Giảm đau nhức, trợ gan giải độc hiệu quả, ăn uống ngon miệng nhờ day ấn huyệt này 3-5 phút mỗi ngày

huyet-ban-chan

Nằm giữa ngón chân cái và ngón số hai bên cạnh chính là huyệt Thái Xung, tác động vào huyệt này có thể đem lại cho bạn nhiều lợi ích to lớn.

huyet-ban-chan-1

Trong y học cổ truyền, huyệt Thái Xung được biết đến mà một trong những yếu huyệt quan trọng giúp giải quyết các bệnh tật về gan.

Nếu chức năng thải độc của gan bị suy yếu, cơ thể sẽ gặp những triệu chứng như táo bón, hôi miệng, mụn nhọt, sắc mặt kém…

Để giải quyết vấn đề này, các “đại phu” sẽ châm cứu vào huyệt Thái Xung và một số huyệt khác để kích thích gan đào thải độc tố. Nếu không biết châm cứu, bạn có thể dùng ngón tay để day ấn huyệt này từ 3 đến 5 phút sao cho chỗ ấn có cảm giác đau nhẹ. Lưu ý không nên dùng lực quá lớn, thực hiện luân phiên ở cả hai chân để đảm bảo công hiệu.

Nếu kiên trì bấm huyệt trong thời gian dài, liệu pháp này sẽ giúp bạn có một lá gan khỏe mạnh, ăn uống ngon miệng, ngủ tốt và tinh thần luôn được thư thái.

huyet-ban-chan-2

Huyệt Thái Xung được định danh là LV3 hoặc LR3

Một số nghiên cứu khác còn cho thấy day ấn huyệt Thái Xung còn rất công hiệu trong việc hỗ trợ giảm đau, giảm lo lắng, căng thẳng và giải quyết các vấn đề tiêu hóa. Để có được kết quả này, bạn hãy thử làm như sau:

Bước 1: Tìm huyệt Thái Xung bằng cách trượt dọc ngón tay theo rãnh giữa ngón chân cái và ngón chân trỏ đến góc tạo nên bởi 2 đầu xương trên mu bàn chân. Hoặc từ kẽ giữa hai ngón chân cái và ngón thứ hai tiến thẳng về hướng cổ chân, sẽ phát hiện 2 đốt xương liền kề nhau hơi nhô cao lên trên mu bàn chân. Huyệt Thái xung nằm giữa vị trí ấy. Ấn đầu ngón tay lên đó sẽ nhận thấy nhịp đập của động mạch.

Bước 2: Dùng ngón tay cái bấm huyệt trong vòng 2-3 giây sau đó dừng lại khoảng 5 giây rồi lại tiếp tục. Làm như vậy trong 2 phút bạn đã thấy sự khác biệt. Đừng quên di chuyển ngón tay của bạn theo chiều kim đồng hồ khi bấm huyệt này.

Còn một tác dụng nữa của việc tác động vào huyệt Thái Xung, tuy ít được nhắc đến hơn nhưng xác thực là có hiệu quả

Theo đó, huyệt vị này có thể mang lại những tác dụng tích cực cho các bệnh nhân Parkinson. Trong một nghiên cứu năm 2014 bởi các nhà nghiên cứu của Tổ chức Y tế Thế giới, một nghiên cứu về Parkinson ở chuột cho thấy châm cứu vào vào huyệt Thái Xung giúp ngăn chặn sự suy thoái của tế bào thần kinh trong não, đặc biệt là những người có liên quan với sự hấp thu dopamine.

Mặc dù chưa tiến hành trên cơ thể người, nhưng đây là một tín hiệu rất tích cực, giúp các bệnh nhân hạn chế các biến chứng và kéo dài tuổi thọ.

Cách hạn chế tối đa tế bào ung thư phát triển

ung-thu-thumbnail[1]

Những nguyên nhân chính gây ung thư: Trúng độc quá nặng, cơ thể thiếu dưỡng khí, tâm lý u buồn.

Về vấn đề trúng độc nặng, ví dụ ăn vào thực phẩm có kim loại nặng làm cản trở máu lưu thông, tế bào bị tấn công từ bên ngoài và hình thành khối u!

Tế bào ung thư là tế bào bị vặn bẻ nhăm nhúm, có thể đưa chúng trở lại trạng thái bình thường bằng những cách:

1. Lạc quan: Tùy theo hứng thú của từng người, hãy tìm cách tạo tâm thái lạc quan, vui vẻ cho mình.

2. Cung cấp đủ dưỡng khí: Thể dục thể thao cho cơ thể ra mồ hôi là cách tốt nhất để cung cấp đủ dưỡng khí và thải độc, tế bào ung thư bị biến dạng sau khi được cung cấp đủ dưỡng khí sẽ căng lên và trở thành tế bào bình thường, tương tự như quả bóng được bơm khí vào.

3. Thiên về ăn chay: Hoa trái và rau xanh giúp thể trạng giàu tính kiềm và giúp thải độc. Giúp chuyển hóa tế bào ung thư thành tế bào bình thường.

Người nào cũng có khả năng bị ung thư, theo nghiên cứu, trong số người bị ung thư thì có đến 81% ở độ tuổi từ 30 – 59, nhưng 40% số ca bệnh có thể ngăn chặn phòng ngừa được.

Cơ thể con người hàng ngày đều sản sinh ra 7000 – 8000 tế bào ung thư, đặc biệt khi tâm  trạng nhiều lo lắng, u sầu thì số tế bào ung thư sản sinh tăng mạnh, chúng sẽ tập trung ở một bộ phận nào đó trong cơ thể.

Khi tâm trạng chúng ta thoải mái thì khí ô-xy sẽ làm căng những tế bào ung thư cộng thêm việc dùng những thực phẩm chống ung thư có khả năng sửa chữa tế bào ung thư trở thành tế bào bình thường, và cơ thể chúng ta hoàn toàn hồi phục lại nếu ung thư chưa qua giai đoạn thứ ba.

ung thu 2

Những thực phẩm chống ung thư:

Chanh:  phá hủy được 12 loại tế bào ung thư: ung thư ruột kết, ung thư vú, tuyến tiền liệt, phổi và tụy…

ung thu 4

Khoai lang:  khử độc đặc biệt tốt.

Tỏi: trị ung thư dạ dày .

Đậu nành: trị ung thư cổ tử cung.

Nâm kim châm trị ung thư cổ tử cung.

Cải, súp-lơ: trị ung thư tụy.

Rau chân vịt: trị ung thư phổi.

Niễng: trị ung thư ruột.

Rong biển: trị ung thư vú.

Măng tây: trị ung thư da.

Súp lơ: điều trị ung thư bàng quang

Đậu nành: điều trị ung thư vú

Nước ép nam việt quất: điều trị ung thư vú

Hồ trăn: chống ung thư

Cà chua chín: điều trị ung thư tuyến tiền liệt

Nấm điều trị ung thư gan, nhưng có chứa kim loại nặng tổn thương thận, mỗi tháng không dùng quá 200g

Củ cải đường, cà rốt, sữa chua, táo, tảo xanh, nho, chuối, kiwi, dứa, dâu, trà xanh, mười cao lương điều trị ung thư trực tràng: gạo nâu, gạo nếp đen, kê, lúa mì, lúa mạch, yến mạch, hạt sen, bột yến mạch và lúa mạch đỏ , hạt mè trắng, hạt lanh, gừng, ngô, hạnh nhân, hạt mè đen, hạt bí ngô…

Ngoài ra, xin liệt lê 10 loại thực phẩm hàng đầu chống ung thư khác như: Cà ri, Ớt, Gừng, Trà xanh, Đậu tương, Cà chua, Nho, Tỏi, Bắp cải, Súp lơ.

ung thu 3

Bổ  sung khí ô-xy cho cơ thể: Một người khi ngồi trên ghế, mỗi lần hít thở chỉ đạt được 1/12 lượng khí cần làm đầy phổi, giống như một căn nhà có 12 căn phòng nhưng cả ngày ra ngoài làm việc, khi về chỉ dùng đến một phòng ngủ.

Cách khắc phục duy nhất là vận động thể dục thể thao, tốt nhất là ở nơi có không khí trong lành.

Giữ tâm trạng vui vẻ: Khi tâm trạng vui vẻ thì các tế bào căng tròn, giống như người còn xuân trẻ ở tuổi mười tám; khi ta tức giận, tế bào già  cỗi như người già tám mươi tuổi, chúng nhăn nheo và co lại!

ung thu 5

Tế bào ung thư bị co rúm, biến dạng, có thể làm căng tròn lại bằng hoa quả, rau xanh, vận động làm đầy dưỡng khí cho cơ thể và giữ tâm thái lạc quan.

Cập nhật bản đồ hạt nhân thế giới: Nga đứng đầu, láng giềng Việt Nam có 260 vũ khí chiến thuật

nuclear

Có vẻ một cuộc chạy đua phát triển vũ khí hạt nhân ngầm đang diễn ra khốc liệt, tiềm ẩn những rủi ro đối với an ninh toàn cầu.

Theo số liệu cập nhật năm 2016 của Liên đoàn Các nhà khoa học Mỹ được hãng tin Reuters đăng tải, Nga và Mỹ đang dẫn đầu về số vũ khí hạt nhân, trong khi Trung Quốc cũng đã phát triển được hơn 200 vũ khí sử dụng hạt nhân.

qq1

Mỹ hiện có một kho vũ khí hạt nhân với khoảng 7.000 đầu đạn hạt nhân, trong đó với 1.750 đầu đạn đã được gắn vào tên lửa.

qq2
Ảnh: Reuters/Jung Yeon-Je/Pool

Nga ước tính đang sở hữu chừng 7.300 đầu đạn hạt nhân, trong đó 1.790 đầu đạn đã được lắp vào tên lửa.

qq3
Ảnh: Reuters/Denis Sinyakov

Pháp được cho là đã giảm kho vũ khí hạt nhân của mình xuống còn khoảng 300 đầu đạn.

qq4
Ảnh: Reuters/Benoit Tessier

Trung Quốc – nước láng giềng của Việt Nam – ước tính có khoảng 260 vũ khí hạt nhân chiến thuật và chiến lược, cùng một kho nguyên liệu hạt nhân đủ để tạo ra một kho vũ khí lớn hơn nhiều.

qq5
Ảnh: Reuters/China Daily

Kho hạt nhân của Anh ước tính có khoảng 215 vũ khí hạt nhân. Quốc gia này đang dự kiến giảm số lượng xuống còn dưới 180 đầu đạn hạt nhân vào giữa thập niên 2020.

qq6
Ảnh: Reuters/Luke MacGregor

Pakistan sở hữu một kho hạt nhân với 110-130 đầu đạn, nhưng tất cả số đầu đạn này được cho là vẫn chưa được lắp vào tên lửa mà để ở trong kho.

qq7
Ảnh: Reuters/Stringer

Ấn Độ tuyên bố chính thức mình là quốc gia có vũ khí hạt nhân. Nước này ước tính đã sản xuất plutonium cấp độ vũ khí cho ít nhất 100-120 đầu đạn hạt nhân, nhưng cũng chưa được triển khai mà giữ ở trong kho.

qq8
Ảnh: Reuters/Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ

Israel được biết sở hữu một kho hạt nhân lớn, nhưng không cho biết cụ thể. Ước tính nước này có khoảng 80 đầu đạn hạt nhân. Theo ước tính về công suất sản xuất plutonium tại lò phản ứng Dimona, Israel có đủ plutonium để sản xuất xấp xỉ 100-200 đầu đạn hạt nhân.

qq9
Ảnh: Reuters/Jerry Lampen

Triều Tiên đã tiến hành 5 vụ thử hạt nhân dưới lòng đất tính tới tháng 9/2016, nhưng không công khai bằng chứng về việc nước này đã sở hữu vũ khí hạt nhân.

qq10
Ảnh: Reuters/Stringer

Trong số các quốc gia này, Mỹ là nước thử nghiệm vũ khí đầu tiên vào năm 1945, tiếp đến là Nga năm 1949, Anh năm 1952, Pháp năm 1960.

Các quốc gia gần Việt Nam hơn là Trung Quốc thử vũ khí hạt nhân năm 1964, Ấn Độ năm 1974, Pakistan năm 1998, Israel năm 1979 và Triều Tiên năm 2006.

Hạo Nhân/daikynguyen

Găng tay lụa cho nắm đấm sắt của Trung Quốc

china-silk-road

Ngun: Brahma Chellaney, “A Silk Glove for China’s Iron Fist,” Project Syndicate,

Biên dch: Lê Công Anh | Hiu đính: Nguyễn Huy Hoàng

Trong nhiều năm qua, Trung Quốc đã tìm cách bao vây Nam Á bằng một “Chuỗi ngọc trai”: một mạng lưới cảng biển nối liền bờ biển phía Đông của Trung Quốc với Trung Đông nhằm tăng cường ảnh hưởng chiến lược và khả năng tiếp cận biển của nước này. Không ngạc nhiên khi Ấn Độ cũng như các quốc gia khác đều rất quan tâm đến tiến trình này.

Tuy nhiên, giờ đây Trung Quốc đang cố gắng che giấu chiến lược của mình, tuyên bố rằng họ muốn tạo ra một Con đường tơ lụa trên biển trong thế kỷ 21 nhằm thúc đẩy trao đổi văn hóa và thương mại. Nhưng lối nói hoa mỹ cũng khó có thể xoa dịu những lo ngại ở châu Á và xa hơn nữa là che giấu mục tiêu chiến lược của Trung Quốc nhằm thống trị khu vực.

Mối lo ngại đó là hoàn toàn có cơ sở. Nói đơn giản, sáng kiến Con đường tơ lụa trên biển được thiết kế với mục đích biến Trung Quốc thành trung tâm của một trật tự mới ở châu Á và khu vực Ấn Độ Dương. Quả thật, bằng cách thiết lập sự khống chế dọc theo các huyết mạch thương mại trọng yếu, cũng như kích động các cuộc tranh chấp lãnh thổ trên đất liền và trên biển với một số nước láng giềng, Trung Quốc đang cố gắng vẽ lại bản đồ địa chính trị của châu Á.

Khía cạnh chiến lược của Con đường tơ lụa trên biển được nhấn mạnh bởi thực tế là Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc luôn dẫn đầu cuộc tranh luận về sáng kiến này. Thiếu tướng Kỷ Minh Quỳ (Ji Mingkui) ở Đại học Quốc phòng Trung Quốc lập luận rằng sáng kiến Con đường tơ lụa trên biển có thể giúp Trung Quốc xây dựng một “hình ảnh mới” và “giành được ảnh hưởng,” đặc biệt là khi chính sách “xoay trục” sang Châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ đang “mất đà.”

Tuy vậy, các chuyên gia của Quân đội Trung Quốc vẫn kiên quyết phủ nhận mối liên quan giữa sáng kiến Con đường tơ lụa trên biển với “Chuỗi ngọc trai” ở Nam Á. Thay vào đó, họ so sánh Con đường tơ lụa trên biển với các cuộc thám hiểm trong thế kỷ thứ 15 của Đô đốc hải quân Trung Quốc Trịnh Hòa (Zheng He), người đã chỉ huy một đoàn tàu chở kho báu đến châu Phi. Theo Thượng tướng Tôn Tư Kính (Sun Sijing), Ủy viên Quân ủy Trung ương Trung Quốc, Trịnh Hòa đã sử dụng Con đường tơ lụa cổ đại mà không hề chiếm “một tấc đất” hay cố gắng giành “bá quyền hàng hải” (dù lịch sử đã chứng minh rằng ông ta đã sử dụng lực lượng quân sự – ví dụ như hành quyết các nhà cầm quyền địa phương – để kiểm soát các điểm huyết mạch hàng hải).

Trên thực tế, hầu như không thể phân biệt Con đường tơ lụa trên biển với “Chuỗi ngọc trai” ở Nam Á. Dù Trung Quốc đang sử dụng chiến thuật bề ngoài có vẻ yên bình để thúc đẩy sáng kiến đó, nhưng mục tiêu chính của nó không phải là sự hợp tác đôi bên cùng có lợi; mà là nhằm giành thế ưu trội về mặt chiến lược. Thật vậy, Con đường tơ lụa trên biển là một phần không thể thiếu trong tham vọng “Giấc mơ Trung Quốc” của Chủ tịch Tập Cận Bình, nhằm phục hồi vị thế và danh tiếng của Trung Quốc trước đây.

Trung Quốc, đặc biệt là dưới thời Tập Cận Bình, đã thường xuyên sử dụng các khoản viện trợ, đầu tư, và các đòn bẩy kinh tế khác để buộc các nước láng giềng ngày càng phụ thuộc về mặt kinh tế cũng như tăng cường hợp tác an ninh với nó. Việc Tập Cận Bình sử dụng Quỹ Con đường tơ lụa trị giá 40 tỷ đô la Mỹ cũng như Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) mới do Trung Quốc khởi xướng nhằm phát triển Con đường tơ lụa trên biển đã phản ánh cách tiếp cận này của Trung Quốc.

Hiện tại, Trung Quốc đang tiến hành xây dựng các cảng, đường sắt, đường cao tốc, và đường ống dẫn dầu ở các quốc gia ven biển trong khu vực, không chỉ để tạo thuận lợi cho việc nhập khẩu tài nguyên khoáng sản cũng như xuất khẩu hàng hóa sản xuất của Trung Quốc, mà còn để thúc đẩy các mục tiêu quân sự chiến lược của nước này. Ví dụ, Trung Quốc đã ký kết một thỏa thuận trị giá hàng tỷ đô la Mỹ với Pakistan để phát triển cảng Gwadar do vị trí chiến lược của nó tại cửa eo biển Hormuz, điều này không đơn thuần chỉ để mở rộng tiềm năng thương mại vốn hạn chế của cảng.

Mùa thu năm ngoái, các tàu ngầm tấn công của Trung Quốc đã hai lần neo đậu tại cảng container mới mở trị giá 500 triệu đô la Mỹ của Sri Lanka – Cảng Colombo – được xây dựng bởi và phần lớn thuộc sở hữu của các doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc. Hiện tại, Trung Quốc đang bắt tay vào thực hiện một dự án trị giá 1,4 tỷ đô la Mỹ để xây dựng một khu phức hợp trải rộng xấp xỉ kích thước của Công quốc Monaco (khoảng 2 km2 – NHĐ) trên vùng đất vỡ hoang ở Colombo – “thành phố cảng” sẽ trở thành một điểm dừng quan trọng trên “Con đường tơ lụa trên biển” của Trung Quốc.

Chu Ba (Zhou Bo), nghiên cứu viên danh dự tại Viện Khoa học Quân sự Trung Quốc, thừa nhận rằng các siêu dự án của Trung Quốc “sẽ thay đổi một cách cơ bản cảnh quan chính trị và kinh tế của Ấn Độ Dương,” trong khi mô tả Trung Quốc như một cường quốc “mạnh mẽ nhưng ôn hòa” (“strong yet benign”). Điều này là rất quan trọng, vì trật tự châu Á mới sẽ ít được định hình hơn bởi các diễn biến tại Đông Á, nơi Nhật Bản nhất định sẽ cản trở sự trỗi dậy của Trung Quốc, so với các sự kiện xảy ra tại Ấn Độ Dương, nơi Trung Quốc đang dần đập tan sự thống trị lâu đời của Ấn Độ.

Ấn Độ chắc chắn rất lo ngại trước hành động của Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc đang bước những bước đi đủ thận trọng để có thể tiếp tục tiến đến các mục tiêu của mình mà không làm con mồi nó đang ngắm đến hoảng sợ. Học giả người Mỹ John Garver đã miêu tả điều này chính xác nhất bằng cách sử dụng một câu truyện ngụ ngôn của Trung Quốc: “Có một con ếch ở trong một cái nồi chứa nước ấm, nó cảm thấy khá thoải mái và an toàn. Nó không hề biết rằng nhiệt độ của nước đang từ từ tăng lên cho đến khi, cuối cùng, nó chết và bị luộc chín.”

Từ cách nhìn này, không có gì ngạc nhiên khi Trung Quốc đã mời Ấn Độ cùng tham gia sáng kiến Con đường tơ lụa trên biển. Mục đích của hành động này không chỉ là giúp Trung Quốc trấn an người hàng xóm đang ngờ vực mình, mà còn làm chậm sự phát triển của mối quan hệ chiến lược giữa Ấn Độ với Mỹ và Nhật Bản.

Các kế hoạch của Trung Quốc hướng đến Con đường tơ lụa trên biển kết hợp các mục tiêu kinh tế, ngoại giao, năng lượng, và an ninh để nỗ lực tạo ra một mạng lưới rộng lớn bao gồm các cơ sở hạ tầng kết nối với nhau nhằm thúc đẩy thương mại, can thiệp chiến lược thông qua viện trợ, và cho phép lực lượng tàu ngầm ngày càng mạnh và tích cực của Trung Quốc đóng một vai trò rộng lớn hơn. Trong quá trình này, Trung Quốc đặt mục tiêu định hình một trật tự châu Á mới không phải dựa trên việc cân bằng quyền lực với Mỹ, mà là dựa trên bá quyền của riêng nó. Chỉ có một liên minh giữa các nền dân chủ mới có thể ngăn chặn được chiến lược này.

Brahma Chellaney là Giáo sư ngành Nghiên cứu Chiến lược tại Trung tâm Nghiên cứu Chính sách có trụ sở đặt tại New Delhi, tác giả của các cuốn sách Asian Juggernaut Water: Asia’s New BattlegroundWater, Peace and War: Confronting the Global Water Crisis.

‘Tôi xin tiết lộ với quý vị…’

Blog VOA

Phạm Chí Dũng

Một người đàn ông tại máy rút tiền tự động của ngân hàng Agribank. (Ảnh minh họa). Nguồn: Reuters.

Một người đàn ông tại máy rút tiền tự động của ngân hàng Agribank. (Ảnh minh họa). Nguồn: Reuters.

Tôi xin tiết lộ với quý vị là Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) cùng với một đối tác tư nhân Việt Nam cũng đang có kế hoạch xử lý mua lại một Ngân hàng Thương mại yếu kém (bị mua lại với giá 0 đồng) của Việt Nam và có thể giới thiệu cho những đối tác khác để hỗ trợ Việt Nam trong xử lý nợ xấu và các Ngân hàng thương mại yếu kém” – hầu như là lần đầu tiên từ khi nhậm chức thủ tướng, ông Nguyễn Xuân Phúc phát ra một thông tin có vẻ bất ngờ và hãnh diện trước rất nhiều đối tác quốc tế tại Diễn đàn Phát triển Việt Nam (VDF) 2016 vào tháng 12/2016.

Nếu từ năm 2013, Ngân hàng nhà nước và Chính phủ Việt Nam bắt đầu hô hào về một chiến dịch bán nợ xấu ngân hàng cho nước ngoài nhưng không hề đề cập đến việc bán ngân hàng trong nước cho quốc tế, thì nay lần đầu tiên được một thủ tướng xác nhận chính thức.

Những thông tin ngoài lề cho biết Thủ tướng Việt Nam muốn bán không chỉ 1 ngân hàng mà cả 3 ngân hàng trong nước – những địa chỉ đã bị Ngân hàng nhà nước mua lại với giá 0 đồng vào các năm 2015 và 2016.

Vì sao Chính phủ lại quyết định “nhả” ngân hàng trong nước cho nước ngoài vào thời điểm này?

Những quan hệ đen tối

Trong thực tế, hệ thống ngân hàng Việt Nam đã được coi như tiến bước vào chu kỳ phá sản từ năm 2014. Ngân hàng Xây Dựng có số lỗ lũy kế trước khi bị mua lại với giá 0 đồng là hơn 18.000 tỷ đồng. Vào tháng Bảy năm 2014, ba quan chức cao cấp của ngân hàng này đã bị khởi tố và bị bắt giam. Ở Ngân hàng Dầu khí toàn cầu (GP), số lỗ lũy kế cũng lên đến hơn 12.000 tỷ đồng. Chưa kể Ngân hàng Đại Dương của “tư sản đỏ” Hà Văn Thắm đã bị bắt…

Đến năm 2015, theo những tin tức đã từng được coi là “tuyệt mật” nhưng rút cục được công khai trên báo chí, nợ xấu của ba ngân hàng trên là hơn 20.000 tỷ đồng – một con số không cách gì trả nổi so với vốn điều lệ của ba ngân hàng chỉ vào khoảng 10.000 tỷ đồng.

Chính vào thời gian đó, bất chấp lối tuyên truyền một chiều về chiến dịch mua lại ngân hàng thương mại với giá 0 đồng của Ngân hàng nhà nước và được giới tuyên giáo trung ương nhiệt tình hỗ trợ, một tờ báo trong nước vẫn nhận định: “Rất khó nhận diện ngân hàng 0 đồng bởi nhiều ngân hàng không công bố số liệu và cũng chưa hẳn công bố chính xác.” Xét về mặt quy mô, hiện nay vẫn còn khoảng 11 ngân hàng có quy mô vốn điều lệ nhỏ hơn 5.000 tỷ đồng. Bề ngoài có thể “hào nhoáng,” nhưng ẩn sâu trong đó là câu chuyện sở hữu chéo dẫn đến vốn ảo, cho vay “sân sau” với nền tảng nợ xấu lớn. Với bài học của ngân hàng mang vỏ bọc đẹp đẽ Ocean Bank, sẽ không ngạc nhiên khi một ngày đẹp trời nào đó có thêm một ngân hàng được đặt trong tình huống mua lại với giá 0 đồng tương tự”.

Năm 2015, việc Ngân hàng nhà nước quyết định mua lại các ngân hàng này với giá 0 đồng đã khiến nảy sinh mối nghi ngờ rất lớn về những quan hệ đen tối nào đó giữa Thống đốc Nguyễn Văn Bình với các ngân hàng được không cho phá sản, để sau này nhiều người lại muốn “hồi tố” về động cơ thật sự của ông Nguyễn Văn Bình, đặc biệt việc ông Bình luôn vận động và đã suýt dùng tiền ngân sách để “xử lý” các ngân hàng đã rơi vào tầm phá sản.

Không chỉ 3 ngân hàng được mua lại 0 đồng, một số ngân hàng thương mại nhỏ và cả ngân hàng nằm trong top đầu đã lọt vào “danh sách đen”. Chẳng hạn như Ngân hàng HD Bank là loại nhỏ, hay Ngân hàng Agribank thuộc loại lớn.

Trong khi đó, sau gần 3 năm hình thành nhưng hầu như không giải quyết được vấn đề gì về nợ xấu, Công ty quản lý tài sản các tổ chức tín dụng (VAMC) đành thúc thủ. Hàng loạt biện pháp xử lý nợ xấu lại được nêu ra, nhưng tất cả đều chỉ mang tính lý thuyết. Cho đến giờ, toàn bộ nợ xấu mà VAMC mua lại đều chỉ bằng… giấy.

Thực tế khốn quẫn là tỷ lệ nợ xấu thực ở một số ngân hàng nhỏ, cũng là những ngân hàng mà vào thời gian từ năm 2007 đến năm 2011 đã cho vay bạt mạng với lãi suất cắt cổ cùng hàng loạt vụ án ngân hàng, đang cực kỳ xấu, có nơi tỷ lệ nợ xấu chiếm đến hơn phân nửa tổng nợ cho vay.

Những cái xác vật vờ

Ngay sau Đại hội XII của đảng cầm quyền với di họa bắt nguồn từ nhiệm kỳ chính phủ trước, đã xuất hiện khá nhiều thông tin về tình trạng nợ xấu tăng đột biến tại nhiều ngân hàng thương mại. Nói cách khác, nếu như trước đây Ngân hàng nhà nước tìm cách “phù phép” để đẩy các khoản nợ đặc biệt xấu và không thể thu hồi được lên những nhóm nợ cao hơn (có thể thu hồi), thì nay do chẳng có gì thu hồi được nên nợ xấu vẫn còn y nguyên và vẫn hàng ngày lãi mẹ đẻ lãi con, toàn bộ “công tác xử lý nợ xấu” của VAMC từ trước đến nay hầu như vô nghĩa.

Trong khi đó, ngân sách lại khốn quẫn và chẳng còn khoản kết dư nào để trút ra mua nợ xấu. Nếu có, chỉ có thể là một khoản nhỏ để dành để cứu những ngân hàng lớn có cổ phần chi phối của nhà nước, còn các ngân hàng nhỏ sẽ phải tự xoay sở. Đó là lý do mà việc “tái cơ cấu ngân hàng” sẽ có thể trở nên mạnh mẽ bất ngờ trong thời gian tới. Nếu trước đây đã từng có kế hoạch kéo giảm số lượng ngân hàng thương mại từ trên 30 tổ chức xuống còn khoảng 15 tổ chức, thì tới đây có nhiều khả năng chính phủ sẽ phải làm điều này mà không còn lối thoát nào khác.

Chính phủ không “nhả” cũng không được. Trong thực tế, một số ngân hàng chỉ còn là những cái xác vật vờ …

Không thể khác, lý do chính mà Phó thủ tướng Vương Đình Huệ bắt buộc phải nói đến việc “thí điểm phá sản ngân hàng” vào kỳ họp Quốc hội cuối năm 2016 là tình trạng nợ xấu trong các ngân hàng thương mại đã hầu như vô phương cứu chữa. Nếu vào cuối năm 2014, con số nợ xấu thực đã lần đầu tiên được Thống đốc Bình thừa nhận là vào khoảng 500 ngàn tỷ đồng, thì đến nay con số này hẳn phải lên đến ít nhất 600 ngàn tỷ đồng, với tốc độ “tăng trưởng” đều đặn 60-80 ngàn tỷ đồng mỗi năm.

2016 đã vụt qua rất nhanh. Hơn hai chục tỷ USD nợ xấu lại móc xích với vài trăm tỷ USD nợ công. Tất cả vẫn bế tắc!

Bài học cho Thủ tướng Phúc

Dường như khi tuyên bố về việc nước ngoài sẽ mua ngân hàng trong nước, thủ tướng “cờ lờ mờ vờ” của Việt Nam có vẻ tự hào như trút được một gánh nặng đã đè lên vai ông quá lâu, đặc biệt trong một nhiệm kỳ chính phủ bị quá nhiều dư luận xem là “kẻ ăn ốc người đổ vỏ”.

Nhưng dường như Thủ tướng Phúc đã chẳng nhìn ra được một thực tế phũ phàng mà Ngân hàng nhà nước đã khoe khoang từ năm 2014 về “các tổ chức nước ngoài xếp hàng chờ mua nợ xấu của Việt Nam”: cho tới nay, toàn bộ 500 hồ sơ chào bán nợ xấu mà Công ty quản lý tài sản các tổ chức tín dụng (VAMC) gửi cho các tổ chức tài chính nước ngoài từ năm 2014 vẫn vô vọng, không có bất kỳ hồi âm chính thức nào.

Nếu cả VAMC mà còn không thuyết phục nổi những doanh nghiệp cá mập trong nước “ôm” lại nợ xấu, sẽ chẳng một tập đoàn nước ngoài nào dại dột rước lấy “của nợ Việt Nam”.

Khi còn tại vị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã có một chuyến xuất ngoại đến Úc để “khuyến mãi” nước ngoài mua nợ xấu. Nhưng có vẻ gương mặt ông Dũng đã xạm hẳn khi Thủ tướng Tony Abbott không những không quan tâm đến lời chào mua nợ xấu mà còn tuyên bố thẳng tay cắt giảm viện trợ đối với Việt Nam.

Đến giờ phút này, nợ xấu ngân hàng Việt Nam vẫn không khác gì một thể dịch hỗn tương của căn bệnh ung thư nửa mùa.

Tuyên bố “Tôi xin tiết lộ với quý vị…” của Thủ tướng Phúc lại được đưa ra trong bối cảnh Bộ Công an vừa bắt ông Trần Phương Bình của Ngân hàng Đông Á, tạm kết thúc một năm “đại hạn” cho “ngành kinh tế mũi nhọn” chỉ chăm bẳm mua thật thấp bán thật cao. Thời thế đã khác hẳn 5 năm trước khi lúc giới ngân hàng chỉ ngồi mát ăn bát vàng và đua nhau tung tác những cú đầu cơ lộn ruột xã hội.

Ngay cả lối thoát sang ADB cũng dễ kẹt đầu. Từ nhiều tháng qua, tổ chức tài chính bậc nhất châu Á này luôn “càm ràm” về nợ xấu và ngân hàng mà Thủ tướng Phúc muốn bán vẫn còn quá cao giá…

Một luật sư ở Sài Gòn cho biết rằng chưa bao giờ ông nhận được nhiều đơn đặt hàng về tư vấn phá sản ngân hàng như bây giờ…

Tất cả đã quá muộn. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, giới chủ ngân hàng sẽ phải khóc thét lên vì khối u nợ xấu phát nhiễm toàn thân khiến gây hại trầm kha cho “sự tồn vong của chế độ”.

TRUMP VÀ NHÓM “CONSIGLIERE” CHỐNG TÀU

FB Mạnh Kim

Việc thành lập Hội đồng thương mại quốc gia Nhà trắng (White House National Trade Council-NTC) và chọn Peter Navarro làm sếp NTC đã cho thấy ngày càng rõ đích ngắm của Donald Trump: Trung Quốc! Độc giả Việt Nam không lạ gì Peter Navarro, tác giả quyển “Death by China” (2011). Có bằng tiến sĩ kinh tế Đại học Harvard, Peter Navarro là một trong những nhà nghiên cứu chỉ trích Trung Quốc mạnh nhất vài năm gần đây. Trump chọn Peter Navarro một phần chính là quan điểm tương tự mà Navarro đã viết trong “Death by China”. Trump và Navarro chưa từng gặp nhau hoặc điện đàm, cho đến tháng 9 năm nay.

Bắc Kinh không thể không thấy bất an, sau bao nhiêu năm hưởng lợi, bắt đầu từ thời điểm Nixon-Kissinger mở cửa thế giới cho Trung Quốc. Phản ứng trước sự kiện Peter Navarro, tờ Global Times viết: “Trung Quốc cần đối mặt với thực tế rằng nhóm Trump vẫn duy trì thái độ cứng rắn với Trung Quốc. Cần phải vất đi tất cả ảo tưởng và sẵn sàng mọi chuẩn bị cho bất kỳ động thái tấn công nào của nội các Trump”. Tờ China Daily “bình tĩnh” hơn: bất cứ động thái nào làm tổn hại quan hệ Mỹ-Trung cũng đều mang lại tổn thất cho cả hai bên. Phát ngôn viên Hoa Xuân Oánh cũng có vẻ “tỉnh táo” một cách bất thường. Thay vì nhảy dựng lên đùng đùng như mọi lần, bà Hoa chỉ “nhỏ nhẹ”: “Hợp tác kinh tế và chính trị là quan trọng không chỉ cho hai nước (Mỹ-Trung) mà còn cho sự thịnh vượng toàn cầu”.

Trump đang chuẩn bị đánh quyết liệt Trung Quốc. Có lẽ điều này không còn nghi ngờ. Bộ máy của Trump qui tụ nhiều gương mặt không chỉ siêu diều hâu nói chung mà còn “rất diều hâu” đặc biệt với Trung Quốc. Wilbur Ross, người vừa được đề cử bộ trưởng thương mại, cũng có quan điểm chơi mạnh Bắc Kinh. Peter Navarro và Wilbur Ross từng đứng tên chung trong bài viết trên CNBC (29-7-2016) với nội dung rằng tất cả mô hình như NAFTA hoặc WTO đều không mang lại lợi ích cho Mỹ. Để đối phó Trung Quốc cũng như điều chỉnh lại chính sách thương mại Mỹ, hai tác giả nói: “Chúng ta cần một tay đàm phán cứng rắn như Trump”.

Trước đó, viết trên National Interest (28-6-2016), Peter Navarro nói rằng nếu Trump áp thuế 45% vào hàng xuất khẩu Trung Quốc thì vấn đề thâm hụt mậu dịch tự thân nó sẽ được giải quyết tức thời. “Khi giới lãnh đạo Trung Quốc nhận thức rằng họ không còn thấy một nguyên thủ yếu trong Nhà trắng, họ sẽ ngừng những hành vi mậu dịch không công bằng, và sự thâm hụt mậu dịch khổng lồ của Mỹ với Trung Quốc sẽ tái cân bằng một cách yên ả”.

Trả lời phỏng vấn Los Angeles Times (17-8-2016), Peter Navarro nhấn mạnh: “Trung Quốc không là lý do duy nhất khiến tăng trưởng nước Mỹ chậm lại mà còn là lý do chủ yếu… Từ khi Trung Quốc vào WTO năm 2001, hơn 70.000 nhà máy Mỹ phải đóng cửa… Đừng bao giờ quên rằng (Tổng thống) Reagan từng áp thuế 100% vào hàng bán dẫn của Nhật. Người ta cần hiểu rõ sự khác biệt giữa một nhà mậu dịch tự do như Reagan và Trump, những người áp thuế bảo hộ lên những kẻ dối trá bịp bợm, với chủ nghĩa bảo hộ như cách Trung Quốc làm… Hàng rào thuế không là giải pháp cuối cùng. Nó là công cụ thương lượng để buộc Trung Quốc ngưng chơi đểu”.

Ngoài Peter Navarro, nhóm “consigliere” của ông trùm Trump còn có Michael Pillsbury, nhà ngoại giao lão làng và là bậc thầy về Trung Quốc học. Pillsbury “thuộc bài” Trung Quốc đến mức ông có thể dẫn chứng, đối chiếu và phân tích các thủ đoạn chính trị đối ngoại Trung Quốc rút ra từ thời Chiến quốc. Quyển “The Hundred-Year Marathon: China’s Secret Strategy to Replace America as the Global Superpower” của ông là công trình nghiên cứu rất đáng tham khảo (lúc nào có thời gian, tôi sẽ giới thiệu các bạn quyển sách này, phát hành cuối năm ngoái).

Ngoài ra, còn có Randy Forbes (dự kiến được bổ nhiệm sếp Hải quân) hoặc tướng hưu Michael Flynn (bổ nhiệm ghế cố vấn an ninh quốc gia). Trong quyển “The Field of Fight”, Flynn (nguyên giám đốc Cơ quan tình báo quân đội Hoa Kỳ) đã đưa Trung Quốc vào danh sách “những kẻ thù của nước Mỹ”. Người không thể không kể nữa là tướng (“Chó Điên”) James “Mad Dog” Mattis. Được chỉ định ghế bộ trưởng quốc phòng, “Chó Điên” từng nhấn mạnh nhiều lần việc phải dồn quân lực vào khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Từng là một trong những tư lệnh thủy quân lục chiến dày dặn trận mạc nhất quân đội Mỹ từ sau Thế chiến thứ hai, “Chó Điên” chưa từng có vợ. Gia đình của ông là quân đội. Ông là điển hình của mẫu tướng trận “da ngựa bọc thây” thời Chiến quốc mà Michael Pillsbury nhắc đến trong quyển sách của mình.

Có một điều thấy rõ liên quan tiến trình “lắp nòng” để tấn công Trung Quốc của chính phủ Mỹ mới. Nhóm “consigliere” không chỉ thuần túy chống Trung Quốc. Họ là những người hiểu rất rõ Trung Quốc, hiểu thấu đáo lịch sử ngàn năm của Trung Quốc và hiểu rõ tâm lý giới lãnh đạo Trung Quốc. Trong “The Hundred-Year Marathon: China’s Secret Strategy to Replace America as the Global Superpower”, Michael Pillsbury có thuật một chi tiết rằng Bộ quốc phòng Mỹ đã lập ra hai nhóm, “quân xanh” và quân đỏ”, trong đó một bên qui tụ các chuyên gia cực giỏi về Trung Quốc và buộc phải tư duy như người Trung Quốc, để lập những trận chiến giả định. Không biết Trung Quốc có những nhóm như thế hay không. Có thể họ cũng đã có. Chiến tranh súng đạn thì chưa nhưng chiến tranh thương mại coi như đã bắt đầu khai hỏa rồi.
…..

– Consigliere là từ quen thuộc trong tiểu thuyết The Godfather của Mario Puzo, có nghĩa “cố vấn”.

– Link tập phim tài liệu “Death by China” của Peter Navarro