Ngôi nhà có thác nước giữa đồi thông

VĨNH PHÚC

Không chỉ kết nối các bậc địa hình, thác nước trong nhà tạo nên điểm nhấn chính và góp phần giải nhiệt cho công trình.

Biệt thự trên mảnh đất 1.000 m2 ở Tam Đảo là tổ ấm của một đôi vợ chồng cùng hai con nhỏ, thường xuyên đón ông bà đến thăm. Họ mong muốn một không gian “mở”, nhiều kết nối với thiên nhiên và giữa các thành viên.

Bên cạnh đó, vì công trình nhìn xuống đồi cỏ và hố cát, xung quanh lại có rừng thông, gia chủ không muốn tác động nhiều đến cảnh quan để tận hưởng thiên nhiên và khí hậu.

Nhằm đáp ứng các yêu cầu trên, các kiến trúc sư đưa ra cấu trúc băng ngang gồm khối nhà một tầng và khối nhà hai tầng đặt vuông góc, đan vào nhau.

Bố cục các khối nhà giúp toàn bộ công trình đều thông thoáng, không bị nắng gắt vào buổi chiều mà vẫn đón được bình minh buổi sớm. Các bậc địa hình khác nhau đem tới nhiều góc nhìn sinh động.

Hệ cửa kính lớn dài 6 m có thể mở hết cỡ, nhờ đó mọi không gian đều “mở” và ngập nắng, gió.

Điểm nhấn chính của công trình là thác nước lớn đổ từ mái khối nhà một tầng xuống bể bơi kích thước 4 x 12 m.

Không chỉ tạo cảnh quan, thác nước còn kết nối các bậc địa hình và góp phần làm mát căn nhà. Nó đòi hỏi hệ thống tuần hoàn với bể bơi, bơm áp lực cao và được điều chỉnh hoạt động tùy theo ý muốn chủ nhà.

Bên cạnh bể bơi có sàn gỗ đặt ghế nằm và lối đi dẫn lên khu vực bàn ăn ngoài trời ở mái khối nhà tầng một.

Phòng khách thông với phòng bếp, nằm dọc theo bể bơi. Nội thất đơn giản với màu xám, trắng, nâu gỗ tạo vẻ hiện đại và thoáng đãng. Sàn màu bê tông kéo dài từ trong nhà ra sân làm mờ ranh giới giữa bên trong và bên ngoài.

Khu vực sinh hoạt chung có diện tích lớn, kết hợp với khoảng thông tầng tạo thành “trái tim” của ngôi nhà, kết nối mọi không gian xung quanh.

Bốn phòng ngủ nằm ở hai tầng nhà đều được tận hưởng khung cảnh thiên nhiên.

Vào chiều tối, màu sáng của các băng ngang kết hợp với màu gỗ của nột thất và ánh đèn vàng tạo nên chiều sâu về không gian.

Có phần đế và bậc lên biệt thự làm từ đá tự nhiên, căn nhà nổi bật mà vẫn hòa hợp với tông màu đậm của khu rừng.

Bài: Minh Trang

Ảnh: Triệu Chiến / Thiết kế: IDEE architects

Bán đi con mèo, cậu bé có được cả gia tài, trở thành Thị trưởng và bài học cho mỗi người

Bán đi con mèo, cậu bé có được cả gia tài, trở thành Thị trưởng và bài học cho mỗi người

(Ảnh minh họa)

Dù trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào, bạn cũng đừng từ bỏ, đừng tuyệt vọng, nhất định có ngày may mắn sẽ mỉm cười với bạn.

Vào thế kỷ 14 có một cậu bé nghèo tên là Dick Whittington. Cậu bé không có cha, cũng chẳng có mẹ, lang thang nơi đầu đường xó chợ, tìm được thứ gì thì ăn thứ ấy, cuộc sống mồ côi vô cùng khó khăn, cơ cực, với những nỗi niềm khó ai có thể chia sẻ.

Một ngày kia, cậu bé nghe được rằng, ở thành phố London hoa lệ là nơi sở hữu sự phồn vinh, thịnh vượng và cơ hội làm giàu mà không đâu có được. Thậm chí, người ta còn lát vỉa hè với những viên gạch bằng vàng.

Chính vì thế, Dick đã quyết định phải tới London để tìm vận may.

London là một thành phố to lớn, bận rộn, có đủ cả người giàu lẫn kẻ nghèo. Thế nhưng, Dick chẳng thể tìm ra bất kỳ con phố nào có gạch lát bằng vàng như người ta vẫn nói. Mệt, lạnh và đói, cậu bé nằm co ro trên bậc thềm của một ngôi nhà lớn.

Đây chính là nhà của ông Fitzwarren, một thương nhân giàu có, đồng thời cũng là một người rất tốt bụng và hào hiệp. Khi mở cửa bước ra ngoài, ông Fitzwarren đã nhìn thấy Dick đang ngủ ngon lành. Nét mặt trẻ thơ, hồn nhiên và vô tư trong giấc ngủ khiến ông thấy xót xa. Không những cho cậu bé vào nhà ăn uống, Fitzwarren còn đồng ý thuê cậu làm việc vặt trong nhà.

Dick được sắp xếp cho ở tại một trong các nhà kho ở tầng hầm của họ. Với Dick, đây là một đặc ân mà cậu nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Từ một kẻ không cha, không mẹ, cậu còn chẳng nhớ mình đã lớn lên như thế nào, hay bữa ăn no gần nhất là từ khi nào, nay không những có một mái nhà che mưa che nắng, còn không phải lo bị nhịn đói nữa, Dick chẳng còn mong gì hơn.

Duy nhất chỉ có một điều khiến cậu phiền lòng, đó là lũ chuột ở nhà kho. Chúng cứ chạy đuổi nhau và kêu chít chít suốt đêm, khiến Dick đã lên giường rồi mà không tài nào ngủ được. Song vì nghĩ ân nhân của mình đã có quá nhiều việc phải lo lắng rồi, nên cậu không nói gì với ông Fitzwarren, mà âm thầm tự nghĩ cách giải quyết.

Bán đi con mèo, cậu bé có được cả gia tài, trở thành Thị trưởng và bài học cho mỗi người - Ảnh 1.

Dick và con mèo – 1 thứ sau này giúp cậu đổi vận. (Ảnh minh họa)

Một hôm, Dick đã kiếm được 1 đồng xu từ việc đánh giày cho một quý ông ngoài phố, và với số tiền này, cậu đã may mắn mua được 1 con mèo nhỏ. Cậu mang con mèo về căn hầm cùng sống với mình, và từ đó, cuộc sống của cậu trở nên dễ dàng hơn. Lũ chuột con nào con nấy đều tìm cách chạy mất tăm, trả lại giấc ngủ yên bình cho cậu bé.

Một hôm, ông Fitzwarren gọi tất cả người làm trong nhà lại và tuyên bố rằng, 1 trong số các con tàu của ông chuẩn bị lên đường ra khơi để đổi lấy hàng hóa mang về. Ông Fitzwarren muốn biết xem có ai muốn đem vật gì đó của họ cho lên chuyến tàu để bán không, biết đâu gặp may có thể bán được với giá cao hoặc đổi lại thứ gì đó giá trị hơn.

Khi nghe ông chủ nói thế, đám người làm ai nấy đều suy nghĩ xem nên bán đi thứ gì. Dick thì chẳng có gì ngoài con mèo, và cậu cũng rất buồn khi phải xa nó. Song sau khi suy nghĩ, cậu đành tặc lưỡi thử vận may một lần xem sao.

Sau đó, Dick tiếp tục làm chân sai vặt cho ông Fitzwarren, người luôn đối xử tốt với cậu. Những người làm trong nhà cũng vậy, ngoại trừ ông đầu bếp. Người này luôn tìm cách gây khó dễ cho Dick. Không muốn ông Fitzwarren rơi vào tình thế khó xử, Dick quyết định rời khỏi đây.

Khi chuẩn bị lên đường, Dick bỗng nghe thấy tiếng chuông nhà thờ Bow Bells. Rồi một giọng nói ở đâu đó vang lên câu nói được lặp lại 3 lần: “Hãy quay về đi, Whittington, Thị trưởng của thành phố London”, khiến Dick vô cùng ngạc nhiên. Nhưng cậu đã làm đúng như vậy và quay về nhà ông chủ.

Khi trở về, Dick phát hiện ra rằng con tàu của ông Fitzwarren đã quay trở về. Con mèo của cậu được bán cho Đức vua xứ Barbary và được trả một số tiền lớn, vì cung điện của nhà vua có rất nhiều chuột. Nhờ số tiền này, Dick đã trở nên rất giàu có.

Được ông Fitzwarren chỉ bảo bí quyết kinh doanh, Dick đã dùng số tiền kiếm được để đầu tư, và từng bước gây dựng sự nghiệp của mình một cách vững chắc. Cậu cũng được ông Fitzwarren tin tưởng và kết hôn với con gái Alice của ông.

Khi đã có trong tay mọi thứ, Dick Whittington chuyển sang làm chính trị. Nhờ tài năng và đạo đức của mình, Dick Whittington đã trở thành Thị trưởng của thành phố London, đảm nhận chức vụ tới tận 3 nhiệm kỳ.

Lời bình: Đây là một giai thoại nổi tiếng về Thị trưởng thành phố London, Richard Whittington, người giữ chức vụ này tới 3 lần, đó là vào các năm 1397 – 1399, 1406 – 1407 và 1419 – 1420.

Bán đi con mèo, cậu bé có được cả gia tài, trở thành Thị trưởng và bài học cho mỗi người - Ảnh 2.

Bức vẽ nổi tiếng của Thị trưởng thành phố London Richard Whittington và con mèo. (Nguồn: Wikipedia)

Trong suốt những năm giữ chức Thị trưởng này, Richard Whittington đã cho xây dựng vô số những công trình quan trọng mang lại sự thay đổi đáng kể và tích cực cho thành phố, ví dụ như hệ thống cống ngầm thoát nước, hay bệnh viện cho các bà mẹ đơn thân.

Thị trưởng Richard Whittington là một nhân vật có thật, còn giai thoại về thời thơ ấu khốn khó của ông thì không ai dám chắc có phần trăm nào được hư cấu lên hay không.

Nhưng nhiều thế kỷ đã qua đi, nó vẫn là một trong những câu chuyện truyền cảm hứng nhiều nhất, vì nó giống như một làn gió mát, mang lại sinh khí và niềm hy vọng cho những người đang gặp khó khăn, đang sa cơ lỡ bước, truyền đi 1 thông điệp tích cực, đó là nếu bạn không từ bỏ, không đầu hàng trước khó khăn và biết nắm bắt cơ hội, giữ tinh thần lạc quan, nhất định cuối cùng, bạn sẽ thành công và có được hạnh phúc mà mình mong muốn.

Theo ICTVietnam

Ôn lại một số đặc điểm trong lịch sử tị nạn Việt Nam từ 1975

Trích bài viết dài của giáo sư Lê Xuân Khoa

…..Tháng Tư 1975, sau khi chiến thắng Việt Nam Cộng Hòa và kết thúc cuộc nội chiến 20 năm, cộng sản miền Bắc đã mau chóng giải tán Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam và Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam, đổi tên nước là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và áp đặt chế độ độc tài toàn trị trên cả hai miền đất nước. Chính sách bóc lột và trả thù tàn ác của cộng sản đối với nhân dân miền Nam là nguyên nhân chính đã khiến trên hai triệu dân phải bỏ hết tài sản và sự nghiệp để chạy ra nước ngoài cũng trong 20 năm liên tiếp với khoảng 300,000 người thiệt mạng trên đường mạo hiểm tìm kiếm tự do.

Người chết ở biển'' : Hồi ức mong manh về thuyền nhân Việt Nam

Theo các con số của Liên Hiệp Quốc, cho tới khi quốc tế chính thức chấm dứt chương trình tị nạn Việt Nam năm 1995, tổng số người ra đi lên tới 2,164,000 người, liệt kê theo từng loại như dưới đây:

Đợt 1 (cuối tháng Tư 1975): 140,000
Đợt 2 (1975-1979): 327,000
Đợt 3 (1980-1989): 450,000
Đợt 4 (1990-1995): 63,000
Số người gốc Hoa bị đẩy về Trung Quốc: 260,000
Chương trình ODP (1979-1995): 624,000
Số người chết hay mất tích trên đường tị nạn: 300,000

Trong tổng số 2,164,000 kể trên, ngoài 140,000 người được chính phủ Mỹ di tản trong đợt đầu và 624,000 đi theo diện ODP, có khoảng 840,000 người đã vượt thoát bằng đường biển hay đường bộ trong ba đợt sau tới các trại tạm trú ở Hong Kong và một số quốc gia Đông Nam Á. Trong số này, 750,000 được nhận định cư tại Mỹ và các nước khác. Như vậy, số người không được công nhận là tị nạn và bị kẹt lại ở các nước tạm dung (first asylum countries) là 90,000, nhưng trên thực tế năm 1995 chỉ còn lại khoảng 40,000. Điều đó cho thấy là trong sáu năm từ Hội nghị quốc tế Geneva lần thứ 2 về tị nạn Đông Dương (1989) đến năm Liên Hiệp Quốc chính thức chấm dứt các chương trình tị nạn (1995), đã có khoảng 50,000 người hồi hương do tình nguyện hay bị cưỡng bách. Số 40,000 còn lại phải tiếp tục trở về nước, hầu hết bị cưỡng bách hay không chống đối (non-objectors), trước khi trại tị nạn cuối cùng được đóng cửa năm 1997.

So với các nhóm tị nạn và di dân tới Mỹ và các nước khác trong thế kỷ 20, lịch sử người Việt gốc tị nạn (1) có ít nhất năm đặc điểm:
(1) Việt Nam có số dân tị nạn bỏ nước ra đi đông nhất và phải trải qua những tình trạng bi thảm nhất thế giới trong thế kỷ 20 với số người bỏ mình trên đường tìm tự do lên tới khoảng 300,000 người.
(2) Các chính sách và chương trình định cư tị nạn Việt Nam ở Mỹ phức tạp nhất gồm nhiều tên gọi khác nhau: Bốc Trẻ Mồ côi (baby lift), Trẻ em lai (Amerasians), Trẻ em Không Người đi kèm (unaccompanied minors), Ra đi Trật tự (ODP) gồm các diện: đoàn tụ gia đình, tù cải tạo (H.O và ROVR), nhân viên chính phủ Mỹ (U11), và nhân viên các hãng tư cùa Mỹ (V11).
(3) Chính nghĩa của người tị nạn, chỉ ít năm sau khi định cư ở nước ngoài, đã được chính các lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN nhìn nhận và kêu gọi “khúc ruột xa ngàn dặm” trở về hợp tác thay vì lên án và nguyền rủa như trong những năm đầu.
(4) Người tị nạn có tiếng nói và vai trò ảnh hưởng tới các chính sách chấp nhận và định cư tị nạn, tham gia các hoạt động cứu vớt và bảo vệ thuyền nhân, và cuối cùng đã thật sự giúp cho Hoa Kỳ và quốc tế giải quyết vấn đề tị nạn được công bằng và nhân đạo.
(5) Khi trở thành công dân của quốc gia định cư, người cựu tị nạn lại có vai trò quan trọng trong các quan hệ giữa quê hương mới và quê hương gốc, trên cả hai bình diện chính quyền và dân sự.

Qua hàng trăm cuốn sách về tị nạn Việt Nam, hầu hết các tác giả Việt Nam và ngoại quốc đã trình bày rất đầy đủ về những sai lầm và tội ác của cộng sản và những cuộc vượt thoát gian nan bi thảm của người tị nạn. Mặt khác, lịch sử tị nạn cũng cho thấy khả năng hội nhập mau chóng của người Việt Nam vào xã hội dòng chính và họ đã tạo được nhiều thành tích đáng kể trên các lãnh vực kinh tế, khoa học, nghệ thuật và ngay cả chính trị. Tuy nhiên, dường như chưa có tác giả nào làm nổi bật chính nghĩa tị nạn như được nêu ra trong điểm số 3 trên đây, là đặc diểm then chốt giúp cho người tị nạn chuyển bại thành thắng, khôi phục những giá trị của tự do, dân chủ trước sự suy đồi của chủ nghĩa cộng sản. Cho đến nay, chính nghĩa ấy mới chỉ được hàm ngụ gián tiếp trong những lời tố cáo những hành động chiếm đoạt và trả thù tàn nhẫn của cộng sản đối với nhân dân miền Nam để giải thích nguyên nhân tị nạn. Điểm số 4 cho thấy ảnh hưởng tích cực của công dân Mỹ gốc tị nạn đối với các nhà làm chính sách trong những cuộc vận động cứu trợ và định cư tị nạn. Đáng tiếc là giữa những tổ chức cộng đồng có những vụ công kích nhau chỉ vì nghi ngờ hay ngộ nhận về cách làm việc khác nhau nhưng cùng chung mục đích, tệ hại nhất là những trường hợp tung tin thất thiệt hay trình bày sự kiện sai lạc chỉ cốt đạt được lợi ích cá nhân. Điểm số 5 liên quan đến tình hình chính trị phức tạp ở Việt Nam về cả hai mặt đối nội và đối ngoại từ sau 1995 đến nay, có ảnh hưởng tới quan hệ giữa người Việt Nam ở nước ngoai với chính quyền và nhân dân trong nước. Lý do vì từ sau 1995, cộng đồng người Việt hải ngoại không chỉ có thêm người tị nạn chính trị, do tự ý hay bị trục xuất, mà còn có số đông là di dân trong đó có không ít thân nhân xa gần của đảng viên cộng sản cao cấp hòa nhập vào cộng đồng cựu tị nạn nhưng cũng đang làm biến đổi các quan hệ giữa trong và ngoài nước.

Trong phạm vi của một bài viết nhân dịp kỷ niệm lần thứ 45 ngày 30/4/1975, tôi không thể viết về tất cả 5 đặc điểm trong lịch sử tị nạn Việt Nam. Do đó, tôi sẽ chỉ ôn lại đặc điểm số 3 (chính nghĩa của tị nạn) và số 4 (tiếng nói và vai trò của người tị nạn) vì đây là hai điểm quan trọng chưa được chú ý đúng mức hay còn thiếu những thông tin cần được ghi nhận như những sự kiện lịch sử. Chính nghĩa tị nạn đã tạo cơ hội cho người tị nạn đóng góp đáng kể cho các chương trình cứu giúp, bảo vệ và định cư tị nạn, vận động thành công cho sự ra đời các đạo luật ủng hộ tị nạn, và đặc biệt là tham gia đắc lực vào các nỗ lực quốc tế giải quyết những cuộc khủng hoảng về thuyền nhân tị nạn kéo dài 20 năm ở Hong Kong và các nước ĐNÁ. Ngày nay, những công dân nước ngoài gốc Việt lại có vai trò đáng kể trong sự phát triển quan hệ hợp tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, đặc biệt trước mối hiểm họa chung là Trung Cộng. Đây cũng là những quan tâm lớn đối với tất cả những di dân và công dân ngoại quốc gốc tị nạn Việt Nam.

Tiếng pháo mừng chiến thắng ở Tổng hành dinh sáng 30/4/1975

Ở Tổng hành dinh Quân đội Nhân dân Việt Nam, những tràng pháo nổ ran chào mừng chiến thắng.
Diễn biến của ngày 30/4 lịch sử lần lượt được tái hiện sinh động trong cuốn hồi ký Những năm tháng quyết định của Đại tướng Hoàng Văn Thái (NXB QĐND, 2001).

Sách đề cập từ cuộc họp của Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương đầu giờ sáng, cho đến diễn biến lúc 10h, khi Trưởng phòng 70 thuộc Cục Tình báo Nguyễn Thanh chạy vào thông báo Đài Phát thanh Nhật Bản (NHK) loan tin quân giải phóng có xe tăng dẫn đầu đang tiến vào Sài Gòn.

Kiểm tra giọng nói của Dương Văn Minh
Cũng theo bản tin nhanh của Đài Phát thanh NHK, cùng tin xe tăng của Quân Giải phóng đang tiến vào Sài Gòn là tin tướng Dương Văn Minh lên tiếng đề nghị ngừng bắn để thương lượng”.

Phó Tổng tham mưu trưởng Cao Văn Khánh gửi ngay bức điện cho chiến trường, lệnh cho các cánh quân tiếp tục đẩy nhanh nhịp độ tiến công.

10h50, Cục Tình báo báo cáo Tổng hành dinh: “Quân ta đã vào dinh Tổng thống ngụy”.

Tieng phao mung chien thang o Tong hanh dinh sang 30/4/1975 hinh anh 1 Tuonggiap.jpg
Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng các tướng lĩnh và sĩ quan tại Tổng hành dinh sau khi hay tin giải phóng Sài Gòn trưa 30/4/1975. Ảnh tư liệu.
Cục phó Cục 2 tất tưởi đi như chạy, báo cáo Phó Tổng tham mưu trưởng Cao Văn Khánh và Vương Thừa Vũ: “Ta đã giải phóng Sài Gòn, Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng”. Ông vừa nói vừa giơ cao chiếc băng ghi âm mà Cục Tình báo vừa ghi âm.

Các thành viên trong Bộ Chính trị, Quân ủy Trung ương vui mừng, có người không cầm được nước mắt.

Tướng Cao Văn Khánh yêu cầu: “Anh Văn (Đại tướng Võ Nguyên Giáp) chỉ thị phải đem băng ghi âm giọng nói của Dương Văn Minh hôm nay đối chiếu giọng khi Dương Văn Minh tuyên bố nhậm chức hồi 17h ngày 28/4/1975 xem có giống nhau không”.

Tướng Hoàng Văn Thái viết tiếp về diễn biến hân hoan đón nhận tin chiến thắng: “Hành lang phòng họp của Quân uỷ bỗng trở nên chật hẹp hẳn lại. Không biết từ lúc nào, các anh trong Bộ Chính trị và chúng tôi đã từ phòng họp ra cả hành lang”.

“Anh Khánh, một số cán bộ các cục và Văn phòng, trực ban tác chiến, tổ cơ yếu thường trực, mấy chiến sĩ công vụ, vệ binh, tất cả chỉ trong chốc lát bỗng nhiên hình thành một cuộc mít tinh. Già, trẻ, thường phục, quân phục, cấp trên, cấp dưới, mọi người đều hân hoan, xúc động. Các anh trong Bộ Chính trị cười nói rất vui”, trích hồi ký Những năm tháng quyết định.

Đồng chí trực ban tác chiến được phép thông báo tin chiến thắng đến các tổng cục, các cục. Trước đó, ít nhiều cán bộ, chiến sĩ trong cơ quan Bộ Tổng tư lệnh đã biết. Vậy mà khi tiếng loa chính thức báo tin vừa dứt, nơi nơi vang lên tiếng vỗ tay reo hò.

Đâu đó có tiếng pháo nổ vang. Một không khí phấn khởi, náo nhiệt bao trùm cơ quan Tổng hành dinh.

Tin chiến thắng cũng được thông báo cho Đài Phát thanh Tiếng nói Việt Nam và cơ quan thông tin Hà Nội.

Một đồng chí cán bộ vừa đi từ Bờ Hồ qua ngã tư Cửa Nam về, kể lại: Tiếng loa trên các đường phố vang lên báo “tin đặc biệt”.

Dòng người, dòng xe đạp đang chuyển động trên các ngả đường bỗng chậm hẳn lại. Người người lắng nghe và cuối cùng, tiếng reo hò vang lên.

Một sự kiện bao năm chờ đợi, nay đã đến. Từ các nhà, các dãy phố, người ta đổ ra đường. Quanh Bờ Hồ, dưới các loa phóng thanh, người chật ních. Ai cũng muốn nghe tiếng phát thanh viên đọc đi, đọc lại tin chiến thắng mới nhận được. Nét mặt mọi người hân hoan, rạng rỡ.

Tieng phao mung chien thang o Tong hanh dinh sang 30/4/1975 hinh anh 2 Caovankhanh.jpg

Cuốn sách Tướng Cao Văn Khánh – Hồi ức lịch, sử do chính con gái ông biên soạn.Quân đội không nổ pháo ăn mừng trước
Cuốn sách Tướng Cao Văn Khánh – Hồi ức lịch sử, do con gái trung tướng – PGS.TS Cao Bảo Vân – biên soạn (NXB Tri thức, 2017), đã kể về phút giây hân hoan đón chào thắng lợi tại cơ quan Tổng hành dinh Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Chiều 30/4/1975, tại Nhà Con Rồng, hơn chục bánh pháo đã được nối vào nhau treo sẵn trên cây cột. Sĩ quan văn phòng và chiến sĩ đã sẵn sàng châm lửa thì Phó Tổng tham mưu trưởng Cao Văn Khánh đi họp về.

Gặp anh em, ông nói: “Anh Văn nhắc đài quan sát (đặt trên đỉnh Cột Cờ) khi nào thấy Bộ Ngoại giao nổ pháo thì Bộ Quốc phòng mới được châm lửa đốt. Bộ Quốc phòng không được châm lửa trước”.

Thế là, khi tiếng pháo bên Bộ Ngoại giao nổ ran, pháo bên Bộ Quốc phòng mới nổ tiếp theo. Sau này, Đại tướng mỉm cười giải thích cho anh em: “Vì mình là Quân đội Nhân dân, không nên làm việc gì để người ta hiểu nhầm là mình tự nêu công trước…”.

Từ sáng sớm 30/4/1975, Hà Nội xôn xao rằng có thể hôm nay “sẽ có tin Sài Gòn”. Đến 10h, tin chính thức bung ra. Cờ giải phóng bay trên Dinh Độc lập, chiến tranh đã kết thúc. Vỡ òa sung sướng như phát điên, biển người từ khắp công sở, trường học đổ ra đường hò reo.

Tác giả Cao Bảo Vân viết về vị tướng, cha của mình ở nhà trưa hôm đó: “Ba về, có vẻ rất mệt, chỉ nói đúng một câu: ‘Bây giờ thì để cho người khác đánh giặc’, rồi thiếp ngay trên ghế xích đu. Trong giấc ngủ trưa 30/4/1975 đó, có lẽ, ông vẫn mơ về hòa bình. Vì khó có thể tin rằng cuộc chiến 30 năm của đời mình vừa kết thúc”.

Chiều đó, phu nhân tướng Khánh mới đi làm về. Ông ôm lấy bà, nói: “Thôi từ nay anh em không còn phải xa nhau nữa”. Mắt ông ngấn nước trên khuôn mặt phờ phạc sau những đêm thức trắng ở Tổng hành dinh.

Chiều 1/5/1975, Đại tướng Võ Nguyên Giáp tranh thủ thăm Cục Tác chiến, hỏi thăm tướng Hoàng Văn Thái, vì bận không đến được; ôm hôn tướng Cao Văn Khánh, các cán bộ tham mưu.

Ngày 1/5 cũng chính là sinh nhật của tướng Cao Văn Khánh. Ít ra, ông cũng có một sinh nhật trọn vẹn với món quà xứng đáng nhất.

Lê Tiên Long / Sách hay / Zing

‘Dự án Manhattan’ bí mật của các tỷ phú Mỹ nhằm chống dịch

Tom Cahill làm việc từ một căn hộ nhỏ ở Boston. Anh không phải người nổi tiếng, chỉ có một bộ vest, nhưng có đủ mối quan hệ cao cấp nhất để tác động đến cuộc chiến chống dịch.
Là một nhà nghiên cứu trước khi trở thành nhà đầu tư mạo hiểm, Cahill, 33 tuổi, dẫn dắt một nhóm các nhà khoa học, lấy tên là “Các nhà khoa học Ngăn chặn Covid-19”.

Những người này đến từ nhiều chuyên môn như miễn dịch, thần kinh, sinh học, dịch tễ học, thậm chí là hạt nhân, họ ví công việc của họ như Dự án Manhattan của thời hiện đại – ý nói về dự án phát triển bom nguyên tử trong Thế chiến II, theo Wall Street Journal.

Nhà sinh học Michael Rosbash, người đạt giải Nobel năm 2017, cho biết: “Chắc chắn tôi có trình độ thấp nhất ở đây”.

‘Du an Manhattan’ bi mat cua cac ty phu My nham chong dich hinh anh 1 social_WSJ.jpg

Tom Cahill, Chủ tịch quỹ đầu tư Newpath Partners ở Boston. Ảnh: Wall Street Journal.

Dự án Manhattan thời hiện đại
Công việc của nhóm này, trước đây chưa được báo chí nhắc đến, đã biến họ trở thành người đứng giữa các công ty dược phẩm và những người ra quyết định trong chính quyền Trump. Nhóm cũng giúp các quan chức chính quyền sàng lọc nhiều nghiên cứu về virus corona, loại ra những nghiên cứu nhiều lỗ hổng.

Trong số các đóng góp quan trọng của nhóm, có một báo cáo 17 trang gồm những phương pháp mới lạ chống virus, trong đó có ý tưởng chữa bệnh bằng một số loại thuốc có tác dụng mạnh, vốn dùng cho Ebola.

Báo cáo được chuyển đến các quan chức trong nội các và Phó tổng thống Mike Pence, người đứng đầu tổ công tác chống dịch. Giám đốc Viện Y tế Quốc gia Francis Collins từng nói ông đồng ý với hầu hết phương pháp mà báo cáo đề ra.

Cơ quan Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) và Bộ Các vấn đề Cựu chiến binh đã triển khai một số đề xuất của nhóm, như cắt giảm các thủ tục hay quy trình chấp thuận.

Tài sản lớn nhất của tiến sĩ Cahill là mối quan hệ có được qua quỹ đầu tư của mình, bao gồm liên hệ với các tỷ phú như Peter Thiel, Jim Palotta và Michael Milken, những người bảo đảm uy tín cho anh trong mắt các quan chức chính quyền.

Nhờ vậy mà trong tháng qua, tiến sĩ Cahill đã thường xuyên cố vấn cho các giám đốc cơ quan trong chính quyền có liên quan tới dịch bệnh, cũng như Nick Ayers, cố vấn thân cận của Phó tổng thống Mike Pence.

Theo Wall Street Journal, không ai trong nhóm đặt mục tiêu kiếm tiền, thay vào đó muốn mở rộng quan hệ và tận dụng vốn khoa học của mình để góp phần chống dịch.

‘Du an Manhattan’ bi mat cua cac ty phu My nham chong dich hinh anh 2 merlin_171979266_a2e697ff_7bb7_4912_8023_03e3adb3fd13_jumbo_NYT.jpg
Một nhân viên lau khử trùng thang máy ở New York. Ảnh: New York Times.

Nghiên cứu sinh thành nhà đầu tư
Chỉ hai năm trước, Cahill còn đang theo học bằng tiến sĩ tại Đại học Duke, làm nghiên cứu về bệnh di truyền hiếm gặp, tưởng rằng đó sẽ là công việc tương lai của anh.

Nhưng một người bạn lại giới thiệu anh vào một công ty đầu tư, Raptor Group. Anh thích ngay công việc đầu tư, đặc biệt mảng sinh học và các ngành liên quan. Anh cho rằng mình có thể đóng góp lớn hơn bằng việc tìm ra các nhà khoa học có triển vọng và giúp họ giải quyết các vướng mắc – cả về khoa học lẫn tài chính – thay vì tự mình làm nghiên cứu.

Sau thời gian làm ở Raptor, anh lập quỹ của riêng mình, Newpath Partners, với 125 triệu USD từ một nhóm nhỏ các nhà đầu tư giàu có, bao gồm Peter Thiel, một ông lớn tại Thung lũng Sillicon và Steve Pagliuca, chủ của đội bóng rổ Boston Celtics và đồng chủ tịch của quỹ đầu tư Bain Capital. Họ đều thấy hứng thú với cách nói thẳng thắn và quyết tâm giải quyết vấn đề của Cahill.

Đến đầu tháng 3, vừa hứng thú nhưng cũng vừa bực bội vì tiến độ nghiên cứu virus corona, và sau khi các nhà đầu tư gửi cho anh nhiều câu hỏi, anh tổ chức một buổi họp trực tuyến để chia sẻ các ý tưởng khác biệt. Anh dự tính chỉ 20 người tham dự.

Nhưng khi tiến sĩ Cahill cố vào cuộc họp trực tuyến, chính anh bị từ chối vì đã đủ người. Ngay lúc đó, nhiều người khác gọi riêng cho anh để xin mã vào cuộc họp. Hóa ra, những nhà đầu tư tên tuổi của anh đã nói nhỏ với nhau về cuộc gọi, và kết quả là hàng trăm người đang chờ để vào nghe, hầu hết là người anh chưa từng gặp.

Khi vào được cuộc gọi, Cahill trao đổi về những hướng chữa trị mà anh và các đồng nghiệp đã sàng lọc và coi là triển vọng. Sau một giờ, anh dập máy và thấy hòm thư của mình đầy ý tưởng và đề nghị giúp đỡ, bao gồm cả cố vấn của Phó tổng thống Mike Pence.

‘Du an Manhattan’ bi mat cua cac ty phu My nham chong dich hinh anh 3 00ambula8_jumbo_NYT.jpg

Các nhân viên y tế rời một tòa nhà ở New York nơi có một ca tử vong. Ảnh: New York Times.

Tận dụng các mối quan hệ cao cấp
Công việc quan trọng nhất của Cahill và nhóm nhà khoa học là mổ xẻ hàng trăm tài liệu khoa học về Covid-19 từ khắp thế giới, lọc ra các ý tưởng hứa hẹn, bỏ đi những cái mập mờ. Họ sàng lọc 20 nghiên cứu mỗi ngày, gấp 10 lần so với công việc bình thường của mỗi người.

Nhóm không ủng hộ việc dùng xét nghiệm kháng thể để giúp mọi người quay lại làm việc, cho rằng người có kháng thể có thể vẫn lây cho người khác, và nếu cứ nhấn mạnh xét nghiệm kháng thể, có thể khiến một số người tự nhiễm bệnh để rồi được quay lại làm việc.

Một số đề xuất của nhóm muốn tận dụng quy mô khổng lồ của chính phủ liên bang Mỹ. Chẳng hạn, chính phủ có thể đảm bảo mua cả các thuốc chưa được chứng minh là hiệu quả, nhằm khuyến khích các nhà sản xuất, và để họ không lo lỗ vốn. Một đề xuất khác muốn giảm thời gian xét duyệt dược phẩm mới từ 9 tháng-1 năm xuống 1 tuần.

Qua các mối quan hệ, Cahill được giới thiệu đến Thomas Hicks Jr., một doanh nhân ở thành phố Dallas, Texas và đồng chủ tịch của Hội đồng Quốc gia đảng Cộng hòa, người thường đi săn chim cùng con trai Donald Trump Jr. của tổng thống Mỹ.

Câu đầu tiên nói với nhóm nhà khoa học, ông Hicks nói ngay: “Tôi không phải nhà khoa học. Nói cho tôi dễ hiểu, rồi nói tôi biết thủ tục nào cần vượt qua”.

Một loại thuốc được nhóm đặt kỳ vọng đang được công ty dược Regeneron sản xuất, nhưng để đạt số lượng lớn, công ty này phải chuyển sản xuất sang Ireland – sự thay đổi sẽ cần nhiều tháng để FDA phê duyệt.

Nhưng nhờ các quan hệ, nhóm đã xin được sự chấp thuận của FDA để Regeneron có thể chuyển sản xuất sang thủ đô Dublin của Ireland ngay lập tức.

Nhóm cũng trao đổi với hệ thống bệnh viện dành cho cựu binh, thuyết phục được các bệnh viện cho phép các cựu binh nhiễm Covid-19 tham gia vào các nghiên cứu. Nghiên cứu của họ cũng được bệnh viện đẩy nhanh hơn.

Lo liệu được để hầu hết đề xuất, ý tưởng khoa học của họ được thử nghiệm, nhóm tiếp tục tập trung vào “hậu Covid-19”. Các ý tưởng bao gồm xét nghiệm nước bọt, và sắp xếp lịch xét nghiệm ở cuối ngày để có kết quả vào sáng hôm sau. Họ cũng đề xuất một ứng dụng toàn quốc yêu cầu người dân phải xác nhận là không có các triệu chứng.

Trọng Huấn / Zing