc tờ mờ sáng. Họ không nghĩ có ai phải chịu trách nhiệm về quyết định dẫn tới cái chết của người thân trong gia đình. Vì một lý do nào đó họ quyết định giữ những suy nghĩ đó cho riêng mình.

Nhiều người khác cũng giữ trong lòng suy nghĩ của riêng họ về những gì xảy ra trước một trận đánh tồi tệ đang diễn ra ngay trước mắt. Lần này đích nhắm tới của nó như bao lần khác chính là công lý. Trong hoàn cảnh nhiễu nhương như ở Việt Nam hiện nay, “nói thật đã là một hành động cách mạng”.

Nguyễn Hùng / VOA

Ba thập niên nữa, Trung Quốc có trở thành ‘bá chủ thế giới’?

Giáo sư Bradley A. Thayer đã đưa ra giả thuyết về những gì Trung Quốc có thể thực thi vào năm 2049 khi nước này lập quốc được 100 năm. Ông cho rằng Mỹ cần phải biết Bắc Kinh muốn gì, cần gì và có thể thực thi những gì để thay đổi trật tự của nền chính trị quốc tế và làm suy yếu các giá trị của phương Tây, theo The Diplomat.

Mọi người đều muốn biết Trung Quốc sẽ thay đổi thế nào vào năm 2049 khi nước này tròn 100 tuổi. Chắc chắn, khi Trung Quốc trở nên mạnh mẽ và có ảnh hưởng nhiều hơn với các mối quan hệ quốc tế, Bắc Kinh sẽ thay đổi cơ bản hệ thống quốc tế được tạo ra bởi Mỹ và Chiến Tranh Lạnh. Câu hỏi chủ chốt là cho đến năm 2049, nền chính trị thế giới mà Trung Quốc muốn tạo ra sẽ thế nào sau 1 thế kỷ đất nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập.

Liệu Trung Quốc có giữ lại trật tự tự do hiện tại hay sẽ thúc đẩy để xây dựng một cột trụ khác dựa trên hoài bão, tham vọng và văn hóa của đất nước này? Lịch sử hàng thiên niên kỷ của Trung Quốc cho thấy mục đích sau sẽ chiếm ưu thế. Bài viết này nêu lên mô hình thống trị toàn cầu của Trung Quốc cũng như những hệ quả về chính trị và kinh tế mà mô hình này tạo ra.

Hiểu được thế giới mà Trung Quốc muốn tạo ra rất quan trọng với 3 lý do:

Đầu tiên, đây là điều then chốt với Mỹ để hiểu được toàn bộ phạm vi về tham vọng chiến lược và hướng đi của Trung Quốc.

Thứ hai, với việc Trung Quốc đang gia tăng ảnh hưởng và quyền lực, để lĩnh hội điều Trung Quốc có thể sẽ giữ lại trật tự thế giới hiện tại hay sẽ thay đổi những gì mang tính thiết yếu trong đó – Thì các nhà hoạch định chính sách của Mỹ cần hiểu thế giới Trung Quốc muốn xây dựng năm 2049 sẽ khác biệt về cơ bản. Trật tự kinh tế sẽ là sự pha trộn của chủ nghĩa siêu tư bản (hyper-capitalism) và chủ nghĩa trọng thương mới. Trật tự chính trị sẽ là trật tự chuyên chế.

Thứ ba, hiểu được những tham vọng và các mục tiêu chiến lược lớn của Trung Quốc sẽ cho phép Mỹ phát triển các chính sách và đưa ra các đối sách với chúng. Việc Mỹ có thể duy trì vị thế là một lực lượng vượt trội với các xã hội tự do và rộng mở trước sự thách thức đang trỗi dậy từ phía Trung Quốc cần được xác định là một yếu tố trong chính trị quốc tế thế kỷ 21 và là lợi ích trực tiếp trong chính sách an ninh quốc gia của Mỹ.

Thế giới năm 2049 sẽ được xác định bằng cách nhận thức rõ về quyền lực Trung Quốc. Trung Quốc sẽ là nền kinh tế và chính trị mạnh nhất thế giới, bao gồm cả các đồng minh và sự hiện diện toàn cầu. Sức mạnh giúp Trung Quốc trở thành đất nước chi phối chính trị quốc tế sẽ là vấn đề trung tâm trong cách Trung Quốc sử dụng quyền lực của mình. Liệu Trung Quốc có tham gia một trật tự thế giới tự do hay sẽ thay đổi các nguyên tắc, luật lệ, tiêu chuẩn và thể chế của phương Tây?

Tầm nhìn chiến lược lớn của Trung Quốc là địa vị đứng đầu – Trung Quốc sẽ là một lực lượng chi phối chính trị thế giới. Tầm nhìn Trung Quốc được xác định bởi câu nói của ông Tập Cận Bình “một thế giới – một giấc mơ”, một mô hình mới của “thiên hạ”. Quan điểm này là nền móng cho tư tưởng thống trị của Trung Quốc – trật tự mà thế giới phải đi theo.

Quan điểm về “thiên hạ” là căn nguyên thế giới quan của Trung Quốc với mối liên quan tới việc Trung Quốc cần phải được cai trị thế nào, vị thế trong nền chính trị quốc tế và vai trò lệ thuộc của các nước khác. Nó ngụ ý đầu tiên là về một xã hội của người Hán vốn đã chuyên chế. Tiếp theo, nó cần một nhà cầm quyền đơn nhất, hùng mạnh, một vị “thiên tử” sẽ cai trị toàn bộ thế giới văn minh – thế giới này cần được thống nhất dưới quyền kiểm soát của vị “thiên tử” này để tránh sự hỗn loạn, mất trật tự .

Những giá trị và tư tưởng cơ bản đó đã hình thành nên văn hóa chính trị của Trung Quốc hiện nay. Điều Trung Quốc muốn năm 2049 cũng ăn khớp với những gì Trung Quốc muốn trong quá khứ hay hiện tại. Có tính liên tục trong thế giới quan của Trung Quốc, hệ tư tưởng đế quốc, bao gồm cả việc tại sao những lãnh đạo chính trị của nước này tin tưởng sâu sắc sự thống trị của đất nước họ sẽ là kết quả tốt nhất cho người dân và tất cả các nước trong nền chính trị quốc tế.

Trong diễn tiến lịch sử của mình, Trung Quốc là một quyền lực thu nhỏ và giữ vị trí thống trị trong vùng Đông Á. Quan hệ với các nước láng giềng dựa trên hệ thống triều cống có thứ bậc, cung cấp cho Trung Quốc quyền lực, ảnh hưởng và thanh thế. Vì thế, chúng ta có thể thấy tại sao một Trung Quốc đang trỗi dậy với một lãnh đạo táo bạo muốn lấy lại vị thế của mình theo một hình thức hiện đại.

Các mục tiêu kinh tế của Trung Quốc

Trong địa hạt kinh tế, Trung Quốc đang tích cực tìm cách thay đổi các nguyên tắc tự do cơ bản trong Đồng thuận Washington bằng mô hình do mình tự phát triển. Sự pha trộn kỳ lạ giữa chủ nghĩa “siêu tư bản” với những chính sách trọng thương mới, “Mô hình Trung Quốc” cung cấp trợ cấp phát triển cho các nước đang phát triển mà không có ràng buộc nào. Mô hình này thắng thế với “giá trị trung lập” của nó, vì nó không cần các chính phủ phải thực thi các yếu tố dân chủ hay nâng cao nhân quyền.

Việc áp dụng mô hình này của Bắc Kinh đi theo một tiến trình hai giai đoạn có cả các mục tiêu ngắn hạn và dài hạn. Về mặt ngắn hạn, Trung Quốc sẽ hoạt động trong chế độ thương mại quốc tế hiện tại, ủng hộ các quy tắc và tiếp tục hành động trong hệ thống này để đạt được các mục tiêu về chính sách ngoại giao – chủ yếu phụ thuộc vào việc duy trì phát triển kinh tế và thương mại.

Kể từ khi tái cơ cấu kinh tế vào thời ông Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc đã chấp nhận rất nhiều quy tắc và luật lệ của trật tự thế giới tự do, tham gia Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, gia nhập nhiều các tổ chức quốc tế chủ chốt như Liên Hợp Quốc. Bước đầu đi theo chủ nghĩa đa phương là một sự kết hợp giữa sự lựa chọn và tính thiết yếu vì sự phát triển kinh tế của Trung Quốc phải dựa vào việc hợp nhất với thế giới, mở rộng ảnh hưởng chính trị và phát triển quyền lực mềm.

Ở thời điểm hiện tại, Bắc Kinh chưa thể “lật nhào” hoàn toàn luật lệ và thể chế của phương Tây vì chưa có khả năng cũng như động cơ để thay đổi trật tự quốc tế hiện nay. Vì thế, trong tương lai gần, Trung Quốc sẽ tiếp tục hành động theo thể chế đa phương do phương Tây dẫn đầu và vẫn hỗ trợ cho trật tự đã được thiết lập. Chiến lược ngắn hạn của Trung Quốc là duy trì hệ thống giúp cho kinh tế phát triển và giảm thiểu sự cản trở tự thân do các hành động của mình cho tới khi việc thay thế hoàn toàn có thể vận hành.

Bằng cách không trực tiếp thách thức trật tự kinh tế toàn cầu, Bắc Kinh có thể duy trì kế sách “trỗi dậy hòa bình” và thu hút được sự ủng hộ mạnh mẽ của nhiều nhà hoạch định chính sách cũng như học giả phương Tây tin tưởng rằng Trung Quốc sẽ không bao giờ thay đổi một hệ thống đã giúp mình thành công.

Trung Quốc sẽ tiếp tục đi theo chủ nghĩa đa phương và trở nên liên quan nhiều hơn tới các thể chế quốc tế như WTO. Tuy nhiên, trong khi thực hiện các mục tiêu trên, Bắc Kinh đồng thời phát triển những thể chế kinh tế do Trung Quốc dẫn đầu như Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) và “vành đai – con đường”, mà giới tinh hoa chính trị Trung Quốc tranh luận rằng sẽ duy trì và làm sâu sắc hơn các nguyên tắc và giá trị tự do.

Về mặt dài hạn, khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tròn trăm tuổi, trở thành một quyền lực mạnh mẽ và ảnh hưởng của Mỹ bị suy giảm, Bắc Kinh sẽ thúc đẩy sửa đổi và đẩy mạnh chủ nghĩa “siêu tư bản”, giảm thiểu các giá trị cơ bản về dân chủ tự do trong các thể chế quốc tế phương Tây dẫn đầu. Với việc nhiều đất nước tham gia những thể chế do Trung Quốc lãnh đạo, Bắc Kinh sẽ có khả năng để sử dụng quyền lực kinh tế của mình như một đòn bẩy để thực hiện chính sách “cây gậy – củ cà rốt” để các chính phủ các nước phương Tây và những nước khác phải ủng hộ và đi theo sự tái cơ cấu này.

Dù Trung Quốc đã nhanh chóng rộng mở với thương mại quốc tế, Bắc Kinh sẽ vẫn tiếp tục theo đuổi một mô hình bảo hộ và các chính sách trọng thương mới. Theo đó, việc Trung Quốc tham gia nhiều thể chế đa phương hoàn toàn là chiến lược. Bắc Kinh tìm cách ngăn chặn nhận thức về mối đe dọa và thiết lập một mạng lưới quan hệ về kinh tế để có thể sử dụng như một đòn bẩy và tiềm lực để thúc đẩy chương trình chính sách ngoại giao riêng. Vì Trung Quốc đang trỗi dậy, việc Bắc Kinh kêu gọi cho chủ nghĩa “siêu tư bản” sẽ bị che mờ bởi khuynh hướng trọng thương và văn hóa bài ngoại.

Áp dụng chiến thuật “trọng thương mới” khi thích hợp, trong rất nhiều trường hợp Bắc Kinh đã sử dụng quyền lực kinh tế để áp bức và trừng phạt các nước thách thức uy quyền, lợi ích an ninh và chính sách ngoại giao của mình một cách gián tiếp hoặc trực tiếp. Ví dụ như để đáp trả lại việc Mỹ triển khai Hệ thống phòng thủ tầm cao giai đoạn cuối (THAAD) tại Hàn Quốc, Bắc Kinh đã khuyến khích người dân của mình tảy chay những công ty Hàn Quốc như Huyndai, AmorePacific và Lotte, thi hành lệnh cấm các nhóm du lịch thăm đất nước này – Tất cả những biện pháp ảnh hưởng quan trọng tới nền kinh tế Hàn Quốc và buộc Seoul phải đàm phán với Bắc Kinh.

Tới năm 2049, những thể chế phương Tây dẫn đầu vẫn sẽ tồn tại, nhưng những yếu tố tự do cơ bản sẽ bị giảm đi bởi những sửa đổi cần thiết theo nhu cầu của Bắc Kinh. Khi quyền lực kinh tế Trung Quốc mạnh hơn và nhiều đất nước phát triển và đang phát triển trên thế giới trở nên phụ thuộc vào thương mại và đầu tư Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ sử dụng nghệ thuật quản lý kinh tế nhà nước để gây sức ép với các nước phải giảm tầm quan trọng hay từ bỏ các giá trị dân chủ và những chính sách tự do.

Ở thời điểm đó, những thể chế do Trung Quốc tạo ra và dẫn đầu sẽ làm suy yếu các thể chế truyền thống và về mặt dài hạn Trung Quốc sẽ dễ dàng thúc đẩy sự thống trị thông qua những thể chế của mình.

Những mục tiêu về chính trị

Trong lĩnh vực chính trị, Trung Quốc đang tìm cách để chủ nghĩa chuyên chế chiến thắng trong nền chính trị quốc tế. Trong quá khứ, quan điểm của Trung Quốc về quan hệ quốc tế dựa trên thứ bậc và địa vị. Ngày nay, nhận thức về thứ bậc này vẫn tồn tại. Chủ nghĩa thống trị của Trung Quốc định hình quan hệ của Bắc Kinh với những nước được coi là yếu hơn, dẫn tới sự độc đoán của Trung Quốc trên Biển Đông hay cách thức kinh doanh tại các nước châu Phi và Mỹ La-tinh.

Hành vi như vậy cũng cho thấy Trung Quốc coi mình là bá chủ tại châu Á. Kết quả là Trung Quốc nhạy cảm với ảnh hưởng nước ngoài trong khu vực và nhanh chóng đáp trả một cách hung hăng trong tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng. Tư tưởng đế quốc của Trung Quốc có thể dễ dàng chứng minh thông qua những tuyên bố của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình về “giấc mơ Trung Hoa” đặc biệt được ông nhấn mạnh trong “Sự phục hưng vĩ đại của đất nước Trung Hoa” và sự phát triển “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”.

Thực tế, việc ông Tập Cận Bình củng cố quyền lực trong Đảng Cộng sản Trung Quốc qua Đại hội 19 diễn ra vào tháng 10.2017, cùng việc các quan chức và học giả so sánh “Tư tưởng Tập Cận Bình” với tư tưởng của ông Đặng Tiểu Bình và ông Mao Trạch Đông khiến cho nhiều nhà quan sát Trung Quốc lo lắng vì ông Tập Cận Bình nắm quá nhiều quyền lực.

Trong khi chủ đề “phục hưng quốc gia” từng được sử dụng nhiều cách khác nhau bởi những lãnh đạo Trung Quốc kể từ thời Tôn Trung Sơn, ông Tập Cận Bình là lãnh đạo đầu tiên đưa câu chuyện về giấc mơ Trung Hoa lên tầm thế giới. Nói chung, một nhận thức chung tại Trung Quốc là việc phục hưng này chỉ đơn giản là lấy lại địa vị và quyền lực quốc tế mà Trung Quốc đã mất đi – mà không phải là để khôi phục lại trật tự thích hợp của nền chính trị quốc tế.

Nếu giấc mơ của ông Tập Cận Bình được thực thi, chúng ta có thể mường tượng về một thế giới ở giữa thế kỷ 21 với các chính phủ dân chủ vẫn tồn tại ở phương Tây nhưng mô hình chính trị của Bắc Kinh thắng thế trong hệ thống quốc tế. Như trong Chiến Tranh Lạnh, vấn đề là tài nguyên, kinh tế và quyền lực quân sự nhưng cũng không thể tránh khỏi xung đột về hệ tư tưởng. Rõ ràng, diễn tiến sẽ đặt ra và kết quả sẽ trả lời câu hỏi không rõ ràng về hệ tư tưởng: “Liệu chủ nghĩa quân bình sẽ là quan niệm thống trị trong nền chính trị quốc tế hay nó sẽ hướng quyền lãnh đạo lại về chủ nghĩa chuyên chế?”

Dù sao, với sự bành trướng về quyền lực và ảnh hưởng của Trung Quốc, chính trị chuyên chế sẽ trở thành tiêu chuẩn mà không có sự thách thức nghiêm trọng nào từ phía phương Tây. Có khả năng Trung Quốc sẽ thúc đẩy làn sóng mới chuyên chế để làm tăng thêm tính chính thống của nó. Với quyền lực của mình, Bắc Kinh cũng sẽ đưa ra những lý lẽ quen thuộc về “Sự kết thúc Lịch sử” mà phương Tây đưa ra vào đầu những năm 1990 sau khi Liên Xô sụp đổ.

Ngược lại với các yếu tố cơ bản về dân chủ tự do và thị trường tự do trong Đồng thuận Washington, mô hình chính trị của Bắc Kinh đã chào mời thế giới phát triển một mô hình đầu tư với chế độ trung lập dựa trên việc “không can thiệp” vào công việc nội bộ và lời hứa về những khoản vay “không ràng buộc” và các hình thức hỗ trợ tài chính khác.

Mô hình kinh doanh này là một phần trong “sự tấn công mê hoặc” của Trung Quốc, có vẻ như đang phát triển phổ biến hơn khi rất nhiều nước trên thế giới thấy cách thức Trung Quốc làm ăn là một lựa chọn tốt hơn so với những chương trình có cấu trúc dàn xếp của Tổ chức Tiền tệ Quốc tế IMF hay bị thúc đẩy phải tái cơ cấu dân chủ nếu muốn nhận được sự trợ giúp của phương Tây.

Trong Chiến Tranh Lạnh, Mỹ đóng vai trò lãnh đạo các tinh hoa chính trị thế giới đi theo ý tưởng hay giá trị nào đó. Ngày nay, Trung Quốc đưa ra những giá trị chuyên chế lôi cuốn với các chính phủ cầm quyền đang chịu sự đe dọa bởi các giá trị Mỹ như tự do ngôn luận, dân chủ, minh bạch và trách nhiệm giải trình…

Tới năm 2049, Trung Quốc sẽ tự tin và có thể sử dụng ảnh hưởng thống trị hiệu quả hơn về kinh tế, chính trị và quân sự. Bắc Kinh sẽ không còn phải hợp nhất hay đàm phán để mọi người chấp nhận Trật tự Trung Quốc. Thực tế, chúng ta đã chứng kiến giai đoạn đầu của điều này trong nền chính trị quốc tế dưới sự lãnh đạo của Trung Quốc.

Theo VIETTIMES