Căn hộ Hà Nội ‘biến’ thành nhà 2 tầng

Trần nhà bằng gỗ, mái dốc khiến người tới cảm giác đây là một ngôi nhà hơn là căn hộ.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Căn hộ chung cư rộng 103 m2 tại Hà Nội là tổ ấm của một cặp vợ chồng trẻ cùng hai con nhỏ. Trần nhà bằng gỗ và dốc khiến người bước vào không gian này có cảm giác giống như vào một ngôi nhà hơn là một căn hộ chung cư thông thường.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Các con đều ở tuổi mầm non nên chủ nhà muốn có không gian “để cho bọn trẻ được chạy nhảy!”. Tận dụng chiều cao thông thủy 4,1m, các kiến trúc sư Vũ Nam Sơn, Vũ Quỳnh Giao, Hoàng Minh Đạo (Fe Atelier) chia không gian đứng thành một trệt và một gác lửng, đồng thời bố trí tại mỗi tầng đều có chỗ chơi cho trẻ.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Tại trệt, các vị trí chức năng như bếp, phòng khách được thu gọn lại để tạo thành khoảng không gian trung tâm rộng rãi cho những đứa trẻ vui đùa, đạp xe, trốn tìm.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Để tiết kiệm diện tích, đảo bếp kiêm luôn chức năng bàn ăn và kệ tủ để đồ.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Một khoảng trần nhà của trệt (phía trên hành lang nối giữa phòng khách và bếp) cũng là sàn nhà của gác lửng được làm bằng kính cường lực, để bố mẹ dù đọc sách hay nấu nướng cũng dễ dàng theo dõi con đang chơi.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Không gian nhỏ trên gác xép hiện tại là khu vui chơi nhưng trong tương lai sẽ trở thành một phòng ngủ cho trẻ khi chúng lớn. Ngoài góc sàn kính, không gian này có ô cửa vòm giúp gia tăng ánh sáng tự nhiên đồng thời để những đứa trẻ dễ dàng nhìn và nghe thấy cha mẹ để an tâm vui chơi.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Bất kỳ ngóc ngách nào trong nhà cũng có thể biến thành chỗ vui chơi cho con trẻ.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Chủ nhà hướng tới lối sống tối giản, nột thất trong nhà chỉ là những món đồ thiết yếu, nhờ thế dù có con nhỏ nhưng không gian chung vẫn gọn gàng. Đồ trang trí cũng được tiết chế, chỉ cần một chậu cây nhỏ làm điểm nhấn.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Phòng ngủ gần như trống trơn, vì chủ nhà không muốn xuất hiện quá nhiều tủ đồ trong phòng ngủ.

Căn hộ Hà Nội 'biến' thành nhà 2 tầng

Kiến trúc sư đã thiết kế khu vực gác lửng có phòng thay và chứa quần áo thay thế. Dù ở trệt hay gác, các không gian trong nhà đều cố gắng tận dụng thật nhiều ánh sáng tự nhiên.

Bài: Thái Bình / Ảnh: Hoàng Đạo

Tại sao ở Mỹ bạn sẽ không bao giờ cảm thấy cùng đường?

Chưa từng đến Mỹ cũng đã biết nước Mỹ rất tốt, đến Mỹ rồi lại càng cảm thấy nước Mỹ rất rất tốt. Trong xã hội này, dù bạn gặp phải chuyện gì cũng rất ít khi cảm thấy cùng đường,…

Nếu như bạn mua một đôi giày và đã mang được hai tuần, bạn cảm thấy không vừa chân và muốn đổi lại, nhân viên ở đó sẽ cho bạn ba sự lựa chọn: Một là đổi một đôi khác cùng kiểu, hai là dùng số tiền đó mua một đôi giày khác tương ứng trong tiệm, ba là quản lý của cửa hàng sẽ quyết định hoàn lại tiền.

Chế độ trả hàng, hoàn tiền như vậy được xây dựng trên nền móng của một xã hội văn minh. Khi trình độ văn minh của một số người không đạt đến mức này, người đó không xứng đáng hưởng thụ chế độ như vậy. Để duy trì bất cứ một chế độ xã hội tốt đẹp nào, thì đều dựa vào tính tự kỷ luật, chứ không phải là pháp luật.

Nếu bạn bị một người nào đó đánh ở nơi công cộng, hung thủ thì đã chạy mất, bạn có thể yêu cầu chính phủ bồi thường cho mình. “Sao có thể như vậy được, đâu phải chính phủ phạm tội, có liên quan gì đến chính phủ chứ?” Nhưng luật sư người ở Mỹ nói với tôi rằng: “Chính phủ phải có trách nhiệm. Bởi vì có người phạm tội đã làm hại đến bạn, bạn bị thương phải đi khám bệnh, bạn bỏ lỡ công việc dẫn đến tổn thất, chính phủ đều phải bồi thường cho bạn những thứ đó”.

Chính phủ không phạm tội, chính phủ cũng là chống lại việc phạm tội mà? Nhưng đó là chúng ta chỉ nhìn thấy trách nhiệm bề mặt của chính phủ mà thôi. Chính phủ phải có trách nhiệm, không bảo vệ được công dân, tội phạm lại trốn mất, cái mà người Mỹ truy cứu chính là phần trách nhiệm của chính phủ.

Nếu bạn tự cho là mình đúng khi đánh người thì cũng như vậy mà thôi. Bỏ ra một số tiền lớn thuê luật sư thì cũng chỉ nhận được một bản cam kết sẽ bồi thường cho người bị hại, còn phải ngồi tù một ngày, làm công tác xã hội 100 giờ (lao động cải tạo), phạt tiền 2.000 đô la Mỹ.

“Tôi thừa nhận việc đánh người, nhưng tôi muốn xác nhận rằng tôi đánh hắn ta là quang minh chính đại, là tôi có lý, nói cách khác là do hắn ta đáng bị đánh”.

“Vậy anh không hiểu luật pháp của Mỹ rồi. Anh ta có đáng bị đánh hay không là một chuyện khác, không liên quan đến bản án này. Phiên tòa này chỉ muốn làm rõ anh có đánh người hay không thôi. Nếu như anh ta nợ tiền anh hoặc lừa gạt anh, khiến cho thể xác và tinh thần anh bị tổn thương, anh có thể nói với anh ta. Đó lại là một phiên tòa khác. Gặp chuyện phát sinh không thể tùy tiện phán xét, phải biết phân biệt nặng nhẹ, chồng nói chồng đúng, vợ nói vợ có lý, một là không giải quyết được gì, hai là tự tìm đường chết, chúng tôi luôn giải quyết những tranh chấp như thế đó”.

Nếu một người mẹ trong lúc bận rộn nhất thời hơi lơ là khiến con bà ta không may rơi xuống hồ bơi. Trong lúc người mẹ đó đang đau thương vô cùng thì lại nhận được lệnh gọi của tòa án về tội “lơ là nhiệm vụ”, bởi vì bà đã không hoàn thành tốt được nhiệm vụ của một người giám hộ nên phải đối mặt với án phạt. Lý do của quan tòa rất đơn giản: Do người mẹ thất trách mà làm mất đi một mạng người, đây là điều pháp luật không cho phép.

Xét về mặt ý nghĩa xã hội, khi người mẹ này bị phán quyết, pháp luật có tác dụng cảnh báo cho hàng nghìn hàng vạn bà mẹ khác rằng phải luôn tận tâm tận lực bảo vệ con mình. Xét về mặt tư tưởng triết học, khi bạn sinh ra một đứa trẻ, trước tiên là nó thuộc về bản thân nó. Nó có đầy đủ những quyền lợi khi sinh sống trong xã hội này. Cho dù bản thân nó có ý thức được hay không, cho dù nó có lớn lên hay không thì xã hội này cũng có rất nhiều bộ luật để bảo vệ nó.

Bảo vệ quyền lợi của trẻ em, bảo vệ sức khỏe cho người già, quan tâm yêu mến người yếu thế là trách nhiệm quan trọng và công việc chủ yếu của chính phủ các cấp Mỹ. Chính phủ bỏ ra khoản tiền khổng lồ để trả phí khám bệnh và chữa trị cho dân chúng, thuốc cũng được tặng và mang đến tận nhà, ngay cả mắt kính lão hay máy trợ thính dành cho người lãng tai cũng là dùng tiền của chính phủ, hơn nữa còn được đến “trung tâm sinh hoạt dành cho người già”, được hưởng những đãi ngộ cực tốt và sự bảo vệ đặc biệt của trung tâm.

Người phụ trách trung tâm dành cho người già phải kiểm tra hoàn cảnh sống của những cụ ông cụ bà, yêu cầu con cái rằng, bên giường phải có một chiếc điện thoại, khi nằm tay có thể với tới được, phòng ngủ phải có đèn ngủ, bên cạnh nhà tắm phải có tay vịn an toàn. “Chỉ biết không là chưa đủ, phải nói cho tôi nghe khi nào thì sửa chữa, tôi sẽ đến kiểm tra lại”. Việc nhỏ còn quan tâm chu đáo đến thế, huống hồ chi là những việc khác.
Bảo vệ quyền lợi của trẻ em, bảo vệ sức khỏe cho người già, quan tâm yêu mến người yếu thế là trách nhiệm quan trọng và công việc chủ yếu của chính phủ các cấp Mỹ. (Ảnh: Internet)
Nếu không có truyền thông đưa tin, chính phủ hoạt động bí mật sẽ chuyên chế hủ bại. Thế nhưng, chính phủ lại thường xuyên vì chống lại tội phạm mà phải bảo mật, đó là một lý do hoàn toàn thỏa đáng cho việc hoạt động bí mật. Ở Mỹ bạn chỉ cần bỏ ra mấy chục đô la để mua được một chiếc radio là có thể nhận được toàn bộ thông tin từ phía cảnh sát. Nếu là như vậy, chẳng phải tất cả bí mật của cảnh sát đều không còn gì sao?

“Họ cần có bí mật gì? Họ phục vụ cho chúng ta mà”.

“Vậy không phải là loạn hết cả sao?”

“Có gì mà loạn? Nếu như chỉ có cảnh sát mới biết được những thông tin này, thì khi bắt được tội phạm rồi, xử lý mọi chuyện xong xuôi mới thông báo với phóng viên chúng tôi đã có việc gì xảy ra thì mới là loạn đó. Khi ấy ai mà biết thật giả ra sao?”.

Một câu nói “họ phục vụ chúng ta mà” đã thổi bay tất cả những cái cớ để hoạt động trong bí mật. Bảo vệ xã hội và truy bắt tội phạm là trách nhiệm của chính quyền, phải làm thế nào khống chế quyền lực, gia tăng phòng bị cho các hoạt động bí mật ngay dưới tầm mắt của người dân là vấn để về kỹ thuật của bản thân bộ máy chính phủ cần phải giải quyết, còn việc chính phủ vì dân phục vụ lại là vấn đề về nguyên tắc.

Mỹ là một xã hội phân chia trách nhiệm từ trên xuống dưới, có được sự ủng hộ của nhân dân trong thành phố, bạn có thể làm thị trưởng, có được sự ủng hộ của cử tri của một bang, bạn mới có cơ hội làm thống đốc hoặc nghị viên; có được sự ủng hộ của cử tri cả nước, bạn mới có thể trở thành tổng thống. Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất của xã hội Mỹ và xã hội Trung Quốc, chế độ của Mỹ giúp cử tri sống một cách ngay thẳng. Thái độ của người làm quan khi phục vụ nhân dân cũng không cần dạy hay đào tạo, bởi vì bản thân cử tri sẽ quyết định sinh mệnh của họ.

Loại phụ trách theo cấp này đôi khi cũng khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Thành phố Hillsboro của San Francisco không có đèn đường, không có cửa hàng. Việc này ngay cả thống đốc và tổng thống cũng không còn cách nào khác. Người dân của thành phố này dựa vào đặc điểm địa lý và nhu cầu cuộc sống nên đã xin thông qua nghị quyết không lắp đèn đường, không mở cửa hàng.

Năm 2006, thống đốc bang California là Schwarzenegger không đồng ý xá tội tử hình cho người da đen Williams, cho dù quần chúng nhân dân và cả tổng thống cùng cầu xin, cuối cùng bản án vẫn được chấp hành. Mỹ vốn là một quốc gia với nguyên tắc tam quyền phân lập, quốc gia, bang, thành phố ban hành luật pháp với những quyền lợi và trách nhiệm riêng biệt.

Pháp luật của quốc gia lấy nguyên tắc là quyền con người, quản lý phương châm đối nội đối ngoại của chính phủ; luật pháp của bang lấy cơ sở từ tình người, xử lý những tranh chấp về dân sự hoặc hình sự; luật pháp của thành phố tôn trọng hoàn cảnh thực tế của người dân, duy trì những nét truyền thống đặc sắc.

Ba loại luật pháp này không có mối liên hệ trên dưới, mà là phân chia rạch ròi, rõ ràng như những tầng sinh vật dưới nước, tầng trên, tầng giữa, tầng trung không hỗ trợ cũng không làm phiền lẫn nhau. Nếu như gặp phải chuyện mâu thuẫn, ngược lại tính quyết định lại nằm ở tầng thấp nhất. Đạo lý này rất dễ hiểu, càng là pháp luật ở tầng thấp nhất thì càng gần gũi với xã hội phù hợp với ý nguyện của người dân, còn pháp luật cấp cao lại quá trừu tượng sẽ đánh mất đi tính khả thi.

Ngoài những khác biệt về chiều dọc của tam pháp, pháp luật của bang và pháp luật của thành phố theo chiều ngang cũng có sự phân biệt. Đây chính là lý do Mỹ không có Bộ Giáo dục, việc hôn nhân, giao thông, tô thuế, dân sự, hình sự của các bang lại có sự khác nhau. Nếu đổi lại là một quốc gia khác có thể đã rối loạn hết cả rồi, nhưng người Mỹ một là khẳng định nhân quyền, hai là thừa nhận tình người, ba là tôn trọng địa phương, những nguyên tắc này đã thỏa mãn mọi khía cạnh của các mối quan hệ, giúp cho chế độ tam quyền phân lập hoạt động một cách tốt nhất.

“Sách là một cái gương, nếu như đã là một con lừa ngu ngốc, thì đừng mong gương sẽ soi ra được một thánh nhân”. Nếu như chỉ ôm định kiến, sẽ không thể thừa nhận kinh nghiệm của người khác. Chế độ xã hội này được thiết lập ra hoàn toàn là để giải quyết những vấn đề có thể xảy ra trong cuộc sống. Cũng tức là, trong xã hội ấy, cho dù bạn gặp phải chuyện gì đi nữa cũng sẽ không cảm thấy rơi vào đường cùng, mà vẫn luôn có một con đường khác đang chờ đợi bạn. Ở Mỹ, có rất nhiều luật lệ xuyên quốc gia. Tôi nghĩ, đây có lẽ chính là lý do mà người tài, người bình thường hay người ngu ngốc đều muốn di cư sang Mỹ.

(Bài viết đứng trên lập trường và quan điểm của cá nhân người viết)

Tuệ Tâm, theo Secretchina

Người Việt hời hợt (Phần 1)

Nếu bạn đã từng tiếp xúc với nhiều người đến từ các nền văn hóa hoặc quốc tịch khác nhau, bạn sẽ thấy được rằng đa phần người Việt Nam có lối tư duy khá hời hợt, thiếu chiều sâu. Không kể đến những người thuộc tầng lớp lao động bình dân ít học, những người được xem là trí thức có trình độ đại học trở lên cũng rất nông cạn hời hợt nếu xét với những người cùng tầng lớp ở những dân tộc khác. Đừng vội nổi nóng hay tự ái khi tôi nhận xét như vậy. Hãy đọc kỹ bài viết dưới đây để xem mình có những đặc điểm của một người hời hợt hay không nhé?

Người Việt hời hợt

Mười hai đặc điểm của một người hời hợt:

1. Có hiểu biết nông cạn và sơ sài về một vấn đề

Các bạn trẻ bây giờ hiếm có ai hiểu một cách thấu đáo về một vấn đề nào. Tôi nhiều lần cảm thấy rất bất ngờ vì có những kiến thức tưởng chừng rất phổ thông, rất cơ bản các bạn đều không biết hoặc hiểu biết rất sơ sài. Nếu bị bắt buộc phải tìm hiểu thì các bạn trẻ thường làm qua loa cho có, chứ không hề đào sâu vào. Họ thường có khuynh hướng chọn những gì ngắn gọn và sợ đọc dài. Chính vì tính hời hợt qua loa này mà rất nhiều người chỉ cần đọc tiêu đề của một bài báo thôi đã vào phán như mình hiểu hết mọi chuyện.

2. Không có hứng thú hoặc sự tò mò đối với kiến thức mới lạ

Kiến thức là vô hạn nên chúng ta chỉ có thể biết nhiều hoặc biết ít chứ không thể nào biết hết được mọi việc. Tuy nhiên con người chỉ học được và tiến bộ khi có sự tò mò và hứng thú với những điều chưa biết. Khi con người trở nên thờ ơ và không hề có đam mê với kiến thức thì việc học chỉ đơn thuần là nhai lại những gì mà người khác cho mình chứ không có sự tìm tòi học hỏi. Các bạn học sinh sinh viên ngày nay dường như thiếu hẳn niềm đam mê với kiến thức. Tôi thường chia sẻ cách học tiếng Anh của mình lúc trẻ là luôn tò mò với những gì có tiếng Anh mà tôi bắt gặp ở bất cứ nơi đâu: một câu slogan trên bảng quảng cáo, một bao bì sản phẩm, một hướng dẫn bằng tiếng Anh ở nơi công cộng… nhưng hầu như rất ít học viên của tôi chịu để ý đến những điều này. Mỗi ngày tôi đều đọc rất nhiều về nhiều đề tài để tự nâng cao kiến thức của mình mà vẫn thấy mình còn quá nhiều điều chưa biết và muốn tìm hiểu.

3 . Lười suy luận, không thích thử thách

Khi phải đối diện với những vấn đề hóc búa cần suy luận nghiêm túc, phần lớn các bạn học viên của tôi thường đưa ra một câu trả lời ngẫu nhiên theo kiểu ăn may rồi chờ câu trả lời của tôi để ghi chép lại. Nhiều bạn luôn chuẩn bị câu trả lời: “Em không biết!” mỗi lẫn được hỏi tới như một phản xạ vô điều kiện bất kể câu hỏi đó dễ hay khó. Nhiều lúc tôi phải nửa đùa nửa thật nói rằng bạn không sợ lương tâm mình cắn rứt khi trả lời tôi rằng “em không biết” một cách nhanh chóng và dứt khoát như thế. Lười suy nghĩ là một thói quen giết chết khả năng tư duy của con người và biến họ thành những kẻ chỉ biết nghe lời người khác bất kể đúng sai.

4. Không có khả năng kết nối và tổng hợp thông tin

Những người hời hợt thường chỉ nhìn thấy những thứ nổi trên bề mặt mà ít khi nào chịu khó đào sâu vào những tầng dưới của một vấn đề. Chính vì vậy họ thường không nhận thức được những ẩn ý bên trong, không thấy được mối liên hệ giữa những vấn đề có liên quan, không áp dụng được những kiến thức cũ đã học vào thực tế và cũng không có khả năng khái quát hóa những điều cụ thể để rút ra một khái niệm chung. Ngược lại, khi học một khái niệm mang tính chất trừu tượng, họ không có khả năng tự mình liên tưởng đến những ví dụ cụ thể liên quan đến khái niệm đó. Nói một cách khác, những người hời hợt học một biết một, học hai biết hai chứ hiếm khi tự mình liên kết hay tổng hợp những kiến thức rời rạc đã học được.

5. Tranh luận theo cảm tính, ít khi thấy được tính logic của vấn đề

Thật đáng buồn là hầu hết các bạn sinh viên, thậm chí thạc sĩ hoặc đã ra đi làm đều không có khả năng trình bày hoặc lý giải vấn đề một cách có logic. Chính vì lười suy nghĩ và lười tra cứu tìm tòi, những luận điểm các bạn đưa ra thường rất ngây ngô, thiếu thực tế và đầy cảm tính như kiểu tư duy của các em học sinh tiểu học. Những lý do đưa ra thường rời rạc chắp vá, kiểu bất chợt nghĩ tới cái gì thì nói cái đó chứ không hề có sự sắp xếp hoặc liên kết chúng với nhau theo một thứ tự hợp lý. Nhiều lúc tôi tự hỏi những năm tháng học đại học đã dạy được cho sinh viên Việt Nam những kỹ năng gì hay thực sự đã giết chết những kỹ năng quan trọng nhất của một sinh viên?

6. Sợ nói đến những chủ đề “nhạy cảm”

Có rất nhiều bạn “trí thức trẻ” (tạm gọi là thế nếu chỉ dựa vào trình độ học vấn) rất ngại đụng chạm đến những vấn đề nghiêm túc hoặc nhạy cảm như kinh tế, chính trị, lịch sử, khoa học… vì những đề tài này rất nhức đầu. Có người còn rất tự hào khi tuyên bố mình không thích nói về chính trị hoặc quan tâm đến những chuyện “không phải của mình” mà chỉ quan tâm tới những gì liên quan tới công việc hiện tại là đủ. Nếu bạn chú ý nghe những câu chuyện của các cô cậu sinh viên thì mới thấy thế giới quan của họ thực sự nhỏ hẹp một cách đáng lo ngại. Câu chuyện của họ xoay quanh những việc chơi game, cua gái, cua trai, ăn gì, chơi đâu… thì không có gì nghiêm túc cả. Gần đây có một bạn trình độ thạc sĩ hỏi tôi BOT là cái gì, em nghe người ta nói mang máng nhưng không hiểu lắm. Tôi hỏi nếu vậy tại sao em không tự mình tìm hiểu. Bạn đó cười cười không nói gì và tôi cũng không chắc là bạn có về tìm hiểu không nữa?

7. Thích theo những trào lưu mới nổi nhưng không bền

Hễ có trào lưu nào mới, bất kể là có ý nghĩa hay không thì những bạn trẻ đều theo một cách hăng say nhưng chỉ cần vài tuần khi có trend mới hơn thì họ lại chạy theo trend mới. Đây không phải là sự tò mò cầu tiến mà chỉ đơn thuần là sự hời hợt ham vui bên ngoài, cái gì hot, cái gì dễ thì mình theo nhưng nhanh chóng vứt bỏ nó để đi tìm một món đồ chơi mới vui hơn, lạ hơn. Còn cái gì cần phải tốn nhiều thời gian để tìm hiểu thì chắc chắn sẽ không có phần của các bạn. Điều này sẽ giết chết sự kiên nhẫn và lòng đam mê đối với một điều gì đó nghiêm túc, những đức tính rất cần thiết cho sự thành công lâu bền.

8. Tin theo những gì hợp ý mình bất kể tính xác thực

Khái niệm tìm hiểu thông tin đa chiều để kiểm chứng tính xác thực của thông tin mình nhận được dường như không hề tồn tại đối với rất nhiều người Việt Nam. Điển hình là trên facebook, rất nhiều người share hoặc viết những status mà chỉ cần đọc sơ qua là biết là fake news nhưng họ share bởi vì họ thích nội dung đó. Khi được nhắc nhở, có nhiều người tìm mọi cách cãi chày cãi cối hoặc công kích cá nhân để bảo vệ sự thiếu hiểu biết của mình. Chia sẻ thông tin là một điều tốt, nhưng chỉ chia sẻ những gì hợp ý mình mà thiếu kiểm chứng tính xác thực hoặc không đọc kỹ để tìm ra những điểm ngụy biện hoặc vô lý chứng tỏ sự hời hợt và lười tư duy của người chia sẻ.

9. Khả năng sử dụng ngôn ngữ kém

Muốn đánh giá khả năng tư duy của một người, hãy quan sát cách họ sử dụng ngôn ngữ nói và viết vì ngôn ngữ là tấm gương phản chiếu rõ nét nhất của tư duy. Những người sâu sắc là những người có khuynh hướng sử dụng từ ngữ chính xác, cấu trúc câu gãy gọn và các thức biểu đạt hợp lý. Vì họ chú trọng đến hiệu quả của việc truyền tải thông tin của mình đến người nghe nên khi nói hoặc viết họ sẽ tìm cách để đối phương hiểu được thông điệp một cách rõ ràng, cụ thể và đúng đắn nhất. Họ không nói thừa và cũng không nói thiếu, không dùng những từ ngữ dễ gây hiểu lầm hoặc khó hiểu và điều chỉnh giọng nói của mình về âm lượng cũng như biểu cảm hợp lý. Khi viết họ sẽ chú ý đến cấu trúc câu, lỗi chính tả, cách sử dụng dấu câu, cách viết hoa và hiếm khi viết tắt. Ngược lại những người hời hợt thường không chú ý đến hiệu quả của việc truyền tải thông tin qua kênh nói và viết. Họ thường có khuynh hướng nói tắt nói gọn và hy vọng người nghe phải hiểu những gì mình không nói hoặc nói dài dòng lê thê những điều không quan trọng. Khi buộc phải phát biểu ý kiến, họ thường nói một cách miễn cưỡng, không đầu không đuôi với âm lượng chỉ đủ cho bản thân họ nghe khiến cho người đối thoại phải hỏi đi hỏi lại nhiều lần hoặc đặt ra nhiều câu hỏi gợi ý nếu muốn nghe được câu trả lời hoàn chỉnh. Khi viết, những người hời hợt thường viết sai chính tả những từ đơn giản, chấm phẩy hoặc viết hoa tùy tiện và thường hay viết tắt theo thói quen của mình.

10. Kém ngoại ngữ

Để học tốt một ngoại ngữ, bạn không thể hời hợt qua loa vì mỗi ngôn ngữ đều chứa đựng một logic riêng của nó. Học ngôn ngữ không đơn thuần là học thuộc mẫu câu, từ vựng hoặc công thức rồi lặp lại như cái máy mà phải học cách tư duy của ngôn ngữ đó. Tôi dạy tiếng Anh nhiều năm nên hiểu rất rõ sự qua loa và hời hợt trong cách tư duy của người Việt Nam khi học tiếng Anh. Nếu đổ lỗi hết cho chất lượng đào tạo tiếng Anh ở bậc phổ thông và đại học ở Việt Nam quá kém thì cũng không hẳn vì khi có điều kiện học nghiêm túc và hướng dẫn tận tình, đa số người Việt vẫn rất ẩu tả trong các phát âm, dùng thì, sử dụng danh từ theo số ít số nhiều… nói chung là đều là những lỗi rất đơn giản và rất dễ khắc phục nếu chịu chú ý. Có những lỗi rất cơ bản được tôi phân tích kỹ, cho rất nhiều ví dụ cụ thể nhưng sau đó thì các bạn học viên của tôi vẫn sai đúng những lỗi đó hết lần này tới lần khác. Điều này chứng tỏ rằng các bạn vẫn học tiếng Anh bằng tư duy của người Việt nên không có sự tiến bộ cho dù học rất lâu.

11. Trình độ thẩm mỹ thấp

Để cảm nhận được những giá trị thẩm mỹ và nghệ thuật như văn học, âm nhạc, hội họa, điện ảnh hoặc kịch nghệ, người thưởng thức phải có một trình độ văn hóa và một độ tinh tế nhất định. Những người hời hợt không có chiều sâu sẽ không thích những tác phẩm đòi hỏi kiến thức cũng như trình độ để có thể cảm thụ được và thường có khuynh hướng chọn những gì đơn giản dễ dãi chủ yếu là để giải trí là chính. Và chính sự dễ dãi thiếu chiều sâu của những sản phẩm giải trí đó tác động ngược lại khiến cho người xem hoặc người nghe trở nên hời hợt và cảm tính hơn. Nhạc não tình, truyện và phim ngôn tình, các gameshow truyền hình là những thứ giết chết tư duy logic của con người hiệu quả nhất vì nó chỉ đánh vào cảm xúc thuần cảm tính chứ không đòi hỏi suy luận hoặc cảm thụ sâu sắc.

12. Không có tính sáng tạo

Để sáng tạo, con người cần có một nền tảng kiến thức sâu rộng về một hoặc nhiều lĩnh vực cùng với một trí tưởng tượng phong phú. Đồng thời một người sáng tạo là một người có tinh thần cầu toàn và kiên nhẫn rất cao. Đây là những đức tính những người hời hợt thiếu chiều sâu không có vì cái gì phải mất công mất sức mà không mang lại kết quả nhanh chóng cho họ đều khiến họ nản lòng và bỏ cuộc. Sinh viên học sinh Việt Nam học giỏi chủ yếu là học vẹt và rập khuôn chứ sáng tạo thì không thể vì kiến thức các bạn học chỉ là bề nổi và sự sáng tạo thì bị bóp chết từ trong trứng nước.

(Còn tiếp)

Huỳnh Chí Viễn (Giáo viên, Dịch giả)

Tập Cận Bình đang mất dần quyền lực về tay Vương Hộ Ninh?

China's President Xi Jinping (L) and member of the Political Bureau of the CPC Central Committee Wang Huning (R) arrives at the closing session of the Chinese People's Political Consultative Conference at the Great Hall of the People on March 13, 2015 in Beijing, China. Over 2,000 members of the 12th National Committee of the Chinese People's Political Consultative, a political advisory body, are attending the annual session, during which they will discuss the development of China.  (Photo by Feng Li/Getty Images)

Vào thời điểm mà hình thái ý thức hệ của ĐCSTQ đang suy sụp, việc ông Vương Hộ Ninh lọt vào Ban Thường vụ Bộ Chính trị được đặc biệt chú ý. (Ảnh: Getty Images)

Xung đột phát ngôn trong nội bộ giới chức ĐCSTQ

Sau khi cuộc chiến thương mại leo thang nghiêm trọng, hôm 26/8 vừa qua, trong chuyến đi Trùng Khánh Phó Thủ tướng Lưu Hạc của ĐCSTQ đã cho biết, Trung Quốc sẵn sàng giải quyết vấn đề thông qua thương lượng và hợp tác với thái độ bình tĩnh, kiên quyết phản đối sự leo thang của cuộc chiến thương mại. Ông Lưu Hạc chỉ ra rằng “điều này (leo thang chiến tranh thương mại) không có lợi cho Trung Quốc, cũng không có lợi cho Mỹ, và không có lợi cho nhân dân toàn thế giới”.

Tuy nhiên trong một bài viết đăng trên Nhật báo Nhân Dân của ĐCSTQ ngày 27/8 lại cho thấy một thái độ khác với Lưu Hạc. Bài bình luận ký tên “Tiếng Chuông” nhấn mạnh rằng, “Không muốn đánh, không sợ đánh, nhưng khi cần không thể không đánh”. Cái tên “Tiếng Chuông” được nhiều lý giải là “Âm thanh của Trung Quốc”.

Ông Lưu Hạc cho biết sẵn sàng đàm phán với Mỹ, trong khi nhiều cơ quan truyền thông lớn của ĐCSTQ lại kêu gọi “không thể không đánh”. Hiện tượng mâu thuẫn công khai này hiển nhiên khiến giới quan sát chú ý. Không ít người suy đoán, lẽ nào đã xảy ra biến cố trong ĐCSTQ? Tại sao truyền thông ĐCSTQ do Vương Hộ Ninh cai quản lại dám phản lại Lưu Hạc?

Động thái mềm mỏng hiếm hoi của Lưu Hạc

Ngoài việc bày tỏ quan điểm sẵn sàng “nhẹ nhàng” đàm phán với Mỹ, trong bài phát biểu tại “Triển lãm công nghiệp trí tuệ nhân tạo quốc tế Trung Quốc”, ông Lưu Hạc cũng đề cập rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục đẩy mạnh phát triển ngành công nghiệp trí tuệ nhân tạo (AI) trong điều kiện cởi mở, phản đối tình trạng phong tỏa công nghệ và chủ nghĩa bảo hộ, cũng cho biết Trung Quốc sẽ tiếp tục thúc đẩy môi trường đầu tư thật tốt.

Tuyên bố của ông Lưu Hạc là động thái mềm mỏng hiếm hoi của giới chức ĐCSTQ kể từ khi cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung leo thang.

Như vậy phải chăng ông Lưu Hạc phát biểu tùy hứng? Tuy nhiên, với vai trò là Phó Thủ tướng của ĐCSTQ, ông không thể nói năng tùy tiện. Đặc biệt hơn, với tư cách là một quan đứng đầu trong các cuộc đàm phán thương mại với Mỹ, những gì ông Lưu nói và làm phải được ông Tập Cận Bình thừa nhận và ủng hộ.

Nếu quan điểm của ông Lưu Hạc không nhất quán với ông Tập Cận Bình, khi đàm phán với Mỹ có thể làm hỏng cục diện, dễ dàng bị cáo buộc là “kẻ bán nước”. Bởi vì số quan to uy quyền hơn ông cũng không phải ít, giới thái tử Đảng và các phe phái sẵn sàng tận dụng cơ hội vào cuộc… Nhìn vấn đề như vậy, những phát ngôn của Lưu Hạc có thể xem là nói thay Tập Cận Bình.

Về cơ bản, ông Lưu Hạc luôn được xem là người của ông Tập Cận Bình. Ban đầu ông được chỉ định là “đặc phái viên của Tập Cận Bình” để đến Mỹ đàm phán, điều này cũng phần nào cho thấy ông rất được ông Tập Cận Bình tín nhiệm.

Bộ Ngoại giao TQ phản hồi lạ sau khi TT Trump khen Tập Cận Bình

Ngay phát biểu công khai của ông Lưu Hạc, TT Trump ngay lập tức phản hồi. Cùng ngày Hội nghị các nhà lãnh đạo G7, tối 25/8 TT Trump cho biết quan chức thương mại Trung Quốc đã hai lần gọi điện thoại cho phía Mỹ bày tỏ hy vọng trở lại bàn đàm phán. TT Trump chỉ ra Trung Quốc có ý định đạt được thỏa thuận thương mại và một lần nữa lại khen ngợi ông Tập Cận Bình là “nhà lãnh đạo vĩ đại”.

Trước những phát ngôn của TT Trump và ông Lưu Hạc, dường như có thể dễ dàng kết luận rằng cả Mỹ và Trung Quốc đều mong muốn sớm nối lại đàm phán và giải quyết tranh chấp thương mại.

Nhưng điều kỳ lạ là Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã liên tục bác bỏ chuyện có cuộc gọi điện thoại cho Mỹ để hy vọng nối lại đàm phán. Người phát ngôn Cảnh Sảng của Bộ Ngoại giao ĐCSTQ cho biết: “Tôi chưa nghe thấy có thông tin này”, cũng khẳng định cứng rắn rằng “Trung Quốc không ngại trò đe dọa này”.

Thời báo Hoàn Cầu của ĐCSTQ cũng tuyên bố rằng gần đây giới chức đàm phán cấp cao giữa Mỹ và Trung Quốc không liên lạc gì với nhau, hai bên chỉ duy trì đảm bảo kỹ thuật để sẵn sàng liên lạc nếu cần. Hơn nữa tờ báo còn khẳng định rằng Trung Quốc không thay đổi quan điểm, “không khuất phục trước áp lực của Mỹ”.

Giới quan sát có quan điểm nhận định, Bộ Ngoại giao của ĐCSTQ được mệnh danh là “Bộ hoang ngôn”, thường đổi trắng thay đen, bóp méo sự thật. Những bài học kinh nghiệm cho thấy rất khó để tin phát ngôn của Cảnh Sảng là sự thật.

Ngôn từ đưa tin khác thường của CCTV

Ngoài ra còn có vấn đề kỳ lạ khác xảy ra gần đây, đó là ông Tập Cận Bình chủ trì Hội nghị lần thứ 5 và có bài phát biểu, nhưng khi Đài Truyền hình Trung ương (CCTV) của ĐCSTQ đưa tin thay vì như thông lệ thường dùng từ “Chủ tịch Tập Cận Bình chỉ ra” thì lần này lại chỉ dùng từ “Hội nghị chỉ ra”.

Giới quan sát có nhận định rằng cách dùng ngôn từ của CCTV như vậy là vấn đề chưa từng xảy ra trước đây, qua đó đặt vấn đề phải chăng Tập Cận Bình đã mất vai trò là “nhà lãnh đạo tối cao duy nhất quyết định cuối cùng”?

Theo nguồn tin của CCTV, Hội nghị này có sự tham dự của những nhân vật quan trọng trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị gồm Lý Khắc Cường, Vương Hộ Ninh và Hàn Chính. Giới quan sát có phân tích rằng việc Lý Khắc Cường và Hàn Chính tham gia là lẽ dĩ nhiên, nhưng Vương Hộ Ninh là người chuyên phụ trách vấn đề ý thức hệ lại tham gia hội nghị kinh tế thì có vấn đề không thỏa đáng. Nhưng có lẽ chính điểm này có thể tiết lộ một số vấn đề trong ĐCSTQ.

Như đã biết, các cơ quan như Bộ Ngoại giao, Nhân Dân Nhật báo và Thời báo Hoàn Cầu đều ở trong phạm vi quyền lực của Vương Hộ Ninh. Có nghĩa là những phát ngôn trái ngược với Lưu Hạc, rất có khả năng do Vương chỉ đạo, cố tình cho Lưu Hạc thấy. Dựa theo mối quan hệ khăng khít giữa Lưu Hạc và Tập Cận Bình, động thái này nếu đúng là của Vương Hộ Ninh đối với Lưu Hạc, không khác gì đập vào mặt Bắc Kinh.

Nhân vật thao túng ngầm ở Trung Nam Hải?

Trong nội bộ ĐCSTQ, ông Vương Hộ Ninh chuyên nghiên cứu về chủ nghĩa Mác – Lênin, ông ta là quan to qua  ba thế hệ Tổng Bí thư ĐCSTQ, cũng được mệnh danh là “bộ não” của ĐCSTQ, rất được cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân nể trọng.

Sau khi được Giang Trạch Dân đề bạt, Vương luôn có một vị trí nổi bật trong ĐCSTQ. Đặc biệt là sau Đại hội 19 được Giang Trạch Dân cài thành công vào Ban Thường vụ Bộ Chính trị thay thế Lưu Vân Sơn. Nhưng Vương còn sở hữu nhiều quyền lực hơn khi được kiêm nhiệm là Bí thư Ban Bí thư Trung ương.

Theo quy định của ĐCSTQ, chức vụ này bao trùm một phạm vi cai quản rộng liên quan nhiều lĩnh vực. Các thành viên dưới trướng bao gồm Chủ nhiệm Văn phòng Trung ương, Chủ nhiệm Ủy ban Giám sát Nhà nước, Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, Trưởng Ban Tuyên truyền Trung ương và Bộ trưởng Bộ Mặt trận Thống nhất.

Có nghĩa là ông Vương Hộ Ninh có rất nhiều quyền lực. Ngoại trừ quốc phòng, hầu như phần còn lại nằm trong phạm vi quyền lực của Vương. Mặc dù trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị thì ông Lý Khắc Cường và Lật Chiến Thư được xếp hạng cao hơn Vương, nhưng thực tế không khác gì bị loại ra lề, khó phát huy được vai trò gì.

Điều này đã tạo thành cục diện là công tác Đảng của Trung Nam Hải do ông Vương Hộ Ninh kiểm soát, còn kinh tế do ông Hàn Chính kiểm soát.

Theo phân tích này, mặc dù ông Tập Cận Bình đứng đầu, nhưng công tác Đảng cũng như tuyên truyền… đều nằm trong tay Vương Hộ Ninh. Nói cách khác, nhân vật thao túng ngầm ở Trung Nam Hải rất có khả năng là ông Vương Hộ Ninh? Như vậy những mệnh lệnh của ông Tập Cận Bình có dễ dàng ra khỏi Trung Nam Hải?

Tập Cận Bình đang dần mất quyền lực?

Trước những diễn biến khác thường cục diện chính trị Trung Nam Hải, tờ Epoch Times tại Mỹ đã chia sẻ bình luận đáng chú ý chỉ ra, giai đoạn nhiệm kỳ đầu của ông Tập Cận Bình đã thành công trong thao túng quyền lực, vì thế nhiệm vụ chống tham nhũng tiến triển thuận lợi, lấy lại được niềm tin trong dân.

Tuy nhiên kể từ sau khi ông Vương Hộ Ninh vào Ban Thường vụ thì ông Tập Cận Bình như biến thành “hôn quân”, bị lâm cảnh “thù trong giặc ngoài”. Bình luận cho rằng để thay đổi hiện trạng của Tập Cận Bình hiện nay chỉ có cách họ Tập phải thoát khỏi “kìm kẹp” của “cây gậy tuyên truyền”, nếu không nó sẽ rất nguy hiểm. Đã đến lúc rất cấp bách, không thể chờ đợi!

Tuyết Mai / Trithucvn

Đừng lầm tưởng Việt Nam đang hưởng lợi từ chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, những con số này chỉ ra một diễn biến khác!

Đừng lầm tưởng Việt Nam đang hưởng lợi từ chiến tranh thương mại Mỹ - Trung, những con số này chỉ ra một diễn biến khác!

TS. Nguyễn Thị Thu Trang, Giám đốc Trung tâm WTO và Hội nhập VCCI cho rằng đã có nhiều suy đoán không đúng về sự chuyển dịch của dòng vốn Trung Quốc sang Việt Nam. “Số liệu của các nhà đầu tư Nhật Bản không cho thấy Việt Nam là điểm thu hút. Khi vốn giảm ở Trung Quốc thì tăng ở các thị trường khác nhưng không có Việt Nam. Đến lúc tăng ở Trung Quốc, các thị trường khác giảm thì ở Việt Nam lại giảm sâu hơn”.

Nhiều dấu hiệu cho thấy Việt Nam không được hưởng lợi

Bà Nguyễn Thị Thu Trang nhận định 1 năm sau căng thẳng thương mại Mỹ – Trung, nhiều dấu hiệu cho thấy Việt Nam không được hưởng lợi. Bà nhấn mạnh không cần phải đợi đến dài hạn những nền kinh tế mới gặp bất lợi như nhiều dự đoán trước đó mà thực tế đang cho thấy những ảnh hưởng tiêu cực đã xảy ra.

Thứ nhất là về việc xuất khẩu đi Mỹ. Theo bà Trang, Mỹ là thị trường mà Việt Nam có mức tăng trưởng cao nhất trong 6 tháng đầu năm.

“Bình thường tăng xuất khẩu là tin đáng mừng, nhưng điều không vui là chúng ta nằm trong nhóm 10 đối tác có thâm hụt thương mại với Mỹ. Đây không phải tin mới vì nhiều năm nay hiện tượng này đã xảy ra. Tuy nhiên, nhìn vào tăng trưởng nhập khẩu vào Mỹ của 9 nước còn lại đều giảm so với năm 2018, duy nhất Việt Nam tăng”, bà nói.

Đừng lầm tưởng Việt Nam đang hưởng lợi từ chiến tranh thương mại Mỹ - Trung, những con số này chỉ ra một diễn biến khác! - Ảnh 1.

Bà Trang cho biết điều đáng lo là trong số 10 đối tác có thâm hụt thương mại, Mỹ đã sử dụng biện pháp trừng phạt hoặc những biện pháp đối phó có phạm vi tác động lớn hơn nhiều so với những biện pháp kiểu chống bán phá giá, chống trợ cấp. “Duy nhất có Việt Nam và Malaysia chưa dính đòn. Tuy nhiên, trong khi Malaysia đã giảm tốc tăng trưởng nhập khẩu thì điều ngược lại diễn ra với chúng ta. Đấy là nguy cơ”, bà lưu ý.

Thứ hai là câu chuyện với Trung Quốc. Bà Trang cho biết trong nửa đầu năm 2019, Việt Nam xuất khẩu sang Trung Quốc vẫn tăng, nhưng mức tăng rất thấp, chỉ 0,3%. Nếu so sánh với mốc 21,8% cùng kỳ năm ngoái, đấy là sự giảm tốc rất lớn. Sự giảm tốc diễn ở ở các mặt hàng mà Việt Nam vốn có thế mạnh và Trung Quốc là thị trường lớn như nông sản, thuỷ sản.

“Trung Quốc đang có chính sách thắt chặt các điều kiện về xuất nhập khẩu, nhưng liệu chúng ta có biết được lý do đằng sau những điều này không? Vì các quy định này vốn được áp dụng nhiều năm nay. Liệu nó có liên quan đến việc nước này bị hạn chế hàng xuất khẩu sang Mỹ nên phải tìm cách khắc phục?”.

Trong khi đó, nhập khẩu từ Trung Quốc sang Việt Nam lại có dấu hiệu tăng, đặc biệt ở những mặt hàng mà nước này xuất khẩu mạnh qua Mỹ. Tiêu biểu như máy tính, điện tử, linh kiện. Bà Trang nói rằng các mặt hàng này Việt Nam nhập khẩu từ Trung Quốc tăng gần 70%, và mặt hàng này từ Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ tăng 89%.

Bên cạnh đó, một thực tế khác là hầu hết các thị trường xuất khẩu của Việt Nam, trừ Canada và Mehico, đều giảm tốc một nửa so với cùng kỳ năm 2018.

Cứu cánh từ Hiệp định CPTPP và các FTA

Xuất khẩu giảm tốc được viện dẫn là do tăng trưởng kinh tế toàn cầu giảm. Tuy nhiên, bà Trang cũng không loại trừ việc hàng hoá Trung Quốc bị tồn dư do không xuất khẩu được sang Mỹ nên “chảy” đi các thị trường khác. Điều này khiến hàng Việt Nam khó cạnh tranh hơn.

“Trung Quốc hiện cũng đang tận dụng nội nhu – tăng nhu cầu sử dụng nội địa – khiến nhập khẩu vào thị trường này khó khăn hơn”, bà Trang nói và cho biết Việt Nam cần tận dụng các hiệp định thương mại đã có với nước này.

Vị chuyên gia cũng làm rõ một số suy đoán không đúng về sự dịch chuyển luồng vốn trong chiến tranh thuơng mại.

“Nhiều suy đoán cho rằng dòng đầu tư nước ngoài sẽ rút khỏi Trung Quốc vì chiến tranh thương mại. Đúng là họ có rút thật nhưng họ đang quay trở lại với chiến lược sản xuất ở Trung Quốc cho thị trường Trung Quốc. Những doanh nghiệp rút đi là những đơn vị xuất khẩu sang Mỹ”, bà nói.

“Suy đoán vốn từ Trung Quốc chuyển đi các nước mà Việt Nam là một điểm thu hút cũng có điểm khác. Số liệu của các nhà đầu tư Nhật không cho thấy điều đấy. Vốn giảm ở Trung Quốc, tăng ở thị trường khác nhưng không phải ở Việt Nam. Đến lúc tăng ở Trung Quốc, giảm ở thị trường khác thì Việt Nam giảm sâu hơn”.

Với hiện trạng đó, bà Trang cho rằng CPTPP và các FTA có thể là một giải pháp. CPTPP với tiêu chuẩn cao về thể chế, đòi hỏi cải thiện môi trường kinh doanh, đầu tư sẽ là lý do khiến doanh nghiệp ngoại chọn lựa Việt Nam thay vì buộc phải đến để né tránh thương chiến. CPTPP hay các hiệp định tự do mà Việt Nam đã ký kết cũng tạo ra cơ hội lớn về tăng GDP, xuất khẩu tại nền kinh tế 96 triệu dân…

“Tôi nhìn nhận những hiệp định này như một trong những cứu cánh quan trọng cho Việt Nam trong việc giải quyết các khó khăn về đầu tư”, bà Nguyễn Thị Thu Trang nhấn mạnh.

Đức Minh / Theo Trí thức trẻ

Hình ảnh ngoạn mục của 20 cây cầu khổng lồ trên khắp thế giới

Những cây cầu không đơn giản là chỉ có chức năng để đi, mà đôi khi chúng còn trở thành những kiệt tác nghệ thuật, là biểu tượng cho cả một khu vực.

Cùng chiêm ngưỡng hình ảnh ngoạn mục của 20 cây cầu khổng lồ trên khắp thế giới dưới đây:

Cầu New River Gorge, West Virginia, Mỹ

(Ảnh: © Ryan Stanton)

Cầu Gateshead Millennium, Vương quốc Anh

cây cầu khổng lồ
(Ảnh: © Patrick Down)

Cầu Verrazano—Narrows, thành phố New York, Mỹ


(Ảnh: © Metropolitan Transportation Authority/Patrick Cashin)  

Cầu Infinity, Anh quốc



(Ảnh: © Darren Price)

Cầu Wushan Yangtze River, Trùng Khánh, Trung Quốc

(Ảnh: © Glabb/wikimedia)

Cầu sông Sidu, Hồ Bắc, Trung Quốc



(Ảnh: © Glabb/wikimedia)

Cầu Landwasser Viaduct, Thụy Sĩ


(Ảnh: © Kabelleger/David Gubler)

Cầu Serreria, Tây Ban Nha


(Ảnh: © Diego Delso)

Cầu dây văng Yokohama Bay Bridge, Nhật Bản
(Ảnh: © skyseeker)

Cầu Bixby Creek, California, Mỹ
(Ảnh: © reverie_rambler)

Cầu cạn Millau, Pháp


(Ảnh: © Gilbert Sopakuwa)

Cầu Cổng Vàng, San Francisco, California, Mỹ

(Ảnh: © Mike Johnston)

Cầu Octávio Frias de Oliveira, Brazil
(Ảnh: © Marcos Leal)

Cầu Cize—Bolozon Viaduct, Pháp
(Ảnh: © Kabelleger/David Gubler)

Cầu Beipan River Guanxing Highway, Thuận An, Trung Quốc
(Ảnh: © Glabb/wikimedia)

Cầu Forth, Scotland

(Ảnh: © Dave Conner)

Cầu Margaret Hunt Hill, Mỹ
(Ảnh: © Brett Chisum)

Cầu Øresund, Đan Mạch và Thụy Điển
(Ảnh: © Håkan Dahlström)

Cầu Russky, Nga

(Ảnh: © Vadim Skorobogatko)

Cầu Pont de Normandie, Pháp


(Ảnh: © Luc Mercelis)

Sài Gòn của tôi thể xác không còn mà linh hồn thì ở đâu?

'Sài Gòn của tôi không còn nữa'

Anh công an cửa khẩu Tân Sơn Nhất sau khi xem hộ chiếu của tôi hỏi: ‘Anh là Nguyễn…’

Tôi hồi hộp đón nghe chữ Hòa bút danh của tôi, nhưng không phải, anh ta xướng tên cha sinh mẹ đẻ của tôi trên hộ chiếu.

Vậy là điều lo lắng nho nhỏ khi vào Việt Nam đã không xảy ra. Quan sát anh công an từ đầu, không thấy dấu hiệu nào là tôi bị một cái gì đó trong màn hình máy tính của họ.

Cách đây độ vài năm, báo Nhân Dân, Quân đội Nhân Dân… những tờ báo bảo vệ “quan điểm đường lối” cứng rắn nhất, có lần hài bút danh tôi trên những bài báo của họ, cho là tôi đã xuyên tạc thế này thế kia.

Vào Việt Nam lần này tôi chuẩn bị tinh thần là họ sẽ không cho tôi vào, hay tệ hơn là sẽ giữ tôi vài giờ để thẩm vấn gì đó rồi đuổi ra.

Nhưng không có gì xảy ra cả.

Họ chưa biết thân phận tôi?

Họ biết nhưng chẳng thấy tôi là cái gì quan trọng?

Họ không quan tâm tới nữa?

Thời điểm này không có sự kiện gì quan trọng nên họ cho tôi vào?

Hay đơn giản như một nhà bất đồng chính kiến sau đó nói với tôi, là họ hết tiền, không có người làm?

Mà thôi chuyện đấy là chuyện của họ, còn chuyện của tôi là háo hức xem thành phố Sài Gòn của tôi đổi thay như thế nào trong hơn chục năm qua.

Một sự đổi thay kinh hoàng!

Cao ốc và nhà đất

Tôi hoàn toàn không nhận ra những con đường từ sân bay Tân Sơn Nhất về trung tâm thành phố.

Kế tiếp khi vào đến trung tâm tôi cũng không nhận ra nốt.

Con đường Lê Duẫn (trước đó là 30/4, trước nữa là Thống Nhất), trong tâm khảm tôi là một đại lộ rộng lớn, nay trở thành một con đường hẹp với hai hàng cao ốc sừng sững hai bên.

Đường Nguyễn Thi Minh Khai (trước kia là Xô Viết Nghệ Tĩnh, trước nữa là Hồng Thập Tự) biến mất, chỉ còn những tòa tháp bằng kính và bê tông sắt thép cao ngút mắt.

Con đường Lê Quý Đôn thơ mộng nhường chỗ cho một làng nướng vĩ đại với các kiểu quán ăn san sát.

Tôi tìm tới một con hẻm trên đường Phạm Ngọc Thạch (trước kia là Duy Tân) vẫn còn một dãy ghế thấp của một hàng cà phê cóc, ngồi đấy mà nhớ cái yên tĩnh trước kia, vì bây giờ thì 24/7 không ngớt xe cộ, lúc nào cũng kẹt.

Các quán kem và cà phê buổi tối trung tâm quận nhất Sài Gòn
hình ảnhJOAQUIN NGUYỄN HÒA
Các quán kem và cà phê buổi tối trung tâm quận nhất Sài Gòn

Lên chút nữa là Hồ Con rùa, bây giờ nghìn nghịt xe gắn máy, các tòa nhà hẹp cao chất ngất như đè bẹp các hàng cây sao trăm tuổi.

Quận 1 và Quận 3, một thời vang bóng với những biệt thự sơn màu vàng nhạt, màu trắng, với những giàn hoa giấy từ thời thuộc địa, đã mất tích. Cố công tìm lắm mới thấy một vài bức tường cũ che khuất sau những cửa hàng mặt tiền, hay những biển quảng cáo rực rỡ.

Cái thể xác Sài Gòn “của tôi”, nơi cho tôi biết thế nào là một đô thị khi tôi mới chập chững biết đi, nơi cho tôi những tháng ngày vui buồn dưới những hàng cây mát mẻ ở tuổi hoa niên, đã biến mất.

Theo những con số chính thức, bây giờ đã có đến 10 triệu người cư ngụ ở Sài Gòn và những quận mới mở sau này của nó. Tức là cứ 9 người Việt Nam thì có một người sống tại Sài Gòn.

Đông đúc dân cư là một nguyên nhân được đưa ra để giải thích cho nạn kẹt xe 24/7 của Sài Gòn hiện nay. Nhưng còn một nguyên nhân khác nữa, mà người ta đã nói đến cách đây hơn 30 năm, đó là người ta cứ tiếp tục xây cất ở khu trung tâm những tòa nhà cao ốc, nơi có cả trăm, cả ngàn người, hàng ngày vào làm việc, vậy làm sao mà không kẹt xe cho được.

Thành phố Sài Gòn bây giờ có dáng dấp của bất cứ thành phố của một nước kém phát triển nào trên thế giới, có nghĩa là khu trung tâm cao ốc tài chính thương mại, bao quanh là những vết dầu loang của các khu dân cư mới, lộn xộn nhếch nhác.

Một buổi sáng sớm, tôi vào một quán cà phê của một khu dân cư mới. Gần quán là một con kênh khá lớn, nước đã bắt đầu có màu xám, đầy rác.

Bên trong một quán cà phê tại trung tâm Sài Gòn
hình ảnhJOAQUIN NGUYỄN HÒA
Bên trong một quán cà phê tại trung tâm Sài Gòn

Ngoài tôi ra thì những vị khách sớm sủa của quán đều là những tay “cò” địa ốc, với điện thoại di động trong tay, trò chuyện rôm rả. Sau ít phút có hai người vào ngồi chung bàn với họ, và câu chuyện về đất đai, qui hoạch tiếp tục rôm rả. Anh bạn đi cùng nói cho tôi biết hai người đó là chủ tịch và trưởng công an phường.

Khắp nơi là bảng rao bán đất bán nhà, các văn phòng môi giới nhà đất. Về nguyên tắc đất đai vẫn là sở hữu toàn dân, nhưng các văn phòng tư nhân này làm hết mọi chuyện, từ lo giấy tờ nhà đất, cho đến cả cấp biển số nhà.

Giá một ngôi nhà liên kế (town house bên Mỹ) 3 tầng lầu, trong một khu mới mở như vậy vào khoảng 5 tỉ đồng, tức khoảng 200 ngàn đôla Mỹ, mà xung quanh không có gì cả, từ cống rãnh cho đến vỉa hè.

Các quán ăn Nhật Và Hàn đường Tôn Thất Thiệp
 hình ảnhCÁC QUÁN ĂN NHẬT VÀ HÀN ĐƯỜNG TÔN THẤT THIỆP

Anh Bảo, một bạn đồng nghiệp cũ mua một căn chung cư ở tầng 6, tại một khu gần cầu Tham Lương, xưa là Hóc Môn, nay là quận 12. Hai vợ chồng sống trong một diện tích 44 mét vuông, chỉ có một phòng ngủ. Giá của căn này là hơn một tỉ đồng, tức là vào khoảng 50 ngàn đôla Mỹ.

Và giá nhà đất tiếp tục lên. Một số người bạn cũ của tôi nhờ đó có trong tay cả trăm ngàn đô la Mỹ, thậm chí cả triệu đô la Mỹ.

Nhưng số người như vậy không nhiều. Đa số những người dân sống ở Sài Gòn hiện nay làm việc trong những khu nhà máy ở ngoại ô, với mức lương khoảng 7 triệu đến 10 triệu một tháng. Họ chỉ có thể ở thuê các gian phòng nhỏ gần khu nhà máy.

Anh Bảo bạn tôi cho biết là gia đình nhỏ của anh mỗi tháng xài khoảng 30 triệu đồng, và anh phải ở trong một khoảng không gian 44 mét vuông như vậy, thì chắc chắn những người làm trong nhà máy kia không bao giờ có thể sở hữu một chổ riêng cho mình.

Chị Hồng bạn tôi làm cho một công ty nước ngoài, hàng ngày đi làm bằng tắc xi. Số tiền chị chi cho việc đi lại hàng tháng lên đến 10 triệu đồng, gần gấp đôi toàn bộ thu nhập của một công nhân bình thường.

VIN, VIN, và VIN

Ngoài những cao ốc và nạn kẹt xe, điều thứ hai làm cho tôi có ấn tượng là nhãn hiệu VIN ở khắp mọi nơi. Mọi khu phố đều có những cửa hàng tạp hóa Vinmart, rải rác đây đó bảng quảng cáo cho xe hơn Vinfast, ngự trị tại trung tâm thành phố là một cao ốc bán đồ đắt tiền tên là Vincome, dọc bờ sông Sài Gòn là các cao ốc Vinhome sừng sững, với trung tâm là một tòa nhà, nghe nói cao nhất nước, 81 tầng, mà đi đâu ở Sài Gòn người ta cũng có thể nhìn thấy nó.

Khu cao ốc Vinhomes và toà nhà 81 tầng nhìn từ sông Sài Gònhình ảnhJOAQUIN NGUYỄN HÒA
Khu cao ốc Vinhomes và toà nhà 81 tầng nhìn từ sông Sài Gòn

Chị Hồng bạn tôi khen ông Vượng, chủ của nhãn hiệu VIN là một người giỏi giang.

Một người em họ của tôi là Huy nói rằng VIN đang rất được chính phủ hỗ trợ, có tham vọng làm tất cả mọi sản phẩm phục vụ người dân, theo nguyên văn lời Huy, là từ khi chào đời cho tới lúc nhắm mắt.

Chị Minh, một người bạn khác của tôi, là giáo viên đại học về hưu, lại mắng ông chủ của VIN là tay lừa đảo, móc ngoặc với các viên chức tham nhũng để chiếm những khu đất mắc tiền, những khu đất lẽ ra phải phục vụ công ích như khu bờ sông Sài Gòn chẳng hạn.

Anh P, một nhà bất đồng chính kiến thì nói với tôi rằng chuyện lên như diều gặp gió của VIN chắc chắn có nhiều rủi ro, vì nền kinh tế chính trị Việt Nam là nền kinh tế chính trị sân sau, hàm ý ông Vượng chắc cũng là sân sau của ai đó trên trung tâm quyền lực.

Huy em tôi là người có chơi chứng khoán khá thành công, tuy vậy Huy không đụng đến cổ phiếu của VIN, mặc dù biết rằng VIN đang được chính phủ ra sức quảng bá và giúp đỡ.

Chị Minh nói với tôi rằng VIN nắm hết cả giới truyền thông Việt Nam, cứ có một bài viết nào không có lợi cho họ thì lặp tức sẽ bị gỡ xuống. Một nguồn tin mà tôi chưa kiểm chứng được nói rằng chuyên gia Đ, lúc đầu cho rằng VIN sẽ không thành công, nhưng sau đó đã đổi giọng khen ngợi VIN.

Anh P nói với tôi ngay cả những người độc lập với nhà nước như anh và một số bạn bè, khi viết về VIN trên mạng cũng cẩn trọng vì e ngại bất trắc xảy ra với mình.

Truyền hình và ngôn ngữ

Cả thành phố hầu như không còn sạp báo nào nữa. Điều cũng hiển nhiên như trào lưu thế giới là thông tin chuyển đi bằng Youtube và truyền hình.

Truyền hình Việt Nam thì tôi không lạ. Khi tôi rời khỏi Việt Nam nó đã có những chương trình giải trí, thương mại rầm rộ. Ghé mắt xem thử một chương trình truyền hình buổi trưa, tôi thấy tính giải trí và thương mại hiện nay còn hơn xưa rất nhiều, với xướng ngôn viên rất trẻ trung và thời trang. Đặc biệt là các tin kiểu xe cán chó, chó cán xe thì đầy ắp.

Điều đáng chú ý nhất là trên các kênh truyền hình này người ta nói bằng một thứ tiếng Việt mà tôi cảm thấy bắt đầu lạ lẫm. Ví du như khi đưa hình ảnh một số em bé ngồi trên thành xe hơi mui trần đang chạy rất nguy hiểm, người kể chuyện thay vì hỏi rằng tại sao cha mẹ các em bé lại để cho con họ như vậy, thì lại nói rằng cha mẹ các em bé “không có động thái gì”.

Trên các chuyến xe bus, loa tự động cũng dùng một ngôn ngữ như vậy, thay vì nói ai muốn xuống xe thì bước ra cửa, họ lại thêm vào là ai “có nhu cầu” xuống xe,…..

Tờ báo Sài Gòn Giải Phóng tôi có ở khách sạn đưa tin ông Nguyễn Thiện Nhân, Bí thư thành ủy, người có trách nhiệm cao nhất ở thành phố này, làm việc với Sở xây dựng về qui hoạch đô thị.

Ông nói như thế này: Sở xây dựng phải xác định “trạng thái không bế tắc” trong chiến lược phát triển đô thị.

Tôi đem câu này ra hỏi một số người bạn Sài Gòn, họ cũng như tôi, không hiểu ông muốn nói gì.

Trong những ngày tôi ở Sài Gòn, chuyện biểu tình ở Hong Kong đang thu hút giới truyền thông cả thế giới. Trong các chương trình truyền hình ở đây tôi không thấy tin này đâu cả. Thay vào đó là câu chuyện một anh nào đó bên Nga chuyên vẽ trên kính xe đầy bụi, cô ca sĩ MT lo cho mẹ ở nhà,…

Và các kênh truyền hình mà tôi xem thu hút rất đông khán thính giả. Tôi không nghĩ rằng các chương trình bằng tiếng Việt từ hải ngoại có thể thu hút đông như vậy khán thính giả trong nước. Truyền thông của nhà nước đang thắng lớn.

Những người muôn năm cũ

Tôi có nhiều bạn bè ở Sài Gòn, những người đã ở Sài Gòn vài thế hệ, và cả những người mới đến.

Đón người bạn biền biệt là tôi trở về, họ không cho tôi trả một thứ gì cả, từ tiền vé tắc xi cho đến cốc cà phê sáng.

Và may mắn cho tôi là họ vẫn nói chuyện với tôi bằng một ngôn ngữ bình thường, không phải loại ngôn ngữ trên truyền hình mà tôi vừa kể.

Họ là những người trung lưu của thành phố này. Mức độ sung túc của họ sàng sàng giống nhau, nhưng quan điểm xã hội chính trị khá đa dạng.

Có những người như chị Hồng chẳng hạn, dù rất bực dọc với những nhũng lạm hàng ngày nhưng nói rằng đâu có thể làm gì khác với một hệ thống mà mình không thể sửa đổi được.

Chị Minh thì muốn rời Việt Nam, nhưng anh chồng không đồng ý. Anh ở đây sống tốt hơn rất nhiều người, buôn bán chứng khoán kiếm lời nhiều. Con cái họ đều đang làm việc ở nước ngoài.

Huy em tôi, đang làm ăn phát đạt nhờ mở một nhà hàng bán cho thực khách người Đài Loan, Trung Quốc làm việc trong các khu công nghiệp, nhưng lại rất lo ngại là người TQ đang ngày càng hiện diện quá nhiều tại Việt Nam.

Cô em họ tôi là Khánh, làm việc cho một ngân hàng lớn, có hai đứa con đang lớn, thì mặt mày đăm chiêu vì không có cách nào cho các con ra nước ngoài.

Anh bạn Bảo kể cho tôi câu chuyện buồn của gia đình trong đêm chia tay. Anh có đứa con nhỏ bị bệnh tự kỷ, phải tốn tiền cho vào một trường tư nhân, nhưng sau một thời gian, trường bảo là không thể cho bé học ở đó nữa vì ảnh hưởng tới thành tích. Vợ Bảo phải nghỉ việc ở nhà nuôi dạy con gái. Bảo nói với tôi rằng: Đó là nhà mình còn có chút đỉnh tiền, những người công nhân thì sao?

Bảo cũng nhận xét như tôi quan sát, là vẻ mặt của những người đi xe gắn máy ngoài đường căng thẳng hơn rất nhiều so với trước, và người ta dễ ẩu đả với nhau hơn.

Tôi đi xe bus về khách sạn. Người soát vé là một anh bạn trẻ có gương mặt và cái nhìn rất thân thiện, luôn tay giúp đỡ nhiều bà cụ già buôn bán về muộn.

Ngang qua khu vực số 4 Phạm Ngọc Thạch, thấy đèn đuốc sáng lòa, cả trăm bạn trẻ đang gào thét cùng hai ca sĩ người Hàn Quốc trên sân khấu.

Xe cắt qua cuối đường Nguyễn Huệ, nay đã là một con đường dành cho người đi bộ, cả ngàn người trẻ tuổi đang ăn uống rong chơi, các căn chung cư trên con đường này được cho các quán cà phê thuê, rực rỡ ánh đèn màu. Xe chạy ngang khu VINhomes, tọa lạc trên xưởng tàu Ba Son cũ. Những cao ốc lấp lánh đèn y hệt như cảnh Hong Kong về đêm.

Sài Gòn của tôi có lẽ không còn nữa. Tôi cũng không biết là nên vui hay buồn. Cuộc sống phải đi tới, nhưng đi về đâu? Những người Sài Gòn tôi gặp lại vẫn chân tình, vẫn chịu chơi, họ vẫn giúp đỡ người khác như anh bạn trẻ soát vé xe bus trước mặt tôi.

Thể xác Sài Gòn không còn nữa, nhưng liệu hồn cốt nó vẫn còn đấy không?

Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả Joaquin Nguyễn Hòa từ San Francisco, viết sau một chuyến về thăm TP Sài Gòn tháng 8/2019.

BBC

 

Thuyền trưởng Canada “săn” băng trôi trên biển

Ngư dân người Canada Edward Kean sở hữu một con thuyền đánh cá, nhưng nghề của ông không phải là đánh cá, mà là đi “săn” băng trôi trên biển để kiếm được lợi nhuận cao hơn. Những tảng băng này còn được xem là “bạch kim”, sau khi tan sẽ trở thành nước đóng chai có rất nhiều công dụng.

Theo tờ AFP, thuyền trưởng Edward (60 tuổi) sống tại thành phố St.John’s thuộc tỉnh Newfoundland & Labrador. Trong hơn 20 năm qua, ông luôn đi tìm kiếm băng trôi ở Bắc Đại Tây Dương, cũng như vận chuyển chúng về bán cho nhà máy địa phương.

This aerial photo shows the boat of Captain Edward Kean passing an Iceberg on Bonavista Bay on June 29, 2019 in Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)

Những tảng băng trôi này bị nứt ra từ sông băng Greenland và sau đó trôi dạt trên biển. Khi sự nóng lên toàn cầu trở nên tồi tệ hơn, đặc biệt là ở Bắc Cực, ngày càng có nhiều tảng băng trôi về phía nam, điều này làm cho việc kinh doanh của ông Keane ngày càng tốt hơn.

Captain Edward Kean stands on his boat in front of an iceberg in Bonavista Bay on June 29, 2019 in Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)

Ông đã huy động vài người khác trong đội đến giúp đỡ mình. Để săn lùng được những tảng băng trôi, họ phải đi một quãng đường 24 cây số bằng thuyền. Để giải trí trong thời gian rảnh, họ sẽ luân phiên kể chuyện cười cho nhau nghe, nhưng các thành viên trong đội nói tiếng Scotland và Ireland, đôi khi cũng khiến ông không hiểu được.

Khi họ đến dưới chân tảng băng khổng lồ ở vịnh Bonavista, ông Edward dùng súng bắn vào tảng băng cho vỡ ra thành những khối nhỏ để dễ xử lý hơn, nhưng cách này đôi lúc không có tác dụng.

Captain Edward Kean aims his rifle as he shoots a harpoon  in the direction of an iceberg on June 30, 2019 in Bonavista Bay, Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)
Blair Baker and Taylor Lindsorn snare a chunk of iceberg on June 29, 2019, on Bonavista Bay in Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)

Ngoài lái thuyền đi khắp nơi tìm kiếm những tảng băng trôi, nhóm của ông Edward còn lái ca nô đến bên cạnh tảng băng, dùng rìu đập thành những khối nhỏ rồi kéo lên tàu bằng lưới đánh cá. Những tảng băng này được cho vào một thùng chứa lớn để làm tan chảy trong vòng vài ngày.

Taylor Lindsorn axes ice off an iceberg in Bonavista Bay on June 30, 2019, in Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)
Captain Edward Kean (L) crushes pieces of an iceberg, while Phil Kennedy cleans the salt water, as they sail in Bonavista Bay on June 30, 2019 in Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)
Captain Edward Kean (R) and Phil Kennedy throw pieces of an iceberg in to a container in Bonavista Bay on June 30, 2019 in Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)

Vào mùa cao điểm khoảng tháng 5–7, ông Edward và nhóm của mình có để kiếm được đến 800.000 lít nước từ băng tan và bán với giá 1 đô la mỗi lít. Sau đó, những doanh nghiệp địa phương sẽ đóng nước vào chai, pha với rượu hoặc dùng để sản xuất đồ trang điểm.

Nước đóng chai này có thể được bán với giá 12 đô la một chai, đối tượng khách hàng là những người nước ngoài giàu có. Còn rượu cũng được bán với mức giá từ 7,5 đến 68 đô la một chai.

Kerry Chaulk, manager of the company which bottles iceberg water holds a bottle in his factory in Lewisporte on July 2,  2019 in Newfoundland, Canada. - Iceberg water, considered pure, is now marketing for a unique sector of high-end products. "We are trying to target the niche market for healthy foods and products," says former fisherman Edward Kean, an iceberg hunter. For 20 years, he has been cruising the North Atlantic aboard his fishing boat to retrieve chunks of ice to melt and sell the water to local traders. Customers include manufacturers of vodka, cider, liquor, beer, cosmetics, but also companies that bottle water. (Photo by Johannes EISELE / AFP)        (Photo credit should read JOHANNES EISELE/AFP/Getty Images)

Nhân viên của một nhà máy rượu, cô Elizabeth Gleason cho biết: “Chúng tôi sử dụng nước băng trôi bởi vì đó là loại nước tinh khiết nhất trên Trái Đất. Dù có kết hợp với cái gì thì cũng sẽ vô cùng sạch sẽ và có hương vị tinh khiết.”

Thanh Trúc / Trithucvn

SỨC MẠNH KINH TẾ MỸ LỚN THẾ NÀO?

Phải có những sự kiện chấn động như vụ Google làm rung chuyển “đế chế” Huawei mới có thể thấy rõ sức mạnh kinh khủng của nền kinh tế sáng tạo Mỹ.

Không chỉ Trung Quốc, không chỉ châu Á, mà thậm chí châu Âu, người ta vẫn dùng Amazon, Google, Facebook, iOS, Dropbox, Microsoft, Netflix… để thỏa mãn nhu cầu làm việc lẫn giải trí.

Mặt trời không bao giờ lặn trên Nước Mỹ. Tất cả đều được kết nối chằng chịt và tạo ra cái gọi là “hệ sinh thái” khổng lồ vừa phục vụ vừa ràng buộc người tiêu dùng. Dùng Windows, người ta vào trang Amazon để mua sắm, chia sẻ món hàng mua được trên Facebook, chat với bạn về món hàng mua được trên điện thoại dùng hệ điều hành Android hoặc iOS, lưu lại bức ảnh món hàng kỷ niệm trên iCloud hoặc Dropbox… Mặt trời mọc mỗi ngày, từ nước Mỹ

Chỉ những sự kiện như vụ Google “làm khó” Huawei mới thấy nền kinh tế nào mới thật sự là nguồn dưỡng khí cho các nền kinh tế lệ thuộc. Nó không chỉ cho thấy sức mạnh. Nó còn cho thấy giá trị, giữa một quốc gia mà hàng hóa sản xuất tại nước đó có mặt khắp thế giới, từ cái quẹt gas đến con đinh tán, với một quốc gia đã xóa sổ các nhà máy ống khói với băng chuyền sản xuất hàng loạt để cung cấp cho thế giới những hệ thống dịch vụ khổng lồ và trói chặt người tiêu dùng bằng các tiện ích miễn phí. Rất dễ dàng để thấy mặt hàng nào giá trị hơn, giữa cái quẹt gas có thể thấy bằng mắt thường, với phiên bản nâng cấp của một ứng dụng mà chẳng ai biết mặt mũi nó như thế nào.

Thế giới có thể sống không cần quẹt gas. Thế giới không thể sống thiếu các ứng dụng. Nếu Trung Quốc ngưng sản xuất quẹt gas, nhiều nước khác có thể thay thế. Khi Google ngưng cung cấp dịch vụ, nền kinh tế online hàng loạt quốc gia sẽ “từ chết đến bị thương”.

Mỹ không phải là một quốc gia. Mỹ ngày nay là sự quy tụ của những đế chế phi biên giới, đế chế của Google, của Microsoft, của Facebook.

Bất luận thế giới có phẳng hay không, xét về bang giao chính trị và địa chính trị, mặt trời vẫn sẽ mọc từ các “đế chế” đang nằm ở nước Mỹ. Hàng không mẫu hạm là hình ảnh rất kinh điển nhưng thật ra rất cũ khi nói đến sức mạnh của Mỹ.

Nước Mỹ ngày nay là quốc gia với các “hàng không mẫu hạm” Google, Microsoft, Apple, Intel…

Hình ảnh của chúng không hề có tính đe dọa nhưng sức mạnh của chúng thì kinh khủng gấp nhiều lần. Châu Á vẫn phải để chuông báo thức canh giờ từ nước Mỹ.

@ Tạp chi Hoaky

Hòn Gai – Điểm nhấn mới của du lịch Quảng Ninh

Hòn Gai – Điểm nhấn mới của du lịch Quảng Ninh

Song song với những giá trị về văn hoá truyền thống, sự phát triển về cơ sở hạ tầng và dịch vụ du lịch cao cấp sẽ là đòn bẩy để du lịch Hòn Gai phát triển.

Hạ Long bừng tỉnh sau 2 thập kỷ “ngủ quên”

Hạ Long của 15-20 năm trước là điểm đến ước mơ của bất cứ người Việt nào. Thành phố với cảnh vịnh hùng vĩ, những con thuyền dập dềnh trên mặt sóng đưa du khách tham quan những thắng cảnh nổi tiếng – đã trở thành một biểu tượng của ngành du lịch Quảng Ninh và cả Việt Nam.

Đến giai đoạn 2007-2011, cuộc vận động bình chọn cho Vịnh Hạ Long vào top 7 kì quan thiên nhiên mới thế giới đã giúp thành phố rộng 272.000 m2 này trở nên nổi tiếng hơn bao giờ hết, Vịnh Hạ Long không chỉ còn là điểm đến ước mơ của người Việt, mà còn là điểm dừng chân của hàng triệu du khách quốc tế.

Nhiều người đã so sánh Hạ Long với những điểm đến du lịch hàng đầu châu Á, như Bali, Phuket. Tuy nhiên, khi một vài thành phố du lịch khác như Nha Trang, Đà Nẵng hay Phú Quốc được đầu tư cơ sở hạ tầng, sân bay, khách sạn, thu hút một lượng lớn khách du lịch trong và ngoài nước, thì Hạ Long bỗng chững lại trong đường đua khẳng định vị thế của mình.

Những người làm du lịch – khách sạn đã tiếc nuối cho tiềm năng của Hạ Long, cũng là tiếc cho những giá trị văn hoá, lịch sử, con người chưa được quảng bá. Cho đến 3 năm trở lại đây, như một sự bừng tỉnh, Hạ Long thay da đổi thịt với hàng loạt dự án hạ tầng mới, du lịch, văn hóa, vui chơi giải trí… kết nối Hạ Long tới muôn nơi, cùng với đó là sự gia nhập thị trường và chung tay của hàng loạt ông lớn như Vingroup, Sungroup, DOJLAND,… Hạ Long bước chân sang một kỷ nguyên mới với sự xuất hiện của những công trình hoành tráng, nổi bật.

Sự phát triển không ngừng về cơ sở hạ tầng, dịch vụ du lịch, cùng với những giá trị vốn có, khách du lịch đến Hạ Long liên tục tăng trưởng, và Hạ Long lại một lần nữa chứng minh được vị thế hàng đầu của mình trong bức tranh của ngành du lịch Việt Nam và thế giới.

Tiềm năng khai thác và bài toán đầu tư của The Sapphire Premier Ha Long

Khách quốc tế đến Quảng Ninh (chủ yếu là Hạ Long) tăng trưởng mạnh mẽ trong những năm qua. Nếu như năm 2015, lượt khách quốc tế chỉ chiếm 35% tổng lượt khách đến Quảng Ninh thì đến 2018, con số này đạt 42%. Đối tượng du khách này lại có xu hướng thích khám phá, trải nghiệm những giá trị thuộc về văn hoá, con người bản địa, những địa danh thiên về lịch sử tập trung tại Hòn Gai.

Nếu như truyền thuyết về đàn rồng đáp xuống đất, hình thành nên vùng đất Hạ Long hùng vĩ như ngày nay khiến du khách thích thú, hào hứng thì những di tích ẩn giấu trong núi Bài Thơ – một địa danh lịch sử đáng tự hào của người dân Quảng Ninh, lại làm khách quốc tế trầm trồ, thán phục trước miền đất của lịch sử oai hùng.

Những ngôi đền, chùa như Đền thờ Đức ông Trần Quốc Nghiễn, chùa Long Tiên,… cũng là minh chứng cho một thành phố Hạ Long nhiều bản sắc văn hoá. Nơi này trở thành một điểm hẹn để du khách quốc tế khám phá, tìm hiểu về đời sống tinh thần, phong tục tập quán, chốn sinh hoạt tâm linh của con người Hạ Long.

Trong quyết định điều chỉnh quy hoạch chung thành phố Hạ Long, Chính phủ xác định sẽ phát triển du lịch văn hoá tại Hòn Gai, đúng với những giá trị mà khu vực này đang sở hữu. Từ những lẽ đó, du lịch Hòn Gai chắc chắn trỗi dậy và vươn mình để trở thành một điểm khám phá hấp dẫn trong hành trình du lịch Hạ Long.

Để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của khách du lịch Hòn Gai, UBND tỉnh Quảng Ninh đã đón đầu bằng việc xây dựng, cải trang một loạt cơ sở hạ tầng. Trong năm nay, tỉnh tiến hành cải tạo, chỉnh trang, mở rộng đường Trần Quốc Nghiễn – đoạn từ cầu Bài Thơ đến điểm đấu nối đường bao biển Hạ Long – Cẩm Phả dài 4,7 km với 6 làn xe thay cho 4 làn xe hiện tại (còn được gọi là đường bao biển), đồng thời xây dựng Bãi tắm công cộng Hòn Gai, tại vị trí cuối tuyến đường này. Toàn bộ các dự án này được dự kiến hoàn thành vào năm 2020.

Và cũng đúng thời điểm đó, The Sapphire Premier Ha Long, một dự án nổi bật của DOJILAND sẽ đi vào hoạt động. The Sapphire Premier Ha Long, với việc sở hữu hai mặt tiền đường lớn là đường Bao biển Dragon Bay và đường Trần Quốc Nghiễn, thuộc địa phận Hòn Gai, trở thành một điểm đầu tư đắt giá tại Hạ Long. Việc The Sapphire Premier Ha Long đón đầu một làn sóng mới trong xu hướng chuyển dịch du lịch thể hiện tầm nhìn sâu rộng của chủ đầu tư, sự nhanh nhẹn và nhạy bén trong việc nhìn nhận, đánh giá cơ hội và triển vọng thị trường.

Hòn Gai – Điểm nhấn mới của du lịch Quảng Ninh - Ảnh 1.

The Sapphire Premier Ha Long – Điểm sáng đầu tư tại Hạ Long.

Hiện dự án đang áp dụng chính sách vay 70% và hỗ trợ lãi suất 0% đến năm 2021. Trong khi đó, dự án dự kiến bàn giao cho khách hàng vào quý IV năm 2020. Ngay cả khi dự án được bàn giao, đi vào vận hành, nhà đầu tư vẫn đang trong thời điểm được hỗ trợ lãi suất. Đặc biệt phải kể đến chính sách lợi nhuận chia sẻ của chủ đầu tư là 90/10, đây được xem là tỷ lệ hấp dẫn nhất hiện nay trên thị trường bất động sản nghỉ dưỡng.

Đặc biệt, trong tháng 8 này, nhà đầu tư khi mua căn hộ tại dự án The Sapphire Premier Ha Long sẽ nhận được quà tặng khủng lên tới 10 cây vàng. Đây được coi là chính sách bán hàng tốt nhất trên thị trường hiện nay.

Ánh Dương /Theo Nhịp sống kinh tế