Chùm ảnh: Chùa Thiên Hưng – ngôi chùa tráng lệ nhất Bình Định

Không chỉ là một ngôi chùa có cảnh quan và kiến trúc vô cùng ấn tượng, chùa Thiên Hưng còn là nơi lưu giữ một bảo vật quý giá của Phật giáo Việt Nam.

Nằm bên Quốc lộ 1 thuộc địa phận phường Nhơn Hưng, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định, chùa Thiên Hưng là một trong những ngôi chùa nổi tiếng nhất ở khu vực Nam Trung Bộ.

Chùa nằm trên một khu đất rộng được bao quanh bởi đồng lúa. Được xây dựng trong những năm gần đây, chùa vừa mang phong cách kiến trúc Phật giáo miền Bắc, vừa có những đường nét của kiến trúc hiện đại. Công trình chào đón du khách là cánh cổng tam quan hai tầng với các đầu đao cong.

Bước qua cổng tam quan, du khách như lạc vào một cảnh giới khác với không gian thoáng đãng, yên tĩnh, đầy vẻ thoát tục.

Công trình nằm ở trung tâm của chùa Thiên Hưng là tòa chính điện bế thế. Đối diện với chính điện là tháp chuông.

Tòa chính điện được xây nhiều tầng với mái ngói có đầu đao hình rồng. Cấu trúc chịu lực là những trụ cột vững chắc được bao quanh bởi những con rồng đắp nổi uốn lượn.

Mỗi tầng của chính điện thờ các vị Phật và Bồ tát khác nhau, được bài trí tôn nghiêm với phong cách không trùng lặp.

Điện thờ ở tầng cao nhất đặt tượng Đức Phật Thích Ca ở vị trí trung tâm.

Từ sân trước chính điện đi qua dãy nhà tăng phòng, du khách sẽ gặp một ngọn giả sơn với lối đi dẫn lên hành lang phía trên.

Đi hết lối này sẽ đến La Hán Đài – một tiểu cảnh đậm chất thiên nhiên với tượng các vị La Hán được bài trí xung quanh. Sau La Hán Đài là tháp Thiên Ứng, công trình điểm nhấn của chùa Thiên Hưng.

Tháp Thiên Ứng là tòa bảo tháp 12 tầng, chiều cao khoảng 40m. Công trình này có thể quan sát được từ hầu hết các địa điểm thuộc thị xã An Nhơn.

Phía trước chính điện chùa Thiên Hưng có một hồ nước khá rộng, tạo nên một vẻ nên thơ cho toàn bộ cảnh quan ngôi chùa.

Bên hồ có vườn Thiên Thanh, một khu vườn lớn với các tiểu cảnh được bài trí công phu, tạo nên bức tranh thiên nhiên sinh động.

Giữa vườn Thiên Thanh có Đài Quan Âm tạc từ đá trắng được đặt trên các phiến đá tự nhiên, mang đầy vẻ uy nghiêm.

Trong khuôn viên chùa Thiên Hưng còn có cả một khu nhà kiểu cổ nằm giữa vườn cây, là không gian sinh hoạt của chư tăng tại chùa.

Các công trình khác của chùa gồm có giảng đường, tăng đường, thư viện, phòng khách, nhà truyền thống, nhà ăn… và nhiều công trình phụ khác.

Xét về tổng quan, sự kết hợp tài tình giữa kiến trúc và cảnh quan thiên nhiên đã làm nên vẻ đẹp hài hòa, đem lại cảm giác vô cùng thoải mái, thư thái cho du khách ghé thăm chùa.

Không chỉ là một ngôi chùa đẹp, chùa Thiên Hưng còn là nơi lưu giữ một bảo vật vô cùng quý giá của Phật giáo Việt Nam. Đó là Ngọc Xá Lợi Phật được thỉnh từ Myanmar về Việt Nam năm 2013.

Với sức hút của mình, dù là ngôi chùa mới, chùa Thiên Hưng đã trở thành một trung tâm Phật giáo lớn, đón nhận đông đảo giới tăng ni phật tử đến sinh hoạt, lễ bái.

Với du khách gần xa, đây thực sự là một điểm đến không nên bỏ qua trong hành trình khám phá Bình Định – một miền đất giàu truyền thống văn hóa – lịch sử.

Theo KIẾN THỨC 

Người Việt lạc quan thứ 4 thế giới

Theo báo cáo mới nhất của công ty nghiên cứu thị trường Nielsen về Chỉ số niềm tin người tiêu dùng Việt Nam cho thấy trong quý I-2018, chỉ số niềm tin người tiêu dùng Việt Nam đạt 124 điểm, tăng 9 điểm so với quý IV-2017. Kết quả này nhờ vào sự tăng trưởng niềm tin về triển vọng việc làm và tình trạng tài chính cá nhân. Và số điểm này là mức cao nhất trong vòng một thập kỷ qua, giúp Việt Nam tiếp tục là nước lạc quan thứ tư trên thế giới.

Kết quả nghiên cứu còn cho thấy Đông Nam Á và Bắc Mỹ là hai khu vực có mức độ niềm tin người tiêu dùng cao nhất. Người tiêu dùng ở khu vực Đông Nam Á rất lạc quan, với chỉ số niềm tin tăng hai điểm lên 121 điểm trong quý I năm nay.

Ba trong sáu quốc gia đạt điểm số niềm tin cao nhất gồm Việt Nam, Philippines và Indonesia. Tuy Philippines có sự sụt giảm lớn nhất trong khu vực về chỉ số niềm tin, giảm ba điểm, nhưng Philippines vẫn trụ ở vị trí thứ hai trong danh sách top 10 các quốc gia lạc quan trên toàn cầu với 128 điểm. Trong quý I này, Malaysia tăng 10 điểm đạt 104 điểm. Việt Nam và Malaysia là hai quốc gia được xếp trong số năm quốc gia tăng chỉ số niềm tin hàng đầu trên thế giới.

Bà Nguyễn Hương Quỳnh, Tổng giám đốc Nielsen Việt Nam, cho biết dù đạt kết quả trên nhưng tâm lý tích cực của người tiêu dùng tại Việt Nam lại không dẫn đến sự tăng trưởng mạnh mẽ của doanh thu ngành hàng tiêu dùng nhanh. Trong quý I ngành hàng tiêu dùng nhanh, mức tăng trưởng chỉ đạt 1,8%. Tốc độ tăng trưởng này chậm hơn dự kiến và phản ánh sự biến động của ngành hàng tiêu dùng nhanh ở Việt Nam, có thể do thay đổi hành vi tiêu dùng.

Người Việt lạc quan thứ 4 thế giới - Ảnh 1.

Người Việt Nam có xu hướng tiết kiệm mạnh mẽ

Bên cạnh đó, kết quả nghiên cứu cho thấy sau khi trang trải các chi phí sinh hoạt thiết yếu, người tiêu dùng Việt Nam sẵn sàng chi tiêu nhiều hơn cho các khoản mục lớn nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống. Cụ thể có gần một nửa người tiêu dùng sử dụng tiền nhàn rỗi cho quần áo mới, 46% người tiêu dùng sử dụng tiền nhàn rỗi chi tiêu cho các ngày nghỉ lễ. Đặc biệt trong quý I-2018 có hơn có 38% người tiêu dùng chi trả cho các gói bảo hiểm bảo hiểm y tế cao cấp.

Theo bà Quỳnh,  khi các dịch vụ bảo hiểm y tế đã từng được cho là không cần thiết lắm vào những năm trước đây, giờ đây người tiêu dùng Việt Nam bắt đầu có những khoản chi tiêu dành cho các chương trình bảo hiểm sức khỏe. Xu hướng này phản ánh một trong những thay đổi trong suy nghĩ và hành vi của người tiêu dùng. Đó là khi người tiêu dùng tự trang bị cho mình với các dịch vụ bảo hiểm, họ sẽ có được một cảm giác bảo vệ và an toàn mà họ cần.

Tuy nhiên, người tiêu dùng Việt Nam vẫn có xu hướng tiết kiệm mạnh mẽ. 73% người Việt được hỏi cho biết họ sử dụng tiền nhàn rỗi để tiết kiệm (trong khi quý trước chỉ có 72%).

Báo cáo cũng tiết lộ rằng tiết kiệm là một phần không thể thiếu trong việc quản lý tài chính của người tiêu dùng Đông Nam Á, với 67% số người được hỏi sử dụng tiền nhàn rỗi để tiết kiệm.

Theo Tú Uyên / Pháp luật Tp Hồ Chí Minh

THẦY PHẠM MINH HOÀNG GỬI THƯ CHO EM TRƯƠNG THỊ HÀ

Thầy giáo Phạm Minh Hoàng. Ảnh: Internet
Phạm Minh Hoàng 

THƯ GỬI EM TRƯƠNG THỊ HÀ,
Sinh viên Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TPHCM

Em Hà mến,

Sau khi đọc xong là thư của em, tôi nghĩ trong lòng mọi người đều nặng trĩu như tôi. Tuy nhiên, xin cho tôi được gởi đến em lời cảm phục trước sự khoan dung của em đối với những người đã đối xử với em như một con vật, đó là những người công an đã lăng mạ em là “đồ đĩ điếm”, và tệ hại hơn, đó là người thầy của em, Phạm Tấn Hạ đã lăng mạ em chính bằng sự im lặng của ông ta. Trên mạng mấy ngày hôm nay ngập tràn những lời xỉ vả, tôi nghĩ không cần lặp lại ở đây.

Phải nói rằng lá thư đẫm đầy nước mắt và không hề có một nét thù hằn của em đã có tác động như bài thơ của cô giáo Lam, làm cả một hệ thống truyền thông, hàng chục trường an ninh, lý luận, hàng ngàn dư luận viên phải cúi đầu lặng im để sau cùng phải dấm dúi và xóa lá thư của em.

Cách đây 6 năm, khi ra tù tôi cũng có một vài cảm nhận giống em. Không hề có một đồng nghiệp nào dám gọi điện thoại hỏi thăm tôi chứ đừng nói gì đến chuyện ghé thăm. Khi tôi ghé trường (Đại Học Bách Khoa TPHCM) để thu dọn đồ đạc, tôi có gặp một vài đồng nghiệp. Ánh mắt của họ có vẻ ngại ngùng, không muốn tiếp chuyện lâu. Còn đối các vị đảng viên thì ánh mắt của họ mang hình viên đạn, lộ rõ vẻ thù hắn. Thực tình mà nói thì tôi không ngạc nhiên vì đã từ lâu tôi đánh giá họ không như những người thầy đúng nghĩa, họ chỉ là những người gác cổng bảo vệ cho chế độ, vì chế đô ấy đã cho họ tất cả. Suy nghĩ đến tha nhân chỉ là chuyện phù phiếm. Người thầy của em cũng không là một ngoại lệ.

Em xót xa khi công an lăng mạ em thì ít, nhưng đau đớn khi thầy em im lặng và ký tên vào biên bản thì nhiều.

Còn tôi, tôi nghĩ xác suất gặp một người công an cư xử đúng mực coi ra còn nhiều hơn một người thầy dám bảo bọc (chưa nói là bảo vệ) cho sinh viên của mình.

Cách đây 8 năm khi còn trong tù, vợ tôi đã an ủi tôi “có thể anh sẽ mất việc, nhưng nếu anh có làm thêm một trăm năm nữa anh sẽ chẳng bao giờ có được tình cảm mà mọi người dành cho anh ngày hôm nay”. Và đó là thông điệp tôi muốn chia sẻ cùng em. Em vừa mất một người thầy, nhưng em lại chiếm được sự yêu thương và kính phục của hàng vạn người khác, và có học giỏi đến đâu chăng nữa, chẳng bao giờ em có được những tình cảm ấy như ngày hôm nay.

Chúc em sớm vượt qua mọi sóng gió để tiếp tục con đường cho đấu tranh cho chân lý.

LS. Lê Công Định: THẦY TÔI

Luật sư Lê Công Định.

THẦY TÔI

Lê Công Định
30 – 6 – 2018

Câu chuyện em Trương Thị Hà khóc kể về thầy Phạm Tấn Hạ, Tiến sĩ, Phó Hiệu trưởng Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TPHCM, người đã không những khước từ giúp đỡ sinh viên mình khi em đang bị công an bắt giữ và đánh đập, mà còn đứng về phía họ buộc em hợp tác với an ninh khai nhận tội, khiến tôi nhớ đến Thầy tôi.

Thầy tôi là Tiến sĩ Luật khoa Võ Phúc Tùng, giáo sư luật thuộc Đại học Luật khoa Sài Gòn và Học viện Quốc gia Hành chánh trước 1975. Sau năm 1975, Thầy bị đưa đi “học tập cải tạo” vài tháng rồi trở về dạy Pháp văn thương mại cho Đại học Kinh tế TPHCM. Gần 10 năm sau đó, do bất đồng với lối can thiệp vào giáo trình giảng dạy của giảng viên từ phía Ban giám hiệu mới, Thầy tôi bỏ nghề dạy học ra đường làm nghề sửa đồng hồ mưu sinh.

Khi Luật sư Triệu Quốc Mạnh mở lại Khoa luật tại Đại học Tổng hợp TPHCM, chủ yếu sử dụng lại các giáo trình luật và mời các giáo sư của miền Nam trước 1975 giảng dạy, tôi được dịp thọ giáo Tiến sĩ Võ Phúc Tùng, không những về luật học mà còn về Pháp văn. Tôi học với Thầy cả hai môn từ 1991 đến 1998 lúc tôi sang Pháp du học.

Sau khi du học Pháp và Mỹ trở về, tuy không còn học trực tiếp với Thầy như trước kia, tôi vẫn thường lui tới thăm và thọ giáo kiến thức uyên thâm của Thầy tại nhà riêng. Mối quan hệ gắn bó giữa Thầy và tôi, cơ quan an ninh biết rõ.

Hơn 2 năm sau khi tôi bị bắt, trước áp lực quốc tế yêu cầu trả tự do cho tôi, cơ quan an ninh đã liên tục vào trại giam gặp và gây sức ép buộc tôi viết đơn xin khoan hồng và xin phục vụ nhà nước để được “tha tù” trước hạn. Tuy nhiên, tôi đã khước từ và tỏ thái độ bất hợp tác viết đơn theo ý muốn của cơ quan an ninh.

Sau khi dụ dỗ và đe dọa tôi không đạt kết quả trong nhiều tháng, cơ quan an ninh đã cử người đến gặp và nhờ Thầy Võ Phúc Tùng vào trại giam thuyết phục tôi viết đơn, nhưng Thầy đều từ chối nhận lời và nhận quà của họ.

Sau này ra tù tôi đã đến thăm và nghe Thầy kể lại sự việc như sau: Hai lần vào khoảng đầu và giữa năm 2012 có hai nhân viên an ninh đến nhà tìm Thầy, mang theo quà cáp, trình bày rằng ở trong tù tôi tỏ thái độ chống đối và bất hợp tác nên họ đành phải nhờ Thầy giúp. Họ bảo rằng nhà nước đang định thả tôi ra sớm, nhưng tôi không chịu “xin tha tù” theo ý họ muốn.

Thầy tôi đáp lại, đại ý rằng: “Rất tiếc tôi không thể chấp nhận lời yêu cầu của các ông. Tôi và anh Định ngoài nghĩa thầy trò, còn có tình cha con. Tôi đã không làm gì giúp anh ấy trong tù, thì càng không thể làm điều gì để anh ấy trách tôi về sau. Nếu khuyên anh ấy làm điều sai trái, liệu sau này anh ấy còn xem tôi là thầy, là cha nữa hay không? Đối với tôi, tư cách làm thầy nói chung, và làm thầy của một người học trò như vậy nói riêng, là điều thiêng liêng, mà không mối đe dọa nào có thể khiến tôi chấp nhận đánh mất.”

Nghe Thầy kể lại với thái độ dứt khoát, tôi mường tượng phần nào những buổi nói chuyện giữa Thầy tôi và các nhân viên an ninh. Tôi chảy nước mắt cảm động trước bài học về sự thiêng liêng của nghĩa thầy trò mà thầy đã bảo vệ và, qua đó, một lần nữa dạy tôi sống làm người và sống như một con người thế nào.

Có thể nói, những người thầy thọ giáo nền giáo dục của miền Nam trước 1975 là như vậy đấy, chẳng bạo quyền và lợi lộc nào khuất phục được tư cách cao cả và tâm thế trong sáng của các vị. Tôi thật may mắn vừa là học trò, vừa là con trai của Thầy Võ Phúc Tùng. Thật tiếc cho em Trương Thị Hà không may mắn như tôi!

BỨC THƯ GỬI THẦY HIỆU PHÓ GÂY SỐT TRÊN MẠNG XàHỘI

TS Phạm Tấn Hạ, phó hiệu trưởng trường ĐH Khoa học XH&NV. Ảnh trên mạng

Em đau vì thầy lặng im
trước hành vi chà đạp nhân phẩm của công an

29-6-2018
From: Sinh viên năm 2 Trương Thị Hà, mã sinh viên 1767010064, khóa 2017- 2020, Lớp trưởng lớp 17/2, Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn.
 
To: Tiến sỹ Phạm Tấn Hạ, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Trưởng phòng đào tạo; và Thầy Nam (đi cùng thầy Hạ chứng kiến sự việc).
____________
Thầy Hạ kính mến,
Khi viết những dòng này, nước mắt em không ngừng tuôn rơi khi nghĩ về thầy. Em khóc chỉ vì em thấy cô đơn và bị bỏ rơi tại trại tập trung Tao Đàn ngày 17/06/2018 với những con người đáng sợ mang danh “công an nhân dân”. Em không giận thầy cả, vì nếu có giận, những kẻ đã xúc phạm danh dự và xuống tay đánh em mới là kẻ đáng giận thầy ơi.
Em là lớp trưởng lớp 17/2 ngành ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh. Em luôn mang lại niềm vui và động lực học cho các bạn trong lớp. Em luôn cố gắng kết nối các bạn trong lớp, các thầy cô và Giáo vụ. Tháng này, lớp em thi cuối kỳ, em đang chuẩn bị viết thư cảm ơn các thầy cô bộ môn đây ạ. Lớp 17/2 có thể tự hào rằng, lớp em là một trong những lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học. Thầy có thể hỏi thầy Triết, thầy Triều, cô Hạnh và cô Nguyên trực tiếp dạy lớp em ạ.
Em nói như vậy, chỉ muốn thầy biết rằng, em là sinh viên ngoan và đáng tự hào của thầy, em là một Lớp trưởng có trách nhiệm với lớp. Chứ không phải như những người “công an nhân dân” kia nói em là: “con điếm”, “con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học.”….
Tao Đàn, ngày 17/06/2018.
Thầy ơi, chỉ thầy có thể mới cứu được em lúc này thôi ạ…
Công an 1: Tôi sẽ gọi thầy Phó Hiệu trưởng của em đến đây.
Thầy ơi, khi nhìn thấy thầy, em đã khóc vì sung sướng. Vì em biết rằng, thầy sẽ làm gì đó để giúp em ra khỏi nơi đáng sợ này ạ. Nhưng…
Công an 1 (đe nẹt): Sinh viên của thầy đây. Là một kẻ phản động, thầy nhìn những gì nó làm này, kêu gọi biểu tình, hướng dẫn người dân đối phó với công an…
Công an 2 (liên tục sỉ nhục): Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khịnh!
Công an 3 (vỗ về): Em “hợp tác” đi là được về ngay mà. Bọn anh có làm gì đâu mà em mời Luật sư.
Hà (nhìn vào thầy khóc): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em lúc này thôi ạ. Thầy hãy báo cho Luật sư Trần Vũ Hải và Luật sư Lê Công Định giúp em là em đang bị bắt ở đây ạ. Số điện thoại của 2 Luật sư đây ạ.
Thầy: Im lặng…
Hà (khóc to hơn): Em là người hành nghề Luật, em có quyền được mời Luật sư…Thầy có thể hỏi các thầy cô đại học Luật Hà Nội của em. Họ sẽ nhắc đến em là một đứa sinh viên ngoan. Ngày xưa, các thầy cô đại học Luật yêu quý và bảo vệ em như thế nào mà ngày nay, thầy lại đối xử với em như vậy. Nếu các thầy cô đại học Luật ở đây, các thầy cô sẽ cứu em. Em biết thầy không có nghĩa vụ phải thông báo Luật sư giúp em. Nhưng em là sinh viên của thầy, em đang cầu xin thầy. Thầy ơi, thầy hãy nhìn vào mắt em. Em có giống một đưa sinh viên hư không ạ. Thầy ơi, thầy hãy cứu em thầy ơi. Thầy đừng im lặng như vậy mà. Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ.
Công an 1: Có phải điều tra tội phạm đâu mà mời Luật sư, Luật sư không có quyền đến đây cả! Vô ích thôi.
Thầy: Thầy không biết về Luật.
Hà (khóc và bất lực): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em thôi. Sinh viên của thầy nghi bị người của Báo Tuổi trẻ hiếp dâm, thầy cô trường Đại học Xã hội và Nhân văn đã lên tiếng và Luật sư của em đã bảo vệ quyền lợi của em sinh viên ấy. Em cũng là sinh viên của thầy, em xin thầy hãy đối xử công bằng với em như em sinh viên kia. Hãy báo cho các Luật sư của em là em đang ở đây ạ.
Công an 4: Mệt con này quá. Giờ ký nhận được chưa?
Hà: Im lặng và nhìn thầy.
Công an 4 (Vả vào mặt Hà): Bốp. Mày không “hợp tác” à. Mày nhắc đến 3 từ “mời Luật sư” nữa, tao vả cho vỡ mồm.
Thầy: Im lặng…
Thầy ơi, công an tát em, em không đau cả, em đau vì thầy không bênh em, em đau vì thầy không ôm em, em đau vì thầy không che chở em. Em đau vì thầy lặng im trước hành vi chà đạp nhân phẩm và xâm phạm thân thể trắng trợn của công an Quận 1. Có lẽ, thầy sẽ không bao giờ quên gương mặt đáng thương của em tại trại tập trung Tao Đàn ngày hôm đó đâu.
Tại sao thầy ký vào Biên bản do công an soạn sẵn? Tại sao thầy nói với em là thầy không biết Luật, nhưng thầy lại tin những gì Công an nói, chứ không tin đứa sinh viên ngoan của thầy? Tại sao thầy lại quay lưng bỏ lại em một mình ở đấy ạ?
Xin thầy hãy trả lời giúp em những câu hỏi này hoặc đơn giản là tâm sự thật lòng với em vào email: htruong692669@protonmail.com ạ.
Em tin rằng lúc đó có Công an nên thầy không thể làm những điều thầy muốn. Giống như các thầy cô đại học Luật ngày xưa, các thầy cô đã âm thầm che chở em và bảo vệ em. Công an đánh em, sỉ nhục em, em không đau vì đó là nhiệm vụ của họ. Nhưng các thầy cô của em không bảo vệ và che chở cho em, em sẽ đau khổ lắm thầy ơi.
Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu vớt được tâm hồn yếu đuối của em lúc này được thôi ạ. Hãy nói cho em suy nghĩ thật lòng của thầy. Thầy có thương em không? Chỉ cần vậy thôi là em thấy yên lòng rồi thầy ơi. Em cám ơn thầy và luôn tự hào là sinh viên Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn ạ.
Hà Nội, 21h20′ ngày 29/06/2018.
.
Sinh viên Trương Thị Hà. Ảnh: FB nhân vật