Các tác phẩm khổng lồ hút khách

Cầu Pont-Neuf của Pháp, công viên Central Park ở Mỹ, hồ Iseo ở Italy đều là những nơi từng có triển lãm của nghệ sĩ sắp đặt Christo.

Christo Vladimirov Javacheff là nghệ sĩ người Bulgari, nổi tiếng với các tác phẩm bao trùm trên nhiều công trình khổng lồ nằm ở khắp thế giới. Ông và vợ quá cố Jeanne-Claude đã tạo ra rất nhiều tác phẩm lớn và ấn tượng về môi trường, chính trị. Christo vừa qua đời ở tuổi 84 vào ngày 31/5/2020.

Ảnh trên là tác phẩm “The Gates” được xây dựng ở Công viên Central Park, thành phố New York vào năm 2005. Trong vòng hai tuần trưng bày, hàng nghìn du khách đã tới tham quan, khám phá những con đường được nhuộm màu cam ở công viên. Ảnh: Nicole Bengiveno/NYTimes. Dưới đây là các tác phẩm tiêu biểu trong sự nghiệp của Christo:

Công trình bao trùm Reichstag – tòa nhà Quốc hội Đức ở Berlin, bằng vải màu nhũ bạc và cố định bằng dây thừng màu xanh dương được hoàn thiện vào năm 1995. Ảnh: Jan Bauer/AP.

Cây cầu Pont-Neuf được bọc kín bởi 40.000 m2 vải nhũ bạc và sáng lấp lánh những ánh đèn đường màu vàng sáng. Pont-Neuf là cầu đá đầu tiên bắc qua sông Seine, và dù trong tiếng Pháp tên là “cầu mới” nhưng đây là cây cầu cổ nhất Paris, Pháp. Ảnh: Herve Merliac/AP.

11 hòn đảo ở vịnh Biscayne thuộc miền nam Florida trông từ xa như những cánh hoa ly khổng lồ khi Christo bao chúng bằng nhựa màu hồng. Ảnh: Kathy Willens/AP.

Dự án “Umbrellas” – những chiếc ô màu xanh da trời được dựng ở sông Sato, Ibaraki, gần thủ đô Tokyo, Nhật Bản vào năm 1991. Cần tới hàng trăm người để mở 1.340 chiếc ô nằm dọc theo một thung lũng.

Ngoài ra Christo còn thực hiện dự án ô vàng ở cánh đồng lớn nằm dọc xa lộ tiểu bang 5, bang California, Mỹ. Những chiếc ô vàng được mở ra trưng bày ở miền nam California chỉ ít ngày sau khi dự án ô xanh ở Tokyo diễn ra. Ảnh: Harry Shunk.

Góc nhìn từ trên cao của “The Wall” ở trung tâm nghệ thuật Oberhausen Gasometer tại Oberhausen, Đức, vào năm 1999. Bức tường này làm từ 13.000 thùng dầu rỗng sơn màu vàng, đỏ, trắng và xanh lam, xếp chồng lên nhau và có kích thước cao 25 m, dài 68m. Công trình là một phần của triển lãm lớn bao gồm phim tài liệu về “Umbrellas” and “Wrapped Reichstag”. Ảnh: Edgar R. Schoepal/AP.

Du khách tham quan quanh những cây lớn đã bọc kín ở Riehen, Thụy Sỹ năm 1998. Ảnh: Winfried Rothermel/AP.

Tác phẩm “Floating Piers” (bến tàu nổi) nằm trên hồ Iseo, Italy, năm 2016. Trong thời gian trưng bày, công trình thu hút 1,5 triệu lượt người tham quan, đi lại trên bến tàu. Trước đó, mô hình bến tàu nổi đã được Christo và vợ thực hiện tại Rio de la Plata ở Buenos Aires, Argentina năm 1970 và tại vịnh Tokyo năm 1996. Ảnh: Stefano Rellandini. 

“The Mastaba” (kim tự tháp nổi) – một tác phẩm nghệ thuật đương đại, nằm trên hồ Serpentine, trong công viên Hyde, London, Anh được dựng vào năm 2018. Công trình được dựng từ 7.506 thùng rỗng. Ảnh: David Azia/ NY Times.

Khánh Trần  (theo NY Times)

Tô Thùy Yên-Thân phận lưu vong quay cuồng nhớ Việt Nam

Thi sĩ Tô Thùy Yên và ca khúc "Chiều trên phá Tam Giang" do nhạc sĩ Trần Thiện Thanh phổ từ thơ của ông
Thi sĩ Tô Thùy Yên và ca khúc “Chiều trên phá Tam Giang” do nhạc sĩ Trần Thiện Thanh phổ từ thơ của ông

Ý kiến nói thơ của Tô Thùy Yên “không dễ đọc” và ông là “nhà thơ phản kháng theo nghĩa đẹp nhất của trí thức, văn nghệ”.

Tô Thùy Yên, một thi sĩ lớn của miền Nam Việt Nam vừa qua đời ngày 22/5.

Ông vừa nằm xuống thì đã thấy ngay một số việc quan trọng: hầu hết các thông tin về ông đều ở một phía người Sài gòn và hải ngoại. Các dòng chủ lưu viết về ông trên Facebook, các trang mạng xã hội cũng đều là người miền Nam và các bạn viết miền Nam là chính.

Điều đó cho thấy vết hằn văn nghệ Nam – Bắc vẫn là hai cực trái dấu chưa bao giờ được xóa mờ thậm chí ngày càng sâu trầm, dữ dội.

Cũng có ý kiến nói rằng ông là nhà thơ lớn của Việt Nam chứ không của chỉ miền Nam. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là ghi nhận rộng mở thiện chí qua mỗi trái tim yêu thơ chứ chưa được nhìn nhận như thông tin khách quan trong nước.

Riêng cái nhìn cá nhân của người viết thì, ông là biểu tượng thơ độc đáo, đầy kiêu hãnh của Sài gòn cũ. Một nền cộng hòa nhân bản đã sụp đổ. Là một chứng nhân thơ. Tên tuổi, cuộc đời đã trải qua nhiều đế chế, chứng kiến sự thăng trầm nguyệt quế của vinh quang, cay đắng, của tù tội, địa ngục… và qua những bài thơ còn lại khiến ông bất tử trong tâm hồn những người yêu nghệ thuật và tự do.

Nói về văn hóa Sài Gòn và thơ miền Nam khó có thể quên ông. Như vậy liệu còn cần nhân danh sớm để tung hô ông là nhà thơ lớn Việt Nam không? Tôi nghĩ không cần thiết. Và thi sĩ cũng không cần điều đó. Trước hết, việc bình đẳng trong văn học, văn hóa Việt Nam đến nay vẫn chưa xảy ra. Các thi phẩm của ông và nhiều thi sĩ chưa được chính thức in lại một cách công bằng. Nếu thi ca, âm nhạc không hằn gắn nỗi những vết thương, nỗi đau thì hóa ra tâm thế người Việt hôm nay còn lâu mới nói đến chuyện hòa giải hòa hợp được!

Thơ ‘không dễ đọc’

Tuy vậy, đọc Tô Thùy Yên hoàn toàn không dễ. Ông là một con người mâu thuẫn.

Nói như thi sĩ William Butler Yeats: “Tôi đang tìm bộ mặt tôi hằng có. Trước khi thế gian được tạo ra (I’m looking for the face I had/Before the world was made). Tô Thùy Yên có bốn gương mặt. Một thi sĩ phóng đãng, một chiến binh thất bại, một tù nhân luyện ngục và một thiền sư suy mặc. Là một trong những tác giả chủ trương nhóm Sáng Tạo cùng với các thi sĩ Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Ngọc Dũng, từng có thơ in báo từ năm 17 tuổi và sáng lập nhà xuất bản Kẻ Sĩ nhưng tuyệt đối ông lại chưa bao giờ in cho mình một tập thơ.

Nếu nói ở Sài Gòn trước 1975 việc tự do viết, tự do xuất bản ồn ạt dễ dàng như vậy nhưng Tô Thùy Yên lại không có tập thơ nào thì thật khó tin. Lý giải việc này trong lần gặp nhau Đức, thi sĩ kể với tôi ông chưa khi nào thấy hài lòng về thơ của mình. Mãi đến khi ở trong tù ra, đã qua đến Mỹ ông mới tự in một “Thơ Tô Thùy Yên”, mang danh nhà xuất bản An Tiêm. Sau đó là thi phẩm “Thắp tạ’ (2005) ông ký tặng tôi. Với thi ca ông luôn sống với những hoài nghi.

Nhà thơ phản kháng

Tô Thùy Yên là một nhà thơ phản kháng theo nghĩa đẹp nhất của trí thức, văn nghệ. Phản kháng vì luôn đặt ra những câu hỏi, truy xét, vầu vò ngôn ngữ. Ông luôn đặt mình ở tư thế phản diện để phản biện. Thành ra ông cũng là người mâu thuẫn. Theo dõi hành trình thơ của ông đôi khi tôi ngạc nhiên tự hỏi tại sao người ta nói nhiều về ông nhưng rất ít người hiểu đúng ông. Là người khai phóng và khai sáng nhóm Sáng tạo nhưng thơ ông về thể thức rất Tân cổ điển, hoàn toàn không chủ trương ý thức làm mới hẳn như Thanh Tâm Tuyền. Vì vậy suốt một thời gian dài hình như nhóm Sáng Tạo cũng dè dặt khi đặt ông vào. Mãi đến về sau này với độ lùi khoảng 50 năm thì người ta lại thấy bóng ông vượt lên “Ta về một bóng trên đường lớn” trong khi rõ ràng Thanh Tâm Tuyền mờ hẳn đi.

Điều này cho thấy sự nghiệt ngã của thơ. Sau những trào lưu, đột phá vẫn chính là lòng người yên nghĩ. Độc giả có thể quay cuồng với một câu thơ bão bùng trong một giai đoạn, nhưng theo thời gian để lắng lại chỉ có thể là những câu thơ dễ thuộc, vần vè, bình yên.

Thanh Tâm Tuyền từng cổ súy rất văn hoa nói rằng Tô Thùy Yên là là thơ miền Nam nhưng ngôn ngữ thơ của ông hoàn toàn miền Bắc chứ không phải miền Nam. Khen như thế đồng nghĩa với việc đã ngầm nói ông đã phản bội lại tử ngữ của mình. Với lại, nếu so sánh bằng cấp độ ngôn ngữ tôi đòi hỏi một mức độ cao hơn nữa, ví như sao chưa thấy ai phê phán Phạm Công Thiện là Bắc kỳ với những triết luận, đả phái của ông khi Thiện là dân Mỹ Tho Nam kỳ rặt? Thành thử nhận định này thoạt đầu nghe có vẻ êm ái nhưng sau đó rất khó chịu. Đó là sự miễn cưỡng khi nói về cái mới ấu trĩ!

tô thùy yên

Nhân văn

Giá trị của thơ Tô Thuỳ Yên nằm ở chất nhân văn, cái nhìn xoáy vào thân phận con người. Điều mà hình như ông đã thấu tình đạt lý khi ở trong tù cộng sản ra. Không rõ hành trình đạt tới cảnh giới ý niệm này có được trên tiến trình làm thơ của ông hay khi sự bắt bớ giam cầm quá lâu – 13 năm tổng cộng cả của hai lần của thi sĩ đã khiến ông mệt mỏi? Có thể đây là chung cục của sự suy tư rốt ráo hoặc tư thế buộc phải chọn lựa chứ không còn cách nào khác! Để tồn tại hoặc chết? Nhưng rõ ràng tuy không nói ra thuyết trung dung này đã thuyết phục được tâm lý khác nhiều người. “Ta về cúi mái đầu sương điểm / Nghe nặng từ tâm lượng đất trời / Cám ơn hoa đã vì ta nở / Thế giới vui từ mỗi lẻ loi”.

Những suy tư đầy yếm thế của “chiến binh thua trận” kiểu này tội thấy khá ít ỏi, hay gần như chưa thấy rõ dung mạo trong tác phẩm của các nhà văn, thi sĩ miền Nam ở Sài gòn cũ hiện vẫn còn sống ở Hải ngoại. Vì hơn ai hết, ngoài phẩm chất một thi sĩ, Tô Thùy Yên là một tướng quân đội. Ông là thiếu tá Tâm lý chiến của quân đội miền Nam Cộng hòa. Ông phải giải mã, trả lời câu hỏi hậu thế đó cho lịch sử. Đành rằng “chính trị là một con điếm” và tư thế của một nhà thơ và một sĩ quan cấp tá vẫn khó liên quan, rằng buộc với nhau.

Khắc kỷ nghệ thuật

Một lý giải khác khá quan trọng với thơ Tô Thùy Yên đó là thi sĩ theo trường phái khắc kỷ nghệ thuật. Hay lý giải theo quan điểm Albert Camus “Sáng tạo là cho số phận ta một hình thù”. Như như thế cũng đồng nghĩa từ trong nguyên ủy, ông phản lại, chống lại thơ tự do.

Một lần nói chuyện với nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ bà cho biết ông làm thơ như cực hình không có gì là sung sướng cả! Ông nghiêng hẳn về tứ và ngôn ngữ! Đè nén cảm xúc trong các hình tượng mẫu tự nghiêm nhặt. Vì thế ông chọn thể thức thơ cổ phong, tứ tuyệt hoặc 5 chữ, 7 chữ. Ông đọc và tìm hiểu điển tích rất nhiều.

Bà Thụy Vũ cho biết ông thường “vắt nát óc” cùng kiệt cho một bài thơ. Ông chép đi chép lại một bài thơ và thường vò xé bản thảo viết lại từ đầu nếu thấy câu chữ dó chưa thật đắt, chưa thật ưng ý. “Vì thế mỗi đêm ông làm thơ thì sáng dậy tôi thường phai đem một sọt rác đi đổ vì trong đó đầy ngập những trang viết chưa ưng ý của ông”.

Về hình thức ông theo quan điểm của Adgar Allan Poe cho rằng độ dài của bài thơ không nên quá ngắn vì “một bài thơ cực ngắn có thể lúc này hay lúc khác sẽ gây được tiếng vang nhưng sẽ không bao giờ tạo ra được ảnh hưởng sâu sắc và lâu dài” (Nguyên lý thơ ca – The Poetic Pr – NHHM dịch).

Vì thế những bài thơ nổi tiếng của ông như “Trường Sa hành”, “Ta về”, “Chiều trên phá Tam giang”… đều có một độ dài cần thiết về hình thức đáng nể. Gây được ấn tượng cho người đọc. Tuy vậy, dưới mắt những người làm thơ đôi khi vẫn thấy ông cũng khá tham lam bày tỏ “thi bất tận ngôn” dẫn đến thừa thãi và quên “ý tại ngôn ngoại”. Ngay cả ông trong bài thơ “Ta về” khá dài ông vẫn còn tiếc rẻ “Ta tiếc đời ta sao hữu hạn/Đành không trải hết được lòng ta”.

Chưa được dịch giả quan tâm

Một điều rất đáng tiếc, một giọng thơ ngoại hạng như Tô Thùy Yên vẫn chưa được các dịch giả quan tâm đúng mức dịch để chuyển ngữ, dịch giới thiệu ra với thế giới. Từ trường phạm vi phổ biến thơ ông cũng chỉ ở trong nước, đặc biệt là người Sài Gòn.

Năm 2005, lần đầu tiên trung tâm LiteraturWERKstatt và Viện Goethe có tổ chức một chuyên đề thơ “105 kinh độ đông” ở Đức đã mời nhà thơ Tô Thùy Yên (từ Hoa Kỳ) và tôi (Việt Nam). Phần thơ của ông và tôi được các nhà nghiên cứu Sollozz, tiến sĩ Thái Kim Lan và dịch giả Hồ Phạm Huy Đôn chuyển ngữ.

Dịp này ông và tôi có hai buổi giao lưu với khán giả yêu thơ ở Berlin và Munich. Bài thơ “Cánh đồng con ngựa, chuyến tàu” của Tô Thùy Yên được xem như bài thơ tiều biểu của ông giai đoạn khởi đầu cùng nhóm Sáng tạo. Bài này có được ông chọn lại trong dịp một số thi phẩm của ông được chuyển ngữ.

Chuyến đi khá ấn tượng vì chúng tôi có dịp được gần nhau. Tôi lại phát hiện thêm một mâu thuẫn kỳ lạ trọng tâm hồn thi sĩ Tô Thùy Yên. Ông nói bằng tiếng Anh và phản đối đến cùng chế độ toàn trị độc tài Cộng sản khi giao lưu với khán giả. Một chế độ cầm tù và làm nhục văn nghệ sĩ. Hoàn toàn khác với những bài thơ ngỡ đã đạt đến cảnh giới giác ngộ của ông, “Ta về khai giải bùa thiêng yểm/Thức dậy đi nào gỗ đá ơi/Hãy kể lại mười năm mộng dữ/Một lần kể lại để rồi thôi…”.

Ông nói với tôi “Thi sĩ, không ai có thể làm nhục được hắn ngoài chính nó”. Và đọc cho tôi câu thơ của W.Emest Henley: “I am the master of my fate, I am the captain of my soul”.

Vâng, ông đã đúng. Cái chết của ông cũng là một cột mốc gần như cuối cùng bị phá đổ bởi thủy triều thời gian nghiệt ngã dành cho một nền Dân chủ Cộng hòa sớm tàn lụi. Như ngọn lửa danh dự mà ông đã giữ được đến phút cuối cùng. Ông làm chủ số phận mình, chữ nghĩa… Ông đã là và sẽ mãi là thuyền trưởng của hồn thơ, một con tàu thơ!

Nhớ đến Tô Thùy Yên, phút chốc mắt tôi nhòa lệ khi nhớ lại những ngày hai anh em lang thang giữa biên giới Đức và Pháp. Anh nói thân phận lưu vong làm anh luôn quay cuồng nhớ Việt Nam. Và nhớ đứa con tật nguyển còn mắc lại ở rửng núi Lộc Ninh không rõ sống chết thế nào? Tại sân bay Munich, không kiềm nổi lòng mình, anh ngửa mặt lên trời khóc lớn. Rồi buồn thảm kéo vali đi giữa tuyết trắng Berlin.

Rồi sẽ còn những câu thơ anh Tô Thùy Yên ạ! Như anh đã đọc câu thơ của Saint – Pol Roux mà em thấy hay quá nhờ anh chép lại vào sổ tay, anh nhớ không? “Cây thơ ca cắm rễ của nó vào tương lai!”.

Bài thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, một nhà thơ hiện đang sống tại Sài Gòn.

Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc

Ngũ tạng được xem là 5 cơ quan quan trọng bậc nhất trong cơ thể. Một khi chức năng hoạt động của ngũ tạng có vấn đề, toàn thân sẽ mệt mỏi, ốm bệnh. Đây là gợi ý tuyệt vời cho bạn.

Dù là Đông y hay Tây y thì việc chăm sóc ngũ tạng để khỏe mạnh luôn là ưu tiên hàng đầu trong việc chăm sóc sức khỏe của mỗi người.

Mặc dù chúng ta không trực tiếp nhìn thấy ngũ tạng như các bộ phận bên ngoài, nhưng một khi ngũ tạng không được chăm sóc đủ, chúng sẽ sớm sinh bệnh, và sẽ có những trieeuj chứng thể hiện ra ngoài với mức độ nặng nhẹ khác nhau.

Câu hỏi đặt ra là, làm sao để có thể chăm sóc sức khỏe cho các cơ quan nội tạng một cách tốt nhất? Sau đây là bí quyết đơn giản hàng ngày giúp bạn thực hiện điều này.

Cách điều chỉnh sức khỏe của 5 cơ quan nội tạng

 Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc - Ảnh 1.

1, Tăng cường sức khỏe gan

(1) Mệt mỏi quá mức có thể làm hỏng gan. Thông thường, bạn nên cố gắng không làm cho bản thân rơi vào trạng thái lao lực hay mệt mỏi quá mức. Ngay cả việc làm việc hay tập thể dục đều cần phải giữ nhịp độ vừa phải, từ ít đến nhiều, từ đơn giản đến phức tạp, không nên làm quá sức.

(2) Chúng ta đều biết rằng, khi nằm xuống, ở tư thế này cơ thể sẽ ưu tiên cung cấp máu cho gan. Nghỉ ngơi thường xuyên không chỉ có thể duy trì chất lượng giấc ngủ tốt mà còn hỗ trợ gan vận hành hiệu quả hơn. Đi ngủ sớm chính là điều kiện tốt để chăm sóc gan một cách trực tiếp.

(3) Hãy duy trì một chế độ ăn nhẹ và ăn ít trong mỗi bữa ăn để gan có kế hoạch làm việc ở mức trung bình, không quá tải. Hạn chế hoặc sử dụng ít thức ăn cay, nóng, hoặc kích thích để ngăn ngừa tổn thương khí trong gan.

 Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc - Ảnh 2.

2, Tăng cường sức khỏe tim

(1) Thường xuyên xoa bóp các huyệt Lao cung trong lòng bàn tay và các huyệt Dũng tuyền ở lòng bàn chân trước khi đi ngủ mỗi đêm, có thể đóng vai trò kết nối tim và thận, từ đó có thể cải thiện giấc ngủ.

 Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc - Ảnh 3.

Huyệt lao cung

 Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc - Ảnh 4.

(2) Dưỡng tâm quan trọng nhất chủ yếu là để dưỡng thần. Hãy nuôi dưỡng tinh thần tốt nhất có thể. Cố gắng giữ sự an tâm và bình thản dù khi bạn gặp khó khăn. Tuy nhiên, bạn không thể quá vui hay quá lo lắng, trạng thái trái ngược cũng không tốt. Đừng phấn khích/kích động quá mức cũng đừng đau buồn quá mức.

Khi bạn tương tác với mọi người, bạn không nên quan tâm đến những lợi ích và thiệt hại, mất mát, thay vào đó, hãy suy nghĩ đơn giản về sự được/mất để duy trì trạng thái tĩnh lặng của tâm trí.

(3) Về mặt ăn uống, bổ sung thực phẩm, bạn có thể bổ sung thêm nhân sâm, nhãn, hạt sen, hoa huệ, nấm đen, v.v … để nuôi dưỡng trái tim và dưỡng âm tốt hơn.

(4) Chú ý đến giờ nghỉ trưa. Trái tim hoạt động mạnh nhất vào buổi trưa, và đây cũng là lúc âm dương giao nhau. Nghỉ ngơi đủ vào buổi trưa có thể giữ cho trái tim ổn định sức khỏe một cách thuận lợi.

 Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc - Ảnh 5.

3, Tăng cường sức khỏe thận

(1) Thường xuyên sử dụng bàn tay để xoa bóp các huyệt Đan điền hạ và huyệt Quan nguyên ở phía trước, trong khi đồng thời dùng bàn tay còn lại xoa bóp các huyệt Mệnh môn và huyệt Yêu dương ở phía sau.

(2) Thường xuyên ăn quả óc chó, quả mâm xôi, đậu đen, vừng có thể bảo vệ thận.

(3) Khi bạn đi tiểu, bạn có thể kết hợp thực hiện động tác dí ngón chân chạm xuống đất với một lực mạnh hơn (cũng có thể nhón gót chân để dồn lực về phía trước các ngón chân) và cắn răng, giúp duy trì khí trong thận.

4, Tăng cường sức khỏe phổi

(1) Thực hiện bài tập hít thở sâu thường xuyên vào buổi sáng, hãy giảm tốc độ và cố gắng đạt 6,4 giây với một hơi thở ra và vào. Phương pháp này có thể nuôi dưỡng phổi.

(2) Việc sử dụng phương pháp ngưng thở/nín thở giúp tăng cường chức năng phổi. Trước tiên hãy hít vào, dừng lại sau khi đóng cánh mũi, cố gắng giữ hơi thở cho đến khi bạn không thể chịu đựng được, sau đó thở ra, lặp lại 18 lần.

(3) Ăn nhiều trái cây nuôi dưỡng phổi, chẳng hạn như ngô, dưa chuột, cà chua, lê, v.v.

 Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc - Ảnh 6.

5, Tăng cường sức khỏe lá lách

(1) Thực hiện bài tập massage bụng 36 lần một ngày trước khi ngủ và sau khi ngủ dậy.

Bài tập xoa bụng này có thể thực hiện hàng ngày bằng cách nằm ngửa trên giường, tập trung vào rốn, xoa đều 36 lần theo chiều kim đồng hồ bằng lòng bàn tay, sau đó xoa tiếp 36 lần ngược chiều kim đồng hồ.

Đồng thời chạm và xoa bóp 120 lần vào huyệt Thiện trung ở trên rốn xoa ấn 100 cái vào huyệt Đan điền phía dưới rốn.

(2) Về chế độ ăn uống, chỉ nên ăn no khoảng 70-80% sức chứa của dạ dày. Thường xuyên ăn càng nhiều càng tốt những thực phẩm hỗ trợ lá lách để cải thiện chức năng lá lách và dạ dày, thực phẩm tốt cho hệ tiêu hóa, như táo gai, khoai từ…

Ngoài ra bạn cũng nên thường xuyên ăn một ít rau mùi, tảo bẹ, bí xanh và các món có tác dụng khai thông dạ dày và lá lách khác.

 Đông y mách bạn cách dưỡng ngũ tạng: Bệnh chỉ là ngọn, phải phòng chữa từ gốc - Ảnh 8.

*Theo Health/TT

61 quốc gia có người đọc sách nhiều nhất, không có Việt Nam

Hôm qua, đọc bản tin thống kê 61 quốc gia có người đọc sách nhiều nhất thế giới không hề có tên Việt Nam tự dưng nhớ đến chuyện VN lọt vào danh sách 5 nước hạnh phúc nhất thế giới…

.

Tác giả đứng trước một tiệm sách ra đời từ năm 1775, nằm ngay giữa trái tim của Milan, Ý – Ảnh: Tác giả cung cấp

Chưa có câu trả lời chính xác có bao nhiêu người Việt đọc sách, số lượng người Việt đọc sách bao nhiêu bản một năm? Nhưng những số liệu chung về thực trạng đọc sách thật đáng lo ngại.

Theo số liệu thống kê của Bộ Văn hóa, thể thao và du lịch công bố tháng 4-2013, mỗi năm mỗi người Việt Nam chỉ đọc 0,8 cuốn sách.

Số sách phân bổ tại các thư viện bình quân là 0,35 bản/người. Số lượng bản in, nhất là những đầu sách công cụ có giá trị tư tưởng, hàm lượng tri thức cao, chỉ dừng lại ở mức độ tối thiểu vài ba trăm bản cho dân số 80 triệu.

Điều này trùng hợp với các số liệu về thói quen, sở thích đọc và kỹ năng đọc, mà chúng tôi nghiên cứu cách đây không lâu tại Viện KHXH vùng Nam bộ.

Thôi thì cứ cho rằng kỷ nguyên công nghệ thông tin bùng nổ với trào lưu văn hóa nghe nhìn đã và đang lấn át và làm mai một văn hóa đọc, nhưng nếu so với một quốc gia châu Á khác – Nhật Bản, dù mọi sự so sánh đều khập khiễng, bình quân một người Nhật đọc 20 bản sách mỗi năm, thì thật khó giải thích.

Sự khác biệt về thu nhập đương nhiên dẫn đến sự khác biệt rõ ràng về chất lượng sống giữa quốc gia giàu và quốc gia nghèo? Liệu điều này có thật logic khi nhìn đơn thuần dưới góc độ văn hóa không? Chúng ta tự huyễn hoặc bản thân hay thói quen tự định kiến của người Việt. Nhìn đâu cũng thấy người Việt xấu xí!

.


Tủ sách gia đình của một người Ý bình thường nhưng có đến 24.000 đầu sách

Nửa tháng trước, ăn cơm tối ở nhà chị Huỳnh Ngọc Nga – một người Ý gốc Việt. Căn hộ chung cư của gia đình chị chưa tới 100m2, tràn ngập sách. Khoảng 23.000 cuốn đủ loại khác nhau, kể cả cuốn sách cổ có từ thế kỷ 18. Nhiều hơn số lượng sách của một thư viện trung bình ở VN.

Ông xã của chị, một người Ý trăm phần trăm, khiêm tốn nói nhà người Ý nào cũng có rất nhiều sách. Họ xem sách như của để dành. Rất bình thường. Anh ấy khoác tay nói “không có gì để quan tâm”.

Qua nhà một người bạn cũ khác, chị Hà Kim Chi. Căn hộ chung cư ấy là một thế giới sách khác với vô vàn sách triết học, âm nhạc, hội họa. Không còn không gian cho bàn ghế, tủ gường. Tất cả tủ kệ chỉ dành cho sách. Đó chính là gia tài quý báu của người bạn đời bản xứ đã gom góp vài chục năm nay.

Ngủ đêm tại nhà anh Nguyễn Chữ, nguyên tổng thư ký Hội người Việt tại Torino, cũng vậy. Căn phòng ngủ bỗng chật chội trong một thế giới sách văn hóa Việt, nhiều cuốn trong đó là những tài liệu vô cùng quý hiếm về mối tương quan giữa văn hóa Việt và văn hóa Ý.

Anh Chữ cho biết thói quen đọc sách anh học một phần từ người Ý. Người Ý là một trong những dân tộc tiêu thụ nhiều sách nhất thế giới. Không chỉ giới trí thức, người bình dân, cả những người không liên quan gì đến sách cũng mua rất nhiều sách.

Đi lang thang trong vô số đền đài cung điện của châu Âu, thấy cách người ta đối đãi với sách thật đáng nể. Nơi đẹp nhất vẫn dành không gian cho sách.

Các trung tâm thương mại sang chảnh ở Paris, Milan, Berlin và ngót 20 thành phố ở 10 quốc gia mà mình đi qua hơn tháng nay, vị trí vàng, vị trí trái tim của thành phố luôn ưu tiên dành cho các nhà sách.

Trên các chuyến xe điện ngầm, xe buýt vẫn còn nhiều người cầm sách đọc chăm chú bên cạnh một số khác đang bấm lách tách không ngừng trên chiếc điện thoại thông minh.

Chúng ta luôn kêu gọi vì sự phát triển của một nền văn hóa đọc, nhưng… những con số thống kê lạnh lẽo làm những người yêu sách nhói đau.

Chợt nhớ những đại gia xứ mình với chiếc giường ngủ chục tỉ, những chiếc xe siêu sang hàng vài chục tỉ và vô số con số tỉ tỉ khác. Họ cũng đâu có lỗi gì. Song, ngẫm buồn cho những cuốn sách hay, in chỉ vài trăm bản nhưng cứ nằm đếm bụi thời gian trên các kệ sách già nua, lạnh giá.

Chợt nhớ anh T., một nhà văn chưa phải hội viên bất kỳ hội nhà văn nào. Những cuốn sách của anh thật lòng mà nhận xét, nghiêm túc, công phu, có nhiều khám phá mới, nhưng cứ chờ xếp hàng bên cánh cửa nhà xuất bản từ năm này đến năm nọ.

Năm trước anh tự bỏ tiền ra in 1.000 cuốn. Tám trăm cuốn ký gửi ở một công ty phát hành lớn ở Sài Gòn. Hai trăm cuốn dành cho bạn bè.

Một năm sau người đại diện công ty ấy gọi điện thoại buộc anh mang “ngôi đền thiêng” của anh về. Đúng 800 cuốn còn nguyên đai nguyên kiện. Mà sách anh viết đâu có dở gì cho cam!

Nguồn:Tuổi Trẻ

Toàn văn tuyên bố của TT Trump về Trung Quốc, Hồng Kông và WHO

U.S. President Doanld Trump speaks after the successful launch of the SpaceX Falcon 9 rocket with the manned Crew Dragon spacecraft at the Kennedy Space Center on May 30, 2020 in Cape Canaveral, Florida. Earlier in the day NASA astronauts Bob Behnken and Doug Hurley lifted off on the inaugural flight and will be the first people since the end of the Space Shuttle program in 2011 to be launched into space from the United States. (Photo by Saul Martinez/Getty Images)

Chào các bạn. Hôm nay tôi ở đây để nói về quan hệ với Trung Quốc và một số biện pháp mới để bảo vệ an ninh và sự thịnh vượng của Hoa Kỳ. Khuôn mẫu ứng xử tồi tệ của Trung Quốc vốn đã nổi tiếng. Trong nhiều thập kỷ qua, họ đã gian lận tước đoạt của nước Mỹ ở quy mô chưa từng có trước đây. Hàng trăm tỷ USD mỗi năm bị mất trong các giao dịch với Trung Quốc, đặc biệt là trong các năm của chính quyền tiền nhiệm. Trung Quốc đã cướp đoạt các nhà máy của ta, mang việc làm của ta đi, moi ruột các ngành công nghiệp của ta, ăn cắp tài sản trí tuệ của ta và vi phạm các cam kết của chính họ trong Tổ chức Thương mại Thế giới.

Để làm mọi chuyện tệ hơn, họ còn đang được coi là một quốc gia đang phát triển, được hưởng mọi thể loại lợi ích mà nước khác, trong đó có Mỹ không được. Nhưng tôi chưa bao giờ chỉ đổ lỗi cho một mình Trung Quốc về chuyện này. Họ đã có thể ăn cắp mà vẫn nhởn nhơ bởi vì những chính trị gia, và nói thẳng là các tổng thống đời trước.

Nhưng khác với những người đó, chính quyền của tôi đã đàm phán và chiến đấu cho điều đúng đắn. Nó được gọi là sự đối đãi công bằng và đối ứng. Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền trái phép trên Thái Bình Dương, đe dọa tự do hàng hải và thương mại quốc tế. Và họ còn nuốt lời hứa về việc đảm bảo nền tự trị cho Hồng Kông. Hoa Kỳ muốn một mối quan hệ cởi mở, xây dựng với Trung Quốc, nhưng để đạt được mối quan hệ này đòi hỏi chúng ta phải kiên quyết bảo vệ lợi ích quốc gia.

Chính quyền Trung Quốc đã liên tục vi phạm những cam kết với chúng ta và nhiều nước khác. Những sự thật trần trụi này không thể bị bỏ qua hoặc gạt sang một bên. Thế giới hôm nay đang phải trả giá cho hậu quả của những hành động bất lương của chính quyền Trung Quốc. Việc Trung Quốc che giấu virus Vũ Hán đã cho phép dịch bệnh lan ra toàn thế giới, châm ngòi cho một đại dịch lấy đi hơn 100.000 sinh mạng Mỹ và lây lan ra trên một triệu người trên khắp thế giới. Quan chức Trung Quốc đã phớt lờ trách nhiệm báo cáo của họ lên WHO và gây áp lực đòi WHO lừa dối thế giới khi virus mới được chính quyền Trung Quốc phát hiện.

Vô số sinh mạng đã bị cướp đi và toàn cầu ngập chìm trong khó khăn kinh tế bộn bề. Họ đã mạnh mẽ phản đối tôi đề ra lệnh cấm đi lại từ sớm đối với Trung Quốc, nhưng tôi vẫn làm, và nó đã được chứng minh là 100% đúng đắn. Trung Quốc có quyền kiểm soát hoàn toàn lên WHO, mặc dầu họ chỉ đóng góp 40 triệu USD/năm, quá bé nhỏ so với con số xấp xỉ 450 triệu USD/năm mà Mỹ đã, đang đóng góp.

Chúng tôi đã nói chi tiết về các thay đổi mà WHO phải thực hiện và trực tiếp tiếp xúc với họ, nhưng họ đã từ chối hành động. Vì họ đã không chịu tiến hành các sửa đổi cực kỳ cần thiết theo yêu cầu, từ hôm nay chúng tôi sẽ chấm dứt quan hệ với WHO và chuyển các khoản đóng góp cho các nhu cầu y tế công quốc tế cấp bách và xứng đáng hơn. Thế giới cần Trung Quốc trả lời về virus. Chúng ta phải minh bạch. Tại sao Trung Quốc phong tỏa toàn bộ người dân bị lây nhiễm từ Vũ Hán tới những nơi khác ở Trung Quốc. Họ không được tới Bắc Kinh, nhưng lại được tự do đi ra khắp thế giới, trong đó có Châu Âu và Mỹ.

Điều này đã gây ra chết chóc và hủy diệt không thể tính nổi. Câu trả lời phải có không chỉ vì chúng ta, mà còn vì cả thế giới. Đại dịch này đã làm nổi bật tầm quan trọng của việc xây dựng sự độc lập kinh tế của nước Mỹ, tái đảm bảo các chuỗi cung ứng quan trọng và bảo vệ các tiến bộ khoa học, công nghệ của người Mỹ. Trong nhiều năm, chính quyền Trung Quốc đã thực hiện gián điệp để ăn cắp vô số bí mật công nghiệp của chúng ta. Hôm nay, tôi sẽ ra một bản tuyên bố để bảo vệ tốt hơn các nghiên cứu đại học tối quan trọng của chúng ta và ngừng nhập cảnh những cá nhân cụ thể mang quốc tịch Trung Quốc, những người đã được xác định là có rủi ro an ninh tiềm tàng.

Tôi cũng đang hành động để bảo vệ sự liêm chính của hệ thống tài chính Hoa Kỳ vốn là tuyệt vời nhất trên thế giới. Tôi đang lệnh cho One Financial Markets, nhóm nghiên cứu hỗ trợ tổng thống, nghiên cứu về những hoạt động khác lạ của các công ty Trung Quốc niêm yết trên sàn tài chính Mỹ, với mục tiêu là bảo vệ các nhà đầu tư Hoa Kỳ. Các công ty đầu tư không nên bắt khách hàng của mình chịu các rủi ro tiềm tàng và quá mức khi vung tiền vào các công ty Trung Quốc vốn không chơi cùng luật với các công ty Mỹ.

Người Mỹ có quyền hưởng công bằng và minh bạch. Một số hành động mạnh mẽ nhất mà chúng tôi đang tiến hành có liên quan đến tình huống cực kỳ gây quan ngại đang diễn ra ở Hồng Kông. Tuần này, Trung Quốc đã đơn phương áp đặt kiểm soát an ninh lên Hồng Kông. Đây là sự vi phạm trắng trợn các trách nhiệm trong hiệp ước của phía Bắc Kinh với Anh Quốc, trong Tuyên bố chung 1984 và các điều khoản rõ ràng của Luật Cơ bản Hồng Kông. Vẫn còn 27 năm nữa. Động thái của chính quyền Trung Quốc đối với Hồng Kông là phần mới nhất trong một loạt các biện pháp nhằm hủy hoại vị thế đáng tự hào từ rất lâu của thành phố này. Đây là một thảm kịch cho người dân Hồng Kông, nhân dân Trung Quốc và thực sự là đối với cả người dân toàn thế giới.

Trung Quốc tuyên bố họ đang bảo vệ an ninh quốc gia, nhưng sự thật là Hồng Kông vốn đã an toàn và thịnh vượng với tư cách của một xã hội tự do. Quyết định của Bắc Kinh đã đảo ngược tất cả. Nó mở rộng tầm với của công cụ an ninh xâm phạm của nhà nước Trung Quốc tới nơi mà trước đây là pháo đài của tự do. Cuộc đột kích mới nhất của Trung Quốc, cùng với các diễn biến khác gần đây vốn đã làm giảm sút nền tự do của lãnh thổ này, khiến chúng ta thấy rõ rằng Hồng Kông không còn đủ tự trị để đảm bảo được hưởng ưu đãi đặc biệt mà chúng ta đã trao cho Hồng Kông kể từ cuộc trao trả.

Trung Quốc đã thay thế lời hứa của họ về công thức một quốc gia, hai chế độ bằng một quốc gia, một chế độ. Do đó, tôi đang ra lệnh cho chính quyền của tôi bắt đầu tiến trình chấm dứt các miễn trừ chính sách vốn đã giúp Hồng Kông được đối xử đặc biệt và khác với Trung Quốc đại lục. Tuyên bố của tôi hôm nay sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ tất cả các thỏa thuận mà chúng ta đang có với Hồng Kông, từ hiệp ước dẫn độ tới việc kiểm soát xuất khẩu lên các công nghệ kép (dùng cho cả dân sự và quân đội) và nhiều thứ nữa, với một phần ngoại lệ nhỏ. Chúng ta sẽ tái xét lại khuyến cáo đi lại của Bộ Ngoại giao với Hồng Kông để phản ánh mối nguy hiểm gia tăng của việc bị giám sát và trừng phạt bởi các công cụ an ninh nhà nước của Trung Quốc.

Chúng tôi sẽ hành động để rút lại các ưu đãi đặc biệt dành cho Hồng Kông như là một lãnh thổ hải quan và đi lại tách biệt với phần còn lại của Trung Quốc. Hoa Kỳ cũng sẽ tiến hành các bước đi cần thiết để trừng phạt các quan chức Trung Quốc và Hồng Kông trực tiếp hoặc gián tiếp liên quan làm xói mòn nền tự trị của Hồng Kông, và nếu các bạn chú ý, thì đúng là đang bóp chết, thực sự là bóp chết nền tự do của thành phố này. Hành động của chúng tôi sẽ mạnh mẽ và có ý nghĩa.

Hơn 2 thập kỷ qua, trong một ngày mưa vào đêm 1997. Các binh sĩ Anh đã hạ cờ Liên Hiệp để binh lính Trung Quốc kéo cờ Trung Quốc lên tại Hồng Kông. Khi đó, người dân Hồng Kông vừa cảm thấy một niềm tự hào về di sản Trung Hoa vừa thấy bản sắc độc nhất của Hồng Kông. Nhân dân Hồng Kông đã hy vọng rằng vào những năm tháng và thập kỷ kế tiếp, Trung Quốc sẽ ngày càng biến chuyển theo hướng giống với thành phố năng động và rực rỡ này. Cả thế giới cũng tràn đầy phấn khích về một cảm giác lạc quan rằng Hồng Kông chính là hiện thân cho tương lai của Trung Quốc, chứ không phải Hồng Kông sẽ thụt lùi thành một phiên bản quá khứ của Trung Quốc.

Trong mọi quyết sách, tôi sẽ tiếp tục bảo vệ một cách đầy tự hào những người lao động, gia đình và công dân Hoa Kỳ. Xin cảm ơn rất nhiều.

Donald J. Trump

Trọng Đức dịch / Trirhucvn