10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới

Trong khi nhiều kỷ lục trên thế giới cứ liên tục bị phá bỏ, thì bên cạnh đó, có những kỷ lục “đỉnh” đến nỗi chúng chưa từng bị vượt qua từ khi được thiết lập, ví dụ như kỷ lục về người đàn ông cao nhất trên thế giới chẳng hạn. 

Hãy thử xem bạn biết được bao nhiêu trong số những kỷ lục Guinness vô cùng ấn tượng này nhé. 

Người giữ nhiều kỷ lục thế giới nhất

Hầu hết mọi người chỉ mơ đến việc giữ được một kỷ lục thế giới đã là giỏi lắm rồi, nhưng có một người đàn ông đã phá vỡ hơn 700 kỷ lục thế giới cơ. Chơi lớn thế này thì ai chơi lại được chứ? 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 1.

Người đàn ông đáng kinh ngạc, Ashirita Furman, từng nắm giữ 700 kỷ lục thế giới.

Người đàn ông đáng kinh ngạc này chính là Ashrita Furman, người Mỹ, sinh năm 1954. Ông Ashrita đã dành ra hơn 30 năm phá vỡ các kỷ lục, và thậm chí đã giành được danh hiệu người giữ nhiều kỷ lục nhất trên thế giới. 

Không phải tất cả các kỷ lục của ông còn được giữ nguyên, có nhiều kỷ lục đã bị người khác phá vỡ, nhưng điều đó không ngăn ông luôn nỗ lực và cố gắng hết sức mình để đạt được thành tựu. 

Những thành tích đáng nể của ông Ashirita thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau, từ việc đi liên tục được quãng đường dài nhất với 1 chai sữa ở trên đầu, cho tới trò nhảy lò cò lâu nhất được hoàn thành trong 24 giờ.

Phải nói là để vượt qua những kỷ lục của ông Ashirita là cực kỳ khó, cho nên đến nay vẫn chưa ai có thể làm được điều đó.

Người có móng tay dài nhất thế giới

Vào năm 2014, ông Shridhar Chillal, tới từ Ấn Độ đã vinh dự giành giải người có móng tay ở 1 bàn tay dài nhất thế giới.

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 2.

Ông Shridhar Chillal đã không cắt móng tay trong 60 năm liền.

Để có thể để được móng tay dài từ 164,5 cm cho đến chiếc móng dài nhất là 197,8 cm, ông Shridhar đã phải nuôi liên tục và không cắt trong 60 năm trời. Chỉ nhìn thôi cũng đủ biết ông đã phải vượt qua biết bao sự bất tiện và đau đớn thế nào để giữ cho bộ móng không bị gãy trong suốt chừng ấy năm như vậy. 

Cuối cùng thì bộ móng trứ danh ấy cũng đã được cắt đi, và hiện chúng đang được trưng bày ở viện bảo tàng Ripley’s Believe it or Not! tại New York, Mỹ.

Người đàn ông cao nhất thế giới

Người đàn ông cao nhất trong lịch sử từng có tên trong Sách Kỷ lục Guinness là ông Robert Wadlow, người Mỹ, với chiều cao là 2,72m. 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 3.

Robert Wadlow, người Mỹ, với chiều cao là 2,72m là người đàn ông cao nhất từng được ghi nhận trong lịch sử.

Vào năm 1918, cậu bé Robert ra đời với kích thước bình thường như bao đứa trẻ khác, nhưng rồi sau đó, cậu bé bỗng lớn như thổi trước sự kinh ngạc của người thân và bạn bè.

Đến năm 8 tuổi, cậu bé đã cao hơn cả bố mình – người có chiều cao là 1m8, và dĩ nhiên là cao hơn tất cả những đứa trẻ tầm tuổi ấy. 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 4.

Chiều cao nổi trội này của Robert có nguyên nhân từ sự sản sinh hormone quá mức của tuyến yên, và gây ra các vấn đề sức khỏe cho cậu. Robert đã không may qua đời khi chỉ mới có 22 tuổi.

Người sống sót sau khi bị sét đánh nhiều nhất  

Đây là một kỷ lục khá rùng rợn và có lẽ chẳng ai mong mình nắm giữ, nhưng nó lại chính xác là những gì mà ông Roy C. Sullivan, người Mỹ, sinh năm 1912, từng là một kiểm lâm đã đạt được. 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 5.

Ông Roy C. Sullivan.

Được biết, ông Roy đã bị sét đánh tới 7 lần, nhưng thật kỳ diệu là Thần Chết nhất định… không chịu đưa ông đi. 

Từ lần đầu tiên bị sét đánh vào năm 1942 cho đến lần cuối cùng bị sét đánh vào năm 1977, ông Roy chỉ bị vài vết thương không đáng kể, như bị mất móng chân cái, hoặc bị bỏng ở ngực và bụng mà thôi.  

Bộ phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại

Hầu hết các bộ phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại là các bộ phim được sản xuất gần đây. Tuy nhiên, một khi số tiền này được trừ đi lạm phát thì danh hiệu bộ phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại lại là 1 bộ phim của điện anh Mỹ, được sản xuất từ năm 1939, vô cùng nổi tiếng ở Việt Nam với tựa đề Cuốn theo chiều gió.

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 6.

Bộ phim Cuốn theo chiều gió đã thu về được 393,4 triệu đô la, tương đương với 3,44 tỷ đô la theo thời giá hiện nay.

Khi được công chiếu trên khắp thế giới, bộ phim Cuốn theo chiều gió đã thu về được 393,4 triệu đô la Mỹ, nếu tính theo thời giá hiện nay, nó phải tương đương với 3,44 tỷ đô la Mỹ, hay nói cách khác, chính là bộ phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại.

Chế độ ăn kỳ lạ nhất thế giới

Ông Michel Lotito, người Pháp hiện vẫn giữ kỷ lục là người có chế độ ăn uống kỳ lạ nhất thế giới, do sở thích vô cùng kỳ quặc của ông với những thứ mà ta tưởng như không thể tiêu hóa được. 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 7.

Michel Lotito đang ăn 1 cái bánh xe đạp năm 1989.

Trong suốt cuộc đời mình, ông Michel đã ăn 18 chiếc xe đạp, 15 chiếc xe đẩy hàng siêu thị, 7 chiếc tivi, 6 chiếc đèn chùm, 2 chiếc giường, 1 đôi ván trượt tuyết, 1 chiếc máy bay Cessna siêu nhẹ và 1 chiếc máy tính. 

Khi chụp X quang dạ dày của ông Michel, người ta thấy ông có khả năng ăn 900g kim loại mỗi ngày. Người đàn ông này cho biết những loại thức ăn khác, ví dụ như chuối, trứng luộc sẽ khiến ông phát ốm, nên thay vào đó, ông sẽ ăn kim loại và thủy tinh.

Nhưng chúng ta chỉ nên ngưỡng mộ ông Michel thôi nhé, tuyệt đối đừng làm theo, mất mạng như chơi.

Bệnh dịch tồi tệ nhất thế giới

Trong khi thế giới đang phải đau đầu đối phó với dịch Covid-19, thì có lẽ nhiều người vẫn chưa biết trên thế giới còn từng xảy ra 1 đại dịch chết chóc kinh khủng hơn nhiều, vào khoảng giữa năm 1347 và năm 1351, mang tên là Cái chết đen – 1 dịch viêm phổi quét qua châu Âu, giết chết khoảng 1/4 dân số nơi đây. 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 8.

Cái chết đen đã khiến cho 75 triệu người châu Âu thiệt mạng.

Được biết, có khoảng 75 triệu người đã chết do Cái chết đen, và biến đại dịch này trở thành đại dịch chết chóc nhất trên thế giới.

Hiện tại, dịch viêm phổi vẫn ảnh hưởng tới khoảng 1000 đến 3000 người mỗi năm, nhưng đã có thuốc chữa, và hãy hy vọng kỷ lục nói trên không bao giờ bị phá vỡ.  

Văn phòng lớn nhất thế giới 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 9.

Lầu Năm Góc – trụ sở của Bộ Quốc phòng Mỹ.

 Hiện tại thì Lầu Năm Góc, trụ sở của Bộ Quốc Phòng Mỹ vẫn đang giữ danh hiệu tòa nhà văn phòng lớn nhất thế giới, với diện tích khoảng 600.000 mét vuông, và hơn 1 nửa trong số này được sử dụng làm văn phòng. 

Người lái nhiều mẫu máy bay nhất 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 10.

Ông Eric Brown, người lái nhiều mẫu máy bay nhất thế giới.

Ông Eric Brown, 1 phi công chuyên lái máy bay thử nghiệm của Hải quân Anh đang giữ kỷ lục người từng lái nhiều loại máy bay nhất thế giới.

Nhờ vai trò đặc biệt của mình trong Thế chiến 2 nên ông Eric đã lái 487 loại máy bay và là ohi công từng lái nhiều loại máy bay nhất trên thế giới. Việc một người khác có thể vượt qua kỷ lục của ông gần như là điều không tưởng.

Người sống sót qua nhiều vụ nổ bom nguyên tử nhất

Một kỷ lục nữa mà không ai mong mình sở hữu, đó là người sống sót qua nhiều vụ nổ bom nguyên tử nhất. Tuy nhiên, dù muốn hay không, nó cũng đã được trao cho một người đàn ông Nhật Bản tên là Tsutomu Yamaguchi – người đã sống sót sau cả 2 vụ nổ bom nguyên tử ở Nhật Bản trong Thế chiến 2. 

10 kỷ lục Guinness chưa từng bị phá vỡ: Từ người cao nhất cho đến văn phòng lớn nhất thế giới - Ảnh 11.

Ông Tsutomu Yamaguchi (1916 – 2010), người đã sống sót qua 2 vụ ném bom nguyên tử tại Hiroshima và Nagasaki.

Được biết, ông Tsutomu khi đó đang có 1 chuyến công tác tới thành phố Hiroshima thì gặp ngay vụ thả bom nguyên tử đầu tiên của quân đội Mỹ xuống thành phố này. 

Ông Tsutomu đã may mắn sống sót, và trở về quê nhà ở Nagasaki thì lại phải chứng kiến vụ thả bom nguyên tử thứ 2 của quân đội Mỹ tại đây. Một lần nữa, ông lại may mắn thoát chết để có thể kể lại câu chuyện phi thường của mình. 

Theo Mirror / Pháp Luật & Bạn đọc / Thanh Hương.

“Ngốc”, cũng là một loại bản lĩnh, một kiểu trí tuệ, một kiểu tâm thái

Đáng ngẫm: “Ngốc”, cũng là một loại bản lĩnh, một kiểu trí tuệ, một kiểu tâm thái
Có một tác giả từng nói: “Những người tài giỏi đều là những người ngốc. Chỉ có những người rất ngốc mới chịu khó khổ luyện, mới kiên trì tới cùng không từ bỏ, mới có thể 10 năm rèn kiếm xưng bá võ lâm.”

Có những người luôn tự cho mình là thông minh, thích đi đường tắt, ước mơ một đêm giàu có, một phát thành danh, muốn thành công nhưng lại không vất vả, mất sức. 

Nhưng cũng có người hiểu rằng những người ưu tú, thành công sở dĩ ưu việt, không phải vì họ sinh ra đã hơn người, mà là bởi họ tự nguyện “ngốc” hơn người khác, nỗ lực hơn người, họ biết cách trầm lại, khiêm tốn, kiên trì và nỗ lực học hỏi và phát triển.

Ngốc, là một loại tâm thái

Mọi thành công của đời người, đều được thành toàn bởi sự “ngốc nghếch”, ngốc nghếch kiên trì, không từ bỏ.

Tôi đọc được câu chuyện về nhà khoa học người Pháp Roger Charles Louis Guillemin rằng:

Ông và đồng nghiệp của mình, Andrzej Wiktor Schally đã nghiên cứu xem liệu bản thân tuyến yên, nơi kiểm soát hoạt động của nhiều tuyến khác, có chịu sự tác động của một số chất do vùng dưới đồi não sản xuất hay không.

Vì điều này, họ đã dành trọn 35 năm để mổ não của 270 triệu con cừu, và cuối cùng chiết xuất 1mg mẫu yếu tố giải phóng kích thích tuyến giáp, tách thành công các chất hoạt động trên tuyến yên.

Họ phát hiện ra rằng nó là một phân tử khá đơn giản với hàm lượng rất ít trong cơ thể, và có thể được sử dụng để điều trị rối loạn chức năng tuyến yên.

Nhờ vậy mà Guillemin và Schally đã cùng nhau nhận giải Nobel Sinh lý và Y khoa năm 1977.

Sự thành công của họ chẳng có bí quyết gì, nó chẳng qua cũng chỉ là 35 năm như một ngày, kiên trì không ngừng, “ngốc nghếch” không từ bỏ, “ngốc nghếch” đợi tới ngày thành công thì thôi.

Hoa sen suốt 29 ngày mới nở được nửa ao, nhưng tới ngày 30 nó lại nở đầy một mặt ao, đây được gọi là “định luật hoa sen”, định luật hoa sen nói với chúng ta một đạo lý rằng: thành công cần tới sự tích lũy, cần tới sự trầm đọng.

Chủ biên của một tờ báo nổi tiếng từng nói rằng: “Mọi người thành công, đều là bởi vì họ có một chút khờ, có một chút ngốc.”

Ngốc ở đây không phải là bảo thiên chất không tốt, mà nói là một tâm thái, là sự kiên trì, trầm ổn, biết lắng lại âm thầm nỗ lực, chờ tới ngày thành công.

Đáng ngẫm: “Ngốc”, cũng là một loại bản lĩnh, một kiểu trí tuệ, một kiểu tâm thái - Ảnh 1.

“Ngốc”, là một loại bản lĩnh

Một tác gia nói: “Người càng thông minh, càng ngốc.”

Ngốc ở đây không phải sự ngu dốt, là là một loại trí tuệ, là một kiểu “tinh thần nghệ nhân”.

Thế nào là “tinh thần nghệ nhân”?

Nhật Bản có một loại sơn mài được xem là quý giá nhất có tên là Wajima-nur, được sản xuất ở thành phố Wajima, tỉnh Ishikawa. Nó là di sản văn hóa phi vật thể duy nhất trong lĩnh vực nghệ thuật hội họa của Nhật Bản.

Để có thể cho ra đời một sản phẩm nho nhỏ như bát ăn cơm, người thợ phải mất gần nửa năm trời để hoàn thành. 

Trên lớp cốt gỗ, người ta quét hỗn hợp sơn thô gồm hồ gạo và đất nhằm tạo độ dày cho gỗ. Những người thợ sơn mài phải rất mực kiên nhẫn thực hiện hơn 200 bước sơn lặp đi lặp lại nhiều lần.

Công việc tưởng chừng như nhàm chán này lại chính là công đoạn quan trọng nhất trong quá trình tạo nên những món đồ sơn mài Wajima nổi tiếng. 

Quét xong lớp sơn đầu tiên, người ta chờ qua một đêm cho sơn khô rồi mới quét tiếp lớp thứ hai. Đến lớp sơn thứ hai, sản phẩm trải qua từ 70 đến 80 lần sơn mới xong. 

Chỉ một giây lơ là ở lớp sơn này, đồ sơn mài có thể bị lỗi và trở nên kém chất lượng, phải bỏ đi. Hết lớp sơn thứ hai, người thợ lại chờ sản phẩm khô rồi quét tiếp lớp thứ ba, rồi thứ tư… 

Cứ thế, từng chút, từng chút một, sản phẩm sơn mài hoàn thiện dần và trở thành những món đồ dùng đẹp mắt “làm tỏa sáng các món trên bàn ăn” của những gia đình Nhật.

Cốt lõi của “tinh thần nghệ nhân” ở đây là:

“Người nghệ nhân không chỉ xem công việc như một công cụ để kiếm tiền, mà còn tự thiết lập cho mình một tinh thần bền bỉ trong công việc, sự tỉ mẩn, tinh tế trong những gì họ làm và sản phẩm được tạo ra.”

Trong xã hội ngày nay, “tinh thần nghệ nhân” này đã không còn nhiều, nếu không muốn nói là quá ít.

Rất người người trẻ khôn lỏi, lanh vặt trong xã hội hiện đại, không muốn đi nỗ lực, tỉ mẩn trong công việc, họ cho rằng đó là ngốc nghếch, không muốn học hỏi hay xây dựng cho mình một nền tảng cơ bản vững chắc nhất, gặp vấn đề khó lại chỉ muốn rẽ sang hướng khác đi đường tắt cho nhanh.

Họ không biết rằng “ngốc” tới cực hạn mới chính là “thông minh”.

Đáng ngẫm: “Ngốc”, cũng là một loại bản lĩnh, một kiểu trí tuệ, một kiểu tâm thái - Ảnh 2.

Người dám lựa chọn cách “ngốc” nhất, chân chất hết mình đi nỗ lực, mài dũa năng lực, mới là người thông minh.

Nói về thành công của mình, một diễn viên nổi tiếng từng nói rằng:

“Tôi không có bí quyết gì, phương thức mà tôi lựa chọn khá là “ngốc”, khi đã quyết tâm làm việc gì, tôi sẽ dốc hết sức mình nỗ lực vì nó.”

Thay vì tìm chỗ dựa, thay vì tìm mọi cách để có thể thành công nhanh chóng hơn, những người thành công họ lại lựa chọn đi lên bằng chính thực lực của mình, nỗ lực hết mình, dù phương pháp này của họ rất “ngốc”, nó có thể khiến họ vất vả, khiến họ mất nhiều thời gian, khiến họ vấp ngã nhiều hơn người khác, nhưng nó đồng thời cũng biến họ thành người giỏi nhất trong lĩnh vực của mình.

Thành công trước giờ không có đường tắt, chỉ khi bạn đi qua những con đường mà mình bắt buộc phải đi, trải qua những khó khăn mà mình cần phải chịu, bạn mới có thể từng bước, từng bước tới được với điểm cuối cùng.

Sự “ngốc nghếch” nỗ lực ngày này qua tháng khác của bạn, cuối cùng sẽ trở thành thứ mà người khác ngưỡng mộ, thứ mà họ muốn với tới cũng không được.

Đáng ngẫm: “Ngốc”, cũng là một loại bản lĩnh, một kiểu trí tuệ, một kiểu tâm thái - Ảnh 3.

“Trong thời đại Internet, thông tin bùng nổ, kiến ​​thức quá tải, ý kiến ​​nhốn nháo, quan điểm phân tán như hiện tại, thì việc tập trung vào một thứ, phấn đấu cho sự hoàn hảo, thái độ và hành động kiên trì là điều hiếm hoi và quý giá nhất. “

Người không đủ thông minh, phải đủ “ngốc”, cuộc đời không bao giờ bạc đãi những người “ngốc” cả.

Sẵn sàng “ngốc”, kiên trì, âm thầm nỗ lực để xây dựng cho mình một nền tảng vững chắc rồi vươn xa khi cơ hội ập tới mới là trí tuệ tuyệt vời của cuộc sống.

Như Nguyễn / Báo Dân Sinh

Con người có đang tiếp tục tiến hóa hay không?

Con người có đang tiếp tục tiến hóa hay không?
Thoạt nghĩ về tiến hóa, nhiều người có thể liên tưởng ngay đến những hình ảnh hoặc từ ngữ thay thế như “chọn lọc tự nhiên”, “sự sống sót của những kẻ khỏe mạnh nhất”. Trên thực tế, những khái niệm này không hoàn toàn giống nhau.

Là sinh vật có trí tuệ phát triển nhất hành tinh, con người ngày nay đã chiếm cứ gần như toàn bộ không gian sống trên Trái Đất. Những cuộc cách mạng nông nghiệp và công nghiệp đã khiến loài người phát triển “nóng” trong một giai đoạn rất ngắn, loại bỏ mọi sự cạnh tranh đến từ các sinh vật như những con thú săn mồi từng đe dọa được tổ tiên chúng ta.

Tiếp đó, khoa học công nghệ – đặc biệt là sự phát triển của y tế cùng với trí tuệ văn hóa và nền tảng đạo đức xã hội tiếp tục giúp loài người duy trì được một quần thể khổng lồ lên tới hơn 7 tỷ người với tuổi thọ trung bình ngày càng tăng.

Giữa bối cảnh ấy, những khái niệm như “chọn lọc tự nhiên” hay “chỉ những kẻ mạnh nhất mới có thể sống sót” dường như đã bị đẩy trở lại thời kỳ đồ đá. Nhiều người vì thế nghĩ rằng liệu thuyết tiến hóa có đúng trong bối cảnh hiện tại của loài người hay không?

Chúng tôi đã liên lạc với 12 chuyên gia, hỏi họ rằng liệu con người vẫn đang tiến hóa? Tất cả các chuyên gia đều nói rằng ““, chúng ta vẫn. Nhưng một điều họ lưu ý rằng nhiều người bây giờ đang không hiểu tiến hóa thực sự là gì.

Con người có đang tiếp tục tiến hóa hay không? - Ảnh 1.

Tiến hóa không chỉ là chọn lọc tự nhiên

Thoạt nghĩ về tiến hóa, nhiều người có thể liên tưởng ngay đến những hình ảnh hoặc từ ngữ thay thế như “chọn lọc tự nhiên”, “sự sống sót của những kẻ khỏe mạnh nhất“. Trên thực tế, những khái niệm này không hoàn toàn giống nhau.

“Tiến hóa” hiểu đơn giản có nghĩa là sự thay đổi dần dần của một quần thể theo thời gian. Trong đó, chọn lọc tự nhiên chỉ là một cơ chế mà quá trình tiến hóa có thể xảy ra.

Tổ tiên của chúng ta trong thời kỳ đồ đá đã phải chạy đua với voi ma mút, chỉ những người nào chạy nhanh nhất, có những đôi chân khỏe mạnh nhất mới sống sót được và sinh con. Con cái họ vì vậy thừa hưởng gen có những đôi chân khỏe mạnh. Đó là cơ chế của chọn lọc tự nhiên.

Cứ thế theo thời gian, tính ở mức trung bình trong quần thể, con người ngày càng chạy nhanh hơn. Đó là sự tiến hóa.

Tiến hóa có thể xảy ra mà không cần chọn lọc tự nhiên

Chọn lọc tự nhiên đã từng có ý nghĩa rất lớn đối với tổ tiên của chúng ta trong thời kỳ đồ đá, nhưng còn ngày nay thì sao? Chúng ta không cần phải chạy nhanh hơn voi ma mút, chúng ta có thuốc uống khi bị ốm và có thể đến các cửa hàng tiện lợi để mua thức ăn.

Đúng như cơ chế của nó, chọn lọc tự nhiên muốn xảy ra được cần phải có một ‘áp lực chọn lọc‘ (ví dụ: một con voi ma mút đuổi theo đằng sau). Nếu không còn những áp lực chọn lọc nữa, liệu chúng ta có ngừng tiến hóa?

Trên thực tế, ngay cả khi không có áp lực chọn lọc, các chuyên gia cho rằng tiến hóa vẫn có thể xảy ra nhờ vào các cơ chế khác.

Giáo sư Stanley Ambrose, một nhà nhân chủng học tại Đại học Illinois, Hoa Kỳ giải thích rằng “bất kỳ sự thay đổi nào về tỷ lệ gen hoặc biến thể gen theo thời gian cũng được coi là tiến hóa. Các biến thể có thể tương đương về mặt chức năng, vì vậy tiến hóa không tự động đồng nghĩa với ‘cải tiến'” .

Con người có đang tiếp tục tiến hóa hay không? - Ảnh 2.

Trong khi một số gen có thể bị ảnh hưởng bởi chọn lọc tự nhiên (ví dụ: gen giúp chúng ta chạy nhanh hơn), những thay đổi khác trong DNA có thể xảy ra âm thầm mà không ảnh hưởng rõ ràng đến chúng ta. Các biến thể ‘trung tính‘ cũng có thể lây lan trong quần thể bởi một cơ chế khác được gọi là “sự trôi dạt di truyền”.

Sự trôi dạt di truyền mang tính xác suất, nó có thể khiến một số cá nhân không may bị chết vì những lý do không liên quan đến gen của họ. Nếu những người này đang mang trong mình những gen độc nhất, chúng sẽ không được truyền cho thế hệ tiếp theo, và do đó biến mất khỏi quần thể. Khi một số gen biến mất, chính quần thể đó đã bắt đầu thay đổi.

Sự trôi dạt di truyền không cần bất kỳ áp lực chọn lọc nào và nó vẫn đang diễn ra hàng ngày, nay bây giờ.

Ngay cả như vậy, chọn lọc tự nhiên vẫn đang diễn ra trong chúng ta

Mặc dù vậy phải nói rằng dù cho con người có làm bao nhiêu cuộc cách mạng nông nghiệp và công nghiệp đi chăng nữa, để khiến cuộc sống của chúng ta dễ dàng và nhàn hạ đến mức nào thì vẫn sẽ có những áp lực chọn lọc đè nặng lên quần thể khổng lồ của chúng ta.

Mà có áp lực chọn lọc, nghĩa là chọn lọc tự nhiên vẫn đang diễn ra. Lấy ví dụ:

Giống như tất cả các loài động vật có vú, con người mất khả năng tiêu hóa sữa vào thời điểm ngừng bú mẹ. Điều này là do cơ thể chúng ta sẽ ngừng tạo ra một loại enzyme làm được điều đó gọi là lactase.

Nhưng ở một số quốc gia, người dân của họ vẫn giữ được lactase. Có nghĩa là họ có thể sinh ra enzyme này trong suốt cuộc đời mình. Đó là nhờ vào gen được ký hiệu là ‘-13910 * T’.

Bằng cách nghiên cứu sự biến đổi gen cụ thể này trong các mẫu DNA hiện đại và cổ đại, các nhà nghiên cứu cho rằng nó chỉ trở nên phổ biến sau khi con người thuần hóa được động vật và vắt sữa từ chúng để tiêu thụ.

Đây là một ví dụ về chọn lọc tự nhiên, trong đó loài người chúng ta về bản chất là tự tạo áp lực cho chính mình – chúng ta bắt đầu uống sữa suốt đời, vì vậy chúng ta phải tiến hóa để tiêu hóa được nó!

Con người có đang tiếp tục tiến hóa hay không? - Ảnh 3.

Người Bajau ở Đông Nam Á là một ví dụ rõ nhất về việc con người vẫn đang tiến hóa.

Một ví dụ khác về việc con người trải qua quá trình chọn lọc tự nhiên để thích nghi với lối sống xảy ra trên bộ tộc người Bajau.

Theo truyền thống, những người Bajau ở Đông Nam Á đều sống trên thuyền và dành phần lớn cuộc đời họ để lặn biển, săn cá hoặc thu thập các loài động vật có vỏ. Điều này đã giúp họ phát triển một lá lách to hơn – như một sự thích nghi cho phép họ lặn lâu hơn ở dưới nước.

Như vậy, cung quanh chúng ta ngày nay vẫn luôn tồn tại những áp lực chọn lọc, thậm chí là những áp lực do chính chúng ta tạo ra. Như Tiến sĩ Benjamin Hunt tại Đại học Birmingham đã nói:

Những thay đổi về công nghệ và văn hóa của chúng ta làm thay đổi sức mạnh và thành phần của các áp lực chọn lọc trong môi trường của chúng ta, nhưng áp lực chọn lọc ấy vẫn tồn tại và không thể mất đi”.

Điều đó có nghĩa là tiến hóa không thể bị dừng lại

Nói tóm lại, tiến hóa có thể xảy ra theo nhiều cơ chế khác nhau ví dụ như chọn lọc tự nhiên hoặc trôi dạt di truyền. Khi môi trường của chúng ta thay đổi, chọn lọc tự nhiên cũng vẫn diễn ra.

Con người chưa bao giờ dừng tiến hóa, ngay cả khi môi trường sống của chúng ta đang đảm bảo cho ngày càng nhiều cá thể có thể tồn tại. Tiến sĩ Alywyn Scally, một chuyên gia về tiến hóa và di truyền từ Đại học Cambridge, giải thích:

Khi nào sự sinh sản của con người còn liên quan đến những đột biến gen mang tính ngẫu nhiên, khi đó các thế hệ sau của chúng ta sẽ vẫn còn khác biệt với thế hệ trước. Điều đó có nghĩa là tiến hóa thực ra không bao giờ dừng lại”.

Kết lại: Tiến hóa hiểu đơn giản chỉ là sự thay đổi trong một quần thể. Điều đó bao gồm cả những thay đổi dễ nhận thấy để thích nghi với môi trường cũng như những thay đổi về gen, tinh vi và thầm lặng hơn.

Con người ngày nay vẫn đang tiến hóa, và trong tương lai cũng vẫn sẽ tiến hóa.

Thành Long / Tham khảo Sciencealert

Đề xuất xem xét phương án mở sân bay quốc tế thứ hai cho vùng Thủ đô tại Ứng Hòa

Đề xuất xem xét phương án mở sân bay quốc tế thứ hai cho vùng Thủ đô tại Ứng Hòa

Ảnh sân bay Nội Bài hiện tại.

Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội vừa kiến nghị UBND TP giao các đơn vị xem xét phương án bố trí sân bay thứ hai tại khu vực phía Nam Hà Nội.

Sở Quy hoạch – Kiến trúc Hà Nội vừa kiến nghị UBND TP giao Sở Giao thông Vận tải phối hợp chặt chẽ với các Sở, ngành liên quan và Tổng Công ty Tư vấn thiết kế giao thông vận tải – Công ty cổ phần (TEDI) xây dựng dự thảo văn bản của thành phố đề nghị Bộ Giao thông Vận tải xem xét phương án bố trí sân bay thứ hai cho vùng Thủ đô Hà Nội.

Đồng thời, cân nhắc việc lựa chọn vị trí tại khu vực phía Nam Hà Nội (ngoài việc mở rộng, nâng công suất Cảng hàng không quốc tế Nội Bài lên 100 triệu hành khách/năm).

Theo Sở Quy hoạch – Kiến trúc, hiện nay, Quy hoạch tổng thể phát triển hệ thống cảng hàng không, sân bay toàn quốc thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050 đang được Bộ Giao thông Vận tải triển khai theo nhiệm vụ được Thủ tướng phê duyệt, trong đó có yêu cầu:

Đánh giá việc phát triển mở rộng các cảng hàng không, đặc biệt là các cảng hàng không hiện hữu lớn như: Nội Bài, Cát Bi, Đà Nẵng, Long Thành… để có định hướng dự trữ đất đai phục vụ phát triển (thêm đường cất hạ cánh, công trình dịch vụ) hoặc nghiên cứu bổ sung cảng hàng không, sân bay mới.

Trong quy hoạch xây dựng vùng Thủ đô Hà Nội đến năm 2020 và tầm nhìn đến năm 2050 đã được Thủ tướng phê duyệt, dự kiến sân bay thứ hai (sân bay quốc tế Nam Hà Nội) đặt tại khu vực huyện Ứng Hòa (Hà Nội).

Theo đồ án điều chỉnh quy hoạch xây dựng vùng Thủ đô đến năm 2030 và tầm nhìn đến năm 2050 đã được Thủ tướng phê duyệt, nội dung thuyết minh đồ án có nghiên cứu 4 phương án, gồm:

Sân bay tại khu vực huyện Lý Nhân (tỉnh Hà Nam), cách trung tâm Hà Nội 60-65km. 

Sân bay tại huyện Ứng Hòa (Hà Nội), cách trung tâm Hà Nội khoảng 35-40km.

Sân bay tại huyện Thanh Miện và Bình Giang (tỉnh Hải Dương), cách trung tâm Hà Nội khoảng 45-50km.

Sân bay tại huyện Tiên Lãng (Hải Phòng), cách trung tâm Hà Nội khoảng 120km.

Như vậy, trong các nghiên cứu trước đây đã có phương án dự kiến bố trí sân bay thứ hai cho Thủ đô tại khu vực phía Nam Hà Nội.

Qua nghiên cứu, so sánh, Sở Quy hoạch – Kiến trúc cho rằng, phương án bố trí sân bay thứ hai tại khu vực phía Nam Hà Nội có nhiều ưu điểm.

Cụ thể là, khoảng cách và thời gian tiếp cận tới trung tâm Hà Nội hợp lý; có khả năng kết nối giao thông thuận lợi, tiếp cận đồng thời với cả 3 loại hình giao thông là đường bộ, đường thủy và đường sắt; thuận lợi về giải phóng mặt bằng, quỹ đất phát triển (có khả năng bố trí được sân bay với quy mô diện tích khoảng 1.300ha) và có điều kiện phát triển các khu đô thị vệ tinh, khu công nghiệp, vận tải đa phương thức, hệ thống kho bãi, logistics; tạo động lực phát triển mới cho Thủ đô Hà Nội..

Theo Pháp luật & Bạn đọc

‘Quá muộn để kiềm chế ảnh hưởng toàn cầu của Trung Quốc’

Nghệ sỹ bất đồng chính kiến nổi tiếng Trung Quốc, Ngải Vị Vị (áo xanh)
Chụp lại hình ảnh,Nghệ sỹ bất đồng chính kiến nổi tiếng Trung Quốc, Ngải Vị Vị (áo xanh)

Ngải Vị Vị, nghệ sỹ, nhà làm phim, nhà bất đồng chính kiến hàng đầu Trung Quốc nói rằng ảnh hưởng của Bắc Kinh đã lớn đến mức không thể ngăn chặn một cách hiệu quả.

“Phương Tây lẽ ra nên lo lắng về Trung Quốc từ nhiều thập niên trước. Bây giờ đã quá muộn, bởi vì phương Tây đã xây dựng hệ thống hùng mạnh của mình ở Trung Quốc và chỉ cần cắt đứt nó, nó sẽ gây tổn thương sâu sắc. Đó là lý do tại sao Trung Quốc rất kiêu ngạo.”

Ngải Vị Vị chưa bao giờ kiềm chế khi nói về Trung Quốc. “Đó là một quốc gia cảnh sát,” ông nói.

Ông Ngải là nghệ sĩ nổi tiếng đã thiết kế sân vận động Tổ chim cho Thế vận hội Bắc Kinh 2008, nhưng gặp rắc rối nghiêm trọng sau khi ông lên tiếng phản đối chính phủ Trung Quốc. Cuối cùng, vào năm 2015, ông rời Trung Quốc để đến châu Âu. Ông ban đầu sống ở Berlin, và năm ngoái định cư ở Cambridge.

Ông Ngải tin rằng Trung Quốc ngày nay sử dụng sức mạnh kinh tế to lớn để áp đặt ảnh hưởng chính trị của mình.

Rõ ràng là Trung Quốc đã trở nên quyết đoán hơn nhiều trong những năm gần đây.

Ảnh hưởng ngày càng tăng

Cho đến khoảng một thập niên trước, Trung Quốc đã trưng ra một bộ mặt khiêm tốn với thế giới. Khẩu hiệu chính thức của chính phủ là: “Hãy ẩn mình chờ thời”. Các bộ trưởng khẳng định Trung Quốc vẫn là một quốc gia đang phát triển và có nhiều điều để học hỏi từ phương Tây.

Sau đó Tập Cận Bình lên nắm quyền. Ông trở thành Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc năm 2012 và Chủ tịch nước năm sau đó. Ông ta mang tới một giai điệu mới. Sự khiêm tốn cũ mờ dần, và có một khẩu hiệu khác: “Phấn đấu đạt thành tựu”.

Về mặt nào đó, Trung Quốc vẫn là một quốc gia đang phát triển, với 250 triệu người dưới mức nghèo khổ.

Hu Xijin, editor of the Global Times
Chụp lại hình ảnh,Tổng biên tập Thời báo Hoàn cầu của Trung Quốc, Hồ Tích Tiến, bác bỏ mọi ý kiến cho rằng Trung Quốc là kẻ bắt nạt quốc tế.

Tuy nhiên, Trung Quốc đã là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới và tất nhiên sẽ vượt qua Mỹ trong vòng một thập niên tới. Ảnh hưởng của Trung Quốc trên thế giới ngày càng trở nên rõ ràng hơn, vào thời điểm mà quyền lực của Mỹ đã suy giảm rõ rệt.

Chính tôi đã nhìn thấy những dấu hiệu rõ ràng về sức mạnh chính trị ngày càng tăng và sự can dự của Trung Quốc trên khắp thế giới, từ Greenland và Caribe đến Peru và Argentina, và từ Nam Phi và Zimbabwe đến Pakistan và Mông Cổ.

Chủ tịch ủy ban đối ngoại của Quốc hội Anh, Tom Tugendhat, gần đây đã cáo buộc Trung Quốc gây sức ép để Barbados phế truất Nữ hoàng trong vai trò người đứng đầu đất nước.

Ngày nay, Trung Quốc hiện diện đáng kể hầu như ở khắp mọi nơi trên thế giới. Bất kỳ quốc gia nào thách thức lợi ích cơ bản của mình Trung Quốc đều phải chịu tổn hại.

Khi Đức Đạt Lai Lạt Ma đến thăm Phố Downing, quan hệ Anh-Trung rơi vào tình trạng đóng băng. Và mới đây, khi người phát ngôn của Quốc hội Cộng hòa Séc đến thăm Đài Loan, một nhà ngoại giao hàng đầu đã cảnh báo rằng “Chính phủ và người dân Trung Quốc sẽ không ngồi yên khi đối mặt với sự khiêu khích công khai từ Chủ tịch Thượng viện Séc và các lực lượng chống Trung Quốc đứng sau lưng ông ta và phải để chúng phải trả giá đắt “.

Hàng loạt cuộc đối đầu

Tuy nhiên, Tổng biên tập có tầm ảnh hưởng lớn của tờ Thời báo Hoàn cầu của Trung Quốc, Hồ Tích Tiến, bác bỏ mọi ý kiến cho rằng Trung Quốc là kẻ bắt nạt quốc tế.

“Tôi muốn hỏi các quý vị, có khi nào Trung Quốc gây sức ép với bất kỳ quốc gia nào làm điều gì trái ý họ không? Chính Mỹ là nước tiếp tục thực hiện các biện pháp trừng phạt trên thế giới, đặc biệt là trừng phạt kinh tế đối với rất nhiều quốc gia. Quý vị có biết quốc gia nào bị Trung Quốc trừng phạt không?

“Chúng tôi đã bao giờ trừng phạt cả một quốc gia chưa? Chỉ trong những vấn đề cụ thể, chúng tôi mới bày tỏ sự không hài lòng và chỉ phản ứng khi đất nước của chúng tôi bị xúc phạm một cách công khai.”

Tuy nhiên, Trung Quốc hiện đang tham gia vào các cuộc đối đầu giận dữ với hàng loạt quốc gia: Đài Loan, Úc, Nhật Bản, Canada, Ấn Độ (mà Trung Quốc gần đây đã gây ra một cuộc giao tranh bạo lực ở biên giới), Anh và tất nhiên là Mỹ.

Ngôn ngữ mà Thời báo Hoàn cầu sử dụng đôi khi có thể nghe giống như những lời hùng biện tồi tệ nhất từ thời Mao Trạch Đông cũ.

Bản thân ông Hồ gần đây đã viết một bài xã luận mô tả Australia là “kẹo cao su dưới ủng của Trung Quốc”. Khi tôi hỏi ông ta về điều này, ông ta nói rằng chính phủ Úc hiện tại đã nhiều lần công kích và làm Trung Quốc khó chịu.

“Tôi thực sự cảm thấy chúng giống như một miếng kẹo cao su dính vào đáy giày của tôi. Tôi không thể rũ bỏ nó. Đó không phải là một cảm giác tốt đẹp. Tôi đã nói đó như một cách diễn đạt và tôi có quyền đưa ra ý kiến.”

Vấn đề Hong Kong

Ông Hồ là người thân cận với Chủ tịch Tập, và chúng ta có thể cho rằng ông ấy sẽ không nói những điều này trừ khi ông ấy biết mình có sự ủng hộ của giới lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc. Khi tôi hỏi ông ta quan điểm về Hong Kong, ông ta đã không kìm chế.

“Chính phủ Trung Quốc không phản đối dân chủ và tự do của Hong Kong, bao gồm quyền biểu tình ôn hòa trên đường phố của người dân Hong Kong.

“Nhưng mấu chốt là họ phải ôn hòa … Chúng tôi ủng hộ thậm chí việc cảnh sát Hong Kong sử dụng vũ lực kiên quyết hơn để chống lại các cuộc biểu tình bạo lực.

“Nếu những người biểu tình bạo lực đe dọa tính mạng của cảnh sát, khi họ phóng những vật sắc nhọn, ném bom xăng hoặc cocktail Molotov vào cảnh sát, tôi tin rằng cảnh sát nên được phép sử dụng súng và họ nên nổ súng.”

Rất quyết liệt, và nếu cảnh sát Hong Kong thực sự bắt đầu bắn hạ những người biểu tình, việc sẽ dẫn đến một phản ứng quốc tế rất lớn.

Hầu hết các nhà quan sát nước ngoài cho rằng hành vi hung hăng của Trung Quốc trên thực tế ẩn chứa một lo lắng tiềm ẩn.

Đảng Cộng sản Trung Quốc không được bầu nên không có cách nào biết được nó có bao nhiêu sự ủng hộ thực sự ở đại lục. Nó không thể chắc chắn có thể sống sót sau một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng – chẳng hạn như một sự sụp đổ kinh tế lớn.

Chủ tịch Tập và các cộng sự của ông bị ám ảnh bởi ký ức về việc đế chế Liên Xô cũ đã biến mất như thế nào trong khoảng thời gian từ năm 1989 đến năm 1991, vì không có bất kỳ sự hỗ trợ nào từ những người dân thường.

Ông Hồ không chấp nhận rằng một cuộc Chiến tranh Lạnh mới đã bắt đầu. Ông nói, tranh chấp của Trung Quốc về cơ bản là với Mỹ. Ông nói rõ rằng các cuộc tấn công của Tổng thống Donald Trump vào Trung Quốc có liên quan rất nhiều đến cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 3/11 và nỗ lực giành chiến thắng.

Thật vậy, sau cuộc bầu cử, bầu không khí có thể sẽ được cải thiện – bất kể ai là người thắng.

Trung Quốc quá lớn, quá ảnh hưởng trong cuộc sống của mọi người, khiến Mỹ và các đồng minh của họ luôn ở trong tình trạng thù địch thường trực với nước này.

Nhưng điều đó chỉ đơn giản củng cố cảnh báo của ông Ngải: rằng đã quá muộn để phương Tây tự bảo vệ mình trước ảnh hưởng của Trung Quốc.

  • John Simpson
  • Biên tập viên Đối ngoại / BBC

Căn hộ 75 m2 phong cách Á Đông với chất liệu gỗ chủ đạo

Sử dụng tông màu trắng và gỗ làm chủ đạo, các kiến trúc sư đã tạo ra không gian đậm chất Á Đông nhưng vẫn giữ được tính hiện đại.

can ho phong cach A Dong anh 1
Căn hộ có diện tích 75 m2 gồm một phòng khách, phòng ngủ, bếp và nhà vệ sinh tại chung cư Homyland, quận 2 (TP.HCM) với tổng chi phí thi công nội thất là 400 triệu đồng.
can ho phong cach A Dong anh 2
Căn hộ sử dụng tông màu chủ đạo trắng và gỗ mang đến không gian ấm áp và nhiều sức sống. Sự lựa chọn này cũng thể hiện được sự cá tính của gia chủ.
can ho phong cach A Dong anh 3
Phòng khách được các kiến trúc sư của Sun Concept thiết kế thành một góc đặc biệt với chất liệu gỗ, cói, nhung và tre cùng các khối màu sắc gam nóng đan xen.
can ho phong cach A Dong anh 4
Ngăn cách phòng khách và khu vực ăn uống là kệ tivi có khả năng xoay. Đây cũng là điểm đặc biệt giúp các thành viên có thể giải trí ở bất cứ không gian nào của căn nhà.
can ho phong cach A Dong anh 5
Do diện tích không quá lớn nên mọi khu vực trong căn hộ đều được bày biện gọn gàng, kết hợp chi tiết khéo léo và linh hoạt.
can ho phong cach A Dong anh 6
Khu vực bếp được bố trí gọn gàng, đảm bảo tiện nghi cho người nấu. Một số chi tiết được dùng bằng chất liệu mây, tre đan nhưng vẫn giữ được sự sang trọng cho không gian.
can ho phong cach A Dong anh 7
Tủ quần áo và bàn làm việc được bố trí ngăn nắp với chất liệu tự nhiên, thống nhất trong tổng thể căn nhà.
can ho phong cach A Dong anh 8
Một góc nhỏ trong phòng ngủ được bài trí theo phong cách Nhật Bản để làm nơi thư giãn sát cửa sổ.
can ho phong cach A Dong anh 9
Phòng ngủ có diện tích khá rộng nên hệ thống chiếu sáng được bố trí hợp lý tạo sự gọn gàng và thoáng mát trong gam màu trắng, gỗ.
can ho phong cach A Dong anh 10
Nội thất với màu trung tính như be, nâu, vàng và cây xanh kết hợp giúp không gian nghỉ ngơi giữ được sự trang nhã, thanh bình.
Quốc Vương / Zing

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh

Quán bún đậu mắm tôm của chị Nguyễn Thị Nhung ở PhnomPenh.

Mỗi ngày quán Bún đậu mắm tôm của chị Nguyễn Thị Nhung ở thủ đô PhnomPenh đón hàng trăm lượt khách tới thưởng thức. Quán hút khách vì đồ ăn ngon và những chi tiết nhỏ như đôi quang gánh, bình hoa sen… đậm chất Việt Nam.

Chị Nguyễn Thị Nhung (quê Thanh Hóa) chia sẻ với Trí Thức Trẻ, chị lấy chồng ở Campuchia được 3 năm. Một lần, chị thèm món bún đậu mắm tôm – món khoái khẩu của chị khi còn ở Việt Nam – nên chị mở quán bún đậu mắm tôm. Đến nay đã được hơn một năm. 

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 1.

Vốn tham gia các lớp học nấu ăn trước đó, cùng với việc mẹ ruột ở Thanh Hóa có thể gửi mắm và các nguyên liệu khác sang, chị Nhung mở quán Tofu Homemade. Quán bán bún đậu mắm tôm, bún chả và nhiều món Việt khác.

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 2.

Một sự ủng hộ tuyệt vời nữa đó là từ mẹ chồng chị Nhung. Chị Nhung cho biết, mẹ chồng chị là người Việt Nam, lại giỏi nấu ăn nên hỗ trợ chị trong việc chọn được nhiều đồ ngon cho quán, chẳng hạn như món lòng lợn, thịt trong menu của quán.

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 3.

Bún đậu chả cốm giá 2,5 USD/suất, bún chả giá 3 USD/suất.

“Mẹ chồng tôi sống ở Campuchia hơn 20 năm rồi. Mẹ tôi lại nấu ăn khéo nên thường đi chợ giúp tôi”, chị Nhung chia sẻ.

Chị Nhung cho biết khách đến quán chủ yếu là khách Việt, một phần khách Campuchia. Quán cũng nhận ship các món ăn cho khách không ghé quán được.

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 4.
Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 5.

Quán được trang trí bằng thúng mủng nong nia, bình hoa sen, bát sành… đậm chất Việt.

Chủ quán sinh năm 1990 cho biết, mỗi ngày chị bán được khoảng gần 100 suất, cả bún đậu, bún chả…. Ngoài ra quán cũng bán nhiều đồ uống đậm hương vị Việt khác.

Chị Nhung cho biết thêm, để giữ được hương vị Việt, chị nhập nhiều nguyên liệu từ Việt Nam như mắm (mẹ ruột chị gửi từ Thanh Hóa), đậu từ Bắc Ninh và nhiều gia vị khác chị nhập từ Việt Nam sang. Bún, thịt, rau chị mua tại Campuchia.

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 6.

Vải chăn con công, chị Nhung dùng để bọc các đồ trang trí.

Chủ quán cho biết thêm, bình thường quán chị có khoảng 4 người phục vụ. Chị chỉ muốn chăm chút vào quán, chưa muốn mở thêm chi nhánh vì muốn ổn định chất lượng kho khách hàng.

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 7.

Bên ngoài quán.

Cô gái Việt xinh như hoa khôi bán bún đậu mắm tôm ở Phnompenh: Nhập mắm tôm từ Thanh Hóa, đậu từ Bắc Ninh - Ảnh 8.

Hai vị khách Campuchia tới quán Bún đậu mắm tôm của chị Nhung.

Vài ghi chép kinh điển của người xưa về vận mệnh

Văn hóa truyền thống cho rằng vận mệnh của con người là có thể biết trước được, đồng thời người xưa cũng rất coi trọng việc dự đoán vận mệnh của một người. Đây chính là điều mà cổ nhân gọi là “thông hiểu số mệnh”.

Vài ghi chép kinh điển của người xưa về vận mệnh
(Tranh minh họa qua Kknews.cc)

Mạnh Tử nói: “Việc mình không có ý làm mà thành, đó là do ý Trời vậy. Việc gì mình không mong cầu mà tự nhiên tới, đó là do mệnh Trời vậy.”

Trong “Đổng Trọng Thư truyện” có viết: “Thiên lệnh chi vị mệnh”, lệnh của Trời được gọi là mệnh. Bởi vậy, “mệnh” và Trời là có liên quan với nhau, cũng được gọi là “nhân mệnh quan thiên”. Vậy nên, mệnh cũng được gọi là “thiên mệnh”, là tiên thiên, là điều “khi sinh mang theo đến”, hay cũng nói là Trời định.

Khổng Từ giảng: “Bất tri mệnh, vô dĩ vi quân tử dã”, người không biết mệnh thì không phải là người quân tử. Khổng Tử cũng cho rằng: “Ngũ thập nhi tri thiên mệnh”, con người khi đến tuổi 50 thì nên hiểu được thiên mệnh là gì.

Vì sao cần biết được mệnh? Cổ nhân giảng: “Dự tắc lập, bất dự tắc phế”, ý tứ là việc gì mà có sự chuẩn bị trước thì cũng sẽ thành, không có sự chuẩn bị trước thì thường sẽ dở dang. Từ xưa đến nay, cầu lợi tránh hại, cầu may tránh hung là bản năng của con người. Biết được vận mệnh thì có thể ứng phó được với những điều nguy hiểm xảy ra trong đường đời phía trước. Tuy nhiên đây vẫn chưa phải là “biết mệnh” thực sự.

“Biết mệnh” thực sự thể hiện qua những câu nói như: “Sống chết có số, phú quý do trời”“Đại phú nhờ vào mệnh, tiểu phú nhờ vào cần”“Cái được là do ta may mắn, cái mất là do mệnh của ta”“Một đời đều là mệnh, nửa điểm không do người”… Đây đều là quan niệm của con người chân chính tin vào mệnh. Vậy nên, người xưa giảng rằng, “Bằng lòng với mệnh trời thì không có lo lắng”.

Chưa hết, trong kinh điển của người xưa thì có một phần trọng yếu nói về mệnh. Dịch Kinh trong Tứ Thư Ngũ Kinh được xếp hạng đứng đầu trong các kinh thời cổ đại, nó vượt qua cả Khổng giáo, bởi vì Khổng Tử cũng chỉ là chỉnh lý, ghi chép Dịch Kinh, sau đó dành cả đời tham ngộ mà thôi. Mà Dịch Kinh trên thực tế là một bộ sách tràn đầy các vấn đề về âm dương, thái cực, bát quái, bói toán. Hệ Từ trong Dịch Kinh chính là dùng thể Từ (một thể loại văn học cổ điển của Trung Hoa) để gieo quẻ đối với quẻ tượng. Cuốn Dịch Truyện đi kèm chính là những chú thích, nhận thức tâm đắc trong nghiên cứu Dịch Kinh.

Bên cạnh đó, rất nhiều kinh điển thời xưa là bao hàm thuật toán mệnh, vô cùng phong phú: Lục Hào, Mai Hoa Dịch Số, Tứ Trụ Bát Tự, Kỳ Môn Độn Giáp, Lục Nhâm, Thiết Bản Thần Số, tướng mặt, tướng tay, v.v..

Trong sử sách đã ghi chép lại rất nhiều các “cao thủ” tinh thông về thuật số đoán mệnh như: Khương Tử Nha, Gia Cát Lượng, Viên Thiên Cang, Lý Thuần Phong, Lưu Bá Ôn, v.v., quả thật là không sao kể hết.

Trong tu luyện của Phật gia, Đạo gia còn xuất hiện một loại “thần thông” kỳ diệu là “túc mệnh thông”. Người có được loại thần thông này có thể trực tiếp nhìn thấy được quá khứ, hiện tại, tương lai, thậm chí đời trước kiếp trước, nhiều kiếp nhiều đời của người khác. Chuyện này cũng được đặc biệt ghi lại rất nhiều trong kinh điển Phật giáo.

Vậy thì có người sẽ nghĩ rằng, phải chăng việc cố gắng trong cuộc đời là vô ích?

Kỳ thực đoán mệnh chính là căn cứ theo dịch số, mệnh số, căn cứ theo quy luật vận hành phổ quát của toàn thể mà suy đoán ra vận mệnh của con người. Trong vũ trụ này, sự vận hành của các hành tinh đều có định số, đều có quỹ đạo. Trên trái đất này, sự vận hành của bốn mùa, mưa nắng đều có quy luật. Trong một đất nước, sự hưng suy của một vương triều là đều có thể thấy. Với một gia đình, tương lai tốt xấu đều có thể phán đoán ra. Ngay đến con người bình thường cũng không thoát khỏi sinh, lão, bệnh tử.

Nhìn vào một con cá trong dòng chảy, có thể suy tính được nó trôi về đâu. Nhìn vào một con người trong lịch sử luân hồi lâu dài của sinh mệnh lại càng có thể hiểu được họ sẽ làm gì, họ vướng mắc vào điều gì, họ không thích làm cái gì, từ đó có thể biết được họ sẽ lựa chọn như thế nào trong các sự kiện xảy ra trên đường đời của mình. Như vậy thì sự vận hành của sinh mệnh đều có thể thấy được.

Cổ nhân cho rằng sinh mệnh con người phân chia thành đại vận, tiểu vận, lưu niên. Sự vận hành của mệnh, chính là vận mệnh, là vận trình khác nhau mà mệnh biểu hiện ra. Do đó sinh mệnh của con người ngoài định số ra thì cũng có biến số, biến số ít hay nhiều là do lựa chọn của sinh mệnh, là do dũng khí, chính khí của sinh mệnh đó trước nguy nan. Từ đó mệnh có thể thành may hay rủi, hoặc là trước may sau rủi, hoặc là trước rủi sau may.

Xưa nay người được xưng là “biết mệnh” thì cũng đồng thời hiểu được câu nói “Lạc đạo an mệnh”, vui với đạo Trời, tôn kính đạo Trời, thì tự nhiên biết mệnh, tự nhiên an mệnh. “An mệnh” ở đây nghĩa là thuận theo vận mệnh của bản thân mà hành xử, là dũng cảm đương đầu với những khó khăn thử thách, là thăng hoa của nội tâm bao dung thản đãng. Nếu hiểu “an mệnh” với nghĩa tiêu cực, chán nản, thì chính là chưa “biết mệnh” vậy.

An Hòa / TrithucVn

Trước khi chết con người thường nuối tiếc nhất điều gì?

Nuối tiếc vì đã không đủ dũng cảm sống thực với chính mình mà sống theo mong muốn của những người khác là nuối tiếc hàng đầu của đa phần những người sắp từ giã trần thế.

Cuốn sách của một cựu y tá chuyên chăm sóc những người đang cận kề cái chết, đã hé lộ những điều họ nuối tiếc nhất khi sắp phải từ giã cuộc sống.

Bronnie Ware, nữ y tá Anh từng làm công việc chăm sóc và xoa dịu những người sắp “gần đất, xa trời”, cho biết, bà vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện rất nhiều người đang hấp hối có cùng những nuối tiếc như nhau.

Bà Ware kể: “Các bệnh nhân của tôi là những người đã về nhà nằm chờ chết và nhìn chung phải trải qua một số thời khắc đặc biệt như nhau. Mọi người đã trưởng thành rất nhiều khi phải đối diện với ‘án tử’ của chính họ và một số thay đổi là hiện tượng phổ biến. Mỗi người trong số họ đều trải nghiệm các cung bậc cảm xúc khác nhau: chối bỏ, sợ hãi, tức giận, hối tiếc, phủ nhận và cuối cùng là chấp nhận”.

Trong cuốn sách nhan đề “The Top Five Regrets Of The Dying: A Life Transformed By The Dearly Departing” của mình, bà Ware đã tổng kết 5 điều nuối tiếc phổ biến nhất ở những người đang hấp hối, đặc biệt là những người già cả, như sau:

1. Nuối tiếc vì đã không đủ dũng cảm sống thực với chính mình mà sống theo mong muốn của những người khác

Đây là nuối tiếc hàng đầu của đa phần những người sắp từ giã trần thế. Bà Ware cho rằng, khi con người nhận ra cuộc sống của họ gần kết thúc và hồi tưởng lại mọi sự một cách rõ ràng, họ dễ dàng nhìn thấy quá nhiều giấc mơ đã không được hoàn thành. “Hầu hết mọi người đã không thực hiện thậm chí chỉ một nửa số giấc mơ của họ và phải chết khi nhận ra rằng, đó là do họ đã hoặc không có lựa chọn nào đó”, bà Ware nhấn mạnh.

2. Nuối tiếc đã làm việc quá vất vả

“Ước gì tôi đừng làm việc cật lực đến như vậy” là câu cửa miệng của những người đàn ông sắp chết. Họ đã bỏ lỡ việc tận hưởng thời trẻ của con cái và mối quan hệ với bạn đời. Phụ nữ cũng có thể hối tiếc về điều này, nhưng thường chỉ từ các thế hệ trước đây, do nhiều chị em không phải là trụ cột gia đình.

3. Nuối tiếc đã không bộc lộ cảm xúc thực

Nhiều người đã phải kìm nén cảm xúc thực để giữ hòa khí với những người khác. Điều đó cũng đồng nghĩa, họ đôi khi phải “đeo mặt nạ” không mong muốn. Vì vậy, khi sắp “gần đất, xa trời”, không còn gì để mất, họ cảm thấy cay đắng và căm phẫn với sự kìm nén cảm xúc quá mức của chính mình.

4. Nuối tiếc đã không giữ liên lạc với bạn bè

Thông thường, nhiều người sẽ không thực sự nhận ra ý nghĩa và tầm quan trọng của bạn bè cho tới những ngày cuối đời. Khi sắp chết, rất nhiều người cảm thấy hối hận vì đã để vuột mất những tình bạn vàng trong nhiều năm. Họ nuối tiếc sâu sắc rằng mình đã không đầu tư thời gian và sự chia sẻ đáng có cho những người bạn.

5. Nuối tiếc đã không để bản thân hạnh phúc hơn

Đây là một nuối tiếc phổ biến đến kinh ngạc ở những người sắp chết. Cho tới tận khi chết, nhiều người mới nhận ra rằng, hạnh phúc xứng đáng được đánh đổi bằng nhiều thứ. “Họ đã sống mắc kẹt trong những phong cách và thói quen cũ. Sự vừa lòng với ‘cái thân quen’ đã che phủ cảm xúc cũng như cuộc sống thể chất của họ. Sự sợ hãi thay đổi khiến họ phải giả vờ với người khác và giả vờ với chính bản thân rằng họ hài lòng, hạnh phúc, dù trong sâu thẳm vẫn mong muốn được cười thoải mái và làm những điều ngốc nghếch theo ý mình một lần nữa”, bà Ware nói.

Theo VIETNAMNET

Quan điểm nước Mỹ trên hết của ông Trump có lợi gì cho thế giới?

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump (ảnh: Shutterstock).

Hôm thứ Ba (22/9, giờ Mỹ), Tổng thống Trump có bài phát biểu tại Liên Hợp Quốc (LHQ). Người đứng đầu Nhà Trắng nói rằng ông bác bỏ các cách tiếp cận sai lầm và lựa chọn “đặt nước Mỹ lên trên hết” để mang lại thịnh vượng và hạnh phúc cho Hoa Kỳ. Điều thú vị là, cách tiếp cận “phản giáo điều” của ông Trump đã và đang mang lại nhiều điều tích cực hơn cho thế giới.

“Toàn cầu hóa” là ý tưởng khá giống với mơ ước xây dựng một “thế giới đại đồng” của những người thiên tả, nó đề xuất cách tiếp cận hòa tan tất cả trong một “nồi lẩu”. Tôn chỉ trên bề mặt của nó nghe có vẻ rất hợp lý khi chủ trương tạo lập một môi trường phẳng để tất cả các quốc gia kết nối sâu hơn về kinh tế, văn hóa, thông tin, công nghệ… từ đó xây dựng một thế giới phồn vinh và hạnh phúc hơn. Tuy nhiên điều này là không khả thi và dễ dẫn tới thảm họa.

Không khả thi vì thực tế cho thấy mong muốn hàng trăm năm qua của những người thiên tả về việc xây dựng một “thế giới đại đồng” cho tới nay đã không thể thực hiện vì một lý do đơn giản: nó phản lại các quy luật tự nhiên ngay cả ở mục đích và cách tiếp cận.

Thế giới tự nhiên là đa sắc màu, nhiều tầng thứ và hình thái, nó không phải do con người tạo ra, nó có hệ thống quy luật hình thành và vận động riêng. Con người chỉ là một phần tử trong thế giới này, trong khi mới chỉ có những hiểu biết hết sức sơ sài trên bề mặt về ý nghĩa và nội hàm của các quy luật đó, nhưng lại vội vàng muốn thay đổi nó nhằm cải biến mọi thứ theo điều mà mình tin rằng đúng thì liệu có thể đạt được mục đích?.

Dễ dẫn tới thảm họa vì khi tham gia trong một sân chơi chung, hệ thống “luật chơi” không thể ràng buộc được tất cả, chắc chắn sẽ luôn có khe hở. Đây là cơ hội cho những kẻ “xấu chơi” luôn tìm cách “lách” và tranh thủ điều đó để thủ lợi cho riêng mình. Thực tế cho thấy Bắc Kinh đã rất giỏi lợi dụng các xã hội mở như Hoa Kỳ để bòn rút lợi ích cho họ.

Thế giới công bằng hơn

Trong bài phát biểu tại Đại hội đồng LHQ lần thứ 75, ông Trump nói rằng “Chúng tôi đã hồi sinh Liên minh NATO, ở đó các quốc gia khác đang đóng góp vào ngân sách [chung] công bằng hơn nhiều”.

Vì coi “nước Mỹ trên hết” nên ông Trump yêu cầu các nước thành viên NATO thay vì ỷ lại vào Hoa Kỳ cả về tài chính, vũ khí và các hoạt động quân sự thì hãy tự chủ hơn, đóng góp nhiều hơn để xây dựng khối. Điều này ban đầu sẽ khiến các đồng mình của Mỹ bị sốc nhưng, có thể thấy, về lâu dài thì quyết định này của chính quyền Trump lại góp phần chấn hưng NATO.

Thật vậy, một quần thể mạnh và bền vững thật sự khi các thành viên trong đó đều mạnh và có mối quan hệ với các thành viên còn lại dựa trên sự chia sẻ công bằng về quyền lợi. Năng lực tiềm tại trong mỗi cá nhân hay, tập thể hoặc lớn hơn là quốc gia là rất lớn, nhưng năng lực đó sẽ bị ru ngủ bởi tâm lý dựa dẫm, không chịu vận động. Áp lực buộc phải chia sẻ nhiều hơn khiến các thành viên NATO phải vận động để tự đổi mới và gia cố sức mạnh quân sự của mình, và một cách tự nhiên sẽ làm sức mạnh của khối được gia cường đáng kể.

Chính quyền Trump cũng thể hiện cách cư xử công bằng và nhất quán trong quan hệ với các đồng minh. Hoa Kỳ dưới thời vị tổng thống thứ 45 cũng yêu cầu các đồng minh ở châu Á như Nhật Bản hay Hàn Quốc chia sẻ gánh nặng tài chính cho việc duy trì lực lượng quân đội Mỹ đồn trú tại bán đảo Triều Tiên và các căn cứ của Nhật để bảo vệ an ninh trước hết cho hai nước này và khu vực.

Việc Hoa Kỳ yêu cầu các nước chia sẻ tài chính cho hoạt động bảo vệ an ninh chung không có nghĩa là các nước trả tiền “thuê” Mỹ bảo vệ mình, mà thực ra là các nước cần phải chịu phần trách nhiệm duy trì các hoạt động phối hợp với quân đội Mỹ để bảo vệ an ninh cho họ, đa số trường hợp trong đó họ cần phải chia sẻ khoản tài chính nuôi chính quân đội hoặc nhân viên của họ, điều mà Mỹ đã phải “bao” trong nhiều năm. Ví như trường hợp của Hàn Quốc, chính quyền Trump đang yêu cầu Seoul chia sẻ việc chi trả lương cho hơn 4.000 nhân viên người Hàn làm việc trong các đơn vị lính Mỹ đồn trú tại bán đảo Triều Tiên.

Việc Mỹ rút nguồn tài trợ vốn có phần quá dễ dãi và yêu cầu các nước tự chủ cũng góp phần “thức tỉnh” các đồng minh. Vì khi một thực thể được “nuông chiều” quá mức đến một lúc nó có thể sẽ coi rằng tiền thuế của người dân Mỹ là “không khí” và Hoa Kỳ đương nhiên phải có trách nhiệm bảo vệ họ, thậm chí còn có thể dẫn tới ý nghĩ rằng nếu Mỹ không tài trợ thì họ sẽ không làm gì để bảo vệ chính quê hương của mình.

Trong bài phát biểu hôm thứ Ba, ông Trump nói rằng “Chúng tôi đã chống lại nhiều thập niên Trung Quốc lạm dụng thương mại”. Hành động này của chính quyền Trump cũng lại có tác dụng cảnh tỉnh các nước về mối đe dọa từ Bắc Kinh và tạo ra một môi trường hợp tác thương mại công bằng hơn trong bối cảnh ĐCSTQ đang “dụ dỗ” thế giới bằng luận điệu “trỗi dậy hòa bình” nhưng thực tế dùng nhiều chiêu trò ma mãnh để xâm nhập và thâu tóm các thị trường, đẩy nhiều nước nghèo vào bẫy nợ, trong khi dung túng cho việc sản xuất hàng giả, thao túng tiền tệ, bảo trợ thái quá doanh nghiệp trong nước, ăn cắp cũng như ép doanh nghiệp nước ngoài chuyển giao công nghệ.

Bảo vệ các giá trị phổ quát, thúc đẩy phát triển

Khác với những người tiền nhiệm, Tổng thống Trump coi chính quyền Trung Quốc, chứ không phải Nga, mới là kẻ thù số một của nước Mỹ. Bắc Kinh cho thấy nó là thế lực đang từng ngày đe dọa những giá trị và quyền lợi của người Mỹ. Vậy nên, vì “nước Mỹ trên hết” ông Trump đã thực hiện hàng loạt hành động tấn công lực lượng này để đòi lại những gì mà chính quyền Trung Quốc tước đoạt của người dân nước ông và bảo vệ những giá trị mà người Mỹ tôn thờ.

Dấu ấn đậm nét nhất thể hiện ở việc chính quyền Trump đã giáng những đòn thuế nặng nề vào hàng hóa Trung Quốc khiến Bắc Kinh “choáng váng”. Việc chính quyền Trung Quốc suy yếu trước những “cú đánh” của chính quyền Trump vô hình chung khiến Bắc Kinh bớt hung hăng hơn và phải “nhìn trước ngó sau” trong những việc làm bất hảo đối với thế giới, nhất là đối với các nước láng giềng của Trung Quốc, những nước đang phải chịu sức ép trực tiếp hàng ngày từ lực lượng này.

Cũng giống như nhiều nhà khoa học kiệt xuất như Albert Einstein hay Isaac Newton, ông Trump tin vào Chúa, và dường như ông đã thấu hiểu một điều trong văn hóa truyền thống rằng con người cần khiêm nhường dưới Chúa và duy trì đạo đức phổ quát thì mới có được những điều tốt đẹp. Vì thế trong cách tiếp cận để giải quyết vấn đề, người ta thấy ông Trump luôn lấy văn hóa truyền thống làm cơ sở, và cũng nhờ đó mà thành tựu trên cương vị tổng thống của ông có vẻ như đã đem lại nhiều lợi ích hơn cho thế giới, thông qua việc bảo vệ những giá trị mà người Mỹ truyền thống tôn thờ.

Giá trị mà nước Mỹ tôn thờ là những quyền cơ bản của con người, trong đó có “quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Việc Bắc Kinh vì quyền lợi ích kỷ bất chấp sự thật lịch sử tuyên bố chủ quyền gần 90% diện tích Biển Đông là hành động o ép người dân của những quốc gia láng giềng, xâm phạm quyền sống và các quyền cơ bản của con người. Vì thế việc chính quyền Trump thúc đẩy các hoạt động trấn áp Trung Quốc trên Biển Đông, trên bề mặt là để bảo vệ ảnh hưởng của nước Mỹ, nhưng tác động sâu xa hơn là để bảo vệ những giá trị mà Hoa Kỳ coi trọng.

Để giữ nước Mỹ an toàn trước các hành vi phá hoại của gián điệp Trung Quốc, chính quyền Trump đã đẩy mạnh các hành động truy quét tình báo Hoa Nam trên khắp cả nước. Đồng thời với việc này, chính phủ Mỹ cũng “khóa tay” hàng loạt các công ty công nghệ Trung Quốc bị nghi ngờ thu thập thông tin tình báo cho Trung Nam Hải như ZTE, Huawei, và mới đây nhất là quyết định mạnh tay với ứng dụng đầy tai tiếng Tik Tok. Những hành động này của chính quyền Trump đã có tác dụng cảnh báo các quốc gia tự do trên thế giới về mối đe dọa an ninh từ Trung Quốc.

Tổng thống Trump từng nói rằng Hoa Kỳ là một quốc gia dưới Chúa, người dân ở đây tôn thờ đấng sáng tạo chứ không tôn thờ chính phủ. Nên một giá trị cốt lõi nữa mà người dân Hoa Kỳ bảo vệ là tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, người Mỹ sẽ không đứng yên nếu giá trị này bị xâm hại cho dù nó ở bất cứ đâu trên thế giới. Người Mỹ cũng trân quý dân chủ như sinh mệnh mình. Vì là một người coi nước Mỹ trên hết, nguyện phụng sự nhân dân, Tổng thống Trump đã không ngừng nỗ lực bảo vệ quyền tự do tôn giáo và dân chủ cho thế giới, đặc biệt ở những nơi mà những giá trị này bị coi là “cỏ rác”, như ở Trung Quốc, hay Venezuela.

Suy cho cùng những giá trị thực sự mà mỗi dân tộc tôn thờ đều là những điều cao cả, đó là những giá trị phổ quát, là sản phẩm của nền văn hóa dân tộc được tích lũy hàng ngàn năm lịch sử chứ không phải là các giá trị được đề nghị trong những lý thuyết đã thất bại trên thực tế mà một nhóm người tự nghĩ ra.

Về nguyên tắc, lãnh đạo quốc gia được dân bầu là để bảo vệ những giá trị mà người dân tôn thờ và chăm lo cho đời sống vật chất và tinh thần cho họ. Như đã đề cập ở trên, xét trên tổng thể, những điều số đông người dân muốn đều là những điều tốt đẹp. Vậy thì lãnh đạo thực hiện theo ý chí của dân cũng chính là đang hướng tới cái tốt đẹp mà kiến tạo.

Có lẽ vì vậy mà ở cuối bài phát biểu tại LHQ, ông Trump nhắn nhủ lãnh đạo các quốc gia rằng chỉ khi họ thực sự quan tâm tới ý nguyện của người dân thì mới tìm thấy cơ sở thật sự để hợp tác, và khuyên họ hãy như ông, đặt đất nước lên trên hết.

Lãnh đạo mà hành động vì nguyện vọng tốt đẹp của người dân với tâm thái phụng sự chẳng phải sẽ làm cho đất nước đó phát triển và qua đó giúp thế giới trở nên tốt đẹp hơn? Vậy thì phương pháp tiếp cận và lời khuyên của ông Trump chẳng phải là chí lý, chí tình?

Kha Đạt / DKN

Bài viết chỉ thể hiện quan điểm riêng của tác giả