23 bức ảnh cho thấy Trung Quốc đông dân đến nghẹt thở

Dân số Trung Quốc hiện đang là khoảng 1,3 tỉ người, theo Business Insider, và những bức ảnh dưới đây sẽ thể hiện rõ sự đông đúc đó.

Các thí sinh bước vào một tòa nhà để tham gia một kỳ thi tuyển sinh sau đại học ở thành phố Hợp Phì, tỉnh An Huy.
Dân số Trung Quốc đã tăng lên gần 1 tỉ người khi nước này đưa ra chính sách mỗi gia đình chỉ được sinh một con vào cuối những năm 1970. Tuy nhiên, vào mùa thu năm 2015, Trung Quốc tuyên bố sẽ dừng chính sách này vì những hậu quả ngoài ý muốn, bao gồm việc tăng dân số nam và tỉ lệ không cân xứng của người cao tuổi.

Bằng cách cho phép các cặp vợ chồng có hai con, Trung Quốc hy vọng sẽ mang lại sự cân bằng cho dân số của đất nước. Dân số hiện nay là khoảng 1,3 tỉ người. Chỉ có thời gian mới có thể giúp chúng ta biết được việc gỡ bỏ chính sách một con sẽ ảnh hưởng tới con số trên như thế nào.

Những hình ảnh của hãng tin Reuters cho thấy số dân đông đảo của quốc gia này.

 Học sinh dự thi tại sân chơi ngoài trời của một trường trung học ở Thiểm Tây.

Quần áo treo bên ngoài khu nhà của sinh viên tại một trường đại học ở Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc.

Phụ huynh ngủ trên chiếu trong phòng tập của trường đại học ở Vũ Hán.

Một người phụ nữ lấy xe đạp của mình ở một bãi đậu xe bên ngoài ga tàu điện ngầm ở Bắc Kinh.

Người dân đi thang cuốn ở ga tàu điện ngầm trong giờ cao điểm ở Bắc Kinh.

Một đám đông háo hức chờ đợi một khu nhà sắp mở bán ở Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang.

Hành khách đổ về nhà ga tàu hỏa vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ Trung thu tại Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc.

Họ từ từ lên thang cuốn để lên tàu.

Hành khách chờ đợi để được vào ga Trịnh Châu trong ngày đầu tiên của “Tuần lễ vàng”, tuần lễ kỉ niệm ngày quốc khánh Trung Quốc.

Lái xe taxi xếp hàng tại một bãi đậu xe trong khi chờ đợi hành khách tại sân bay quốc tế Thủ đô Bắc Kinh.

Sinh viên cao đẳng xếp hàng bên ngoài một hội chợ việc làm năm 2014.

Hàng ngàn người tìm việc tham quan gian hàng bên trong hội chợ việc làm ở Trùng Khánh.

Xem tiếp “23 bức ảnh cho thấy Trung Quốc đông dân đến nghẹt thở” phần 2

Theo Trà My – Business Insider (DânViet )

“Trí” được phân làm 4 loại: Trí thức, trí ngủ, trí dỏm, trí gian

Ông Giản Tư Trung là Chủ tịch Viện Nghiên cứu Phát triển Giáo dục (IRED), Hiệu trưởng Trường Doanh Nhân PACE, và là Ủy viên Hội đồng Điều hành của Hội Giáo dục So sánh Châu Á (CESA).  Năm 2013 ông đã được Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) vinh danh là “Nhà lãnh đạo trẻ toàn cầu” (YGL) trong vai trò là một nhà hoạt động giáo dục. Dưới đây là quan điểm của ông về vai trò trí thức đối với xã hội.

Thế nào là trí thức?

Có rất nhiều góc nhìn khác nhau về trí thức, mỗi góc nhìn lại cho ta một cách hiểu về trí thức và vai trò của trí thức. Nếu ta có được nhiều góc nhìn về một vấn đề thì ta sẽ có cơ hội hiểu vấn đề đó một cách đầy đủ và sâu sắc hơn, vì khi đó không chỉ thấy “cây”, mà còn thấy “rừng”.

Trong phạm vi bài viết này, từ một góc nhìn, tôi cho rằng, trí thức là người có trí và luôn dùng cái trí của mình để góp phần thức tỉnh xã hội nhằm hướng mọi người đến cái đúng và cái đẹp.

Nếu ai đó “có trí” (sự hiểu biết) nhưng lại “không thức” (không thức tỉnh xã hội) mà để cho xã hội “ngủ” thì bị gọi là “trí ngủ”, chứ không phải là “trí thức”. Nếu ai đó thích làm cái việc của trí thức là “đánh thức xã hội” nhưng lại “thiểu trí”, “lệch trí” hay “vô trí” thì gọi là “trí dỏm” (cũng có học hàm, học vị nhưng đầu óc lại trống rỗng, hoặc cũng có chút hiểu biết nhưng hiểu biết đó lại thể hiện sự lệch lạc và ẫu trĩ). Và nếu ai đó “có trí”, “có thức”, nhưng “thiếu tâm” (thiếu động cơ trong sáng) thì gọi là “trí gian” (gian manh, xu thời, cơ hội). Cả 2 loại “trí dỏm” và “trí gian” đều là “ngụy trí thức”, còn “trí ngủ” là “trí thức vô trách nhiệm”.

Có thể hình dung ba điều kiện để hình thành một con người “trí thức”, đó là: (1) “sự hiểu biết” (có trí); (2) “thức tỉnh xã hội”; và (3) “vì mục đích cao quý” (hướng xã hội đến cái đúng và cái đẹp, hướng xã hội đến cái chân-thiện-mỹ). Nếu không hội đủ cả 3 điều kiện này (mà chỉ có 1 hay 2 trong 3 điều kiện) thì hoặc là “trí ngủ”, hoặc là “trí dỏm”, hay “trí gian”, chứ không phải là “trí thức”. Hay nói một cách nôm na, trí thức là người “có Trí”, “có Thức” và “có Tâm” (có 3T).

Từ cách hiểu này, chúng ta có thể thấy rằng, bàn về trí thức hay bàn về vai trò của trí thức thực chất cũng chính là bàn về trách nhiệm xã hội của những người hiểu biết.

Ở bất cứ xã hội nào thì sứ mệnh của trí thức vẫn thế. Và đối với những xã hội mà trong đó còn đầy rẫy sự bất thường thì một trong những sứ mệnh lớn nhất của trí thức chắc hẳn là góp phần đưa sự bất thường đó trở về sự bình thường. Nói cách khác, trong những xã hội mà sự bất thường của sự việc, sự vô minh của cái đầu, vô cảm của trái tim đang bao trùm thì trách nhiệm của người trí thức, của những người có hiểu biết còn nặng nề hơn (vì có quá nhiều cái cần phải khai sáng, cần phải thức tỉnh) và nguy hiểm hơn (vì không dễ dàng gì để làm cái chuyện khai sáng hay thức tỉnh trong những xã hội này).
Nhưng, đã là người có hiểu biết thì không thể không làm gì cả, bằng cách này hay cách khác, dù nhỏ bé hay lớn lao, dù ồn ào hay lặng lẽ…

Theo Giantutrung.vn

Bắt Vũ Đức Thuận tay chân Đinh La Thăng, phe Tổng BT Trọng quyết định phản công

Kami /RFABlog

Tin ông Vũ Đức Thuận nguyên Tổng giám đốc PVC bị khởi tố và bắt giam hoàn toàn không là điều bất ngờ. Nếu như bạn đọc hiểu rằng “Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng muốn dùng vụ việc Trịnh Xuân Thanh để tạo ngòi nổ trong việc thanh trừng các thành phần thân Mỹ trong ban lãnh đạo Đảng CSVN còn lại sau Đại Hội Đảng 12. Mà trước hết là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng, một cái gai trong mắt ông Nguyễn Phú Trọng lâu nay. Để tấn công ông Đinh La Thăng, thì trước hết phải xử lý được ông Trịnh Xuân Thanh để lấy cớ “thịt” tiếp ông Vũ Đức Thuận để tạo đà xốc tới, diệt tiếp những kẻ to hơn Đinh La Thăng.” như đã giới thiệu trong bài viết gần đây, thì sẽ hiểu toàn cảnh của cuộc đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN trong lúc này.

Ông Vũ Đức Thuận đã cùng với ông Trịnh Xuân Thanh giữ vị trí lãnh đạo chủ chốt của Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) phải chịu trách nhiệm về việc công ty này thua lỗ nặng nề gần 3.500 tỉ đồng. Những người theo dõi vấn đề nội chính, đều thống nhất cho rằng, ông Vũ Đức Thuận lâu nay được mệnh danh là “tay hòm chìa khóa” của Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng. Lâu nay, ông Đinh La Thăng nhận chức vụ gì, chuyển đến cương vị mới nào thì đều kéo Vũ Đức Thuận đi theo và 2 nhân vật này luôn luôn như hình với bóng. Mới nhất, tháng 3/2016, khi Ủy viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng chuyển vào nhận chức Bí thư Thành ủy TP. HCM, thì lập tức Vũ Đức Thuận được ông Thăng chỉ định đích danh làm phó Chánh Văn phòng Thành ủy kiêm trợ lý cho ông ta.

Có thực Trịnh Xuân Thanh chạy trốn?

Trong khi ông Vũ Đức Thuận bị khởi tố và bắt giam thì, hiện đang có dư luận đồn thổi cho rằng ông Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn ra nước ngoài cùng với vợ và hai cô con gái nuôi và đang định cư ở một nước dân chủ. Thậm chí theo một nhật báo tiếng Việt ở Đức còn tiết lô rằng “Một nguồn tin giấu tên cho biết, hôm thứ năm, ngày 8.9.2016 vừa qua, chính họ đã chứng kiến một chủ doanh nghiệp nổi tiếng – ông L.H.Q, chuyên môi giới đầu tư từ Việt Nam sang Đức đi cùng ông Trịnh Xuân Thanh vào nhà hàng Georg Bräu ở trung tâm Berlin và cùng nhau ăn nhậu ở đây.”. Chưa hết, họ còn cho biết thêm rằng “Ngay sau đó, phóng viên Thời báo đã trực tiếp gọi điện thoại phỏng vấn vị doanh nhân này và nhận được câu trả lời “đúng là tôi có hay đến quán bia mét đó cùng các anh em…” thay vì xác nhận có đi cùng với ông Trịnh Xuân Thanh. Không có chuyện, ông Trịnh Xuân Thanh chạy trốn ra nước ngoài rồi đi uống bia giữa thanh thiên, bạch nhật như thế được.

Trước đó ít ngày, cũng nhật báo này tiết lộ “Theo lời một nhân chứng tiết lộ, trong một cuộc hội ngộ cách đây ít năm ở Berlin, ông (Trịnh Xuân Thanh) ta đã hào hứng thốt lên: “Mời anh em nâng cốc cho thành công của chuyến đầu tư này. Vậy là khu biệt thự trị giá 5 triệu Euro, tức là hơn 100 tỷ VNĐ đã được trao cho ông chủ mới người châu Á.”.

Chưa thể khẳng định những thông tin nói trên là chính xác hay không, song việc ông Trịnh Xuân Thanh nắm giữ một khoản tiền do tham nhũng không 5 triệu Euro (hơn 100 tỷ VNĐ) có lẽ là điều không cần phải bàn cãi. Vì với số tiền đó nếu so với số tiền được cho là thua lỗ của Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), trong thời gian ông Trịnh Xuân Thanh là Chủ tịch HĐQT – người phải chịu trách nhiệm chính là khoảng 3.500 tỷ đồng. Như vậy chỉ bằng 0,29 % sự thiệt hại trong một vụ tham nhũng, chưa kể đến hàng loạt các vụ việc khác. Điều đó cho thấy các đồn đoán về tiền bạc của ông Trịnh Xuân Thanh là có cơ sở.

Tất nhiên, các tin tức tương tự như thế được báo chí nhà nước đưa ra lúc này, không ngoài mục đích nhằm để buộc Bộ CA truy tố ông Trịnh Xuân Thanh, với tội danh tham nhũng với số tài sản rất lớn tùy theo họ ấn định. Nhất là trong lúc ông Thanh đã bỏ trốn thì ai sẽ thanh minh thay cho ông? Đây là điều hết sức bất lợi cho ông Thanh, nếu quả thật muốn xin tỵ nạn tại một quốc gia thứ 3. Điều đó cho thấy, nếu ông Trịnh Xuân Thanh là một người đủ tỉnh táo và thực sự trong sạch thì bỏ trốn để làm gì?

Nhiều người cho rằng, Trịnh Xuân Thanh không thèm trốn ra nước ngoài mà vẫn ung dung ở trong một Safe House nào đó trong nước nhờ sợ bao bọc của một thế lực đủ mạnh “bảo kê”. Đây là một nhận định đúng. Vì An ninh Việt Nam từ trước đến nay vốn cực kỳ giỏi trong việc theo dõi và giám sát đối tượng. Nhất là vụ việc của ông Trịnh Xuân Thanh là vấn đề lớn, nổi cộm, có ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư yêu cầu làm rõ các sai phạm để xử án điểm, thì làm sao mà thoát được? Nếu như không có sự che chắn.

Mới nhất, Trung tướng Phan Văn Vĩnh – Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Bộ Công an trả lời câu hỏi về việc tại sao đã khởi tố 4 bị can nguyên là lãnh đạo PVC nhưng chưa nhắc đến ông Trịnh Xuân Thanh – nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng Công ty này? Trung tướng Phan Văn Vĩnh – Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát – cho biết“Cái đấy để tính sau, có thể là ở giai đoạn 2” (!?).

Cho nên, việc có các tin đồn từ một kẻ dễ tin người cho rằng, Trịnh Xuân Thanh dễ dàng trốn thoát ra nước ngoài là những tin tức hỏa mù. Điều đó, nhiều người tưởng rằng sẽ khiến cho phe của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tin và lúng túng. Vì thế lực chống ông Trọng muốn cho dư luận hiểu rằng lãnh đạo Đảng không có khả năng kiểm soát Đảng ủy Công An TW và Bộ Công An.

Bối cảnh nội bộ lãnh đạo Đảng

Nếu biết rằng, việc tái nhiệm chức vụ Tổng Bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng là chuyện ăn may thì sẽ thấy rõ nhiều điều. Thực ra, trong bối cảnh trước Đại hội đảng 12, thanh thế của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với sự ủng hộ của 68% tổng số các Ủy viên TW khóa 11 rất lớn là điều có thật. Việc ông Nguyễn Tấn Dũng được tới 38/65 đoàn đại biểu tại Đại hội 12 đã đề cử tiếp tục là ứng viên trong Ban Chấp hành TW khóa 12 và được 41% tổng số phiếu ủng hộ; cũng như việc các phe phái trong Đảng gầm ghè nhau, bài binh bố trận, điều động cả xe thiết giáp để bảo vệ Đại hội Đảng đã cho thấy điều đó. Tuy nhiên, tới phút chót phe của Tổng Bí thư Trọng đã cảnh báo và thuyết phục được Ban Chấp hành TW tại các hội nghị TW 13 và 14 (khóa 11) tin rằng, nếu để Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nắm chức vụ Tổng Bí thư khóa 12 thì Đảng CSVN sẽ bị xóa sổ.

Còn nhớ, tại thời điểm trước ĐH 12, phía Bắc Kinh đã gây sức ép rất lớn đối với ban lãnh đạo Việt Nam, thông qua các hành động khiêu khích về quân sự, Quốc hội Trung Quốc bất ngờ thông qua luật Trung Quốc có quyền đưa quân đội ra nước ngoài đẻ bảo vệ tình hữu nghị v.v… Tất cả các động thái đó không ngoài mục đích, ép ban lãnh đạo Việt nam phải chọn ông Đinh Thế Huynh giữ chức vụ Tổng Bí thư Đảng CSVN khóa 12. Vì sau chuyến đi thăm chính thức Hoa Kỳ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (tháng 7/2015), chỉ trước Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam XII chỉ vài tháng, điều này đã khiến Bắc Kinh hết sức tức tối cho dù đã nhiều lần khuyên nhủ và ngăn cản. Tuy nhiên, đa số các Ủy viên TW khóa 11 tay chân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hết bất bình và không đồng ý. Cuối cùng, do thời gian đại hội đã cận kề, ngày 14/1/2016 cả 2 phe của ông Trọng và ông Dũng đã ngồi xuống bàn bạc và đi đến đồng thuận giải pháp: để ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư, với điều kiện thời gian không quá 2 năm. Rồi sẽ bầu bổ xung Tổng Bí thư mới, trên tinh thần chủ trương sẽ nhất thể hóa 2 chức danh Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước theo mô hình của Trung Quốc.

Đó chính là lý do vì sao ông Nguyễn Phú Trọng được tái cử.

Biết được điều này để thấy, chuyện vừa qua có người “tưởng tượng” rồi tiết lộ rằng, ông Đinh Thế Huynh quỳ mọp lạy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để xin nhận làm đàn em trước Đại hội 12, là chuyện hoàn toàn vô lý, thậm chí là hoang đường và bịa đặt.

Cũng cần nói thêm về vai trò của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đối với chính trường Việt Nam hiện nay, ông Dũng vẫn điều khiển và thâu tóm các lực lượng thân Mỹ trong ban lãnh đạo; kể cả việc sự nghiệp, công danh cũng như hoạt động kinh doanh của con cái cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn bình thường. Điều đó cho thấy ông Dũng vẫn đủ sức để điều hành cả hệ thống của mình để phục vụ các mưu đồ chính trị. Cũng vì, ông Dũng đã thuần phục được Trần Đại Quang, một kẻ trước đây luôn tráo trở, gió chiều nào che chiều ấy. Song kể từ khi ông Nguyễn Tấn Dũng là người ký quyết định và yêu cầu bắt bằng được cựu Chủ tịch Vinalines Dương Chí Dũng, kẻ đã khai đưa số tiền 510 ngàn USD cho cố Thượng tướng Phạm Quý Ngọ để đưa giúp cho Bộ trưởng Trần Đại Quang và thư ký (Thiếu tướng Tiệp) để giúp đỡ. Đây chính con bài tẩy để ông Dũng có thể lật mặt Chủ tịch Nước Trần Đại Quang bất cứ lúc nào và cũng là lý do vì sao Trần Đại Quang đã phải thần phục và phục vụ cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Nguyễn Phú Trọng không hề nao núng

Tuy nhiên, như đã nói trong các bài trước, sau khi tái nhiệm chức vụ Tổng Bí thư Đảng CSVN khóa 12, loại bỏ được đối thủ thâm thù từ lâu – ông Nguyễn Tấn Dũng ông Trọng rất tự tin và nghĩ rằng ông đã nắm quyền sinh, quyền sát trong đảng. Hơn nữa, khi ông Nguyễn Phú Trọng được lãnh đạo Trung Quốc đứng sau lưng, xúi ông Trọng tiến hành chiến dịch bài trừ tham nhũng mang màu sắc “Đả Hổ, diệt Ruồi” của Trung Quốc để loại bỏ các thành phần thâm Mỹ, làm trong sạch đội ngũ lãnh đạo Việt Nam. Vốn là một kẻ tham quyền cố vị, ông trọng cho rằng, thực hiện phương án này sẽ lợi cả trăm đường, kể cả ngồi ghế Tổng Bí thư hết nhiệm kỳ khóa 12. Đây cũng chính là lý do vì sao vụ việc của Trịnh Xuân Thanh, đã được phe Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng dùng làm ngòi nổ để kích hoạt.

Song kế hoạch thanh trừng này của phe ông Trọng đã bị phát hiện và bị cản phá dữ dội, vì các hành động này của Tổng Bí thư Trọng đã bị phe của Chủ tịch Nước Trần Đại Quang cùng tay chân thân tín cho rằng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trở mặt, “lật kèo” hòng trục lợi trong việc cướp mất chiếc ghế Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước.

Trong trận so găng lần này giữa các phe trong đảng, thì Trịnh Xuân Thanh chỉ là một con tốt đóng vai trò quân domino đầu tiên. Khi không bắt được Trịnh Xuân Thanh, thì họ – phe ông Trọng sẽ bắt Vũ Đức Thuận thay, sở dĩ họ không bắt Vũ Đức Thuận trước cũng vì nó lộ ý đồ quá, nên buộc họ phải tránh mà thôi. Đến nay cả đôi bên cũng đã lộ bài thì họ làm tới, chẳng cần phải nể nang ai hết.

Quyết định nhanh chóng bắt ông Vũ Đức Thuận, kẻ “tay hòm chìa khóa” của Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng là biểu hiện cho thấy, phe của ông Nguyễn Phú Trọng không hề nao núng và tiếp tục đẩy mạnh chiến dịch thanh trừng của mình.

Trịnh Xuân Thanh cần phải nhớ, Dương chí Dũng đã đào thoát rồi mà họ còn sang nơi bắt về còn vụ này Trịnh xuân Thanh thoát được thì cũng dễ hiểu là tại sao? Tuy vậy, sau việc khởi tố và bắt giam các cựu cán bộ lãnh đạo ở Tổng công ty Xây lắp dầu (PVC), nếu có bằng chứng Trịnh Xuân Thanh tham nhũng thì họ sẽ khởi tố vụ án, xử vắng mặt, phát lệnh truy nã quốc tế, thì liệu Trịnh Xuân Thanh có thoát được hay không?

Tạm kết

Ông Trịnh Xuân Thanh ở cương vị P. Chủ tịch tỉnh Hậu Giang, trước đó từng giữ chức Chánh Văn Phòng Bộ Công thương (hàm Vụ Trưởng – thuộc ngạch viên chức cao cấp, chứ không phải quan chức cao cấp) thì có bí mật quan trọng gì đâu để nắm? Có chăng cùng lắm là thông tin về các quan chức lãnh đạo cấp cao trong các vụ ăn chia, mua quan, bán chức, kể cả việc đã bỏ tiền để được trúng cử ĐBQH của ông Thanh mà thôi. Những cái đó có giá trị về mặt tố cáo cho dân chúng biết rằng “… ông Thanh nắm giữ trong tay rất nhiều bí mật các thương vụ mua quan bán chức mới là điều “bạn bè” ông quan tâm sâu sắc. Nói cách khác, ông Thanh đang nắm trong tay sinh mạng chính trị của không ít người từ trung ương đến địa phương có liên quan.”. Ngược lại, nó hoàn toàn không có lợi nếu Trịnh Xuân Thanh dùng nó làm lý do xin tỵ nạn chính trị.

Trong tình huống phe của ông Dũng thắng thế trong vụ việc này, trong tình huống ông Trọng sẽ đồng ý nghỉ hưu và nhường lại ghế cho Chủ tịch Nước Trần Đại Quang. Nhưng với điều kiện Bộ Công An, phải bằng mọi cách đưa Thanh về chịu tội, đẻ rửa nỗi nhục, thì lúc đó Trịnh Xuân Thanh có chạy đằng trời.

Đấu đá giành giật quyền lợi chính trị giữa các phe nhóm là cuộc đấu một mất, một còn. Trong cuộc chiến đó, các binh pháp kiểu “thực là hư, mà hư là thực” được áp dụng triệt để, mà vụ việc Trịnh Xuân Thanh tung các tài liệu, hình ảnh rồi được loan truyền chỉ với mục đích duy nhất là đánh lạc hướng dư luận.

Sẽ không bao giờ có điều đó xảy ra!

Ngày 16/09/2016

© Kami

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Vì sao Người Buôn Gió phải đột ngột bỏ cuộc?

Thạch Đạt Lang / Dân quyền

Bị trúng mấy phát đạn của Kami, An Dân, Gió thấy mạng mình cũng mỏng manh như thành tích đấu tranh cho tự do, dân chủ, phong trào No-U trước đây. Thế là Gió lạnh cẳng, tìm cách bỏ cuộc sớm để tự cứu lấy thân và gia đình. Điều này không ai có thể trách cứ Gió được, nhưng do lúc đầu Gió nổ hơi bạo về mình, về những cuộc gặp gỡ các nhân vật bí mật từ Houston tới Berlin nên bây giờ bị hố.
Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Mặt Trận Trọng – Thanh đã kết thúc?

Như một ngọn đèn dầu sắp tắt, trước khi tàn rụi còn lóe sáng lên rồi mới chịu ngủm đi, mặt trận Trọng – Thanh, đột ngột im tiếng súng sau hai đợt pháo dồn dập của Người Buôn Gió vào ngày 14.09.2016, cùng sự tham chiến của hai xạ thủ ưu tú (XTƯT) – làm ăn tùy theo từng vụ, thuộc loại săn tiền thưởng (Bounty Hunter), khá nổi tiếng cộng đồng mạng – Kami, Nguyễn An Dân cùng các fans của Gió.
Sau khi Buôn Gió chính thức tuyên bố ngưng bắn, không làm xạ thủ cho Xuân Thanh nữa, không gian trở lại yên tĩnh hoàn toàn, không còn tiếng ầm ì của pháo 130 ly, tiếng cắc bùm của CKC hay CheyTac M200 dù khói súng vẫn còn mù mịt. Cộng đồng mạng, nhất là thành phần “phản động” ngơ ngác nhìn nhau, thất vọng hoàn toàn. Mọi người đang hồi hộp, háo hức trông chờ những viên đạn pháo của xạ thủ Buôn Gió cho nổ tan tành tổng hành dinh của tổng Trọng, chợt thở ra chán chường, thất vọng. Có người phát biểu: Đúng là đầu voi đuôi chuột.
Một số người (trong trung ương ĐCS) thở ra nhẹ nhõm, khẽ khàng hỏi nhau: Thằng Thanh hết đạn rồi sao? Không có lẽ? Nghe nói nó định quất sụm bà chè cả trung ương lẫn anh cả Trọng mà? Có người vẫn còn đang run rẩy như cầy sấy, lắp bắp, thì thào, tiếng được tiếng không: Thằng Gió mà…tiếp tục… ít ngày nữa, chắc tôi… tiêu…
Nói chung, khi Buôn Gió bất ngờ tuyên bố công khai, từ bỏ nhiệm vụ xạ thủ cho Thanh thì có người mừng, người lo, người thất vọng, người nguyền rủa, nhưng chắc ai cũng muốn tìm biết nguyên nhân nào Gió chia tay Thanh trong mặt trận này một cách nhanh chóng như vậy? Sau viên đạn trái khói điều chỉnh tọa độ đầu tiên của Gió, hầu hết mọi người đều nhận định rằng: Đây là môt mặt trận sinh tử không có đường thối lui, chỉ có sống hay chết. Đó cũng chính là ý trong câu nói của Gió với Thanh trước khi quyết định nhận vai trò pháo thủ cho Thanh – Thanh và những nhân vật bí ẩn đã cười và đồng ý. Vậy tại sao, dù mặt trận chưa ngã ngũ nhưng phần thắng đang nghiêng về phía mình, Gió bất chợt buông bỏ mọi việc?
Nếu hiểu Gió, vốn là một giang hồ từng trải, nhiều kinh nghiệm chiến đấu để sống còn, dù trình độ văn hóa kém nhưng thông minh, nhanh nhẹn, sắc bén, biết mình, biết người, biết nhận định thời cơ, chụp lấy dịp may nhưng đồng thời biết tiến, biết lùi đúng lúc, biết buông bỏ khi thấy nguy hiểm cận kề… thì sẽ không ngạc nhiên về quyết định bất chợt này của Gió.
Hãy đọc những lời khuyên của Gió viết cho Trịnh Xuân Thanh để hiểu rằng, bản thân Gió lúc đầu biết là nguy hiểm khi nhận lời làm pháo thủ cho Thanh, nhưng không thể thấy rõ nguy hiểm đến mức nào. Gió chỉ đơn giản nghĩ nguy hiểm là cho Thanh thôi, chứ bản thân mình thì không có gì đáng ngại. Cho đến khi bị Kami, Nguyễn An Dân, hai tay “săn tiền thưởng” khá nổi tiếng tấn công, bắn sẻ, Gió mới giật mình nhận ra, mình đang đối đầu với nguy hiểm thực sự, có lẽ còn hơn cả nguy hiểm đối với Thanh vì gia đình Gió còn ở Việt Nam và bản thân mình vẫn chưa nhận được thường trú hay tị nạn tại Đức. Do đó, có thể Gió nhắn tin khuyên Thanh nên ngừng lại việc tấn công, trả thù cả Trọng và ĐCSVN – Thư Gió gửi cho Thanh khá dài, người viết chỉ trích dẫn những đoạn liên quan đến việc Gió ngưng chiến.
Trích: “Tôi viết cho Trịnh Xuân Thanh thế này.
 
– Tôi nghĩ anh hãy yên lặng, với khả năng anh có, anh dễ dàng tạo được cho mình một cuộc sống ở bất kỳ đâu trên thế giới này. Trọng Lú không thể với tới anh, tội gì anh phải nói hay làm gì nữa cho mệt. Hôm qua Trọng đã sai Huynh chỉ đạo báo chí ngưng đưa tin về anh, hoặc có đưa thì ẩn dưới không được lên trang nhất, ở những vj trí khó tìm.
 
Anh đừng chú trọng đến chuyện đòi công lý, công bằng, dân chủ nữa, đó là một cuộc chiến dài và hao tổn thể xác cũng như tinh thần. Cuộc đấu tranh đòi dân chủ là của những nhà dân chủ. Cuộc chiến giữa những phe phái trong đảng là của những phe phái đó tiếp diễn với nhau. Anh đã ra ngoài rồi, sống cuộc sống bình lặng và chăm lo cho hai đứa bé mà anh đã nhận từ trại mồ côi để chúng lớn khôn, hưởng cuộc sống văn minh. Việc làm khuấy động của chúng ta vừa qua đã ảnh hưởng đến những nhà đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước. Họ đang có những kế hoạch lớn lao, những hoạch định lý tưởng đẹp đẽ …chúng ta ở góc độ nào đó, đã thực sự có lỗi khi đã làm ảnh hưởng đến công cuộc mà họ đã bỏ bao nhiêu tâm sức”
Tại sao ngay từ đầu Gió không nói với Thanh những điều này? Phải chăng khi bắn viên đạn đầu tiên vào thành trì của tổng Trọng cách đây khoảng gần 2 tuần, Gió chưa nhận thức được rằng mình đã khai chiến với cả một chế độ có đầy đủ phương tiện, tài chánh, vật lực, nhân lực cũng như thủ đoạn phản công? Chưa chắc! Với đầu óc thông minh, sắc sảo, nhạy bén, có thể Gió nhận biết những nguy hiểm khi mình tham gia canh bạc, nhưng vì những hứa hẹn của Thanh và bộ tham mưu quá hấp dẫn làm mờ lý trí Gió.
Hơn nữa, khi đưa ra lý do từ bỏ cuộc chiến vì nhận thấy viêc làm của mình, giúp Thanh trả thù Trọng, đảng CSVN, hay tìm công lý là làm cản trở, ảnh hưởng đến những kế hoạch đòi hỏi tự do, dân chủ của các mạng xã hội, các tổ chức, đoàn thể đang đấu tranh với chế độ CS… Người Buôn Gió đã ngụy biện.
Trích: “Họ là những nhà tư tưởng, lý luận và chiến lược gia dân chủ hàng đầu như họ tự nhận, đang hướng cả một phong trào dân chủ đang lớn mạnh đi trên con đường chính nghĩa, và dường như họ thấy kết quả sắp thành công. Chúng ta đừng nên vô tình khuấy nước để làm sổng mất con cá của họ. Nếu không cả đời anh và tôi không gánh được, vì anh biết, con cá sổng bao giờ cũng là con cá to nhất, to đến mức không ai hình dung bởi không ai nhìn thấy bởi vì đã bắt đươc đâu mà thấy. Nhưng người ta căn cứ vào cái quẫy đuôi tạo thành sóng để ước lượng con cá to đến đâu. Lúc đó thì cả cuộc đời anh lẫn tôi không bù đắp được, nếu họ thương tình, đời chúng ta đổi được một cái vảy con cá ấy là may mắn lắm rồi”.
Gió không nhận mình là một nhà dân chủ cũng đúng. Ngay cả những người đấu tranh thât sự cho tự do, dân chủ cho đất nước, cho người dân, không ai dám nhận mình là nhà dân chủ, nhà tư tưởng, chiến lược gia dân chủ hàng đầu như Gió viết ở trên. Ngoài ra, so với việc tù tội, bị giam giữ, tra tấn, kết án, đe dọa, triệt đường sinh sống… của Phạm Thanh Nghiên, Trần Huỳnh Duy Thức, Điếu Cày, Tạ Phong Tần… thành tích tranh đấu của Gió quá mỏng, quá ít.
Tuy nhiên, việc phơi bày, tố cáo những tệ trạng tham nhũng, hối lộ, rút ruột công trình của cán bộ, đảng viên đảng CS, những bao che, nâng đỡ hoặc đấu đá, giành ăn, thanh toán nhau trong nội bộ đảng CS thì chẳng có gì để gọi là làm cản trở, gây khó khăn hay ảnh hưởng đến những hoạt động tranh đấu của các tổ chức xã hội dân sự, hội đoàn…, mà ngược lại còn có thể thúc đẩy thêm sự tham gia của nhiều người vào các tổ chức này, những người trước đây vốn thờ ơ với hiện trạng bi đát của xã hội. Chẳng có tổ chức dân sự, hội đoàn nào đi tìm bắt các nhà dân chủ trong vụ Trọng – Thanh. Gió chỉ vờ vịt, so sánh bất cập.
Một nguyên nhân khác – theo sự nhận định của người viết – không kém phần quan trọng, đưa đến quyết định buông bỏ cuộc chiến của Gió có thể là lá thư xin được xét xử công khai của Thanh gửi bộ chính trị ĐCSVN ngày 11.9.2016 với nhân sự do Thanh đề nghị. Tất nhiên đời nào Cả Trọng chịu. Gian ác, nham hiểm, thủ đoạn, lì lợm, ngoan cố… như Ba Ếch còn bị Trọng quất một phát văng từ Hà Nội về miền Tây câu cá, đuổi gà… thì Thanh là cái đếch gì mà đòi đàm phán?
Nhận ra được điều này, đồng thời bị trúng mấy phát đạn của Kami, An Dân, Gió thấy mạng mình cũng mỏng manh như thành tích đấu tranh cho tự do, dân chủ, phong trào No-U trước đây. Thế là Gió lạnh cẳng, tìm cách bỏ cuộc sớm để tự cứu lấy thân và gia đình. Điều này không ai có thể trách cứ Gió được, nhưng do lúc đầu Gió nổ hơi bạo về mình, về những cuộc gặp gỡ các nhân vật bí mật từ Houston tới Berlin nên bây giờ bị hố.
Trích: “Anh hãy chọn nơi nào đó sống yên bình, cộng sản không thể vượt qua đống hàng rào quan hệ pháp lý quốc tế để mò đến anh, khi anh ở vai trò nhà đầu tư thế này, chỉ cần anh tạo công việc cho 5 đến 10 người làm là anh yên tâm vị thế của mình ở nước sở tại. Tôi nghĩ, với người đã từng trải qua những chức vụ lo công việc cho cả ngàn người như anh, thì việc tạo công ăn việc làm cho dăm mười người ở đây chả nghĩa lý gì. Chẳng những cộng sản không với được đến anh, mà cả những người chống cộng sản họ cũng không thể làm gì được anh. Nếu họ làm được thì không có chuyện Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Phùng Tuệ Châu …nghênh ngang đi lại giữa Bolsa như vậy”.
Cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản sẽ chẳng ai đụng đến Trịnh Xuân Thanh làm gì, Thanh sống, chết, làm gì không liên quan đến họ, nhưng những người CS thì chưa chắc. Nếu Thanh biết quá nhiều bí mật trọng đại, nguy hiểm đến sự sinh tồn của đảng hay nắm giữ các bằng chứng nguy hại cho chế độ, các lãnh đạo cộng sản trong quá khứ hoặc đương thời, Thanh có thể bị sát hại.
Vợ con Thanh qua Pháp ngày, tháng nào, an ninh CS đã nắm rõ. Họ có thể bí mật theo dõi vợ con Thanh và rồi sẽ tìm ra Thanh đang ở nơi đâu. Việc chế độ CS đưa một toán sát thủ đi hạ sát Thanh không phải là một chuyện khó đối với CSVN. Nếu cần, họ cũng có thể nhờ Quốc Tế Tình Báo Sở của Trung Cộng giúp đỡ, Tổng Trọng là một kẻ thâm hiểm, thù dai vả thủ đoạn. Chưa chắc Trọng sẽ tha thứ, cho dù Thanh hoàn toàn im lặng, không cựa quậy, lên tiếng gì nữa cho đến cuối đời.
Bằng những lời khuyên nhủ “chí tình” Buôn Gió chỉ muốn phủi tay, trốn tránh trách nhiệm những việc đã làm với Thanh vừa qua, dính dáng đến Trọng và đảng CSVN.
Trích: “Tuy nhiên nếu anh vẫn muốn theo đuổi cuộc chiến của mình, cuộc chiến với Trọng lú hay cuộc chiến đấu tranh đòi sự công bằng. Anh cần có sự liên kết, làm việc với các luật sư quốc tế, luật sư về kinh tế, có chuyên môn am hiểu ngành nghề kinh doanh. Qua những luật sư này, họ sẽ có những liên hệ với các hãng truyền thông quốc tế để hỗ trợ sự vụ. Rất nhiều người luật sư, nhà báo đang sẵn sàng giúp đỡ anh.
 
Và lời sau cùng, dù anh có chọn quyết định nào, khi anh cần, tôi vẫn ở bên anh như một người bạn tri kỷ. Với những vừa qua. Ở hai số phận và hai cuộc đời rất khác xa nhau, định mệnh đẩy chúng ta đi cùng một chặng đường nhỏ ngắn ngủi, cùng chơi một trận bóng hè đường. Nhưng đó là một đoạn đường ngắn, một trận bóng nhỏ mà chúng ta có thể mất đi đến cả tính mạng.”
Đoạn trích trên đây chứng tỏ Gió thật sự lạnh cẳng. Nếu những nhân vật thần bí ở phía sau lưng Thanh, tìm được Gió từ Houston tới Berlin, có được số điện thoại của Gió thì chẳng lẽ tình báo, an ninh của Trọng lại chịu dưới cơ, không tìm ra? Tại sao ngay từ những ngày đầu, Gió không khuyên Thanh nên trực tiếp tìm đến những luật sư, những nhà báo, truyền thông quốc tế… để nhờ yểm trợ?
Giờ này nằm cạnh vợ con ở một nơi nào đó, Xuân Thanh đang nghĩ gì về những điều Gió vừa viết cho mình? Chắc chắn là không vui và cũng chẳng yên tâm. Trở về VN nhận tội với tổng Trọng ư? Chết là cái chắc, nhưng chết như thế nào mới đáng nói. Hơn nữa, trở về VN, Thanh sẽ làm liên lụy, gây nguy hiểm thêm cho nhiều người, những người đã ăn chịu với Thanh hoặc đã giúp Thanh trốn đi. Nhưng biết tìm ai thay thế Gió để tiếp tục trận chiến với Trọng? Luật sư, truyền thông báo chí, cộng đồng NVHN… chắc chắn là không ổn và rất tốn kém.
Đi chung một đoạn đường ngắn ngủi, trong khoảng thời gian chưa đến 2 tuần, nhưng cuộc chia tay với Gió cũng để lại cho Thanh một nỗi chua chát, đắng cay lẫn điên đầu, chưa biết phải ứng phó ra sao, làm gì trong những ngày sắp tới? Thôi đành phải hát mấy câu: Đến đây là xong nửa chuyện, chưa biết rồi ai sẽ cứu ai?

Bắt ông ​Vũ Đức Thuận: Chỉ mới khởi đầu?

BBC

Một chuyên gia kinh tế bình luận với BBC về tin khởi tố, bắt tạm giam nguyên tổng giám đốc PVC Vũ Đức Thuận trong vụ án liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh.

Hôm 16/9, Cơ quan cảnh sát điều tra (C46) thuộc Bộ Công an phát đi thông báo khởi tố vụ án hình sự “cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) và các đơn vị thành viên.

Hành vi sai phạm được cho là là để xảy ra thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng.

Ngoài ông Thuận, ba người còn lại bị bắt tạm giam và khởi tố là Nguyễn Mạnh Tiến, phó tổng giám đốc; Trương Quốc Dũng, nguyên phó tổng giám đốc và Phạm Tiến Đạt, nguyên kế toán trưởng PVC.

Các bị can bị điều tra theo Điều 165 Bộ Luật hình sự”.

Báo Tuổi Trẻ hôm 16/9 tường thuật: “PVC thua lỗ nặng trong giai đoạn 2011-2013, khi trách nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh được nhiều báo nhắc đến thì nhiều chuyên gia cho rằng ông Thuận không thể không liên quan. Vì giai đoạn này ông Thanh làm chủ tịch hội đồng quản trị, còn ông Thuận là tổng giám đốc, trực tiếp điều hành doanh nghiệp”.

‘Không kịp thời’

Hôm 16/9, trả lời BBC, chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh bình luận: “Việc bắt giữ ông Thuận cùng đồng sự là bước đi của cơ quan điều tra thực hiện theo chỉ thị của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.”

“Tuy vậy, trong thông báo của Bộ Công an không thấy nêu danh tính ông ông Trịnh Xuân Thanh dù theo báo chí trước đó nói ông này là người phải chịu trách nhiệm về thua lỗ.”

“Động thái bắt bốn người của PVC hôm nay cũng không phải là biện pháp kịp thời, vì ông Trọng đã hai lần chỉ thị xử nghiêm vụ này.”

Tiến sĩ nói thêm: “Có thể cơ quan điều tra chậm tiến hành khởi tố bốn nhân vật nêu trên do họ chờ xử lý xong ông Trịnh Xuân Thanh rồi mới lần ra người khác”.

“Theo tôi, đây không phải là bước kết thúc mà mới chỉ là bước khởi đầu”.

Ông Doanh cũng nhận định rằng Điều 165 Bộ Luật hình sự “giống như lưỡi gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu không chỉ bốn người kia mà còn nhiều lãnh đạo tổng công ty khác.”

Trong một diễn biến khác, hôm 16/9, Tỉnh ủy Hậu Giang tổ chức buổi triển khai quyết định khai trừ đảng ông Trịnh Xuân Thanh (Tỉnh ủy viên, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh).

Trước đó, trên mạng xã hội xuất hiện một bức thư được cho là của ông Trịnh Xuân Thanh gửi Tỉnh ủy Hậu Giang.

Lá thư cho biết ông Thanh đã “phải tránh ra nước ngoài, nếu không có thể sẽ bị bắt và tạm giam bất cứ lúc nào”.

Trong thư, ông Thanh không cho biết mình đang ở đâu.

Đường thăng tiến của cựu Tổng giám đốc PVC vừa bị bắt

Trong vòng 10 năm kể từ 2003, ông Vũ Đức Thuận liên tiếp đảm nhận nhiều chức vụ quan trọng tại doanh nghiệp lớn và cơ quan Nhà nước, trong khi kết quả điều hành luôn bị đặt dấu hỏi.

Bộ Công an vừa thông báo việc khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can, tạm giam cựu Tổng giám đốc Vũ Đức Thuận cùng hai cấp phó và kế toán trưởng Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) về tội cố ý làm trái quy định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng. Trước đó, ông Thuận cùng một cựu quan chức khác dính phải bê bối trong thời gian gần đây là ông Trịnh Xuân Thanh đã giữ vị trí lãnh đạo chủ chốt của Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) trong giai đoạn công ty này thua lỗ nặng nề hơn 3.200 tỷ đồng.
Ông Thuận sinh năm 1971 tại Thái Bình, có bằng kỹ sư xây dựng, thạc sỹ Quản trị kinh doanh và bắt đầu sự nghiệp từ ngành xây dựng, bất động sản. Trước năm 2003, ông làm việc cho một vài công ty thuộc Tổng công ty Sông Đà như công ty Sông Đà 3, Sông Đà 8.

Ông Vũ Đức Thuận từng giữ vai trò điều hành Sudico và PVC. Ảnh: PVC

Từ năm 2003, ông “đầu quân” cho Công ty cổ phần Đầu tư phát triển đô thị và khu công nghiệp Sông Đà (Sudico). Tại đây, năm 2006, ông Thuận được bổ nhiệm làm Phó tổng giám đốc, đồng thời chỉ sau 2 năm là Ủy viên Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc công ty. Trong giai đoạn này, Hội đồng quản trị Sudico cũng nhận định ông điều hành doanh nghiệp không hiệu quả nên kết quả kinh doanh bị sụt giảm. Lợi nhuận sau thuế năm 2008 của Sudico chỉ đạt 119 tỷ đồng, giảm 240 tỷ đồng, tương ứng 66,9% so với một năm trước đó.

Với đánh giá nêu trên, đến năm 2008, ông Thuận bị bãi nhiệm và kéo theo những lùm xùm kéo dài quanh vấn đề bổ nhiệm nhân sự cấp cao tại đây. Báo chí trong giai đoạn này cũng tốn nhiều giấy mực bởi sau khi Hội đồng quản trị Sudico bổ nhiệm Tổng giám đốc mới thay thế, ông Thuận đã không hợp tác nên không giao lại con dấu. Đồng thời, ông cũng tố lãnh đạo Sudico vi phạm quy định của pháp luật và điều lệ của công ty trong quá trình bổ nhiệm.

Dù không được đánh giá cao tại Sudico nhưng sau khi buộc phải bàn giao lại công việc cho Tổng giám đốc mới, năm 2009, ông Thuận được điều chuyển sang giữ vị trí Phó tổng giám đốc PVC và không lâu sau là Tổng giám đốc.

Ông giữ vai trò điều hành doanh nghiệp này đến đầu năm 2013 thì được thuyên chuyển giữ chức Phó trưởng ban Xây dựng của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN). Tuy nhiên, 4 năm ông Thuận công tác tại PVC cũng là giai đoạn đơn vị này có kết quả kinh doanh bết bát, thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng.

Ngồi ở cương vị mới tại PVN chưa đầy một năm thì tới tháng 10/2013, ông được bổ nhiệm làm Phó giám đốc Sở Giao thông Vận tải tỉnh Thái Bình. Và hơn một năm sau đó, từ tháng 3/2015, ông chuyển về làm Chánh văn phòng Bộ Giao thông Vận tải.
Tuy nhiên, nhiều cán bộ tại cơ quan cho hay từ cuối tháng 3 năm nay, ông không thường xuyên có mặt tại Bộ Giao thông Vận tại và chuyển vào TP HCM. Vị trí này đã bỏ trống trong vài tháng trước khi ông Nguyễn Trí Đức – Phó chánh văn phòng mới được bổ nhiệm hồi giữa tháng 6.
Đầu tháng này, Quận ủy Cầu Giấy (Hà Nội) đã có giấy giới thiệu cho ông Vũ Đức Thuận về sinh hoạt Đảng tại chi bộ phường Mỹ Đình 1, quận Nam Từ Liêm – nơi thường trú của ông.
Với tội danh cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại PVC và các đơn vị thành viên, ngoài ông Thuận còn có 3 bị can khác cũng bị khởi tố theo thông báo ngày 16/9 là Nguyễn Mạnh Tiến (Phó tổng giám đốc), Trương Quốc Dũng (Phó tổng giám đốc) và Phạm Tiến Đạt (kế toán trưởng). Cơ quan cảnh sát điều tra (C46) Bộ Công an cũng cho biết vẫn tiếp tục được mở rộng điều tra , xác minh làm rõ các hành vi sai phạm để xảy ra thua lỗ nặng nề tại PVC.

Chân dung chủ tịch 8X bị bắt trong vụ PVC thua lỗ 3.200 tỷ

Ông Trương Quốc Dũng sinh năm 1982, nguyên Phó tổng giám đốc PVC và là Chủ tịch của PVV trước khi bị bắt. Cả hai công ty ông làm lãnh đạo đều chìm trong thua lỗ nhiều năm liền.

Bộ Công an vừa ra thông báo khởi tố 4 bị can nhằm điều tra, xác minh làm rõ các hành vi sai phạm để xảy ra thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng tại Tổng công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC – mã chứng khoán PVX).

Một trong 4 bị can bị bắt tạm giam của vụ án nêu trên có ông Trương Quốc Dũng. Do ông này từng giữ chức phó tổng giám đốc tổng công ty này trong thời gian từ tháng 7/2011 đến đầu tháng 2/2013.

Hiện tại, ông Trương Quốc Dũng giữ Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC (mã chứng khoán PVV) thì bị bắt, để điều tra phục vụ vụ án trên.

Ông Dũng sinh năm 1982 tại Ninh Bình, có bằng cử nhân kinh tế. Tên tuổi của ông Dũng khá nổi tiếng trong làng chứng khoán những năm trước đây, và được đánh giá “tuổi trẻ tài cao” vì là lãnh đạo một công ty niêm yết trên sàn chứng khoán khi mới 25 tuổi.

Cụ thể, sau 3 năm làm chuyên viên tại Ban dự án Tổng CTCP Bảo hiểm dầu khí Việt Nam (PVI), ông Trương Quốc Dũng chuyển về PVV với vai trò Tổng giám đốc khi chỉ mới 25 tuổi, và đảm nhận vị trí Chủ tịch PVV từ năm 2011.

Mặc dù ông Dũng có rời ghế chủ tịch trong thời gian 2 tháng để giao cho bà Tô Linh Hương vào năm 2012 (sinh năm 1988 – con gái cựu Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa), nhưng ông tiếp tục đảm nhận vị trí Chủ tịch HĐQT PVV từ tháng 7/2012 tới khi bị bắt.

Ông Dũng từng là một chủ tịch hội đồng quản trị trẻ tuổi nhất sàn chứng khoán Việt Nam năm 2011, lúc đó ông Dũng 29 tuổi. Ngoài ra, ông từng là Chủ tịch Hội doanh nhân trẻ Dầu khí của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam.

Ông Trương Quốc Dũng từng là một chủ tịch hội đồng quản trị trẻ nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam.

Vinaconex – PVC tiền thân là CTCP Đầu tư phát triển và Xây dựng công trình giao thông miền Bắc, thành lập vào tháng 1/2007. Sau khi Vinaconex tham gia góp vốn, công ty chính thức trở thành công ty con của Vinaconex, và được đổi tên thành Công ty cổ phần Đầu tư Phát triển giao thông Vinaconex 39.

Đến năm 2009, PVC góp vốn và trở thành công ty liên kết của PVC, với tên mới là Công ty cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC. Năm 2010, công ty niêm yết trên sàn HNX với mã chứng khoán PVV.

Hiện công ty có vốn điều lệ khoảng 300 tỷ đồng. Ngành nghề kinh doanh chủ yếu là xây dựng nhà máy, công trình của ngành dầu khí, thi công nhà cao tầng, hạ tầng giao thông, bất động sản.

Cơ cấu cổ đông lớn của doanh nghiệp gồm có Oceanbank nắm tỷ lệ 16,67%, Công ty Quản lý quỹ Thái Bình Dương nắm 19%, Ngân hàng thương mại cổ phần Đại chúng Việt Nam nắm tỷ lệ 3,33%, Công ty Đầu tư Xây dựng và Kỹ thuật Vinaconex 16,03%, Công ty CP Khoáng sản Bắc Trung Bộ 13,2% và Công ty Chứng khoán MB 4,33% vốn.

Kết quả kinh doanh của PVV cũng rơi vào tình trạng bết bát, chìm trong thua lỗ trong giai đoạn trước năm 2014. Vì là một công ty liên kết của PVC nên kết quả của thua lỗ của PVV có góp phần vào con số thua lỗ 3.200 tỷ đồng của PVC.

Trong 2 năm 2014 và 2015, PVV không thua lỗ thêm, nhưng cũng chưa tìm ra con đường để thoát lỗ lũy kế những năm trước để lại.

Bước sang năm 2016, tình hình kinh doanh của PVV tiếp tục sa sút. 6 tháng đầu năm 2016, PVV có doanh thu 50 tỷ đồng, giảm mạnh so với mức 190 tỷ đồng cùng kỳ năm 2015 và thua lỗ 19,8 tỷ đồng.

Tính đến ngày 30/6, PVV đang có số lỗ lũy kế 145 tỷ đồng. Hiện tổng tài sản là 1.391 tỷ đồng, trong khi nợ phải trả lên tới 1.172 tỷ đồng.

Lỗ lũy kế lớn nên cổ phiếu PVV được đưa vào diện cảnh báo cho nhà đầu tư, cổ phiếu liên tục đi xuống trong thời gian dài.

Ngay sau quyết định khởi tố được phát đi sáng nay, 16/9, cổ phiếu PVV ngay lập tức giảm sàn, xuống chỉ còn 1.600 đồng/cổ phiếu. Thanh khoản đã tăng mạnh so với các phiên trước đó, lên hơn 100.000 đơn vị.

Kết thúc phiên giao dịch, cổ phiếu PVV vẫn còn dư bán mức giá sàn, với khối lượng 16,5 nghìn cổ phiếu nhưng không có người mua. Vốn hoá trên sàn của PVV tụt dốc, chỉ còn 51 tỷ đồng.

( AnLe20 Sưu tầm và tổng hợp )