Đường chính là ‘cái chết trắng’ của chúng ta

Trái với cảm giác ngọt ngào mà đường mang lại cho bạn, đường không phải một người bạn tốt. Tiêu thụ thường xuyên đường và độ ngọt là một trong những việc làm tồi tệ nhất mà bạn làm với sức khỏe của mình.

Những nghiên cứu khoa học gần đây đã chỉ ra cho chúng ta thấy, không còn nghi ngờ gì nữa, đường chính là kẻ thù đem lại nhiều thiệt hại nghiêm trọng về sức khỏe.Hãy nhìn vào xu hướng tiêu thụ đường trong vòng 300 năm qua:

Năm 1700, một người Anh tiêu thụ chỉ khoảng 1,8 kg đường mỗi năm. 100 năm sau, con số tăng lên đến 8,1 kg. Năm 1870, lượng đường tiêu thụ trung bình bởi một người tiếp tục tăng lên 21,3 kg. 30 năm sau đó, nó đã đạt mức 40 kg mỗi năm.

Cũng trong giai đoạn 3 thập kỷ này, lượng đường sản xuất trên toàn cầu tăng gần 5 lần, từ 2,8 triệu tấn lên 13 triệu tấn. Và đến nay, thống kê năm 2012 cho thấy một người Mỹ trung bình đã tiêu thụ đến 81 kg đường mỗi năm.

Song song với đó là tốc độ gia tăng của bệnh tiểu đường. Năm 1890, tỷ lệ người mắc bệnh chỉ là 0,003%. Theo thống kê mới nhất của Tổ chức y tế thế giới, con số ngày hôm nay đã lên đến 8,50%, tăng gấp gần 3.000 lần.

Cơn nghiện đường

Đường đang tạo ra một cơn nghiện mà mục tiêu tấn công chủ yếu là trẻ em. So với những năm đầu thế kỷ 20, trẻ em Mỹ ngày nay tiêu thụ một lượng đường nhiều hơn gấp 10 lần. Trong đó, chủ yếu đường đến từ một loại chất tạo ngọt có tên HFCS, được sản xuất từ tinh bột ngô.

HFSC có mặt phổ biến trong các loại thực phẩm từ nước giải khát, bánh mì đến gia vị và danh sách dài các loại thức ăn chế biến sẵn.

Có tính gây nghiện cao, HFSC chứa hai loại đường fructose và glucose. Tuy nhiên, chúng không có liên kết với nhau như đường kính. Vì vậy, cơ thể chúng ta không mất công phân giải, đường fructose sẽ được hấp thụ rất dễ dàng. Sau đó, nó đi thẳng vào gan mà tạo nên các chất béo có hại cho cơ thể (VLDL và triglyceride).

Joseph Mercola, một chuyên gia sức khỏe ở Mỹ nói:

Đường fructose đưa bạn vào quá trình tăng cân, bằng cách đánh lừa cơ chế chuyển hóa của nó. Fructose không kích thích tiết insulin một cách hợp lý, do đó không kiểm soát được các hooc-môn gây đói; không làm tăng hooc-môn leptin mang đến cảm giác no. Vì thế, bạn ăn nhiều hơn và cơ thể kháng insulin”. Quá trình này còn gây ức chế hệ miễn dịch.

Bên cạnh HFCS, còn có rất nhiều loại chất tạo ngọt khác được ngụy trang dưới những cái tên như: agave nectar, aspartame, aminosweet… Không phải loại đường nào cũng xấu như fructose, nhưng bạn nên biết tất cả các trường hợp ăn quá lượng từ các loại đường khác nhau cũng sẽ dẫn đến kết quả suy yếu hệ miễn dịch, bệnh béo phì và tiểu đường.

Nếu bạn đang nghiện đồ ngọt, hãy cẩn thận. Bạn chính xác là đang nghiện đường. Nghe có vẻ như một điều gì đó còn lâu mới quyến rũ bằng cocaine, nhưng một thí nghiệm trên chuột đã cho thấy điều ngược lại. Năm 2007, tiến sĩ Serge Ahmed một nhà nghiên cứu người Pháp đã thử nghiệm lũ chuột “nghiện ngập” của ông với đường và cocaine. Kết quả, 94% chúng nghiện đường hơn.

Lí do đến từ việc não sản xuất một hợp chất hóa học có tên dopamine, tạo cho bạn cảm giác thoải mái khi ăn/uống đường. Người nghiện đường ăn đường mỗi ngày để cảm thấy bình thường. Họ sẽ không thể chịu đựng được cái cảm giác thiếu hụt nó và mắc kẹt trong cơn nghiện.

Mối liên hệ giữa ung thư và đường là gì?

Tất cả các tế bào ung thư đều có cơ chế hô hấp kị khí. “Món ăn” ưa thích của chúng, không gì khác chính là đường. Ở nước Mỹ, một nửa lượng đường kính trắng được sản xuất từ củ cải đường, mà hầu hết của cải đường là biến đổi gen.

Đó cũng là một mối nguy hại khác khiến nó được mệnh danh là “cái chết trắng”.

Những loại đường mà bạn nên tránh xa bao gồm: đường trắng, đường nâu, đường hữu cơ agave, tất cả các chất ngọt nhân tạo như aspartame, sucralose, saccharin… Nếu bạn muốn thưởng thức vị ngọt, hãy lựa chọn các sản phẩm như stevia nguyên chất, xylitol, mật ong nguyên chất, mật mía hay đường dừa.

Điểm mấu chốt: muốn khỏe mạnh, bạn phải kiểm soát sự tiêu thụ đường của mình thay vì để nó kiểm soát bạn.

Dưới đây là một cẩm nang cơ bản về các loại đường sẽ giúp bạn:

Saccharide = đường.

Glucose còn gọi là dextrose hay đường nho, galactose hay đường sữa, fructose hay đường hoa quả, tất cả đều là đường đơn nhưng khác nhau cơ bản trong con đường chuyển hóa trong cơ thể:

Glucose như một dạng nhiên liệu cung cấp cho cơ thể. Mọi tế bào trong cơ thể bạn đều sử dụng nó để tạo ra năng lượng.

Một lượng lớn fructose sẽ gây hại, bởi nếu không được tiêu thụ và dư thừa, nó đi thẳng đến gan và chuyển thành chất béo có hại. Nguy cơ tiếp theo bạn gặp phải là sự đề kháng insulin mà sớm muộn sẽ gây bệnh tiểu đường.

Các loại đường đơn này có thể kết hợp với nhau để tạo nên đường phức tạp hơn. Ví dụ như đường kính được tạo thành từ một phân tử glucose và 1 phân tử fructose.

Đường tinh luyện (đường kính trắng) được sản xuất từ đường mía hoặc từ củ cải. Đầu tiên, nó được rửa bằng một loại dịch siro, sau đó là nước nóng. Tiếp đó là loại bỏ tạp chất (thường bằng quá trình hóa học), rồi tẩy màu, cô đặc, đun sôi lại cho đạt đến khi tinh thể hình thành. Đường được tách ra bằng máy ly tâm và sấy khô. Đến đây, những thành phần tự nhiên và giá trị dinh dưỡng của đường mía đều không còn. Về cơ bản mà nói, đường tinh luyện là một sản phẩm công nghiệp hơn là thực phẩm.

Đường nâu là đường tinh luyện trộn với mật đường.

Đường thô không thực sự thô mà đã được nấu chín. Hầu hết các khoáng chất và vitamin đã bị mất đi. Nhưng nó tốt hơn một chút so với đường tinh luyện vì một ít mật mía vẫn còn sót lại.

Aspartame hay AminoSweet là một “chất độc”. Bạn nên để ý xem chúng có trong thành phần của sản phẩm mình mua hay không.

Splenda hay sucralose không phải là đường, mặc dù nó được quảng cáo như vậy. Thực chất, splenda là chất tạo ngọt nhân tạo giống như aspartame nhưng không hoàn toàn có hại.

Mật ong chứa tới 50% là fructose, nhưng là ở dạng tự nhiên (dạng thô và chưa tiệt trùng), mang lại nhiều lợi ích sức khỏe. Nên dùng những loại mật ong tự nhiên và chưa qua quá trình tiệt trùng.

Stevia là một loại thảo dược có vị ngọt. Có nguồn gốc từ lá của cây stevia Nam Mỹ, nó hoàn toàn an toàn ở dạng tự nhiên. Stevia dạng tự nhiên có màu xanh, nhưng nếu đã qua xử lý nó có màu trắng do được trộn thêm hương vị hoặc dextrose.

Mật hoa Agave có xuất xứ từ cây agave, một loại xương rồng. Nghe có vẻ đây sẽ là một loại chất tạo ngọt thiên nhiên rất tốt. Nhưng không, agave thường qua một quá trình xử lý làm cho nó khác biệt lớn với mật hoa gốc. Hơn nữa, agave có chứa tới 80% fructose, cao hơn rất nhiều so với mật ong.

HFCS hay còn gọi là xi-rô ngô hàm lượng cao fructose. Nó chứa 55% fructose và 45% glucose. Có lẽ không phải nhắc lại cho bạn rằng nên tránh xa loại chất tạo ngọt này.

Rapadura có nguồn gốc từ nước ép mía. Sau đó, nó được bốc bay hơi nước đều ở nhiệt độ thấp. Sản phẩm còn lại có thể gọi là nước mía khô. Rapadura giữ lại mật mía và có mùi vị đặc trưng rất riêng. Vì vậy, loại chất tạo ngọt này tương đối tốt cho sức khỏe.

Đường dừa được làm từ nhựa chảy ra từ các chồi hoa dừa. Nó có chỉ số đường huyết thấp và giàu axit amin. Đường dừa chứa ít hơn 10% fructose.

Xylitol còn gọi là đường rượu hay polyol. Tuy nhiên, thực chất nó không phải đường cũng chẳng phải rượu. Nó được chiết xuất từ cellulose của cây ngô hoặc bạch dương. Không giống như đường, xilitol hấp thụ chậm, không gây ra sự gia tăng đột ngột đường huyết và không yêu cầu phản ứng insulin ngay lập tức. Nhiều nghiên cứu chứng minh xylitol giúp ngăn ngừa sâu răng, nhiễm trùng tai và bệnh nướu. Tuy nhiên, xylitol cũng có một số tác dụng phụ (hầu như được nhắc đến là liên quan đến đường tiêu hóa) và cần cẩn trọng khi sử dụng.

Theo TRÍ THỨC TRẺ / THETRUTHABOUTCANCER

Diễn biến mới ở nhà ông Trịnh Xuân Thanh

Đất Việt

Dĩ An (Tổng hợp)

Nhà 24 - C2, nơi ông Trịnh Xuân Thanh đăng kí HKTT. Ảnh Dân Việt.

Tại ngôi nhà của ông Thanh tại Khu đô thị Nam Thăng Long (Hà Nội) đã xuất hiện nhiều bảo vệ hơn sau lệnh truy nã được phát đi.

Cụ thể, đó là nhà số 24, C2, Khu đô thị Nam Thăng Long, phường Phú Thượng, quận Tây Hồ, Hà Nội, cho đến nay đã có 5 nhân viên bảo vệ túc trực.

Phóng viên ra vào gần ngôi nhà đều nhận được thái độ bất hợp tác của các bảo vệ có mặt tại đây. Thậm chí, có nhân viên bảo vệ còn ngăn chặn, yêu cầu phóng viên không được ghi hình địa chỉ nhà ông Trịnh Xuân Thanh với lý do đây là khu vực riêng tư, cấm ghi hình.

Một nữ lao công làm việc tại khu nhà C2 cho biết trong khoảng một tháng trở lại đây, ông Trịnh Xuân Giới và bà Đàm Thị Ngọc Kha (bố mẹ ông Thanh) đã không còn thường xuyên ở nhà. Trong khi trước đây, hai ông bà thường đưa đón cháu đi học vào buổi sáng và chiều.

“Trong cuộc sống, hai ông bà là người hòa đồng, thân thiện. Khi gặp chúng tôi đang làm việc, ông bà vẫn chào, hỏi thăm chúng tôi.

Theo tôi được biết, từ khi chuyển về sinh sống tại khu đô thị Nam Thăng Long, hai ông bà vẫn thường xuyên tham gia phong trào, hoạt động của khu phố”, nữ lao công này cho hay.

Trước đó, ngày 16/9, ra Quyết định khởi tố bị can số 363/C46(P12) đối với Trịnh Xuân Thanh về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng quy định tại Điều 165 Bộ luật Hình sự; đồng thời ra lệnh bắt tạm giam và Lệnh khám xét đối với Trịnh Xuân Thanh.

Sau khi xác định bị can Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an ra Quyết định số 19/C46-P12 truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh.

Trong một diễn biến liên quan, cũng đã xuất hiện nhiều đồn đoán ông Trịnh Xuân Thanh không còn ở Việt Nam khi cựu Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang vắng nhà nhiều ngày, và không trở lại nhiệm sở sau kỳ nghỉ phép.

Trả lời báo chí, ngày 17/9, Thiếu tướng Trần Thế Quân – Phó cục trưởng Cục Pháp chế và cải cách hành chính tư pháp (Bộ Công an) cho biết: “Hiện nay Việt Nam và một số nước chưa kí kết hiệp định Tương trợ tư pháp về hình sự riêng với nhau nên giả sử Trịnh Xuân Thanh trốn ở đây thì sẽ gặp những khó khăn nhất định.

Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa với việc bế tắc trong việc bắt giữ và dẫn độ Trịnh Xuân Thanh”.

Theo Thiếu tướng Quân, trong trường hợp này 2 quốc gia vẫn có thể áp dụng các điều ước quốc tế liên quan mà cả 2 quốc gia là thành viên.

Khi đó, vấn đề dẫn độ tội phạm có thể được thực hiện theo thoả thuận giữa 2 chính phủ, trên cơ sở nguyên tắc có đi có lại nhưng không trái với pháp luật Việt Nam, pháp luật quốc tế và tập quán quốc tế.

Trả lời câu hỏi, giả sử Trịnh Xuân Thanh trốn sang một số quốc gia khác mà phía Việt Nam chưa kí kết hiệp định tương trợ về tư pháp và hình sự thì việc bắt giữ, dẫn độ sẽ như thế nào?.

Thiếu tướng Quân cho rằng: “Việc bắt giữ sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều song không hẳn là bế tắc. Trong trường hợp đó sẽ vận dụng quan hệ ngoại giao giữa hai nước, bàn bạc, thương lượng cụ thể”.

Thuyết âm mưu: kịch bản bắt Trịnh Xuân Thanh

Đôi lời: Trong bài, tác giả có đề cập tới chuyện Dương Chí Dũng trốn nhưng không thoát, là vì ông ta trốn qua Campuchia “thay vì trốn hẳn đến một quốc gia Tây Phương để được bảo đảm hơn, thì Dương Chí Dũng chỉ ‘tạm lánh’ đến Cam Bốt, để chờ các ‘ông anh’ dàn xếp“. Thật ra, Dương Chí Dũng đã bay qua Mỹ, nhưng do phía Mỹ không cho nhập cảnh, nên ông Dũng đã phải bay về Campuchia và bị bắt ở đây. Mời đọc bài viết đăng trên VNN hôm qua: Dương Chí Dũng: Cuộc đào tẩu qua nửa vòng trái đất

______

Dân Làm Báo

Trần Nhật Phong

Kể từ khi lá thư “xin” ra khỏi đảng của Trịnh Xuân Thanh được công bố, thì cả phe “ta” lẫn phe “địch” đều có những bài viết, phát biểu liên quan đến số phận của “con ruồi” này, đủ kiểu, đủ cách, khiến cộng đồng mạng gần như “bị” đưa vào “mê hồn trận”, chứng kiến “cuốn phim” đang đến hồi gay cấn.

Phe “địch” thì ra văn thư công bố “lệnh truy nã quốc tế”, rồi báo “lề đảng” thì nói đến nhiều về khía cạnh pháp lý, luật dẫn độ, có vẻ mục tiêu nhấn mạnh đến 2 vấn đề.

Thứ nhất là phe Công An dường như “miễn cưỡng” ra lệnh bắt Trịnh Xuân Thanh theo “lệnh” của cụ tổng, nên “giải trình” việc khó khăn trong việc đuổi bắt “con ruồi lọt sổ”.

Thứ hai là tung “hỏa mù” để người dân chú ý nhiều hơn, làm dịu đi các thông tin khác về vụ cưỡng chế đất đai chùa Liên Trì, vụ nhà máy thép Cà Ná và nhất là gần đây vụ “bột” Bauxite nhập cảng vào Formosa vì… lỗi tại “đánh máy”, “dịch thuật”.

Còn phe “Ta” thì ý kiến trái chiều um sùm, kẻ bênh người chống về hàng loạt bài viết của Người Buôn Gió, kẻ bênh thì mong muốn Trịnh Xuân Thanh sẽ tiếp tục khui ra những “bí mật quốc phòng” của trò đấm đá nội bộ, qua bút pháp “kể chuyện” của Người Buôn Gió, còn kẻ chống thì cho rằng không nên giúp cho kẻ “tham nhũng hại dân” như Trịnh Xuân Thanh, và kết luận rằng “thằng CS” nào cũng giống nhau, không nên để cho “con ruồi” mang chất độc hại, bay đến “ảnh hưởng” môi trường của cuộc đấu tranh dân chủ.

Tóm lại khía cạnh nào cũng được bàn tới, nhưng vẫn còn một khía cạnh chưa ai nhắc tới, mà bộ Công An càng không muốn ai nhắc tới, chính là kịch bản truy bắt Trịnh Xuân Thanh của Công An.

Năm ngoái, khi báo chí Mỹ đăng tải lời cảnh cáo của Tổng Thống Hoa Kỳ ông Obama đối với Trung Quốc, là Hoa Kỳ sẽ phản ứng mạnh nếu ông Tập Cận Bình tiếp tục “dung dưỡng” cho thám tử “xâm nhập” Hoa Kỳ để truy tìm những kẻ tham nhũng đã “hạ cánh an toàn” trên đất Mỹ. Tờ New York Times đã kể lại kịch bản của Tập Cận Bình.

Theo đó Công An Trung Quốc một mặt đã tiếp cận người thân của gia đình các “quan tham nhũng” còn sống ở Trung Quốc, để thuyết phục, đe dọa nhằm buộc “đương sự” tình nguyện trở về nước để chịu xét xử. Mặt khác là tung thám tử sang tận Hoa Kỳ, tìm đến tận nơi sinh sống của các “quan tham nhũng”, “mềm” thì thuyết phục, hứa hẹn, còn cứng thì bắt cóc rồi tìm cách đưa về Trung Quốc.

Riêng Việt Nam, sự kiện trước đó khi Công An tuyên bố thành công bắt được Dương Chí Dũng ở Cam Bốt, thì kịch bản hơi khác biệt, Dương Chí Dũng thông qua người thân làm Công An, rồi nhờ một số “giang hồ” giúp đỡ trốn sang Cam Bốt, và kết quả lại bị bắt giữ sau vài ngày.

Cái “ngu” của Dương Chí Dũng khi bị bắt lại chính là hai nguyên nhân, thứ nhất là Dương Chí Dũng quá tin tưởng vào các “ông anh” ở BCT có thể giúp hắn thoát tội, do đó thay vì trốn hẳn đến một quốc gia Tây Phương để được bảo đảm hơn, thì Dương Chí Dũng chỉ “tạm lánh” đến Cam Bốt, để chờ các “ông anh” dàn xếp. Thứ hai là khi Dương Chí Dũng nhờ đến các “anh em giang hồ” giúp đỡ để bỏ trốn, thì Công An còn “sang” hơn nhiều, sẽ không khó khi các “anh em giang hồ” khui ra chổ trốn của họ Dương, để đổi lại các “mối làm ăn” được các “anh em Công An” che chở, bảo kê.

Còn kịch bản bắt “con ruồi Trịnh Xuân Thanh” thì như thế nào? Nếu thật sự Trịnh Xuân Thanh đang trốn ở tại Đức?

Đương nhiên Công An của “nhà sản” Việt Nam làm sao có đủ trình độ, chuyên môn và khả năng như tình báo Hoa Nam và cơ quan mật vụ của Trung Quốc, qua tận nước Đức để truy tìm, và nước Đức cũng không phải là Cam Bốt, có thể để cho Công An Việt Nam thao túng dễ dàng.

Nhưng nếu có thể xác định “con ruồi Trịnh Xuân Thanh” đang trốn ở nước Đức, thì thật không khó khăn lắm đối với “cụ tổng” để truy bắt.

Trước tiên Bộ Công An chỉ cần gởi văn thư của “cụ tổng” đến cho các tòa đại sứ, lãnh sự quán của nhà nước CSVN ở các quốc gia Đông Âu như Nga Sô, Ukraine, Cộng Hòa Czech, yêu cầu “giúp đỡ”.

Văn thư trên sẽ được hiểu đó là “lệnh” của “cụ tổng”, thế là các tòa đại sứ, lãnh sự quán, sẽ thông báo cho các “trùm mafia” gốc Việt tại những quốc gia này, các ông “trùm” nói trên đều là những tay buôn lậu khét tiếng từ thuốc lá lậu, thuốc tây lậu, máy móc, cho đến ma túy, buôn người lẫn vũ khí, họ buôn lậu từ Đông Âu sang Tây Âu, Nam Âu và Bắc Âu, nên mạng lưới của các tay “trùm” này khá rộng lớn.

Họ đều có quan hệ “mật thiết” với các tòa đại sứ, lãnh sự quán, nếu không nói đôi bên đều là “đối tác làm ăn” có “quan hệ bền vững” từ nhiều năm nay. Các ‘tham tán đại sứ”, “giới chức lãnh sự” thuộc bộ ngoại giao Việt Nam, ai không biết rằng “đi sứ” ở các quốc gia như Đông Âu, Dubai, Ả Rập hay Nam Phi, chỉ trong nhiệm kỳ 3 năm là đủ cho họ kiếm sơ sơ vài trăm ngàn Euro, thậm chí có người còn kiếm vài triệu dể như chơi.

Chỉ cần một hồ sơ “xuất khẩu lao động” có visa nhập cảnh ở các quốc gia khu vực này, thì mỗi “quan” tham tán hay lãnh sự đều “bỏ túi” vài trăm đến cả ngàn Euro, và mỗi ngày các quan “xử lý” vài trăm hồ sơ là chuyện bình thường. Đó là chưa kể chuyện các “quan” còn hợp tác với các mafia gốc Việt lẫn gốc Đông Âu chuyển người lậu sang Anh, Pháp. Đức hay Na Uy, vì những người đi “xuất khẩu lao động” đến khu vực này chỉ là “trạm” đầu tiên, mục tiêu cuối cùng của họ vẫn là các quốc gia thuộc Tây Âu, Nam Âu và Bắc Âu, trừ phi các “đương sự” muốn “làm giàu” nhanh và trở thành những “cữu vạn” cho các mafia gốc Việt.

Khi đưa “đương sự” đi lậu sang các quốc gia tân tiến thành công, mỗi hồ sơ đều có giá giao động từ 35,000 Euro cho đến 60,000 Euro, tùy theo trường hợp, tùy theo “đối tượng” và tùy theo “đương sự” muốn đến quốc gia nào.

Do đó mối quan hệ giữa các tòa đại sứ, lãnh sự quán với giới mafia có thể nói là rất “bền vững” từ nhiều năm nay, chưa kể các mối làm ăn khác mà chỉ có… các ngài đại sứ mới biết rõ.

Khi nhận được yêu cầu “giúp đỡ” từ các quan của tòa đại sứ, lãnh sự quán, đương nhiên sẽ không khó khăn cho các tay trùm mafia này truy tìm ra chổ “ẩn náo” của Trịnh Xuân Thanh (nếu quả thật Thanh đang ở Đức).

Và kịch bản kế tiếp sẽ là “áp lực” Trịnh Xuân Thanh “tình nguyện” về nước chịu xét xử, còn nếu “đương sự” tỏ ra cứng đầu, thì việc “áp giải” Thanh từ nước Đức về một quốc gia ở Đông Âu có hiệp ước dẫn độ với Việt Nam, sẽ không mấy khó khăn đối với các ông trùm mafia đang có sẳn đường giây đưa người lậu hàng tuần ở Âu Châu.

Và thế là Bộ Công An sẽ “tung hê” rằng bắt giữ Trịnh Xuân Thanh ở Ukraine, Nga Sô hay Cộng Hòa Czech, còn vụ Trịnh Xuân Thanh trốn đến Đức chỉ là ‘tin giả” lúc ban đầu.

Kết quả sẽ thật hoàn mỹ, vì phe nào cũng “thắng lợi”, “cụ tổng” gỡ được mặt mũi vì “con ruồi” đã trở về “lồng”, phe Công An lại khẳng định là những “trinh sát giỏi nhất thế giới”, không phụ lòng “cụ tổng”, phe bộ ngoại giao, thông qua các tòa đại sứ, lãnh sự quán, thì lại “chém gió” rằng Việt Nam có quan hệ tốt với Interpol và các nước, nên thành công trong việc “hợp tác bắt giữ tội phạm xuyên quốc gia”, và cuối cùng thì các trùm mafia lại có thêm nhiều mối “làm ăn” mới.

Nhưng… Nếu Trịnh Xuân Thanh không phải trốn ở Đức mà lại ở Hoa Kỳ hay Canada, thì hơi… căng. Vì Các “quan” của tòa đại sứ, lãnh sự quán, đi “gặp dân” còn trốn chui trốn nhủi, xuống phố Việt ăn cơm cũng phải đổi “bản số xe” (vì bản số xe của các quan đều mang số và chữ của bộ ngoại giao), thì làm sao “giúp đỡ” cho “cụ tổng” được.

Ngoài ra, xưa nay các quan chức ngoại giao đều “kháo” với nhau rằng, việc “đi sứ” ở Hoa Kỳ và Canada đều “lỗ lã”, vì mục đích mua “ghế” để “đi sứ” ở Hoa Kỳ chỉ để vợ được sanh con ở Mỹ, cho con cái được đi học ở Mỹ bằng tiền của chính phủ, hoặc móc nối với các thương gia, tìm cách chuyển tài sản qua Mỹ, làm đẹp cho cái “sân sau” thôi, chứ “đi sứ” ở Hoa Kỳ thật khó “kiếm ăn” như Đông Âu, Dubai, Ả Rập hay Nam Phi.

Và xứ Hoa Kỳ hay Canada cũng không dễ dàng cho an ninh CSVN hoạt động, thứ nhất là an ninh CSVN chưa đủ bản lãnh, khả năng, chuyên môn, để tránh sự theo dõi của NSA, CIA hay FBI, cứ nhìn chuyện “đài lạ” phát sóng ở Đà Nẵng, Hội An, hay “hacker” ở Tân Sơn Nhất, đã đủ hiểu khả năng của anh ninh CSVN đến trình độ nào, cùng lắm chỉ là “chầu chực” trước cửa nhà của các “phần tử phản động” thôi.

Thứ hai, là mối quan hệ rất “tệ hại” giữa các tòa đại sứ, lãnh sự quán ở Hoa Kỳ hay Canada với cộng đồng gốc Việt, thì làm sao “giúp đỡ” được gì cho an ninh CSVN, các quan chức này cứ vài tháng lại “viết báo cáo” tô hồng, và lúc nào bản báo cáo cũng có câu “một bộ phận kiều bào chưa hiểu rõ chính sách hòa giải của đảng và nhà nước Việt Nam”. Cứ nhìn chuyến đi vừa rồi của ông thứ trưởng ngoại giao Vũ Hồng Nam, còn kiêm cái gọi là “Chủ Nhiệm Ủy Ban Về Người Việt Nam ở Nước Ngoài” là thấy rõ, bao nhiêu người trong gần 2 triệu người ở Hoa Kỳ biết được Vũ Hồng Nam đến Hoa Kỳ?

Kịch bản bắt giữ Trịnh Xuân Thanh thuộc thuyết âm mưu này, có vẻ chỉ khả thi khi Trịnh Xuân Thanh đang trốn ở Âu Châu, còn nếu ở Hoa Kỳ hay Canada thì sẽ hoàn toàn… botay chấm com. Trò chơi “triệt buộc” của nhà sản sẽ còn nhiều cuộc vui cho dân chúng “xả xú bắp” để “quên đi cái nghèo” và “sung sướng” làm công dân của “nhà nước CHXHCNVN”.

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm (phần 2)

Người Buôn Gió

Tiếp theo phần 1

Tôi nhận tin chính thức Trịnh Xuân Thanh ra nước ngoài trước khi thông báo truy nã Thanh phát ra.

Nhưng từ khi nhận tin Thanh ra nước ngoài, tôi không còn gặp những người nói bạn của Thanh nữa, người cuối cùng tôi gặp là người đàn ông ở Frankfurt.

Tất cả yên ắng, rồi bất chợt thông tin bùng lên chuyện nhà nước Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế Trịnh Xuân Thanh vào lúc 22 giờ đêm giờ Hà Nội. Tức khoảng 5 giờ chiều giờ châu Âu. Nhưng từ sáng sớm hôm đó tôi đã đi sang nước khác để có chút việc riêng và tiện bán ít sách của mình.

Tôi tưởng chuyện của tôi với Thanh thế là xong, ở phần kết thúc Dê Tế Thần. Tôi có nói với Thanh tôi sẽ sang Hung mấy ngày. Trên đường đi, tôi nhận điện thoại, Thanh bảo đến đó cầm hộ mấy thứ, sẽ có người liên hệ.

Tầm 8 giờ tối ngày thứ bảy, ở cây cầu xanh bên dòng Danube, con sông nổi tiếng ở Châu Âu và đẹp nhất đoạn chảy qua thành phố Budapets. Trời lạnh và lất phất mưa, đây là cây cầu cổ kính rất đẹp, trong ánh sáng lấp lánh sáng từ đáy sông phản chiếu bởi mặt trăng cây cầu thật ma mị. Tôi chợt nhớ ra đây là cây cầu có nhiều người tự vẫn nhất tại đây. Không biết có phải vì vẻ đẹp ma mị của nó hay chỗ dưới chân cầu là nơi nước xiết nhất mà khiến người ta tìm đến đây tự vẫn. Mặc dù cạnh đó có rất nhiều cầy cầu khác cũng đẹp như thế.

8 giờ kém 3 phút, tôi trở ra chỗ đầu cầu hẹn, một chiếc xe ô tô vừa tới, cửa kính xe hạ xuống và có người gọi.

– Gió, lên đây.

Tôi mở cửa leo lên phía sau, người đàn ông cũng ngồi ghế sau hỏi.

– Đi mệt không, sách bán được chứ. Ăn gì chưa?

Tôi nói không mệt, và ăn rồi. Người đàn ông trong bộ vét nói.

– Anh sang đây mấy ngày, ban nãy có gặp người ở lãnh sự quán Đức đến đây công việc, họ cũng kháo chuyện Thanh bị truy nã quốc tế. Thanh nó nhờ em nhận hộ mấy thứ này, khi nào em về lại Đức thì bạn nó đến, em đưa cho họ.

Người đàn ông đưa tôi một cái phong bì khổ to, mép không dán kín. Như thế tôi có thể xem, tôi giở ra trước mặt anh ta. Đó chỉ là những tấm hình cũ của gia đình Thanh, có những tấm hình của Thanh hồi bé, một vài bức thư tay, mấy tờ giấy chứng nhận… không có gì đặc biệt, nó chỉ những dạng như kỷ vât của mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có và một phong bì thư nhưng dán kín.

Người đàn ông trong bộ vét nói, anh ta chỉ là bạn cũ của Thanh ngày xưa, vì thế tôi không hỏi gì nhiều. Chúng tôi đến một quán cà phê, nói chuyện về hiệu lực của lệnh truy nã và tình hình liên quan đến Thanh rồi chia tay nhau.

Lúc sắp chia tay, tôi hỏi những thứ này tôi sẽ giao cho Thanh khi gặp nhau ở Đức chứ. Người kia nói, tình hình bây giờ thì có lệnh rồi, Thanh sẽ phải tạm ở yên một chỗ. Những thứ này sẽ có người đến lấy sau. Tôi cũng nói ở Đức nhiều người dò hỏi về Thanh lắm, hình như sứ quán Đức đã huy động khắp nhân lực và các tai mắt, quan hệ để đi tìm Thanh. Nghe đồn trước hôm phát lệnh truy nã, an ninh Việt Nam đã cử một tốp sang đây để tìm kiếm dấu vết của Thanh. Hầu hết mọi thông tin người ta đều nghiêng hướng khẳng định Thanh đang ở Đức.

Tôi khước từ lời chở về, tôi nói anh ta yên tâm, ở thành phố này tôi khá thuộc đường.

Trọng lú đang điên cuồng, từ khi trót nhận bức tượng HCM đúc bằng vàng của Formosa, mưu kế của Võ Kim Cựu, con đường chính trị của TBT Trọng bước vào bước ngoặt gian nan nhất. Có lẽ Trọng không nghĩ rằng hậu quả của Formosa lại tàn phá ghê gớm như vậy. Lúc đó Trọng chỉ nghĩ sự cố xảy ra ở mức độ không đáng lo ngại lắm, nên Trọng vui vẻ nhận món quà đó.

Nào ngờ ngay sau đó chất độc lan rộng tiếp khắp nơi, chẳng biết có phải Formosa cố tình tranh thủ Trọng mà xả tiếp hay đến giai đoạn đó chất độc mới phán tán rộng. Nhưng dù sao thì Formosa và Võ Kim Cựu đã nắm được trong tay vụ Trọng nhận quà. Chẳng còn cách nào khác, Trọng bày ra vụ xử xe biển xanh và Phạm Công Danh để khoả lấp chuyện Formosa đi. Đến giờ thì nhiều người đã hiểu tại sao vụ thất thoát này có từ bao nhiêu năm trước, mà đúng ngày Formosa nhận lỗi cũng là ngày Trọng chỉ đạo báo chí rùm beng ca ngợi vụ thanh trừng đầy kịch tính từ biển xe xanh.

Phải nói Huynh đã xuất sắc khi đưa chuyện thanh trừng đi che khuất vụ Formosa mà Trọng trót nhận tượng HCM bằng vàng. Cả thiên hạ hào hứng như tin nóng, các tay báo chí rình rập vụ Trịnh Xuân Thanh ngày đêm.

Trọng không bắt vội, mà chỉ nay đưa tin thanh tra, mai kiểm tra để hút dư luận vào chuyện này. Con gà trong chuồng chạy đâu cho thoát, cái Trọng cần là thiên hạ quên Formosa. Để làm lớn chuyện ấy, Trọng chỉ đạo Huynh cho báo chí tô vẽ Thanh lên mặt báo hàng ngày, ám chỉ cả những người liên quan đến Thanh như Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Nguyễn Tấn Dũng.

Thiên hạ càng hào hứng, quả này sắp đánh cả đến uỷ viên BCT. Mà Trọng đánh thật, vì Thăng và Hoàng là đệ của Dũng. Trọng thì thù Dũng vì bao năm trước lúc Dũng có uy, đè nén Trọng nằm im một xó như bù nhìn. Trọng là Câu Tiễn, nuốt hận, nếm phân, nằm tai để đợi ngày phục thù. Ba Dũng y như Phù Sai, thế mạnh ngông nghênh át thiên hạ, coi thường Trọng bằng nửa con mắt nên mới đến nỗi ngày nay phải lui về Kiên Giang chưa được yên thân.

Nếu như không có sự liên quan của Hoàng Trung Hải, Nguyễn Xuân Phúc, Vương Đình Huệ thì chuyện Trịnh Xuân Thanh đã không lâu như bây giờ. Những thất thoát 3000 tỷ ấy cũng có trách nhiệm liên quan đến cả ba vị này vì lúc đó họ đang giữ những trách nhiệm liên quan.

Trọng nhận ra không dễ dàng gì đánh được Thanh, Trọng cần thời gian để uỷ ban kiểm tra trung ương tách được trách nhiệm liên quan của bộ ba Phúc, Huệ, Hải ra khỏi vụ việc này.

Càng dấn sâu Trọng thấy càng rối rắm, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Tránh được Formosa khỏi dư luận thì sa đà vào chuyện thanh trừng mà càng đi càng thấy lắm liên quan đến các uỷ viên BCT khác nữa.

Nếu Thanh không biến mất, có lẽ Trọng cũng chưa biết kết thúc vụ này thế nào cho êm. Vụ Thanh cứ nhập nhằng giữa uỷ ban kiểm tra của đảng và bộ công an mãi chưa đến đâu.

Đùng cái Thanh biến mất, làm đơn xin ra đảng vì thấy Trọng tiểu nhân, động cơ nhỏ mọn.

Trọng bất ngờ khi thấy uy tín TBT của mình thành trò cười trong dư luận, nên cuồng loạn đưa ra những chỉ đạo rất buồn cười, ví dụ như đột ngột triệu tập Ban Bí Thư khai trừ Thanh, cho Huynh phát biểu báo chí Xây Dựng Văn Hoá Khinh Bỉ Tham Nhũng.

Có lẽ Huynh rất đều, y thêm từ Xây Dựng đằng trước để hàm ý đây là chỉ đạo của ông TBT ngành Xây Dựng đảng, không phải của tôi.

Thông tin Thanh đã cùng vợ con ra nước ngoài, thiên hạ ngao ngán và chán nản. Họ vừa uất vừa bực, vừa chán với câu hỏi không biết chế độ cộng sản này thế nào. Nói thì to tát, chỉ đạo, làm nghiêm, đến nơi đến chốn, không có vùng cấm… rồi cuối cùng là đối tượng dẫn vợ con ra ngoài, gửi lại lời chào cho đồng chí TBT Nguyễn Phú Trọng, người đồng hương làng xóm, người đàn em của thân phụ anh ta. Dòng họ của Nguyễn Phú Trọng ở đất Đông Anh dù có âm mưu bẩn thỉu đến đâu đi nữa cũng chẳng bao giờ vượt qua nổi dòng họ Trịnh Xuân lừng lẫy ở thời nhà Pháp, thời cộng sản và cả bên thời Việt Nam Cộng Hoà.

Giáo sư Trịnh Xuân Thuận người nổi tiếng thế giới về vật lý cũng như triết học. Thế còn giáo sư lý luận mác xít Nguyễn Phú Trọng thì sao, trình độ lý luận và triết của Trọng đến cả đảng viên cộng sản VN còn coi khinh vì những lời sáo rỗng cóp từ sách vở.

Ngoài những động cơ nêu trên ra, còn động cơ nữa rất cá nhân là sự đố kỵ của Trọng với những gì dòng họ Trịnh Xuân bên cạnh nhà mình có được.

Trọng bây giờ như con bạc khát nước và điên cuồng, lão có gì mang ra đặt cược hết. Lão chỉ đạo báo chí gào hét quy tội Thanh, hài đến nỗi báo chí cuống quýt chỗ đăng 400, chỗ đăng 800.

h1

Thông tin tán loạn. chồng chéo lên nhau. Trọng ra lệnh bắt một lũ lâu la của Thanh. Cái chỗ mà ruồi tép riu mà Trọng ban đầu không thèm đếm xỉa, giờ thì lão bắt hết. Như kiểu gà to xổng, gà choai choai, nhãi nhép thịt hết cho hả giận.

Điên cuồng hơn Trọng ra lệnh truy nã quốc tế Thanh. Cốt để loè thiên hạ và lấy lại oai phong của mình. Thật lố bịch, quốc tế nào họ đếm xỉa đến cái bản truy nã láo nháo của bọn cộng sản nhược tiểu. Người ta còn bao chuyện phải lo, hơi đâu mà đi xua quân làm theo yêu cầu của thằng cộng sản Việt Nam bẩn tính.

Thanh gọi điện, anh ta nhờ tôi đăng bức thư anh đã gửi cho luật sư Lê Công Định và luật sư Trần Vũ Hải. Vì điều kiện ở xa nên tôi chưa gõ được lại cho các bạn dễ đọc. Nếu rảnh tôi sẽ gõ lại sau.