Thế giới đang đi vào một giai đoạn bất định

FB Trương Nhân Tuấn

Trump và Brexit. Bức tranh “Nụ Hôn Của Tử Thần” giữa Donald Trump và Boris Johnson trên đường phố châu Âu ngày 24/5/2016. Họa sĩ:  Ben Birchall.

Hiện tượng Trump ở Mỹ, Brexit ở Anh, hay phong trào “dân tộc chủ nghĩa” đang lên mạnh mẽ tại các nước Tây Âu… là đoạn đầu của “con đường bất định” phía trước.

“Toàn cầu hóa” đã không hoàn toàn đem lại “win – win”, hai bên cùng thắng, như mục tiêu ban đầu của nó. Một số quốc gia hoàn toàn bị loại ra khỏi “cuộc chơi”, thậm chí bị thua trắng tay (Châu Phi). Trong khi một số quốc gia thì “thắng lớn” (Châu Á).

Ngay cả trong các quốc gia “thắng lớn”, (như Mỹ, Châu Âu) “phúc lợi” cũng không chia đều cho các thành tố trong xã hội. Người giàu ngày càng giàu thêm. Trong khi thành phần trung lưu lần hồi bị mất vị trí trong xã hội. Còn lớp nghèo, ngày càng nghèo thêm.

Những quốc gia “bị loại khỏi cuộc chơi”, cả một lục địa Phi Châu. Những sự bất công, nghèo đói (và nhứt là văn hóa tối ám của Hồi giáo…) đã khiến người dân sử dụng “dân chủ” như là một loại “vũ khí” để “giết chết” cả tự do lẫn dân chủ. Một số quốc gia đã bị giải thể. Một số đang bên bờ vực thẳm. Một số quốc gia khác thì “hỗn loạn” đã ngự trị từ lâu.

Trump thắng cử, cũng như những lãnh đạo “dân tộc chủ nghĩa” các nước Tây Âu có nhiều hy vọng thắng cử ở các cuộc bầu cử sắp tới (như Anh với Brexit) là nhờ số đông cử tri bị “bỏ bên lề”. Xã hội đầy dẫy những mâu thuẩn, (mà nguyên nhân là) thế hệ kỹ thuật số (còn gọi là thế hệ trẻ, thế hệ tương lai) xung đột với thế hệ “già”, hay là thế hệ “hiện thời”.

Người ta bầu cho Trump, cho khuynh hướng Brexit hay cho lãnh tụ dân tộc chủ nghĩa… là bầu cho “quá khứ”. Trong khi sự suy vong của quốc gia thì phải đong đếm bằng “tương lai”.

Chỉ có TQ và các nước “hưởng lợi lớn” ở Châu Á là hô hào mạnh mẽ cho “toàn cầu hóa”. Mới đây Tập Cận Bình lên diễn đàn Davos ở Thụy sĩ để “dạy” cho ông Trump bài học về “kinh tế” và lợi ích của Toàn cầu hóa.

Khu vực Đông và Đông Nam Á cũng trở nên “bất định”. TPP không còn (hay còn mà không có Mỹ) là dấu hiệu cho thấy Mỹ muốn bỏ khu vực này. Nhưng vụ đặt các giàn hỏa tiễn THAAD ở Nam Hàn hôm qua thì lại thấy Mỹ muốn “dấn thân” vào sâu thêm. Điều này trái ngược với những tuyên bố của Trump lúc trước (đe dọa bỏ mặc Nhật và Nam Hàn tự liệu lo lấy thân).

Bất định vì không biết Mỹ giở neo “giong buồm” ra đi hay bỏ neo (ở lại Biển Đông)?

Bất định vì không biết kết quả các cuộc bầu cử sắp tới, như ở Pháp, sẽ ra sao. Lãnh tụ “dân tộc chủ nghĩa” đắc cử, đồng nghĩa với sự cáo chung của đồng tiền euro và khối châu Âu.

Tại các nước tiên tiến, Mỹ, Châu Âu… bất định vì chưa biết người dân muốn tiến về tương lai hay muốn trở về “quá khứ”?

Dầu thế nào thì nền “pháp trị” lâu đời ở các xứ này sẽ là “cái thắng”, có thể ngăn chặn các hành vi cực đoan có thể đưa đất nước xuống vực thẳm (của suy thoái kinh tế, của nội chiến…). Pháp trị là thành trì bảo vệ tự do và dân quyền.

Còn VN, tất cả đều “ổn định” trong màn lưới dày đặc của công an. Sự “bất định” ở đây nhiều lắm cũng là ở việc mọi người có “thượng tôn pháp luật” hay không? Dầu vậy nó rất quan trọng.

Bởi vì khi nói về “dân chủ”, khi mà từ người dân cho tới lãnh đạo, đều không có tinh thần trọng pháp. Thì lấy cái gì để bảo vệ thành quả của “dân chủ”?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s