Nhà Hà Nội ‘giấu’ giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Cửa xếp chạy dọc 5 tầng nhà biến thành bức rèm che nắng và bảo đảm tính riêng tư cho gia chủ ở con ngõ đông đúc tại Thanh Trì.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Ngôi nhà 5 tầng tại Yên Ngưu, Thanh Trì, Hà Nội là tổ ấm của một gia đình ba thế hệ. Do nhà nằm trong ngõ 4 m, hàng xóm đối diện dễ dàng nhìn  thấy nhau, kiến trúc sư Hưng Đào, Liêm Nguyễn, Lê Hoàng (AHL architects) đã quyết định biến cửa xếp sắt – vốn rất quen thuộc với các ngôi nhà Việt những năm trước đây – thành vỏ bao che công trình.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Trừ tầng một, cửa xếp đóng mở linh động để ra vào; tầng 2 có thể mở cho lối thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp; 3 tầng trên, cửa gắn cố định. Tổng cộng 5 tầng nhà dùng hết 15 bộ cửa xếp.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Các thanh sắt được sử dụng với mật độ xếp (thưa/dày) khác nhau, phụ thuộc vào nhu cầu riêng tư của không gian bên trong. Cây leo, theo thời gian, bám lấy những nan cửa xếp, tạo thành lớp mành tự nhiên vừa quen vừa lạ.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Đằng sau hệ cửa xếp là khoảng thông tầng, tạo điều kiện cho chủ nhà làm sân vườn. Nhờ khoảng lùi này, sự riêng tư của ngôi nhà được tăng cao hơn đồng ánh sáng và không khí tự nhiên vẫn dễ dàng thâm nhập vào trong.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Ngoài ra, nhóm thiết kế còn trổ những ô giếng trời trên mái hay cửa sổ bên hông ở tầng 2, tất cả đều hình tròn dù kích cỡ to nhỏ khác nhau. Lưới chắn bằng sắt tạo sự đồng bộ cho các ô tròn này và phù hợp với mặt tiền cửa xếp sắt.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Toàn bộ các chức năng quan trọng của ngôi nhà đều phát triển bám lấy khoảng không gian thông tầng phía trước. Phòng khách đặt tại tầng 2 nối liền với không gian này bằng một hệ cửa kính mở rộng.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Phía sau phòng khách là khu vực bếp và ăn uống.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Nội thất trong nhà hướng tới sự thanh mảnh và dùng nhiều chất liệu sắt/thép, phù hợp với mặt tiền cửa xếp, từ các giá kệ đựng đồ đến lan can cầu thang dùng dây thép treo. Ngoài ra, cầu thang rỗng cũng góp phần gia tăng sự đối lưu không khí và ánh sáng trong nhà.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Ngoài khoảng thông tầng phía trước, ngôi nhà còn một khoảng thông tầng phía sau. Diện tích dành cho thông tầng chiếm gần 50% diện tích đất.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Nhờ thế, dù nhà ống nhưng các phòng không hề bị cảm giác bí.

Nhà Hà Nội 'giấu' giàn cây xanh mát sau lớp mành sắt

Để tận hưởng tối đa thiên nhiên, một bồn tắm ngoài trời được đặt trên tầng 4, nhưng vẫn kín đáo phía sau tấm mành cửa xếp.

Bài: Thái Bình / Ảnh: Triệu Chiến

Bài học về sự tức giận từ chuyện một samurai

Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài”. Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.

Trích William Ury, Lời Từ Chối Hoàn Hảo

Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận”.

Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Đôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi”.

Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai.

Nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Đừng hành động khi đang giận dữ”. Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.

Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”

Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng”.

Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai. “Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.

“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi”. Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi”.

S.T

‘Tư bản trong thế kỷ 21’: 1% sẽ ăn hết của 99%

Thế giới sẽ quay trở lại hình ảnh của châu Âu vào thế kỷ 19 khi giới thượng lưu không làm gì cả, chỉ biết hưởng lợi tức trên điền trang như trong các cuốn tiểu thuyết cổ điển và giới lao động bình dân luôn sống trong chật vật nghèo khó?

Nếu trong giới kinh tế học mà cũng có ngôi sao như trong giới điện ảnh, ca hát thì Thomas Piketty ắt sẽ là ngôi sao mới nổi, được đón chào chẳng kém diễn viên Brad Pitt. Cuốn sách xuất bản bằng tiếng Anh của ông, “Capital in the Twenty-First Century – Tư bản trong thế kỷ 21” vào trung tuần tháng 4/2014 lọt vào danh sách sách bán chạy nhất của tờ New York Times.

Nhà kinh tế học đoạt giải Nobel Paul Krugman cho rằng cuốn sách của Piketty sẽ “thay đổi cả cách chúng ta suy nghĩ về xã hội và cách chúng ta nghiên cứu kinh tế học”.

Chủ đề cuốn sách đang gây xôn xao dư luận này là bất bình đẳng trong thu nhập, một chủ đề quen thuộc, từng được đề cập trong hàng ngàn cuốn sách hay hàng ngàn bài viết trước đây. Thế nhưng vì sao sách của Thomas Piketty lại trở thành hiện tượng?

Trước tiên phải nói ngay sự bất bình đẳng trong thu nhập mà tác giả đề cập chủ yếu không xoay quanh chuyện lương các CEO cao gấp mấy trăm lần lương công nhân (có nhưng không phải là điểm chính). Sự bất bình đẳng này thể hiện giữa hai xu hướng: thu nhập từ tư bản, có tốc độ tăng cao hơn nhiều so với thu nhập từ sức lao động, thường thấp hơn tốc độ tăng trưởng của nền kinh tế.

Lương của Bill Gates nay có thể không là bao nhiêu cả khi không còn làm cho Microsoft nhưng so với một năm trước đó, tài sản của ông năm 2014 đã tăng thêm 9 tỉ USD, lên 76 tỉ USD. Mức tăng ấy đến từ lợi tức tư bản mà dân gian chúng ta thường nói “tiền đẻ ra tiền”. Tốc độ tăng này cao hơn nhiều so với tốc độ tăng GDP của nước Mỹ – điều đó có nghĩa, dù không muốn nhưng Bill Gates sẽ tiếp tục ngày càng giàu, trong khi đại đa số dân Mỹ thấy thu nhập hầu như không tăng. Vì vậy khoảng cách giàu nghèo giữa Bill Gates và những người có thu nhập từ tư bản như ông và những người làm công ăn lương sẽ ngày càng giãn ra, giãn dần ra đến một tỷ lệ không tưởng nổi.

Đó chính là lập luận chính của cuốn sách “Tư bản trong thế kỷ 21”. Tư bản, theo định nghĩa của Piketty gồm tất cả những tài sản mà người ta có thể sở hữu và mua bán trên thị trường, như bất động sản, vốn trong doanh nghiệp, máy móc, nhà xưởng, kể cả tài sản sở hữu trí tuệ. Tư bản tạo ra thu nhập và theo Piketty, hiện nay ở các nước phát triển, thu nhập từ tư bản vào khoảng 4-5%/năm.

Trong khi đó, tốc độ tăng trưởng thu nhập quốc dân của các nước này chỉ vào khoảng 1-2%/năm.

Điều gì sẽ xảy ra nếu hai tốc độ chênh lệch nhau này cứ thế tiếp diễn trong suốt thế kỷ 21 này? Chắc chắn sẽ đến lúc những người nắm tư bản trong tay sẽ chiếm gần hết thu nhập của một nước trong khi những người còn lại, tức chỉ biết dùng sức lao động để tạo ra thu nhập, sẽ phải chia miếng bánh ngày càng nhỏ đi. Cuối cùng thế giới sẽ quay trở lại hình ảnh của châu Âu vào thế kỷ 19 khi giới thượng lưu không làm gì cả, chỉ biết hưởng lợi tức trên điền trang như trong các cuốn tiểu thuyết cổ điển và giới lao động bình dân luôn sống trong chật vật nghèo khó.

Lập luận này đi ngược lại những gì kinh tế học lâu nay thường giả định, rằng kinh tế thị trường sẽ làm cho bất bình đẳng trong thu nhập ngày càng nhỏ lại nhưng Piketty thuyết phục được nhiều người nhờ khối lượng dữ liệu khổng lồ trải dài suốt mấy trăm năm mà ông từng thu thập, phân tích để viết cuốn sách. Ví dụ ông cho rằng giai đoạn nửa đầu thế kỷ 20, sự bất bình đẳng không rõ nét lắm là bởi tư bản hay sản nghiệp của nhiều người đã bị hủy diệt qua hai cuộc đại thế chiến, qua những cơn khủng hoảng và chỉ mới tích lũy lên lại mức xưa vào nửa cuối thế kỷ 20.

Điều gây ấn tượng trong lập luận của tác giả là: nền kinh tế càng rơi vào trì trệ, tốc độ tăng trưởng kinh tế càng giảm thì sự bất bình đẳng trong thu nhập càng cao (vì chênh lệch giữa thu nhập từ tư bản và thu nhập từ lao động càng cách biệt).

Thomas Piketty sinh năm 1971, sinh trưởng ở Pháp. Năm 22 tuổi ông đã lấy xong bằng tiến sĩ kinh tế và được ba trường danh tiếng của Mỹ gồm MIT, Harvard và Đại học Chicago mời sang dạy. Ông chọn MIT nhưng chỉ dạy ở đây hai năm rồi quay về Pháp và bỏ hết thời gian để nghiên cứu dữ liệu liên quan đến bất bình đẳng trong thu nhập của hàng chục nước trên thế giới.

Đương nhiên khi vẽ nên bức tranh của kinh tế thế giới đang đi vào chỗ bế tắc như thế, tác giả đưa ra những đề nghị táo bạo: đánh thuế lên tư bản để giảm bất bình đẳng. Đây là điểm yếu của cuốn sách vì đa phần đều cho là tác giả “ngây thơ về chính trị” – không ai dại gì đánh thuế lên tư bản vì nó sẽ chạy sang nước khác; một sắc thuế toàn cầu lại càng bất khả thi hơn.

Hiện nay đa phần lời bình khi điểm cuốn này là sự khen ngợi. Tuy nhiên, phải nói ngay cuốn sách được viết theo dạng nhắm đến độc giả không chuyên về kinh tế nên khá dài dòng, lặp đi lặp lại một cách không cần thiết. Bức tranh toàn cảnh mà tác giả đưa ra trải dài qua nhiều thế kỷ, qua nhiều nước nên giúp độc giả có được cái nhìn rất toàn diện, tỉnh táo, không bị tác động bởi các yếu tố chính trị, chiến tranh hay xung đột “nóng lạnh”.

Nhưng cũng chính vì phải phân tích những chuỗi dữ liệu lớn như thế nên sách đôi lúc mang tính kỹ thuật, khá khô khan. Tác giả đã cố gắng cân bằng trở lại bằng cách dùng các cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Jane Austen, Balzac hay Henry James làm dữ liệu sống để minh họa cho số liệu thời đó.

Điều chắc chắn là cuốn sách của Thomas Piketty sẽ còn được bàn tán nhiều; các nhà làm chính sách ắt sẽ đọc kỹ và rất có thể những phân tích trong cuốn sách sẽ tác động đến một số chính sách trong tương lai. Biết đâu một số nước phương Tây sẽ nới lỏng thêm chuyện nhập cư vì Piketty cho rằng gia tăng dân số cũng là một trong những phương cách giảm bất bình đẳng trong thu nhập.

Trong cuốn Tư bản trong thế kỷ 21, Thomas Piketty đưa ra hai “quy luật cơ bản của chủ nghĩa tư bản”. Thứ nhất, ở các nước phát triển tổng giá trị tư bản của nền kinh tế so với tổng thu nhập quốc dân hàng năm thường ở mức 5-6 lần. Ví dụ ở các nước như Pháp, Anh, Đức, Ý, Mỹ, Nhật Bản, thu nhập quốc dân đầu người chừng 30.000-35.000 euro/năm, còn tổng sản nghiệp đầu người (tức tư bản) chừng 150.000-200.000 euro.Từ đó, Piketty đưa ra quy luật đầu tiên, nếu tổng tư bản bằng sáu năm tổng thu nhập quốc dân và nếu tỷ lệ thu nhập từ tư bản là 5% thì phần chia cho tư bản từ thu nhập quốc dân là 30%.

Quy luật thứ hai, chỉ đúng trong dài hạn, cho rằng tỷ lệ tiết kiệm càng cao và tốc độ tăng trưởng càng thấp thì tỷ lệ tư bản trên thu nhập quốc dân càng cao. Nói cách khác giả thử một nước tiết kiệm 8% thu nhập và GDP hàng năm tăng 2% thì về lâu về dài nước này sẽ tích lũy một khoản tư bản bằng bốn năm tổng thu nhập quốc dân hàng năm. Nhưng nếu GDP chỉ tăng 1%/năm thì sau một thời gian, tỷ lệ tư bản trên thu nhập quốc dân này sẽ là 8 lần chứ không còn là 4 lần nữa.

.

Theo THỜI BÁO KINH TẾ SÀI GÒN

Tỷ phú giàu nhất thế giới tiết lộ lý do rót tiền vào ngành vũ trụ

Tỷ phú giàu nhất thế giới tiết lộ lý do rót tiền vào ngành vũ trụ

Ông Jeff Bezos đang đầu tư mạnh vào việc phát triển công nghệ vũ trụ thông qua công ty mang tên Blue Origin…

Nhà sáng lập hãng thương mại điện tử Amazon, ông Jeff Bezos, hiện là người giàu nhất thế giới, sở hữu khối tài sản ròng ước tính đạt 125 tỷ USD. Ông Bezos đang đầu tư mạnh vào việc phát triển công nghệ vũ trụ thông qua công ty mang tên Blue Origin.

Trong một cuộc trao đổi với chương trình CBS, vị tỷ phú đã tiết lộ về lý do ông rót vốn vào lĩnh vực vũ trụ.

“Bởi vì tôi cho rằng đây là một việc rất quan trọng”, ông nói. “Quan trọng cho hành tinh này và cho các thế hệ tương lai. Tôi rất chú trọng chuyện này và đã nghĩ về nó suốt cả đời mình”.

Ông Bezos cho biết, khi còn lại một đứa trẻ, ông đã rất hứng thú với lĩnh vực vũ trụ, nhất là sau khi ông được xem những hình ảnh về các nhà du hành Buzz Aldrin và Neil Amstrong đáp xuống Mặt Trăng.

Ngoài ra, theo ông Bezos, việc phát triển công nghệ vũ trụ là chìa khóa để nhân loại có một tương lai lâu dài.

“Loài người chúng ta phải đi vào vũ trụ nếu muốn tiếp tục có một nền văn minh phát triển”, ông nói

“Dân số của chúng ta đã trở nên rất lớn với tư cách một loài sinh vật, và hành tinh này tương đối nhỏ. Chúng ta có thể thấy điều này qua những vấn đề như biến đổi khí hậu và ô nhiễm. Chúng ta đang trong quá trình phá hỏng hành tinh này. Và chúng ta đã đưa robot tới thăm dò các hành tinh trong hệ Mặt Trời. Đây là việc tốt. Chúng ta cần bảo tồn hành tinh của mình”.

Theo ông Bezos, để đạt được mục tiêu bảo tồn Trái Đất, loài người cần có thể sống và làm việc trong vũ trụ.

“Chúng ta sẽ đưa vào vũ trụ những thứ được sản xuất trên Trái Đất. Sau đó, chúng ta sẽ sản xuất những thứ có độ phức tạp cao trong vũ trụ rồi chuyển về Trái Đất. Như thế, chúng ta sẽ không cần phải có những nhà máy lớn và gây ô nhiễm trên Trái Đất nữa. Và Trái Đất sẽ trở thành nơi chỉ để ở”, ông hình dung về tương lai.

Ông Bezos cho rằng sẽ phải mất nhiều thế hệ và hàng trăm năm nữa điều này mới có thể trở thành hiện thực, nhưng với Blue Origin, ông đang phát triển công nghệ giúp tiến tới mục tiêu như vậy. Đến ngày đó, con người cũng có thể sống trong vũ trụ, trong những cấu trúc không gian đầy đủ tiện nghi, nếu họ muốn như vậy – ông nói.

“Mọi người có thể lựa chọn” sống ở Trái Đất hoặc trong vũ trụ – ông phát biểu.

“Tôi nghĩ đây là việc hoàn toàn có thể làm được”, ông Bezos lạc quan. “Nếu bạn quay trở lại thời điểm cách đây 100 năm và nói với mọi người rằng bạn sẽ mua một tấm vé để bay vòng quanh thế giới trên máy bay, họ sẽ nghĩ là bạn điên. Nhưng thay đổi đó đã xảy ra chỉ trong vòng khoảng 100 năm”, ông nhấn mạnh.

Bước đầu tiên để loài người đi tới ngày có thể sống trong vũ trụ là du lịch vũ trụ, ông Bezos nói. Blue Origin hiện đang thử nghiệm loại tàu vũ trụ mang tên New Shepherd để đưa hành khách vào không gian trong những chuyến du lịch ngắn.

“Những người đi vào không gian khi quay trở lại sẽ có một chút thay đổi. Họ sẽ nhận ra rằng hành tinh này của chúng ta thật đẹp, nhưng cũng nhỏ bé và mong manh”, ông Bezos nói. “Đó là điều mà chúng ta không thể nhận ra khi ở đây, nhưng từ vũ trụ nhìn xuống sẽ hiển nhiên nhận thấy”.

Theo An Huy / VnEconomy

Người nghèo ở Mỹ vẫn có thể sống vui vẻ không ưu tư

Nếu như tại Việt Nam, chúng ta đã quen với hình ảnh những người thu nhập thấp lúc nào cũng phiền não, sốt ruột lo cơm áo gạo tiền, thì khi đến Mỹ lại nhận thấy dù người Mỹ có nghèo đến mấy, họ vẫn sống rất vui vẻ. Tại sao lại có sự khác biệt như vậy?

Ở Mỹ có rất nhiều người thu nhập không cao, chẳng hạn như nhân viên rửa chén bát, phụ bếp ở quán ăn, nhân viên thu ngân siêu thị, nhân viên bán vé ở rạp phim… Thu nhập của họ ở khoảng 20.000 đô la/năm. Đa số các gia đình nhỏ ở Mỹ đều có 4 người, nếu vợ chồng đều là nhân viên thu ngân, rửa chén hoặc không đi làm, lương một năm chỉ có 40.000 đô la thì được xếp vào tầng lớp thu nhập thấp của Mỹ.

Theo thống kê, thu nhập trung bình của các gia đình ở Mỹ năm 2016 đạt hơn 59.000 đô la/hộ. Thống kê thu nhập hàng năm vốn dựa trên chỉ số trung bình, điều này có nghĩa là có đến khoảng một nửa người dân thu nhập ít tiền hơn con số này, và nửa còn lại thu nhập nhiều hơn. Vì vậy, ở Mỹ có khoảng 47% số dân không phải nộp thuế, thậm chí còn được nhận lại thuế.

Ở Mỹ cũng có một cách tính các gia đình thuộc diện nghèo. Chính phủ công bố tiêu chuẩn để đánh giá các gia đình thuộc diện nghèo vào năm 2016 như sau: nếu thu nhập bình quân của một người ở mức 11.770 đô la, gia đình 2 người mức 15.930 đô la, gia đình 3 người mức 20.090 đô la, và gia đình 4 người mức 24.250 đô la thì sẽ được xếp vào diện nghèo.

Vậy những người nghèo ở Mỹ, vì sao họ vẫn có thể sống vui vẻ không ưu tư đến vậy?Vì sao người nghèo ở Mỹ vẫn có thể sống vui vẻ không ưu tư?

(Ảnh: themorningnews.org)

1. Chính phủ ưu tiên vấn đề ăn uống của người dân

Ở Mỹ, để ăn no không phải vấn đề lớn. Nếu tự nấu thì mỗi tháng một gia đình 4 người sẽ tiêu khoảng 800 đô la, nhiều nhất là 1.000 đô la tiền ăn. Những gia đình lớn tuổi mỗi tháng mất khoảng 500 – 600 đô la là có cá, có thịt, có tôm.

Trên thực tế, đa số tiền ăn là được chính phủ trợ cấp. Chính phủ Mỹ có “Chương trình bổ sung dinh dưỡng”, những người có thu thập thấp hơn mức nghèo 130% thì có thể xin nhận tiền trợ cấp. Gia đình 4 người mỗi tháng có thể nhận được nhiều nhất là 649 đô la. Trước đây chính phủ sẽ phát phiếu ăn dùng để mua thức ăn ở siêu thị, nhưng không mua được thuốc lá, rượu bia. Để bù đắp lỗ hổng và tôn trọng sự riêng tư cá nhân, hiện nay chính phủ đã đổi thành cấp thẻ, họ sẽ cà thẻ giống như mọi người khi mua thức ăn.

Nếu con đi học tiểu học hoặc trung học thì sẽ được miễn phí bữa sáng và bữa trưa ở trường đối với học sinh nghèo.

Còn có một cầu nối khác đó là “kho thực phẩm” (Food bank). Kho thực phẩm này cung cấp bánh mì, sữa, các loại thịt, trứng gà, trái cây, rau củ, bánh ngọt… miễn phí cho người nghèo.

2. Giúp đỡ người nghèo để họ được vui vẻ

Chính phủ Liên bang Mỹ cung cấp trợ cấp nhà ở cho người nghèo. Luật này được gọi là Section8, yêu cầu cơ bản là: các gia đình có thu nhập thấp hơn chỉ số trung bình của khu vực. Bản thân người đó dùng 30% thu nhập để thuê nhà. Thu nhập càng ít, tiền phải trả càng ít. Ví dụ như thu nhập 2.000 đô/1 tháng thì sẽ trả 600 đô. Nếu có nhiều con thì buộc phải có 3 phòng ngủ trở lên. Nếu giá thuê nhà thị trường là 2.600 đô, người đó trả 600 đô, 2.000 đô la còn lại sẽ do chính phủ chi trả.

Còn nếu tự mua nhà, người đó cũng sẽ phải trả bằng 30% thu nhập của mình.

Như vậy, cho dù nhìn vào thực trạng ở Mỹ, có thể thấy không ít người Mỹ rơi vào tình trạng “vô gia cư”, nhưng dường như họ không hề cảm thấy lo lắng về điều đó, trái lại còn coi đây là cách sống của riêng mình.

(Ảnh: Unsplash)

3. Mạng sống của người nghèo cũng đáng giá

Ở Mỹ, có nhiều người cảm thấy không đi khám bệnh nổi, tiền bảo hiểm khá đắt đỏ. Phí bảo hiểm của một gia đình nhỏ mỗi năm lên đến hàng ngàn đô la tùy theo chương trình. Thường thì tự mình vẫn phải trả 10% – 20% phí y tế. Chi phí của một ca phẫu thuật bắc cầu động mạch vành là 200.000 đô la, bản thân người đó sẽ phải trả 20.000 hoặc 40.000 đô la.

Nhưng người nghèo lại được khám chữa bệnh. Bởi vì thực tế, chi phí khám chữa bệnh của người nghèo do chính phủ chi trả. Chính phủ Liên bang Mỹ và chính quyền tiểu bang có chương trình liên kết đảm bảo y tế được gọi là “Trợ cấp Y tế” (Medicaid). Điều kiện tiêu chuẩn đăng ký của các tiểu bang không giống nhau, nhưng nhìn chung về cơ bản là dưới 133% so với mức nghèo của liên bang thì sẽ được cấp Medicaid. Nếu thu nhập không đạt tiêu chuẩn, nhưng mức nghèo dưới 400% thì vẫn có thể đăng ký các khoản trợ cấp khác của chính phủ để chi trả một phần nào chi phí y tế.

Đối với trẻ vị thành niên chưa đủ 19 tuổi, chính quyền tiểu bang sẽ cung cấp “Bảo hiểm Y tế Thiếu nhi Tiểu bang” (gọi tắt là SCHIP). Thu nhập của gia đình thấp hơn 200% mức nghèo của liên bang là phù hợp với điều kiện. Chính phủ quy định bảo hiểm y tế này ít nhất phải bao gồm các dịch vụ y tế cơ bản như kiểm tra, xét nghiệm, chụp X-quang, phòng ngừa miễn dịch, khám và nhập viện, nha khoa, nhãn khoa… và bản thân người đó không cần tự chi trả.

Ngoài ra, Mỹ còn có chương trình WIC của Bộ Nông nghiệp. WIC là tên viết tắt của “Phụ nữ và trẻ em”. WIC nêu rõ: Chương trình bổ sung dinh dưỡng cho phụ nữ và trẻ em cung cấp thực phẩm bổ sung, dịch vụ chăm sóc sức khỏe, giới thiệu và khuyến khích giáo dục dinh dưỡng và nuôi con bằng sữa mẹ cho phụ nữ mang thai, phụ nữ trong thời gian nuôi con và hậu sản có thu nhập thấp cũng như trẻ em dưới 5 tuổi bị suy dinh dưỡng. Nhờ nhận được sự giúp đỡ từ WIC nên con em của nhiều gia đình có sữa, trứng gà, bơ đậu phộng nhiều đến mức ăn không hết phải để phụ huynh ăn hộ.

Liên bang quy định: Thu nhập chưa tính thuế thấp hơn 185% so với mức nghèo là phù hợp với điều kiện. Nếu cao hơn mức một chút cũng có thể đăng ký.

Một điều cần giải thích rõ đó là WIC không xem xét thân phận, cũng có nghĩa là những người không phải là công dân Mỹ, người có thẻ xanh hoặc có thân phận hợp pháp đều được hưởng trợ cấp này. Pháp luật Mỹ quy định, chỉ cần sống ở Mỹ, dù là nhập cảnh phi pháp cũng đều được hưởng.

(Ảnh: Getty Images)

4. Không cần lo lắng về học phí của con

Giáo dục bắt buộc của Mỹ kéo dài 13 năm, 1 năm mẫu giáo, 12 năm từ tiểu học đến khi tốt nghiệp cấp 3. Các trường công lập đều miễn phí. Dù bạn là người mua nhà hay thuê nhà, các con đều có thể nhập học căn cứ theo khu vực hoàn toàn miễn phí, ngoài một ít dụng cụ học tập đặc biệt và những chuyến dã ngoại ra thì không có bất cứ phí nào khác.

Trẻ em 5 tuổi mới được đi học mẫu giáo. Trước đó, phụ huynh có thể gửi con vào nhà trẻ với mức phí khác nhau, ít thì vài trăm đô la, nhiều thì vài ngàn đô la. Chính quyền các tiểu bang cung cấp các khoản trợ cấp khác nhau để hỗ trợ phụ huynh chi trả phí nhà trẻ.

Các trường đại học ở Mỹ phải đóng học phí. Đại học công lập học phí mỗi năm khoảng hơn 10.000 đô la. Đối với người nghèo, đây là một khoản tiền rất lớn. Nhưng chỉ cần họ muốn học đại học thì sẽ học được. Vì sao vậy? Bởi vì chính phủ sẽ trợ cấp tiền học. Chính phủ Mỹ có một chương trình tên là “Miễn phí Đăng ký Trợ cấp Học phí của chính phủ Liên bang” (FAFSA). Bất cứ ai muốn học đại học đều có thể đăng ký. Các sinh viên có thu nhập gia đình dưới mức nghèo có thể nhận được mức trợ cấp học phí cao nhất. Các gia đình có thu nhập thấp cũng có thể nhận được một phần trợ cấp. Ngoài ra còn có thể đăng ký học bổng, vừa học vừa làm, vay tiền học… Nếu thành tích xuất sắc vào được các trường tư cao cấp như Harvard hay Yale mà thu nhập của gia đình dưới 65.000 đô la/1 năm, nhà trường không chỉ miễn hoàn toàn học phí, mà còn cung cấp ký túc xá và ăn uống miễn phí.

Nói tóm lại, người nghèo ở Mỹ càng nghèo sẽ sống càng thoải mái. Ngược lại, giai cấp trung lưu không cao cấp lại cảm thấy lo lắng hơn trước các khoản chi phí khổng lồ. Đương nhiên, người nghèo nhận tiền từ chính phủ sẽ bị kiểm tra tài sản. Ví dụ như khi xin trợ cấp thực phẩm mà số tiền tiết kiệm trong ngân hàng không quá 2.250 đô la và trong nhà có người già trên 60 tuổi hoặc người tàn tật thì sẽ nhận được 3.250 đô la, dù có xe và nhà riêng cũng sẽ không ảnh hưởng gì.

Ở Mỹ, bạn có thể ăn nhiều làm ít, tình nguyện sống thấp hèn. Đương nhiên bạn cũng có thể cố gắng, nỗ lực để đổi đời. Mỗi người đều có thể tìm được cách sống mà mình muốn.

Bảo Ngọc / Trithucvn