Chỉ với câu trả lời này, “gã điên” giàu nhất Nhật Bản khẳng định bản lĩnh và sự hài hước

Chỉ với câu trả lời này, "gã điên" giàu nhất Nhật Bản khẳng định bản lĩnh và sự hài hước

Có lần được hỏi trên Twitter về việc tại sao tóc của ngài lại cứ “lùi ra sau” thế (ý nói bị hói đầu), ông đã trả lời rằng: “Tóc tôi đâu có lùi ra sau, là do tôi tiến lên đấy chứ”.

Đó không chỉ là một câu trả lời hài hước mà còn đầy tự tin, khẳng định được bản lĩnh trong cuộc sống cũng như trên thương trường của “người đàn ông giàu nhất Nhật Bản“, sở hữu khối tài sản hơn 22,2 tỷ USD theo đánh giá của tạp chí danh tiếng Forbes.

Từng cùng bà đi xin thức ăn thừa về để… nuôi lợn

Ông Son sinh năm 1957 với cha mẹ là người gốc Triều Tiên tại đảo Kyushu của Nhật Bản.

Gia đình ông kiếm sống bằng nghề nuôi lợn và gia cầm, nhưng gặp nhiều khó khăn trong giai đoạn quan hệ giữa hai nước Triều Tiên và Nhật Bản có nhiều căng thẳng (1910 – 1945).

Chăm chỉ và nỗ lực là những bí quyết thành công của doanh nhân này. (Ảnh: Internet).
Chăm chỉ và nỗ lực là những bí quyết thành công của doanh nhân này. (Ảnh: Internet).

Hồi còn nhỏ, tôi ngồi trong một chiếc xe kéo. Nó hôi thối đến mức tôi buồn nôn. Bà tôi là người kéo xe, giờ bà đã mất rồi.

Chúng tôi đi thu lượm thức ăn thừa từ hàng xóm để cho lợn và gia cầm ăn. Mùi của nó rất kinh. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ. Bản thân tôi cũng làm việc rất chăm chỉ” – ông Son nhớ lại.

Năm 16 tuổi, ông Son tới Mỹ và sau đó theo học tại Đại học California ở Berkeley. Chính tại đây, ông đã bắt đầu sự nghiệp kinh doanh.

Thành công lớn đầu tiên của ông là khi phát minh ra một hệ thống máy tính dịch tiếng Anh sang tiếng Nhật. Sau đó ông đã bán nó cho hãng Sharp với giá là một triệu đô la.

“Cuộc sống quá ngắn ngủi để làm những điều cỏn con”

Ông Masayoshi Son vừa là người sáng lập, vừa là người điều hành của tập đoàn viễn thông đa quốc gia Softbank.

Softbank Mobile, công ty con của Softbank là nhà mạng lớn thứ ba tại Nhật Bản.


Masayoshi Son: Cuộc sống quá ngắn để làm những điều cỏn con. (Ảnh: Internet).

Masayoshi Son: “Cuộc sống quá ngắn để làm những điều cỏn con”. (Ảnh: Internet).

Dưới sự dẫn dắt của ông Masayoshi Son, Softbank đã cho thế giới công nghệ “lác mắt” với Vision Fund, một quỹ đầu tư dành ra 100 tỷ USD cho các doanh nghiệp khởi nghiệp.

Nhà kinh doanh táo bạo và nổi bật này là một trong những thương nhân đầu tiên trên thế giới gặp gỡ một ông trùm tư bản đặc biệt khác, Donald Trump, sau khi ông Trump đắc cử Tổng thống Mỹ vào năm ngoái.

Ông Son cam kết sẽ đầu tư 50 tỷ USD vào nền kinh tế Mỹ và tạo ra 50.000 việc làm.

Được biết, Masayoshi Son từng gần như trắng tay khi xảy ra sự kiện “bong bóng Dot.com”, khiến ông mất đi tới 70 tỷ USD chỉ trong một ngày và thừa nhận 99% tổng tài sản của mình đã ra đi.

Tuy nhiên, không ngần ngại làm lại từ đầu, ông đã khẳng định ý chí mạnh mẽ của mình với câu nói: “Cuộc sống này quá ngắn ngủi để làm những việc cỏn con“.

Bị coi là một “doanh nhân khác người” với tầm nhìn xa hàng trăm năm

David Gibson, một chuyên gia phân tích của Macquarie Bank cho biết: “Masayoshi Son là một người rất đặc biệt. Tầm nhìn của ông ấy xa hơn rất nhiều những nhà đầu tư khác“.

Ông Masayoshi Son là một người có tầm nhìn xa trông rộng. (Ảnh: Internet)
Ông Masayoshi Son là một người có tầm nhìn xa trông rộng. (Ảnh: Internet)

Masayoshi Son luôn bị ám ảnh bởi tương lai và từng thừa nhận đã có kế hoạch trong 300 năm cho Softbank.

Ông cũng đã “lấn sân” sang ngành kinh doanh năng lượng mặt trời khi Nhật Bản tìm kiếm các nguồn năng lượng thay thế sạch và an toàn sau vụ khủng hoảng hạt nhân ở nhà máy Fukushima.

Gắn với nhiều biệt danh, nhưng chỉ muốn nhớ tới là một “gã điên”

Không chỉ là “Người đàn ông giàu nhất Nhật Bản“, Masayoshi Son còn được Forbes bình chọn là “Doanh nhân hấp dẫn nhất Nhật Bản” và nằm trong số 10 nhân vật đứng đầu trong số các nhân vật có ảnh hưởng nhất trên toàn cầu (Global Power Elite).

Trong khi đó, News & World Report thì đánh giá ông Son là “Doanh nhân nổi tiếng nhất thời đại kỹ thuật số của Nhật Bản“.

Năm 2010, ông Son hỏi những người theo dõi ông trên Twitter rằng: “Điều bạn cho là đáng buồn nhất trong cuộc đời là gì?” Đa phần các câu trả lời đều là: Cái chết, sự cô đơn và nỗi thất vọng.

Đáp lại điều này, ông Son đã đưa ra một thông điệp, đó là bảo đảm không ai bị bỏ rơi. Sau đó, Softbank đã hợp tác với Foxconn để tạo ra Pepper, một robot biết đọc cảm xúc và tương tác với con người, giúp con người bớt cô đơn.

Robot Pepper có khả năng đọc các cảm xúc và tương tác với con người. (Ảnh: Internet)
Robot Pepper có khả năng đọc các cảm xúc và tương tác với con người. (Ảnh: Internet)

Ông Son còn muốn tạo ra những chiếc máy giúp tăng tuổi thọ con người lên tới 200.

Chính vì thế, khi qua đời, có thể là năm mười năm nữa, hoặc hàng trăm năm nữa (nếu ý tưởng nói trên của ông thành công), ông Son tuyên bố muốn “được nhớ đến như một gã điên thích cá cược với tương lai“.

Là người có trái tim nhân hậu, ông Masayoshi Son đã tặng 10 tỷ yen và số lương còn lại đến lúc về hưu cho các nạn nhân của thảm họa động đất ở Nhật Bản.

Theo Thanh Hương / Thời Đại

Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) và Vũ nhôm là cùng lò tình báo?

Ý kiến dư luận về Người Buôn Gió, bạn đọc thu thập gửi đến. Đưa cho bạn đọc tham khảo và tự rút ra nhận thức cho mình, nhất là những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.
Bùi Thanh Hiếu – Người Buôn Gió

Ho Dong Thuy – Vũ Nhôm: đừng mơ có chuyện như Trịnh Xuân Thanh
Tên “Người buôn gió” đã chủ động tự sát trên facebook sau khi Trịnh Xuân Thanh đã lặn lội từ “đường xa vạn dặm”, từ bỏ nơi “bình minh yên tĩnh” để về “đầu thú” nộp mạng làm “con dê tế thần”. “Người buôn gió” hay chủ nick của nó là Thanh Híu Bùi cũng mất bóng trên facebook, không hề clone bất kỳ nick khác, bỏ đi một account có lượng followers, lượng share và like khá lớn mà người kinh doanh online thèm muốn cũng không có được.

Khi Vũ Nhôm đào tẩu, người ta lại nghĩ ngay đến “Người buôn gió” như một cách tự nhiên, mặc định rằng Vũ Nhôm sẽ lại được nhào nặn thành 1 anh hùng dân chủ ly khai phản đản, một lãnh tụ của phái chống đản như kiểu mà Thanh Híu Bùi từng nhào nặn ra Trịnh Xuân Thanh.

Và rồi, nước Đức của Hít-le huyền thoại cũng mặc định được xem là bãi đáp của Vũ Nhôm, với những suy nghĩ ngây thơ đơn giản rằng ” Đức đang chế tài ngoại giao Việt Nam, Đức căm phẫn vì một vụ bắt cóc diễn ra giữa ban ngày ban mặt trên đất Đức, và vì thế Vũ Nhôm, sẽ chạy đến Đức, như logich trẻ con là; “ừ thì Đức nó đang giận VN, cứ sang nó là ổn, nó sẽ bảo vệ cho”.

Rồi lại tưởng tượng ra rằng khi Vũ Nhôm hạ cánh ở nơi “bình minh yên tĩnh” kia, họ lại mơ màng nghĩ ra rằng kịch bản của Trịnh Xuân Thanh sẽ lăp lại với Vũ Nhôm như những gì Thanh Híu Bùi từng bịa trước đó, nhưng không biết rằng Thanh Híu Bùi hay “người buôn gió” đã chủ động tự sát trên mạng, không còn tung tích, lẩn khuất như thể không dám để ai biết tăm hơi mình vì bản thân còn khó giữ gìn, thì lấy đâu cơ hội cho tái diễn một series “huyền thoại không bao giờ bị bắt” như đã từng với Trịnh Xuân Thanh?

Kế Khổng Minh không bào giờ dùng lại lần thứ hai, cũng như có câu danh ngôn nói “con người không ai tắm 2 lần trên một dòng sông”. Vũ Nhôm là sĩ quan an ninh, với cấp bậc và nghiệp vụ đầy mình, làm gì có chuyện xài lại kế cũ đã thất bại thảm hại của Trịnh Xuân Thanh được? Làm gì mà phải dùng đến một tên từng ở phía bên kia chiến tuyến với mình mà dưới cơ mình rất nhiều, nếu không nói là hạ đẳng ( tội phạm hình sự ma túy) như “Người buôn gió” ? chưa kể là dùng “gió” làm kênh phát ngôn, thì hóa ra bao nhiêu năm kinh nghiệm làm an ninh, cái lon thượng tá đem vứt bỏ xuống sông Tô Lịch một cách nhục nhã hay sao?

Thanh Híu Bùi đã sợ đến vãi cả ra quần khi chứng kiến cách mà Trịnh Xuân Thanh được “mời” hay “áp tải” về “đầu thú” như thế nào, giờ đây trốn mất, khai tử nick trên mạng facebook còn chưa đủ hoàn hồn, kiếm đâu ra lá gan mà còn chụp ảnh chứng minh nhân dân hay thư tố cáo như thời còn Trịnh Xuân Thanh chưa đầu thú? Còn Vũ Nhôm, trình nghiệp vụ đầy mình với hàm thượng tá, dù có chọn Đức làm nơi lánh nạn hay quá cảnh, cũng không dại gì mà xuất đầu lộ diện rồi công kích đồng đội, đồng chí ở quê nhà thông qua kênh “người buôn gió” như Trịnh Xuân Thanh từng làm. Nếu Vũ Nhôm làm thế chính là Vũ Nhôm đã tự sát, không còn gì bàn cãi.

Cư dân facebook thèm và mê truyện trinh thám phiêu lưu mạo hiểm, nhưng đây là đời thực, không phải tiểu thuyết. những gì diễn ra đôi khi còn khủng khiếp và đáng sợ hơn so với những gì chúng ta hình dung. Dễ nào cho một tên “buôn gió” tầm phào, ngồi sẵn ở ngóc ngách nào đó tại Berlin hay Dussendorf đợi Vũ Nhôm đến, tiết lộ những “bí mật nhà nước” để rồi Thanh Híu Bùi viết nên series ” con dê tế thần” phiên bản 2.0 với huyền thoại không bao giờ bị bắt? đời làm gì có chuyện đơn giản dễ xơi như vậy?

Vũ Nhôm là một trường hợp rất khác so với Trịnh Xuân Thanh, mà hơn nữa hành tung của Thanh Híu Bùi sau vụ Trịnh Xuân Thanh “đầu thú” giờ như thế nào thì qua việc “tự sát” trên facebook, rồi lặn không để lại dấu vết, đủ thấy rằng những ai còn ngây thơ đợi chờ một câu chuyện Trịnh Xuân Thanh lập lại với Vũ Nhôm quả là rất biết mơ mộng theo kiểu trẻ con một cách đơn giản và buồn cười.

Nếu còn ai có suy nghĩ là Vũ Nhôm sẽ đến Đức, rồi Vũ Nhôm được Đức bảo đảm an toàn, sau đó gặp “người buôn gió” tung ra các bí mật để y lên facebook viết cho mình đọc hay đơn giản là Thanh Híu Bùi lộ diện tái xuất rồi bịa ra với series “con dê tế thần” phiên bản 2.0 thì quả là coi thường một thượng tá an ninh như Vũ Nhôm và đánh giá quá cao một tên từng nghiện ngập phải trốn chui trốn nhủi như “Người buôn gió”.
Ho Dong Thuy

***

Thịnh Nguyen – Liên quan đến Vũ Nhôm:
Xin lỗi anh người buôn gió vì bài viết này không liên quan đến các hãng thông tấn như anh mong muốn, chỉ là muốn biết anh là ai, khi nào anh có thời gian thì anh đọc nhé:
Tôi và bạn tôi đã đọc hết các bài của anh, cả 2 chúng tôi đều chung sở thích là quan tâm đến chính trị và đặc biệt là các câu chuyện, các bộ phim về điệp viên. Bạn tôi luôn nghĩ rằng anh là một tình báo, một điệp viên thượng hạn ở thời điểm này. Hoặc có khác đi chăng nữa là một “nhóm” nào đó đang nuôi anh đến thời điểm này.
Bạn tôi nói rất nhiều, nhưng tôi chỉ nhớ vài ý như bên dưới, nhưng dù anh là ai và như thế nào tôi vẫn thích các bài viết của anh vì tôi khát tin tức như mọi người.
1. Tài liệu ở đâu mà người buôn gió viết nhiều thế?
2. Nếu Cộng sản đánh nhau, gửi bài cho Hiếu, thì chắc gì tin tưởng mà lại gửi, một là được phe nào đó nuôi, hai là điệp viên thượng hạn. giả vờ đánh vào CS nhưng là người công sản?
3. Đã có thời gian đi tù vì tội này nọ…: Đó chỉ là cái cớ, và vỏ bọc, thực ra lúc trong tù là được đào tạo kĩ năng tình báo, điệp viên, và thậm chí khả năng viết lách.
4. NHìn vào cách viết, lời văn và diễn đạt nó giống như một người được đào tạo bài bản, chứ ko phải tay ngang, kiểu như ông Ẩn(X6) vậy.
5. Hiếu dùng nguồn tiền ở đâu? Được chu cấp, hay buôn bán tin tức?…
6. Việc buôn bán nồi nhôm cũng được xem như vỏ bọc, hay việc block face cũng là võ bọc.
7. Nếu anh yêu nước và chỉ một mục đích tung tin hay viết bài như vậy thì dòng tiền nó ở đâu? Anh đang làm việc với ai? Cỡ như TXT còn bị bắt thì Anh đang được ai bảo hộ bên Đức? Ai cung cấp tiền cho anh làm? Cả tình báo và Mafia đều rất đông mà không làm được gì anh? Điều đó chứng tỏ anh có dây mơ rể má gì đó chứ?
8. Chốt lại: Có khi nào Hiếu gió và Vũ nhôm là cùng lò tình báo?
Thịnh Nguyen
* Được biết trang FB Nhà Văn này là trang fb mới của Bùi Thanh Hiếu – Người Buôn Gió
 (FB Nhà Văn)

VŨ NHÔM TRỐN THOÁT: MỘT CUỘC SO GĂNG KHÁC

nguyenanhtuan

Tháng 9 năm 2016, chỉ một thời gian ngắn sau khi có tin Trịnh Xuân Thanh trốn khỏi Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng đã quyết định trở thành Tổng Bí thư đầu tiên trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam tham gia Đảng ủy Công an Trung ương – cấp ủy lãnh đạo trực tiếp, toàn diện Bộ Công an.

Không khó để hiểu quyết định này của Tổng Bí thư, khi mà lúc đó rất nhiều người đã đặt dấu hỏi vì sao một lực lượng điều tra được cho là “giỏi nhất thế giới” lại để lọt Trịnh Xuân Thanh. Đại biểu QH Ngô Văn Minh, trong phát biểu cuối cùng của ông ở nghị trường, cũng đặt nghi vấn rằng “một người say rượu ở xã tối nay, sáng mai công an đã biết ở đâu, thì sao Trịnh Xuân Thanh bị chú ý từ lâu lại trốn thoát dễ dàng như vậy”.

Tưởng rằng sau động thái chưa có tiền lệ đó của TBT, sẽ không còn ai có thể cao chạy xa bay được nữa nếu bị rơi vào tầm ngắm. Nhưng không, Vũ Nhôm đã trở thành người thứ hai lọt lưới thành công, mặc dù bị đích thân TBT chỉ mặt đặt tên.

Điều này cho thấy, dẫu đã hơn 1 năm tham gia Đảng ủy Công an Trung ương, song đối với lực lượng thanh gươm lá chắn này, TBT vẫn ’cầm chưa chắc khiên, múa chưa thạo kiếm’. Hay nói cách khác, đao kiếm có vẻ chưa thuận ý chủ nhân.

Mối quan hệ giữa TBT và Bộ Công an hiện tại là giữa lãnh đạo chính trị và cơ quan chấp hành. Ai nghiên cứu về cách bộ máy hành chính vận hành đều không xa lạ gì với khái niệm “bất tuân/bất hợp tác hành chính” trong đó công chức thừa hành, một khi không đồng thuận với lãnh đạo chính trị, có thể nghĩ ra trăm phương ngàn cách trì hoãn hoặc thực hiện chiếu lệ, qua loa những mệnh lệnh của vị lãnh đạo chính trị đó.

Mà cũng không có gì khó hiểu. So với người đồng nhiệm ở Bắc Kinh – Tập Cận Bình, vốn cũng đang tiến hành công cuộc thanh lọc bộ máy tương tự, ông Trọng dường như vẫn đang thiếu con át chủ bài.

Ở Trung Quốc, công an/an ninh chẳng những không phải là cơ quan chủ lực chống tham nhũng, mà lại là một trong những đối tượng chính bị nhắm tới. Dĩ nhiên, để làm được điều này, Tập phải dựa vào một lực lượng nội chính khác quyền uy và trung thành hơn – Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật – với tiến trình “song quy” nổi tiếng mà cán bộ các cấp Trung Quốc, gồm cả các trùm an ninh, chỉ mới nghe thôi đã muốn tự sát.

Để dễ hình dung về quy trình này, thử tượng tượng Trịnh Xuân Thanh và Vũ Nhôm rơi vào tầm ngắm của người đứng đầu đảng ở Trung Quốc. Các thành viên của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật sẽ tiến hành điều tra bí mật để thu thập chứng cứ, và ngay khi nhận chuẩn y từ TBT sẽ mời hoặc đưa cả hai đến “một nơi nhất định tại một thời điểm nhất định” (nghĩa đen của thuật ngữ “song quy”), nơi cả hai sẽ trải qua những ngày tháng hỏi cung ‘sống không bằng chết’ cho đến khi thừa nhận sai phạm. Số phận của họ được định đoạt ngay tại thời điểm này, và việc gửi sang Viện Kiểm sát để truy tố trước tòa chỉ là những bước sau cùng nhằm hợp thức hóa quy trình. Hoàn toàn không có chỗ cho công an/an ninh trong quy trình này.

TBT Nguyễn Phú Trọng hẳn biết rõ điều gì xảy ra ở Trung Quốc (vì hai đảng thường xuyên trao đổi kinh nghiệm cầm quyền), và có lẽ cũng muốn dưới quyền mình có một bộ máy như thế.

Tuy nhiên, muốn là một chuyện, có làm được hay không lại là chuyện khác. Có ít nhất 3 điểm khác biệt giữa Việt Nam và Trung Quốc khiến mong ước của ông Trọng, nếu có, vẫn còn xa vời:

Đầu tiên là uy thế của Ủy ban Kiểm tra. Trong khi cơ quan này ở Trung Quốc do chính Đại hội Đảng bầu ra thì ở Việt Nam, trong suốt lịch sử tồn tại của đảng cộng sản, Điều lệ Đảng luôn ghi nhận Ủy ban Kiểm tra do Ban Chấp hành TƯ thành lập, và vì thế chỉ là cơ quan thừa hành cấp dưới của Ban Chấp hành TƯ.

Hai là Tập đã tận dụng rất tốt cái đà 20 năm gia tăng quyền lực của Ủy ban Kiểm tra đối với toàn bộ hệ thống chính trị bắt đầu từ Đại hội 14 (1992), để tiến hành hàng loạt cải cách đột phá cho cơ quan này, nhất là về thẩm quyền và nhân sự, giúp nó thực sự nắm quyền sinh sát với bất kỳ đảng viên nào trong tầm ngắm của Tập. Trái lại, ở Việt Nam, đã không có bất kỳ nỗ lực cải cách tăng quyền nào cho Ủy ban Kiểm tra trong suốt hàng thập kỷ qua, và vai trò của ủy ban này, dẫu được hỗ trợ bởi uy thế cá nhân TBT Nguyễn Phú Trọng trong hai năm vừa rồi, vẫn còn quá mờ nhạt, nếu so sánh với phiên bản của nó ở Trung Quốc.

Ba, ở Trung Quốc, nối tiếp truyền thống “súng đẻ ra chính quyền”, Ủy ban Kiểm tra nếu muốn xử lý công an/an ninh – lực lượng có súng bé, vẫn phải dựa vào một lực lượng vũ trang khác có súng to hơn, chính là quân đội. Trong vai trò Chủ tịch Quân ủy Trung ương, thẩm quyền của Tập đối với quân đội là tối cao tuyệt đối như một Tổng Tư lệnh, vượt trội hẳn so với vị trí Bí thư Quân ủy Trung ương của ông Trọng – vốn chỉ là thành viên đại diện của một cơ chế lãnh đạo tập thể. Nói nôm na, trong khi Tập trực tiếp cầm súng, thì ông Trọng, nếu muốn bóp cò, vẫn phải chờ một nghị quyết do Quân ủy thông qua mà trong đó ông chỉ có một phiếu. Bởi vậy, nếu Ủy ban Kiểm tra ở Trung Quốc hành động tự tin trong cái bóng của TBT đồng nhất với quân đội, thì ở Việt Nam, Ủy ban Kiểm tra chỉ thấy mỗi TBT còn hình bóng quân đội dường như vẫn mịt mờ xa xăm.

Lấp đầy 3 điểm khác biệt trên để có được một uy thế lớn như Tập trong cuộc chiến thanh lọc bộ máy hoàn toàn không đơn giản chút nào, nếu không muốn nói là bất khả thi đối với ông Trọng lúc này, nhất là khi mô hình chính trị Việt Nam dẫu tương đồng song không có được một mức độ tập quyền cao như Trung Quốc. Cơ hội duy nhất cho ông Trọng để bắt đầu một tiến trình như thế đã bị bỏ lỡ ở Đại hội XII, khi Điều lệ Đảng không được sửa đổi, đồng nghĩa với việc Ủy ban Kiểm tra vẫn chỉ quẩn quanh với vai trò “thanh kiểm tra” thường lệ, chứ chưa thể trực tiếp “đánh án”.

Những triết lý sống đáng suy ngẫm của Mahatma Gandhi

Mahatma Gandhi là anh hùng dân tộc Ấn Độ, đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu người dân. Dưới đây là những triết lý sống hay của ông…
1. Kẻ yếu không bao giờ có thể tha thứ. Tha thứ là phẩm chất của kẻ mạnh.2. Đừng chỉ muốn thế giới phải thay đổi. Hãy là sự thay đổi mà bạn muốn tạo ra cho thế giới.

3. Cách tốt nhất để tìm thấy chính mình là hy sinh mình vì lợi ích của người khác.

4. Không ai có thể làm tôi tổn thương, trừ phi tôi cho phép điều đó.

5. Một gram hành động vẫn hơn một tấn giáo điều.

6. Quá tin tưởng vào tài trí của chính mình là một việc không hề khôn ngoan.

7. Mỗi người đều phải tìm thấy sự yên bình từ bên trong bản thân mình. Và sự bình yên thật sự không thể bị bên ngoài tác động.

8. Hạnh phúc là khi điều bạn nghĩ, điều bạn nói, và điều bạn làm hài hòa với nhau.

9. Thừa nhận sai lầm giống như cây chổi quét đi bùn đất khiến cho bề mặt sáng sủa và sạch sẽ hơn.

10. Đừng đánh mất niềm tin vào nhân loại. Nhân loại là cả một đại dương – đại dương rộng lớn không dễ bị nhiễm bẩn chỉ vì vài giọt nước trong đó bị ô nhiễm.

11. Sức mạnh không đến từ thể chất. Nó đến từ ý chí bất khuất.

12. Thử thách của tình bạn là sự trợ giúp lẫn nhau trong nghịch cảnh, và hơn thế, trợ giúp vô điều kiện.

13. Ăn miếng trả miếng chỉ khiến cả thế giới mù thôi.

14. Không cần phải đốt sách để phá hủy một nền văn hóa. Chỉ cần buộc người ta ngừng đọc mà thôi.

15. Lời ‘Không’ thốt lên từ sự tin tưởng sâu sắc nhất vẫn tốt hơn lời ‘Có’ thốt lên chỉ để làm hài lòng, hay tồi tệ hơn, để lảng tránh rắc rối.

S.T

Bao giờ Việt Nam mới được như Cuba?

Những kẻ trọc phú ở Việt Nam nhìn người dân Cuba bằng con mắt của kẻ lắm tiền. Nhưng họ không biết rằng, ở Cuba, có những điều mà ít nhất 2/3 dân số Việt Nam đang nằm mơ cũng không được như vậy.

Gần đây, ông Lê Quảng Ba, Đại sứ Việt Nam tại CHDCND Triều Tiên khi nói chuyện với báo giới về tình hình kinh tế, chính trị, xã hội ở Triều Tiên đã thốt lên rằng: “Bao giờ ta có thể làm được như họ!”. Rồi ông lý giải, ở Triều Tiên cơ sở hạ tầng cực kỳ tốt, việc chăm sóc cho trẻ em rất đảm bảo, giáo dục rất được chú trọng… Và ông cũng nói thẳng rằng, không ít người trong chúng ta bấy lâu nay đã nhìn Triều Tiên bằng con mắt phiến diện. Điều này cũng có lỗi là từ ở phía Triều Tiên “bế quan tỏa cảng” về mặt thông tin, khiến cho thế giới không hiểu về quốc gia mình mà lại cứ nghe theo giọng điệu tuyên truyền của một số nước phương Tây.

Nhân chuyện này, tôi mới nhớ lại những gì đã được “mắt thấy tai nghe” ở một quốc gia – đó là Cuba.

Không ít người Việt sang Cuba mà chủ yếu là các quan chức, một số doanh nhân sang tìm kiếm cơ hội làm ăn đã chê Cuba không tiếc lời. Nào là một đất nước nghèo đói, xe cộ cũ nát chạy tung tăng trên đường; nào là nhiều khu phố nhà cửa xuống cấp, bẩn thỉu; nào người dân sống trong cảnh thiếu thốn, thậm chí thiếu từ cái bàn chải đánh răng. Và bên cạnh đó là một tư duy làm kinh tế cứng nhắc, bảo thủ, trì trệ… Nói nôm na là cái gì cũng kém, cũng xấu. Thậm chí có một vị lãnh đạo của ngành du lịch Việt Nam đã từng phũ mồm “Kiểu làm du lịch của Cuba thì chẳng có gì đáng học”. Nhưng vị này lại không biết doanh thu từ du lịch của Cuba còn cao hơn doanh thu của du lịch Việt Nam, chiếm gần 20% GDP.

Người viết bài này cũng đã được sang Cuba tới 4 lần từ năm 2006 đến nay; cũng đã được làm việc với lãnh đạo Bộ Kinh tế Cuba; Bộ Nội vụ Cuba và lãnh đạo công an một số tỉnh, thành. Rồi cũng đã gặp gỡ không ít cán bộ, công nhân Cuba, trong đó có không ít người đã từng sang giúp ta mở đường Hòa Lạc – Xuân Mai, xây dựng khách sạn Thắng Lợi, mở đường Hồ Chí Minh…

Và quả thật, tôi cũng xin phép được nhắc lại câu của Đại sứ Lê Quảng Ba nếu như nói về Cuba: “Bao giờ ta có thể làm được như họ?!”.

Rõ ràng rằng, bấy lâu nay, cũng do Cuba xa chúng ta quá, hơn nữa, việc cung cấp thông tin còn rất hạn chế, cho nên thế giới và cả Việt Nam nữa – cũng không hiểu Cuba. Rất nhiều lời nhận xét về Cuba là xuất phát từ những kẻ trọc phú ở Việt Nam – đó là một số đại gia lắm tiền nhiều của và họ nhìn người dân Cuba bằng con mắt của kẻ lắm tiền.

Nhưng họ không biết rằng, ở Cuba, có những điều mà ít nhất 2/3 dân số Việt Nam đang nằm mơ cũng không được như vậy.

Tất cả trẻ em Cuba đều được giáo dục miễn phí ngay từ mẫu giáo lớn (5 tuổi) cho đến khi tốt nghiệp đại học hoặc học lên đến tiến sĩ. Trong suốt quá trình học này, học sinh không phải chi một xu cho tiền may đồng phục, tiền mua sắm sách vở, giấy bút và còn được nuôi ăn một bữa hoặc cả ngày (tùy theo từng trường).

Trẻ em Cuba từ khi đi học mẫu giáo đã được học 3 thứ. Đó là: âm nhạc, múa và bơi lội. Còn chữ nghĩa thì cũng có học nhưng chỉ là nhận biết mặt chữ mà thôi. Không có một trẻ em Cuba nào bị thất học, dù đó là ở nơi “thâm sơn cùng cốc”.

Tất cả người dân Cuba đều được khám, chữa bệnh miễn phí và được dùng những loại thuốc tốt nhất có thể. Vào những bệnh viện ở Cuba, không làm gì có cảnh bệnh nhân “lóp ngóp” chui từ gầm giường ra chào hoặc ba bốn bệnh nhân chung nhau một giường (như ở Việt Nam). Việc một ông ủy viên Trung ương nằm chung phòng điều trị với một ông phó thường dân là chuyện bình thường.

Tất cả người dân, trẻ em Cuba đều được uống sữa tươi miễn phí. Nếu là trẻ em dưới 10 tuổi thì đều “như vắt chanh”, mỗi ngày được uống nửa lít sữa và nhà nào không có điều kiện ra cửa hàng lấy thì có người mang sữa đến tận nhà.

Rồi nữa, giáo dục của Cuba được xếp vào hàng tiên tiến nhất thế giới, ngang với Đan Mạch. Y tế Cuba thì đứng vào hàng đầu và họ đã chế ra được vắc-xin phòng chống bệnh ung thư và nhiều loại thuốc đặc biệt khác. Thể thao Cuba thì cũng đứng vào hàng thứ 14, 15 gì đó trên thế giới (trong khi Việt Nam ta chưa được xếp vào thứ bậc nào trên thế giới, hoặc nếu có thì cũng hàng… đội sổ).

Còn về trật tự xã hội thì quả thực đó là một thiên đường cho sự ngăn nắp, nề nếp, văn minh và sự tôn trọng các quy tắc trật tự đô thị, bảo vệ môi trường.

Đúng là người dân Cuba còn thiếu thốn bởi cái lệnh cấm vận cực kỳ dã man của Mỹ. Nhưng trong phạm vi có thể, Chính phủ Cuba đã lo cho trẻ em và người già hết mức. Đấy chính là bản chất tốt đẹp của chế độ xã hội chủ nghĩa.

Trong một lần, tôi về tỉnh Holguín – quê hương của Chủ tịch Fidel Castro. Vào tối Chủ nhật, tôi ra quảng trường ở thành phố chơi và thực sự kinh ngạc khi thấy có đến cả hơn 100 thanh thiếu niên mang các loại nhạc cụ ra hòa tấu – chủ yếu là bộ hơi (các loại kèn). Hóa ra ở thành phố này có một ông nhạc trưởng. Mỗi tháng một lần, ông lại phát cho những thanh thiếu niên biết chơi nhạc một bản nhạc. Học sinh mang về tập và cứ đến tối Chủ nhật thì lại ra quảng trường tập hòa tấu. Một khung cảnh thanh bình, văn minh hiếm có mà dĩ nhiên, chưa từng thấy ở Việt Nam.

Đi trên đường phố thủ đô La Habana hoặc đến bất cứ cửa hàng nào, không làm gì có cảnh người dân chen lấn, xô đẩy mua hàng hóa hoặc chen lấn lên xe buýt. Một cháu bé đang đi tung tăng trên vỉa hè, nếu vui chân chạy xuống đường thì lập tức tất cả các phương tiện giao thông đang đi trên đường dừng lại, người lái xe sẽ xuống xe dắt cháu trên vỉa hè rồi mới đi tiếp.

Những điều đó – chắc chắn rằng những người vốn nhìn Cuba hay Triều Tiên bằng con mắt “trọc phú” sẽ không bao giờ nhìn thấy bởi họ quen đến những nơi có tiền là có tất cả. Nhưng họ lại không nghĩ rằng, có những điều trong cuộc sống con người ta mà có tiền cũng chẳng thể mua được: Đó là sự hạnh phúc, bình an.

Cuba, Triều Tiên – không phải là họ không biết và không có khát vọng làm giàu. Nhưng họ không làm giàu bằng mọi cách như ở Việt Nam ta. Họ không làm giàu bằng kiểu tàn phá môi trường; không làm giàu bằng các trò làm ăn chộp giật, lừa đảo, bất chấp luật pháp. Đúng là xã hội của họ còn nhiều thiếu thốn, cách quản lý, xây dựng phát triển kinh tế của họ cũng còn nhiều điều phải bàn, phải cải tổ nhưng rõ ràng họ đã chăm lo tốt hơn ta rất nhiều cho đời sống người dân, đặc biệt là trẻ em và người già. Mà nhân đây cũng phải nói thêm rằng, bình quân thu nhập theo đầu người của Cuba còn gấp 3 lần người Việt Nam (khoảng 3.000USD/người/năm). Chỉ có điều là Cuba đã dành 54% tổng thu nhập quốc gia cho giáo dục và y tế.

Bao giờ Việt Nam ta mới được như thế!?

Theo NHƯ THỔ / NĂNG LƯỢNG MỚI

Trung Quốc và những vấn đề của ‘người khổng lồ mong manh’

Trung Quốc là một siêu cường, sức mạnh và ảnh hưởng ngày càng tăng ở quy mô toàn cầu. Tuy nhiên, đằng sau những yếu tố sức mạnh này, cũng như bài diễn văn rất tự tin của Chủ tịch Tập Cận Bình về sự trở lại của Trung Quốc trên trường quốc tế và “Giấc mộng Trung Hoa”, sự trỗi dậy của Trung Quốc đang vấp phải những hạn chế, khó khăn.

Valérie Niquet, chuyên gia về quan hệ quốc tế và các vấn đề chiến lược tại châu Á, phụ trách mảng châu Á thuộc Quỹ nghiên cứu chiến lược Pháp, và chuyên gia phân tích chiến lược Barthélémy Courmont. Bài viết được đăng trên Viện quan hệ quốc tế và chiến lược Pháp (IRIS).

Trung Quốc, “người khổng lồ mong manh”: Những điểm yếu của Bắc Kinh

Trung Quốc là một siêu cường: Nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, đứng thứ 2 thế giới về ngân sách quốc phòng với 144 tỷ USD năm 2017 (ít hơn nhiều so với Mỹ – 618,7 tỷ USD). Giờ đây Trung Quốc giữ một vai trò lớn tại Liên hợp quốc và là quốc gia đóng góp quân số hàng đầu cho hoạt động gìn giữ hòa bình trên thế giới. Sau cùng, đồng nhân dân tệ đã gia nhập giỏ tiền tệ của Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF).

Tuy nhiên, đằng sau những yếu tố sức mạnh này, cũng như bài diễn văn rất tự tin của Chủ tịch Tập Cận Bình về sự trở lại của Trung Quốc trên trường quốc tế và “Giấc mộng Trung Hoa”, sự trỗi dậy của Trung Quốc đang vấp phải những hạn chế, khó khăn cần phải vượt qua. Về lĩnh vực kinh tế, thời kỳ tăng trưởng dễ dàng, dựa trên nhân công giá rẻ, xuất khẩu hàng loạt, đầu tư và tín dụng, đã qua; giờ đây là thời của tái cân bằng. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi những cải cách sâu sắc mà Chính quyền Trung Quốc chưa sẵn sàng thực hiện. Cũng vậy, nó cần được thực hiện từ cuộc đấu tranh hiệu quả chống lại ô nhiễm hoặc quan tâm tới nhu cầu của xã hội, điều này khiến người Trung Quốc tiết kiệm ít hơn và tiêu dùng nhiều hơn. Sau cùng, việc xốc lại tư tưởng và cuộc đấu tranh cần thiết chống tham nhũng, trớ trêu thay có thể gây ra phản ứng bác bỏ hoặc im lặng bên trong quần chúng nhân dân và giới tinh hoa nước này, có nguy cơ kìm hãm “việc phục hưng sức mạnh” của Trung Quốc.

Về tư tưởng, ngoài quyết tâm áp đặt quyền lực và đảm bảo vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, thì việc đưa ra học thuyết của Chủ tịch Tập Cận Bình (Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới) vẫn còn hạn chế. Nhất là, đối với nhiều nhà phân tích Trung Quốc, chiến lược khu vực “quyết đoán” hơn của Trung Quốc cũng gây ra những phản ứng e sợ hoặc thù địch, có thể làm tổn hại tới các lợi ích lâu dài của Trung Quốc và nhu cầu ổn định.

“Con đường tơ lụa mới” có phải là “kế hoạch phát triển quan trọng nhất trong lịch sử hiện đại”?

Đối với Tập Cận Bình, Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) đã trở thành dự án đầu tiên và công cụ chính khuếch trương sức mạnh Trung Quốc ra thế giới. Dự án BRI nhằm nối dài thêm “Giấc mộng Trung Hoa” trên trường quốc tế. Đó là việc thu hút các đối tác cũ hoặc mới đây, hiện đang mở rộng ra gần như toàn cầu, vượt ra ngoài phạm vi truyền thống của Con đường tơ lụa vốn đi qua khu vực Trung Á.

Quy mô kinh tế hấp dẫn, khả năng tài chính của Trung Quốc là một trong những yếu tố chính về sức mạnh mềm của Bắc Kinh và khả năng ảnh hưởng tới chiến lược của các đối tác của nước này. Về điểm này, Trung Quốc đã có thể hưởng lợi từ sự rút lui của các cường quốc phương Tây khỏi nhiều thị trường được cho là khó khăn và rủi ro. Về đầu tư vào cơ sở hạ tầng, Trung Quốc lấp đầy khoảng trống, đó là tại những phần đất kém phát triển nhất của châu Á hoặc châu Phi. Tuy nhiên, đằng sau thông báo về các khoản tiền rất lớn, thì thực tế các khoản đầu tư lại khiêm tốn hơn nhiều. Tại vùng biển Đông Nam Á, kể từ khi được Chủ tịch Tập Cận Bình đưa ra năm 2013, BRI được mong muốn là một công cụ xoa dịu nhằm chinh phục các nước lo lắng về các cuộc tấn công của Trung Quốc tại Biển Đông và biển Hoa Đông.

Tuy nhiên, mặc dù có sức hấp dẫn không thể chối cãi, sự ngờ vực của các đối tác của Bắc Kinh đã thực sự không mất đi và nhiều nước nghi ngờ Trung Quốc chủ yếu là muốn tăng cường ảnh hưởng địa chính trị của mình và xuất khẩu khối hàng hóa dư thừa, phục vụ cho các lợi ích của các doanh nghiệp nước này.

Tại châu Âu, nếu như Ngân hàng đầu tư cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) đã cho thấy một lợi ích thực sự, thì sự ngờ vực cũng được nhận thấy đối với chiến lược của Trung Quốc nhằm “chia rẽ” toàn bộ châu Âu bằng việc sử dụng sức hấp dẫn của BRI.

Theo các nhà phân tích Trung Quốc, thì đối với Trung Quốc, nguy cơ của việc cam kết hàng loạt trong các dự án quan trọng với các nước cả về tài chính lẫn chính trị có phần mong manh – đây cũng là những nước quan tâm nhất tới các cơ hội được mang lại – cần phải được lưu ý hơn, dù rằng, do cơ cấu vẫn rất mang tính “nhà nước” của nền kinh tế và những đặc thù của hệ thống chính trị, Bắc Kinh có thể cáng đáng những rủi ro nghiêm trọng hơn, phục vụ cho tham vọng chiến lược về lâu dài.

Sức mạnh biển của Trung Quốc

Từ những năm 1980, Trung Quốc có tham vọng trở thành một siêu cường về biển và hải quân. Ký ức về Trịnh Hòa, người chỉ huy nhiều cuộc thám hiểm tới Ấn Độ Dương vào thế kỷ XIV, đã được nhắc lại để làm nòng cốt cho quyết tâm xuất hiện như siêu cường về biển của Trung Quốc. Đặc biệt, người Trung Quốc đã đọc sách của Mahan và cho rằng một cường quốc toàn cầu thực sự cần khai thác tầm quan trọng to lớn của biển.

Giờ đây, Trung Quốc cũng có khả năng kinh tế và công nghệ để xây dựng sức mạnh biển và hải quân nước này. Chẳng hạn, Bắc Kinh đã trang bị 2 tàu sân bay mà khả năng tác chiến vẫn còn rất hạn chế, tuy nhiên, chúng giữ một vai trò quan trọng trong khẳng định biểu tượng của sức mạnh trên biển của Trung Quốc. Giờ đây, hải quân là một trong những binh chủng ưu tiên của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc và nước này đã thực hiện những nỗ lực rất lớn để trang bị các tàu chiến hiện đại hơn. Những bước đi của Trung Quốc tại Biển Đông và biển Hoa Đông là cụ thể hóa vấn đề này, cho dù, tại đó vẫn còn những đảo nhỏ bị chiếm đóng và bồi đắp, chúng sẽ không có ích gì trong trường hợp xảy ra xung đột.

Ngoài ra, Trung Quốc cũng đã trang bị hạm đội bảo vệ bờ biển hàng đầu thế giới với hơn 200 tàu chiến. Cuối cùng, là cường quốc hàng đầu thế giới về thương mại, giờ đây Trung Quốc có các lợi ích cần được bảo vệ ở bên ngoài đường bờ biển của mình, như việc khánh thành căn cứ quân sự của Trung Quốc tại Djibouti mới đây là một bằng chứng.

Trung Quốc sắp vượt Mỹ trở thành nhà tài trợ hàng đầu thế giới về viện trợ phát triển

Trung Quốc có thể sắp vượt Mỹ về viện trợ quốc tế. Vậy điều gì có thể giải thích cho việc gia tăng sức mạnh này của Trung Quốc: sự sa sút về viện trợ của Mỹ hay tầm quan trọng ngày càng lớn của chiến lược này đối với Trung Quốc?

Điều quan trọng nhất chính là sự gặp gỡ của 2 xu hướng này. Một mặt, Mỹ đã giảm mạnh các khoản tài chính dành cho viện trợ quốc tế kể từ đầu những năm 2000. Thời kỳ của những dự án lớn về viện trợ phát triển, vốn diễn ra khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, đặc biệt thấy rõ tại châu Phi, đã từng bước suy giảm do những chi tiêu lớn dành cho an ninh và các cuộc chiến kể từ năm 2001, và sức mạnh tấn công về kinh tế của Mỹ đã suy giảm rất nhiều, cuộc khủng hoảng năm 2008 chỉ là bề nổi dễ thấy nhất.

So với những năm 1990, Washington đã chứng kiến khả năng tài chính của mình suy giảm và lợi ích của nước này đối với lĩnh vực phát triển trên trường quốc tế cũng giảm theo. Vả lại, có lẽ chính ở điểm này chứ không phải ở cam kết chính trị, có thể đề cập tới một dạng thức của chủ nghĩa biệt lập, dù rằng điều đó vẫn đang được thiết lập.

Mặt khác, năng lực tài chính của Trung Quốc đã tăng đáng kể tính từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, có thời điểm tăng trưởng kinh tế và tài chính nước này tăng một cách thần kỳ, chưa từng có tiền lệ trong lịch sử. Và vì sự tăng trưởng này đã được thực hiện qua sự kết nối chặt chẽ của Trung Quốc với nền kinh tế thế giới, nên lãnh đạo Trung Quốc đã hoàn toàn hiểu sự cần thiết phải duy trì, ủng hộ sự phát triển phần còn lại của thế giới. Vậy nên, hiện nay Trung Quốc dành những khoản tiền rất lớn cho tất cả các khu vực trên thế giới, vả lại, viện trợ phát triển chỉ là một trong những khía cạnh, bởi vì nó kéo theo các khoản đầu tư trực tiếp được tăng mạnh, các khoản đầu tư tư nhân và nhiều sáng kiến đánh dấu sự hiện diện ngày càng tăng và thường được thể hiện qua Sáng kiến Vành đai và Con đường. Đằng sau sáng kiến này, là một mối quan hệ mới của Trung Quốc với phần còn lại của thế giới, được đề xuất và điều này chỉ làm tăng thời kỳ quá độ về sức mạnh với Mỹ. Nếu như ta lấy ví dụ của châu Phi, sẽ thấy rằng Hội nghị thượng đỉnh Trung Quốc-châu Phi bắt đầu vào năm 2000 là một tấm gương phản chiếu việc Trung Quốc có thể mang lại viện trợ và đầu tư tại châu lục này, nơi mà Mỹ đã hiện diện từ 20 năm nay và đang rút lui.

Về phương diện sức mạnh mềm, sự đảo lộn trật tự này liệu có phải là Trung Quốc đang ở thế đe dọa sự thống trị của Mỹ? Thực ra, tất cả phụ thuộc vào việc định nghĩa mà người ta gán cho sức mạnh mềm, khái niệm do Joseph Nye khởi xướng, tuy nhiên việc phân định nó đôi khi vẫn còn mập mờ, và đặc biệt nó là đối tượng của nhiều sự giải thích khác nhau. Nếu đây là khả năng của một xã hội ảnh hưởng tới một xã hội khác, dựa trên cơ sở văn hóa và mô hình mà nó thể hiện, thì Mỹ đang giữ một lợi thế so với Trung Quốc, dù rằng Bắc Kinh rõ ràng đang gia tăng sức mạnh từ đầu những năm 2000. Văn hóa đại chúng của Mỹ, lối tư duy xuất phát từ xã hội tiêu dùng và thậm chí trong một số khu vực mà lối sống Mỹ tiếp tục có sức hấp dẫn hơn những khu vực khác, là những công cụ của sức mạnh mềm mà Trung Quốc, mặc dù có những nỗ lực và tiến bộ, vẫn chưa có được. Nếu ta dự kiến ít nhất trong một thế hệ, thì những nhận thức này có thể thay đổi và rất có thể sẽ biến đổi, tuy nhiên trong tình thế hiện nay, sự chênh lệch vẫn còn lớn.

Tuy nhiên, nếu ta xem sức mạnh mềm thiên về năng lực của một quốc gia huy động sức mạnh của mình cho một mục đích nhất định, thì khi đó Trung Quốc đang ở thế mạnh, thật vậy, đó là sự đảo lộn trật tự thế giới. Sức mạnh mềm của Mỹ không phục vụ một dự án kinh tế-chính trị là vì nó phản ánh sự tự do ngôn luận và xác định quan điểm chính trị và xã hội. Chẳng hạn, Hollywood không phải luôn phục vụ Washington, và thậm chí trong một số trường hợp có thể được xác định là một công cụ chống lại chính quyền, như đã xảy ra, đặc biệt là trường hợp trong Chiến tranh Việt Nam hay gần đây hơn là bên lề cuộc chiến Iraq.

Tại Trung Quốc, các nhà cầm quyền đã huy động được những khía cạnh khác nhau về quyền lực mềm của nước này trong nền văn hóa vô cùng phong phú để phục vụ quảng bá Trung Quốc và nền văn hóa nước này. Điều này dường như là một sự “dị dạng” về chính trị, bản chất của chế độ, xét về việc khẳng định sức mạnh mềm, mỉa mai thay lại cho thấy lợi thế thuộc về Bắc Kinh, điều này khiến Nye phải coi rằng Trung Quốc không thực hiện hoàn toàn sức mạnh mềm mà là một phiên bản bị biến đổi từ sức mạnh mềm. Xu hướng này sẽ được khẳng định trong những năm tới hay không hãy để thời gian trả lời.

Những đối thủ có thể làm rối loạn cuộc đọ sức tay đôi này là ai? Đó là những cường quốc châu Á theo bước Bắc Kinh, tìm cách tiếp cận viện trợ phát triển. Và hơn nữa, những chiến lược này là sự đáp trả với việc Trung Quốc xâm lấn lãnh thổ, vốn gây lo sợ cho các nước. Tuy nhiên vốn vấp phải những thách thức lớn về kinh tế, Nhật Bản đang tìm cách củng cố thêm sự hiện diện của mình trên trường quốc tế thông qua viện trợ, bằng cách chủ yếu nhằm vào các nước Đông Nam Á, khu vực mà Tokyo đã hiện diện từ những năm 1960. Trong khu vực này, người ta tìm thấy các nước có nhu cầu viện trợ lớn và song song với nó, đối với một số nước, họ chứng kiến việc gia tăng sức mạnh của Trung Quốc với sự ngờ vực. Tại những nước khác có nguồn tài nguyên rất lớn và tiềm năng quan trọng như Indonesia, Trung Quốc và Nhật Bản tiến hành một cuộc chiến thực sự để thu hút nước này. Về phần mình, Ấn Độ cũng tìm cách tăng cường sự hiện diện của họ tại các nước đang phát triển, bằng cách dựa vào sự năng động của nền kinh tế của họ. Trong bối cảnh này, các cường quốc phương Tây dường như chấp nhận giữ vai trò thứ yếu.

Theo NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG