Ngắm bướm to nhất Việt Nam

Loài bướm to nhất Việt Nam đồng thời cũng là loài bướm đêm to nhất thế giới, có tên trong Sách đỏ Việt Nam bởi sự quý hiếm của mình.

Trong số ba loài bướm có tên trong sách đỏ Việt Nam, loài bướm đêm Atlas là loài bướm nổi bật nhất bởi kích thước khổng lồ và màu sắc sặc sỡ của mình. Đây cũng là loài bướm to nhất Việt Nam đồng thời là loài bướm đêm lớn nhất trên thế giới.

Bướm đêm Atlas, còn có tên gọi là bướm khế, vì hay đẻ trứng và phát triển trên cây khế, hoặc bướm bà, bướm đuôi dài, bướm phượng có tên khoa học là Attacus atlas, là loài bướm đêm thuộc họ Ngài hoàng đế.

Loài bướm này gây ấn tượng mạnh bởi kích thước và màu sắc nổi bật.

Bướm khế thực sự là một con bướm khổng lồ, Với tổng diện tích bề mặt cánh lên tới khoảng 400 cm2, sải cánh từ 25–30cm,

Ở họ bướm này, con cái nặng hơn, lớn hơn con đực.

Theo các công trình nghiên cứu, bướm khế được tìm thấy ở rừng nhiệt đới và cận nhiệt đới của Đông Nam Á và phổ biến ở quần đảo Mã Lai.

Tại Việt Nam, bướm khế được phát hiện tại các tỉnh Sóc Trăng, Bình Dương, Bình Thuận, Hải Dương, Bình Định, Quảng Nam, Nghệ An và một số địa phương khác.

Tuy vậy, loài bướm khổng lồ này ngày càng hiếm gặp do môi trường thay đổi, do bị thu hẹp môi trường sống bởi con người lạm dụng thuốc trừ sâu cũng như sự săn lùng của các nhà sưu tầm.

Hiện, trong sách đỏ Việt Nam, bướm khế được phân loại ở mức R (Rare) – hiếm gặp trong tự nhiên.

Trứng bướm khế.

Sâu bướm khế.

Theo KIẾN THỨC / TỔNG HỢP

“Đại dịch cô đơn”: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi

"Đại dịch cô đơn": Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi

Chúng ta tự nhốt mình trong chiếc lồng KẾT NỐI đầy đủ với WiFi, Internet, Smartphone nhưng lại NGẮT KẾT NỐI với những con người bằng xương, bằng thịt.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 1.

Một thế kỷ trước, phần lớn nhân loại không phải sống trong sự cô đơn. Trước thế kỷ 20, chỉ có 1% dân số thế giới sống cô đơn một mình. Vậy mà giờ đây, nhiều người tự khóa mình trong thế giới của riêng họ.

Chúng ta tự nhốt mình trong chiếc lồng KẾT NỐI đầy đủ với WiFi, Internet, Smartphone nhưng lại NGẮT KẾT NỐI với con người bằng xương, bằng thịt.

Vì đâu cuộc sống hiện đại khiến con người xa cách nhau đến vậy?

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 2.

Sáng sớm ngày 27/12/1878, con tinh tinh cái tại Vườn Bách thú Philadelphia (Mỹ) chết vì biến chứng do cảm lạnh. Điều khiến những nhân viên sở thú không ngờ là cái chết của nó đã tác động rất sâu sắc đến con tinh tinh đực. Cả hai được đưa đến Vườn Bách thú Philadelphia khi còn rất nhỏ. Trải qua 4 năm sống cùng nhau trong lồng sắt tại vườn bách thú đầu tiên của Mỹ này, những tình cảm tưởng chừng chỉ xuất hiện ở người được thể hiện mạnh mẽ ở tinh tinh đực sau cái chết của con tinh tinh cái.

“Trong một thời gian dài, tinh tinh đực không ngừng lay gọi bạn mình dậy. Khi nỗ lực không được đền đáp, nó bắt đầu có những hành động điên cuồng, ngoài tầm kiểm soát. Nó la hét, bứt tóc, rồi lao đầu vào thanh sắt của chuồng thú, gục đầu xuống nền gỗ cứng lạnh buốt và… khóc. Những thanh âm đau đớn rên rỉ trong họng “ah-ah-ah-ah-ah” tựa hồ như trái tim nó đang vỡ vụn thành từng mảnh… Khi xác con cái được mang đi, con tinh tinh đực luôn ngủ trên xà ngang của chuồng thú. Nó sống trở lại bản năng vốn có của nó. Nó sợ hãi và cảm nhận những nguy hiểm vô hình khi thấy cảm giác cô đơn dấy lên trong lòng mạnh mẽ từng ngày qua ngày…”

Chưa từng có trường hợp nào như vậy được ghi nhận, người quản lý vườn bách thú Brown nhận xét khi viết trong báo cáo “Grief in the Chimpanzee” của mình.

Cô đơn là cảm giác đau buồn và xa cách. Con người chúng ta thuộc bộ linh trưởng. Từ khi sinh ra, chúng ta đã khát khao vòng tay yêu thương và sự gần gũi. Và rồi nếu có một ngày thiếu vắng đi cảm giác yêu thương ấy, chúng ta sẽ héo hon tựa mầm cây không có dòng nước.

Rồi, dần dần theo thời gian, điều tưởng như chân lý ấy đã đổi thay…

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 3.

Thế kỷ 21.

Hơn một phần tư người Mỹ đang sống một mình. Nếu so sánh với các vùng khác của xứ sở cờ hoa này, tỷ lệ người sống một mình ở các thành phố hiện đại lớn hơn rất nhiều.

Năm 2017, Anh nhận báo cáo cho thấy khoảng 9 triệu người dân nước này luôn cảm thấy cô đơn. Trong khi đó, khoảng 200.000 người cao tuổi ở Anh đã không có một cuộc trò chuyện với bạn bè hoặc người thân trong hơn một tháng.

Cũng năm 2017, Vivek H. Murthy – Bác sĩ phẫu thuật, nguyên Tổng Y sĩ Mỹ (SGU) – đã tuyên bố một đại dịch mang tên “Đại dịch cô đơn”.

Năm 2018, sau báo cáo năm 2017, nguyên Thủ tướng Vương quốc Anh Theresa May đã chỉ định một bộ chuyên về vấn đề cô đơn. Người đương nhiệm là Bộ trưởng Tracey Crouch, bà sẽ giám sát những nỗ lực của chính phủ để giải quyết “vấn đề thực tế đáng buồn của cuộc sống hiện đại”.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 4.

“Cô đơn có thể hủy hoại một người. Nó được chứng minh là có tác hại cho sức khỏe nhiều hơn so với việc hút 15 điếu thuốc mỗi ngày.” – Mark Robinson, Giám đốc tổ chức phi lợi nhuận Age UK Barnet (Anh), nói.

Smithsonian Magazine dẫn lời nhận định của giới khoa học cho thấy, cô đơn không chỉ là một cảm giác của một người, nó còn có tác động tiêu cực đến sức khỏe, tinh thần và cảm xúc của người đó. Sự cô đơn kéo dài có thể dẫn đến các bệnh có hại cho sức khỏe như cao huyết áp, bệnh tim, viêm mãn tính và thậm chí mất trí nhớ. Nó tấn công tất cả mọi người bất kể tuổi tác, giới tính hay tình huống trong cuộc sống.

Để chẩn đoán tình trạng này, các bác sĩ tại Đại học California, Los Angeles (Mỹ) đã đưa ra Thang đo Cô đơn, với các mức độ:

Tôi không thấy hạnh phúc khi làm nhiều thứ một mình.

Tôi không có ai để nói chuyện.

Tôi không thể chịu đựng được một mình.

Tôi có cảm giác không ai thực sự hiểu tôi.

Tôi không còn gần gũi với bất cứ ai.

Tôi không có ai để bầu bạn, làm tri kỷ

Tôi cảm thấy bị cô lập với những người khác.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 5.

Các nhà thần kinh học xác định sự cô đơn là một trạng thái của sự cảnh giác cao độ quá mức (Hypervigilance) – đây chính là trạng thái của tinh tinh đực sau khi mất bạn đời. Trạng thái này có nguồn gốc cách đây 52 triệu năm trước, trong giai đoạn giữa tổ tiên linh trưởng của loài người với giai đoạn săn bắn hái lượm trong quá khứ.

Phần lớn các nghiên cứu trong lĩnh vực này do Nhà thần kinh học xã hội John Cacioppo – Giám đốc Trung tâm Khoa học thần kinh Nhận thức và Xã hội tại Đại học Chicago (Mỹ) thực hiện.

Dành 21 năm nghiên cứu về lĩnh vực này, John Cacioppo được mệnh danh là “Tiến sĩ Cô đơn”. Trả lời phỏng vấn trên The Guardian (Anh) năm 2016 (2 năm trước khi ông qua đời), John Cacioppo nói: Cô đơn giống như một tảng băng trôi, nó lớn hơn và có tác động sâu sắc hơn những gì ta có thể thấy. Cảm giác cô đơn kéo dài (kinh niên) làm tăng 20% tỷ lệ tử vong sớm ở một người, một tác động tương tự béo phì, dù béo phì có thể không khiến cho một người đau khổ như cô đơn.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 6.

Trong cuốn sách “Together: The Healing Power of Human Connection in a Sometimes Lonely World” (2020) của nguyên Tổng Y sĩ Mỹ Vivek H. Murthy (tạm dịch: Kết nối: Sức mạnh hàn gắn con người trong một thế giới cô đơn), tác giả giải thích lý thuyết tiến hóa về sự cô đơn mà Nhà thần kinh học xã hội Mỹ John Cacioppo có công tìm ra nguồn gốc của cô đơn như sau:

Tập tính của linh trưởng là sống theo bầy đàn. Nếu bị tách khỏi đàn, linh trưởng lập tức cảm nhận sự nguy hiểm mơ hồ. Điều này đặc biệt đúng với con người. Khi một người đột nhiên ở một mình hoặc ở với người lạ, trạng thái cảnh giác cao độ quá mức (Hypervigilance) sẽ xuất hiện, giống như cơ thể rung lên hồi chuông báo động cho trường hợp khẩn cấp.

Càng qua nhiều thiên niên kỷ, Hypervigilance dần được đưa vào hệ thần kinh của chúng ta để phù hợp với nỗi lo lắng liên quan đến sự cô đơn mà một người cảm nhận. Khi đó, chúng ta sẽ thở gấp, tim đập nhanh, huyết áp tăng và khó ngủ. Bản năng khiến chúng ta có những hành động phòng thủ, thậm chí ngoài tầm kiểm soát. Điều này vô hình chung khiến họ xa lánh hoặc xua đuổi ngay cả với những người đang muốn ở bên để giúp đỡ mà không biết rằng, đó là lúc CON NGƯỜI CẦN CON NGƯỜI NHẤT.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 7.

Dù sao đi nữa, con người vẫn cần con người nhất. Ảnh minh họa: Internet

‘Tảng băng trôi’ của nỗi cô đơn là gì? Vivek H. Murthy lập luận, cô đơn nằm sau hàng loạt vấn đề gồm: Lo lắng, lãnh đạm, bạo lực, sang chấn tâm lý, phạm tội, tự tử, trầm cảm.

Cảm giác cô đơn đôi khi còn giống với cảm giác “vô gia cư”. Vô gia cư ở đây không bàn đến chuyện có hay không có một ngôi nhà hiện hữu, bởi, bạn hãy nhớ lại mà xem: Nhà có thể là ở bất cứ đâu, quan trọng là khi đó ta đang ở bên cạnh ai.

Bạn có thể cảm thấy như đang ở nhà khi tụ tập với bạn bè thân thiết, hay thấy thoải mái như ở nhà với đồng nghiệp khi ở nơi làm việc yêu thích, hay ở bất cứ nơi đâu trên thế giới khi cùng người yêu đi du lịch.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 8.

“Nhà” ở đây là cảm giác của sự sum vầy, tròn vẹn. Còn cô đơn, chính là cảm giác không có nơi đâu là nhà, dù cho bạn có đang ở trong chính ngôi nhà của mình. Đó là cảm giác “vô gia cư” đau khổ nhất của một người khi nhận thấy mình đơn độc thực sự trên thế gian.

“Tôi đã gặp những người cô đơn, họ cảm thấy “vô gia cư” ngay tại chính ngôi nhà của mình. Có lẽ, thứ họ thiếu là một mái ấm, hội đủ tình yêu, sự quan tâm và cần nhau giữa những con người trong ngôi nhà đó.” – Vivek H. Murthy viết trong cuốn sách của ông.

Đây là một bản cáo trạng cho cuộc sống hiện đại của con người chúng ta.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 9.

Trong cuốn sách “A Biography of Loneliness: The History of an Emotion” (tạm dịch: Tiểu sử nỗi cô đơn: Lịch sử của cảm xúc) của mình, nhà sử học Anh Fay Bound Alberti định nghĩa: “Cô đơn là một cảm giác, nhận thức về sự ghẻ lạnh hoặc tách biệt xã hội khỏi những người có ý nghĩa khác”.

Fay Bound Alberti phản đối ý tưởng cho rằng cô đơn là vấn đề xuyên thời đại. Bà lập luận, tình trạng này thực sự không tồn tại trước thế kỷ 19, ít nhất là không ở dạng mãn tính.

Cách đây rất lâu, những người góa phụ, người nghèo khổ, bệnh tật đầy mình… có thể họ không cô đơn bởi họ có thể còn có người khác ở bên. Cô đơn thực sự là khi tồn tại mà không được sống cùng những người thân quen khác. Tất nhiên, bậc quân vương có thể thấy cô đơn nhưng đó là vị trí của một người đứng trên cao tất thảy. Nhưng đối với những thường dân khác, trong cuộc sống hàng ngày của họ phải có ‘mạng lưới’ các mối quan hệ thể hiện sự ràng buộc, yêu thương, tương trợ lẫn nhau.

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 10.

Từ “cô đơn” rất hiếm khi xuất hiện bằng tiếng Anh trước năm 1800. Robinson Crusoe chỉ có một mình, nhưng không bao giờ thấy cô đơn.

Còn cô đơn thời hiện đại dần phát triển cùng với chủ nghĩa cá nhân và quyền riêng tư gia tăng.

Trước thế kỷ 20, chỉ có 1% dân số thế giới sống một mình. Con số đó bắt đầu tăng lên vào khoảng năm 1910 do quá trình đô thị hóa, tỷ lệ sinh giảm và quá trình thay thế gia đình truyền thống, nhiều thế hệ bằng gia đình hạt nhân.

Trong suốt nửa thế kỷ qua, con người bắt đầu “trỗi dậy” mong muốn sống một mình. Từ năm 2012, lần đầu tiên trong lịch sử loài người, số lượng lớn người dân ở mọi lứa tuổi, ở mọi nơi đã bắt đầu quen và ổn định với cuộc sống một mình.

Bắt đầu từ những năm 1990, tỷ lệ hộ gia đình độc thân tăng với tốc độ cao hơn nhiều, do tỷ lệ ly hôn cao, tỷ lệ sinh vẫn giảm và tuổi thọ kéo dài hơn tất cả. (Sau khi gia đình hạt nhân trỗi dậy, người già bắt đầu sống một mình, phụ nữ sống ly hôn với chồng).

Đại dịch cô đơn: Đây là cách chúng ta tự giam cầm mình trong chiếc lồng thời đại WiFi - Ảnh 11.

Đây không phải là một hiện tượng đặc biệt của Mỹ. Sống một mình phổ biến hơn ở nhiều nơi khác trên thế giới, bao gồm Scandinavia, Nhật Bản, Đức, Pháp, Anh, Úc và Canada, và nó đang gia tăng ở Trung Quốc, Ấn Độ và Brazil trong những năm gần đây.

Và rồi, sự giam cầm dần lan rộng khắp toàn cầu như “Đại dịch cô đơn” mà nguyên Tổng Y sĩ Mỹ Vivek H. Murthy đã nói.

Quay trở lại với câu chuyện về tinh tinh đực. Nếu như phải sống cô độc một mình, bạn có bứt tóc không? Có lao vào song sắt rồi đau đớn gục đầu xuống nền nhà buốt lạnh không? Có mất kiểm soát và khóc than hay không?

Câu trả lời, để bạn tự ngẫm, nhé!

Bài viết sử dụng nguồn: The New Yorker, Smithsonian Magazine, The Guardian

Theo Trithuctre

Phát hiện mới lý giải vì sao Covid-19 lây lan rất nhanh

Một trong những nguyên nhân khiến virus SARS-CoV-2 lây lan nhanh chóng nằm ở vị trí chúng bám vào cơ thể người.

Mặc dù SARS-CoV-2 có nhiều điểm tương đồng với virus gây đại dịch SARS, tốc độ và khả năng lây lan của nó lớn hơn rất nhiều. Tính đến sáng 10/4, thế giới đã có hơn 1,6 triệu ca nhiễm virus và hơn 95.000 người chết.

Theo một nghiên cứu được đăng tải trên tạp chí Nature, nguyên nhân khiến virus lây lan nhanh là nó có thể nhân lên dễ dàng ở đường hô hấp trên, thay vì chỉ ở tế bào phổi.

Phat hien moi ly giai vi sao Covid-19 lay lan rat nhanh hinh anh 1 xet_nghiem_1.jpg
Người đàn ông Trung Quốc được lấy mẫu để xét nghiệm Covid-19. Ảnh: AFP.

Phát hiện mới về khả năng lây lan

Nghiên cứu do các nhà khoa học tại Anh, Đức hợp tác, thực hiện trên 9 bệnh nhân đã nhiễm Covid-19. Tất cả đều có biểu hiện nhẹ và ở độ tuổi từ thanh niên tới trung niên. Họ được lấy mẫu dịch ở mũi, họng và mẫu đờm, theo dõi chặt chẽ cũng như xét nghiệm liên tục trong quá trình điều trị có thể kéo dài tới 28 ngày.

Theo nhóm nghiên cứu, tất cả 9 người bệnh đều cho thấy tốc độ nhân bản rất nhanh của virus trong cơ thể ở tuần đầu tiên. Trong đờm của bệnh nhân cũng có lượng RNA virus cao. Nhóm nghiên cứu tìm thấy virus trong cả mẫu dịch họng lẫn đờm.

“Điều này có nghĩa virus corona không cần phải xuống tới phổi mới có thể nhân lên. Nó có thể tự nhân bản khi mới ở vùng họng, khiến quá trình lây lan trở nên dễ dàng hơn”, Tiến sĩ Christian Drosten thuộc Đại học Y Charite, Berlin, đồng tác giả nghiên cứu nhận xét.

Do những đặc tính di truyền giống với SARS, các nhà khoa học ban đầu cho rằng SARS-CoV-2 sẽ nhân lên chủ yếu ở phổi, giống như dịch bệnh cách đây 17 năm. Đó là một trong những đặc tính khiến cho SARS lây từ người sang người chậm hơn.

“Tuy nhiên, nhóm nghiên cứu tại Munich cho thấy virus này nhắm tới những tế bào khác SARS. Điều đó đem đến những khác biệt rất lớn về tốc độ lẫn khả năng lây lan virus, đây là lý do chúng tôi công bố những phát hiện ban đầu ngay từ tháng 2”, ông Drosten chia sẻ.

Sự khác biệt của SARS-CoV-2

Giống như virus SARS, SARS-CoV-2 cũng sử dụng những gai protein để bám vào thụ thể ACE2 trong tế bào người. Thụ thể này xuất hiện nhiều hơn ở đường hô hấp dưới, nên các nhà khoa học cho rằng virus cũng sẽ lây lan nhanh hơn ở phổi. Tuy nhiên, dường như gai protein của SARS-CoV-2 có một số khác biệt cho phép nó bám vào các tế bào ở đường hô hấp trên, dù khu vực này ít thụ thể ACE2 hơn.

Phat hien moi ly giai vi sao Covid-19 lay lan rat nhanh hinh anh 2 ncov_cover.jpg
Mặc dù có những điểm tương đồng về yếu tố di truyền so với SARS, SARS-CoV-2 có khác biệt đủ lớn để lây lan nhanh trong khu vực đường hô hấp trên của con người. Ảnh: New York Times.

Trên phần lớn bệnh nhân, lượng virus giảm đáng kể sau tuần đầu khi xuất hiện các triệu chứng. Mặc dù quá trình phóng thích virus ở phổi đã hạn chế, tốc độ giảm tại vùng họng chậm hơn nhiều.

Sau 8 ngày từ những triệu chứng đầu tiên, nhóm nghiên cứu đã không còn thu được nguyên mẫu virus từ bệnh nhân, nhưng RNA thì vẫn còn ở vùng họng và phổi. Theo những dữ liệu này, nhóm tác giả đề xuất người bệnh với lượng RNA dưới 100.000 sau ngày thứ 10 có thể được đưa về cách ly tại nhà.

“Lượng virus cao ở vùng họng từ những ngày đầu cho thấy Covid-19 có thể lây lan rất sớm, trước cả khi người bệnh có triệu chứng. Cùng lúc đó, mức độ lây lan của bệnh nhân Covid-19 có vẻ liên quan đến lượng virus ở vùng họng và phổi.

Trong những bệnh viện với số lượng giường giới hạn chịu áp lực phải cho bệnh nhân ra viện để có giường cho người khác, đây là yếu tố quan trọng giúp cân nhắc thời điểm sớm nhất mà người bệnh được xuất viện”, Tiến sĩ Roman Wölfel, đồng tác giả nghiên cứu kết luận.

Theo Zing

Số người chết vì virus trên toàn cầu đã vượt 100.000

Số ca tử vong liên quan đến chủng virus corona mới trên toàn thế giới đã chạm mốc 100.000 hôm 10/4, trong khi tổng số ca nhiễm đã lên đến hơn 1,6 triệu.

Ca tử vong đầu tiên vì virus gây nên đại dịch hiện nay là ở thành phố Vũ Hán của Trung Quốc vào ngày 9/1. Thế giới chạm mốc 50.000 ca tử vong trong 83 ngày và mất thêm 8 ngày nữa để lên đến mốc 100.000, theo Reuters.

Số ca tử vong tăng với tốc độ 6-10%/ngày trong vòng một tuần qua, và có 7.300 người chết được ghi nhận trên toàn cầu hôm 9/4.

Số ca tử vong giờ đây có thể được so sánh với thiệt hại nhân mạng trong dịch hạch ở London vào giữa thập niên 1660, với ước tính 100.000 thiệt mạng, tức khoảng 1/3 dân số thành phố khi đó.

Tuy nhiên, con số này vẫn đang kém xa so với những gì dịch cúm Tây Ban Nha gây ra, bắt đầu năm 1918. Ước tính hơn 20 triệu người đã tử vong cho đến khi dịch bệnh được dập tắt vào năm 1920.

So nguoi chet vi virus tren toan cau da vuot 100.000 hinh anh 1 1000_2020_04_11T061010.690.jpeg
Nhân viên y tế ở Leganes, Tây Ban Nha, khóc thương khi tiễn đưa một đồng nghiệp qua đời vì dịch bệnh hôm 10/4. Ảnh: AP.

Virus corona chủng mới được cho là lây sang những người đầu tiên tại một chợ hải sản tươi sống có bán động vật hoang dã ở Vũ Hán, tỉnh lỵ tỉnh Hồ Bắc của Trung Quốc, vào tháng 12/2019. Mầm bệnh nhanh chóng lây lan ở Trung Quốc và ra toàn thế giới.

Theo thống kê được cập nhật liên tục của Đại học John Hopkins, số người nhiễm virus toàn cầu đã lên đến 1.684.833, trong đó 102.136 người đã tử vong. Mỹ vẫn dẫn đầu về số ca nhiễm – 492.240, với 18.350 người chết, trong khi Italy dẫn đầu về số người chết – 18.849, trong tổng số 147.577 ca nhiễm.

Tỷ lệ tử vong toàn cầu hiện ở mức 6,25%, song nhiều chuyên gia tin rằng con số thực sự thấp hơn vì ca bệnh nhẹ, không triệu chứng không được thống kê đầy đủ.

Thống kê tại một số nước, bao gồm Italy, Pháp, Algeria, Hà Lan, Tây Ban Nha và Anh, cho thấy tỷ lệ tử vong cao hơn 10%.

Một trong những nghiên cứu lớn nhất về tỷ lệ tử vong, liên quan đến 44.000 bệnh nhân ở Trung Quốc, cho kết quả là 2,9%.

Nghiên cứu này cũng cho thấy 93% người tử vong ở độ tuổi trên 50, và hơn một nửa là người ngoài 70.

Trong khi khu vực Bắc Mỹ hiện chiếm hơn 30% tổng số ca nhiễm toàn cầu, châu Âu lại có số ca tử vong cao hơn, với những nước như Tây Ban Nha và Italy bị ảnh hưởng nặng nhất. Nam Âu chiếm hơn 1/3 tổng số ca tử vong toàn cầu, dù số ca nhiễm tại khu vực chỉ chiếm hơn 20%.

Đông Phương / Zing

‘Sức mạnh kỳ diệu của những người bình thường’ – muôn vàn cách sáng tạo mà người Italy đã nghĩ ra để giúp nhau vượt qua đại dịch Covid-19

Mỗi người dân Italy đang góp một phần sức lực của mình để đẩy lùi đại dịch nguy hiểm, khiến cho gần 19.000 bệnh nhân thiệt mạng trên khắp cả nước.

Roberta Brivio, 74 tuổi, là một nhà tâm lý học ở thị trấn Melegnano, vùng Lombardy. Bà đang tham gia vào một tổ chức xã hội của Italy để tháo gỡ những nút thắt tâm lý trong đại dịch Covid-19.

Italy hiện có gần 19.000 người qua đời vì nhiễm virus, cao hơn mọi quốc gia khác trên thế giới. Khoảng một nửa ca tử vong là ở vùng Lombardy – nơi Roberta đang sinh sống. Bà cho biết trong suốt nhiều tuần qua đã nhận được hàng loạt cuộc gọi mỗi giờ, sau khi cùng một số chuyên gia thiết lập đường dây nóng tư vấn tâm lý.

Đến nay, vừa nghe chuông là Roberta đã phản xạ nhấc máy ngay lập tức. “Nhiều người gọi tới cho chúng tôi trong nỗi lo lắng, cô đơn và sợ hãi. Đã có nhiều cơn hoảng loạn, thậm chí chúng xảy ra ngay giữa cuộc gọi”.

Roberta cho biết trong tháng 3, đã có hơn 750 người Italy gọi tới tìm kiếm sự giúp đỡ. Mặt khác, bà cũng liên lạc được 200 chuyên gia tâm lý sẵn sàng làm tình nguyện viên.

Sức mạnh kỳ diệu của những người bình thường - muôn vàn cách sáng tạo mà người Italy đã nghĩ ra để giúp nhau vượt qua đại dịch Covid-19 - Ảnh 1.

Khung cảnh ảm đạm ở Rome khi dịch bệnh hoành hành, cả nước phong tỏa (Ảnh: Getty)

Anna Paladino, một nhà tâm lý học 48 tuổi ở Milan, cho biết cô đã tham gia nhóm tư vấn khi nhận ra cuộc khủng hoảng tồi tệ ở các vùng bị dịch tàn phá. “Trong một số thảm kịch như rơi máy bay, bạn thường nghĩ chuyện này thật đau đớn và xui rủi nhưng nó đã qua, và bạn không có mặt trên chuyến bay đó. Còn đại dịch Covid-19 lại khác: những câu chuyện về bệnh tật và người thân tử vong được lan truyền khắp Italy, mọi người đều lo sợ trường hợp xấu nhất có thể xảy ra với gia đình mình” – Anna giải thích về sự hoảng loạn hiện giờ.

Bà Roberta cho biết thêm: “Hôm nay, một phụ nữ đã gọi cho tôi sau khi cố gắng tự vẫn. Cũng có người gọi đến và nói: Chồng tôi vừa qua đời trong khi các con chỉ mới 3 đến 5 tuổi. Làm sao tôi có thể báo tin dữ cho bọn trẻ được đây?”.

Sức mạnh kỳ diệu của những người bình thường - muôn vàn cách sáng tạo mà người Italy đã nghĩ ra để giúp nhau vượt qua đại dịch Covid-19 - Ảnh 2.

Nhiều người Italy may mắn không nhiễm bệnh nhưng lại chứng kiến người thân yêu qua đời, trải qua nỗi đau tinh thần kéo dài (Ảnh minh họa)

Thế nhưng, không phải mỗi lần tư vấn tâm lý đều nặng nề như vậy. “Có những lúc chúng tôi reo lên: Làm được rồi! Người ở đầu dây bên kia có vẻ bình tĩnh hơn, họ đã có thể ngủ được tối nay” – Anna chia sẻ về niềm hạnh phúc từ công việc tình nguyện.

Cùng với nhóm tư vấn tâm lý của Anna và Roberta, hàng ngàn người Italy cũng sáng tạo muôn vàn cách thức giúp đỡ nhau để vượt qua giai đoạn khó khăn.

Suốt 5 tuần cả nước phong tỏa (từ 9/3 đến nay), các đầu bếp đã đóng cửa nhà hàng nhưng họ vẫn miệt mài nấu nướng cho người vô gia cư. Nhiều diễn viên sân khấu đã live-stream kể truyện cổ tích cho trẻ em bị “mắc kẹt” ở nhà vì trường học đóng cửa. Ở các thành phố phía Nam, người dân rủ nhau đặt các giỏ thức ăn bên ngoài hiên nhà cho những ai cần giúp đỡ.

Sức mạnh kỳ diệu của những người bình thường - muôn vàn cách sáng tạo mà người Italy đã nghĩ ra để giúp nhau vượt qua đại dịch Covid-19 - Ảnh 3.

“Ai đủ khả năng xin hãy đóng góp, ai thiếu thốn xin cứ lấy tự nhiên” – những giỏ đồ ăn này đang xuất hiện khắp phía Nam Italy.

Stefano Marrone – một tình nguyện viên ở Milan – cho biết nhiều người đã chịu cú sốc lớn khi dịch bùng phát quá nhanh và có đến hàng trăm bệnh nhân tử vong mỗi ngày. “Tôi nghĩ rằng, chúng tôi sẽ nhớ về nỗi ám ảnh của tháng 3 này trong suốt một thời gian dài. Mọi người đã liên tục nói về những đợt mua sắm hoảng loạn tại siêu thị, về người cao tuổi khổ sở ra sao… Nhưng chúng tôi cũng sẽ nhớ đến sức mạnh của những người bình thường, đã dũng cảm chọn đối đầu với thảm kịch” – anh Stefano bày tỏ.

Stefano, ngoài 20 tuổi, hiện là thành viên của nhóm “Tình nguyện viên khẩn cấp” – một tổ chức phi lợi nhuận. Nhóm gồm các bạn trẻ, mỗi ngày đều đi mua thực phẩm hay thuốc men cho những người bị nhiễm bệnh phải cách ly ở nhà, cũng như người cao tuổi và các đối tượng dễ tổn thương khác ở Milan – một trong những thành phố chịu tác động lớn nhất của dịch Covid-19.

Một trong những người được nhóm tình nguyện viên hỗ trợ là bà Maria Maletta, gần 78 tuổi và có nhiều bệnh lý nền. Bà sống một mình tại tầng 5 khu chung cư dành cho tầng lớp lao động nghèo. Khi chân bị viêm, sưng, bà Maria không thể tự ra ngoài mua thuốc và trở nên tuyệt vọng.

Giữa lúc đó, bà liên lạc được với nhóm thiện nguyện và được giúp đỡ nhiệt tình. Maria gọi các bạn trẻ là một phép màu. “Tôi chỉ có một mình, không còn người thân. Trước giờ tôi vẫn phải ra ngoài mua sắm nhưng giờ thì khác, tôi có thể an tâm tự cách ly trong 4 bức tường nhà mình”.

Sức mạnh kỳ diệu của những người bình thường - muôn vàn cách sáng tạo mà người Italy đã nghĩ ra để giúp nhau vượt qua đại dịch Covid-19 - Ảnh 4.

Nhóm tình nguyện bao gồm người trẻ vừa mới thất nghiệp, người nhập cư có hoàn cảnh không mấy dư dả nhưng họ vẫn muốn giúp đỡ các cụ già trong dịch bệnh (Ảnh: Getty)

Ở thành phố Brescia, vùng Lombardy, sau khi được báo chí kêu gọi, các doanh nghiệp địa phương đã cùng nhau quyên góp máy tính bảng cho bệnh viện. Chúng dành cho những bệnh nhân cao tuổi để nói lời từ biệt với người thân thông qua video call, trong giờ phút lâm chung.

Paolo Carrera – một người giúp kết nối các doanh nghiệp với bệnh viện ở Brescia – chia sẻ: “Điều đau lòng nhất (trong dịch Covid-19) là người ta qua đời rất đau đớn. Nhiều gia đình đã không thể nhìn mặt nhau lần cuối. Các y tá đã kể rằng họ được giao nhiệm vụ gửi lại lời nhắn đến người nhà bệnh nhân: ‘Xin hãy nhớ về tôi’ hoặc là ‘Nói với các con là tôi yêu chúng rất nhiều'”.

Paolo cho rằng điều tuyệt vời nhất là dịch bệnh sẽ được khống chế và mọi bệnh nhân đều được tiếp nhận chữa trị đầy đủ. Tuy nhiên, giữa tình cảnh đau thương hiện tại, “chúng tôi sẽ làm mọi điều có thể để bệnh nhân cảm thấy họ đã sống một cuộc đời đầy ý nghĩa” – Paolo cho biết.

(Theo TIME) /  Jayden / Tổ quốc

Tổng hợp số liệu tại một số quốc gia có nhiều ca nhiễm virus Corona Vũ Hán nhất thế giới

Khu vực Người nhiễm Nhiễm mới Tử vong Tử vong mới Bình phục
Toàn thế giới 1.710.148 +11.313 103.506 +822 382.041
Mỹ 503.177 +301 18.761 +14 27.314
Tây Ban Nha 161.852 +3.579 16.353 +272 59.109
Italy 147.577 18.849 30.455
Pháp 124.869 13.197 24.932
Đức 122.171 2.736 53.913
Trung Quốc 81.953 +46 3.339 +3 77.525
Anh 73.758 8.958 344
Iran 68.192 4.232 35.465
Thổ Nhĩ Kỳ 47.029 1.006 2.423
Bỉ 28.018 +1.351 3.346 +327 5.986

Xem thống kê số liệu toàn cầu tại đây: Số liệu toàn thế giới