Tổng hợp số liệu tại một số quốc gia có nhiều ca nhiễm virus Corona Vũ Hán nhất thế giới

Khu vực Người nhiễm Nhiễm mới Tử vong Tử vong mới Bình phục
Toàn thế giới 1.446.981 +16.062 83.090 +1.056 308.653
Mỹ 400.549 +214 12.857 +16 21.711
Tây Ban Nha 146.690 +4.748 14.555 +510 48.021
Italy 135.586 17.127 24.392
Pháp 109.069 10.328 19.337
Đức 107.663 2.016 36.081
Trung Quốc 81.802 +62 3.333 +2 77.279
Iran 67.286 +4.697 4.003 +131 27.039
Anh 55.242 6.159 135
Thổ Nhĩ Kỳ 34.109 725 1.582
Bỉ 23.403 +1.209 2.240 +205 4.681

Xem thống kê số liệu toàn cầu tại đây: Số liệu toàn thế giới

Căn biệt thự lấy cảm hứng thiết kế từ những rặng san hô

Căn biệt thự rộng 375 m2 tại Đà Nẵng có mặt tiền thiết kế từ ý tưởng về rặng san hô, là nơi nghỉ dưỡng cuối tuần cho một gia đình.

Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 1 1.jpg
Với mặt tiền nổi bật lên như rặng san hô trắng, các kiến trúc sư đã sử dụng hình thức mô phỏng sinh học này để tăng độ lưu thông gió cho ngôi nhà.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 2 2.jpgCăn biệt thự có một bể bơi trên tầng hai, hướng trực tiếp ra đường dọc bờ biển Đà Nẵng.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 3 3.jpg
Sau nhà là khoảng sân vườn yên tĩnh, được chủ nhà dùng để tổ chức các buổi tiệc gia đình.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 4 4.jpg
Vì là biệt thự nghỉ dưỡng nên nội thất trong nhà có tông màu đơn giản trang nhã.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 5 5.jpg
Căn bếp của gia đình không quá cầu kỳ do không phải sử dụng thường xuyên.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 6 6.jpg
Thay vì đầu tư vào không gian sinh hoạt, chủ nhân muốn ngôi nhà có những khoảng xanh mướt để thư giãn cuối tuần.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 7 7.jpg
Phòng ngủ hiện đại tối giản với tông màu trắng chủ đạo.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 8 8.jpg
Các không gian mở của biệt thự được đầu tư kỹ lưỡng. Chiếc bàn gỗ khổ lớn là nơi để tụ họp của gia đình và bạn bè.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 9 9.jpg
Bể bơi của gia đình nhìn từ trên cao.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 10 10.jpg
Bể bơi được ngăn cách với tuyến đường dọc bờ biển chỉ bằng chiếc lan can kính.
Can biet thu lay cam hung thiet ke tu nhung rang san ho hinh anh 11 11.jpg
Biệt thự lung linh hơn vào ban đêm

Phương Linh / Zing

Bi kịch của vợ thiên tài Albert Einstein: Giỏi giang không thua kém chồng nhưng nhận cay đắng trong cuộc hôn nhân cam chịu, phải tuân theo những “điều luật” khác người

Bi kịch của vợ thiên tài Albert Einstein: Giỏi giang không thua kém chồng nhưng nhận cay đắng trong cuộc hôn nhân cam chịu, phải tuân theo những "điều luật" khác người

Là vợ của một thiên tài nhưng cuộc đời của Mileva Marić chứa đầy những nốt trầm với cuộc hôn nhân có nhiều đau thương, ám ảnh.

Cả thế giới đều nhớ đến cái tên Albert Einstein nhưng mấy ai biết rằng người phụ nữ đứng đằng sau đóng góp một phần không hề nhỏ vào sự nghiệp thành công của vị thiên tài này cũng giỏi giang không kém. Đó chính là người vợ đầu tiên của ông, bà Mileva Marić (1875 – 1948).

Người phụ nữ giỏi giang

Bà Mileva Marić sinh ra một trong gia đình có điều kiện ở miền bắc Serbia. Cha bà là ông Marija Ruzić và mẹ là Miloš Marić, cả hai đều là những người có địa vị trong xã hội. Không chỉ giàu có, nổi tiếng mà gia đình Mileva còn được người dân trong vùng kính trọng.

Dù là phái yếu nhưng bà Mileva lại có niềm đam mê với môn khoa học tự nhiên, vốn chỉ được mặc định là dành cho đấng mày râu lúc bấy giờ. Thời đi học, bà đã có thành tích học tập đáng nể và thậm chí được theo học tại một ngôi trường toàn nam sinh ở Zagreb. Toán và vật lý là hai môn nổi trội của bà.

Các bạn cùng lớp với Mileva mô tả bà là một nữ sinh giỏi giang, thông minh nhưng ít nói. Với thầy cô, Mileva là một học sinh chăm chỉ, cần cù. Bà thích khám phá tới tận cùng của mọi vấn đề, kiên trì và làm việc có mục đích.

Năm 1896, Mileva bước chân vào trường Đại học Zurich, Thụy Sĩ. Tại đây bà đã quen Einstein, kém bà 4 tuổi. Cùng chung niềm đam mê, Einstein và Mileva nhanh chóng trở thành một đôi không thể tách rời. Cả hai luôn hỗ trợ nhau trong học tập và nghiên cứu. Mileva học một cách có phương pháp và tổ chức. Bà đã giúp truyền năng lượng cho Einstein và định hướng việc học cho ông.

Bi kịch của vợ thiên tài Albert Einstein: Giỏi giang không thua kém chồng nhưng nhận cay đắng trong cuộc hôn nhân cam chịu, phải tuân theo những điều luật khác người - Ảnh 1.

Bà Mileva Marić là một người giỏi giang, xuất thân trong một gia đình giàu có và danh tiếng.

Tuy nhiên, mối quan hệ của hai người bị gia đình phản đối. Mẹ của Einstein không muốn con trai mình kết hôn với một phụ nữ lớn tuổi. Mileva cũng không cùng nguồn gốc với nhà thiên tài này, chưa kể việc bà quá thông minh cũng không được lòng gia đình nhà trai.

Tuy nhiên, vượt qua tất cả, họ vẫn ở bên nhau. Trước khi kết hôn năm 1903, Mileva đã mang trong mình giọt máu của Einstein và phải tạm dừng việc học để trở về quê nhà sinh con. Đó là một bé gái đầu lòng nhưng sự chào đời của đứa trẻ đã khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên xa cách hơn, những mâu thuẫn bắt đầu xuất hiện. Đứa bé cũng khiến sự nghiệp và con đường khoa học của Mileva bị gián đoạn, mà về sau chấm dứt hoàn toàn.

Là một nữ sinh giỏi giang nhưng con đường nghiên cứu khoa học của Mileva bị chững lại do việc sinh nở. Sau khi sinh con được vài tháng, Mileva quay lại Thụy Sĩ để tiếp tục học tập, tuy nhiên bà đã trượt các kỳ thi và buộc phải chấm dứt việc học. Ước mơ dang dở, lại thêm việc không may xảy ra với con gái nhỏ (theo nhiều tài liệu ghi lại cô bé bị ốm nặng và qua đời năm 1903) khiến tâm lý của Mileva bất ổn.

Bi kịch hôn nhân

Đầu năm 1903, Einstein và Mileva kết hôn nhưng cả hai không còn mặn mà với nhau như trước nữa. Thiên tài Einstein coi việc kết hôn chỉ là nghĩa vụ, hoàn thành lời hứa của mình với Mileva. Trong một số tài liệu để lại của Einstein, về già ông đã miêu tả Mileva Marić là một người trầm lặng, luôn mang tâm trạng ủ dột và có dấu hiệu của bệnh thần kinh phân liệt. Có lẽ bởi vậy mà hôn nhân của họ như một nhà tù giam lỏng, cả hai đều ngột ngạt và mệt mỏi.

Cả hai sau đó có thêm 2 người con chung nhưng cũng không đủ cứu vãn cuộc hôn nhân này. Einstein đã nhiều lần muốn ly hôn nhưng Mileva không chấp thuận. Điều này khiến Einstein khó chịu và đặt ra nhiều luật lệ vô lý, buộc Mileva phải tuân theo nếu muốn sống chung cùng ông dưới một mái nhà.

Bi kịch của vợ thiên tài Albert Einstein: Giỏi giang không thua kém chồng nhưng nhận cay đắng trong cuộc hôn nhân cam chịu, phải tuân theo những điều luật khác người - Ảnh 2.

Einstein và Mileva từng rất hạnh phúc.

Trong một bức thư riêng của Einstein gửi tới vợ còn lưu lại tới ngày nay, ông viết rõ ràng các yêu sách:

1. Cô phải luôn đảm bảo rằng:

– Quần áo của tôi phải được giặt giũ, phân loại rõ ràng và được giặt ủi cẩn thận.

– Tôi phải có đầy đủ 3 bữa ăn mỗi ngày trong phòng riêng.

– Cô phải dọn dẹp và giữ vệ sinh phòng ngủ, phòng làm việc riêng của tôi, tuyệt đối không được động vào bàn làm việc khi không được cho phép.

2. Giữa chúng ta không còn duy trì sự thân mật, gần gũi nữa, trừ trường hợp tôi phải giữ thể diện với bên ngoài xã hội. Cô không được yêu cầu tôi:

– Cùng ở nhà với cô

– Đi chơi hay du lịch với cô

3. Trong mối quan hệ của chúng ta:

– Cô không được mong đợi bất kỳ sự thân mật nào từ tôi và cũng không được trách móc tôi.

– Phải im lặng ngay khi tôi yêu cầu.

– Ra khỏi phòng của tôi ngay lập tức khi tôi yêu cầu mà không được phép phản đối.

– Không được coi thường tôi bằng lời nói hay hành động trước mặt con cái“.

Sau khi nhận được những yêu cầu của Einstein, Mileva miễn cưỡng chấp nhận để chung sống cùng chồng và các con. Tuy nhiên, trái tim của Albert Einstein hoàn toàn không còn đặt ở gia đình nhỏ của mình. Vào năm 1912, Albert bắt đầu ngoại tình với Elsa Löwenthal. Họ bí mật viết thư cho nhau trong 2 năm.

Bi kịch của vợ thiên tài Albert Einstein: Giỏi giang không thua kém chồng nhưng nhận cay đắng trong cuộc hôn nhân cam chịu, phải tuân theo những điều luật khác người - Ảnh 3.

Níu kéo hôn nhân với người chồng “đồng sàng dị mộng” được một thời gian, sức chịu đựng của Mileva cũng đến giới hạn. Cuối cùng bà chấp nhận ly hôn vào tháng 2/1919 sau 5 năm sống ly thân. Sau khi ly hôn vợ được khoảng 4 tháng, Einstein đã tái hôn với người tình, đồng thời là em họ xa của ông, Elsa.

Nhiều nhà nghiên cứu đặt ra câu hỏi chất chứa đầy sự tiếc nuối cho Mileva Marić – người phụ nữ sở hữu trí tuệ không thua kém thiên tài Albert Einstein: “Nếu họ không yêu nhau, hoặc nếu hôn nhân của họ thật sự hạnh phúc, có lẽ Mileva đã sánh bước bên chồng với vai trò là cộng sự cùng tạo nên những công trình nghiên cứu khoa học vĩ đại cho hậu thế. Biết đâu rằng “Thuyết tương đối” nổi tiếng cũng gắn liền với tên bà?“.

Kể từ khi quen biết nhau tại trường đại học, Mileva Marić đã được biết tới như một người bạn đồng thời là một người thầy của Albert Einstein. Theo một số tài liệu của Einstein để lại có ghi chép về những đêm ông miệt mài nghiên cứu khoa học với Mileva.

Năm 1922, Albert Einstein nhận giải Nobel vật lý và ít ai biết rằng nhà khoa học vĩ đại này đã gửi tặng người vợ đầu tiên toàn bộ số tiền thưởng của ông. Mileva Marić từ chối nói với công chúng về nghiên cứu của hai người, nhưng đã nhận số tiền của Einstein và mua nhà ở Zurich – căn nhà bà sống tới hết cuộc đời.

Bi kịch của vợ thiên tài Albert Einstein: Giỏi giang không thua kém chồng nhưng nhận cay đắng trong cuộc hôn nhân cam chịu, phải tuân theo những điều luật khác người - Ảnh 4.

Mileva cùng 2 người con trai.

Hai người con trai của ông có với người vợ đầu cũng chịu nhiều thiệt thòi và số phận của họ cũng không mấy tốt đẹp. Người con trai thứ hai, Eduard bị thần kinh và nhiều lần tự tử không thành. Albert Einstein cảm thấy rất xót xa vì con phải ở một mình trong bệnh viện tâm thần không có ai bên cạnh. Ông từng phải thốt lên rằng: “Nếu biết trước, tôi đã không để thằng bé đến với cuộc đời này“.

Tháng 10/1965, ở tuổi 55, Eduard qua đời vì đột quỵ. Ông được chôn cất ở nghĩa trang Hönggerberg, Zurich. Không lâu trước khi mất, Eduard từng nói với một nhà báo: “Có người cha thiên tài chẳng giúp ích gì cho tôi cả“.

Về phần người con trai lớn Hans Albert Einstein từng chạnh lòng và tủi thân không khác gì người mẹ khi bị cha bỏ rơi. Chia sẻ với công chúng về người cha, Hans chỉ nói một câu đầy tổn thương: “Có thể công trình duy nhất ông ấy từ bỏ chính là tôi“.

Nguồn: Thepowermoves, Telegraph

Theo Diệp Lục / Nhịp sống Việt

Học được cách sống tốt trong cô đơn để làm người bản lĩnh: Càng trưởng thành càng dễ cô độc, càng lớn tuổi lại càng thích ở một mình!

Học được cách sống tốt trong cô đơn để làm người bản lĩnh: Càng trưởng thành càng dễ cô độc, càng lớn tuổi lại càng thích ở một mình!

Ngày càng nhiều sự cường điệu về tầm quan trọng của các mối quan hệ và sự kết nối. Điều này khiến số đông bỏ qua sự thật là trải nghiệm tinh thần sâu sắc và cơ bản nhất luôn phát sinh ở sâu bên trong, nơi cần sự cô đơn và yên tĩnh để lắng nghe tâm trí của mình.

Có một người đàn ông tên là Daisuke Nagasato.

Anh ấy 39 tuổi, đẹp trai, chưa lập gia đình. Daisuke là một người theo chủ nghĩa độc thân. Sau nhiều năm làm việc chăm chỉ, anh đã mua một chung cư đơn thân lớn ở Tokyo để tiện sử dụng một mình, không phải chung đụng với bất cứ ai. Daisuke tôn trọng sự cô đơn và tự do, từ chối hôn nhân. Ngoài công việc, sở thích hàng ngày của anh là tập thể dục, đạp xe và đi du lịch.

Các đồng nghiệp từng hỏi anh rằng, một người sống như vậy có thấy cô đơn và lạnh lẽo hay không. Anh Daisuke trả lời: “Hãy đến phòng tập thể thao và squats 100 cái, bạn sẽ không còn đủ sức mà tự hỏi mình có cô đơn hay không”.

Đứng trước sự phản đối từ gia đình, nhất là người cha có phần truyền thống của mình, anh Daisuke cũng nói: “Tại sao một người không thể sống một mình chứ? Con không gây rắc rối cho ai, cũng không làm hại ai cả”.

Câu chuyện được đề cập ở đây xuất phát từ bộ phim truyền hình Nhật Bản “Kazoku no Katachi” (tựa đề tiếng Anh là “The State of Union”) nổi tiếng gần đây. Nó kể câu chuyện về cuộc sống của một người đàn ông và một người phụ nữ thành thị thích sự cô độc và sống một mình.

Ai cũng biết rằng, phim ảnh luôn phản ánh chính cuộc sống xung quanh ta. Cho nên, ngoài đời thực, chắc chắn luôn có những người như Daisuke Nagasato tồn tại, chỉ là cách thể hiện mỗi người hoặc ít hoặc nhiều mà thôi. Có người chủ động lựa chọn sự độc thân, không bước chân vào hôn nhân. Có người vẫn kết giao bạn bè, yêu đương và kết hôn như bình thường, nhưng vẫn đề cao tầm quan trọng của tự do cá nhân, những khoảng không gian riêng tư một mình.

Thích cô đơn, hưởng thụ cảm giác độc thân một mình, tự do sở hữu một không gian riêng – đây chính là mục tiêu và quan niệm cần có của mỗi một người thành công và có bản lĩnh.

Thật ra, có hơn 31 triệu người ở Hoa Kỳ chọn sống một mình. Nhà tâm lý học xã hội người Mỹ, Bella M. DePaulo, là một hình mẫu điển hình của lối sống độc thân đó. Bà đã qua độ tuổi nửa trăm nhưng vẫn chú trọng chủ nghĩa độc thân, không ngừng nghiên cứu về sự cô đơn và những tác động mà nó đem lại.

Theo quan điểm của bà, cô độc hay một mình chưa bao giờ là điều đáng xấu hổ.

Trái với tưởng tượng của nhiều người, bà Bella không hề hướng nội. Bà có sở thích giao lưu, thăm hỏi bạn bè và tham gia nhiều hoạt động giải trí. Nhưng trong nhiều thập kỷ của cuộc đời, bà luôn độc thân và cảm thấy tự hào về cách sống của mình.

“Tôi sống cô đơn nhưng không bao giờ cảm thấy cô đơn khi ở một mình. Tôi tận hưởng những khoảnh khắc đó. Thật ra, những khoảnh khắc thực sự khiến tôi cảm thấy chán nản, mệt mỏi, đau đầu, lại là khi ở bên người khác”.

Đại đa số những con người hiện đại đều có một cảm giác chung, đó là càng trưởng thành, họ càng dễ cô độc. Đồng thời, càng lớn tuổi hơn, người ta lại càng thích ở một mình.

Tại sao? Có lẽ đó là vì chúng ta luôn khao khát có một không gian riêng của chính mình, nhưng thực tế, không gian đó chỉ ngày càng nhỏ hơn theo thời gian.

Khi khoa học kỹ thuật xâm chiếm không gian cá nhân, quyền riêng tư của mỗi người đều khó có thể giữ được vẹn toàn. Dù là công việc, sự nghiệp hay quan hệ, xã giao, chúng ta đều phải không ngừng tiếp xúc với mọi người. Cho nên, thỉnh thoảng, chúng ta bất chợt lại thấy mình cười cười nói nói bâng quơ trong một nhóm người xa lạ, chỉ để đạt một mục đích nào đó, còn sau đó chẳng đọng lại chút ý nghĩa gì về tinh thần.

Chỉ có lúc cô độc, chúng ta mới dừng lại để lắng nghe bản thân. Tại đó, ta có thể đọc sách, nghe nhạc, có thể xem phim, nghe kịch, cũng có thể nằm ườn bên cửa sổ nắng ấm để nhẹ nhàng nhâm nhi một tách trà hoặc cà phê. Một mình tự “sạc điện” cho bản thân, một mình tự giải quyết những gánh nặng tinh thần và cơ thể mệt mỏi.

Einstein từng nói: “Khi còn trẻ, tôi thấy đau khổ vì sự cô đơn. Nhưng khi trưởng thành, tôi phát hiện nó lại là điều tuyệt vời vô cùng”.

Thật vậy, trái ngược với những gì người ngoài tưởng tượng, khi có thể vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa bản thân và thế giới bên ngoài, ở một mình và tận hưởng sự cô đơn, chúng ta sẽ thực sự cảm thấy cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Năm 2013, một báo cáo về thói quen ăn uống của người Mỹ cho thấy, trong 60% trường hợp, mọi người chọn ăn sáng một mình và xác suất ăn trưa một mình là 55%. Một nghiên cứu năm 2000 cũng chỉ ra rằng, so với những năm 1980, các cặp vợ chồng ở Hoa Kỳ ít ăn cùng nhau hơn. Tại Nhật Bản, ngày càng có nhiều nhà hàng bắt đầu cung cấp chỗ ngồi ăn một người.

Có lẽ bạn sẽ cho rằng, chính nhịp sống bận rộn của xã hội hiện đại khiến nhiều người không rảnh để dùng bữa với người khác. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều người chủ động nhận thức tầm quan trọng của việc ở một mình. Cho dù có bạn bè hay bạn đời, họ vẫn khát vọng sở hữu và tận hưởng không gian riêng tư.

Trong một cuộc khảo sát về người trưởng thành Mỹ, 85% tin rằng khoảng thời gian cô độc một mình đóng vai trò quan trọng, trong khi đó, 55% trong số họ xếp nó vào mức độ “phi thường quan trọng”. Ngược lại, chỉ có 9% cảm thấy không quan trọng.

Năm 1988, nhà phân tích tâm lý học nổi tiếng người Mỹ, Anthony Storr đã viết trong cuốn sách “Cô độc: Sự trở lại của bản thân” (Tên gốc: “Solitude: A Return to the Self”) rằng:

“Nhiều người đang cường điệu quá mức tầm quan trọng của việc xây dựng các mối quan hệ và sự kết nối. Vâng, đúng là nó quan trọng. Nhưng ở rất nhiều thời điểm, trải nghiệm tinh thần sâu sắc và cơ bản nhất của con người diễn ra ở sâu bên trong chúng ta, và chúng yêu cầu sự cô độc làm tiền đề”.

Đại chúng hay mặc định rằng, “Người này sống cô độc quá, đáng thương ghê”, hoặc là “Đến tuổi này mà vẫn sống một mình, chắc là có vấn đề gì rồi”. Và qua đó, họ tự nhận định cuộc sống của đối tượng đó thật thất bại, thật sai lầm.

Nhưng trên thực tế, nếu sự “cô đơn” ấy xuất phát từ nhân tố bên ngoài, khi bạn bị tập thể xa lánh, cách ly, đánh mất kết nối với cộng đồng xung quanh, đó chỉ là cô đơn giả tính. Còn với sự “cô đơn” thực thụ, mỗi người trong đó đều tích cực trải nghiệm, hưởng thụ và chủ động lựa chọn phương thức sống một mình của chính mình. Với cách sống đó, họ được tự do một mình, làm điều mình muốn, lắng nghe cảm xúc bản thân, tự suy ngẫm và giải quyết vấn đề của riêng mình.

Ở một mình có thể mang lại nhiều ý nghĩa tích cực. Trong số đó, tự do và giác ngộ cảm hứng là ý nghĩa lớn nhất mà sự cô độc có thể mang lại.

Phương Thúy / Theo ICTVietNam

Bí ẩn lớn của COVID-19: Cùng nhiễm bệnh, vì sao có người tử vong có người lại hoàn toàn không triệu chứng?

Bí ẩn lớn của COVID-19: Cùng nhiễm bệnh, vì sao có người tử vong có người lại hoàn toàn không triệu chứng?

Các nhà khoa học vẫn chưa thể lí giải tại sao có những bệnh nhân dương tính với virus nhưng chỉ có triệu chứng nhẹ hoặc không có bất kì triệu chứng gì.

Hiện tại, số ca dương tính với virus corona đã vượt qua mốc 1 triệu và con số này tiếp tục tăng với tốc độ đáng báo động. Tuy nhiên, không phải tất cả người nhiễm bệnh đều có phản ứng như nhau với virus corona.

Theo các dữ liệu thống kê, các bệnh nhân có hàng loạt triệu chứng khác nhau và lí do chính xác cho hiện tượng này vẫn còn là một câu hỏi lớn. Tuy nhiên, các nhà khoa học đã xác định được một số yếu tố có ảnh hưởng nhất định tới triệu chứng của bệnh trên con người.

Mặc dù triệu chứng phổ biến nhất là sốt, ho và khó thở, có nhiều trường hợp bệnh nhân không trải qua bất kì triệu chứng nào kể trên. Một nghiên cứu với 204 bệnh nhân tại tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc được đăng trên tạp chí Chuyên ngành Tiêu hóa của Mỹ cho thấy chỉ hơn một nửa số bệnh nhân trải qua các triệu chứng về tiêu hóa, ví dụ như mất vị giác, buồn nôn, nôn và tiêu chảy.

Tờ New York Times cho biết virus corona đôi lúc có thể gây ảnh hưởng tới hệ thần kinh và gây co giật. Một số trường hợp khác cho thấy người nhiễm COVID-19 cũng bị đau cơ và kiệt sức.

Ngược lại, có những bệnh nhân dương tính với virus nhưng chỉ có triệu chứng nhẹ hoặc không có bất kì triệu chứng gì.

Vậy tại sao virus corona lại ảnh hưởng tới mọi người khác nhau đến vậy?

Kathryn Jacobsen, chuyên gia về y tế của Yahoo News, nhận định: “Có thể đặt giả thuyết rằng con người không phải là những cỗ máy. Có nhiều yếu tố ảnh hưởng tới việc cơ thể phản ứng với các mầm bệnh. Đối với virus corona, hai yếu tố quan trọng nhất dường như là độ tuổi và tình trạng sức khỏe”.

Ảnh hưởng của tuổi tác đối với các triệu chứng do virus corona gây ra dường như khá dễ nhận thấy. “Cách cơ thể phản ứng với sự lây nhiễm thay đổi theo độ tuổi. Bất kì ai cũng có thể bị ốm nặng và tử vong vì virus corona, nhưng tỉ lệ tử vong cao nhất ở người lớn tuổi”.

Những người có nhiều bệnh lí nền cũng dễ bị mắc các triệu chứng liên quan. “Những người bị bệnh tim, phổi, tiểu đường hoặc các bệnh khác thường bị ảnh hưởng nặng hơn,” Jacobsen nói. Tuy nhiên, sự liên hệ trực tiếp của một số vấn đề sức khỏe và triệu chứng do COVID-19 gây ra vẫn chưa được nghiên cứu cụ thể.

Một lí do khả thi khác là mức độ nhiễm virus corona ở người bệnh. Viết trên tờ New York Times, Tiến sĩ Joshua D. Rabinowitz và Caroline R. Bartman – hai nhà nghiên cứu về gen – cho rằng: “Cũng giống như độc dược, virus sẽ nguy hiểm hơn khi số lượng nhiều hơn. Ví dụ, bước vào một văn phòng từng có người dương tính với COVID-19 đi qua không nguy hiểm bằng việc ngồi cạnh một người nhiễm bệnh trong 1 giờ đồng hồ.”

Đối với virus corona, hiện tại vẫn còn quá sớm để biết chính xác những yếu tố nào ảnh hưởng tới sức khỏe của một cá nhân cụ thể. Theo Jacobsen, việc hút thuốc, mức độ dinh dưỡng và các chất hóa học trong cơ thể, việc sử dụng thuốc và gen đều là những yếu tố có thể cân nhắc.

Những người có nguy cơ cao phải nhập viện do virus corona đã được yêu cầu tăng cường cảnh giác để đề phòng nhiễm bệnh. “Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa rằng những người không thuộc nhóm rủi ro cao không cần bảo vệ bản thân. Rủi ro thấp không có nghĩa là không có rủi ro”.

“Vì không thể nào biết chắc chắn ai sẽ có triệu chứng nhẹ khi nhiễm và ai sẽ có triệu chứng nặng hoặc tử vong, lựa chọn an toàn nhất là mọi người tuân thủ chỉ đạo của địa phương, bang và chính phủ các nước để tự bảo vệ mình trước virus corona”.

Theo Tất Đạt /Trí thức tre

Cuộc đua Marathon 100 năm, sách lược mật của Trung Quốc dành ngôi bá chủ toàn cầu

 

TS Michael Pillsburry, tác giả “The Hundred-Year Marathon”, cảnh báo thế giới về tham vọng bá chủ toàn cầu của Trung Quốc. (Hình: Trích xuất từ màn hình Fox News)

TS Michael Pillsburry, tác giả “The Hundred-Year Marathon”, cảnh báo thế giới về tham vọng bá chủ toàn cầu của Trung Quốc. (Hình: Trích xuất từ màn hình Fox News)

Vào cuối tuần vừa qua, tại Reston, Virginia, Phong Trào Việt Hưng đã cho ra mắt cuốn sách “Cuộc Đua Marathon 100 Năm” do Dịch Giả Trần Lương Ngọc dịch sang tiếng Việt từ cuốn sách “The Hundred Year Marathon – China’s Secret Strategy to Replace America as the Global Superpower,” của tác giả Michael Pillsbury

Ông Michael Pillsbury hiện là Giám Đốc Trung Tâm Nghiên Cứu về Chiến Lược Trung Quốc thuộc Viện Nghiên Cứu Hudson. Ông cũng một tham vấn của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ và là cố vấn của Tổng Thống Trump về Trung Quốc.

Trước đây ông còn giữ nhiều chức vụ khác trong Bộ Quốc Phòng, Bộ Ngoại Giao, Cơ Quan Phát Triển Quốc Tế, Cơ Quan Tình Báo Trung Ương (CIA) và Văn Phòng Thượng Viện Hoa Kỳ. Ngoài ra, ông còn là một bình luận gia bằng tiếng Quan Thoại của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (Voice of America – VOA).

Ông tốt nghiệp Standford University với bằng cử nhân về Lịch Sử và Columbia University với bằng tiến sĩ. Ông thông thạo tiếng Quan Thoại. Ngoài cuốn sách kể trên, ông còn viết hai cuốn khác về Trung Quốc: (1) Chinese Views of Future Warfare (1998), (2) China Debates the Future Security Environment (2000).

Cuốn sách “The Hundred Year Marathon” đã được dịch ra bẩy thứ tiếng: Hàn, Nhật, Trung Hoa – Đài Loan, Trung Hoa – Đại Lục, Hindi, Mông Cổ và Việt Nam. Xem ra các nước láng giềng của Trung Quốc rất muốn biết tham vọng của Trung Quốc ảnh hưởng tới họ ra sao.

Trước đây đã có những sách viết về sự lớn mạnh của Trung Quốc và lợi ích đối với thế giới như China’s Megatrends (2010) của John & Doris Naisbitt và “When China Rules the World (2009) của Martin Jacque. Pillsbury nhìn Trung Quốc ở một khía cạnh khác hẳn. Qua lăng kính của ông, Trung Quốc là một đe dọa cho trật tự thế giới. Tham vọng của Trung Quốc là vào năm 2049 sẽ thay thế Hoa Kỳ ở vị trí đại cường quốc, đồng thời phá hủy chế độ dân chủ tự do toàn cầu, đúng vào lúc kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc và nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc.

Trung Quốc trước đây thường lập đi lập lại nhiều lần rằng Trung Quốc không trông đợi gì ngoài việc trỗi dậy trong hòa bình, rút kinh nghiệm của các đế quốc trong quá khứ không bao giờ muốn trở thành bá quyền. Chiến thuật của Đặng Tiểu Bình là “thao quang dưỡng hối”. Điều này có nghĩa là che dấu giai đoạn lớn mạnh cho đến khi lớn mạnh thực sự. Trung Quốc biết rằng họ cần vài chục năm nữa mới có thể bắt kịp thế giới. Trong thời gian này, Trung Quốc tránh những đụng độ với thế giới bên ngoài để phát triển bên trong.

Nhìn vào sự trối dậy của Đức và Nhật đã đưa đến cuộc cạnh tranh quyền lực, ảnh hưởng và tài nguyên ở Âu Châu và Á Châu và kết thúc bằng cuộc Thế Chiến Thứ II, Trung Quốc từng tuyên bố tránh đi vào những vết xe đổ của hai quốc gia này và theo đuổi chính sách hợp tác với Tây phương.

Theo sự nghiên cứu của Pillsbury, chính Trung Quốc đã có sáng kiến mở cửa đón nhận Hoa Kỳ, tiếp Tổng Thống Nixon tại Bắc Kinh vào năm 1971 chứ không phải do công trình của Ngoại Trưởng Kissinger.

Tây Phương trong vài thập niên vừa qua đều có khuynh hướng suy nghĩ rằng giao kết với Trung Quốc sẽ đưa đến hợp tác. Cũng trong khuôn khổ này, Hoa Kỳ và các quốc gia Tây phương đã ủng hộ mãnh liệt Trung Quốc gia nhập vào Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (International Monetary Fund – IMF) vào 1980 và Tổ Chức Thương Mại Quốc Tế (World Trade Organization) vào 2001.

Theo tác giả, nhiều Tổng Thống Hoa Kỳ gần đây đã tin tưởng rằng khi phát triển kinh tế Trung Quốc sẽ hỗ trợ một nền kinh tế mở và chấp nhận những ý niệm tự do dân chủ. Nhưng hiển nhiên những gì đã xẩy ra và đang tiếp tục ở Trung Quốc không theo chiều hướng mà Tây phương mong đợi.

Khổng Tử từng nói “Không thể có hai mặt trời trên bầu trời.” Chủ Tịch Mao Trạch Đông lấy câu nói của Khổng Tử làm châm ngôn cho chiến lược phát triển Trung Quốc của ông từ thập niên 1950. Khát vọng này đã được lập lại qua cuốn sách “Giấc Mơ Trung Hoa” của Liu Mingfu, một đại tá Quân Đội Nhân Dân, xuất bản vào 2010 để canh tân đất nước trong thế kỷ 21 và trả thù các cường quốc thực dân gồm Anh và Nhật về một thế kỷ bị nhục mạ dưới thời Nhà Thanh. Chính cuốn sách này đã mô tả cuộc cạnh tranh quyền lực giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đang xẩy ra trên thực tế, và là động lực thúc đẩy Pillsbury viết về “Một Trăm Năm Chạy Đua.”

Kể từ khi được xuất bản, cuốn sách “The Hundred Year Marathon” gây nhiều tranh cãi vì giới lãnh đạo Trung Quốc tiếp tục tuyên bố rằng Trung Quốc ước vọng chia xẻ thịnh vượng chung với thế giới theo đó mọi quốc gia đều thắng lợi qua một số chương trình như “Nhất Đai, Nhất Lộ”, Ngân Hàng Phát Triển Hạ Tầng Cơ Sở và cùng với Brazil, Nga, và Ấn Độ trong nhóm bốn quốc gia thành lập Ngân Hàng Phát Triển Mới (New Development Bank).

Tuy nhiên theo Pillsbury, một người thông thạo tiếng Quan Thoại, hiểu sâu rộng chính trường và văn hóa Trung Quốc, dường như từ khi Tập Cận Bình củng cố quyền lực, thống trị Trung Quốc, ông ta đã vội vã bỏ chánh sách của Đặng Tiểu Bình, phô trương sức mạnh và đe dọa các nước láng giềng khiến nhiều nước bừng tỉnh, kể cả Hoa Kỳ, Nhật Bản và Ấn Độ. Không những gây hấn ở Biển Đông và Biển Nam Trung Hoa, Trung Quốc còn hăm dọa cả Ân Độ, Nam Dương, Mã Lai và Brunei, tăng cường đàn áp Tây Tạng và Tân Cương.

Hi vọng mở mang và phát triển kinh tế, đem lại sự thịnh vượng sẽ làm cho Trung Quốc biến thành một quốc gia dân chủ, dường như tan vỡ. Cuộc tàn sát đẫm máu ở quãng trường Thiên An Môn vào 1989 đã làm nhiều người thất vọng. Con đường dân chủ hóa xem ra quá xa vời với Trung Quốc.

Điều này càng thấy rõ dưới thời Tập Cận Bình, một lãnh tụ thuộc thế hệ thứ năm, sinh ra sau Đệ Nhị Thế Chiến và sau khi Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc đã được thành lập. Tập Cận Bình củng cố quyền lực bằng cách triệt hạ nhiều viên chức Cộng Sản Trung Quốc kể cả một số thành viên trong Bộ Chính Trị qua chiến dịch chống tham nhũng, thành lập một số ban mới do chính ông làm chủ tịch như Ủy Hội An Ninh Quốc Gia và các ủy ban lãnh đạo về cải tổ kinh tế và xã hội, cải tổ và hiện đại hóa quân đội, bãi bỏ giới hạn nhiệm kỳ vào 2018.

Ngoài ra, Bắc Kinh trong vài năm gần đây tiếp tục bắt giữ những người chỉ trích chế độ, một số nhà báo và luật sư. Báo chí kiểm soát bởi nhà nước nói về những xấu xa của Tây phương.

Trung Quốc xem ra không cần phải dấu diếm tham vọng bá chủ thế giới nữa. Bắc Kinh đã bắt đầu tham dự vào chiến tranh mạng, thu thập công nghiệp quốc phòng và tình báo của Hoa Kỳ, tuyên truyền văn hóa và bành trướng ảnh hưởng ở Á Châu và Phi Châu.

Về kinh tế, Trung Quốc đã thiết lập kế hoạch chiến lược “Made in China 2025” từ 2015. Theo đó, Trung Quốc sẽ chuyển dần từ một nhà máy sản xuất hàng rẻ tiền, phẩm chất thấp, sử dụng giá nhân công thấp cho thế giới qua một nước công nghệ sản xuất hàng hóa và dịch vụ có giá trị cao, sử dụng 40% nguyên liệu sản xuất trong nước vào 2020 và 70% vào 2025. Những ngành công nghệ cao bao gồm công nghê dược phẩm, xe hơi, hảng không, semiconductor, thông tin IT và máy móc tự động (robotics).

Vào dịp kỷ niệm 70 năm thành lập nước Công Hòa Nhân Dân Trung Quốc, Chủ Tịch Tâp Cận Bình tuyên bô một cách tự tin rằng “Không có một thế lực nào có thể lay chuyển được nền móng của một đại quốc. Không một thế lực nào có thể ngăn chặn nhân dân Trung Quốc và đất nước Trung Quốc tiến lên hàng đầu.”

Ngoài ra, Chủ Tịch Tập Cận Bình còn nhấn mạnh về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, quyết tâm đi theo con đường xã hội chủ nghĩa với đặc tính Trung Quốc và thực thi đầy đủ lý thuyết căn bản, đường lối và chính sách của Đảng,

Chính sách chuyển trục về Á châu và thành lập Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership – CPP) của Tổng Thống Obama là một dấu hiệu cho thấy Hoa Kỳ tim cách đối phó với thử thách mới của Trung Quốc. Rất tiếc Tổng Thống Trump đã nhầm lẫn rút Hoa Kỳ ra khỏi tổ chức này ngay khi ông vừa mới nhậm chức vào 2017.

Tác giả Pillsbury cho rằng Hoa Kỳ có năm ngộ nhận đối với Trung Quốc: (1) Giao kết đưa đến hợp tác; (2) Trung Quốc đang tiến dần đến dân chủ; (3) Tình hình nội bộ của Trung Quốc rất mong manh; (4) Trung Quốc muốn giống Hoa Kỳ; và (5) Phe diều hâu Trung Quốc yếu thế.

Theo Pillsbury, chiến lược chạy đua dài hạn của Trung Quốc bao gồm học hỏi kỹ thuật tân tiến của Tây phương, phát triển một nền kinh tế mạnh mẽ và sau cùng tiến lên vị trí đại cướng quốc số một của thế giới trong ba đến bốn thập niên tới.

Chiến lược chạy đua 100 năm của Trung Quốc bao gồm chín điểm: (1) Che dấu ý định cho tới thời điểm thích hợp mới ra tay; (2) Ly gián đối phương bằng cách mua chuộc các cố vấn; (3) Kiên nhẫn chờ đợi; (4) Sử dụng những ý tưởng và kỹ thuật của đối phương. (5) Sức mạnh quân sự không phải là một yếu tố then chốt; (6) Để duy trì tư thế thống trị, bá quyền có thể có những hành động liều lĩnh; (7) Duy tri thế mạnh qua hai yếu tố lừa địch thủ và chờ đợi; (8) Đo lường sức mạnh tương đối của Trung Quốc; (9) Luôn luôn cảnh giác để không bị bao vây và lừa dối.

Để đối phó với thử thách của Trung Quốc, tác giả đề nghị Hoa Kỳ một số hành động qua 12 giai đoạn: (1) Đầu tiên là cần nhận định rõ thử thách của Trung Quốc; (2) Cứu xét lại những chương trình của Hoa Kỳ vô tình làm lợi cho đối phương; (3) Đo lường khả năng cạnh tranh; (4) Đặt ra một chiến lược đua tranh để phát triển nhanh hơn đối thủ; (5) Thống nhất chính sách đối với Trung Quốc; (6) Xây dựng liên minh giữa Hoa Kỳ với các nước láng giềng của Trung Quốc; (7) Che chở những nhân vật bất đồng chính kiến Trung Quốc; (8) Chống lại những hành động gián điệp, ăn cắp kỹ thuật, bí mật quân sự qua mạng; (9) Đòi hỏ Trung Quốc bảo vệ môi trường; (10) Phanh phui nạn tham nhũng tại Trung Quốc; (11) Ủng hộ các nhà dân chủ; (12) Theo rõi cuộc tranh chấp nội bộ giữa phe diều hâu và phe cải tổ tại Trung Quốc.

Trái với một số bình luận gia cho rằng Trung Quốc đã thắng cuộc chạy đua, Pillsbury cho rằng Hoa Kỳ còn vài thập niên để ngăn chặn Trung Quốc bằng một chiến lược cạnh tranh kinh tế hữu hiệu và hỗ trợ những nhà đấu tranh dân chủ Trung Quốc. Ông không chủ trương tạo một cuộc chiến tranh lạnh mới, nhưng ủng hộ sự hợp tác giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ trong một số lãnh vực.

Nguyễn Quốc Khải / VOA

Cập nhật tình hình viêm phổi Vũ Hán (chiều 07/4): Thủ tướng Anh phải thở oxy, Nhật ban bố tình trạng khẩn cấp

Tổng hợp số liệu tại một số quốc gia có nhiều ca nhiễm virus Corona Vũ Hán nhất thế giới

Khu vực Người nhiễm Nhiễm mới Tử vong Tử vong mới Bình phục
Toàn thế giới 1.359.854 +13.850 75.959 +1.305 293.498
Mỹ 367.650 +646 10.943 +72 19.810
Tây Ban Nha 140.510 +3.835 13.798 +457 43.208
Italy 132.547 16.523 22.837
Đức 103.375 1.810 36.081
Pháp 98.010 8.911 17.250
Trung Quốc 81.740 +32 3.331 77.167
Iran 62.589 +2.089 3.872 +133 27.039

Xem thống kê số liệu toàn cầu tại đây: Số liệu toàn thế giới