Lều tổ chim và nhà hang đá bên bờ vịnh Cam Ranh

Ở căn lều xây như tổ chim khổng lồ và ngôi nhà nằm trong hang đá, du khách sẽ được phóng tầm mắt ra vịnh biển xanh ngắt trước mặt.

 

Những chiếc lều du mục tại thôn Bình Lập, xã Cam Lập, thành phố Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa từng gây sốt trong năm 2016. Nay cũng tại đây, lều tổ chim và nhà hang đá mới ra đời một lần nữa khiến nhiều du khách muốn “xách balô lên và đi ngay”.

Căn lều tổ chim này nằm trong khu du lịch sinh thái Sao Biển, cách thành phố Cam Ranh khoảng 30 km, thành phố Nha Trang 90 km. Đây là một trong chuỗi 6 tổ chim xây dựng trên triền núi, nhìn thẳng xuống biển, mang tên các loài chim.

Lều được thiết kế từ các vật liệu tự nhiên như gỗ, tranh, không gian nhỏ, nhưng mát mẻ. Bên trong có giường nệm đôi, toilet và nhà tắm khép kín, điều hòa, tủ lạnh, wifi… Lều hạn chế nhận khách gia đình có con nhỏ dưới 8 tuổi do địa hình dốc.

Giá một lều tổ chim là 1,2 triệu đồng/đêm, bao gồm ăn sáng, miễn phí chèo thuyền, chèo kayak, xe đạp trên biển,…

Ngoài ra, mô hình nhà hang đá cũng rất thu hút khách. Do chỉ có một căn nên loại phòng này luôn trong tình trạng “cháy”. Cũng với các vật liệu như gỗ, tranh, căn nhà được thiết kế nằm giữa kẽ đá ngay chân núi nên mát mẻ quanh năm.

Bên trong nhà là giường đôi, các thiết bị nội thất hiện đại như tivi, tủ lạnh, điều hòa. Ngoài ra phòng còn có gác xép kê nệm dành cho nhóm đông hoặc gia đình. Đây được coi là căn phòng có hướng nhìn đẹp nhất khu du lịch vì ngắm trọn bờ biển xanh cùng cát trắng..

Giá phòng một đêm là 1,5 triệu đồng, cũng bao gồm ăn sáng và các dịch vụ vui chơi trên biển.

Một trong những điều hấp dẫn du khách ở đây là thiết kế lãng mạn của các khu thư giãn như xích đu trên biển, chòi phơi nắng trên bờ cát hay võng giữa biển…

Nếu không lưu trú, du khách có thể đến đây tham quan bằng tour trong ngày. Giá vé là 50.000 đồng, gồm chụp hình, tắm biển, tắm nước ngọt, chơi cầu trượt nước, nằm võng, xích đu trên biển.

Để đến đây, từ Sài Gòn, bạn đi quốc lộ 1A đến giáp ranh địa phận Ninh Thuận – Khánh Hòa rẽ phải ngay, sẽ thấy bảng hướng đi Bình Tiên Vĩnh Hy, đi khoảng 6 km thấy một ngã ba với con dốc cao bên tay trái theo hướng lên núi là tới Bình Lập.

Vy An

Advertisements

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Cộng sản xuất khẩu côn đồ, dân chủ cuội xuất khẩu tư duy cừu sang Đức

Thập Toàn, viết từ CHLB Đức

Suốt mấy ngày vừa rồi cho đến tận hôm qua, tìm kiếm các thông tin về Trịnh Xuân Thanh (TXT) trên các trang báo mạng của Đức mà không có, ngoại trừ ngày hôm qua có trang Stern.de có vài dòng điểm tin, nhưng thông tin lại giống như điểm lại tin từ báo của CS Hà Nội. Nhưng chiều nay đi làm về, tôi nấu ăn và bật radio lên nghe, đập ngay vào lỗ tai là bản tin thời sự, nhắc đến TXT, nhưng bản tin cũng vẫn nói “được cho là…”
Kiểu gì thì cũng vỗ tay một nửa vì ít nhất một con chuột của cái bình cộng sản cũng đã vào lò nướng. Còn một nửa chỉ được vỗ khi TXT xuất hiện tại tòa. Với những gì CS nói, khó mà tin tưởng được.
Trở lại tiêu đề bài viết, người viết muốn chia sẻ một số điều để độc giả hiểu rõ hơn cơ chế tam quyền phân lập của Đức qua vụ TXT, thay vì một số người cứ bô bô cho rằng chính phủ Đức bảo trợ TXT.
1) Hầu hết các chính phủ ở Châu Âu không tiếp nhận các nhà tài phiệt, cho họ nương náu, ngoại trừ Anh. Cách đây gần 10 năm, con trai của nhà vua Thái Lan, có phi cơ riêng bay sang Đức, phạm lỗi, bị bên công tố viên và toà án ghép tội, giữ phi cơ lại. Chính phủ Thái cũng đề xuất chính phủ Đức giải quyết vụ việc, nhưng chính phủ Đức không quyết định được mà vẫn phải chờ quyết định của tòa án liên bang.

2) Chính phủ Đức không được độc quyền quyết định mọi thứ và ngồi lên hiến pháp. Vì thế chính phủ Đức không thể ra qui chế bảo lãnh cho TXT tỵ nạn. Bà Merkel mở cửa biên giới để tỵ nạn năm 2015, mặc dù người dân Đức chấp nhận, nhưng chính bản thân bà Merkel cũng biết là đáng lẽ quyết định chấp nhận tỵ nạn này phải được đưa ra hội đồng hiến pháp liên bang. Chính vì lẽ đó, bà bị rất nhiều chính trị gia chỉ trích và đòi đưa ra tòa. TXT càng không phải là những ngưởi tỵ nạn từ Syria để chính phủ Đức hay toà án Đức ra quy chế tỵ nạn đặc biệt được.
3) Ông Nguyễn Xuân Phúc quen kiểu độc quyền đảng CS, quyết định mọi thứ, ngồi lên hiến pháp nên bên lề G20 ở Hamburg đã đề xuất chính phủ Đức dẫn độ TXT. Nhưng chính phủ Đức không thể dẫn độ TXT vì thiếu hiệp ước và cơ chế dẫn độ ký kết giữa Đức và CS. Các chính phủ ở các nước dân chủ hầu hết từ chối ký kết hiệp ước dẫn độ với các chính phủ độc tài. Mục đích để bọn độc tài không thể sử dụng hiệp ước này bắt công dân lánh nạn vì chính trị và tự do biểu đạt chính kiến. Và tất nhiên Đức không tin tưởng CS nên chưa xác lập cơ chế dẫn độ, ngay cả Trung Cộng cũng bị từ chối. Ở điểm này, không chỉ ông Phúc dại, mà cả Phạm Bình Minh lẫn đám con cháu CS trong Bộ Ngoại giao của VN đều là lũ “thằng nô” chỉ biết gõ mõ chiềng làng chiệng chạ “thị màu TXT chửa hoang”.
4) Chính phủ Đức cũng không thể trục xuất TXT, vì quyết định trục xuất hay không tùy thuộc vào quyết định của tòa án bang hoặc liên bang. Nhưng tại sao TXT lại được cư trú ở Đức gần 1 năm nay? Vì bọn ma cô con cháu CS sang Đức lao động từ thời Đông Đức đã đứng ra lo thủ tục cho TXT làm thủ tục tỵ nạn. Trong khi đó TXT cũng không có trong danh sách truy nã quốc tế. Một lũ con nhà giời mồm đông đổng cho rằng TXT không cần xin cơ chế tỵ nạn là không biết ngượng mồm hoặc là không hiểu pháp luật Đức.

Ngay cả thông cáo của Bộ Ngoại Giao Đức cũng nói về thủ tục xin tỵ nạn của TXT. Ở các nước dân chủ nhất là Đức, người ta hiểu rõ sự khốn nạn của chế độ CS, nên lũ ma cô đã đẩy câu chuyện TXT phạm tội sang thế đối kháng với Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu đảng CS hiện nay, cùng với đó ma cô dàn xếp để TXT cầm quyển “Khai sáng kỷ nguyên thứ Hai” của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên, để xây dựng hình ảnh một TXT bất mãn chế độ CS. Nhưng trò láu cá của bức hình này lại chính là trò ngu, rủ cọp vào hang để CS lần ra được nơi ở của TXT.


Trịnh Xuân Thanh cầm cuốn sách “Khai sáng kỷ nguyên thứ Hai” của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên. Ảnh: internet
5) Một số nhà dân chủ cuội cho rằng, chính phủ Đức có ra qui chế bảo hộ cho TXT ở lại Đức là xuất khẩu tư duy cừu sang Đức. Chính phủ Đức không có quyền, chính vì thế bọn ma cô mới phải thuê luật sư để luật sư đệ trình lên tòa án theo đúng qui trình. Tòa án ở xứ này vừa độc lập với chính phủ và được quyền phán quyết nhiều việc, không phải như tòa án của cộng sản. Tòa án của Đức xét xử những vụ xin tỵ nạn, hoặc ngay cả những ca bệnh nhân đặc biệt, ví dụ một bé trai do bệnh tim, bệnh viện đã có kế hoạch ghép tim cho cậu bé đó, nhưng khi gần đến ngày ghép tim thì phát hiện cậu bé này còn bị bệnh về não, và khả năng có ghép tim cũng khó lòng sống vì bệnh não. Bệnh viện không thể tự quyết định tiếp tục hay hủy bỏ kế hoạch ghép tim cho cậu bé này, mà tòa án bang, hoặc liên bang quyết định. Khác với VN, Bộ trưởng Kim Tiến quyết định tiêm phòng sởi làm chết 120 cháu cũng chẳng bị sao.
6) Vì hình ảnh TXT đọc sách của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên, đối đầu với cộng sản, trong khi đó, CS ở Ba Đình thì la làng TXT là Thị Màu, nhưng cái khổ là Thị Màu của thằng Nô còn thấy cái bụng lù lù, còn CS Ba Đình thì không cung cấp sang Đức thông tin cụ thể, TXT ăn cắp ở mức nào. Ông thị trưởng của thành phố Regenburg vừa mới bị vào tù chỉ vì lạm dụng chức quyền để cho bạn trúng thầu một công trình kia. Bọn ma cô CS ở Đức biết cơ chế làm việc kiểu thằng nô của CS cũng như cái bộ Ngoại giao nên nó đi nhanh một bước và mời LS người Đức để cứu TXT.
Về thủ tục, Bộ Ngoại Giao Đức đã có những phản ứng và công bố về vụ TXT. Đó là nguyên tắc trong ngoại giao. Nhưng báo chí Đức chỉ thông tin khi chuyện này được đẩy lên là do bọn ma cô và chân tay của TXT ở Đức.
Viết đến đây thì bản tin truyền hình Đức đưa tin vụ việc, các thông tin về TXT đều được trích xuất từ trang Người Buôn Gió. Nhưng bản tin cũng trích xuất thông tin từ báo của Ba Đình số tiền TXT ăn cắp 3300 tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của người dân VN. Với thông tin TXT ăn cắp hàng ngàn tỷ đồng được đưa lên truyền hình Đức, thì cũng không dễ để người dân Đức tha thứ và chứa chấp một tên ăn cắp như thế. Bản tin cũng cung cấp hình ảnh máy bay dưới trời mưa đưa TXT về VN, và hình ảnh TXT bị áp giải bởi 2 công an ở sân bay Nội Bài, điều này càng khẳng định những thông tin từ nhà bào Huy Đức là đúng. Hình ảnh và lời phát biểu của ông Martin Schaefer, phát ngôn Bộ Ngoại Giao Đức và một bà LS của Đức. Cuối bản tin là hình ảnh ông đại sứ VN ở Berlin bắt tay, chia tay cuộc gặp mặt với bà Merkel, cả hai đều cười. Có vẻ bà Merkel cũng không muốn chứa chấp một thằng ăn cắp như TXT.
Thông thường ở Đức nếu có những khủng hoảng lớn, các kênh truyền hình sẽ tổ chức ngay các talk show, trong đó mời các chính trị gia, luật sư và những thành phần có liên quan đến chia sẻ và tranh luận. Hãy đợi xem.
© Copyright Tiếng Dân

‘Khủng hoảng bắt cóc’ phát sinh hậu quả gì?


Phạm Chí Dũng

Một ngày sau khi Bộ Ngoại giao Đức ra tuyên bố phản đối hành động mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, buổi họp báo thường kỳ diễn ra ngày 3/8/2017 ở Hà Nội đã lộ diện phản ứng đầu tiên của Việt Nam. Tuy “lấy làm tiếc”, nhưng Bộ Ngoại giao Việt Nam đã không có lấy một câu hay từ ngữ nào phủ nhận cáo buộc của phía Đức về việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc.
Dấu chấm hết
Vẫn còn khá sớm, nhưng có lẽ không quá muộn để nói: “Xin vĩnh biệt Hiệp định thương mại tự do châu Âu – Việt Nam (EVFTA)”.
Bản tuyên bố của Bộ Ngoại giao Đức phản đối hành động bắt cóc Trịnh Xuân Thanh của mật vụ Việt Nam đã gần như đóng dấu chấm hết đối với nguyện ước chưa bao giờ khẩn thiết đến thế của Hà Nội về EVFTA.
Câu chuyện đầu tiên thuộc về EVFTA – chủ đề mà giới cai trị Việt Nam quan tâm nhất, sau sự đổ vỡ của Hiệp định TPP mà đã khiến Hà Nội thất thần vào mùa xuân năm nay. Nhưng Merkel đã không có bất kỳ một hứa hẹn nào cho tương lai của EVFTA, cho dù hiệp định này đã được ký chính thức từ tháng 12 năm 2015 và chỉ còn chờ quốc hội của 27 nước trong khối Liên minh châu Âu thông qua.
Cũng không phát ra một sự bảo đảm nào từ bà Merkel về “hiệp định dẫn độ” mà ông Phúc gần như cầu cạnh. Chỉ sau vụ Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin và khi Bộ Ngoại giao Đức phải lên tiếng phản đối chính thức, giới quan chức ngoại giao Đức mới tiết lộ rằng chính Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nêu yêu cầu “dẫn độ Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam” với Thủ tướng Angela Merkel. Sau đó, báo chí Việt Nam ồn ào đưa tin “hai bên sẽ xem xét khả năng đàm phán hiệp định dẫn độ”.
Nhưng cũng như EVFTA, hiệp định dẫn độ giữa Đức và Việt Nam, nếu có, cũng phải mất ít ra từ một đến một năm rưỡi nữa. Nếu EVFTA còn phải trải qua rất nhiều thủ tục đồng thuận của các quốc hội trong EU, mà chỉ một nước không đồng ý cũng không thể thông qua, hiệp định dẫn độ cũng phải trải qua không ít lần đàm phán, thẩm định, dự thảo, thông qua các cấp… trước khi Việt Nam có thể đón nhận Trịnh xuân Thanh ở sân bay Nội Bài.
Một khía cạnh Việt Nam học
Song vụ bắt cóc đầy manh động trên đất Đức – cứ như thể thoải mái bắt cóc người bất đồng chính kiến ở Việt Nam – đã phá hỏng toàn bộ viễn cảnh “Thanh về Nội Bài”.
Người Đức chưa bao giờ giận dữ đến thế trong suốt chiều dài quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Với Quốc vụ khanh Văn phòng Bộ Ngoại giao Đức, ông Markus Ederer, đó còn là từ ngữ “bội tín”. Cái từ thiên về bản chất dưới đáy của chính trị này lại càng khiến công luận xã hội ở Việt Nam không thể nào quên được nhân vật ủy viên trung ương đảng, chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung đối xử với người dân Đồng Tâm ra sao – ký sống, lăn tay điềm chỉ nhưng sau đó xổ toẹt tất cả.
Cho tới vụ “khủng hoảng bắt cóc”, có lẽ giới chính khách Đức mới nhận ra một Việt Nam của tráo trở chính trị rõ đến như thế. Bấy lâu nay, một Hà Nội nên thơ vẫn được giới quan chức văn hóa Việt lồng vào những vần thơ của Goethe và Heine – từ những dự án dĩ nhiên được viện trợ bởi chính phủ Đức. Nhiều năm qua, người Đức cũng chỉ biết về Việt Nam thời hậu chiến lúc nhúc tham nhũng và không thiếu cảnh vi phạm nhân quyền. Nhưng chỉ vài năm gần đây, có những nghị sĩ Đức mới bắt đầu thấm thía và cám cảnh thân phận quyền làm người của mình khi họ bị công an Việt Nam cấm nhập cảnh vào đất nước này.
“Khủng hoảng bắt cóc” rất có ích cho những người Đức nghiên cứu về Việt Nam học. Họ sẽ càng hiểu rõ hơn rằng tại sao mật vụ Việt Nam – vốn mang thói quen bắt cóc, hành hung hay bắt giam người bất đồng chính kiến trong nước theo “luật rừng” như cơm bữa – lại dám sang tận Berlin làm cái nhiệm vụ đày dọa và bất chấp cả danh thể quốc gia đó.
Không thể ngủ được
Về bản chất, “khủng hoảng bắt cóc” không chỉ là thất bại đau không thể ngủ được của giới mật vụ Việt Nam, không chỉ là hậu quả viên chức đại diện chính thức của cơ quan tình báo Việt Nam tại Đại sứ quán Việt Nam ở Đức bị tuyên bố là người không được hoan nghênh (persona non grata) – một cấp độ phản ứng mạnh mẽ trên phương diện ngoại giao quốc tế – và bị trục xuất khỏi Đức trong vòng 48 tiếng đồng hồ, mà còn để lại những dư chấn không thể lường trước khi phía Đức kết thúc bản tuyên bố phản đối bằng “Chúng tôi cũng bảo lưu quyền áp dụng thêm các hành động khác ở cấp độ chính trị, kinh tế và chính sách phát triển”.
Hãy nhìn lại. Đức lại là quốc gia có nền kinh tế lớn nhất khối EU. Đức cũng là quốc gia nhập khẩu 1/5 các sản phẩm của Việt Nam xuất qua châu Âu. Giá trị thương mại song phương Đức – Việt Nam lên đến 9 tỷ đô la, giúp cho số xuất siêu hàng năm của Việt Nam vào thị trường EU lên tới 25 tỷ USD, hoàn toàn trái ngược với số nhập siêu – cả chính ngạch lẫn tiểu ngạch – của Việt Nam từ “bạn vàng” Bắc Kinh gấp đôi như thế – hơn 50 tỷ USD mỗi năm.
Cái cách bắt cóc Trịnh Xuân Thanh mà theo một người bình luận phải ví von “không xin được thì ăn cắp” đã khiến nước Đức đầu tàu chính trị của châu Âu phải đe dọa sẽ trả đũa.
Hậu quả ngay trước mắt là kể từ nay, trong con mắt nhiều nước châu Âu: “việc này cũng phá vỡ lòng tin một cách nghiêm trọng” – như một nội dung trong tuyên bố phản đối của Bộ Ngoại giao Đức. Quang cảnh này là ngược ngạo kinh khủng với cụm từ “lòng tin chiến lực” để kêu gọi sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế mà ông Nguyễn Tấn Dũng rất sính dùng khi ông còn là thủ tướng, vào năm 2014 khi giới chóp bu Việt Nam vừa bị giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc chơi cho một vố điếng người. Kể từ nay, không khó để hình dung rằng Liên minh châu Âu sẽ không còn mấy quan tâm đến cảnh nạn Việt Nam bị Trung Quốc hiếp đáp ngoài Biển Đông.
Còn những hậu quả khó lường trong tương lai hẳn không ngoài tình trạng viện trợ không hoàn lại, tín dụng cho vay, đầu tư nước ngoài của châu Âu vào Việt Nam có thể sụt giảm đáng kể. Những ưu đãi về hàng rào thuế quan trong nhập khẩu hàng Việt Nam cũng bởi thế sẽ được thả nổi theo mặt bằng thị trường chung. Thậm chí khách du lịch châu Âu – khi đã được báo chí lục địa này dồn dập cảnh báo về “nhà nước bắt cóc”, sẽ chẳng còn mấy tha thiết đi dã ngoại ở một Việt Nam đầy rủi ro rình rập.
“Lấy làm tiếc”
Một ngày sau khi Bộ Ngoại giao Đức ra tuyên bố phản đối hành động mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, buổi họp báo thường kỳ diễn ra ngày 3/8/2017 ở Hà Nội đã lộ diện phản ứng đầu tiên của Việt Nam
Đối diện với nhiều câu hỏi liên quan đến vụ việc Trịnh Xuân Thanh và về tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức ngày 2/8, bà Lê Thị Thu Hằng cho biết bà “rất tiếc về phát ngôn này” và nói thêm: “Việt Nam luôn coi trọng và mong muốn phát triển quan hệ đối tác chiến lược giữa Việt Nam và Đức”.
Chi tiết đáng chú ý là tuy “lấy làm tiếc”, nhưng cái cách phản ứng đầu tiên của Bộ Ngoại giao Việt Nam đã không cho thấy một câu hay từ ngữ nào phủ nhận cáo buộc của phía Đức về việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc.
Phản ứng yếu ớt.
Thông thường, hành động của một quốc gia nhằm trả đũa quốc gia khác trục xuất nhân viên ngoại giao của mình là trục xuất lại nhân viên của quốc gia đối phương. Công luận đang chờ đợi hành động trả đũa của chính quyền Việt Nam. Liệu họ có đủ can đảm để trục xuất một nhân viên ngoại giao người Đức?
Hay sau nhiều cuộc họp khẩn từ ngày 1/8 – thời điểm đại sứ Việt Nam tại Đức bị triệu tập đến Bộ Ngoại giao nước này về vụ Trịnh Xuân Thanh – đến nay, Việt Nam đã gián tiếp thừa nhận hành vi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và cố gắng “nuốt nhục” cho qua cơn khủng hoảng?
Phạm Chí Dũng

Blog VOA

Ông Trọng thắng hay thua vụ Trịnh Xuân Thanh?

Nguyễn Anh Tuấn

Niềm hân hoan, phấn khích sau khi bắt được “con cá không quá to nhưng láu” Trịnh Xuân Thanh đã nhanh chóng nhường chỗ nỗi hoang mang, lo âu trước phản ứng quyết liệt của người Đức đối với việc cựu quan chức Việt Nam này bị bắt cóc ngay trên đất của họ – sự sỉ nhục đối với bất kỳ quốc gia có chủ quyền nào.

Một sĩ quan tình báo ở sứ quán Việt Nam đã bị buộc yêu cầu rời khỏi Đức, song đây chỉ là động thái bước đầu mang tính biểu tượng. Điều đáng lo ngại thực sự nằm ở “những hành động khác ở cấp độ chính trị, kinh tế và chính sách phát triển” mà Chính phủ Đức bảo lưu quyền thực hiện, được nêu ra trong tuyên bố chính thức của họ, trong trường hợp yêu cầu giao trả Trịnh Xuân Thanh về Đức không được phía Việt Nam đáp ứng.

Danh dự Tổng Bí thư dĩ nhiên không cho phép đòi hỏi này đáp ứng. Nghĩa là gần như chắc chắn Việt Nam sẽ không thoát khỏi những trừng phạt từ người Đức.

Trừng phạt ấy có thể là gì? Và nó có ảnh hưởng gì đến chính trị nội bộ Việt Nam?

Đầu tiên, và quan trọng nhất hiện nay, chính là Hiệp định thương mại tự do (FTA) giữa Việt Nam với Liên minh Châu Âu (EU) mà Đức là lãnh đạo hàng đầu. EU hiện là nhà nhập khẩu lớn thứ hai của Việt Nam nên Hiệp định này đang được cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam đặt nhiều kỳ vọng, nhất là sau cái chết của TPP. Cộng đồng doanh nghiệp trước đây không trách Chính phủ Việt Nam khi TPP chết yểu vì lý do chính là sự rút lui của Mỹ sau khi Trump lên Tổng thống; tuy nhiên, nếu vụt mất FTA lần này vì bị Đức trừng phạt thì Chính phủ Việt Nam sẽ khó tránh khỏi áp lực từ cộng đồng doanh nghiệp trong và ngoài nước vì nguyên nhân bây giờ hoàn toàn mang tính chủ quan. Điều này, một khi cộng hưởng với tình trạng khó khăn trong tăng trưởng của nền kinh tế hiện nay, sẽ bắt đầu thổi hơi nóng chính trị vào Ba Đình. Đón luồng hơi trực tiếp không ai khác chính là Tổng Bí thư.

Đòn trừng phạt thứ hai, hứa hẹn nhiều dư vang hơn, sẽ liên quan tới tình hình trên Biển Đông. Mọi nỗ lực của Việt Nam kêu gọi các bên tuân thủ luật pháp quốc tế trong vấn đề Biển Đông ít nhất sẽ bị Đức (và cả Liên minh Châu Âu mà nước này đang dẫn dắt) phớt lờ hoặc coi là lố bịch một khi Việt Nam đã chứng tỏ họ sẵn sàng bất chấp luật pháp quốc tế để đạt được mục đích của mình, ngay trên đất Đức, ngay trên đất Châu Âu. Theo đó, lập luận chính của Việt Nam đối với vấn đề Biển Đông sẽ trở nên yếu ớt vô cùng; và họ cũng chẳng còn tư thế nào phản đối việc Trung Quốc chơi luật rừng trên biển, khi đây cũng là thứ luật mà họ vừa áp dụng ngay trước mắt cộng đồng quốc tế.

Vậy là, nỗ lực của biết bao người nhằm mở rộng giao thương và củng cố lập trường Biển Đông của Việt Nam trên trường quốc tế bỗng dưng đổ sông đổ biển chỉ để thoả mãn tự ái của một người. Là thoả mãn tự ái, chứ không phải vì lợi ích quốc gia, ngay cả khi cố khoác lên nó vỏ bọc chống tham nhũng; vì nếu thực sự vì lợi ích quốc gia chẳng ai lại đưa ra một lựa chọn nhiều hệ luỵ cho quốc gia đến như vậy.

Những ủy viên Trung ương vốn lâu nay thấp thỏm mình là chuột hay bình dưới thời “đánh chuột không vỡ bình” của Tổng Bí thư sẽ nhanh chóng tập hợp thành một liên minh xung quanh hai hồ sơ quan trọng này (kinh tế và biển đảo) để chất vấn năng lực cầm quyền của Tổng Bí thư, tiến tới giáng những đòn quyết định vào chiếc ghế của ông trong những kỳ Hội nghị Trung ương gần nhất tới đây.

Áp lực chính trị không phải từ một đầu lãnh hay một phe mà là một liên minh kiểu này không dễ bị hóa giải chỉ bằng việc thao túng các quy chế nội bộ trong đảng – điều ông Trọng thường làm một cách thành thạo. Chỉ có thể chống lại áp lực này nếu sau lưng ông Trọng là một khối quần chúng đông đảo ủng hộ ông trong cuộc chiến chống tham nhũng.

Ông Trọng có vẻ đang dần nhận ra tầm quan trọng của điều này khi trong phiên họp gần đây nhất của Ban chỉ đạo TƯ Phòng chống tham nhũng, ông nói: “chống tham nhũng đã trở thành phong trào, xu thế của cả xã hội”. Hẳn chính ông Trọng cũng lờ mờ nhận ra, câu nói này của ông có vẻ phản ánh một mơ ước nhiều hơn là nhận định thực tại. Chẳng hề có một phong trào, xu thế chống tham nhũng nào trong xã hội cả, họa chăng chỉ có trong nội bộ đảng, và là vỏ bọc cho các xung đột phe phái. Trớ trêu thay, chính việc trì hoãn cải cách chính trị mà ông Trọng chủ xướng lại ngăn ông có một khối hậu thuẫn quần chúng như thế.

Vậy thì chờ xem, kỳ Hội nghị Trung ương tới đây, ông Trọng sẽ làm gì để đối phó với các đồng chí trên tay cầm hồ sơ kinh tế và biển đảo lăm le hất ghế ông?

Nguyễn Anh Tuấn