Chuyện ‘tiếp khách’ tiền tỷ của quan tỉnh

Những đoàn khách ngoại tỉnh đến công tác có thể trở thành cơ hội tuyệt vời cho cán bộ địa phương có dịp được ăn nhậu ở những nơi sang trọng mà họ thường không thể bỏ tiền túi.

Nhiều người đang bức xúc trước thông tin Văn phòng Hội đồng Nhân dân tỉnh Gia Lai đã chi đến 3,2 tỷ đồng cho việc tiếp khách trong năm 2015.

Trong đó có những phiếu chi tiếp khách ở 3 – 4 tỉnh trong một ngày; có bữa cơm trưa khi đi công tác Sóc Trăng tới 26,5 triệu đồng – tức là có thể bằng tiền ăn của một hộ gia đình Gia Lai trong cả năm ròng. GDP bình quân đầu người của tỉnh này chỉ khoảng 17 triệu đồng/năm.

Có thể nhiều người sẽ ngạc nhiên. Nhưng có người thì… thản nhiên. Nguyên chánh văn phòng ủy ban tỉnh sáng qua nói với đồng nghiệp của tôi rằng: Chuyện ấy (tiếp khách 3,2 tỷ đồng) có gì đâu mà phải đăng báo?

Ông chánh văn phòng này là người đã trực tiếp duyệt phần lớn phiếu chi trong năm 2015. Ông nói với chúng tôi rằng chuyện ấy cần phải có “cấp có thẩm quyền xem xét đúng hay sai”.

Ăn nhậu bằng mấy chục năm thu nhập của một cán bộ như thế, thanh minh thế nào cũng không thể gọi là đúng. Nhưng với quan điểm của một chánh văn phòng, thì việc ăn hết 3,2 tỷ này cần… hạ hồi phân giải.

Có thể đó là những lời tâm sự thành thật. Bởi vì có thể đó là chuyện quen thuộc trong thế giới của họ.

Ông cựu chánh văn phòng có lý do nói như vậy, bởi nếu so với một công ty như Công ty cổ phần Thi công cơ giới và Lắp máy dầu khí PVC-ME, thì con số ông đã ký duyệt quá nhỏ bé. Chỉ riêng trong năm 2011, số liệu thể hiện PVC-ME đã chi cho tiếp khách 10 tỷ đồng. Riêng lái xe của giám đốc Trịnh Văn Thảo, trong một năm thanh toán tiền tiếp khách lên đến 1,12 tỷ đồng. Tiền ngoại giao của công ty này, với những khoản chi vài trăm triệu đồng nhẹ như lông hồng, đọc tên lên nghe rất quái gở, như mua đồ đánh golf cho sếp, phục vụ sếp. Hoặc, 550 triệu được rút ra để “sinh nhật bố sếp Thanh” – tức là Trịnh Xuân Thanh, tổng giám đốc PVC lúc đó.

Những con số lớn đến mức người ta tự hỏi rằng liệu có thể ăn nhậu hết được từng đó tiền hay không – hay “tiếp khách” trở thành tên gọi chung cho các khoản chi không thể được hợp lý hóa.

“Tiếp khách” đang có nguy cơ trở thành một khái niệm mờ. Hoạt động này cũng đã có văn bản quy định, nhưng quy định lại vô cùng mở khi mà cơ quan có thể tiếp khách căn cứ vào “trường hợp xét thấy cần thiết”. Thế nào là cần thiết thì rất có thể là… tùy thủ trưởng đơn vị, chỉ cần đảm bảo “tiết kiệm, hiệu quả”. Chuỗi các khái niệm định tính này, cộng với nghiệp vụ kế toán, cho phép “tiếp khách” trở thành tấm khiên hợp pháp cho nhiều khoản chi.

Trong khái niệm mờ này, những đoàn khách ngoại tỉnh đến công tác có thể trở thành cơ hội tuyệt vời cho cán bộ địa phương có dịp được ăn nhậu ở những nơi sang trọng mà họ thường không thể bỏ tiền túi.

Trong khái niệm mờ này, thì việc hàng tỷ đồng chi ra chỉ để ăn uống thôi là… kịch bản đẹp nhất. Đằng sau hai chữ “tiếp khách” ma mị mà người ta ghi vào sổ sách, có thể là bất kỳ thứ gì. Kiếm được một tờ hóa đơn ăn uống không khó. Một cơ sở mát-xa kích dục cũng có thể xuất cho bạn một tờ hóa đơn ăn uống.

Đằng sau sự thờ ơ của ông cựu chánh văn phòng tỉnh Gia Lai có thể là một thông điệp, rằng đó không phải là chuyện cá biệt.

Đằng sau sự thờ ơ của ông có thể là một hệ giá trị. Ở trong đó, thì giữa “đúng đắn” và “hợp pháp” là khác nhau. Miễn là anh có hóa đơn, anh làm mọi chuyện hợp pháp, anh tận dụng thành công những vùng mà pháp luật chưa quy định chặt chẽ như là khái niệm “tiếp khách”, thì đúng sai là chuyện hạ hồi phân giải. Kể cả mỗi năm tiếp khách hết 3,2 tỷ đồng.

Có thể thôi. Vì nhiều địa phương khác, cơ quan khác chưa “lộ” số tiền tiếp khách của họ. Tôi tin rằng, Gia Lai không phải là tỉnh cá biệt, ít nhất vì câu trả lời “thật thà” của ông chánh văn phòng: “Chuyện có gì đâu mà phải đăng báo”.

ĐỨC HIỂN (VNEXPRESS)

Nước Mỹ của Donald Trump sẽ khắc chế Trung Quốc như thế nào?

Mặc dù cùng theo đuổi một mục tiêu, rất có thể Trump sẽ sử dụng những biện pháp khác người tiền nhiệm của mình.

Bài viết của NCS. Ngô Di Lân, ĐH Brandeis, Hoa Kỳ (cùng nhóm nghiên cứu thuộc Sáng Kiến Việt Nam)Sẽ không “đảo chiều”?

Mặc dù Trump từng nhiều lần phát ngôn “gây sốc” trên quãng thời gian tranh cử, nhưng chúng ta hoàn toàn có cơ sở để tin rằng chính sách đối ngoại Mỹ trong những năm sắp tới dù có thể thay đổi nhưng sẽ không “đảo chiều”. Và Biển Đông sẽ vẫn là trọng tâm trong Chiến lược Châu Á của Mỹ.

Thứ nhất, lịch sử cho thấy, lợi ích quốc gia cốt lõi của Mỹ gần như không thay đổi bất kể ai lên làm tổng thống. Mỹ chưa bao giờ nhượng bộ một đối thủ chiến lược nào khi điều đó đe doạ an ninh quốc gia và vị trí siêu cường số một của mình. Nhìn từ Washington, một khi bị Trung Quốc đe doạ vị trí độc tôn, thì đối với Mỹ, Trung Quốc sẽ không khác Liên Xô trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh là bao.

Thứ hai, gần như chưa có tổng thống Mỹ nào thay đổi hoàn toàn chính sách của người tiền nhiệm. Đa số sẽ gỡ bỏ một phần, sửa đổi một phần và giữ lại một phần. Dưới thời Trump, khả năng cao xu hướng đơn phương và cứng rắn trong chính sách ngoại giao Mỹ sẽ mạnh hơn, nhưng không có nghĩa là Trump sẽ hủy bỏ toàn bộ những gì Obama đã đạt được.

Nhìn chung, nhiều khả năng Trump sẽ kế tục phần nào chính sách “xoay trục về Châu Á” của Obama và theo dõi sát sao tình hình tranh chấp ở Biển Đông, tuy cách tiếp cận và các quyết sách cụ thể có thể sẽ khác. Nếu Mỹ nhượng bộ Trung Quốc ở Biển Đông và hải quân Mỹ đánh mất khả năng tự do đi lại của mình ở vùng biển này, khả năng tác chiến của quân đội Mỹ ở Châu Á sẽ bị suy giảm đáng kể.

Điều này có thể đe doạ nghiêm trọng an ninh của các đồng minh của Mỹ trong khu vực như Nhật Bản hay Philippines nếu có xung đột vũ trang xảy ra giữa họ và Trung Quốc. Một khi các đồng minh không thể hoàn toàn tin tưởng vào sự đảm bảo về an ninh của Mỹ nữa, họ sẽ buộc phải gia tăng chi tiêu quốc phòng. Trên thực tế, điều này đã và đang xảy ra. Hệ quả tiềm tàng là một cuộc chạy đua vũ trang làm gia tăng căng thẳng và bất ổn trong khu vực. Đây là điều Mỹ không muốn.

Mục tiêu cũ, cách chơi khác?

Mặc dù cùng theo đuổi một mục tiêu, rất có thể Trump sẽ sử dụng những biện pháp khác người tiền nhiệm của mình.

Thứ nhất là các chính sách về thương mại. Bởi việc rút ra khỏi TPP là một trong những lời hứa hẹn lớn nhất của Trump với cử tri khi tranh cử, nên kể cả Mỹ có không đơn phương rút ra khỏi hiệp định này sau khi Trump nhậm chức, thì việc hoãn thông qua TPP trong thời gian trước mắt gần như chắc chắn sẽ xảy ra.

Mặc dù vậy, về lâu dài áp lực để phê chuẩn sẽ vẫn tồn tại trong chính trị Mỹ do gắn kết lợi ích với nước Mỹ và Đảng Cộng hòa. Kể cả khi không theo đuổi TPP nữa thì trụ cột kinh tế – thương mại vẫn không thể bị gỡ bỏ. Vẫn có khả năng Trump sẽ triển khai đàm phán các hiệp định thương mại tự do song phương ở Châu Á để mở rộng thị trường cho nền kinh tế Mỹ và củng cố vị trí chiến lược của Mỹ trong khu vực.

Thứ hai là sự suy giảm vai trò của các cơ chế đa phương. Chính sách đối ngoại của Trump nhiều khả năng sẽ nhấn mạnh các mối quan hệ song phương và coi nhẹ các thể chế đa phương hơn so với thời Obama. Vì vậy, nếu Mỹ có tiếp tục coi trọng Biển Đông, khả năng cao là nước này sẽ không tận dụng các kênh ngoại giao đa phương như ASEAN, ARF, EAS, mà sẽ đẩy mạnh hợp tác song phương với các quốc gia có tranh chấp. Điều này có thể sẽ gây bất lợi cho những quốc gia nhỏ.

Thứ ba là con bài hoà hoãn (détente) Mỹ – Nga. Với những lời khen mà Trump đã dành cho Putin trong thời gian vừa qua, rất có thể Trump sẽ tìm cách “tái khởi động” lại mối quan hệ với Nga để tạo ra thế “Nixon đảo ngược”. Nói cách khác, thay vì dùng “lá bài Trung Quốc” để tạo thế đối trọng với Liên Xô như Nixon từng làm trong Chiến tranh Lạnh, Trump sẽ dùng “lá bài Nga” để đẩy Trung Quốc vào thế yếu và buộc Trung Quốc phải hoà hoãn.

Ngoài ra, quan hệ tốt với Nga sẽ giúp Trump dễ dàng hơn trong xử lý vấn đề Trung Đông như đã hứa với cử tri trước đó. Trừ khi Nga tiếp tục có những động thái khiến Mỹ và các đồng minh NATO cảm thấy bất an, gần như chắc chắn một sự thoả hiệp Mỹ – Nga sẽ xảy ra, đặc biệt khi các đòn trừng phạt của Mỹ và EU đối với Nga trong suốt thời gian vừa qua chưa đạt được hiệu quả như mong muốn.

Do đó, đối với các quốc gia ở Biển Đông, tác động từ chiến thắng của Trump vẫn còn là một câu hỏi. Bắc Kinh chắc chắn không ưa chính sách ngoại giao cứng rắn của Hillary nhưng buộc phải dè chừng trước sự khó đoán của Trump. Đặc biệt khi những tuyên bố từ trước tới nay của Trump nhằm vào Trung Quốc là rất gay gắt, ít nhất là về tiền tệ và thương mại.

Các nước nhỏ hơn trong khu vực có lẽ sẽ trông đợi vào Trump để tạo ra một sự chuyển biến đủ lớn để hoá giải thế bế tắc hiện nay ở Biển Đông, song cũng sẽ thấy bất an trước một khả năng không thể loại trừ là Mỹ-Trung bắt tay hoà hoãn. Tuy nhiên do Mỹ-Trung vẫn đang ở thế đối đầu hết sức gay gắt, khả năng hoà hoãn là rất thấp.

Do đó, có thể sẽ là một gợi ý khôn ngoan cho các bên còn lại trong tranh chấp ở Biển Đông là khai thác triệt để mâu thuẫn Mỹ – Trung, đồng thời thuyết phục Bắc Kinh nhượng bộ, trong bối cảnh các cơ chế đa phương trong khu vực được dự đoán sẽ mất vai trò chủ đạo như đã nói ở trên.

Theo VIETNAMNET

 

KHI TỔNG THỐNG KHÔNG SỢ TUẦN TRĂNG MẬT ĐẮNG

Nguyễn Xuân Nghĩa donald-trump-1

Tổng thống tân cử Donald Trump gần hoàn tất ban tham mưu và cho thấy chiều hướng lãnh đạo sau khi tuyên thệ nhậm chức. Ông cũng đi thăm các tiểu bang đã giúp mình thắng cử và tiếp tục tranh thủ hậu thuẫn của quần chúng cho trận đánh sắp tới với Quốc Hội. Như thông lệ, mọi phát biểu của ông trong hơn một tháng sau khi đắc cử đều được truyền thông loan tải và giới bình luận đả kích – là chuyện đã nhàm. Nếu lại căn cứ vào đó mà suy xét có khi ta gặp bất ngờ như đã bị bất ngờ vào đêm đếm phiếu. Với tinh thần “kinh tế cũng là chính trị,” ta có thể nhìn cách khác để tìm hiểu về mô hình kinh tế vị tổng thống thứ 45 sẽ áp dụng. Trước hết, nhân sự được Donald Trump mời hợp tác có nét chung là người được việc ngoài đời, gồm nửa tá doanh gia có thành quả nên trở thành tỷ phú, bốn chiến tướng với thành tích quân sự và lý luận văn hóa, cùng nhiều người đã chứng tỏ khả năng giải quyết bài toán của đời sống thật. Ông tránh chọn giáo sư hay học giả và nếu mời chính khách tham gia nội các thì vì họ có kinh nghiệm nghị trường nhằm tranh thủ hậu thuẫn của Quốc Hội. Ngược với lối phát biểu khi tranh cử, Trump biết là tổng thống Hoa Kỳ không có toàn quyền mà phải thỏa hiệp với thị trường và chính trường. Nhưng ông thỏa hiệp trong tinh thần hung hãn là vừa mặc cả vừa gây áp lực. Việc ông tiếp tục nói chuyện với dân chúng và dùng Twitter loan tin cho gần 18 triệu khách theo dõi cho thấy Donald Trump vẫn phát huy sức mạnh của quần chúng làm đòn bẩy cho việc mặc cả và gây sức ép. Qua những gì trình bày, tổng thống tân cử gián tiếp nêu ra triết lý chính trị của ông: khinh rẻ trí thức và truyền thông; xem chính trị gia là phường ăn hại đái nát và chính trường thủ đô là sình lầy tham ô phải khai thông; đề cao tư doanh và việc truy tìm doanh lợi vì đem lại thịnh vượng cho nước Mỹ và tạo ra việc làm cho dân Mỹ.

FILE PHOTO: Republican U.S. presidential candidate Donald Trump poses for a photo after an interview with Reuters in his office in Trump Tower

Chính quyền Trump khinh miệt những kẻ yếu đuối theo xã hội chủ nghĩa và cố bảo vệ nguyên trạng nhưng khuyến khích và yểm trợ người dám làm, kể cả và nhất là những ai muốn làm giàu vì sự giàu có này tạo ra sức mạnh cho Hoa Kỳ. Dù ca tụng doanh gia, Trump vẫn khai chiến với các đại tổ hợp đã trục lợi bất chính nhờ thế lực chính trị và ông mời chính doanh gia vào nội các để giải trừ hiện tượng đó. Thành phần này sẽ mất lợi tức của doanh trường, lãnh lương công chức, bị báo chí và đối lập theo dõi khi Thượng viện chưa bước vào thủ tục phê chuẩn. Nhưng ít ra họ không bị chính quyền mới coi là con buôn tham lam mà là người yêu nước.

Hóa ra chúng ta vừa chứng kiến một cuộc cách mạng văn hóa, tương tự như trường hợp Đặng Tiểu Bình tại Trung Quốc hay Ronald Reagan tại Hoa Kỳ từ năm 1980. Nếp văn hóa mới sẽ thay đổi môi trường kinh tế Hoa Kỳ, với hậu quả lan rộng toàn cầu: từ nay mọi quyết định kinh doanh táo bạo sẽ được yểm trợ bằng chánh sách đầu tư và thuế khóa, tư bản trút về Mỹ sẽ tạo ra công ăn việc làm cho dân Mỹ. Sự thay đổi ấy khiến nhiều người hết trữ bạc trong nhà, hay gửi tiết kiệm vào ngân hàng với lãi suất bèo, mà thử thời vận trong một kỷ nguyên kinh tế mới. Nhưng sự thay đổi này tất nhiên làm giảm doanh lợi của nhiều khu vực và gây ra cưỡng chống rồi chuyển hóa lên chính trường thành đối lập.

Tuần trăng mật của Trump sẽ có nhiều mật đắng! Ngay trong 100 ngày chấp chánh đầu tiên của tổng thống mới, ta có thể chứng kiến sự vận hành ly kỳ đó ngoài thị trường và trong chính trường. Để thấy ra nội dung của sự xoay chuyển trái chiều này, ta sẽ tìm hiểu vài nét kinh tế chính trị học Donald Trump trong thực tế…

Trong quá khứ, mỗi khi kinh tế hay xã hội có vấn đề thì chính quyền giải quyết bằng tiền. Giới chính trị biểu quyết việc tăng chi, nhờ đó tranh thủ lá phiếu cử tri tại địa phương, nhưng đồng tiền từ trên ban xuống không được sử dụng với tính toán về hiệu năng, vì là tiền chùa, mà chỉ gây thêm bội chi ngân sách và chất lên núi nợ nay đã mấp mé hai chục ngàn tỷ đô la. Donald Trump cũng nói đến cả ngàn tỷ để xây dựng lại hạ tầng cơ sở ruỗng nát của Hoa Kỳ, nhưng đề nghị sự tham gia của tư doanh và việc phát hành trái phiếu, tức là đi vay. Theo triết lý chính trị nhuốm mùi đại chúng populist – nhìn từ phía đối lập thì đấy là mị dân – ông Trump chủ trương xây dựng hạ tầng cơ sở với sự tham dự của doanh nghiệp tư nhân. Ngân hàng, công ty xây cất và các địa phương cùng hợp tác để thực hiện các dự án thích hợp nhất hầu tránh được hiện tượng “bắc cầu vào hư vô.”

Chi tiền thôi chưa đủ, tinh thần thực dụng hơn bao cấp đòi hỏi sự tính toán là chi vào đâu, theo tiêu chuẩn gì, cho mục tiêu gì và ai sẽ thanh toán? Vai trò của doanh nghiệp và ngân hàng được đề cao trong tinh thần đó. Ngân hàng chi tiền cho doanh nghiệp thực hiện tại địa phương thì phải nghĩ đến việc hoàn trả sau này… Một hình ảnh khác về hạ tầng là giáo dục. Nếu thiếu sự hợp tác ấy giữa học đường và doanh trường thì ngôi trường cũng chỉ là cõi hư vô, nơi thầy cô là công chức lãnh lương mà ngồi chơi xơi nước vì không đào tạo ra nhân lực phù hợp với yêu cầu của doanh nghiệp. Đấy là một khía cạnh khác của việc phát huy xã hội dân sự bên ngoài sự can thiệp của chính quyền.

donald-trumpNói đến chi và trả, tinh thần bao cấp tràn lan từ nhiều thập niên khiến ta dễ quên vài con số. Lực lượng lao động Hoa Kỳ có 145 triệu người, 125 triệu phục vụ trong doanh nghiệp tư nhân và 20 triệu là công chức trong bộ máy hành chánh, giáo dục hay trật tự công cộng, từ cảnh sát đến cứu hỏa, v.v… Sự thật kinh tế là 125 triệu người trong tư doanh đang lao động để nhà nước có tiền trả lương cho 20 triệu công chức với đầy đủ phúc lợi xã hội. Khi chú trọng đến tư doanh, chính quyền Trump mang tiếng là làm giàu cho tư bản, nhưng số phận của 125 triệu tư chức cũng sẽ đổi khác.

Ông Trump tiếp tục nói chuyện với quần chúng theo hướng đó. Sang chánh sách tài chánh công với gánh công trái quá nặng, tổng thống tân cử đề nghị một cuộc cải tổ thuế vụ rộng lớn. Hệ thống thuế khóa Hoa Kỳ quá phức tạp rắc rối và riêng về thuế doanh nghiệp thì thuế suất biên tế, mức thuế đánh trên một đô la lợi nhận phụ trội, thuộc loại cao nhất thế giới. Vì vậy, các tổ hợp lớn mới giữ tiền ở hải ngoại – hai ngàn $500 tỷ chứ không ít. Họ đầu tư hay thụ đắc doanh nghiệp ở nước ngoài, mặc nhiên tạo ra việc làm cho ngoại quốc. Chính quyền Trump mời doanh gia vào vai trò cố vấn để đề nghị chánh sách kinh tế mới cho hai mục tiêu là phát triển sản xuất và tạo ra việc làm, trong đó có quyết định giảm thuế doanh nghiệp để hút lại tư bản về nước.

Đảng Cộng Hòa đa số cũng đồng ý với nguyên tắc giảm thuế, dù có khác về mức độ, để khuyến khích doanh nghiệp đầu tư và hồi hương tư bản. Song song, việc giản hóa thủ tục hành chánh và nới lỏng kiểm soát cũng được đôi bên đề cập nhằm giải phóng sức sản xuất của doanh nghiệp. Vấn đề là khi tăng chi và giảm thuế, thì ngân sách liên bang có thêm bội chi không? Giới kinh tế bảo thủ, theo chủ trương tự do, cho là việc kích thích sản xuất bằng giảm thuế sẽ nâng lợi tức và nguồn thu thuế khóa nên cuối cùng thì cũng không gây thêm bội chi. Thực tế thì ngân sách liên bang bị bội chi tới gần ngàn tỷ và sẽ còn lên vì quyết định tăng chi cho hai nhu cầu quốc phòng và xây dựng hạ tầng, chưa kể tiền lời của khối công trái hiện nay cũng sẽ tăng. Bài toán ngân sách là rủi ro đang chờ đợi kỳ vọng kinh tế của Donald Trump. Sau cùng, với sản lượng bằng 25% của toàn cầu, kinh tế Hoa Kỳ tất nhiên ảnh hưởng đến thề giới. Ngược với mọi dự báo bi quan, ngay sau khi Trump đắc cử, thị trường cổ phiếu và đồng Mỹ kim vọt tăng lên mức kỷ lục trước khi Ngân Hàng Trung Ương quyết định nâng lãi suất và còn báo trước là sẽ tăng ba đợt trong năm tới. Người ta ra khỏi kịch bản u ám của đà tăng trưởng èo uột trong mối lo giảm phát, mà nghĩ đến một vận hội mới: phân lời trái phiếu và lãi suất ngân hàng sẽ tăng cùng với đà sản xuất và rủi ro lạm phát khi tỷ lệ thất nghiệp đang ở mức thấp là 4,6%. Nếu khéo áp dụng thì chánh sách kinh tế mới sẽ tránh được lạm phát cao.

Chưa biết ra sao thì những xoay chuyện ấy đã chi phối thế giới. Các nền kinh tế công nghiệp hóa bị trì trệ với lãi suất nằm dưới sàn như Âu Châu và Nhật Bản sẽ hưởng lợi nhờ đà tăng trưởng – và lạm phát – của Mỹ và nhờ trị giá cao của đồng Mỹ kim. Các nước mắc nợ nhiều thì khổ, nhất là nợ bằng đô la Mỹ. Các nền kinh tế đang lên cũng có lợi khi số cầu và hối suất đô la gia tăng nếu – chữ nếu tai ác – họ có hệ thống tài chánh lành mạnh và dự trữ ngoại tệ đủ dầy hầu đối phó với những biến động tài chánh sắp tới. Nếu không, họ sẽ oán Trump và Mỹ! Họ nên oán phản ứng bảo hộ mậu dịch đã có sẵn trong khối công nghiệp tiên tiến khi các quốc gia này duy trì chánh sách tiền rẻ và hối suất thấp để tìm lợi thế ngoại thương. Khi tranh cử, ông Trump nói tới các biện pháp nhuốm mùi bảo hộ, với tinh thần rà soát lại mọi hiệp ước thương mại được cho là gây bất lợi cho kinh tế và nhân công Mỹ. Nhưng với Chính quyền Trump, thì mọi việc sẽ là mặc cả và trả giá, trong khi đa số Cộng Hòa xưa nay đều chống bảo hộ mậu dịch và các doanh gia trong nội các Trump đều chỉ cho tổng thống biết rằng trong thế hội nhập chuỗi cung cấp hàng hóa giữa các nước hiện nay, cuộc chiến mậu dịch sẽ gây thiệt hại cho mọi người… Chúng ta chưa biết sự thể sẽ xoay chuyển thế nào, nhưng khi theo dõi tình hình Âu Châu và Hoa Kỳ, có lẽ ta thấy mọi nơi đều khát khao thay đổi, các chính quyền cưỡng chống thay đổi hoặc muốn bảo vệ nguyên trạng đều bị cử tri trừng phạt. Chính quyền Trump đang hứa hẹn sẽ thay đổi và biết trước là không được thời gian ân hạn của báo chí!

Nguồn: Internet

Em họ Đặng Tiểu Bình tiết lộ thảm trạng bán và ăn thịt người trong 3 năm Nạn Đói Lớn

Em họ của Đặng Tiểu Bình tiết lộ trong cuốn hồi ký của mình rằng, trong khoảng thời gian 3 năm Nạn Đói Lớn ở Trung Quốc vào thế kỷ trước, vùng Nghi Tân, tỉnh Tứ Xuyên đã xảy ra thảm trạng bán và ăn thịt người.Trung Quốc, nạn đói lớn, bán thịt người, an thit nguoi,

Ông Đặng Tự Lực, em họ của Đặng Tiểu Bình, từng nhậm chức phó Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị, phó Chủ nhiệm Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc. Năm 1958, ông là Bí thư đầu tiên của vùng Lô Châu, Tứ Xuyên, bởi thuận theo ý dân đề xuất giải tán nhà ăn chung mà bị gán mác “phần tử chủ nghĩa cơ hội hữu khuynh số một tỉnh Tứ Xuyên”.Đặng Tự Lực trong cuốn hồi ký “Nhân sinh trắc trở” của mình đã tiết lộ một sự thật trong thời Nạn Đói Lớn từ năm 1959 đến năm 1961. Ông kể rằng, ngày đó bệnh phù thũng trong nông dân hoành hành, thi thể người chết khắp nơi, thảm thiết không dám nhìn, con người ta nhìn thấy cái gì cũng đều muốn ăn.“Lương thực không đủ thì tìm thực phẩm thay thế, nào là lá đậu tằm, củ chuối, rong rêu, rễ cỏ dại… đều dùng để lót dạ. Về sau những thứ này không còn nữa, có người bắt đầu ăn đất sét trắng. Sau khi ăn đất sét trắng thì bụng phình to, không thể bài tiết, mấy ngày sau thì bị trướng chết …”.
Nạn đói càng lúc càng nghiêm trọng, về sau sự việc đáng sợ nhất là bán thịt người và ăn thịt người cũng đã phát sinh. “Thành phố Nghi Tân đã xảy ra vụ việc lừa gạt trẻ con đến nhà, sau đó giết chết lrồi đem nấu chín, nói đó là thịt thỏ đem ra chợ bán. Ngoài ra còn tung tin nhảm ăn thịt người có thể trị bệnh phù thũng. Thế là có những người mắc bệnh phù thũng liền cắt thịt từ những thi thể của người chết nấu chín mà ăn. Toàn quốc thiếu lương thực trầm trọng, nhưng chính phủ đều lẩn tránh không dám nhìn thẳng“.
Ông Đặng Tự Lực sau khi bị giáng chức thì đến huyện Trường Ninh tỉnh Tứ Xuyên nhậm chức phó Bí thư huyện ủy, tận mắt nhìn thấy tình trạng bi thảm của huyện này: “Trường Ninh cục diện rối rắm, nhân khẩu hơn 200 nghìn người thì đã chết đói hơn 70 nghìn người, bệnh phù thũng tràn lan…”.

Trung Quốc, nạn đói lớn, bán thịt người, an thit nguoi,

ĐCSTQ gây nên 3 năm Nạn Đói Lớn chưa từng có khiến hàng chục triệu người chết đói
Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu cuộc vận động Đại Nhảy Vọt từ năm 1958, kết quả dẫn đến 3 năm Nạn Đói Lớn chưa từng có, hơn hàng chục triệu người dân chết đói, thậm chí nhiều nơi còn xuất hiện hiện tượng ăn thịt người bi thảm nhất hành tinh. ĐCSTQ đến nay vẫn bưng bít thông tin về số người đã chết bởi Nạn Đói Lớn.
Theo một bài viết tường thuật về Nạn Đói Lớn trong cuốn sách“Ghi chép thực tế lịch sử nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa”được nhà xuất bản Hồng Kỳ xuất bản vào tháng 2/1994: “Những cái chết bất thường và số lượng nhân khẩu giảm thiểu từ năm 1959 đến năm 1961 vào khoảng 40 triệu người… Nhân khẩu Trung Quốc giảm đi 40 triệu người, đây có thể được xem là nạn đói lớn nhất thế giới trong thế kỷ này”.
Cuốn sách “Bia mộ: Tài liệu thật về nạn đói năm 60 ở Trung Quốc”, tác phẩm chấn động thế giới của ông Dương Kế Thằng, cựu ký giả cấp cao của Tân Hoa Xã, được cho là cuốn sách tường thuật một cách rõ ràng chi tiết nhất liên quan đến Nạn Đói Lớn, một trong những ghi chép đáng tin cậy nhất.
Nghiên cứu của ông Dương Kế Thằng cho thấy, từ năm 1958 đến năm 1962, Trung Quốc đã đói chết 36 triệu người; bởi đói khát nên tỉ suất sinh đẻ giảm thấp một cách nghiêm trọng, ước tính khoảng 40 triệu người; hai cái cộng lại là 76 triệu người.
Trong cuốn sách “Bia mộ” cho biết, năm 1959, 1960, 1961 – ba năm này thật ra là mưa thuận gió hòa, nguyên nhân thật sự tạo thành Nạn Đói Lớn hoàn toàn là nhân họa. Thói quá lời trong thời Đại Nhảy Vọt của ĐCSTQ, khiến cho các nơi trong toàn quốc đưa ra những chỉ tiêu cao, dự đoán sản lượng cao, trưng thu cao, kết quả khẩu phần lương thực của nông dân đã bị khoét sạch. Lương thực mà những người nông dân giao nộp không đạt được con số báo cáo láo của chính phủ, chính phủ liền ép buộc nông dân giao nộp hết toàn bộ khẩu phần, lương thực, hạt giống đều bị buộc phải giao nộp hết. Nông dân không còn lại gì cả, cuối cùng nạn đói bùng phát, hàng trăm thậm chí hơn hàng chục triệu con người đã chết đói.
Ông Dương Kế Thằng nói, người ta đói quá rồi sẽ đi ăn vỏ cây, rễ cỏ, đất sét trắng, thậm chỉ ăn thịt người chết. “Vùng Tín Dương, Hà Nam năm đó có 8 triệu nhân khẩu, trong đó có 1 triệu người đã chết đói. Người dân thậm chí đi ăn xác người chết. Vào mùa đông, tử thi nơi nghĩa địa chôn không sâu lắm, liền bị người ta đào lên ăn. Còn xuất hiện hiện tượng người ăn thịt người, có người còn ăn thịt cả đứa con của mình”. Theo những thống kê khác nhau, ông dự đoán trên toàn Trung Quốc năm đó đã xảy ra đến bốn, năm nghìn vụ ăn thịt người.
Ông Dương Kế Thằng từng cho biết, chết đói là phương thức tử vong đau khổ nhất, chẳng khác nào “nghìn dao xẻ thịt” bên trong thân thể người. Từ lúc tiêu hao năng lượng, tiêu hao sức lực cho đến khi chết, đại khái là khoảng 1 tháng, quá trình này vô cùng tàn khốc, vô cùng đau khổ, giống như “hành quyết lăng trì” từ bên trong cơ thể người.
Tuy vậy, mãi cho đến hôm nay, ĐCSTQ vẫn dùng “ba năm thiên tai” để dối gạt dân chúng, che đậy nguyên nhân thật sự của Nạn Đói Lớn này.
Theo epochtimes.com