Bức tâm thư xúc động của Nữ sĩ Quỳnh Dao

Nữ sĩ Quỳnh Dao dặn dò con lo chuyện hậu sự, trong thư có đoạn: ”Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi”.

Nữ sĩ Quỳnh Dao nổi tiếng với vai trò nhà văn, nhà biên kịch với các tác phẩm điện ảnh nổi tiếng được chuyển thể như “Dòng Sông Ly Biệt”, “Hoàn Châu Cách Cách”,… Mới đây, bà đã có một tâm thư dặn dò con trai và con dâu lo lắng cho chuyện hậu sự sau này của bà.

Ở độ tuổi 79 gần đất xa trời, nữ sĩ Quỳnh Dao cho biết, gần đây bà đọc được một bài viết mang tên “Lời cáo biệt tốt đẹp dành cho bản thân” và nhận ra rằng pháp luật có một thứ gọi là “Quyền được quyết định của người bệnh” – được Đài Loan thông qua và ban hành từ năm 2009, theo đó người bệnh có thể toàn quyền quyết định về cái chết của mình, không cần bác sĩ hoặc người nhà quyết định hộ nữa.

Nữ sĩ Quỳnh Dao cho biết, bà đã dặn dò hai con là Tú Quỳnh và Trung Duy về chuyện hậu sự, hai người con đều hoàn toàn tôn trọng ý kiến của mẹ, song bà vẫn muốn chia sẻ tâm thư của mình cho tất cả mọi người được biết vì sợ rằng sau này nhỡ hai con hối hận, không nỡ cho mẹ rời xa dương gian:

“Mẹ nghĩ rằng, các con đều hiểu rõ mẹ sợ hãi cái ngày định mệnh ấy đến nhường nào. Giờ đây, mẹ muốn nói rõ về “quyền lợi” của mình, những ai đọc được bức thư này có thể làm chứng, rằng dù thế nào đi chăng nữa, dù gặp bất cứ áp lực nào cũng không được lưu giữ hài cốt của mẹ, không được biến mẹ thành “cứu sống không được, để chết không xong”. Nếu các con làm thế thì sẽ là “đại bất hiếu”!”.

Quỳnh Dao viết thêm: “Năm nay mẹ 79 tuổi, năm sau đã là 80. Quả là đời người đã dài, mẹ không vì chiến tranh, bệnh tật, nghèo đói, thiên tai,… mà đi trước một bước. Sống đến tuổi này đã là điễm phúc lắm rồi. Chính vì lẽ đó, từ giờ trở đi, mẹ sẽ đón nhận cái chết với nụ cười trên môi. Mong muốn của mẹ chỉ là:

  1. Dù mẹ có lâm trọng bệnh thế nào, nhất quyết không được phẫu thuật, hãy để mẹ ra đi nhanh chóng. Chừng nào mẹ còn minh mẫn làm chủ được mọi thứ thì hãy để mẹ làm chủ, bằng không thì phải nghe theo ý nguyện của mẹ.
  2. Không được đưa mẹ vào phòng điều trị hồi sức cấp cứu đặc biệt.
  3. Bất luận là chuyện gì, tuyệt đối không được lắp ống thở cho mẹ. Bởi vì một khi mẹ đã mất khả năng nuốt, tức là cũng mất đi niềm vui ăn uống. Mẹ không muốn sống cuộc sống như vậy.
  4. Thêm một điều nữa, dù có chuyện gì, cũng không được đặt ống truyền chất bổ cho mẹ. Kể cả ống thông, ống thở,… đều không được.
  5. Mẹ đã từng nhắc nhở rồi, những biện pháp cứu sống như điện giật, các loại máy móc, tất cả đều không được dùng. Mẹ muốn ra đi nhẹ nhàng, điều này còn quan trọng hơn việc để mẹ sống trong đớn đau.

Mẹ đã từng nói: “Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi”.

Nữ sĩ quyết định bà không muốn mai táng theo nghi thức tôn giáo truyền thống mọi người vẫn hay làm. Bà dặn con không đăng cáo phó, không làm lễ truy điệu, không đốt vàng mã,… Bà muốn mọi việc diễn ra lặng lẽ, đơn giản, không phô trương. “Cái chết là việc riêng, đừng làm phiền người khác, càng đừng làm phiền những người yêu mến mẹ. Nếu thật lòng yêu mẹ, họ sẽ hiểu cho mẹ…”

Được biết, Quỳnh Dao sinh năm 1938, là nhà văn, nhà biên kịch đương đại nổi tiếng Trung Quốc. Nhiều tác phẩm của bà như Song ngoại, Thủy vân gian, Mai hoa lạc, Hoàn Châu cách cách, Yên vũ mông mông… được chuyển thể thành phim, làm nên tên tuổi của nhiều diễn viên như Lâm Thanh Hà, Tưởng Cần Cần (Thủy Linh), Triệu Vy, Lâm Tâm Như… Bà cũng là tác giả phần lời của nhiều khúc tình ca lãng mạn, được đông đảo khán giả yêu thích.

Đình Bảo

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc

Nỗ lực tập luyện bền bỉ giúp Hwang Chul Soon từ một chàng trai mảnh khảnh trở thành một ngôi sao thể hình với cơ bắp cuồn cuộn đáng ngưỡng mộ

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 1.

Hwang Chul Soon sinh ngày 1/9/1983 tại Seoul, là vận động viên thể hình chuyên nghiệp, người mẫu Fitness nổi tiếng ở Hàn Quốc, Mỹ và nhiều nước trên thế giới.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 2.

Hwang Chul Soon bắt đầu sự nghiệp thi đấu vào năm 2009 tại U.S. Musclemania và nhận được giải nhì hạng nhẹ, và 3 năm sau anh đã giành được ngôi vị Quán quân hạng nặng. Kể từ thời điểm đó, Hwang Chul Soon là đối thủ đáng gờm ở bất kỳ cuộc thi nào anh góp mặt và giành được rất nhiều danh hiệu.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 3.

Hwang Chul Soon đến với thể hình bởi cảm thấy “thường xuyên bị đối xử thiếu tôn trọng” bởi những người xung quanh. 19 tuổi, Hwang Chul Soon có dáng người mảnh khảnh, chỉ nặng 57kg. Nhưng sau hơn 12 năm tập luyện bền bỉ, Hwang Chul Soon đã có một thân hình siêu khủng.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 4.

Hwang Chul Soon được gọi là “Quái vật thể hình Hàn Quốc”, “Arnold Schwarzenegger của châu Á”. Thực đơn mỗi ngày của Hwang Chul Soon là gạo lức, chuối, thức ăn nhiều protein. Hwan Chul Soon có thể ăn được tới 1,5kg ức gà mỗi ngày, được chia mỗi lần 250g, mỗi bữa cách nhau 3 giờ.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 5.

Khác với hầu hết các vận động viên thể hình sử dụng steroid để tăng thêm trọng lượng cơ thể, giảm và biến chất béo trong cơ thể thành cơ bắp, Hwang Chul Soon nói không với loại thuốc khá nguy hiểm cho sức khỏe. Cơ bắp của Hwang Chul Soon hoàn toàn tự nhiên, nhờ tập luyện và chế độ ăn uống nghiêm ngặt.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 6.

“Sử dụng steroid có thể giúp cơ bắp phát triển hơn, nhưng nó không mang lại sự cân bằng, đặc biệt là những người có thể trạng yếu. Bạn sẽ đạt được kết quả tốt hơn nếu chăm chỉ tập luyện cùng với chế độ dinh dưỡng phù hợp”, Hwang Chul Soon nhắn nhủ tới những người tập thể hình.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 7.

Gương mặt khá manly và cơ bắp cuồn cuộn, Hwang Chul Soon nhận được sự chú ý của hàng loạt thương hiệu, nhãn hàng thời trang. Hwang Chul Soon đang là một người mẫu Fitness nổi tiếng trong giới Gymer, không những vậy anh còn nhảy Hip Hop và tham gia đóng MV.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 8.

Trong một phát biểu, Hwang Chul Soon từng chia sẻ anh được rất nhiều cô gái mến mộ và “tôi có vẻ thuộc về mọi người”. Mặc dù vậy, vận động viên 35 tuổi hiện đang có mối tình đẹp với bạn gái Su Jeong Kim, hai người tình cờ gặp nhau trong phòng tập và trúng tiếng sét ái tình.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 9.

Hwang Chul Soon thích đi biển, bơi lội và đến các câu lạc bộ giải trí. Hiện phát triển sự nghiệp ở Mỹ, Hwang Chul Soon thường tới Club Octagon ở quận Gangnam, Seoul mỗi khi về Hàn Quốc.

Hwang Chul Soon: Quái vật thể hình Hàn Quốc - Ảnh 10.

Trang Instagram cá nhân của Hwang Chul Soon có tới hơn 1 triệu người theo dõi. Nhờ thể hình, Hwang Chul Soon đã có được một công việc ổn định, kiếm bộn tiền nhờ làm huấn luyện viên cũng như gương mặt cho các nhãn hàng. Quan trọng nhất, thể hình đã mang lại cho Hwang Chul Soon tình yêu cũng như hạnh phúc của cuộc đời.

Khi nào Vũ Huy Hoàng sẽ bị bắt?

Ông Vũ Huy Hoàng, nguyên Bộ trưởng Bộ Công thương.

Đến giờ này, cựu bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng không còn đơn thuần nằm trong “tầm ngắm” hay chỉ có ý nghĩa “danh sách dự phòng” của chiến dịch “chống tham nhũng” của Tổng bí thư Trọng, mà vấn đề hầu như chắc chắn là ông Hoàng sẽ bị Bộ Công an khởi tố và tống giam vào thời điểm nào, sau vụ phát hiện “dấu hiệu vi phạm tại Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam”.
Nhìn lại thời “phá chưa từng có”
Vào quý 2 năm 2017 và song trùng với vụ Đinh La Thăng bất ngờ bị loại khỏi Bộ Chính trị, trường hợp Vũ Huy Hoàng đã được đảng cầm quyền lôi ra và cho báo chí nhà nước “đấu tố”. Những sai phạm lớn nhất của Vũ Huy Hoàng được mổ xẻ theo thứ tự là:
– Ký luân chuyển Trịnh Xuân Thanh về tỉnh Hậu Giang làm phó chủ tịch như một cách thức để Thanh thoát nạn vụ gây lỗ hơn 3.200 tỷ đồng tại Tổng công ty Xây lắp dầu khí (PVC).
– “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” trong việc để ít nhất 7 dự án ngàn tỷ thuộc ngành công thương bị thua lỗ và phải trùm mền.
– Bổ nhiệm con trai là Vũ Quang Hải tham gia HĐQT Tổng công ty bia, rượu, nước giải khát Sài Gòn (Sabeco) để bầu làm thành viên HĐQT, Phó tổng giám đốc Sabeco khi mới 28 tuổi.
Những dẫn chứng điển hình về nạn lãng phí chỉ có ở Việt Nam là nhà máy xơ sợi 7.000 tỷ đồng ở Hải Phòng “đắp chiếu” và dự án nhà máy lên đến 8.104 tỷ đồng đang phơi mưa nắng của công ty cổ phần gang thép Thái Nguyên (TISCO).
Con số 15.000 tỷ đồng bốc hơi lên trời của các dự án lãng phí có thể xây được vài chục trường trung học khang trang hoặc hàng trăm trạm xá, cùng vô số nhà tình thương.

  Vào tháng 5/2017, dư luận chợt ồn ào vì vụ cựu bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng “xin vào khu cách ly sân bay quốc tế Nội Bài” nhưng không được.

Tuy nhiên chiến dịch “đấu tố” Vũ Huy Hoàng chỉ kéo dài khoảng một tháng và chỉ đạt được kết quả Ủy ban Kiểm tra trung ương và Ban bí thư kỷ luật bằng hình thức cách chức Bí thư Ban cán sự đảng Bộ Công thương của Vũ Huy Hoàng trong thời gian 2011 – 2016.
Cùng với lịch sử trì trệ của đảng cầm quyền, Vũ Huy Hoàng là một bộ trưởng đã tồn tại đủ lâu dưới thời một thủ tướng bị bị quá đủ chỉ trích “phá chưa từng có trong lịch sử Việt Nam”.
Không chỉ tiếp tay phát nát kinh tế, tội lỗi của ông Hoàng còn vượt xa những gì mà báo chí nhà nước “đấu tố” khi gián tiếp gây ra thảm cảnh về xã hội.
Vào cuối năm 2013, một vụ việc khủng khiếp mà đã hoàn toàn chìm xuồng là cú xả lũ đồng loạt của 15 nhà máy thủy điện của EVN ở miền Trung đã “giết sống” đến năm chục mạng người nghèo nơi rốn lũ.
Tất cả đều biết cấp trên trực tiếp của các nhà máy thủy điện là EVN, còn thủ trưởng trực tiếp của EVN là Bộ Công thương. Tuy nhiên, sau vụ “giết sống” trên, nhiều phóng viên báo chí quốc doanh đành nuốt nhục vì bị cơ quan tuyên giáo “chặn họng.” Công lý đã trở nên trơ trẽn nhất khi đã không có bất kỳ một quan chức vô cảm và vô trách nhiệm nào phải đối mặt với vành móng ngựa, mặc dù chính vào lúc người dân chết chìm trong nước lũ xả trắng mênh mông, Bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng còn bận “công du” ở nước ngoài mà không phải chịu bất kỳ trách nhiệm hay đặc biệt trách nhiệm hình sự nào.

Vì sao là Vũ Huy Hoàng?
Vào giữa năm 2017, Vũ Huy Hoàng còn phải nhận một án khác – “kỷ luật như thế đã đủ đau chưa!” của Tổng bí thư Trọng.

  Khi ngay cả một (cựu) ủy viên bộ chính trị là Đinh La Thăng mà còn bị bắt, cấp cựu ủy viên trung ương đảng như Vũ Huy Hoàng thật chẳng còn giá trị gì có thể mang ra đổi chác.
Vào thời gian trên, người ta chỉ nhìn thấy một ông Trọng có vẻ bất lực trước hàng đàn quan chức tham nhũng và chỉ còn biết xử lý bằng hình thức kỷ luật đảng mà chẳng thể làm gì khác. Khi đó, chưa xảy đến câu chuyện “Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về Việt Nam đầu thú” như lối tuyên giáo của ngành công an mà đã khiến ông Trọng trở nên xuất thần với phát ngôn “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy”. Khi đó, Tổng bí thư Trọng vẫn như ẩn chìm trong một nỗi trầm mặc không thốt nên lời.
Nhưng đó là chuyện của dĩ vãng gần. Còn sau ngày 8 tháng Mười Hai năm 2017, tình thế đã chuyển sang một thời kỳ mới, rất mới.
Vận mệnh Vũ Huy Hoàng giờ đây đang nguy cấp. Khi ngay cả một (cựu) ủy viên bộ chính trị là Đinh La Thăng mà còn bị bắt và do đó đã phá vỡ tiền lệ “ủy viên bộ chính trị không thể bị tống giam”, cấp cựu ủy viên trung ương đảng như Vũ Huy Hoàng thật chẳng còn giá trị gì có thể mang ra đổi chác.
Tín hiệu và cũng đồng thời mang tính thông điệp rõ nhất và gần nhất là ngay vào đầu năm 2018 – song trùng với thời gian cánh đảng phát lệnh truy nã đối với Thượng tá tình báo công an Phan Văn Anh Vũ, Thanh tra Chính phủ “bất ngờ” công bố kết luận thanh tra về gần 15.000 tỉ đồng sai phạm và thất thoát tại Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam, chuyển kết luận này cho Bộ Công an để điều tra các vụ việc có dấu hiệu vi phạm tại Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam và một số doanh nghiệp trực thuộc vào thời kỳ từ năm 2010 đến ngày 30-6-2015, kiến nghị xử lý trách nhiệm Bộ Công Thương và UBND 4 tỉnh liên quan là Thanh Hóa, Lào Cai, Quảng Ninh, Hà Tĩnh.
Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam trực thuộc Bộ Công thương, và thời kỳ từ năm 2010 đến 2015 lại thuộc trách nhiệm quản lý của Bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng.
Gần 15 ngàn tỷ đồng sai phạm và thất thoát là một con số khủng khiếp, đủ đưa lên giá treo cổ đến vài ba lần đối với bất cứ quan chức nào.
Cần nhắc lại, Trịnh Xuân Thanh phải ra tòa vì tội tham ô 14 tỷ đồng, còn Đinh La Thăng phải ra tòa do đã chỉ đạo các đơn vị thành viên của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam gửi tiền cho Ngân hàng Đại Dương của Hà Văn Thắm, và số tiền bị thất thoát không thể quay trở lại “chỉ có” 800 tỷ đồng.
Vào tháng 12/2017, sau vụ cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng bất ngờ bị Tổng bí thư Trọng chỉ đạo khởi tố và tống giam, có vẻ cái tên tiếp theo được dư luận đề cập nhiều nhất là Nguyễn Văn Bình – cựu thống đốc Ngân hàng nhà nước.

Ông Trịnh Xuân Thanh và ông Đinh La Thăng (Ảnh chụp từ VTV)

Tuy nhiên, một luồng dư luận khác, dường như sâu sát và bám sát các tin tức từ nội bộ đảng, lại nghiêng về khả năng cái tên tiếp ngay sau Đinh La Thăng sẽ là Vũ Huy Hoàng – cựu bộ trưởng công thương.
Trong suốt một thời gian dài dưới thời chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Vũ Huy Hoàng phụ trách Bộ Công thương – cơ quan chủ quản của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN).
Cũng vào thời gian trên, Đinh La Thăng phụ trách PVN, còn Trịnh Xuân Thanh là tổng giám đốc một công ty thành viên của PVN là PVC.
Tuy chưa công bố chính thức, nhưng tình trạng hàng loạt quan chức dầu khí bị bắt trong năm 2017 đã cho thấy PVN chính là một đại án mà Tổng bí thư Trọng muốn nhắm đến.
Cho tới nay đã như hình thành một trục trong đại án trên: Trịnh Xuân Thanh – Vũ Huy Hoàng – Đinh La Thăng. Điểm cuối của trục này có thể là Nguyễn Tấn Dũng.
Trước hay sau tết nguyên đán 2018?
Vào tháng 5/2017, dư luận chợt ồn ào vì vụ cựu bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng “xin vào khu cách ly sân bay quốc tế Nội Bài” nhưng không được. Khi đó, rất nhiều dư luận cho rằng ông Hoàng có kế hoạch tiếp bước Trịnh Xuân Thanh “ra đi tìm đường cứu nước”.
Chắc hẳn sau vụ ồn ào trên, ông Vũ Huy Hoàng đã bị áp dụng “biện pháp ngăn chặn”, mà trong thực tế ở Việt Nam, ai cũng biết đó là “giam lỏng”.
Phiên tòa xử vụ Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã được tổ chức nhanh kỷ lục. Riêng với Đinh La Thăng, toàn bộ quá trình hoàn tất kết luận điều tra của Bộ Công an chỉ có 11 ngày, còn cáo trạng của Việt Kiểm sát tối cao còn kỷ lục hơn cả thế – 6 ngày.
Với trường hợp Vũ Huy Hoàng, cũng có thể sẽ đồng điệu về tố tụng hình sự như vậy.
Nếu trong những ngày tới, có thể là trong quý 1 năm 2018 hoặc ngay trước tết nguyên đán 2018, Bộ Công an thông tin là “đã tiếp nhận kết luận thanh tra của Thanh tra Chính phủ về gần 15.000 tỉ đồng sai phạm và thất thoát tại Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam và đang khẩn trương tổ chức điều tra”, gần như cầm chắc lệnh khởi tố và cơ chế tiến hành bắt giam đối với cựu ủy viên trung ương đảng Vũ Huy Hoàng sẽ hiện ra không bao lâu sau đó.
Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Vẫn chỉ là Xử án kiểu XHCN

Bùi Quang Vơm

Ông Nguyễn Phú Trọng đã “bắt sống” Đinh La Thăng như thế nào?

 Muốn biết quá trình “lên voi xuống chó” của ông Đinh La Thăng diễn ra như thế nào, cần nhìn khung cảnh chính trị của chính trường Việt Nam trong mười mấy năm gần đây. Trong đó, Đinh La Thăng cũng là một vai diễn với những vai trò khác nhau trong vở tuồng ấy.
Từ một Ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN, Bí thư Thảnh ủy TP.HCM năm 2016, là một cán bộ trẻ đầy triển vọng, với những hành động và phát ngôn nổi đình nổi đám một thời gian, đã làm tốn không biết bao nhiêu giấy mực của báo chí. Vậy mà chỉ gần 2 năm sau, lần lượt bị “lột áo” UVBCT vào tháng 5/2017, và đến ngày 8/12/2017, thì toàn bộ sự nghiệp của ông Thăng coi như mất trắng, và nay phải vướng vòng lao lý.
Trong chính thể cs, luôn tồn tại một luật ngầm. Nếu coi những nhân vật chóp bu của họ như những ngọn nến được thắp lên và tỏa sáng cho mỗi nhiệm kỳ, thì những ngọn nến chầu rìa không bao giờ được phép tỏa sáng hơn những ngọn nến chính. Và những ngọn nến nào phát ra những thứ ánh sáng khác lạ, “không đúng quy trình”, cũng sẽ bị thanh trừng.
Những người đồng chí cùng thời với ông Hồ, như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ… đều là những nhà trí thức thực thụ, từng học tại quốc học Huế hoặc quốc học Vinh, chứ không phải vì thất nghiệp, nên phải xin làm phụ bếp cho tàu buôn Pháp để “tìm đường cứu đói”. Sau đó lại xin học trường Thuộc địa Đông Dương để hy vọng nối nghiệp đường quan lại của cha, nhưng không được chính phủ Pháp chất thuận.
Lê Hồng Phong, đã phê Nguyễn Ái Quốc là “tàn dư của cương lĩnh các nhóm cộng sản cũ đã máy móc chia giai cấp địa chủ thành hạng đại và trung”. Cuốn Đường Kách mệnh được Hồ Chí Minh viết năm 1927, bị Lê Hồng Phong phê phán là “những điều ngu ngốc về lý luận”. Hà Huy Tập phê phán Nguyễn Ái Quốc“phạm một loạt sai lầm cơ hội chủ nghĩa”. Chiến lược đấu tranh dân tộc của Nguyễn Ái Quốc bị các đồng chí “Bônsêvich” Nga Xô như Trần Phú và Hà Huy Tập bác bỏ. Vậy là những người đồng chí thân yêu này đều lần lượt bị bắt và bị giết chết.(1)
Sau đó là những nhà cách mạng như Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Lê Văn Thử, Hồ Hữu Tường v.v… Đa số những người này từng du học ở Pháp trở về. Và đều bỏ mạng vì trí thức của họ tỏ ra vượt trội so với lãnh tụ của họ thời ấy.
Chính ông Hồ cũng không thèm giấu giếm điều này, khi trong một cuộc hội kiến diễn ra vào năm 1946 với nhà văn Pháp Daniel Guérin, người bạn và đồng chí cũ của Tạ Thu Thâu trong Tả đối lập Pháp, ông đã tuyên bố: “Tạ Thu Thâu là người yêu nước tầm cỡ lớn. Tôi khóc cho cái chết của ông ấy” (Tạ Thu Thâu était un grand patriote, nous le pleurons)? Nhưng ngay sau đó, ông Hồ đã bồi thêm: “Nhưng tất cả những ai không đi theo đường lối do tôi vạch ra sẽ đều bị bẻ gẫy”.(2)
Thời đó, muốn tiêu diệt đồng chí của mình là rất dễ. Chỉ cần chỉ điểm cho Nhật, Pháp, để bọn này ra tay là êm chuyện. Ngay cả nhà yêu nước nổi tiếng Phan Bội Châu cũng vậy. Vì cụ Phan không muốn dựa vào cộng sản Nga-Xô để chống Pháp, mà cụ muốn dựa vào Nhật, là cùng “máu đỏ da vàng”. Nên cụ bị chỉ điểm, và bị Pháp bắt, giam lỏng tại Huế cho đến chết. Có thể nói cụ Phan cũng là nạn nhân của cái luật ngầm ấy.
Thời đại sau này, tuy không còn Pháp, Nhật để mượn tay thanh trừng nhau được nữa, thì người ta lại có biện pháp khác. Nếu không thể đầu độc như Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, thì người ta lại tổ chức cho các vị này “đi kiểm tra sức khỏe”. Và một khi đã vào bệnh viện, thì chỉ cần một mũi tiêm là xong. Cái chết của cựu TT Võ Văn Kiệt, vì dám viết thư phản đối việc mở rộng TP. Hà Nội, hay của cựu Uy viên Bộ Chính trị Nguyễn Đình Tứ là một ví dụ.
Trong quyển hồi ký “Lời ai điếu”, nhà báo Lê Phú Khải kể lại rằng, nhà báo được ông Nguyễn Đình Thiên, là anh ruột ông Nguyễn Đình Tứ, trước là bạn dạy học cùng trường với nhà báo, như sau: “Anh Thiên cho biết khi Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đến thăm gia đình sau cái chết của anh Tứ, ông đã mắng vợ Tứ: “Cô là bác sĩ mà sao dốt thế, không biết bảo vệ chồng. Nếu tôi để người ta đưa đi kiểm tra sức khỏe thì tôi đã chết từ lâu rồi!” (Chả là, sau bữa cơm tối, người ta đem xe đến nhà ông, bảo ông Tứ đi kiểm tra sức khỏe và ông đã chết đột ngột tại bệnh viện!).(3)
Ngay cả ông Võ Nguyên Giáp là một trong những vị “khai quốc công thần” của chế độ. Một vị tướng được cho là “huyền thoại” của ĐCSVN. Sau khi ông Hồ chết, kể từ thời Lê Duẩn về sau, tất cả các đời TBT đều luôn tìm mọi cách tiêu diệt vị đại tướng này cho bằng được. Chỉ vì vầng hào quang quanh ông này quá chói lọi, làm lu mờ hình ảnh của họ.
Kể cả sau khi ông đã chết, người ta cũng còn căm thù ông và tố cáo ông là kẻ phản dân hại nước, làm tay sai cho đế quốc.(4)
Trở lại nhân vật Đinh La Thăng. Có thể nói, sự nghiệp chính trị của Đinh La Thăng có liên quan đến ba nhân vật chóp bu trong ĐCSVN. Là cựu TT Nguyễn Tấn Dũng, cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, và đương kim TBT Nguyễn Phú Trọng.
Vào ngày 12/01/2011, Đại hội ĐCSVN khóa XI được tổ chức. Tại Đại hội này, đã bầu ông Nguyễn Phú Trọng, là Chủ tịch Quốc hội khóa XII, làm Tổng Bí thư. Hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng vẫn trúng UVBCT. Sau đó, tại cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIII, khai mạc vào ngày 22 tháng 5 năm 2011, đã bầu ông Trương Tấn Sang, là Thường trực Ban Bí thư, làm Chủ tịch nước. Ông Nguyễn Tấn Dũng tái cử chức Thủ tướng Chính phủ.
Nhưng để có kết quả như trên, thì trong các năm 2009 và 2010, những cuộc đấu đá để tranh giành chức Tổng Bí thư giữa 2 ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng đã diễn ra hết sức khốc liệt.
Trong 3 ông là Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, lúc đầu ưu thế nghiêng hẳn về đương kim TT Nguyễn Tấn Dũng. Vì ngay từ năm 1996, khi mới 47 tuổi, ông Dũng đã được bầu vào Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư BCHTƯ, và sau đó làm Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị. Ông Dũng thời đó được đánh giá là ngôi sao đang lên đầy triển vọng trên chính trường Việt Nam.
Về ông Trương Tấn Sang. Năm 1996, ông Sang cũng được bầu vào Bộ Chính trị, giữ chức Bí thư Thành ủy TP. HCM. Nhưng Tháng 1-2003, tại Hội nghị Trung ương 7 khóa IX, ông bị Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN kỷ luật khiển trách vì trong thời kỳ làm bí thư Thành ủy Sài Gòn (khóa VI, từ 1996-2000), ông chưa “làm tròn trách nhiệm trong việc chỉ đạo điều tra, ngăn chặn những hoạt động tội phạm của Trương Văn Cam cùng đồng bọn, và có những khuyết điểm trong công tác cán bộ.” (5)
Còn ông Nguyễn Phú Trọng, tuy làm Chủ tịch QH, nhưng những bê bối thời ông này làm Bí thư Hà Nội, từ năm 2000 đến 2006, trong dư luận vẫn râm ran chuyện ông ta từng nhận 2 căn biệt thự trong khu đô thị Nam Thăng Long do tập đoàn Ciputra của Indonesia làm chủ đầu tư, để giúp họ trốn thuế.
Tuy chỉ mới thanh tra 38/204 dự án, Thanh tra Chính phủ công bố nhiều sai phạm quản lý bất động sản Hà Nội, về quản lý đầu tư xây dựng đối với một số dự án phát triển nhà ở, khu đô thị và quản lý, sử dụng quỹ đất, quỹ nhà để lại từ các dự án đầu tư phát triển khu nhà ở, khu đô thị tại Hà Nội. Tổng số tiền sai phạm được phát hiện qua thanh tra là hơn 1.500 tỷ đồng…(6)
Như vậy trong số 3 nhân vật làm ứng cử viên cho chức TBT ĐCSVN tại ĐH XI, chỉ có đương kim TT Nguyễn Tấn Dũng là sáng giá hơn cả, và cũng còn sạch sẽ hơn.
Nhưng cuộc chiến một mất một còn giữa hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng diễn ra hết sức giằng co và khốc liệt, có lẽ là “độc nhất vô nhị” trong lịch sử ĐCSVN. Đến nỗi, thông thường, trong mỗi nhiệm kỳ 5 năm của BCHTƯ, đảng chỉ họp 12 lần. Và tại những kỳ họp thứ 10 và 11, có khi căng thẳng lắm cũng chỉ đến kỳ họp thứ 12, là đảng đã định hình xong dàn lãnh đạo cho nhiệm kỳ mới.
Nhưng lần này, sau Hội nghị TƯ lần thứ 13 không thành công về công tác nhân sự cho nhiệm kỳ tới, đảng đã phải tổ chức kỳ họp thứ 14 của BCHTƯ từ ngày 13 đến ngày 21/12/2010. Cho tới Hội nghị này, danh sách các vị trí tối cao vẫn chưa được ngã ngũ.
Và cuối cùng, phải đến ngày 9 tháng 1 năm 2011, nghĩa là trước Đại hội XI chỉ 1 ngày, Hội nghị BCHTƯ lần thứ 15 (khóa X) mới thông qua danh sách nhân sự cho ĐH XI.
Trong cuộc chiến giữa hai đồng chí lãnh đạo cao cấp người miền Nam này, đã đem lại kết của cho “ngư ông đắc lợi”, là ông Nguyễn Phú Trọng làm TBT.
Việc ĐCSVN lựa chọn ông Trọng là giải pháp tình thế, là để “giữ gìn sự đoàn kết của đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình”(Di chúc CT HCM). Vì lúc này ông Nguyễn Phú Trọng đã 67 tuổi. Mà theo thông lệ của ĐCSVN từ ĐH VI về sau, TBT không quá 65 tuổi.
Nếu như ông Nguyễn Tấn Dũng hay ông Trương Tấn Sang làm TBT tại ĐH XI, thì chính trường Việt Nam với người cầm lái khác, sẽ có những diễn biến khác. Và sẽ không có bài diễn văn mếu máo thừa nhận thất bại trong kế hoạch hạ bệ đồng chí Ba X của ông TBT Nguyễn Phú Trọng tại phiên bế mạc HNTƯ 6 năm 2012. Và như vậy, sẽ không có cuộc trả thù quyết liệt và dai dẳng với phương châm “trồng tre nên gậy” của ông Trọng.
Cũng tại phiên bế mạc với bài diễn văn mếu máo này của ông Trọng, người ta còn ghi nhận được hình ảnh ông Đinh La Thăng ngồi bên dưới, đã cười mỉm và rung đùi khi nghe những lời thừa nhận thất bại cay đắng này của ông Trọng. Chính những điều này đã góp phần nung nấu ý chí quyết “không đội trời chung” của ông Trọng đối với phe Ba X.
Sửa đổi kịch bản.
Theo Quyết định số 46-QĐ/TW năm 2011 của BCHTƯĐCSVN, quy định về kỷ luật cán bộ là UV BCHTƯ như sau:
“Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, sau khi xem xét, kết luận phải biểu quyết bằng phiếu kín việc có kỷ luật hay không kỷ luật. Nếu có quá nửa số phiếu đến mức phải kỷ luật thì bỏ phiếu quyết định hình thức kỷ luật cụ thể. Trường hợp biểu quyết các hình thức cụ thể mà không có hình thức kỷ luật nào đủ đa số phiếu theo quy định, thì cộng dồn số phiếu từ hình thức kỷ luật cao nhất xuống đến hình thức kỷ luật thấp hơn, đến hình thức nào mà kết quả có đủ đa số phiếu theo quy định thì lấy hình thức đó để quyết định”.(7)
Chính ông Nguyễn Tấn Dũng đã thoát hiểm qua “khe cửa hẹp” này, là “Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, việc có kỷ luật hay không kỷ luật”. Và tại HN này, đa số ủy viên trong BCHTƯ đã không đồng ý kỷ luật ông Nguyễn Tấn Dũng.
Rút kinh nghiệm xương máu trong trận “so găng” thua ông Dũng tại HNTƯ 6/2012. Sau Đại hội XII, ông Trọng đã nhanh chóng sửa đổi quy định trên bằng Quy định số 30-QĐ/TW năm 2016, trong đó quyền quyết định có kỷ luật hay không kỷ luật của Ban chấp hành Trung ương đã bị loại bỏ: Nghĩa là Bộ Chính trị nắm quyền quyết định có kỷ luật hay không kỷ luật. Còn Ban chấp hành Trung ương sau đó chỉ có quyền quyết định hình thức kỷ luật cụ thể.
“Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, sau khi xem xét, kết luận phải biểu quyết bằng phiếu kín việc quyết định hình thức kỷ luật cụ thể. Trường hợp kết quả biểu quyết các hình thức cụ thể mà không có hình thức kỷ luật nào đủ đa số phiếu theo quy định, thì cộng dồn số phiếu từ hình thức kỷ luật cao nhất xuống đến hình thức kỷ luật liền kề thấp hơn, đến hình thức nào mà kết quả có đủ đa số phiếu theo quy định thì lấy hình thức đó để quyết định.”(8)
Nhưng để lập kế hoạch loại ông Nguyễn Tấn Dũng tại ĐH XII, ngay từ sau ĐH XI, phe ông Trọng đã thực hiện chủ trương “luân chuyển cán bộ, công chức”, với mục đích: “Phá vỡ thế khép kín, cục bộ địa phương trong công tác cán bộ hiện nay nhằm mục đích tránh tình trạng “một người làm quan, cả họ được nhờ” tại các địa phương”. Từ chủ trương này, phe ông Trọng đã “cài cắm” người của mình về các tỉnh, với chức vụ Bí thư hoạc Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy. Với cương vị này, đương nhiên người của ông Trọng sẽ có tên trong Đoàn Đại biểu các tỉnh đi dự Đại hội XII, với cương vị Trưởng đoàn hay Phó đoàn. Chính đây là lực lượng hậu thuẫn rất đắc lực cho ông Trọng.
Ngoài ra, để cho thật bảo đảm chắc thắng, vì thế lực phe ông Dũng lúc này còn rất mạnh, thì phe ông Trọng đã đưa ra “Quyết định số 244-QĐ/TW ngày 9/6/2014 của BCHTƯ về việc ban hành Quy chế bầu cử trong Đảng”.
Theo đó: “Ở các hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương, các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do Bộ Chính trị đề cử; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của Bộ Chính trị”.(9)
Mà Bộ Chính trị khóa XI do phe ông Trọng thao túng, đã không đề cử ông Dũng vào danh sách Ban Chấp hành TƯ khóa XII. Do đó tại Đại hội này, một số Đoàn Đại biểu các tỉnh đã đề cử ông Dũng vào BCH khóa XII, nhưng ông Dũng đành buộc lòng “xin rút”.
Nhưng vì sợ phe ông Dũng không “buông cờ trắng” một cách dễ dàng như vậy. Nên phe ông Trọng đã có thỏa thuận ngầm với phe ông Dũng rằng, mặc dù ông Dũng phải chấp nhận “tan giấc mộng đế vương” để về “làm người tử tế”. Nhưng bù lại, phe ông Trọng sẽ vớt vát và đưa 2 đệ tử ruột của ông Dũng, là Đinh La Thăng và Nguyễn Văn Bình vào Bộ Chính trị khóa XII.
Ông Nguyễn Văn Bình được phân công làm Trưởng ban Kinh tế TƯ để “ngồi chơi xơi nước”. Còn ông Đinh La Thăng được điều về làm Bí thư thành Hồ. Thực chất phe ông Trọng đưa ông Thăng về đây không phải là để “phát huy tài năng”. Mà là để cô lập và giám sát ông này chặt chẽ hơn.
Với bản chất ưa chơi trội, đồng thời để “đánh bóng” tên tuổi mình cho những tham vọng chính trị về sau, ông Thăng đã có những hành động và phát ngôn nổi đình nổi đám. Làm cho cánh phóng viên lề đảng tha hồ chạy theo để nâng bi, nịnh bợ. Nào là đi vớt bèo giữa lớp lớp trùng vây ống kính của các phóng viên. Nào là muốn xây dựng TP.HCM thành một thành phố phát triển như Singapore. Những phát biểu kiểu nịnh dân như: “Không chấp nhận TP HCM tụt hậu như một định mệnh”; muốn “TP HCM trở thành đặc khu như Thượng Hải” ; “Xử lý ngay cán bộ sai phạm, có dư luận xấu”; “Nhà dân sập thì mấy lãnh đạo cũng sập”; truy vấn lãnh đạo huyện Củ Chi” v.v… và v.v…
Chính những hành động phát ngôn và này, đã làm cho một số người tại đây cảm thấy “sướng rơn người”. Và họ coi ông Thăng như một “thần tượng”.
Ông Thăng không hề biết rằng, chính những hành động và phát ngôn của ông, cùng với cơn “lên đồng” của một số người, đã làm cho chiếc lưới đang bủa vây quanh ông ngày càng thắt chặt hơn.
Vậy là tại HN TƯ 5 của BCHTƯ vào đầu tháng 6/2017, chiếc áo UVBCT của ông đã bị lột. Ông bị “đuổi” về nấp bóng Nguyễn Văn Bình tại Ban Kinh tế TƯ.
Và cú lừa ngoạn mục.
Sau khi lột chiếc áo UVBCT tại HN TƯ 5 vào đầu tháng 5/2017, trong những cuộc tiếp xúc cử tri sau đó, khi được hỏi tại sao đảng xử ông Thăng nhẹ thế? Thì ông Trọng nói:
“Xử lý đồng chí Đinh La Thăng mới ở giai đoạn quản lý tập đoàn dầu khí thôi. Thừa nhận là đồng chí năng nổ, quyết liệt, lúc làm giao thông như thế, miệng nói tay làm, cũng được lòng dân lắm chứ. “Mong muốn là phải mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn nhưng phải đúng người, đúng tội, đúng pháp luật. Và còn đạo lý của dân tộc ta là nhân ái, nhân văn, đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại.”(10)
Đúng là những giọng điệu nghe êm ái dịu dàng như rót mật vào tai.
Và tại HN TƯ 6 vào đầu tháng 10/2017, ông Trọng cũng chỉ xử lý Nguyễn Xuân Anh chứ không đả động gì đến ông Đinh La Thăng.
Phát biểu tại phiên bế mạc HN TƯ 6, sau câu nói lấp lửng: “Mỗi Ủy viên Trung ương và mọi cán bộ, đảng viên cần tránh xa những cám dỗ vật chất, tham vọng, tránh đi vào vết xe đổ, và nếu đã trót ít nhiều nhúng chàm rồi thì sớm tự giác gột rửa”. Và ông khẳng định thêm: “Từ nay trở đi, bất cứ trường hợp nào mà vi phạm kỷ luật, chúng ta phải xử lý nghiêm, để lấy lại, củng cố lòng tin và tình thương yêu, quý trọng của nhân dân”.(11)
Vậy là ông Đinh La Thăng nghĩ rằng, mình đã thoát nạn. Vì ông Trọng đã nói “từ nay trở đi”.
Câu hỏi đặt ra là, tại sao ông Trọng không đưa ông Thăng ra lột nốt cái chức UVTƯ tại HN TƯ 6?
Dư luận cho rằng, tại HN TƯ 6, ông Trọng đã xử lý Nguyễn Xuân Anh rồi. Nay nếu đem ông Đinh La Thăng ra để BCHTƯ bỏ phiếu xác định hình thức kỷ luật, chắc gì ông Trọng đã thành công như ý muốn. Hơn nữa trong tay ông Trọng lúc này đã có Quy định số 30-QĐ/TW. Vì vậy ông ấy muốn “thịt” ông Thăng lúc nào mà chẳng được.
Vậy là một trận “đánh úp” đã được thực hiện. Chỉ sau gần 2 tháng bế mạc HN TƯ 6, vào ngày 8/12/2017, người ta làm 2 việc chỉ trong một buổi chiều.
Một là triệu tập cuộc họp bất thường của UBTVQH, với một mục đích duy nhất là đã bãi nhiệm chức vụ đại biểu Quốc hội đối với ông Đinh La Thăng.
Sau đó ông Phạm Minh Chính, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương, ký Quyết định 631- QĐNS/TW về việc đình chỉ sinh hoạt đảng đối với đồng chí Đinh La Thăng, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban Kinh tế Trung ương. Vậy là Bộ Công an đã “bắt khẩn cấp” và khám xét nhà ông Đinh La Thăng ngay trong buổi tối ngày 8/8/2017.
Và với trận “đánh úp” ngoạn mục này, ông Nguyễn Phú Trọng đã “bắt sống” Đinh La Thăng một cách dễ dàng.
Cũng cần nói thêm là, ngay sau HN TƯ 5, sau khi cách chức UVBCT, thì ông Đinh La Thăng đã bị giám sát 24/24. Ông Thăng lúc này đã như “kiến trong miệng chén”. Do đó, dù có “ba đầu sáu tay”, thì ông Thăng cũng không thể thoát được.
Nhưng về nguyên tắc đảng, thì ông Đinh La Thăng vẫn còn là một đảng viên ĐCSVN, vì ông này chưa bị khai trừ.
Sau khi ông Đinh La Thăng bị bắt, dư luận đang đặt câu hỏi, khi nào thì đến lượt ông Nguyễn Bình xộ khám? Vì trong ngành ngân hàng của ông Nguyễn Văn Bình, đã có hàng loạt người đồng chí của ông đang ngồi bóc lịch với những đại án làm thất thoát hàng ngàn tỷ, như Phạm Công Danh, Hà Văn Thắm, Trầm Bê v.v… Và ngay cả cấp phó của ông là Đặng Thanh Bình cũng đang mong mỏi ngồi chờ ông trong tù.
Vậy làm sao mà Nguyễn Văn Bình lại vô can được? Phải chăng là nhờ ông Bình đã biết thu mình trong ổ kén như con nhộng, biết thân biết phận, nên không dại gì mà có những phát ngôn hay hành động nổi trội, có thể làm lu ánh mờ hào quang của ông Trọng đang trong đà thắng thế?
Và nhân vật cuối cùng, là mục tiêu cuối cùng của ông Trọng, là đồng chí Ba X. Người đã làm cho ông Trọng mất ăn mất ngủ mấy năm nay. Bây giờ đồng chí này đã về “làm người tử tế”. Vốn liếng của con gái ông tại các dự án khổng lồ cũng đã thoái vốn, và chắc cũng đã chuyển ra nước ngoài hết rồi.
Hơn nữa, việc xử lý một người trong hàng “tứ trụ” cũng chưa có tiền lệ.
Chúng ta hãy chờ xem, sau hàng loạt hành động ‘chặt ngọn và tỉa cành”, đến bao giờ thì ông trọng dám “đào gốc” để bắt con mối chúa lớn nhất trong hàng hà sa số những con mối đã ăn tàn phá hại, làm cho đất nước này ngày càng khánh kiệt?