Hình ảnh Việt Nam tuyệt đẹp trên National Geographic 2016

Những bức ảnh Việt Nam được tạp chí nhiếp ảnh hàng đầu thế giới lựa chọn đăng tải trong năm nay đã để lại cho người xem ấn tượng sâu sắc về thiên nhiên và con người nơi đây.

Tạp chí National Geographic của Hội Địa lý Quốc gia Mỹ ra mắt gần 130 năm trước và nhanh chóng nổi tiếng toàn cầu với những bức ảnh có tính nghệ thuật cao. Trong ảnh, một người leo núi đứng trong hang Sơn Đoòng, hang động lớn nhất thế giới ở Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, tỉnh Quảng Bình. Hang động này dài hơn 3 km, một số nơi cao hơn 180 m. Ở những nơi nóc hang bị sập, ánh sáng mặt trời có thể tràn vào giúp thảm thực vật phát triển mạnh mẽ. Ảnh: Matthias Hauser.

Nước ngập mang lại một bức tranh đầy màu sắc trên cánh đồng lúa ở Ý Tý, Bát Xát, Lào Cai. Mùa mưa thường kéo dài từ tháng 5 đến tháng 6 ở ngôi làng miền núi này. Ảnh đăng ngày 14/8. Ảnh: Phero Art.

Những chùm cói bàng được phơi khô ở làng Phù Mỹ, tỉnh Kiên Giang. Dân làng ở đây thu hoạch cói bàng từ hàng trăm năm nay để làm giỏ, chiếu, túi xách và các đồ thủ công mỹ nghệ khác. Đây là bức ảnh đẹp nhất ngày 25/9 trên mục Your Shot. Ảnh: Hoàng Thái.

Bức ảnh “Cánh đồng hương” được bình chọn là ảnh đẹp nhất ngày 3/12 trên mục Your Shot. Những người thợ làm hương truyền thống ngồi giữa hàng chục bó hương đầy màu sắc được xếp lại cẩn thận. Độc giả nhận xét bức ảnh có màu sắc và bố cục đẹp, đồng thời kể được câu chuyện ý nghĩa về nghề làm hương truyền thống ở Việt Nam. Ảnh: Tran Tuan Viet.

Người dân chuyển các tấm cá phơi khô dưới ánh nắng. Kiên Giang cùng một số tỉnh thành khác ở Đồng bằng Sông Cửu Long đóng vai trò quan trọng trong ngành đánh bắt thủy sản của Việt Nam. Nhiều độc giả bày tỏ ấn tượng về sự độc đáo của bức ảnh và sự cần cù của người lao động Việt Nam qua tác phẩm được bình chọn ngày 19/11 trên Your Shot. Ảnh: Nguyen Lam.

Ở thành phố Mỹ Tho, lưới đánh cá được ngư dân kiểm tra cẩn thận sau mỗi chuyến ra khơi. Họ kiểm tra và sửa lại tấm lưới bị hư hại nhanh nhất có thể cho chuyến đi biển tiếp theo. Công việc này đôi khi phải mất nửa ngày để hoàn thành. Ảnh: Phạm Tỵ.

Một người phụ nữ thu hoạch hoa súng ở Đồng bằng Sông Cửu Long. Tác giả bức ảnh cho biết mỗi buổi sáng, người chủ sở hữu chiếc ao rộng 1 km này thu lượm hoa và bán cho các tiểu thương với giá 10.000 đồng/bó. Ảnh: Nhan Le.

Hai phụ nữ ngồi tán gẫu trong một cửa hàng đèn lồng ở Hội An. Thành phố cổ này từng là thương cảng phồn thịnh ở Đông Nam Á từ thế kỷ 15 và được UNESCO công nhận là di sản thế giới. Theo tác giả của bức ảnh ngày 18/5 trên mục Your Shot, các đèn lồng đầy màu sắc có rất nhiều ở Khu Phố cổ, tạo thành cảnh đêm tuyệt đẹp khi đi dạo quanh đây. Ảnh: Martin Bagg.

Bức ảnh mang tên “Đối kháng” thể hiện góc nhìn của tác giả về truyền thống văn hóa Việt Nam thời hiện đại. Trong khi thế hệ trẻ dường như bỏ quên truyền thốnng để theo đuổi lối sống phương Tây, khung cảnh này giống như một biểu tượng cho sự kháng cự của văn hóa bản địa. Hai người đàn ông chơi cờ dưới ánh nến ở một con phố yên ả tại Hội An. Họ không hề bận tâm tới những ồn ào của thành phố du lịch nổi tiếng này. Ảnh: Pedro Cattony.

Bức ảnh chụp lại một quán bar ở tầng cao của TP.HCM, thành phố sôi động dường như không bao giờ ngủ. Ảnh tham dự cuộc thi Nhiếp ảnh gia du lịch của năm do National Geographic tổ chức. Ảnh: Caroline Micaela Hauger.

Bức ảnh được chụp từ tầng 12 của một nhà nghỉ ở TP.HCM. Tác giả rất ấn tượng trước vẻ đẹp rực rỡ và sự sôi động của thành phố, cả ban đêm lẫn ban ngày. Tác giả gọi TP.HCM là “Thành phố sắc màu” trong bức ảnh này. Ảnh: King Fung Wong.

Advertisements

Hé lộ bi kịch khiến hoàng tử tỷ phú Dubai “vạn người mê” đoản mệnh ở tuổi 33

Sự ra đi đột ngột ở tuổi 33 của hoàng tử Sheikh Rashid, ở Dubai khiến người dân sững sờ và sự thật đằng sau cuộc sống nhung lụa của hoàng tử “vạn người mê” này cũng dần được hé lộ.

Hoàng tử đoản mệnh của Dubai

Ngày 19/9/2015, Hoàng tử Sheikh Rashid bin Mohammed bin Rashid Al Maktoum, 33 tuổi, con trai của quốc vương Dubai đã đột ngột qua đời. Thông tin này khiến dư luận Dubai chấn động vì sự ra đi quá bất ngờ của vị hoàng tử trẻ tuổi, tài ba.Hoàng tử Rashid sinh năm 1981, là con trai của Quốc vương Dubai Sheikh Mohammed và Hoàng hậu Sheikha Hind. Ngay từ bé, Hoàng tử đã được trải nghiệm nền giáo dục cao cấp. Khi còn nhỏ, Rashid học tại trường nam sinh uy tín ở Nad Al Sheba, sau đó chuyển tới trường Sandhurst ở Anh – một trường Đại học đào tạo sĩ quan quân đội hàng đầu cho nước Anh và tốt nghiệp năm 2002.

Trở về Dubai, hoàng tử Rashid có một hồ sơ cá nhân cực kỳ nổi bật, có quan hệ đối tác với hàng loạt các doanh nghiệp lớn trong nước. Sau đó, hoàng tử mở một số công ty cho riêng mình, đáng kể nhất phải nói đến Tập đoàn đầu tư đa ngành United Group Holdings Dubai.

Hé lộ bi kịch khiến hoàng tử tỷ phú Dubai vạn người mê đoản mệnh ở tuổi 33 - Ảnh 1.

Hoàng tử Sheikh Rashid bin Mohammed bin Rashid Al Maktoum qua đời ở tuổi 33.

Hoàng tử Rashid rất thích đua ngựa và rồi Rashid lập ra giải đua ngựa quốc tế có tên là Zabeel Racing. Với khối tài sản khổng lồ lên đến 1,9 tỷ đô la Mỹ, Rashid chưa bao giờ lâm vào tình trạng khó khăn trong kinh doanh vì thiếu vốn, lúc nào cũng ổn định trên đỉnh cao chiến thắng.

Năm 2006, Hoàng tử đã trở thành vị anh hùng dân tộc khi mang về 2 huy chương Vàng tại Thế vận hội Châu Á. Nhưng chưa đầy 1 năm sau đó, không hiểu lí do gì, Sheikh Rashid gần như biến mất khỏi các hoạt động cộng đồng, không xuất hiện trước công chúng và đến năm 2008 thì chính thức bị tước bỏ danh hiệu Thái tử.

Hé lộ bi kịch khiến hoàng tử tỷ phú Dubai vạn người mê đoản mệnh ở tuổi 33 - Ảnh 2.

Hoàng tử Rashid rất thích đua ngựa và lập ra giải đua ngựa quốc tế có tên là Zabeel Racing.

Hé lộ bi kịch khiến hoàng tử tỷ phú Dubai vạn người mê đoản mệnh ở tuổi 33 - Ảnh 3.

Năm 2006, Hoàng tử đã mang về 2 huy chương Vàng tại Thế vận hội Châu Á.

Hé lộ nguyên nhân cái chết của Hoàng tử

Dù nguyên nhân chính của cái chết được thông báo là một cơn đau tim đột ngột nhưng không thực sự thuyết phục. Những cáo buộc về hoàng tử Sheikh Rashid sử dụng ma túy và lạm dụng steroid kích dục. Hoàng tử được cho là có một số lần ra vào trong trại cai nghiện từ lâu đã rò rỉ ra khỏi cộng đồng giới tinh hoa của Các Tiểu vương quốc Ả rập.

Trước khi hoàng tử qua đời, một bữa tiệc Hoàng gia dưới lòng đất đã được tổ chức ở thủ đô Riyadh của Ả Rập Saudi với ma túy và quan hệ tình dục. Tổng Lãnh sự Martin Quinn đã viết trong các công văn cho thấy cảnh hậu trường của bữa tiệc rất hào nhoáng, nhộn nhịp, phô bày sự giàu có.

Ông Martin Quinn cũng lưu ý rằng, bữa tiệc sử dụng rất nhiều ma túy, cần sa. Phần lớn các thành viên tham gia bữa tiệc thuộc giai cấp quý tộc và Hoàng gia, trong đó có Hoàng tử Rashid.

Ông Ali, một phụ tá thường xuyên tiếp xúc với Hoàng tộc cho biết Hoàng tử Rashid sống trong đau đớn vì nghiện ma túy chứ không phải mệt mỏi do công việc. Ông này còn cho biết Hoàng tử đã phải vào trại cai nghiện năm 2009.

Hé lộ bi kịch khiến hoàng tử tỷ phú Dubai vạn người mê đoản mệnh ở tuổi 33 - Ảnh 4.

Nhiều ý kiến cho rằng tiệc sex và ma túy khiến hoàng tử đột ngột qua đời.

Rashid, người đã có lúc nắm giữ nhiều vai trò nổi bật, lặng lẽ rút lui khỏi cuộc sống cộng đồng trong vài năm cho đến khi ông chết. Ông trở thành một nhân vật bí ẩn trong tiểu vương quốc mà ông lẽ ra có vận số trị vì.

Tang lễ 3 ngày ở Dubai chính thức được công bố, em trai ông Hamdan, cùng với Maktoum, 31 tuổi, rước linh cữu Rashid trong đám tang ngày thứ Bảy, đã nói những lời cảm động “ tôi đã mất người bạn tốt nhất của mình”.

Đối với tất cả, có lẽ Sheikh Rashid sẽ chỉ còn là những dòng ghi chú nhỏ trong gia phả lịch sử của hoàng gia Các tiểu vương quốc Ả rập.

Dù có sự thực nào trong những cáo buộc về việc sử dụng ma túy và chất kích dục, cái chết của một người đàn ông trẻ mà số phận trong tương lai có thể là vị trí thủ tướng, cũng vẫn là một bi kịch.

Hé lộ bi kịch khiến hoàng tử tỷ phú Dubai vạn người mê đoản mệnh ở tuổi 33 - Ảnh 5.

Hàng trăm người thân cùng các quan chức đã bày tỏ lòng tiếc thương Rashid và tiễn biệt hoàng tử đoản mệnh tại lễ tang ở nhà thờ Hồi giáo Zabeel của Dubai.

Nghề nào đang có lương “khủng” nhất Việt Nam?

Đã có một khảo sát về tình hình lương của các CEO ngân hàng, trong đó “khủng” nhất là lương của một CEO ngân hàng thương mại cổ phần nằm trong top 10 tới 1 triệu USD/năm, tức hơn 20 tỷ đồng. Một số CEO ở các ngân hàng lớn hưởng lương từ 4,8 – 7 tỷ đồng/năm, còn các CEO khác cũng thu nhập trên dưới 2 tỷ đồng mỗi năm.

Phi công, tiếp viên hàng không và quản lý nhân sự… vẫn luôn là những ngành nghề cho mức thu nhập “khủng” nhất Việt Nam năm 2014.

Có Tổng giám đốc ngân hàng lương 6-7 tỷ đồng/năm.
1. Phi công:
Theo bảng lương 5 năm từ 2008 đến 2013 được Vietnam Airlines (VNA) công bố gần đây nhất, mức lương năm 2013 của phi công bình quân đạt 74,8 triệu đồng/tháng. Mức này đã giảm 4,5 triệu đồng so với năm 2012, và 6,7 triệu đồng so với năm 2011.

Lương tháng của phi công và tiếp viên Vietnam Airlines.

Tuy vậy, ở thời điểm hiện tại, mức lương nói trên của nghề phi công cho VNA vẫn là con số đáng mơ ước với nhiều người. Nhưng theo ý kiến của nhiều người, mức lương “khủng” nói trên tương xứng với áp lực, khối lượng và tính chất của công việc điều khiển máy bay. Không những phải đối mặt với áp lực của người “nắm giữ” tính mạng của hàng trăm hành khách, phi công còn là nghề đầy rủi ro, yêu cầu độ tập trung, trình độ cao. Trước đó, họ phải trải qua một quá trình khá dài và khắc nghiệt để rèn luyện nghề.
2. Tiếp viên hàng không:

Thu nhập bình quân của tiếp viên hàng không luôn gây sự tò mò của mọi người. Trong thông tin công bố gần đây của VNA, mức lương dành cho tiếp viên hàng không từ năm 2008 đến 2013 đã tăng lên đáng kể. Nếu như năm 2008, lương tháng của những tiếp viên là 9,8 triệu đồng, thì đến 2013 đã tăng lên 18,7 triệu đồng/người/tháng. Con số kỷ lục đạt được là 19,2 triệu đồng vào năm 2012.

Tiếp viên hàng không tại Việt Nam luôn có mức lương cao nhất.

Cũng như phi công, tiếp viên hàng không là nghề “đi quanh năm” trên máy bay. Tuy nhiên, áp lực của nghề này có phần thấp hơn so với những người làm nghề phi công. Cùng với lương tháng cố định, tiếp viên hàng không cũng có cơ hội có thêm thu nhập từ việc buôn bán hợp pháp các loại hàng hoá xách tay. Tuy nhiên, nghề tiếp viên không hào nhoáng như nhiều người vẫn tưởng, mà khá vất vả và phải làm việc xa nhà, không cố định giờ giấc. Bù lại, cơ hội thăng tiến của nghề này tương đối nhanh. Do vậy, tính đến thời điểm hiện tại, ngoài mức lương tương đối hấp dẫn, tương xứng với đặc thù nghề nghiệp thì những cơ hội trong nghề cũng là một trong các yếu tố khiến không ít bạn trẻ đam mê trở thành tiếp viên hàng không.
3. Nhân viên cao cấp tại khách sạn:

CEO người nước ngoài tại khách sạn cao cấp có mức lương 210 – 320 triệu đồng/tháng.

Theo thống kê của Tổng cục Du lịch, hiện trong nước có khoảng 5.000 khách sạn 3-5 sao nhưng hầu hết các khách sạn đình đám nhất, nằm ở vị trí đẹp nhất đều phải thuê công ty nước ngoài quản lý. Với 10.000-15.000 USD/tháng (tương đương 210-320 triệu đồng/tháng) là mức lương trung bình của CEO người nước ngoài của một khách sạn cao cấp tại Việt Nam.
4. Sếp ngân hàng:

Có Tổng giám đốc ngân hàng lương 6-7 tỷ đồng/năm.

Và có Tổng giám đốc ngân hàng lương 6 – 7 tỷ đồng/năm là chia sẻ của một sếp ngân hàng ở TP HCM khi cổ đông chất vấn về mức thù lao của Hội đồng quản trị tại ĐHCĐ thường niên 2014 của ngân hàng này tổ chức mới đây.
5. Quản lý nhân sự , dịch vụ tài chính kỹ thuật

Mức lương được trả cao nhất hiện nay thuộc về doanh nghiệp hoạt động tại TP HCM, trong lĩnh vực công nghệ sinh học, cho vị trí giám đốc kinh doanh với mức lương 161 triệu đồng/tháng. Còn tại Hà Nội, mức lương cao nhất được dành cho vị trí giám đốc nhân sự của một tập đoàn sản xuất, với mức 147 triệu đồng/tháng. 3 lĩnh vực được trả lương cao nhất trong quý II/2013 bao gồm: dịch vụ tài chính – kỹ thuật, bán hàng và tiếp thị. Riêng tại TP HCM, lĩnh vực bán hàng và tiếp thị được trả lương cao nhất. Ngoài ra, dựa theo Bảng thống kê mức lương/tháng tại từng vị trí trong ngành nhân sự dựa theo Salary Guide 2014 (Cẩm nang lương bổng 2014) của tập đoàn Adecco cho thấy nhân sự đang là một những nghề có tiềm năng lương “khủng” ở Việt Nam.

Bảng thống kê mức lương/tháng tại từng vị trí trong ngành nhân sự dựa theo Salary Guide 2014 (Cẩm nang lương bổng 2014) của Tập đoàn Adecco.

Hiện nay, một sinh viên mới ra trường làm ngành nhân sự có thể tìm được việc làm với mức lương tối thiểu 5 triệu đồng/tháng, cấp trưởng phòng được trả hơn 1.000 USD/tháng và các vị trí giám đốc nhân sự có thể có thu nhập từ 2.500 đến 3.000 USD/tháng. Thậm chí những tập đoàn lớn của nước ngoài đang trả lương 4.000 USD/tháng cho vị trí này tại Việt Nam. Điều này cho thấy, nghề nhân sự đã xác lập được vị trí quan trọng không thể thiếu cho sự phát triển của doanh nghiệp.
6. Nhân viên dầu khí:

Nhân viên dầu khí có mức thu nhập 16,2 triệu đồng/tháng.

Theo báo cáo của Bộ Công Thương năm 2011, thu nhập bình quân của nhân viên PetroVietnam là 16,2 triệu đồng mỗi tháng, cao nhất trong số 17 tổng công ty và tập đoàn của Nhà nước. Và cho đến nay mức thu nhập này vẫn luôn cao và dầu khí luôn là một nghề “hot”.

Theo Kiến Thức

Hồ sơ nguyên CEO DongABank vừa bị bắt  

Trước khi bị đình chỉ chức danh Tổng giám đốc, ông Trần Phương Bình từng đảm nhiệm vị trí Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng Đông Á – DongABank.

Mới đây, ông Trần Phương Bình – nguyên Tổng giám đốc và bà Nguyễn Thị Ngọc Vân – nguyên Phó tổng giám đốc Ngân hàng TMCP Đông Á cùng với 3 nhân viên của ngân hàng này đã bị bắt giữ và khởi tố do vi phạm pháp luật trong hoạt động tiền tệ ngân hàng.

Ông Trần Phương Bình sinh năm 1959, là cử nhân Kinh tế. Ông là một trong số những nhân vật gắn bó với DongABank từ những ngày đầu ngân hàng thành lập. Trước khi trở thành Tổng giám đốc vào năm 1998, ông chưa từng có kinh nghiệm hay chuyên môn về lĩnh vực ngân hàng. Công việc trước đó của ông là giảng dạy lĩnh vực kinh tế.

Trong quá trình công tác tại DongABank, ông cũng từng đảm nhiệm vị trí Phó chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc ngân hàng. Tính đến ngày 30/6/2014, ông Trần Phương Bình nắm giữ 15 triệu cổ phiếu tại DongABank, tương đương tỷ lệ sở hữu 3% vốn ngân hàng.

Ông Trần Phương Bình. Ảnh: Đ.A.

Ông cũng chính là cầu nối quan trọng giữa DongABank với các cổ đông của ngân hàng. Hầu hết những người thân của ông đều là cổ đông lớn của DongABank.

Theo thống kê, vợ chồng ông Bình và các con nắm giữ tới 16,24% cổ phần tại PNJ (nơi bà Cao Thj Ngọc Dung, vợ ông Trần Phương Bình làm Chủ tịch HĐQT) và 9,62% tại DongABank. Trong đó, PNJ nắm giữ 7,7% vốn điều lệ tại DongABank tại năm 2015.

Sau khi bị miễn nhiệm không lâu, ông Bình đã có tâm thư gửi tới toàn thể khách hàng và cán bộ nhân viên DongABank. Nội dung tâm thư cho biết ông nhận lỗi vì có những quyết sách, hành động trong điều hành dẫn đến kết quả xấu ảnh hưởng tới ngân hàng. Ông cũng đồng tình với việc bị đình chỉ chức danh quản trị, điều hành và sẵn sàng chịu trách nhiệm cá nhân của mình trước pháp luật.

Ngoài ông Trần Phương Bình, một nhân vật khác cũng bị cơ quan điều tra bắt tạm giam là bà Nguyễn Thị Ngọc Vân. Bà Vân sinh năm 1970, là cử nhân kinh tế Đại học Kinh tế TP.HCM.

Trước khi bị đình chỉ công tác cùng thời điểm với ông Bình, bà Vân là Phó tổng giám đốc thường trực tại DongABank. Bà từng nhận được bằng khen của Thống đốc NHNN cùng nhiều giải thưởng khác trong quá trình công tác tại Ngân hàng Đông Á.

Xét về quan hệ, bà Vân chính là em dâu của vợ ông Bình. Tính đến 30/6/2014, bà nắm giữ hơn 712.000 cổ phiếu tại DongABank tương đương tỷ lệ 0,14%.

Những năm 2010-2012, DongABank rơi vào tình trạng khó khăn, khủng hoảng, lợi nhuận xuống thấp, tỷ lệ nợ quá hạn tăng cao… Khi đó, Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đã phải vào cuộc thanh tra toàn diện về hoạt động của Đông Á từ năm 2012 trở về trước.

Theo kết luận thanh tra, DongABank đã có nhiều vi phạm pháp luật về quản lý tài chính, cấp tín dụng và hoạt động kinh doanh khác làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình hình tài chính và hoạt động.

NHNN đã quyết định kiểm soát đặc biệt với ngân hàng này từ ngày 13/8/2015 và miễn nhiệm nhiều chức danh lãnh đạo chủ chốt của DongABank, trong đó có ông Trần Phương Bình.

RẤT CẦN MỘT TẦNG LỚP TRÍ THỨC VIỆT!

Nguyễn Tiến Dũng

Não trạng trí thức XHCN. Nguồn: Ba Bùi/ ĐCV

Fukuzaawa Yukichi, nhà trí thức lỗi lạc của Nhật, người có công rất lớn trong cuộc cải cách Duy Tân Minh Trị đã nhận định: “Văn minh của một quốc gia, không phải do chính phủ sáng tạo từ trên xuống và cũng không phải do thường dân làm được từ dưới đưa lên. Văn minh của một quốc gia phải do tầng lớp giữa – giai cấp trung lưu – có tri thức, kiến thức, động não trước thời cuộc, suy nghĩ hợp lòng dân, thực hiện. Có như vậy mới mong thành công”.

Thực vậy, chưa một đất nước văn minh và phát triển nào lại thiếu đi một tầng lớp trí thức cả. Giới trí thức ấy, họ không chỉ có đóng góp lớn trong lĩnh vực của mình mà còn không ngừng trăn trở về những vấn đề chung của đất nước, mong muốn thúc đẩy xã hội phát triển bền vững, tiến bộ, văn minh, hướng tới Chân, Thiện, Mỹ.

Ở Việt Nam, thực tế đáng buồn là tầng lớp ấy rất ít ỏi và đơn độc, thậm chí chưa đủ để gọi là tầng lớp, trong khi hầu hết mọi người thiếu tinh thần xã hội, thiếu con mắt nhận biết thời cuộc, họ yêu quý và giữ chỗ cho bản thân hơn là lo lắng ưu tư cho đất nước. Cứ nhìn những gì đang diễn ra trên đất nước chúng ta mà đau lòng.

Những cái xấu tràn lan trong xã hội. Nhỏ thì ăn trộm, ăn cướp, cờ bạc, rượu chè nhan nhản trên báo, ngày nào cũng có. Lớn thì chạy quyền, chạy việc, tham ô, tham nhũng đã như một căn bệnh nan y đã ăn sâu vào hệ thống công quyền.

Rồi ý thức cộng đồng gần như không có, tham gia giao thông mạnh ai nấy đi, bảo sao không tắc đường, rác thải thì bạ đâu xả đấy, tiện đâu vứt đấy, trách sao được ô nhiễm môi trường.

Tệ hơn, vì hám tiền hám lợi mà con người đầu độc lẫn nhau bằng thực phẩm bẩn, bằng hàng hoá độc hại, đến cái ăn cái mặc hàng ngày cũng sợ, cứ kì thị đồ Trung Quốc nhưng ta không tiếp tay thì làm sao nó phổ biến đến vậy?

Bộ mặt văn hoá người Việt bây giờ đấy sao? Từ bao giờ mà người Viêt tham lam, ích kỷ đến vậy?

Con người thường có bệnh thì mới chữa, nhẹ thì uống thuốc, nặng hơn thì đi viện. Còn tham lam, ích kỷ thì khác, nó cũng là “bệnh”, nhưng khó chữa và nguy hiểm vô cùng, nó làm xấu đi nhân cách, phẩm giá của con người, tạo nên những con người tầm thường.

May thay, chúng ta vẫn có những nhà trí thức hiểu được thực trạng nguy hiểm ấy, họ vẫn đang âm thầm cống hiến cho cộng đồng.

Chúng ta có Nguyễn Quang Thạch, người đã giành 20 năm với chương trình “Sách hóa nông thôn”, anh đã đi bộ khắp đất nước, tới những vùng nông thôn xa xôi để xây dựng nên những tủ sách miễn phí cho trẻ em nghèo, trẻ em không có điều kiện được tiếp xúc với sách. Việc làm đó của anh mang một ý nghĩa vô cùng to lớn.

Chúng ta có doanh nhân Lương Hoài Nam, dù bộn bề với công việc kinh doanh nhưng anh không ngừng trăn trờ về những vấn đề chung của xã hội. Anh viết sách, viết báo về hầu như tất cả các lĩnh vực từ kinh tế, giáo dục, văn hóa đến giao thông, hàng không, du lịch…tất cả những vấn đề nhức nhối đều được anh phân tích sâu sắc và đưa ra những giải pháp hết sức hiệu quả.

Chúng ta có nhà giáo Phạm Toàn, một con người thật sự tâm huyết với giáo dục. Tuổi đã ngoài 80 mà vẫn trực tiếp cùng với nhóm Cánh Buồm xây dựng nên bộ sách giáo khoa mới cho học sinh. Đó là một việc rất khó, cần rất nhiều sức lực và trí lực.

Chúng ta có GS. Chu Hảo, Giám đốc nhà xuất bản Tri thức, tuổi năm nay cũng đã gần 80 mà vẫn không ngừng đóng góp cho sự phát triển tri thức. Ông xây dựng nên “tủ sách tinh hoa” với mong muốn mang những cuốn sách kinh điển trên thế giới về với độc giả Việt Nam. Ngoài ra, ông còn khuyến khích, hỗ trợ, cùng với những nhóm bạn trẻ tổ chức những buổi hội thảo, tọa đàm giới thiệu về những cuốn sách tinh hoa ấy.

Họ là những con người thật đáng khâm phục, luôn cố gắng hết sức mình cho cộng đồng. Họ như những ngôi sao vẫn đang lặng lẽ lấp lánh trên bầu trời Việt, dù biết rằng dưới họ là một bầu trời mịt mù và u ám.

Nhưng, thật lòng mà nói, họ ít ỏi và đơn độc quá! Để thức tỉnh đám đông trì độn ấy chúng ta cần nhiều hơn thế. Chúng ta cần một sức mạnh lớn hơn, sức mạnh của một tập thể. Bởi, dù sao thì, để đóng góp cho sự phát triển văn hóa của cả dân tộc chỉ với tư cách cá nhân là chưa đủ, chúng ta phải hành động với tư cách đoàn thể thì mới có khả năng làm được, chỉ khi đó đất nước mới tìm lại được sự lành mạnh về mặt xã hội.

Đã đến lúc những nhà trí thức cần kết nối nhau lại để từ đó xây dựng nên một cộng đồng trí thức. Cộng đồng ấy không vì mục đích nào khác là cống hiến cho xã hội, cho văn hóa, giáo dục. Cộng đồng ấy không chỉ là nơi tập hợp trí thức mà còn là biểu tượng tinh thần của những người ham hiểu biết, say mê học thuật. Cộng đồng ấy sẽ là niềm tin của mọi người trong xã hội, qua đó, những nhà trí thức có thể đóng góp nhiều hơn, rộng hơn. Cộng đồng ấy còn khơi nên nhiệt huyết, khát khao của giới trẻ và là nơi hỗ trợ, đào tạo, từng bước xây dựng nên thế hệ kế cận trong tương lai.

Có phải chúng ta đang quá kỳ vọng và đòi hỏi từ những con người ấy? Nhưng không phải họ thì là ai bây giờ?

Để có bước tiến dài của cả một dân tộc luôn cần một nhà lãnh đạo tài năng, đức độ nhưng không thể thiếu là đội ngũ trí thức hùng hậu bên cạnh. Hơn bao giờ hết, chúng ta đang rất cần những nhà trí thức, những bộ óc tinh hoa hãy cùng họp nhau lại để khởi đầu cho tầng lớp trí thức Việt Nam, khởi đầu cho một tương lai Việt Nam!

Tập Cận Bình sẽ nhịn Trump đến bao giờ ?

Ông Donald Trump chắc không vui: Vì ông hô hoán tăng thuế nhập cảng hàng Tàu, số hàng Trung Quốc bán sang Mỹ đã tăng thêm gần hai tỷ Mỹ kim trong Tháng Mười Một vừa qua, tăng 5.4% so với Tháng Mười và hơn 8% so với Tháng Mười Một năm ngoái. Các công ty Mỹ như Wal-Mart, với hơn 90% hàng là “ma dze in China,” đã đặt mua gấp. Bây giờ một chiếc tàu thủy của công ty Ðan Mạch Emma Maersk mà Wal-Mart thuê bao có thể đi từ Trung Quốc sang tới Mỹ chỉ mất năm ngày, chở theo 15,000 thùng chứa lớn (công, container). Mỗi chiếc Emma Maersk có 11 cái cần cẩu; hoạt động cùng một lúc sẽ bốc gỡ hàng trong 2 tiếng đồng hồ là xong. Trong Tháng Mười Hai và Tháng Giêng sang năm, hàng hóa Tàu sẽ còn ào ạt qua Mỹ. Vì không ai biết sau khi ông Trump nhậm chức thuế sẽ tăng lên bao nhiêu!
Người nhà của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình có tên trong hồ sơ Panama - Ảnh: Reuters

Có ai đoán trước được Donald Trump sẽ làm gì hay không? Không ai đoán nổi! Ngay các nước đồng minh cố cựu của Mỹ trong khối NATO và Nhật Bản, Nam Hàn cũng vẫn còn đang chờ coi ông làm gì! Và một nhà kinh doanh như ông cũng biết sẽ được lợi thế nếu cứ để cho bên kia họ lờ mờ không biết mình sắp làm gì.

Một người đang băn khoăn phỏng đoán là ông Tập Cận Bình. Suốt một năm tranh cử, ông Trump đã “chửi” Trung Cộng hết nước hết cái. Người Tàu nghe đã quen rồi, vì các ứng cử viên tổng thống Mỹ mấy chục năm nay vẫn dùng món võ này để giành phiếu. Bill Clinton, George W. Bush, cho tới Barack Obama đều đả kích Trung Cộng khi tranh cử; lúc nhậm chức đều dịu giọng lại. Nhưng không ai có thể đoán Donald Trump sẽ theo gót những người tiền nhiệm hay không.

Tháng Sáu vừa qua ông Trump nói: “Không thể chấp nhận cho Trung Quốc tiếp tục hãm hiếp nước ta.” Bắc Kinh phải tức ứa máu khi Trump điện thoại trực tiếp với bà Thái Anh Văn, tổng thống Ðài Loan. Thay vì giải thích và tự bào chữa, ông ta còn tấn công thêm, “tweet” kể tội Trung Cộng, nhắc đến cả những “căn cứ quân sự khổng lồ” ở vùng biển Ðông Nam Á. Ấy thế mà Tập Cận Bình vẫn im thin thít, nhịn như nàng dâu nhịn mẹ chồng! Cho tới nay các báo đài Trung Cộng không hề nhắc gì đến chuyện ông Trump cà kê với bà Thái, các quan chức trên dưới nín thinh sau khi lời phát biểu của Ngoại Trưởng Vương Nghị cũng biến mất dù ông ta chỉ chế nhạo bà Thái.

Riêng ông Trump cũng đủ làm Tập Cận Bình nhức đầu rồi, lại thêm các chính khách Cộng Hòa khác cũng nhập cuộc vì họ không thể ngồi yên cho mình ông Trump múa. Nghị Sĩ Marco Rubio (Cộng Hòa, Florida) mới đề nghị một dự luật nhắm trừng phạt Trung Cộng bành trướng ở Biển Ðông. Dự luật Rubio muốn “bất cứ người Trung Quốc nào” dính vào những căn cứ quân sự dựng trên tất cả các hòn đảo trong vùng biển Ðông Nam Á phải bị cấm du hành qua Mỹ và sai áp tài sản! Nói như vậy là bao trùm tất cả các nhà thầu xây cất, các công ty và ngư phủ Trung Quốc vào đánh cá ở vùng đang tranh chấp, và cả những quan chức cho tới lính hải quân vẫn đi tuần trong vùng này, ai cũng có thể bị “cấm vận!” Ðòn “trừng phạt” này đã được sử dụng với Nam Phi, Iran, với Nga, và hiệu quả tuy kín đáo nhưng cũng tác động trên quan chức các xứ đó.

Dự luật của ông Marco Rubio chưa chắc đã được Thượng Viện đem ra bàn, nhưng là một cách “mách kế!” Lên làm tổng thống ông Trump có thể áp dụng đòn “cấm vận” này! Xưa nay, mỗi lần có đại biểu nào trong Quốc Hội Mỹ đưa ra một nghị quyết đả Trung Cộng là Bắc Kinh làm ầm lên phản đối. Nhưng lần này thì, ba ngày sau họ vẫn im, chắc còn chờ coi chính ông Trump động thủ.

Nhưng Tập Cận Bình sẽ nhịn đến bao giờ?

Ít nhất là 12 tháng. Dù ông Trump làm gì chăng nữa, tới Tháng Mười năm 2017 đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng họp đại hội, năm năm một lần. Tập Cận Bình đang lo củng cố địa vị trong đảng, hy vọng sau đại hội thứ 19 sẽ nắm toàn quyền, thực hiện các chính sách cải tổ đã hứa từ ba năm nay mà chưa làm gì được. Từ nay tới đó, Tập Cận Bình sẽ cố nhẫn nhịn, không để một xáo trộn nào bùng lên trong mối bang giao giữa hai nước kinh tế lớn nhất hoàn cầu với những quan hệ chằng chịt khó gỡ!

Lý do chính là vì địa vị của Tập Cận Bình vẫn còn mong manh. Mặc dù ông đã sử dụng đòn “đánh tham nhũng” loại bỏ rất nhiều đối thủ, đàn em của Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Ðào nhưng sẽ phải làm sao đưa thêm người của mình vào giới lãnh đạo. Trong kỳ đại hội sắp tới, 11 trong số 25 ủy viên Bộ Chính Trị sẽ đến tuổi 65 phải về hưu. Quan trọng nhất là thay thế 5 trong số 7 bô lão ở ban Thường Vụ, chỉ còn Tập Cận Bình và Lý Khắc Trường chắc chắn ngồi lại. Trong 350 người thuộc Ban Chấp Hành Trung Ương, được đôn lên từ thời họ Giang và họ Hồ, sẽ có khoảng 90 người phải rút lui, hơn một phần tư.

Theo tạp chí The Economist thì hiện nay Tập Cận Bình mới nắm chắc được một phần mười số thành viên Trung Ương Ðảng. Từ nay tới Tháng Mười năm tới, Bình sẽ lo xếp đặt sao để chiếm được đa số trong 2,300 đảng viên sẽ dự đại hội. Nhưng việc đề cử các đại biểu này không nằm trọn trong tay ông chủ tịch. Những quan chức địa phương, từ cấp quận lên đến tỉnh không phải ai cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lệnh ông. Ðó là chưa kể các đơn vị quân đội và giám đốc các doanh nghiệp nhà nước. Chương trình cải tổ cơ cấu kinh tế của họ Tập đã trì trệ mấy năm nay cũng vì đụng vào quyền lợi của các quan lớn địa phương và nồi cơm vàng của đám cán bộ xí nghiệp quốc doanh! Trung ương cứ ra lệnh, nhưng bên dưới không nhúc nhích cũng đành chịu. Họ có thể nêu ra hàng trăm nỗi khó khăn, hàng ngàn mối lo xã hội bất ổn! Ngay trong nhóm bảy người ban Thường Vụ Bộ Chính Trị, Tập Cận Bình cũng chưa nắm hết; vẫn phải cho đàn em viết bài (giấu tên thật) đả kích các chính sách cho vay nợ quá nhiều của nhà nước, tức đâm sau lưng ông Thủ Tướng Lý Khắc Trường!

Cho nên, từ nay đến Tháng Mười năm tới, Tập Cận Bình không muốn bất cứ biến cố nào xẩy ra có thể làm giảm bớt uy tín và địa vị của mình!

Nhưng Tập Cận Bình cũng có thể muốn xuất hiện như một “người hùng dân tộc” bằng cách biểu diễn những màn đối đầu quyết liệt với Donald Trump! Cứ chuẩn bị sẵn sàng, hễ Trump đưa ra một đòn nào bèn trả đũa ngay lập tức, ăn miếng trả miếng!

Một nỗi khó khăn nhất là chưa thể tiên đoán Trump sẽ làm gì! Cũng không biết Trump sẽ đánh thật hay chỉ đánh nhứ! Hơn nữa, trên mặt kinh tế, bất cứ cuộc tranh hùng nào cũng nguy cho nước Tàu trước khi làm hại được nước Mỹ. Một cuộc đụng độ kinh tế sẽ ảnh hưởng nhanh chóng và lan rộng khắp nước Tàu, trong khi ảnh hưởng vào nước Mỹ chậm hơn và nhẹ hơn. Dân Mỹ có thể chấp nhận một cuộc đấu kinh tế vì số hàng bán sang nước Tàu đứng hàng thứ ba, trong khi nước Mỹ là khách hàng lớn nhất của Tàu. Các công ty Mỹ đầu tư ben Tàu sử dụng 1 triệu 600 ngàn công nhân, chưa kể hàng chục triệu người Tàu làm những thứ hàng bán sang Mỹ. Trong khi đó chỉ có 100 ngàn người Mỹ làm cho các công ty Tàu, và dưới 200 ngàn công nhân khác có liên hệ. Những món hàng Mỹ bán sang Tầu đều thuộc loại tối tân, sử dụng máy móc tự động nhiều hơn công nhân, nếu ngưng bán cũng không gây xáo trộn lớn.

Ðiều ông Tập Cận Bình lo lắng nhất là, nếu có chiến tranh kinh tế thì người dân Trung Quốc sẽ oán trách cả đảng Cộng sản, trước khi nước Mỹ khó chịu vì hàng nhập cảng lên giá!

Nếu có đụng độ quân sự, ai cũng biết Không Quân và Hải Quân Trung Quốc chưa thể đọ sức với Mỹ. Trung Cộng chưa đủ sức trong một cuộc chiến tranh toàn diện với Mỹ. Chưa hết, còn lực lượng của các đồng minh của Mỹ trong vùng Á Ðông, từ Nhật Bản, Nam Hàn đến Australia. Nếu không dám đánh lớn thì cũng không thể đối đầu lâu dài trong các vụ xung đột nhỏ vì chỉ để lộ thế yếu của mỉnh.

Tóm lại, đấu với Mỹ chỉ có hại, dù trên mặt trận kinh tế hay quân sự! Cho nên, nước đi tốt nhất của Tập Cận Bình bây giờ là nhẫn nhịn. Ít nhất, cho tới sau ngày đại hội đảng thứ 19, năm 2018 sẽ tính sau. Hơn nữa, Tập Cận Bình có hy vọng Donald Trump là một doanh nhân, tuy nói hùng hổ nhưng sẽ tính toán lợi hại. Kinh tế Mỹ và Tàu đang ràng buộc với nhau và với hàng trăm nước khác, không ai muốn “gây chiến” làm cho kinh tế cả thế giới sụp đổ!

Hơn nữa, cho tới nay ông Trump vẫn thân thiện. Sau khi đắc cử, được Tập Cận Bình điện thoại chúc mừng, ông Trump đã tuyên bố tin tưởng rằng hai người sẽ có “mối quan hệ chặt chẽ nhất” để hai nước cùng tiến lên.

Tuần qua, tổng thống Mỹ tân cử lại đưa ra một tín hiệu đẹp: Sẽ bổ nhiệm một vị đại sứ mới ở Bắc Kinh, một người vốn được coi là một “bạn thân của Trung Quốc!” Ông Terry Branstad từng làm thống đốc tiểu bang Iowa sáu nhiệm kỳ, đã đi thăm Trung Quốc bảy lần, lần chót mới đây, sau khi ông Trump đắc cử. Branstad đã gặp Tập Cận Bình lần đầu năm 1985 khi Tập chỉ là một viên chức đi Mỹ khảo sát nông nghiệp tại Iowa. Năm 2011, Branstad sang Tàu, được Tập Cận Bình đang làm phó chủ tịch tiếp chuyện 45 phút năm sau lại tiếp đón Bình tại dinh thống đốc Iowa! Branstad đã ủng hộ Trump khi tranh cử, giúp ông thắng bà Clinton với tỷ số 51% trên 42% tại Iowa, một tiểu bang then chốt.

Nghe tin ông Branstad được đề nghị làm đại sứ, Bộ Ngoại Giao Trung Cộng hoan nghênh nồng nhiệt. Nếu ông Trump có định “gây chiến” về thương mại, ông cựu thống đốc Iowa có thể can ông “giơ cao đánh sẽ.” Vì tiểu bang Iowa vẫn bán bắp và đậu nành qua Tàu, mỗi năm thu được 6 đến 7 tỷ Mỹ kim. Bắc Kinh sẽ yên lòng vì biết ông Ðại Sứ Branstad có thể nói chuyện trực tiếp với vị tổng thống Mỹ tương lai mà không cần qua Bộ Ngoại Giao. Ý kiến của Tập Cận Bình có thể truyền đến tai ông Trump bất cứ lúc nào, không cần nhờ những tay lóp bi như Alston & Bird với ông Bob Dole, mà Ðài Loan đã trả gần 200 ngàn đô la để vận động cho một cú điện thoại 10 phút!

Cứ như thế thì Tập Cận Bình không lo ngại gì mà không im lặng chờ đợi, không lo đối đầu với Donald Trump mà chú tâm giành giật uy quyền với các đồng chí cộng sản của mình, chờ ngày đại hội thứ 19. Ðối phó với Mỹ là chuyện lâu dài, uy quyền ở nước Tàu thì trong năm năm nữa sẽ hết, cần được củng cố gấp!

Nhưng nếu Trump nói và làm quá đáng khi vào Tòa Bạch Ốc thì sao? Theo kinh nghiệm, ông Trump có nói gì thì sẽ có ông phó tổng thống nói lại, không sao cả! Nếu ông Trump làm gì thì sẽ có giới kinh doanh phản ứng và Quốc Hội Mỹ sẽ can thiệp làm dịu bớt. Tức là khó xảy ra những biến cố lớn ngoài tầm kiểm soát.

Quan trọng nhất là tất cả những xung đột nho nhỏ, nếu xảy ra, sẽ được che kín không cho dân chúng Trung Quốc được nghe! Thử hỏi hiện giờ có bao nhiêu người Tàu lục địa biết ông Trump đã nói điện thoại với bà Thái Anh Văn?

Ngô Nhân Dụng

(Người Việt)