HÀNG NGÀN MỐI TÌNH CỦA FIDEL CASTRO

Đào Hiếu Blog

images-1

WES DAVIS – HOLLY DAVIS

Trong tất cả những nơi mà chúng tôi đã đến thăm ở Cuba, người ta đều cố tìm cách bán xì gà cho Wes. Những người bán vây quanh chúng tôi trên hè phố, trong các quán ăn và đôi khi cả trong ô-tô. Chúng tôi bị vây như vậy mấy tuần liền bằng cách tiếp cận theo kiểu nài ép kéo dài.

Một người đi ngang qua cùng vợ và con gái. Anh ta nghe chúng tôi hỏi về đám người đang túm tụm trước một ngôi nhà.

“Đó là Los Nardos, anh ta nói. Là nhà hàng tốt nhất nước tôi. Mọi người từ khắp nơi đổ đến đó. Người Florida, người Hà Nội – đó là những du khách dễ bị lừa. Tôi không muốn làm anh thất vọng.”

Anh ta tiếp tục câu chuyện bằng câu hỏi chúng tôi đến từ nước nào. Khi biết chúng tôi là người Mỹ, anh ta nói: “Hai chính phủ không chịu nghe nhau, nhưng chúng ta đều là con người cả mà.”

Anh ta tiếp tục nói những chuyện tầm phào, sau đó hỏi: “Các anh có muốn mua xì gà không?”

“Có”, Wes nói.

“Các anh thích nhãn hiệu nào?”

“Partagas.”

“Partagas!?”

Vợ anh ta cố kéo anh ta đi. Anh ta nói: “Tuần này thật đặc biệt. Tôi đã bán được cho mấy người.”

Chúng tôi trở lại Cuba như một cặp mới cưới. Chúng tôi có nhiệm vụ xác định xem có đúng Fidel Castro là người tình tuyệt vời nhất mọi thời đại như lời đồn hay không. Trong ngày hôm đó, chúng tôi đã không tính đến số lượng xì gà mà chúng tôi đã buộc phải mua để khai thác những bí mật về đời sống tình dục của Castro.

Trong những cuộc phỏng vấn của chúng tôi với người dân sở tại, chúng tôi bị cuốn vào một cuộc tranh cãi kéo dài về kiến trúc của Bảo Tàng Cách Mạng. Một hôm một phụ nữ, người đã bán cho chúng tôi đồ ăn và mấy cái li, đã thuyết một tràng dài về những bức ảnh đen-trắng treo ngoài hành lang khách sạn của chị ta trước khi nài chúng tôi đi xem con tàu Bacardi.

Nhân dịp đó, chúng tôi nhận được một số thông tin hữu ích. Sau khi chúng tôi nghe tranh luận với một ông già Úc lắm lời, người đã tuồn cho chúng tôi thêm được một điếu xì gà, người gác cổng khách sạn San Basilio đã tiếp riêng chúng tôi. Ông ta kể cho chúng tôi rằng một trong những bồ cũ của Fidel hiện đang là nha sỹ ở một phòng khám nha khoa tốt nhất ở Santiago de Cuba.

Trong khuôn khổ bài viết về Fidel Castro đăng trên “Vanity Fair” năm 1993, Ann Louise Bardach đã hỏi chính “Comandante” (thiếu tá, chỉ huy, Fidel thích mọi người gọi mình như vậy – NTS) ông ước tính có khoảng bao nhiêu người con. “Khoảng một bộ lạc”, ông trả lời. Chúng tôi đã gọi cho Ann Louise để hỏi bà liệu bà có thông tin thêm nào về cuộc sống tình ái của Castro và về cuốn “Không Fidel”, cuốn sách có cả cây phả hệ với một phần nhỏ số hậu duệ của ông ta, hay không.

“Như đa số dân Cuba, Castro nghĩ rằng tình dục là nghĩa vụ, bà kể. Sau hết, tình dục là dạng thể thao dân tộc của Cuba. Ông có rất nhiều mối quan hệ và ngủ với mọi loại phụ nữ. Ông còn có một con trai với vợ của một bộ trưởng – ít nhất thì người dân đồn đại như vậy. “Sin verguenza” (Không có gì phải xấu hổ), người ta nói. Rất nhiều trong số những người phụ nữ này được ông đề nghị làm em gái nuôi. Không có ai, kể cả chính ông, biết được ông đã ngủ với bao nhiêu phụ nữ.

“Ông ta bị bệnh dâm dục? Dâm vô độ? Bà có từng ngủ với ông ấy không?” Chúng tôi hỏi bà.

“Ô trời, không”, bà trả lời. Một số người được chúng tôi tiếp cận theo cách tình cảm, và “Miami Herald” đã có một số cuộc tìm hiểu kín về đề tài này, nhưng cách tiếp cận của chúng tôi thực sự là chuyên nghiệp, và chúng tôi phỏng vấn sau nửa đêm.”

Wes dướn lông mày nhìn tôi. Chúng tôi nhìn một bức hình của Ann Louise và Castro trên Internet. Bà thật đẹp.

“Tôi nhanh chóng hiểu rằng những ngày tháng huy hoàng làm ông ấy không thể hiểu tại sao vụ Monica Lewinsky (vụ bê bối của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton – NTS) lại gây tai tiếng đến như vậy. Ông ấy thực sự ngạc nhiên là việc có nhiều bồ lại có thể làm cho một chính khách bị lên án. Với ông ấy, làm một mujeriego hay một kẻ bám váy thậm chí có lợi đối với quyền lực chính trị. Chính cha của Fidel đã cho ông ấy nhiều cơ hội, nhưng không cho tí văn hóa nào. Fidel không cưới Dalia trước khi bà ấy đẻ cho ông ta 5 đứa con, theo cái modus operandi (phương châm hành động – NTS) của cha mình (người đã cưới mẹ của Fidel chỉ sau khi có với bà 6 đứa con, không kể những người con mà ông ta đã có với người đàn bà đã cột chặt ông ấy bằng tài sản chung).

Một trong những người bạn của tôi đã có quan hệ với Fidel từ lúc 15 hay 16 tuổi. Một hôm, cô ấy ở với ông ta trên ban công tầng 23 của khách sạn Habana Libre. Fidel nói: “Sắp tới dân Cuba sẽ có mỗi người một ô-tô.” Thật nực cười khi ông ta nghĩ vậy, trong khi đến tận ngày hôm nay những người có xe đạp cũng đang được coi là thành đạt.”

Năm 2008, New York Post công bố một bài báo – trong quá trình điều tra của chúng tôi, chúng tôi cũng đã ước tính được như vậy, nhưng thông tin bị trễ – trong đó cho biết Castro đã ngủ với khoảng 35.000 phụ nữ. 3 năm sau, Daily Beast viết: ông ta “thường xuyên ngủ với người đàn bà này trong bữa trưa và với người đàn bà khác trong bữa tối (couchait systématiquement avec une femme au déjeuner et une autre au dîner)”. Đôi khi ông ta còn đòi gái trong bữa sáng.” Từ những năm 1960, nhiều người Cuba đã gọi ông ta là El Caballo (tiêu chuẩn), do tiếng tăm của ông ta như một người tình sung sức và phóng túng.

Năm 2002 có khoảng 6 triệu phụ nữ ở Cuba. Trong số 6 triệu đó, Fidel cho rằng có ít nhất 1 triệu là hấp dẫn. Chúng tôi đã thử tính toán xem liệu một người đàn ông 87 tuổi có thể có đủ thời gian và sức lực để làm tình với 35.000 phụ nữ hay không, nhưng không có được kết luận thỏa mãn. Cuối cùng, chúng tôi quyết định điều tra tại chỗ và lên đường sang Cuba. Chúng tôi tự nhủ là trong một tháng phải gặp cho được khoảng 100 phụ nữ có thể nói cho chúng tôi biết Fidel lên giường như thế nào.

Trước đây chúng tôi chưa bao giờ đến được một nước toàn trị như vậy. Và cuộc điều tra đã làm chúng tôi hồi hộp trông đợi đến mức đã quên rằng việc đặt những câu hỏi thẳng về người cầm lái của đất nước này là nguy hiểm. Vào thời đó, dân Cuba làm ta có cảm giác rằng bình phẩm về ông ta cũng giống như vuốt râu hùm. Thời đó đã qua lâu rồi, nhưng nếu chính quyền Cuba biết được có hai kẻ người Mỹ đến để dò xét về quá khứ của “El Jefe” thì sẽ rất phức tạp.

Năm 2010, tờ Telegraph viết: “Quá khứ của nhân vật bám váy Fidel là chủ đề bị nghiêm cấm.” Nhưng một người bạn, một chuyên gia về Cuba và là người có công với VICE, đã thuyết phục chúng tôi rằng việc đó không nguy hiểm đến vậy. Trước chuyến đi của chúng tôi mấy tháng, anh ấy bảo chúng tôi rằng chuyện tình của Fidel là chủ đề mở, mặc dù khó mà tìm được chứng cớ. Một người bạn khác, người biết rõ về đất nước này, thì bảo những chuyện tình của Fidel được coi như những huyền thoại. “Ở Miami, đâu đâu cũng có bà con” – từ “bà con” ở đây mang nghĩa “con ngoài giá thú của Fidel”.

Khi chúng tôi mới đến thì không có người phụ nữ nào muốn nói chi tiết về những hưởng thụ tình dục của Castro, một điều cũng dễ hiểu. Chúng tôi viết thư cho người bạn chuyên gia về Cuba để nói về việc đó. Anh ấy trả lời: “Ở Cuba, nói về chính quyền được coi là không lành mạnh.” Ann Louise thì nhận xét: “Phụ nữ thường từ chối nói về quan hệ của họ với Castro, vì họ sẽ bị ảnh hưởng nếu vẫn sống ở Cuba. Tôi đã bị tước thị thực vì quá cởi mở về chuyện đời tư của ông ấy.” Vì sao chúng tôi không tính toán kỹ trước khi đến nơi? Vì rằng Castro thích, hay ít nhất đã từng thích, nói thẳng về chuyện khai thác tình dục. Chúng tôi chỉ cần tìm một phụ nữ Cuba huênh hoang giống ông ấy là xong.

Thất vọng, chúng tôi quyết định lần theo dấu vết của người gác cổng khách sạn San Basilio. Wes tự nguyện đến chữa răng chỗ bác sỹ nha khoa. “Tôi bị mục một hoặc hai răng, như thế cũng không tệ”, anh ấy đùa. Nhưng anh ấy chưa xác định được làm thế nào để không gây bực tức cho vị nữ bác sỹ nếu đặt ra cho bà ấy những câu hỏi về tình cảm trong khi đang nhe răng cho bà ấy khoan. Cần có thời gian để Holly giải thích cho vị nha sỹ rằng chúng tôi là nhà báo, một điều không an toàn khi biết rằng chúng tôi dùng thị thực du lịch.

Phòng khám nha khoa nằm trên tầng 2. Nha sỹ là một phụ nữ khá duyên dáng tầm 60 tuổi. Bà cao khoảng 1m50, tóc màu nâu nhạt, có trang điểm tí chút. Trợ lý của bà có lẽ cũng tầm ấy tuổi và tầm vóc, nhưng ít nữ tính hơn. Nha sỹ mang đôi giày nghề nghiệp, mặc váy dài quá gối và áo choàng của thầy thuốc. Bà trợ lý thì mặc sơ mi, quần coton và áo choàng xanh.

Trái với mong đợi, bà trợ lý nêu chủ đề câu chuyện trước. Holly ngồi dưới chân cái ghế mà Wes ngồi. Bà trợ lý mỉm cười với chúng tôi và tuyên bố: “Đàn ông nghĩ nhiều nhất đến đàn bà.”

“Bà có gia đình chứ ạ?” Holly hỏi.

Bà ta gật đầu.

Holly quay về phía bà bác sỹ vẫn với câu hỏi đó. Bác sỹ khi đó đang đeo khẩu trang. Bà cũng gật đầu.

“Chúng tôi đến để viết một bài về Fidel Castro.” Holly tiếp tục.

Wes muốn gật đầu, nhưng bà bác sỹ nghiêm mặt. “Không được cử động”, bà ra lệnh.

“Ông ấy ở với vợ nhiều năm nay, nhưng giả vờ như có rất nhiều bồ.” Holly tiếp tục.

Bà trợ lý không quay lại phía bà chủ, nhưng cử động bắt đầu vụng về. Bà bắt đầu chuyển động giống như diễn viên đang diễn trò với Robert de Niro.

Không nao núng, Holly hỏi tiếp: “Tôi tự hỏi không biết bà vợ ông ấy nghĩ gì…”

Vị nha sỹ nói luôn: “Ça dû la soulager.”

Bà trợ lý nói thêm: “Ông ấy có ít nhất ba vợ. Nhưng còn tùy cách tính.” Rồi bà dẫn Wes vào phòng bên để chiếu tia.

“Bà ấy ở với ông ta hai năm, bà trợ lý nói với Wes. Đừng lo. Cứ để vợ anh đặt câu hỏi. Bà ấy sẽ nói sự thật. Quan hệ của họ kéo dài hai năm. Bây giờ thì chồng bà ấy chết rồi, nên bà ấy có thể nói cho anh chị mọi điều. Chúng tôi là bạn bè. Hồi trước chúng tôi làm ở hai phòng khám khác nhau. Có một người đến tìm bà ấy trong ô-tô, rồi họ biến mất trong hai giờ. Sau đó bà ấy về chỗ làm, có vẻ mãn nguyện. Bà ấy rất buồn khi quan hệ giữa họ kết thúc. Còn chồng bà ấy thì không biết làm gì. Có rất nhiều người Cuba phải chịu khổ. Mọi người đều ngưỡng mộ Fidel, nhưng không dễ để thấy vợ, mẹ hoặc con gái lừa dối mình.”

Chúng tôi mời bác sỹ dùng bữa tối, nhưng bà nhẹ nhàng từ chối.

Fidel Castro và bà vợ chính thức, Dalia, sống trong ngôi nhà nhỏ ở Tây Habana. Nếu tin lời những người đã đến thăm viếng nơi đó thì nó được làm bằng những đồ vật thủ công. Nó không có tiện nghi sang trọng, nhưng Fidel có một chiếc TV khổng lồ. Ông ấy rất cảnh giác – chính CIA cũng không biết được gì đáng kể về đời tư của ông ấy. Ông ấy cao khoảng 1m90 và đã cưới vợ 2 lần. Như Ann Louise Bardach và một số người khác đã mô tả, cuộc hôn nhân đầu tiên đã đi tới ly hôn do ông ta không chung thủy.

Trong quá trình cách mạng, ngay trước trận tấn công trại Moncada, Fidel đã tán tỉnh qua thư từ với một phụ nữ tên là Natalia Revuelta. Natalia đã có chồng là một thầy thuốc khoa tim, còn Fidel thì đã cưới cháu gái bộ trưởng nội vụ. Khi họ gặp mặt nhau thì xảy ra cú sét đánh. Khi ở với nhau, họ đã có một con gái, Alina Fernandez, nhưng coi như con của Natalia với chồng bà ta.

Sau cách mạng, Fidel tiếp tục gặp Natalia. Alina vẫn còn là đứa bé, nhưng vẫn nhớ được rõ ràng đã thấy đôi tay người cha (hợp pháp) của mình run rẩy khi chính phủ đóng cửa văn phòng của ông – những văn phòng của các thầy thuốc khi đó được coi như công ti tư nhân. Xin bỏ qua chuyện văn phòng đã bị đóng cửa vì nó bị lên án là kiểu tư bản hay do sự ngang ngược của Fidel. Castro thường đến chỗ cô bé sau nửa đêm, đi sau một đoàn xe jeep, để làm tình với mẹ cô, trong khi người “cha” vẫn ở nhà.

Khi Fidel bắt đầu ngủ với những bà bạn của Natalia, mẹ bà này đã phản đối. Khi bà yêu cầu tôn trọng con gái bà thì ông ta trả lời: “Đừng lo, tôi có cách để tự vệ mà.”

Chúng tôi ít nhiều đã đi khắp Cuba. Ở mỗi nơi mà chúng tôi đến, cánh phụ nữ đều né tránh chủ đề. Một số người ném cái nhìn bực tức về phía chúng tôi rồi lảng sang chuyện khác. Chúng tôi chủ yếu phỏng vấn những phụ nữ khoảng tứ tuần, với suy nghĩ là họ có xu hướng muốn bàn về những lỗi nhỏ của họ thời trẻ, nhất là vì thời hoàng kim của Fidel bắt đầu cách đây hơn 20 năm. Nhưng chúng tôi không thu được gì. Tiếng Tây Ban Nha của chúng tôi còn khá kém, trong khi loại câu hỏi tế nhị này yêu cầu mức cao hơn. Đôi khi người ta khuyên chúng tôi đến thành phố khác, đến một nhà hàng hoặc quán nhậu. Phần lớn thời gian, những “nguồn” của chúng tôi đề xuất cùng dùng bữa.

Chúng tôi đã ở Cuba được một tháng, và bà nha sỹ là dấu vết có giá trị duy nhất. Chúng tôi đã đi ngang dọc đất nước, và làm cho nhiều người sợ. Chúng tôi xông đến các văn phòng của chính quyền và bị các nhân viên thư ký nhìn với vẻ khó chịu. Chúng tôi đã làm nhiều nữ nhân viên hoảng sợ khi nêu ra những câu hỏi về ‘cái ấy’ của Fidel.

Nhưng chúng tôi đã kết thúc khi tìm được cái gì đó. Tại Sancti Spiritus, chúng tôi ở lại trong một ngôi nhà của một bà già đáng kính và người con trai là Gigi, một “gay” thích làm dáng và nói tiếng Anh thành thạo. Gigi ngưỡng mộ Wes và thích cặp kính mát của tôi. Cậu hỏi mượn và một buổi tối đã được đeo. Ngày hôm sau, Gigi nghệt mặt bảo tôi là cậu ta đánh mất kính và tôi đã mắng cậu ta.

Một giờ sau, chúng tôi đến sân trong của một ngôi nhà thuộc về một phụ nữ bé nhỏ tên là Yeny và chồng là Arnold. Gigi bàn bạc với Yeny sau khi chúng tôi kể lại câu chuyện của chúng tôi, và bà ấy mời cả ba chúng tôi vào nhà. Bà có mái tóc hung rủ xuống vai, cặp má hõm và những cái răng to. Bà có vẻ mệt mỏi.

Trong khi chúng tôi còn chuyện trò trong sân, Arnold ngồi quay lưng về phía chúng tôi trong phòng khấch kề bên có những giá sách bằng nhôm. Sách trên giá để nằm, gáy quay vào tường nên không nhì được tên sách. Arnold là ông già đẹp lão và khỏe như một con gorilla. Ông ở trần, mặc quần jean, ngồi trước chiếc bàn trên đó có chiếc máy chữ sắp hỏng.

Rất phấn chấn, Yeny hỏi chúng tôi có muốn xem nhà không. Khi chúng tôi vào phòng ăn, bà chỉ ngón tay xuống đất và lẩm bẩm bằng thứ tiếng Anh không chuẩn: “Trên nền gạch này.” Bà liếc về phía ông chồng vẫn đang quay lưng về phía chúng tôi. Rồi bà đi lại gần chúng tôi và nói thầm: “Fidel”.

Đúng lúc đó, ông chồng quay lại phía chúng tôi và hỏi:

“Các bạn muốn uống cà phê không?”

“Ông bà có thời gian để ăn trưa cùng chúng tôi chứ?” Wes hỏi.

“Chính chúng tôi muốn mời anh chị dùng bữa.” Arnold mỉm cười từ chối.

“Ý hay đấy”, Gigi xen vào. “Tôi sẽ dẫn mọi người đến nhà hàng của bạn tôi.”

Sau 4 tuần daiquiris, Yeny bắt đầu kể lại cho chúng tôi chi tiết câu chuyện của bà. “Chocolat!” Bà nói và cặp mắt sáng lên. Gigi dịch cho chúng tôi nghe câu chuyện, nhưng chúng tôi thấy rõ cậu ta lúng túng và bớt một số đoạn. Mặc dù vậy, câu chuyện cũng đã rất hấp dẫn.

“Ông ấy dẫn tôi vào một quán ăn của người Paris mà tôi không nhớ tên. Ông ấy có vẻ rất hăng. Đồ ăn là món viennoiserie rất ngon. Ông ấy cũng muốn tôi đổ chocolat lên khắp người. Đó là những ngày đẹp nhất trong đời tôi. Tôi luôn miệng hỏi ông ấy có muốn có thêm một phụ nữ khác tham gia với chúng tôi không. Ông ấy bảo đàn ông phải luôn thỏa mãn với việc làm tình với một phụ nữ duy nhất. Ông ấy không ưa trác táng. Ông ấy cũng không muốn thấy một người đàn ông khác trong phòng chúng tôi ngủ. Như vậy tức là ông ấy đã bỏ những phữ đang làm rầy chúng tôi. Ông ấy bảo họ hãy ăn viennoiserie.

Với Fidel thì không có gì ngoài khoái lạc. Đúng thế, ông ấy thích ngủ với những phụ nữ đã có đôi. Cánh đàn ông tin rằng ông ấy chỉ tìm kiếm quyền lực. Trên thực tế thì ông ấy rất đáng yêu. Ông ấy yêu phụ nữ theo phong cách tự do. Theo ông ấy thì đàn bà độc thân sẽ trở nên kém đáng yêu rất nhanh. Một số phụ nữ không bao giờ quên được “Alejandro”. Họ có vấn đề. (Bà ấy muốn nói đến Alexandr Đại Đế.  Alejandro là tên thời chiến của Fidel.)”

Gigi có vẻ sốt ruột. Cậu ta nhiều lần định cắt đứt câu chuyện, nhưng Yeny nói liên tục.

“Tôi luôn yêu ông ấy, bà thú nhận. Với tôi, đó là thời kỳ thiêng liêng. Cả đời, tôi chỉ yêu hai người đàn ông: Fidel và chồng tôi. Bây giờ ông ấy sắp chết rồi. Đây là người vĩ đại nhất trên đời. Arnold gọi ông ấy là Con Chim Cu Trống, vì ông ấy có đầy con rơi. Tôi nghĩ ông ấy thích phụ nữ có chồng vì họ có kinh nghiệm và ông ấy dứt khoát không ngủ với gái đĩ. Trong hàng ngàn phụ nữ ông ấy đã cặp bồ thì không có ai là gái đĩ. Đó là điều mà cánh đàn ông bỏ qua. Tôi cho các bạn biết một bí mật: đó là vì Che Guevara. Che là đồ đê tiện. Không ai chấp nhận được hắn. Khi họ còn trẻ, Che tóm được ông ấy với một gái điếm và mắng nhiếc ông ấy. Hãy tưởng tượng xem. Thật nực cười. Bao lần tôi đã hỏi sao ông ấy không về nhà. Theo ông ấy thì đối xử với phụ nữ như với đồ vật là vô đạo đức. Đúng lúc đó Fidel đã trở thành người đàn ông đối với phụ nữ. Tôi không biết vì sao ông ấy yêu món viennoiserie. Và cả xì gà nữa. Tôi tin rằng do ông ấy mà tổng thống Clinton đã chơi cú xì gà. Ông ấy muốn bắt chước Fidel. Mọi người đàn ông đều có bí mật chung: họ muốn giống Fidel.”

Người phục vụ đem cho bà li thứ năm. Gigi lấy tay chặn lại, nhưng Yeny đã chộp lấy.  Bà nói với cậu ta rất nhanh bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó Gigi nói với chúng tôi: “Tôi không thể nhắc lại đoạn này.”

“Tại sao không? Chuyện bà ấy kể rất hay mà.”

“Không. Tôi chẳng hiểu bà ấy kể gì nữa. Bà ấy thật đần độn.”

Yeny túm lấy tay Holly.

“Nếu có một khi ông ấy yêu cầu, cô phải đáp ứng.”

Một tuần sau bữa ăn trưa với Yeny, chúng tôi đến một bãi biển trên một chiếc xe Chevrolet Corvair cồng kềnh sản xuất từ những năm 1950.

“Sao? Ông cho phép chứ?” Holly hỏi.

Người lái xe mỉm cười.

“Xe của bác mà, phải không? Wes nói. Trong xe không có micro. Chỉ có vài cái capot thì chắc không ai nghe chúng ta nói đâu.”

Tài xế nhún vai và cười.

“Tôi nghĩ là nếu nói về chuyện tình của ông ấy thì cũng chẳng sao, Wes nói tiếp. Có hai người bạn đã nói với chúng tôi là không sao mà. Ông ấy từng có 35 ngàn người tình.”

Người lái xe ngước nhìn trời. “Hai trăm ngàn. Hai triệu…” Ông ta nói giọng mỉa mai. Cô tôi ngủ với Fidel. Bà tôi ngủ với Fidel. Chú tôi ngủ với Fidel. Các bạn biết đấy, mọi người đều ngủ với Fidel. Tôi cũng ngủ với ông ta trong xe này.”

Ông nhìn chúng tôi cách lạ lùng. Chúng tôi không quan tâm điều vừa nghe thấy.

“Nhưng xin hỏi nghiêm túc, Fidel ngủ với cả đàn ông à? Wes hỏi. Cuba được coi là đất nước thân thiện nhất với cánh “gay” mà. Từ năm 2010, chính phủ đã nâng đỡ những hoạt động để thay đổi tình dục, và một luật cho phép kết hôn đồng tính sắp được thông qua.”

Người lái xe không trả lời. Ông ta tiếp tục nói:

“Tôi có 6 anh em họ được đặt tên là Fidelito [tên con trai đầu của Castro]. Bọn con hoang đều là Fidelito… Fidelito. Fidelito. Vì bọn đàn bà sa ngã không muốn khai ra danh tính thằng bố…

Ông ta dừng lại rồi quay sang phía Wes.

“Này anh bạn. Anh là người Mỹ hả?”

“Canada.” Wes nói.

“Anh bạn thích xì gà loại nào?”

“Partagas.”

“Tuần này lạ thât, ông ta nói. Hôm nay là ngày cuối cùng. Tôi đã bán được cho mấy người.”

Wes mua cho ông ta một hộp.

TRẦN DƯƠNG dịch theo

http://www.vice.com/fr/read/les-badinages-de-fidel-castro

Advertisements

Bố mẹ ông chủ Facebook dạy con thành tài như thế nào

Đặt phòng khám tại nhà và để con được khám phá máy tính của bố từ nhỏ… là cách bố của Mark Zuckerberg nuôi dưỡng niềm đam mê công nghệ cho con.

Bố của Mark Zuckerberg, bác sĩ Edward Zuckerberg, đã trả lời một cuộc phỏng vấn dài với một đài phát thanh địa phương về những lựa chọn của vợ chồng ông giúp con trai lớn lên là người có lý tưởng, gây dựng Facebook và trở thành tỷ phú. Dưới đây là những chia sẻ về kinh nghiệm của ông khi nuôi dạy ông chủ Facebook Mark Zuckerberg :
Tiến sĩ Zuckerberg là một nha sĩ. Thậm chí đến nay, ông vẫn điều hành phòng khám riêng của gia đình mình tại New York, Mỹ. Vợ ông, một chuyên gia tâm lý, cũng làm việc như một quản lý văn phòng cho chồng ở mức “vượt tiêu chuẩn”. Như một hệ quả, cậu con trai Mark lớn lên và chứng kiến cha mẹ mình mưu sinh và điều hành doanh nghiệp như thế nào và sử dụng các công nghệ hiện đại nhất ra sao.
“Các con tôi đều lớn lên từ văn phòng này và đều được khám phá máy tính. Việc tìm hiểu về máy tính sớm có rất nhiều lợi ích. Điều đó chắc chắn đã nuôi dưỡng niềm say mê với công nghệ của Mark”, ông Zuckerberg nói.

Ông chủ Facebook Mark Zuckerberg cùng bố mẹ và các chị gái. Ảnh: Celebfamily.

Có rất nhiều câu chuyện về các doanh nghiệp đã phát triển từ con số không, nhưng đứa trẻ lớn lên sẽ sẵn sàng đón nhận thử thách nếu chúng có một nền tảng vững chắc. Ở trường hợp của tiến sĩ Zuckerberg, ông đã tạo ra loại nền tảng đó từ trước cả khi gặp vợ và có con.
“Lớn lên trong một gia đình Do Thái ở thành phố N ew York, ngay cả khi bạn chẳng thông minh cho lắm, bố mẹ bạn vẫn muốn con trở thành bác sĩ hay nha sĩ”, ông nói.
Vì vậy, dù bản thân từng rất hứng thú với máy tính, Edward Zuckerberg vẫn theo đuổi một nghề được coi là ổn định, có phần béo bở và ghi danh vào Đại học nha khoa tại New York năm 1975. Ông cho rằng, chính điều này đã tạo nền tảng tốt cho con cái về sau.

“Có lẽ điều tốt nhất tôi có thể nói về là việc vợ chồng mình luôn có niềm tin vào các con. Thay vì buộc con phải vâng lời hay cố gắng điều khiển cuộc sống của con đi theo đường nhất định, chúng tôi nhận ra đâu là điểm mạnh của chúng và khuyến khích con phát huy cũng như hỗ trợ con theo đuổi đam mê của mình”, bố của ông chủ Facebook nói.
Trong một câu chuyện chia sẻ trên tờ Los Angeles Times, tiến sĩ Zuckerberg cũng kể về việc mình đã để con trai tự cài đặt một chương trình ở máy tính của cơ quan bố với một đĩa hướng dẫn thế nào. Chiếc máy tính này sau đó cũng được Mark dùng để học viết code.

“Thằng bé buồn chán với các bài tập ở trường nên tôi để con tạo ra một chương trình nhắn tin cho văn phòng nha khoa, được gọi là ZuckNet”, ông nói. Thời điểm này, Mark mới 12 tuổi.
Tiến sĩ Zuckerberg kể về cậu con trai từng là “một sinh viên tốt” và có “sự ham thích đặc biệt với toán và khoa học”. Ông cũng nói về cậu con đã rời nhà để theo học tại Phillips Exeter Academy trước khi vào Harvard là một “chàng trai khá trầm tính, không bao giờ thích khoe khoang về những thành tích của mình”.

Ông nói thêm: “Tôi tự hào về những điều Mark cũng như các con khác của tôi đã đạt được”.
Tiến sĩ Zuckerberg cũng rất coi trọng các nguyên tắc. Ông nói: “Tôi không tin vào việc trừng phạt thể chất” nhưng cũng nhấn mạnh rằng bố mẹ cần để trẻ biết một số hành vi nhất định nào đó là không thể chấp nhận. “Nếu bạn truyền đạt cho con biết những điều mình không thích về các hành vi tiêu cực nhất định ngay từ lúc trẻ còn nhỏ, chúng sẽ hiểu điều gì trong giới hạn có thể hoặc không nên làm”, ông nói.
Về cơ bản, bạn có thể trở thành một ông bố, bà mẹ tiến bộ nhưng hãy nhớ rằng trẻ con vẫn là trẻ con và chúng cần bạn ở vai trò là bố mẹ chứ không phải bạn bè.
Rõ ràng, tiến sĩ Zuckerberg luôn duy trì sở thích của mình và ông cũng khuyến khích các con làm điều đó. Ông thích lặn và khám phá biển. Ông cũng đặt một bể cá lớn trong văn phòng của mình và cho rằng điều này sẽ tạo hứng thú cho các con với thế giới sinh vật biển.
“Tôi nghĩ rằng cái gì quá trong việc nuôi dạy con đều không tốt. Trẻ cần có sự đa dạng, có nơi để học, làm việc và chỗ để vui chơi”, ông nói.
Tiến sĩ Zuckerberg chia sẻ, vợ chồng ông đều đi làm và hiểu rõ giá trị của sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống gia đình.
“Vợ tôi là một siêu nhân. Cô ấy vừa quản lý công việc vừa lo chuyện nhà. Chúng tôi khá đặc biệt bởi vì văn phòng của tôi lại ở trong nhà luôn. Nếu việc này phù họp với công việc của bạn, tôi thực sự khuyên là nên áp dụng. Bạn vừa làm tốt công việc vừa ở nhà với con được”, ông chia sẻ.
Khi tạp chí New York phỏng vấn tiến sĩ Zuckerberg, phóng viên miêu tả ông như sau: dáng người thấp nhưng chắc nịch, với đôi mắt tròn hạnh nhân hiền hòa và cái nhìn thẳng vào người đối diện như thể ông đang cố gắng nhìn thấu con người bạn. Mặc dù có chiếc trán hói, trông ông khá trẻ trung so với độ tuổi 57 của mình. Ông mặc một chiếc áo sơ mi xanh đóng thùng cùng quần jean Calvin Klein, kết hợp với một chiếc thắt lưng da bản dày và đôi giày lười hợp dáng… Rõ ràng, dù bạn bao nhiêu tuổi, hãy làm gương về cách sống cho con cái và đừng khiến mình trông quá già nua .
Vương Linh (Theo I nc )

Cầu kính phá kỷ lục thế giới của Trung Quốc đóng cửa sau 2 tuần khai trương

Cây cầu đáy kinh tiêu tốn 3,4 triệu đô la Mỹ của Trung Quốc

Cây cầu đáy kinh tiêu tốn 3,4 triệu đô la Mỹ của Trung Quốc (Ảnh: Visual China Group via Getty Images)
Cây cầu đáy kính cao nhất, dài nhất thế giới vắt một hẻm núi ở Trung Quốc đã bị đóng cửa hoạt động chỉ sau 13 ngày hoạt động.Theo BBC, các quan chức Trung Quốc cho biết chính phủ đang có kế hoạch bảo trì khẩn cấp khu vực và cây cầu đã bị đóng cửa vào ngày hôm qua(2/9), với thời gian mở trở lại sẽ được công bố sau.Các quan chức tại công viên công bố việc đóng cửa cây cầu trên trạng mạng xã hội Weibo của Trung Quốc. Họ không đề cập đến số lượng khách đến thăm nhưng cho biết chính phủ Trung Quốc cần nâng cấp khẩn cấp khu vực này.

Cây cầu dài 430 m dài tiêu tốn 3,4 triệu đô la Mỹ (khoảng 76 tỷ đồng), nối liền hai vách núi ở Trương Gia Giới, tỉnh Hồ Nam. Được treo ở độ cao 300m qua một hẻm núi, cây câu được cho là gợi cảm giác về phong cảnh của bộ phim Avatar.

Hãng tin CNN cho biết một phát ngôn viên nói với họ rằng cầu bị “quá tải bởi lượng khách”. Cây cầu có sức chứa 8.000 khách một ngày nhưng phát ngôn viên nói với CNN rằng số người muốn đi qua hàng ngày nhiều gấp 10 lần.

Ông này cho biết đã có không có tai nạn và cây cầu đã không bị nứt hoặc vỡ.cc1

Cây cầu đáy kính dài nhất thế giới của Trung Quốc tiêu tốn 3,4 triệu đô (Ảnh: Visual China Group via Getty Images)
 

cc2
Du khách dùng búa đập thử độ chắc của cây cầu đáy kính (Ảnh: Visual China Group via Getty Images)

Hiện chỉ có giới chức Trung Quốc mới biết rõ vì sao cây cầu treo phải đóng cửa chỉ sau 2 tuần khai trương. Dù thế nào thì chất lượng của các cây cầu “made in China” như vậy là một nghi hoặc lớn đối với nhiều người.

Năm ngoái, cầu thủy tinh trên vách núi Vân Thai của Trung Quốc bị nứt vỡ sau khi sử dụng chưa được một tháng. Du khách có mặt trên cầu thì kinh hãi, còn các quan chức Trung Quốc vẫn khẳng định cây cầu cực kỳ an toàn.

Mai Lan/daikynguyen

Tập Cận Bình: Thay đổi thể chế để bắt 3 hổ to nhất, xóa bỏ dần vai trò ĐCS Trung Quốc

Những thay đổi của ông Tập Cận Bình được xem là ngày càng gần giống như phương tây hơn, và ngày càng xa rời với mô hình truyền thống mà ĐCS Trung Quốc đã xây dựng từ trước đến nay.
Tập Cận Bình
Tập Cận Bình đang nhắm tới 3 con hổ to nhất (Ảnh: Internet)
Trao quyền tối thương cho Vương Kỳ Sơn nhằm bắt 3 con hổ to nhất trong Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị
Ngày 7/11 vừa qua, ông Tập Cận Bình đã thí điểm thay đổi thể chế giám sát tại Bắc Kinh, Sơn Tây, Chiết Giang, và tuyên bố “đây là cuộc cải cách chính trị trọng đại có ảnh hưởng đến toàn cục”.
Hội nghị toàn thể lần thứ 6 đưa ra nhũng thay đổi, đưa “Cơ quan Giám sát” ngang hàng với Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc, Chính phủ và Cơ quan Tư pháp.
Có thể nói đây cũng là một đòn giáng mạnh vào Trương Đức Giang (người nắm quyền lực của Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc).
Những thí điểm này cho thấy việc thay đổi hiến pháp sẽ không còn xa. Trong Hiến pháp chỉ có “Cơ quan xét xử” (tòa án) và “Cơ quan Kiểm sát” (viện kiểm sát). Đây là cách làm sao chép mô hình của Liên Xô trước đây. Tòa án và Viện Kiểm sát là đặc trưng của chính thể Liên Xô cũ.
Trong báo cáo của Hội nghị toàn thể lần thứ 6 có nhắc đến 4 hệ thống ngang hàng nhau: Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc, Chính phủ, Cơ quan Giám sát, Cơ quan Tư pháp, trong đó hai cơ quan là Cơ quan Giám sát và Cơ quan Tư pháp không tồn tại trong Hiến pháp Trung Quốc hiện hành.
Chính vì thế mà giới quan sát cho rằng những thay đổi này sẽ mang đến thay đổi trong hiến pháp Trung Quốc sắp tới.
Ủy ban Giám sát Quốc gia sẽ bao trùm hệ thống Ủy ban Kỷ luật từ Trung ương từ trung ương đến địa phương. Quyền kiểm tra kỷ luật của Ủy ban Kỷ luật sẽ được gộp chung với quyền lực giám sát, cơ quan Kiểm tra Kỷ luật trở thành cơ quan Giám sát Quốc gia. Tức là các cơ quan ỷ luật, kiểm tra giám sát khác đều nhập chung vào Ủy ban Giám sát Quốc gia.
Như vậy là Vương Kỳ Sơn người phụ trách Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương giờ đây sẽ lãnh đạo Ủy ban Giám sát Quốc gia
Ông Tập Cận Bình và ông Vương Kỳ Sơn đều công khai thừa nhận ĐCSTQ sắp sụp đổ (Ảnh: Internet)
Ông Tập Cận Bình và ông Vương Kỳ Sơn đều công khai

thừa nhận ĐCSTQ sắp sụp đổ (Ảnh: Internet)

Vương Kỳ Sơn là cánh tay phải của Tập Cận Bình, người chuyên trách chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” giờ đây sẽ được tăng thêm quyền lực nhằm truy bắt nhũng con hổ to hơn trong các ủy viên thường trực Bộ chính trị.
Cụ thể các con hổ to nhất còn lại là “nhị Trương nhất Lưu” thuộc phe cánh Giang Trạch Dân là Lưu Vân Sơn, Trương Cao Lệ, Trương Đức Giang.
Hiện tại Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn đã có được các bằng chứng phạm tội của phe “nhị Trương nhất Lưu”, nhưng để bắt được 3 hổ to này Vương Kỳ Sơn cần có đủ quyền lực. Nay Ủy ban Giám sát Quốc gia được hình thành với quyền lực tối thượng, có quyền điều tra không trừ một ai, hẳn rằng 3 hổ lớn này đang đứng ngồi không yên.
Về quân đội, Trung Quốc xóa bỏ mô hình quân đoàn của Liên Xô cũ, xây dựng 25 – 30 sư đoàn theo kiểu Mỹ nhằm tác chiến nhanh và linh hoạt hơn.
Nghi thức tuyên thệ xóa bỏ vai trò ĐCS Trung Quốc
Ngoài việc phế bỏ hệ thống cưỡng bức lao động, vào ngày 1/7/2015, ông Tập Cận Bình xây dựng “Quy chế tuyên thệ theo Hiến pháp”, thực thi từ ngày 1/1/2016.
Trong quá khứ, nghi thức tuyên thệ này bị giới chính trị ĐCS Trung Quốc xem là sản phẩm của “chủ nghĩa tư bản”
Thế nhưng ông Tập Cận Bình lại yêu cầu thực hiện tại Trung Quốc. Trong Quy chế tuyên thệ do ông Tập Cận Bình đưa ra có câu “Trung với đất nước, trung với nhân dân”, “chịu sự giám sát của nhân dân”sự giám sát của nhân dân, xóa bỏ vai trò của ĐCS Trung Quốc
ĐCS Trung Quốc từ trước đến nay vẫn luôn cố gắng gắn mình với Trung Quốc và nhân dân. Văn hóa Đảng đưa ra là: Chống Đảng tức là chống lại đất nước, chống lại nhân dân; một khi Đảng không còn thì đất nước cũng mất, người dân sẽ sống cảnh nô lệ.
Tập Cận Bình hiểu rất rõ điều này, vì thế mà trong các trường hợp ông đều tách riêng Đảng, Trung Quốc, và nhân dân. ĐCS Trung Quốc không phải là Trung Quốc và cũng không phải là nhân dân.
Vì vậy quy chế tuyên thệ mà Tập Cận Bình đưa ra hoàn toàn không có vai trò gì của ĐCS Trung Quốc cả. Chỉ phục vụ cho đất nước và nhân dân
Ngày 11/11 vừa qua, ông Tập Cận Bình tổ chức lễ kỷ niệm long trọng 150 năm ngày sinh Tôn Trung Sơn, gọi Tôn Trung Sơn là “Anh hùng dân tộc vĩ đại, nhà yêu nước vĩ đại, nhà cách mạng dân chủ Trung Quốc tiên phong vĩ đại”.
Đây cũng lại được xem là bất ngờ nữa, vì trước đây ở Trung Quốc, người được xem là “anh hùng” hay “quang minh” “vĩ đại” chỉ có Mao Trạch Đông và các lãnh đạo ĐCS khác. Nay Tập Cận Bình đã thay đổi khi trao các danh hiệu cho Tôn Trung Sơn.
Ánh Sáng / (Đa Chiều)

Trump xoay ngược chính sách với Trung Quốc?

BBC
Bà Thái Anh Văn và ông Donald Trump
Cuộc điện đàm giữa lãnh đạo Đài Loan và ông Trump làm chấn động dư luận

Cuộc điện đàm của ông Donald Trump với Tổng thống Đài Loan, bà Thái Anh Văn, từng bị coi là một hành động chứng tỏ Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ ‘thiếu kinh nghiệm’.

Nhưng sau khi ông Trump tiếp tục dùng Twitter để công khai phê phán Bắc Kinh về tiền tệ và các dự án xây cất ngoài Biển Đông, nhiều người tin rằng chính quyền Trump đang ra tín hiệu thay đổi chính sách với Trung Quốc một cách mạnh mẽ.

BBC Tiếng Việt điểm ra các ý kiến từ những người thân cận với ông Donald Trump về vai trò của Đài Loan và quan điểm sẵn sàng lật ngược quan hệ với Trung Quốc:

Trang Slate:

“Các tin nhắn trên Twitter của Tổng thống tân cử cho thấy cú điện đàm với Đài Loan không phải chỉ là cuộc nói chuyện xã giao mà nhằm gửi ra thông điệp rõ ràng cho Bắc Kinh về cách ông Trump sẽ hành xử khi vào Tòa Bạch Ốc.”

…Trước đó, Alexander Gray và Peter Navarro, hai cố vấn thân cận của ông Trump đã từng ca ngợi Đài Loan là ‘ngọn đèn dân chủ ở châu Á’.

“Họ từng viết trên Foreign Policy:

“Cách chính quyền Obama đối xử Đài Loan thật là tệ hại. Ngọn đèn dân chủ ở châu Á có lẽ là đối tác của Hoa Kỳ dễ bị tổn thương nhất về quân sự. Hồi 2010, tình báo quân sự của Mỹ đã cảnh báo rằng cán cân lực lượng trên vùng trời eo biển Đài Loan đã nghiêng về phía Bắc Kinh. Vậy mà Đài Loan liên tục bị từ chối một thỏa thuận vũ khí đồng bộ (từ Hoa Kỳ) họ rất cần để phòng ngừa cái nhìn thô bạo của Trung Quốc, bất chấp cả các đảm bảo anh ninh đã quy định trong Luật về quan hệ với Đài Loan.”

Washington Post viết vềnhững người đầy thiện cảm với Đài Loan trong nhóm của Trump:

“Bà Thái Anh Văn sẽ được lắng nghe ở Tòa Bạch Ốc. Ông Reince Priebus (sinh năm 1972, người được bổ nhiệm làm Chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc tương lai), đã từng thăm Đài Loan cùng một phái đoàn của Đảng Cộng hòa vào năm 2011 và tháng 10/2015, và gặp bà Thái trước khi bà thắng cử. Ngoại trưởng Đài Loan David Li cũng gọi ông Priebus là người bạn của Đài Loan và nói tin ông được bổ nhiệm làm Chánh văn phòng cho ông Trump là tin vui cho hòn đảo…”

“Edward J. Feulner, chủ tịch lâu năm của Quỹ Heritage Foundation cũng từng vun đắp các quan hệ với Đài Loan trong nhiều thập niên qua. Ông nay là thành viên của nhóm chuyển tiếp quyền lực giúp ông Trump nhậm chức.”

Trump và Clinton
Trump và Clinton: ai cứng rắn hơn trong thái độ với Trung Quốc?

Trang KPBS viết về Peter Navarro, cố vấn kinh tế chính của Donald Trump:

“Navarro viết một số cuốn sách về Trung Quốc như “Death by China: Confronting the Dragon – A Global Call to Action” (Chết vì Trung Quốc: Đối đầu Mãnh long – Lời kêu gọi hành động toàn cầu ); “Made in China: The Ultimate Warning Label” (Nhãn hiệu Trung Quốc: Điều cảnh báo Cuối cùng) và “The Coming China Wars — Where They Will Be Fought and How They Can Be Won” (Chiến tranh sắp đến với Trung Quốc: Ở đâu và Chiến đấu thế nào để chiến thắng).”

Theo BBC Tiếng Việt tìm hiểu, cuốn sách của Tiến sỹ Peter Navarro về các “cuộc chiến” với Trung Quốc liệt kê ra các mối nguy hiểm từ nước này, từ sản phẩm độc hại, thức ăn độc hại, sự tăng cường quân bị, mối đe dọa ‘chiến tranh nóng’, chương trình không gia của Trung Quốc và các vấn đề kéo theo.

Peter Navarro cho rằng cuộc chiến với Trung Quốc sẽ kéo dài nhiều thập niên và ở mọi lĩnh vực: việc làm, lương bổng (cho công nhân Mỹ), công nghệ cao, các nguồn tài nguyên. Tác giả cũng không quên nhắc “Trung Quốc liên tiếp trấn áp nhân quyền và tự do ngôn luận”.

Theo một số báo Mỹ, cuốn sách đã thu hút sự chú ý của ông Donald Trump.

Fox News:

“Cựu Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, John Bolton nói Tổng thống tân cử Donald Trump cần phải ‘làm rung chuyển’ quan hệ Hoa Kỳ với Trung Quốc.

Trả lời về chuyện có cú điện đàm giữa ông Trump và Tổng thống Đài Loan, Thái Anh Văn vốn gây ra khiếu nại từ Trung Quốc, ông Bolton (một trong số nhân vật được giới thiệu làm Tân Ngoại trưởng Hoa Kỳ – BBC), đã nói:

“Nói thẳng ra thì tôi nghĩ chúng ta cần phá tung quan hệ đó (với Trung Quốc). Trong những năm qua, Trung Quốc đã đưa ra những tuyên bố chủ quyền hung hãn ở biển Nam Trung Hoa.”

“Không ai ở Bắc Kinh có quyền ra lệnh là chúng ta nói chuyện với ai hay không. Đó thật là chuyện nực cười khi cho là một cú điện thoại lại như vậy làm thay đổi mấy chục năm quan hệ.”

Global Research (11/2016) trích John Bolton:

“Tiếp tục thất bại trong việc giải quyết cứng rắn thói phiêu lưu và ngang bướng của Trung Quốc sẽ chỉ khiến nhiều quốc gia châu Á cứ rơi vào vòng tay của Bắc Kinh và như Philippines có vẻ đang làm, là chấp nhận thân phận làm chư hầu cho đế chế Trung Hoa.”

AFP từ Bắc Kinh về phản ứng khá yên lặng cho tới nay của Trung Quốc:

“Các lãnh đạo Trung Quốc, vốn trông đợi một quan hệ ổn định, không bất ngờ với lãnh đạo Hoa Kỳ, hẳn đang tìm mọi cách để lý giải và tìm cách ứng phó với ông Trump”, theo bà Bonnie Glaser, chuyên gia cao cấp từ trung tâm nghiên cứu Center for Strategic and International Studies ở Washington.

Theo bà, ông Tập Cận Bình sẽ tìm cách tránh bị coi như là ‘yếu đuối’ trước khi Đảng Cộng sản họp đại hội vào năm sau.

QUỐC TANG PHIDEL CASTRO VÀ CHUYỆN QUÉT SẠCH CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN?

Blog RFA

JB Nguyễn Hữu Vinh

Lăng ông Hồ Chí Minh ở Hà Nội. Ảnh: internet

Ngày cuối cùng trong 9 ngày Cuba để tang Phidel Castro. Việt Nam (VN) dù chưa nêu được lý do gì thuyết phục, cũng ra lệnh toàn quốc để tang ông ta một ngày vào 4/12/21016.

Điều này đã tạo nên làn sóng thắc mắc ồn ào trên mạng và trong xã hội.

Quốc tang sẽ nối tiếp quốc tang?

Người ủng hộ thì cho rằng:

Phidel Castro là lãnh tụ Cuba, là đồng chí Cộng sản với VN. Ông ta đã từng ủng hộ VN nhiều, nhất là câu nói: “Vì Việt Nam, chúng tôi sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”. Rằng thì là Cuba đã viện trợ cho VN nhiều công trình như đoạn đường Xuân Mai – Sơn Tây và bệnh viện Đồng Hới…

Ngay lập tức, nhiều tiếng nói đáp lại:

Cứ nói đùa, tình cảm là chuyện khác, còn tang sự là chuyện khác. Thử hỏi anh và bạn anh thân chơi với nhau tri kỷ tri âm, vậy khi bạn anh chết mà con cái nó còn đầy lên đó, anh lại vác về nhà anh làm tang, thì con cái nó có sang tận nhà chửi bố anh lên không?

Nếu cứ đã là đồng chí, đã ủng hộ, viện trợ cho VN mà được tổ chức Quốc tang, thì chắc VN phải tổ chức cho những nhân vật đã từng có liên quan đến VN bằng hoặc hơn Phidel Castro và Cuba. Không cần kể những người đã chết, mà chỉ là những người đang sống thì từ nay trở đi VN sẽ quốc tang nối tiếp quốc tang.

Chẳng hạn như các nhân vật Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào là những kẻ đã gần đất xa trời và Tập Cận Bình hiện tại.

Bởi vì, ngoài những lời hay, ý đẹp là “núi liền núi, sông liền sông, là môi hở, răng lạnh” rồi “16 chữ vàng, 4 tốt” thì chính Mao Trạch Đông đã chẳng từng nói: “Chúng ta thuộc vào một gia đình. Bắc Việt, Nam Việt, Đông Dương, Triều Tiên cùng một gia đình..” đấy thôi. Đã một gia đình với nhau thì để tang hẳn nhiên có lý hơn là anh bạn chỉ “đứng gác khi Việt Nam… ngủ” – Trích Nguyễn Minh Triết.

Còn nếu nói đến viện trợ cho VN trong cuộc chiến, thì chẳng mấy nước bằng Tàu Cộng. Không chỉ là xe cộ, súng đạn, vũ khí, mà thậm chí cả quân lính cũng như quân trang quân dụng… từ cái kim, sợi chỉ đến món Ca là thầu như nhút Thanh Chương của Nghệ An ngày nay cũng đóng hộp gửi sang cho VN ăn mà đánh nhau.

Vậy thì xứng đáng quốc tang chứ còn gì nữa?

Rồi những lãnh đạo thuộc Liên Xô và Nga ngày nay sắp xuống mồ như Gorbachov, kế theo đó sẽ là Putin, Medvedev của Nga cũng sẽ lần lượt được xếp sổ chuẩn bị cho quốc tang?

Lý do ư? Liên Xô đã từng là người anh cả của khối các nước cộng sản. Dù bây giờ khối cộng sản đã tanh bành đánh nhau loạn xạ, thì vẫn còn dư âm quá khứ khác gì Phidel và Cuba. Không chỉ là những lời trấn an tinh thần như “Các bạn VN hãy vững tâm, Liên Xô luôn trung thành với Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác Việt – Xô”.

Còn tiền của viện trợ và cho vay nợ ư? Vô thiên lủng.

Không chỉ có một vài đoạn đường, mà cầu cống, trường học, bệnh viện mà quân cán, tên lửa máy bay, các loại phương tiện thiết bị thời đánh Mỹ… từ cái bàn là cho đến sợi dây mayso đều được viện trợ. Không chỉ thời đánh chiếm VN Cộng Hòa, mà còn cả cuộc chiến đánh lại đồng chí anh em Trung Cộng.

Rồi không chỉ là các lãnh đạo, mà một loạt công nhân xuất khẩu lao động, nghiên cứu sinh… đã đến Liên Xô, Nga để làm ăn và trở thành “Tướng, Soái” rồi ôm tiền về làm mưa làm gió ở Việt Nam, kết bè kết cánh trở thành những đại gia giàu nhất VN đấy thôi.

Vậy không quốc tang thì để làm gì?

Thế rồi còn Kim Dâng Un, một đồng chí cộng sản dù còn trẻ tuổi, nhưng là Chủ tịch Cộng hòa Dân chủ nhân dân Triều Tiên, người anh em cùng bè, cùng cánh với VN trong đám cộng sản không chỉ ngày xưa mà bây giờ còn sót lại. Trong chiến tranh, Triều Tiên cũng đã ơn nghĩa viện trợ cho VN một số công trình, lương thực… dù dân Triều Tiên vẫn đói mờ mắt phải ăn cả cỏ để tồn tại. Nghĩa tình thế còn gì?

Hẳn hiên là Un mới ít tuổi, nhưng với phe cánh cộng sản thanh toán nhau xưa nay, thì chuyện một ngày nào đó, báo chí loan tin Kim Dâng Un từ trần đột ngột là chuyện phải tính đến chuyện Quốc tang.

Còn nói đến ân nghĩa vì đã giúp đỡ, viện trợ cho Việt Nam, thì trước hết mấy “đồng chí” Tổng Thống Mỹ Bill Clinton, người đã từng bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận cho VN và tuyên bố bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, mở cho VN con đường bước ra thế giới bên ngoài.

Rồi Tổng thống sắp mãn nhiệm Obama, người đã ký quyết định bãi bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí cho VN đâu phải chuyện nhỏ.

Thậm chí viện trợ của Hoa Kỳ cho VN những năm qua về nhiều mặt y tế, nhân đạo… chắc chắn là nhiều hơn Cuba viện trợ VN.  Lại còn là những người đã và đang Tổng thống của cả triệu người Việt định cư tại đó, hàng năm vẫn rót đều đều những đồng dola quý giá về cho VN vô điều kiện.

Vậy không đáng quốc tang là gì?

Tương tự, nguyên thủ các nước như Nhật Bản, Australia, Đức, Áo, Đan Mạch, Thụy Điển… thôi thì đủ cả và đáp ứng đầy đủ tiêu chuẩn Quốc tang của VN nếu soi từ việc tổ chức Quốc tang Phidel Castro.

Khi nói đến những chuyện này, nhà báo Phan Thế Hải đã kết luận:

“Cứ cái logic ấy, VN sẽ có vô số quốc tang. Người Mỹ có thể tự hào về công nghệ 3G, 4G, tàu vũ trụ… người Nga có thể tự hào về tàu ngầm, về vũ khí hạt nhân, người Tàu có thể tự hào tàu Thần châu, về đường lưỡi bò còn xứ Thiên đường có thể tự hào về số lượng Quốc tang.

Nên chăng cần có chính sách để đưa Quốc tang thành thương hiệu quốc gia?

Quét sạch Chủ nghĩa Cá nhân?

Báo chí, nhiều nhất có lẽ là Cuba và VN đưa tin hết sức rầm rộ, ca ngợi ngút trời về Phidel và cái chết của ông ta. Trong đó có một thông tin khá lạ: Phidel Castro đã dặn không được đặt tên đường phố, thành phố hoặc dựng tượng ông ta.

Nghe điều này, nhiều người giật mình. Lẽ nào Phidel Castro không còn là một người cộng sản và không coi mình đã từng là lãnh tụ cộng sản?

Cũng chính điều này đã gây nên nhiều tranh luận khá sôi nổi.

Trong một quán nước chè vỉa hè chiều Chúa Nhật quốc tang Phidel ở Việt Nam, câu chuyện này được bàn luận khá rôm rả.

Xin ghi lại đây một cuộc tranh luận giữa hai nhóm người này.

– Phidel là lãnh tụ tối cao, được mọi người dân Cuba kính trọng, nên ông dặn vậy thì chắc chắn là phải thực hiện rồi.

– Vậy thì Hồ Chí Minh có là lãnh tụ tối cao không? Có được kính trọng ở VN không?

– Hẳn nhiên là vậy rồi.

– Vậy sao ông Hồ Chí Minh dặn sau khi ông ấy chết đốt xác đi mà giờ cái lăng to uỳnh ở giữa Hà Nội, hàng năm tiêu tốn biết bao công sức tiền của của nhân dân?

– Cái đó là do bọn đảng sau này làm trái lời, chứ di chúc dặn rõ ràng mà.

– Vậy lấy gì đảm bảo là sau này, Đảng CS Cuba không ra Thông báo rằng: “Thể theo tình cảm và nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân Cuba, Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị quyết định đặt tên đường, phố, ngõ và Thành phố mang tên Người và dựng tượng đài cho Người”.

Thế rồi khắp nơi mọc ra khu bảo tàng, lưu niệm… rồi bất cứ chỗ nào ông ta đến chơi, đến thăm hoặc giữa đường mót đái xuống tè bậy, vẫn sẽ mọc lên những tượng đài và khu lưu niệm với hàng ngàn tỷ đồng tiền dân.

– Nếu vậy sẽ có các nhà khoa học, lịch sử, trí thức và lãnh đạo đất nước phản đối chứ sao để xây dựng lãng phí vậy được.

– Vậy lấy gì đảm rằng sau đó không có những người như lão Đào Ngọc Nghiêm, Phó Chủ tịch Hội quy hoạch và phát triển đô thị VN nói rằng: “Không nên đặt vấn đề xây tượng như thế là đắt hay rẻ…Tượng đài sẽ là động lực để tạo nên sự phát triển”.

– Đấy là thằng ngu, tượng đài làm sao là động lực phát triển được? Chỉ để chơi đùa và ngắm… cho vui mắt thôi chứ. Còn chuyện không kể đắt rẻ, thì chắc là dự án để nó kiếm chác nó mới nói thế. Cái gì chẳng phải tính ra bằng tiền. Chúng nó mót tiền dân thì chúng nói bậy thế chứ Bác là người đã viết cuốn sách “Nâng cao đạo đức Cách mạng, quét sạch Chủ nghĩa cá nhân” cơ mà.

– Vậy viết như thế có nghĩa là sẽ làm như thế à?

– Chứ sao, đã viết như thế thì mọi hành động, lời nói và cử chỉ đều phải thể hiện tinh thần đó chứ. Thế mới là Người chứ.

– Vậy nếu hành động không như lời nói thì không phải là người thì là con gì? Ông thấy ở Đại hội Đảng lần thứ 2, Hồ Chí Minh đọc báo cáo dưới tấm ảnh của Hồ Chủ tịch to tổ chảng với câu khẩu hiệu “Hồ Chủ tịch muôn năm” thì đó có “quét sạch chủ nghĩa cá nhân” không?

Thì… đấy là do bọn đảng viên nó làm chứ bác sao làm những thứ đó. Bác quan tâm việc lớn chứ. Nhưng công nhận như vậy là sùng bái cá nhân quá đáng rồi. Lẽ ra bác khi đó bắt sửa lại mới đúng. Có lẽ khi đó bác chưa viết cuốn sách kia và đảng sau này đã quyết tâm sửa chữa sai lầm.  

– Sửa rồi à? Vậy thì ông có nhìn thấy khắp nơi người ta đưa Hồ Chí Minh vào chùa, vào đền, vào nhiều nơi thuộc tôn giáo khác nhau không?

Ông Hồ Chí Minh được đưa vào chùa để thờ chung với Phập. Ảnh: internet

Ông Hồ Chí Minh được đưa vào chùa để thờ chung với Phậ

Cái đó là bậy rồi. Bác theo Chủ nghĩa Mác – Lenin, không tin thần thánh, ma quỷ, hồn xác gì thì chúng nó đưa vào đền chùa thờ cúng là vớ vẩn rồi. Đảng ta là đảng vô thần mà. Ông không nghe Ăngghen nói à:“Vì thế, hệ thống xã hội xã hội chủ nghĩa, được hiểu một cách đúng đắn, phải … phế bỏ mọi trang bị của sự mê hoặc tinh thần, và do đó, phế bỏ tất cả những yếu tố cơ bản của sự thờ cúng”.

– Vậy sao đảng không dẹp mà cứ để mọc lên như nấm sau mưa, khắp nơi khắp chốn cho “lãng phí thì giờ và của cải của nhân dân” vậy? Đảng lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện mà.

Ừ, công nhận là bậy bạ. Nhưng thôi, ta nói sang chuyện Phidel Castro đi kẻo lạc đề. Theo ông, vì sao Phidel lại dặn là không được đặt tên và tượng đài cho ông ta? Ông giải thích cho tôi cái, quả là tôi không hiểu.

– Theo tôi nghĩ, lão này cũng khá tỉnh, do sống lâu nên lão đã tận mắt thấy hàng loạt tượng đài của Lenin, của Mao… đã bị buộc cổ lôi xuống và treo dây vào cổ lôi đi diễu phố rồi đập lấy đồng nát. Nên lão sợ.

Chẳng khác gì một số vua chúa gây nhiều tội ác đã làm lăng tẩm một nơi, chôn xác một nơi sợ đời sau nó đào lên nó… đổ.

Hẳn lão đã sang VN nên chứng kiến khắp nơi đặt tên và tượng đài, trong khi dân thì chết bó chiếu chở bằng xe máy chạy rông. Lão biết nếu giờ làm thế dân Cuba nó tế cả ông bà ông vải lão lên.

– Thế sao Phidel lại dặn như thế chứ.

– Đó mới chính là lời nói của người Cộng sản thực thụ. Bởi ông ta thừa biết chế độ Cộng sản là nơi nhiều tượng đài lãnh tụ nhất. Nếu chế độ cộng sản vẫn tồn tại ở Cuba, thì lời ông ta dặn chỉ nhằm một lần nữa đánh bóng và phong thánh cho ông ta mà thôi. Ông ta biết tỏng là con cháu ông ta, đồng chí của ông ta sẽ chẳng bao giờ nghe theo lời dặn đó. Rồi đây sẽ có Thành phố Phidel Castro, và muôn vàn đường phố, tượng đài Phidel sẽ mọc ra như nấm. Thậm chí có những làng bỏ cả họ mình để lấy họ Castro cũng nên ấy chứ.

Chứ bây giờ thì Cuba đói nghèo thế, lão có dặn làm tượng đài đi nữa thì lấy… lấy nước biển mà làm à. Cuba đang nghèo đói bỏ mịa.

Ông nói đùa, Cuba mà nghèo đói à. Báo chí nước ta đã ca ngợi mấy hôm nay, thành tựu của Cuba là khủng khiếp về nhiều mặt, ông không đọc à?

– Tôi đọc rồi, đọc giữa các hàng chữ của báo chí Việt Nam, tôi thấy rõ Cuba hơn ông.

– Ông dẫn chứng tôi xem.

– Ông có biết ông Phạm Quý Ngọ khi chết vẫn là một người bị tố cáo nhận hối lộ không? Ông ấy chỉ là thứ trưởng trong muôn vàn thứ trưởng ở ta nhé. Thế mà khi ông ấy chết đưa về quê, còn hàng chục chiếc xe, chiếc nào chiếc ấy mới tinh, láng coóng to nhỏ các loại đưa về quê. Ông thấy không? Ông biết Cuba đưa tro cốt ông ấy về quê như thế nào không?

Có, vụ lão Ngọ tôi có theo dõi mà. Công nhận đoàn xe hoành tráng và đẹp thật. Còn Cuba thì tôi không sang được nhưng Phidel hôm trước mà đưa về quê thì chắc phải hàng ngàn chiếc xe sang như xe Tổng thống Mỹ ấy chứ nhỉ.

h1Những người lính Cuba đẩy xe tang mang tro của Fidel Castro sau khi chiếc xe ngưng chạy trong đáng tang hôm Chủ Nhật 4-12-2016, ở Santiago, Cuba. Nguồn: RODRIGO ABD/AP.

– Sang hơn chứ, ông ấy được chở về bằng xe Uát của Nga hồi xưa ở VN, giờ bán mỗi cái 5 triệu đồng ấy. Kéo thêm cái rơ moóc đặt bình tro của ông ấy.

Khổ cái là về được đoạn, nó chết mịa máy dọc đường, làm mấy ông lính đẩy một trận gần chết.

Láo, ông chỉ bịa. Làm gì có chuyện đến mức ông nói thế? Đám ma nhà quê chỗ tôi cũng chẳng đến mức ấy, ông chỉ phản động và nói xấu thôi.

– Ông thấy tấm ảnh này không? – Tấm ảnh đoàn lính đẩy xe chở tro Phidel chết máy.

Thế á, thật thế á. Trời đất ơi… Thế là chúng nó lừa tao rồi.

– Bây giờ ông thấy sao?

Lừa đảo, lừa đảo hết. Đúng như Lênin cũng khẳng định: “Sự bất lực của giai cấp bị bóc lột trong cuộc đấu tranh chống bọn bóc lột tất nhiên đẻ ra lòng tin vào cuộc đời tốt đẹp ở thế giới bên kia…”. Giờ thì chính đảng lại dùng trò đó.

– Haha, ông lại Lênin rồi.

Hà Nội, Ngày “quốc tang” Phidel Castro 4/12/2016