Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Chủ nhà người Anh phải lòng cuộc sống trong ngôi nhà nằm giữa rừng cây ở Indonesia.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Chưa bao giờ trong cuộc đời, ông David Hornblow có thể hình dung mình sẽ sống trong một ngôi nhà hoàn toàn bằng tre ở giữa rừng. Nhưng chuyến đi cách đây 3 năm đã khiến ông quyết định làm nơi nghỉ dưỡng cho cả gia đình trong một khu nhà 3 khối tre cao tầng ở Bali, Indonesia.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Ông Hornblow là một nhà thiết kế đồ họa sống ở London (Anh). “Chúng tôi đã bị lôi cuốn bởi cảm giác hài hòa và sự bình yên ở đây”, ông tâm sự. Trong hình là ông Hornblow chụp chung với cháu ngoại.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Ông xây nhà trong một ngôi làng chỉ gồm toàn công trình tre. Cách xây dựng không cần dùng đinh sắt thông thường khiến người đàn ông tới từ một nền kiến trúc hiện đại bất ngờ.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Khu nhà nằm bên cạnh dòng suối và được bao quanh và hòa lẫn giữa những cây dừa, cọ, đu đủ…

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Ông đã sở hữu được nơi nghỉ đặc biệt nhờ có sự giúp sức của nhóm Ibuku chuyên thiết kế nhà tre. Kiến trúc sư chính của nhóm, Elora Hardy, muốn phát triển ngôi làng xanh, thân thiện với môi trường.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Khi thi công, những người thợ cố gắng giảm sự thiệt hại tới hệ thực vật xung quanh.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Mái nhà được tạo hình giống như những chiếc lá hay giọt nước. Dù được làm từ những vật liệu đơn giản, nhà vẫn có những tiện nghi giúp thư giãn như bể bơi.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Ngoài thời gian dành làm nơi nghỉ mát, gia đình ông Hornblow cũng cho du khách thuê nhà.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

“Làm ngôi nhà này là một hành trình văn hóa và sáng tạo”, Hornblow chia sẻ. Những ngày tháng ở Bali giúp cho ông gắn kết hơn với những người thợ thủ công trong vùng.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Các phòng đều có mái hiên rất rộng để hạn chế mưa to nắng gắt.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Những vật dụng trong phòng em bé được làm từ tre trúc nhưng rất tiện dụng và đẹp.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

Khu WC là nơi hiếm hoi tồn tại những thiết bị gần với thế giới hiện đại bên ngoài.

Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp
Nhà tre 3 tầng giữa rừng tiện nghi như resort cao cấp

An Yên
Ảnh: AD, Archdaily

Nước mắt Đinh La Thăng

Điều gì thiếu trong vụ Đinh La Thăng?

Ngô Nhân Dụng
Đinh La Thăng bị bắt, rất nhiều lời bàn tán trên mạng. Bàn về nguyên nhân, hậu quả, bối cảnh, cái gì xảy ra trong hậu trường, ai sắp sửa bị bắt, chuyện gì sẽ xẩy ra cho Nguyễn Tấn Dũng, vân vân. Tất nhiên, báo chí trong nước “bị chỉ đạo gắt gao” không dám hó hé. Các tin đồn và lời bình phẩm chỉ thấy trên mạng.
Khi đọc tất cả những tin tức và lời bàn vụ Đinh La Thăng, chúng ta thấy có một điều chưa được đề cập tới. Một điều rất quan trọng, là làm cách nào để, bây giờ và sau này, tránh không cho những người như Đinh La Thăng và đồng bọn có thể tham nhũng các số tiền khổng lồ như ông ta bị tố cáo?
Ý kiến được nhắc đến nhiều nhất là vụ “đánh” Đinh La Thăng nằm trong chiến dịch Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đánh ông Nguyễn Tấn Dũng, cựu thủ tướng, đối thủ của ông Trọng trước cuộc đại hội đảng vào năm ngoái. Trước Đinh La Thăng, đảng Cộng Sản chưa hề khởi tố và bắt giam một cựu ủy viên Bộ Chính Trị nào. Nhưng mọi đầu mối cuối cùng đều đưa tới Nguyễn Tấn Dũng.
Một ý kiến khác được chú ý, tuy ít được nhắc đến, là ông Nguyễn Phú Trọng hạ Đinh La Thăng để mở đầu một chiến dịch “chống tham nhũng.” Mục đích là giúp cho đảng Cộng Sản coi sạch sẽ hơn, trong lúc người dân Việt Nam đã chán chường đảng, coi khinh đảng, chỉ muốn lật đổ chế độ độc đảng vừa tham tàn vừa bất lực. Chiến dịch này phỏng theo các nước cờ của Tập Cận Bình ở Trung Quốc. Đinh La Thăng bị đem ra tế cờ cũng không khác gì vụ hạ bệ Bạch Lai Hy ở bên Tàu, rồi sẽ đưa tới cấp cao hơn, triệt hạ Chu Vĩnh Khang và đồng đảng.
Cách giải thích thứ nhất có rất nhiều bằng chứng phù hợp. Việc triệt hạ Đinh La Thăng, cắt chức bí thư Thành Ủy và ủy viên Bộ Chính Trị, là biến cố hiếm. Nhưng Đinh La Thăng bị tố giác những tội tham nhũng khi còn nắm Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN), rồi làm bộ trưởng Giao Thông Vận Tải, trong thời gian Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng. Người ta đưa ra những bằng chứng cho thấy cái gì Đinh La Thăng làm tất nhiên Nguyễn Tấn Dũng phải chấp nhận, nếu không phải là khuyến khích để chia huê lợi.
Một mấu chốt trong hệ thống tham nhũng do Đình La Thăng chủ trì là lập Tổng Công Ty Xây Lắp (PVC) trong Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN), do Trịnh Xuân Thanh đứng đầu, rồi dùng PVC đưa đẩy tiền qua lại giữa các dự án nằm trong đại công ty PVN. Các dự án đó đều phải được thủ tướng chính phủ duyệt và chấp thuận. Nếu điều tra về các dòng tiền mặt chạy lên chạy xuống qua PVC, người ta sẽ khám phá những khoản thâm lạm nhiều tỷ đô la trong PVN.
Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn sang Đức, cho tới khi bị bắt cóc đem về nước, xuất hiện và thú tội trên đài truyền hình của nhà nước. Chính phủ Đức đã phản đối và đang trừng phạt hành động bắt cóc bất chấp luật pháp quốc tế. Vào Tháng Ba, 2017, khi còn ở Đức, Trịnh Xuân Thanh viết một thư tố cáo trên mạng nói rằng trong 10 năm Nguyễn-Tấn-Dũng làm thủ tướng, ông ta và Đinh La Thăng đã ăn cắp $36 tỷ, nếu chỉ cắt xén 30% số lượng dầu thô xuất cảng.
Đã có 24 lãnh đạo hàng đầu của PVN cùng các công ty con đã bị khởi tố, trong đó 18 người dính đến vụ Trịnh Xuân Thanh và tổng công ty PVC, năm người khác dính đến vụ đầu tư $800 tỷ vào Ocean Bank rồi biến mất. Nhưng còn những tên tuổi khác có thể sẽ bị bắt, trong đó có Nguyễn Văn Bình, cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước thời Nguyễn Tấn Dũng, và Vũ Huy Hoàng, cựu bộ trưởng Bộ Công Thương – cơ quan làm chủ PVN.
Cuối cùng, mọi con đường đều dẫn tới Nguyễn Tấn Dũng. Nếu Nguyễn Phú Trọng tính triệt hạ đối thủ của mình, thì một trận đánh tỉa từng bước một đã mở màn.
Những người có cảm tình với ông Nguyễn Phú Trọng có thể nghĩ ông nhằm mục đích cao hơn. Họ vẽ ra một động cơ khác, là vụ bắt Đinh La Thăng mở màn một cuộc thanh tham nhũng, ngõ hầu lấy lại uy tín, trong khi dân Việt Nam đã chán ghét cái đảng cầm quyền tự trên xuống dưới chỉ lo ăn cắp.
Nguyễn Phú Trọng đã đưa phái đoàn Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của đảng sang Bắc Kinh “học tập kinh nghiệm” của Vương Kỳ San, cánh tay mặt của Tập Cận Bình, người đứng đầu Ủy Ban Kiểm Tra Kỷ Luật Trung Ương đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Vương Kỳ San đã thành công khi đánh gọn Bạc Lai Hy, rồi trục xuất Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang) ra khỏi đảng, truy tố tội tham nhũng, rồi đưa ra tòa cúi đầu nhận tội. Trước đó Chu Vĩnh Khang từng nắm trong tay tất cả các công ty dầu lửa lớn, nhỏ, tình trạng rất giống Đinh La Thăng; ngoài ra Khang còn to hơn, đứng đầu tất cả ngành an ninh, tình báo, với ngân sách cao hơn Bộ Quốc Phòng.
Với một chương trình theo sát gót con đường Tập Cận Bình đã vạch ra, sau khi bắt cóc được Trịnh Xuân Thanh rồi, Nguyễn Phú Trọng từng hớn hở nói: “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy.”
Nhưng cuối cùng, đem cái đám củi đó đốt rồi, cái lò Nguyễn Phú Trọng sẽ còn làm gì nữa? Đốt bao giờ cho hết? Đảng Cộng Sản còn nắm độc quyền cai trị thì sẽ còn sản xuất rất nhiều thứ củi tươi, củi khô, củi mục, củi nát. Trong đảng Cộng Sản Việt Nam còn biết bao nhiêu quan chức tham nhũng, từ các quan to trong Bộ Chính Trị cho tới mấy chú công an đứng đầu đường lập các trạm BOT “thu phí?”
Nếu mục đích của Nguyễn Phú Trọng là trừ tham nhũng trong đảng, thì không có gì bảo đảm sau vụ Đinh La Thăng, dù lôi cả Nguyễn Tấn Dũng cho vào lò đốt, nạn tham nhũng trong đảng Cộng Sản sẽ giảm bớt, chậm lại, chứ chưa nói đến trừ diệt.
Trong tất cả những lời bàn luận về vụ Đinh La Thăng, không nghe thấy một ai nói đến phương pháp nào để ngăn không cho các quan chức bớt tham nhũng. Đó là một thiết sót đáng lo! Làm cách nào để các cán bộ muốn tham nhũng cũng không lạm quyền được? Theo thói quen từ khi thành lập tới lúc nắm quyền, đảng cộng sản chỉ biết theo một cách, gọi là “giáo dục.” Họ tin rằng nếu “giáo dục” đi “giáo dục” lại, thì sẽ có những “người tốt.” Nhưng ai cũng thấy công việc “giáo dục” này là nước đổ lá khoai. Đảng Cộng Sản cứ hô hào “xây dựng đảng viên tốt” nhưng số “đảng viên xấu” càng ngày càng đông, càng nắm nhiều quyền hành, cả hệ thống càng ung thối. Đảng càng sống lâu, càng “giáo dục” nhiều, thì đảng viên Cộng Sản càng “biến chứng,” sa đọa, đưa tới tình trạng tan rã như đã diễn ra ở Liên Xô và Đông Âu.
Ở những nước tự do dân chủ người ta làm cách nào giảm bớt nạn tham nhũng? Người ta thiết lập những định chế cân bằng và kiểm soát trên mọi người nắm quyền. Mỗi thứ quyền hành đều bị đặt dưới các định chế kiểm soát, nhờ quy tắc tam quyền phân lập, nhờ báo chí được tự do.
Trong hệ thống cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam, họ bầy ra cơ quan “thanh tra” của nhà nước. Dân ta đã mỉa mai, “Thanh cha, thanh mẹ, thanh gì – Hễ có phong bì thì lại ‘thank you!’”
Nhưng ban thanh tra cũng không có thực quyền. Bên trên, họ lập ra thêm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của đảng, nhưng cái ủy ban đó cũng có thực quyền hay không? Khi nào nó chưa có quyền độc lập, độc lập đối với các quan lớn chóp bu nằm trong Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng thì nó cũng vô hiệu. Khi một đảng cầm quyền không tuân theo những luật pháp do chính nó lập ra, thì ngay trong nội bộ cũng không thể có cân bằng và kiểm soát! Do đó, không bao giờ ngăn ngừa được tham nhũng.
Tham nhũng chỉ là một trong nhiều triệu chứng của căn bệnh lớn đe dọa đảng cộng sản. Chính hệ thống cầm quyền Lê Nin nít đã chứa sẵn những thứ vi trùng có ngày làm cho cả guồng máy tê liệt và tan rã.
Hệ thống Lê Nin nít khác với cách cai trị trong một nước dân chủ tự do ở chỗ nó không có một cơ chế phản hồi tự giám sát để tự điều chỉnh thường xuyên (routine feedback mechanisms). Cho nên sống càng lâu thì guồng máy càng sơ cứng, thối nát. Khi chế độ đi tới giai đoạn sơ cứng và thối nát, những người lãnh đạo Cộng Sản không có phương cách nào khác ngoài đường lối vô vọng cũ, là lại mở những chiến dịch “giáo dục chính trị.” Nhưng khi còn thiếu những định chế cân bằng, kiểm soát thì “giáo dục” bao nhiêu cũng vô ích. Mối mâu thuẫn lớn nhất trong đảng Cộng Sản là nếu chấp nhận cho xã hội có các định dhế cân bằng và kiểm soát thì đảng sẽ chết. Trần Vân (Chen Yun), một quốc lão thời Đặng Tiểu Bình nhận xét: “Chống tham nhũng ít quá thì hại nước. Chống tham nhũng nhiều quá thì hại đảng.”
Muốn thoát khỏi thế lưỡng nan này, nước ta chỉ còn một đường thoát, là dân chủ hóa. Chế độ dân chủ tự do nuôi sẵn một cơ chế phản hồi (feedback). Nhà nước không cần “mở chiến dịch phê bình” mà công việc phê bình được thể hiện tự nhiên và thường xuyên qua một quốc hội độc lập, qua các cơ sở truyền thông tự do. Cơ chế phản hồi này là khí cụ tốt nhất để kiềm chế các quan chức không cho lạm quyền, tham nhũng.
Không biết cái lò của Nguyễn Phú Trọng sẽ đốt Đinh La Thăng rồi đốt tới những ai nữa, nhưng đốt mãi cũng vô ích, nếu nước Việt Nam không tiến tới một thể chế dân chủ tự do.
 (Ngô Nhân Dụng)

Adidas – Puma – mối thù gia tộc và những câu chuyện về cuộc chiến thương hiệu

Chuyện tối thứ 4: Adidas - Puma - mối thù gia tộc và những câu chuyện về cuộc chiến thương hiệu

Phía sau tấm ảnh cười của ông Thăng và bên trong “chiếc túi gì mà ghê thế” của ông Thanh

Phía sau tấm ảnh cười của ông Thăng và bên trong "chiếc túi gì mà ghê thế" của ông Thanh

Nếu bỏ qua mái tóc rũ và khuôn mặt tiều tụy hơn, thì có thể thấy nụ cười của ông Đinh La Thăng sau ngày xét xử thứ 4, không khác mấy nụ cười khi ông đương chức.

Đó là một nụ cười tươi. Tươi không che giấu.

Chỉ có ông Thăng mới biết chính xác tại sao mình lại cười trong những ngày ảm đạm nhất cuộc đời. Nhưng có lẽ đó là nụ cười khi ông Thăng vẫn còn “nhìn thấy ngày trở về” với cuộc đời bình thường, sau quãng thời gian sẽ phải trả giá theo quy định pháp luật.

Trái lại, Trịnh Xuân Thanh không cười. Rất dễ hiểu khi ông này kiên quyết phủ nhận việc tham ô 4 tỉ đồng, vì ông ta biết, nếu bị khép tội đó, đường trở về với cuộc sống bình thường sẽ dài lắm.

Có một chi tiết rất hay là thuộc cấp và tài xế đã khai ông Thanh dùng những túi to để đựng tiền tỉ – số tiền theo họ là Thanh đã chiếm.

Có hay không có gì bên trong những chiếc túi của ông Thanh, cơ quan tố tụng sẽ làm rõ. Nhưng điều chắc chắn đã rõ là tài sản nhà nước đã bị nhét cả ngàn tỉ vào chiếc túi thất thoát.

Bên trong chiếc túi thất thoát ấy càng nặng, thì ông Thanh càng khó mỉm cười.

Người ta thường cười tươi khi mãn nguyện, hạnh phúc, thành công. Không ai cười khi đối diện với vòng lao lý. Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại.

Hình ảnh ông Thăng, dù bị đề nghị 14-15 năm tù, vẫn có thể cười, tuy chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng người khác nhìn vào đã có thể thấy hết bi kịch của một người đi trên đường quan lộ nhưng thiếu một “chiếc lồng nhốt quyền lực”.

Đừng nghĩ là chiếc lồng ấy chỉ được tạo ra bởi cơ chế, pháp luật. Chiếc lồng ấy còn phải được  hình thành từ sự lựa chọn thái độ sống, lựa chọn cách để có thể mỉm cười của mỗi người.

Như kẻ đánh bạc, khi thắng một triệu lại say máu muốn triệu thứ 2, thứ 3, mấy ai muốn dừng lại.

Tôi đã gặp một ông vua trúng xổ số độc đắc ở Nghĩa Tân, Hà Nội. Ông trúng độc đắc ít nhất 4 lần; giải nhất, nhì, ba khoảng hơn chục lần, nhưng đến cuối đời vẫn sống trong một căn nhà bình thường. Sau mỗi lần trúng, ông càng say máu hơn, có ngày ông mua đến 300 tờ vé số. Bao nhiều tiền trúng lại theo đó mà ra đi hết.

Cờ bạc cũng gây nghiện như quyền lực.

Người nghèo có thể nở nụ cười mãn nguyện khi kiếm được 100 ngàn. Nhưng người mê quyền lực sẽ khó có thể cười khi không thấy thêm nhiều đệ tử, khi không được tâng bốc, khi không được hầu hạ, cung phụng…

Người giàu thì sơn hào hải vị cũng thấy tầm thường, nhưng kẻ lạc rừng lâu ngày hết sạch thức ăn sẽ cười mãn nguyện khi được mời chút cơm nguội từ đồng loại.

Nụ cười của một bị cáo nào đó sau khi nhận được mức án đề nghị, có lẽ cũng giống như người lạc rừng kia. Mức án tù đương nhiên lạnh lùng đắng đót hơn món cơm nguội nhiều, nhưng làm gì còn lựa chọn khi một người đã sai lầm, lạc lối trong “khu rừng quyền lực”.

Ông Lê Mạnh Hà, nguyên Phó Chủ nhiệm VPCP, con trai nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, có những nguyên tắc rất hay để “nhốt việc lạm dụng quyền lực vào chiếc lồng”.

Đầu tiên là việc ông khẳng định mình không bao giờ nhận hối lộ, luồn cúi để làm giàu nhanh, thăng tiến nhanh. Sau đó là việc thấy điều gì sai thì nhất quyết không làm, dù có bị người cấp cao ép.

Trong phiên xử ông Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, chúng ta nghe được rất nhiều lời khai của thuộc cấp hai ông này, rằng: biết sai nhưng vẫn phải làm, bị ép, không làm không được.

Chính ông Thăng cũng thừa nhận do nôn nóng nên đã ép cấp dưới làm những việc không đúng quy định.

Cả ông Thăng và những thuộc cấp này đều bị con ngựa bất kham quyền lực tha lôi đi trong khi họ tưởng mình mới là người cầm cương ngựa. Cấp dưới thì sợ hãi trước quyền lực cấp trên. Cấp trên thì tưởng quyền năng mình vô hạn.

Chính vì vậy, nếu không có nguyên tắc sống đúng, quyền lực sẽ là thứ dễ làm tha hoá con người nhanh nhất.

Điều khiến ông Lê Mạnh Hà có thể mỉm cười mãn nguyện, dù 40 tuổi vẫn là công chức bình thường, dù yên vị giám đốc sở đến 7 năm, dù đến khi về hưu không ngồi ở những cái ghế có thể cao hơn nữa như đánh giá của nhiều người, là ông luôn thanh thản. Càng thanh thản khi cầm sổ hưu.

Thái độ sống và sự lựa chọn không làm nô lệ cho quyền lực, không xin xỏ người bố quyền lực của mình, khiến ông Hà khó lên cao hơn, nhưng  lại được lòng dân và cấp dưới.

Tôi chơi với một doanh nhân trẻ, đã từng là TGĐ một tổng cty lớn, đang rời cơ quan nhà nước ra làm startup riêng. Ngồi uống trà với nhau trong những ngày này anh thở  phào: “Nếu mình làm việc không giữ được nguyên tắc: Cái gì biết sai nhất định không ký, không làm, dù bị ép; khi thấy những cái túi đựng tiền như thuộc cấp Trịnh Xuân Thanh khai, nếu không biết dũng cảm khước từ…, thì có thể bây giờ tôi cũng đứng ở trong một phiên xử giống mấy người kia. Nhiều quá.

Nhấp chén trà, cười rất tươi khi kể về những startup lành, sạch của mình, anh chợt chùng xuống trước khi chia tay:

“Trong một cơ chế đang nỗ lực vá nhiều lỗ hổng để nhốt chiếc lồng quyền lực, lợi ích nhóm, thì việc đầu tiên mỗi người có chức sắc phải làm chính là sống tử tế và có nguyên tắc. Không làm được như vậy, sẽ có ngày tên của họ sẽ được thẩm phán xướng lên trong một không gian ít nụ cười, nhiều nước mắt”

Bùi hải / Trithuctre

Có những gì trong tiếng nghẹn ngào của ông Đinh La Thăng?

Có những gì trong tiếng nghẹn ngào của ông Đinh La Thăng?

Đọc lời tự bào chữa của ông Đinh La Thăng, nhiều độc giả đã khóc. Có thể thấy điều đó trong rất nhiều bình luận phía dưới các bài báo.

Bên cạnh sự thành khẩn và tinh thần không đổ lỗi của ông Thăng, điều chạm mạnh nhất đến lòng trắc ẩn của nhiều người, chính là đoạn ông nhắc về bố già, con dại.

Gia đình luôn là nơi nương náu đầu tiên và trú ẩn cuối cùng của mỗi người. Nếu ai đó không còn an ổn, hạnh phúc giữa tổ ấm của chính mình, người đó sẽ gặp bất hạnh lớn nhất.

Khi đọc lời bào chữa của ông Thăng, tôi tự hỏi: Tại sao mình lại chùng xuống?

Mấy năm gần đây, tại sao rất nhiều bị cáo nhắc đến bố mẹ già, con thơ trước toà như Hà Văn Thắm, Nguyễn Minh Hùng VN Pharmar, Dương Tự Trọng… nhưng không ai có thể gây ra cảm xúc mạnh như ông Đinh La Thăng?

Và tôi nhận ra hai điều có thể trả lời cho câu hỏi ấy.

Thứ nhất, ông Thăng là quan chức cấp cao nhất đến nay bị đưa ra xét xử. Một người khi đã ở trên vị trí rất cao, khi hối hận sâu sắc, nhận trách nhiệm hoàn toàn, không quanh co đổ tội, sẽ mang đến một sự ngạc nhiên không nhỏ.

Thứ hai, kể cả cho đến lúc này, không thể phủ nhận là còn rất nhiều người yêu quý ông Thăng. Sự yêu quý đó có được từ những ngày ông đã có những phát ngôn và hành động quyết liệt khi làm Bộ trưởng Giao thông, Bí thư thành ủy.

Khi người ta ác cảm với ai đó, thì kể cả nhìn thấy giọt nước mắt thật của người kia, họ cũng dễ cho là nước mắt cá sấu.

Khi người ta yêu quý một ai đó, cảm xúc sẽ mạnh hơn khi nhìn thấy những giọt nước mắt của người đó, nhất là những giọt nước mắt nhỏ xuống vì cha già, con dại, nhỏ xuống vì nguyện ước cuối cùng là “làm ma tự do” chứ không làm ma tù tội.

Đọc bài tự bào chữa của ông Thăng, nhiều độc giả đã khóc còn vì họ tiếc: Giá như giữ được mình trong tiền vận, thì hậu vận hành động quyết liệt, truyền cảm hứng của ông Thăng sẽ rất tốt đẹp trong gia đình và trong lòng người.

Nếu những lời đau đớn của ông Đinh La Thăng khiến người yêu quý ông chợt nảy sinh ý nghĩ xin lấy công để bù hết tội, thì theo tôi, giá trị của những sám hối ấy sẽ giảm đi rất nhiều.

Một chiến tướng trong lĩnh vực chống buôn lậu ở Việt Nam đã thốt ra nhận xét: Đau đớn quá. Một người nguyên UVBCT mà phải thốt lên những lời như vậy.

Cầu mong những ai có chức quyền hãy xem, hãy nhìn và tự vấn lương tâm mình đi… hãy cố mà làm người tử tế. Nhân dân biết hết cả đấy. Ai tốt? Ai xấu?”.

Trong tố tụng và cả công lý, công trạng quá khứ và thái độ thành khẩn của một bị cáo, được xem là tình tiết giảm nhẹ, chứ không thể là kim bài miễn tội.

Xã hội sẽ ra sao khi một kẻ giết người luôn tìm cách cứu người để xoá bỏ tội ác? Theo góc nhìn nhà Phật, nói một lời xúc phạm ai đó, cũng thành khẩu nghiệp xấu. Đã là nghiệp xấu thì buộc phải trả. Khắc phục tốt thì phải trả nhẹ hơn, chứ nghiệp không biến mất.

Một bản án hợp tình hợp lý đối với ông Đinh La Thăng vừa đảm bảo cho sự răn đe nghiêm minh của pháp luật vừa khiến những lời đau đớn của ông Thăng có ý nghĩa cảnh tỉnh mạnh hơn bao giờ hết.

Nếu một người có tội được tha bổng chỉ vì thành tích quá khứ và những lời gây xúc động thì tới đây các phiên toà sẽ thành nơi kể công và trình diễn nước mắt.

Trong lời tự bài chữa, Trịnh Xuân Thanh đã “xin lỗi anh Đinh La Thăng”. Ngoài việc cảm ơn các cơ quan tố tụng, cảm ơn phạm nhân cùng phòng đã động viên, ông Thăng đã xin lỗi Đảng, nhân dân và cán bộ dầu khí vì sai phạm của mình.

Hai ông không đưa ra một lời xin lỗi nào với người thân, nhưng ai cũng có thể nhận thấy gia đình chính là điều dày vò lớn nhất đối với họ.

Dù bản án chưa được tuyên, nhưng dư chấn nghẹn ngào ở phiên toà đã trở thành lời cảnh báo rúng động và sâu sắc nhất đối với những người có vị trí nhưng chưa “cố sống tử tế”, chưa biết “tự vấn lương tâm” như nhận xét phía trên của vị quan chức không chấp nhận sống chung với bọn luôn lậu.

Đó là điều mà không phải ai, không phải phiên toà nào cũng làm được.

Bùi hải / Trithuctre