Kỳ ‘Lưỡng Hội’ khác thường ở TQ giữa đại dịch toàn cầu

“Lưỡng Hội” năm nay tại Trung Quốc đã bị trì hoãn gần 3 tháng và rút ngắn còn 7 ngày thay vì 2 tuần do dịch bệnh.

Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 1 nhandaiTQ_5_.JPG
Trung Quốc bước vào “Lưỡng Hội” thường niên, sự kiện chính trị quan trọng nhất trong năm. “Lưỡng Hội” bao gồm kỳ họp Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (gọi tắt là Nhân Đại, tức quốc hội Trung Quốc), khai mạc hôm 22/5, và kỳ họp Hội nghị Hiệp thương Chính trị Toàn quốc (gọi tắt là Chính Hiệp, tức mặt trận tổ quốc), khai mạc hôm 21/5.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 2 nhandaiTQ_6_.JPG
Vì đại dịch Covid-19, sự kiện năm nay đã bị trì hoãn gần 3 tháng và sẽ rút ngắn chỉ còn 7 ngày thay vì 2 tuần như thông thường.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 3 nhandaiTQ_10_.JPG
Việc khai mạc “Lưỡng Hội” có thể xem là cách để chính phủ Trung Quốc khoe chiến thắng đại dịch, vốn khởi phát từ thành phố Vũ Hán của nước này vào tháng 12/2019.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 4 nhandaiTQ_9_.JPG
Dù vậy, ông Tập Cận Bình đang phải đối mặt với sức ép lớn trước những lời kêu gọi về việc điều tra toàn diện ứng phó của nước này cũng như quốc tế trong đại dịch. Ngoài ra, suy thoái kinh tế cũng buộc đội ngũ lãnh đạo Trung Quốc tái cân nhắc các mục tiêu tăng trưởng.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 5 nhandaiTQ_18_.JPG
Khoảng 2.000 đại biểu trên toàn quốc tập trung về Bắc Kinh để tham dự kỳ họp quốc hội. Họ được yêu cầu đeo khẩu trang
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 6 nhandaiTQ_19_.JPG
Một đại biểu trong trang trang phục dân tộc thiểu số đeo khẩu trang khi vào Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh, địa điểm diễn ra kỳ họp.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 7 nhandaiTQ_13_.JPG
Trung Quốc cũng giảm mức tiếp cận của truyền thông đối với sự kiện. Chỉ một số lượng hạn chế phóng viên, nhà ngoại giao và quan sát viên được phép có mặt trong hội trường của Đại Lễ đường Nhân dân.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 8 nhandaiTQ_8_.JPG
Trung Quốc đã đi qua đỉnh dịch, nhưng nguy cơ làn sóng lây nhiễm thứ hai vẫn hiện diện. Một số địa phương đã tái áp đặt các biện pháp hạn chế sau khi số ca nhiễm tăng đột ngột.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 9 nhandaiTQ_12_.JPG
Nhân viên an ninh tại Đại lễ đường Nhân dân đều mang khẩu trang.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 10 nhandaiTQ_3_.JPG
Đọc báo cáo trước quốc hội, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường nói chính phủ không đặt một mục tiêu tăng trưởng GDP cụ thể trong năm nay, vì tình hình dịch bệnh mang đến những yếu tố “khó dự đoán”.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 11 nhandaiTQuoc_11_.JPG
Theo các ước tính thời gian qua, dưới tác động của đại dịch lên nền kinh tế Trung Quốc, tăng trưởng GDP năm 2020 có thể thấp hơn rất nhiều so với mức 6,1% năm 2019. Trong ảnh, thực khách ở một nhà hàng tại Bắc Kinh theo dõi phiên khai mạc kỳ họp Nhân Đại trên truyền hình.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 12 nhandaiTQ_7_.JPG
Hàng chục triệu người Trung Quốc rơi vào tình trạng thất nghiệp vì các biện pháp phong tỏa ứng phó đại dịch. Không chỉ sản xuất và nhu cầu nội địa suy giảm, các thị trường xất khẩu then chốt của Trung Quốc như Mỹ và châu Âu cũng đang chứng kiến thất nghiệp trên diện rộng và tiêu dùng giảm mạnh.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 13 nhandaiTQ_17_.JPG
Trọng tâm hiện tại của Bắc Kinh là bảo đảm số lượng việc làm đang có để ổn định xã hội, trong bối cảnh đất nước đang bước vào cuộc suy thoái kinh tế tồi tệ nhất nhiều thập kỷ.
Ky 'Luong Hoi' khac thuong o TQ giua dai dich toan cau hinh anh 14 nhandaiTQ_2_.JPG
Vấn đề Hong Kong dự kiến cũng trở thành điểm nóng trong kỳ họp quốc hội lần này, khi Trung Quốc muốn tự mình xây dựng luật an ninh cho đặc khu. Trong ảnh là Đặc khu trưởng Hong Kong Lâm Trịnh Nguyệt Nga tại Đại lễ đường Nhân dân sáng 22/5.

Đông Phong / Zing

Nguyễn Tuân đuổi học trò khỏi lớp với lý do không giống ai

Đó là chuyện Vũ Phạm Chánh bị nhà văn Nguyễn Tuân đuổi ra khỏi lớp học với lý do chẳng giống ai.

Trong bài Vài kỷ niệm về Nguyễn (sách Câu chuyện văn chương, NXB Trẻ, 2014), nhà báo Vũ Phạm Chánh viết: “Những kỷ niệm về ông (nhà văn Nguyễn Tuân) trong tôi lúc nào cũng ‘long lanh’ giống như những con chữ của ông trong những thiên tùy bút có một không hai của nền văn học nước nhà”.

Một trong những kỷ niệm lúc nào cũng “long lanh” ấy là chuyện Vũ Phạm Chánh bị nhà văn Nguyễn Tuân đuổi ra khỏi lớp học với lý do thật chẳng giống ai.

Nguyen Tuan duoi hoc tro khoi lop voi ly do khong giong ai hinh anh 1 Tuan.jpg
Nhà văn Nguyễn Tuân trong thời gian kháng chiến chống Pháp. Ảnh Trần Văn Lưu.

Vũ Phạm Chánh cho biết hồi nhỏ, ông rất yêu thích Nguyễn (những người thích đọc thời đó chỉ cần nói đến “Nguyễn” thì bao giờ cũng nghĩ ngay đó là Nguyễn Tuân).

Vào những năm học trung học, trong một ngôi trường sơ tán ở Việt Bắc, Vũ Phan Chánh được tiếp cận hàng chục tùy bút của Nguyễn Tuân trong Vang bóng một thời như Chém treo ngành, Chữ người tử tù, Cái ấm đất, Chùa Đàn… Những con chữ trong các tùy bút của Nguyễn Tuân này cứ chập chờn bám theo ông cho đến khi về Hà Nội tiếp quản.

Đầu năm 1964, Vũ Phạm Chánh có ghi tên học lớp Viết ký sự báo chí do Hội Nhà báo mở. Lớp có hơn 10 nhà báo trẻ đến từ các báo ở Hà Nội, được tổ chức vào buổi tối tại một căn gác nhỏ ở nhà số 65 đường Nguyễn Du.

Người ta mời thêm các nhà văn chuyên nghiệp như Đào Vũ, Bùi Hiển và Nguyễn Tuân đến giảng bài như những hoạt động ngoại khóa.

Theo lời kể của Vũ Phạm Chánh, Nguyễn Tuân đến lớp, gây ấn tượng ngay bằng cái vẻ ngoài hơi bạt mạng, chiếc mũi nhòm mồm, hàng ria mép cộng với đôi mắt nhỏ nheo nheo sau cặp kính lão trông thật hóm hỉnh và gần gũi.

Không ai nghĩ Nguyễn đã ngoài 50 tuổi. Các nhà báo tham dự lớp chỉ bằng nửa tuổi Nguyễn nhưng gọi là anh, lúc bằng bác rất thân tình.

Nguyễn vào lớp đặt túi tài liệu lên bàn, gập người cúi chào thật thấp rồi ngẩng lên: “Xin phép cho tôi được điểm danh”.

Ông gọi tên từng người theo thứ tự trong sổ điểm danh mà Hội Nhà báo đã lập. Ngón tay ông dò theo từng dòng nhỏ, rồi ông ngước cặp kính lên gọi: “Vũ Phạm…?”.

Vũ Phạm Chánh đứng lên dõng dạc: “Thưa tôi có mặt!”. Nguyễn hỏi: “Anh là người làng Đôn Thư?”. Vũ Phạm Chánh ngạc nhiên ngập ngừng đôi chút: “Vâng tôi quê ở Đôn Thư, Hà Đông…”.

Nguyễn hỏi: “Thế thì… anh có họ hàng gì với Thám hoa Vũ Phạm Hàm”. “Dạ, tôi là cháu nội của ông Vũ”. Nguyễn hơi mỉm cười, hàng ria mép rung nhẹ, nét mặt giãn ra, rồi như đùa như thật, ông phẩy tay nói: “Thế thì anh… về đi, không phải học nữa! Về, về!…”.

Mãi về sau này, khi có dịp cùng đi một chuyến công tác, Vũ Phạm Chánh mới tò mò hỏi lại Nguyễn Tuân chuyện năm xưa: “Sao hồi đó bác lại đuổi tôi, không cho vào học?”.

Nguyễn cười: “Thì anh là cháu nội Vũ Phạm Thám hoa, có học hay không thì anh vẫn có thể viết được, nếu anh không viết được thì có học cũng bằng thừa… Mà sau đó, anh có học không, tôi chỉ lên lớp một buổi nên không biết”.

Vũ Phạm Chánh cho Nguyễn Tuân biết hồi đó, dù có bị Nguyễn Tuân “đuổi”, ông vẫn học những giờ khác, học hết khóa và nhờ vậy ông biết thêm được những kinh nghiệm thành công của những nhà báo, nhà văn tên tuổi. Nguyễn cũng dạy ông một bài học đích đáng “Không chỉ dựa vào gien và còn phải dựa vào sự dày công học hành”.

Nguyen Tuan duoi hoc tro khoi lop voi ly do khong giong ai hinh anh 2 nha_van_nguyen_tuan.jpg
Nhà văn Nguyễn Tuân. Nguồn: Tạp chí Văn hiến Việt Nam.

Vũ Phạm Chánh còn kể ông có nhiều dịp đi cùng Nguyễn, trong đó có lần tháp tùng các nhà văn nhà báo ngược sông Đà bằng tàu thủy cuối năm 1964.

Lần ấy, Vũ Phạm Chánh hỏi Nguyễn về chữ “hoa lốp” trong bài sông Đà mà ông cho rằng nhà văn đã dùng một chữ rất lạ, rất hay, rất hình ảnh, nhưng với cánh cầu đường lục bộ, dường như đó là lời trách móc. Bởi, nó mô tả vết lốp xe in trên mặt đường 6 mới làm hồi nào.

Nguyễn Tuân cười xòa, nói: “Thế sau khi đọc bài ấy, cấp trên có kiểm điểm các anh không? Không hả, thế là hoa lốp vẫn cứ là hoa trên đường, đẹp thật đấy phải không?”.

Vũ Phạm Chánh cũng cho biết nhờ có quen biết Nguyễn Tuân mà ông biết thêm nhiều nghệ sĩ khác, trong đó có họa sĩ Lê Chính.

Một hôm, Vũ Phạm Chánh tình cờ gặp Nguyễn ở nhà Lê Chính và ông đã được nhà văn dành cho “một cái đặc ân” là nhận xét.

Nguyễn nói với Lê Chính: “Cái anh này được đấy”. Nguyễn hất hàm chỉ Vũ Phạm Chánh. “Anh có nhớ cái truyện ngắn mà anh trình bày cái tít đẹp mê hồn trên báo, truyện Đêm rằm không? Truyện cũ rích về tình yêu, nhưng cách viết của hắn thì đáng nể, chẳng có tên của anh của ả mà chi tiết tâm tình thì ngồn ngộn…”.

Thì ra “ông nhà văn lớn” Nguyễn Tuân đã đọc truyện ngắn đầu tay của Vũ Phạm Chánh đăng trên báo văn nghệ hồi năm 1962.

Minh Châu / Zing

Edward de Bono – gã ‘quái kiệt’ về tư duy

Edward de Bono được gọi là “người dạy suy nghĩ đúng cách”. Phương pháp tư duy ngoại biên (lateral thinking) của ông trở thành từ vựng mới trong từ điển Oxford.

Năm 2000, khi tư vấn cho một uỷ ban của Anh về xung đột giữa Ả Rập và Isarel, Edward de Bono cho rằng nguyên nhân xung đột có thể một phần nằm ở “tỷ lệ sắt khá thấp của người dân ở đây, vì người ta ăn bánh mì chưa lên men”.

De Bono lập luận rằng tỷ lệ sắt thấp trong cơ thể gây nên tâm trạng sự giận dữ, muốn gây gổ. Ông đề nghị vận chuyển tới đây những lọ sốt Marmite để người dân ăn kèm bánh mì, loại sốt bổ sung sắt, như một giải pháp cho vấn đề xung đột.

Thật nực cười? Bạn có thể nghĩ như vậy. Ai mà nghĩ xung đột bùng phát vì thiếu nước sốt cho bánh mì? Nhưng cũng có khả năng khác, rằng không ai trong chúng ta suy nghĩ đột phá, sáng tạo bằng Edward de Bono.

Edward de Bono - ga 'quai kiet' ve tu duy hinh anh 1 banner1_mobile.jpg
Bác sĩ tâm lý, nhà phát minh, nhà tư vấn Edward de Bono. Ảnh: Debonotraining.

Người thách thức cách tư duy của Plato, Socrates, Aristotle

Giai thoại này nói lên tính “quái kiệt”, khác người trong tư duy của Edward de Bono, người “dạy suy nghĩ đúng cách”. Ông là tác giả của hơn 70 cuốn sách về tư duy, được dịch ra 40 ngôn ngữ trên thế giới.

Bậc thầy về tư duy này giảng dạy tại Oxford, Cambridge, Harvard, đồng thời cộng tác với các tập đoàn như IBM, Siemens, Microsoft, P&G để dạy tư duy cho các quản lý đầu não tại đây.

Sinh năm 1933 ở Malta trong một gia đình có 7 thế hệ làm bác sĩ, Edward de Bono nhận bằng y khoa ở Royal University, Malta. Sau đó, ông giành học bổng, đến học tại Oxford, lấy bằng về tâm lý, sinh lý học, dược sĩ.

Cũng trong giai đoạn này, ông nhận ra rằng những kiến thức y học có thể áp dụng vào tâm trí con người.

“Tôi nhìn vào thận, hệ tuần hoàn, hệ hô hấp…” – ông nói – “rồi nhận ra những nguyên lý tương tự có thể được áp dụng với những nơron thần kinh trong não”. Cuốn The mechanism of the mind (Cơ chế của tâm trí) của ông ra đời từ đó.

Từ lần đầu tiên viết sách năm 1967, Edward de Bono đã thách thức cách suy nghĩ truyền thống. “Liên quan tư duy, chúng ta chưa làm thêm gì nhiều trong suốt 2.400 năm qua, kể từ thời bộ ba triết gia Hy Lạp cổ Plato, Socrates và Aristotle”, Edward de Bono tuyên bố.

Ông chỉ ra nhiều hạn chế của phương pháp tư duy truyền thống xuất phát từ 3 vị triết gia trên, bao gồm phân tích, đánh giá, tranh luận và phê phán.

Chẳng hạn, về phương pháp tranh luận do Socrates khởi nguồn, Edward de Bono bình luận nếu công kích để phá bỏ những cái sai, cuối cùng, ta sẽ còn lại sự thật.

“Chúng ta tin việc chỉ ra cái sai thì quan trọng hơn nhiều so với việc xây dựng những điều hữu ích”, de Bono đánh giá.

Ông cũng phê phán tư duy theo lối phân tích của Aristotle: “Aristotle gắn kết mọi thứ với nhau, tạo thành hệ thống logic đầy quyền năng dựa trên quy tắc ‘những chiếc hộp’. Đó là các định nghĩa hay cách phân loại dựa trên trải nghiệm trong quá khứ”.

“Vì thế, bất cứ khi nào gặp vấn đề, chúng ta phải đánh giá xem vấn đề đó phù hợp chiếc hộp nào. Nếu cần thiết, chúng ta phân tách tình huống thành những phần nhỏ hơn để xem nó có thể phù hợp những chiếc hộp tiêu chuẩn hay không”.

Theo ông, vẫn còn nhiều vấn đề mà con người không thể tìm ra nguyên nhân và nếu có tìm ra thì cũng không thể xoá bỏ nguyên nhân đó. Vì vậy, những vấn đề này không thể được giải quyết, dù ta có phân tích nhiều thế nào đi nữa.

“Hệ thống tư duy truyền thống đang rất thiếu năng lượng thiết kế, sáng tạo và xây dựng”, Edward de Bono phát biểu.

Edward de Bono - ga 'quai kiet' ve tu duy hinh anh 2 bo_sach_bono_3_.JPG
Một số sách của Debono phát hành ở Việt Nam.

“Cha đẻ” của những công cụ tư duy sáng tạo

Dù Edward de Bono từ chối đơn giản hoá nhiều lý thuyết tư duy của mình thành “những mô tả khoa trương” như lời trên The New York Times, nhưng sách và bài giảng của ông có thể cho ta hình dung về những điểm đặc trưng nhất trong sự nghiệp của ông.

Edward de Bono chú trọng tư duy sáng tạo. Câu trả lời cho một vấn đề, de Bono nói, có thể đến từ việc chơi đùa với các giải pháp thay thế hoặc thay đổi quan niệm. Nó có thể đòi hỏi “một bước nhảy vọt”, tiến tới mức nhận thức mới về vấn đề.

Chẳng hạn, với câu hỏi: “Làm thế nào để cân một con mèo khó chịu, không chịu ngồi yên?”. Câu trả lời đột phá là bạn hãy nắm lấy con vật, bước lên bàn cân và lấy tổng cân nặng trừ đi trọng lượng của bạn.

Bậc thầy tư duy còn nổi tiếng với phát minh về tư duy song song, hay còn gọi là 6 chiếc mũ tư duy, được giới thiệu lần đầu năm 1976. Nói nôm na, trong một cuộc họp, mọi người đội những chiếc mũ có màu sắc giống nhau, tượng trưng cho 6 hướng suy nghĩ giống nhau: Thông tin, cảm xúc, rủi ro, lợi ích, sự sáng tạo và cuối cùng là sự kiểm soát quá trình tư duy.

Edward de Bono - ga 'quai kiet' ve tu duy hinh anh 3 Mu_tu_duy.jpg
De Bono là “cha đẻ” phương pháp “6 chiếc mũ tư duy”.

Cùng một thời điểm, mọi người “tư duy song song” về một hướng thay vì tranh luận đối kháng lẫn nhau. Phương pháp được áp dụng tại nhiều tập đoàn lớn, được cho là giảm đến 30% thời lượng cuộc họp.

Những cuốn sách của Edward de Bono đưa người đọc khám phá những ngõ ngách của tư duy, trao cho họ công cụ suy nghĩ mới lạ, đột phá. Đọc sách của ông, ta nhận ra cách mình suy nghĩ… nghèo nàn thế nào.

Ví dụ, bạn thường sử dụng những cách suy luận nào khi giải quyết vấn đề? Đâu là những quá trình cơ bản nhất của tư duy?

Trong Tự luyện cách tư duy (Teach yourself to think), Edward de Bono đưa ra bức tranh tổng quát, gồm: Khái quát hoá, cụ thể hoá, phóng chiếu (tưởng tượng), định hướng sự chú ý (tập trung một số khía cạnh của tình huống), chuyển dịch (liên kết, tạo nên những phương án thay thế…).

Không chỉ dừng lại ở khía cạnh giải quyết vấn đề của tư duy, Edward de Bono bắc cầu nối giữa quá trình tư duy đến những tình huống xã giao hàng ngày, chứng minh một người có khả năng suy nghĩ rành mạch, sáng tạo có thể trở nên duyên dáng và cuốn hút.

Làm người thú vị (How to be more interesting) và Để có một tâm hồn đẹp (How to have a beautiful mind) là hai ấn phẩm xoay quanh khía cạnh này.

Sự nghiệp của Edward de Bono còn nhắc ta về sức nặng của việc rèn luyện khả năng tư duy. “Con người không biết rằng tư duy là một kỹ năng cần được dạy và phát triển”, ông nói.

Ông cũng cảnh báo: “Người ta bảo rằng chúng ta đã có quá nhiều thông tin, vì thế chúng ta không phải nghĩ nữa. Thật nguy hiểm khi trao cho học sinh máy vi tính, chúng bắt đầu tin rằng ta không cần phải tư duy, tất cả những gì cần là search Google và bạn sẽ tìm thấy câu trả lời”.

AI và big data đang mang tới khả năng xử lý vô tiền khoáng hậu, theo Edward de Bono, nhưng khả năng xử lý ấy trong tương lai vẫn sẽ không thể nào bù đắp cho vai trò của tư duy, như cách ông nhận định ngắn gọn: “Tư duy là kỹ năng cơ bản nhất của con người”.

Nguyên Thảo / Sách hay / Zing

Câu chuyện thành công của Vingroup được báo chí quốc tế quan tâm

Gần đây, truyền thông quốc tế đồng loạt đăng tải các bài viết đánh giá cao câu chuyện thành công của Vingroup và sự ứng phó linh hoạt trước dịch bệnh của tập đoàn này.

Tạp chí Forbes Italia và trang mạng xã hội Bangkokbanksme (Thái Lan) đã đăng tải câu chuyện thành công của tỷ phú Phạm Nhật Vượng, cũng như việc Vingroup sản xuất máy thở và phát triển công nghệ nhận diện gương mặt khi đeo khẩu trang.

Sức hút từ tên tuổi ông Phạm Nhật Vượng

Tờ Forbes Italia nhận định, câu chuyện về ông Phạm Nhật Vượng đã khiến họ phải thay đổi cách nhìn nhận cũ về Việt Nam. Trước khi tạo được tiếng vang với những sáng kiến chống dịch và hoạt động thiện nguyện, ông Vượng đã theo học và tốt nghiệp đại học vào thời điểm Liên Xô cũ tan rã. Sự sụp đổ này gây ra nhiều hệ lụy nhưng cũng đem lại cơ hội cho người có khả năng mang tầm nhìn xa.

Ông Vượng đã vay mượn của gia đình và bạn bè khoảng 10.000 USD để mở một nhà hàng Việt Nam tại Ukraine, nơi mà chính bản thân ông cũng tham gia phục vụ cho khách. Sau đó, ông Vượng bắt đầu sản xuất mì ăn liền bằng cách nhập dây chuyền từ ​​Việt Nam.

Cau chuyen thanh cong cua Vingroup duoc bao chi quoc te quan tam hinh anh 1 Anh_2.jpg
Theo Forbes, vốn hóa thị trường của Vingroup đạt trên 14 tỷ USD.

“Trực giác kinh doanh nhạy bén của ông Vượng không chỉ được chứng minh qua sự thành công của việc kinh doanh mì gói, mà còn ở quyết định bán doanh nghiệp cho một tập đoàn lớn”, Forbes Italia nhận xét. Trở về Việt Nam, Ông Vượng đầu tư bất động sản, xây dựng khu nghỉ dưỡng cao cấp ở Nha Trang và thủ đô Hà Nội. Mọi lựa chọn của vị tỷ phú đều thể hiện sự đúng đắn khi Vingroup chính thức ra đời vào năm 2012.

Hiện nay, Vingroup là tập đoàn lớn tại Đông Nam Á với nhiều lĩnh vực kinh doanh như công nghiệp, công nghệ, xây dựng và phát triển các khu đô thị, trung tâm mua sắm, khách sạn và khu nghỉ dưỡng – công viên giải trí, hệ thống bệnh viện, các cơ sở giáo dục, trung tâm hội nghị…

Theo Forbes, vốn hóa thị trường của Vingroup đạt trên 14 tỷ USD, trong khi tài sản của vị tỷ phú này ước tính trên 6 tỷ USD. Ông Vượng cũng là tỷ phú đô la đầu tiên của Việt Nam và nằm trong top 300 người giàu nhất thế giới, theo xếp hạng của Forbes.

Những sáng kiến chống dịch linh hoạt

“Trong dịch bệnh, Việt Nam chỉ có khoảng 300 người nhiễm bệnh. Đây là tỷ lệ rất thấp đối với quốc gia có dân số lên tới 97 triệu người. Cho đến thời điểm này, Việt Nam chưa có bất kỳ bệnh nhân nào tử vong do Covid-19”, Bangkokbanksme nhận định.

Cau chuyen thanh cong cua Vingroup duoc bao chi quoc te quan tam hinh anh 2 Anh_1.jpg
VinFast cùng VinSmart sản xuất máy thở phục vụ cuộc chiến chống Covid-19.

Sự linh hoạt luôn có giá trị trong thời điểm khó khăn. Đó là ưu điểm của các doanh nghiệp có năng lực, trong đó có Vingroup. Tập đoàn này đã sử dụng nền tảng công nghiệp của VinFast và VinSmart để sản xuất máy thở phục vụ cuộc chiến phòng chống dịch. Để đảm bảo theo đúng yêu cầu quy chuẩn kỹ thuật, Vingroup còn ký kết với hãng Medtronics (Mỹ) mua bản quyền sản xuất máy thở thương mại.

Ngoài ra, VinAI Research – Viện nghiên cứu Trí tuệ nhân tạo của Vingroup là đơn vị đã nghiên cứu và phát triển thành công công nghệ nhận dạng khuôn mặt ngay cả khi đeo khẩu trang.

Hiện tại, VinAI Research đang phối hợp với VinSmart để triển khai công nghệ nhận diện trên điện thoại Vsmart. Không chỉ triển khai trên các sản phẩm thương mại, VinAI Research cung cấp miễn phí công nghệ nhận diện khả dụng khi dùng khẩu trang cho cộng đồng, nhằm góp phần phòng chống dịch Covid-19.

Thái Trà / Zing

Thế giới chào tạm biệt kỷ nguyên toàn cầu hóa

Trật tự thế giới sau đại dịch sẽ rất khác, khi mà nhiều chính phủ rút lui khỏi hội nhập kinh tế toàn cầu.

Toàn cầu hóa, đã định hình trật tự kinh tế thế giới trong vài thập kỷ gần đây, đã gặp rắc rối từ trước khi xảy ra đại dịch. Với sự xuất hiện của dịch viêm phổi Vũ Hán (COVID-19), sự rút lui khỏi hội nhập kinh tế toàn cầu đã trở thành một nhu cầu mạnh mẽ, bắt đầu một trật tự thế giới mới mà được kỳ vọng là sẽ phát triển trong nhiều thập kỷ.

Tổng thống Donald Trump nói rằng những bài học rút ra từ đại dịch đã chứng minh cho chính sách “America First” (Nước Mỹ trên hết) của ông.

Trong khi ông bị chỉ trích vì lập trường bảo hộ của mình, điều đã gây ra sự thay đổi cơ bản trong trật tự thương mại thế giới trong vài năm qua, đại dịch đã chứng minh rằng ông đã đúng và những người theo chủ nghĩa toàn cầu đã sai, Tổng thống nói.

Ông nói với Fox Business vào ngày 14/5 rằng: “Theo nhiều cách, chúng ta đã học được rất nhiều, và chúng ta sẽ mang sản xuất trở lại – điều mà chúng ta chưa bao giờ có thể làm được nếu không có lần đại dịch này. Rất nhiều người đang nói rằng ‘Trump đã đúng’. Tôi đã nói về điều này trong một thời gian dài”.

Ông nói rằng “các chuỗi cung ứng ngớ ngẩn” có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và cũng lưu ý rằng “một mảnh nhỏ của thế giới trở nên tồi tệ, và rồi toàn bộ mọi thứ sẽ rối tung lên”.

Tổng thống Trump tin tưởng rằng kỷ nguyên của “những người theo chủ nghĩa toàn cầu” – những người muốn “làm thế giới giàu có” bằng chi phí của người Mỹ – đang đi tới hồi kết.

“Tôi thậm chí còn chẳng biết những người này từ đâu ra. Nhưng những ngày đó đã qua rồi. Trải qua 2 tháng vừa rồi, nó đã được chứng minh là đúng đắn”.

Với đại dịch, quan điểm của công chúng đã thay đổi chống lại toàn cầu hóa. Người dân tại Hoa Kỳ đã rất bối rối khi phát hiện ra rằng sức khỏe của họ phụ thuộc vào Trung Quốc, nhà cung cấp thống trị đối với thiết bị bảo hộ và các loại thuốc quan trọng.

Quá phụ thuộc vào một quốc gia duy nhất đối với các loại thuốc và thiết bị cứu mạng trong đại dịch đã làm bộc lộ rõ điểm yếu của chuỗi cung ứng toàn cầu. Nó cũng làm dấy lên câu hỏi về sự nguyên chất và tính an toàn của hàng ngàn loại thuốc đang được sản xuất tại Trung Quốc.

Một khảo sát của Trung tâm Nghiên cứu Pew trong tháng 3 cho thấy khoảng hai phần ba người Mỹ hiện có một cái nhìn không thiện cảm về Trung Quốc. Và trong những tuần gần đây, ngày càng nhiều quốc gia đã lên tiếng kêu gọi Bắc Kinh cần phải chịu trách nhiệm về phản ứng ban đầu của chính quyền này đối với sự bùng phát dịch bệnh.

Thế giới sau đại dịch

Trật tự sau đại dịch sẽ rất khác, khi mà nhiều chính phủ trên khắp thế giới cùng từ bỏ toàn cầu hóa và nói về việc tách rời khỏi Trung Quốc.

Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi xuất hiện trên truyền hình nhà nước vào hôm 12/5 đã thông báo về gói kích thích mới của mình, với một tham vọng sẽ tạo ra “một Ấn Độ tự lực”. Kế hoạch này được kỳ vọng là sẽ thúc đẩy sáng kiến “Made in India” và khả năng sản xuất của đất nước.

Tháng trước, thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã thông báo rằng chính phủ của ông đang dành hơn 2 tỷ USD để giúp đỡ các doanh nghiệp Nhật Bản di chuyển sản xuất ra khỏi Trung Quốc.

Thủ tướng Pháp Emmanuel Macron nói với Financial Times vào 16/4 rằng đại dịch “sẽ thay đổi bản chất của toàn cầu hóa mà chúng ta đã chung sống trong 40 năm qua”. Ông cũng nói thêm rằng “rõ ràng là loại toàn cầu hóa này đã đi đến cuối chu kỳ của nó, nó đã làm suy yếu nền dân chủ”.

Kế hoạch phục hồi kinh tế được Liên minh Châu Âu phác thảo đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xây dựng “sự tự chủ chiến lược” trong các chuỗi cung ứng thiết yếu và giảm bớt sự phụ thuộc vào các nước thứ ba.

“Chúng ta đã tiêu diệt toàn cầu hóa một cách rất hiệu quả”, Michael O’Sullivan, tác giả của cuốn sách “The Levelling: What’s Next After Globalization” (tạm dịch: San bằng: Điều gì tiếp sau toàn cầu hóa) nói với The Epoch Times.

Ông cho biết, thông thường, trong khủng hoảng kiểu này, các quốc gia có khuynh hướng tạo ra một nhóm điều phối quốc tế “để cứu vớt thế giới”.

Tuy nhiên, thay vào đó, hiện nay các cường quốc lại đang tranh chấp với nhau, tranh giành các nguồn cung cấp y tế và đua nhau cấm xuất khẩu máy thở, khẩu trang và các thiết bị bảo vệ cá nhân khác, ông nói.

Trong thế giới hậu đại dịch, toàn bộ ý tưởng về một thế giới đa cực sẽ trở nên tập trung hơn, ông cũng cho biết.

O’Sullivan, trong cuốn sách của mình, mô tả trật tự thế giới mới trong kỷ nguyên hậu toàn cầu hóa, trong đó 3 người chơi chính sẽ thống trị địa chính trị: châu Á (trung tâm là Trung Quốc), châu Mỹ và châu Âu.

Giảm sự phụ thuộc của Mỹ vào Trung Quốc

Tương tự như cách các quốc gia khác nhau phản ứng với sự gián đoạn chuỗi cung ứng, chính quyền Trump đã tăng cường nỗ lực để làm cho Hoa Kỳ trở nên “độc lập, tự chủ và kiên cường hơn”.

Vào ngày 14/5, Tổng thống Trump đã ký một sắc lệnh hành pháp trao cho Tập đoàn Tài chính Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ các quyền hạn mới để hỗ trợ các nhà sản xuất tại Mỹ.

Cơ quan đầu tư nước ngoài này thường đầu tư vào các dự án phát triển kinh tế ở các nước khác. Với sắc lệnh mới này, nó cũng sẽ giúp các ngành công nghiệp chính sản xuất các hàng hóa và dịch vụ quan trọng ở Hoa Kỳ.

Vào ngày 18/5, chính quyền Trump đã ký một hợp đồng trị giá 354 triệu USD với Phlow Corp., một công ty có trụ sở tại Virginia, để sản xuất các loại thuốc và thành phần thuốc quan trọng để sử dụng trong cuộc chiến chống lại virus Corona Vũ Hán.

Phlow sẽ làm việc với một nhóm các đối tác công nghiệp tư nhân để sản xuất tại các cơ sở ở Hoa Kỳ, bao gồm một cơ sở mới sẽ được xây dựng ở Virginia.

Tổng thống Trump trước đó đã dự đoán rằng Hoa Kỳ có thể tự túc về thuốc “trong vòng hai năm”.

Nhà Trắng cũng đang lên kế hoạch đưa ra một sắc lệnh mà sẽ yêu cầu các cơ quan liên bang mua các sản phẩm y tế do Mỹ sản xuất. Sắc lệnh này được kỳ vọng sẽ giúp tạo ra một thị trường cho các nhà sản xuất đầu tư và sản xuất tại Hoa Kỳ.

Có một sự thúc đẩy mạnh mẽ của lưỡng đảng đối với việc đưa ra các luật nhằm giảm sự phụ thuộc của Hoa Kỳ vào các sản phẩm của Trung Quốc, chiếm gần 18% lượng hàng hóa nhập khẩu của Hoa Kỳ vào năm 2019.

Virus đã làm các chuỗi cung ứng bị sốc, buộc các hội đồng công ty phải suy nghĩ lại về những rủi ro liên quan đến mô hình kinh doanh của họ.

Như là một chiến thắng rõ ràng trong những nỗ lực của chính quyền Trump nhằm mang sản xuất về Mỹ, Công ty bán dẫn Đài Loan, nhà sản xuất chip hợp đồng lớn nhất thế giới, vào ngày 14/5 đã công bố kế hoạch xây dựng một nhà máy sản xuất ở Arizona.

Công ty cho biết họ sẽ đầu tư khoảng 12 tỷ USD cho nhà máy, dự kiến ​​khai trương vào năm 2024. Công ty dự định sẽ thuê khoảng 1.600 nhân viên trong khi gián tiếp tạo ra hàng ngàn việc làm khác.

Các công ty sẽ phải đối mặt với áp lực từ các cổ đông, cơ quan quản lý và chính phủ để làm cho chuỗi cung ứng trở nên địa phương hơn và kiên cường hơn để ngăn chặn các cú sốc trong tương lai. Tuy nhiên, việc di chuyển các chuỗi cung ứng có thể mất nhiều thời gian hơn dự đoán, theo ông Jim Reid, chiến lược gia của Deutsche Bank.

“Việc tháo gỡ các chuỗi giá trị toàn cầu sẽ củng cố vị thế của người lao động trong các nền kinh tế phương Tây”, ông viết trong một báo cáo. “Nếu công nhân phương Tây là nạn nhân chính của toàn cầu hóa, thì họ sẽ được hưởng lợi từ việc phản toàn cầu hóa. Nhưng phải mất tới hàng thập kỷ, chứ không chỉ là một vài năm để có thể thấy được kết quả”.

Thanh Hương / Theo The Epoch Times