Mỹ Linh, Thanh Tú gợi ý áo dài ngày Tết

Những ngày cuối năm, hai người đẹp dành thời gian thực hiện bộ ảnh mới, giới thiệu thiết kế áo dài để mặc trong dịp đầu năm.

Thứ Tư, 28/12/2016 16:07 GMT+7

Á hậu Thanh Tú kết hợp cùng Hoa hậu Đỗ Mỹ Linh thể hiện bộ sưu tập áo dài dành cho ngày Tết 2017.

Thanh Tú nhẹ nhàng, duyên dáng trong mẫu áo dài tông màu vàng nhạt, trong khi đó, Đỗ Mỹ Linh nổi bật hơn với thiết kế lụa, gam đỏ.

Thiết kế trên hình có họa tiết cành mai nhấn ở vai áo khá phù hợp với chủ đề mùa xuân.

Gam màu xanh ngọc bích đem đến vẻ ngọt ngào, thanh lịch cho người mặc. Thanh Tú diện mốt cách tân có lớp tà màu cam là điểm nhấn. Còn áo dài của Hoa hậu Việt Nam được tô điểm bởi họa tiết hoa.

Họa tiết thêu là một trong những xu hướng được nhiều nhà mốt Việt sử dụng trong thời gian qua. Điều này cũng được ứng dụng ở những thiết kế truyền thống như áo dài.

Người đẹp Hà thành tự tin sải bước trên phố Sài Gòn. Họa tiết hoa nổi giúp bộ trang phục màu trơn trở nên ấn tượng.

Chất liệu gấm cũng được đưa vào bộ sưu tập lần này. Áo dài họa tiết sắc màu, hoa 3D trải đều thân áo.

Áo dài truyền thống gam vàng mang đến hình ảnh trẻ trung cho người mặc.

Ảnh: Chanh Nguyễn

Thảo Trinh ( t/h )

Thị trường chứng khoán Việt Nam đang ở đâu trong khu vực?

TTCK Việt Nam ra đời cùng thời điểm với TTCK Singapore song quy mô vốn hóa của Singapore hiện tại gấp 10 lần TTCK Việt Nam. Còn rất nhiều việc phải làm để TTCK Việt Nam có thể sánh vai các nước trong khu vực.

Trong khuôn khổ hội nghị Họp Tổng giám đốc các Sở GDCK khu vực Asean lần thứ 25 do Sở GDCK Hà Nội tổ chức, đại diện của Sở GDCK Myanmar, nơi có thị trường chứng khoán non trẻ nhất khu vực đã đưa ra một so sánh về các thị trường chứng khoán trong khối Asean.

Các con số cho thấy mặc dù TTCK Việt Nam ra đời cùng thời điểm với TTCK Singapore nhưng vốn hóa thị trường hiện nay của Singapore gấp 9,4 lần vốn hóa TTCK Việt Nam (660 tỷ USD so với mức gần 70 tỷ USD trên hai sàn), còn vốn hóa TTCK Hồng Kông lên tới 3.200 tỷ USD.

Tỷ lệ vốn hóa trên GDP của Việt Nam cũng ở mức rất thấp so với khu vực, tính chung toàn thị trường hiện nay ở mức 35% GDP trong khi ở Singapore là 227%, ở Hồng Kong là 1.036% còn Thái Lan là 104%. Hiện chúng ta mới đặt kế hoạch đến năm 2020 phấn đấu tỷ lệ vốn hóa trên GDP của Việt Nam đạt 70%.

Thị trường Thái Lan đã có phái sinh từ năm 2006 trong khi chúng ta mới rục rịch đưa vào triển khai vào đầu năm 2017.

Có những so sánh đưa ra để thấy TTCK Việt Nam còn rất nhiều việc phải làm. Chúng ta đã đi qua chặng đường 20 năm kể từ ngày đầu tiền UBCK thành lập (tháng 11/2016), chúng ta cũng đã có những bước chuyển biến nhất định, tăng trưởng về vốn hóa, số doanh nghiệp niêm yết, nhưng con số 2% dân số có tài khoản giao dịch vẫn là một con số rất thấp.

Chặng đường sắp tới, Chính phủ quyết tâm đẩy mạnh cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, lấy kinh tế tư nhân làm chủ đạo, tái cơ cấu thị trường tài chính trong đó đẩy mạnh phát triển TTCK.

Nhân dịp kỷ niệm 20 năm thị trường chứng khoán, Chuyên trang Người Đồng Hành dự kiến tổ chức Buổi tọa đàm NDH Talk 2 với chủ đề “Thị trường chứng khoán 20 năm và bước chuyển của dòng vốn ngoại”. Đây là chương trình định kỳ do Chuyên trang Người Đồng Hành tổ chức với sự tham gia của người điều phối là ông Nguyễn Duy Hưng, Chủ tịch HĐQT Công ty CP Chứng khoán Sài Gòn (SSI) đồng thời là Chủ tịch Công ty CP Tập đoàn PAN.

Buổi Tọa đàm NDH Talk 2 (dự kiến) tổ chức vào:

Thời gian: 14.00 – 17.00, Thứ Tư ngày 16.11.2016

Địa điểm: Sở Giao dịch Chứng khoán TP. HCM – Số 16 Võ Văn Kiệt, Quận 1, TP. HCM

Các khách mời của buổi tọa đàm sẽ bao gồm các lãnh đạo của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, lãnh đạo Sở giao dịch chứng khoán TP. HCM, lãnh đạo công ty niêm yết, quỹ đầu tư, công ty chứng khoán, nhà đầu tư và hàng triệu độc giả trên cả nước có thể theo dõi trực tiếp thông qua chuyên trang NDH.vn.

Designer: Liên Hương

Theo NDH

Việt Nam thua Thái Lan 16 năm phát triển và chưa đuổi kịp được Philippines

Việt Nam thua Thái Lan 16 năm phát triển và chưa đuổi kịp được Philippines

Tại Hội nghị tổng kết công tác ngành năm 2016, ông Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng Bộ KH&ĐT nêu rõ hiện nền kinh tế đã và đang bộc lộ rất nhiều điểm nghẽn từ bộ máy, từ con người, từ cách quản lý cũ khi thế giới đang thay đổi hàng ngày, hàng giờ.

“Chúng ta chưa giải được bài toán tại sao tăng trưởng vẫn dưới tiềm năng và nền kinh tế trước nguy cơ rơi vào bẫy thu nhập trung bình đang hiện hữu”, ông Dũng nói.

Dù có nhiều đột phá đổi mới, nhưng Việt Nam vẫn chưa đuổi kịp và giảm khoảng cách phát triển với các nước trong khu vực

Để minh họa cho sự gấp gáp phải đổi mới, cải cách nền kinh tế, ông Dũng nêu ví dụ: “Mỗi sáng ở Châu phi một con linh dương thức dậy, nó phải hiểu rằng phải chạy nhanh hơn con sư tử chạy nhanh nhất không thì sẽ chết. Ngược lại con sư tử cũng phải hiểu rằng nó phải chạy nhanh nhất, hơn cả linh dương, không thì cũng chết đói. Và trong quy luật tự nhiên thì không chạy nhanh sẽ đào thải”.

Chính vì vậy, vị trưởng ngành KH&ĐT – đơn vị được coi là kiến trúc sư trưởng cho đổi mới, cải cách nền kinh tế khẳng định: Đã đến lúc phải nghiêm túc và tìm cho được lời giải tại sao tăng trưởng của chúng ta vẫn dưới tiềm năng; tại sao nguy cơ tụt hậu vẫn hiện hữu với đất nước; làm thế nào để vượt qua bẫy thu nhập trung bình… Tăng trưởng cao nhưng chúng ta vẫn là tăng trưởng thâm dụng vốn, lao động giá rẻ và khai thác tài nguyên.

Bộ trưởng Dũng cho rằng: “Chúng ta đã không còn là một quốc gia nghèo, chậm phát triển nhưng chặng đường phát triển thành quốc gia giàu mạnh thì còn rất dài. Nếu phải mất 25 năm nữa đổi mới để đạt tư cách đang phát triển ở mức thu nhập trung bình thấp. Để trở thành 1 nước thu nhập trung bình cao và phát triển thì chúng ta phải mất nhiều hơn thế, là tầm nhìn 30 – 50 năm nữa”.

Riêng về ngành mình, ông Dũng tuyên bố và đề nghị mỗi cán bộ, cá nhân ngành KH&ĐT phải có khát vọng vươn lên, đổi mới… “Bộ sẽ không có chỗ cho những ai trì trệ, quan liêu, chậm đổi mới”.

Theo Bộ trưởng Bộ KH&ĐT, hiện xét về quy mô nền kinh tế, Việt Nam hiện đứng thứ 6, thu nhập bình quân đúng thứ 7, về xếp hạng năng lực cạnh tranh đứng thứ 5… trong ASEAN. Tuy nhiên, các nước đứng trên Việt Nam không chờ chúng ta vượt qua. Các nước đứng sau Việt Nam hiện cũng đang cải cách mạnh mẽ, họ không chịu đứng sau và sẽ vượt qua Việt Nam nếu chúng ta cứ bước đi chậm trễ như hiện nay.

Cụ thể, so với Thái Lan, chúng ta sẽ mất 16 năm để đuổi kịp trình độ hiện tại của họ. So với Philippines, quốc gia đang cạnh tranh vị trí trực tiếp với Việt Nam thì chúng ta vẫn luôn ở vị trí bám theo họ mà chưa thu hẹp được khoảng cách, để vượt họ thì còn cả vấn đề lớn.

Do vậy, “Làm thế nào để rút ngắn khoảng cách thời gian này. Thời gian là vàng nhưng cũng là kẻ thù. Là vàng khi chúng ta tận dụng được cơ hội, hành động đúng để vươn kịp thời đại. Là kẻ thù khi chúng ta để chúng trôi đi một cách vô nghĩa”, Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng nói.

Trước quyết tâm của Bộ KH&ĐT, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh, tăng trưởng mà chỉ một bộ phận này giàu lên rất nhanh còn bộ phận kia nghèo đi thì không phải tăng trưởng tốt, bao trùm. Thủ tướng đề nghị, Bộ KH&ĐT phải có chương trình cải cách tốt nhất để xứng tầm kiến trúc sư trưởng của đất nước.

“Một kiến trúc sư giỏi là trong điều kiện nguồn lực eo hẹp nhất vẫn có thể đưa ra một thiết kế tốt nhất. Chúng ta đang trong bối cảnh nguồn lực eo hẹp vậy thì cách tính toán nào cho có hiệu quả nhất. Đó là câu hỏi, một bài toán lớn đặt ra cho Bộ KH&ĐT”, Thủ tướng nói.

Thêm bằng chứng xài tiền ODA sai mục đích ở Việt Nam

Blog VOA

Phạm Chí Dũng

Ảnh minh họa. Nguồn: Reuters

Bằng chứng mới

Vừa có thêm bằng chứng cho thấy vốn ODA bị chi sai mục đích.

Tại một phiên họp thường kỳ của Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào ngày 22/12/2016, phía Chính phủ đã đề nghị dùng 4,482 tỷ đồng để cấp vốn điều lệ cho Ngân hàng Phát triển Việt Nam và Ngân hàng Chính sách xã hội.

Nhưng “may mắn” là trong bối cảnh ngân sách cực kỳ eo hẹp, cơ quan thẩm tra của Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã đề nghị phía Chính phủ phải giải trình rõ việc sử dụng vốn vay ODA để cấp vốn điều lệ cho hai ngân hàng chính sách có bảo đảm phù hợp với các hiệp định vay đã ký kết hay không, hoặc có nằm trong các khoản vay của Chính phủ để xử lý cân đối ngân sách cho đầu tư xây dựng cơ bản – đã bố trí năm 2016 nhưng nay chưa sử dụng – có thể cân đối cho việc bố trí vốn điều lệ cho hai ngân hàng hay không…

Câu hỏi đặt ra là ai và cơ quan nào đã tham mưu cho chính phủ để lấy vốn ODA cấp cho ngân hàng – một cơ chế thuần túy kinh doanh? Chẳng lẽ giới lãnh đạo chính phủ không hề biết rằng đó là chi sai mục đích, là “cố ý làm trái các quy định quản lý tài chính của nhà nước”, và sẽ khiến các tổ chức cho vay như Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế, Ngân hàng Phát triển Á châu, Nhật Bản… phẫn nộ ra sao khi họ biết về sự thật bừa bãi và đầy tính lợi ích nhóm này?

Chắc chắn việc vừa nêu không phải xảy ra lần đầu tiên.

‘Ăn vặt quen mồm’

Từ trước tới nay, nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) do các tổ chức tài chính quốc tế và chính phủ nước ngoài đều quy định hết sức chặt chẽ về việc chính phủ Việt Nam không được sử dụng số tiền cho vay sai mục đích. Tuy nhiên trong thực tế “đúng quy trình” của ngân sách Việt Nam, tiền vay nước ngoài, đặc biệt là vay vốn ODA, có nhiều dấu hiệu đã bị chi sai mục đích và chi xài vô tội vạ. Tình trạng này rất phổ biến trong 8 năm cầm quyền của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tục ngữ Việt Nam có câu “ăn vặt quen mồm”…

Việc Chính phủ đề nghị Quốc hội cấp vốn ODA cho giới chủ ngân hàng cũng là một bằng chứng mới cho thấy dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chính phủ rất có thể đã quen với việc dùng tiền ODA để chi cho những mục đích khác, như thay vì sử dụng đúng mục đích ODA cho các dự án hạ tầng cơ sở và môi trường, họ đã cắt nguồn vốn này cho các khoản chi tiêu thường xuyên của chính phủ, thậm chí còn có thể cắt ODA cho các dự án xây dựng trụ sở hành chính và tượng đài từ hàng ngàn đến hàng chục ngàn tỷ đồng đầy tai tiếng và cực kỳ đáng lên án.

Ngay vào thời điểm nền kinh tế đang có nguy cơ bị phá sản, nhóm lợi ích ODA ở Việt Nam vẫn quyết liệt thực hiện chiến dịch không nương tay với những món vay mượn khổng lồ từ nước ngoài.

Từ nhiều năm qua, ODA đã trở thành một trong những quốc nạn về tham nhũng. Tỷ lệ thất thoát bình quân tại nhiều dự án ODA được đồn đoán khoảng 20 – 25%. Nhưng đó chỉ là mức “hợp pháp”. Thậm chí tỷ lệ “lại quả” ODA còn lên đến 40% – được chứng thực bởi một dự án xây dựng trường tiểu học ở Hà Tĩnh và giai đoạn 2009 – 2010.

Có rất nhiều bằng chứng về lãng phí và “ăn dày” ODA.

Trong một lần hiếm hoi, báo điện tử Vietnamnet đã nêu ra một minh họa cụ thể: từ năm 2009-2010, sau khi đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam loan báo sẽ viện trợ không hoàn lại để một số tỉnh xây trường học và đường sá thì có một phụ nữ – mà tờ báo không dám nêu tên, chỉ cho biết là cư ngụ tại thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An – đã liên lạc với lãnh đạo nhiều xã ở Hà Tĩnh để đặt vấn đề chạy dự án, với điều kiện khi thành công phải cắt cho bà ta 40%.

Sau đó nguồn vốn ODA đã được rót về cho ba xã ở Hà Tĩnh, trong đó có một xã tên là Gia Phố được nhận 80.000 đô la để xây dựng trường tiểu học. Chính quyền xã này đã lấy 8.000 đô la chia cho nhau, rồi lấy thêm 24.000 đô la chi cho người phụ nữ làm môi giới. Tỉ lệ 40% tương tự cũng xảy ra ở huyện Cẩm Xuyên. Do bị ăn chặn trắng trợn đến thế, các cơ sở giáo dục, đường sá ở ba xã trên đều sụt giảm mạnh về quy mô và chất lượng.

Quá hiển nhiên, đó là lý do vì sao ngay cả những quốc gia được coi là có “thiện cảm” với Việt Nam như Đan Mạch, Thụy Điển, Úc… cũng phải thẳng tay cắt giảm viện trợ ODA đối với một chính quyền “ăn của dân không chừa thứ gì”.

‘Đi đêm có ngày gặp ma’

Mặc dầu nhiều lần quốc tế đã đề nghị Việt Nam phải có cơ chế giám định độc lập về hiệu quả sử dụng nguồn vốn ODA, các bộ ngành và chính phủ Việt Nam vẫn nhắm mắt bịt tai. Cứ sau 5-7 năm, một nghị định về tiếp nhận, quản lý và sử dụng ODA lại được chính phủ ban hành. Nhưng lần nào cũng vậy, chẳng có bất cứ điều khoản nào cho thấy người dân được thông báo đầy đủ những thông tin ODA liên quan đến những dự án về dân sinh, cũng chẳng có chuyện người dân và Xã hội dân sự được đóng góp ý kiến và phản biện đối với những bất cập, bất công và nạn tham nhũng kinh hoàng trong môi trường ODA của giới quan chức.

Các nước Tây Âu và Bắc Âu cũng tài trợ cho chính phủ Việt Nam trong vài chục năm qua để “cải cách luật pháp” và “chống tham nhũng”, nhưng việc này dường như cũng không mang lại kết quả. ODA vẫn là miếng mồi béo bở nhất cho các giới chức tham nhũng ở Việt Nam.

Nhưng “đi đêm có ngày gặp ma”.

Ngay trước thềm hội nghị nhóm tư vấn các nhà tài trợ giữa kỳ năm 2012, Bộ Ngoại Giao Đan Mạch đã không ngần ngại tuyên bố ngừng 3/4 dự án ODA tài trợ cho Việt Nam do nghi ngờ một số cơ quan đơn vị sử dụng chi sai khoảng 11,4 tỷ đồng trên tổng số tiền 69 tỷ đồng do Đan Mạch tài trợ, tức là tương đương khoảng 19,9 triệu cua-ron.

Năm 2013, phía Thụy Điển đã bắt buộc phải ngừng vô thời hạn các khoản viện trợ ODA cho Việt Nam sau khi phát hiện hàng loạt gian dối của quan chức Việt. Sau đó cả Bộ Ngoại giao Úc và vài quốc gia khác cũng bắt đầu cắt giảm viện trợ.

Vào đầu năm 2015, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đi Úc để “khuyến mãi” nước ngoài mua nợ xấu. Nhưng có vẻ gương mặt ông Dũng đã xạm hẳn khi Thủ tướng Tony Abbott không những không quan tâm đến lời chào mua nợ xấu mà còn tuyên bố thẳng tay cắt giảm viện trợ đối với Việt Nam.

Năm 2016, sau vài chục năm “vay mượn, vay mượn ồ ạt cho đến khi sụp đổ,” ngân sách Việt Nam đã biến thành một tổ mối đúng nghĩa: tỉ lệ nợ công/GDP vượt xa giới hạn nguy hiểm, còn cộng đồng tài chính quốc tế thì thẳng tay “cấm cửa” vay mượn ODA đối với chính thể vừa hoan hỉ nhận tín dụng quốc tế vừa thẳng tay đàn áp nhân quyền.

Dù các bộ ngành vẫn cố tuyên truyền là còn đến 22 tỷ đô la mà Việt Nam đã ký với đối tác quốc tế nhưng chưa giải ngân, sự thật là từ tháng 7/2017 trở đi, Việt Nam sẽ phải vay ODA với lãi suất không còn ưu đãi như vài chục năm trước, mà ngang giá với thị trường quốc tế, cùng thời gian vay không còn ân hạn như trước đây. Nguồn vốn ODA đã vay sẽ phải chuyển sang điều khoản trả nợ nhanh khắt khe hơn hẳn, hoặc tăng lãi suất lên 2-3,5%/năm.

Sau vài chục năm tận tình đào mỏ ODA, cuối cùng mọi thứ đã đắt gấp đôi.

Tại phiên họp thường kỳ của Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào ngày 22/12/2016, sự an ủi và may mắn còn lại, dù đã quá muộn, để Bộ Tài chính không chấp nhận dùng ODA năm 2016 cấp cho hai ngân hàng Phát triển Việt Nam và Chính sách xã hội chỉ còn là tình trạng ngân sách đã khốn đốn đến mức không còn bất cứ khoản kết dư nào để vung tay quá trán. Bởi nếu còn kết dư, hẳn Bộ Tài chính rất có thể vẫn tiếp tục làm theo yêu cầu của chính phủ, bất chấp việc chi xài đó là “bất hợp hiến”.

Trong cơn mê sảng vào giai đoạn cuối, quả báo đã ứng nghiệm với gia tốc ngày càng nhanh.

DONAL TRUMP THÂN NGA CÓ ÍCH GÌ CHO VIỆT NAM THÂN TẦU?

Phạm Trần

Từ trái qua: Tập Cận Bình, Nguyễn Phú Trọng, Vladimire Putin, Donald Trump

Tổng thống Mỹ của Đảng Cộng hòa Donald Trump sẽ bắt tay với Tổng thống Nga Vladimir Vladimirovich Putin để giải quyết nhiều “điểm nóng” trên thế giới từng chia rẽ hai nước dưới thời Tổng thống mãn nhiệm Barack Obama, nhưng liệu Việt Nam thân Tầu có được ích gì không?

Câu hỏi nằm trong bối cảnh chính trị mới của chính quyền Donald Trump, người bất ngờ đắc cử Tổng thống Mỹ ngày 8/11/2016, không do được nhiều phiếu bầu của cử tri mà bởi 304 lá phiếu trên tổng số 538 của Đại Cử tri đoàn (Electoral College Votes).

Đối thủ của ông Trump, bà cựu Ngọai trưởng Mỹ Hillary Clinton của đảng Dân chủ được hơn ông Trump gần 3 triệu phiếu, nhưng lại thua cuộc vì không hội đủ 270 phiếu cần thiết của Đại cử tri đoàn.

BÀN TAY NGA?

Sự thua cuộc của Bà Clinton không đơn giản, vì ông Trump, trước mắt người dân Mỹ, là Tổng thống của thiểu số cử tri. Ông Trump còn bị nhiều người Mỹ quan ngại cho tương lai quốc gia khi các Cơ quan an ninh và Tình báo Hoa Kỳ gắn kết chiến thắng của ông với kế họach phá họai cuộc bầu cử Mỹ của tình báo Nga.

Hai cơ quan, Tình báo Trung ương, (Federal Security Service, FSB), trước đây là KGB và Tình báo Quân đội (GRU) của Nga bị nhận diện nhúng tay phá họai cuộc bầu cử Mỹ với chủ trương làm cho ông Trump đắc cử. Tuy nhiên, các viên chức an ninh hàng đầu của Hoa Kỳ không xác định được mức độ ảnh hưởng phá họai của Nga đối với sự lựa chọn của cử tri Mỹ. Nhưng họ đã phúc trình với Tổng thống Barack Obama, ông Donald Trump và Quốc hội Mỹ rằng sự phá họai chống Bà Clinton và giúp ông Trump thắng cử nằm trong kế họach của tình báo Nga và do chính Tổng thống Putin ra lệnh và giám sát.

Cơ quan an ninh-tình báo Mỹ cũng cho biết, họ biết chắc an ninh Nga đã tung ra nhiều tin sai và sử dụng kỹ thuật điện cử cao tốc để chui vào đánh cắp các thông tin trong hệ thống máy điện tử của đảng Dân chủ và của ông John Podesta, Chủ tịch Ban vận động tranh của Bà Clinton. Sau đó các cơ quan tình báo Nga lại chuyển cho Wikileaks, tổ chức chuyên phổ biến tin mật của nhiều nước để phát tán, gây tác hại cho Bà Clinton.

Cũng có tin của an ninh Mỹ nói hệ thống máy của đảng Cộng Hòa cũng bị Nga xâm nhập nhưng họ không tung ra bất cứ tin nào có hại cho ông Donald Trump. Ông Donald Trump đã nhanh chóng chỉ trích đảng Dân chủ không biết bảo vệ trước tấn công của tình báo Nga. Ông còn cáo buộc đảng Dân Chủ đã phối hợp với an ninh để tung tin Nga can thiệp vì quá thất vọng với thất bại ê chề.

Ông Trump hoàn toàn bác bỏ tin cho rằng ông Putin đã giúp ông đánh bại bà Clinton. Ông cũng không tin báo cáo của tình báo Mỹ chứa đựng sự thật. Cá nhân ông Trump và Ban Tham mưu của ông còn nói đi nói lại nhiều lần rằng vụ tin tặc Nga không thể thay đổi kết quả bầu cử. Tất nhiên là không, nhưng ông Trump còn nói mà không đưa ra bằng cớ nào khi ông cáo buộc cơ quan an ninh-tình báo Mỹ đã tung tin sai lạc nhằm hạ uy tín ông.

Sau khi có nhiều Dân biểu và Nghị sỹ của cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa lên tiếng bất bình về thái độ coi thường cơ quan tình báo Mỹ của mình, ông Trump đã thay đổi lập trường. Lần đầu tiên, trong cuộc họp báo ngày 11/01/2017, ông Trump đã thừa nhận Nga đã xâm nhập vào cuộc bầu cử ngày 8/11/2016.

Ông nói: “Tôi nghĩ Nga đã làm như thế. Ông Putin không nên làm như vậy. Ông ấy sẽ không làm như thế. Nước Nga sẽ tôn trọng Hoa Kỳ hơn khi tôi lãnh đạo chứ không như dưới thời của người khác.” (“I think it was Russia”. Putin “should not be doing it. He won’t be doing it. Russia will have much greater respect for our country when I am leading it than when other people have led it.”)

Nhưng ngay sau câu nói này, ông Trump lại chữa cháy:” Nga không phải là nước duy nhất tấn công vào các mục tiêu của Hoa Kỳ.” (Russia is not the only nation that hacks US targets.) Ông cũng nói thêm có thể là Trung Quốc, Nhật Bản hay nước nào đó.

Như thế rõ ràng là ông Donald Trump muốn giảm bớt sức nặng chỉ trích Nga trong câu nói của mình. Nhưng khi đề cập đến tin của an ninh Mỹ bị tiết lộ cho báo chí nói rằng gián điệp Nga đã có trong tay tin tức về cá nhân ông và tình hình tài chính của mình thì ông đã nổi cáu. Ông lên án sự tiết lộ ra ngoài những tin ông cho là “giả, sai lạc” về ông của an ninh Mỹ là đáng khinh bỉ (disgrace), bởi vì không ai khác ngoài ông đã đọc báo cáo của các viên chức an ninh đến thuyết trình cho ông biết.

Cơ quan FBI đang điều tra xem sự thật của tài liệu 2 trang này như thế nào, vì người cung cấp báo cáo này cho Chính phủ Mỹ là một cựu viên chức tình báo của nước Anh, được Mỹ thuê làm việc này, là người có quan hệ mật thiết với “nguồn tin Nga”. Trong quá khứ, người này đã cung cấp cho Mỹ nhiều tin tức có “giá trị”.

(Nguồn CNN – Cable News Network: “The allegations were presented in a two-page synopsis that was appended to a report on Russian interference in the 2016 election and drew in part from memos compiled by a former British intelligence operative, whose past work US intelligence officials consider credible.”)

VIỆT NAM ĐƯỢC GÌ?

Vậy, trước một Tổng thống Mỹ Donald Trump có quan hệ thế này thế nọ với nước Nga, theo tình báo Mỹ, và hy vọng sẽ được Tổng thống Putin, cựu Tư lệnh KGB của Nga, hợp tác trong tương lai thì Việt Nam có được gì không?

Trước hết, dưới thời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (khoá đảng VI) năm 1986, Trung Quốc thời Giang Trạch Dân – Đặng Tiểu Bình từng có tham vọng tái lập Thế giới Cộng sản thu hẹp với Việt Nam, sau sự sụp đổ của nước Nga thời Mikhail Gorbachev. Nhưng chuyện này bất thành vì cuộc xâm lăng Cao Miên năm 1978 của Việt Nam đã đưa đến 2 cuộc chiến tranh biên giới tàn khốc giữa Việt Nam và Trung Quốc năm 1979-1990.

Hai nước nối lại bang giao năm 1991.

Sau đó, Việt Nam hoàn toàn bị lệ thuộc kinh tế và chính trị vào Trung Hoa để tồn tại. Càng về sau, từ thời các Tổng Bí thư Đỗ Mười (khoá VII),  Lê Khả Phiêu (Khoá VII), Nông Đức Mạnh (Khoá IX và X) đến Nguyễn Phú Trọng (XI và XII), đảng Cộng sản Việt Nam đã để cho Trung Quốc thao túng lãnh thổ qua các hợp tác kinh tế và phát triển trá hình. Nhân công Trung Hoa đã tràn ngập lãnh thổ, hàng hóa Tầu có mặt khắp nơi chốn và mỗi năm Việt Nam phải nhập siêu từ Trung Hoa trên 12 tỷ dollars.

Chỉ riêng kinh tế thôi, Việt Nam phải nhập phần lớn nguyên liệu từ Trung Quốc để sản xuất và làm công cho các Công ty nước ngoài, chiếm đa số là của Trung Quốc, Hồng Kông và Đài Loan.

Đối với nước Nga, Tổng thống Putin từng tuyên bố coi Việt Nam là đồng minh chiến lược quan trọng nhất của Mạc Tư Khoa ở Châu Á. Nước Nga bán đủ loại vũ khí, tầu ngầm, máy bay chiến đấu, radar, hỏa tiễn phòng không cho Việt Nam.

Nước Nga còn có cả nhà máy chế tạo vũ khí hợp doanh với Bộ Quốc phòng Việt Nam và chịu trách nhiệm đào tạo sỹ quan và huấn luyện cho lính Việt Nam. Nhưng oái oăm thay, trước cuộc xâm lăng biển đảo Việt Nam của Trung Quốc, nước Nga đã bình chân như vại. Putin chỉ kêu gọi giải quyết xung đột bằng các biện pháp hòa bình nhưng lại hợp tác tập trận và tuần tra chung với Trung Quốc ở Biển Đông.

Nga cũng được Việt Nam cho sử dụng sân bay và hải cảng Cam Ranh để tiếp liệu Không Quân và sửa chữa tầu bè cho Hải quân Nga.

Trong bối cảnh như thế thì Tổng thống Mỹ thân Nga, Donald Trump có giúp gì được cho Việt Nam, hay cứ để cho Hà Nội tự vùng vẫy mà tìm lối thoát giữa gọng kìm Nga-Tầu?

Lý do vì ông Trump có rất ít kinh nghiệm với Trung Quốc ở Biển Đông, và càng chưa biết được con người thật và thế chiến lược của cựu trùm tình báo KGB, Vladimir Vladimirovich Putin.

Nhưng cũng chưa chắc Tổng Bí thư, Chủ tịch nhà nước Trung Hoa Tập Cận Bình đã hiểu được đường đi nước bước của ông Trump như thế nào đối với Trung Hoa. Chỉ có điều chắc chắn là quan hệ kinh tế và mậu dịch giữa Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn sẽ không còn như cũ khi ông Trump bươc chân vào Tòa Bạch Ốc ngày 20/01/2017.

Dù hai bên có chính sách khác nhau, nhưng một “cuộc chiến mậu dịch” giữa Mỹ và Trung Hoa là điều không ai muốn xảy ra, nhất là đối với nền kinh tế nhỏ như Việt Nam. Quan hệ giữa Donald Trump và Tập Cận Bình, vì vậy sẽ ảnh hưởng đến Việt Nam trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Do đó chuyến thăm bất ngờ Trung Quốc từ 12 đến 15/01/2017 của Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trước ngày ông Donald Trump nhậm chức, cũng không phải là điều vô nghĩa.