Hà Nội có hẳn một “siêu ngõ ẩm thực” giữa lòng phố cổ mà không phải ai cũng biết

Trong vô vàn những con ngõ ăn uống, ngay giữa lòng phố cổ có cả một “siêu ngõ ẩm thực”, thế nhưng vẫn còn rất nhiều người chưa biết đến địa điểm này.

Ẩm thực Hà Nội luôn có rất nhiều điều mà người ta cần tìm hiểu, muốn khám phá. Có khi, cứ tưởng đã đi hết phố phường, ăn hết biết bao nhiêu hàng quán, bao nhiêu món ngon rồi, vậy mà bỗng đâu lại xuất hiện một con ngõ với vô vàn đồ ăn thức uống mà mình chưa từng đặt chân tới.

Hà Nội có hẳn một siêu ngõ ẩm thực giữa lòng phố cổ mà không phải ai cũng biết - Ảnh 1.

Ngõ ở Hà Nội cũng như hẻm ở Sài Gòn vậy. Nhiều khi ẩn mình ghê lắm, nép ở tận đẩu tận đâu, vậy mà cũng có những điều hay ho và thú vị đến lạ. Như ngay tại khu chợ Đồng Xuân bự chảng thế này, đi hết chợ tưởng là đã hết rồi, nhưng ngay kế bên còn có một con ngõ nhỏ chỉ độ vài trăm mét, vậy mà để ăn hết các món trong đó thì chưa chắc đã có người dám tự tin bảo “ăn hết rồi” đâu nhé.

Gọi bằng cái tên “siêu ngõ ẩm thực” cũng chẳng phải là quá lời đâu. Con ngõ chỉ dài độ chừng 200 mét, có khi còn chẳng đến, đi bộ một tí là đã đến cuối ngõ, ấy thế mà có vô vàn hàng quán, vô vàn món ăn.

Bước vào từ đầu ngõ đã thấy ngay những đĩa bánh tôm được chất đầy ăm ắp, ở mấy hàng kế bên là những nồi nước dùng bốc khói nghi ngút, từng đĩa ốc nhồi xếp như kim tự tháp… Những chiếc biển cũ kỹ đã bám bụi từ nhiều năm nhưng lại làm nên những nét rất riêng cho hàng quán trong con ngõ này.

undefined - Ảnh 2.
undefined - Ảnh 2.

Bảo kể tên các món đi, kì thực tôi cũng cũng không dám chắc có thể kể hết, dù bản thân đã từng đi nhiều lần, mỗi lần cũng ăn thử đôi ba món, mà mãi chẳng hết.

Mỗi hàng quán chỉ là một góc nhỏ, chiếc bàn để đồ ăn đầy những gia vị, rau sống… cũng là bàn cho khách ngồi ăn luôn, thêm băng ghế dài nữa là thành một “chiếc quán” nhỏ xinh. Con ngõ như tái hiện lại những hàng quán tấp nập khách trong những khu chợ thời “chị Nguyệt thảo mai”. Dù chẳng cầu kì, tỉ mỉ, thậm chí còn có chút xộc xệch bằng những tấm bạt căng lên tạm bợ, thắp thêm mấy bóng đèn vàng, thế nhưng con ngõ chợ này vẫn cực kỳ đông khách.

Kể tên mấy món tôi từng ăn ở đây, những món tôi đi qua nhìn thấy và tạm nhớ được bằng trí nhớ có hạn của mình thì cũng đã có tới gần hai chục món rồi: bánh tôm, bún chả que tre, bún đậu mắm tôm, phở Tíu, cháo sườn, bún ốc, bún nem cua bể, bánh bột lọc, bánh xèo, nem lụi, hủ tiếu, bánh rán, bánh xoài dừa, bánh gio, các loại chè… Rồi còn có cả hàng cơm bình dân ngay đầu ngõ nữa. Có hàng bán độc một món, cũng có hàng bán chung vài món. Các hàng quán thì gần như chẳng trùng nhau về món.

undefined - Ảnh 3.
undefined - Ảnh 3.
undefined - Ảnh 3.

Nếu bạn lần đầu đến “siêu ngõ ẩm thực”, còn đang bối rối vì nhiều món quá mà chưa biết chọn ăn gì, thì tôi khuyên bạn nên ăn mấy món “trứ danh” dưới đây!

Bánh tôm ở đầu ngõ chợ được đánh giá ngang ngửa với bánh tôm hồ Tây. Tôm đồng chọn loại tươi ngon, khoai thái sợi chân tăm đều tăm tắp, pha trộn cùng nhiều loại bột, men nở rồi chiên lên giòn tan và không ngấm mỡ. Mở đầu bằng đôi chiếc bánh tôm có vẻ cũng vừa vặn cho một bữa ăn vặt, để sau đó còn đi… ăn tiếp các món khác.

undefined - Ảnh 4.

Bún chả que tre ở đoạn đối diện với hàng bánh tôm cũng là món nên ăn thử. Đây là một trong những hàng bún chả que tre ngon hiếm hoi còn lại ở Hà Nội. Đặc biệt nhất chính là thịt ba chỉ hoặc chả bọc lá lốt được kẹp vào que tre để nướng. Miếng chả, miếng thịt còn thơm đượm mùi tre mộc mạc, dân dã.

undefined - Ảnh 5.
undefined - Ảnh 5.

Phở Tíu ở đoạn giữa ngõ chợ đã nổi tiếng từ lâu ở Hà Nội. Đây là món phở rất đặc biệt, kiểu phở trộn chua ngọt với thịt xá xíu không hề ngấy, thêm rau mùi, ít lạc rang, hành khô thơm lừng, cực dễ ăn trong một bữa trưa hè nóng nực. Ngồi đây ăn bát phở Tíu, đôi khi còn thấy nhiều nhóm người nước ngoài ghé vào, có vẻ như cũng rất thích món ăn này rồi!

undefined - Ảnh 6.
undefined - Ảnh 6.

Bún ốc ở ngõ chợ Đồng Xuân có đôi ba hàng bán. Bạn có thể chọn ăn bún riêu ốc hoặc bún ốc chuối đậu. Bún riêu ốc ngon nhất ở phần nước dùng thơm thơm, chua chua nhẹ. Con ốc béo ngậy, giòn giòn dai dai. Còn bún ốc chuối đậu thì nổi bật với miếng chuối nấu chín tới, miếng đậu rán vàng, thêm chút màu vàng của nghệ thơm thơm.

undefined - Ảnh 7.
undefined - Ảnh 7.

Các loại bánh ăn vặt cũng không hề ít nhé! Đánh chén no căng cái bụng rồi thì có thể ra mua vài ba chiếc xách lủng lẳng về ăn cho vui miệng. Giữa ngõ có xe bán bánh gio, bánh đúc, bánh xu xê, bánh xoài, hay nếu ra đoạn đầu ngõ thì còn có hàng bánh rán nữa.

undefined - Ảnh 8.
undefined - Ảnh 8.
undefined - Ảnh 8.

Chè chợ Đồng Xuân vốn được truyền tai nhau về món “chè xuka” đầy màu sắc: caramen thơm ngậy, thạch đen, thạch rau câu, long nhãn ngọt lịm, thạch lựu đỏ, trân châu… rồi rưới thêm nước cốt dừa thơm nức. Nếu “còn bụng” thì cũng nên ăn thử thêm cốc chè cho ngọt giọng.

Hà Nội có hẳn một siêu ngõ ẩm thực giữa lòng phố cổ mà không phải ai cũng biết - Ảnh 9.

Vì là ngõ chợ, bàn ghế có chút tuềnh toàng chứ chẳng được cao ráo, sạch sẽ như trong cửa hàng. Mùa hè, dù có mấy chiếc quạt thổi nhưng ăn xong bát bún cũng thấy mồ hôi đầm đìa. Rồi có khi ngày mưa, vừa ăn còn phải vừa tránh nước mưa hắt vào. Ấy thế nhưng ngõ chợ chẳng mấy khi vắng vẻ, âu cũng là do cái văn hoá ẩm thực ngõ chợ đã cố hữu nhiều năm nay.

Bạn thì sao, bạn đã thử ghé “siêu ngõ ẩm thực” này chưa?

Theo Trithuctre

Luật an ninh mạng hay Luật theo dõi quần chúng?

Dự thảo Luật An ninh mạng được dự kiến thông qua vào ngày 12/6 sắp đến, nếu không có gì thay đổi. Đây có lẽ là dự thảo Luật có nhiều “quyết tâm chính trị” nhất, còn hơn cả dự thảo Luật Đặc khu đang gây sốt hiện nay. Có hai chỉ dấu cho điều này.du luat an ninh mang

Người phụ nữ phóng một chiếc máy bay giấy, tượng tự biểu tượng của dịch vụ Telegram, trong một cuộc biểu tình ở trung tâm Moscow ngày 13/5/2018, để yêu cầu tự do internet ở Nga. (Ảnh: Maxim Zmeyev/AFP/Getty Images)

Thứ nhất, khác với các thảo luận về Luật Đặc khu đang xuất hiện khá dầy đặc trên báo chí, những tiếng nói phản biện dự thảo Luật An ninh mạng ít xuất hiện hơn (có thể do dư luận không hiểu được nhiều về tính kĩ thuật của dự luật?). Thậm chí có những phản biện như của các chuyên gia đầu ngành ICT (có người từng là Bộ trưởng) chỉ xuất hiện trên báo chính thống được vài giờ, trước khi những thông tin này biến mất.

Thứ hai, có lẽ chưa có dự thảo Luật nào mà đích thân Chủ nhiệm Uỷ ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội, là đơn vị thẩm tra dự luật, lại có đến hai lần trong cùng một bài phát biểu đề nghị Quốc hội “giữ nguyên toàn văn dự thảo” mà không có một chỉnh sửa nào, bất chấp rất nhiều phản ứng từ các Đại biểu Quốc hội (Xem biên bản họp Quốc hội ngày 29/05).

Nói thế mới thấy an ninh mạng trở thành ưu tiên rất lớn của Nhà nước Việt Nam. Không lạ khi dự thảo Luật An Ninh Mạng đã dùng đến những thuật ngữ tưởng như chỉ xuất hiện trong thời chiến như “chiến tranh thông tin”, “tác chiến điện tử”…

Nhưng chiến tranh, cho dù là chiến tranh thông tin đi chăng nữa, thì phải do Quốc hội tuyên bố tình trạng. Và chỉ khi đó, những quyền tự do của con người mới có thể tạm gác lại cho nhiệm vụ giữ đất nước. Còn không thì tất cả có lẽ chỉ là sự tranh chấp về ý thức hệ và minh bạch thông tin.

Khái niệm an ninh quốc phòng mà dự thảo Luật đưa ra để làm cơ sở lý thuyết cho chính nó do đó đã trở nên rất mơ hồ và có phần được sử dụng tuỳ tiện.

Nhiều chuyên gia đã lên tiếng cho rằng dự thảo này sẽ khiến cho quyền tự do cá nhân, quyền riêng tư của công dân bị xâm phạm, trao cho một thực thể không phải toà án quá nhiều quyền can dự vào tự do, và làm ảnh hưởng đến kinh tế. Nói vậy nhiều người sẽ cho là nói quá, vì thật sự Luật An ninh mạng không ảnh hưởng trực tiếp đến người dùng internet nếu xét theo câu chữ của nó, nhưng cái ngụ ý (implication) của nó thì lại hết sức đáng lo ngại. Có thể tóm tắt lại Dự thảo này với ba quy định chính yếu có thể hạn chế rất nhiều quyền tự do của người dân.

Nội địa hoá dữ liệu internet

Đầu tiên phải kể đến quy định về nội địa hoá dữ liệu. Theo đó, Điều 26 khoản 2 điểm d) quy định:

“[Cơ quan, tổ chức trong và ngoài nước khi cung cấp dịch vụ trên không gian mạng hoặc sở hữu hệ thống thông tin tại Việt Nam phải]: Lưu trữ tại Việt Nam đối với thông tin cá nhân của người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam và các dữ liệu quan trọng liên quan đến an ninh quốc gia; đặt trụ sở hoặc văn phòng đại diện tại Việt Nam”

Nghe chừng thì có vẻ là một quy định hiển nhiên và hợp lý. Tuy nhiên, đây chính là một nỗ lực rất lớn của Nhà nước Việt Nam, mà cụ thể hơn là Bộ Công an, nhằm kiểm soát dữ liệu và thông tin của người dùng trên mạng internet.

Thuật ngữ “dữ liệu quan trọng liên quan đến an ninh quốc gia” là hết sức tối nghĩa, và nó đặt gánh nặng giải thích lên vai các nhà cung cấp dịch vụ. Một khả năng dễ xảy ra đó chính là các nhà cung cấp dịch vụ sẽ giải nghĩa nó theo ý là tất cả các dữ liệu liên quan đến cá nhân đó đều phải được lưu trữ lại, để đề phòng trường hợp nó trở thành quan trọng cho “an ninh quốc gia” một ngày nào đó.

Cách giải thích này rất nguy hiểm, nhưng không phải là không có cơ sở trong bối cảnh ngôn ngữ của dự thảo Luật rất mập mờ như vậy. Và quy định thứ hai yêu cầu các tổ chức nước ngoài cung cấp dịch vụ phải đặt trụ sở hoặc văn phòng đại diện tại Việt Nam có vẻ chính là sự đảm bảo thi hành quy định ở trên.

Tuy nhiên, một câu hỏi khác đặt ra đó là ai là người phải tuân thủ quy định này? Có phải chỉ những tổ chức mà đã bị chỉ mặt đặt tên bấy lâu nay như Youtube, Facebook, Google?

Rất có thể ý đồ của dự thảo này chỉ là nhắm đến các tổ chức đó. Nhưng nếu ta xét nhỏ câu chữ ra, thì ngụ ý của điều luật này còn rộng hơn rất nhiều.

Dự thảo hiện nay nói rằng Chính phủ sẽ quy định chi tiết hơn điều này để xác định tổ chức nào phải đặt trụ sở ở Việt Nam và thông tin nào phải lưu trữ tại Việt Nam. Nhưng rất có thể chính cả những doanh nghiệp đang cung cấp những dịch vụ phi chính trị (hoặc không được sử dụng cho những mục đích ngôn luận chính trị) qua mạng internet, như ngân hàng, thương mại điện tử cũng sẽ phải tuân thủ quy định này.

Hãy lấy ví dụ, nếu một ngân hàng nước ngoài cung cấp các dịch vụ online banking cho cá nhân ở Việt Nam. Như vậy, ngân hàng đó đang được xem là tổ chức “cung cấp dịch vụ trên không gian mạng” và sẽ phải chịu sự điều chỉnh của quy định này.

Nghe có vô lý không? Nhưng sự vô lý đó rất có thể sẽ thành hiện thực. Nhiều doanh nghiệp nước ngoài đã bày tỏ sự lo lắng của mình với quy định này và rất có thể sẽ chọn giải pháp tuân thủ triệt để quy định kể trên bằng việc… rút hoàn toàn hoạt động ở Việt Nam.

Việc quy định “nội địa hoá” dữ liệu như trên không phải chưa được áp dụng ở Việt Nam. Nghị định 72 mà các quốc gia thường xuyên kêu gọi Việt Nam sửa đổi trong các phiên đối thoại, kiểm điểm nhân quyền đã từng quy định về việc đặt máy chủ tại Việt Nam với các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ mạng xã hội. Dự thảo Luật này có vẻ còn muốn mở rộng hơn nữa đối tượng này. Mục đích là gì thì trong bản giải trình của ban soạn thảo, cũng như trong các đăng đàn của ban thẩm tra tại Quốc hội, chỉ xoay quanh một cụm từ gần như mông lung “an ninh quốc gia”.

Nhưng “nội địa hoá” dữ liệu chưa phải là điều đáng lo ngại nhất của dự thảo luật này.

Doanh nghiệp có nghĩa vụ hợp tác toàn diện với chính quyền

Nội địa hoá dữ liệu có vẻ như chỉ là một biện pháp bảo đảm cho các nhà cung cấp dịch vụ này phải hợp tác toàn diện với cơ quan chấp pháp Việt Nam (cụ thể là Bộ Công an và Bộ Thông tin – Truyền thông) trong việc kiểm soát người dùng và thông tin đăng tải.

Theo dự thảo luật này, nhà cung cấp dịch vụ sẽ phải hợp tác với cơ quan công an hoặc cơ quan của Bộ TT-TT trong những vấn đề sau:

  • Xoá thông tin đăng tải trên mạng theo yêu cầu của cơ quan chấp pháp và lưu vết thông tin đó để cung cấp cho cơ quan chấp pháp (Điều 26 khoản 2 điểm b);
  • Xác thực thông tin người dùng, và cung cấp nó cho cơ quan chấp pháp khi có yêu cầu (Điều 26 khoản 2 điểm a); và
  • Tất cả các yêu cầu khác của cơ quan chấp pháp (Điều 26 khoản 2 điểm đ)

Những quy định này có mới không? Xin thưa là không mới, nó chỉ ngày một mở rộng.

Chẳng hạn, việc xác thực thông tin người dùng đã có từ Nghị định 72 và Nghị định 27 và cung cấp cho cơ quan chấp pháp khi có yêu cầu. Nhưng quy định ngày xưa chỉ nói rằng việc cung cấp này được thực hiện đối với thông tin của cá nhân có liên quan đến hoạt động khủng bộ, tội phạm, vi phạm pháp luật. Dự thảo Luật đã mở rộng cái quyền này ra hơn nữa. Đó là cơ quan chấp pháp sẽ có quyền yêu cầu cung cấp thông tin người dùng cho mọi trường hợp, bằng cách gửi văn bản cho tổ chức cung cấp dịch vụ mạng. Có nghĩa là, cơ quan chấp pháp không cần phải chứng minh cá nhân đó có vi phạm pháp luật hay không, hay cá nhân đó có tham gia hoạt động khủng bố hay không. Tất cả những gì họ cần là một văn bản, không hơn không kém.

Yếu tố an ninh quốc gia nào có thể biện minh cho quy định tuỳ nghi này?

Hay quy định về lưu vết thông tin, hay quy định về chấp thuận vô điều kiện các yêu cầu của cơ quan chấp pháp. Để đảm bảo cho việc thực thi những quy định này, dự thảo Luật còn cho phép cơ quan chấp pháp được kiểm tra hệ thống thông tin mạng của các cơ quan tổ chức khi có tình huống theo quy định (Điều 24 khoản 2). Nó giống như là những quy định cho phép cơ quan chấp pháp có một chìa khoá vạn năng để bước vào thế giới mạng và tìm hiểu về bất kỳ ai, không một giới hạn, không một trình tự, không một lý do nào hết.

Vậy câu hỏi đặt ra, liệu đây có còn là luật về an ninh mạng, hay là có một ngụ ý nào khác?

Hướng tới một đạo luật theo dõi quần chúng?

Hãy thử tưởng tượng, ngày qua ngày, bạn sử dụng Facebook, check in với bạn bè, đăng tải hình ảnh, nghe nhạc, xem phim, chat với người yêu, đặt mua quà cho người tình… Tất cả chính là dữ liệu cá nhân của bạn.

Việc Facebook, Google, hay các trang mạng khác lưu trữ những thông tin này và chuyển tới các bên làm dịch vụ không phải là chuyện quá xa lạ nữa. Tuy nhiên, ngay cả khi Facebook thu thập dữ liệu người dùng và bán lại cho bên thứ ba, họ cũng không đưa toàn bộ thông tin, dữ liệu của bạn cho người khác. Facebook áp dụng các thuật toán để đảm bảo chỉ cung cấp những thông tin cần thiết cho các bên làm dịch vụ và không để lộ những thông tin nhạy cảm khác. Và trên hết, những bên nhận thông tin này không có trong tay quyền lực Nhà nước để làm điều gì khác hơn là quảng cáo, hoặc các chiến dịch PR (chính trị hoặc phi chính trị).

Nhưng với dự thảo Luật An ninh mạng này, nếu được thông qua, Nhà nước Việt Nam sẽ có quyền tiếp cận với toàn bộ các dữ liệu đó, không cần phải có lệnh của toà để có thể xâm nhập, không cần lý do.

Chúng ta có nhớ lại hình ảnh CEO của Apple Jim Cook từ chối các nhân viên Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) khi họ yêu cầu Apple phải cung cấp đoạn mật mã để mở chiếc điện thoại iPhone 5C của nghi can xả súng không? Chuẩn mực của nhà nước pháp quyền là phải như thế, khi quyền tự do của cá nhân, cho dù là cá nhân phạm tội chứ chưa nói đến cá nhân vô tội, nếu bị tước đi thì phải do toà án quyết định.

Vậy thì, không có một lý do nào giải thích được cho điều này, ngoài một lý do, đó là ý đồ giám sát quần chúng dưới danh nghĩa an ninh quốc gia.

Nếu đó chính là lý do chính, liệu dự thảo Luật này có nên được thông qua? Tự do của chúng ta có nên bị đánh đổi như vậy không?

Tôi dành câu trả lời cho các bạn.

Quốc Anh  / Theo luatkhoa.org

Hà Nội có thêm khu đô thị 80.000 dân

Hà Nội có thêm khu đô thị 80.000 dân

Theo phê duyệt, Khu đô thị mới Tây Mỗ – Đại Mỗ sẽ rộng khoảng 280ha; quy mô dân số dự kiến khoảng 80.000 người.

UBND TP. Hà Nội vừa phê duyệt nhiệm vụ điều chỉnh tổng thể Quy hoạch chi tiết Khu đô thị mới Tây Mỗ – Đại Mỗ, tỷ lệ 1/500 tại khu vực các phường: Tây Mỗ, Đại Mỗ – quận Nam Từ Liêm.

Theo quyết định, Khu đô thị mới Tây Mỗ – Đại Mỗ có phía Bắc giáp sông Cầu Ngà và ranh giới khu đất dự kiến xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam; Phía Đông giáp đường 70, sông Nhuệ và khu dân cư phường Đại Mỗ; Phía Nam giáp nhánh sông Cầu Triều, khu dân cư phường Tây Mỗ, phường Đại Mỗ và một phần đường quy hoạch (đường 72); Phía Tây giáp dự án Khu đô thi hai bên đường Lê Trọng Tấn – Geleximco và tuyến đường Lê Trọng Tấn.

Tổng diện tích đất nghiên cứu lập điều chỉnh tổng thể quy hoạch chi tiết khoảng 280ha, dân số quy hoạch dự kiến khoảng 80.000 người.

Để thực hiện việc điều chỉnh quy hoạch trên, UBND TP.Hà Nội giao Công ty Cổ phần Đầu tư kinh doanh phát triển đô thị Tây Hà Nội chịu trách lập điều chỉnh tổng thể Quy hoạch chi tiết Khu đô thị mới Tây Mỗ – Đại Mỗ, tỷ lệ 1/500 tại các phường: Tây Mỗ, Đại Mỗ, quận Nam Từ Liêm theo nội dung nhiệm vụ và quyết định phê duyệt này.

theo Bizlive

Trung Quốc từng phải nhượng đất làm tô giới

Vào thế kỷ 19, Anh Quốc đã bán vào Trung Quốc thời nhà Thanh hàng nghìn tấn nha phiến, gây hủy hoại sức khoẻ người dân để thu về hàng vạn lượng bạc.

Sau một vụ va chạm vì lính Anh say rượu giết chết dân Trung Quốc mà không trao nộp thủ phạm cho quan chức Thanh, Khâm sai đại thần Lâm Tắc Từ cho đốt 1400 tấn nha phiến của Anh ở Quảng Châu.

Tháng 6/1840, Anh Quốc cử 16 thuyền chiến đưa quân lính và nhân viên công ty nha phiến Jardine Matheson & Co. đến Quảng Châu.

Khi giao tranh kết thúc, nhà Thanh phải ký hòa ước Nam Kinh (1842), bồi thường chiến phí cho Anh, mở 11 cảng và cho truyền đạo tự do.

Hương Cảng (Hong Kong) và vùng cửa sông Châu Giang trở thành nhượng địa 99 năm cho Anh.

Sau cuộc chiến Nha Phiến lần hai, Nga, Nhật Bản, Hoa Kỳ và nhiều nước châu Âu cũng vào buộc Trung Quốc cho lập các đặc khu-tô giới mà chỉ bị xóa sau năm 1949.

Nay tình thế thay đổi 180 độ, Trung Quốc thành đại cường kinh tế, đem đồng tiền và tín dụng để mở cảng biển, đặc khu trên thế giới.

Bến Thượng Hải hình ảnhGETTY IMAGES
Bến Thượng Hải và các tàu thuyền Phương Tây vào tô giới

Các đặc khu ngày nay khác tô giới ngày xưa nhiều, nhiều khi do các nước có chủ quyền quyết định mời gọi đầu tư, vay tiền xây cơ sở hạ tầng.

Nhưng Trung Quốc cũng bị phê phán là nhắc lại thông điệp ‘tự do thương mại’ như các nước Phương Tây hồi xưa để bành trướng kinh tế.

Đặc khu kinh tế: ‘Chỉ chỉnh thời gian thuê đất, chưa đủ’

 

Việt Nam, Phú Quốc, đặc khu kinh tế hình ảnhHOANG DINH NAM
Phú Quốc liệu có thể trở thành một đặc khu kinh tế phát triển?

Ý kiến chuyên gia kinh tế rằng nếu chỉ giảm thời gian cho thuê đất xuống dưới mức 99 năm không đủ để Quốc Hội kỳ này thông qua luật về đặc khu kinh tế (ĐKKT).

Nhận định nói trên của tiến sỹ kinh tế Nguyễn Trí Hiếu từ Hà Nội, xuất phát từ tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bên lề Quốc Hội sáng cùng ngày.

Theo đó, phát biểu trước các phóng viên, ông Phúc nói: “Chúng tôi phải điều chỉnh thời gian thuê đất xuống một cách hợp lý, phù hợp với nguyện vọng chính đáng mà nhân dân đã phản ánh.”
Ông Phúc cũng nói dự án luật đặc khu kinh tế nhận được nhiều ý kiến của người dân, và “Tinh thần của một dân tộc yêu nước như vậy, chúng ta không lo mất nước.”

Theo tiến sỹ Hiếu “Nói 99 năm có thể về mặt tâm lý nghe nhẹ nhàng, như một món hàng 99 cent thay vì 1 đô la, nhưng kỳ thực đó là cả một thế kỷ, dài hơn cả một đời người. Đặc biệt nó còn liên quan đến nước ngoài.”

Việt Nam, đặc khu kinh tế
 hình ảnhNGUYEN TRI HIEU
TS Kinh tế Nguyễn Trí Hiếu

“Một khi đối tác nước ngoài khi họ đã ký kết thực hiện dự án ở ĐKKT của ta thì họ ít nhất sẽ ở đó một thế kỷ, sau đó có thể gia hạn. Do đó tầm mức ảnh hưởng rất lớn lao. Vì thế, cần có sự nghiên cứu, giải trình trên tất cả mọi phương diện.”

“Việc giảm 99 năm xuống 75 năm hay 50 năm không quan trọng lắm. Tôi lấy ví dụ nếu thời hạn cho thuê đất là 50 năm, thì vẫn có thể gia hạn thêm 50 năm nữa. Điều cần bàn là nếu tổ chức một ĐKKT, dùng rất nhiều nguồn lực và điều kiện thuận lợi của quốc gia đổ vào đó thì kết quả sẽ như thế nào,” tiến sỹ Hiếu nói với BBC Bangkok qua điện thoại từ Hà Nội.

Trong bài viết về dự án ĐKKT của Việt Nam đăng trên The Strait Timesngày 6/6, tác giả Võ Trí Thành cũng không đưa yếu tố thời gian thuê đất vào ‘các vấn đề cần xem xét’ khi mở ĐKKT.

Theo phân tích của ông Thành, có “ba vấn đề quan trọng nhất cần xem xét khi phát triển một ĐKKT”, bao gồm “sự cởi mở, cơ cấu thể chế và các ưu đãi được thiết kế cho các đơn vị kinh tế đặc biệt này.”

Bài viết cũng đề cập đến việc Trung Quốc, một nước được coi là thành công nhất trong việc vận hành các ĐKKT, cũng ‘không thành công trong mọi dự án’.

Tác giả bài báo cho rằng có nhiều yếu tố làm nên thành công của các ĐKKT, nhưng quan trọng nhất là nguồn lực con người.

‘Chính phủ cần giải trình chi tiết’

Chuyên gia Phạm Chi Lan bình luận Dự luật Đặc khu ở Việt Nam và thời hạn 99 năm thuê đất

Tiến sỹ kinh tế Nguyễn Trí Hiếu nói điều quan trọng là chính phủ Việt Nam cần có một giải trình chi tiết hơn, sâu sát hơn về vấn đề ĐKKT.

Tiến sỹ Hiếu lý giải rằng dù có nhiều mô hình ĐKKT thành công trên thế giới, nhưng mô hình nào cũng có mặt lợi, mặt hại và “ĐKKT không chỉ đơn thuần liên quan đến kinh tế, kinh doanh, xuất nhập khẩu, mà còn đến chính trị, an ninh quốc gia, quốc phòng, giáo dục, y tế và mọi lĩnh vực khác của 99 triệu người dân Việt Nam.”

“Điều tích cực là Việt Nam cũng đang có kế hoạch xây dựng ba ĐKKT trong điều kiện chúng ta đang cần đầu tư nước ngoài, phát triển xuất khẩu và hội nhập quốc tế. Nhưng cần giải trình rõ ràng mặt lợi, mặt hại. Các phân tích đó không chỉ trình đại biểu Quốc Hội mà còn cần gửi đến mọi người dân Việt Nam để họ có cơ hội tìm hiểu, nghiên cứu để đóng góp ý kiến gửi đến các ĐBQH. Cuối cùng, đại biểu Quốc Hội sẽ dùng quyền phán quyết của mình để quyết định.”

“Cần làm rõ tác động của nó đến chính trị, an ninh quốc phòng, người lao động…, cũng như sự lan tỏa ảnh hưởng đến các vùng xung quanh như thế nào? Có thể lấy một mô hình ĐKKT rồi phân tích nó trong bối cảnh, điều kiện của Việt Nam tại thời điểm này.”

Việt Nam, Quốc hội

‘Không áp dụng máy móc ĐKKT TQ’

Về ý kiến học theo mô hình ĐKKT tại Thẩm Quyến, Trung Quốc, ông Trí Hiếu thừa nhận đây là mô hình thành công, đáng học hỏi với “Thẩm Quyến trở thành trung tâm thương mại lớn của Trung Quốc và thế giới” sau 50 năm vận hành ĐKKT.

Nhưng ông Hiếu nói cần lưu ý Việt Nam hoàn toàn khác Trung Quốc về mọi mặt, đặc biệt về con người, năng lực, bối cảnh chính trị. Hơn thế, ĐKKT tại Thẩm Quyến được xây dựng cách đây 50, lúc đó hoàn cảnh kinh tế và môi trường kinh doanh trên thế giới khác bây giờ.

Tiến sỹ Lê Đăng Doanh nêu kiến nghị với Quốc hội Việt Nam liên quan Dự luật với ba Đặc khu

“Cách đây 50 năm, Trung Quốc vẫn được coi là bị cô lập bởi thế giới Tây phương. Do đó ĐKKT như thế mang lại hiệu ứng là đầu tư nước ngoài vào Trung Quốc, với những lợi thế đặc biệt dành cho các nhà đầu tư kinh tế vào khu vực này.”

“Ngày hôm nay, Việt Nam đã hội nhập rất mạnh và rất sâu vào nền kinh tế toàn cầu. Việc mời gọi một nhà đầu tư nước ngoài vào một ĐKKT nào đó và cung cấp cho họ những lợi thế, ưu đãi, có lẽ không còn sức mạnh như ngày xưa nữa. Các nhà đầu tư nước ngoài có lẽ sẽ đầu tư rất lớn vào các thành phố lớn của Việt Nam như Long Thành, Bình Dương, v.v… Nên những ĐKKT phải mang một ‎ý nghĩa khác, chứ không phải chỉ là đưa ra những lợi ích đặc biệt cho nhà đầu tư.”

“Tôi đồng ý lấy mô hình nào đó, xem xét, điều chỉnh để phù hợp với bối cảnh và điều kiện Việt Nam để xây dựng một ĐKKT dựa trên cơ sở đó thì cần thiết. Còn áp dụng máy móc thì có lẽ chúng ta cần phải xem xét lại.”

‘Bấm nút thông qua là vội vàng’

Khi được hỏi nếu được lựa chọn ‘bấm nút’ thông không luật về ĐKKT hay không, chuyên gia kinh tế nói:

“Nếu tôi phải quyết định tại thời điểm này thì tôi không bấm nút. Như tôi đã nói, chính phủ cần phải có giải trình chi tiết về mô hình ĐKKT của Việt Nam dựa trên điều kiện của Việt Nam tại thời điểm này.”

Về phản ứng của dư luận xoanh quay ảnh hưởng của Trung Quốc và thời hạn thuê đất, ông Hiếu cho rằng đó là điều hiển nhiên, và đồng tình với một cuộc trưng cầu dân ý.

Tiến sỹ Vũ Quang Việt từ Mỹ bình luận dự luật Đặc khu kinh tế mà Quốc hội VN đang xem xét.

Trong trường hợp Quốc Hội bấm nút thông qua, ông Hiếu cho rằng như vậy là ‘vội vàng’.

“Tại thời điểm này chúng ta đứng trước một tương lai xa cả trăm năm, có lẽ chưa thể phán đoán rõ ràng mở ra ba ĐKKT là lợi hay hại cho vận mệnh dân tộc như lo ngại của dư luận. Nhưng nếu quyết định vội vã thì chúng ta chỉ có lợi nếu chúng ta ăn may, nhưng không may thì nó trở thành thiệt hại cho đất nước.”

“Như tôi làm trong ngành ngân hàng, đứng trước một quyết định quan trọng như thế thì phải đo lường rủi ro, không thể dựa vào ăn may, để có biện pháp ngăn chặn, kiểm soát rủi ro, từ đó kiểm soát được thiệt hại.”

“Đến giờ phút này, tôi không biết Quốc Hội đã có những cơ chế kiểm soát rủi ro như thế nào nhưng với những thông tin hiện tại mà tôi có thì tôi chưa thể biểu quyết được vào thời điểm này,” tiến sỹ Nguyễn Trí Hiếu nói.

BBC

Tin tức Thế giới

Cái bắt tay “búa bổ” của ông Trump, giày độn gót của ông Kim và chuyện khó xử ở Thượng đỉnh Mỹ-Triều

Cái bắt tay "búa bổ" của ông Trump, giày độn gót của ông Kim và chuyện khó xử ở Thượng đỉnh Mỹ-Triều

Bức ảnh chụp chung sẽ như thế nào khi ông Trump cao hơn ông Kim gần 20cm và có cái bắt tay khiến đối phương tê tái? Hai bên sẽ xưng hô ra sao? Tiệc sẽ dùng rượu gì?

Ngay khi Tổng thống Mỹ Donald Trump ấn định thời gian tổ chức cuộc họp thượng đỉnh với lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un vào ngày 12/6 tại Singapore, quan chức chính phủ hai nước đã chạy đua với thời gian để chuẩn bị tốt nhất cho cuộc gặp lịch sử này.

Đây là sự kiện chưa từng diễn ra trong lịch sử, khi một vị Tổng thống Mỹ gặp gỡ trực tiếp người đứng đầu nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân (CHDCND) Triều Tiên. Trước chuyến thăm Bắc Kinh hồi tháng 3 vừa qua, ông Kim cũng chưa từng gặp gỡ bất cứ một nhà lãnh đạo quốc gia nào.

Trên lý thuyết, các phương thức ngoại giao truyền thống sẽ được áp dụng, tuy nhiên trong thực tế, điều gì cũng có thể xảy ra. Dưới đây là một số vấn đề mà ban tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh đang đối mặt trong quá trình tổ chức cuộc họp có 1 không hai này:

Những lo ngại về an ninh

Ban tổ chức cuộc họp thượng đỉnh này sẽ tập trung tối đa vào vấn đề đảm bảo an ninh. Điều này không chỉ vì Tổng thống Trump sẽ đàm phán với lãnh đạo 1 quốc gia về lý thuyết vẫn còn trong tình trạng chiến tranh với Mỹ, do chiến tranh Triều Tiên năm 1950-1953 chưa bao giờ chính thức kết thúc – mà còn bởi cách đây chưa đầy hai tuần, quốc gia này vẫn còn đe dọa tấn công hạt nhân lãnh thổ Mỹ.

Trong khi chúng ta vẫn mặc định rằng hai nhà lãnh đạo Kim và Trump sẽ an toàn khi ở cùng nhau, nhà lãnh đạo Triều Tiên vẫn nổi tiếng về thái độ cảnh giác với các mối đe dọa cho sự an toàn của bản thân.

Theo các phương tiện truyền thông, các phóng viên trên chuyến bay đến Singapore đã thấy một phụ tá cao cấp của ông Kim đọc một bài báo với nội dung như sau: “để đảm bảo kết quả của cuộc họp thượng đỉnh Mỹ-Triều, việc đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Chủ tịch Kim Jong-un là ưu tiên số 1”.

Những lo lắng của phía Triều Tiên về vấn đề an ninh đã thể hiện rõ ràng trong cuộc hội kiến của ông với Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in vào ngày 27/4 vừa qua. Một đoạn video đã ghi lại hình ảnh 12 vệ sĩ đã chạy bộ cùng chiếc xe chở ông Kim tại làng đình chiến Panmunjom.

Ngoài việc đảm bảo an toàn tính mạng cho hai nhà lãnh đạo, các quan chức tổ chức cuộc họp cũng có nhiệm vụ phát hiện và ngăn chặn các đối tượng gián điệp và tình báo xâm nhập trái phép cuộc họp này. Được biết, các bên có lợi ích liên quan trong các cuộc hội đàm này là Trung Quốc và Nga hiện đều đang có mối quan hệ căng thẳng với Mỹ.

 Các vấn đề cá nhân

Mọi diễn biến của cuộc họp thượng đỉnh này đều được công chúng thế giới theo dõi sát sao, thậm chí phân tích cả những hành động nhỏ nhất để đoán ra những ẩn ý phía sau của mỗi động thái. Theo các chuyên gia Triều Tiên, điều này có thể đặc biệt đáng lo ngại đối với ông Kim.

Trong khi việc một người dân Triều Tiên có thể tự ý chạm vào người ông Kim là điều không tưởng, thì ông Trump lại nổi tiếng là người hay có những cử chỉ thân mật với các quan chức trong và ngoài nước. Ông Trump nổi tiếng với kiểu bắt tay rất mạnh và kéo đối phương về phía mình, khiến họ cảm thấy mất thăng bằng.

“Tôi đoán là các cố vấn của ông Kim đang giúp ông ấy chuẩn bị tinh thần cho vấn đề đó,” ông Peter Selfridge, người từng là Trưởng ban Nghi thức ngoại giao Mỹ từ năm 2014-2016, cho biết.

Thực ra, ông Kim không hề ngại cử chỉ tiếp xúc thân mật. Trong cuộc gặp Tổng thống Hàn Quốc hồi tháng Tư vừa qua, hai ông đã ôm nhau và thậm chí còn cầm tay nhau bước qua đường biên giới giữa hai nước.

Một mối quan tâm khác của phía Triều Tiên đó là sự khác biệt về chiều cao giữa hai nhà lãnh đạo. Trong khi ông Kim được cho là chỉ cao khoảng 1,7m thì ông Trump cao tới 1,88m.

Sự khác biệt về chiều cao có thể được thu hẹp dễ dàng. Cựu Ngoại trưởng Madeleine Albright kể về cuộc gặp gỡ năm 2000 với thân phụ của ông Kim ở Bình Nhưỡng: “Tôi đã đi giày cao gót, nhưng ông Kim Jong-il cũng đi giày cao nên chúng tôi có cùng chiều cao.”

Ông Kim đã cho phép các nhà báo chụp ảnh ông bắt tay với Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo, nhân vật có chiều cao nhiều hơn đáng kể so với ông này. Ngoài ra, là 1 fan hâm mộ môn bóng rổ, ông Kim cũng đã chụp ảnh cùng ngôi sao bóng rổ Mỹ NBA Dennis Rodman, với chiều cao lên tới hơn 2m.

Tuy nhiên, nếu ông Kim cảm thấy không thoải mái về sự khác biệt chiều cao thì có thể yêu cầu phóng viên chỉ được quay hình ảnh 2 lãnh đạo sau khi cả hai đã ngồi xuống.

Cái bắt tay búa bổ của ông Trump, giày độn gót của ông Kim và chuyện khó xử ở Thượng đỉnh Mỹ-Triều - Ảnh 2.

Bảng so sánh chiều cao của ông Kim Jong-un và lãnh đạo các nước Hàn Quốc, Nga, Anh, Trung Quốc, Pháp và Mỹ. Ảnh: Daily Mail.

Vấn đề danh xưng và giao tiếp

Tiếp theo là vấn đề ông Trump và ông Kim sẽ nói chuyện với nhau như thế nào. Tổng thống Trump từ trước tới nay vẫn đưa ra những thông điệp trái chiều về cảm nghĩ của cá nhân với lãnh đạo Triều Tiên. Do vậy, cộng đồng thế giới đang hết sức tò mò về cách hai vị này giao tiếp với nhau.

Trong diễn biến mới nhất là trong cuộc phỏng vấn bên ngoài Nhà Trắng hồi cuối tuần trước, Tổng thống Trump đã bày tỏ sự lạc quan về mối quan hệ với ông Kim: “Tôi nghĩ chúng tôi sẽ cùng xây dựng một mối quan hệ, và nó sẽ khởi đầu vào ngày 12/6 tới đây”.

Ngoài ra vẫn còn vấn đề danh xưng. Chức danh chính thức của ông Kim là “Đồng chí Kim Jong-un, Chủ tịch Đảng Lao động Triều Tiên, CHDCND Triều Tiên, và Tư lệnh Tối cao của Quân đội Nhân dân Triều Tiên”. Trong bài phát biểu hôm thứ 6 vừa qua, ông Trump đã gọi ông Kim là “Chủ tịch Kim”.

Sự tương đồng lịch sử gần nhất với hội nghị thượng đỉnh Trump-Kim mà các nhà phân tích thường liên tưởng đến là chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Richard Nixon với lãnh đạo Trung Quốc Mao Trạch Đông vào tháng 2/1972.

Chuyến thăm kéo dài một tuần tại Trung Quốc đại lục là một phần của sự tái lập mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc. Lãnh đạo Trung Quốc Mao Trạch Đông và Tổng thống Nixon dường như đã thiết lập được một mối quan hệ tốt dựa vào những khoảnh khắc hai nhà lãnh đạo bắt tay nhau và mỉm cười do phóng viên thu được.

Trong ngoại giao, ngay cả một nụ cười cũng có thể là ám hiệu chính trị.

Khi tổng thống Bill Clinton đến thăm Triều Tiên để tiếp nhận hai nhà báo Mỹ bị nước này giam giữ hồi năm 2009, ông rõ ràng đã tránh mỉm cười trong một bức ảnh với cố lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-il.

Trong cuộc gặp giữa Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo và ông Kim cách đây hai tháng, ông Pompeo dường như không biểu hiện gì trên khuôn mặt, còn ông Kim lại hơi chau mày. Nhưng trong một bức ảnh chính thức của Nhà Trắng gần đây, Tổng thống Trump đã cười rạng rỡ với phái viên cấp cao của Triều Tiên, trên tay ông cầm bức thư của ông Kim.

Vấn đề thực phẩm

Vừa qua, phát ngôn viên Nhà Trắng Sarah Sanders đã công bố địa điểm chính thức diễn ra cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ-Triều là khách sạn Capella trên đảo Sentosa của Singapore. Chắc chắn ban tổ chức đang nỗ lực sắp xếp những chi tiết nhỏ nhất cho hội nghị lịch sử này.

Bàn họp sẽ có kích thước thế nào? Chỗ ngồi mỗi bên ra sao? Các nhà lãnh đạo thích loại nước uống nào? Cờ của các quốc gia có cần cùng kích cỡ hay không? Ngay cả việc sắp xếp hoa, nếu có, phải được xem xét kỹ lưỡng để đảm bảo không gây ra vấn đề dị ứng.

Nếu cuộc họp bao gồm cả cả yến tiệc, thì ban tổ chức còn phải lựa chọn thực đơn. Rượu có thể gây ra các rủi ro nghiêm trọng. Trong khi ông Trump là người không uống rượu thì ông Kim lại thích uống rượu vang.

Khi hai quốc gia đang tìm kiếm lợi thế đàm phán, thì việc chọn ẩm thực của quốc gia nào cũng có thể coi là dấu hiệu của sự thiên vị.

Ẩm thực Singapore có thể là một lựa chọn trung lập thay vì các món ăn Mỹ hoặc Hàn Quốc, nhưng theo ông Selfridge, một khả năng khác là một thực đơn bao gồm các món ăn phổ biến với cả 2 nước, chẳng hạn như thịt bò hoặc gạo. Ví dụ, thịt bò Mỹ là món ăn chính trong bữa tối của ông Pompeo với một quan chức cấp cao Triều Tiên tại thành phố New York tuần trước.

Capricia Marshall, người từng là Trưởng ban Lễ tân chính phủ Mỹ từ năm 2009-2013, cho biết các nước đều thống nhất và tuân thủ các nghi thức ngoại giao. “Chúng ta hy vọng rằng hai nước Mỹ và Triều Tiên sẽ tuân thủ các quy tắc phổ biến này”. Tuy vậy, các bên luôn cần phải chuẩn bị cho các tình huống bất ngờ.

Năm 1991, tại Madrid (Tây Ban Nha), Mỹ và Liên Xô đã đồng tài trợ một hội nghị hòa bình cho Israel, Syria và các nước khác ở Trung Đông. Một sự cố ngoại giao đã được ngăn chặn kịp thời khi các nhà tổ chức di chuyển một bức tranh lớn của Charles V miêu tả vụ tàn sát người Moor có thể xúc phạm các lãnh đạo Ả Rập khỏi phòng họp.

Cái bắt tay búa bổ của ông Trump, giày độn gót của ông Kim và chuyện khó xử ở Thượng đỉnh Mỹ-Triều - Ảnh 4.

Việc lựa chọn các món ăn (nếu có) cũng hàm chứa rất nhiều ý nghĩa. Trong thượng đỉnh Hàn-Triều, nước chủ nhà Hàn Quốc đã gửi gắm rất nhiều thông điệp thông qua các món ăn. Ảnh: Inter-Korean Summit/POOL/Anadolu Agency/Getty Images.

Vấn đề về bản tuyên bố chung

Theo lẽ thường, hội nghị thượng đỉnh thường là công đoạn cuối cùng trong một quá trình đàm phán kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm của các trợ lý cấp thấp. Hai nhà lãnh đạo Trump-Kim đã đảo ngược tiến trình thông thường, và hiện nay mọi người đều tò mò điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Các nhà phân tích không kỳ vọng cuộc họp của hai ông Trump-Kim sẽ kéo dài quá lâu – có lẽ nó chỉ diễn ra một vài giờ, bao gồm cả các nghi lễ ngoại giao như việc chụp ảnh chung. Ý nghĩa thực sự của cuộc họp là cả hai bên đều sẵn sàng thỏa thuận về những điều khoản của một bản hiệp định hạt nhân.

Trong khi các bên đang thảo luận về chi tiết, cuộc họp này sẽ có khả năng bao gồm cả các nhà lãnh đạo cũng như các trợ lý hàng đầu, và cả các phiên dịch viên. Theo các chuyên gia Hàn Quốc, nếu có một phiên họp riêng giữa hai ông Trump và Kim, thì nó cũng sẽ diễn ra rất ngắn gọn.

Điều quan trọng là liệu các bên có thể đưa ra bản tuyên bố chung hay không, và nội dung của tài liệu này là gì. Những tuyên bố như vậy thường được thảo luận trước, và một số phần quan trọng sẽ được quyết định trong cuộc họp.

Nếu không có tuyên bố chung, điều đó có thể là tín hiệu cho thấy hai bên không thể đạt đồng thuận về các điều khoản chung – tức một dấu hiệu xấu cho triển vọng của một bản thỏa thuận.

Bất kỳ tuyên bố riêng lẻ nào cũng sẽ được coi là biểu hiện của sự khác biệt về quan điểm. Nếu hai bên thông báo họ sẽ gặp lại nhau, ngay cả ở các cấp thấp hơn, có thể là một dấu hiệu tốt. Tổng thống Trump đã từng tuyên bố rằng hội nghị thượng đỉnh sắp tới có thể là cuộc gặp gỡ đầu tiên trong một loạt các cuộc gặp giữa ông và lãnh đạo Triều Tiên.

Nghệ thuật tặng quà

Trao đổi quà tặng là 1 nghi thức không thể thiếu trong các hội nghị thượng đỉnh, mặc dù hoạt động này thường diễn ra sau hậu trường và chỉ được công bố cho công chúng sau khi sự kiện kết thúc.

Khi cựu Ngoại trưởng Mỹ Albright đến thăm Triều Tiên, bà đã tặng cho ông Kim Jong-il một quả bóng rổ có chữ ký của huyền thoại Michael Jordan. (Giống như con trai mình, ông Kim Jong-il cũng rất yêu thích môn bóng rổ)

Triều Tiên rất tự hào về những món quà mà các nhà lãnh đạo đã nhận được. Hơn 100.000 món quà đang được trưng bày tại Hội trường Triển lãm Hữu nghị Quốc tế của nước này.

Theo ông Scott Snyder, thành viên Hội đồng Quan hệ đối ngoại Mỹ, “Việc xác định món quà phù hợp dành cho ông Kim sẽ là một nhiệm vụ khó khăn và đòi hỏi sự tinh tế cao”. Ngoài ra, các lệnh trừng phạt hiện nay cũng là một yếu tố mà phía Mỹ cần cân nhắc khi chọn lựa món quà dành cho lãnh đạo Triều Tiên.

Công chúng cũng sẽ cực kì quan tâm tới món quà ông Kim tặng cho ông Trump. Trong quá khứ, các nhà lãnh đạo Triều Tiên đã từng tặng những món quà cho lãnh đạo nước ngoài, từ những chú chó con đến nấm Matsutake, một loại sản vật đắt tiền.

Gặp gỡ báo chí

Mặc dù giới phóng viên quốc tế vô cùng mong đợi một cuộc họp báo của hai nhà lãnh đạo, nhưng điều này rất khó xảy ra, vì kể cả ở Triều Tiên, ông Kim hầu như cũng không trả lời phỏng vấn của báo giới trong nước. Nhiều khả năng là hai ông Trump-Kim sẽ có các bài phát biểu ngắn trước báo giới, như khi ông Kim gặp ông Moon tại Hàn Quốc hồi tháng 4 vừa qua.

Trái lại, dù ông Trump thường chê bai giới truyền thông Mỹ, nhưng ông thường sử dụng các cuộc gặp gỡ với các nhà lãnh đạo nước ngoài để trả lời các câu hỏi phỏng vấn của phóng viên. Không ai nói trước được liệu tính chất đặc biệt của cuộc họp này có khiến ông Trump bỏ qua các câu hỏi khó nhằn không. Chúng ta hãy cùng đợi xem.

Video Tổng thống Trump “lưu luyến” tiễn Tướng Triều Tiên Kim Yong-chol rời Nhà Trắng: (Nguồn VOA)

theo Thời đại

=========================

Ông Putin nói gì về thượng đỉnh Mỹ-Triều?

Ông Putin nói gì về thượng đỉnh Mỹ-Triều?

Tổng thống Nga Vladimir Putin trong cuộc họp báo với Thủ tướng Áo Sebastian Kruz tại Vienna (Áo) ngày 5-6. Ảnh: REUTERS

Ông Putin nói ông Trump đã quyết định khôn ngoan khi gặp ông Kim Jong-un.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã có quyết định khôn ngoan khi đồng ý gặp thượng đỉnh lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un , hy vọng cuộc gặp sẽ có kết quả tích cực, Tổng thống Nga Vladimir Putin nói về thượng đỉnh Mỹ-Triều .

“Tổng thống Trump đã có quyết định mạnh mẽ và chín chắn bước vào cuộc gặp trực tiếp với lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un và tôi hy vọng cuộc gặp sẽ diễn ra và tất cả chúng ta đều chờ đợi kết quả tích cực” – ông Putin nói trong một cuộc trả lời phỏng vấn với China Media Group.

Ông Putin nhận định Triều Tiên thời gian qua đã có các bước đi bất ngờ giảm căng thẳng bán đảo Triều Tiên nhưng cũng lo ngại chuyện nước này được đảm bảo an ninh vẫn chưa được làm rõ.Tiên đã có các bước đi bất ngờ, thậm chí chưa có tiền lệ để giảm căng thẳng” – ông Putin nói trong cuộc phỏng vấn.

“Tôi có thể hiểu được bộ máy lãnh đạo Triều Tiên khi họ nói về sự đảm bảo an ninh chắc chắn cho việc giải trừ hạt nhân toàn diện… Lúc này khó có thể nói chuyện đảm bảo an ninh sẽ như thế nào cũng như thực hiện nó thế nào” – theo ông Putin.Ông Putin dự kiến sẽ thăm Trung Quốc từ ngày 8 đến 10-6, gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và tham dự thượng đỉnh các nước Tổ chức Hợp tác Thượng Hải

===========================

Trung Quốc di dời hệ thống vũ khí trên quần đảo Hoàng Sa đi đâu?

Trước đó, hình ảnh vệ tinh cho thấy hàng loạt dàn phóng tên lửa và một hệ thống radar được Trung Quốc trái phép huy động ở đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa (của Việt Nam) được che phủ bằng lưới ngụy trang.

Tuy nhiên, hiện tại, những vũ khí này đã biến mất. Điều này khiến ISI cho rằng, Bắc Kinh có thể đã quyết định di dời hoặc triển khai số vũ khí này tới các khu vực khác ở Biển Đông.

“Nói cách khác, đây là hoạt động triển khai thường xuyên của Trung Quốc. Nếu như vậy, chỉ trong vài ngày tới, chúng ta lại quan sát thấy hoạt động triển khai vũ khí ở trong cùng khu vực”, ISI nhận định.

Các chuyên gia khác thì cho rằng, khả năng những hệ thống tên lửa mà Trung Quốc trái phép triển khai không chịu được tác động từ nước biển do đó, chúng đã được di dời để thay thế hoặc sửa chữa.

Trong những tháng gần đây, các quan chức Mỹ cho hay quân đội Trung Quốc đã cho triển khai hàng loạt tên lửa chống hạm, tên lửa đất đối không, máy phá sóng điện tử tới các hòn đảo ở quần đảo Trường Sa (của Việt Nam).

Thậm chí, mới đây, Trung Quốc còn lần đầu tiên cho máy bay ném bom H-6K hạ cánh trái phép xuống đảo Phú Lâm.

Sau khi Mỹ lên tiếng phản đối về hoạt động đưa các dàn phóng tên lửa trái phép ra quần đảo Trường Sa, Trung Quốc đã biện hộ rằng, “những cơ sở phòng thủ cần thiết đã được triển khai và Bắc Kinh có chủ quyền không cần tranh cãi ở quần đảo Trường Sa”.

Sau đó, Mỹ đã bất ngờ rút lại lời mời Trung Quốc tham gia cuộc tập trận hải quân quy mô lớn mang tên “Vành đai Thái Bình Dương” (RIMPAC) để bày tỏ sự phản đối trước hành động quân sự hóa trái phép của Bắc Kinh ở Biển Đông.

“Dù Trung Quốc có nói gì, hoạt động đưa các hệ thống vũ khí ra Biển Đông là trực tiếp dùng quân sự phục vụ mục đích bắt nạt và đe dọa. Đừng mắc sai lầm. Mỹ vẫn sẽ ở lại khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương. Đây là mặt trận ưu tiên của Mỹ”, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis phát biểu tại Singapore hồi tuần này.

theo Infonet