Khách sạn nổi lấy cảm hứng phim James Bond

PHÁP

Sau 15 năm thiết kế và phát triển mô hình khách sạn nổi chạy bằng năng lượng mặt trời, hiện giá mỗi đêm nghỉ tại Anthénea là 336 USD.

Anthénea là khách sạn nổi hạng sang đầu tiên trên thế giới thân thiện môi trường khi sử dụng năng lượng mặt trời để hoạt động. Không phải một tòa nhà lớn, khách sạn này được chia làm nhiều căn suite riêng đặt nổi ở ngoài khơi bờ biển Brittany, miền tây nước Pháp.

Diện tích mỗi căn suite rộng khoảng 5 m2, gắn các tấm pin mặt trời để thu năng lượng, và có chứng nhận về xử lý nước thải trước khi đổ ra đại dương. Hình dáng bên ngoài của căn phòng nổi hình tròn, khá giống đĩa bay của sinh vật ngoài hành tinh. Theo kiến trúc sư Jean-Michel Ducancelle, thiết kế độc đáo của Anthénea được ông lấy cảm hứng từ tập “The spy who loved me” (1977) nằm trong series phim về điệp viên 007 James Bond.

Du khách đặt phòng sẽ được trải nghiệm vẻ thanh bình ở dải bờ biển Côte de Granit Rose, thuộc phía bắc vùng Brittany. Công ty chủ quản dành khoảng 15 năm qua để thiết kế và phát triển mô hình khách sạn nổi này.

Các căn suite đều có một tầng trên cùng là không gian mở hoàn toàn với góc ngắm 360 độ hướng ra vùng biển xung quanh. Tầng này có chỗ ngồi đủ cho 12 người, là nơi để du khách nghỉ ngơi, ăn uống hoặc đơn giản tắm nắng, ngắm biển.

Khách sạn nổi sử dụng động cơ điện giúp các căn suite có thể định vị, di chuyển trên biển, và nổi liên tục dựa vào nguồn điện thu từ 5 tấm pin mặt trời.

Không gian bên trong của căn suite là gian ngủ với giường đôi và khu vực ghế ngồi có cửa kính nhìn xuống phía dưới biển. Mọi góc trong căn phòng được tận dụng triệt để và các vật dụng nội thất đều có hình tròn từ chậu rửa, đèn, giường tới các ghế ngồi.

Nếu ngồi tầng dưới, du khách có thể quan sát được các sinh vật biển cũng như bạn bè mình đang bơi lội bên ngoài.

Công ty chủ quản của khách sạn cho biết, Anthénea có thể là phương án thay thế cho khách sạn xây dựng trên đất liền, mở ra xu hướng cho các điểm lưu trú tương lai, khi hiện tại nhiều nơi bị ngập lụt và mực nước biển tăng dần.

Điểm đặc biệt, du khách hoặc chủ nhân có thể tự di chuyển căn suite của mình từ điểm này tới điểm khác. Do đó Anthénea được xem như phiên bản nhà thuyền hiện đại. Nếu thuê để nghỉ dưỡng, du khách tốn 336 USD cho một đêm, nếu mua để sở hữu giá một căn 535.000 USD.

Khánh Trần (theo Insider) /Ảnh Anthénea.

Napoleon thời đi học: Giỏi Toán, ham tìm hiểu vĩ nhân

Trong khi bạn bè cùng trang lứa chơi thể thao ngoài trời, Napoleon lại tìm đọc mọi thứ có thể về những nhà lãnh đạo giàu tham vọng nhất của thế giới cổ đại.

Khi đã làm chủ được tiếng Pháp theo yêu cầu tại Autun, đến tháng 4/1779, bốn tháng trước sinh nhật thứ 10 của mình, Napoleon được nhận vào Trường Quân sự Hoàng gia tại Brienne-le-Château ở vùng Champagne, gần Troyes.

Bố ông ra về ngay hôm sau, và vì trường không có các kỳ nghỉ nên hai bố con đã không gặp lại nhau trong ba năm. Napoleon được dạy dỗ bởi Dòng Anh em Hèn mọn của các tu sĩ Francisco với tư cách một trong 50 người được học bổng hoàng gia trong số 110 học sinh.

Thoi di hoc cua Napoleon anh 1
Sách Napoleon đại đế. Ảnh: Omega Plus.

Giỏi Toán, trí nhớ xuất sắc

Cho dù là một học viện quân sự, Brienne vẫn do các tu sĩ quản lý, dù các môn học về quân sự được các giảng viên thỉnh giảng tới giảng dạy. Điều kiện ăn ở rất kham khổ dù không bị đánh đập mỗi học sinh có một đệm rơm và một cái chăn. Khi bố mẹ cậu bé tới thăm vào tháng 6/1782, Letizia đã tỏ ý lo ngại khi thấy cậu trở nên gầy đến thế.

Dù Brienne không được coi là một trong những trường đáng thèm muốn nhất về mặt xã hội trong số 12 trường quân sự hoàng gia được Louis XVI thành lập năm 1776, nhưng nó đã cung cấp cho Napoleon một nền giáo dục tốt.

Tám giờ học mỗi ngày của cậu bao gồm các môn Toán, Tiếng La-tinh, Lịch sử, Tiếng Pháp, Tiếng Đức, Địa lý, Vật lý, Công trình phòng thủ, Vũ khí, Kiếm thuật, Khiêu vũ và Âm nhạc (ba môn học cuối là chỉ dấu cho thấy phần nào Brienne cũng là ngôi trường làm nhiệm vụ hoàn tất việc giáo dục cho giới quý tộc).

Nghiêm khắc về mặt thể chất và đòi hỏi cao về trí tuệ, ngôi trường đã đào tạo nên một số tướng lĩnh rất nổi bật ngoài Napoleon còn có Louis-Nicolas Davout, Étienne Nansouty, Antoine Phélippeaux và Jean-Joseph d’Hautpoul. Charles Pichegru, người sau này sẽ chinh phục Hà Lan và can dự vào âm mưu của phe bảo hoàng, từng là một trong các giảng viên tại trường.

Napoleon rất giỏi toán. “Để trở thành một vị tướng giỏi, bạn phải biết toán”, sau này ông nhận xét, “nó cho phép định hướng suy nghĩ của bạn trong cả nghìn hoàn cảnh”. Ông cũng được trí nhớ xuất sắc của mình trợ giúp. “Một điều hiếm có ở tôi là trí nhớ”, ông từng có lần tuyên bố. “Khi còn là một cậu bé tôi đã biết logarit của 30 hay 40 con số”.

Napoleon được phép theo học các lớp Toán sớm hơn độ tuổi quy định là 12, và nhanh chóng làm chủ hình học, đại số và lượng giác. Môn cậu kém nhất là Tiếng Đức, thứ ngôn ngữ cậu không bao giờ làm chủ được; một môn khác cậu học kém, thật đáng ngạc nhiên cho một người yêu thích lịch sử cổ đại đến thế, là Tiếng La-tinh. (Cậu may mắn không phải thi bằng tiếng La-tinh cho tới tận sau năm 1780, đến lúc đó thì đã rõ là Napoleon sẽ gia nhập lục quân hay hải quân chứ không phải Giáo hội).

Napoleon cũng rất giỏi địa lý. Trên trang cận trang cuối cùng của quyển vở bài tập tại trường của mình, tiếp sau một danh sách dài các lãnh thổ thuộc đế quốc Anh, cậu ghi: “Saint-Hélène: đảo nhỏ”.

Thoi di hoc cua Napoleon anh 2
Tranh vẽ Napoleon của họa sĩ Antoine-Jean Gros.

Thích tìm hiểu về vĩ nhân

“Lịch sử có thể trở thành trường học về đạo đức và phẩm hạnh cho một người trẻ tuổi”, cáo bạch của trường Brienne viết như vậy. Các tu sĩ tán thành quan điểm lịch sử theo học thuyết Vĩ nhân, giới thiệu các vị anh hùng của thế giới cổ đại và hiện đại để các cậu thiếu niên noi theo.

Napoleon mượn nhiều sách tiểu sử danh nhân và lịch sử từ thư viện trường, đọc ngấu nghiến những câu chuyện kể của Plutarque về chủ nghĩa anh hùng, lòng ái quốc và ý nghĩa của nền cộng hòa.

Cậu cũng đọc Caesar, Cicero, Voltaire, Diderot và Tu viện trưởng Raynal, cũng như Erasmus, Eutropius, Livy, Phaedrus, Sallust, Virgil và tác phẩm viết vào thế kỷ 1 TCN Cuộc đời các tướng lĩnh vĩ đại của Cornelius Nepos, trong đó có các chương viết về Themistocles, Lysander, Alcibiades và Hannibal.

Một trong những biệt danh ở trường của Napoleon – “người Sparta” – có thể đã được gán cho cậu vì sự ngưỡng mộ công khai cậu dành cho thành bang này chứ không phải vì nét khổ hạnh nào đó trong tính cách. Cậu có thể trích dẫn bằng tiếng Pháp nguyên nhiều đoạn từ Virgil, và trên lớp dĩ nhiên cậu đứng về phía người anh hùng Caesar của mình chống lại Pompey.

Những vở kịch cậu ưa thích khi trưởng thành cũng có xu hướng tập trung vào các anh hùng cổ đại, như Alexandre le Grand (Alexander Đại đế), Andromaque, Mithridate của Racine và Cinna, Horace, Attila của Corneille.

Một người bạn cùng lứa nhớ lại Napoleon hay chui vào thư viện trường để đọc Polybius, Plutarch, Arrian (“một cách rất hào hứng”) và Quintus Curtius Rufus (với tác giả này cậu “không thích mấy”).

Bộ Histories (Sử ký) của Polybius thuật lại sự trỗi dậy của Cộng hòa La Mã và cung cấp một bản tường thuật từ nhân chứng tận mắt chứng kiến thất bại của Hannibal và cuộc tàn phá Carthage; bộ Những cuộc đời song hành của Plutarch bao gồm chân dung hai người anh hùng lớn nhất của Napoleon, Alexander Đại đế và Julius Caesar; Arrian viết Cuộc trường chinh của Alexander, một trong những nguồn tư liệu tốt nhất về các chiến dịch của Alexander; Quintus Curtius Rufus để lại tác phẩm duy nhất còn được lưu giữ: Cuốn tiểu sử của Alexander.

Cứ như thế, một chủ đề mạnh mẽ đã hình thành từ quá trình đọc sách thời trẻ của Napoleon. Trong khi bạn bè cùng trang lứa chơi thể thao ngoài trời, cậu lại tìm đọc mọi thứ có thể về những nhà lãnh đạo giàu tham vọng nhất của thế giới cổ đại. Với Napoleon, khao khát muốn noi gương Alexander Đại đế và Julius Caesar không có gì lạ. Việc học tập mở ra cho cậu khả năng là đến một ngày có thể cậu sẽ sánh ngang với những người khổng lồ của quá khứ.

Napoleon được dạy dỗ để đánh giá cao những khoảnh khắc vĩ đại nhất của Pháp dưới thời Charlemagne và Louis XIV, song cậu cũng học được về những thất bại gần đây của quốc gia này trong Chiến tranh Bảy năm tại các trận đánh ở Quebec, Plassey, Minden, và vịnh Quiberon cùng “những cuộc chinh phục lớn lao của người Anh tại Ấn Độ”.

Mục đích là để tạo nên một thế hệ sĩ quan trẻ hoàn toàn tin tưởng vào sự vĩ đại của Pháp, đồng thời cũng quyết tâm hạ nhục Anh, quốc gia đang ở tình trạng chiến tranh với Pháp tại châu Mỹ trong phần lớn thời gian Napoleon học tại Brienne.

Sự đối đầu dữ dội của Napoleon với chính quyền Anh thường xuyên bị cho là xuất phát từ lòng căm thù mù quáng hay một tinh thần thù hận kiểu Corse; chính xác hơn, thái độ này có thể được nhìn nhận như là một phản ứng hoàn toàn thích hợp trước thực tế là ở thập kỷ mà ông ra đời, Hiệp định Paris được ký kết năm 1763 đã cắt rời Pháp khỏi đại lục (và cũng là các thị trường) rộng lớn tại Ấn Độ và Bắc Mỹ, và vào thời gian ông ở độ tuổi vị thành niên thì Anh cũng đang bận rộn với việc thuộc địa hóa Australia.

Vào cuối đời mình, Napoleon đã hai lần đề nghị được tới sống tại Anh, và ông từng bày tỏ sự ngưỡng mộ dành cho Công tước Marlborough và Oliver Cromwell, song ông lại được nuôi dạy để nghĩ về Anh như một kẻ thù không đội trời chung.

Khi ông đang theo học tại Brienne, có vẻ như vị anh hùng còn sống duy nhất của ông là Paoli đang lưu vong. Một vị anh hùng khác đã qua đời là Charles XII của Thụy Điển, người từng tiêu diệt các đạo quân của bốn quốc gia liên minh chống lại mình từ năm 1700 đến năm 1706, nhưng sau đó tiến quân sâu vào Nga rồi chỉ để bị thất bại thảm hại và buộc phải sống lưu vong.

Andrew Roberts / NXB Thế giới và Omega Plus

Chuyện về phi tần, thị nữ của vua Tự Đức trong cung đình Huế

Lâu nay, chuyện “thâm cung bí sử” của nhà vua thường chỉ được biết qua sách sử. Tuy nhiên lần đầu tiên, Charles-Édouard Hocquard – một thầy thuốc quân y kiêm nghệ sĩ nhiếp ảnh người Pháp đã hé lộ nhiều chuyện về phi tần, thị nữ của vua Tự Đức.

Một phi tần trong cung đình Huế. Ảnh: Charles-Édouard Hocquard.

Nếu nói tới phi tần, thị nữ của nhà vua thì nhiều vô kể. Cuốn sách Một chiến dịch ở Bắc Kỳ (Omega và NXB Đà Nẵng ấn hành), kể: “Tự Đức có một trăm lẻ tư bà phi tần. Phi tần được chia làm chín bậc, mỗi bậc có một danh xưng khác; họ ăn mặc và hưởng bổng lộc theo quy định của triều đình tùy vào thứ bậc của họ. Bổng lộc này không đáng kể lắm: Hoàng hậu mỗi năm nhận một nghìn xâu tiền, tương đương khoảng 800 franc, cùng hai trăm năm mươi đấu gạo màu, năm mươi đấu gạo trắng và sáu mươi súc lụa để may xiêm y; các bà nhất giai phi thì chỉ có năm trăm xâu tiền, hai trăm lẻ năm đấu gạo màu, bốn mươi lăm đấu gạo trắng và bốn mươi tám súc lụa; các bà cửu giai tài nhân thì chỉ được nhận phần lương bổng ít ỏi gồm năm mươi ba xâu tiền, một trăm tám mươi đấu gạo màu, năm mươi sáu đấu gạo trắng và mười hai súc lụa”.

Đời sống hậu cung phức tạp

Đời sống của phi tần, thị nữ trong cung cũng nhiều vấn đề phức tạp chứ không hề đơn giản, tác giả Charles-Édouard Hocquard hé lộ thêm: “Mỗi phi tần đều có quyền đem vào điện một số hầu gái tùy theo cấp bậc của phi tần đó và phải tự bỏ tiền ra trả cho họ. Hoàng hậu có thể có mười hai hầu gái và tài nhân cấp thấp nhất có ba hầu gái. Luật của vương quốc không giới hạn số lượng phụ nữ trong hậu cung nhưng những người hầu gái này phải làm hết mọi việc. Họ lao động dưới sự giám sát của những bà già hơn, các bà này được chia làm sáu bậc. Dưới thời Tự Đức, những nữ giám sát này có đến sáu mươi người. Họ ăn lương triều đình và mặc y phục giống với y phục các phu nhân của quan đại thần; chính họ là người chỉ định thị nữ trong hậu cung mỗi ngày đi phục vụ nhà vua và thái hậu; họ cũng điều hành các nữ công có nhiệm vụ chèo trên long thuyền và canh gác xung quanh những phòng ốc đặc biệt của nhà vua. Nữ công có tới ba trăm người chia thành sáu bậc, họ ở trong một tòa nhà nằm cạnh hậu cung; đồng phục của họ gồm quần dài, váy và khăn đầu màu lục”.

Dân gian thường nói “sướng như vua” cũng có lý do là vì vậy. “Mỗi ngày hoàng thượng được một đội ngũ gồm mười lăm người vợ và ba mươi a hoàn phục vụ; những a hoàn này cầm kiếm gác tất cả lối ra vào tẩm điện. Những người khác thì hầu hạ các việc thường ngày của vua; năm người trong số thị nữ luôn ở cạnh để phục vụ ngài, và mỗi ngày lại đổi một kíp. Vì vậy mà số thị nữ hậu cung lên đến 579 người, lại thêm 455 a hoàn nữa, tất cả đều ăn lương triều đình. Một con số không hề nhỏ”, trích từ sách đã dẫn.

Theo Charles-Édouard Hocquard, phi tần của nhà vua được tuyển theo hai cách: hoặc là con gái của quan lại triều đình và những phú hộ muốn được vẻ vang, ân thưởng, đem những cô con gái xinh đẹp nhất dâng lên nhà vua; hoặc con cái của dân thường do hoàng hậu mua về để làm diễn viên nhưng sắc đẹp của họ động lòng nhà vua. Tuy nhiên, kiếp người trong hậu cung cũng thật sự buồn. “Những người phụ nữ này gần như bị cách ly với thế giới bên ngoài, thậm chí không thể trở về nhà cha mẹ đẻ; người mẹ thỉnh thoảng còn được cho phép tới thăm con trong hoàng cung”, tác giả cho biết.

Đó là khi hoàn toàn khỏe mạnh, chứ nếu chẳng may một phi tần của vua nhiễm bệnh nặng thì sẽ bị cách ly trong phòng thuốc của hậu cung để thái y tới khám và đặt dưới sự giám sát của một hoạn quan. Gặp phải căn bệnh vô phương cứu chữa thì có thể bị gửi trả về nhà. Còn trường hợp đột tử, sẽ bị đem xác ra khỏi hoàng thành qua bờ tường nhờ một dây tời. “Không bao giờ được đưa một xác chết qua cánh cổng chỉ dành riêng cho vua chúa. Và kể cả vua chúa cũng không phải là ngoại lệ; khi nhà vua băng hà, quan tài sẽ được đẩy qua một lỗ hổng đục trên tường, sau này sẽ trám lại”, Charles-Édouard Hocquard viết.

Điện của Thái hậu, mẹ vua Tự Đức không nằm xa hậu cung là mấy. Thái hậu rất có thế lực nên bà được phục vụ bởi một đội ngũ đặc biệt và mỗi ngày lại có một công chúa cùng ba phi đến vấn an bà. Sách đã dẫn mô tả chi tiết: “Triều đình mỗi năm cấp cho bà mười nghìn xâu tiền, một nghìn đấu gạo; cứ mười năm thì bổng lộc này lại tăng thêm năm nghìn xâu tiền. Tự Đức rất hiếu thảo với mẹ, nhà vua tới thăm thái hậu mỗi ngày, biếu bà vô số quà cáp, trò truyện ân cần và thường xin bà lời khuyên. Thái hậu dành thời gian để dạy dỗ con hát phục vụ cho nhà vua; thỉnh thoảng bà đi dạo cùng nhà vua…”.

Khi nhà vua băng hà, phi tần cũng sẽ có hai số phận: Những ai thuộc cấp bậc cao nhất rút về ở trong các cung điện cạnh lăng tẩm nhà vua, và tại nơi đó, dưới sự giám sát của các hoạn quan, họ hy sinh nốt phần đời còn lại để lo hương khói cho người chồng hoàng gia. Còn những người vợ thuộc cấp bậc thấp thì được trả về nhà cho cha mẹ, nhưng dù có xinh đẹp, khéo léo đến đâu họ cũng chỉ có thể tái hôn với thường dân. Do theo quy định thì quan lại bị cấm lấy vợ là phi tần từ hậu cung ra và sự cấm đoán này bắt nguồn từ sự tôn trọng đối với vị vua quá cố, nên cuộc đời các phi tần phần lớn cuối đời đều buồn và cô độc.

Theo LÊ CÔNG SƠN / THANH NIÊN ONLINE

Hàng loạt phóng viên lạm dụng nghề nghiệp tống tiền trắng trợn

Số người làm báo bị xử tù vì tống tiền không còn là cá biệt, điều này để lại những hệ lụy cho bản thân họ, ảnh hưởng đến uy tín của những người làm báo chân chính.

Từ quan niệm cho rằng báo chí có vai trò như “quyền lực thứ tư” (sau quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp), không ít người làm báo tự “gắn” cho bản thân một “quyền lực” để lạm dụng… đến mức tha hóa.

Ba năm gần đây (2018, 2019 và 2020), số vụ người làm báo bị phanh phui vì chạy theo mục đích “phi báo chí” không còn là hiện tượng hiếm. Điều này không chỉ để lại những hệ lụy cay đắng cho bản thân họ, cơ quan họ mà còn ảnh hưởng lớn đến uy tín của những người làm báo chân chính…

Việc cơ quan chức năng và cơ quan chủ quản, cơ quan tố tụng phải cảnh cáo, thu hồi thẻ nhà báo, khởi tố, bắt giam phóng viên vì hành vi lừa đảo, tống tiền… đã không chỉ còn là hiện tượng đơn lẻ mà đang trở thành “điểm đen” đáng lo ngại. 

Tống tiền trắng trợn

Mới nhất, ông Lê Văn Lý, người có giấy giới thiệu của tạp chí điện tử Nhân đạo & Đời sống do Văn phòng Đông Nam Bộ của tạp chí này cấp, bị Công an Bà Rịa Vũng Tàu bắt quả tang khi cưỡng đoạt 40 triệu đồng của một doanh nghiệp vật liệu xây dựng.

Không lâu trước đó, Phó trưởng ban Xã hội – Bạn đọc báo Sức khỏe và Đời sống Trần Trọng Lâm bị Công an Bắc Giang phối hợp Công an Hà Nội bắt quả tang khi thực hiện hành vi cưỡng đoạt  210 triệu đồng của đại diện Phòng khám Đa khoa Kinh Đô có trụ sở tại Bắc Giang.

Thông tin ban đầu cho biết, nắm bắt được Phòng khám đa khoa Kinh Đô (địa chỉ tại lô 79 đường Minh Khai, phường Xương Giang, TP Bắc Giang) có lỗi nên Trần Trọng Lâm đã đe dọa các cổ đông chuyển tiền nhằm bỏ qua sai phạm nếu không sẽ viết bài đăng báo.

Khi đại diện phòng khám trên đưa tiền cho Trần Trọng Lâm tại quận Hoàng Mai (Hà Nội) thì công an bắt quả tang. Cùng với ông Lâm, còn có hai người khác là Trần Tuyết Nhung, Bùi Thị Xuân là phóng viên, nguyên phóng viên của hai tạp chí điện tử khác cũng đã bị Công an Bắc Giang tạm giữ hình sự.

Ngày 20/7, Công an tỉnh Thanh Hóa ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bắt tạm giam 6 bị can, trong đó có hai phóng viên của Tạp chí Tài chính Doanh nghiệp về tội cưỡng đoạt tài sản.

Lý do bị bắt theo cơ quan công an, ngày 12/5, một số người lạ mặt đến phòng làm việc của ông Hồ Đình Tùng, Phó Chủ tịch UBND huyện Tĩnh Gia, xin gặp muốn tư vấn bồi thường giải phóng mặt bằng, mua lại mỏ đất hết hạn…

Sau khi trao đổi qua lại, một người đàn ông lấy một cuốn sổ có kẹp tiền phía trong rút ra nhét vào tay ông Tùng và quay clip.

Nhóm người trên đã dựng clip để tống tiền, đòi 5 tỷ đồng. Ngay sau đó, ông Tùng đã làm đơn tố cáo gửi các cơ quan chức năng.

Hàng loạt phóng viên lạm dụng nghề nghiệp tống tiền trắng trợn - 1
 Đào Thị Thanh Bình tại cơ quan công an.

Cũng với thủ đoạn tống tiền doanh nghiệp, ngày 20/12/2018, Phòng Cảnh sát Hình sự (Công an tỉnh Bắc Giang) quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Đào Thị Thanh Bình (SN 1978, nữ phóng viên báo Thương hiệu và Công Luận) về hành vi cưỡng đoạt tài sản.

Theo hồ sơ điều tra, công ty TNHH LUXSHARE – ICT Việt Nam là công ty nước ngoài có vốn đầu tư lớn ở tỉnh Bắc Giang, có khoảng 4.000 công nhân.

Do số lượng công nhân nhiều, công ty có văn bản đề nghị UBND tỉnh Bắc Giang cho phép xây dựng nhà ở cho công nhân. Tuy nhiên, trong lúc chờ cấp phép, công ty đã tự ý khởi công.

Tháng 10/2018, bà Bình liên hệ với công ty và nói rõ các vi phạm, yêu cầu đưa tiền để không đăng tải sự việc lên báo.

Công ty đề nghị bà Bình bỏ qua vụ việc và hỏi số tiền cần đưa để bỏ qua là bao nhiêu. Lúc này, Bình đã ra điều kiện yêu cầu công ty làm việc với người môi giới.

Theo đó, người môi giới đã liên hệ với công ty, ra điều kiện yêu cầu phải đưa 100.000 USD.

Do số tiền trên quá cao nên công ty mặc cả giảm xuống còn 70.000 USD và được bà Bình đồng ý và hẹn tại một địa chỉ ở đường Hoàng Quốc Việt, Hà Nội để giao dịch.

Nhận thấy việc đòi hỏi của bà Bình vô lý, vi phạm pháp luật, công ty này đã báo cáo cơ quan công an.

Ngày 18/12, khi Bình đang có hành vi nhận số tiền 70.000 USD của ông Tăng Duệ Bằng (quốc tịch Trung Quốc, trú tại phường Lê Lợi, TP Bắc Giang) – Giám đốc đối ngoại của công ty thì lực lượng công an bắt quả tang.

Đe dọa 

Ngày 31/10/2019, Cơ quan CSĐT Công an TP Đồng Hới (Quảng Bình) ra quyết định tạm giữ Nguyễn Hữu Nhất (SN 1993, trú xã Quảng Hòa, thị xã Ba Đồn) về hành vi “cưỡng đoạt tài sản”.

Hàng loạt phóng viên lạm dụng nghề nghiệp tống tiền trắng trợn - 2
Phóng viên Nguyễn Duy Nhất bị bắt giữ khi cưỡng đoạt 8 triệu của bệnh viện

Theo hồ sơ điều tra, cơ quan chức năng nhận được tin báo của một số cơ quan, tổ chức, cá nhân tố giác đối tượng nghi giả danh phóng viên có hành vi đe dọa một số cơ sở y tế.

Sau khi điều tra, cơ quan chức năng bắt quả tang Nguyễn Hữu Nhất đang thực hiện hành vi cưỡng đoạt 8 triệu đồng tại BV Đa khoa Đồng Hới.

Cụ thể, Nhất giới thiệu mình là phóng viên, đến một số cơ quan y tế và cho rằng các các giấy chứng nhận sức khỏe của họ cấp chưa đúng quy trình, quy định của Bộ Y tế.

Nhất đe dọa lãnh đạo các cơ sở y tế và đòi nộp tiền để bỏ qua, nếu không sẽ viết bài trên các phương tiện thông tin đại chúng và các trang mạng xã hội…

Ngày 7/8/2019, TAND TP Mỹ Tho (Tiền Giang) tuyên phạt bị cáo Phan Dũng (SN 1964, trú TP.HCM) 8 năm 6 tháng tù và Nguyễn Văn Uần (SN 1979, trú Đắk Lắk) 7 năm tù giam cùng về tội cưỡng đoạt tài sản.

Theo cáo trạng, ngày 28/7, Dũng và Uần thỏa thuận với nhau cùng đến các tỉnh miền Tây quay clip lực lượng CSGT đang làm nhiệm vụ, tìm ra các sai phạm để dọa chiếm đoạt tài sản. Dũng rủ Hiển đi miền Tây chơi.

Uần lái ô tô 7 chỗ chở cả nhóm đi miền Tây, khi đến Tiền Giang thì thấy lực lượng CSGT đang làm nhiệm vụ trên đường dẫn cao tốc Trung Lương (TP.HCM) nên tấp xe vào lề đường.

Hàng loạt phóng viên lạm dụng nghề nghiệp tống tiền trắng trợn - 3
Hai bị cáo Dũng và Uần tại tòa.

Lúc này, Uần, Dũng quay phim CSGT đang làm nhiệm vụ, còn Hiển ngồi trên xe.

Đến 12h cùng ngày, do trời mua, tổ công tác không làm nhiệm vụ nữa nên Uần, Dũng không quay phim được nữa nên quay trở lại xe.

Trên xe, Dũng đưa máy quay phim cho Hiển xem nội dung đã quay được. Từ các nội dung trong đoạn phim, Hiển đã soạn bài báo trên máy tính liên quan đến sai phạm của lực lượng CSGT, Công an tỉnh Tiền Giang.

Dũng gọi điện cho Trung tá L.A.T – Đội trưởng CSGT (Công an tỉnh Tiền Giang) nhưng không được. Sau đó, Dũng đọc số cho Hiển gọi cho Trung tá T.

Nói chuyện với Trung tá T., Hiển xưng là phóng viên báo Nhân đạo và Đời sống cần gặp để trao đổi một số nội dung liên quan đến lực lượng CSGT mà nhóm của Hiển vừa quay phim, chụp hình được. Trung tá T. đồng ý gặp nhóm của Hiển tại trụ sở.

Khi đến trụ sở Phòng CSGT, Dũng, Hiển vào gặp Trung tá T., còn Uần ở ngoài xe. Tại đây, Hiển đưa giấy giới thiệu và thẻ phóng viên của báo Nhân đạo và Đời sống. Dũng cũng xuất trình 1 giấy giới thiệu.

Sau khi xem các nội dung phóng viên ghi nhận, Trung tá T. năn nỉ bỏ qua cho anh em nhưng không được đồng ý.

Khi nhóm của Hiển, Dũng ra về, do sợ ảnh hưởng uy tín của lực lượng và trách nhiệm liên đới nên Trung tá T. gọi điện cho Dũng kêu vào quán cà phê để nói chuyện, đề nghị bỏ qua.

Nghe xong điện thoại, Dũng, Uần bàn bạc, thống nhất yêu cầu Trung tá T. đưa số tiền 250 triệu đồng. Trung tá T. xin giảm xuống 60 triệu đồng nhưng Dũng không đồng ý và bỏ về.

Đến khuya cùng ngày, Trung tá T. tiếp tục gọi cho Dũng và xin giảm còn 90 triệu.

Dũng báo lại cho Hiển nhưng Hiển không đồng ý. Dũng gọi lại cho Trung tá T. nói không bớt gì hết, 250 triệu đồng.

Khoảng 17h ngày 29/7, khi Dũng đang nhận 250 triệu đồng từ Trung tá T. thì bị CSĐT Công an tỉnh Tiền Giang bắt quả tang. Uần cũng bị bắt giữ sau đó.

Trước thực tế chưa đầy đủ nêu trên mới chỉ cho thấy phần nào hiện trạng không ít phóng viên, cộng tác viên của cơ quan báo chí lợi dụng nghề nghiệp đe dọa, tống tiền tố chức, cá nhân, vi phạm pháp luật hình sự…

Giám đốc Sở TT&TT Quảng Nam Phạm Hồng Quảng cho rằng, đó là những hành động đi ngược với tôn chỉ mục đích người làm báo, không đúng với trách nhiệm xã hội – nghề nghiệp. Do đó, phải khẳng định, hành động này là vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức người làm báo, cần lên án.

Hiện tại, Bộ TT&TT đã trình Chính phủ dự thảo sửa đổi Nghị định 159 về xử phạt trong lĩnh vực báo chí, xuất bản, theo  hướng mở rộng thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính đối với báo chí cho các địa phương, nhằm tăng cường xử lý các cơ quan báo chí hoạt động không đúng tôn chỉ, mục đích, nhũng nhiễu người dân, doanh nghiệp.

Theo TCV NEWS

4 CEO quyền lực bị chất vấn nảy lửa tại Nghị viện Hoa Kỳ

Từ trái sang phải: Jeff Bezos, CEO của Amazon; Sundar Pichai, CEO của Google; Mark Zuckerberg, CEO của Facebook; Tim Cook, CEO của Apple (ảnh ghép từ Flickr và Wikimedia Commons).

Các chủ tịch hội đồng quản trị (CEO) của 4 tập đoàn công nghệ khổng lồ Facebook, Amazon, Alphabet, Apple hôm 29/7 đã đối mặt với một phiên điều trần kịch tính trước các nghị sỹ Hoa Kỳ, xoay quanh những cáo buộc về tình trạng độc quyền, trong đó có việc ngăn chặn tiếng nói của những người thuộc trường phái truyền thống, conservative.

Từ conservative thường được dịch là “bảo thủ” trong tiếng Việt và có thể gây hiểu nhầm nghĩa, trong khi từ này có hàm nghĩa là là bảo vệ, duy trì các giá trị truyền thống như tín ngưỡng, phản đối quan hệ đồng tính, phản đối phá thai… Tại Mỹ, những người conservative thường là các đảng viên Cộng hòa và những người ủng hộ đảng Cộng hòa. Đối lập với trường phái này là liberal, thường được dịch là “tự do”, với những quan điểm phản truyền thống như ủng hộ hôn nhân đồng tính, ủng hộ phá thai.

Phiên điều trần tại Ủy ban Chống độc quyền được tổ chức sau khi có nhiều báo cáo về tình trạng các nền tảng truyền thông như Facebook, Google (thuộc sở hữu của Alphabet) cản trở lượng tiếp cận độc giả của các trang tin conservative, những trang này thường thể hiện sự ủng hộ đối với Tổng thống Donald Trump thuộc đảng Cộng hòa.Trong phiên điều trần, các nghị sỹ trong Ủy ban lần lượt chất vấn các CEOs, trong đó nổi lên các cáo buộc kiểm duyệt, kiểm soát luồng tiếp cận thông tin của người dùng và nghi ngờ can thiệp vào bầu cử Mỹ để cản trở phiếu bầu cho Tổng thống Trump.

Nghị sỹ Jim Jordan (đảng Cộng hòa, bang Ohio) tuyên bố: “Các hãng công nghệ lớn liên tục nhắm vào những người conservative. Đó không phải là một sự nghi ngờ, đó không phải là linh cảm – đó là sự thật”.

Nghị sỹ Jordan đề cập đến việc Google từng giúp ứng viên dân chủ Clinton trong mùa bầu cử 2016 và dồn ép ông Sundar Pichai, CEO của Google, phải cam kết không làm điều tương tự để thiên vị ứng viên Joe Biden và cản trở cơ hội tái đắc cử của Tổng thống Trump. Sau một hồi đôi co, ông Pichai trả lời: “Tôi xin cam kết. Nó luôn là như vậy, chúng tôi sẽ tiếp tục hành xử theo hướng trung lập”.

Nghị sỹ Jim Jordan chất vấn Sundar Pichai, CEO của Google hôm 29/7/2020 (ảnh chụp màn hình video Fox News trên Youtube).

Theo CBS, nghị sỹ Jordan liệt kê một số ví dụ về việc các phương tiện truyền thông cánh hữu và conservative rất khó tìm thấy trên một số nền tảng, như việc Tổng thống Donald Trump bị loại khỏi ứng dụng video Twitch thuộc sở hữu của Amazon; Các nền tảng quảng cáo của Google đe dọa sẽ cấm trang blog ZeroHedge và trang tin The Federalist; YouTube hạn chế các video đưa ra thông tin trái ngược với các khuyến nghị của Tổ chức Y tế Thế giới – “một tổ chức rõ ràng đã nói dối chúng ta và dung túng cho Trung Quốc”, theo nghị sỹ Jordan.

Ngay sau phần chất vấn của Nghị sỹ Jordan là đến lượt nữ dân biểu Mary Gay Scanlon của đảng Dân chủ. Bà Scanlon mở đầu phần chất vấn của mình bằng việc nói rằng mối quan ngại của ông Jordan chỉ là “thuyết âm mưu vớ vẩn”.

Nghị sỹ Jordan lập tức cắt ngang bài phát biểu của bà Scanlon bằng việc đề cập đến một email của một nhân viên Google tiết lộ tập đoàn khổng lồ này đã hỗ trợ chiến dịch tranh cử của ứng viên Dân chủ Hillary Clinton vào năm 2016.

Chủ tịch Ủy ban Chống độc quyền, ông David Cicilline thuộc đảng Dân chủ, lớn tiếng yêu cầu ông Jordan im lặng: “Đây không phải là lúc ông nói!… Đeo khẩu trang vào!”.

Tới lượt mình, bà Scanlon chất vấn CEO Jeff Bezos của Amazon về việc mua lại Diapers.com vào năm 2011, trong đó Diapers không muốn bán nhưng bị buộc phải bán sau khi Amazon cố tình hạ giá các sản phẩm cạnh tranh, làm sụt giảm nghiêm trọng doanh thu của Diapers.

Tổng thống Trump hôm 29/7 cảnh báo rằng nếu Nghị viện không thể ngăn chặn sự thao túng của các tập đoàn công nghệ lớn ở Thung lũng Silicon, thì ông sẽ làm điều đó.

“Nếu Nghị viện không làm các tập đoàn công nghệ lớn trở nên công bằng, điều mà lẽ ra họ đã phải làm từ nhiều năm trước, thì chính tôi sẽ làm điều đó thông qua các sắc lệnh hành pháp”, Tổng thống Trump tuyên bố trên Twitter.

Ông viết tiếp: “Ở Washington, người ta chỉ có NÓI mà không có LÀM trong suốt nhiều năm, nhân dân của đất nước chúng ta đã chán ngán và mệt mỏi vì điều đó”.

Vào tháng 5, Tổng thống Trump đã ký một sắc lệnh điều tra các công ty truyền thông kiểm duyệt những người conservative. Khi đó, ông nói các nền tảng mạng xã hội trực tuyến như Facebook, Google, Twitter, “có quyền lực không bị kiểm soát, có thể kiểm duyệt, hạn chế, chỉnh sửa, định hình, ẩn, thay đổi hầu như bất kỳ hình thức giao tiếp nào giữa các công dân với tư cách cá nhân cũng như giữa các cộng đồng khán giả công cộng quy mô lớn”.

Minh Hòa | ĐKN

Bên trong ngôi nhà của cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush

Sau khi kết thúc nhiệm kỳ tại Nhà Trắng vào năm 2009, cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush cùng vợ chuyển về sinh sống tại một ngôi nhà ở thị trấn Crawford, tiểu bang Texas.

tong thong My anh 1
Ngôi nhà tọa lạc tại trang trại Prairie Chapel của vị cựu tổng thống. Điền trang này được hoàn thiện vào năm 2001, có diện tích lên đến 647 ha, và từng được mệnh danh là Nhà Trắng miền Viễn Tây.
tong thong My anh 2
Căn nhà được bao quanh bởi những loại thực vật phong phú, đa dạng, và đặc trưng của bang Texas.
tong thong My anh 3
Khu vực ăn sáng thông thoáng, cởi mở, mang vẻ đẹp mộc mạc và cổ điển với những nội thất được làm bằng gỗ.
tong thong My anh 4
Phòng khách sang trọng, thoáng đãng, tràn ngập ánh sáng tự nhiên nhờ vào các cánh cửa bao quanh. Điểm nhấn tại đây là chiếc bàn do chính vợ ông Bush thiết kế.
tong thong My anh 5
Phòng ăn chính trang nhã, được trang hoàng bởi nhiều nội thất cầu kỳ cùng chiếc kệ sách độc đáo.
tong thong My anh 6
Nhà bếp rộng rãi, hiện đại, mang tông màu be thanh lịch, được trang bị đầy đủ công cụ nấu nướng cao cấp.
tong thong My anh 7
Cách không xa nhà chính là một căn nhà dùng để tiếp đón khách khứa đến ở lại, mang phong cách kiến trúc Anh quốc thế kỷ 18.
tong thong My anh 8
Hồ bơi ngoài trời được bao quanh bởi thảm cỏ cùng hàng cây cao lớn, đem đến cảm giác gần gũi với thiên nhiên.
tong thong My anh 9
Một trong những khu vực thư giãn nổi bật trong ngôi nhà chính là căn phòng vẽ của vị cựu tổng thống Mỹ.
tong thong My anh 10
Phòng ngủ chính thanh lịch, rộng rãi, mang những gam màu nhẹ nhàng để đem lại cảm giác thư thái. Điểm nhấn của căn phòng là chiếc ghế bành có họa tiết tinh xảo.

Zing

Napoleon thuở nhỏ – cậu bé nói tiếng Pháp ngọng

Thời đi học, Pháp văn của Napoleon không tốt, chữ viết không đẹp, nhưng được đánh giá là có tư chất, sáng dạ.

Napoleon là một nhân vật đặc biệt, vĩ đại, hấp dẫn trong lịch sử Pháp cũng như lịch sử thế giới. Cuộc đời, sự nghiệp, quan điểm, tài năng của ông là chủ đề của hàng nghìn cuốn sách trong suốt hai thế kỉ qua. Trong số những cuốn sách về ông được dịch ra tiếng Việt, Napoleon đại đế nổi lên bởi tầm vóc, quy mô, giàu sử liệu.

Tiếng mẹ đẻ của Napoleon là Corse, một thổ ngữ địa phương khá giống tiếng Genoa. Ông được dạy đọc và viết bằng tiếng Italy ở trường, và học tiếng Pháp khi gần 10 tuổi, thứ tiếng ông luôn nói với giọng Corse rất nặng, với ‘ou’ cho ‘eu’ hay ‘u’ khiến ông phải đón nhận mọi lời trêu chọc tại trường học và trong quân đội.

Kiến trúc sư Pierre Fontaine, người trang trí và tân trang cho nhiều cung điện của Napoleon, từng nghĩ “thật không thể tin nổi một người ở địa vị của ông ấy” lại nói với khẩu âm nặng đến thế.

Tuoi tho Napoleon anh 1
Chân dung Napoleon của họa sĩ Antoine-Jean Gros.

Không thành thạo tiếng Pháp

Napoleon không mấy thành thạo về ngữ pháp hay phát âm tiếng Pháp, cho dù vào thời kỳ chưa có việc chuẩn hóa phát âm, điều này chẳng mấy quan trọng và ông cũng không bao giờ gặp bất cứ khó khăn nào trong việc làm người khác hiểu mình.

Trong suốt cuộc đời mình, nét chữ viết tay của Napoleon, cho dù mạnh mẽ và kiên quyết, luôn rất tháu tới mức nguệch ngoạc.

Thời thơ ấu của Napoleon thường được mô tả như một vòng xoáy của những nỗi lo âu, nhưng chín năm đầu đời của ông ở Ajaccio trôi qua đơn giản và hạnh phúc, giữa gia đình, bè bạn và vài người hầu trong nhà.

Sau này, ông rất rộng lượng với bà nhũ mẫu mù chữ Camille Illari của mình. Chỉ đến khi ông được gửi tới Pháp – “lục địa” như người Corse vẫn gọi – để trở thành một sĩ quan và một quý ông Pháp, những rắc rối mới xuất hiện.

Là một phần trong chính sách tích cực nhằm Gallicia hóa giới tinh hoa của đảo, vào năm 1770, Marbeuf ban hành một sắc lệnh tuyên bố tất cả cư dân Corse có thể chứng minh vị thế quý tộc trong hai thế kỷ sẽ được phép hưởng những đặc quyền rộng rãi của giới quý tộc Pháp.

Bố của Carlo, Joseph, đã được chính thức công nhận là quý tộc bởi Đại Công tước Tuscany, và do vậy được Tổng Giám mục Pisa công nhận là “một quý tộc Florence”.

Cho dù tước hiệu chẳng giúp kiếm được gì nhiều ở Corse, nơi không có chế độ phong kiến, nhưng Carlo vẫn đăng ký để dòng họ Bonaparte được công nhận là một trong số 78 dòng họ quý tộc của hòn đảo, và đến ngày 13/9/1771, Hội đồng Tối cao Corse, sau khi đã tìm hiểu nguồn gốc của dòng họ này tới tận gốc gác Florence của họ, tuyên bố chính thức thừa nhận họ thuộc giới quý tộc.

Carlo giờ có thể ký tên một cách hợp pháp là “de Buonaparte” lần đầu tiên và tham gia Hội đồng Corse. Ông cũng có thể đăng ký xin học bổng hoàng gia cho các con trai mình, những đứa con khiến ông gặp khó khăn lớn trong việc chu cấp học hành cho chúng với thu nhập của mình.

Nhà nước Pháp sẵn sàng chu cấp giáo dục cho 600 cậu con trai của các quý tộc Pháp nghèo, nhưng yêu cầu mỗi ứng viên phải chứng minh mình là quý tộc, không thể trang trải các chi phí học tập, và có khả năng đọc viết tiếng Pháp.

Cậu bé Napoleon 9 tuổi đã đạt được hai trong ba yêu cầu. Để đạt yêu cầu cuối cùng, vào tháng 1/1779, cậu được gửi tới Autun ở Burgundy để bắt đầu một kỳ học tiếng Pháp cấp tốc.

Bá tước de Marbeuf với tư cách cá nhân đã giúp cho hồ sơ của Carlo qua được hệ thống quan liêu Pháp, chuyện mà sau đó đã làm nảy sinh tin đồn rằng ông là tình nhân của Letizia, và rất có thể chính là người bố thực sự của Napoleon – một lời phỉ báng được nhà Bourbon cũng như các tác giả Anh thường viện dẫn.

Tuoi tho Napoleon anh 2
Sách Napoleon đại đế. Ảnh: OP.

Cậu bé sáng dạ

Cũng như Napoleon tìm cách tôn vinh bản thân trong suốt cuộc đời mình, các kẻ thù của ông cũng tìm ra đủ phương cách khôn khéo để làm suy giảm huyền thoại về ông.

Năm 1797, cuốn tiểu sử đầu tiên về người hùng quân sự 28 tuổi bắt đầu xuất hiện, một cuốn sách mang tên Quelques notices sur les premières années du Buonaparte (Vài ghi nhận về những năm đầu đời của Buonaparte) được Hiệp sĩ de Bourgoing dịch từ một tác giả người Anh không rõ tên.

Cuốn sách này tuyên bố Letizia đã “thu hút sự chú ý” của Marbeuf, và Huân tước Andrew Douglas, người đã từng ở Autun với Napoleon, dĩ nhiên không hề biết thành viên nào khác của gia đình Bonaparte, nhưng đã chứng thực cho sự chính xác của việc này trong một bài giới thiệu ngắn.

Napoleon không mấy để ý tới lời gièm pha này, cho dù ông từng có lần nói rõ với nhà toán học và hóa học Gaspard Monge rằng mẹ mình đã có mặt ở căn cứ của Paoli tại Corte chiến đấu chống lại lực lượng của Marbeuf khi ông được thụ thai.

Là hoàng đế, ông đã cố gắng thể hiện sự rộng lượng với con trai Marbeuf, và khi con gái Marbeuf, phu nhân de Brunny, bị một toán lính cướp đi trong một chiến dịch của ông, ông đã “đối xử với người phụ nữ này cực kỳ chu đáo, dành cho bà ấy một đội hộ tống được lấy từ kị binh cận vệ của mình, đưa bà ấy đi trong tâm trạng vui vẻ và hài lòng” – ông khó có thể làm vậy nếu bố của phu nhân de Brunny đã quyến rũ mẹ ông và cắm sừng bố ông.

Người ta còn đồn đại rằng Paoli là bố đẻ thực sự của Napoleon, một tin đồn cũng đã bị bác bỏ.

Nền giáo dục mà Napoleon nhận được tại Pháp đã biến ông thành người Pháp. Điều đấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên với độ tuổi còn niên thiếu của ông, với độ dài thời gian mà ông đã ở đó cũng như với sự vượt trội về văn hóa của nước này so với phần còn lại của châu Âu vào thời kỳ đó.

Giấy cấp học bổng ông được trao (tương đương với mức sinh hoạt phí của một cha phó xứ) đề ngày 31/12/1778, và ông bắt đầu theo học tại trường dòng do Giám mục Autun quản lý từ hôm sau.

Ông không trở về đảo Corse trong gần tám năm. Tên ông xuất hiện trong sổ bộ của trường là “Cậu Neapoleonne de Bonnaparte”.

Hiệu trưởng của ông, Tu viện trưởng Chardon, nhớ lại về ông như sau: “một tính cách trầm tư và rầu rĩ. Cậu ta không có người bạn nào và thường đi thơ thẩn một mình… Cậu ta có tư chất và sáng dạ… Nếu bị tôi mắng mỏ, cậu ta đáp lại với giọng lạnh lùng, gần như hách dịch: ‘Thưa cha, con biết rồi’”.

Chardon chỉ mất ba tháng để dạy cậu bé kiên định, thông minh và có nghị lực học tập này nói và đọc tiếng Pháp và cả viết những đoạn văn ngắn.

Andrew Roberts / NXB Thế giới và Omega Plus

Quyền năng của Apple, Amazon, Google và Facebook

Quyền năng của Apple, Amazon, Google và Facebook

Bốn CEO sắp ra điều trần trước Quốc hội Mỹ đang điều hành 4 hãng công nghệ sở hữu quyền lực và tài sản khó ai bì kịp.

Ngày 29/7, CEO của Apple, Amazon, Google và Facebook cùng nhau tham gia phiên điều trần trước hội đồng chống độc quyền của Ủy ban lập pháp Mỹ. Đây được xem là “bộ tứ quyền lực” Big 4 của làng công nghệ Mỹ nói riêng và thế giới nói chung. 4 con số dưới đây sẽ giúp chúng ta mường tượng phần nào về quyền lực của các hãng này.

Quyền năng của Apple, Amazon, Google và Facebook - Ảnh 1.

Tổng giá trị vốn hóa của 10 công ty đại chúng lớn nhất Mỹ. Nguồn: Axios

5 nghìn tỷ USD

Đây là giá trị vốn hóa gộp lại của Apple, Amazon, Alphabet (công ty mẹ Google) và Facebook . Apple, Google, Facebook dễ bị tổn thương nếu kinh tế tiếp tục suy thoái vì Covid-19, khác với Amazon, công ty thương mại điện tử đang “thăng hoa” trong đại dịch. Dù vậy, trong thời gian hiện tại, họ vẫn là 4 trong 5 hãng công nghệ giá trị nhất nước Mỹ trên thị trường chứng khoán. Thành viên thứ 5 chính là Microsoft.

5 năm trước, 6 công ty còn lại trong top 10 có giá trị bằng 90% Big 4. Tuy nhiên, hiện giờ họ chỉ bằng khoảng 75%.

773 tỷ USD

Đây là doanh thu thường niên gộp của Big 4 trong năm tài khóa 2019. Doanh thu Facebook đạt 70,7 tỷ USD, tương đương GDP của Venezuela; Alphabet đạt 161,19 tỷ USD, gần bằng GDP Ukraine; Apple 260,2 tỷ USD, gần bằng GDP Việt Nam; Amazon 280,5 tỷ USD, tương đương GDP Pakistan.

Năm tài chính của Facebook, Alphabet và Amazon tương đương năm dương lịch 2019, còn của Apple lệch hơn do năm tài chính của hãng bắt đầu từ quý IV dương lịch (quý IV/2018 tới quý III/2019).

420 tỷ USD

Đây là tổng số tiền mặt mà Big 4 đang nắm giữ, dựa theo báo cáo kết quả kinh doanh mới nhất. Trong đó, Amazon có 49,6 tỷ USD, Facebook có 60,3 tỷ USD, Alphabet có 117,2 tỷ USD còn Apple có 192,8 tỷ USD.

Số tiền mặt khổng lồ giúp họ có khả năng thực hiện các khoản đầu tư lớn, thôn tính đối thủ nhỏ, mua lại cổ phần thường hay đối phó với khủng hoảng.

4,6 tỷ

Đây là số người kết nối với Internet trên Trái đất tính đến tháng 7/2020, theo thống kê của Statista. Big 4 muốn kết nối bất kỳ ai có thể lên mạng với hàng hóa, sản phẩm và người khác. Quy mô của họ tương ứng với số người mà họ với tới. Tất nhiên, không phải nơi nào trên thế giới cũng chào đón 4 công ty. Chẳng hạn, Trung Quốc đóng cửa với Facebook, Google ; Amazon chỉ hoạt động tại một vài nước và không thể đột phá vào các thị trường quan trọng như Trung Quốc. Thiết bị đắt tiền của Apple cũng không dành cho số đông.

Bất chấp các hạn chế này, Big 4 vẫn hoạt động ở quy mô vô tiền khoáng hậu: Google vượt mốc 2 tỷ người dùng đối với bộ sản phẩm G Suite vào đầu năm nay, YouTube đạt mốc 2 tỷ người dùng hàng tháng từ năm 2019; Facebook có 2,6 tỷ người dùng hàng tháng vào quý I; cuối năm 2019, Apple có 1,5 tỷ thiết bị đang sử dụng; Amazon không công bố số tài khoản song năm 2018, CEO Jeff Bezos tiết lộ vượt mốc 100 triệu thành viên Prime tại Mỹ.

Có thể nói bộ tứ quyền lực đang định hình cuộc sống của mọi người: hàng hóa họ mua, nội dung giải trí, cách kết nối với gia đình, bạn bè, cách họ nhìn nhận thế giới. Quyền lực đáng sợ này lại nằm trong tay một số ít công ty của một số người đứng đầu.

(Theo Axios

Trung – Mỹ có thể nổ súng tại Biển Đông hay không?

USS Nimitz nhận thêm nhiên liệu tại Biển Đông, 7 tháng Bảy, 2020.
USS Nimitz nhận thêm nhiên liệu tại Biển Đông, 7 tháng Bảy, 2020.

Ngày 12 Tháng Bảy là kỷ niệm bốn năm ngày Tòa án Quốc tế ở The Hague tuyên bố Đường Lưỡi Bò mà chính quyền Trung Quốc vẽ ra ở Biển Đông nước ta hoàn toàn vô giá trị. Từ năm 2016 đến nay, Bắc Kinh vẫn bất chấp phán quyết đó, và Philippines là nước đệ đơn kiện hầu như cũng quên luôn!

Năm nay, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo bỗng dưng nhắc nhở tất cả mọi người đừng quên bản án của Tòa Quốc tế! Ông Pompeo nhấn mạnh việc Trung Cộng tiếm nhận 90 phần trăm vùng biển Đông Nam Á là “hoàn toàn bất hợp pháp.” Ông nhắc đến tên nhiều hòn đảo của các nước từ Việt Nam, Indonesia đến Malaysia đã bị Trung Cộng chiếm đóng phi pháp, trong đó có Vanguard Bank (Bãi Tư Chính) của nước ta.

Trước khi ông Pompeo nói, hai hàng không mẫu hạm USS Nimitz và USS Ronald Reagan đã song song tiến vào vùng biển Đông Nam Á, đem theo cả hạm đội đầy đủ vũ khí thao dượt tác chiến, liên tiếp hai tuần lễ. Mẫu hạm Nimitz cũng tập trận cùng hải quân Ấn Độ, trong Vịnh Bengal, trước khi qua Trung Đông. Quân Ấn Độ và quân Trung Cộng mới bắn nhau ở vùng biên giới trên Hy Mã Lạp Sơn, mỗi bên chết mấy chục người.

Lần sau chót hai mẫu hạm của hải quân Mỹ cùng đi vào Biển Đông diễn ra năm 2014, khi cựu Tổng thống Obama tuyên bố “chuyển trục,” đưa lực lượng Mỹ từ vùng Địa Trung Hải qua Á châu; đồng thời Mỹ cũng đang vận động với 11 quốc gia ở Thái Bình Dương ký một hiệp ước thương mại tự do mà không cho Trung Cộng dự phần.

Sáu năm trước cũng như lần này, các chiến hạm Mỹ đi sát gần các hòn đảo Trung Cộng chiếm của Việt Nam trong quần đảo Trường Sa, mà không báo tin xin phép, để chứng tỏ nước Mỹ không công nhận họ làm chủ, dù Trung Cộng đã thiết lập những căn cứ quân sự trên đó.

Trong vòng một tuần, Bắc Kinh đã phản ứng mạnh mẽ, đưa thêm chiến đấu cơ J-11B tới phi trường quân sự trên Đảo Phú Lâm (Woody Island), hòn đảo rộng nhất trong Quần đảo Hoàng Sa, trước năm 1974 vẫn thuộc lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.

Quân khu Miền Nam Trung Quốc còn cho máy bay JH-7 tập trận hai ngày liên tiếp, bắn 3,000 phi đạn với chất nổ thật, trên những mục tiêu di động trên mặt biển. JH-7 là loại máy bay thả bom đặc biệt nhắm đánh các chiến hạm đang di chuyển. Lần chót oanh tạc cơ JH-7 được đem biểu diễn bắn hỏa tiễn thật ở Biển Đông là năm 2016, sau khi Tòa án quốc tế ở The Hague xử Philippines thắng kiện Trung Quốc.

Năm nay Trung Cộng lại biểu diễn đánh bom ở Biển Đông nước ta, trong khi hải quân Mỹ đang tập trận bất chấp những tín hiệu cảnh cáo, xua đuổi của các tàu Hải Giám. Không ai đoán trước được chuyện gì sẽ xẩy ra giữa hai cường quốc, trong lúc không khí ngày càng căng thẳng, từ khi có bệnh dịch Covid 19.

Xung đột Mỹ – Trung đang diễn ra trong nhiều lãnh vực: Cuộc chiến thuế quan, Huawei, Hồng Kông, nhân quyền của người Uyghurs, rồi mới đóng cửa lãnh sự quán Trung Cộng ở Houston và Trung Cộng trả đũa bằng tòa lãnh sự Mỹ ở Thành Đô. Tổng thống Donald Trump đã gọi Coronavirus là Vi khuẩn Vũ Hán (Wuhan virus) và gọi tên Kung Flu để chế nhạo, còn nghĩ tới việc cấm vận cả 92 triệu đảng viên cộng sản Trung Quốc! Mỹ mới bán $180 triệu đô la vũ khí cho Đài Loan dù Trung Cộng ồn ào phản đối. Trong Tháng Bảy, người ta thấy một chiếc máy bay không người lái (spy drone) của Mỹ, được trang bị các loại máy do thám, bay qua vùng Biển Đông rồi đi về hướng Đài Loan!

Trong thế kỷ 21, hai nước Mỹ và Trung Quốc, làm chủ 40 phần trăm kinh tế thế giới, sẽ kình chống lẫn nhau, không thể nào tránh được. Năm 2018, ông Kissinger, từng làm cố vấn an ninh quốc gia cho mấy đời tổng thống Mỹ, đã nói, “Theo kinh nghiệm lịch sử thì Trung Quốc và Hoa Kỳ chắc chắn sẽ xung đột.” Cuộc thương chiến do Tổng thống Trump khởi xướng sẽ còn tiếp tục, dù ông Trump tái đắc cử hay không. Cuộc chạy đua làm chủ hệ thống viễn thông G5 cũng vậy.

Mọi người đồng ý rằng các ông Tập Cận Bình và Donald Trump không muốn chiến tranh giữa hai nước. Tổng thống Trump đã tỏ ra rất thân thiện, từng khen Tập Cận Bình là nhà lãnh đạo Trung Quốc lớn nhất trong mấy thế kỷ – xác chết của Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, nếu nghe được, chắc phải giật mình cựa quậy! Sau đó ông Trump còn nâng cấp, gọi ông Tập là nhà lãnh đạo số một trong suốt lịch sử Trung Quốc! Nói thế chắc đúng ý Tập Cận Bình! Vì các ông vua đời trước như Hán Vũ Đế, Đường Thái Tông, Minh Thành Tổ, cho tới Càn Long chỉ lo bành trướng trên lục địa châu Á, còn Tập Cận Bình mở cả Con đường Tơ Lụa trên mặt biển và đang đem tiền cùng các cố vấn, công nhân, đến tận các nước châu Phi mua ảnh hưởng!

Nhưng một cuộc chiến tranh có thể bất ngờ bùng lên chỉ vì những biến cố nhỏ. Năm 2001, một máy bay tình báo Mỹ bị chiến đấu cơ Trung Cộng bám sát, tai nạn đã xẩy ra chỉ cách Hoàng Sa 160km. Người phi công Trung Cộng tử nạn còn máy bay Mỹ thoát nạn nhờ hạ cánh khẩn cấp xuống đảo Hải Nam. Chính phủ hai nước đã giàn xếp ổn thỏa.

Năm 2018 có lúc chiến thuyền hai bên đến sát gần nhau trong Biển Đông, chỉ cách 40 mét. Nếu vì trục trặc kỹ thuật mà tàu đụng nhau, có người chết, thì không biết chuyện gì sẽ xẩy ra!

Cuối năm 2018, Thiếu Tướng hồi hưu La Viện (LuoYuan) thuyết trình tại Học Viện Khoa học Quân sự, đã nói thẳng rằng Trung Quốc chỉ cần bắn hỏa tiễn vào một hay hai cái hàng không mẫu hạm là đủ cho Mỹ sợ rồi. Khuynh hướng diều hâu trong quân đội Trung Cộng có thể đang lên cao, và họ có thể tính toán liều lĩnh, khi muốn lợi dụng tình trạng nước Mỹ đang lâm bệnh Covid nặng nhất thế giới – ngay các căn cứ quân sự Mỹ ở Nhật Bản cũng bị vi khuẩn đe dọa.

Điều đáng lo ngại trong lúc này là hai nước đang tiến từ những xung đột cụ thể, như mậu dịch hay ăn cắp sản phẩm trí óc, có thể thảo luận để giải quyết, sang những vấn đề không thể giải quyết vì có tính cách chiến lược lâu dài, cho tới các vấn đề chính trị căn bản, như cách tổ chức kinh tế của Cộng sản Trung Quốc,và việc Trung Cộng xâm lấn vùng Biển Đông.

Nguy hiểm nhất là trong khi tàu chiến và máy bay quân sự hai nước có thể đụng chạm ngoài ý muốn, thì mối bang giao đang chuyển, từ xung khắc biến thành thù nghịch. Mỗi bên không còn tin vào lời hứa hẹn của bên kia, và không ngần ngại nói công khai như vậy. Các con đường ngoại giao có khả năng tháo gỡ các xung đột có thể bị tắc nghẽn. Khi ông Mike Pompeo gặp ông Lưu Hạc ở Hawaii tháng trước, mà không hẹn gặp nhau lần nữa, nhiều người đã nhắc tới biến cố Nhật Bản bất ngờ tấn công Pearl Harbor năm 1941; để nhắc nhở rằng cuộc chiến Thái Bình Dương đã xẩy ra dù trước đó không ai tin Nhật Bản lại dại dột gây chiến với một nước lớn gấp bốn lần mình như thế!

Một yếu tố cũng đáng quan tâm là năm nay dân Mỹ sắp đi bầu. Nếu trước ngày bỏ phiếu mà có một vụ xung đột quân sự lớn thì, như kinh nghiệm cũ cho thấy, dân chúng Mỹ chắc chắn sẽ đoàn kết ủng hộ vị tổng thống đương nhiệm. Những cuộc tập trận của hai hàng không mẫu hạm Mỹ cũng như các lời tuyên bố lên án Trung Cộng của Ngoại trưởng Mike Pompeo đều có thể chuẩn bị cho một biến cố như vậy.

Tập Cận Bình và Donald Trump sẽ không để cho chiến tranh lan rộng và kéo dài, nhưng một cuộc nổ súng ở Biển Đông vẫn có thể xẩy ra bất ngờ.

VOA

Thứ bản lĩnh mà Mao và Đặng đều có nhưng Tập thì không

Sau Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lần thứ 19 thì đường đi của ông Tập Cận Bình ngày càng gập ghềnh hơn, hàng loạt cách làm của nhà cầm quyền Bắc Kinh hiện nay cuối cùng đã khiến Mỹ hiểu sâu sắc rằng thế giới tự do không thể cùng tồn tại với ĐCSTQ. Lịch sử cho thấy những “kỹ năng” để Trung Quốc tránh được tình cảnh hiện nay là thứ mà cả Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình đều có, nhưng Tập Cận Bình đã không biết sử dụng.

Ông Tập Cận Bình trong chuyến thăm Pháp ngày 25/3/2018. (Ảnh: Frederic Legrand – COMEO / Shutterstock).

Hôm 26/6, Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ O’Brien đã có bài phát biểu với tựa đề “Ý thức hệ và tham vọng toàn cầu của ĐCSTQ”, bài phát biểu chỉ ra rằng: “Chúng ta không thể tiếp tục mắc sai lầm nữa, đây là thất bại lớn về chính sách đối ngoại của Mỹ từ những năm 1930, tại sao chúng ta lại phạm sai lầm như vậy? Tại sao chúng ta không hiểu bản chất của ĐCSTQ?”

“Câu trả lời rất đơn giản: bởi vì chúng ta đã không chú ý kỹ lưỡng đối với ý thức hệ của ĐCSTQ. Thay vì lắng nghe những ngôn từ mà các nhà lãnh đạo ĐCSTQ nói, thay vì chịu khó đọc những gì họ viết trong các tài liệu quan trọng, chúng ta lại tự bịt mắt bịt tai và chỉ tin những gì chúng ta muốn tin: nghĩ rằng các thành viên ĐCSTQ chỉ là những người Cộng sản trên danh nghĩa (nghĩ rằng họ không tin vào ý thức hệ cộng sản).”

Ông O’Brien nhận định Mỹ ngày càng sa đà vào sai lầm trong vấn đề ĐCSTQ, thất bại lớn này bắt đầu từ những năm 1930. Ông cho rằng người Mỹ phải tự kiểm điểm chính mình. Nhưng còn có nguyên nhân khác giải thích điều xảy ra này, đó là hai thế hệ lãnh đạo trong quá khứ của ĐCSTQ là Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình đều rất giỏi ngụy trang.

Đối với bản thân ông Đặng Tiểu Bình, nếu ông ta không biết ngụy trang thì khó bảo toàn được sự nghiệp. Ông Đặng Tiểu Bình tồn tại được là dựa vào khả năng ngụy trang tài giỏi, trước đó thì luôn cung kính nhận sai trước ông Mao Trạch Đông, sau này thì thể hiện lòng trung thành với ông Hoa Quốc Phong. Khi Đặng có quyền lực trong tay thì ông ta lại đến Mỹ và ngụy trang trước thế giới tự do phương Tây, ông ta đội một chiếc mũ cao bồi khiến phương Tây lầm tưởng rằng ông ta “là cao bồi Texas chính hiệu”. Đây là lý do tại sao Lãnh sự quán Trung Quốc được mở ở Houston, là lý do tại sao phương Tây chấp nhận “cải cách mở cửa” của Trung Quốc.

Từ năm 1979, ông Đặng Tiểu Bình đã tuyên bố tuân thủ bốn nguyên tắc cơ bản: “Tuân thủ con đường xã hội chủ nghĩa, tuân thủ chuyên chính dân chủ nhân dân, tuân thủ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, tuân thủ chủ nghĩa Mác – Lênin”. Tuy nhiên phương Tây lại tin rằng ông ta đang dẫn dắt Trung Quốc vào con đường tự do, có thể thấy rõ tài ba của ông Đặng Tiểu Bình trong thuật ngụy trang.

Nhưng ông Mao Trạch Đông cũng tương tự, và thậm chí còn “vượt trội”so với ông Đặng Tiểu Bình về thuật ngụy trang.

Điểm “cao minh” của ông Mao Trạch Đông là gì? Trong thời kỳ ở Diên An thì ông Mao Trạch Đông luôn duy trì liên lạc với đài phát thanh Moscow, phụng lệnh của Stalin khi đó là lãnh đạo của Đảng Cộng sản, một thời gian sau đó ông ta đã thiết lập nên chế độ tàn bạo nhất trong thế kỷ 20 tại Trung Quốc. Mao đã lừa khiến cho người Mỹ tin rằng ông ta chân thành hướng đến tự do, dân chủ và quyền bầu cử phổ quát, để người Mỹ tin rằng ĐCSTQ và Đảng Cộng sản Liên Xô không có gì chung ngoại trừ hai chữ “cộng sản”, ĐCSTQ chỉ là một nhóm những người chân thành đi theo chủ nghĩa dân tộc.

Mao đã thông qua các hoạt động ngoại giao với các phóng viên cánh tả phương Tây và các thành viên của phái đoàn quan sát viên Mỹ để thuyết phục được người Mỹ tin rằng: so với Quốc dân Đảng thì ĐCSTQ chân thành và triệt để hơn trong hướng đến các giá trị phổ quát, ĐCSTQ xứng đáng hơn Quốc dân Đảng để trở thành đại diện của Trung Quốc. Thậm chí có những người Mỹ còn so sánh Mao Trạch Đông là Washington của Trung Quốc.

Thuật ngụy trang lừa dối của ông Mao Trạch Đông là hệ quả trực tiếp khiến người Mỹ không còn nỗ lực ủng hộ Chính phủ của Quốc dân Đảng sau Thế chiến thứ Hai, nhầm tưởng rằng ĐCSTQ có thể trở thành lực lượng xây dựng cho một Trung Quốc dân chủ trong tương lai. Nếu ông Mao Trạch Đông không ngụy trang lừa dối thì ĐCSTQ sẽ không thể đánh cắp được quyền lực, và cuộc sống của hàng chục triệu người Trung Quốc sẽ không ra đi oan uổng vì Cách mạng Văn hóa, còn văn hóa Trung Quốc ở Đại Lục sẽ không bị phá hủy.

Ở một mức độ tương tự nhất định trong thời ông Đặng Tiểu Bình, các nước tự do phương Tây cũng bị lừa là vì tin rằng ĐCSTQ khác với Đảng Cộng sản Liên Xô, ĐCSTQ chỉ theo chủ nghĩa dân tộc dưới ngọn cờ của Đảng Cộng sản.

Đến thời ông Tập Cận Bình ngày nay thì mọi thứ đã đảo ngược. Ông Tập Cận Bình thuộc thế hệ Đỏ thứ hai, về cơ bản thì sự nghiệp quan trường của Tập diễn ra suôn sẻ, nhờ cuộc đấu quyền lực giữa hai phe là Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào mà Tập Cận Bình “may mắn” trở thành lãnh đạo ĐCSTQ. Sau Đại hội 18 ĐCSTQ thì ông Tập Cận Bình đã thanh trừng được hàng loạt quan chức thuộc tầng chóp bu trong Đảng một cách đầy bất ngờ mà không gặp nguy hiểm. Một phần cũng vì những kẻ bị thanh trừng kia đã gây ra quá nhiều tội ác và bị quả báo, nhưng thành công này cũng khiến ông Tập tự mãn cho rằng ông ta có đủ khả năng xoay chuyển mọi thứ.

Niềm tin này của ông Tập Cận Bình lại được củng cố thêm thông qua hệ thống tuyên truyền của ĐCSTQ và nhiều chuyên gia luôn ca ngợi sức mạnh của ĐCSTQ và sự suy tàn của Mỹ. Sau Đại hội ĐCSTQ lần thứ 19, ông Tập Cận Bình nghĩ rằng sức mạnh của ĐCSTQ đã đủ để có thể xưng bá thế giới.

Gấu trúc chỉ là ngụy trang, lang sói mới là bản chất của ĐCSTQ, nhưng khi sói gây tai họa bừa bãi thì hiển nhiên thợ săn sói sẽ xuất hiện.

Ông Tập Cận Bình đã không sử dụng thuật ngụy trang của ông Mao Trạch Đông và ông Đặng Tiểu Bình, hệ quả là lần đầu tiên kể từ những năm 1930, ĐCSTQ đã lộ ra bản chất cho Mỹ và thế giới nhận ra. Trò lừa đảo kéo dài gần 90 năm đã bị phá hỏng, một kỷ nguyên mới của thế giới đang dần mở ra.

Tần Tựu Thạch / Trithucvn